Ngôn Tình Sủng Vật Tình Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,446,196
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sung-vat-tinh-nhan.jpg

Sủng Vật Tình Nhân
Tác giả: Sơn Tra Lí Lí
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả gốc: Sơn Tra Lí Lí.

Dịch: Yin

Beta: BachPhiUyen

GIỚI THIỆU:

Acc clone của tôi bị phát hiện rồi.

Không biết ai lại thất đức như vậy, bới ra được chuyện tôi dùng acc clone viết những tin đồn phong thanh trong trường, kể lại chuyện ân oán tình thù giữa trùm trường và hotboy của trường, còn đăng lên trên diễn đàn trường!

Giờ thì hay rồi, mất mặt muốn chết, bài viết hot rồi, chuyện Thẩm Diệu là ngạo kiều thích khóc hết giấu được nữa rồi.

Nhưng cái chức danh trùm trường của Thẩm Diệu cũng không phải là nói suông, trưa hôm đó anh ta chặn tôi trên sân thượng muốn dạy dỗ.

“Chắc không phải là anh… Muốn tôi làm bạn gái anh chứ?” Tôi vô thức giơ tay che cổ áo lại.

Anh ta tức giận bật cười, trợn mắt nhìn tôi: “Cô đoán xem?”

Hả???​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sủng Vật Tình Nhân
Chương 1


Phần 1: Chương 1+2

_______

Acc clone của tôi bị phát hiện rồi.

Không biết ai lại thất đức như vậy, bới ra được chuyện tôi dùng acc clone viết những tin đồn phong thanh trong trường, kể lại chuyện ân oán tình thù giữa trùm trường và hotboy của trường, còn đăng lên trên diễn đàn trường!

Giờ thì hay rồi, mất mặt muốn chết, bài viết hot rồi, chuyện Thẩm Diệu là ngạo kiều thích khóc hết giấu được nữa rồi.

Nhưng cái chức danh trùm trường của Thẩm Diệu cũng không phải là nói suông, trưa hôm đó anh ta chặn tôi trên sân thượng muốn dạy dỗ.

“Chắc không phải là anh… Muốn tôi làm bạn gái anh chứ?” Tôi vô thức giơ tay che cổ áo lại.

Anh ta tức giận bật cười, trợn mắt nhìn tôi: “Cô đoán xem?”

Hả???

1.

Chân Thẩm Diệu cũng thật dài, tùy tiện nhấc lên một cái đã đạp lên trên lan can sân thượng, chặn mất đường lui của tôi.

Ánh mặt trời rơi trên chiếc khuyên tai của anh ta, tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên, nhưng cũng không bằng giọng nói rét lạnh của anh ta.

“Nghe nói tôi là nam chính trong tiểu thuyết của cô?”

“Không có, không có, không có!” Tôi lập tức không thừa nhận, chột dạ nói, “Không phải anh…”

“Shhh!” Mấy tên đàn em ở đằng sau hít một ngụm khí lạnh, bỗng chốc bầu không khí trở nên có hơi nghiêm trọng.

Thẩm Diệu càng cong cong khóe môi, nghiêng người tới trước và nhìn thẳng vào mắt tôi, tựa như muốn nhìn chằm chằm đục ra một lỗ trên người tôi.

Ngay lúc tôi đang sắp bị đánh bại bởi ánh mắt của anh ta, cuối cùng anh ta cũng phun ra một chữ: “Đọc.”

Hả? Mặc dù tôi tên là Lâm Niệm Niệm, nhưng mà chúng tôi cũng đâu có quen biết thân thuộc đến vậy chứ?

Tôi ngẩn người, mới phản ứng ra được anh ta đang bảo tôi đọc tiểu thuyết mà tôi viết về anh ta…

Cái này không hay lắm đâu? Huống chi anh ta chính là một trong những nhân vật chính?

“Thật sự… Phải đọc sao?” Tôi cầm điện thoại lên, mở bài viết ra quơ quơ trước mặt anh ta, dè dặt xác nhận.

Anh ta không kiên nhẫn dùng đầu lưỡi đụng vào má trái: “Nói nhảm nhiều quá đấy?”

Dưới ánh mắt khinh thường của anh ta, tôi đành nuốt lời từ chối vào lại trong bụng, hiên ngang lẫm liệt, thấy chết không sờn, cảm xúc dạt dào nói:

“Ha, chỉ biết khóc thôi sao?”

“Ưm!” Còn chưa kịp đọc tiếp, miệng tôi đã bị Thẩm Diệu vươn tay che lại.

Tốc độ cực nhanh, đầu lưỡi tôi vươn ra không kịp phản ứng lại, liền li3m lên trên ngón tay anh ta.

Đối diện với đôi mắt chấn động của Thẩm Diệu, trong lòng tôi vang lên hồi chuông cảnh báo mãnh liệt, toang rồi!!

Toàn bộ đại học H, ai mà không biết Thẩm Diệu có bệnh sạch sẽ?

Lúc trước tại cửa thư viện, tôi tận mắt nhìn thấy anh ta ném một nữ sinh xuống cầu thang, chỉ vì nữ sinh đó lén nắm tay anh ta!

Nhân lúc anh ta vẫn chưa làm gì, tôi vội vàng từ trong balo rút ra một tờ khăn giấy ướt, nịnh nọt lau sạch cho anh ta.

Thẩm Diệu phủi phủi tay, sắc mặt có hơi hòa hoãn lại đôi chút, nhưng lỗ tai lại đỏ như rỉ máu.

Anh ta lùi về sau một bước, khoanh tay trước ngực, giọng nói vô cùng chán ghét: “Nói đi, làm thế nào bây giờ?”

“Hả?”

Anh ta hơi nghiến răng nghiến lợi: “Tôi nói, bây giờ cả đại học H đều biết Thẩm Diệu tôi là một kẻ thích khóc, chẳng lẽ cô không biết gì sao?”

“Tôi tôi tôi… Thực xin lỗi!” Tôi cúi người một góc 90°, thành thật xin lỗi.

Qua một thời gian rất lâu cũng không thấy đối phương trả lời, tôi lén ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt thâm thúy của anh ta.

Quả nhiên lời xin lỗi chân thành cũng không làm Thẩm Diệu cảm động.

Tôi gượng cười đứng dậy, thử nói: “Nếu không thì tôi sẽ công khai viết bài xin lỗi trên diễn đàn trường nha? Nói đây chỉ là cùng tên, chẳng liên quan gì đến ngài hết?”

Thẩm Diệu vẫn không hề lay động, yên lặng đứng trước mặt tôi, trên mặt viết đầy hai chữ “ngu ngốc”.

Cũng đúng, xây dựng nhân vật là con trai của một ông trùm về dịch vụ thực phẩm, mặt mày còn xinh đẹp tinh xảo hơn cả con gái, dáng người cao lớn…

Dù nhìn thế nào thì Thẩm Diệu trong tiểu thuyết cũng đều là dựa vào nguyên mẫu của anh ta trong thực tế.

Đợi chút, vừa nãy Thẩm Diệu cố ý nhắc tới “thích khóc”? Chẳng lẽ điều anh ta quan tâm chính là anh ta là kẻ thích khóc? Cái này thì dễ làm thôi!

Tôi phấn khởi xoa xoa tay, cười làm lành nói:

“Hay là tôi lại viết thêm một truyện tổng tài bá đạo yêu tôi? Lần này anh là nam chính, tôi giúp anh viết thành hình tượng tổng tài lãnh khốc vô tình, ánh mắt ba phần lạnh lẽo, ba phần châm biếm, bốn phần thờ ơ, anh thấy thế nào?”

“Phụt!” Lần này không đợi Thẩm Diệu phản ứng lại, đàn em phía sau lưng anh ta đã không kiềm chế nổi nữa rồi.

Lòng kiên nhẫn của Thẩm Diệu cũng đã dùng hết, bước chân dài bước tới gần tôi, một bước hai bước…

“Chắc không phải là anh… Muốn tôi làm bạn gái anh chứ?” Tôi lùi bước tới lan can sân thượng, vô thức giơ tay che cổ áo lại.

Phải biết rằng Thẩm Diệu cũng không phải là người ăn chay.

Anh ta ở khách sạn bên ngoài trường, mỗi tối đều phải có phụ nữ ở bên cạnh, còn nhất định phải sạch sẽ.

Nghe đồn anh ta còn chỉ lăn giường, không hôn môi, bởi vì cái bệnh sạch sẽ chết tiệt kia.

Quầng thâm mắt sâu hoắm dưới đáy mắt anh ta chính là chứng cứ của việc túng dục quá độ.

Anh ta tức giận bật cười, trợn mắt nhìn tôi: “Đúng vậy đó, tôi muốn cô làm… thú cưng cho tôi!”

Hả???

Bàn tay to lớn khớp xương rõ ràng của anh ta lướt qua bên hông tôi, cầm lấy điện thoại của tôi.

Ở trước mặt tôi nhẹ nhàng nhoáng một cái đã mở khóa xong, anh ta lạch cạch gõ một tràng kí tự, ném điện thoại lại cho tôi.

Hóa ra là thêm bạn Wechat với anh ta, đợi chút! Sao ghi chú lại là đại ca?

Tôi vô cùng tức giận, muốn sửa lại ghi chú ngay tại chỗ.

Đột nhiên anh ta lại âm thầm đến gần, vây tôi ở bên cạnh sân thượng.

“Thế nào? Không đồng ý?”

Tôi tôi tôi, phía sau tôi chính là sân thượng đó! Lầu 17 đó! Nhìn thấy anh ta càng ép càng gần, hơn phân nửa người tôi đã vươn ra bên ngoài.

“Đại ca à, thôi bỏ đi, đừng làm lớn chuyện lên nữa.” Có một người nói tốt giúp tôi, nhưng quả nhiên là chẳng có hiệu quả gì.

Dưới tình thế cấp bách, tôi: “Gâu!”

Gió nhẹ thổi qua, tất cả người trên sân thượng đều đơ người.

Thân hình Thẩm Diệu cứng đờ một lúc, tâm trạng rất tốt, sờ sờ mái tóc của tôi: “Ngoan.”

Nhìn bóng dán đám người dần đi xa, tôi lấy hết can đảm hô to: “Này! Phải có một cái kì hạn chứ? Lúc nào thì kết thúc?”

Thẩm Diệu dừng bước, cũng không quay đầu lại, nói với tôi ba chữ: “Xem tâm trạng.”

Tôi hận!!!

“Đại ca, anh nói xem chắc không phải là cô ấy nhìn trúng anh rồi chứ?”

“Đúng vậy đúng vậy, bình thường nam chính trong tiểu thuyết mà nữ sinh viết đều chính là đối tượng yêu thầm của cô ấy!”

Không sai, đúng là tôi thích nam chính trong tiểu thuyết của tôi, nhưng người mà tôi thích chính là hotboy Giang Xuyên mà…

2.

Tôi thích Giang Xuyên đã hai năm rồi, từ khi mới nhập học, khi câu lạc bộ vừa mới bắt đầu chiêu sinh.

Hoạt động câu lạc bộ của đại học H vô cùng sôi nổi, tôi loay hoay đứng trước đài phát thanh cả nửa ngày trời, ngượng ngùng bước lên trước nộp phiếu báo danh.

Ngay lúc tôi muốn bỏ cuộc thì vừa xoay người đã đụng trúng vài đàn anh trong câu lạc bộ trượt patin.

Tôi nhắm tịt mắt lại, không hề đau đớn như tôi dự đoán, mà là ngã vào trong một cái ôm dịu dàng.

“Em có sao không?” Trong giọng nói sạch sẽ tràn đầy sự quan tâm.

Tôi vội vàng đứng dậy, đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

Khóe mắt lướt qua phù hiệu treo trước ngực người cứu mạng mình, Giang Xuyên - Chủ tịch hội phát thanh.

Nghe thấy giọng nói của tôi, ánh mắt Giang Xuyên sáng ngời, cười vô cùng vui vẻ.

“Giọng nói của học muội hay như vậy, có suy nghĩ muốn tham gia vào hội phát thanh không?”

Giọng hay? Từ khi bắt đầu lên cấp hai thì đã không còn ai nói vậy nữa.

Khách quan mà nói, âm sắc của tôi cũng không tệ, lúc tiểu học hát đồng ca vẫn luôn được giáo viên âm nhạc đẩy lên trên làm người dẫn đầu đội hát đồng ca.

Nhưng bắt đầu từ tuổi dậy thì, các bạn học luôn lấy giọng nói của tôi ra đùa giỡn…

“Ngọt quá, ngấy chết mất.” cũng coi là được rồi.

Lúc giọng dẹo bị toàn mạng xã hội ghét bỏ, rõ ràng là tôi đang nói chuyện bình thường, nhưng lại luôn có người bịt tai oán giận: “Đừng dẹo nữa, đừng dẹo nữa!”

Tất cả mọi người đều đang cười, bao gồm cả chính tôi.

Giống như nếu tôi không cười thì tôi sẽ càng bị người khác ghét bỏ.

Ngày điền nguyện vọng thi đại học, tôi trộm nhìn mục tiêu trường học của mọi người trong lớp, chính là để không phải thi vào cùng một trường với bất kì ai.

Không biết là bởi vì đã rời khỏi được các bạn học cấp hai cấp ba, hay là bởi vì đã lên đại học, mà mọi người đều trở nên trưởng thành hiểu chuyện hơn.

Tôi không còn bị cười nhạo vì vấn đề giọng nói nữa, còn trở thành một phát thanh viên cần cù trong hội phát thanh.

Giang Xuyên đúng là phúc tinh của tôi.

Tính cách tốt, vẻ ngoài đẹp trai, mặc một cái áo sơ mi trắng cũng có thể toát ra hơi thở thiếu niên khác với mọi người.

Lúc làm việc lại nghiêm túc, giúp tôi chỉnh sửa từng âm đọc.

Ngày xem và sửa bản thảo mỗi tuần chính là khoảng thời gian mà tôi thích nhất, những âm tiết đơn giản từ trong môi lưỡi phấn nộn của Giang Xuyên phát ra, đều là một bức cảnh xuân khiến người ta suy nghĩ miên man.

Mặc dù đã từng có những suy nghĩ không an phận với các anh trai đẹp, nhưng ở trước mặt anh, tôi luôn ngoan ngoãn như một chú mèo con đang được cắt móng tay.

Thế nhưng hôm nay…

Câu chuyện tôi viết về anh và Thẩm Diệu bị đăng trên diễn đàn trường rồi!!!

Giang Xuyên nhất định đã biết bộ mặt thật của tôi rồi, tôi nào còn mặt mũi sống tiếp nữa!!!

Nhưng làm người mà, được cái này thì mất cái kia, nếu như tôi đã dịu dàng ngoan ngoãn, từ từ mưu tính kế hoạch, nhưng lại không thể thực hiện được.

Vậy thì không bằng thừa thắng xông lên, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Giang Xuyên, em thích anh lâu lắm rồi!

Trên đường từ trên sân thượng đi xuống, lòng tôi tràn đầy hi vọng.

Nghĩ đến từng chuyện một với Giang Xuyên trong hai năm qua, tôi có thể cảm nhận được anh đối xử với tôi có chút đặc biệt.

Các thành viên khác của hội phát thanh cũng suốt ngày trêu chọc chúng tôi.

Tình cảm giữa hai chúng ta chỉ cách một tầng giấy mỏng, vậy thì em sẽ chọc thủng nó!

“Giang… Đàn anh Giang Xuyên!” Trùng hợp quá, vừa xuống cầu thang thì ngay ngã rẽ đã gặp được.

Anh nhìn thấy người đến là tôi, nhất thời vẻ mặt có chút không tự nhiên, nhưng ngay lập tức đã khôi phục lại bộ dáng ánh mặt trời rực rỡ.

Cười nói với tôi: “Trùng hợp quá, Niệm Niệm.”

“Cái đó…Chuyện tiểu thuyết, em xin lỗi.” Tôi đi đến trước mặt anh ấy, cúi đầu nhận lỗi.

Trên đỉnh đầu cảm nhận được một bàn tay lớn, dịu dàng sờ lên mái tóc tôi.

Tôi sợ đến mức vội vàng lùi về sau một bước, không thể để Giang Xuyên sờ lên đầu tóc đầy dầu của tôi được, tối qua không nên lười biếng không chịu gội đầu!

Bàn tay Giang Xuyên giơ lên, dừng ở giữa không trung, anh khẽ cười “Ha ha”.

“Không sao, chỉ là không nghĩ đến, bình thường Niệm Niệm ngoan ngoãn như vậy...”

Trong ánh mắt anh nhìn tôi chứa đầy cảm xúc mà bình thường tôi không nhìn thấy, tôi muốn tìm hiểu xem đó là cái gì.

Anh lại nghiêng người tới gần tôi, kéo dài giọng nói: “Hóa ra lại thú vị như vậy.”

Thú vị, chắc là một lời nhận xét tốt nhỉ?

Tôi vò góc áo, hít sâu một hơi: “Đàn anh Giang Xuyên, em… em thích…”

Hoa khôi giảng đường, bạn cùng phòng của tôi - Trần Như Thị, đột nhiên từ WC đi ra, nhào vào trong lòng Giang Xuyên.

Trên hai tay vẫn còn dính những giọt nước trong suốt.

“Sao lại không lau tay nữa vậy?”

Giang Xuyên yêu chiều lấy khăn giấy từ trong túi quần ra, nhẹ nhàng lau giúp cô ấy, tựa như đối xử với một tác phẩm nghệ thuật quý giá.

Trần Như Thị ở trước ngực anh mở miệng trách móc: “Người ta muốn anh lau cho mà!”

Qua một hồi lâu, Trần Như Thị mới dường như đột nhiên phát hiện ra sự tồn tại của tôi.

Đôi mắt cô ấy hơi mở to: “Niệm Niệm, sao cậu cũng ở đây vậy?”

Vừa kinh ngạc vừa thẹn thùng trốn vào trong lòng ngực Giang Xuyên.

“Là… Là trùng hợp gặp thôi.” Tôi xấu hổ nuốt lời tỏ tình vào lại trong bụng, tùy tiện tìm đại một cái cớ.

Cuộc trò chuyện sau đó tôi cũng không nhớ nổi, hình bóng trai xinh gái đẹp, cảnh đẹp ý vui đến chói mắt.

Tôi hồn bay phách lạc trở về phòng ngủ, quên cả việc ăn cơm trưa.

Thật nực cười, lúc nằm trong kí túc xá trò chuyện, tôi còn nói tôi thích Giang Xuyên, và hình như Giang Xuyên cũng thích tôi.

Chẳng mấy chốc, bạn cùng phòng của tôi lại quen với Giang Xuyên.

Nhớ đến những lời bản thân chia sẻ với Trần Như Thị, tự cho đó là những câu chuyện nhỏ ngọt ngào với Giang Xuyên, tôi lại cảm thấy da đầu mình tê dại.

Bỗng nhiên điện thoại rung lên, là tin nhắn Wechat của Giang Xuyên gửi tới.

“Niệm Niệm, anh và Như Như cũng vừa mới ở bên nhau, cô ấy sợ nói với em, em sẽ không vui, cho nên vẫn luôn không công khai, anh không lay chuyển được cô ấy, nên đã đồng ý, vẫn mong rằng em đừng làm khó cô ấy.”

Thế nên là, anh ta đã sớm biết tôi thích anh ta…

Vẫn luôn dịu dàng lại suy nghĩ thay người khác như mọi khi, nhưng tim tôi lại bởi vì dòng tin nhắn này mà trở nên lạnh lẽo hơn.

Tôi tức giận nhưng lại không có tư cách nổi giận, rõ ràng là bị người ta xem như vai hề đáng thương, lại còn giống như nhận được ân huệ của người ta.

Chữ “Được” không gõ ra nổi, nước mắt lộp bộp lộp bộp rơi xuống màn hình.

Tôi lau nước mắt, bấm mở dấu đỏ trong vòng bạn bè, là ảnh chính thức tuyên bố của Giang Xuyên và Trần Như Thị.

Quá đau lòng thì sẽ đi ngủ, là tật xấu từ nhỏ đến lớn của tôi.

Tôi vừa khóc, vừa ngủ, trong cơn mơ mơ màng màng mơ thấy giấc mơ kì lạ.

Trong mơ Giang Xuyên và Trần Như Thị đang hôn nhau, sau khi nhìn thấy tôi thì trong ánh mắt đều là vẻ khinh thường nồng đậm.

Tôi bị ánh mắt đó dọa sợ, liều mạng muốn trốn đi, nhưng hướng nào cũng đều là hình ảnh thân mật của hai người bọn họ.

Tiếng chuông điện thoại Wechat bất chợt vang lên, kéo tôi từ trong cơn ác mộng quay về hiện thực.

“Trả lời tin nhắn, dám không tới thì cô chết chắc.” Giọng nói lạnh lẽo, còn mang theo một cổ tàn nhẫn hung ác.

Không đợi tôi lên tiếng, đối phương đã cúp điện thoại, vừa thấy giao diện, quả nhiên là Thẩm Diệu.

“7 giờ, Lạc Thủy Sơn Trang 608.”

Nghe nói niềm vui mới chính là liều thuốc trị thương tốt nhất, đồ đã đưa tới cửa vậy thì ngu gì mà không lấy.

Càng huống chi Thẩm Diệu cũng là một anh chàng đẹp trai, dù thế nào thì tôi cũng không bị lỗ.

Nếu như đối phương là một anh chàng đẹp trai ngây thơ gì đó thì tôi sẽ cảm thấy trong lòng có gánh nặng.

Nhưng đối phương là Thẩm Diệu, là một tên xấu xa thay bạn gái như thay quần áo bội tình bạc nghĩa, cho nên… Chắc không sao đâu…

Nghĩ như vậy, tôi đi tới cửa.

Khiến tôi kinh ngạc chính là tôi còn chưa gõ cửa, Trần Như Thị từ bên trong chật vật ngã ra ngoài.

- Còn nữa -
 
Sủng Vật Tình Nhân
Chương 2


Phần 2: Chương 3

_______

3.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy nhau, cả hai chúng tôi đều vô cùng kinh ngạc.

Cô ấy vội vàng muốn giải thích, nhưng chưa kịp lên tiếng thì tôi đã bị Thẩm Diệu túm vào trong phòng.

Nghĩ đến Thẩm Diệu vừa mới xảy ra chuyện gì đó với Trần Như Thị, trong lòng tôi nổi lên một cơn chán ghét, không muốn có thêm bất cứ gút mắc nào với Thẩm Diệu nữa.

“Muốn chém muốn giết tùy anh, tôi muốn lưu giữ sự trong sạch ở thế gian này!” Vốn dĩ tôi ôm một bụng tức giận, đang sầu không có nơi trút giận.

Thẩm Diệu nhìn tôi như đứa ngốc, nhíu mày: “Tùy cô.”

Xoay người đi vào phòng tắm…

Phòng tắm là kính mờ, bóng hình trắng lóa như ẩn như hiện, cùng với tiếng nước vòi sen chảy, không ngừng k1ch thích thần kinh của tôi.

Tôi ngây ngốc đứng tại chỗ, đi cũng không được, không đi cũng không được.

Chắc là anh ta sẽ không chỉ khoác mỗi cái khăn tắm, mặc cho bọt nước từ đường vân cơ bụng chảy xuống chứ?

Nghĩ đến đây, mặt già của tôi đỏ ửng lên, chuẩn bị chạy trốn.

Đúng thật là bản thân bị tình cảm đả kích đến điên rồi, nên mới đến tìm Thẩm Diệu.

Tôi rón ra rón rén đi về phía cửa, ngay lúc tôi nhẹ nhàng chuyển động tay nắm cửa, lạch cạch, cửa phòng tắm mở ra.

“Cô làm gì đó?” Giọng nói khàn khàn của Thẩm Diệu từ sau lưng truyền đến.

Cảm nhận được vẻ không vui trong giọng nói, tôi theo phản xạ có điều kiện quay đầu lại cười làm lành.

Hình ảnh mỹ nam nóng bỏng vừa mới tắm xong trong tưởng tượng không hề xuất hiện, nhưng mà…

Thẩm Diệu mặc một bộ đồ bộ ở nhà màu đen kiểu ngắn, càng tôn lên nước da trắng của anh.

Bàn tay anh to, khớp xương rõ ràng, cầm lấy khăn lông tùy tiện lau đầu tóc đen nhánh của mình.

Bọt nước mịt mờ trên tóc mái chảy qua xương lông mày xinh đẹp, chảy đến đôi môi đỏ thắm…

Mặc dù chẳng để lộ gì cả, nhưng hơi thở gợi cảm của hệ cấm dục mãnh liệt ập vào trước mặt.

Chẳng lẽ đây chính là cảm giác bầu không khí thiếu niên trong truyền thuyết sao?

Tôi theo bản năng nuốt nước miếng, trong đầu toàn là hình ảnh môi hồng răng trắng của anh.

Nhất định là do phản ứng mê trai của tôi đã lấy lòng Thẩm Diệu, anh ta cười đến nỗi ánh mắt chuyển động: “Ha, không có tiền đồ.”

Trong vẻ ghét bỏ lộ rõ niềm vui sướng khi người ta gặp họa, thật đáng giận! Dường như anh ta tự biết mình trông rất đẹp trai!

Bị đương sự bắt tại trận, mặt tôi nóng đến nỗi đi qua trạm kiểm tra an toàn cũng cần phải cách ly.

Thẩm Diệu lại vui vẻ thoải mái đi về phía tôi, giống như sói nhất định phải bắt được con mồi của mình.

Cuối cùng giơ cánh tay lên, vây tôi lên trên cánh cửa.

“Thế nào? Giả vờ ngây thơ? Lúc tôi đọc tiểu thuyết cô viết cũng không phải thế này?” Nói xong anh ta cong cong môi, “Sao thế? Chẳng lẽ... thật ra cô chẳng hiểu gì hết?”

Bị người ta chọc trúng, tôi lập tức giậm chân, ngẩng đầu phô trương thanh thế nói: “Mới, mới không phải!”

"Ồ?" Mặt anh ta viết đầy chữ không tin.

“Tôi, tôi cũng là người dày dặn kinh nghiệm đó…” Tôi càng nói càng không tự tin.

“Ha ha.” Thẩm Diệu khom lưng, một gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt tôi.

Ừm, làn da rất đẹp, nhưng mà quầng thâm mắt khiến người ta có chút mất hứng.

Vì để bảo vệ sự tôn nghiêm có lẽ không hề tồn tại này, tôi cứng đầu ép buộc chính mình phải đối diện với ánh mắt của Thẩm Diệu.

Thẩm Diệu không ngờ đến tôi kiên trì đến mức này, ánh mắt lóe lên, môi anh ta cọ qua má tôi: “Tùy cô."

Tôi sờ sờ mặt mình, thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Diệu tự mình nằm xuống giường lớn, giọng nói mỏi mệt: “Qua đây.”

Thật sự giống như đang kêu chó vậy, không phải là kêu tôi.

Tôi suy nghĩ phải nên từ chối như thế nào.

Qua hồi lâu, thấy tôi không phản ứng lại, Thẩm Diệu ném qua một quyển sách: “Đọc.”

Đây là tình huống gì vậy? Sở thích mới của người có tiền à?

Tôi nhận lấy cuốn sách, lật ra, là “Thất lạc cõi người” của Dazai Osamu, song ngữ Trung - Nhật.

Không nghĩ đến Thẩm Diệu còn biết tiếng Nhật, anh ta đang học sao?

“Không biết chữ?” Thẩm Diệu không kiên nhẫn nói.

Tôi nghe thấy tiếng động lại gần, có chút ngượng ngùng: “Tôi không biết tiếng Nhật.”

“Ngốc thật, biết đọc tiếng Trung đằng sau không?”

Tôi gật gật đầu: “Tôi từng nhìn thấy ba tấm ảnh của người đàn ông đó, một tấm…”

Do làm việc ở hội phát thanh nên mỗi khi đọc bản thảo, tôi sẽ tiến vào trạng thái vô cùng chuyên tâm.

Trong căn phòng trống vắng sáng ngời, chỉ còn lại âm thanh đọc sách của tôi.

Cho đến khi chân tôi tê rần.

Thẩm Diệu nằm thành hình chữ đại, chiếm cả cái giường, đôi mắt nhắm chặt, hít thở đều đều.

Nhưng ngay lúc giọng nói của tôi ngừng lại, thì lại mở miệng: “Sao thế?”

“Không sao, hơi mỏi chân chút thôi.” Tôi ho một cái, mới phát hiện cổ họng cũng có chút khô khốc.

Thẩm Diệu mở mắt ra, bước xuống giường, trước tiên là di chuyển sô pha đến bên đầu giường, không ngờ tới anh ta cũng rất khỏe đấy chứ.

Tiếp đó anh ta mở tủ lạnh ra lấy cho tôi một chai nước khoáng, không hề nói một lời, rồi lại nằm lại trên giường.

Tôi nhận lấy thì phát hiện chai nước đã được vặn nắp sẵn rồi, tu ừng ực vài ngụm.

Khắp cả người đều cảm thấy thỏa mãn.

Cảm giác như uống còn ngon hơn nước khoáng bình thường, tôi nhìn xuống thân chai, là nhãn hiệu núi Phú Sĩ của Nhật Bản.

Tôi đột nhiên chú ý đến căn phòng của Thẩm Diệu, nó mang rất nhiều phong cách Nhật Bản.

Không biết có phải là ảo giác không, ngay cả Thẩm Diệu cũng mang một loại cảm giác đẹp trai kiểu Nhật, lông mi mảnh dài ở dưới ánh đèn để lại một mảnh bóng đen câu hồn đoạt phách.

Màn hình điện thoại của tôi sáng lên, là tin nhắn Wechat của Trần Như Thị gửi tới. Thời gian là tối 9:34, tôi không có tâm trạng để xem, ngồi trên ghế sô pha tiếp tục đọc sách.

Dù sao thì người nào đó cũng đã ở trên giường lăn qua lộn lại kháng nghị rất nhiều lần rồi.

Đọc mãi đọc mãi, mí mắt của tôi càng lúc càng nặng, chữ trên sách cũng bắt đầu chạy loạn.

Cảm giác một ngày mệt mỏi đánh úp tới, tôi ngủ quên mất…

Buổi sáng ngày hôm sau, tôi bị cái lạnh đánh thức.

Tôi đỡ cái đầu nặng 100kg của mình phát ngốc, cho đến khi nhìn thấy Thẩm Diệu cuộn thành một đống ở trên giường.

Tôi mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Hóa ra một Thẩm Diệu giương nanh múa vuốt, lúc ngủ cũng sẽ giống một đứa bé không có cảm giác an toàn.

Anh ta ngủ rất ngoan, chỉ chiếm một phần tư góc giường, cả người cuộn tròn thành một cục. Áo cũng bị vén lên, lộ ra cơ bụng như ẩn như hiện.

Từ nhỏ mẹ đã dạy tôi, lúc ngủ không được để bụng bị lạnh, vì vậy tôi nhẹ nhàng lấy chăn qua, đắp lên cho Thẩm Diệu.

Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa “Cộc cộc cộc”.

Thẩm Diệu mở mắt ra thì nhìn thấy tôi dựa vào anh ta rất gần.

Bị kích động tôi hắt xì một cái, “Ắt xì!”

Thẩm Diệu nhíu mày, nhìn thấy trên người mình đang được đắp chăn thì mới giãn ra.

“Anh Diệu, lát nữa có tiết học đấy! Mau dậy đi!”

Đàn em bên ngoài cửa sốt ruột kêu to.

Ngay lúc Thẩm Diệu mang theo tôi xuất hiện ở cửa, tôi rõ ràng nghe thấy được tiếng hít khí lạnh.

“Tao tao tao… Tao không phải đang nằm mơ chứ?”

“He he, tao đã nói tìm một em gái đến là có thể giải quyết được vấn đề mất ngủ của đại ca mà!”

Chẳng lẽ những nữ sinh trước đó đều là anh ta tìm đến để trị mất ngủ cho Thẩm Diệu?

“Đệch! Sắc mặt đại ca tốt như vậy? Ta cũng phải tìm một cô em thôi!”

“ĐM mày!”

Rõ ràng là bọn họ hiểu lầm gì rồi.

Thật là đau lòng, sắc mặt Thẩm Diệu có thể không tốt sao, ngủ cả một đêm, còn tôi đây lại vất vả cả một đêm…

Lúc này Thẩm Diệu cảnh xuân đầy mặt, quầng thâm mắt cũng bớt đi không ít, mà tôi thì xây xẩm mặt mày, thức cả nửa đêm, giống như cây bông cải bị sương giá quật ngã.

Tôi nhìn Thẩm Diệu, dùng ánh mắt lên án bảo anh ta giải thích một chút. Nhưng anh ta lại nhướng mày, không hề để ý.

Tôi vừa sốt ruột vừa đi về phía trước, xém chút nữa té ngã thì được Thẩm Diệu ôm eo túm trở về.

Muốn nhanh chóng phủi sạch mối quan hệ, tôi xua xua tay: “Không phải… Mọi người nghĩ… Như vậy…”

Mặt tôi càng đỏ hơn, bởi vì giọng nói quá khàn.

Bọn đàn em ngoài cửa đều là một bộ dạng tôi hiểu tôi hiểu mà, còn ném cho Thẩm Diệu một ánh mắt đại ca thật dũng mãnh.

“Sau này đừng tìm người linh tinh cho tao nữa.”

Thẩm Diệu cảnh cáo một tên đàn em đang cười đùa cợt nhả.

“Đại ca, chẳng phải em cũng là vì muốn tốt cho anh sao~” Nhìn thấy Thẩm Diệu không có ý muốn đùa giỡn.

“Chị dâu nhỏ, em sai rồi! Những nữ sinh lúc trước đều là em tự chủ trương đi tìm, toàn bộ đều bị đại ca đuổi đi, em xin thề! Cầu xin chị dâu nhỏ cho em một cơ hội lấy công chuộc tội!”

Biết được sự thật, trong lòng tôi vui vẻ một chút.

“Đổi cho tao một cái sô pha lớn hơn đi, tối nay đưa đến.” Tôi còn không biết nên trả lời thế nào thì Thẩm Diệu đã mở miệng.

Trong tiếng "Ồ” trong lòng hiểu rõ mà không nói ra của đám đàn em, đầu tôi càng đau hơn.

Tôi túm lấy góc áo của Thẩm Diệu, kéo anh ta xuống, nhỏ giọng hỏi: “Không cần giải thích sao?”

- Còn nữa -
 
Sủng Vật Tình Nhân
Chương 3


Phần 3: Chương 4

_______

4.

Thẩm Diệu cười xấu xa: “Giải thích cái gì? Chẳng phải đêm nay cô vẫn phải đến đây sao?”

Tiếp đó anh ta nhỏ giọng nói: “Tối hôm qua ngủ rất ngon, cảm ơn cô.”

Thẩm Diệu này được ở chỗ, nếu có việc gì thì anh ta thật sự sẽ cảm ơn.

Anh ta khom lưng nhìn tôi, đôi mắt màu hổ phách nhạt mang theo vài phần mỉa mai, giọng nói trầm thấp vang lên: “Cô ngủ ở sô pha.”

Sơn trang cách trường học một đoạn xa, khu biệt thự lại không dễ gọi được xe.

Vì vậy đám người Thẩm Diệu đều tự có motor riêng cho mình.

Trong đó, chỗ ngồi đằng sau xe motor của Thẩm Diệu càng là chỗ ngồi trong mộng của vô số nữ sinh, mỗi lần bị chụp phải thì đều sẽ đăng lên tường tỏ tình rất lâu.

Sợ bị dính líu quá sâu với Thẩm Diệu, sẽ bị chết chìm trong nước bọt của những nữ sinh khác. Tôi ngây thơ lề mề đi đến bên một tên đàn em quen mặt.

Thẩm Diệu nhìn thấy tôi không đi theo anh ta, thì trợn trắng mắt.

“Cái đó… Khụ khụ khụ!”

Những lời được tôi suy nghĩ kĩ còn chưa kịp nói, tên đàn em đó đã vọt lẹ, để lại cho tôi một đống khói xe thật lớn.

Tôi cảm ơn anh nhé.

Đột nhiên trước mắt tôi tối sầm lại, đỉnh đầu đau, bị nón bảo hiểm chụp vào.

Giọng nói không kiên nhẫn vang lên: “Lên đây!”

Tôi nhanh chóng leo lên xe motor, hai tay gắt gao nắm lấy tay vịn sau xe, cơ thể cách Thẩm Diệu một cái nắm tay. Trong lòng mặc niệm, đừng dán sát vào, dán sát vào rất nguy hiểm…

Thẩm Diệu nghiêng người liếc nhìn tôi một cái, xác nhận tôi đã ngồi xong, rất nhanh lại quay người lại, không biết vì sao, tay tôi giống như bị trúng phi đao.

Sao cũng được, mạng nhỏ quan trọng hơn.

Không kịp nghĩ đến cái khác, xe motor đã lao vù ra ngoài!

Loại cảm giác này giống như linh hồn tôi vẫn còn tại chỗ, nhưng cơ thể tôi đã chạy đi khỏi mấy trăm mét rồi.

Chỉ có hai từ: K1ch thích!

Ngay lúc tôi nghĩ rằng dựa vào tốc độ này chắc là sẽ tới nhanh thôi, nhịn thêm chút nữa vậy, nhưng Thẩm đại gia đột nhiên không kịp đề phòng mà giảm tốc độ.

Tôi theo quán tính thành thành thật thật đâm vào sau lưng anh ta…

Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác được cơ bắp sau lưng anh ta lập tức gồng lên, trước ngực và mặt của tôi nóng lên.

Thẩm Diệu xấu hổ ho hai tiếng, nói: “Đợi đó.”

Tôi chậm chạp hồi thần lại thì nhìn thấy Thẩm Diệu từ tiệm thuốc đi ra, đưa cho tôi một túi đầy thuốc viên Liên Hoa Thanh Ôn, bản lam căn, kẹo ngậm đau họng golden…

Quãng đường còn lại, rõ ràng Thẩm Diệu cũng chăm sóc tôi một chút, cũng không lái xe nhanh nữa.

Nhưng tim tôi lại nhấp nhô theo mặt đường, đập càng nhanh hơn.

Nhìn thấy sắp tới cổng trường, tôi kéo lấy góc áo của anh ta: “Tôi có thể xuống xe ở đây không?”

“Hửm? Chê tôi mất mặt?”

“Không phải không phải, tôi còn có chút việc…”

Khí áp toàn thân Thẩm Diệu trầm xuống, một cú phanh lắc đuôi xe cực ngầu, “Xuống xe!”

Tôi vừa xuống xe, anh ta cũng chẳng quay đầu lại, nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của tôi.

Ặc, đúng là vui buồn thất thường, ruột già bọc lấy ruột non*.
 
Sủng Vật Tình Nhân
Chương 4


Phần 4: Chương 5

_______

5.

Tôi buông tay gõ cửa xuống, cũng đáp lại hai tiếng: “Mở cửa.”

Tin nhắn của Thẩm Diệu lại nhanh chóng gửi đến: “0619”

Mật mã khóa cửa? Mở thử xem, quả nhiên mở khóa được rồi, anh ta lười biếng thật đấy, tôi thầm oán giận trong lòng.

Đập vào mắt chính là chính là một cái ghế sô pha không nhỏ hơn cái giường là bao.BMàu vàng ấm, không hề hợp rơ với căn phòng.

Nhưng lại dễ thương một cách kì lạ.

Trước lạ sau quen, lần này tới tôi đã tự nhiên lên hẳn, trước khi tới còn cố ý uống hai lon cà phê.

Hôm nay không thể lại ngủ nữa, nhất định phải thức xem lúc nào thì Thẩm Diệu đi ngủ, bản thân có thể trở về trước giờ giới nghiêm không. Đi cả đêm không về cũng không phải là chuyện hay ho.

Còn Thẩm Diệu thì vẫn là một bộ dạng thiếu gia trước sau như một, chẳng nói lời nào, nằm ở trên giường, dùng ánh mắt ra hiệu bảo tôi nên đọc sách cho anh ta rồi.

Phải thừa nhận rằng ngôn ngữ của Dazai Osamu rất có mị lực, càng đọc nội tâm của tôi càng bi quan đau khổ, hoàn toàn không cách nào cảm nhận được cuộc sống hạnh phúc của con người, quá áp lực.

Trong lúc uống nước, tôi rõ ràng nhìn thấy Thẩm Diệu mím chặt môi, cau mày.

Nếu như điều này khiến người ta cảm thấy đau khổ, vậy tại sao cứ phải tiếp tục?

Sự tò mò luôn luôn là điểm bắt đầu của một câu chuyện, hoặc có lẽ sự tò mò về Thẩm Diệu đã sớm bắt đầu, chỉ là tôi vẫn chưa phát hiện ra.

“Thẩm Diệu?” Tôi thử thăm dò hỏi.

Anh ta cau mày càng chặt, giọng nói khàn khàn: “Hửm?”

“Chúng ta đổi quyển sách khác nha?”

Anh ta từ từ mở đôi mắt màu nhạt, ánh mắt mơ màng, tựa như đang tìm kiếm câu trả lời.

Dưới ánh đèn yên lặng, Thẩm Diệu ngay lúc này, mơ màng giống như một chú chó lang thang không nhà để về.

“Chẳng hạn như "Phải sống" của Dư Hoa Tiên Sinh? Hoặc là "The Five - Storied Pagoda" của Koda Rohan?”

Thấy Thẩm Diệu không có phản ứng, tôi tiếp tục cố gắng: “Lúc tôi vào cấp ba, giáo viên ngữ văn đã từng nói, tác phẩm của Dazai Osamu không thích hợp cho người trẻ tuổi xem, thực ra cuộc sống này vẫn tràn ngập ánh sáng mặt trời mà!”

“Tràn ngập ánh sáng mặt trời… sao?” Thẩm Diệu nhắm mắt lại lẩm bẩm rồi ngủ mất.

“Anh không nói gì, tôi coi như anh đồng ý rồi đấy nhá…”

Ghế sô pha quá mềm, ánh trăng quá lạnh, tôi bị cơn buồn ngủ đánh gục.

Trong mơ Thẩm Diệu biến thành một con khổng tước lớn, xòe cánh rượt tôi chạy khắp vườn sở thú, mắt thấy sắp đuổi kịp, tôi bị giật mình tỉnh giấc.

Mở mắt ra vừa vặn đối diện với gương mặt phóng đại của Thẩm Diệu, cảnh trong mơ cùng với hiện thực chồng lên nhau!

Tôi sợ tới mức gắng sức lùi về phía sau, kết quả bị ghế sô pha nảy lên, hôn lên đôi môi mỏng mềm mại của Thẩm Diệu.

Tim đập như sấm, bốn mắt nhìn nhau, đồng tử đều là vẻ căng thẳng.

Toang rồi, toang rồi, tôi sẽ không bị diệt khẩu chứ?

Thẩm Diệu cứng đờ thu cái tay để bên tai tôi về, xoay người sang chỗ khác, giọng điệu ghét bỏ: “Sao tai lại trắng bệch vậy?”

Lúc trở về phòng ngủ tắm rửa, tôi cố ý vén tóc lên nhìn thử xem, quả thực tai tôi rất trắng, có thể là vì đã lâu không tiếp xúc với ánh nắng mặt trời…

“Niệm Niệm sao cậu lại buộc tóc lên vậy?” Người đứng đầu phòng ký túc xá thúc giục tôi đi học.

Tôi khom lưng xách giày đuổi theo: “Phơi nắng đó~”

Trên đường đi đúng lúc có câu lạc bộ đang dọn bàn, các đàn em rất nhiệt tình, lôi kéo chúng tôi đăng ký tham gia cuộc thi tài năng “Phong thái ngôi sao”.

Tôi và bạn cùng phòng từ chối lẫn nhau.

Bạn cùng phòng nở nụ cười xấu xa, cầm lấy tờ phiếu đăng ký muốn điền: “Tôi sẽ đăng kí cho cô ấy, đăng ký cho cô ấy hát đơn ca!"

“Bạn học đừng tin, cô ấy đùa đó.” Tôi kéo bạn cùng phòng về phía sau.

“Niệm Niệm, hai người cũng ở đây à.” Giang Xuyên và Trần Như Thị tay nắm tay đi tới.

Tôi nhìn thấy ánh mắt của Giang Xuyên lướt qua trên gương mặt tôi, sau đó nhìn chằm chằm, khiến người ta không được tự nhiên, tôi theo bản năng tránh né.

“Đúng lúc câu lạc bộ phát thanh có tiết mục tốp ca, hay là cùng nhau tham gia đi?” Trần Như Thị nở nụ cười tiêu chuẩn trước sau như một.

Tôi lắc đầu: “Ngại quá, tôi đăng ký đơn ca rồi.”

Giận dỗi sảng khoái nhất thời, bù vào hỏa táng tràng.

A a a, rốt cuộc tại sao lại muốn cậy mạnh chứ, tạm thời không đi nữa thì có bị người ta kinh thường không?

Tôi mở danh sách bài hát ra, nhắm mắt lại, chọn đại một bài, là Sen và Chihiro.

Nghe rất hay, vậy thì hát bài này vậy.

Bởi vì một nụ hôn buổi sáng, cả ngày nay tâm trạng tôi có hơi lơ lửng trên mây, lúc hút thạch trái cây, trong lòng mơ hồ hiện lên đôi môi mỏng của Thẩm Diệu.

“Niệm Niệm, sao mặt cậu đỏ vậy?”

“Hả? Có, có sao?”

Bạn cùng phòng ôm tôi một cái: “Em xem em bị đôi cẩu nam nữ kia chọc tức rồi, chị nói cho em biết, may mắn của em đang ở phía sau đó!”

Vâng vâng vâng, tôi biết nghe lời gật gật đầu.

Đã bảy giờ rưỡi rồi, tôi rối rắm gửi tin nhắn Wechat cho Thẩm Diệu: “Nếu như hôm nay anh bận, vậy tôi về trường trước đây?”

Nhưng Thẩm Diệu lại nhanh chóng trả lời tin nhắn: “Lập tức.”

10 phút sau, Thẩm Diệu một thân mùi rượu trở về.

Bởi vì uống rượu nên đuôi mắt anh ta trở nên hồng hồng, cùng với giọng điệu thờ ơ, càng trở nên quyến rũ.

Tôi vội vàng đứng dậy, nhớ đến anh ta không thích tiếp xúc cơ thể với người khác, lúng túng rút bàn tay đã vươn ra trở về.

“Cần tôi giúp không?”

Thẩm đại gia không hề khách khí, loạng choạng treo trên người tôi: “Giúp thế nào?”

Mùi rượu như có như không, trộn lẫn với hơi thở hormone nam tính phả vào trước mặt.

Anh ta cúi đầu, mí mắt nửa mở, cười như không cười nhìn tôi, nhấn mạnh mang theo cảm giác tự cao tự đại: “Hửm?”

Kỳ lạ là tôi không hề thấy phản cảm, ngược lại cảm thấy anh ta lúc này rất cần có người ở bên.

Tôi vươn tay ra, nhẹ nhàng sờ mái tóc của anh ta.

Thân thể Thẩm Diệu cứng đờ, sững sờ một lát, rồi dựa đầu vào cổ tôi.

Anh ta phát sốt, nói mê sảng cả đêm, tiếng phổ thông xen lẫn với tiếng Nhật.

Tôi nghe không hiểu lắm, nhưng chắc là có liên quan đến mẹ anh ta, hơn nữa rất đau khổ.

Một đêm không ngủ, cuối cùng Thẩm Diệu cũng hạ sốt.

Về Thẩm Diệu, tôi cũng không hiểu biết nhiều lắm, chỉ là lúc ban đầu viết tiểu thuyết, đã từng tìm kiếm tư liệu liên quan đến anh ta.

Cha là ông trùm của giới thực phẩm, mẹ là đại minh tinh, thường xuyên xuất hiện trên hot search.

Tôi đã từng rất tò mò, mặc dù tướng mạo của cha mẹ Thẩm Diệu đều rất đẹp, nhưng Thẩm Diệu lớn lên lại không quá giống họ. Đương nhiên vẻ ngoài của Thẩm Diệu càng xuất sắc hơn một chút.

Gia đình như vậy đã định sẵn là sẽ không giống với gia đình bình thường nhỉ, nói không chừng có bí mật gì đó không thể nói cho ai biết.

Nghĩ như vậy, tôi vừa mở cửa, thì nhìn thấy Thẩm Diệu ném vỡ một cái ly thủy tinh…

Tôi lắc lắc cháo và thuốc trong tay: “Tôi thấy anh vẫn chưa tỉnh nên đã đi mua cho anh chút đồ ăn.”

Thẩm đại gia làm như không có việc gì, cầm lấy cây chổi quét mảnh ly thủy tinh: “Cái ly xấu quá, nên đổi.”

Anh ta lại nghĩ đến gì đó, quay lưng về phía tôi nói: “Lần sau, trước khi rời đi phải nói với tôi một tiếng.”

Giọng điệu cô đơn, vẫn mạnh miệng ra lệnh như cũ.

Thẩm Diệu, tuyệt đối là một tên ngạo kiều đáng ghét!

“Được ~ Ăn trước đi!”

Mỹ nhân chính là mỹ nhân, bị bệnh tiều tụy, miệng khô nứt cũng xinh đẹp như vậy.

“Miệng tôi bị gì hả?”

“Hả? Chẳng bị sao hết.”

“Chẳng bị sao hết mà cô nhìn chằm chằm lâu như vậy?”

Ăn đồ ăn của anh đi Thẩm Diệu, không nói chuyện thì không ai nói anh là người câm đâu!

Anh ta lại nhìn thấy lời bài hát Sen và Chihiro tối qua tôi chép, thiếu chút nữa phun cơm ra ngoài.

“Cái này lại là cái gì?” Anh ta lắc lắc tờ phiếu đăng ký thi đấu của tôi.

Nhìn thấy lời bài hát pinyin bị tôi đánh dấu ngoằn ngoèo ở mặt sau, tôi làm bộ phải giật lại.

“Anh trả lại cho tôi!”

Thẩm Diệu ỷ vào cánh tay dài của mình, giơ lên cao hơn, “Bởi vì hôm qua cô chăm sóc tôi, có muốn tôi giúp cô không?”

- Còn nữa -
 
Sủng Vật Tình Nhân
Chương 5


Phần 5: Chương 6

_______

6.

Mặc dù Thẩm Diệu vẫn luôn cười nhạo tiếng Nhật rời rạc của tôi, nhưng anh ta vẫn nghiêm túc sửa đúng âm đọc.

“Sao tiếng Nhật của anh lại tốt vậy?” Tôi thuận miệng hỏi.

“Cô quá ngốc.”

Giống như muốn chứng minh lời nói của anh ta là đúng, thậm chí chủ động cho tôi một bản Sen và Chihiro đã ghi pinyin.

“Có muốn đến xem thi đấu không?” Thực ra tôi muốn hỏi là có muốn đến xem tôi thi đấu không, nhưng nói ra miệng lại thiếu mất một chữ.

“Xem tâm trạng.”

Hôm thi đấu, quả nhiên Thẩm Diệu không tới.

Âm nhạc vang lên, lúc tôi mở miệng hát, mới phát hiện nhạc đệm đang phát chính là băng gốc.

Trong lúc nhất thời, người xem dưới đài khe khẽ nói nhỏ: “Cái này vẫn chưa bỏ âm thanh gốc sao?”

“Không phải chứ? Có ai thi đấu như vậy sao?”

“Vì muốn lấy thứ hạng, đến mặt mũi cũng không cần…”

Thời gian giống như không bao giờ trôi qua, mãi mãi dừng lại ngay khoảnh khắc này, những lời tôi nói sẽ bị người trong khán phòng chế giễu.

Bàn tay tôi nắm microphone nắm chặt rồi lại thả ra, thả ra rồi lại nắm chặt, sân khấu, ánh đèn, người xem dưới khán đài bắt đầu xoay tròn, âm thanh trở nên bén nhọn, sau đó dần dần không nghe thấy gì nữa.

Thế giới là một mảnh hỗn loạn, cho đến khi Thẩm Diệu với cái trán chảy máu, chạy lên khán đài về phía tôi.

Từng bước, từng bước, chỉ còn lại tiếng bước chân của anh.

“Đừng sợ, âm thanh của cô đã chữa khỏi cho tôi, thì cũng có thể chữa khỏi cho cô.” Anh ta nói như vậy ở bên tai tôi.

Bất chợt xảy ra sự cố khiến phía dưới đài trở nên yên tĩnh.

Tôi cũng giống như vừa mới tỉnh mộng, đúng vậy, mấy năm trước bản thân đã để mặc cho người khác chế giễu, bây giờ cũng ở trong một góc không người kiên cường hơn rất nhiều.

“Làm phiền giáo viên chỉnh âm thanh tạm dừng âm nhạc một lát ạ, cảm ơn!”

Trong ánh mắt sáng lấp lánh của Thẩm Diệu, tôi mỉm cười với khán giả, và cúi gập người.

“Xin lỗi các bạn học, nhạc đệm xảy ra chút vấn đề, tiếp theo tôi sẽ hát chay bài hát Sen và Chihiro!”

Không quan tâm phản ứng của mọi người bên dưới khán đài nữa, tôi bắt đầu nhắm mắt lại, hát bằng cả trái tim.

Hát mãi hát mãi, tiếng đàn piano du dương dần phối hợp với tiếng hát của tôi.

Tôi mở mắt ra thì nhìn thấy Thẩm Diệu đang đàn piano trong một góc.

Trên trán còn kết vảy máu, vết máu trên áo sơ mi trắng càng khiến anh ta thêm vẻ tà mị mê người.

Khúc hát kết thúc, trong sân khấu yên lặng rất lâu, mới bùng lên tiếng vỗ tay vang dội.

“Đệch, giọng hát của chị dâu tuyệt vời quá!”

“Rớt nước mắt, hu hu hu.”

“Màn phối hợp này, tiết tấu này, âm sắc này, chỉ có một chữ, tuyệt! Đại ca thật trâu bò!”

Phòng y tế, tôi nhẹ nhàng giúp Thẩm Diệu băng bó cái trán, bất giác trách móc: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không sao, cha tôi lấy gạt tàn thuốc đập đó, không chết đâu.” Vẫn cà lơ phất phơ thiếu đánh như trước.

Hoặc có lẽ, vẻ bá đạo chỉ là vỏ bọc tự vệ của anh ta?

Không nhịn được, tôi lại sờ mái tóc anh ta.

Nhưng Thẩm Diệu lại không khách khí, ôm chặt lấy tôi, vẫn là giọng điệu cà lơ phất phơ đó: “Đừng nhúc nhích, cho ông đây ôm một lát.”

Lúc Trần Như Thị cầm giỏ trái cây tới, nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

“Thật ngại quá, là tôi đến không đúng lúc.” Cô ta xấu hổ cười.

“Biết là tốt.” Thẩm Diệu vẫn độc miệng như cũ, oán giận đến nỗi sắc mặt Trần Như Thị trở nên rất khó coi.

Đúng lúc tôi có việc muốn hỏi, cùng Trần Như Thị đến một căn phòng khác.

“Tại sao lại làm như vậy?”

Trần Như Thị giả ngu: “Hả? Cậu đang nói cái gì? Mình không hiểu.”

Tôi mỉm cười: “Tại sao lại đổi nhạc đệm của tôi thành băng gốc? Còn nữa, tại sao lại đăng tiểu thuyết của tôi viết lên trên mạng?”

“Ồ? Cậu có chứng cứ không”

“Lúc nộp nhạc đệm, là cô chủ động nói cô cũng phải nộp, tiện thể nộp giúp tôi, máy tính của tôi cũng chỉ có cô mượn. Những điều này còn chưa đủ rõ ràng sao?”

Trần Như Thị nhìn quanh một vòng, đứng ở bên cạnh tôi: “Tôi thừa nhận thì thế nào? Cũng chẳng có ai tin đâu.”

“Người khác có tin hay không tôi cũng chẳng để ý, vấn đề là sao cô lại cứ nhắm vào tôi vậy?”

“Ha ha ha!” Trần Như Thị cười rộ lên, “Vì sao? Cô còn có mặt mũi hỏi vì sao ư?”

Ngón trò của cô ta cuộn tròn một lọn tóc: “Vậy cô nói đi, vì sao vậy? Vì sao gia thế nhà tôi tốt, vẻ ngoài cũng xinh đẹp, dáng người đẹp, học hành tốt, trên thế gian này thứ gì tốt nhất đều nên thuộc về tôi! Tại sao hai nam sinh tốt nhất trường đều vây xung quanh cô chứ?”

Trần Như Thị cao hơn tôi nửa cái đầu, cô ta cúi đầu nhìn tôi chằm chằm: “Tại sao mọi thứ cô đều không bằng tôi, nhưng lại có được nhiều hơn tôi? Thế nào? Sao không nói nữa?”

Nhìn thấy dáng vẻ giương nanh múa vuốt của Trần Như Thị, tôi hoang mang, rõ ràng cô ta là hoa khôi, nam sinh thích cô ta phải xếp hàng tới tận nước Pháp, hai nam sinh tốt nhất trường, một người là bạn trai của cô ta, một người là mục tiêu tấn công của cô ta, những thứ này liên quan quái gì đến tôi?

Từ nhỏ mẹ đã dạy tôi, làm người làm việc phải luôn đứng trên góc độ của đối phương mà suy nghĩ, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.

Sau khi kiên nhẫn giả định bản thân mình là Trần Như Thị xong, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ, chính là cô ta không nói lý!

“Trần Như Thị, cô hoàn toàn chẳng yêu ai cả, cô chỉ yêu mỗi bản thân cô thôi.”

Cuộc thi “Phong thái ngôi sao” được tổ chức rất thành công, màn hợp tác của tôi và Thẩm Diệu càng buồn cười hơn.

Trên tường tỏ tình và diễn đàn trường, đều là ảnh chụp của tôi, đêm không về kí túc xá, đi đến hiệu thuốc mua thuốc…

Đúng thật là không có dấu vết photoshop, đều là ảnh cuộc sống thực của tôi.

Nhưng chỉ là một phần nhỏ, những thứ này dẫn dắt cư dân mạng nghĩ đến những điều xấu xa.

Rất nhanh, tràn lan những tin tức như tôi cặp kè đại gia, làm tiểu tam, mang thai, phá thai, trên đường đi học cũng có người chỉ chỉ trỏ trỏ.

Không đợi tôi phản ứng lại, Thẩm Diệu đã lên tiếng chấm dứt chuyện này.

Câu đầu tiên là “Tôi chính là người đại gia kia.”

Mọi người khiếp sợ, trong lòng tôi vừa sợ hãi vừa cảm động.

Câu thứ hai chính là “Cô ấy là thú cưng của tôi.”



Tôi tắt trang web, không có tâm trạng xem tiếp nữa.

Giang Xuyên hẹn tôi đến quán cơm nhỏ lúc trước thường cùng nhau đi ăn, chúng tôi vừa bước vào cửa, dì đã nhiệt tình tiếp đón: “Hai đứa đã lâu không tới đấy nhá, mau vào trong ngồi.”

Đây là căn cứ bí mật của Giang Xuyên, anh ta nói chỉ đưa một mình tôi tới, tôi còn bởi vì vậy mà tự cho rằng bản thân mình đặc biệt.

Bây giờ ngồi bên cửa sổ, mơ hồ còn có thể nhìn thấy được tâm trạng mà tôi đã từng rất chờ mong.

“Anh và Như Thị chia tay rồi.” Giang Xuyên khui cho tôi một lon Coca, nhàn nhạt mở miệng.

Vậy thì sao? Tôi dùng ánh mắt ra hiệu, ở cùng Thẩm Diệu quá lâu, thật sự thói hư tật xấu gì cũng đều học được.

“Niệm Niệm, xin lỗi.” Hotboy Giang Xuyên chân thành nhìn tôi, “Anh có biết chuyện băng ghi âm, lúc đó anh cũng đã khuyên Như Thị, anh còn tưởng cô ấy sẽ đổi, nhưng cô ấy không có…”

Tôi không hề để ý mà uống một ngụm Coca: “Cho nên bây giờ anh đang thay cô ta xin lỗi em?’

Giang Xuyên hiếm khi lộ ra cảm xúc căng thẳng trước mặt tôi: “Không phải, anh…anh chỉ là…”

Anh đang xin lỗi vì đã đùa bỡn tình cảm của tôi, thậm chí sự xấu hổ của anh còn quan trọng hơn lời xin lỗi tôi, cho nên anh không mở miệng được.

Nhận ra được rốt cuộc mình đã thích một người thế nào, Giang Xuyên trước mắt cũng chỉ là vậy thôi.

“Niệm Niệm, chúng ta còn có thể làm bạn không”

- Còn nữa -
 
Sủng Vật Tình Nhân
Chương 6


Phần 6: Chương 7

_______

7.

Bạn? Đương nhiên có thể.

Tôi cười đáp: “Chẳng phải chúng ta vẫn luôn là bạn sao?”

“Bạn bè” hai chữ này tôi nói thật nặng, nặng đến nỗi dường như đã dập tắt ánh sáng trong mắt Giang Xuyên.

Hai ngày nay tôi không đi tìm Thẩm Diệu, ngược lại Thẩm Diệu gửi tin nhắn Wechat đến đe dọa.

“Sao vẫn chưa tới?”

“Thẩm Diệu, trò chơi thú cưng của chúng ta chơi tới đây thôi.”

“Cô chơi tôi?”

??? Rốt cuộc là ai chơi ai vậy? Trong lúc tức giận tôi đã block Thẩm Diệu.

Không phải tôi không nghĩ đến hậu quả của việc đắc tội Thẩm Diệu, nhưng việc tôi quan tâm hơn hình như là phải làm thế nào với chứng mất ngủ của anh ta?

Chẳng lẽ lại tìm một cô gái đến đọc sách cho anh ta sao? Tôi cười tự giễu, mới ý thức được bản thân mình nghĩ quá nhiều rồi.

Cuộc thi “Phong thái ngôi sao” thế mà tôi đã đoạt giải thành tích tốt hạng ba, hôm trao giải, Thẩm Diệu cũng tới.

Anh ta còn không biết xấu hổ mà lên bục nhận giải thưởng với tôi, nói hoa mỹ rằng: “Giải thưởng này có một nửa công lao của tôi.”

Trẻ con, tôi nhét cúp vào trong ngực anh ta, chạy trối chết.

Đáng tiếc vẫn bị nhân viên công tác kéo đi buổi tiệc liên hoan chúc mừng.

Người trẻ tuổi nhiều, lại tụ tập cùng một chỗ, nhất định sẽ chơi trò chơi có cảm xúc mãnh liệt.

Chẳng hạn như bây giờ đang rút đến một đôi người chơi, yêu cầu làm nhiệm vụ ăn bánh quy. Ăn loại bánh quy dài, mỗi người một đầu, bên nào bị gãy, thì coi như là thử thách thất bại, bị phạt một ly rượu.

Không biết xui xẻo thế nào, rút được tôi cùng Giang Xuyên một đôi, Thẩm Diệu và Trần Như Thị một đôi.

Vận mệnh thật kỳ diệu, lúc trước tôi luôn mong chờ vào những lúc như thế này nếu là một đôi với Giang Xuyên thì tốt quá.

Nhưng vẫn luôn không thành hiện thực, bây giờ tôi không nghĩ nữa, ngược lại lại cho tôi cơ hội này.

Thượng đế nên sửa internet lại đi, sự chậm trễ này quá tra tấn người khác đấy.

Không muốn lại có bất cứ dây dưa gì với Giang Xuyên nữa, tôi cắn gãy bánh quy trước, tự phạt một ly rượu.

Trùng hợp là Thẩm Diệu bên kia chẳng thèm cắn, trực tiếp uống cạn một ly rượu.

Tôi tự biết tửu lượng của mình rất tệ, lười nhác mấy lượt, tôi mượn cớ đi vệ sinh.

Lúc ra ngoài, gặp được Giang Xuyên đang nói chuyện với mấy nam sinh.

“Anh Xuyên, anh như vậy cũng không lỗ nha, yêu thương với hoa khôi xong, còn có thể yêu đương với người trong câu lạc bộ của các anh, cái người tên Niệm Niệm gì đó!”

“Ui ~ Giọng nói đó, lúc trên giường thì miễn bàn luôn!”

“Đúng vậy đó, trước đây chẳng phải cô ta là chó li3m* của anh Xuyên sao, dùng ột chút điểm tâm, chắc chắn cô ta sẽ một lòng một dạ.”
 
Sủng Vật Tình Nhân
Chương 7


Phần 7 (hết): Chương 8

_______

8.

Trong quán cà phê xa hoa, tôi mặc áo T-shirt phối với quần jean, vô cùng nổi bật. Bỗng nhiên giống như trong vũ hội che mặt, trà trộn vào một người không đeo mặt nạ.

“Hình như cô không hề ngại ngùng nhỉ.” Bà ta cầm ly cà phê trên bàn lên, trầm ngâm nhìn về phía tôi.

Nhìn không ra vị đại thần này có chiêu thức gì, nói tóm lại là không hề có ý tốt.

Chẳng lẽ mẹ của Thẩm Diệu không thích kiểu người con gái như tôi, cho nên muốn cho tôi một mớ tiền, bảo tôi rời khỏi anh?

“Cô muốn nói gì thì cứ nói.” Không muốn lãng phí thời gian, tôi trực tiếp xuất kích.

Rất rõ ràng, lần thứ hai nghe thấy hai chữ “cô”, khóe miệng của bà ta bất giác run run vài lần.

“Ha ha ha, cô? Cô có biết năm nay tôi bao nhiêu tuổi không?”

Chả trách tôi lại cảm thấy bà ta bảo dưỡng rất tốt, hóa ra là vẫn còn trẻ tuổi.

“Tiểu Diệu không phải con ruột của tôi.” Bà ta nói một câu không đầu không đuôi, từ lúc bắt đầu bà ta đã luôn miệng kêu Tiểu Diệu Tiểu Diệu, vẻ thân mật và rối rắm trong ánh mắt hoàn toàn vượt quá tình cảm dành cho người con riêng.

Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của tôi, bà ta đốt một điếu thuốc khiêu khích: “Tiểu Diệu không nói những điều này với cô sao?”

Giọng điệu bà ta lười liếng, môi đỏ xinh đẹp đóng đóng mở mở.

Hóa ra mẹ ruột của Thẩm Diệu là nhà thiết kế trang phục nổi tiếng người Nhật Bản.

Chả trách Thẩm Diệu luôn mang theo kiểu đẹp trai phong cách Nhật Bản, thảo nào anh lại thích những thứ mang phong cách Nhật Bản như vậy, chả trách tiếng Nhật của anh lại giỏi như vậy…

Câu chuyện rất cũ kỹ, doanh nhân giàu có say mê sắc đẹp và tài hoa của tài nữ, tài nữ bị rung động trước sự theo đuổi của doanh nhân giàu có, gả đi xứ người xa xôi vạn dặm.

Nhưng người đa tình luôn bị hiểu lầm là người vô tình, mẹ Thẩm Diệu vừa sinh ra anh không lâu, doanh nhân giàu có lại say mê một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp khác.

Buồn rầu tích tụ trong lòng lại đi tha hương, cuối cùng mẹ của Thẩm Diệu lựa chọn kết thúc sinh mạng của mình.

Mà người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp kia chính là đại minh tinh nổi tiếng trên khắp cả nước ở trước mắt đây.

Hút xong một điếu thuốc, đại minh tinh vẫn chưa đã thèm: “Nói thật, tôi rất…ghen ghét cô.”

Tôi giả vờ bưng cà phê lên, không có tiếp lời.

“Lúc tôi bằng tuổi cô thì đã có được tất cả những thứ tôi mong muốn, đương nhiên cũng từ bỏ rất nhiều thứ, nhưng mà bây giờ tôi có thể từ từ lấy lại.”

Từ trong vẻ mặt quyết tâm phải giành được của bà ta, tôi mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Trần Như Thị.

“Có gì mà phải ghen ghét cơ chứ?” Tôi không hiểu.

“Ha, cô có một gia đình đầm ấp, có thể từng bước đi học, yêu đương, công việc, cô cho rằng như vậy rất dễ dàng sao?”

Thấy tôi cứng đầu cứng cổ nói mãi không nghe, giọng điệu của bà ta trở nên bén nhọn.

“Đúng là không dễ dàng.” Tôi gật gật đầu,

“Nhưng tôi không nghĩ rằng nếu không có gia đình đầm ấm, không thể từng bước đi học, yêu đương, công việc, thì nhất định phải làm hại người khác.”

Tôi không hề thanh cao, tôi cũng không muốn đoán vì để được nổi tiếng như ngày hôm nay thì đại minh tinh đã phải trả cái giá như thế nào.

Thấy tôi muốn đi, bà ta nhẹ nhàng quăng ra một câu: “Cô không muốn biết tại sao Tiểu Diệu lại mắc bệnh sạch sẽ à?”

Bà ta tiến lại bên tai tôi: “Đứa trẻ Tiểu Diệu xinh đẹp như vậy, từ lâu tôi đã có dự định rồi.”

Cơ thể phản ứng còn nhanh hơn cả đầu óc, tôi bưng cà phê lên tạt qua đó.

Đại minh tinh không kịp phản ứng lại, bị tôi tạt trúng cả người, vẻ mặt không thể tin được nhìn tôi.

Thẩm Diệu xông vào quán cà phê, nhìn thấy chính là một màn như vậy, anh nghệch mặt ra một giây, rồi vội vàng kéo lấy tay tôi, cẩn thận kiểm tra xem có bị thương hay không.

Sau đó hung tợn trừng mắt liếc bà ta một cái: “Cút ra xa một chút!”

Giống như lôi kéo tôi chạy trốn rời đi. Chạy một mạch đến nơi đường phố không người, không khí hơi lạnh lạnh, đèn đường mờ nhạt.

Anh dần bước chậm lại, nhẹ nhàng buông bàn tay nắm lấy cổ tay của tôi ra, cẩn thận hỏi: “Bà ta nói với em hết rồi?”

Tôi rướn về phía trước, dùng sức ôm chầm lấy anh: “Nói chút xíu thôi.”

Anh nặng nề hạ cánh tay xuống, có chút chống cự cái ôm của tôi, nhưng tôi lại ôm cực kì cực kì chặt.

“Niệm Niệm… Anh rất bẩn…” Một người kiêu ngạo như Thẩm Diệu, lời nói nói ra lại như đang bật khóc nức nở.

Lúc nhỏ đã chịu tang mẹ, lại bị người có ý đồ nhớ thương…

Nghĩ đến đoạn đường đi gian khổ của Thẩm Diệu, tôi càng ôm anh ấy chặt hơn.

“Mẹ em đã từng nói với em.” Nghe thấy hai chữ “mẹ”, cảm xúc của Thẩm Diệu đã ổn định hơn một chút.

“Chắc rằng mẹ anh cũng đã từng nói với anh, dưới vẻ bề ngoài nào cũng đều có con người ma quỷ xấu xa, chẳng qua nhiều khi, quốc tịch của bọn họ khác nhau, giới tính cũng khác nhau, nhưng nó chẳng hề liên quan đến bất cứ đặc điểm ở bên ngoài nào, là bọn họ đã hiến tế linh hồn của chính mình. Kẻ không thể tha thứ chính là bọn họ, chứ không phải là những người có đặc điểm giống với bọn họ, càng đừng nói đến người bị hại.”

“A Diệu là người trong lòng của em, anh tốt hơn bất cứ ai luôn đó.”

Tối hôm đó, Thẩm Diệu ôm lấy tôi khóc rất lâu, nước mắt thấm ướt cả lưng tôi. Nhưng lúc anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh, không hề có giọt nước mắt nào.

Trùm trường Thẩm Diệu, từ hôm đó trở đi đã trở nên giản dị dễ gần hơn. Trên lớp, chỗ trống bên người, cho phép người khác ngồi, chơi bóng rổ người khác đụng phải anh, cũng không xông lên đánh nhau với người ta nữa.

Còn có... chủ động muốn hôn muốn ôm tôi…

Mặc dù nói chuyện vẫn khiến người ta tức giận như trước, chẳng hạn như “Lại đây anh ôm một chút”, tựa như đã kéo được nhị ngũ bát vạn* vậy.
 
Back
Top Bottom