Khác [T1] Gangster paradise.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
350,801
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
346451013-256-k78528.jpg

[T1] Gangster Paradise.
Tác giả: _bdth_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tác giả: bánh bí ngô.

ooc.

các tình tiết không có thật. tuyệt đối không tin vào những gì được viết ra.



zeus​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Gangster
  • [T1] Đánh Đổi
  • [T1] Gangster Paradise.
    0


    tên: Gangster paradise.

    tác giả: bánh bí ngô.

    thể loại: xã hội đen, hành động, nhãn R, ooc cực kì mạnh.

    cảnh báo:

    - không cổ xúy bạo lực học đường.

    - không cổ xúy bạo lực.

    - không cổ xúy hút thuốc, sử dụng chất kích thích.

    - không tin vào những gì được viết ra.

    *start: 120723

    *end: ?
     
    [T1] Gangster Paradise.
    1


    trời dần về đêm, hàn quốc không phải lúc nào cũng sẽ nóng bức như lúc này. hiện tại đang là đỉnh điểm của mùa hè, thời tiết có thể lên đến 34 35 độ. nóng bức cho nên chóng tức, yoon sungwon tay cầm cái quạt nhựa vẩy qua vẩy lại để kiếm chút hơi mát. nhưng có vẻ như vẫn khó có thể ngăn cản giọt mồ hôi chảy xuống khuôn mặt đang đỏ lên vì nóng của nó.

    nó không phải người sẽ thức đêm để hóng chuyện nhưng anh nó đã năm đêm rồi chưa thấy về nhà. và điều đó đã đả động đến bản năng người nhà của nó rất nhiều. anh nó là một con báo. không đùa. anh ta báo nhà báo cửa, báo cha báo mẹ, báo cả đứa em chung nhà là nó luôn.

    để xem nào mới ở với nhau được vài tháng mà anh ta không đem người về nhà thì cũng mất tăm biệt tích vài ngày. cứ hở ra là anh ta sẽ vác con xe phân khối lớn kia chạy dọc đường phố làm loạn và rồi sẽ trở về vào buổi sáng với chiến lợi phẩm.

    đôi khi là đồ ăn, đôi khi lại là đồ uống, toàn những thứ mà yoon sungwon không thể sử dụng.

    bạn bè của anh này cũng không phải dạng vừa. toàn mấy tên mặt mũi lúc nào cũng nhăn như đít khỉ, nhìn vào tên nào cũng thấy toát mồ hôi hột. yoon sungwon không muốn đụng chạm quá nhiều nhưng mà dù gì anh ta cũng là anh của nó thế nên nó coi như là có liên quan đến anh ta đi.

    "choi wooje."

    đang ngồi ngắm nhìn màn hình máy tính thì yoon sungwon bị tiếng ồn bên dưới nhà làm cho giật mình.

    "anh minseok đó ạ?" nó rời ghế đi xuống nhà.

    "ơ. sungwonie chưa ngủ sao?"

    đó là anh minseok bạn của người anh cùng nhà với nó.

    trong tất cả những người quen của anh trai thì sungwon thấy anh minseok là người dịu dàng nhẹ nhàng nhất. anh cứ như một thiên thần vậy. chỉ cần nó muốn gì là anh sẽ sẵn sàng mua cho nó luôn và không đòi lại bất kì thứ gì từ nó cả.

    đúng vậy anh minseok là hiền nhất.

    "dạ em đang chơi game." nó đi xuống bếp rót ra một cốc nước cho minseok. còn minseok thì thả người xuống chiếc sofa êm ái ở phòng khách.

    "hôm nay anh wooje không đi với anh ạ?"

    "anh còn đang tưởng nhóc đó ở nhà nên mới qua kiếm nè." minseok cầm cốc lên uống một ngụm.

    đã khát hơn hẳn.

    "anh ấy đi cả tuần rồi chưa về. chưa có lần nào mà anh ấy đi lâu như vậy." sungwon trầm ngâm. nó nghĩ cũng lạ. bình thường choi wooje sẽ đi vài ngày rồi về và lại đi tiếp nhưng lần này thì thậm chí chẳng thèm nhắn cho nó lấy một cái thông báo.

    "chà đã đi cả tuần rồi cơ à." minseok cũng xoa xoa cằm. rồi cậu đứng dậy.

    "thôi được rồi. anh chỉ qua một chút thôi. có gì anh sẽ báo em sau nhé." nói xong thì liền quay người đi ra cửa. sungwon đi theo, nó bám lấy gấu áo anh minseok nhỏ giọng nói.

    "anh wooje. anh ấy ổn không ạ?"

    "anh của sungwonie không sao đâu. chỉ đi lâu một chút thôi. có gì anh sẽ báo lại mà. anh đi nhé." minseok xoa xoa đầu nó rồi cười và lên xe rồi đi mất.

    sungwon cũng đóng cửa rồi khoá trái cẩn thận như những gì đã được wooje dặn dò rồi đi lên phòng và lại cắm đầu vào chơi game, mệt rồi thì lại lên giường đi ngủ.

    xe của minseok dừng trước một toà nhà cao tầng, người bảo vệ đi đến mở cửa cho cậu một cách đầy thành kính. minseok bước ra. cậu bước từng bước nặng nhọc vào sảnh chính rồi đến thang máy. ryu minseok thở dài. phải nói sao với nhóc sungwon đây, chả nhẽ nói là anh của bé làm xã hội đen rồi bị bọn người cũ úp sọt xiên cho tí thì mất cái mạng?

    "thằng bé sao rồi?" cậu hỏi người bảo vệ đang đứng canh trước cửa phòng.

    "cậu ấy tỉnh rồi ạ."

    ryu minseok gật đầu mở cửa đi vào. bên trong là choi wooje đang nằm trên giường với xung quanh là máy móc. nhưng có vẻ như nhóc đó đã tỉnh rồi, có thể nói chuyện được chưa nhỉ? cậu đi đến gọi tên wooje.

    "choi wooje."

    "sungwonie ổn chứ?" wooje mở mắt, mồm mãi mới nặn ra được một câu hoàn chỉnh.

    từ lúc về làm dưới trướng của Faker chưa một hôm nào là choi wooje yên ổn với lũ chó cũ tìm hơi chủ. có hôm chúng úp cho đập túi bụi, có hôm thì bị chặn đầu không cho cơ hội hoàn thành nhiệm vụ. mới hai hôm trước đang quan sát con tin thì choi wooje bị người của tổ chức cũ xông vào đánh. cũng may moon hyeonjoon tiếp viện kịp chứ không đúng là choi wooje bị chúng nó đâm cho bỏ mạng tại nơi đó rồi.

    "sungwonie ổn. anh đã điều thêm người tới đảm bảo an toàn cho em ấy rồi. chút nữa anh sẽ dùng máy em nhắn cho em ấy một câu."

    "phiền anh rồi." nói xong thì choi wooje nhắm mắt lại đi vào giấc ngủ do tác dụng của thuốc an thần.

    ryu minseok đi ra ngoài nhắc nhở mấy tên đứng canh cửa rồi tiến lại gần phía ban công, nơi moon hyeonjoon đang ngồi hóng gió.

    "này moon. mày ổn không?"

    "tao á.

    ổn thế đéo nào được. người yêu tao tí nữa là về với ông bà. mày nghĩ tao ổn à?" moon hyeonjoon rít một hơi thuốc rồi thả ra làn khói dày đặc, gió làm cho làn khói hất lại phía hắn. thả mẩu thuốc xuống dưới chân, moon hyeonjoon nghiền nát nó.

    "mày tính sao?"

    "đương nhiên là tìm và giết bọn khốn đó rồi."

    lee sanghyeok có cảm giác đây có lẽ sẽ là một cuộc đảo chính. gã theo con đường này nhiều năm như vậy, bất kể ai nghe đến tên gã thì đều tự giác run lên sợ hãi. chưa từng có một ai làm cho hắn mà bị đánh cho thừa sống thiếu chết như này, cũng chưa từng có ai mà thiếu cẩn trọng đến mức bị đánh cả. không lẽ là có nội gián?

    "ngày hôm đó có 6 người đi cùng wooje, hiện tại thì hai tên đã mất tích. em nghĩ khả năng cao hai tên đó là nội gián." lee minhyung tay cầm con giao găm và cái khăn cứ lau qua lau lại.

    "đúng là có chút không ngờ. tổ chức lại tồn tại loại chuột cống to đến như thế mà chúng ta vẫn không phát hiện ra." lee jaehyuk xoay xoay con dao bướm trong tay.

    "chắc gì đã có hai. ai mà biết được. có tất cả là bao nhiêu." son seonho ngồi ở ghế đối diện lee sanghyeok, hắn chống cằm nhìn về phía người thủ lĩnh.

    lee sanghyeok không nói gì. gã vẫn chỉ nhìn chăm chú vào bức ảnh của hắn và những người thân cận với khuôn mặt của wooje đã bị gạch cho không còn nhìn ra là ai.

    đặt tấm ảnh xuống bàn, lee sanghyeok quay người nhìn về phía son seonho gật đầu. như hiểu ý của người thủ lĩnh son seonho chỉ cười rồi gật đầu với gã.

    __________________

    lại một ngày thứ 2 đầu tuần nữa lại đến, yoon sungwon vươn vai tỉnh giấc. lại phải đi học rồi. sau khi vệ sinh cá nhân, nó đi xuống nhà chuẩn bị đồ ăn rồi ung dung đi bộ đi học. là một đứa hết sức đơn giản yoon sungwon thích dùng hãng căng hải hơn là các hãng khác. hơn nữa trường cũng gần nên nó hoàn toàn có thể đi bộ mà không cần thiết phải làm màu như những gì mà anh wooje muốn.

    "dạo này điểm số của em tụt đi khá nhiều đó. em đã liên lạc với người thân chưa?" giáo viên đứng đối diện của sungwon nói. nó chỉ biết cúi đầu, anh nó đi cả tuần và nhắn duy nhất cho nó một câu rằng ảnh đi làm. liên hệ không nổi cô giáo ơi.

    "dạ em đã liên hệ rồi ạ."

    "em vào lớp đi. cuối giờ lên gặp cô một chút."

    cô vừa quay đi thì yoon sungwon cũng đi vào lớp, nó vươn vai ngồi xuống ghế.

    "bạn học yoon." nữa rồi. mấy thằng khốn nạn ấy lại đến nữa rồi.

    chưa định thần thì một thằng đã đi đến đập mạnh tay xuống bàn yoon sungwon nói lớn.

    "bạn học yoon. lâu quá không gặp. bọn này nhớ bạn lắm đó."

    "tôi hết tiền rồi."

    "cái gì cơ?" cái thằng to lớn cầm đầu hét lên, nó cầm cổ áo sungwon kéo nó lên.

    "hết tiền à?"

    "anh tôi không cho nữa. tôi thật sự hết tiền rồi."

    "bị đá rồi à?" thằng kia thả sungwon xuống. nó nói một câu cả lũ xung quanh cười ầm lên.

    "bị anh bồ giàu có đá rồi à?"

    "sao thế? không phục vụ anh ta tốt nên bị anh ta đá à?"

    "hay là hỏng rồi không dùng được nữa?"

    "haha. loại như này đúng là hợp làm điếm lắm."

    muôn lời xỉ vả như giáng xuống đầu của yoon sungwon, nó nhẫn nhịn tất cả và không có ý định sẽ chống trả. vì nó biết nó không thể làm gì bọn này.

    "cái loại cô nhi như mày. không đáng sống đâu, bạn học yoon sungwon ạ."

    tia lí trí như bị câu nói vừa rồi làm đứt, yoon sungwon đỏ mặt. nó cầm lấy quyển sách trên bàn đập vào mặt thằng trước mặt rồi nhanh tay vớ thêm cây bút đâm về phía thằng kia. cũng may nó né kịp nếu không có lẽ cái cổ thằng kia thành cái ống đụng bút rồi. cả lũ cũng lúc xông vào đánh túi bụi yoon sungwon. học sinh xung quanh sợ hãi đứng nhìn yoon sungwon bị đánh cho phun cả máu ra ngoài. và rồi cũng có người đi gọi giáo viên đến trước khi nó bị bọn kia đánh chết.

    "gọi người nhà đến đi yoon sungwon."

    nằm trong phòng y tế, yoon sungwon lướt điện thoại ấn ấn một dãy số.

    "alo?"

    - alo?

    - người đầu dây bên kia trả lời.

    "anh minseok?" nó hỏi.

    - anh đây. sao em lại có số này? em đang gặp nguy hiểm sao? em ổn chứ sungwonie?

    -

    "anh có thể đến trường em một chuyến được không?"

    - được chứ.

    đương nhiên được. anh đến ngay.

    -

    ngày hôm đó trường trung học CL như bùng nổ, một loạt xe đen cùng người mặc đồ đen xuất hiện trong trường học. cứ như xã hội đen đến đòi nợ ý nhỉ. cũng là xã hội đen nhưng không phải đến đòi nợ mà khả năng cao chính là đòi mấy cái mạng chó của mấy thằng dám đụng tay vào người của lee sanghyeok.

    ____________________

    còn nữa...
     
    [T1] Gangster Paradise.
    2


    ryu minseok nhanh tay cầm theo khẩu súng nhưng cậu lại bị lee sanghyeok nhìn thấy, gã lắc lắc đầu tỏ ý không cần thiết phải đem vũ khí theo. ryu minseok định cãi gì đó nhưng lại thôi.

    đặt khẩu súng xuống bàn rồi theo sau lee sanghyeok đi vào xe.

    học sinh trong trường thi nhau bàn tán về những chiếc xe đen xuất hiện đầy cổng trường, chúng nó hỏi nhau xem rốt cuộc sao lại có nhiều xe và nhiều người đến như thế. lee sanghyeok bước xuống xe thì lập tức có người đi đến che ô cho gã, ryu minseok cùng với lee minhyung cũng xuống đi theo sau.

    "sungwonie à? em đâu rồi?" minseok mở cửa phòng y tế gọi lớn. không thấy ai trả lời thì đi vào trong và thấy yoon sungwon đang nằm trên giường.

    áo đồng phục nó dính đầy máu, lại còn toàn vết bẩn in hình đế giày nữa.

    "anh đến rồi ạ." sungwon định ngồi dậy nhưng minseok đã kịp nói nó nằm xuống mà nghỉ ngơi.

    "sao lại bị như này? là ai? thằng nào dám động vào người em?"

    "em không sao. anh ra gặp giáo viên đi ạ."

    sau khi xác nhận rằng yoon sungwon đã ổn định, ryu minseok hùng hổ đi đến phòng hiệu trưởng. cậu đá một cái rầm vào cánh cửa đáng thương làm cho mọi người được một phen hết vía. sau còn hét lên thằng nhãi con nào dám động tay động chân vào em tao. cũng may lee minhyung ra tay kiềm cậu lại nếu không ryu minseok đã xông vào cào nát mặt mấy thằng côn đồ kia rồi.

    "đưa minseok ra ngoài đi.

    ở đây để anh lo." lee sanghyeok hất tay ý nói ra ngoài hết đi. lee minhyung bịt miệng ryu minseok lại cúi người rồi cũng rời đi về phòng y tế.

    trong phòng hiệu trưởng nồng nặc mùi thuốc súng, không khí căng thẳng vao trùm khắp nơi. giáo viên bảo yoon sungwon gọi người thân đến, chỉ không ngờ nó lại gọi người họ lee này đến. nhưng mà vốn dĩ người họ lee này đâu có liên quan gì đến yoon sungwon đâu chứ. cô chủ nhiệm của yoon sungwon đưa tay lên vuốt đi mấy giọt mồ hôi trên trán rồi bắt đầu nói.

    "thật làm phiền ngài lee quá. phải đến trường một chuyến vì chuyện không đâu."

    "không có gì. người nhà của yoon sungwon hiện không tiện vậy nên tôi đến dưới danh nghĩa người giám hộ cho em ấy." dừng một chút lee sanghyeok lại nói tiếp.

    "không biết là sungwonie nhà chúng tôi đã làm gì nhỉ?"

    "cũng không có gì mấy. chỉ là dạo gần đây điểm số của em sungwon có chút tụt vậy nên chỉ mong gia đình giúp đỡ em trong cuộc sống động viên em học tập để cải thiện điểm số." cô giáo vừa nói vừa đưa cho lee sanghyeok bảng điểm học kì vừa qua của sungwon.

    "vậy thôi sao.

    được rồi tôi sẽ nói chuyện lại với em ấy sau."

    đoạn gã đặt tờ giấy lên bàn. quay sang nhìn người đàn ông lớn tuổi ngồi bên cạnh mình.

    "vậy tại sao em tôi lại nằm trong phòng y tế nhỉ? thằng bé mất máu đấy."

    "chỉ là một hiểu lầm nho nhỏ giữa học sinh với nhau thôi. haha ngài lee đây cũng biết tuổi trẻ bồng bột thiếu suy nghĩ mà." người đàn ông cười hề hề. nhưng rồi lại bị ánh mắt vô cảm của lee sanghyeok làm cho sợ hãi mà rụt cái cổ lại không dám nói gì.

    "hiểu lầm nhỏ à? nhưng vết thương của thằng bé không nhỏ đâu."

    "ngài lee không lẽ lại chấp nhặt bọn trẻ con thiếu suy nghĩ sao?"

    "chấp chứ. nếu không chấp chúng nó thì phải chấp bố mẹ chúng nó chứ."

    "dạ?"

    "tiền bồi thường thư kí của tôi sẽ gửi đến nhà ông sau. nếu cha mẹ không làm tròn trách nhiệm thì đừng hỏi tại sao con cái lại chịu thiệt. tôi không chấp lũ trẻ con nhưng tôi chấp người lớn, từng li từng tí.

    đòi được đủ thì thôi. vậy nên xin ông jeon đây hợp tác giải quyết vụ việc này. bởi vì chúng tôi có đủ bằng chứng để kiện con trai ông ra trước toà đấy." lee sanghyeok nói xong thì liền đứng lên rời đi.

    ở phòng y tế sau khi được nghỉ ngơi thì sungwon đã được minseok cùng với minhyung đưa lên xe. họ đợi lee sanghyeok rồi cùng quay trở về nhà.

    "sungwonie không phải lo nhé. bọn kia còn dám làm gì em thì cứ gọi thẳng cho anh. không phải gọi vào cái số kia nữa. có nhớ chưa?" minseok sau khi đưa sungwon về đến nhà con dặn đi dặn lại.

    "em nhớ rồi mà."

    "anh đặt đồ ăn rồi. em lên tắm rửa thay đồ đi."

    "em cảm ơn mọi người nhiều lắm."

    "không cần phải như thế đâu. em cũng là em của bọn anh mà."

    trước khi rời đi lee sanghyeok cũng có nhắc nhở qua về việc học hành và gã muốn nó tập chung vào việc học để có thể cải thiện điểm số rồi vượt qua cấp 3 dễ dàng. sungwon gật đầu đồng ý.

    "nhưng mà anh ơi..." nó cúi mặt nắm nhẹ vào gấu áo của lee sanghyeok.

    "anh wooje... sao mãi vẫn chưa về vậy ạ?"

    "wooje phải đi công tác dài ngày. em đừng lo nhé." lee sanghyeok mỉm cười đầy chìu mến tay xoa xoa đầu đứa nhỏ.

    "nhưng mà...

    ở một mình cô đơn lắm." sungwon nghẹn ngào. thú thật nó cảm thấy trống rỗng lắm, chưa bao giờ mà anh nó bỏ đi lâu đến như vậy.

    "vậy sau khi đi học về em có thể qua nhà anh để chơi.

    được không nào?" minseok nói.

    "chốt vậy nhé. từ giờ cho đến lúc wooje đi làm về anh sẽ chịu trách nhiệm đón sungwonie nhé. chịu không nào?" minhyung cười nhìn em nhỏ.

    yoon sungwon miễn cưỡng gật đầu, chả biết anh wooje của nó đi đâu mà lâu thế.

    _____________________

    ở bên này, sau khi tan học lũ côn đồ kia vẫn chưa biết rằng bản thân chúng nó đã đụng vào ai. jeon deoksu là tên cầm đầu, nó xoa xoa cái mặt nhức của mình.

    "mẹ nó thằng điếm chó đấy. muốn lệch cả xương quai hàm của tao."

    "đại ca bình tĩnh. có gì mình tìm lại nó tính sổ sau."

    đàn em đưa cho jeon deoksu một túi đá để nó có thể áp vào mặt.

    "gặp lại à? tao mà gặp lại nó là cái mẩu xương cũng không còn."

    nhóm chúng nó có 5 thằng với jeon deoksu là thằng cầm đầu, địa bàn hoạt động là xung quanh cụm 3 trường, cấp 3 CL, cấp 3 LK và đào tạo nghề KC. có 5 thằng thôi những tướng tá thằng nào cũng to cao đô con, nhìn vẻ bề ngoài đã thấy sợ rồi. không ai dám động vào bọn này. mà đặc biệt chẳng ai dám động đến jeon deoksu.

    thằng này vốn là con trai của giám đốc chuỗi cửa hàng phân phối sữa to nhất seoul, nhà mặt phố bố lại làm to nên nó rất ngạo mạn. lại còn kết nạp được một lũ 4 thằng côn đồ hết thời nữa.

    đúng người đúng thời điểm, năm đứa chúng nó tại thành một nhóm chuyên có hành vi bạo lực học đường. buổi tối còn hay chặn đường trấn lột tiền của người khác.

    bọn này chọn yoon sungwon làm con mồi từ hồi nó mới vào cấp 3. cái hôm mà sungwon chấp nhận sự màu mè của wooje mà nhảy lên con xe phân khối lớn của anh ta để anh ta đưa đi học. thành công thu hút sự chú ý của bọn deoksu. vậy là yoon sungwon đã bị bọn nó bắt nạt từ lâu lắm rồi chứ không phải mới gần đây.

    quay trở lại, ngay lúc này vẫn con hẻm quen thuộc cùng ánh đèn vàng đôi khi sẽ nhấp nháy một vài cái. jeon deoksu cùng đàn em đứng trong góc khuất chờ đợi con mồi mới.

    đây rồi, một thằng nhóc học sinh mặc đồng phục cấp 3 LK đi dần về phía lũ chúng nó. jeon deoksu cùng hai thằng nữa đi ra chặn đường học sinh kia.

    "mày có biết là mày đang đi đâu không?"

    "t-tôi...

    đi về nhà." học sinh giữa chặt quai đeo cặp sách cảnh giác nhìn về phía những người kia.

    "thủ tục. nhanh lẹ lên."

    "thủ tục gì ạ?"

    "mày có bị ngu không? tao nói thủ tục."

    "à.

    đợi tôi một chút ạ." học sinh như nhận ra điều gì đó. cậu hạ cặp xuống đất mở ra rồi từ từ đứng lên.

    "thủ tục này à, thằng chó?"

    "dit me." jeon deoksu giật mình, cả lũ lùi lại ra sau. bởi vì cậu học sinh trước mặt chúng nó đang cầm trên tay một khẩu súng lục.

    "ra đây. làm tí thủ tục đi nào. mày sợ à?" cậu học sinh lên đạn, giờ chỉ cần bóp cò là viên đạn sẽ bắn ra rồi ghim vào người của một đứa nào đó bất kì trong số lũ ở đây.

    "mày đừng có doạ. tao báo cảnh sát đấy." jeon deoksu sợ rồi.

    "gọi đi. thoải mái. tao quen mặt cảnh sát rồi." cậu học sinh không có ý định dừng lại, cậu tiến một bước thì bọn deoksu lùi hai ba bước.

    "giữ chúng nó lại." cậu học sinh kêu một câu bỗng nhiên một loạt những người từ đâu đi đến vây lại xung quanh cả năm người deoksu.

    "lần đầu tiên tao gửi cho mày cái hộp quà nói là đừng có đụng vào yoon sungwon. tao nói rồi. mày còn cả gan đánh thằng bé. chúng mày chán sống à?" từng cú đấm rồi đá được hạ xuống cơ thể của jeon deoksu và đồng bọn.

    bọn này không kiêng gì hết, đánh đến vào giờ mà lee jaehyuk từ đâu bước đến bảo dừng lại thì mới tha cho. trước khi đi còn không quên chửi cho vài câu rồi gọi cả xe đến đưa chúng nó về.

    "có nhẹ quá không nhỉ?" cậu học sinh hay kang seunggyun lắc lắc cổ tay nói với lee jaehyuk.

    "thế được rồi. minseok bảo nhẹ nhàng thôi." lee jaehyuk cầm lấy tay em nhỏ xoa xoa còn đang định hỏi xem đấm mấy bị thịt di động đấy có đau không.

    nhưng chưa kịp nói gì thì một tiếng - vút - vang lên, kang seunggyun bất động đứng yên một chỗ. máu từ khoang bụng ồ ạt chảy ra, cậu ngã xuống ngất đi trong vòng tay lee jaehyuk cùng sự ngỡ ngàng của anh ta.

    tại trụ sở, son seonho gấp gáp bước đi. không cần đợi lee sanghyeok cho phép hắn cứ thể mở cửa xông thẳng vào. son seonho đập mạnh tấm ảnh lên bàn rồi kêu lên.

    "lũ khốn đó. rốt cuộc là muốn gì?"

    nhìn bức ảnh có 6 người nhưng khuôn mặt của một người đã bị gạch nát bét y như mặt của wooje. lee sanghyeok đứng lên, gã đặt tay lên vai người anh em của mình an ủi.

    "chúng nó một chút nữa là giết seunggyun rồi. anh à. kế hoạch đó. có ổn không?"

    "hãy tin tưởng anh. nốt lần này thôi."

    ______________________

    còn nữa...
     
    [T1] Gangster Paradise.
    3


    khoan nói về tình hình bấp bênh của tổ chức xã hội đen T1 lúc này, quay về khoảng 20 năm trước khi mà chưa có faker, chưa có T1 và chẳng ai biết lee sanghyeok là ai. từ cái lúc mà lee sanghyeok chỉ là cậu bé 10 tuổi.

    vị cảnh sát trẻ đưa cho lee sanghyeok một tờ giấy đã nhàu nát, cậu bé sanghyeok chầm chậm mở nó ra đọc.

    đọc xong thì vò lại thành một cục rồi nhét thẳng vào miệng, hành động của lee sanghyeok ngay lập tức khiến cho viên cảnh sát trẻ giật mình vội banh mồm cậu bé ra để lấy cục giấy.

    - giấy báo tử.

    họ và tên: lee [dữ liệu bị xoá]

    ngày sinh: [dữ liệu bị xoá]

    nơi sinh: bệnh viện gwangju.

    địa chỉ: [dữ liệu bị xoá] , dong daemun, seoul.

    nguyên nhân tử vong: hoả hoạn.

    thời gian tử vong: 22 giờ 17 phút 44 giây.

    ngày tử vong: [dữ liệu bị xoá]

    xoá toàn bộ dữ liệu?

    xác nhận | từ chối

    sở cảnh sát seoul được phen loạn tung lên vì vụ việc của gia đình nhà tài phiệt họ jeon.

    được biết sau khi cậu ấm nhà này bị giam tạm thời do gây gổ đánh nhau và bạo lực tập thể, gây thương tích 11%. chưa được vài phút đã có người đến bảo lãnh, hắn ta tự xưng là luật sư của nhà họ jeon đến để kiện đối phương về việc bắt giữ người trái phép.

    gia đình họ jeon đã buộc đối phương phải im lặng và hủy giấy báo thương tật, rồi bồi thường khoảng 50 triệu won để mọi chuyện có thể lắng xuống. ngoài ra cũng kiện sở cảnh sát vì bắt người trái phép.

    "thưa quý toà. trong đoạn băng không hề xuất hiện thân chủ của chúng tôi. ngoài ra vào khoảng thời gian đó thân chủ của tôi đang ở trung tâm luyện thi để có thể chuẩn bị tốt nhất cho kì thi sắp tới. hai bên cũng không quen biết hay thậm chí là từng nói chuyện. vậy nên thân chủ của tôi hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện này, và việc bắt giữ của sở là phạm pháp. tôi xin hết."

    "toà phán. vô tội."

    jeon hajun nhoẻn miệng cười nhìn về phía cậu nhóc đang ngồi trên xe lăn, cậu nhóc kia nhìn thấy hajun thì tỏ ra sợ hãi. jeon hajun đi đến đẩy từ từ chiếc xe lăn đi.

    "cậu biết tại sao lá cây lại màu xanh không?" cậu vừa đi vừa đẩy, mới đó mà đã đến con dốc gần nhà của cậu nhóc kia. lá cây màu xanh là do diệp lục đấy. cái này tôi mới được học vào cái hôm mà cậu bị đánh ấy.

    hôm đó tôi đã đi đến lớp học thêm để học môn sinh. bọn tôi đã học về diệp lục. cậu biết diệp lục là gì không? diệp lục là sắc tố quang tổng hợp màu xanh lá cây có ở thực vật, tảo, vi khuẩn lam. nó làm lá cây xanh.

    cậu biết cái gì khác làm lá cây xanh không? phân bón đó. phân bón có thể là nhiều thứ. là lá cây, là phân động vật, hay thậm chí... là xác chết. mày đang chết lắm ryu soobeom ạ. tại mày mà tao bị ông già chửi nhiều lắm đó. chửi đau hết cả đầu, ông già còn đè đầu tao ra đánh nữa.

    đau lắm soobeom à, rất đau.

    mày có muốn... thử cảm giác đau đấy không? nó đau đến chết đi sống lại luôn đó. tao cũng rất buồn bởi vì soobeom không thể ra làm chứng cho tao được. hôm đó tao đâu có đánh soobeom đâu phải không? tao đâu có dùng gậy bóng chày đập gãy chân mày đâu chứ, cũng chẳng phải tao đấm soobeom gãy răng.

    không thể hiểu sao mà lại bị bắt nữa. hôm đó tao đi học mà. học môn sinh học đó soobeom ạ. môn đó học thú vị lắm. nhờ có nó mà tao biết được rằng xác chết cũng có thể trở thành phân bón.

    điều này chắc soobeom giỏi giang của chúng ta đều đã biết rồi phải không nào? hay là tao cho soobeom thử cảm giác làm phân bón một lần nhé?"

    nói rồi jeon hajun đẩy mạnh chiếc xe lăn xuống con dốc cao mặc cho người ngồi trên đó ư ư kêu rên không thể làm được gì.

    "mày nên chết đi ryu soobeom." jeon hajun quay đầu bỏ đi, đúng lúc đó một cậu nhóc đứng ngay đằng sau họ jeon nhìn chằm chằm vào hắn.

    "mày nhìn cái đéo gì? chọc cho mù bây giờ." jeon hajun đưa tay lên doạ nạt. thằng nhóc kia sợ hãi chạy nhanh đi mất.

    đến một đoạn hẻm nhỏ thằng nhóc sợ hãi thở hồng hộc, nó lấy cái máy quay nhỏ ra xem. bên trong là toàn bộ khung cảnh jeon hajun đẩy xe của người kia xuống dốc. nó sợ hãi run lên từng đợt.

    "sanghyeokie à, về thôi." cậu bé bị người mẹ đập nhẹ một cái vào vai mà giật mình nhảy lên.

    "con đang xem cái gì thế?" người đàn bà tò mò định lấy chiếc máy quay nhưng cậu bé lại dấu nó đi không cho bà lấy. người đàn bà cũng chỉ cười rồi thôi.

    - giấy báo tử

    họ và tên: ryu soobeom

    ngày sinh: [dữ liệu bị xoá]

    nơi sinh: bệnh viện seoul.

    địa chỉ: [dữ liệu bị xoá]

    nguyên nhân tử vong: tai nạn giao thông.

    thời gian tử vong: 13 giờ 27 phút 47 giây.

    ngày tử vong: [dữ liệu bị xoá]

    xác nhận thay đổi?

    xác nhận | từ chối

    ryu soobeom nạn nhân của bạo lực học đường được xác nhận là đã qua đời do tai nạn giao thông. toàn bộ sự việc không được phép đưa ra công khai.

    "chào cháu. có chuyện gì thế?" viên cảnh sát nhìn cậu nhóc đứng ngoài cửa cứ thập thò mãi không dám đi vào thì liền ra ngoài hỏi.

    "chú ơi. bây giờ nếu cháu có bằng chứng để chứng minh rằng anh soobeom không phải chết do tai nạn giao thông thì tên giết anh ấy có bị bắt không ạ?" cậu bé sụt sịt nói với viên cảnh sát.

    "cháu nói cái gì cơ?" viên cảnh sát giật mình.

    "cháu có cái này. anh soobeom đã đưa cho cháu. anh ấy bảo là nếu anh ấy chết thì hãy mang nó cho cảnh sát. họ sẽ biết được ai là hung thủ." lee sanghyeok chìa lòng bàn tay ra, bên trong là huy hiệu của gia tộc jeon.

    viên cảnh sát mỉm cười nhận lấy rồi chỉ nói là hãy đi về đợi tin tức. lee sanghyeok khi đó 10 tuổi đâu có biết rằng bản thân đã giao lại bằng chứng quyết định đấy cho sai người. tên cảnh sát đó sau khi nhận lấy bằng chứng thì đã liên lạc ngay cho nhà họ jeon.

    "sanghyeokie dậy đi. cháy rồi. nhà mình cháy rồi con ơi." lee sanghyeok đang nằm ngủ trên giường thì bị mẹ lay dậy. cái gì mà cháy nhà chứ? lee sanghyeok đang ngủ ngon mà.

    bố cậu từ ngoài cửa cùng với cái chăn ướt chạy vào phòng kéo theo hai mẹ con cùng chạy ra khỏi nhà.

    "cái máy quay của con." lee sanghyeok hét lên. vừa chạy ra thì lại muốn xông vào trong chỉ vì muốn cứu chiếc máy quay quý giá. nhưng lại quá chậm trễ, mọi thứ đều bị ngọn lửa thiêu rụi hết rồi.

    - cái giá phải trả nó đắt lắm.

    đừng cố làm anh hùng nếu không kết cục của nhóc sẽ giống anh soobeom của nhóc đó.

    -

    lee sanghyeok ngẩng mặt lên cố tìm kiếm thứ gì đó, kia rồi là tên họ jeon mà cậu nhìn thấy lúc anh soobeom bị đẩy xuống dốc. hắn cười cười khiêu khích cậu, tức giận lee sanghyeok vò nát mẩu giấy rồi nhét thẳng vào trong miệng nhai.

    cả căn nhà đều bị thiêu cháy hoàn toàn, không còn một thứ gì có thể tồn tại nổi dưới sức nóng của ngọn lửa kia. quay trở lại hiện tại, lee sanghyeok đứng trước phần đất bị bỏ hoang cố gắng để những quá khứ đau buồn kia ùa về. gã đi ra phía sau căn nhà sắn tay áo lên rồi dùng cái xẻng để đào bới thứ gì đó.

    "lâu quá không gặp rồi, người bạn cũ." bên dưới lớp đất là chiếc hộp sắt cũ kĩ bị hoen rỉ đi phần nhiều. cầm chiếc hộp trên tay lee sanghyeok nhoẻn miệng cười.

    __________________

    ha jungwoo im lặng ngồi bên cạnh giường bệnh, mắt không dám nhắm lại càng không dám rời đi. bởi anh sợ chỉ cần không để ý một chút thôi là em nhỏ sẽ bị người khác giết mất.

    "anh nghỉ ngơi đi, ngủ một chút." oh seungmin cùng với ryu minseok đi vào phòng chăm sóc.

    "quả nhiên là không đi một mình." ha jungwoo nhìn không được buông ra một câu khích đểu.

    "không ai muốn chuyện này xảy ra hết. anh đừng có khiến cho mọi thứ rối hơn." oh seungmin cau mày.

    "tao khiến mọi thứ rối hơn? từ bao giờ tao lại là rắc rối vậy? không phải tại keria đưa lệnh cho jaehyuk với seunggyun thì cũng đâu có chuyện em ấy nằm đây ngay lúc này." ha jungwoo giận đỏ con mắt, anh nhìn ryu minseok với ánh mắt như muốn xông vào chém đến nơi.

    "cậu thì an yên rồi. có khi nào mà phải ra mặt đâu. ngồi nhà điều khiển mọi người như một con rối. có khi nào gián điệp là cậu không hả cậu keria?"

    "anh đừng có ăn nói linh tinh." lee minhyung từ ngoài cửa đi vào trong.

    "ăn nói linh tinh à? có cơ sở cả đấy. ai mà biết được nhỡ đâu người thân cận nhất lại là người nguy hiểm nhất. nuôi ong tay áo chẳng hạn."

    "anh vừa phải thôi. tôi không ngại đụng chạm đâu cho dù có là người của mình đi nữa." lee minhyung cũng tức rồi, hắn đi lên phía trước che cho ryu minseok, tay còn nắm thành nắm đấm.

    "tôi cũng không ngại đâu. cậu gumayusi ạ." bên này oh seungmin thấy động thái của lee minhyung thì cũng chắn lên trên. cả hai bên đều đã sẵn sàng nếu như có bất kì một cuộc ẩu đả nào xảy ra.

    - tít tít tít...

    - tiếng máy móc bỗng nhiên kêu lên, kang seunggyun nằm trên giường đang bị gì đó. các bác sĩ mở cửa đi vào lại còn đuổi hết mọi người ra ngoài.

    "có chuyện gì thế?" lee jaehyuk vừa từ nhà vệ sinh đi đến thấy mọi người đứng ngoài cửa thì bất giác nhận ra vấn đề gì đó. họ lee vội vàng đi đến. em của hắn mà bị sao chắc chắn hắn sẽ ôm hận cả đời.

    _________________

    một toà nhà nào đó.

    "lục đục nội bộ bắt đầu xảy ra rồi thưa ngài."

    "tốt lắm. một chút nữa thôi. chúng ta sẽ lại có tất cả."

    "thưa ngài tôi xin phép lui."

    người đàn ông đi ra ngoài, vừa đi vừa thay đổi đồ trên người, hắn cầm chiếc thẻ nửa đen nửa đỏ trên tay. bước vào xe rồi đi đến trụ sở của T1.

    "chào mừng ngài quay trở lại."

    ___________________

    còn nữa...
     
    [T1] Gangster Paradise.
    Thông báo


    là mình bánh bí ngô đây ạ.

    lí do có chiếc thông báo chính là mình sẽ ngừng viết chuyện cho đến hết tháng 8. bởi vì hết nửa tháng 8 mình đi quân sự rồi và dạo gần đây tâm lí mình khá ổn định nên sẽ có một giai đoạn điều trị cuối cùng để hoàn tất liệu trình điều trị của mình.

    sau đó mình sẽ nghỉ ngơi đến hết tháng 8 rồi sang tháng 9 mới quay trở lại. có gì mọi người chờ mình nhé.

    đừng bỏ đi nhooo. mình sẽ quay trở lại và up phần mới của tất cả những bộ đang dở.

    tạm biệt hẹn gặp lại ạ. ehe.
     
    [T1] Gangster Paradise.
    4


    kim haneul im lặng ngắm nhìn những con người được gã cho là nhỏ bé đang di chuyển thành từng hàng bên dưới giao lộ. mệt mỏi và chứng đau nửa sau đầu kêu gào gã đã đến lúc cần được nghỉ ngơi.

    "hãy nghỉ ngơi đi ạ." cô thư kí người nước ngoài đi đến xoa bóp thái dương cho gã. cô ta chẳng nói được mấy tiếng hàn, nghe cũng không quá hiểu tiếng hàn. kim haneul cảm thấy may mắn khi gã vớ được cô gái này.

    là một người thân cận với lee sanghyeok, việc gã phản bội nếu bị lộ ra chắc sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến gã. có thể sẽ bị giết nhưng cũng có thể sẽ chẳng làm sao cả, dù sao thì vẫn nên cẩn trọng một chút.

    chẳng ai ngờ nhỉ. một kim haneul luôn luôn có mặt, kè kè bên cạnh lee sanghyeok, hết lòng vì vị chủ tịch của mình. cuối cùng hoá ra lại là một tên phản bội bẩn thỉu.

    gã ngồi trên ghế cố gắng thư giãn đầu óc, cô thư kí vẫn xoa thái dương cho gã.

    "sẽ thế nào đây? em nghĩ sao? won hyeonjang, sẽ ra sao nhỉ? nếu như lee sanghyeok phát hiện ra bí mật động trời này? liệu tôi có bị anh ta bắn chết không? hay là sẽ được lão già họ jeon kia cứu cái mạng này?

    đau đầu quá. em trả lời giúp tôi có được không? hay là tôi sẽ làm giả cái chết của mình. bị đau đầu đến chết chẳng hạn. em nghĩ sao?"

    "vâng ạ." cô thư kí chỉ nhẹ nhàng trả lời gã.

    "em có nghe hiểu không mà vâng nhanh quá vậy? haha đúng là tệ mà. chẳng khác nào đang nói chuyện với một con rối cả."

    ___________________

    bầu trời dần trở nên xám xịt có cảm giác cơn mưa sẽ đến bất cứ lúc nào. yoon sungwon không mang ô, cũng chẳng có ai dám cho nó đi nhờ ô cả. sau vụ kia cứ có cảm giác như kiểu cả trường đều không muốn tiếp xúc với nó, họ sợ rằng bản thân cũng sẽ nhận phải kết quả kinh khủng hơn họ jeon kia.

    "cậu có muốn đi cùng không?" giọng nói vang lên phía đằng sau lưng sungwon. nó theo phản xạ quay lại nhìn. chỉ nhìn thấy khuôn mặt không biểu cảm của thằng nhóc kia với chiếc ô màu đỏ chói mắt của nó đang được bung ra.

    "có muốn đi cùng không?" thằng nhóc hỏi lại lần nữa.

    "c-có..." yoon sungwon gật đầu rồi chạy về phía của thằng nhóc.

    "chưa có mưa mà sao đã bật ô rồi?"

    "từ trường về đến nhà cậu thì có thể không mưa. nhưng về đến nhà tôi thì có. và tôi thì không muốn bị ướt một chút nào hết."

    "à... tôi là yoon sungwon."

    "cả trường biết cậu là ai."

    "ồ. vậy sao?" yoon sungwon gật gù. cũng phải thôi. chả ai lại không biết nó cả, thậm chí trước cả khi các anh đến trường thì bọn kia vẫn biết nó. chỉ là sau khi các anh đến bọn nó đối với sungwon dè trừng hẳn.

    "cậu không định hỏi tên tôi à?" thằng nhóc kia thấy người đi bên cạnh không tập chung thì lên tiếng.

    "à ừ.

    đúng rồi. cậu tên là gì vậy?"

    "sin geumjae."

    "rất vui được làm quen."

    hai đứa đi được một lúc, đến gần nhà của sungwon thì đúng thật là trời đổ mưa thật. sin geumjae thậm chí còn tốt bụng đưa nó vào đến hẳn cửa nhà, đợi nó vào rồi mới bắt đầu di chuyển chân quay đi để về nhà.

    "thằng nhóc đó là ai vậy?" ryu minseok đứng trước cửa nhìn vào yoon sungwon.

    "một người bạn."

    "cẩn thận một chút. không phải ai cũng nên tin tưởng mà cho họ biết địa chỉ như thế đâu." câu nói của ryu minseok có chút bực tức, cậu cảm thấy bản thân có chút thái quá nhưng mà đều là muốn bảo vệ tốt cho sungwon mà thôi.

    ___________________

    "cũng biết vác mặt về nhà cơ à?"

    sin geumjae im lặng, cậu gập ô lại treo lên giá rồi cởi giày và đi thẳng vào trong phòng. người đàn bà mà cậu đáng ra nên gọi là mẹ kia chỉ nói một câu như vậy rồi lại quay ra đếm đếm cái gì đó, hoàn toàn không coi đứa con bà mang nặng đẻ đau này ra gì.

    nằm trên giường sin geumjae không biết nên làm gì, cậu mới chỉ 17 tuổi chưa thể đi làm thêm lại chẳng có cách nào kiếm được tiền. mấy đồng có được nhờ việc chạy giao sữa mỗi buổi sáng cũng bị người đàn bà kia vét cho bằng sạch. mẹ nó, biết vậy chọn ở với bố cho rồi đỡ phải cực khổ như này.

    bố mẹ sin geumjae ly hôn hồi năm kia, người đàn bà ấy trước quý toà đã khóc lóc thảm thiết và nói rằng bà ta không thể sống thiếu cậu. cũng vì lòng thương cảm mà cậu đã lựa chọn về sống với bà ta, sau đó bà ta đã được nhà nước tài trợ một khoản tiền được coi như là tiền từ việc dành quyền nuôi con. sin geumjae chả biết nữa, con mụ đó cầm tiền đi chơi bời chứ cậu có được đồng nào đâu.

    "yoon sungwon..."

    cậu biết đến nó sau khi thấy nó phản kháng lại thằng họ jeon kia, chứ trước đấy ngoài việc lên lớp ngủ rồi hết giờ lại đi lông bông ra thì cậu thậm chí mặt của người ngồi cạnh ra sao còn chả nhớ đừng có nói là yoon sungwon, một thằng con trai ở khác lớp.

    nhưng ngày hôm đó, cậu thấy một thằng con trai nhỏ con thân hình khẳng khiu như cành củi, chẳng biết có đâu sức mạnh mà đập cho họ jeon lên bờ xuống ruộng. lúc đó cậu đã tự hỏi thằng này có bị điên không vậy? không ngờ nó điên thật, gọi cả xã hội đen đến trường để giải vây luôn.

    "ê biết gì không? nó gọi xã hội đen đến đấy."

    "cái gì? ai gọi? vụ gì căng thế?"

    "thì cái thằng yoon sungwon lớp 12D ấy. nó gọi xã hội đen đến giải vây."

    "gì ghê vạy? bọn này định bem nhau đến chết thật à?"

    "ê." sin geumjae đi đến hỏi mấy thằng đang bàn tán ở cửa lớp.

    "thằng nào cơ?"

    "thằng yoon sungwon lớp 12D, nó bị họ jeon bắt nạt từ hồi mới vào luôn. giờ nó gọi cả xã hội đen vào trường. mẹ nó hấp dẫn vcl."

    tất cả những gì sin geumjae biết về yoon sungwon là nó giàu, nó có thằng anh trai làm màu và nó bị họ jeon bắt nạt. còn lại nó có quan hệ gì, có như nào ra sao thì cậu không quan tâm, tốt nhất không nên lo chuyện bao đồng làm gì chỉ rước hoạ vào thân thôi.

    "rốt cuộc là làm sao nhỉ?"

    ___________________

    mưa lớn ngập cả lối đi, byun sangbeom cau mày bước từng bước cẩn thận tránh làm bản thân ngã xuống đất vì trơn. mẹ nó tự nhiên lại vào cái chỗ khỉ gió gì đâu, cậu thầm nguyền rủa là thằng chó nào đã chọn chỗ này để giao dịch. bộ hết nơi rồi sao? chỗ sạch sẽ thì không để cứ thích đi vào ba cái nơi này cơ.

    "cậu đến muộn."

    "tôi đi đường vất vả lắm. xin cảm ơn."

    "hàng đâu?"

    "bình tĩnh.

    đầy đủ rồi. kiểm tra lại đi."

    sau khi giao dịch xong thì mỗi bên đi về một phía, byun sangbeom đứng nhìn vào đoạn đường quay về xe mà ngán ngẩm.

    "cậu đi theo hướng kia sẽ dễ hơn." bỗng một giọng nói vang lên.

    "cảm ơn."

    byun sangbeom giật đầu, sao giọng nói này có chút quen thuộc nhỉ? có cảm giác như nghe ở đâu đó rồi. nhưng rồi cậu cũng chẳng quan tâm nữa mà đi theo chỉ dẫn của người kia để nhanh chóng thoát khỏi nơi khỉ gió này.

    mọi cử động của byun sangbeom đều được thu vào tầm mắt của một người có dáng nhỏ con đứng trong góc tối. tên đó im lặng kéo mũ lưỡi chai xuống che toàn bộ khuôn mặt rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường. mọi thứ trở lại như lúc ban đầu - một nơi khỉ ho cò gáy.

    ___________________

    còn nữa...

    s

    in geumjae: T1 CL Smash.
     
    [T1] Gangster Paradise.
    5


    lee sanghyeok có tin tưởng vào son seonho không? có. chắc chắn là có. son seoho không phải người luôn luôn bên cạnh gã, không phải người sẵn sàng chết vì gã. hay thậm chí anh cũng chẳng phải người đã ở bên cạnh gã lâu nhất. nhưng tuyệt nhiên lee sanghyeok lại rất tin tưởng son seonho.

    "trầm cảm lắm." son seonho xoa xoa thái dương, anh đau đầu lắm rồi.

    "trầm cảm đến mức độ nào rồi?" lee sanghyeok đặt cốc trà xuống trước mặt son seonho, anh nhanh tay cầm lên uống một ngụm lớn.

    "đến mức em muốn chết quách đi cho xong."

    ngày nào mà họ son không than phiền thì ngày đó sẽ là ngày mưa, ngày nào mà họ son không kêu gào trầm cảm muốn chết thì ngày hôm đó sẽ có bão. lee sanghyeok suốt 7 năm làm việc với họ son, gã hiểu ra một điều họ son càng than nhiều thì việc anh ta xử lí càng tốt.

    "người của em sao rồi?"

    "vẫn chưa tỉnh lại nhưng đã có dấu hiệu hồi phục."

    thật ra sự việc này là không ngoài dự đoán, chẳng qua là không biết đối phương sẽ nhắm đến ai mà thôi. hơn nữa ra tay quá bất ngờ lại bằng nhiều thủ đoạn, bọn họ có chút không phòng bị được dẫn đến trường hợp của kang seunggyun và choi wooje.

    ___________________

    tổ chức của lee sanghyeok nổi tiếng là nơi tụ họp của lũ bán mạng cho quỷ, bia rượu hút chích đầy đủ cả.

    đàn em của gã cũng toàn những tay chơi khét tiếng. không phải con tổng tài thì cũng là con cháu của nghị sĩ hay chủ tịch nước, nhìn chung gã có tất cả mọi thứ trong tay.

    gã đã từng không có gì cả, giờ thì chỉ cần một cái vẫy tay của gã thì vàng bạc châu báu gì cũng sẽ được đặt ngay trước mặt gã. lee sanghyeok không thiếu gì cả. kể cả lòng chung thành. bọn tay sai thà chết chứ không phản bội lại gã, bởi có lẽ chúng sợ chết hơn là một chút xa hoa nhất thời. phải điên lắm mới dám làm phản, ryu minseok chính là cái thể loại điên đấy.

    "chúng ta không giết người. không để máu của bọn sâu bọ đấy vấy bẩn lên người. chúng ta không làm như vậy."

    ryu minseok là một thằng nhóc điên, nó không phải kiểu giết chết người một cách dứt khoát, nó thích trêu đùa với con mồi. muốn nhìn thấy con mồi từ từ đau khổ sống không bằng chết, nó sẽ ngồi đó tra tấn lũ sâu bọ đến khi nào chán sẽ cho người phóng hoả.

    ừ ryu minseok là kiểu điên đấy, nó cũng là kiểu điên có thể tạo phản trong tổ chức của lee sanghyeok. cách đây 5 năm, ngày nó mới vào tổ chức, thằng nhóc 17 tuổi khi đó đã khiến cho lee sanghyeok có một phen hú hồn vía. nó phóng hoả chút nữa là thiêu cháy kim kanghee.

    "mày giết tao đi ryu minseok. thằng điên." kim kanghee mồm hộc ra một ngụm máu nhìn về phía ryu minseok vẫn đang mặc đồng phục cấp 3.

    "tôi không điên." ryu minseok gào lên. trên tay nó vẫn còn cầm khẩu súng vừa mới bắn vào tay của kim kanghee.

    "mày là thằng điên. mày điên rồi. chỉ có thằng điên mới cầm súng bắn người. mày nên đi vào trại tâm thần đi." kim kanghee càng nói càng hăng. anh ta dùng mọi từ ngữ xúc phạm để khơi dậy cảm xúc tiêu cực của ryu minseok.

    "tôi không điên. tôi không điên. tôi không bắn ai hết." ryu minseok ôm đầu ngồi thụp xuống.

    "giết nó đi." lee sanghyeok đi đến nói nhỏ vào tai của ryu minseok rồi ném cho nó cái bật lửa.

    nó thật sự đã ném cái bật lửa về phía kim kanghee đang bị thương và bị trói trên ghế. kim kanghee nhận ra thằng nhóc này quả nhiên điên thật rồi, anh kêu lên yêu cầu lee sanghyeok dừng lại. trò đùa không còn vui nữa rồi.

    ____________________

    yoon sungwon hít một hơi khí lạnh chui xuống hai cánh phổi của nó, đường phố vào buổi đêm yên tĩnh một cách đáng sợ. nó đã trốn vệ sĩ được anh minseok cử đến để ra ngoài hít thở không khí, mấy ngày vừa rồi ngột ngạt quá.

    "yoon sungwon." một giọng nói vang lên ngay sau lưng nó. yoon sungwon quay người lại nhìn về phía bóng tối.

    "ai vậy?" nó hỏi.

    "là tôi sin geumjae." thì ra là cậu nhóc ở trường đã cho nó đi cùng ô về nhà.

    "xin chào. cậu làm gì ngoài đường giờ này vậy?" nó lại hỏi.

    "đi mua đồ ăn."

    "cậu chưa ăn gì hả?"

    "chưa."

    "sao lại chưa ăn? muộn lắm rồi."

    "không đói."

    "sao lại không đói?"

    "sao mà hỏi nhiều thế? không thấy phiền hả?" sin geumjae đi về phía yoon sungwon, nó thấy thế thì cũng lẽo đẽo theo sau.

    "cậu thấy phiền?"

    "không."

    yoon sungwon nhoẻn miệng cười, nó vừa đi vừa hỏi mấy câu nhảm nhí hết sức nhưng sin geumjae vẫn rất vui lòng mà trả lời nó. dù là đôi khi cậu ta vẫn tỏ ra khó chịu. mới đó mà cả hai đã đi đến sân bóng rổ ngoài công viên.

    "nhóc khùng. biết chơi bóng rổ không?" sin geumjae cầm quả bóng lên hỏi yoon sungwon.

    "tôi không phải nhóc khùng mà."

    "có. cậu khùng. chả có ai bị bắt nạt mà lại đi gọi xã hội đen cả. cậu khùng nên mới làm thế." sin geumjae nhân lúc yoon sungwon không để ý đã ném quả bóng về phía nó. nó cũng không thèm né liền bị quả bóng đập vào người.

    "bắt đi chứ."

    "tôi... tôi không biết chơi." nó lí nhí nói.

    "để tôi dạy cậu, nhóc khùng còn ngốc."

    hai đứa nhỏ vui vẻ chơi đùa trong sân bóng sáng trưng trong một buổi tối lạnh lẽo của mùa thu sắp sang đông. trong góc khuất của công viên, một đôi mắt đang quan sát tỉ mỉ thật kĩ hai đứa nhóc. người nọ tựa người vào gốc cây rồi rút điện thoại ra chụp lại cảnh hai đứa nhóc rồi gửi đi đâu đó.

    "đã xác định mục tiêu."

    "khai hoả đi."

    ____________________

    còn nữa...
     
    [T1] Gangster Paradise.
    6


    một đế chế hùng mạnh thì sẽ kết thúc như nào đây?

    lee sanghyeok ôm cánh tay dính đầy máu của lee minhyung đi về phía ryu minseok. gã im lặng ném nó xuống ngay trước mặt cậu, rồi không nói không rằng quay người lại chạy về phía vách đá rồi nhảy xuống.

    đúng vậy, triều đại đỏ T1 đã lụi tàn như vậy. cứ thế tên thủ lĩnh một thời vẻ vang với những chiến công lẫy lừng. gã - faker - tên khốn trong mắt của biết bao nhiêu kẻ, người ghét người ghen có ở khắp nơi. nhưng cũng là gã - faker - người thủ lĩnh tuyệt vời, công bằng, chính trực. và cũng vẫn là gã - lee sanghyeok - người anh trai trong gia đình.

    "anh à. chúng ta sẽ cứ như này mãi sao?" yoon sungwon ngó nhìn xung quanh, đây là lần thứ 2 trong ngày nó phải chạy trốn khỏi bọn áo đen rồi.

    có lẽ đây là hậu quả của việc trở thành người của T1 hay chỉ đơn giản là liên quan đến T1. nó chẳng làm gì cả, anh trai nó cũng vậy.

    "anh hứa. em sẽ không phải chịu cảnh này mãi đâu. em tin anh chứ sungwonie?" choi wooje nắm chặt tay nó, ánh mắt cậu ánh lên một tia hi vọng, nó nhỏ nhoi nhưng vẫn đang âm ỉ cháy.

    tại sao lại có một đoạn kí ức bị mất vậy?

    "ryu minseok là một tên phản bội."

    "tôi tin tưởng em ấy."

    "anh tin tưởng cậu ta. vậy mà anh không tin em?"

    "em cho tôi lí do để tôi phải tin tưởng em đi."

    "lee sanghyeok."

    "đừng gọi tôi như vậy."

    "anh thật sự không tin em sao?"

    "haneul à. bằng chứng rõ ràng rồi. em còn chối được nữa hả?"

    "thôi được rồi. coi như cậu ta thắng trận này."

    kim haneul cười trừ, hắn ta làm tất cả mọi thứ rồi. có lẽ hắn ta thật sự đánh mất niềm tin ở vị thủ lĩnh này.

    còn ryu minseok, không phải lee sanghyeok không tin lời kim haneul, chỉ là gã đang cần một thông tin xác nhận khác, gã bắt buộc phải xác nhận trước khi mọi chuyện vỡ lở.

    chuyện faker bị sát hại đã lan truyền khắp nơi, người hả hê, người thương tiếc. nhưng hiển nhiên chỉ có thông tin của faker, còn những người còn lại đều không một tin tức gì.

    "trừ khử nốt đi."

    "ngươi đã hứa là sẽ không làm hại họ mà. tên khốn." ryu minseok hiện tại bị nhốt trong phòng giam, cậu đã phát điên lên khi nhìn thấy lee sanghyeok thả cánh tay của lee minhyung trước mặt mình. thiếu chút nữa là cậu ta nhảy xuống vách đá để tìm gã.

    "ta nói không giết chết lee minhyung chứ không nói là sẽ đưa hắn về với ngươi bình an vô sự và ta cũng không nói rằng ta sẽ tha cho lũ còn lại." chủ tịch jeon cười cười ngắm nhìn con quái vật do chính tay hắn tạo ra.

    "tao sẽ giết chết mày jeon hajun, thằng chó, tao sẽ giết cả nhà mày. mày đừng hòng thoát khỏi tay tao."

    jeon hajun biết chỉ cần vẫn giữ lee minhyung bên cạnh thì ryu minseok sẽ nghe lời hắn, chỉ cần vậy thôi hắn sẽ giữ cho bản thân một con quái vật có thể làm tất cả mọi thứ cho hắn. nhưng hiện tại tung tích của lee minhyung vẫn chưa được tìm ra, hắn chỉ nói vậy để kiểm soát ryu minseok thôi.

    "mở rộng tìm kiếm đi. chỉ là một cái xác cụt tay thôi. tìm đi."

    "geumjae à." yoon sungwon quay đầu nghe một tiếng vút, mặt nó bị cái gì đó bay qua trượt một đường máu bắt đầu chảy ra.

    "n-nhóc... k-khùng..." quả bóng trên tay sin geumjae rơi xuống đất, cậu ôm bụng nhăn mặt ngã xuống đất.

    "g-gọi... gọi... cứu thương..."

    yoon sungwon ngơ ngác nhìn người bạn mình mới quen nằm dưới đất với một vũng máu. nó không biết làm gì ngoài đứng nhìn người kia dần dần mất đi nhận thức.

    "yoon sungwon. sungwon à. em làm cái gì vậy?" tiếng của ryu minseok vang lên đằng sau hai đứa trẻ. yoon sungwon giật mình bật khóc.

    "anh ơi. anh minseok. gọi cứu thương đi anh ơi. anh ơi." nó đi về phía sin geumjae ôm lấy thân thể cậu ta, tay còn cố gắng ấn vào vết bắn để ngăn máu nhưng thứ chất nhờn đỏ lòm tanh tưởi kia cứ thế chảy ra ngày một nhiều khiến nó sợ hãi chỉ có thể khóc ngày một nhiều.

    sin geumjae chưa chết. choi wooje đã tỉnh lại. ryu minseok đã phản bội.

    đó là tất cả những gì nó biết. còn lại vì sao choi wooje bị thương và ryu minseok phản bội cái gì thì nó không có thông tin. nhìn người anh mình mong đợi hằng ngày trở về với trạng thái nửa tỉnh nửa mê, không thể đi lại dễ dàng. yoon sungwon nghiến răng, nếu như lúc đó nó bắn chết ryu minseok thì giờ đã không xảy ra chuyện như này. phải rồi. yoon sungwon đã có cơ hội bắn chết ryu minseok, khi cậu đột nhiên xuất hiện trong nhà nó vào lúc 3h sáng và ngồi bên cạnh choi wooje ngủ say như chết sau khi quá chén với bạn bè.

    "anh là ai?" nó cầm cây súng trên tay chĩa thẳng về phía ryu minseok.

    "từ từ bình tĩnh nào. anh là bạn của wooje." ryu minseok thoáng giật mình. không ngờ choi wooje lại có một người tình nhỏ trong nhà.

    "anh không nói thật là tôi bắn anh nát sọ đấy." thằng nhóc này cũng gan thật đấy.

    "anh là bạn của wooje. thật mà. bạn đồng nghiệp." cậu cười. cái nụ cười mà theo yoon sungwon thấy thì là rất lạnh gáy.

    "anh đi ra khỏi nhà của tôi ngay trước khi tôi bóp cò."

    "em ít nhất cũng phải cho anh biết tên chứ."

    "anh không cần phải biết quá nhiều đâu. cút ngay đi."

    "thôi được rồi. nói với wooje là anh minseok đã đưa nó về và người tình bé nhỏ của nó muốn giết anh nhé." nói xong thì ryu minseok cũng đứng lên rồi đi ra cửa.

    "eo ghê tởm. tôi là em trai của anh ấy. anh đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy. tôi mới 15 tuổi thôi." yoon sungwon cau mày, nó hất súng lên rồi lỡ tay bắn một phát. tiếng súng khiến choi wooje giật mình tỉnh dậy, cũng may chưa bắn vào ai. yoon sungwon sợ hãi ném cây súng đi ra xa.

    sau cùng tất cả chỉ dừng lại ở chữ 'nếu'.

    _____________________

    còn nữa...
     
    Back
    Top Bottom