Satoru không biết chiếc gương muốn nói gì với anh.
Sau khi rời khỏi căn phòng đó, anh gần như không còn nhớ rõ mình đã quay về bằng cách nào.
Hành lang dài hun hút, ánh đèn đỏ sẫm hắt xuống sàn đá như những vệt máu khô kéo dài bất tận, nhưng anh không nhớ nổi đã đi qua bao nhiêu khúc ngoặt, bao nhiêu bậc thềm.
Chỉ biết rằng khi cánh cửa phòng ngủ khép lại sau lưng, lưng anh đã lạnh toát, mồ hôi ướt đẫm lớp áo mỏng.
Anh trốn về phòng.
Dựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, trượt người xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu gối như một phản xạ tự vệ vô thức.
Hình ảnh trong gương không chịu tan đi.
Nó bám riết lấy anh, như dư ảnh còn in hằn trên võng mạc sau khi nhìn thẳng vào ánh sáng quá mạnh.
Dù nhắm mắt, dù cố ép bản thân nghĩ sang điều khác, anh vẫn thấy Tokyo đổ nát, bầu trời xám chì, và đôi cánh nhuốm máu mở rộng trong im lặng.
Satoru biết hình ảnh đó không thể là thật.
Anh không có cánh.
Điều đó anh có thể chắc chắn.
Trong những mảnh ký ức rời rạc, lộn xộn mà anh còn giữ được - những mẩu cảm giác vụn vặt về cơ thể, về việc di chuyển, về trọng lượng của chính mình - không có chỗ cho đôi cánh.
Anh nhớ mình từng đứng rất vững trên mặt đất, cảm nhận rõ áp lực dồn lên lòng bàn chân mỗi khi hạ người xuống, từng thớ cơ căng ra để giữ thăng bằng.
Những lần rời khỏi mặt đất cũng không phải nhờ cánh mà là nhờ chú thuật: lực đẩy vô hình của Lục Nhãn nâng cơ thể anh lên trong khoảnh khắc, nhẹ và chính xác, như thể không khí tự nguyện nhường chỗ.
Anh nhớ cảm giác lơ lửng ngắn ngủi ấy, không phải bay, mà là vượt qua trọng lực bằng ý chí và chú lực, để rồi luôn đáp xuống bằng đôi chân của mình.
Từng bước đi, từng cú bật nhảy, từng chuyển động đều dựa vào đôi chân và sức mạnh quen thuộc trong cơ thể, chứ không phải vào thứ gì đó mở ra sau lưng.
Vậy thì tại sao chiếc gương lại cho anh thấy điều đó?
Và Tokyo kia là gì?
Sukuna đã nói, rất bình thản, rất chắc chắn, rằng trận chiến vẫn chưa diễn ra.
Thế giới bên ngoài vẫn đang ở trong trạng thái mong manh, căng như dây cung, nhưng chưa vỡ.
Chú Thuật Giới vẫn còn đứng vững, dù đầy rẫy mâu thuẫn và thù hằn.
Nếu vậy, tại sao anh lại thấy một hậu chiến hoang tàn, như thể mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi?
Một kết thúc không có người sống sót.
Và thiên thần kia... tại sao lại nhuốm máu?
Là máu của kẻ thù?
Hay là máu của những kẻ Người đã cố bảo vệ?
Ý nghĩ đó khiến tim Satoru thắt lại.
Một cảm giác lạnh lẽo lan dọc sống lưng, không rõ bắt nguồn từ sợ hãi hay từ điều gì đó sâu hơn, mơ hồ hơn.
Đôi mắt vô hồn trong gương hiện lên - không điên loạn, không đau đớn, mà trống rỗng như thể cảm xúc đã bị mài mòn, nghiền nát, cho đến khi chỉ còn lại một tâm hồn vỡ nát, thế giới trở về hư không khi thần minh không còn gì để mất ở trần thế này nữa.
Tiêu điều.
Trống rỗng.
Như thể mọi đau đớn đã vượt quá giới hạn chịu đựng từ rất lâu trước đó.
Là vì thiên thần sa ngã?
Hay là vì Ngài mất đi người thương yêu?
...Người thương yêu?
Ý nghĩ ấy khiến Satoru cau mày.
Anh không biết tại sao tiềm thức mình lại trượt về hướng đó.
Trong những mảnh ký ức anh có, không có một gương mặt nào gắn liền với khái niệm "người yêu" ngoài Sukuna.
Nhưng kỳ lạ thay, khi cố gắng lục tìm cảm giác yêu thương dành cho hắn, anh lại không chạm được vào thứ gì rõ ràng: không có ký ức hạnh phúc, không có hình ảnh cụ thể, không có một khoảnh khắc nào bật lên đủ mạnh để anh có thể chắc chắn: à, đây là tình yêu.
Thế nhưng anh vẫn tin rằng đó chỉ là vấn đề của kí ức.
Bởi cơ thể anh chưa bao giờ nói dối.
Sự quen thuộc của Sukuna, của mùi hương, nhịp thở, hơi ấm từ lòng ngực rộng khi hắn ôm anh, tất cả đều quen thuộc vô cùng.
Không phải kiểu quen vì mới gần gũi, mà là quen như một thói quen cũ không cần suy nghĩ.
Như thể cơ thể anh đã từng rất lâu, rất lâu ở trong vòng tay này, đến mức tự động thả lỏng trước khi ý thức kịp phản ứng.
Thế nhưng nếu họ thật sự là người yêu, tại sao mỗi khi nhớ đến hình ảnh trong gương, trong lòng anh lại dâng lên một nỗi đau mất người yêu - sâu, âm ỉ, như một vết thương cũ bị chạm vào.
Chẳng phải Sukuna vẫn ở đây sao, vẫn sống, vẫn thở, vẫn nhìn anh bằng ánh mắt không rời nửa bước?
Còn nếu họ không phải là người yêu, thì tại sao cơ thể anh lại quen thuộc với hắn đến vậy?
Những câu hỏi ấy không có câu trả lời.
Chúng chỉ xoắn lấy nhau, chồng chất lên nhau, tạo thành một nút thắt mơ hồ trong lòng ngực khiến Satoru khó thở.
Từ đó, chiếc gương bắt đầu ám ảnh anh.
Không phải bằng những hình ảnh hoàn chỉnh ngay từ đầu, mà bằng những mảnh vụn rò rỉ vào cuộc sống hằng ngày của anh.
Ban ngày, Satoru vẫn sinh hoạt như thường.
Anh thức dậy, ăn uống, đi dạo trong khuôn viên lâu đài, mỉm cười khi người hầu hỏi han.
Nhưng có những khoảnh khắc rất ngắn, rất thoáng, cơ thể anh lại phản bội sự bình thản ấy.
Đứng bên cửa sổ nhìn ra biển sương xám đặc quánh bao quanh lâu đài, Satoru đôi khi cảm thấy lưng mình nặng trĩu.
Không phải đau, mà là một cảm giác trống rỗng kỳ lạ, như thể ở đó từng có thứ gì đó rất lớn, rất quen, giờ đã biến mất.
Anh vô thức nhúc nhích bả vai, như đang tìm lại sự cân bằng đã mất, rồi mới nhận ra mình đã đứng bất động rất lâu.
Có những buổi chiều đi ngang khu vườn thủy tiên xanh, Satoru chợt dừng lại, ngước nhìn bầu trời.
Trong khoảnh khắc, anh cảm thấy mình có thể rời khỏi mặt đất, không phải bằng chú thuật, mà bằng cánh.
Chỉ cần dồn lực vào lòng bàn chân, đẩy lên, vượt qua trọng lực trong tích tắc.
Ý nghĩ ấy đến quá tự nhiên, đến mức anh đã hơi khụy gối theo phản xạ, rồi khựng lại, tim đập hụt một nhịp khi nhận ra mình đang làm gì.
Chú thuật của anh chưa phục hồi - Anh biết điều đó, nhưng cơ thể anh dường như vẫn nhớ.
Có một lần, khi người hầu mang đến cho anh một khay trà, chiếc tách vô tình va nhẹ vào đĩa, phát ra một tiếng keng khô khốc.
Âm thanh ấy khiến Satoru giật nảy người.
Trong khoảnh khắc, trước mắt anh loang ra một mảng đỏ, không phải máu, không phải sương, chỉ là một màu sắc quen thuộc đến mức tim anh thắt lại.
"Ngài không sao chứ?" người hầu lo lắng hỏi.
Satoru mất vài giây mới nhận ra mình đang được hỏi.
Anh mỉm cười, lắc đầu, đáp rằng chỉ là hơi giật mình.
Nhưng khi quay đi, bàn tay anh vẫn run rất nhẹ.
Những cử chỉ ấy đến rồi đi, không đủ mạnh để anh coi là điều bất thường, nhưng đủ để khiến một cảm giác mơ hồ tích tụ dần trong lòng: như thể ranh giới giữa giấc mơ và tỉnh thức đang mỏng đi.
Và rồi, mỗi khi đêm xuống, giấc mơ lại tiếp tục nơi nó đã dừng lại.
Không phải lúc nào cũng trọn vẹn, không phải lúc nào cũng rõ ràng.
Có những đêm, nó chỉ là một mảng màu đỏ loang ra trong bóng tối, như sương, như khói, như một lớp màn mỏng che khuất mọi thứ.
Satoru mơ thấy mình đứng giữa khoảng không vô định, không có phương hướng, không có mặt đất rõ ràng dưới chân, chỉ có một cảm giác nặng nề ép xuống lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều khó khăn.
Có những đêm khác, hình ảnh trong chiếc gương xuất hiện.
Không còn là những mảnh rời rạc nữa, mà là một dòng chảy liền mạch, kéo anh trở lại Tokyo hoang tàn.
Có những chi tiết trong mơ bắt đầu quen thuộc đến đáng sợ: một vết nứt trên mặt đất, một tòa nhà nghiêng đổ, tay anh chạm vào hoang tàn, thô nhám của khói bụi bám chặt vào làn da mỏng.
Ban ngày, anh vô thức xoa ngón tay vào lòng bàn tay mình, như thể đang tìm kiếm cảm giác ấy.
Giữa khung cảnh ấy, luôn luôn có một bóng người.
Không cử động.
Không quay đầu.
Đứng lặng như một cột mốc bị bỏ quên giữa đống đổ nát.
Ban đầu, Satoru luôn đứng ở rất xa.
Anh nhìn thấy bóng người ấy từ phía sau, từ bên rìa khung cảnh, không thể tiến lại gần, cũng không thể quay đi.
Và mỗi lần như vậy, giấc mơ sẽ kết thúc trước khi anh kịp nhìn rõ.
Anh tỉnh dậy với tim đập nhanh, hơi thở rối loạn, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để tự nhủ rằng đó chỉ là một giấc mơ.
Nhưng những giấc mơ không đứng yên.
Chúng lặp lại.
Và mỗi lần quay lại, chúng tiến thêm một bước.
Khoảng cách giữa anh và bóng người kia dần bị rút ngắn.
Không phải do anh tiến lên, mà như thể chính giấc mơ đang kéo anh lại gần hơn, ép anh phải nhìn rõ hơn.
Đôi khi anh tỉnh dậy với cảm giác như mình đã đứng ngay sau lưng bóng người ấy, chỉ cách một sải tay.
Cho đến một đêm.
Giấc mơ không còn cho anh đứng ngoài nữa.
Không có ranh giới, không có dấu hiệu báo trước.
Thế giới chỉ đơn giản là đổi chỗ.
Satoru mở mắt ra và nhìn thế giới bằng một đôi mắt không còn hoàn toàn thuộc về mình.
Tầm nhìn rung nhẹ, chao đảo, như thể không khí phía trước đang bị bẻ cong.
Làn mi bạc nặng trĩu, dính bết lại bởi thứ chất lỏng ấm và sệt.
Máu.
Nó kéo xuống theo từng cái chớp mắt, loang thành những vệt đỏ sẫm, khiến khung cảnh phía trước bị cắt vụn thành những mảng tối sáng không đều.
Mỗi lần anh cố mở mắt lớn hơn, cảm giác cay rát lan ra, nhưng không phải nỗi đau quen thuộc, mà là một thứ tê dại đã vượt quá ngưỡng chịu đựng.
Không khí lạnh đến mức phổi anh co thắt lại khi hít vào.
Mỗi hơi thở như kéo theo những mảnh băng sắc bén trượt dọc cổ họng.
Thế nhưng đôi tay lại nóng rẫy, nóng đến bất thường, như thể đang giữ lấy một khối lõi đang sôi lên bên trong.
Chú lực cuộn xoáy, nén chặt, không ổn định, nó rung lên dưới da, đập vào xương, tràn qua từng mạch máu.
Anh cảm thấy nó, rất rõ, nhưng không thể điều khiển.
Cơ thể này vẫn là của anh.Từng thớ cơ căng ra quen thuộc.
Áp lực dồn lên vai, lên lưng, lên cột sống giống hệt những gì anh từng trải qua trong chiến đấu.
Trọng lượng phân bổ hoàn hảo, thăng bằng đến mức đáng sợ.
Nhưng quyền kiểm soát thì không.
Satoru nhận ra mình đang bị nhốt lại, không phải trong một không gian, mà trong chính tầm nhìn của bản thân.
Anh không thể cử động theo ý muốn.
Không thể quay đầu.
Không thể nhắm mắt lại để trốn tránh.
Anh chỉ có thể chứng kiến.
Ánh mắt của thiên thần - của anh - chậm rãi lướt sang bên.
Chuyển động ấy mượt mà, chính xác, như thể đã được lặp lại vô số lần.
Tầm nhìn kéo theo, để lộ ra rìa của thế giới: một khoảng tối sâu hơn cả bóng đêm, đặc quánh, không phản chiếu ánh sáng.
Nó không đứng yên.
Nó hiện diện.
Ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau quen thuộc trào lên.
Không có hình ảnh cụ thể.
Không có ký ức rõ ràng.
Nhưng cảm giác thì quá rõ, một nỗi đau đã từng cắm rễ rất sâu, sâu đến mức không cần tên gọi cũng đủ khiến linh hồn run rẩy.
Như mất đi một thứ không thể thay thế.
Như bị xé khỏi một điểm tựa duy nhất.
Tim anh thắt lại, co rúm, dù cơ thể kia không hề biểu lộ.
Satoru muốn tiến về phía đó.
Không phải bằng đôi cánh.
Không phải bằng chú thuật.
Mà bằng một thôi thúc nguyên thủy, dữ dội đến mức gần như tuyệt vọng.
Muốn đến gần hơn.
Muốn nhìn rõ hơn.
Muốn xác nhận điều gì đó, dù kết quả có thể nghiền nát anh.
Nhưng anh chưa kịp chạm tới ý nghĩ ấy thì bóng tối đã chuyển động.
Không gian phía trước rạn nứt, như một vết nứt vô hình bị xé toạc.
Bóng tối không tràn ra, muốn kéo anh vào.
Tầm nhìn vỡ vụn.
Áp lực đột ngột tăng lên, nghiền nát mọi cảm giác khác.
Chú lực trong tay bùng lên trong vô thức, rồi bị nuốt chửng ngay lập tức, như chưa từng tồn tại.
Ý thức anh bị kéo căng, xoắn lại.
Cắn nát.
Xé vụn.
Không còn trên dưới.
Không còn trong ngoài.
Chỉ còn một khoảnh khắc kéo dài vô tận, nơi Satoru biết mình đang tan rã — và không có cách nào dừng lại.
Satoru choàng tỉnh.
Ý thức bị kéo bật lên khỏi đáy giấc mơ như một kẻ chết đuối được lôi lên mặt nước.
Hơi thở anh vỡ ra gấp gáp, khàn đặc, ngực phập phồng dữ dội như chưa kịp tin rằng mình vẫn còn sống.
Mồ hôi lạnh túa ra, dọc theo sống lưng, thấm ướt cả tấm áo mỏng.
Một thoáng rất ngắn, anh không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là dư âm của bóng tối vừa cắn nát mình.
Chỉ khi đầu ngón tay chạm vào ga giường quen thuộc, khi lưng anh cảm nhận được bức tường trắng lạnh lẽo phía sau, Satoru mới dần kéo mình trở lại hiện tại.
Căn phòng yên tĩnh, sạch sẽ, ánh sáng nhạt len qua rèm cửa, quá khác với sắc đỏ và tro tàn trong mơ.
Nhưng cơn đau ở cổ chân không cho anh kịp thở phào.
Chiếc lắc bạc nóng rẫy, như thể vừa bị nung lên trong lửa.
Vòng kim loại ép sát vào da, bỏng rát, từng nhịp nóng lan ra theo mạch máu, gõ thẳng vào thần kinh.
Satoru khẽ rùng mình, vô thức co chân lại, nhưng cử động ấy chỉ khiến cơn đau sắc hơn.
"Satoru?"
Giọng Sukuna vang lên từ ngoài cửa, trầm thấp và gấp gáp hơn thường lệ.
Cánh cửa mở ra gần như ngay lập tức.
Hắn không gõ, không chờ câu trả lời.
Bóng dáng cao lớn tràn vào căn phòng như một khối bóng tối đặc quánh, mang theo áp lực quen thuộc khiến không khí dường như nặng thêm một tầng.
Sukuna tiến đến rất nhanh.
Hắn không hỏi chuyện gì đã xảy ra, không hỏi anh mơ thấy gì, không cho anh thời gian sắp xếp lại cảm xúc.
Vòng tay mạnh mẽ kéo Satoru vào lòng, dứt khoát và chắc nịch.
Cánh tay siết chặt lấy lưng anh, giữ anh sát đến mức gần như không còn khe hở, như thể chỉ cần buông lỏng một chút thôi, người trong tay sẽ lại bị thứ gì đó vô hình kéo đi mất.
Lồng ngực hắn rắn chắc, hơi ấm truyền sang da anh, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh còn sót lại trong người Satoru.
Ánh mắt Sukuna rà soát anh từ đầu đến chân.
Không phải ánh nhìn lo lắng hiền lành, mà là ánh mắt của kẻ quen đánh giá nguy cơ: sắc bén, lạnh lẽo, tập trung cao độ, như đang kiểm tra một vật quý hiếm vừa suýt bị tổn hại.
Mỗi vết run nhẹ của Satoru, mỗi nhịp thở chưa đều, đều không thoát khỏi tầm nhìn đó.
"Nhìn ta."
Giọng mệnh lệnh vang lên sát bên tai, không to, không cần nâng cao âm lượng, nhưng không cho phép từ chối.
Bàn tay Sukuna trượt lên, giữ lấy cằm anh.
Ngón tay cái đặt ngay dưới xương hàm, lực vừa đủ để ép anh ngẩng đầu lên.
Satoru buộc phải đối diện với ánh mắt ấy, ánh mắt đỏ thẫm, sâu và tối, đang khóa chặt lấy anh như thể muốn xác nhận sự tồn tại của anh bằng chính thị giác.
Chỉ khi thấy đồng tử Satoru dần tập trung trở lại, khi nhịp thở gấp gáp của anh chậm đi từng chút một, Sukuna mới buông cằm anh ra.
Hắn cúi xuống cổ chân anh ngay sau đó, không hỏi han, không giải thích, như thể mọi lời nói đều thừa thãi trong khoảnh khắc này.
Động tác của hắn chính xác đến mức lạnh lùng; đầu ngón tay lướt qua chiếc lắc bạc, chạm vào da anh chậm rãi, có kiểm soát tuyệt đối, rút đi hơi nóng từng chút một, như thể kéo thứ bỏng rát đó ra khỏi cơ thể anh bằng một dòng chảy vô hình.
Cơn đau dịu xuống, để lại cảm giác tê mơ hồ lan dọc theo cổ chân, một cảm giác quen thuộc đến mức đáng sợ.
Satoru chợt nhận ra bàn tay ấy chưa từng run, chưa từng do dự, như thể Sukuna đã làm điều này vô số lần - không chỉ trong hiện tại, mà còn trong những ký ức mà anh không còn giữ được.
Khi chắc chắn chiếc lắc bạc đã trở về trạng thái bình thường, Sukuna đứng thẳng dậy, áp lực trong căn phòng theo đó cũng rút đi một phần; hắn quay người, động tác gọn gàng, dứt khoát, như thể mọi việc đã kết thúc, như thể Satoru đã an toàn, và như thể không cần thêm bất cứ điều gì nữa.
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, Satoru đưa tay ra nắm lấy tay hắn.
Cử chỉ ấy đến trước cả suy nghĩ.
Satoru không kịp hiểu mình đang làm gì cho đến khi những ngón tay đã khép lại quanh cổ tay Sukuna, da chạm da, hơi ấm truyền sang rất rõ.
Cái chạm ấy không mạnh, không gấp, nhưng đủ lâu để anh nhận ra mình vừa kéo người kia quay trở lại giường mình - và kéo chính mình vào vùng gần gũi mà anh vốn đang tránh né.
Khoảng cách khép lại rất khẽ; hơi thở của Sukuna chạm vào vành tai anh, thấp và nóng, khiến sống lưng Satoru căng ra trong một nhịp ngắn.
Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rất rõ điều mình đang đòi hỏi: giữ người này ở lại không chỉ là ở lại trong phòng, mà là ở lại rất gần, đủ gần để thân nhiệt, nhịp thở, và sự hiện diện không thể làm ngơ.
Ý nghĩ ấy khiến anh chao đảo - rồi cơ thể anh, phản bội sự do dự, lại thả lỏng một chút, rất nhỏ, như một sự cho phép mơ hồ, im lặng, không lời.
Khoảng cách giữa hai người lúc này đã chỉ có thể đo đếm bằng nhịp thở.
Sukuna vẫn ở đó, rất gần, gần đến mức Satoru có thể cảm nhận rõ sự dịch chuyển rất nhỏ nơi lồng ngực hắn mỗi khi hít thở, hơi ấm phả ra chậm và sâu, mang theo một nhịp điệu trầm ổn nhưng không hề vô hại.
Cánh tay hắn vòng quanh Satoru không siết chặt thêm, nhưng cũng không nới lỏng; sự hiện diện ấy giống như một vành đai vô hình, đủ chắc để không cho anh rơi, cũng đủ kín để khiến anh ý thức rõ ràng mình đang ở trong vòng kiểm soát này.
Satoru nhận ra cơ thể mình phản ứng trước cả khi kịp suy nghĩ.
Vai anh khẽ chạm vào ngực Sukuna, rất nhẹ, nhưng cái chạm ấy đủ để làm không khí giữa họ căng lên, như một sợi dây bị kéo sát đến giới hạn.
Anh nghe thấy nhịp thở của Sukuna chậm lại - không phải vì bình tĩnh, mà vì kiềm chế.
Sự im lặng kéo dài, và trong sự im lặng ấy, Satoru hiểu rằng chỉ cần anh nghiêng đầu thêm một chút, chỉ cần hơi thở anh lệch đi một nhịp, mọi thứ sẽ vượt qua ranh giới mong manh mà cả hai đều đang cố giữ.
Ánh mắt Sukuna hạ thấp, dừng lại rất lâu nơi cổ họng Satoru, nơi mạch đập khẽ chuyển động theo từng nhịp thở chưa kịp đều.
Trong đôi mắt đỏ sẫm ấy, khao khát hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết - không bùng lên dữ dội, mà bị nén chặt, cuộn sâu, như một ngọn lửa bị ép dưới lớp đá dày.
Hắn muốn tiến gần hơn, điều đó quá rõ; muốn cúi xuống, muốn chạm vào, khao khát đánh dấu sự hiện diện của mình theo cách nguyên thủy nhất.
Nhưng chính vì muốn, hắn lại đứng yên.
Sukuna nghiêng người xuống rất chậm, đến mức Satoru có thể cảm nhận được từng khoảng cách đang bị thu hẹp lại.
Trán hắn chạm nhẹ vào thái dương anh, hơi thở lướt qua làn da mỏng manh, đủ gần để khiến tim Satoru đập lệch một nhịp.
Không phải một nụ hôn, mà là lời cảnh báo thầm lặng về việc họ đang ở sát ranh giới đến mức nào.
Bàn tay hắn trượt lên lưng anh, đặt hờ ở đó, không siết, không vuốt, chỉ để yên một cái chạm dừng đúng lúc, để lại toàn bộ căng thẳng treo lơ lửng giữa hai người.
Satoru nhắm mắt lại.
Không phải vì sợ, mà vì cơ thể anh đã mệt mỏi đến mức không muốn chống lại cảm giác an toàn giả tạo đang bao phủ lấy mình.
Anh biết rất rõ sự thân mật này không hề vô hại, rằng việc ở lại trong vòng tay Sukuna đồng nghĩa với việc cho phép hắn tiến rất gần đến những giới hạn thân mật anh chưa từng gọi tên.
Nhưng ngay lúc này, trong căn phòng tĩnh lặng ấy, sự khao khát bị kiềm chế của Sukuna lại khiến anh thấy mình được giữ chặt hơn bất kỳ lời hứa nào.
Sự căng thẳng rút đi từng chút một, như thủy triều rút khỏi bờ sau cơn bão.
Trong vòng tay này, bóng tối không tiến tới.
Chiếc gương không mở ra.
Những giấc mơ, lần đầu tiên sau rất lâu, lùi lại phía sau ý thức.
Sukuna giữ nguyên tư thế ấy rất lâu, cho đến khi nhịp thở của Satoru trở nên sâu và đều.
Ánh mắt hắn hạ xuống, dõi theo gương mặt đã chìm vào giấc ngủ kia - không còn đánh giá, không còn cân nhắc, chỉ còn một sự tập trung tuyệt đối, như thể toàn bộ thế giới đã được thu gọn lại trong vòng tay hắn.
Hắn anh chừng không chớp, như thể chỉ cần lơ là một nhịp thở thôi, thứ gì đó vô hình kia sẽ lại trườn tới, cướp người trong vòng tay hắn đi mất.
Trong ánh nhìn ấy có sự cảnh giác lạnh lẽo của kẻ quen thống trị, đan xen với một nỗ lực rõ ràng để kiềm chế, như thể hắn đang đứng giữa ranh giới mong manh của việc giữ Satoru nguyên vẹn, và ham muốn kéo anh chìm sâu vào thế giới chỉ thuộc về mình.
Đêm đó, bóng tối không quay lại.