Huyền Huyễn Ta Đầu Thai Làm Một Tảng Đá Màu Hồng

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
922,955
0
0
ABLVV84MLL8ZRQvZWnCr0uiywT6rYfK01mxnHV7SP1GbbEXuZRkTR_nnPhfj7NGVXy5CevtRg_lPbtlr-ppGy-pWZ-iy9zCVqR090jRfiRgOByTcwCoj43QhyKrclb1d7bgzMdxq32DKfJjSDKljSswfAP0M=w215-h322-s-no-gm

Ta Đầu Thai Làm Một Tảng Đá Màu Hồng
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Huyền Huyễn, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] Ta đầu thai làm một tảng đá màu hồng

Tác giả: 卫风风风

Thể loại: Cổ đại, huyền ảo, hài hước

Edit: Beaver

Beta: Bông Chibi



Giới thiệu:

Sau khi chếc và được đi đầu thai, Diêm vương nói kiếp sau ta sẽ là một tảng đá.

Mắt ta suýt lòi khỏi tròng:

- Nhưng ta là con gái mà! Con gái thì làm sao mà đầu thai thành tảng đá được chứ?

Diêm vương chợt tỉnh ngộ:

- Thế thì là tảng đá màu hường đi.

Ta:???

Ủa đây là vấn đề về màu sắc hả má?!​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên Qua Chạy Nạn Ta Dựa Vào Làm Ruộng Để Làm Giàu
  • Thập Niên 70: Trọng Sinh Cả Nhà Ta Là Pháo Hôi
  • Ông Xã À, Chia Tài Sản Nào!
  • Tận Thế Chi Ma Chủng Hàng Lâm
  • Truy Thê Hoả Táng Tràng? Chị Đây Chê!
  • Không Phải Cuộc Gặp Gỡ Nào Cũng Được Định Sẵn Là Sự...
  • Ta Đầu Thai Làm Một Tảng Đá Màu Hồng
    Chương 1


    Mở đầu:

    Sau khi chếc và được đi đầu thai, Diêm vương nói kiếp sau ta sẽ là một tảng đá.

    Mắt ta suýt lòi khỏi tròng:

    - Nhưng ta là con gái mà! Con gái thì làm sao mà đầu thai thành tảng đá được chứ?

    Diêm vương chợt tỉnh ngộ:

    - Thế thì là tảng đá màu hường đi.

    Ta:???

    Ủa đây là vấn đề về màu sắc hả má?!



    1.

    Cuối cùng, ta đầu thai làm tảng đá kê dưới tượng sư tử trấn trạch trước cổng Cửu vương phủ.

    Tảng đá biến thành màu hồng chỉ trong một đêm, quá là quái dị, quản gia Cửu vương phủ liền mời đạo sĩ đến làm phép, nói muốn xem xem đây là yêu tà hay là điềm lành. Đạo sĩ lại chẳng thể nhìn ra cái gì cả.

    Cơ mà ta phát hiện ra sau khi đạo sĩ rời đi, ta có thể biến thành hình người vào ban đêm, chỉ có ban ngày là biến trở lại thành tảng đá.

    Tối nay Cửu vương phủ mở tiệc, có rất nhiều khách quý, ta lặng lẽ chôm từ bàn tiệc rất nhiều món ngon mà chẳng ai phát hiện ra cả.

    Ta trốn phía sau ngọn núi giả vừa ăn vừa khóc… Má nó, ngon mất lưỡi là có thật!

    Hiuhiu, làm người vẫn là tốt nhất!

    - Khứa nào đang ở đó?

    Sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói mang theo hơi men, làm ta sợ giật nảy người. Mồm vẫn còn nhét nửa cái móng giò, ta cứng ngắc quay đầu lại nhìn.

    Chủ nhân của giọng nói kia đầu đội kim quan, mặt như trăng sáng, những ngọn nến ngoài hành lang chiếu đến khiến đường nét khuôn mặt hắn như toả ra ánh sáng dịu dàng, tựa tiên giáng trần.

    Ta đần người ra một lúc, đang định mở miệng thì lại bị móng giò chặn họng, nghẹn đến nỗi hai má đỏ bừng.

    Hắn nhướng mày, đưa bình rượu trên tay sang, ta tu liền mấy phát thật mạnh thì mới thông được họng.

    - Ngươi là ai? - hắn dùng chiếc quạt gấp nâng cằm ta lên.

    Ta là tảng đá trước cổng nhà mấy má nè.

    Nhưng ta nào có gan dám nói ra, sợ bị người ta coi là tà ma xong đập chếc thì toi.

    Ánh mắt ta tránh đi, đang nghĩ làm sao giải thích được thân phận thì hắn lại mở miệng:

    - Không lẽ là người của Thái hậu nương nương?

    Thái hậu á?

    Thái hậu là trưởng bối của Hoàng đế và Cửu vương, nếu ta là người của Thái hậu, dù người này có là ai thì hẳn sẽ không dám làm gì ta đâu ha.

    Thế là ta hắng giọng một cái, làm bộ làm tịch nhìn hắn:

    - Nô tì chính là người của Thái hậu nương nương.

    Ánh mắt hắn trở nên tối sầm, khoé miệng bỗng nhếch lên thành một nụ cười không rõ là ý gì.

    - Nếu đã như thế thì, tới đây.

    2.

    Ta đi theo sau hắn, ngó nghiêng tứ phía, tính kiếm cơ hội đánh bài chuồn. Đột nhiên, không để ý một cái, hắn tóm lấy đai lưng áo ta rồi lôi ta vào căn phòng phụ (*), làm ra vẻ sắp cúi đầu hôn ta.

    (*)Gốc: sương phòng, là những phòng ở hai bên phòng chính.

    Ta kinh ngạc đến suýt rớt cả mắt, hai tay chống vào ngực hắn đẩy ra:

    - Làm cái gì đấy?!

    Hắn cười khẽ một tiếng, dường như không vừa ý, mùi rượu lởn vởn quanh chóp mũi ta.

    - Thái hậu ban thị thiếp cho bản vương, cơ mà quả thực là khá phách lối.

    Thị thiếp?

    Bản vương?!

    Hắn chính là Cửu vương gia Tề Lạc?!

    Ta bắt đầu hối hận, đáng nhẽ tối nay không nên ra ngoài ăn vụng.

    Mấy hôm nay ta đã nghe nói, Tề Lạc tính tình trăng hoa, ham mê sắc đẹp, từng có quá khứ phong lưu ngủ lại Vạn Hoa lâu chín ngày.

    Bây giờ người đẹp bé nhỏ là ta đây bày ra trước mặt hắn, khác nào đưa cừu vào miệng sói đâu.

    Ta nhỏ giọng nói:

    - Thực ra ta không phải là…

    - Không phải cái gì cơ? Không phải thị thiếp? Thế là trộm hả?

    Hắn đến gần trước mặt ta, nhìn chòng chọc.

    Không không không, trộm thì càng không phải nha, ta chỉ đến thưởng thức đồ ăn ngon thôi mà.

    Ta cụp mắt xuống, trong lòng than khổ, chuyển kiếp làm quái thai thì cũng đành, còn chưa sống được mấy ngày đã sắp bay màu.

    Tự nhiên hắn cười một tiếng, ta ngước lên, chỉ thấy mắt hắn cong cong.

    - Bản vương thích cái kiểu lạt mềm buộc chặt này của ngươi.

    Nói xong liền muốn bế ngang ta lên.

    Nhưng không ngờ giây tiếp theo, ta lại nặng nề đè lên người hắn.

    Ta chợt ý thức được rằng, mặc dù đã biến thành người thì trọng lượng của ta vẫn là của một tảng đá!

    Cúi đầu nhìn một cái, hắn đã bị tảng đá hơn ba trăm cân là ta đây đập ngất xỉu rồi.

    3.

    Vương phủ có rất nhiều ngự y ra ra vào vào.

    Không biết Tề Lạc trúng tà hay làm sao mà lăn ra xỉu ba ngày ba đêm ở phòng phụ, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.

    Ta nghe mấy tin này ở cổng chính, trong lòng có hơi hổ thẹn và lo lắng.

    Cái thân thể bé nhỏ ấy nhìn có vẻ không được khoẻ mạnh cho lắm, hổng lẽ bị ta đè hỏng rồi à.

    Nghĩ đến nỗi cơm ta cũng không muốn ăn vụng nữa, ban đêm ngay khi biến thành người liền lẻn đến phòng Tề Lạc ở xem tình hình như nào.

    Hành lang treo đèn lồ ng, nha hoàn trực đêm đang tựa đầu vào cột, sắp ngủ gật đến nơi.

    Ta trèo qua cửa sổ vào, trong phòng thắp một ngọn nến, người nằm trên giường nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trắng bệch, xem ra tình hình có vẻ không ổn lắm.

    Cảm giác tội lỗi trong lòng ta càng tăng thêm mấy phần.

    Thấy trên trán hắn có vài giọt mồ hôi, ta vô thức lấy khăn tay ra và nhẹ nhàng lau đi.

    Tầm mắt bắt đầu lang thang.

    Xương mày mạnh mẽ, sống mũi thẳng tắp, quai hàm sắc nét, môi mỏng khẽ mím.

    À, còn cả đôi mắt như chứa đựng non sông.

    Ái chà chà, thực là đẹp trai hết nước chấm.

    Khoan đã, hắn nhắm mắt mà, sao ta lại nhìn thấy mắt hắn như nào chứ?!

    Tay ta bỗng nhiên bị nắm chặt, mặt hắn ẩn chứa ý cười.

    - Bắt được ngươi rồi nha.

    4.

    Hai tay ta bị quật ra sau lưng và trói vào giường, hắn cười nhẹ nhìn thoáng qua ta một cái.

    Khiến cho trong lòng bất an.

    - Ta thấy rồi. - Hắn ung dung mở lời.

    Nhìn thấy… cái gì cơ?

    Giữ nguyên tắc nói nhiều sai nhiều, ta không dám tùy tiện tiếp lời.

    Qua một lúc, ý cười trên mặt hắn dần nhạt đi, nhưng mỗi lời nói đều như gió rền sấm dữ:

    - Lúc nãy ngươi từ tảng đá biến thành người như thế nào, ta đều thấy hết rồi.

    Ta lập tức trở nên căng thẳng:

    - Ngươi muốn gi ế t ta?

    Hắn cực kì nghiêm túc cân nhắc:

    - Tà ma hại người, bản vương thân là hoàng thất Nam Sở, đáng ra nên vì dân trừ hại.

    - Không không không, ta không hại người đâu, ta là người tốt… à không, ta là một tảng đá tốt!

    Hắn dùng thái độ gặp nguy không gấp, thong dong nhìn ta:

    - Cứ cho là tảng đá tốt đi, lại đập bản vương bất tỉnh à? Thế là không hại người dữ chưa?

    Ta lắc đầu như trống bỏi, cực kì tủi thân.

    - Ta có cố ý đâu, là ngươi cứ muốn ôm ta…

    Hắn nheo mắt:

    - Tại ta à?

    Đương nhiên là tại hắn rồi còn gì nữa, nhưng ta chỉ là một tảng đá tầm thường và yếu đuối, đành nhỏ giọng làu bàu:

    - Tại ta, tại ta.

    Hắn hừ một tiếng, lạnh lùng nhìn ta:

    - Nhìn bộ dạng ngươi cũng được, bản vương tạm thời tha cho ngươi một mạng, từ nay tới phòng của bản vương hầu hạ đi.

    Ta vừa định mở miệng, hắn lại thêm một câu:

    - Nếu dám chạy trốn hay dám không đến, bản vương sẽ đập hết tất cả bệ đá ngoài cổng.

    Ta lập tức co rúm lại.

    Gia đình đế vương đúng là tuyệt tình nhất, đến tảng đá cũng muốn bắt nạt.

    5.

    Ban ngày, ta là một tảng đá nghiêm túc yêu nghề, không quản gió mưa.

    Tối đến, ta vẫn phải chăm chỉ cần cù phục vụ Tề Lạc.

    Hoàng liên(*) cũng không cay đắng bằng số mệnh của ta.

    (*) Hoàng liên là 1 vị thuốc đông y có vị đắng, trong tiếng Trung “đắng” và “khổ” là cùng một chữ.

    Có vẻ như muốn lợi dụng tối đa thời gian biến hình người của ta vào ban đêm, Tề Lạc tự biến mình thành con cú đêm.

    Hắn không hổ là vương gia chất chơi nhất cái kinh thành này, nghĩ ra lắm trò giày vò người khác.

    Sai ta dán đèn hoa đăng cho hắn, theo hắn đi dạo hội đèn, nửa đêm rồi còn phải theo hắn đi cưỡi ngựa.

    Lúc này, nửa đêm canh ba còn tới thư phòng, muốn ta mài mực cho hắn vẽ tranh.

    Ánh trăng xuyên qua ô cửa sổ rọi vào, cùng với mấy ngọn nến chiếu lên Tề Lạc khiến hắn trở nên đẹp lạ thường.

    Nhưng ta chỉ là một tảng đá, không thưởng thức nổi mấy thứ cao quý tao nhã thế này, mài mực đến mức ngủ gật luôn.

    “Póc póc” Có tiếng búng tay.

    Đặt bút xuống, hắn lấy con dấu riêng đóng dấu lên bức tranh, không hề ngước mắt lên.

    - Đến đây, coi bản vương vẽ thế nào?

    Cơn buồn ngủ bị doạ chạy mất dép, ta chậm chạp lết qua, không cần suy nghĩ mà nói:

    - Không hổ là vương gia, vẽ đẹp quá đi!

    Hắn nhướng mi nhìn ta, cười nhạo một tiếng:

    - Đức hạnh.

    Chủ tử không ngủ, người hầu kẻ hạ cũng không được ngủ. Nha hoàn trực bên ngoài mang mấy đ ĩa điểm tâm vào làm bữa ăn khuya cho Tề Lạc.

    Liếc thấy Tề Lạc lại lấy ra một tờ giấy vẽ mới, tầm mắt của ta lướt thẳng lên mấy đ ĩa điểm tâm.

    - Muốn ăn à?

    Hắn cúi đầu vẽ, con ngươi lại như có cái đầu khác lòi ra nhìn ta.

    Ta rụt rè:

    - Không muốn lắm.

    - Thế thì bản vương sai người đem xuống…

    - Ấy đừng, điểm tâm để lâu sẽ mất ngon, ta giúp vương gia nếm thử xem.

    Nói xong, ta vội nhét hai cái bánh ngọt vào miệng, nghẹn đến trợn cả mắt.

    Thật lòng mà nói, ta không có cảm giác no hay đói gì cả, chỉ là nhớ đồ ăn đến phát rồ, ước gì có thể ăn liên tiếp mấy ngày mấy đêm.

    Hắn ngẩng đầu nhìn ta mấy lần nhưng bút vẽ không ngừng, ta nhón đồ ăn tới gần, phát hiện ra hắn vẽ một chú heo con đang ăn ngấu nghiến.

    Ta thành tâm khen ngợi:

    - Chú heo này dễ thương ghê á.

    Mặt mày hắn mang theo ý cười, đưa bức tranh cho ta.

    - Heo con nói không sai, bức tranh này tặng cho heo con làm kỉ niệm nhé.

    Ta ngơ ngác nhận lấy, nhất thời đầu óc không nhảy số được.

    - Vương gia, ta đến từ tảng đá, không phải heo.

    Hắn lớn tiếng cười há há, không kiềm được mà chạm l3n đỉnh đầu ta, tựa như sờ đầu một con choá.

    - Ngày mai bản vương sẽ tặng ngươi một con heo thật.
     
    Ta Đầu Thai Làm Một Tảng Đá Màu Hồng
    Chương 2


    6.

    Tề Lạc thực sự muốn tặng heo cho ta, ta dứt khoát không đồng ý.

    Thay vì đưa cho ta một con heo sống, sao không phải là một con heo kho, chưng, hầm ấy.

    Hắn hiểu ý, liền đưa ta đến Phẩm Trân lâu nổi tiếng trong kinh thành. Những món ăn cực phẩm nhất kinh thành đều ở tất đây đó nha.

    Ta cắm đầu một mạch xử lý đồ ăn rồn rột như chú heo con trong bức tranh kia. Thỉnh thoảng vô tình ngẩng đầu lên, thấy Tề Lạc không hề động đũa.

    Điều này lại khiến ta có chút xấu hổ, tốc độ liền giảm dần xuống.

    - Vương gia không ăn ạ?

    Hắn chống cằm nhìn ta.

    - Nhìn heo con ăn ngon miệng quá, bản vương không nỡ giành.

    Ta đẩy đ ĩa rau đến trước mặt hắn, chỉ gắp mấy miếng thịt vào bát mình.

    - Vương gia ăn nhiều hơn đi.

    Hắn nhìn ta, đáy mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh. Ta đang định vùi đầu ăn tiếp, hắn liền thò đũa lấy hết thịt trong bát ta rồi ăn hết chỉ bằng một miếng.

    Sau đấy còn li3m li3m khoé miệng:

    - Quả đúng là mỹ vị, thảo nào heo con ăn ngon miệng thế.

    Tiếp theo hắn còn ăn thêm mấy miếng nữa, chỉ là khi ta vừa mới gắp rau vào bát lại bị hắn gắp đi mất.

    Ta nhìn ra rồi, thực ra trong lòng hắn cực kì bất mãn với ta, đang chọc tức ta.

    Nghĩ thế, ta cũng chả nuốt được nữa, thành thật buông đũa.

    Tề Lạc nhướng mày:

    - No rồi hả?

    Ta lắc đầu rồi lại gật đầu, đang muốn nói nên hồi phủ rồi, bên dưới Phẩm Trân lâu lại có tiếng cãi nhau ầm ĩ.

    Ta tò mò muốn thò đầu ra ngoài cửa sổ hóng hớt, đột nhiên đầu bị trùm một cái mũ có màn che lên.

    Hắn nghiêm túc chính trực nhìn ta:

    - Người của bản vương không đến lượt kẻ khác được nhìn thấy.

    Được thôi, hắn nói cái gì thì là cái đó đi, miễn đừng khiến ta lỡ mất hóng chuyện là được.

    Ở dưới lầu, một cô gái mặc bộ đồ đỏ đang cầm roi dài hất đổ hai gian hàng, còn quất trúng mấy người.

    Nàng ta giẫm một người trong số đó dưới chân, hung dữ nói:

    - Còn để ta nghe thấy các ngươi nói xấu A Ý nữa thì bản quận chúa sẽ cắt lưỡi các ngươi!

    Mấy người bị đánh nhao nhao cầu xin:

    - Quận chúa tha mạng! Quận chúa tha mạng!

    Cảnh tượng này thu hút rất nhiều người xúm đến vây xem, chỉ nghe thấy xung quanh bàn tán một hồi.

    - Cái cô An Dương quận chúa này chẳng phải đó giờ vẫn bất hoà với mọi người à? Sao hôm nay lại đứng ra giúp đỡ người khác vậy?

    - Làm ra vẻ thôi, chẳng phải cô ta với người đó đều thích Hoàng thượng đấy sao? Bây giờ người đó chếc rồi, cô ta lại giả vờ nói giúp người ta, lấy danh tiếng tốt thôi.

    - Cơ mà người đó chếc cũng không đáng tiếc, hại chếc nhiều người như thế mà, đáng đời! Cô quận chúa này đúng là làm bừa.

    Bọn họ cứ nhắc đến “người đó”, thế “người đó là ai mới được?

    Ta đang định quay lại hỏi Tề Lạc, lại thấy hắn nhìn đăm đăm vào quận chúa An Dương ở dưới lầu, vẻ mặt cô đơn lại có chút đau buồn.

    Ta chợt nghĩ, có khi Tề Lạc thích quận chúa An Dương đấy nhỉ.

    Nhìn cái bản mặt này của hắn chắc là câu chuyện sẽ thế này, hắn thích An Dương, nhưng An Dương lại thích Hoàng thượng, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, khổ thân Tề Lạc quá đi.

    Ta nhẹ nhàng vỗ vai hắn, an ủi:

    - Vương gia, muốn khóc thì cứ khóc đi, ta không cười ngài đâu.

    Đôi mắt Tề Lạc hiện lên một tia mờ mịt:

    - Khóc gì má?

    Hiểu rồi, vương gia cần thể diện.

    Ta dõi mắt về phương xa, không nỡ vạch trần lớp ngụy trang mỏng manh của Tề Lạc.

    7.

    Sau đêm đó, nhìn bằng mắt thường cũng thấy được tâm tình của Tề Lạc biến đổi rõ rệt, mặt mày lúc nào cũng phảng phất chút âm trầm.

    Nghe những nha hoàn khác nói, đó là bởi vì Hoàng thượng đã định ngày đón An Dương quận chúa vào cung.

    Tề Lạc tâm trạng không tốt, rất ít khi tìm ta, mấy ngày liền không về phủ. Có người đến vương phủ đưa danh thiếp viếng thăm, quản gia đều nói Tề Lạc đang tận lực làm việc ở phủ nha rồi. Ai ngờ cuối cùng lại được người ta khiêng về từ Vạn Hoa lâu.

    Ta nghĩ cũng phải thôi, hắn là một vương gia chơi bời nhàn rỗi, nào có việc công gì mà làm chứ.

    Chỉ là không ngờ tới, Tề Lạc lại có tình cảm sâu sắc với An Dương quận chúa đến mức tìm tới chỗ hoa lâu mà say sưa.

    Đêm hôm đó, hắn bỗng dưng muốn gọi ta qua hầu hạ. Tại đình nghỉ trong viện của hắn, hắn kêu ta cùng hắn uống rượu, cùng hắn cắt đôi nỗi sầu.

    Để cho hợp cảnh hợp tình, ta cầm ly uống cạn, hắn hơi sững sờ, ánh nến thắp lên đôi mắt hắn những tia sáng lung linh.

    Hắn ấn ly của ta xuống, nhẹ nhàng cười nói:

    - Rượu này mạnh đấy, uống từ từ thôi.

    Ta nghĩ bụng, dăm ba cái rượu này làm sao gây khó khăn cho một cục đá nửa người nửa quỷ như ta chứ, thế là lại nốc thêm ba ly nữa, đắc ý nhìn hắn.

    Hình như tối nay tính tình hắn tốt lạ thường, nhìn ta rồi phì cười một tiếng, cũng uống một ngụm.

    - Heo con, ngươi có thích ai không?

    Ta lắc đầu:

    - Ta là tảng đá má ơi, làm sao thích ai được chớ.

    - Thế trước khi ngươi thành tảng đá thì có không?

    - Chịu, ta không thể nhớ những chuyện trước khi đầu thai đâu.

    Hắn nhìn ta đầy ẩn ý, thở dài:

    - Tốt thật đấy.

    Ta lại uống thêm hai ly nữa, Tề Lạc ở trước mắt biến thành ba cái bóng lắc lư, chỉ nghe tiếng Tề Lạc văng vẳng bên tai:

    - Thế, ngươi có muốn thử thích ta không?

    Não ta cơ bản là không suy nghĩ được về lời nói của hắn.

    - Thử như nào cơ?

    Hắn cười một tiếng trầm thấp, nâng ly rượu lên, tựa như dụ dỗ ta:

    - Còn muốn uống không?

    Ta gật đầu, vươn tay muốn lấy ly rượu trong tay hắn, thế mà hắn lại rót thẳng vào miệng mình.

    Cũng chả biết ta nghĩ gì mà nhổm dậy ôm mặt hắn, đặt môi mình lên môi hắn. Đáy mắt hắn lướt qua một tia vui mừng và không nỡ, chỉ trong giây lát, dường như chưa từng xuất hiện.

    Ta li3m môi, cười:

    - Uống cũng ngon đấy.

    Sau đó ngã bịch xuống bàn đá.

    8.

    Hôm sau, quản gia bất lực đỡ trán, cái bàn đá trong sân của Tề Lạc không biết đã bị cái gì đập vỡ mất một nửa.

    Ta vắt óc suy nghĩ, đa số những việc tối qua không nhớ nổi, chỉ nhớ là có uống rượu.

    Tuy vậy, tâm tình Tề Lạc lại vui vẻ lên. Hắn muốn đưa ta ra ngoại thành đạp thanh.

    Ta tỏ ra nghi ngờ, ai lại nửa đêm canh ba đi đạp thanh chứ, hoặc là nói, ai sẽ kéo một tảng đá đi đạp thanh vào ban ngày chứ?

    Vì thế, ta và Tề Lạc với cả mấy tùy tùng nửa đêm nửa hôm leo núi băng rừng dạo chơi như một lũ dở người vậy.

    Mà bất kì ai khác xuất hiện vào lúc này đều sẽ nghĩ rằng mình gặp quỷ rồi.

    Không rõ đã đi được bao lâu, thế mà giữa núi rừng lại xuất hiện một đạo quán nho nhỏ. Tiểu đồng trực trước cổng tựa như đã chờ chúng ta từ lâu lắm rồi, sau khi cung kính hành lễ, chỉ mời một mình Tề Lạc đi vào.

    Ta ở bên ngoài đạo quán rảnh rỗi nhàm chán, mãi đến khi bầu trời hiện lên mấy tia sáng yếu ớt, Tề Lạc mới từ trong đi ra.

    Ta vốn muốn hỏi hắn ở bên trong làm những gì, nhưng thấy mắt hắn nổi tơ máu, đành thôi, không mở lời nữa.

    Thế mà vừa xuống tới chân núi, lại thấy một người phụ nữ quần áo tả tơi đang khóc lóc giãy giụa trên mặt đất. Bên cạnh có hai ba người ăn xin đang vừa đá cô ấy ra vừa đào đất tìm kiếm gì đó.

    - Đừng đào nữa, cầu xin các người đừng đào nữa!!! - người phụ nữ khóc lóc đến khàn cả giọng.

    Ta nhất thời không chịu được, muốn tiến lên kéo người ra, Tề Lạc lại nắm chặt cánh tay ta.

    - Kệ đi.

    Ta khó hiểu:

    - Bọn họ đang bắt nạt cô ấy, ngài không thấy à?

    Hắn bình tĩnh rời ánh mắt đi, bảo tùy tùng dẫn xe ngựa tới:

    - Không quản nổi, giải quyết vụ này rồi vụ khác sẽ lại tới.

    Trên xe, cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà nói:

    - Ban nãy họ đào cái gì vậy? Ngài là vương gia mà cũng không quản được sao?

    Tề Lạc nhìn ta:

    - Đang đào x.ác tươi mới ch ếc.

    Trái tim ta nhói lên một cái, ta lập tức hiểu ý hắn.

    Trong xe ngựa yên tĩnh, cứ như vậy đi vào trong thành.

    Ta vô thức vén rèm nhìn ra bên ngoài, những con đường này ban ngày trông thế nào ta vốn chưa từng thấy, đêm đến lại khắp nơi đàn ca, âm điệu lả lướt không dứt.

    Ngoài thành dân tị nạn khắp nơi, đổi con lấy đồ ăn, trong thành lại xa hoa trụy lạc, khiến người ta hết sức kinh ngạc.

    9.

    Đêm hôm sau, Tề Lạc đưa ta lên lầu cao nhất của kinh thành, muốn ta cùng hắn ngắm sao.

    Bầu không khí có chút lãng mạn, nhưng những lời Tề Lạc nói lại như sấm rền bên tai.

    - Heo con, ta muốn mưu phản.

    Giọng điệu của hắn bình tĩnh lại thản nhiên, cứ như là đang hỏi ta muốn ăn gì vậy.

    Ta không biết nên tiếp lời như nào, mà hắn có vẻ cũng không cần ta đáp, tự mình lo việc mình:

    - Ngươi cũng thấy rồi đó, trên dưới hoàng thành đều là cái dạng đó, Nhị ca của ta làm Hoàng đế quá thất bại rồi. Hơn nữa…

    Hắn quay đầu nhìn ta một cái.

    - Ta muốn thay một người tiếp tục bảo vệ đại nghĩa trong tim người đó.

    Đêm đó, gió nhẹ thoảng qua, trời sao lập loè.

    Tề Lạc dựa vào lan can nhìn ra, tà áo nhẹ bay trong gió, tựa như một cây tùng cô độc.

    Trong tâm trí ta bỗng vụt qua một cảnh tượng dường như trước đây đã từng thấy, một giọng nói vang lên, gọi tên một ai đó.

    Kéo tay áo hắn, ta có chút ngập ngừng nói:

    - … Vương gia, ngài biết “Chu Chu” là ai không?

    Trong mắt Tề Lạc lướt qua một tia cảm xúc, ta còn chưa kịp nhận ra đó là gì thì hắn đã nhướng mày.

    - Bản vương chả biết Chu Chu nào cả, chỉ biết Heo con thôi. (*)

    (*) Chu và Trư trong Tiểu Trư (Heo con) đồng âm.

    Được, lại trêu chị.

    Hắn đột nhiên cúi người nhìn ta thật sâu:

    - Heo con, ngươi có muốn làm người chân chính không?

    Ta sửng sốt:

    - Làm… người chân chính?

    Hắn nhoẻn miệng cười:

    - Đúng thế, sẽ không còn biến thành đá vào ban ngày nữa, ngày hay đêm đều là hình người như bản vương, một con người thật sự.

    Thế là ta gật đầu lia lịa, hắn mở bàn tay đưa cho ta một khối ngọc.

    - Trên miếng ngọc này khắc một đạo phù chú mà bản vương cầu được, ngươi đeo lên người, bảy bảy bốn mươi chín ngày sau có thể trở thành người chân chính.

    Ta không dám tin:

    - Thật sao?

    Hắn lập tức muốn giật lại viên ngọc:

    - Giả đấy, ngươi chạm vào lập tức sẽ hồn bay phách tán.

    Ta vội vàng nịnh nọt hắn, hắn vừa lòng thoả ý nghe ta khen ngợi suốt cả tiếng đồng hồ rồi mới dặn dò ta một lần nữa, nhất định phải mang nó theo bên mình hàng ngày.

    10.

    Giờ ta mới biết, lời đồn không đáng tin.

    Tề Lạc hoàn toàn là một người thuộc phái nói ít làm nhiều, nói muốn mưu phản là phản liền cho nóng, mấy cái danh vương gia phong lưu chơi bời đều là giả hết.

    Ngay tại tiệc mừng tiến cung và sắc phong An Dương quận chúa, thừa lúc mọi người mải uống rượu buông lỏng cảnh giác, hắn dẫn binh đánh vào hoàng cung.

    Đêm đó, trong hoàng cung ánh lửa chọc trời, ở cách nửa kinh thành cũng mơ hồ nghe thấy tiếng binh đao hoà cùng la hét thảm thiết không dứt.

    Ta cứ thấp tha thấp thỏm, sợ Tề Lạc sẽ thất bại.

    Trận cung biến này kết thúc, những người ở ngoài chúng ta vẫn chưa biết thắng bại thế nào.

    Cho đến tối hôm sau, bỗng nhiên có người hầu hớt hải chạy vào thư phòng tìm ta.

    - Cô nương, vương gia bại trận rồi. Hôm qua mới từ trong cung trốn ra được, giờ đang ở ngoài thành chờ cô cùng chạy trốn.

    Người trong vương phủ ban ngày không tìm được ta, chỉ thấy mỗi đêm ta đi cùng Tề Lạc, đều cho rằng ta là thị thiếp của hắn, đối với ta có chút cung kính.

    Nếu ta cẩn thận hơn, suy nghĩ kĩ càng hơn, ta đã nhận ra đây không phải người hầu của vương phủ.

    Nhưng mà ta lại quá lo lắng cho Tề Lạc, không hề nghĩ ngợi gì theo người hầu lên xe ngựa, trong xe thoang thoảng mùi hương kì lạ, ta liền bất tỉnh nhân sự.

    Lúc mơ mơ màng màng, hình như có một bàn tay nào đó nhẹ nhàng chạm vào mặt ta.

    Người này khẽ cười một tiếng chế giễu:

    - Không ngờ cửu đệ lại si tình đến thế, vì một ả phụ nữ…

    Không biết đã qua bao lâu, chỉ nghe thấy có người báo với kẻ bên cạnh ta:

    - Cửu vương đến rồi.

    Ta cuối cùng cũng có thể mở mắt, xem tình hình xung quanh, là bị bắt tới một ngôi miếu hoang.

    Ánh mắt tập trung vào người đối diện, khuôn mặt tương tự Tề Lạc.

    Chỉ là trước mắt xem ra tình trạng của hắn không ổn lắm, vết thương trên vai đã được băng bó hoàn chỉnh, trên trán còn có vết chấn thương, mặt mày xám xịt.

    Thấy ta đã tỉnh lại, hắn cười nhạt:

    - Chu Chu, trẫm nhớ ngươi ghê ấy.
     
    Ta Đầu Thai Làm Một Tảng Đá Màu Hồng
    Chương 3


    11.

    Ta còn chưa kịp phản ứng lời của Tề Ngọc, bên ngoài ngôi miếu hoang vang lên tiếng quát lớn của Tề Lạc. Ta bị mấy người đẩy ra ngoài.

    Tề Lạc và An Dương quận chúa đứng trước miếu, bốn phía có cấm vệ quân vây quanh.

    Tề Ngọc khoan thai đi đến bên cạnh ta, một tay bóp mặt ta, nhìn về phía Tề Lạc:

    - Cửu đệ, buông tay đi, ngươi tranh không lại trẫm đâu.

    Tề Lạc không nhìn y, chỉ nhìn thoáng qua ta một cái.

    - Heo con, đừng sợ.

    - Tiểu Chu? - Tề Ngọc đột nhiên cười lớn. - Cửu đệ, cắt chữ của người ta làm của mình chắc thú vị dữ lắm ha? (**)

    (*) Chu và Trư trong Tiểu Trư (Heo con) đồng âm

    (**)Gốc: 拾人牙慧: thành ngữ chỉ việc nhặt một từ hoặc một nửa lời nói của người khác và coi chúng như của mình

    - À đúng rồi, ngươi đã dùng tà đạo biến Chu Chu thành cái thứ nửa người nửa quỷ này, nàng mất trí nhớ rồi đúng chứ? Cửu đệ, ngươi thật đáng thương, trước giờ nàng chưa từng nhớ được ngươi, hahahaha!

    Tề Lạc tái mặt, cấm quân xung quanh hắn đồng loạt giương cung.

    - Nhị ca, bây giờ ngươi thả nàng ấy ra, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.

    Tề Ngọc lắc đầu, rút thanh kiếm của thị vệ bên cạnh ra kề vào cổ ta.

    - Trẫm nói lần cuối, từ bỏ đi, Tề Lạc.

    Ta lặng lẽ quan sát xung quanh, rất rõ ràng, Tề Ngọc chỉ có mấy chục người, vốn đã sức cùng lực kiệt từ lâu.

    Ta phải tìm thời cơ giúp Tề Lạc một tay.

    Gió ngừng, trăng lặn, chân trời hửng sáng, tình hình căng thẳng.

    An Dương quận chúa ở đối diện bỗng nhiên khổ sở van nài với Tề Ngọc:

    - Ngọc ca ca, A Lạc đã đồng ý với ta rồi, chàng đi với ta, hắn sẽ không giế. t chàng. Chúng ta cùng nhau lên núi ở ẩn sống yên ổn qua ngày, được không?

    Tề Ngọc nhìn nàng ta, cười mỉa:

    - Đêm qua, cha ngươi đến tận lúc chế. t cũng không biết chính ngươi giúp cửu đệ mưu phản. Lời của kẻ thù giế. t cha ngươi mà ngươi cũng tin à?

    An Dương quận chúa khuôn mặt đẫm lệ:

    - Nhưng chính chàng và cha đã giế. t chế. t người mà chàng gọi là Chu Chu và cả sáu nghìn binh sĩ mà! Sao các người có thể tàn nhẫn đến vậy!

    - Câm mồm! Đó là quân của trẫm, trẫm muốn giế. t thì giế. t thôi!

    Tề Ngọc bỗng nổi giận, mà cũng nhân lúc này, ta liều hết sức mình đảo ngược về phía sau, đè ép hai kẻ đang khống chế mình xuống đất.

    Tề Ngọc lập tức vung kiếm muốn đâm ta, nhưng cơn đau như dự kiến đã không đến.

    Ta nhìn An Dương quận chúa đang đứng chắn trước mặt, máu tươi tuôn ra nhuộm bộ giá y đỏ rực càng thêm đỏ sẫm.

    Ta mở to mắt nhìn nàng, nàng quay đầu lại nhẹ nhàng xin lỗi ta, sau đó ôm chặt Tề Ngọc.

    Tiếp đó, cơn mưa tên từ trên trời rơi xuống, Tề Ngọc không kịp làm bất cứ hành động nào, cùng An Dương quận chúa tựa như bàn chông, đóng đinh tại chỗ.

    Họ chế. t rồi.

    Ta thất thần nhìn cảnh tượng trước mặt, lại bị ôm chặt vào một lồ ng ngực, cằm của Tề Lạc gác l3n đỉnh đầu ta, giọng nói run rẩy:

    - Không sao rồi Heo con, không sao rồi.

    Trời dần sáng, đầu ta bất chợt nổi cơn đau, trong tâm trí dường như có thứ gì đó cuồn cuộn đổ về.

    Lát sau, ta từ từ đẩy Tề Lạc ra, sắc mặt trắng bệch.

    - Ta, nhớ ra rồi.

    12.

    Ta nhớ lại rồi.

    Ta là đệ nhất nữ tướng quân của Nam Sở, Chu Văn Ý, chế. t trong trận Lương thành nửa năm trước.

    Lương thành là một nơi yếu nhược ở Tây Bắc, hoang vu cằn cỗi, trời lạnh đất giá. Lúc người Man dẫn vạn binh mã tấn công sang, ta vừa lĩnh sáu nghìn binh sĩ đến chi viện.

    Thế nhưng Lương thành dễ công khó thủ, chúng ta nhanh chóng rơi vào thế hạ phong, chỉ có thể cắn răng chịu đựng để giữ thành.

    Ta gửi thư về kinh thành xin viện trợ binh mã và lương thảo, thế nhưng hai tháng trời đằng đẵng trôi đi, viện binh và lương thảo đều bặt vô âm tín.

    Trong thành ngày nào cũng có người ch ế t, lúc người Man công phá Lương Thành, phần lớn binh sĩ đã chế t đói chế t rét. Ta là người được xưng tụng là bất khả chiến bại, nhưng phụ nữ tài giỏi mà không có gạo thì làm sao nấu thành cơm được (*), lúc đó ta cũng không còn binh để dùng nữa.

    (*)Thành ngữ 巧妇难为无米之炊: chỉ làm việc mà ko có đủ công cụ thì người giỏi mấy cũng chịu

    Sau khi bị kẻ địch ch.ặt đầu, hồn phách của ta luôn ở bên thi thể.

    Ta trơ mắt nhìn người Man mổ xác của ta, chắc tính làm nhục ta, nhưng khi chúng thấy trong bụng ta toàn là đất đá và rễ cây, những người Man hung hãn tàn nhẫn ấy đều trầm mặc.

    Sau khi Lương thành thất thủ, kinh thành phái sứ thần tới, nhường lại một toà thành khác để hòa giải với người Man rồi mang xác ta về.

    Hồn phách ta đi theo thi thể về kinh thành, nhưng đợi chờ ta chính là tin toàn tộc Chu Thị bị lưu đày.

    Tề Ngọc nói, là do ta phán đoán tình hình sai lầm, cố chấp cứng đầu, khiến cho sáu ngàn binh đã đều vong mạng, còn làm mất hai toà thành.

    Sau khi chế t, ta từ Nam Sở đệ nhất nữ tướng quân được toàn dân tán dương trở thành tên tội đồ bậc nhất, thanh danh bị hủy hoại.

    Hồn phách của ta rơi vào vực sâu thống khổ và tự trách, vẫn còn hoài nghi thư cầu viện của ta xảy ra chuyện trên đường đi.

    Ta cứ mãi đau khổ như vậy, làm một con quỷ cô độc lang thang.

    Cho đến một ngày, hồn phách của ta bị cuốn vào một nơi nào đó, ta tưởng mình đã vào địa phủ, khi tỉnh lại, ta đã trở thành bệ đá trước cổng Cửu vương phủ.

    13.

    Năm lên tám tuổi, ta theo cha từ biên quan về kinh thành, đây là lần đầu tiên ta gặp Tề Ngọc.

    Đàn ông con trai ở biên quan đa số đều cao lớn cường tráng, ta chưa bao giờ thấy công tử nào đẹp đẽ sáng sủa, thanh tú quý phái như vậy,

    Sau lần gặp mặt gây sốc về mặt thẩm mỹ ấy, ta thường bám đuôi Tề Ngọc, kể với y tất cả những điều thú vị mà ta biết.

    Có lẽ Tề Ngọc chưa từng gặp đứa con gái nào không câu nệ lễ nghi như ta, y cũng mặc cho ta bám lấy.

    Những năm đó, y cùng ta đi chơi hội hoa đăng, ngắm sao, đua ngựa. Người khác đều gọi ta là A Ý, chỉ có y gọi ta “Chu Chu”, y nói đây là biệt danh chỉ thuộc về y.

    Thế nhưng dính lấy y không chỉ có mình ta, mà còn có quận chúa An Dương kém ta hai tuổi. Chúng ta đều thích y, thường xuyên cùng nhau đấu võ mồm ầm ĩ.

    Lúc đó đang tranh giành với An Dương quận chúa, trong mắt ta chỉ nhìn thấy Tề Ngọc, thế nên ta thậm chí đã quên mất, có một bóng hình nhỏ bé vẫn lặng lẽ đi theo sau chúng ta.

    Là Tề Lạc nhỏ hơn chúng ta bốn tuổi.

    Tề Lạc rất lanh lợi ngoan ngoãn, chỉ ở sau ta nhỏ nhẹ gọi một tiếng “tỷ tỷ”.

    Ta mua đồ ăn ngon cho hắn, hắn sẽ nhìn ta bằng ánh mắt sáng ngời và nói cảm ơn. Khi ta đang khoe với Tề Ngọc mấy món đồ chơi hay ho của biên quan, Tề Lạc luôn ngoan ngoãn đứng một bên, không nói không ồn, không tranh không giành.

    Cho đến năm ta cập kê, theo cha lên phía bắc chinh chiến, ba năm sau hồi kinh, gặp lại cố nhân, chỉ còn lễ quân thần.

    Tề Ngọc đã đăng cơ từ lâu, hoàng trưởng tử mới được một tuổi.

    Chàng thiếu niên ta hằng mong nhớ đã không còn như xưa, khi y nhìn ta, đáy mắt trầm lắng không một gợn sóng.

    Y có triều đình của mình, lòng ta chứa đựng phương xa. Mấy năm nay, cha huynh đã tử chiến sa trường, ta tiếp nối di nguyện, thề sẽ bảo vệ lãnh thổ này đến chế. t.

    Về sau ta cũng ít khi về kinh, Tề Ngọc cũng chẳng hay gọi ta, chỉ là cách một khoảng thời gian sẽ gửi cho ta một ít đồ chơi đang thịnh hành ở kinh thành, duy trì tình bạn mỏng manh thời niên thiếu.

    Vì thế, ta chưa từng nghĩ tới người vì cái chế.t của ta mà đau khổ tột cùng lại là Tề Lạc.

    Sau khi Tề Ngọc và An Dương quận chúa ch.ế.t, vẫn còn mười bốn ngày nữa mới tới hạn bảy bảy bốn chín ngày mà Tề Lạc nói. Nhưng kể từ ngày đó, ta không còn biến thành đá nữa.

    Có lẽ ký ức ùa về quá mãnh liệt, ta rơi vào hôn mê mất ba ngày.

    Ba ngày này, linh hồn của ta dường như bị tách khỏi thân thể, ta không thể khống chế được mà bị hút vào một nơi hỗn độn, từ trong đó, ta nhìn thấy Tề Lạc.

    Tin tức ta chế. t truyền về kinh thành, đến tai Tề Lạc, đây là lần đầu tiên ta thấy cậu em trai vốn ngoan ngoãn này rút kiếm ra muốn ch.ém chế. t người truyền tin.

    Hắn cứ như phát điên lên vậy, phớt lờ lệnh giới nghiêm của hoàng cung, chạy tới cổng hét lớn:

    - Hoàng huynh! Nàng chưa chế. t phải không?!

    Nội thị xung quanh không ai dám tiến lên, Tề Lạc liền quỳ bên ngoài cửa cung, cho đến khi bên trong truyền ra đáp án chắc chắn, đôi mắt hắn đỏ ngầu, phun ra một ngụm máu lớn rồi ngã ra đất ngất đi.

    Mà bên trong tường cung, Tề Ngọc cũng mất đi phong độ đế vương cao ngạo bề trên, hắn bộc phát cơn giận dữ với nội thị.

    Phụ thân của An Dương quận chúa, Bình Xương hầu, nhấp một ngụm trà, ở bên cạnh ung dung nói:

    - Hà cớ gì mà bệ hạ lại nổi giận và đau buồn thế chứ? Chính ngài cho phép thần ngăn chặn thư cầu viện, cũng chính miệng ngài ra mệnh lệnh muốn Chu Văn Ý ch ế. t tại Lương thành. Bên hạ hãy lấy đại cục làm trọng, đừng tức giận hại long thể.

    Đôi vai hơi sụp xuống của Tề Ngọc khẽ run, một lúc sau mới bình tĩnh lại, lí nhí đáp lời:

    - Biểu cữu (*) lo lắng quá rồi.

    (*)Biểu cữu: cậu họ đằng ngoại

    Một đêm này, người bị phanh thây ở Lương thành là ta đây, đến chế. t cũng chưa từng nghi ngờ Tề Ngọc.

    Ta biết tranh chấp giữa các đảng phái trên triều đình biến hoá khôn lường, Chu gia ta liên tiếp lập được chiến công, từ lâu đã có kẻ trách mắng chúng ta công cao lấp chủ, khó tránh khỏi sinh lòng bất trung. Tề Ngọc nghi kị ta, Bình Xương hầu quyền khuynh triều dã cũng kiêng dè ta.

    Nhưng ta nghĩ, y là hoàng đế, đối mặt giữa đất nước và lợi ích gia tộc, hắn nên biết lựa chọn thế nào mới phải.

    Hoá ra, là ta đã không nhìn thấu, bản tính con người đã bị quyền lực nuốt chửng rồi.

    14.

    Trong không gian hỗn độn, ta thấy Tề Lạc tìm một đạo sĩ già.

    Lão đạo sĩ ấy sống ẩn cư trong đạo quán mà lúc trước Tề Lạc nửa đêm đưa ta đi chơi đã tới.

    Lão đạo sĩ cũng có chút năng lực, biết một số tà thuật. Sau khi Tề Lạc năm lần bảy lượt cầu xin, lão đạo sĩ nói, có thể thử cướp người của Diêm vương.

    Sau đó, hồn phách của ta bị bắt nhốt vào tảng đá kia, chờ tới khi có ý thức, sau khi có thể biến thành người, lại tới tìm ông ấy xin bùa giữ thân.

    Mở mắt ra lần nữa, vẫn còn mười một ngày nữa mới đến hạn 49 ngày.

    Lúc tỉnh lại không thấy Tề Lạc, nghe nói sau lần cung biến đó, hắn từ lãnh cung xách ra một tiểu hoàng tử mới năm tuổi, đẩy lên ngai vàng. Những ngày này, hắn vẫn luôn ở trong cung giải quyết hậu quả.

    Tiểu nha hoàn hầu hạ ta cho ta uống thuốc bổ xong, còn phải đi sắc thuốc cho Tề Lạc, ta mới biết trong trận cung biến hắn cũng bị thương.

    Hai ngày sau, Tề Lạc từ trong cung trở về, vừa bước chân vào sân, ta đã xông tới vội vàng cởi y phục của hắn ra.

    Tề Lạc sững sờ tại chỗ, gấp gáp khép tà áo lại, khuôn mặt tuấn tú lập tức đỏ bừng.

    - Tỷ, tỷ tỷ, làm cái gì vậy má?

    - Nhanh cái tay lên, c ởi quần áo ra.

    - Tỷ tỷ, tỷ đừng như làm thế, đệ sợ.

    - Bây đừng sợ, để tỷ xem cái nào.

    Hắn đỏ mặt bị ta tống vào trong phòng:

    - Tỷ tỷ, như này hông có được, hay là chờ đến khi chúng mình thành thân đã…

    Ngón tay của ta đã chạm vào vết thương trên người hắn, có cái đã bắt đầu đóng vảy, có chỗ lại bị rách ra nhiều lần do nằm ở vị trí đặc biệt.

    Khuôn mặt hắn từ đỏ chuyển thành trắng, bất lực lau nước mắt của ta:

    - Đừng khóc, đệ có đau đâu.

    Làm sao mà không đau cho được, ta cũng đâu phải chưa từng bị thương, nếu những vết thương này sâu hơn một chút thì toi mạng luôn rồi.

    Tề Lạc ngốc.

    Ta lau nước mắt, lấy thuốc đã chuẩn bị ra bôi cho hắn:

    - Sao phải cứu ta làm gì, rõ ràng ta chế. t từ đời rồi.

    Hắn lặng lẽ nhìn ta:

    - Tỷ vốn không phải chế. t đáng chế. t là Tề Ngọc kìa, ta chỉ là đưa mọi thứ về đúng chỗ thôi.

    - Nhưng ta chế. t được mấy tháng rồi sống lại, cái hành vi làm trái đạo trời này lại dễ làm thế à? Nếu vậy thì chẳng phải mọi người đều có thể chế. t đi sống lại sao?

    Lông mi của hắn run rẩy, ho nhẹ một tiếng:

    - Với người khác thì khó chứ với ta thì không.

    Ta có chút nghi ngờ:

    - Thật à?

    Hắn kêu “sssss” một tiếng, cực kì tội nghiệp:

    - Tỷ tỷ, làm đau ta rồi.

    Ta im lặng, chuyên tâm chăm chú bôi thuốc cho hắn.
     
    Ta Đầu Thai Làm Một Tảng Đá Màu Hồng
    Chương 4: Hoàn chính văn


    15.

    Mấy ngày này, Tề Lạc vốn đang ở trong phủ dưỡng thương, đột nhiên hôm kia lại kêu ta làm diều giấy cho hắn.

    - Đã vào tháng bảy rồi, nào có ai lại thả diều vào tầm này chứ.

    Mặc dù miệng thì mắng hắn nhưng tay ta vẫn thoăn thoắt không dừng.

    Hắn kéo chiếc ghế nhỏ đến cạnh ta và cất giọng ai oán:

    - Ngày còn bé, tỷ toàn làm diều giấy cho Tề Ngọc thôi, ta cũng muốn tỷ làm cho ta cơ.

    Ta ngừng tay, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn:

    - Rồi, ta với y từng cùng nhau làm nhiều chuyện lắm, sau này sẽ từ từ bù đắp cho đệ, mấy cái cưỡi ngựa, dạo chơi, đi hội hoa đăng…

    Giọng ta càng ngày càng nhỏ, ánh mắt hắn lại càng mãnh liệt.

    Lúc đó ta mới nhớ ra, thảo nào hồi ta mất ký ức, hắn lại muốn ta cùng hắn vẽ tranh, làm đèn lồ ng, ngắm sao, đua ngựa. Cho nên ngay từ đầu, hắn đã muốn ta bù đắp những kỉ niệm chỉ thuộc về ta và hắn.

    Hắn đưa hồ dán ở bên cạnh cho ta, đột nhiên nói:

    - Qua mấy ngày nữa, ta sẽ phái người đưa tỷ đi Giang Nam, sau này sẽ định cư ở đó, không cần về kinh thành nữa.

    Hiện giờ, việc mà ta chế. t đi sống lại vô cùng kì diệu, chắc chắn không thể trở lại làm nữ tướng quân gì nữa. Hắn đưa ta đi, để ta có thể an ổn mà sống, việc sắp xếp như thế này ta hiểu.

    Nhưng sao những lời này của hắn lại khiến ta cảm thấy bất an.

    Ta buông que trúc xuống, nhìn hắn:

    - Mỗi mình ta đi thôi à? Đệ thì sao?

    - Ta cũng đi chứ. Tỷ muốn bỏ rơi ta đấy hả? Thế là không được nha, ta khó khăn lắm mới cứu sống được tỷ, ta phải dựa vào tỷ cả đời này mới được.

    Hắn cười đùa với ta, nhưng ta lại chẳng cười nổi.

    - Đệ không lừa ta đấy chứ? - Ta lôi hắn ngồi lên ngay ngắn, nhìn thẳng vào mắt hắn. - Thực ra, phương pháp cải tử hoàn sinh đó, là một mạng đổi một mạng phải không?

    Đầu ngón tay hắn run run, cười:

    - Nghĩ nhiều thế, đâu ra cái phương pháp tà đạo vậy chứ.

    - Đệ dùng mạng của Tề Ngọc đổi lấy mạng của ta đúng không?

    - ...

    - Cho nên từ khoảnh khắc y đi đời nhà ma, ta không còn biến về làm tảng đá nữa, đúng chứ?

    Hắn cúi đầu, hàng mi dài che đi cảm xúc trong đôi mắt:

    - Tỷ đoán đúng hết rồi. Ta chẳng có chút bận lòng nào với cái hoàng thất này hết. Y hại chế. t tỷ, ta khiến y phải đền mạng, vậy thôi. Mưu phản, không chỉ là vì y trị quốc không tốt, ta muốn báo thù cho tỷ nữa. Heo con, tỷ có trách ta không?

    16.

    Làm sao mà ta có thể trách hắn được chứ.

    Về việc công, triều đình Nam Sở bị biểu cữu của Tề Ngọc là Bình Xương hầu thao túng, ác quan nắm quyền, sưu cao thuế nặng, từ lâu đã khiến dân chúng oán than.

    Tề Ngọc không thấy sao, y thấy, nhưng y không thoát được sự khống chế của Bình Xương hầu, cũng cần dựa vào sự trợ giúp của ông ta.

    Mà về việc tư, y và ta đã sớm mất đi tình yêu nam nữ, y lại đích thân hãm hại người Chu gia ta vốn vẫn luôn trung thành, khiến cho sáu ngàn binh sĩ vùi thân tại Lương thành. Cái loại vua này không cần phải tận trung làm gì nữa.

    Ngày tiễn ta đi Giang Nam, Tề Lạc bế ta lên xe ngựa, luôn miệng căn dặn nhắc nhở.

    Ta vỗ nhẹ hắn một cái:

    - Cái kiểu lải nhà lải nhải thế này cứ như là về sau sẽ không gặp lại nữa ấy.

    Ánh mắt hắn sâu thẳm, tựa như muốn đồ đi họa lại dáng hình ta vậy.

    Đột nhiên mặt ta bị ôm lấy, hắn hôn nhẹ lên trán ta:

    - Vậy trước tiên ta cứ đóng dấu phát đã, để tránh việc tỷ không nhận ta sau khi ta xử lý xong việc ở kinh thành, xong rồi sẽ tới Giang Nam.

    Khoé miệng ta bất giác nhếch lên:

    - Vậy đệ phải đến nhanh lên, nếu không khéo ta không nhận đệ đâu.

    Hắn cười đồng ý.

    Bánh xe ngựa cuốn lên từng trận khói bụi, hắn đứng ở cổng thành, ta nhoài người ra ngoài cửa sổ nhìn lại hắn, thân hình hắn càng ngày càng nhỏ, cuối cùng chìm trong cát bụi.

    Dường như đã tan biến vào giữa đất trời.

    17.

    Ta tới Giang Nam đã hai tháng, Tề Lạc vẫn chưa đến, mỗi lần gửi thư cho hắn đều qua loa nói sắp đến rồi.

    Chỉ là rảnh tay rảnh chân, hắn gửi cho ta rất nhiều thứ từ kinh thành, ta liền tự tay sửa sang để gi. ết thời gian.

    Cho đến khi ta tìm thấy một cái hộp cũ, trên đó có hai ổ khoá.

    Điều này đã k1ch thích trí tò mò của ta.

    Thử hai ba lần mới mở được khoá, đồ vật bên trong càng nhìn càng thấy quen.

    Là roi và bao đầu gối bằng da bò mà ta tự tay làm, vò đất và chăn lông mang về từ biên quan, túi thơm ta học làm cùng với An Dương quận chúa ở kinh thành để tặng cho Tề Ngọc, còn cả diều giấy và đèn lồ ng chính tay ta làm cho y…

    Những thứ này đều đã gửi tặng Tề Ngọc rồi, sao lại ở chỗ Tề Lạc nhỉ.

    Trong lòng ta nổi lên nghi vấn, nên gọi quản sự đi cùng tới.

    Quản sự tự xưng là đã ở bên Tề Lạc từ khi hắn ra đời, sau khi nhìn thấy mấy đồ vật trong chiếc hộp cũ này, trầm ngâm một lát rồi nói:

    - Thật không dám giấu gì, có mấy món là do vương gia nhặt về, một số thì là… do người đã chế. t kia cho. Khi vương gia còn nhỏ, những ngày ở trong cung không mấy dễ chịu. Vị kia hay vứt đi mấy thứ linh tinh, vương gia sẽ đi nhặt về. Sau đó bị vị kia nhìn thấy, cũng hay tặng cho vương gia làm quà luôn.

    Thì ra là vậy.

    Hiện giờ, ta đã không còn chút cảm giác gì đối với việc tâm ý của mình bị Tề Ngọc giẫm nát. Nhưng khi thấy Tề Lạc coi những vật liên quan đến mình như trân bảo, ta lại đau lòng khôn nguôi.

    Ta đang định cất mấy thứ trong hộp đi, người quản sự vốn đã im lặng khá lâu đột nhiên quỳ xuống khóc lóc thảm thiết:

    - Cô nương, người về kinh xem xem, vương gia một lòng ôm tình cảm sâu đậm với người. Lúc người đang trấn thủ biên quan, vương gia tháng nào cũng đều lệnh lão nô gửi đồ từ kinh thành cho người. Ngài ấy ngày ngày đều nhớ thương người. Cầu xin người, dù có mệnh hệ nào cũng phải thu thi thể của ngài ấy về.

    Ta đứng bật dậy, như rơi xuống hồ băng:

    - Ngươi nói cái gì?

    18.

    Ta tới kinh thành mới biết, tân hoàng đế đã ban một ý chỉ, minh oan cho ta trong trận Lương thành, đồng thời cũng phát trợ cấp cho gia quyến của sáu ngàn binh sĩ đã hy sinh.

    Nhưng Tề Lạc không còn nữa rồi, vào cái ngày ta rời kinh đi Giang Nam ấy.

    Ta đột nhiên nhớ ra, đó là ngày mà hắn đề cập tới, hạn định bảy bảy bốn chín ngày phù chú cần để phát huy hiệu lực.

    Ta không tìm thấy hắn, đến thân xác cũng không tìm được.

    Ta đi lên đạo quán nhỏ ẩn mình trong núi ở ngoại thành. Vị đạo sĩ già mà ta thấy trong không gian hỗn độn (*) tĩnh toạ trong ngôi nhà trúc, tựa như đã đợi ta từ lâu.

    (*)Không gian hỗn độn ở đây là hỗn độn trong học thuyết thế giới bắt đầu từ sự hỗn loạn, đề cập đến trạng thái sương mù trong đó Khí, hình dạng và tính chất được tích hợp và không tách rời trước khi hình thành vũ trụ. Đó là một giai đoạn trong khái niệm cổ xưa về thời gian và không gian.

    Ý tác giả chắc là linh hồn của nữ chính tách ra khỏi thân thể thì rơi vào một không gian tách rời khỏi thực tại, trở về cội nguồn khởi sinh, nơi chuẩn bị đi tới một kiếp sống khác, bắt đầu một cuộc đời khác.

    - Cầu xin ngài, ngài có thể cứu sống ta, vậy chắc chắn cũng cứu được Tề Lạc! - Ta dâng hoàng kim, nghẹn ngào cầu khẩn.

    Lão đạo sĩ nhắm mắt, không chút dao động nói:

    - Mạng của hắn sớm đã gắn liền với miếng ngọc ngươi đeo trên cổ rồi. Giờ đã qua bốn mươi chín ngày, hồn phách của hắn tan biến rồi.

    Ta kinh ngạc ngẩng đầu lên:

    - Không phải mạng của Tề Ngọc sao? Nếu không phải Tề Ngọc, làm sao ta có thể biến thành hình người khi chưa được bốn mươi chín ngày chứ?

    - Hắn vốn có thể đầu thai chuyển kiếp, nhưng hắn chọn hồn phách tan biến để đổi cho ngươi một đời này trường thọ bình an. Những ngày trước ngươi biến thành người, cũng chính là quá trình hắn tan biến.

    Toàn thân ta như bị rút hết sức lực và ngã xuống đất.

    Ngày chúng ta từ biệt ở cổng thành hiện về trong tâm trí, hắn dần dần tan vào cát bụi.

    Cuối cùng, đó lại là lần cuối ta được nhìn thấy hắn.

    19.

    Lão đạo sĩ rời kinh, ta trở về Giang Nam, xây một lăng tưởng niệm (*) cho Tề Lạc.

    (*)衣冠冢: 1 loại lăng mộ để chôn quần áo hoặc di vật của người đã mất, ko chôn xác, dùng để tưởng niệm, cúng vọng…

    Thu đi xuân tới, ta tự tay làm cho hắn rất nhiều kiểu diều giấy.

    Lễ hội hoa đăng sắp đến, ta lại học cách làm nhiều loại đèn lồ ng mang hoa văn của Giang Nam.

    Từ đó năm nào cũng sẽ làm, giờ đã chất đầy một phòng rồi.

    Những năm này ở Giang Nam, ta đã trải qua ba trận lũ lụt, chuyển nhà năm lần, còn nhận nuôi hai đứa trẻ. Một đứa tên Tề Tư Quân, một đứa tên Tề Tư Niệm.

    Tư Quân lễ phép đoan chính, sau khi lớn lên thi đỗ tú tài.

    Tư Niệm hồn nhiên hoạt bát, là một cao thủ làm bánh, mở một tiệm bán đồ điểm tâm nổi tiếng gần xa.

    Sau này, Tư Niệm gả chồng, Tư Quân cưới vợ.

    Đến bây giờ, ta còn có cả chắt luôn rồi.

    Một đời này của ta thuận buồm xuôi gió, con cháu sung túc, ta đã không phụ sự kỳ vọng của Tề Lạc với mình.

    Trường thọ bình an.

    Lại một tháng bảy năm kia, ta già đến nỗi không thể uốn được thanh trúc nữa. Cháu của ta dẫn ta đến bờ sông nơi có mấy cây liễu rủ, thả diều cho ta xem. Gió nhè nhẹ thổi, sóng nước lăn tăn, nắng chiếu lên những tán lá, in những vệt loang lổ trên mặt ta, khoé mắt bất giác ươn ướt.

    Ta dõi mắt về phương xa, chàng thanh niên trong ký ức của ta tựa như đã vượt qua hàng chục năm, đứng đó mỉm cười nhìn ta.

    Chàng nói: “Heo con, ta đưa nàng về nhà.”

    Ta đáp: “Được.”

    — Hoàn chính văn —
     
    Ta Đầu Thai Làm Một Tảng Đá Màu Hồng
    Chương 5: Phiên ngoại - Hoàn toàn văn


    [Phiên ngoại: Tề Lạc]

    1.

    Vô Uyên đạo trưởng nói, cần phải tìm một vật có thể trấn áp bốn phương mới có thể chứa đựng được hồn phách của một vị tướng.

    Nghĩ tới nghĩ lui, trừ ngọc tỷ ra, có lẽ chỉ còn tượng sư tử trấn trạch thôi.

    Kết quả, không biết đạo trưởng đã làm thế nào đưa hồn phách vào tảng đá kê dưới tượng sư tử.

    Có lẽ Tề Ngọc đã nghe ngóng được chuyện ta tìm đạo sĩ, y cố ý lệnh cho ta tổ chức tiệc mừng thọ Thái hậu ở Cửu vương phủ, y muốn tới xem xem liệu thật sự có hiện tượng kỳ lạ nào không.

    Đạo sĩ nói, đêm tiệc mừng thọ đó, Chu Văn Ý sẽ dần dần hoá hình người.

    Thế nên ta đã cố ý chạm vào ly rượu của tỳ nữ đưa, làm ướt y phục rồi rời khỏi.

    Từ cổng lớn đến hậu viện, mỗi nơi ta đều phải nhìn thật kĩ, ta sợ ta không phải người đầu tiên nhìn thấy nàng, hoặc Tề Ngọc gặp phải nàng.

    Phía sau ngọn núi giả trong vườn hoa nhỏ, ta thấy nàng đang gặm chân giò heo. Tựa như một giấc mơ vậy, ta vừa cười vừa khóc như điên.

    Ta nấp sau cây cột im lặng quan sát, nghĩ tới cảnh sau khi chế. t nàng bị phanh thây, trong bụng nàng toàn là rễ cây và sỏi đá.

    Trái tim đau đớn như bị xuyên thủng.

    Cho đến khi có tiếng bước chân từ xa, ta không thể không lên tiếng cắt ngang việc nàng hưởng thụ đồ ăn, nhưng ta nên nói gì bây giờ đây?

    Ta quá căng thẳng, ta biết nàng không nhớ được gì hết, ta sợ nếu nói sự thật thì sẽ doạ nàng sợ, ta chỉ có thể giả vờ là mới gặp nàng lần đầu, đưa nàng đi chỗ khác.

    May mà ta đứng ngược sáng, nàng không nhận ra ta vừa khóc, cũng không phát hiện ta lo lắng hồi hộp.

    Vào tới phòng phụ, ta không nghĩ cũng không dám hôn nàng, ta chỉ muốn ôm nàng, ôm người con gái ta vẫn luôn yêu thương suốt nhiều năm.

    Nhưng mà hình như ta đã dọa nàng sợ rồi, ta đã suy nghĩ suốt hai ngày, mới nghĩ ra cách làm thế nào để nàng đường hoàng đến gặp ta mỗi ngày.

    Sau này, ta rủ nàng cùng đi đua ngựa, làm đèn lồ ng cho ta, cùng đi xem hội đèn, cùng đọc sách vẽ tranh. Những ngày tươi đẹp đó, trong ký ức lúc trước đều chỉ thuộc về Tề Ngọc, mà giờ đây những điều này đã có hình bóng của ta.

    2.

    Năm tuổi, lần đầu tiên ta gặp Chu Văn Ý. Lúc đó nàng đã quen biết Tề Ngọc được một năm rồi. Ta đã đến muộn một năm, nên trong mắt nàng chỉ có mình Tề Ngọc.

    Ở trong cung, ai ai cũng tuân thủ quy củ, bốn bức tường bao quanh hoàng cung giống như một cái miệng đầy máu khổng lồ nuốt chửng người ta.

    Tề Ngọc lớn lên ở một nơi thế này, chưa từng gặp cô gái nào cuốn hút và hoạt bát như vậy, tất nhiên là ta cũng thế.

    Bị nàng hấp dẫn, đối với ta và Tề Ngọc mà nói, cứ như là định mệnh vậy.

    Lúc đó ta nghĩ rằng, chị gái này thật tốt bụng, nàng mang đến rất nhiều món đồ chơi mà ở kinh thành chưa từng thấy bao giờ, kể chuyện cũng vô cùng sinh động và thú vị.

    Không phải kiểu như mấy tình tiết trong sách truyện, vì ân cứu mạng mà nảy sinh tình yêu nọ kia. Ta đối với nàng, chính là từ tò mò đến hảo cảm, rồi mới sinh lòng yêu mến.

    Ngày xuân ấm áp bên bờ hồ liễu rủ, nàng nở nụ cười rạng rỡ động lòng người với Tề Ngọc, nụ cười đó cũng chậm rãi in sâu vào tâm trí ta.

    Cho đến khi ta phát hiện ra, đệm gối mà nàng tự tay làm bị Tề Ngọc sai nội thị vứt bỏ, ta đã lén nhặt về.

    Đó là món đồ chính tay nàng tự làm, cũng là món đồ nàng chỉ làm vì Tề Ngọc, người khác làm gì có, ấy thế mà y chẳng biết trân trọng.

    Sau này, mỗi lần nàng tặng cho Tề Ngọc những thứ như vậy, Tề Ngọc trước mặt thì dịu dàng nhận lấy, sau lưng lại ném đi, ta liền lụm về như kẻ trộm, cứ như thể làm thế sẽ lén lấy đi tình yêu của nàng vậy.

    Cơ mà hành động của ta lại bị Tề Ngọc phát hiện ra, hắn trịch thượng cười nhạo ta:

    - Cô (*) bố thí cho ngươi, ngươi mới được lấy.

    (*) Thái tử tự xưng

    Lúc đó y đã được lập làm Thái tử rồi, trước khi làm thái tử, y muốn cưới Chu Văn Ý, nhưng sau khi được lập làm Thái tử, hắn lại có lựa chọn khác tốt hơn.

    Y chẳng kiêng nể gì mà chà đạp tình cảm chân thành của nàng, lại sợ ta lắm miệng nói linh tinh với nàng làm hỏng việc. Vì thế ngày đó đi đua ngựa, y bỏ ta lại trong núi.

    Ta là một hoàng tử không được yêu thích, cũng không có mẫu phi. Trong cái đêm không trăng gió lộng mà ta tưởng mình chế. t chắc rồi, Chu Vãn Ý phi ngựa tới, tựa như tiên nữ giáng trần.

    Sau này An Dương quận chúa nhắc lại chuyện đó, nói rằng khi ấy Chu Vãn Ý phát hiện ra ta không cùng theo họ ra khỏi trường đua ngựa, nàng nhất quyết báo lên phụ hoàng, dẫn cấm quân lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm.

    Từ đó về sau, ta nhận thức được sự chênh lệch quyền lực giữa ta và Tề Ngọc, ta quyết định cạnh tranh với y.

    Sau khi nàng theo cha xuất chinh, ta dỗ dành phụ hoàng phong vương lập phủ cho ta ngay khi ông đang hấp hối. Địa điểm ăn chơi nổi tiếng nhất kinh thành - Vạn Hoa lâu, chủ nhân phía sau chính là ta.

    Ta dựa vào nó để thu thập và truyền thông tin, ta muốn kinh thành này đều nằm dưới tai mắt của mình.

    3.

    Ta cứ tự lừa mình dối người, hưởng thụ việc nàng không còn nhớ gì, cho đến khi đưa nàng tới Phẩm Trân lâu ăn cơm, gặp An Dương quận chúa ở dưới lầu lên tiếng bênh vực nàng.

    Ta đã nói với nàng ta chân tướng sự việc, rủ nàng ta cùng hợp tác mưu phản.

    Hơn nữa tình hình của Chu Văn Ý không thể đợi được nữa, thời gian nàng ngủ ngày càng dài hơn, nếu còn chưa lấy được bùa đổi mạng, nàng vẫn sẽ phải chế. t.

    Trước khi đưa nàng đến gặp Vô Uyên đạo trưởng một đêm, ta dụ nàng uống rượu say, rồi hỏi nàng “Có muốn thử thích ta không?”.

    Đừng thích Tề Ngọc nữa, thử thích Tề Lạc có được không?

    Câu hỏi này đã được ta giấu kín trong lòng từ năm nàng cập kê, cuối cùng, nhân lúc đêm tối mịt mù, cơn say mông lung, nói ra thành lời.

    Đêm đó, ta đã được nếm loại rượu ngọt ngào nhất trong đời.

    4.

    Vô Uyên đạo trưởng nhắc nhở ta, một khi lá bùa đã ở trên người nàng, chúng ta sẽ chỉ còn bốn mươi chín ngày để sống cùng nhau.

    Bốn mươi chín ngày để đổi cho nàng một đời trường thọ bình an, vô cùng đáng giá, ta hoàn toàn vừa lòng thoả ý.

    Ta đã sắp xếp ổn thỏa cho khoảng thời gian chưa đầy năm mươi ngày. Những ngày nào dùng để mưu phản báo thù cho nàng, ngày nào dùng để chỉnh đốn việc triều chính, ngày nào cùng nàng ở bên nhau, ở bên nhau rồi thì làm những gì.

    Thời gian ở bên nàng, ta không muốn lãng phí một giây phút nào.

    Trong hơn bốn mươi đêm đó, ta đã viết vô số bức thư để đối phó.

    Chờ đến lúc nàng tới Giang Nam, những bức thư này cách một khoảng thời gian sẽ được gửi cho nàng, cho đến khi nàng nhận ra ta vẫn luôn không xuất hiện, liền coi ta là kẻ phản bội mà ném ra sau đầu.

    Nhìn xe ngựa của nàng đi Giang Nam càng ngày càng xa, ta từng bước một hướng về hoàng cung, lực bất tòng tâm.

    Chiếu chỉ minh oan cho nàng còn chưa được ban bố, ta phải thúc giục trước khi mặt trời lặn.

    Đây là điều cuối cùng ta có thể làm cho nàng.



    [Phiên ngoại: Tề Ngọc]

    Mẫu phi của Tề Ngọc từng là người phụ nữ được hoàng đế sủng ái nhất. Ngày bà ấy bị treo cổ, Tề Ngọc quỳ bên ngoài Nghị Chính điện xin hoàng đế khai ân.

    Hoàng đế không những không tha mà còn lôi y đến tận mắt chứng kiến cảnh mẫu phi y bị treo cổ.

    Tề Ngọc sợ đến mức toàn thân run rẩy, y hỏi hoàng đế:

    - Phụ hoàng, mẫu phi không phải là người phụ nữ mà ngài yêu nhất sao? Vì cớ gì mà ngài muốn giế. t người phụ nữ ngài yêu thương nhất? Phụ hoàng, sau này nhi thần lớn lên, cũng sẽ giế. t người con gái mình yêu nhất sao?

    Hoàng đế không trả lời.

    Đó là một tấn bi kịch tranh chấp giữa các đảng phái tiền triều liên lụy đến hậu cung.

    Vì để đàn áp nhà mẹ đẻ của mẫu phi Tề Ngọc đang ngày càng hống hách kiêu căng, mẫu phi của Tề Lạc trong lúc đang ngắm hoa tại ngự hoa viên thì rơi xuống nước mà chế t, có nội thị làm chứng, là mẫu phi của Tề Ngọc đẩy.

    Có thật là do bà ấy đẩy không? Hai vị phi tử đều đã mất, chế. t không đối chứng, để lại hai đứa trẻ, đã sớm hận nhau đến tận xương tủy.

    Hoàng hậu không có con trai, Tề Ngọc là con trưởng, y lên ngôi là đương nhiên.

    Sau này, khi y chọn người và dùng người, so với việc thích hay không thích, y chỉ quan tâm xem người đó có lợi gì với mình không.

    Người ở vị trí càng cao thì càng cô đơn, Tề Ngọc đã gần hiểu được người cha đã khuất của mình.

    Lương thành thất thủ, Chu Văn Ý mất tại Lương thành.

    Khi y nghe xong tin báo, y chợt nhớ lại những gì mình đã hỏi phụ hoàng vào ngày mẫu phi qua đời.

    “Sau này nhi thần lớn lên, cũng sẽ giế. t người con gái mình yêu nhất sao?”

    — KẾT THÚC —
     
    Back
    Top Dưới