Cập nhật mới

Khác Sủng Hoàng Hậu

Sủng Hoàng Hậu
Chương 21


" Nàng sao vậy ?"

Vũ Phong ngồi bên mép giường lo lắng nhìn người đang cuộn tròn trong tấm chăn mỏng, cau mày hỏi

" Bẩm Thái tử điện hạ, tiểu thư chỉ là đến quỳ thủy cần chú ý bồi bổ thân thể là không sao nữa "

" Quỳ thủy ?

"

Ma ma đứng bên cạnh hắn khẽ ho một tiếng, cúi xuống nói thầm vào tai hắn rồi đứng lui về sau.

Vũ Như Nguyệt cuộn tròn trong chăn bây giờ mới chịu với một cánh tay ra ngoài kéo một tay của hắn vào trong chăn đặt lên bụng mình, lí nhí " Đau chết ta rồi "

Vũ Phong nhẹ nhàng xoa bụng cho nàng, thấy không tiện liền rút tay ra bế cả người cả chăn ôm vào trong lòng.

Để nàng tựa đầu vào ngực mình, một tay xoa đầu, một tay xoa nhẹ bụng nàng, giọng cưng chiều " Nguyệt nhi ngoan, ta giúp nàng xoa sẽ hết đau nhanh thôi "

Như Nguyệt tựa đầu vào ngực hắn, cơn đau nhói dưới bụng khiến nàng yếu đi nhiều.

Lâu lâu sau lại cọ nhẹ mũi vào ngực hắn, tức thời hắt xì mạnh một cái.

Cảm thấy một cỗ ấm áp trào ra dưới hạ thân, không kìm được nhấc nhẹ mông kéo áo váy lên cao một chút, thở dài.

Một mảng máu đỏ tươi nổi bật trên chiếc váy trắng của nàng, dính cả lên quần áo của Vũ Phong

Vũ Phong dùng tấm chăn đắp lên nửa thân dưới của nàng, lấy chén nước táo đỏ từ tay hạ nhân từng chút từng chút đút nàng uống " Ngoan, uống một chút sẽ bớt đau hơn thôi " vừa nói vừa thổi nguội chén nước, thấy nàng không muốn uống nữa mới đặt sang một bên

" Tất cả lui ra hết đi " Vũ Phong bế nàng đến phía sau bình phong, đặt nàng ngồi lên đùi rồi cởi từng món đồ trên người nàng xuống, đặt nàng vào thùng nước tắm dược thảo đã được chuẩn bị sẵn

Vũ Như Nguyệt thoải mái tựa đầu trên thùng tắm, để mặc cho hắn xoa bóp.

Bình thường nàng hay tắm ở ôn tuyền riêng trong cung nhưng hiện tại không tiện đi lại nên mới như vậy.

Vũ Phong thành thục lấy chiếc khăn lau khắp cơ thể nàng, xong xuôi mới bế nàng trở dậy mặc một bộ đồ mới rồi lại bế nàng trở lại giường

Lúc này bữa trưa đã được dọn lên, Như Nguyệt tùy ý chỉ vào một món canh trên bàn.

Nàng đã khỏe hơn một chút, lại nhìn qua áo của Vũ Phong mới gọi " Y phục của chàng bị bẩn hết rồi, để ta giúp chàng thay "

Như Nguyệt xỏ giày kéo hắn về sau tấm bình phong, cúi đầu cởi đai lưng hắn, từng món rơi xuống đất.

Vũ Phong không nhịn được muốn trêu chọc nàng, khẽ nắm nhẹ cằm nàng muốn nàng ngước đầu lên, hắn cúi nhẹ đầu cắn lên chóp mũi nàng rồi lần hôn xuống môi, từng tiếng thở gấp phát ra từ sau tấm bình phong.

Như Nguyệt không chịu nổi kích thích này nữa, mệt mỏi ngả đầu xuống ngực hắn, không chịu thua đôi môi hồng nhuận di chuyển đến khuôn ngực rắn chắc vừa liếm vừa hôn, Vũ Phong run rẩy trước từng hành động của nàng, bàn tay lần mò khắp cơ thể nàng rồi lần xuống dưới váy nàng, trong phút chốc cả toàn thân cứng lại.

Hắn đẩy nhẹ nàng ra rồi nhảy vào thùng tắm đã nguội nước, im lặng không nói gì

Như Nguyệt thỏa mãn cười tươi " Thái y nói mấy ngày này chàng không thể làm gì ta "

Ngón tay không yên lại nhảy nhót trên bờ vai hắn, Vũ Phong nắm chặt cổ tay nàng, hơi gằn giọng " Để mấy ngày nữa, xem ta xử trí nàng ra sao !

"

Như Nguyệt biết kết cục sẽ thảm ra sao, sợ hắn sẽ xử lí nàng thật liền ngọt ngào lấy lòng " Được được, để ta giúp chàng tắm "

Thanh Xuân các chỉ là một các nhỏ trong vô số cung điện, Thẩm Vân mặc bộ váy trắng muốt thong thả đi dạo trong vườn.

Nhớ ra điều gì đó nàng liền sai người vào trong lấy tấm lụa đã được thêu đóa mẫu đơn ngày trước ra, nàng muốn đem đến tặng cho tuổi muội đáng yêu kia

" Ta nói cho cô biết, vị tiểu thư kia được Thái tử hết lòng chiều chuộng, nàng ta có Quỳ thủy lại không biết gì lại còn làm loạn cả một cung khiến Thái tử lo lắng "

Một giọng nói khác đáp lại " Cô mới vào cung nên không biết thôi, tiểu cô nương đó được một tay Thái tử nuôi lớn, hai người tình cảm khắng khít thái tử vẫn luôn chiều chuộng nàng ấy như vậy "

Giọng nói kia khẽ ồ một tiếng, lại nghe " Cô chớ đắc tội với tiểu thư, đắc tội với tiểu thư cũng chính là đắc tội với Thái tử, cái mạng nhỏ của chúng ta không giữ được đâu "

Hai tiểu nô tì đi ngang qua Thẩm Vân to nhỏ thì thầm, dù là không cố ý nhưng từng từ một đều rót vào tai nàng, bất giác tay nàng nắm chặt khăn tay hơn một chút

Hai nô tì kia nhìn thấy nàng liền vấn an, biết mình vượt quá phép tắc liền người này kéo người kia chạy đi mất.

Thẩm Vân cảm thấy không thoải mái trong lòng liền quay lại Thanh Xuân các của mình

" Muội ấy sức khỏe không tốt, hôm khác chúng ta đến "
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 22


Thiên hạ thái bình, dân chúng ấm no sung túc

Vũ Phong cầm quân cờ màu trắng ung dung đặt xuống bàn cờ, lại ngước lên nhìn nam nhân đối diện " Người gọi con đến đâu chỉ để đánh cờ giải sầu ?

"

" Con hãy lập Thái tử phi đi, trong cung con trên dưới chỉ có hai trắc phi.

Sắp tới kêu phủ nội đình sắp xếp tuyển tú rồi chọn ra Thái tử phi "

Quân cờ đen trong tay Hoàng đế đặt xuống, chặn nước đi của hắn rồi ung dung thu tay về, nửa phần cũng không để ý đến biểu hiện của hắn

Âm sắc của hắn không " Nhi thần sẽ lập Nguyệt nhi làm Hậu, việc này người không cần bận tâm đến nữa "

" Ta không nói đến không có nghĩa sẽ mặc kệ con muốn làm gì thì làm, Nguyệt nhi tư chất thông minh nhưng không có lai lịch rõ ràng, con nghĩ văn võ bá quan sẽ để con lập nó làm Hậu sao " Hoàng đế ngưng một chút lại tiếp " Tuổi tác ta đã cao, sớm ngày truyền ngôi cho con "

Vũ Phong thoáng siết quân cờ trắng rồi lại ném trở lại hộp ngọc, không nói thêm gì nữa.

Hắn thật sự muốn lập nàng làm Hậu, không cần hậu cung ba ngàn phi tần

Nhưng hắn là ai ?

Là Hoàng đế tương lai đâu thể để hậu cung trống vắng, đâu thể chỉ có một người là nàng, đâu thể mơ mộng cùng sống an nhiên rồi nhìn nhau già đi ?

Khẽ thở dài trong lòng

Đêm đã khuya, hắn ngồi bên đầu giường nhìn chăm chú người đang yên lặng ngủ trên giường.

Nàng càng lớn càng xinh đẹp, càng biết cách khiến hắn một lòng chỉ có mình nàng.

Hắn nhớ lại lời phụ hoàng đã nói, bất giác đưa tay mơn trớn má nàng.

Hắn từng sai người tìm hiểu thân phận nàng nhưng đều không điều tra ra được, thực ra hắn cũng nghĩ nàng cả đời chỉ cần dựa dẫm vào hắn là đủ, thân phận ra sao có quan trọng gì ?

Quan trọng nàng là người hắn yêu thương

Hắn biết nàng chưa từng nghĩ đến chuyện làm Hậu, nàng còn nhỏ đâu cần để tâm đến những chuyện đó nhưng đến một ngày hắn đăng cơ làm Hoàng đế, nàng lại không thể làm Hậu, cả đời chỉ là thiếp cũng giống như mẫu phi của hắn vậy, nhưng nàng liệu có cam chịu hay không ?

Bóng người nhỏ nhắn trên giường khẽ đậy, kéo tay hắn đang đặt trên tóc nàng đặt lên má mình, giọng nàng lí nhí " Ta muốn mùa hè này đến lương đình ngoài thành cơ, ta muốn đi "

Vũ Phong liền nằm xuống cạnh nàng, ôm nàng vào lòng " Được, ta cùng nàng đi "

Chuyện này, để sau vậy.

" Mẫu hậu "

Vũ Hưng sáng sớm đã vào cung thỉnh an Hoàng hậu, hắn nhẹ nhàng dìu mẫu hậu ngồi xuống bàn.

Bà nhìn hắn, không giấu nổi lo lắng trong lòng " Con đó!

"

Lại thấy ánh mắt hắn nhìn xa xăm, bà không nén nổi thở dài " Con không cần tranh đấu vì ta, ta đời này không mong con tranh quyền đoạt lợi, chỉ cầu con một đời sống an nhàn không ưu không lo "

Tranh quyền đoạt lợi ?

Chàng nào có hứng thú.

Chẳng qua chàng chỉ muốn giành hết mọi thứ từ tay hắn mà thôi, dựa vào đâu hắn lại giành được ngôi vị Thái tử, dựa vào đâu hắn được người người kính trọng còn chàng chỉ là một vương gia ?

Dựa vào đâu hắn lại có được nữ nhân như nàng ấy chứ ?

Nữ nhân, suy nghĩ đến ánh mắt hắn liền long lanh ý cười liền quay sang vỗ nhẹ vào tay vào tay mẫu hậu " Người đừng bận tâm, con chỉ đòi lại những thứ đáng ra thuộc về con "

Và cả nàng ấy nữa

Vừa nói hắn đã rời chỗ mẫu hậu để đi tìm nàng.

Trong cung vô số hậu hoa viên lớn nhỏ làm sao để vô tình gặp được nàng đây.

Lời vừa nghĩ liền nhìn thấy bóng dáng vô cùng nhanh nhẹn đang ngồi xổm bên bụi hoa cạnh Phương Uyển các, bên cạnh nàng là một nữ nhân khác mặc xiêm y trắng muốt, dáng vẻ yểu điệu thướt tha

" Nha đầu!

"

Vũ Hưng gọi nàng, Như Nguyệt liền quay mặt nhìn hắn vô tư vẫy tay " Vương gia "

Thẩm Vân đứng cạnh nàng liền cúi người hành lễ, Như Nguyệt ngó quanh người hắn một hồi giọng nói có vẻ chán nản " Tiểu bạch thỏ của ngài đâu ?

"

Vũ Hưng gập chiếc quạt trong tay gõ lên trán nàng, giọng quở trách " Nàng chỉ nhớ đến con thỏ của ta thôi sao ?

Đồ vô tâm "

Như Nguyệt giả vờ xoa xoa trán, quay mặt qua chỗ khác bĩu môi không nhìn hắn " Sao ta phải để ý đến ngài chứ "

Nàng kéo tay Thẩm Vân đứng bên cạnh đi sang hướng khác mặc kệ kẻ đang một ý muốn trêu đùa nàng, Vũ Hưng liền nhanh chân đuổi theo đi cùng nàng

" Nàng thích nó như vậy, hay là vào đình kia nghỉ chân đi ta liền sai người mang nó đến cho nàng, có được không ?

"

Như Nguyệt liền đứng lại, nhìn hắn " Thật không ?

"

" Thật hơn vàng nữa "

" Được!

" Nàng liền kéo Thẩm Vân đi nhanh vào trong đình, kéo nàng ngồi xuống ghế, ghé tai nàng thì thầm " Tỷ tỷ, con thỏ đó của Hưng vương thật sự rất đẹp, lát nữa ta cùng tỷ chơi với nó "

Vũ Hưng đắc ý cười, nói với người đứng phía sau rồi ung dung ngồi phía đối diện nàng, khẽ phe phẩy quạt

Vũ Phong vẫn đang phê duyệt tấu chương, cứ một canh giờ lại có người báo cho hắn hành tung của nàng nếu nàng không ở bên cạnh hắn

" Thái tử, tiểu thư đang chơi bên lương đình gần Phương Uyển các.

Bên cạnh còn có Thẩm Vân tiểu thư là ái nữ của Thẩm hầu gia, còn có cả Hưng vương gia "

Chiếc bút trong tay hắn liền ngừng lại, đặt lại quyển sớ sang một bên rồi lấy chiếc hộp nhung đặt vào trong ngực áo " Đi đến chỗ nha đầu "
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 23


Vũ Phong dẫn theo vài thuộc hạ đi đến nơi tiểu nha đầu đang ở, từ xa hắn thấy bóng dáng nàng vui vẻ cười đùa lại thấy Vũ Hưng phía đối diện nàng không ngừng vô tình chạm vào tay nàng.

Lửa giận trong lòng không cần thổi cũng tự động bùng lên

Như Nguyệt thấy hắn đến gần rồi tự động ngồi xuống cạnh nàng liền biết điều đẩy con thỏ trắng qua một bên ngoan ngoãn sà vào lòng hắn.

Thẩm Vân đứng một bên hành lễ rồi liền lùi qua một bên đứng bên cạnh Vũ Phong không ngẩng mặt

" Chơi vui vậy sao "

Hắn xoa đầu nữ nhân trong lòng mình, hài lòng nhéo nhẹ vào tai nàng giọng quở trách

" Vui chứ, rất vui.

Chàng nhìn xem Hưng vương còn mang tiểu thỏ đến cho ta chơi nữa "

Vũ Phong liếc nhìn qua phía đệ đệ, vòng tay bế nàng ngồi lên đùi mình rồi chầm chậm vuốt ve má nàng.

Vốn tính Như Nguyệt đã quen nên cũng để mặc hắn muốn làm gì thì làm nhưng ánh mắt lại chạm phải Thẩm Vân đứng bên cạnh, đáy mắt nàng ta trống rỗng cũng đang nhìn nàng rồi lại từng chút cúi đầu thấp hơn

" Đệ vào cung có chuyện gì sao ?"

" Đệ đến thăm mẫu hậu, trên đường vô tình gặp nàng ấy nên giúp nàng ấy chơi vui chút thôi " Nói đoạn đưa tay đón thỏ con vào lòng bàn tay khẽ vuốt ve, ngẩng đầu nhìn hắn không kiêng dè

Như Nguyệt đầu tựa phải đồ gì đó trước ngực Vũ Phong liền thò tay vào ngực áo hắn dò xét liền lấy ra được một chiếc hộp gỗ, mân mê chiếc hộp trong tay, không ngẩng đầu " Cho ta sao ?"

" Mở ra đi "

Trong hộp là một cây trâm bạc rất đẹp tạo hình một con phượng hoàng nhỏ đang tung cánh bay, phượng hoàng ngậm một của chuông nhỏ phát ra âm thanh rất vui tai, Như Nguyệt sờ một hồi trên búi tóc mình rồi cài lên búi tóc một cách tùy hứng.

Bên cạnh cây trâm còn một miếng ngọc bội hình hoa sen đeo trên dải lưng, nàng ngắm nghía một hồi liền nhảy ra khỏi lòng Vũ Hưng đưa nó đến trước mặt Thẩm Vân, tươi cười

" Tỷ, cái này tặng cho tỷ "

Thẩm Vân ngẩng đầu nhìn miếng ngọc trên tay nàng rồi lại e dè nhìn Vũ Phong đang ngồi bên cạnh Như Nguyệt

" Cứ nhận đi "

Giọng hắn không cao không thấp nói với Thẩm Vân, từ đầu đến cuối chỉ chú ý đến tiểu nha đầu bên cạnh, vui vẻ cài lại cây trâm trên búi tóc nàng

Thẩm Vân đón miếng ngọc trên tay Như Nguyệt cúi đầu hành lễ " Tạ Thái tử điện hạ ban thưởng " Từ đầu đến cuối không nhìn Như Nguyệt một lần

Vũ Hưng ngồi một bên vuốt ve thỏ con ý chỉ định lẳng lặng xem kịch hay nhưng lại lên tiếng " Đại huynh, huynh cũng thật không tốt đi.

Dù sao người ta cũng là một đại khuê nữ tiến cung làm trắc phi huynh lại lạnh nhạt như vậy "

Vũ Phong lấy chén trà nguội đưa cho nàng rồi lại lấy chỗ trà nàng uống thừa một hơi uống hết đáp lời " Nói thừa "

" Trắc phi ?

Trắc phi là gì vậy "

Như Nguyệt lên tiếng thắc mắc, kì thực từ khi nàng ở bên cạnh Vũ Phong chưa từng để ý đến thân phận hay địa vị của đám người xung quanh vì vốn dĩ đâu có ai dám đụng đến nàng, phi tần trong cung ai cũng kiêng dè nàng 3 phần chưa từng có chủ ý xung đột nàng

" Chính là như vị tiểu thư đó " Vũ Hưng chỉ tay về phía Thẩm Vân

" Vậy ta là gì ?"

Vũ Phong cúi đầu nhìn nàng, bóc một trái nho đặt trước miệng nàng " Tiểu quỷ !

"

Như Nguyệt không hài lòng với câu trả lời ấy, nóng giận cắn cả trái nho và ngón tay hắn rồi quay ngoắt mặt đi.

Nàng nhảy khỏi ghế, hờn dỗi bỏ đi, sợ bị giữ lại nên cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh khỏi lương đình

" Nàng!

" Vũ Phong chỉ kịp thốt một từ thì nàng đã chạy đi mất, thở dài một hơi xoa xoa ngón tay bị cắn rồi cũng đứng dậy, bỏ đi không thèm nói thêm một câu.

Thoáng chốc trong đình chỉ còn lại Thẩm Vân và Hưng vương, Thẩm Vân nãy giờ đứng một bên cũng xin cáo lui

" Vương gia, người đang nghĩ gì vậy ?"

Vũ Hưng đặt chén trà nguội xuống bàn, gõ nhẹ chiếc quạt giấy trong tay " Hồi phủ!

"

Nửa ngày sau đó Như Nguyệt trốn trong cung của Phượng Thi công chúa, gương mặt ủ dột.

Dù có gặng hỏi đến đâu cũng không trả lời

" Nha đầu, rốt cuộc ai dám bắt nạt muội, muội cứ nói đi ta thay muội đi tính sổ kẻ đó có được không ?

"

Như Nguyệt nằm trên giường vẫn lắc đầu, khó chịu lăn qua lăn lại mấy vòng liền không chịu được nữa, giọng ỉu xìu hỏi " Tỷ tỷ, liệu có phải Phong đã chán ghét ta rồi không "

Vũ Phượng Thi đang cắn hạt dưa, bị câu nói của nàng làm giật mình nhất thời bị sặc hạt dưa ho mãi mới ngừng được, còn nghi ngờ bản thân nghe nhầm " Muội nói gì cơ "

Lần này nàng thở một hơi dài hơn, ngồi bật dậy rồi thu mình vào góc giường không trả lời.

Trực giác mách bảo có chuyện chẳng lành, Vũ Phượng Thi bỏ đĩa dưa đang ăn dở qua một bên, tiến đến ngồi gần nàng gặng hỏi " Tiểu tổ tông của ta ơi, rốt cục đã có chuyện gì vậy chứ ?

"

" Có trắc phi rồi sẽ có chính phi, ta đã hỏi mấy nha hoàn rồi, Phong chàng nói ta chỉ là một tiểu quỷ không phải chính phi "

" Ờ, chuyện này " Nàng ậm ừ, về chuyện chính phi không phải do đại huynh nàng quyết định là được mà hiện tại cũng không thể làm nha đầu phiền lòng, suy đi tính lại cứ để một mình huynh ấy chịu trận là được rồi .

" Thật ra, chính phi hay trắc phi đều không quan trọng, quan trọng là huynh ta rất yêu chiều muội, không phải sao ?

"
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 20


Vũ Hưng đạp vào một tên lính đang quỳ trước trướng, gằn giọng

" Còn không mau bẩm báo Thái tử rằng ta cầu kiến ?"

Hai tên lính càng cúi đầu thấp hơn, một tên run rẩy quay đầu hô lớn " Bẩm Thái tử, nhị hoàng tử cầu kiến "

Vũ Phong nhanh chóng dùng chăn quấn kín người nàng, bế nàng ngồi trên đùi mình chỉ để cho nàng hở một chút tóc, bàn tay không quên xoa nhẹ tóc nàng.

Giọng bình thản

" Vào đi "

Vũ Hưng đi vào, cúi đầu được phân nửa liền sững tay rồi lại nhanh chóng thực hiện đúng lễ nghi, đôi mắt hắn nửa phần xao động.

Hắn gằn giọng đôi chút " Thần đệ không biết hoàng huynh di giá đến đây đã chậm chạp nghênh đón, mong hoàng huynh thứ tội "

Mấy ngày gần đây Vũ Hưng lo liệu chuẩn bị cho buổi tập săn bắn vốn dĩ không biết chuyện Thái tử điện hạ đến sớm hơn một ngày.

Có thể thấy phụ hoàng giao việc này cho chàng làm đã thể hiện bao nhiêu phần không coi trọng chàng, chàng và hắn cùng là huynh đệ chỉ khác hắn là Thái tử còn chàng chỉ là hoàng tử.

Vũ Phong không mấy quan tâm đến hắn vẫn mải trêu chọc nữ nhân trong lòng " Đệ cứ tiếp tục lo việc của mình đi, không cần lo lắng cho ta " Ngừng một chút, hắn ngẩng đầu nhìn

" Ngày mai ta và đệ cùng đi săn " Rồi cũng ra hiệu cho Vũ Hưng lui ra ngoài, tiếp tục ghẹo nữ nhân trong lòng

Đợi Vũ Hưng đi khỏi, Như Nguyệt mới ló đầu ra khỏi tấm chăn thở lấy thở để.

Hờn dỗi đánh mạnh vào lồng ngực Vũ Phong " Chàng muốn ta chết ngạt phải không ?"

" Chết ngạt ?

Ta nào dám đối xử với nàng như vậy "

Vũ Như Nguyệt hai tay để trước ngực, quay ngoắt mặt đi nơi khác không thèm nói nửa lời

" Giận ta sao " Vừa nói hắn vừa cười, đôi môi ghé gần cổ nàng ra sức mơn trớn, bàn tay cũng được đà lần mò xuống dưới chăn

Vũ Như Nguyệt quay ngoắt mặt lại, giọng đứt quãng " Còn không mau buông ta ra "

Hắn vốn dĩ không quan tâm đến lời nàng nói, bàn tay lần cởi hết xiêm váy nàng để lộ đôi vai trắng ngần, trước ngực nàng chỉ còn lại chiếc yếm màu vàng nhạt.

Vũ Phong dựt chiếc yếm màu vàng nhạt ném qua một bên, nhìn không rời mắt khỏi ngực nàng nhanh chóng đẩy nàng xuống dưới thân mình, ghé tai nàng thì thầm " Có bao giờ ta buông nàng ra không ?"

Như Nguyệt vòng tay ôm lấy cổ hắn, thì thầm " Đáng ghét "

" Đáng ghét sao ?"

" Phải "

Hắn quỳ giữa hai chân nàng, mơn trớn hôn đôi chân thon dài, hơi nhướn mày " Có còn đáng ghét không ?"

" Ta ghét chàng !

"

Vũ Phong nằm đè lên người nàng, hơi thở nặng nhọc " Nàng yêu ai nhất ?"

" Không yêu chàng !"

Hắn rướn người rồi nhanh chóng ra vào trên cơ thể nàn, hơi thở hổn hển truyền khắp căn phòng " Ta hỏi lại, nàng yêu ai "

Vũ Như Nguyệt nằm dưới cơ thể hắn, môi cắn chặt vẫn cố lắc đầu.

Hắn cúi đầu mút mạnh ngực nàng, mạnh mẽ ra vào khiến nàng không kìm được mà rên lớn, giọng nói đứt quãng " Được...

được... ta..ta yêu chàng... cả đời Vũ Như Nguyệt ta chỉ yêu mình chàng "

Vũ Phong cười thỏa mãn nhìn nàng, hành động ra vào bên dưới càng mạnh mẽ hơn...
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 24


Thật ra nàng cảm thấy những lời công chúa nói đều không sai, chỉ cần hắn ở bên cạnh nàng là đủ rồi, từ bao giờ trong lòng nàng lại để ý đến thân phận vậy chứ

" Tỷ tỷ, tỷ nói đúng, ta không nên cảm thấy như vậy "

Như Nguyệt vẫn giữ khuôn mặt ủ dột trở về cung Thái tử, nàng quyết tâm từ giờ phải tu dưỡng bản thân thật tốt mới có thể trở thành một người giỏi giang, khi đó có thể danh chính ngôn thuận trở thành chính phi

Khi Vũ Phong trở về cung lại thấy tiểu nha đầu của mình đang ngủ quên bên nghiên mực, xung quanh ngập trong giấy, hắn nhặt lên một tờ giấy thuận tiện đọc Trong đó đều là nét chữ nguệch ngoạc của nàng, Vũ Phong âu yếm xoa đầu nàng, bế bổng nàng đến bên giường.

Bàn tay Như Nguyệt còn nắm chặt cây bút không buông, miệng vẫn còn nói mớ " Phải học thật giỏi, phải học "

" Được, ngày mai ta mời phu tử đến dạy nàng học "

Như Nguyệt ngày ngày đều ngoan ngoãn đến phủ tông học nghe giảng, chẳng là một ngày kia vì học một mình quá chán mà nàng lại nghe được người hầu nói chuyện, nàng nghe nói phủ tông học có rất nhiều học sinh đều là con cháu của các vị quan lại trong triều liền đòi Vũ Phong cho nàng đến tông phủ học, tất nhiên với khả năng làm nũng của nàng hắn liền đồng ý.

Nhưng phủ tông học lại ở ngoài cung, hàng ngày đều là Vũ Phong đưa nàng đi học, đến trưa lại đón nàng vào cung vì thế nàng vô tình gây ra nhiều oán thán với các nữ tử khác

" Như Nguyệt tiểu thư " Một vài cô gái khác đi đến chỗ nàng, mùi phấn son từ người họ khiến Như Nguyệt bất giác đưa tay lên mũi

" Có chuyện gì sao ?

"

" Xin hỏi tiểu thư, vị công tử ban sáng là thiếu gia nhà nào " nói đến đây mấy nàng đều e thẹn che miệng cười, gương mặt có chút ửng hồng

" Ý mấy người là Phong ?

"

" Phong ?

Cái tên cũng thật sự xuất sắc, uy dũng hơn người " ánh mắt mấy nàng lấp lánh hết cả, tất nhiên bọn họ chưa từng được gặp hắn nên không thể biết hắn là Thái tử.

" Vậy tiểu thư là gì của chàng ?

Là muội muội của chàng sao ?

"

Nói đoạn cả đám người vội vây quanh Như Nguyệt, chờ đợi câu trả lời

" Không, chàng ấy là phu quân của ta "

Đám nữ tử không kiềm được trợn mắt, chỉ tay vào Như Nguyệt " Phu quân ngươi ?

Ngươi không xứng !

"

Như Nguyệt bình thản nhấp ngụm trà, ngẩng đầu " Có gì không xứng ?

"

Nói đoạn đám người lượt đượt bỏ đi

Đến tiết học sau, mọi người lần lượt vào chỗ ngồi của mình, đồng loạt các tiếng la thất thanh, các đại khuê nữ không màng hình tượng lần lượt bỏ chạy, người sợ quá ngất tại chỗ.

Trên trang vở của các nàng lần lượt là gián, nhện còn có cả chuột.

Như Nguyệt dùng quạt che miệng, tủm tỉm cười thế là buổi học hôm đó kết thúc sớm hơn mọi ngày

Bên ngoài tông phủ là thị vệ đợi nàng, Như Nguyệt không muốn về cung sớm liền trèo tường trốn đi mất, dù nàng là người của Thái tử nhưng những trò trèo cây bắt ếch đều từng làm qua thậm chí còn rất có năng khiếu, vì có Thái tử là chỗ dựa đương nhiên không ai dám động đến nàng chỉ có thể nuốt hận vào trong.

" Tiểu thư " Vũ Hưng đi ngay sau lưng nàng, dùng chiếc quạt ngọc gõ nhẹ vào đầu nàng " Nàng còn có thể trốn ra ngoài được sao ?

"

" Là huynh !

Kể cho huynh nghe một chuyện, ta vừa quậy ở tông phủ, ai kêu mấy nàng ta coi thường ta chứ "

" Được rồi, cũng chỉ có mình nàng dám làm như vậy " Vũ Hưng đưa tay gạt một cánh hoa vướng trên tóc nàng

Như Nguyệt nhìn chăm chú vào mấy cây kẹo mật bên kia đường, vì cần xuất cung nên ngày thường nàng ăn vận đơn giản hơn rất nhiều, trên người cũng chỉ có vài món trang sức nên cũng không mang theo bạc, mọi ngày ở trong cung nàng muốn gì có đó nên không cần dùng đến bạc

" Muốn ăn sao ?

"

Nhưng Nguyệt gật đầu " Ta không mang theo bạc "

Vũ Hưng cười lớn " Được, ta mua cho nàng "

Vũ Hưng bỗng nhiên xoa đầu nàng, ánh mắt trìu mến hơn vài phần " Có thích không ?

"

Nàng còn chưa kịp đón cây kẹo thì một bàn tay khác đã đón cây kẹo của nàng vứt thẳng xuống đất, Như Nguyệt không kịp phản xạ, ánh mắt nhìn theo cây kẹo đầy tiếc nuối, nàng còn chưa được ăn

Vũ Phong ôm nàng vào lòng, trừng mắt nhìn đệ đệ hắn, không nói thêm một lời nào bế thốc nàng lên ngựa, phi như bay về cung
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 25


" Người vẫn còn tin tỷ ấy còn sống sao, Hoàng a di ?

"

Nữ nhân ngồi trên tháp mỹ nhân nàng rất đẹp nhìn nàng chỉ khoảng bốn mươi tuổi nhưng khí chất phi phàm, bàn tay ngọc ngà không ngừng xoa vào bộ đồ nhỏ nhắn không đếm xỉa đến người kia

" Hoàng a di người hãy vui vẻ lên một chút được không "

Bàn tay ngọc ngà bỗng khựng lại rồi đặt bộ đồ trẻ con sang một bên ánh mắt sắc lạnh của một bậc nữ Đế ngày nào quay về, nhìn kẻ đối diện " Đường Thi Hàm, lui xuống !

"

" Hoàng a di người đừng tức giận " Nàng ta cười lạnh, điệu bộ khinh thường nhìn nữ nhân trước mặt " Giờ ta là nữ Đế không còn là công chúa nữa rồi Hoàng a di, ngai vị của con gái người cũng là của ta, giang sơn này cũng là của ta !

"

Nàng ta cười lớn rồi quay lưng đi ra ngoài, nữ nhân kia siết chặt bộ quần áo trong tay " Tịnh Kỳ chỉ cần con còn sống những thứ hư vinh này ta đâu màng "

" Hoàng a di "

Nữ nhân quay đầu nhìn, Đường Thư Di đi ra từ sau tấm màn trướng.

Đường Thư Di là muội muội ruột của Đường Thi Hàm nhưng đối với Hoàng a di lại có tình cảm rất tốt thậm chí còn yêu thương hơn mẫu thân ruột thịt.

Quốc gia này đề cao nữ quyền, từ thuở lập quốc đều là nữ nhân cầm quyền nhiếp chính, nàng chính là nữ Đế đời thứ tư nhưng tỷ tỷ nàng cũng chính là mẫu thân của Đường Thi Hàm vì muốn cướp đoạt ngôi vị nên đã âm thầm sát hại phu quân nàng, giam lỏng nàng trong cung

" Người đừng buồn nữa con nhất định sẽ giúp người tìm tỷ tỷ "

" Phong à "

Vũ Phong bế nàng từ trên ngựa xuống đi thẳng một mạch về tẩm cung, chẳng nói chẳng rằng ném nàng xuống giường mạnh bạo rút đai áo nàng " Nói ! hắn đã chạm vào chỗ nào trên người nàng !

"

Như Nguyệt hoảng sợ nước mắt như châu sa không ngừng rơi, nhất thời bị bộ dạng đáng sợ của hắn dọa đến mức không nói lên lời.

Vũ Phong nhìn nàng cơn giận tắt ngấm đôi bàn tay có chút run run lau nước mắt nàng trong phút chốc liền nhỏ nhẹ trở lại " Nguyệt nhi ngoan, nín đi rồi ta sẽ không lớn tiếng nữa có được không "

Vũ Như Nguyệt được đà khóc to hơn cả vừa nãy, giọng nấc lên " Người xấu "

" Được được, ta là người xấu, mau nín đi " Hắn liền bế nàng đặt vào trong lòng vỗ lưng dỗ dành.

Như Nguyệt một tay túm chặt áo hắn một tay cầm tà áo hắn lên chùi mũi nhưng cũng ngoan ngoãn nín dần, sau cùng chỉ còn tiếng nấc ngắt quãng

" Đợi chút ta sai người pha một chút nước đường ấm để nàng uống sẽ không bị ngạt mũi có được không ?

"

" Không được "

" Không được ?

Vậy thì nàng muốn ăn gì sao ?

"

Như Nguyệt cầm vạt áo hắn xì mũi mạnh thêm một lần nữa, xem chừng đã thoải mái hơn mới nói " Ta muốn ăn kẹo đường "

" Kẹo đường ?

Nàng còn muốn ăn kẹo đường ?

Nàng có muốn ta dẹp hết toàn bộ kẹo đường trong ngoài cung hay không ?

"

" Chàng dám "

" Nàng !

" Vũ Phong thở dài một hơi rồi đành gật đầu đồng ý, ai kêu do hắn chiều nàng thành hư rồi cơ chứ

Một lát sau Như Nguyệt ngoan ngoãn ngồi ăn kẹo trong lòng hắn, đoán rằng nàng đã vui hơn " Từ ngày mai nàng đừng đến tông phủ nữa "

Như Nguyệt bẻ một mảnh kẹo lớn cho vào miệng nhai, cái kẹo hình đầu rồng chỉ còn lại một chiếc sừng nhìn rất buồn cười "Không được "

" Vậy được "

Hôm sau Như Nguyệt vẫn đi học như bình thường nhưng lần này Vũ Phong lại đích thân đưa nàng vào đến tận lớp học hơn nữa lại nói chuyện riêng với phu tử của nàng một lúc sau mới hồi cung.

Ban đầu để dễ đi lại Vũ Phong đã lấy danh một đại phú gia ngoài cung làm thân phận cho nàng nhập học nên phu tử không biết về nàng, có chút xem thường nàng hơn những học sinh khác nhưng hôm nay lại được diện kiến Thái tử điện hạ, được chàng đặc biệt căn dặn hãy để ý đến nàng kĩ càng hơn một chút.

Như Nguyệt ngán ngẩm gối đầu lên sách thầm mắng, bên ngoài cửa phải có đến mười tên thị vệ canh gác, nàng cũng có thêm một tì nữ theo hầu luôn đứng túc trực bên ngoài cửa, bảo sao hắn lại dễ dàng chấp thuận chuyện để nàng đi học tiếp như vậy

Vũ Phong trong cung vẫn đang mải miết phê duyệt tấu chương, tay hắn cầm bút đã chấm mực đỏ vui vẻ vẽ thêm một đôi tai lên trên mái tóc thiếu nữ

" Thái tử người vẽ tiểu thư lên tấu sớ...

"

Hắc Du đứng bên cạnh nhắc nhở, từ lúc có tiểu thư bên cạnh Thái tử của hắn đã thay đổi đi rất nhiều

Vũ Phong đặt bút vào nghiên mực, mỉm cười " Không sao, rất đẹp "
 
Back
Top Bottom