Khác sunsunjay - the eyes

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
310207657-256-k148570.jpg

Sunsunjay - The Eyes
Tác giả: uwupa02
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

sunoo × sunghoon, sunoo × jay. jake, jungwon, riki, heeseung có xuất hiện một ít.

truyện đa phần là yếu tố creepy, có xen lẫn một chút romance.

mọi tình huống trong truyện đều là giả tưởng, không phù hợp vui lòng click back.



sunoo​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • Sunsunjay - The Eyes
    giới thiệu


    lowercase

    tuy không nhiều yếu tố romance nhưng sunoo × sunghoon và sunoo × jongseong nhé.

    creepy, sở thích biến thái.

    hết rùi, hi vọng mọi người ủng hộ chiếc fic creepy đầu tay của mình, chúc mọi người đọc vui nhé 😚

    coming soon...
     
    Sunsunjay - The Eyes
    một


    có đôi mắt nhòm qua khe cửa sổ

    khi ánh nắng nhường chỗ cho màn đêm...

    dạo này sunoo cảm giác căn phòng của mình có điều gì kì lạ lắm, chính xác là bắt đầu từ cái hôm cậu chuyển sang ca làm buổi chiều ở chỗ làm thêm. dường như nơi cửa sổ được bày trí đẹp nhất căn phòng - với một tấm rèm màu be cùng một vài chậu xương rồng nhỏ - mà sunoo hay ngồi cạnh để đọc sách mỗi lúc rảnh trở nên khác biệt hoàn toàn vào ban đêm, như thể có một thứ gì đó đang trừng lớn đôi mắt ghê rợn ngoáy sâu vào lồng ngực cậu, luôn rình rập chờ đợi cậu bên ngoài vậy.

    một lần, lăn lộn mấy vòng trên giường mà không tài nào chợp mắt được, sunoo quyết định bước đến xem xét, xin thề là cậu đã lấy hết sự can đảm trong 19 năm cuộc đời của mình để quyết định điều này. khẽ hít thở một cái thật sâu rồi mạnh dạn mở tung cánh cửa.

    khung cảnh lúc 1 giờ sáng hoàn toàn tĩnh lặng.

    chẳng có bất cứ gì ngoài cây đèn đường chiếu thứ ánh sáng yếu ớt và tiếng kêu của một vài con cú cả. sunoo thở phào với tay đóng cửa rồi quay lại giường. nhưng ngay khi vừa nhắm mắt lại, cảm giác ghê rợn đó lại ập đến, chạy dài từ gáy đến sống lưng khiến cậu rùng mình căng cứng cả người. trùm chăn kín đầu, sunoo đã trải qua nỗi bất an như vậy trong suốt ba đêm.

    "nhưng phòng em ở tầng hai mà sunoo?"

    đem chuyện kể cho jongseong, một người anh hàng xóm thân thiết, sunoo mới vỡ lẽ ra.

    ừ nhỉ? phòng của sunoo ở tầng hai mà, làm sao lại có thể có ai đứng ở ngoài mà nhìn vào được. có lẽ vì đã để cho sự lo lắng lấn chiếm tâm trí quá nhiều nên sunoo cũng quên mất điều này. nhưng nói gì thì nói, cái cảm giác đó quá là chân thật đi, nghĩ lại thôi cũng đủ làm sunoo lạnh hết sống lưng.

    "chắc tại dạo này hay đọc tiểu thuyết kinh dị nên em nghĩ nhiều quá. thôi em đi làm nhé hyung, trễ rồi."

    "có gì phải nói với anh ngay nha sunoo, anh... lo cho em lắm."

    nở một nụ cười thật tươi và khẽ cúi đầu để nhận lấy cái xoa đầu trấn an từ jongseong, sunoo liền vội vã chạy như một cơn gió đến quán làm thêm.

    "trễ 5 phút 24 giây đấy kim sunoo-ssi."

    "em.. em xin lỗi ạ, t..tại em có chút việc."

    đúng y như trong suy nghĩ, vừa lao đầu đến trước cửa quán đã gặp ngay tên quản lí đứng chễm chệ ở đó, mắt nhìn đồng hồ đếm từng giây rồi lại liếc sang kim sunoo trước mặt vừa thở dốc vừa giải thích. park sunghoon - quản lí ca làm buổi chiều của quán - nổi tiếng là một con quái vật luật lệ, chúa tể nghiêm khắc, ông hoàng của thời gian. chẳng là quán vừa tổ chức một cuộc thi pha chế loại thức uống mới, phần thưởng là sẽ được chọn nhân viên cho ca làm của mình và sunghoon là người thắng cuộc. mà kể cũng lạ, với số lần ít ỏi gặp nhau vì làm trái ca mà sunghoon lại chọn sunoo vào đội hình của mình khiến sunoo không khỏi thắc mắc.

    những tưởng sẽ lại bị nộp phạt như quy định của quán nhưng sau khi đảo mắt một lượt quanh dáng người nhỏ nhắn đang loay hoay tìm ví, sunghoon nhẹ nhàng nép qua một bên ra hiệu cho sunoo vào đi. sunoo mang theo ánh mắt hoang mang nghiêng người bước vào, không quên gật đầu một cái coi như lời cảm ơn.

    nhưng mà hôm nay sunghoon có vẻ lạ lắm.

    hí hí tính từ từ mới up mà nôn quá nên up luôn =)))) mọi người đọc nhớ cho tui ý kiến nhen.
     
    Sunsunjay - The Eyes
    hai


    thỉnh thoảng khi đang làm việc hoặc nói chuyện với nhân viên khác, sunoo cứ cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm về phía mình, khi vừa xoay qua một hướng bất kì thì cậu bắt gặp ngay ánh mắt của sunghoon.

    đây đã là lần thứ ba rồi. nếu như những lần trước sunoo sẽ là người bối rối quay đi thì không hiểu sao lần này cậu lại giữ nguyên ánh mắt khó hiểu nhìn lại sunghoon. hai đôi mắt chạm nhau được vài giây thì sunghoon từ từ quay đi, tiếp tục với công việc của mình, một cách bình thản như chẳng có gì xảy ra.

    việc sunghoon kì lạ như vậy khiến sunoo bất giác nhớ về ánh mắt nơi cửa sổ phòng cậu.

    "tin cập nhật. vào lúc 0h sáng ngày hôm nay cảnh sát tiếp tục phát hiện một thi thể tại 123 đường x, phường y, quận z, thành phố s.

    hiện trường là phòng ngủ của nạn nhân, cửa phòng vẫn khóa chặt nhưng cửa sổ lại mở toang. thủ đoạn gây án vẫn giống như hai vụ án trước, hung thủ dùng một vật nhọn đâm nhiều nhát vào vùng bụng và nhẫn tâm lấy đi đôi mắt của nạn nhân. hiện vẫn chưa rõ danh tính của tên sát nhân máu lạnh này."

    "sunoo à, anh vào được không? sunoo?"

    mãi mê theo đuổi những suy nghĩ về tình huống xấu nhất có thể xảy ra với bản thân, sunoo giật mình bởi tiếng đập cửa cùng tiếng gọi lớn của jongseong.

    "em ổn chứ?"

    những ngày gần đây các vụ án mạng với cùng một cách thức dã man cứ liên tiếp xảy ra. sẽ không có gì quá đáng để lo ngại nếu sunoo không có cái cảm giác ấy, cảm giác về khung cửa sổ vào mỗi đêm.

    "đã ba người rồi, em sợ... jongseong hyung, có khi nào người thứ 4 sẽ là..."

    "không sunoo à, sẽ không sao đâu. anh ở ngay bên cạnh mà, có gì em cứ gọi thật lớn, anh sẽ chạy qua ngay."

    theo lời jongseong, tối hôm đó sunoo chỉ đóng hờ cả cửa nhà và cửa phòng mà không khóa, để jongseong có thể xử lí nhanh hơn nếu có tình huống xấu xảy ra. vì anh từng học taekwondo nên sunoo cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

    đồng hồ điểm 0h.

    "lạch... cạch..."

    sunoo giật mình mở to hai mắt vì tiếng động vừa rồi. người cậu bắt đầu túa mồ hôi lạnh, vì quá sợ mà tay chân như tê cứng lại. sunoo vùi mặt vào sâu trong tấm chăn dày, lòng thầm mong tiếng động đó đừng vang lên nữa.

    "lạch.. cạch.. lạch..cạch.."

    thật là không công bằng với công sức cầu nguyện của sunoo, tình huống ngày càng xấu hơn, tiếng động mỗi lúc một nhanh hơn, như thể nó đã biết sunoo vẫn còn thức, nếu không mau thì có thể cậu sẽ chạy mất. vội vàng mở chiếc điện thoại đang cầm trên tay từ nãy tới giờ, sunoo run rẩy nhấn phím gọi cái tên đã hiện sẵn trên màn hình.

    chưa đầy mười giây, jongseong bật tung cánh cửa phòng sunoo với một vẻ mặt hoảng hốt tột độ...
     
    Sunsunjay - The Eyes
    ba


    "không sao rồi sunoo à"

    jongseong nhẹ nhàng đưa ly nước cho sunoo ngồi trên giường vẫn còn đang run rẩy, chiếc áo ngủ ướt đẫm vì mồ hôi.

    "có được người bảo vệ như anh, em cảm thấy yên tâm thật đấy, jongseong hyung" - sunoo chầm chậm nói - "làm sao anh có thể chạy đến nhanh như vậy được chứ?"

    "à..."

    jongseong gãi đầu cười vặn vẹo một cách khó hiểu. và như sực nhớ ra điều gì đó, jongseong liền ngồi xuống bên cạnh sunoo với ánh mắt nghiêm trọng.

    "điều này nghe có vẻ bất lịch sự nhưng... hôm nay anh có thể ngủ ở trong nhà của em không?"

    nhận thấy người trước mặt có biểu cảm vô cùng hoang mang, jongseong vội tiếp lời.

    "thật ra... lúc nãy, lúc chạy qua nhà em, anh thấy... có bóng người xẹt ngang qua phía bên hông nhà..."

    ly nước trên tay sunoo rơi xuống, một ít nước còn sót lại vương vãi ra sàn, sunoo giương đôi mắt đầy kinh hãi về phía khung cửa sổ.

    đúng vậy, phía bên hông nhà cậu chính là nơi mà cái cửa sổ quái dị này nhìn ra, cũng là hướng phát ra tiếng động vừa nãy.

    mặc dù lúc này đã có jongseong - người đang nằm dưới sàn - ở bên cạnh, sunoo vẫn không tài nào ngủ được vì những suy nghĩ cứ chạy dọc trong đầu cậu, chúng như đang đuổi bắt nhau, nối tiếp nhau tạo thành một câu chuyện ghê rợn.

    ai đó, đang mỉm cười...

    "sunoo, ya sunoo, yaa kim sunoo"

    cái lay trên vai khiến sunoo giật mình, không phải vì quá mạnh mà là vì nó đã giúp cậu quay trở về thực tại, giúp cậu thoát khỏi dòng chảy suy nghĩ cứ vô thức xuất hiện trong đầu.

    "aaa em xin lỗi, em sẽ dọn dẹp ngay!"

    phát hiện bản thân rót nước vào tách mà lại làm tràn hết cả ra bàn, không biết là bao lâu nhưng đã tạo thành một vũng nước khá lớn ở dưới sàn, làm ướt luôn đôi giày của cậu và cả người đang đứng bên cạnh, sunoo vội vàng loay hoay tìm cách lau nước trên bàn trước. một cái khăn màu nâu sữa được chìa tới trước mặt cậu. là sunghoon.

    "hình như dạo này em có chút mệt mỏi, xảy ra chuyện gì sao sunoo?"

    vừa giúp sunoo lau dọn "chiến trường", sunghoon vừa hỏi, mặc dù vẫn là tông giọng thường ngày nhưng nếu tinh ý thì vẫn có thể nhận thấy được một chút lo lắng xen lẫn trong đó. sunoo còn chưa kịp nghĩ ra lời để đáp lại thì sunghoon đã tiếp tục mà không hề nhìn đối phương, một câu nói làm sunoo ngạc nhiên suýt đánh rơi cả cái khăn.
     
    Sunsunjay - The Eyes
    bốn


    "nếu có gì chuyện gì cần thì nhớ hãy nói với anh ngay, sunoo à. anh nhất định sẽ giúp em."

    một park sunghoon lạnh như băng, một tên quản lí lúc nào cũng làm khó làm dễ khi nhân viên đến trễ dù chỉ một phút mà lại có thể nói ra mấy lời ân cần như vậy sao? kì lạ.

    kì lạ?

    đúng rồi. thật kì lạ là hình như sunghoon chỉ đối xử như vậy với một mình sunoo thôi. từ lúc vào làm, đây là câu nói dài nhất của sunghoon mà sunoo nghe được.

    "không có gì đâu quản lí à, em không sao. e..em đi lấy cây lau..."

    sunghoon nhìn theo hình dáng nhỏ nhắn đang lúng túng chạy vào khu vực dành cho nhân viên phía sau, khẽ nhíu mày.

    "quản lí à.."

    sunghoon nhanh chóng lấy lại biểu cảm lạnh nhạt thường ngày khi nghe tiếng gọi. là yang jungwon.

    "anh đừng la sunoo hyung nha. hôm trước em có nghe được sunoo hyung nói chuyện với ai á, hình như có liên quan tới tên sát nhân móc mắt mấy hôm nay. chắc là ảnh đang stress dữ lắm..."

    sunoo một mình rảo bước trên con đường quen thuộc. cậu chẳng muốn về nhà một chút nào cả. bình thường sẽ có jongseong tan làm tiện thể tạt ngang qua quán chờ sunoo về chung. nhưng hôm nay thì không, jongseong bận việc nên đã về từ trước. sunoo đan tay để trước ngực, miệng lẩm nhẩm cầu nguyện mình sẽ về đến nhà an toàn.

    một lần nữa, lời cầu nguyện của sunoo lại không được đền đáp.

    sunoo thật sự nhận ra bản thân đang gặp nguy hiểm khi vừa rời khỏi cửa hàng tiện lợi gần nhà một chút. vốn dĩ chỉ nghĩ đó là người đi đường giống mình, nhưng càng ngày bước chân phía sau càng trở nên dồn dập hơn, nóng vội hơn, cảm nhận được cả cái hơi thở lạnh lẽo bao trùm từ gáy đến sống lưng, đến nỗi mà sunoo còn tưởng tượng được cả một cái miệng đỏ lòm hôi tanh ngoác lên tới tận mang tai, như thể thời cơ ăn tươi nuốt sống cậu đã đến.

    hốt hoảng. sunoo nhất thời không giữ được bình tĩnh mà bỏ chạy, người phía sau cũng liền chạy theo. sunoo cứ chạy, người đó vẫn cứ đuổi theo sau. những tưởng đã sắp cắt đuôi được mối nguy hiểm, đột nhiên người đó tăng tốc, cánh tay dài ngoằng vươn ra toan chộp lấy cổ của sunoo...

    bắt được rồi.
     
    Sunsunjay - The Eyes
    năm


    "bịch"

    ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, sunoo đụng phải một thứ gì đó và được bao bọc lại bởi một luồng hơi ấm.

    "sunoo à, em sao vậy? sao lại chạy nhanh như thế? có ai đuổi theo em sao?"

    là sunghoon. cảm tạ trời đất, là park sunghoon. sunoo nhìn khuôn mặt của người đối diện mà thở phào một cái thật mạnh, đôi chân run rẩy không chịu nổi nữa mà để bản thân buông xuôi đổ rạp vào người sunghoon.

    sunghoon vội vã đỡ sunoo ngồi xuống, ánh mắt vừa bất an vừa hoang mang vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng lại chẳng thể hỏi nhân vật chính, sunoo, người vẫn đang còn run rẩy với khuôn mặt mếu máo như bị ai rút đi hết máu.

    "mặc dù không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng có vẻ nó tệ lắm. khi nào thấy ổn hơn anh sẽ đưa em về."

    điều sunoo đang cần nhất là có một người nào đó bên cạnh, chỉ cần vậy thôi là đủ. chẳng hạn như lúc này, tuy kẻ trước người sau không ai nói với ai một lời nhưng cũng đã khiến sunoo an tâm hơn rất nhiều. tuy nhiên có một điều làm sunoo thắc mắc, đó là...

    "sunghoon hyung, tại sao anh lại ở đây? chẳng phải... nhà anh ở hướng ngược lại sao...ạ?"

    "gần đây có một công viên rất rộng, anh đến đó tập thể dục."

    "à, dạ..."

    chẳng lẽ lại bảo là đến tìm em?

    "yaaaa kim sunoo, sao em lại về trễ thế hả?"

    chưa kịp thấy cái cổng nhà thì đã xuất hiện một jongseong tay chống nạnh, mặt mày nhăn nhó lớn tiếng hỏi vọng lại từ xa. như chợt nhận ra sự hiện diện của một người khác, jongseong nhanh chóng thay đổi biểu cảm, khoanh tay lại dò xét.

    "em chỉ ghé vào cửa hàng tiện lợi mua một ít đồ thôi.

    à, đây là quản lí của em, sunghoon, anh ấy đã đưa em về. còn đây là..."

    "jongseong phải không? rất vui khi được gặp."

    không đợi sunoo phải giới thiệu, sunghoon không có bất kì biểu cảm gì trên khuôn mặt nhưng vẫn lịch sự đưa tay ra có ý muốn bắt tay với jongseong.

    "được rồi, cảm ơn cậu nhưng bây giờ sunoo cứ để tôi lo, cậu có thể về được rồi."

    jongseong ngó lơ bàn tay hướng về phía mình, không do dự mà nắm tay kéo sunoo đi thẳng vào nhà.

    lại là ai đó, đang mỉm cười...
     
    Sunsunjay - The Eyes
    sáu


    mấy hôm nay sunoo cảm thấy khá thoải mái vì tới kì nghỉ phép thường niên - thật ra là vì sunghoon cho cậu nghỉ sớm trước vài ngày để nghỉ ngơi. thêm nữa là việc liên quan tới những vụ án mạng liên hoàn đã tạm lắng xuống, tên sát nhân vẫn đang được cảnh sát ráo riết tìm kiếm nhưng hiện tại tung tích của hắn vẫn còn là một ẩn số.

    người ta thường bảo "rảnh rỗi sinh nông nổi" quả là không sai. sunoo chưa kịp thoải mái bao lâu thì lại một lần nữa tự đẩy chính mình rơi vào trầm tư khi tự dưng lôi giấy lôi bút ngồi xâu chuỗi lại tất cả sự việc xảy ra từ vụ việc hắn có ý định đột nhập vào nhà mình, cũng là cái hôm jongseong bắt đầu trở thành người bảo vệ đáng tin cậy của sunoo.

    có những chi tiết khiến sunoo cảm thấy rất kì lạ.

    tại sao hai căn nhà đối diện nhau nhưng chỉ mất chưa đầy 10 giây jongseong đã có mặt ngay ở cửa phòng sunoo? tại sao jongseong có thể nhìn thấy bóng người lướt ngang qua phía bên hông nhà, khi mà tầm nhìn của anh lúc đó đã bị che khuất bởi hàng cây sồi to lớn?

    hàng loạt câu hỏi cứ như thế nhảy ra trong đầu sunoo. tột cùng của sự hoang mang đó chính là sunoo chợt nhớ ra jongseong đã từng kể với cậu rằng, rằng mẹ của anh mất vì không may ngã từ trên cao xuống, bị hai vật nhọn đâm thẳng vào đôi mắt.

    cổ họng khô khốc, đôi tay run run vớ lấy ly nước đầy uống hết một hơi. còn chưa kịp bình tĩnh lại, như có một một dòng điện xẹt ngang đại não, cậu thấy trong đó hiện lên cái tên park sunghoon.

    tại sao hôm đó đi làm về mệt, cộng thêm trời đã gần nửa đêm rồi mà sunghoon lại đi tập thể dục? vả lại công viên đấy đúng là rộng thật nhưng rất vắng người, trời tối lại càng không có ai. thế thì tại sao sunghoon lại nói dối và xuất hiện ở đó?

    nghĩ là làm, sunoo tức tốc gọi điện cho người em thân thiết jungwon, giả vờ hỏi thăm một chút về sunghoon, quả là đã nhận lại được một thông tin khiến cậu choáng váng tập hai: park sunghoon có một người em gái bị mù, đang phải nằm viện chờ người có giác mạc phù hợp để cấy ghép.

    cả hai đều có những nỗi đau liên quan đến đôi mắt, hệt như tên sát nhân đó...

    cảm giác bị theo dõi mỗi đêm nhưng đã hơn một tháng trôi qua, sunoo vẫn không hề bị hắn gây bất kì thương tích nào hay thậm chí là đe dọa thêm gì kể từ đêm hôm đó.

    điều này khiến sunoo càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình và vì thế, cái cảm giác bứt rứt trong lòng cứ dằn vặt cậu suốt mấy ngày nay. không thể như thế được, hai người mà cậu tin tưởng nhất sao lại...

    không được, phải nghĩ cách thôi. tuy nguy hiểm và có hơi hèn hạ nhưng đây là thứ tốt nhất sunoo có thể làm để bảo vệ chính bản thân mình.

    "sunghoon hyung/jongseong hyung, em cần anh giúp đỡ một chuyện."
     
    Sunsunjay - The Eyes
    bảy


    park sunghoon:

    [ nửa đêm. sunoo lại xin nghỉ thêm hai hôm nữa rồi. nhắn tin không trả lời, gọi điện thì em bảo chút nữa sẽ gọi lại sau. không biết em có ổn hay không. bỗng nhiên điện thoại tôi rung lên. là sunoo.

    vớ vội chiếc áo khoác, tôi khá bất ngờ vì em hẹn gặp tôi vào nửa đêm, càng bất ngờ hơn vì lời đề nghị sau đó của em.

    em muốn cùng tôi điều tra về tên sát nhân kia ư? hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu bỗng chốc bay biến đi mất khi em giương đôi mắt long lanh nhìn tôi khẩn cầu, thoáng trong đó là một chút hoảng sợ và chờ đợi.

    được rồi, tôi nhất định sẽ giúp em, vì em là người mà tôi đã đem lòng yêu thương, nguyện sẽ bảo vệ suốt đời, và vì...

    bỗng nhiên jongseong từ đâu xuất hiện với vẻ mặt hung tợn, đùng đùng bước tới kéo tay em đi. em ra dấu rằng sẽ không sao đâu khi tôi toan chạy theo.

    sau khi ngồi bình tĩnh lại, một loạt câu hỏi lại nảy ra trong đầu. jongseong và em không phải là thân thiết lắm sao? tại sao em không chọn cậu ta? chẳng lẽ có gì ở cậu ta khiến em không tin tưởng sao?

    vì thế, park jongseong.... sẽ là đối tượng tình nghi đầu tiên của tôi. ]

    park jongseong:

    [ tôi cực kì tức giận.

    đang lững thững về nhà sau khi tăng ca đến tối mịt, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi thu lu trên chiếc ghế trước cửa hàng tiện lợi, bên cạnh còn có cái tên sunghoon kia.

    để lại một cái trừng mắt mà tôi nghĩ là vừa đủ để cảnh cáo hắn, tôi kéo sunoo về nhà. sunoo bảo em ấy không ngủ được, ra ngoài đi dạo thì vô tình gặp được sunghoon.

    chết tiệt, có trời mới tin. chắc chắn là tên đó đã hẹn sunoo ra ngoài tính làm gì bậy bạ đây mà. hừ, không qua mắt được ông đây đâu.

    sau khi nghe sunoo e dè đề nghị, tôi càng chắc chắn rằng mình cần phải để mắt tới cậu ta nhiều hơn nữa. không cần sunoo mở lời thì tôi cũng sẽ tự điều tra thôi, bởi vì từ ngày cậu ta xuất hiện mới có nhiều chuyện xảy ra với sunoo như vậy.

    sunghoon, hãy đợi đấy, tôi nhất định sẽ vạch mặt cậu. ]

    mọi chuyện đã dần đi tới hồi kết rồi haha...

    ———————————————

    "giơ hai tay lên, anh đã bị bắt!!"
     
    Sunsunjay - The Eyes
    tám


    cánh cửa phòng bật mở toang, một vài người cảnh sát ập vào, chưa kịp xác định rõ ràng tình huống hiện tại như thế nào thì tất cả đã sững người bởi cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

    hai thanh niên: một đang đứng, trên tay cầm dao, tay còn lại là hai vật thể hình tròn rỉ máu còn đang đập nhè nhẹ như thể vừa mới được lấy ra từ vật chủ, những dây thần kinh trên nó hằn lên đỏ ngầu, tựa như trước khi được lấy ra đã phải trải qua điều gì kinh hãi lắm; một nằm bất động dưới sàn, hốc mắt rỗng tuếch, trên người bê bết máu, thứ chất lỏng màu đỏ loang lổ khắp căn phòng, mùi của nó nồng nàn sộc thẳng vào mũi đến nỗi vài vị cảnh sát còn không kiềm chế được mà phải nhăn mặt, vội quay đầu đi chỗ khác.

    ngồi trong phòng thẩm vấn, cậu thanh niên ánh mắt vô hồn, vẻ mặt kinh hãi cúi gầm xuống đất, chỉ liên tục lẩm bẩm một cái tên nào đó, dù cảnh sát có hỏi thế nào cũng không hề hé miệng nửa lời.

    "nếu cậu không chịu nói thì chúng tôi chẳng giúp được gì cho cậu cả, tang chứng vật chứng đều quá rõ ràng."

    - viên cảnh sát lên tiếng, rồi quay sang đồng nghiệp" - "cho gọi người đã báo án vào đây đi."

    yang jungwon vừa bước vào đã tràn đầy phẫn nộ, lập tức nhảy bổ vào đem cổ áo của người đang bị còng tay vào ghế dành cho tội phạm mà xốc lên.

    "tên chết tiệt! tại sao anh lại làm thế với sunghoon hyung? anh ấy có tội tình gì? biết thế lúc thấy anh bước vào chung cư tôi đã chặn anh lại rồi!"

    mấy người cảnh sát vội bước tới kéo jungwon đang vừa tức tưởi nghiến răng ken két vừa quơ quào tay chân ra khỏi jongseong.

    "j...jung..wo.n, kh..không ph...ải an..anh là..m"

    jongseong sau 9 tiếng đồng hồ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, anh đưa đôi mắt hốc hác cùng bộ mặt như bị ai rút hết máu nhìn lấy jungwon thành khẩn van xin.

    "g..gọi giú..p anh s..sunoo với."

    "sunoo? sunoo nào? sunoo là ai cơ?"

    - jungwon thoáng chút bối rối - "á à anh lại bịa ra đại cái tên để trốn tội à? mà cho dù có là ai thì tôi cũng không gọi cho anh đâu, đồ sát nhân máu lạnh!"

    "e..m em nói gì-"

    "trong suốt 9 tiếng vừa rồi cậu ta chỉ lẩm bẩm mỗi một cái tên kim sunoo" - không đợi jongseong nói hết câu, viên cảnh sát thở dài lên tiếng - "chúng tôi cũng đã đi điều tra cho gọi người đó, nhưng tuyệt nhiên cả cái thành phố này chẳng có một ai tên là kim sunoo cả."

    jongseong sững người, đôi mắt vô hồn đỏ ngầu mở to nghe những lời viên cảnh sát vừa nói. tại sao tất cả mọi người đều không biết sunoo là ai? rõ ràng đó là một người bằng xương bằng thịt mà anh vừa gặp hai hôm trước cơ mà? vậy mà giờ đây không một ai biết đến kim sunoo, như thể người em thân thiết của anh chưa hề hiện diện trên thế giới này.

    hai tay ôm chặt đầu, jongseong xới tung mái tóc và bắt đầu cào xé chúng, sau đó cậu ta hét lên một tiếng thật to, đôi mắt long lên sòng sọc, cậu ta cười điên dại như trúng tà, nhìn bộ dạng lúc này chẳng khác gì cái đám người bị ma ám trong những bộ phim kinh dị.

    rồi cậu ta ngã quỵ xuống. trước khi bất tỉnh, người ta vẫn còn nghe cậu ta lẩm bẩm cái tên kim sunoo.

    kim sunoo...

    kim sunoo...

    "ya kim sunoo!"

    giật mình bởi tiếng gọi cùng cái đập thật mạnh vào lưng, sunoo choàng tỉnh. khẽ vươn vai một cái vì mỏi do nằm ườn ra bàn, cậu nhăn mặt nhìn người đã gọi mình dậy.

    "yaaaa cái tên sim jaeyun này, có thể nào nhẹ nhàng với tôi xíu được không hả?"

    "gọi nhẹ nhàng cậu có thèm dậy đâu, động đậy một chút còn không động kia kìa"

    "rồi sao? gọi cái gì? chẳng phải đang nghỉ trưa sao? trưởng phòng gương mẫu còn không cho tôi ngủ trong giờ nghỉ trưa luôn hả?"

    "không có việc thì tôi cũng không thèm gọi cậu dậy đâu nhá!"

    - jaeyun chống nạnh đanh đá, mặt hất ra ngoài phía cửa phòng - "vedette của phòng ta có khác, vừa nghỉ trưa là có người bưng hoa bê nhẫn tới gặp liền."

    quay đầu theo hướng jaeyun đang nhìn, sunoo thấy riki - cậu em phòng marketing và heeseung - anh trai phòng kĩ thuật đang đứng hai bên cửa nhìn nhau không mấy vui vẻ, sunoo thở dài một cái. toang bước ra ngoài thì jaeyun chộp cánh tay của cậu lại.

    "cậu cẩn thận đấy, dạo này... có khá nhiều chuyện không hay xảy ra.."

    "các cậu nghe gì chưa? gần đây có một vụ giết người dã man lắm...."
     
    Sunsunjay - The Eyes
    kim sunoo - end


    tôi là kim sunoo, một người bình thường như bao người khác, thậm chí còn là một con người tươi sáng với vẻ ngoài tràn đầy năng lượng, lúc nào cũng ban phát vitamin hạnh phúc đến cho mọi người xung quanh. nhưng điều này cũng chỉ là do đám người ngu ngốc đó nghĩ vậy thôi. thật là một lũ sâu bọ với tầm nhìn hạn hẹp.

    tôi biết được sở thích của mình từ năm lên 10. lần đầu tiên một đứa trẻ không có gia đình, luôn bị người khác đánh đập, khinh miệt chì chiết suốt thời thơ ấu cảm nhận được sự thích thú cuồng nhiệt sôi sục trong bụng là khi nó chứng kiến một vụ tai nạn - người bị đẩy ra đường khi có ý định làm trò biến thái, không may vừa lúc một chiếc xe trờ tới, và.....

    cái vật thể tròn tròn mà người ta gọi là "cửa sổ tâm hồn" của người đó văng ra, lăn lông lốc vài vòng và dừng lại ngay trước mũi giày của nó. nó cảm giác như bao nhiêu thứ hạnh phúc nhất trong cái cuộc đời thối nát của nó đều đổ dồn vào khoảnh khắc này. mắt nó mở to tới mức khô khốc lại nhưng vẫn không thể khiến nó dời sự chú ý ra khỏi vật đang nằm đó. thật sảng khoái.

    từ đó tôi bắt đầu lùng sục những tên vô lại làm ra những chuyện xấu xa nhưng lại được che giấu một cách hoàn hảo bằng tiền, bằng chức quyền hay là bằng bất cứ cách nào đó, tôi không cần biết. nhìn những bộ mặt ra vẻ ngây thơ tử tế làm tôi thấy buồn nôn, chỉ muốn một phát làm cho chúng trở nên vô hồn, trống rỗng.

    sau một thời gian tìm kiếm, con mồi đầu tiên cũng đã lọt vào tầm ngắm của tôi - park jongseong và park sunghoon.

    đôi khi những người mà ta không ngờ nhất lại chính là những người đâm sau lưng ta một cái đau nhất.

    chính jongseong là người đẩy mẹ từ trên cao xuống vì bà cằn nhằn quá nhiều về việc học hành.

    chính sunghoon là người làm cho em gái bị mù vì anh ghen tị khi con bé nhận được nhiều sự yêu thương hơn.

    vậy đấy. những kẻ người không ra người như thế này đáng bị trừng phạt. nếu pháp luật không làm được thì chính tôi đây sẽ là người làm điều đó. chỉ nghĩ vậy thôi đã làm tôi phát điên lên được. những người như thế sống trên đời cũng chỉ là những kẻ thất bại thảm hại, không bằng cho đi sớm một chút, làm lại cuộc đời mới bớt thối nát hơn.

    cái ngày định mệnh ấy, tôi đã cố tình ẩn danh nhắn cho jungwon để cậu ta thấy được cảnh một jongseong đang hậm hực bước vào khu chung cư nơi sunghoon ở, để cậu ta nghe thấy tiếng xô xát bên trong căn hộ mà sinh nghi rồi gọi điện cho cảnh sát. việc jongseong sẽ là người ra tay cũng không nằm ngoài dự tính của tôi vì anh ta là một người khá nóng nảy.

    "đúng rồi jongseong hyung à, chính anh ta - park sunghoon là tên sát nhân kia đấy. anh ta còn theo dõi em, đe dọa em nữa jongseong hyung à..."

    tôi thích thú đứng nhìn một jongseong điên cuồng đâm thật nhiều nhát vào người sunghoon lúc này đã ngưng thở, đôi mắt vẫn còn mở to bàng hoàng trước hành động của jongseong. rồi tôi thì thầm những chữ cuối cùng một cách mãn nguyện trước khi "bốc hơi" hoàn toàn khỏi tâm trí của những con người ở đây:

    "hãy lấy đôi mắt đó đi, jongseong hyung của em"

    tiếp theo.... sẽ là ai đây?

    end.
     
    Sunsunjay - The Eyes
    lời kết


    vậy là "the eyes" đã kết thúc rùiii. mình không ngờ là nhận được nhiều sự yêu thương từ mọi người đến vậy luôn í, cảm ơn mọi người rất nhiều.

    truyện dạng này sẽ không thể nào tránh khỏi những chi tiết chưa rõ ràng hoặc thiếu tính logic, hi vọng mọi người sẽ bỏ qua nhen, giải trí là chính thui nè 😚

    một lần nữa cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã ủng hộ "the eyes" và mình, mỗi một vote, bình luận, follow, thêm truyện vào danh sách đọc đều làm mình rất vui.

    hẹn gặp lại mọi người ở một chiếc fic nào đó nhen, mặc dù rất lười nhưng mình sẽ cố gắng để gặp lại mọi người 😍

    cảm ơn mọi ngườii và iu thương rất nhiềuu 💜

    from phunanh with love.
     
    Back
    Top Dưới