Ngôn Tình Sương Hoa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,457,536
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
suong-hoa.jpg

Sương Hoa
Tác giả: CYX
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: CYX

Dịch: Lục Phấn Côi Tư 缘粉瑰姿

Giới thiệu:

Thứ muội của ta gần đây dường như đã thay đổi thành một người khác.

Ban đầu nàng nhát gan rụt rè như chim cút, trong một đêm liền biến thành tài nữ tinh thông cầm kỳ thư họa, ngay cả thái tử có hôn sự với ta cũng phải liếc mắt nhìn nàng một cái.

Mọi người đều khen nàng là một thỏi vàng bị chôn vùi, chỉ có ta biết, nàng ta vốn không phải là Tống Duy Nguyệt lúc đầu nữa.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đêm Tình Phũ Sương
  • Vĩ Cầm Trong Sương
  • Thủ Đô Sương Mù
  • Điệp Viên Sương Mù
  • Sương Hoa
    Chương 1


    1

    Phụ thân là lão sư của đương kim hoàng đế, xưa nay lấy khuôn mặt nghiêm khắc cổ hủ để bày ra trước mắt người khác, cho dù là ở trong nhà, phụ thân cũng thập phần nghiêm khắc với ta.

    Năm Dụ Hòa thứ mười sáu, phụ thân đưa ta lúc đó mới năm tuổi vào cung khấu kiến đương kim thái hậu, bởi vì được thái hậu khen một câu "Đoan chính khéo léo", liền bị hoàng đế thuận lý thành chương tứ hôn cho thái tử lớn hơn ta ba tuổi.

    Nhưng ta biết, hoàng đế không chỉ muốn trung thành của Tống gia, mà còn là thế lực của ngoại tổ Dụ gia ta. Dụ gia đời đời trấn thủ biên cương, trên tay lại có một nhánh Dụ gia quân lấy hung hãn dám c.hết làm danh nghĩa, lúc này mới bảo vệ được sự an ổn của biên cương.

    Từ nhỏ ta đã được bồi dưỡng như một hoàng hậu, cầm kỳ thư họa, không có gì là không tinh thông. Ngay cả chiến sách sử liệu cũng đã có đọc qua.

    Từ khi ta sáu tuổi, trong nhà liền mời nữ phu tử đến phủ giảng bài, nữ phu tử này là đồ đệ của phu tử thái hậu, cũng là ân điển mà phụ thân đã cầu xin hoàng đế. Chỉ có quý nữ thế gia kinh đô mới có thể đến đây học tập, ngay cả mấy thứ muội trong nhà cũng dính ánh sáng của ta.

    Những năm gần đây, ta đều vững vàng dẫn đầu, thậm chí còn được nữ phu tử khen "Văn chương tài hoa không thua nam tử". Thế nhân nhắc đến ta, không ai trong số họ không phải là khen ngợi ta.

    Mà hết thảy những chuyện này lại thay đổi trong một lần ngắm hoa yến của Trường Hưng hầu phủ.

    Trường Hưng hầu phủ mới nhận được mấy chậu hoa cống phẩm do hoàng đế ban thưởng, đặc biệt thiết yến mời nữ quyến quan lại kinh thành từ ngũ phẩm trở lên, ta và mấy vị thứ muội đương nhiên ở trong danh sách.

    Đêm qua mới có một trận mưa to, xe ngựa đi chậm lại, vững vàng suốt một đường. Mẫu thân nhìn thấy Tống Duy Nguyệt cúi đầu vì lo lắng mà không ngừng vặn nát khăn tay, nhướng mày: "Lần này đi đều là nữ quyến danh môn kinh đô, các con chớ có làm mất thể diện của Tống gia."

    Ý trong lời nói, không nói cũng hiểu.

    Ta xưa nay biết tính tình tam muội, liền đưa một ánh mắt trấn an cho mẫu thân. Tam muội nghe xong, quả nhiên càng vùi đầu xuống thấp hơn.

    Trong yến tiệc, phu nhân các nhà đi tới đi lui như con quay, đương nhiên trong lòng ai nấy đều hiểu rõ, Trường Hưng hầu phủ muốn làm nổi bật sự coi trọng của hoàng đế đối với mình. Nhưng đây cũng là cơ hội để phu nhân các nhà tạo mối quan hệ tốt, nếu có thể leo lên một hai thế gia đại tộc như vậy, có lẽ cũng có thể có trợ giúp cho con đường làm quan của phu gia.

    Ta đứng ở phía sau mẫu thân, bị một đám phu nhân vây quanh, lời khen ngợi không dứt bên tai, nhưng nụ cười trên mặt ta vẫn khéo léo như cũ, ngay cả độ cong khóe môi cũng chưa từng thay đổi.

    Đúng lúc này, một tiếng kinh hô không hợp thời truyền vào bên tai.

    Khi ta quay đầu nhìn lại, Tống Duy Nguyệt đã rơi xuống nước, hai tay không ngừng giãy giụa, tiếng kêu cứu càng ngày càng yếu ớt. Đứng trên bờ là các cô nương đang sợ hãi, ta trước tiên trấn định lại, vội vàng gọi Thanh Tự bên cạnh, Thanh Tự liền nhảy xuống nước cứu người.

    Lúc trước khi chọn thị nữ, ta liếc mắt một cái liền nhìn trúng Thanh Tự biết bơi, chưa từng nghĩ rằng nàng lại phát huy tác dụng vào lúc này.

    Thanh Tự nhanh nhẹn hơn gã sai vặt của hầu phủ, không để cho nam nhân khác đụng phải Tống Duy Nguyệt nửa phần, rất nhanh liền cứu được Tống Duy Nguyệt lên bờ. Lúc này Tống Duy Nguyệt dĩ nhiên đã bất tỉnh nhân sự, Thanh Tự hết lần này đến lần khác sử dụng các kỹ năng độc nhất vô nhị của mình, Tống Duy Nguyệt cũng không có nửa phần động tĩnh.

    Đang lúc mọi người bị dọa đến choáng váng cho rằng không cứu được, Tống Duy Nguyệt lại đột nhiên phun ra một ngụm nước, dần dần mở hai mắt ra.

    “Tỉnh rồi tỉnh rồi.”

    “Cuối cùng cũng tỉnh lại rồi.”

    Ngay khi tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, ta lại nhạy bén bắt được sự xa lạ trong con ngươi của Tống Duy Nguyệt.

    2

    Từ sau khi Tống Duy Nguyệt bị rơi xuống nước, nàng bị bệnh nặng một hồi, ước chừng một tháng mới có thể xuống giường. Trường Hưng hầu phu nhân tự mình đến cửa nhận lỗi, chỉ là một thứ nữ không có sinh mẫu lại có thể có thể diện đến như thế, cũng không có ai truy cứu rốt cuộc ngày đó đã xảy ra chuyện gì.

    Chỉ là sau khi Tống Duy Nguyệt dần dần bị người ta quên lãng một lần nữa trở lại học đường, quả thật khiến cho mọi người kinh ngạc. Có lẽ là bởi vì bệnh nặng một hồi, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy đi một chút, làn da cũng trắng hơn không ít, còn có linh khí hơn trước kia một chút. Trên mặt không thấy sự rụt rè, nhìn thấy nữ phu tử liền tự nhiên thoải mái vấn an.

    Trong lớp, nàng không còn yếu đuối như trước nữa, thoải mái hỏi đáp. Không chỉ như thế, nàng còn tranh cãi với nữ phu tử, không chút nào rơi vào thế hạ phong, cho đến khi nữ phu tử tức giận ôm sách rời đi.

    Trong lòng ta rõ ràng, Tống Duy Nguyệt hiểu rõ vấn đề này. Nữ phu tử tức giận rời đi cũng không phải vì Tống Duy Nguyệt càn quấy, mà là bởi vì nàng nói không sai, khiến cho nữ phu tử bị mất mặt mũi trước mặt các học sinh.

    Lúc ta giương mắt nhìn lại, cũng không có xem nhẹ sự đắc ý trong mắt Tống Duy Nguyệt.

    Ngay trong đêm đó, Tống Duy Nguyệt cúi đầu cung kính quỳ gối trong chính đường, ngồi phía trên là thái sư mặt tối sầm.

    “Nếu miệng đã khéo đến như vậy, sao không tranh cãi với vi phụ lấy một lần?”

    Lúc thái sư nghe nữ phu tử nói, đều hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không. Tống Duy Nguyệt từ trước đến nay đều nhu nhược nhát gan, vậy mà lại có thể nói chuyện lưu loát trôi chảy như vậy.

    “Nữ nhi biết sai, phụ thân mới tài trí hơn người, hơn cả Tử Kiến, nữ nhi làm sao dám khoe khoang ở trước mặt phụ thân.”

    *Tử Kiến (子建): Tên tự của Tào Thực, là một hoàng thân của Tào Ngụy thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc, được biết đến là thần đồng thi phú.

    Tống Duy Nguyệt thành kính quỳ gối bước đến trước mặt thái sư, bưng chén trà trên bàn dâng lên, trong lời nói tràn đầy lấy lòng: “Nữ nhi nguyện chịu bất kỳ trừng phạt nào, chỉ mong phụ thân nguôi giận để bảo trọng thân thể.”

    Ban đầu thái sư sửng sốt, trong mắt tối tăm không rõ, sau đó không nói gì nữa, chỉ để Tống Duy Nguyệt quỳ hai canh giờ rồi để cho nàng trở về phòng.

    Từ sau chuyện này, Tống Duy Nguyệt lại càng không chút che giấu, ngày mùng mười tháng giêng lấy “mai”, “tuyết” làm đề tài hội thơ, đưa ra một câu “Mai tu tốn tuyết tam phân bạch, tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương*” mà được xưng là tài nữ.

    *(梅须逊雪三分白, 雪却输梅一段香): Trích trong “Tuyết mai kỳ 1” của Lư Mai Pha (thời Nam Tống). Có nghĩa là mai nên nhường ba phần trắng cho tuyết, còn tuyết phải chịu thua mai một phần về hương thơm.

    Ngay cả thái tử cũng không khỏi liếc mắt.

    Từ đó về sau, Tống Duy Nguyệt càng không ngừng làm thơ, rất được tán thưởng. Ban đầu nữ phu tử khen ngợi ta, hiện giờ cũng đặt lên người Tống Duy Nguyệt.

    Cuối năm, Bùi Diên bên cạnh thái tử – vị hôn phu của ta đến, mời Tống Duy Nguyệt đi đạp tuyết ngắm mai. Ta khép sách lại, nhìn bóng dáng hai người đối diện nhau trong tuyết bay ngoài cửa sổ, thở dài một hơi.

    Tuyết năm nay, rơi lớn hơn một chút rồi.

    3

    Năm Dụ Hòa thứ hai mươi bảy, ngày ta và thái tử thành hôn được ấn định vào nửa năm sau. Đang lúc Đông cung khẩn trương chuẩn bị đại hôn cho thái tử, thái tử lại quỳ gối trước Đại Minh cung.

    Thái tử lớn tiếng nói, người mình muốn cưới không phải là đích trưởng nữ của nhà thái sư, mà là thứ tam nữ của thái sư, Tống Duy Nguyệt.

    Ngay sau khi tin tức này được truyền ra, ta đã trở thành mục tiêu công kích. Suy cho cùng, trong mắt người ngoài, từ trước đến nay ta đều cao cao tại thượng. Gia thế tốt, thanh danh tốt, ngay cả hôn sự cũng tốt. Người muốn xem chuyện cười của ta, đương nhiên cũng có nhiều hơn.

    Có lẽ thứ bọn họ càng muốn xem, chính là tiết mục hai nữ nhi phủ thái sư cùng tranh một phu quân.

    Phụ thân sau khi hạ triều liền đi đến sân viện của ta, khó có được khi trấn an ta: “Thái tử chỉ nhất thời không suy nghĩ rõ ràng, con đừng để tâm. Nguyệt nhi, cũng không phải cố ý.”

    Loanh quanh luẩn quẩn, lời nói vẫn rơi vào trên người Tống Duy Nguyệt.

    Làm sao ta có thể quên được, hai năm nay, Tống Duy Nguyệt đã sớm chiếm trọn trái tim của phụ thân. Khuôn mặt nghiêm khắc lạnh lùng của phụ thân, vì Tống Duy Nguyệt mà có vài phần thả lỏng.

    Tống Duy Nguyệt vui tươi hoạt bát, hiểu rõ nhất làm thế nào để lấy lòng phụ thân.

    Hơn nữa hai năm qua, ánh sáng của Tống Duy Nguyệt mơ hồ muốn áp chế tình thế của ta. Sao ta lại không biết, đối với phụ thân mà nói, ta sớm đã không phải là người duy nhất tiếp tục vinh quang của Tống gia. Thứ phụ thân coi trọng nhất, chỉ là Tống thị.

    Ta trầm ổn trả lời như thường lệ, phụ thân dường như rất hài lòng với biểu hiện của ta, không tiếc nói vài câu tán thưởng rồi đứng dậy rời đi.

    Chân trước phụ thân vừa rời đi, chân sau Tống Duy Nguyệt liền tới, trên người chính là xiêm y làm từ gấm Thục do phụ thân ban thưởng tháng trước, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo trắng nõn mang theo ánh sáng và phô trương.

    Nàng ta vốn đã sinh ra đẹp, chỉ là lúc trước nhút nhát quá mức mà không có người chú ý đến thôi.

    “Cũng chỉ có tỷ tỷ còn ngồi yên được.”

    Ta chỉ nhẹ nhàng nhíu mày, liền thấy Tống Duy Nguyệt ra vẻ thở dài: “Ta cũng không phải muốn tranh giành với tỷ tỷ, thái tử chỉ biết ngâm thơ làm phú, đối với ta mà nói không hề có chút thú vị. Nhưng không còn cách nào khác, ta là nữ chủ, dựa theo cốt truyện, nên gả cho thái tử tôn quý nhất.”

    Tống Duy Nguyệt nhún vai, dường như rất bất đắc dĩ, nhưng ánh mắt mỉa mai lại không chút che giấu. Trước khi đi, còn nói một câu như mất não: “Aiz... Vận mệnh của nữ phụ đỡ đạn chính là như vậy, ai bảo ta mới là nữ chủ cơ chứ.”

    Mặc dù Thanh Tự cũng nghe không hiểu lời của nàng ta, nhưng cũng nghe ra được ý trào phúng trong đó, tức giận bất bình: “Tiểu thư, sao người không vội vàng chút nào thế? Nếu thái tử thật sự từ hôn, vậy...”

    Ta nhìn Thanh Tự như trấn an, “Thanh Tự, hắn sẽ không đạt được ý nguyện.”

    Trong lòng ta đều rõ ràng, trò cười này rất nhanh sẽ kết thúc. Một thứ nữ không có mẫu thân và một đích nữ có nhà ngoại tổ thực lực cường thịnh thì tranh giành như thế nào được, thứ bọn họ muốn xem chỉ là chuyện cười của phủ thái sư mà thôi.

    Ngay sau khi thái tử quỳ một ngày một đêm vẫn không chịu đứng dậy, hoàng đế liền giận dữ, hạ lệnh cho người kéo thái tử xuống đ.ánh hai mươi đại bản. Hôn sự vẫn diễn ra như thường lệ, trước khi đại hôn không được bước ra khỏi Đông cung nửa bước.

    Thời gian nửa năm học tập lễ nghi rất nhanh đã trôi qua, nghi thức thành hôn của thái tử đương nhiên là long trọng. Nghênh thân, khấu tổ, tế thiên, hàng loạt quy trình liên tiếp, ta sớm đã mệt mỏi không chịu nổi. Đợi đến lúc khăn trùm đầu màu đỏ được nhấc lên, nến hồng có chút chói mắt, đối diện ta chỉ là hàng mày kiếm không đậm không nhạt và đôi mắt lạnh nhạt vô hỉ kia.

    Ta luôn biết hắn rất tuấn lãng, so sánh mà nói, ta lại không có gì đặc sắc. Có lẽ chỉ khi hắn và Tống Duy Nguyệt đứng chung một chỗ, mới có thể xưng là lang tài nữ mạo.

    Sau khi xong lễ hợp cẩn, thái tử ôm chăn trên giường rời đi, chỉ thản nhiên để lại một câu: “Đêm nay ta đến thư phòng, một mình ngươi nghỉ ngơi đi.”

    Ta đầu tiên là sửng sốt, sau đó theo bản năng đưa tay bắt lấy vạt áo hỉ bào đỏ thẫm kia, “Đêm nay ngươi không thể đi.”

    Thái tử phất ống tay áo tránh ra, sức lực lớn đến mức làm cơ thể ta đứng không vững suýt nữa thì ngã xuống, trên mặt hắn không chút nào che giấu được vẻ chán ghét, “Liên quan gì đến ta?”

    Hắn biết, nếu đêm nay hắn đi, thì ngày mai ta sẽ trở thành trò cười cho cả kinh thành. Nếu muốn ngồi vững ngôi vị thái tử phi, đêm nay rất quan trọng.

    “Ngày mai ta sẽ cầu ân điển với hoàng tổ mẫu, để cho Duy Nguyệt qua cửa.”

    Trong đôi mắt ngẩn ra của hắn, ta nhìn thấy khuôn mặt bình thản như nước của mình.

    (Còn tiếp)
     
    Sương Hoa
    Chương 2


    4

    Thái tử vẫn nghỉ ngơi ở đây, chỉ là ngày hôm sau lúc tỉnh lại, phía giường bên cạnh sớm đã lạnh lẽo. Ta cũng không để ý đến nỗi đau nhức cơ thể của lần đầu tiên, đứng dậy đi tới chỗ hoàng đế hoàng hậu thỉnh an, cuối cùng mới bước vào Từ Ninh cung.

    Sau khi ta lên năm tuổi, mỗi năm phụ thân đều dẫn ta vào cung thỉnh an thái hậu. Ta hiểu được tâm tư của phụ thân, thái hậu là nữ tử tôn quý nhất thiên hạ, thứ mà phụ thân muốn, không phải chỉ là chỗ dựa vững chắc từ hoàng đế.

    Dã tâm của phụ thân, ta đã biết từ lúc mới năm tuổi vào cung.

    Thái hậu còn ung dung hoa quý hơn một chút so với tưởng tượng của ta, khuôn mặt được bảo dưỡng tốt kia tràn đầy từ ái. So với phụ thân nghiêm khắc, thái hậu lại mặt đầy ý cười, thân thiết gọi ta một tiếng Hoa nhi.

    Đây là danh xưng mà phụ thân ta chưa bao giờ gọi.

    Thái hậu không có nữ nhi ruột, tôn nữ cũng không thích thân cận với người. Lúc người nhìn thấy ta, liền cảm thấy trên người ta có bóng dáng năm đó của người, cho nên xem ta như tôn nữ ruột. Mặc dù người khen ta đoan chính khéo léo, nhưng lại thích ta nằm ở trên đầu gối người hơn, ngọt ngào gọi người một tiếng tổ mẫu. Nhưng e ngại lễ nghĩa, ta chỉ dám gọi người là nương nương.

    Những chuyện này ngay cả phụ thân cũng không biết, chỉ biết thái hậu yêu thương ta, thường triệu ta vào cung bầu bạn.

    Ta đoan trang hiền lương nhiều năm, chỉ có ở bên cạnh thái hậu ta mới dám dỡ bỏ hết vinh quang chất đống trên người.

    Bởi vì hôn sự, ta đã hai năm không vào cung gặp thái hậu, hiện giờ thái hậu vẫn từ ái như vậy, chỉ là bên tóc mai đã có không ít sợi bạc. Đợi đến khi người đuổi hết người hầu trong điện ra, ta mới dám xách váy chạy tới trước, nằm trên đầu gối của người như lúc còn nhỏ, danh chính ngôn thuận gọi ra một tiếng tổ mẫu kia.

    “Chao ôi, hài tử ngoan.”

    Thái hậu nhẹ nhàng vuốt v3 nơi trên tóc ta không bị châu ngọc chiếm cứ, trong mắt ngấn ánh nước mà ta không thể nhìn thấy. “Tổ tôn” hai người chúng ta ôn chuyện hồi lâu, cho đến khi xong bữa trưa, cũng đã đến canh giờ nên rời đi.

    Nhưng vào lúc này, ta vén váy quỳ rạp xuống mặt đất.

    “Tôn tức muốn cầu xin hoàng tổ mẫu một ân điển.”

    Đây là đại lễ hiếm hoi của ta khi ta ở một mình với thái hậu.

    Thái hậu theo đó mà đưa mắt xuống, nhìn rõ mồn một. Một hồi lâu sau, trên đầu ta truyền đến một tiếng thở dài rất nhẹ.

    Ý chỉ của thái hậu rất nhanh được đưa đến phủ thái sư, vào một ngày lành, Tống Duy Nguyệt ngồi một chiếc kiệu nhỏ, đi từ cửa phụ vào Đông cung, làm thị thiếp của thái tử.

    Mà ta cũng tặng rất nhiều đồ vật, dù sao cũng là nữ nhi Tống gia, cũng là ta cầu tới.

    Có lẽ là cảm thấy mắc nợ, số lần thái tử đến phòng ta cũng ngày một nhiều hơn. Nhưng chỉ cần một câu không khỏe của Tống Duy Nguyệt, hắn sẽ khoác áo vội vàng chạy đi.

    Ta ra vẻ như ngủ say mà trở mình, mở hai mắt ra, mắt đầy thanh tỉnh.

    Đông cung lần lượt nâng vào một vị trắc phi cùng mấy vị thị thiếp, đều là nữ nhi của quyền thần. Ngoại trừ xử lý chính sự, thái tử chính là ở bên cạnh Tống Duy Nguyệt mỗi ngày.

    Mà ta lại phát hiện mình có thai vào đầu hạ.

    Thái tử dường như vui mừng không được mấy ngày, liền nghe Tống Duy Nguyệt đập nát mấy bình hoa, vội vàng chạy đi dỗ dành.

    Tiết mục như vậy, ta đã sớm quen rồi.

    Mặc dù như thế, ta vẫn đi đến Từ Ninh cung hầu hạ mỗi ngày, thái hậu đã tuổi xế chiều, gần đất xa trời, ngày càng suy yếu. Bệnh kéo dài nhiều năm bỗng nhiên có chút chuyển biến tốt đẹp mấy ngày nay, nhưng trong lòng ta và thái hậu đều hiểu rõ, chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi.

    Chính miệng thái y nói, bệnh đã ăn sâu vào xương tuỷ, không có thuốc chữa.

    Mặc dù ta khẩn cầu thái hậu, khẩn cầu người nhất định phải chống đỡ đợi cho đến khi tằng tôn chào đời, cũng nghe người miệng vàng lời ngọc đáp ứng, nhưng vẫn vô dụng.

    Thái hậu vẫn không thể vượt qua mùa đông khắc nghiệt này, cưỡi hạc về trời.

    Hoàng cung trải đầy lụa trắng, hoàng hậu dẫn mọi người quỳ gối trước Từ Ninh cung, ta mấy lần bi thương khó nhịn, gần như muốn ngất xỉu. Nước mắt chảy ròng ròng đến lúc c.hết lặng, đột nhiên đau bụng không chịu nổi.

    Đang lúc ta ôm bụng bởi vì đau đớn mà nhíu mày, lại vô tình bắt gặp đôi mắt lạnh lùng không có một tia cảm xúc của Tống Duy Nguyệt, khóe miệng nàng ta còn mơ hồ kéo ra ý cười châm chọc.

    Giữa đám người bi thương tang tóc, nàng ta có vẻ không ăn khớp.

    Đây là bất kính với thái hậu, cũng là khiêu khích ta.

    5

    Năm Dụ Hòa thứ ba mươi, ngày mười sáu tháng hai, trong thiên điện Phượng Nghi cung, ngày thứ hai sau khi thái hậu cưỡi hạc về trời, ta sinh hạ trưởng tử của thái tử. Mà lúc ta sinh hài tử, thái tử đang bận chăm sóc Tống Duy Nguyệt vì thái hậu cưỡi hạc về trời mà khóc ngất đi, gian ngoài chỉ có hoàng hậu và một đám thị thiếp Đông cung canh giữ.

    Dường như người có khuôn mặt lạnh lùng vừa rồi cũng không phải là Tống Duy Nguyệt.

    Ngay cả tên của trưởng tử cũng do hoàng đế đặt, Cố Văn Hoằng.

    Sau khi ta sinh hạ Văn Hoằng, thái tử lại lấy lí do thân thể của ta suy yếu do sinh non, giao quyền quản gia cho Tống Duy Nguyệt. Mặc dù chỉ là sinh sớm chưa tới mười ngày, cũng bị hắn lấy ra làm cái cớ.

    Ta sớm đã lạnh tâm, sao có thể bởi vậy mà thương cảm?

    Một ngày sau yến tiệc đầy tháng của Văn Hoằng, ta ôm Văn Hoằng đi đến Phượng Nghi cung thỉnh an hoàng hậu. Tuy nói lúc ta sinh hạ Văn Hoằng bởi vì chuyện của thái hậu mà tâm tình khó kiềm chế, nhưng cũng may Văn Hoằng sinh ra trắng trẻo mập mạp, xem như là niềm an ủi duy nhất của ta sau mấy lần hối hận.

    Văn Hoằng không giống như những hài tử mới sinh khác, không thích khóc, ngược lại thấy người liền cười, làm cho hoàng hậu vui vẻ không thôi.

    Lúc ôm Văn Hoằng rời khỏi Phượng Nghi cung, ý chỉ của hoàng hậu cũng theo đó mà đi đến Đông cung. Ta ôm Văn Hoằng đứng lặng lẽ trong điện ở Từ Ninh cung một hồi lâu, sau đó mới cất bước rời đi.

    “Tuy rằng con không gặp được tằng tổ mẫu của con, nhưng người cũng rất thương con.”

    Trên đường trở về Đông cung, ta hạ thấp giọng nói với Văn Hoằng. Văn Hoằng giống như nghe hiểu được, đôi mắt to tròn yên tĩnh chăm chú nhìn ta.

    Quyền quản gia một lần nữa đã trở về trong tay ta.

    Mà dường như thái tử muốn bồi thường cho Tống Duy Nguyệt, nên đã lấy danh nghĩa có công hầu hạ thăng cho Tống Duy Nguyệt làm trắc phi. Thái tử giữ lại vị trí trắc phi này hồi lâu, chính là vì ngày này.

    Hoàng hậu cũng sợ nhúng tay vào quá nhiều sẽ làm tổn thương đến tình cảm mẫu tử, chỉ là nâng một trắc phi, cũng chưa từng để ý nhiều.

    Sau khi Văn Hoằng tròn một tuổi, Lục trắc phi sinh hạ thứ tử Cố Văn Lệ, ta lần lượt đưa những thiếp thất xinh đẹp vào Đông cung, nhưng gia thất đều không cao. Vừa có thể phân sủng, cũng không đến mức lay động được địa vị của ta.

    Thủ đoạn này xem ra có chút hiệu quả, dù sao thái tử và Tống Duy Nguyệt sớm chiều gặp nhau, có lẽ cũng có chút chán ngán. Tống Duy Nguyệt thừa sủng nhiều nhất, nhưng đến nay vẫn không có thai, địa vị trong lòng thái tử có lẽ cũng không bằng lúc trước.

    Một thứ nữ, lại không có nhà ngoại tổ ủng hộ, chẳng qua chỉ dựa vào ân sủng của thái tử mới đạt đến địa vị bây giờ.

    Có lẽ là vì có người mới phân sủng, Tống Duy Nguyệt khó có được khi bước vào trong sân viện của ta, trên khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp tràn đầy hung ác, “Ngươi chỉ là một nữ phụ đỡ đạn, làm những chuyện này đều vô ích. Ta mới là nữ chủ, ngươi không lay động được ta đâu.”

    Ta chỉ khẽ nhướng mày, ngữ khí bình thản: “Người đâu, đuổi ra ngoài.”

    6

    Hai tháng sau, ta có thai lần thứ hai. Lúc này Cố Văn Hoằng đã hơn một tuổi, đã biết nói lưu loát rõ ràng. Hoàng đế khen Văn Hoằng thiên tư thông minh, thậm chí còn đưa Văn Hoằng vào trong Đại Minh cung đích thân dạy dỗ vài ngày.

    Mà ta mang thai vất vả, không có thời gian chú ý đến Văn Hoằng, Văn Hoằng ở Đại Minh cung cũng khiến cho ta yên tâm không ít.

    Sau khi địa vị bản thân ngày càng vững chắc, Tống gia cũng bởi vậy mà nước lên thì thuyền lên, trong triều có không ít đại thần nịnh nọt thái sư, đều khen ngợi thái sư có phương pháp dạy con, nuôi dạy được một nữ nhi tốt, thậm chí còn muốn dựa vào thái sư.

    Lúc phụ thân đến gặp ta, trên mặt tràn đầy gió xuân.

    “Con là nữ nhi không chịu thua kém nhất Tống gia, chỉ là...”

    Phụ thân xoay người liền chuyển đề tài, ý cười trên mặt cũng vì thế mà thu liễm không ít.

    “Muội muội con hiện giờ sống không được tốt, con thân là trưởng tỷ, cũng nên chiếu cố muội muội một chút.”

    Có lẽ là lúc phụ thân đến, Tống Duy Nguyệt đã khóc lóc kể lể một hồi, lần này ta không đáp ứng theo lời phụ thân như trước kia nữa, mà ngước mắt nhìn về phía phụ thân.

    “Những chuyện này đều là con đường mà tam muội tự mình chọn, là tốt hay xấu, cũng không phải là thứ nữ nhi có thể chi phối. Nữ nhi chưởng quản Đông cung, không có thời gian chú ý đến, mong phụ thân thứ lỗi.”

    Sắc mặt phụ thân cứng đờ, tựa hồ có chút không tiếp nhận được nữ nhi từ trước đến nay răm rắp nghe lời lại có thể bác bỏ lời nói của mình. Nhưng bây giờ ta đã là thái tử phi, phụ thân không làm gì được ta.

    Có lẽ là do nhìn mặt ta không có sợ hãi, ngay cả hai tròng mắt nhìn thẳng cũng không hề nao núng, phụ thân chỉ để lại một câu “Con đừng hối hận”, sau đó liền tức giận phất ống tay áo rời đi.

    Lúc ta ở Đông cung cất bước gian nan, cẩn thận hành sự, Tống Duy Nguyệt lại hưởng thụ ngàn vạn vinh sủng. Khi đó phụ thân lại không hề có một câu quan tâm đến ta.

    Bây giờ ân sủng của Tống Duy Nguyệt trở nên ít đi, phụ thân liền vội vàng đến dặn dò trưởng tỷ là ta chiếu cố nàng ta thật tốt.

    Nhìn bóng dáng phụ thân rời đi, ta cảm thấy có chút buồn cười.

    Năm Dụ Hòa thứ ba mươi hai, ta sinh hạ một cặp long phượng thai. Long phượng trình tường là đại cát, thái tử hiếm khi ghé thăm lại ở trong viện của ta nhiều ngày, sau khi hạ triều muốn gặp nhất chính là đôi nhi tử nữ nhi này, cùng hưởng thụ thiên luân chi lạc. Mấy tháng nay, ngoại trừ viện tử của ta, thái tử chưa từng đặt chân đến viện tử của các phi thiếp khác.

    Cố Văn Hoằng dường như bởi vì vậy mà ghen tị, thấy thái tử liền la hét muốn ôm, phụ tử hai người cười đùa hòa hợp.

    Nhìn khuôn mặt của hai người giống như được đúc khắc ra từ một khuôn, mặt mày ta liền tràn đầy vẻ dịu dàng.

    Tống Duy Nguyệt lại đập nát thêm mấy bình hoa, cả ngày khóc lóc sướt mướt. Nhưng hiện giờ tâm tư thái tử hoàn toàn không đặt trên người nàng ta, đã đi đến thăm nàng ta hai ngày. Có lẽ là chê nàng ta ồn ào, không đến thăm nàng ta nữa.

    Nghe được động tĩnh của Tống Duy Nguyệt, ta đi đến, hung hăng t.át vào khuôn mặt lê hoa đái vũ của nàng ta. Ngay lúc nàng ta che mặt kinh ngạc, ta tức giận nói: “Chuyện đại hỉ, ngươi lại khóc lóc xui xẻo như vậy. Nếu để cho người ngoài biết, không biết sẽ chỉ trích gia trạch của thái tử không yên như thế nào.”

    Tống Duy Nguyệt chưa từng chịu khuất nhục như vậy, giương nanh múa vuốt muốn nhào đến đ.ánh ta, lại bị hai bà tử thô sử mà ta mang theo hung hăng ấn lại. Ta giơ tay thưởng cho nàng ta một cái t.át, sau đó xoa cổ tay, có lẽ là đ.ánh mạnh quá, cổ tay có chút đau đớn.

    Trong mắt Tống Duy Nguyệt tràn đầy vẻ không tin, tóc tai bù xù, ánh mắt dữ tợn, đã không còn dáng vẻ ngày xưa, tay chân cũng giãy giụa muốn thoát khỏi hai bà tử thô sử kia, nhưng người sống an nhàn sung sướng như nàng ta sao có thể là đối thủ của hai bà tử kia, trong miệng hô: “A —— Tiện nhân nhà ngươi! Ngươi dám đ.ánh ta, ta phải nói cho thái tử biết, đồ tiện nhân!”

    Giọng nói chói tai và lời lẽ dơ bẩn không chịu nổi ầm ĩ khiến ta có chút đau đầu, lại t.át một cái.

    “Nếu ngươi lại ồn ào, ta liền thưởng cho ngươi một cái t.át, cho đến khi nào ngươi câm miệng lại mới thôi.”

    Tống Duy Nguyệt thấy ta nghiêm túc, bị kích động sửng sốt tại chỗ, nghe lời ngậm miệng lại.

    “Nếu ngươi muốn đem chuyện này ồn ào đến trước mặt phụ hoàng, ngươi cứ việc nói với thái tử.”

    Ta khoát tay, hai bà tử thô sử liền buông lỏng tay, Tống Duy Nguyệt lập tức ngã trên mặt đất. Ta không nhìn nàng ta nữa, xoay người rời khỏi đây.

    Từ đó về sau, Tống Duy Nguyệt quả nhiên yên tĩnh không ít.

    (Còn tiếp)
     
    Sương Hoa
    Chương 3


    (Đại kết cục)

    7

    Trong những ngày Tống Duy Nguyệt im hơi lặng tiếng, Đông cung lần lượt có thêm mấy vị hoàng tôn, Đông cung trong phút chốc trở nên náo nhiệt.

    “Chủ tử, đây là của Tống trắc phi đưa đến.”

    Kể từ sau vụ t.át kia, ngay cả thỉnh an hàng ngày Tống Duy Nguyệt cũng đều lấy cớ thân thể không khỏe mà không đến, thái tử cũng hiếm khi đi qua chỗ nàng ta. Thời gian trôi qua, Đông cung dường như không còn Tống Duy Nguyệt. Hiện giờ ba chữ Tống trắc phi vừa lọt vào tai, ta có chút suy nghĩ lại mới nhớ tới nàng ta.

    Chỉ thấy trên tay Thanh Tự cầm một ít tập sách, ta mở ra nhìn lướt qua, bên trên đều là kinh Phật được chép dày đặc chằng chịt.

    Có lẽ nhìn thấy hàng chân mày nhướng lên của ta, Thanh Tự giải thích: “Tống trắc phi nói đã tự kiểm điểm mấy năm nay, ý thức được mình sai ở đâu, cho nên mỗi ngày đều thay thái tử, thay người và hoàng tôn chép kinh cầu phúc. Còn có một bản đã đưa đến chỗ thái tử.”

    Ta giao tập sách cho Thanh Tự, trầm ngâm một tiếng: “Tùy ý tìm một chỗ đặt đi, không cần đặt ở trong Phật đường.”

    Bất luận nàng ta có chân tình hay giả ý, vật mà nàng ta đưa tới ta cũng sẽ không dùng. Dù sao cũng không biết được nàng ta ở trước Phật rốt cuộc là cầu cho ông trời phù hộ ta, hay là cầu cho ông trời nhanh chóng thu dọn ta.

    Thái tử đi đến sân viện Tống Duy Nguyệt liên tục mấy ngày, Tống Duy Nguyệt cứ như vậy lại có dấu hiệu phục sủng mà không hề báo trước.

    Ngoại trừ lúc thượng triều, nơi thái tử đến tất nhiên là chỗ ở của Tống Duy Nguyệt, thậm chí mơ hồ có được tư thái thịnh sủng như năm đó. Những người khác có thể nghi ngờ chán nản, nhưng trong lòng ta rất rõ ràng.

    Trong xấp kinh Phật ở thư phòng thái tử, còn xen lẫn những bài thơ thê lương uyển chuyển, từng câu từng chữ đều là nhớ nhung.

    Có điều Tống Duy Nguyệt cũng vì vậy mà thu liễm không ít, không có những hành động khiêu khích nữa, nhìn cũng xem như an phận.

    Vào cuối mùa thu năm Dụ Hòa thứ bốn mươi, hoàng đế bị bệnh nặng. Đều nói bệnh tới như núi đổ, nhưng bệnh này của hoàng đế lại không còn vực dậy được nữa.

    *Bệnh tới như núi đổ (病来如山倒): Chỉ bệnh nặng, mắc phải bệnh nặng thì không đoán trước được, tự nhiên mắc phải, con người khó lòng phòng ngừa.

    Năm Dụ Hòa thứ bốn mươi mốt, mùng một tháng giêng, thái tử đăng cơ, đổi niên hiệu thành Dụ Khánh. Sau khi tân đế lên ngôi, theo lý nên sắc phong đích thê làm hậu trước, sau đó mới lần lượt sắc phong nữ quyến tiềm dinh.

    Tuy rằng tân đế đăng cơ đã hơn một tháng, chuyện sắc phong lại chậm chạp không có động tĩnh. Nhưng ta vẫn kiên nhẫn chờ đợi, chuyện này đã như đinh đóng cột, cho dù hắn vì Tống Duy Nguyệt mà không tiếc kéo dài thời gian, nhưng hậu vị, chỉ có thể là của ta.

    Mẫu gia phía sau, hoàng tự dưới gối, thanh danh mà ta dày công nỗ lực nhiều năm qua, đều là sức mạnh của ta.

    Rất nhanh, ý chỉ sắc phong hoàng hậu cùng với ý chỉ sắc phong của các nữ quyến còn lại liền được đưa đến Đông cung. Lục trắc phi được sắc phong làm Hiền phi, mà Tống Duy Nguyệt chỉ là chiêu nghi, còn lại dựa vào hoàng tự và gia thất lần lượt sắc phong quý nhân, mỹ nhân, tài nhân.

    Ta ở Phượng Nghi cung độc quyền của hoàng hậu.

    Tuy nói tân đế cũng muốn sắc phong phi vị cho Tống Duy Nguyệt, nhưng làm sao có thể khi dưới gối nàng ta không có con nối dõi. Tống gia đã xuất hiện một hoàng hậu, nếu lại sắc phong thứ nữ Tống thị làm phi, danh tiếng của Tống gia không khỏi quá hưng thịnh.

    Không nói đến những lão thần tiền triều, ngay cả thái hậu cũng sẽ không đồng ý.

    Tống Duy Nguyệt vốn cũng tin chắc rằng mình ít nhất cũng được phi vị, nhưng chuyện lại không được như ý, vì vậy đi tìm tân đế khóc mấy hồi. Tân đế ngoại trừ trấn an cũng không còn cách nào khác, căn cơ của hắn chưa ổn định, đương nhiên phải cần lão thần tiền triều phụ tá.

    Nghe nói về chuyện này, ta đích thân làm một chén canh ngân nhĩ, đi đến Đại Minh cung. Vừa bước vào bên trong liền thấy tấu chương chất đống thành núi trên bàn, cùng với hoàng đế đang dựa vào long ỷ nhíu mày, tràn đầy vẻ mệt mỏi.

    Có lẽ là bị quấy rầy, hoàng đế tràn đầy không kiên nhẫn mở hai mắt ra. Lúc nhìn thấy người tới, chỉ hơi che giấu một chút. Rõ ràng là hắn không muốn gặp ta.

    Ta ra vẻ như chưa từng nhìn thấy, đặt chén canh ngân nhĩ lên bàn, đứng bên cạnh hoàng đế, nhẹ nhàng xoa vai cho hắn, thanh âm mềm mại: “Bệ hạ chính sự bận rộn, thần thiếp vốn không nên quấy rầy. Chỉ là bệ hạ phiền lòng, thần thiếp cũng vậy. Muội muội hầu hạ nhiều năm, có công không thể bỏ qua, tất nhiên đảm đương được phi vị.”

    Ta dừng một chút, tiếp tục nói: “Nửa năm sau chính là tổng tuyển cử, đợi đến lúc đó nếu bệ hạ để cho Tống chiêu nghi giúp đỡ thần thiếp chuẩn bị danh sách tuyển tú rồi sắc phong làm phi, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”

    Hoàng đế nghe xong liền ngẩn ra, nhưng có lẽ thanh danh hiền lương của ta đã xâm nhập vào lòng người, lời này từ trong miệng ta nói ra, cũng thật sự bình thường. Hoàng đế nắm lấy tay ta đang xoa vai cho hắn, ra hiệu cho ta ngồi bên cạnh hắn, trong mắt lộ ra vẻ áy náy tận cùng.

    “Khó cho nàng đã dụng tâm như vậy, mấy năm nay... là trẫm nợ nàng.”

    Ta dịu dàng cười nắm lại bàn tay của hắn, nói lời trấn an: “Phu thê nhất thể, lo âu của bệ hạ, chính là lo âu của thần thiếp. Điều bệ hạ muốn, cũng là điều thần thiếp muốn.”

    Sau ngày đó, ta thường xuyên tự tay nấu canh, ra vào Đại Minh cung, tẩm bổ cho hoàng đế, cũng cùng hắn thảo luận thời sự.

    Thế nhân đều nói, đế hậu đồng tâm đồng đức, là phúc của vạn dân.

    8

    Tổng tuyển cử nửa năm sau, chọn ra một số tú nữ, theo gia thất mà sắc phong phân vị, bố trí ổn thỏa ở đông tây lục cung. Mà Tống Duy Nguyệt cũng bởi vì lo liệu tuyển tú mà được phong phi vị, hoàng đế còn nói nàng ta làm việc thỏa đáng, ban cho quyền cùng quản lý lục cung.

    Tuy nói nàng ta không có hài tử, nhưng bởi vì nắm quyền cùng quản lý hậu cung, nên cũng không kém cạnh Lục Hiền phi có hoàng tự dưới gối.

    Năm Dụ Khánh thứ sáu, mùng bốn tháng năm, là sinh thần lần thứ ba mươi lăm của ta, cũng là năm thứ mười chín ta gả cho hoàng đế. Sau khi hạ triều, hoàng đế liền trực tiếp đi tới Phượng Nghi cung, sai người đưa lên lễ vật sinh thần cho ta. Nhìn kỹ qua, đều là những trang sức trâm vòng mà hoàng hậu sử dụng.

    Dù rằng như thế, ta vẫn bày ra thái độ vui mừng. Suy cho cùng, hoàng đế có thể đến cũng đã đủ rồi.

    Đang lúc hai người chúng ta dùng bữa tối, Thanh Tự đến bẩm báo thị nữ bên người Tống Duy Nguyệt cầu kiến, mặt có chút nóng nảy, nói Tống phi đau bụng khó nhịn, sắc mặt tái nhợt dọa người, đến mời hoàng đế đi qua xem một chút.

    Hoàng đế nghe xong lời này, vội vàng đặt đũa ngọc xuống, một câu cũng không để lại, đứng dậy vội vàng chạy đi.

    Ta nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, thưởng thức bữa tối một mình. Nhưng vào lúc này, Cố Văn Hoằng vội vàng chạy tới, trên tay còn mang theo một hộp thức ăn, hành lễ nghiêm chỉnh: “Mẫu hậu.”

    Cố Văn Hoằng mười sáu tuổi tỏ ra vô cùng trưởng thành, sinh ra giống hoàng đế, trên người mơ hồ có chút uy nghiêm của đế vương. Nhìn hài tử mà mình yêu thương nhất, cũng là hài tử thông minh nhất, ta khẽ cong mặt mày.

    Cố Văn Hoằng lấy ra một cái đường nhân hình hoa từ trong hộp thức ăn, “Đây là nhi thần dùng hoa trong Ngự Hoa Viên nghiền thành nước, thêm đường vào nấu cùng, làm thành đường nhân hình hoa. Mẫu hậu, sinh thần vui vẻ.”

    Đường nhân này được nhào thành nhiều hình dạng khác nhau, tạo thành một đường nhân hình hoa, một trăm bông hoa đua nở. Nhìn phần thọ lễ dụng tâm trước mắt này, ta không khỏi ướt hốc mắt.

    Cố Văn Hoằng thấy thế, tiến lên vụng về lau nước mắt lăn dài trên hai má cho ta, thấp giọng nói: “Mẫu hậu, người còn có nhi thần.”

    Ta nhìn hài tử được ta dốc hết tâm huyết bồi dưỡng trước mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

    9

    Tiên đế cần chính, mở rộng lãnh thổ. Đến đời hoàng đế đăng cơ, đã là thời cuộc an ổn.

    Ngoại trừ con nối dõi từ tiềm dinh, hậu cung cũng không có hoàng tự nào được sinh ra nữa. Ngay cả hoàng tự của tiềm dinh cũng vì bệnh mà c.hết yểu hết hai người, đại thần tiền triều lấy lí do con nối dõi hậu cung đơn bạc, đề nghị tuyển tú.

    Mấy năm nay, ta đã lần lượt tổ chức nhiều đợt tổng tuyển cử, những người được chọn đều là những nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp. Hoàng đế dần dần bắt đầu bỏ bê triều chính, hằng đêm lăn lộn với phi tử mới nhập cung, thậm chí còn hoang d.âm ban ngày.

    Cho dù là có thần tử khuyên can, cũng sẽ bị hoàng đế giận dữ bác bỏ, tước chức quan, để cảnh cáo triều thần. Dần dà, dẫn đến triều thần bất mãn, lòng dân bất an.

    Cố Văn Hoằng muốn đi Đại Minh cung khuyên can, lại bị ta ngăn lại, “Con chỉ cần yên tâm làm tốt chuyện thân là trưởng tử con nên làm, còn lại con không cần phải quan tâm. Giang sơn vạn dặm này, sớm muộn gì cũng là của con.”

    Đây là lần đầu tiên ta đem dã tâm nói ra thẳng thắn như vậy, Cố Văn Hoằng chỉ là sửng sốt một chút, sau đó đều thu liễm thần sắc, khom lưng chắp tay, “Nhi thần, tuân mệnh.”

    Mắt thấy hoàng đế không quan tâm triều chính, sự tình trở nên không thể vãn hồi, dân gian thậm chí còn truyền ra mấy lời "Hoang d.âm vô đạo", "Một đời hôn quân".

    Ta đi tới Đại Minh cung, quỳ gối ở ngoài điện, sống lưng thẳng tắp, cất cao giọng: “Thần thiếp có tội, xin bệ hạ trách phạt.”

    Thân là hoàng hậu nên có trách nhiệm khuyên can, mắt thấy hoàng đế hoang d.âm như thế, là quốc mẫu một nước thì phải chịu trách nhiệm.

    Nghe được động tĩnh, hoàng đế đi ra từ Đại Minh cung. Chắp tay mà đứng, bốn mắt nhìn nhau.

    Trò cười kết thúc ngay khi hoàng đế tự mình nâng hoàng hậu đứng dậy, hai người nắm tay nhau đi vào Đại Minh cung. Sau ngày hôm đó, hoàng đế hiếm khi triệu hạnh phi tần, cũng vì lí do hoàng tự của hậu cung sung túc mà không tuyển tú nữa, một lần nữa dấn thân vào chính sự.

    Mà bởi vì chuyện quốc mẫu hạ th@n quỳ xuống khuyên can, trong ngoài cung nghị luận sôi nổi, đều là lời khen ngợi. Thậm chí có dân chúng truyền xướng, có quốc mẫu này, là may mắn của hoàng thất, phúc của bách tính.

    Năm Dụ Khánh thứ chín, hoàng đế bất chấp triều thần khuyên can, lấy danh nghĩa hầu hạ đã lâu sắc phong Tống Duy Nguyệt dưới gối vẫn không có con nối dõi làm quý phi. Từ khi hoàng đế đăng cơ đến nay, người được sủng ái nhiều nhất chính là Tống Duy Nguyệt, nhưng bụng nàng ta vẫn không có động tĩnh gì.

    Một là vô công với xã tắc, hai là bất lực với hoàng tự, lại là một thứ nữ, đương nhiên không xứng với vị trí quý phi.

    Dù sao đây cũng là chuyện hậu cung, dị nghị của triều thần rất nhanh đã bị hoàng đế áp chế. Chẳng qua bởi vì việc này mà quân thần xa cách.

    Mà chuyện sắc phong, là do ta đề cập đến.

    10

    Năm Dụ Khánh thứ mười, từ sau sinh thần lần thứ bốn mươi hai của hoàng đế, thân thể hắn dường như ngày một xấu đi.

    Nhìn mắt thường có thể thấy được hắn càng lúc càng gầy đi, thân thể cũng càng thêm yếu ớt. Cho dù là thái y lệnh có y thuật tinh xảo đến chẩn mạch, cũng chẩn không ra nguyên nhân, chỉ có thể nhìn hoàng đế ngày một yếu đi.

    Nhưng hiện tại hoàng đế chỉ mới ngoài bốn mươi tuổi, đang ở tuổi tráng niên. Đột nhiên bị bệnh như vậy, còn tra không ra nguyên nhân, tất nhiên khiến cho triều đình từ trên xuống dưới sợ hãi bất an, nhao nhao dâng lời đã đến lúc nên lập thái tử, nếu không lòng dân sẽ khó an.

    Có hai đích tử, trưởng tử đã đến tuổi nhược quán, thông minh trầm ổn, hùng tài đại lược, rất có tướng đế vương, đương nhiên là nhân tuyển tốt nhất.

    Trước sự khuyên can của triều thần, hoàng đế đã viết chiếu thư lập thái tử.

    Sau khi nghe chuyện đã lập thái tử, ta gọi Thanh Tự đến: “Sau này cơm canh dược thiện làm như bình thường là được, cái gì nên xử lí thì xử lí đi, chớ để lại nhược điểm.”

    Thanh Tự biết ý, lui xuống.

    Ta nhắm hai mắt, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.

    Từ khi tân đế đăng cơ không lâu, canh dược ta thường xuyên đưa đến đều có độc. Nhà ngoại tổ trấn thủ biên cương, có loại độc dược nào mà chưa từng nghe nói qua. Nếu muốn có được, cũng là chuyện dễ dàng.

    Sở dĩ độc này được gọi là kỳ độc, bởi vì nó là độc mãn tính, có thể ẩn núp trong cơ thể mấy năm, nhưng trước đó cũng sẽ không có nửa điểm dấu hiệu gì. Một khi phát tác, thập tử vô sinh.

    Độc tính ẩn núp nhiều năm này, cũng nên phát tác rồi. Hắn, đã hết cách cứu vãn.

    Mặc dù hoàng đế giãy giụa, dán vô số hoàng bảng, tìm kiếm vô số danh y trong và ngoài kinh đô, nhưng đều không chẩn đoán được bệnh lạ trên người hoàng đế.

    Mắt thấy hoàng đế ngày càng tuyệt vọng, thẳng cho đến khi hấp hối. Ta mang theo cặp long phượng dưới gối đi đến Đại Minh cung, để cho bọn họ dốc lòng tiễn phụ hoàng một đoạn đường.

    Hoàng đế đã tiều tụy không chịu nổi, hốc mắt lún sâu, mở miệng nói ra hai chữ Văn Hoằng, gần như đã dùng hết sức lực toàn thân hắn. Sau khi nhi tử nữ nhi ở bên cạnh hắn khóc một phen, ta liền lấy lí do muốn ở một mình cùng hoàng đế, để cho bọn họ đi ngoài điện chờ.

    Hoàng đế run rẩy đưa tay tới, ta hiểu ý của hắn, đưa tay cầm lấy tay hắn.

    “Hoàng hậu, là trẫm... là trẫm nợ nàng. Kiếp sau, trẫm trả lại cho nàng.”

    Ta nâng ống tay áo lau đi nước mắt trên mặt, kề môi vào sát bên tai hoàng đế, giống như là một cặp phu thê thân mật vành tai chạm tóc mai, gằn từng chữ từng câu: “Kiếp sau, ta không muốn gặp lại ngươi nữa.”

    Lúc ta ngồi thẳng người, chỉ thấy hoàng đế dường như vì những lời này từ miệng ta nói ra mà hai mắt mở to, tràn đầy vẻ không tin được. Ta buông tay hắn ra, bàn tay của hắn vô lực rơi xuống giường.

    Nước mắt đã khô, trên mặt ta không còn cảm xúc nữa, “Văn Hoằng, đang nghị sự với triều thần.”

    Lời này vừa nói ra, hoàng đế dường như ý thức được cái gì đó, bởi vì tức giận trong lòng mà hô hấp nặng nề, hai tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm ta, muốn dùng sức chống người lên, “Ngươi... Ngươi... Độc phụ!”

    Hắn dùng hết khí lực toàn thân để nói ra những lời này, sau đó đột nhiên ngã trở lại trên giường, không còn động tĩnh. Chỉ là đôi mắt kia chưa từng nhắm lại, vẫn nhìn chằm chằm ta như cũ, tràn đầy oán hận.

    Ta chỉ lẳng lặng nhìn hắn, thẳng cho đến khi hắn không còn hơi thở, mới đưa tay khép mí mắt hắn lại. Ngay cả khi hắn c.hết rồi, ta cũng không thể tha thứ cho sự bạc tình của hắn, không thể tha thứ cho những gì hắn đã làm.

    Ta rũ mắt xuống, lúc đứng dậy ngước mắt lên, đã chứa đầy nước mắt. Ta đi ra ngoài điện, khóc nói với cung phi hoàng tự và cung nhân chờ ở bên ngoài, “Hoàng đế —— băng hà.”

    11

    Sau khi hoàng đế băng hà, quần thần lúc này lập tức bái lạy tân đế, đổi danh xưng thái tử thành hoàng thượng, đại điển đăng cơ được ấn định vào mùng một tháng sau.

    Ta mang theo một đạo ý chỉ, đi tới Dực Khôn cung. "Dực" có nghĩa là phò tá, có thể thấy được tâm tư của tiên đế. Có lẽ ở trong lòng hắn, thê tử của hắn chỉ là Tống Duy Nguyệt mình muốn cầu hôn lúc trước mà thôi.

    Khoảnh khắc Tống Duy Nguyệt nhìn thấy ta, kích động bước nhanh đi về phía ta, “Có phải ngươi mang ý chỉ muốn sắc phong ta làm thái hậu của tiên đế đến hay không? Ta biết ngay mà, ta biết ngay mà. Đạo thánh chỉ kia là bệ hạ đã viết trước mặt ta, là hắn đã đồng ý với ta. Tống Hoa Chương, ta không cần phải khuất phục dưới ngươi nữa.”

    Tống Duy Nguyệt nói không sai, tiên đế từng để lại một đạo thánh chỉ sắc phong Tống Duy Nguyệt làm thái hậu, muốn lập hai cung thái hậu.

    “Ta mang ý chỉ đến, là ý chỉ để cho ngươi tuẫn táng.”

    Vui mừng trên mặt Tống Duy Nguyệt dần dần biến thành kinh ngạc, nàng ta không thể tưởng tượng nổi lui về phía sau hai bước, “Tuẫn táng? Không, không, không thể nào, ngươi lừa gạt ta! Đạo ý chỉ kia, đạo ý chỉ kia là hoàng đế tự viết, sao ngươi dám...”

    Tống Duy Nguyệt dường như đã phục hồi lại tinh thần, trên mặt tràn đầy hung ác, giống như hận không thể nhào tới xé xác ta ra từng mảnh, lại gắt gao bị đè quỳ xuống trên mặt đất.

    Ta cao cao tại thượng nhìn xuống nàng ta, trong mắt tràn đầy khinh miệt nhìn về phía nàng ta, “Ngươi nhìn cho rõ, đây là ý chỉ của hoàng tổ mẫu, tiên thái hoàng thái hậu. Sau khi hoàng tôn băng hà, ái thiếp không có con nối dõi phải tuẫn táng. Sau khi ngươi c.hết, Văn Hoằng sẽ truy phong ngươi làm thái hậu, hợp táng cùng tiên đế.”

    “Ta... Ta không muốn, ta không muốn c.hết. Không, không thể nào, ta là nữ chủ, sao ta có thể c.hết được, sao ta có thể c.hết được!”

    Tống Duy Nguyệt không ngừng giãy giụa, khóc đến mức mặt đầy nước mắt nước mũi, không còn chút xinh đẹp động lòng người nào của ngày xưa, miệng thì lẩm bẩm.

    Ta cười lạnh kề sát vào bên tai nàng ta, thì thầm một câu: "Ngươi đến từ đâu, thì cút về lại chỗ đó.”

    Trong con ngươi Tống Duy Nguyệt tràn đầy hoảng sợ, hai chân không ngừng run rẩy muốn lui về phía sau, như thể đang nhìn thấy một con quái vật.

    “Ngươi... Sao ngươi biết được, sao ngươi biết được?”

    Ta không nhìn nàng ta nữa, mà xoay người rời đi. Mặc cho nàng ta khóc lóc truy vấn, ta cũng không quay đầu lại.

    Kỳ thật ta biết, tam muội của ta, sớm đã c.hết trong yến tiệc ngắm hoa năm đó.

    Sau khi nàng c.hết truy phong làm thái hậu, xem như là người làm tỷ tỷ ta đây nợ nàng. Nếu năm đó ta có thể coi trọng nàng, có lẽ nàng cũng sẽ không c.hết không minh bạch.

    Ý chỉ này của hoàng tổ mẫu, là thứ cuối cùng mà người để lại cho ta năm đó. Cũng chính đạo ý chỉ này đã nhắc nhở ta, để cho ta ban thưởng những dược vật khiến vô sinh đưa sang sau khi Tống Duy Nguyệt qua cửa. Thế cho nên Tống Duy Nguyệt nhiều năm như vậy, vẫn không có thai.

    Tuy rằng thái hậu không phải là tổ mẫu ruột của ta, nhưng lại giống như tổ mẫu ruột. Chỉ là thời gian có thể hiếu thuận người, vẫn còn quá ngắn.

    Ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua tuyết bay đầy trời, thở dài một hơi.

    Tuyết năm nay, rơi lớn hơn một chút rồi.

    TOÀN VĂN HOÀN.
     
    Back
    Top Bottom