Ngôn Tình Ta Có Cái Mỏ Hỗn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,734
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ta-co-cai-mo-hon.jpg

Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] TA CÓ CÁI MỎ HỖN
Tác giả: 白泽丧葬用品店
- ---------------------

Ta xuyên thành nữ chính truyện ngược cổ đại, nhưng lại mắc bệnh chỉ có thể nói sự thật.

Thứ tỷ độc ác: "Vương gia! Ban đầu là Tiểu Liên khóc cầu xin ta, ta mới đáp ứng để nàng ấy thay ta gả cho ngài."

Ta: "Vớ vẩn! Rõ ràng là tỷ ghét bỏ hắn tàn tật, suốt đêm chạy trốn với người khác, ta mới bị trói lên kiệu hoa."

Nam phản diện: "Tiên nhi đã cứu ta, ta nguyện ý vì nàng ấy mà làm bất cứ chuyện gì, nàng muốn ngươi ch.ết, ngươi phải ch.ết!"

Ta: "Có thể trước đây người cứu ngươi là ta? Ngươi báo ân nhầm rồi?"

Nam chính não tàn: "Liên nhi, bản vương biết sai rồi, chuyện giữa nàng và thái tử điện hạ không phải là thật, đều là bản vương hiểu lầm, đúng không?"

Ta: "Hài tử là của hắn."

Trời ơi, còn gì sung sướng hơn được làm nữ chính có cái miệng dài.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 1


1.

Ta là nữ chính truyện ngược cổ đại. Ta không có miệng, bị hiểu lầm, bị phá th.ai, bị treo trên tường thành 3 ngày, bị rơi xuống vách núi.

Trải qua 7749 kiếp nạn nhưng ta không há miệng ra nói câu nào. Tất cả là do bản thân nam chính tự giác ngộ, sau đó là HE.

Ta vừa xuyên qua, cũng bởi vì thứ tỷ bỏ trốn theo người khác, ta là đích nữ lại bị trói vào xe, gả cho Tấn vương.

Tấn vương Tiêu Trường Minh là nam chính của truyện này.

Ngồi xe lăn chắc hẳn không phải là thật, nhưng bệnh thì có thật.

Đêm động phòng, hắn vén khăn hỉ của ta lên. Nhìn thấy khuôn mặt xa lạ của ta, sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại, hắn dùng sức ném ta xuống đất.

"Ngươi là ai? Tiên nhi đâu?"

Ta biết xuyên vào trong sách là một chuyện rất nguy hiểm, nếu sụp đổ thiết lập nhân vật có thể sẽ khiến ta hẹo ngay tại chỗ.

Để duy trì hình tượng bông hoa trắng yếu ớt ngây thơ của mình, ta cắn môi, nước mắt lưng tròng, cố gắng nói: “Ta không biết.”

Nhưng vừa mở miệng thì lại là:

"Tiên nhi cái gì? Giang Vận Tiên đã sớm bỏ trốn cùng với thư sinh nghèo rồi."

"Nàng ta biết ngươi là một người què, không dám chậm trễ một khắc, vội vàng ngồi xe ngựa bỏ trốn trong đêm!"

"Ta là đích muội - Giang Ấu Liên!"

Ta giật mình, lập tức bịt miệng mình lại.

Mẹ nó. Ta vừa nói cái gì thế này!

Sắc mặt Tiêu Trường Minh trở nên cực kỳ khó coi, ánh mắt như muốn chọc ta thủng cả nghìn lỗ giống như cái sàng.

Hắn cúi xuống, nắm lấy cổ áo ta và kéo ta đứng dậy khỏi mặt đất.

"Ngươi nói cái gì?"

Ta quá sợ hãi, ngực cũng run rẩy muốn khóc đến nơi.

Ta vội vàng xua tay, định nói: "Vương gia ngài hiểu lầm, ý của ta không phải vậy."

Nhưng vừa mở miệng:

"Nghe không hiểu tiếng người à? Tuổi còn trẻ mà đã bị điếc, chân què tay quặt thì cũng thôi đi, đến cái lỗ tai cũng có vấn đề?"

Tiêu Trường Minh trừng mắt nhìn ta, hắn đã trợn mắt lên vì tức giận.

"Giang Ấu Liên! Ngươi muốn chọc bản vương tức ch.ết sao?"

Ta đã cố gắng bịt miệng để không nói ra những gì đang nghĩ trong đầu, nhưng ta không làm được.

"Đúng vậy, đúng vậy, hẹo nhanh lên giùm, ta vẫn còn chờ ăn cơm tối!"
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 2


2.

Tiêu Trường Minh hít sâu một hơi, đột nhiên giơ tay nhéo cằm ta, buộc ta phải ngẩng đầu nhìn hắn.

"Giang Ấu Liên, ngươi cố tình làm ra hành vi quái dị, là để cho bản vương chú ý sao?"

"Tốt, chúc mừng ngươi, ngươi thành công rồi!"

"Ngươi cho bản vương sỉ nhục, bản vương cả đời này cũng sẽ không quên."

Hai hàng nước mắt trong veo rơi xuống mặt ta, nhưng ta vẫn mở miệng —

"Yo! Trâu bò nha, ngươi còn định mang thù?"

"Mẫu thân nhà nó. Không phải ta vứt bỏ ngươi, mà là Giang Vận Tiên, ta cũng là bị ép gả đi cho đủ số lượng, hiểu không?"

Bàn tay Tiêu Trường Minh đang đặt trên cằm ta đột nhiên siết chặt, mạnh đến mức suýt nữa khiến cằm ta rớt ra ngoài.

“Còn không phải là bởi vì ngươi tham hư vinh, muốn làm Vương phi sao?”

Ta: "Cũng do lão già thối tha cha ta cả, sợ quyền vị của ngươi nên mới ép ta gả thay."

"Ta dù sao cũng là đích nữ, vậy mà phải thay thứ nữ xuất giá, xui bỏ mẹ!"

Cái mỏ hỗn của ta quả thực là rất thâm độc, cho dù Tiêu Trường Minh có là nam chính bá đạo thì cũng phải giật mình.

Hắn nhìn ta chằm chằm với ánh mắt phức tạp, ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi.

"Ngươi thực sự là đích nữ của Giang thượng thư?"

Ta: "Không thì thế nào? Muốn kết hôn với thứ nữ, cuối cùng lại được lấy đích nữ, chuyến này ngươi hời to!"

"Lão già cha ta thế mà lại là Binh Bộ Thị Lang. Chỉ là quá nhát gan, chả hiểu sao địa vị lại cao thế?"

Tiêu Trường Minh giữ lấy eo ta, thật lâu sau, hắn không giận mà lại cười.

Hắn nói với thị vệ Hàn Tiêu bên cạnh:

"Đi kiểm tra!"

"Bản vương muốn biết cái thứ dở người này có phải là đích nữ của Giang Thượng Thư hay không!"

Hàn Tiêu nhìn ta thông cảm, ôm quyền đi ra ngoài. "Vâng, Vương gia!"

Hết rồi, hết rồi...

Ta nhắm mắt lại, cố giả vờ ngất đi.

Xin hãy để ta rời khỏi thế giới tươi đẹp này ngay lập tức!

Cánh tay Tiêu Trường Minh đang ôm ta đột nhiên căng thẳng: “Sao lại hôn mê?”

Khóe miệng ta giật giật, mí mắt mở ra "Không. Ta giả vờ đấy. Hì hì."

Tiêu Trường Minh: "???"

Ta che mặt, nước mắt giàn giụa từ kẽ tay trượt xuống "Hì hì hì..."
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 3


3.

Bởi vì ta làm chuyện khùng điên trong đêm động phòng, vốn dĩ trong nguyên tác, Tiêu Trường Minh đẩy ta thành nha hoàn, cuối cùng đã quên mất rồi.

Tiêu Trường Minh mấy ngày nay đang tìm tung tích của Giang Vận Tiên, không rảnh để ý ta. Ta là nữ chính truyện ngược, có danh nghĩa Tấn Vương phi thì cũng có thể sống tạm qua ngày.

Mẹ đẻ Tiêu Trường Minh mất sớm, quản gia của vương phủ là bảo mẫu của hắn - Ngô ma ma.

Quyền lực của Ngô ma ma rất lớn.

Bà ta vẫn si tâm vọng tưởng để cho con gái của mình, Thúy Nhi bò lên Tiêu Trường Minh. Nhưng Tiêu Trường Minh lại nhất kiến chung tình với chén trà xanh thơm ngát tên Giang Vận Tiên kia, không phải nàng ta thì không cưới.

Bọn họ rất không cam lòng, biết được ta là cưới thay. Sau khi bị phát hiện, Tiêu Trường Minh căn bản không muốn gặp ta. Bọn họ sau lưng cố tình gây khó dễ, còn có ý định cắt xén thức ăn của ta.

Trong lòng ta dù khó chịu nhưng cũng không muốn gây chuyện gì, dù sao mình cũng là cái thân ăn nhờ ở đậu.

Nhưng bệnh của ta quá nghiêm trọng rồi, cái miệng ta không tự chủ được.

"Này! Ngay cả lợn cũng không thèm ăn mấy cái lá rau thối này."

"Thế nào? Đường đường là Tấn Vương phi mà phải ăn thứ này? Vương gia của các ngươi phá sản rồi à?"

Ngô ma ma và Thúy Nhi tức giận trừng nhìn ta.

Ta lại không kìm được cái miệng mình…

"Mấy cái thứ điêu nô lấn chủ này!"

"Lan Hương, nhanh đi gọi Vương gia đến xem!"

Lan Hương là nha hoàn hồi môn của ta, mấy ngày nay nàng ấy đã bị những lời kinh khủng của ta làm cho khiếp sợ.

Nghe được ta gây chuyện với Ngô ma ma và Thúy Nhi, nàng ấy nhỏ giọng bên tai ta: "Tiểu thư, nghe nói đây là Ngô ma ma, là bảo mẫu của Vương gia. Con gái bà ấy, Thúy Nhi, cũng là thanh mai trúc mã với Vương gia, từ nhỏ cùng nhau lớn lên..."

Ngụ ý là, ta đừng gây rối với họ.

Ta cũng không muốn đâu, nhưng ta không kiểm soát được cái miệng mình, nó cũng có suy nghĩ riêng của nó.

"Thì sao? Bảo mẫu của Vương gia thì có thể không phân biệt tôn ti trên dưới?"

"Hay là bà ta cảm thấy ta đoạt mất vị trí Vương phi của con gái bà ta, muốn cho ta một đòn ra oai phủ đầu?"

"Bà ta nghĩ cũng hay quá nhỉ. Con gái bà lớn lên xấu như q.ủy, cho ta ta còn chê. Căn bản không lọt vào được mắt Vương gia, nếu không thì tại sao còn chưa lên được thông phòng?"

Ta ngoài miệng nói như vậy, nhưng nhịn không được mà phải che miệng lại, nước mắt chảy ròng ròng.

Đây là một quyển tiểu thuyết ngược văn vô tri ngốc nghếch, Thúy Nhi và Ngô ma ma rất ác độc, chuyện xấu gì cũng có thể làm ra.

Chẳng lẽ bọn họ sẽ bỏ th.uốc mê cho ta, cào mặt ta, vứt ta xuống mồ như trong nguyên tác?
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 4


4.

Để không bị bọn họ lén lút gi.ết ta, ta quyết định làm lớn chuyện này lên.

Ta kéo tóc Ngô ma ma, cào mặt Thúy Nhi.

Tiêu Trường Minh không tìm được Giang Vận Tiên, mấy ngày nay ngay cả bóng người cũng không thấy, chắc là đang ở phòng.

Hắn nghe thấy ta đ.ánh nhau với bảo mẫu và nha hoàn, hắn vội vàng ngồi xe lăn tới rồi chỉ vào mũi ta:

"Giang Ấu Liên! Ngươi sợ thiên hạ chưa đủ loạn, định làm yêu quái luôn à?"

"Có phải lại muốn giành được sự chú ý của bản vương không?"

"Bản vương nói cho ngươi biết, dù cho ngươi có như thế nào, bản vương cũng sẽ không liếc mắt nhìn ngươi."

Trời đất chứng giám!

Ta có phải là yêu quái đâu, rõ ràng là phản kháng hợp lý mà?

Ta không nói gì, thừa lúc Tiêu Trường Minh không chú ý, ta nhặt một nắm rau thối rồi nhét vào miệng Tiêu Trường Minh.

Sắc mặt Tiêu Trường Minh biến đổi, lập tức phun ra "Phì phì phì".

"Ngươi... Giang Ấu Liên, cái thứ nữ nhân ghê t.ởm này, ngươi vừa nhét cái gì vào miệng bản vương?"

"Khó ăn ch.ết đi được, đến lợn nó còn chê!"

Cuối cùng Tiêu Trường Minh cũng nói ra một lời công đạo.

Ta gọi Ngô ma ma và Thúy Nhi: "Có nghe thấy không? Đây là do chính miệng Vương gia của các ngươi nói."

Sau đó mắt ta rưng rưng: "Vương gia! Vương phi ở trong Tấn Vương phủ phải ăn những cái này sao? Ngay cả ba món mặn một món canh mà cũng không có à?"

"Chẳng trách Giang Vận Tiên muốn cùng thư sinh nghèo chạy trốn. Thà sống chung với thư sinh nghèo còn hơn là ở chung với ngươi."

Tiêu Trường Minh nghe được lời của ta, sắc mặt đã đen như đáy nồi.

Hắn tức giận nhìn Ngô ma ma và Thúy Nhi.

"Đây rốt cuộc là chuyện gì?"

Ngô ma ma biết tính tình của Tiêu Trường Minh, vội vàng giải thích: "Vương gia bớt giận, nhất định là hạ nhân không hiểu quy củ, chậm trễ Vương phi, lão nô lập tức đi..."

Thúy Nhi cũng rất kiêu ngạo: "Vương gia! Nàng ta mà là Vương phi cái gì? Chỉ là cưới thay cho Vương phi thật sự mà thôi."

"Nghe nói đêm tân hôn, nữ nhân này đã khiến Vương gia ngài tức giận đến mức bỏ ra khỏi cửa."

"Thúy Nhi chỉ là muốn trút giận thay Vương gia, giáo huấn nàng ta một chút..."
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 5


5.

Mặc dù nết của ta hướng nội nhưng cái miệng của ta thì hướng ngoại!

Ta không thể im lặng được khi nghe thấy những lời nói của Thúy Nhi.

"Ngươi trút giận cho hắn? Ngươi lấy thân phận gì? Ngươi còn không biết xấu hổ?"

"Tấn vương phủ quả là quy củ tốt quá nha! Một đứa nha hoàn cũng dám cắt xén thức ăn của Vương phi, nói là trút giận giúp cho Vương gia!"

"Vương gia, hai người này không phải bảo mẫu và nha hoàn của ngươi đâu, là tổ tông nhảy lên đầu lên cổ ngươi mới đúng."

Cái miệng ta nói nhiều đến mức sắp hỏng rồi. Nhưng cho dù đêm nay bọn họ có trèo cửa sổ nhà ta thì ta vẫn nói.

Lan Hương thấy ta gây chuyện thì lại nước mắt lưng tròng:

"Tiểu thư, đừng nói mấy câu..."

Ta cũng muốn bớt nói vài lời, nhưng cái miệng ta lại không kiềm chế được.

Tiêu Trường Minh tức giận đến run người, cộng với khuôn mặt vốn đã lạnh lùng của hắn, nhiệt độ cả căn phòng giảm xuống vài độ C, những người xung quanh không khỏi rùng mình.

Mọi người nhìn ta thương cảm, nghĩ rằng ta sắp hẹo rồi.

Không ngờ, Tiêu Trường Minh nói: "Vậy ngươi nói cho ta biết, ngươi muốn ăn cái gì?"

Ta kinh ngạc lắm. Có phải hắn đang muốn cải thiện bữa ăn cho ta không?

Ta muốn nói rằng, chỉ cần ba món mặn và một món canh là được.

Nhưng vừa mở miệng thì đã liệt kê cả một danh sách dài tên món ăn.

"Cừu hấp, chân gấu hấp, đuôi hươu hấp, vịt quay, gà quay, ngỗng quay..."

Sau đó, ta thấy Tiêu Trường Minh trầm mặc một lát rồi mới mở miệng:

"Thực đơn này của Vương phi, Tấn vương phủ chúng ta không cung ứng nổi."

"Từ hôm nay trở đi, giáng ngươi từ Vương phi xuống làm thông phòng, mỗi ngày ba món mặn một món canh!"

Cả người ta đều ngây dại.

Vừa rồi ta còn chế giễu Thúy Nhi ngay cả thông phòng cũng không làm được?
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 6


6.

Ta nghĩ, thân là nữ chính truyện ngược, nguyên nhân của mọi đau khổ là vì thích nam chính.

Tuy rằng ta không có giống trong nguyên tác, bị giáng xuống thành nha hoàn, giặt quần áo, quét r.ác, lau bàn, rửa chén, sống một cuộc sống nhu nhược mà kiên cường.

Nhưng Tiêu Trường Minh nói là thông phòng!

Thông phòng, là phải ngủ với hắn!

Ta không muốn ngủ với hắn!

Ta bật người từ chối.

"Vương gia, hay là ngươi viết thư bỏ vợ đi? Ta về nhà ăn cơm mẹ nấu!"

Tiêu Trường Minh không chút lưu tình mà cự tuyệt ta.

"Ngươi nằm mơ!"

"Giang gia vứt bỏ Vương phi của bản vương, tặng ngươi qua đây, chắc chắn phải biết hậu quả khi bị bản vương phát hiện!"

"Ngươi ở trong phủ Tấn Vương cho tốt, trừ phi một ngày nào đó Giang Thượng Thư tìm được muội muội của ngươi trở về giao cho ta, bằng không thì cả đời này ngươi cũng không được đi đâu hết."

Thằng cha điên khùng vặn vẹo này.

Ta không thích!

Ta muốn nói: "Vương gia, tha cho ta đi, ta sai rồi."

Mở miệng thì lại là.

"Chẳng lẽ là ngươi thấy ta thú vị, nảy sinh hứng thú đối với ta?"

"Ngoài miệng nói là bởi vì Giang Vận Tiên mà giam ta lại, thực ra là muốn giữ ta ở bên người."

"Vương gia thật đúng là khẩu thị tâm phi!"

Lời của ta nói ra khỏi miệng, bốn phía lâm vào yên tĩnh như ch.ết, có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Ngay cả Thúy Nhi - người xem ta như kẻ thù truyền kiếp, cũng bỗng nhiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn về phía ta.

Ta khóc trong lòng nhiều chút.

Hehehe… Ta sẽ không phải là nữ chính đầu tiên bị hẹo vì cái mỏ hỗn đó chứ?

Chợt nghe Tiêu Trường Minh gằn từng chữ: "Giang Ấu Liên, ngươi nói bản vương thích ngươi?"

"Bản vương sẽ chứng minh cho ngươi xem, rốt cuộc bản vương có hứng thú với ngươi hay không."

Trong lòng ta hoảng loạn.

Không phải chứ, sao lại thành thế này?

Nhưng Tiêu Trường Minh đã sai người trói ta lại.

Sau đó, hắn đem bán ta cho...

Thanh lâu?

- ------------------

À quên sốp chưa nhắc. Truyện vô tri. Các bà tạm thời cho não đi chơi một lúc đi nhé, khi nào đọc xong rồi hẵng cho nó về =))))
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 7


7.

Mọi người đều biết, nữ chính ngược văn đều rất thảm. Bởi vì nam chính vẫn luôn hành hạ họ.

Nam chính Tiêu Trường Minh giống như có bệnh, tính cách còn hâm hâm dở dở, thay đổi thất thường.

Lúc đầu: "Ta không yêu nàng, ta giữ lại nàng cũng là vì dằn vặt nàng!"

Một giây kế tiếp: "Vì sao ta yêu tỷ tỷ của nàng, nhưng nhìn nàng bị thương, bản vương lại có cảm giác đau lòng?"

Sau đó, để chứng minh rằng mình không yêu nữ chính, hắn càng hành hạ nàng ấy nhiều hơn!

Bây giờ nữ chính ngược văn đã trở thành ta, cái mỏ ta hỗn như thế, Tiêu Trường Minh chắc hẳn sẽ không yêu ta.

Vì vậy, hắn càng rảnh tay mà hành hạ ta.

Hắn để cho ta ăn mặc trang điểm xinh đẹp, lộ thắt lưng, lộ cánh tay, lộ chân, mặc vũ y, muốn ta nhảy ở trước mắt bao người.

Ta thấy khuôn mặt khuynh thành tuyệt diễm trong gương, nhịn không được mà khen một câu…

"Trời! Đẹp thế!"

Bà chủ của thanh lâu mặc cho ta một bộ vũ y bay bổng phong tình, vạt áo phiêu phiêu, thậm chí còn cho ta một chiếc đàn tỳ bà!

Nếu như đối với danh môn thục nữ chân chính mà nói thì đây là vũ nhục. Nhưng ta đâu phải danh môn thục nữ, ta chỉ muốn rít lên.

"Mình" đẹp quá, "Mình" muốn dính lấy mình!

Tiêu Trường Minh nhìn thấy trang phục của ta, chỉ thấy ánh mắt hắn buồn bã, gõ ngón tay lên tay vịn của xe lăn "cộp cộp cộp", không rõ là cảm xúc gì.

Ta sợ hắn sẽ nảy sinh tình cảm gì với ta, ta vội vàng bóp ch.ết suy nghĩ của hắn ngay từ trong trứng.

Ta: "Vương gia, có phải ngươi muốn nói “Chà! Rõ ràng ta rất ghét nữ nhân này, nhưng vì sao lại thấy nàng ta rất đẹp?"

"Ngươi cũng đừng quên, ta chỉ cưới thay tỷ tỷ, người mà ngươi yêu là tỷ tỷ của ta!"

Tay của Tiêu Trường Minh đột nhiên nắm chặt, trầm giọng hạ lệnh.

"Tống cổ nàng ta xuống dưới!"

Huhu, chếc ta rồi…
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 8


8.

Sau khi xuyên sách mà không biểu diễn tài nghệ, nhân sinh này không còn hoàn chỉnh nữa.

Ta hai mắt đẫm lệ bị đẩy lên vũ đài.

Tiêu Trường Minh ở gian phòng trang nhã cao nhất, cao cao tại thượng mà nhìn ta.

Ta ngại ngùng nhìn hắn đau khổ. Dường như trong mắt hắn có cảm giác đấu tranh dằn vặt.

Một giây sau, ta búng tay "Lên nhạc đi!"

Sau đó biểu diễn một điệu múa vô song. Ngay lập tức, cả sảnh đường náo nhiệt tán thưởng màn múa này.

Các nam nhân có mặt vội vàng ném đồ lên, nào là đồng xu, thỏi vàng, ngọc bội, hoa,...

Khóe miệng của bà chủ gần như chạm đến tai, bà ta vừa cười hớn hở vừa nhặt tiền.

"Trời ạ, nhiều tiền như vậy!"

Bà không biết thân phận của ta, cũng không biết Tiêu Trường Minh là Vương gia, chỉ hưng phấn ôm lấy ta, hận không thể gặp nhau sớm hơn một chút.

"Cô nương thật đúng tài năng, trời ban chén cơm này cho chúng ta!"

"Thiên Hương Lâu của chúng ta rất cần những nhân tài như ngươi!"

Sau đó, bà ta nói với Tiêu Trường Minh: "Vị đại gia này, ngài muốn bán cô nương này sao? Ngài chỉ cần ra giá, bao nhiêu tiền cũng được."

Tiêu Trường Minh tức giận đến mức muốn ch.ửi người, Lan Hương khóc quỳ xuống dưới chân hắn.

"Chủ tử, xin ngài đừng bán tiểu thư nhà ta!

“Tiểu thư từ nhỏ đã yếu ớt bệnh tật, ở nơi như thế này nhất định chịu không nổi.”

Tiêu Trường Minh vừa muốn cự tuyệt, lại cười lạnh một tiếng, trên mặt lộ ra một tia vặn vẹo.

"Lý mama khách khí, chẳng qua chỉ là thông phòng thôi. Lý mama thích thì ta cho bà luôn."

Sau đó, hắn hung dữ nói với ta: "Hóa ra ngươi cũng biết nhảy, thế cứ ở trong Thiên Hương Lâu mà nhảy cho tốt."

Ta nhìn Lan Hương đang khóc dưới chân Tiêu Trường Minh, cố nặn ra một nụ cười.

"À… kể ra thì ta cũng đẹp mà."
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 9


9.

Lý mama quả thực là một người nhìn xa trông rộng.

Sau khi lấy được ta từ tay Tiêu Trường Minh, bà ấy đã tiêu tốn một số tiền lớn để biến ta thành hoa khôi.

Ta nói "Ta bán nghệ chứ không bán thân, nếu không thì sẽ không nhảy."

Lý mama cười vỗ vỗ vai tôi: "Hiểu rồi! Mama ta hiểu!"

"Vị đại gia kia cho ta một vạn lượng bạc, để ta chiếu cố ngươi thật tốt."

"Người cứ yên tâm làm việc đi, đợi mama phát đạt sẽ không để ngươi chịu thua thiệt đâu."

Chà, mama này ta thích nha.

Ta cầm tay bà "Một vạn lượng luôn hả, cho ta một ít được không?"

Lý mama nhìn ta, rồi đột nhiên cầm khăn tay lên day day thái dương.

"Gì? Ngươi muốn ăn điểm tâm?"

"Được rồi, nữ nhi yêu dấu, để mẹ đi làm cho con ngay."

Cũng có tình mẹ con đấy, nhưng chỉ có thôi chứ không nhiều.
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 10


10.

Thế là ta bắt đầu làm việc tại thanh lâu.

Lúc đầu, Lý mama muốn ta nhảy mỗi ngày.

Ta nói: “Thế không được đâu, mỗi tháng một lần là mệt lắm rồi”.

"Nhưng không nhảy thì đói lắm."

Lý mama nói: "Có biết ta đã tốn bao nhiêu tiền để biến con thành hoa khôi không. Con mỗi tháng mới ra nhảy một lần, cả thanh lâu chúng ta đều ch.ết đói hết à."

Sau khi thương lượng, chế độ làm việc của ta tạm thời được điều chỉnh thành năm ngày làm và một ngày nghỉ.

Ta tức lắm.

"Có hoa khôi nhà ai phải làm việc suốt ngày thế không?"

Lý mama khóc rất là tủi thân.

"Nữ nhi ngoan, thật sự là vừa rồi vì giúp con ưu tú hơn hoa khôi nhà khác mà đã tiêu tốn quá nhiều tiền."

“Tranh họa, văn thơ của thư sinh, y phục, trang sức, thứ nào không đắt tiền?”

"Con phải vất vả một thời gian, chờ mama lấy lại tiền, mama sẽ để con làm 1 ngày nghỉ 5 ngày."

Ta nhìn bà ấy và mím môi không biết nói gì.

Không hiểu sao trong trái tim đột nhiên ngứa ngáy.
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 11


11.

Thực ra, từ khi đến đây ta đã nghĩ đến việc chạy trốn mấy lần.

Nhưng Tiêu Trường Minh là nam chính truyện ngược não tàn, đã “chó” thì phải “chó” đến cùng, ngay cả dùng chữ “thằng chó” vẫn còn thấy ngượng.

Hắn không chỉ đưa tiền cho Lý mama để “chăm sóc” ta, mà còn cử người canh giữ ta nữa.

Thị vệ bên cạnh hắn, Hàn Tiêu, đã mang theo một số thị vệ khác và canh chừng dưới Thiên Hương lâu.

Mỗi lần ta cố gắng trốn thoát thì đều bị bọn họ túm được.

"Liên di nương, Vương gia có lệnh, không cho người bước ra khỏi Thiên hương lâu nửa bước!"

Ta "chậc" một tiếng, giơ tay chọc vào ngực Hàn Tiêu.

"Nghe này, nghe này. Đây là lời mà một con người có thể nói sao?"

"Vương phủ thì gọi ta là vương phi, bây giờ lại gọi là Liên di nương."

"Không có chút lễ phép nào cả."

"Ta nói cho ngươi biết, hành vi của ngươi gọi là ép người tốt làm chuyện xấu..."

Hàn Tiêu có vẻ thật thà, ta cứ chọc hắn, nhưng hắn cứ lẩn tránh và trực tiếp bị dồn vào một góc.

Lưng hắn dựa vào tường đến "rầm" một cái.

"Vương phi..."

Ngay khi hắn chuẩn bị nói, có một tiếng hét giận dữ vang lên phía sau.

"Các ngươi đang làm gì?"

Ra là Tiêu Trường Minh đã nửa tháng nay không gặp.

Ta nghĩ, lúc này ta nên mềm mỏng, kéo vạt áo của hắn mà khóc thảm thương, để hắn tan nát cõi lòng, sau đó thương tình thả ta ra.

Mặc dù đãi ngộ của Thiên hương Lâu khá ổn, nhưng cũng không phải nơi tốt đẹp gì.

Trong đầu ta nghĩ như thế, nhưng mà cái miệng lại không nghe lời ta.

"Yo! Vương gia, đến chơi gái à?"

Hàn Tiêu: "..."

Tiêu Trường Minh: "..."

Ta: "..."

Có phải ta không cẩn thận rồi làm bại lộ cái gì không?
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 12


12.

Tiêu Trường Minh ch.ết lặng khi nghe ra lời nói kinh người của ta. Hắn không phải đến gây phiền toái cho ta, mà là đến gây phiền toái cho Hàn Tiêu.

"À. Hai người các ngươi ở đây vui vẻ chứ?"

"Hàn Tiêu, bản vương giao cho ngươi trông chừng nữ nhân này, ngươi làm cái gì vậy?"

Hàn Tiêu da mặt mỏng sao có thể nghe được những lời trách mắng như thế này.

"Vương gia! Ngài hiểu lầm, thuộc hạ và Vương phi không có gì cả..."

Tiêu Trường Minh tức giận nói: "Cả hai mắt bản vương đều nhìn thấy, các người các ngươi gian díu giữa ban ngày, ngươi cho rằng bản vương đã ch.ết sao?"

Ta mấp máy, mím chặt môi, nước mắt chực trào ra. Nhưng lời lên đến môi thì lại là..

"Yo! Vương gia đây là ghen tị sao?"

"Trước đây là ngươi ném ta vào thanh lâu. Bắt ta lên nhảy trên vũ đài cũng là ngươi. Trông chừng ta, không cho ta chạy cũng là ngươi."

"Bây giờ lại còn chỉ trích ta nói chuyện cùng nam nhân khác?"

"Bị tâm thần phân liệt à?"

Lúc này còn là buổi sáng, cô nương còn đang ngủ, Thiên Hương lâu còn chưa mở cửa tiếp khách.

Lời nói của ta ngay lập tức khiến cho mấy người xung quanh chú ý.

Nhưng ta vẫn không thể kiểm soát được cái miệng mình.

"Không sai, cái tên què quặt ngồi xe lăn này chính là Tấn vương!"

"Ta chính là người hắn mới cưới tháng trước!"

"Hắn muốn cưới với tỷ tỷ của ta, nhưng là tỷ ta bỏ trốn theo nam nhân khác, cha mẹ ta trói ta vào kiệu hoa."

"Hắn ném ta vào thanh lâu, là bởi vì hắn có bệnh, thích xem phu nhân mình âu yếm với nam nhân khác..."

Ta lời còn chưa nói hết, đã bị Tiêu Trường Minh sai người bịt miệng.

"Ngươi ngậm cái miệng lại cho bản vương!"

Lúc này Lý mama và hộ vệ của Thiên hương lâu đã tới.

Lý mama mỉm cười lại gần.

"Vị đại gia này, ngài lại tới nữa rồi?"

"Là tới xem Liên nhi cô nương của chúng ta?"

Ta khó khăn mở miệng: “Không phải đâu, hắn tới đây làm loạn!”

Lý mama lạnh lùng nói: "Làm loạn? Vậy thì đừng trách nô gia vô lễ!"
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 13


13.

Lý mama vừa dứt lời, hơn chục lính canh to cao vạm vỡ lập tức cầm gậy gộc đứng xung quanh.

Thị vệ bên cạnh Tiêu Trường Minh mắng: "Hỗn láo!"

"Vị này là Tấn vương điện hạ, các ngươi dám làm càn?"

Ta lập tức nhìn Lý mama với ánh mắt đau khổ.

Ta là con bò sữa của bà ấy! Bà ấy không thể bỏ ta một mình!

Quả nhiên, Lý mama cũng rất ngang ngược, bà ấy chống nạnh mắng xối xả:

"Tấn Vương điện hạ thì thế nào? Tấn Vương điện hạ có thể ức h.iếp người sao?"

"Đây là Thiên Hương lâu, không phải Tấn vương phủ!"

"Liên nhi cô nương là hoa khôi ở đây, ai dám đụng đến nàng ấy, đừng hòng yên ổn mà bước ra khỏi Thiên Hương lâu này!"

Tiêu Trường Minh không ngờ Lý mama lại trở mặt cự tuyệt.

"Đây là thông phòng của bản vương, bản vương có thể đem nàng đến, cũng có thể đem nàng đi!"

Lý mama cười lạnh, nắm lấy tay ta kéo lại.

"Xin lỗi, ngài không thể mang theo người này!"

"Lúc đầu là ngài tự mình mang người tới đây, giờ nàng ấy là người của Thiên Hương Lâu!"

Ta vô cùng cảm động: “Lý mama, bà đúng là mama tốt của ta!”

"So với làm thông phòng cho Tấn vương, ta thà ở đây cũng được!"

"Ngươi!" Tiêu Trường Minh nhìn chúng ta, giận đến phát run, định tính sổ với Lý mama, lại có người thì thầm vào tai hắn: “Vương gia, Thiên Hương Lâu là tài sản của Thái tử điện hạ…”

Hắn nói rất nhỏ nhưng ta vẫn có thể nghe được rõ ràng.

Thái tử... Đó không phải là nam phụ phản diện, đấu cùng nam chính đến ch.ết, cuối cùng lỡ một nước cờ mà cả đời ôm hận sao?
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 14


14.

Nam chính bá đạo bao giờ cũng có hào quang xung quanh.

Tiêu Trường Minh là ấu tử của hoàng đế và Tiêu Trường Hành là thái tử.

Mẫu thân Tiêu Trường Hành là chính cung hoàng hậu, vẫn còn khoẻ mạnh. Mẫu thân của Tiêu Trường Minh là Tuyên quý phi thì đã mất sớm.

Tiêu Trường Hành tay chân lành lặn, có tài cán, có mưu lược. Tiêu Trường Minh phải ngồi xe lăn và mắc bệnh nặng.

Nhưng Tiêu Trường Minh là nam chính, Tiêu Trường Hành chỉ là nam phụ.

Bởi vì mẫu thân của Tiêu Trường Minh là bạch nguyệt quang của hoàng đế. Hơn nữa, hoàng đế cũng cảm thấy rằng chính hoàng hậu đã hại ch.ết bạch nguyệt quang của mình.

Ông ta thường xuyên phớt lờ Thái tử và hoàng hậu, âm thầm ủng hộ nam chính.

Thái tử thấy dù cố gắng thế nào cũng không thể có được sự yêu thương của phụ hoàng, mỗi lần vào cung đều nhìn thấy mẫu thân nước mắt giàn giụa, hắn bắt đầu hắc hóa và làm ra rất nhiều chuyện nhắm vào nam chính.

Cụ thể là làm khó dễ Tiêu Trường Minh, hãm hại hắn, ám sát hắn... bắt cóc thê tử của hắn.

À vâng vâng, chính là ta đây.

Theo nguyên tác, Thái tử Tiêu Trường Hành đã bắt cóc ta và Giang Vận Tiên, sau đó hỏi nam chính muốn cứu ai trước. Thái tử vậy mà lại là ông chủ của ta.

"Huhu."

Ta đã khóc, lần này là thật.

Khi Tiêu Trường Minh nghe nói Thiên hương lâu là sản nghiệp của Thái tử, hắn đã tức giận đến mức nổ tung.

"Sản nghiệp của Thái tử điện hạ thì thế nào?"

"Nữ nhân này này thuộc về bản vương!"

Lý mama lắc chiếc quạt nhỏ của mình.

"Là người của ngài, nhưng chính ngài đã đưa cho ta!"

"Ngài đã quên, ngài còn cho ta một vạn lượng bạc, để ta chiếu cố nàng ấy thật tốt!"

Sắc mặt Tiêu Trường Minh càng đen hơn đáy nồi, hắn nắm chặt tay, trừng mắt nhìn Lý mama.

"Nàng… là Vương phi của bản vương!"

"Hôm nay các ngươi muốn thì cũng phải giao người, không muốn thì cũng phải giao người."

Lý mama sửng sốt "Vương phi? Ta nghe nói Vương phi của ngài là thứ nữ của Binh Bộ Thị Lang Giang đại nhân, tên là Giang Vận Tiên cơ mà?"

Nước mắt ta giàn giụa trên mặt, ta điên cuồng lắc đầu.

"Ta không phải Giang Vận Tiên."

Ta là Giang Ấu Liên.

"Cũng không phải Vương phi của hắn."

Tôi là thông phòng mà, hehehe!

Ta đã quyết định rằng sẽ kiên quyết vạch rõ ranh giới với Tiêu Trường Minh.

Ta không muốn bị bắt cóc, bị đầu độc và bị trói chung với Giang Vận Tiên, rồi để Tiêu Trường Minh chọn một trong 2 người.

Ta còn muốn sống lắm. Ai muốn làm nữ chính truyện ngược luyến tàn tâm thì cứ đến mà làm!
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 15


15.

Tiêu Trường Minh đối với ta không có cảm xúc, thậm chí là cũng không có chút mập mờ nào.

Nhưng có lẽ vì ta cứ chống đối hắn ta nên khiến hắn ta chú ý.

Hắn trừng mắt nhìn ta "Ngươi là nữ nhân của bản vương, bản vương nhất định phải mang ngươi đi!"

Ta không nhịn được hét vào mặt hắn: “Rõ ràng là ngươi tự đưa ta đến đây!”

Tiêu Trường Minh lại mắng ta: “Không quan trọng!”

Ra lệnh một tiếng: "Cướp người!"

Sau đó, thị vệ phía sau hắn nhanh chóng chạy lên.

Lý mama cũng phái hậu vệ của mình ra.

Hai bên đ.ánh nhau túi bụi. Thấy vậy, Hàn Tiêu muốn nhân lúc hỗn loạn này để bắt ta.

Cũng may là ta nhanh chân chạy ra trước.

Nhưng ta bị nhốt trong Thiên Hương Lâu nửa tháng, phạm vi hoạt động cũng chỉ loanh quanh phòng riêng và nhà chính, ta không biết Thiên Hương Lâu lại lớn như vậy.

Ta vốn định chạy ra cổng lớn, nhưng không ngờ lại chạy vào hậu viện, xông vào một gian biệt uyển.

Vừa bước vào đã thấy bóng lưng một nam nhân đang tắm trong làn sương mờ nhạt.

Mái tóc đen của hắn giống như thác nước, và hắn dường như đang nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vì chạy nhanh quá nên không kịp dừng lại, ta va thẳng vào lưng hắn rồi chúi đầu vào bồn nước.

Mũi ta đột nhiên cay cay, hai dòng m.áu mũi chảy xuống.

Ta hoa mắt nhìn tấm lưng trước mặt, vội nhận xét: “Vai rộng eo hẹp, cơ bắp cân đối, tam giác ngược, hí hí hí…”

Sau đó ta đâm đầu vào trong nước và nuốt luôn hai ngụm.

Ta còn tưởng mình sẽ trở thành nữ chính đầu tiên bị ch.ết đuối vì đập mặt vào lưng nam nhân. Bỗng nhiên một bàn tay to khỏe nhấc ta lên khỏi mặt nước, và ngay giây tiếp theo, ta đụng phải một ánh mắt lạnh nhạt.

"Ngươi là ai?"

Đôi mắt rất đẹp, ngũ quan tinh xảo, mày kiếm mắt tinh, tóc đen môi đỏ.

Nếu như tướng mạo Tiêu Trường Minh là nhờ hào quang nam chính, có thể xem là tà mị, thì nam nhân trước mắt ta lại là vẻ đẹp đơn thuần!

Ta chưa bao giờ thấy một nam nhân đẹp trai như vậy.

Mẹ ơi, con đang yêu rồi!

Nam nhân cau mày nhìn vẻ mặt ngu dại của ta, sau đó nhìn y phục của ta.

"Ngươi là cô nương ở đây?"

Ta vội lau nước miếng.

"Đúng vậy đúng vậy, ta là hoa khôi, ngươi cũng ở lầu này?"

"Đừng hiểu lầm, ta chỉ thấy ngươi đẹp trai, không định làm ch.ết ngươi đâu mà lo..."

Câu nói của ta khiến đôi mắt của hắn hiện lên ý cười.

"Ngươi muốn làm ch.ết Cô?"

Cô?

Cô!
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 16


16.

Ta nhìn chằm chằm vào hắn, và đột nhiên nhận ra vài điểm tương đồng với khuôn mặt Tiêu Trường Minh.

Chẳng lẽ người này chính là Thái tử Tiêu Trường Hành?

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Tiêu Trường Minh cùng đám cận vệ cùng nhau xông vào.

Lý mama đã cố gắng ngăn cản ở bên ngoài.

"Tấn Vương điện hạ, ngài không thể đi vào!"

Cánh cửa bị ép mở ra, thị vệ ngã ra đầy đất.

Xe lăn của Tiêu Trường Minh từ bên ngoài lăn vào, nhìn thấy tình cảnh của ta và Tiêu Trường Hành, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.

"Các ngươi đang làm gì?"

Lý mama vội vàng chạy tới "Thái tử điện hạ, Tấn vương điện hạ nhất định phải tiến vào, ta ngăn không được..."

Thấy ta dựa vào người Tiêu Trường Hành, sắc mặt ta tái nhợt vì sợ hãi.

"Liên Nhi, ngươi..."

Đột nhiên nhìn thấy nhiều người như vậy, ta sợ tới mức ôm chặt lấy cổ Tiêu Trường Hành.

"Ta…"

Thấy hành động của ta, đôi mắt Tiêu Trường Minh đỏ bừng tức giận, hắn nghiến răng gọi tên ta.

"Giang Ấu Liên!"

Nước mắt giàn giụa trên mi, thân thể mảnh mai tựa vào Tiêu Trường Hành.

"Vương gia. Ta là thấy sắc nảy lòng tham với Thái tử điện hạ."

Sau đó, ta nhân cơ hội nhanh chóng chạm vào ngực của Tiêu Trường Hành hai lần, khiến cơ thể của hắn căng lên một chút.

Không chỉ cái miệng ta có suy nghĩ của riêng nó mà tay ta cũng vậy.

Tiêu Trường Minh tức giận đến mức suýt nhảy ra khỏi xe lăn.

Tiêu Trường Hành bình tĩnh hơn Tiêu Trường Minh rất nhiều, hắn giữ vai ta. không để ta trượt xuống nước.

Hắn nhìn ta rồi hỏi: "Ngươi và Lục đệ là quan hệ như thế nào?"

Ta: "Ta không có quan hệ gì với hắn!"

Sau đó cái miệng lại tiếp tục múa may.

"Thái tử điện hạ không chê, chúng ta cũng có thể có quan hệ!"

Lần này, Tiêu Trường Minh thực sự tức giận đến từ mức đứng lên từ xe lăn.

"Giang Ấu Liên, ngươi là Vương phi của bản vương, ngươi dám phản bội bản vương, tư thông cùng Thái tử!"
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 17


17.

Tư thông?

Mắng cũng hơi khó nghe rồi.

Cái mỏ hỗn của ta lại hoạt động.

"Vương phi cái gì? Ta cùng lắm là tiểu di tử của ngươi!" (em vợ)

"Ta bị ép cưới thay, nhưng ngươi cũng không phải không muốn?"

"Ngươi giáng ta làm thông phòng, ném ta vào thanh lâu, ngươi còn dây dưa không rõ làm gì?"

Sau đó ôm chặt lấy Tiêu Trường Hành: “Hay là ngươi không muốn nhìn thấy ta có chút quan hệ gì với Thái tử điện hạ.”

Ta là cố ý lợi dụng, nhưng mục đích chỉ là vạch ranh giới với Tiêu Trường Minh.

Bởi vì thực sự ta cũng không có quan hệ gì với hắn.

Chỉ một thời gian nữa thôi Giang Vận Tiên cũng sẽ trở lại, đến lúc đó còn muốn biểu diễn trà nghệ, rồi còn hãm hại ta.

Ta mệt lắm, ta không chơi nổi với nàng ta.

Nghe ta nói vậy, bàn tay Tiêu Trường Hành đặt trên vai ta càng siết chặt hơn.

"Lục đệ, ngươi cũng nghe rồi đấy."

"Vị cô nương này nói không có quan hệ gì với ngươi, nàng ấy muốn ở cùng Cô."

Tiêu Trường Minh trợn to hai mắt, trong mắt biến thành biểu đồ hình tròn, hiện lên ba phần bất bình, ba phần khó chịu, bốn phần thẹn quá thành giận.

"Các ngươi! Các ngươi!"

"Nỗi nhục ngày hôm nay, bản vương khắc trong lòng, ngày sau nhất định sẽ đòi lại!"

Ta hít mũi một cái.

"Tiểu Lão Lục, ngươi nói cái gì vậy? Một Vương gia mà dám nói là trả thù Thái tử, đầu óc ngươi bị nước dính vào à?"

"Thái tử điện hạ, hắn không có lòng thần phục, không thể để hắn thoát được!"

Ta là nữ chính truyện ngược, nhưng lại đi theo con đường của nữ phụ xấu xa, khiến nữ phụ xấu xa không còn đất diễn!

Lồ ng ngực Tiêu Trường Hành đột nhiên run lên, ta nghi hoặc ngẩng đầu nhìn hắn, liền thấy khóe miệng hắn khẽ động.

Ta: "Thái tử điện hạ, ngài nghẹn cười sao?"

Tiêu Trường Hành ho khan một tiếng.

"Người đâu, ném Tấn Vương ra ngoài cho Cô!"

Tiêu Trường Hành vừa dứt lời, một đám thị vệ mặc đồ đen từ trên xà nhà nhảy xuống.

Tất cả những người bên trong đều bị hắt ra ngoài.

Ta mở to mắt sửng sốt nhìn lên mái nhà, và cái miệng ta lại không an phận.

"Phòng nhỏ như vậy lại có thể giấu nhiều người?"

"Khi Thái tử điện hạ tắm rửa lại thích được người ta xem?"

Tiêu Trường Hành: "Câm miệng lại!"

Tôi: "Ò..."
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 18


18.

Mọi người đều đi ra, trong phòng chỉ còn lại ta và Tiêu Trường Hành.

Hắn xoay người đi ra khỏi bồn tắm, ánh mắt ta không tự chủ được mà nhìn theo hắn.

Ta thấy hắn bước từng bước lên thềm, dáng người rắn rỏi từng chút một hiện ra.

Ta cắn ngón tay hít một hơi thật sâu, thở mạnh cũng không dám, sợ bỏ lỡ điều gì.

Tiêu Trường Hành như cảm nhận được ánh mắt của ta, hắn dừng lại một chút rồi cầm lấy chiếc áo choàng bên cạnh khoác lên người.

Toàn bộ cảnh xuân sắc lúc nãy đều biến mất.

Không còn gì cả…

Khổ quá, sau khi xuyên qua sao lại không cho ta một hệ thống chứ?

Như vậy thì ta có thể tạm dừng rồi tua lại, xem đi xem lại cả ngày, hehehe.

Bộ y vũ trên người ta vốn đã ít vải, sau khi bị ướt thì càng lộ ra nhiều hơn.

Ta ngồi xụi lơ dưới đất, một tay che mặt, vẻ mặt ngại ngùng.

"Điện hạ! Ta không phải cố ý lợi dụng ngài."

"Thật sự là Tấn vương điện hạ khinh người quá đáng, cưỡng ép tỷ tỷ của ta không được, hắn liền trút giận lên muội muội là ta đây."

"Ta đường đường là đích nữ của Binh bộ Thượng thư, vậy mà bị hắn bán vào thanh lâu làm xiếc!"

"Điện hạ, người ta khổ quá mà, huhu!"

Tiêu Trường Hành nhìn ta chằm chằm: “Vậy ngươi muốn thế nào?”

Ta mím môi "Ngài đưa ta trở về?"

Sau đó thoáng thấy những ngón tay thon dài trắng như ngọc của hắn, cái miệng lại không nhịn được mà nói ra.

"Ngài nạp ta cũng được, nghe nói Thái tử điện hạ còn chưa có thành hôn..."

Nhìn vào đôi mắt đen láy của Tiêu Trường Hành, ta gần như không thể khóc được nữa.

Ôi miệng ơi là miệng, ta đang nói cái gì thế này…
 
Ta Có Cái Mỏ Hỗn
Chương 19


19.

Tiêu Trường Hành nghe được lời của ta, hắn cúi xuống nâng cằm ta lên.

Giọng nói có một tia khinh thường.

"Ngươi muốn làm thái tử phi?"

Ta vội vàng lắc đầu.

"Không xứng, không xứng!"

"Chỉ cầu làm thiếp thất của thái tử điện hạ, thông phòng cũng được..."

Nhưng mà, giây trước ta vừa mới thiết lập hình tượng cô nương si tình, giây sau thì cái miệng đã phản bội ta.

"Thế nhưng ngài không thể cưới chính thất, tiểu thiếp, thiếp thất, thông phòng cũng chỉ có thể có một mình ta!"

Tiêu Trường Hành bị ta chọc giận đến bật cười.

"Vậy thông phòng và Thái tử phi có cái gì khác nhau?"

Mặt ta đỏ bừng, vẻ mặt đầy e lệ, nhưng cái miệng ta thì nói.

"Vậy Thái tử phi cũng được."

Tiêu Trường Hành cười lên trông rất đẹp, giống như trăm hoa đua nở.

Hắn vẫy tay với ta "Lại đây."

Ta đứng dậy khỏi mặt đất và đi đến bên hắn ta.

Hắn nhìn ta chằm chằm, lui về phía sau: "Cô làm sao biết, ngươi và Tấn vương có phải là diễn trò hay không? Người thực ra là mật thám do Tấn vương phái đến, đúng không?"

Ta: "Sau đó thì sao?"

Hắn vén áo choàng lên, "Chứng minh cho Cô xem!"

Ta sững sờ một chút không nói nên lời.

Lại có chuyện tốt như vậy sao.

Đây là mỹ nam mà ta nhất kiến chung tình đấy, ta phải làm sao bây giờ?

Ta nên lạt mềm buộc chặt, hay là ỡm ờ, hay là giả bộ cự tuyệt?

Ngay khi ta đang do dự, cái miệng ta đã đi trước một bước và đưa ra quyết định thay cho ta.

Tôi lao về phía Tiêu Trường Hành và đè hắn xuống.

"Vậy nhanh lên một chút"

Mặc dù, cuối cùng ta đã không thành công và bị Tiêu Trường Hành đá bay ra khỏi phòng.

Nhưng ta đã hôn hắn, và hắn cũng chấp nhận ta là thông phòng duy nhất.

Từ Vương phi của nam chính, đến thanh lâu hoa khôi, đến thông phòng của nam phản diện. Không hổ là nữ chính ngược luyến tàn tâm!
 
Back
Top Bottom