Cập nhật mới

Fanfiction SukuGo | Once upon a time

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406359171-256-k918458.jpg

Sukugo | Once Upon A Time
Tác giả: kynnyuan
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Prompt response: SukuGo x twisted fairy tale

PG13 | Multi-chapters | By Kynnyuan



sukusato​
 
Sukugo | Once Upon A Time
một ;


Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên chàng trai nhìn thấy là một màu trắng.

Không phải thứ trắng dịu dàng của ánh nắng sớm, cũng chẳng phải trắng mềm mại của tuyết.

Mà là một thứ trắng lạnh lẽo, cứng rắn, bao trùm lên không gian như một lớp da chết chưa bong tróc.

Trần phòng cao đến mức cổ chàng phải ngửa ra sau mới nhìn thấy điểm kết thúc, bốn cột thạch cao chạm khắc hình thiên thần kéo thẳng từ sàn lên mái vòm tròn, đôi cánh dang rộng như đang chống đỡ cả một bầu trời sụp đổ.

Chàng trai nằm bất động rất lâu.

Cơ thể chàng đau.

Không phải kiểu đau sắc nhọn, mà là cảm giác trống rỗng âm ỉ, như thể thứ gì đó từng thuộc về chàng đã bị lấy đi, để lại một khoảng rỗng không tên nơi thắt lưng và lồng ngực.

Khi chàng thử nhúc nhích, chàng mới nhận ra mình đã nằm đây bao lâu, khiến làn da nhợt nhạt đến mức gần như hòa lẫn với lớp đệm trắng muốt bên dưới.

Chàng trai lướt mắt nhìn quanh.

Trong phòng không đặt nhiều đồ vật, đa phần đều là những món đồ cá nhân có thiết kế tinh xảo đến mức gần như vô hồn.

Một chiếc bàn trắng bốn chân đặt gần cửa sổ, mặt bàn và chân bàn đều được chạm trổ thiên thần tương tự như hình khắc trên các cột trụ thạch cao.

Bên cạnh là một chiếc ghế bành lớn phủ đệm nhung xám rất nhạt, nhạt đến mức gần như chạm vào màu trắng, có lẽ được đặt ở đó để chủ nhân căn phòng ngồi ngắm cảnh sắc bên kia ô kính.

Ở đầu kia căn phòng là một tủ quần áo cao lớn, cũng mang phong cách chạm khắc tương tự.

Song song với nó là một chiếc gương cao, gần như chạm tới chiều cao của không gian rộng lớn này.

Chiếc gương là thứ chàng trai chú ý nhất từ khi anh tỉnh dậy.

Thiết kế của nó không khác biệt nhiều so với những món đồ khác trong phòng, nhưng thay vì khắc chạm vô số thiên thần ở góc nhìn nghiêng, khung gương lại được trang trí bằng một khuôn mặt thiên thần chính diện, hướng thẳng về phía chiếc giường nơi anh đang nằm.

Đó là một khuôn mặt rất đẹp - chàng trai nghĩ thầm.

Đôi mắt khép hờ như của một kẻ vĩ đại đang ban phát tình yêu cho chúng sinh.

Sống mũi cao thẳng.

Đôi môi hé mở, tựa như đang đọc lên một khúc ca cầu hồn dẫn dắt những linh hồn sa ngã.

Mái tóc hơi dài, buông xõa, được chạm khắc bay nhẹ như thể có một làn gió vô hình lướt qua, khiến khuôn mặt ấy mang theo một nét u buồn mơ hồ.

Một khuôn mặt thiên thần tiêu chuẩn.

Nhưng không hiểu vì sao, Gojo lại có cảm giác, thiên thần đó đang nhìn anh.

Không phải nhìn qua, mà là nhìn thẳng.

Như thể chỉ chờ anh tỉnh lại.

Một thôi thúc mơ hồ dâng lên trong lồng ngực.

Chàng trai tung chăn, chống tay ngồi dậy.

Lúc này anh mới nhận ra màu da mình nhạt đến mức nào, một màu trắng của kẻ đã rời xa ánh mặt trời quá lâu.

Có lẽ anh đã nằm đây rất lâu rồi.

Và có lẽ... anh đã từng bị thương rất nặng.

Kết luận ấy được đưa ra khá dễ dàng, dựa trên cơn đau âm ỉ nơi thắt lưng, và dựa trên sự thật rằng anh hoàn toàn không nhớ nổi mình là ai.

Kể từ khi tỉnh dậy, nhận ra bản thân đang ở trong một không gian mà anh không biết là xa lạ hay thân thuộc, chàng trai đã cố gắng đào bới ký ức để tìm ra một manh mối về chính mình.

Nhưng thứ đáp lại anh chỉ là những mảng trống rỗng, trống rỗng như chính căn phòng tráng lệ nhưng thiếu sinh khí này.

Chỉ duy nhất thiên thần trong chiếc gương kia... là mang theo một cảm giác kỳ lạ.

Chàng trai chống một tay lên chiếc tủ nhỏ đầu giường, mượn lực đứng dậy, rồi chậm rãi đi về phía gương.

Sàn đá hoa cương lạnh đến thấu xương.

Nhưng kỳ lạ thay, cái lạnh ấy không khiến đôi chân tê rần của anh khó chịu.

Trái lại, nó mang đến một cảm giác dễ chịu mơ hồ.

Trên sàn có trải một tấm thảm nhung đỏ, màu đỏ duy nhất trong căn phòng trắng xóa - một vệt màu chói mắt như máu khô.

Chàng nhìn nó, rồi vô thức tránh sang một bên, chọn bước chân trần trên đá lạnh.

Có vẻ rất êm ái, chàng trai nghĩ.

Nhưng không hiểu vì sao, anh lại không muốn bước lên đó.

Đến lúc này, anh mới nhận ra trên cổ chân mình có một chiếc lắc bạc.

Hoặc có thể là bạch kim — chàng trai không thật sự rành về các loại kim loại quý.

Chiếc lắc rất mảnh, chỉ dày vài milimet.

Trên bề mặt kim loại trắng khắc chi chít những ký tự mà anh không sao nhớ nổi.

Chàng trai thử tìm kiếm trong ký ức.

Rõ ràng anh vẫn nhớ bảng chữ cái cơ bản, vẫn biết đây là chữ viết, nhưng lại không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc để hiểu được những ký tự ấy mang ý nghĩa gì.

Anh khẽ lắc cổ chân.

Chiếc vòng nhẹ đến mức gần như không tồn tại trên da.

Những hình ảnh vụn vỡ thoáng hiện lên trong đầu khiến anh có cảm giác mình không thích đeo trang sức.

Nhưng anh không chắc đó là phán đoán hay là sự thật.

Vì vậy, chàng trai quyết định bỏ qua.

Trước mắt, anh tiếp tục bước từng bước tập tễnh đến trước khuôn mặt thiên thần trên tấm gương bạc trắng muốt.

Bàn tay anh là thứ chạm vào gương trước.

Cảm giác lạnh lẽo lan ra từ đầu ngón tay, khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút.

Lúc này, chàng trai mới lần đầu nhìn rõ hình ảnh của chính mình trong gương kể từ khi tỉnh lại.

Tay anh là thứ chạm đến gương trước, xúc cảm lạnh lẽo chạm đến từng ngón tay khiến anh thêm chút tỉnh táo.

Lúc này, chàng trai mới nhìn thấy ngoại hình mình trong gương, lần đầu tiên sau khi tỉnh lại.

Tóc trắng mắt xanh là những thứ hiếm hoi còn xót lại trong kí ức đã gần bằng trang giấy trắng của anh.

Tóc anh trong gương dài hơn những hình ảnh chắp vá trong đầu.

Chàng trai không rõ mình thích tạo hình nào hơn, nhưng có lẽ tóc dài khiến anh có một cảm giác yếu đuối mỏi mệt.

Hai gò má anh cũng hơi trũng, và cần cổ thì lộ cả mấy đường gân xanh nhợt nhạt.

Có lẽ anh đã bất tỉnh rất lâu, mất rất nhiều thời gian để hồi phục được, thần sắc vẫn chưa thể chạm được hăng hái như hình ảnh đọng lại trong tâm trí mình.

Một điều nữa chàng trai nhận ra: anh khá cao so với những đồ vật khác trong phòng.

Vậy mà tấm gương bạc này còn cao hơn cả anh.

Viền gương vượt quá tầm tay với tới - khi đứng gần, chàng trai buộc phải ngẩng cổ mới có thể nhìn thấy khuôn mặt thiên thần được chạm khắc phía trên.

Ở khoảng cách gần, đường nét của thiên thần càng trở nên sắc bén, khiến cảm giác như có ai đó đang kêu gọi mình trong anh trở nên chân thật hơn bao giờ hết.

Vì vậy, anh vươn tay lên, muốn chạm vào khuôn mặt bằng bạc ấy.

Nhưng trước khi những đầu ngón tay xanh xao kịp chạm tới bạc trắng, cánh cửa gỗ lớn ở đầu kia căn phòng bật mở.

Tiếng kẽo kẹt vang lên, khiến chàng trai giật mình quay đầu nhìn sang.

Ở phía ngược sáng, một bóng người cao lớn đứng nơi ngưỡng cửa, hình dáng đổ bóng dài xuống sàn.

Người đó rất vạm vỡ — bờ vai rộng gần như chiếm trọn không gian khung cửa.

Hành lang tối phía sau khiến anh không thể nhìn rõ gương mặt, nhưng anh vẫn mơ hồ nhận ra bóng của một, hai, ba... và bốn cánh tay.

Người kia từ từ bước vào vùng sáng.

Mái tóc hồng hiện ra giữa không gian trắng bạc, lạc điệu đến chói mắt.

Chàng trai khẽ chau mày, cố gắng lục tìm trong ký ức xem người này là ai, và mình nên chào người ấy như thế nào.

Nhưng trước khi anh kịp mở lời, người kia đã sải bước vào căn phòng, mở rộng vòng tay tiến thẳng về phía anh.

"Chào em, vương tử của ta," giọng nói trầm thấp vang lên.

"Ta đã đợi em rất lâu rồi."

.

.

.

Còn tiếp

.

.

.

Author Note:

Chào mọi ngườiiiii, mình đã quay lại rồi đâyyyyyy

Chiếc fic "Once upon a time" này được mình bắt đầu viết 3 năm trước, nhưng viết mãi không xong.

Mới đầu mình chỉ định viết one shot thôi, nhưng giờ viết dài quá ra short fic luôn rồi.

Mình đang beta lại, xin phép đăng trước để mọi người đọc nhân dịp come back.

Đây là my first serious attempt at SukuGo nên rấttttt welcome mọi người comment và góp ý để mình đảm bảo bớt OOC nhất

Mọi người đọc vuiiii.

Nhớ comment để tui có mood beta tiếp nhaaaaa
 
Sukugo | Once Upon A Time
hai ;


1.

Chàng trai còn chưa kịp đáp lại thì kẻ bốn tay kia đã bước tới.

Khoảng cách giữa họ khép lại rất nhanh, nhanh đến mức anh chỉ kịp nhận ra hơi nóng trước khi cơ thể mình bị kéo vào một vòng tay rộng lớn.

Vòng tay ấy nóng hầm hập, như thể mang theo cả nhịp tim và hơi thở của người kia, bao trùm lấy anh một cách tự nhiên đến đáng sợ.

Đến lúc ấy, anh mới ý thức được người trước mặt cao lớn đến nhường nào.

Vẫn chưa thể chạm tới độ cao của chiếc gương bạc trong phòng, nhưng rõ ràng cao hơn anh một cái đầu.

Hắn khoác kimono đen tuyền - màu đen sâu và nặng, đối nghịch hoàn toàn với cung điện thạch cao trắng lóa này.

Thế nhưng, sự đối nghịch ấy lại không hề tạo ra mâu thuẫn, như thể bóng tối vốn dĩ sinh ra để nằm gọn trong ánh sáng này.

Bàn tay hắn rất lớn.

Cánh tay quấn quanh người anh mang theo một thứ sức mạnh khiến chàng trai vô thức sinh ra đề phòng.

Hai trong bốn cánh tay xiết chặt lấy eo anh, chặt đến mức xuyên qua lớp áo lụa mỏng, anh có thể cảm nhận rõ từng đường gân căng lên dưới lớp cơ chắc nịch.

Cái ôm chặt đến nghẹt thở.

Thế nhưng hai cánh tay còn lại lại hết sức dịu dàng.

Một bàn tay vuốt ve mái tóc trắng mềm, bàn tay kia nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh, đúng ngay vị trí cơn đau âm ỉ vẫn còn lưu lại.

Trong vòng tay ấy, hắn thỉnh thoảng cúi xuống, sống mũi cao khẽ rà qua mái tóc anh, hơi thở nóng rẫy xuyên qua từng sợi tóc mảnh phả lên da chàng trai, khiến anh bất giác rụt người lại.

Chuyển động ấy quá nhỏ, nhưng không hiểu sao hắn vẫn nhận ra.

Bàn tay trên lưng anh lại vuốt nhẹ thêm lần nữa, chậm rãi, kiên nhẫn, như đang trấn an một sinh vật non nớt vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng dài.

Không hiểu vì sao, cảm giác này lại quen thuộc đến lạ: Thân thể anh nhận ra người kia.

Nhưng thay vì mang lại an tâm, cảm giác thân thuộc ấy lại khiến máu trong người anh sôi lên như adrenaline trào dâng khi kẻ mạnh sắp đối đầu với kẻ mạnh khác.

Mạnh mẽ.

Điên cuồng.

Và quen thuộc đến mức sai trái.

Sự mâu thuẫn giữa ký ức của cơ thể và tiếng gọi bản năng khiến chàng trai vô thức nhíu mày.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn chọn nghe theo cảm giác an toàn mơ hồ kia, để mặc cho kẻ bốn tay nhấc bổng anh lên, bế trở lại chiếc giường lông vũ trắng muốt.

"Gojo Satoru, vương tử của ta," hắn nói khẽ, giọng trầm như một lời chú cổ xưa.

"Em thật sự tỉnh lại rồi."

Gojo Satoru.

Anh lẩm bẩm phát âm từng chữ trong đầu, như thử chạm vào chúng bằng lưỡi.

Gojo.

Satoru.

À.

Đó là tên anh.

.

.

2.

Theo lời kể của người kia - giờ anh biết hắn tên là Sukuna - Satoru nghe được câu chuyện về cuộc đời mình.

Sukuna nói rằng anh là vương tử của thế giới này.

À, không hẳn là vương tử theo nghĩa cổ xưa, bởi họ vẫn sống giữa thế kỷ hai mươi mốt hiện đại, nơi vương quyền chỉ còn tồn tại trong sách sử.

Nhưng anh là kẻ thừa kế mạnh nhất của Ngự Tam Gia, ba gia tộc đứng đầu Chú Thuật Giới.

Theo cách Sukuna nói, điều đó cũng đủ khiến anh trở thành một trong những chủ nhân của thế giới này.

Vì sức mạnh ấy, anh tham gia vào chuỗi chiến đấu nhằm hạ sát một kẻ mang tên Kenjaku.

Ở trận chiến cuối cùng, lõi chú lực của anh bị tổn thương nghiêm trọng.

Lục Nhãn cưỡng ép cơ thể anh rơi vào trạng thái ngủ đông để tự bảo toàn và hồi phục.

"Ta dùng trăm phương ngàn kế mang em ra khỏi hậu chiến hoang tàng, ai ngờ em lại ngủ mất mấy năm.

Ta đã đợi thật lâu để mong em trở lại", Sukuna đã nói như vậy khi ôm lấy anh trên chiếc giường trắng, kể cho anh về cố sự của những năm về trước.

Bốn cánh tay lớn vẫn vòng xung quanh người anh, khẽ nhịp nhịp tay như một người lớn dịu dàng ôm lấy đứa trẻ sơ sinh mỏng manh, cố gắng trấn an nó sau một điều gì kinh sợ.

Giọng hắn cũng không còn mang tông trầm khô cứng như câu chào đầu tiên, mà mềm mỏng hơn, như thủ thì với anh khi hắn thi thoảng cuối xuống hít hà mái tóc tơ mềm.

Khi kể đến trạng thái tổn thương của anh, Satoru có thể cảm thấy giọng hắn ta run rẩy thật nhẹ.

Như thể quan tâm.

Như thể đau lòng.

Hẳn là phải đau lòng, Satoru nghĩ.

Bởi Sukuna bảo rằng, hắn và anh đã yêu nhau khi cùng đồng hành trong trận chiến đó.

Tên Kenjaku kia dùng huyết thuật ép Sukuna hồi sinh, những mong Sukuna sẽ giúp mình huyết tẩy Chú Thuật Giới.

Nhưng ngay từ trận chiến đầu tiên khi tỉnh lại, Sukuna đã đem lòng yêu Satoru.

Hắn vì vậy mà đổi phe, chọn vào phe sáng.

Nước chảy đá mòn, anh đáp lại tình cảm của hắn.

Rồi cả hai gắn bó bên nhau, đi qua chính biến Shinjuku, đi qua Tử Diệt Hồi Du hoang tàn đổ nát.

"Bởi ta đã phải lòng em ngay từ lần đầu gặp em", Sukuna xoay người anh lại, dùng ngón tay chai sần vén nhẹ một lọn tóc bạc của anh ra phía sau vành tai.

"Bởi ta đã phải lòng em ngay từ lần đầu gặp em."

Đôi mắt đỏ nhìn thẳng vào đôi mắt xanh, ánh nhìn xiết chặt người trước mặt, không chừa cho anh bất kỳ lối thoát nào.

Satoru nhìn lại, chăm chú, như muốn từ sâu trong đó kéo ra một mảnh ký ức bị lãng quên suốt những năm tháng yêu đương mà Sukuna kể.

Nhưng không có gì cả.

Chỉ có vài tia sáng mơ hồ.

Có lẽ là chú thuật.

Có lẽ là chiến đấu.

Nhưng giữa những mảnh rời rạc ấy, không có Sukuna.

Anh hơi nhíu mày.

Ngay lập tức, ngón tay Sukuna đã vuốt nhẹ giữa hai đầu mày ấy, dịu dàng đến mức không cho phép nếp nhăn tồn tại.

"Không cần cố nhớ," hắn nói khẽ, "Vương tử của ta, em cứ nghỉ ngơi đi."

Bàn tay chai sần trượt xuống, vuốt ve gò má anh, rồi áp hẳn vào má kéo anh lại gần.

Mũi hai người chạm vào nhau.

Satoru biết đây là cử chỉ của tình nhân.

Nhưng cùng lúc đó, cơ thể anh lại nghe thấy một tiếng gọi rất khẽ, rất xa — cảnh giác.

Trước khi anh kịp nghe theo, cơn buồn ngủ nặng nề đã ập tới.

Satoru chìm vào giấc ngủ trong cảm giác dịu dàng nơi gò má.

Bốn cánh tay đan lại, tạo thành một vòng bảo hộ kín kẽ quanh anh, như thần minh cúi xuống che chở cho vương tử khỏi thế gian đẫm máu.

.

.

3.

"Ngài đừng bảo em ngủ nữa."

Satoru lẩm bẩm.

"Em đã ngủ suốt mấy ngày rồi."

Lúc này, cả hai đang tựa vào nhau trên giường.

Satoru ngồi gọn trong lòng Sukuna, thân thể mảnh khảnh lọt thỏm giữa vòng tay lớn.

Anh vẫn mặc chiếc áo lụa trắng, lớp vải mềm rũ ôm lấy thân thể gầy gò.

Vì thỉnh thoảng cựa mình, cổ áo hơi xộc xệch, để lộ hõm xương quai xanh xinh đẹp.

Làn da trắng như sứ của Satoru tương phản đến chói mắt khi tựa vào kimono màu huyết dụ Sukuna đang mặc.

Tay hắn choàng qua hông anh, kéo sâu anh vào lồng ngực.

Ngón tay như vô tình lướt qua phần da trắng lộ ra nơi cổ, nóng rẫy, từng đợt từng đợt gửi cảm giác tê dại dọc theo sống lưng Satoru.

Anh vô thức dịch ra ngoài một chút.

Nhưng vòng tay kia liền khẽ kéo lại, giữ nguyên khoảng cách khắng khít ấy.

"Em chẳng phải là vương tử ngủ trong rừng của ta sao?"

Sukuna cười khẽ.

Satoru phụng phịu lắc đầu.

Hai má hồng lên rất nhẹ.

Vương tử đẹp đẽ như búp bê sứ, chỉ cần một chút phản ứng cũng đủ khiến người khác xao động.

Bàn tay Sukuna rời khỏi xương quai xanh, trượt lên vuốt ve đôi môi mỏng.

Đôi môi bạc tình nhưng đẹp đến mức khiến người ta muốn hủy hoại.

Sukuna cúi xuống.

Khi môi hắn tiến sát, Satoru theo bản năng ngửa đầu ra sau, khiến nụ hôn chỉ sượt qua khóe môi.

Anh biết hôn là điều bình thường giữa những tình nhân, nhưng cơ thể vừa tỉnh dậy của anh lại vô thức bài xích.

Ngay từ khi anh vừa tỉnh lại, Sakuna đã thi thoảng làm ra những hành động thân mật như chạm vào anh hay hôn anh.

Satoru đến giờ đã quen dần với những cái ôm đầy hơi thở xâm lược của người đàn ông này.

Anh đã có thể ngăn cảm giác cảnh giác khi tiếp xúc với dã thú lại, học cách chìm vào cái ôm mạnh mẽ của Sukuna

Ánh mắt Sukuna thoáng tối lại.

Rồi rất nhanh, hắn tự kiềm chế, nới lỏng vòng tay, chừa cho anh một khoảng không vừa đủ để thở.

Lần này cũng vậy.

Satoru nghiêng người, tay chạm nhẹ nhẹ lên gò má xương xương của hắn như an ủi, rồi nhanh nhẹn bước xuống giường.

Đã vài tuần trôi qua từ khi anh tỉnh dậy, nhưng chân tay anh vẫn còn yếu ớt.

Cảm giác vô lực đã giảm bớt, có điều vẫn không thể là sức mạnh căng tràn anh man mán nhớ ra từ kí ức vỡ vụn của mình.

Nhưng cảm giác này không ngăn được Satoru hoạt động trong khuôn khổ sức khỏe mà Sukuna đề xuất cho anh.

Như lúc này đây, anh từng bước từng bước đi đến kệ sách, kéo xuống một cuốn album ảnh màu nâu mà anh đã tò mò suốt mấy ngày nay.

Anh bước đến kệ sách, rút ra một cuốn album ảnh màu nâu đã khiến anh tò mò suốt mấy ngày nay.

"Sukuna," anh ngẩng đầu lên.

"Ngài kể cho em về tập ảnh này nhé."

Sukuna dễ dàng đồng ý trước khi bước xuống giường, ôm anh đến chiếc ghế bành bên cạnh cửa sổ.

Hắn ngồi xuống, để anh ngồi lên đùi mình, vòng tay hơi lỏng ra để Satoru tìm được một vị trí thoải mái.

Satoru nhớ, và biết, rằng mình rất cao, cao hơn hẳn những kẻ hầu người hạ câm lặng trong tòa lâu đài này, nhưng khi ngồi trên đùi Sukuna trên chiếc ghế bành lớn, anh vẫn hơi khó khăn để chạm vào mặt đất.

Chân trần thanh thoát lộ ra khỏi chiếc quần lụa, từ ngón chân đến mắt cá chân đều mềm mại trắng muốt, tương phản vô cùng với làn da lúa mạch của bàn tay đang đặt hờ lên chân anh.

Tập album cũ sắp xếp theo trình tự thời gian, từ ảnh một thằng nhóc tóc trắng mắt xanh bảy, tám tuổi ra bộ lạnh lùng, tới lúc anh vào chú thuật cao chuyên, với mái tóc đã hơi rơi lòa xòa trước trán.

Có ảnh anh ở một căn nhà cổ kiểu cũ ("Đây là nhà chính gia tộc em", Sukuna bảo), cũng có ảnh anh ở một bờ biển không tên nào đó ngắm trời mây ("Em năm mười bảy tuổi đấy", Sukuna lại giải thích cho anh).

Chừng mười mấy khung ảnh lần lượt lướt qua như đánh dấu cuộc đời anh mãi đến trước khi trận chiến kia xảy ra.

Rõ ràng, dễ hiểu, nhất là qua giọng kể của Sukuna.

Nhưng bỗng nhiên một cảm giác kì lạ làm anh hơi nhíu mày.

Tất cả những bức ảnh này đều chỉ có mình anh, mà không có ai khác.

"Ngài đâu rồi, Sukuna?" anh hỏi khẽ.

"Lúc đó ta còn ở thân xác của kẻ khác," Sukuna đáp.

"Nên không thể chụp ảnh cùng em."

Satoru gật gù, thì ra là vậy.

Nhưng vẫn vô thức nhìn thẳng vào mắt người kia, như bản năng tìm một gợn sóng kì lạ nào kia.

Kết quả nhìn lại anh là một màn nước đen sâu thẳm trong mắt người, tối đen như mực, nhưng không hiểu sao anh lại cảm giác một tia ấm áp dịu dàng trong đó.

Chẳng biết bản năng nào thôi thúc, Satoru quay lại ôm lấy người sau lưng, tiếng nói giòn tan như chuông êm ái vang vào tai người nọ.

"Thế sau này em và ngài chụp lại ảnh nhé".

Con người vĩ đại trong vòng tay anh hơi khựng lại ngạc nhiên, rồi vòng tay đó lại xiết anh chặt thêm một chút.

Đó là lần đầu tiên anh chủ động thân cận với Sukuna.

.

.

.

Còn tiếp.
 
Sukugo | Once Upon A Time
ba ;


Sukuna không phải lúc nào cũng ở bên anh.

Có những ngày, hắn rời đi từ rất sớm, sớm đến mức căn phòng trắng rộng lớn ấy dường như chưa từng được hơi ấm của hắn chạm vào.

Không có lời từ biệt, không có tiếng bước chân vang vọng trên nền đá lạnh, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đặc quánh lan ra như sương mù, chậm rãi bao phủ lấy mọi góc cạnh.

Đến khi Satoru tỉnh dậy, Sukuna đã biến mất, để lại phía sau một khoảng trống mơ hồ nơi lồng ngực, như thể anh vừa đánh rơi điều gì đó quan trọng nhưng không đủ rõ ràng để gọi tên.

Khi anh hỏi, người hầu cúi đầu đáp rằng Sukuna ra ngoài giải quyết một vài chuyện của Chú Thuật Giới.

Giọng nói đều đều, trơn tru, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, như thể câu trả lời ấy đã được lặp lại quá nhiều lần đến mức không còn cần suy nghĩ.

Satoru lắng nghe, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cảm giác khó chịu rất nhẹ, như một vết xước mảnh đến mức nếu không chú ý kỹ sẽ dễ dàng bỏ qua.

Anh từng ngỏ ý muốn theo cùng.

Không hẳn vì tò mò, mà vì không chịu được cảm giác bị bỏ lại trong một không gian quá rộng, quá yên tĩnh, nơi mọi thứ đều hoàn hảo đến mức khiến con người trở nên thừa thãi.

Nhưng Sukuna từ chối.

Hắn nói chú thuật của anh vẫn chưa ổn định, ký ức còn lẫn lộn, và thế giới bên ngoài - thế giới thật - không dành cho một người đang ở trạng thái mong manh như vậy.

"Mấy kẻ đó mà biết em đã mất trí nhớ," Sukuna cười khẽ, ánh mắt tối lại trong thoáng chốc, "thì sẽ phát điên lên mất."

Satoru không vui.

Cảm giác ấy không rõ ràng, lại dày thêm một vết xước rất mảnh, nhưng đủ để khiến anh thấy khó chịu.

Tuy vậy, Sukuna là người yêu anh.

Là người đã đợi anh suốt mấy năm trời, là người duy nhất ở đây thật sự quan tâm đến sự tồn tại của anh.

Nghĩ đến đó, Satoru lại gật đầu, tự nhủ rằng mình chỉ đang dưỡng thương, rằng sự kiên nhẫn này rồi sẽ được đền đáp.

Sukuna chuẩn bị cho anh rất nhiều thứ.

Những món đồ chơi nhỏ xuất hiện khắp lâu đài, đặt đúng tầm tay, đúng chỗ cần nhìn, như thể ai đó đã tính toán kỹ lưỡng từng bước đi của anh.

Những vật dụng kỳ lạ mang dáng dấp của nhiều thời đại, vừa hiện đại vừa cổ xưa, tồn tại song song một cách trơn tru đến mức khiến Satoru không còn tự hỏi chúng đến từ đâu.

Ngay cả phòng ngủ cũng chật kín quần áo đủ loại phong cách, treo ngay ngắn, gấp phẳng phiu, chưa từng có một nếp nhăn dư thừa — như thể chúng chưa từng được mặc vì nhu cầu, mà chỉ tồn tại để sẵn sàng khi được yêu cầu.

Chỉ có màu sắc là không đổi.

Trắng.

Một màu trắng quá sạch, quá hoàn hảo, đến mức khiến người ta khó phân biệt được ngày và đêm.

Đôi chỗ có điểm xuyết bạch kim hoặc xám rất nhạt, như tro tàn đã nguội lạnh từ lâu.

Màu trắng bao phủ mọi thứ, không cho phép bất kỳ sắc độ nào khác chen vào, tựa như một lời nhắc nhở thầm lặng về trật tự tuyệt đối nơi này.

Satoru đôi khi cảm thấy mình cũng giống như một phần của gam màu ấy — được giữ gìn cẩn thận, nhưng thiếu đi nhiệt độ.

Ban đầu, Satoru khá yêu thích chúng.

Anh thử từng bộ quần áo, chậm rãi khoác lên người, rồi đứng trước chiếc gương thiên thần khổng lồ trong phòng, quan sát hình ảnh phản chiếu của chính mình.

Mái tóc trắng, làn da nhợt nhạt, đôi mắt xanh trong veo đến mức xa lạ — tất cả trông giống một bức tượng hơn là một con người bằng xương bằng thịt.

Có những lúc, khi đang nhìn chính mình, ánh mắt anh lại vô thức ngước lên, chạm phải khuôn mặt thiên thần khắc trên mặt gương.

Thiên thần ấy đang say ngủ.

Đôi mi khép hờ, khóe môi hé mở như muốn cất lời, như đang giữ lại một thông điệp nào đó bị đóng băng trong khoảnh khắc vĩnh hằng.

Satoru nhìn rất lâu, cố gắng hiểu xem thiên thần ấy đang muốn nói điều gì với mình, nhưng càng nhìn, đầu óc anh càng rỗng tuếch, như thể ý thức bị hút cạn bởi ánh nhìn ấy.

Cảm giác ấy khiến anh không thoải mái, nhưng anh lại nhanh chóng tự trấn an - chỉ là mệt mỏi, chỉ là hậu di chứng của giấc ngủ dài.

Có những hôm, anh đứng đó rất lâu, đến mức chân bắt đầu tê dại, mà vẫn không nhận ra thời gian đã trôi đi.

Đến khi Sukuna bước vào phòng, anh cũng không nghe thấy.

Người yêu anh gọi tên anh vài lần, bàn tay đặt lên vai anh, nhiệt độ quen thuộc kéo anh trở lại thực tại.

Satoru giật mình, chỉ có thể mơ hồ giải thích rằng trong lòng có chút gợn sóng không tên, như thể vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ mà anh không nhớ nổi nội dung.

Satoru nhận ra điều đó rất rõ, dù hắn không nói gì.

Bởi sáng hôm sau, chiếc gương thiên thần đã biến mất.

Không một lời giải thích.

Không một dấu vết.

Thay vào đó là một khung gương bạc trơn nhẵn, lạnh lẽo, phản chiếu hình ảnh một cách trung thực đến tàn nhẫn.

Satoru nhìn mình trong gương, rồi lại tự nhủ rằng như vậy cũng tốt - ít nhất, anh sẽ không còn phân tâm nữa.

Những lúc không có Sukuna, anh chơi đùa cho qua thời gian, hoặc ngồi bên cửa sổ nhìn ra bầu trời xám xịt bên ngoài lâu đài.

Những tầng mây dày chồng chất lên nhau, nặng nề và thấp đến mức tưởng như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, bao bọc lâu đài bạc và khu rừng xung quanh thành một thế giới riêng biệt, không có lối ra rõ ràng.

Người hầu nói rằng nơi này nằm rất xa nội thành, không khí ôn hòa quanh năm, được Sukuna xây riêng để anh dưỡng thương.

Nhưng mỗi lần Satoru nhìn ra xa, thứ anh thấy chỉ là một mảng xám kéo dài vô tận, không đường chân trời, không dấu hiệu của sự sống, như thể thế giới bên ngoài đã bị xóa bỏ.

Thi thoảng, anh xuống vườn.

Khu vườn rộng trồng đầy thủy tiên xanh, sắc xanh lạnh lẽo lan ra thành từng lớp, từng lớp, giống như sóng nước đóng băng giữa không trung.

Satoru thả bộ giữa rừng hoa, bước chân nhẹ đến mức không làm lay động cánh hoa nào, tìm một nơi có ánh nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây để đọc sách.

Hôm trước, anh chọn một cuốn truyện cổ trong thư phòng: câu chuyện về công chúa Rapunzel bị giam trên pháo đài cao, bị phù thủy giữ lại để cướp đoạt phép thuật từ mái tóc dài xinh đẹp.

Satoru không hẳn thích câu chuyện này; nó quá quen thuộc, quá rõ ràng về vai trò của kẻ giam giữ và người bị giam.

Nhưng đọc để giết thời gian trong lúc chờ Sukuna trở về thì cũng không đến nỗi tệ.

Anh đọc chầm chậm, cho đến khi sự buồn chán hoàn toàn thắng thế.

Khép sách lại, Satoru ngẩng đầu nhìn về phía bức tường đá bao quanh khu vườn.

Ý nghĩ lóe lên rất nhẹ, chỉ như một cái chạm, rằng có lẽ anh có thể ra phía bên kia một chút.

Chỉ một chút thôi.

Sukuna không thích anh ra ngoài khi chưa khỏe, nhưng nếu chỉ là bên kia bức tường, hẳn hắn sẽ không giận.

Nghĩ là làm.

Satoru men theo con đường mòn giữa rừng thủy tiên, bước đi về hướng ngược lại với tòa lâu đài đang bị hoàng hôn nhuộm đỏ như máu.

Tà dương đổ bóng dài lên những cánh hoa xanh mịn như nhung, sắc xanh ấy giờ đây mang theo vẻ bi tráng của một kết cục đã được định sẵn.

Anh luôn thích thủy tiên.

Giữa những mảnh ký ức rời rạc, Satoru lờ mờ nghĩ rằng có lẽ vì vậy nên Sukuna mới trồng cả một rừng hoa xanh bạt ngàn giữa thành trì này.

Hoa nối tiếp hoa, không có điểm dừng, khiến anh bước mãi mà không nhận ra mình đã đi xa đến đâu, như thể khu vườn không hề có lối thoát.

Rất lâu sau, khi mặt trời gần như đã đi hết vòng cung đỏ thẫm trên đỉnh đầu, anh mới nhìn thấy phía bên kia rừng hoa, chìm trong sương mù dày đặc, một cánh cổng đá hình vòng cung.

Tim anh đập nhanh hơn.

Satoru tăng bước, đôi chân vẫn còn yếu nhưng mang theo một cảm giác thôi thúc khó gọi tên, vươn tay muốn chạm vào vòng cửa đá lạnh buốt.

"Đại nhân, xin người dừng bước."

Tiếng gọi vang lên đột ngột khiến anh khựng lại.

Một kẻ lính gác trong bộ giáp sắt kiểu trung cổ xuất hiện như thể được kéo ra từ chính màn sương mù, mũi giáo vươn ra cản anh chỉ cách cánh cổng vài bước chân.

Hắn quỳ một gối xuống, động tác cứng nhắc, chính xác đến mức vô hồn.

"Sukuna Đại Vương có lệnh," hắn nói, "sức khỏe ngài vẫn chưa ổn định.

Xin hãy quay vào lâu đài tĩnh dưỡng."

Sự khó chịu bùng lên.

Satoru chau mày, quyết định mặc kệ lời cảnh báo, vòng qua bên người lính để tiến về phía cánh cổng.

Nhưng ngay khi anh sắp chạm vào màn sương mù, kẻ kia đã nắm lấy cổ tay anh, kéo anh lại.

"Xin ngài cẩn thận."

Cái chạm rất nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, đầu óc Satoru như bị xé toạc.

Một vòng xoáy ký ức vỡ vụn ập tới, hình ảnh chớp tắt dồn dập đến mức khiến anh choáng váng.

Trong cơn hỗn loạn ấy, anh chợt nhớ ra: đã từng có người nói anh phải cẩn thận.

Một người tóc đen.

Và một người tóc hồng.

Màu tóc rực rỡ ấy như một vệt sơn chói lọi bị phết thô bạo lên bức tranh xám xịt hoang tàn, vừa lạc lõng vừa đau đớn.

Mái tóc ấy, quen thuộc đến lạ.

Nhưng Satoru biết rất rõ, người đó không phải là Sukuna.
 
Sukugo | Once Upon A Time
bốn ;


Khi Satoru mở mắt ra, thứ đầu tiên anh nhìn thấy là Sukuna.

Hắn đã ngồi sẵn bên giường từ rất lâu, đủ lâu để tư thế trở nên cứng nhắc.

Thân người hơi đổ về phía trước, như thể chỉ cần anh cử động thêm một chút, hắn sẽ lập tức vươn tay giữ lấy.

Một đầu gối chống lên nền đá lạnh, đầu gối còn lại gập lại sát giường, tạo thành một dáng ngồi nửa sẵn sàng nửa giam cầm.

Bốn cánh tay đặt ở những vị trí tưởng chừng thả lỏng, nhưng từng ngón tay đều căng ra, các khớp hơi trắng bệch vì siết chặt quá lâu.

Ánh mắt đỏ thẫm của Sukuna khóa chặt lấy anh.

Không phải cái nhìn dịu dàng, mà là một sự tập trung đến đáng sợ, như thể hắn đang đếm từng nhịp thở, từng cái chớp mắt, từng dấu hiệu chứng minh rằng người nằm trước mặt vẫn còn ở đây, vẫn chưa trượt khỏi tay hắn thêm lần nào nữa.

Ánh nhìn ấy không rời đi dù chỉ một khắc, căng thẳng đến mức gần như không chớp, giống một con thú kiên nhẫn chờ đợi dấu hiệu sinh tồn của bảo vật trong hang tối.

Chỉ khi Satoru thật sự mở mắt, hàng mi khẽ run lên, Sukuna mới cử động.

Hai vai vốn gồng cứng như đá bị nước bào mòn chậm rãi hạ xuống.

Một hơi thở nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực hắn, kéo dài và khàn đặc, như thể vừa kìm nén quá lâu.

Đôi mày nhíu chặt từ trước đến giờ mới giãn ra, nhưng giữa trán vẫn còn hằn một vệt căng thẳng chưa kịp tan biến.

Hắn nghiêng người lại gần, động tác có phần vội vàng nhưng lại dừng đúng lúc, như sợ làm anh đau.

Bàn tay lớn đặt lên má Satoru, đầu ngón tay chạm rất khẽ, rồi mới dần dần áp sát hơn, cảm nhận nhiệt độ và nhịp đập mong manh dưới làn da trắng.

"Em cảm thấy thế nào rồi?"

Giọng Sukuna trầm thấp, hơi khàn, như vừa trải qua một cơn mất ngủ dài.

"Có đau đầu không?"

Satoru chớp mắt vài lần.

Ngoại trừ cảm giác mệt mỏi âm ỉ nơi eo lưng, như thể cơ thể vừa bị kéo ra khỏi một giấc mơ quá sâu, anh không cảm thấy có gì quá khác thường.

Đầu óc nặng nề nhưng không đau, ý thức trôi nổi như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài không mộng mị, để lại cảm giác rỗng không hơn là ký ức.

Trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh thoáng lướt qua đầu anh.

Hai mái tóc - một đen, một hồng.

Nhưng ký ức đó giống như một cuộn phim đã ngấm nước, những đường nét méo mó, mờ nhòe, không thể ghép thành hình.

Gương mặt không rõ ràng, ánh mắt không có điểm tựa.

Satoru không biết đó là ký ức từ khi nào, càng không thể xác định những kẻ thoáng qua ấy là người anh từng quen hay chỉ là những mảnh vụn vô nghĩa nổi lên từ trí nhớ đứt đoạn.

Ý nghĩ muốn hỏi Sukuna vừa kịp hình thành thì đã bị chặn lại.

Hắn đang nhìn anh quá kỹ, quá sát, như thể bất kỳ câu hỏi nào cũng có thể trở thành một vết nứt.

Trong khoảnh khắc ấy, Satoru nhận ra bàn tay đặt trên má mình đã vô thức siết chặt hơn, ngón cái khẽ ấn vào da anh như để xác nhận sự tồn tại.

Một điều gì đó trong anh chùn xuống.

Satoru chỉ lắc đầu rất nhẹ, thuận theo chuyển động ấy nghiêng mặt chạm vào lòng bàn tay đang vuốt ve má mình.

Da anh áp lên da hắn, mềm mại và dễ vỡ, một cử chỉ vô thức mang theo ý lấy lòng.

Cảm giác căng thẳng nơi Sukuna dường như dịu đi đôi chút; ánh mắt hắn lướt sang những kẻ đang quỳ rạp dưới đất cũng bớt đi phần sắc lạnh, dù cơn giận rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Lúc này, Satoru mới nhận ra căn phòng không chỉ có hai người.

Những kẻ hầu phủ phục quỳ xung quanh giường, đầu cúi thấp, lưng cong xuống, thân thể run nhẹ.

Không ai dám nhìn lên.

Không ai dám thở mạnh.

Không khí căng như dây đàn bị kéo quá mức.

Anh hiểu ra ngay.

Sukuna đã nổi giận.

Vì anh.

Ý nghĩ ấy khiến lồng ngực Satoru khẽ thắt lại.

Dù việc đi ra ngoài là do anh tự ý, những kẻ này vẫn phải gánh lấy cơn thịnh nộ thay anh.

Không muốn họ chịu tội oan, Satoru cố gắng chống tay ngồi dậy một chút, động tác chậm rãi và yếu hơn anh tưởng.

Ngay lập tức, Sukuna nghiêng người sát hơn, một cánh tay vòng ra sau lưng anh, đỡ lấy eo anh, lực vừa đủ để giữ anh ổn định nhưng không cho phép anh thoát khỏi vòng kiểm soát.

Satoru nhân cơ hội ấy đan tay mình vào tay Sukuna.

Những ngón tay siết chặt.

Không để lại khe hở.

Anh nâng hai bàn tay đang đan vào nhau lên trước mặt Sukuna, nhẹ lắc lắc, như một lời nài nỉ không thành tiếng.

"Không phải lỗi của bọn họ đâu," anh nói, giọng mũi mềm đi, mang theo chút nũng nịu không che giấu.

"Ngài tha tội cho bọn họ nhé.

Ngài xem, em ổn rồi mà."

Sukuna nhìn chằm chằm vào đôi tay họ đang nắm lấy nhau.

Ánh mắt hắn tối lại trong giây lát, rồi mới chậm rãi rời đi, chuyển sang đám người đang quỳ.

Satoru quay sang, khẽ nói thêm:

"Các người mau tạ ơn đại vương rồi ra ngoài đi."

Những kẻ hầu lập tức cúi đầu sát đất, vội vàng cảm tạ, rồi lùi ra ngoài trong im lặng, bước chân dồn dập nhưng nhẹ đến mức gần như không vang tiếng.

Cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng họ, để lại căn phòng một lần nữa chìm trong tĩnh lặng, không gian đặc quánh như bị niêm phong.

Chỉ còn lại hai người.

Vòng tay quanh eo Satoru vẫn không hề rời đi.

Hắn vẫn đang giữ anh.

Ngón tay hắn mân mê bàn tay đang đan chặt, lật qua lật lại, như kiểm tra từng khớp, từng dấu hiệu yếu ớt.

Satoru biết đó là thói quen mỗi khi hắn lo lắng.

Nghĩ thế, anh vòng tay ôm lấy người hắn, áp sát hơn, học theo thói quen cũ, nhịp nhịp bàn tay lên lưng rộng trước mặt, cằm cũng tựa lên lồng ngực nóng ấm, nơi nhịp tim trầm và nặng vang lên đều đặn.

"Ngài đừng lo nữa nhé," anh nói khẽ.

"Em chỉ muốn thử ra ngoài thôi, không ngờ còn chưa chạm đến sương mù đã ngất đi."

Sukuna không đáp.

Nhưng cơ thể hắn căng lên.

Cánh tay quanh người anh siết chặt hơn trong một nhịp rồi khựng lại, như thể đang tự kiểm soát lực của chính mình.

Hơi thở nóng phả xuống mái tóc trắng, đều nhưng nặng.

Sự im lặng của hắn khác thường, nặng nề, như một con thú đang cố nén cơn giận vì đã không thể bảo vệ thứ mình trân quý.

Satoru vẫn kiên nhẫn vỗ về, từng nhịp đều đặn, lặp đi lặp lại, như đã từng làm rất nhiều lần trong quá khứ mà anh không còn nhớ rõ.

Hơi thở Sukuna dần chậm lại, không còn gấp gáp, không còn căng cứng, cho đến khi cuối cùng giọng hắn vang lên, trầm và thấp, như được kéo lên từ đáy ngực.

"Bên ngoài rất nguy hiểm," cuối cùng hắn nói.

"Chú lực của em chưa phục hồi."

Bốn cánh tay khép lại, ôm trọn lấy Satoru, kéo anh sát vào lồng ngực.

Vòng tay vừa chặt vừa chắc, không cho phép bất kỳ khoảng trống nào tồn tại.

Sukuna vùi mặt vào tóc anh, hít sâu, rất sâu, như thể chỉ có mùi hương này mới đủ để dập tắt cơn bất an đang gặm nhấm bên trong hắn.

"Hứa với ta em sẽ ngoan ngoãn dưỡng thương ở tòa lâu đài này," giọng hắn trầm xuống, thấp và chặt, "được không, Satoru?"

Trong lời nói ấy có sự bảo bọc gần như tuyệt đối, có cả một chút chiếm hữu không che giấu.

Lạ kỳ thay, Satoru không thấy khó chịu.

Trái lại, một cảm giác quen thuộc dâng lên, mơ hồ nhưng rõ ràng - cảm giác được giữ chặt, được bảo vệ đến mức không còn chỗ cho thế giới chen vào.

Anh không nhớ mình từng trải qua điều này với ai, nhưng cơ thể anh lại nhớ rất rõ.

Trong trí nhớ đứt đoạn của mình, dường như anh cũng từng yêu một người như thế.

Một người bảo bọc anh đến mức không cho phép thế giới chạm vào.

Không nhớ được chi tiết.

Không nhìn thấy gương mặt.

Nhưng cảm giác ấy vẫn còn nguyên.

Hẳn là Sukuna, Satoru nghĩ, trước khi khẽ gật đầu, vùi mặt sâu hơn vào vòng tay kia, để hơi thở của hắn bao trùm lấy mình.

"Được,"anh nói nhỏ.

"Em hứa với ngài."

.

.

.

Note: Mọi người ơiiiii tui viết xong fic này rồi, sẽ đăng dần dần, tầm 10+ chương nhaaaaa
 
Sukugo | Once Upon A Time
năm ;


Satoru bước đi chậm rãi trên sàn gỗ nâu sẫm.

Đôi guốc mộc chạm xuống mặt sàn, phát ra những tiếng cộc... cộc... khô khan, đều đặn, nghe rõ đến mức khiến anh phải vô thức bước nhẹ hơn, dù biết chẳng có ai ở đây để nghe thấy.

Âm thanh ấy lan ra, dội vào những bức tường xa xăm, rồi tan biến trong hành lang dài đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối.

Không gian trước mặt anh như được kéo giãn ra một cách bất thường, mỗi bước đi đều giống như đang trôi sâu hơn vào một nơi không thuộc về thời gian.

Trên tay anh là một chiếc khay gỗ.

Những chiếc bánh màu trà xanh được xếp ngay ngắn, bề mặt phủ một lớp bột mịn, sắc xanh nhạt dịu mắt đến mức gần như lạc lõng trong không gian tối om này.

Chúng vẫn còn hơi ấm.

Hơi ấm rất thật, rất đời thường, đối lập hoàn toàn với thứ lạnh lẽo đang bám dần lên da anh.

Satoru đã dành gần như cả buổi sáng để làm chúng.

Không phải vì anh cảm thấy thèm ăn – Uraume sẵn sàng chuẩn bị mọi thứ theo yêu cầu của anh nhanh hơn anh tự làm rất nhiều.

Cũng không phải vì anh đặc biệt yêu thích nấu ăn – trời biết anh là kẻ không giỏi những trò nội trợ này.

Chỉ là anh nhớ rất rõ một chi tiết nhỏ: Sukuna từng nói hắn thích những món anh làm.

Một lần khi anh vô tình pha trà cho Sukuna, cơ thể hắn đã thay đổi theo một cách rất tinh tế mà chỉ Satoru mới để ý.

Vai hắn hạ xuống thấp hơn, bốn cánh tay không còn giữ tư thế căng thẳng như đang sẵn sàng ra lệnh hay trấn áp ai đó.

Lưng hắn tựa sâu hơn vào ghế, cằm hơi hạ, ánh mắt không còn quét khắp không gian như đang đo lường mối nguy vô hình.

Những lúc đó, Sukuna trông giống con người hơn.

Chính sự thay đổi rất nhỏ ấy khiến Satoru yên tâm.

Nó cho anh cảm giác rằng mối quan hệ này đang vận hành đúng cách, rằng giữa quyền lực, kiểm soát và những điều anh chưa hiểu hết, vẫn tồn tại một vùng an toàn nơi anh có thể đứng yên.

Vì thế anh làm bánh.

Lúc này đây, chỉ đến khi đã đi rất lâu, rất lâu, mà vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy, Satoru mới bắt đầu nhận ra điều bất thường.

Hành lang trước mặt không hề giống những hành lang anh quen thuộc ở phần trên của lâu đài.

Ánh sáng không còn tản đều, mà tụ lại thành những mảng tối đặc quánh.

Trần thấp hơn.

Không khí lạnh hơn.

Và quan trọng nhất, anh không còn chắc chắn rằng mình biết mình đang đi đâu.

Satoru dừng lại.

Tiếng guốc mộc cũng ngừng theo, để lại một khoảng lặng sâu đến mức tai anh ù đi.

Anh nhìn quanh, trái tim khẽ đập mạnh hơn một nhịp.

Anh đã vô tình đi quá xa.

Anh đã bước vào thần điện của Sukuna.

Buổi sáng hôm đó, khi Satoru tỉnh dậy, căn phòng ngủ vẫn trống rỗng.

Nửa giường bên kia lạnh đến mức khiến anh rùng mình khi vô thức chạm vào.

Uraume đến báo với anh, giọng nói đều đều, cúi đầu thấp như mọi khi, rằng Sukuna đang ở thần điện bên dưới để giải quyết một vài việc liên quan đến những kẻ đến từ bên ngoài Chú Thuật Giới.

Không ai bảo anh không được xuống, nhưng cũng không ai mời anh đi cùng.

Mọi thứ được nói ra theo cách khiến anh tự hiểu rằng mình không thuộc về nơi đó.

Lúc ấy, Satoru đã gật đầu.

Anh không có ý định đi tìm Sukuna.

Chỉ là khi cầm khay bánh trong tay, bước ra khỏi phòng, rẽ qua một hành lang quen, rồi một hành lang khác, đôi chân anh dường như tự dẫn mình đi.

Mỗi khúc rẽ đều có cảm giác vừa lạ vừa quen, như thể anh đã từng đi qua đây trong một kiếp sống khác mà anh không còn nhớ.

Càng đi xuống sâu, cảm giác sai lệch càng rõ.

Phần trên của lâu đài mang đậm phong cách phương Tây - đá trắng, cửa vòm cao, không gian mở, ánh sáng dịu.

Nhưng thần điện phía dưới lại hoàn toàn khác.

Những cột gỗ sơn đỏ dựng thẳng, chạm khắc hoa văn cổ kiểu Nhật.

Hành lang hẹp và dài, trần thấp, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng mờ hắt xuống nền đá sẫm màu.

Mùi gỗ cũ, mùi nhang, và một thứ mùi kim loại rất nhạt hòa quyện vào nhau, khiến Satoru có cảm giác như đang bước vào một nghi thức cổ xưa nào đó.

Sự đối lập ấy khiến anh thấy kỳ lạ.

Không phải nỗi sợ rõ ràng, mà là một cảm giác âm ỉ, như thể hai thế giới không thuộc về nhau bị ép chồng lên cùng một không gian.

Satoru không biết phải gọi tên cảm giác này thế nào, nên anh tự ép mình hợp lý hóa nó.

Sukuna là như vậy, anh nghĩ.

Một kẻ không thuộc về bất cứ chuẩn mực nào.

Việc hắn xây dựng một nơi như thế này, có lẽ là điều hiển nhiên.

Nghĩ như vậy, anh tiếp tục bước đi.

Không gian phía trước mở ra rộng lớn hơn hẳn, như thể hành lang hẹp và tối phía sau chỉ là cổ họng dẫn vào một buồng tim khổng lồ của thần điện.

Trần cao vút, khuất trong bóng tối, khiến ánh sáng đỏ sẫm từ đâu đó đổ xuống thành từng lớp nặng nề, đặc quánh, như máu đông đã nguội nhưng vẫn chưa khô hẳn.

Ánh sáng ấy không chiếu sáng, mà đè xuống, ép sát mọi thứ vào mặt đất, khiến cả không gian mang cảm giác cúi đầu phục tùng.

Trên nền đá lạnh, vô số thân người đang quỳ rạp.

Họ cúi đầu sát đất, trán gần như chạm vào mặt đá sẫm màu, lưng cong xuống thành những đường gãy cứng nhắc, như thể đã giữ tư thế ấy quá lâu.

Những đôi vai run rẩy không ngừng, những ngón tay bấu chặt vào nền đá đến trắng bệch, nhưng không một ai dám cử động dù chỉ một chút.

Không ai dám ngẩng lên.

Sự hiện diện của họ mờ nhạt đến mức gần như hòa vào bóng tối, như những lễ vật đã được đặt sẵn, chỉ chờ một phán quyết giáng xuống.

Không khí bị ép chặt đến mức mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, như thể hít vào cũng là một hành động phạm thượng.

Mùi sắt gỉ thoang thoảng trong không gian, lẫn với mùi đá ẩm và thứ gì đó cũ kỹ, tanh nồng, khiến cổ họng Satoru khô rát.

Mọi âm thanh đều bị bóp nghẹt - không tiếng cầu xin, không tiếng khóc, chỉ còn tiếng thở gấp gáp bị kìm nén, run rẩy như sắp vỡ vụn.

Ở trung tâm của tất cả, trên một bệ cao sẫm màu, Sukuna ngồi đó.

Hắn ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thư thái đến lạnh lùng, như thể toàn bộ cảnh tượng phía dưới chỉ là một khung cảnh quen thuộc đã lặp lại vô số lần.

Ánh sáng đỏ sẫm rơi xuống bờ vai rộng, trượt dọc theo cánh tay và những đường nét rắn rỏi trên cơ thể hắn, làm nổi bật sự hiện diện áp đảo.

Hắn không cần cử động, không cần lên tiếng, chỉ riêng việc tồn tại ở đó đã đủ khiến vạn người cúi đầu ngưỡng vọng.

Ánh mắt Sukuna lướt chậm qua những thân người đang phủ phục bên dưới - không phải cái nhìn dò xét, mà là ánh nhìn của kẻ nắm sinh sát, của một vị thần đang quan sát lễ hiến tế của chính mình.

Một bàn tay đặt hờ trên thành bệ cao, các ngón tay thả lỏng, nhưng chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ để tất cả phía dưới tan nát.

Sự uy quyền toát ra từ hắn nặng nề đến mức không cần lời đe dọa, không cần phẫn nộ - nó tồn tại lặng lẽ, như một định luật không thể chối cãi.

Ở nơi ấy, Sukuna không phải là người ngồi trên ngai.

Hắn là lý do khiến mọi kẻ khác phải quỳ xuống.

Ngai vàng dưới thân hắn được dựng nên từ xương người.

Không phải chỉ là vài mảnh xương trang trí.

Toàn bộ ngai vàng là một cấu trúc ghê rợn được ghép lại từ vô số hài cốt: xương đùi xếp chồng làm chân ghế, cột sống uốn cong thành phần tựa lưng, những hộp sọ được đặt chồng lên nhau tạo thành bệ phía sau, hốc mắt trống rỗng nhìn thẳng ra ngoài.

Một vài mảnh xương còn hằn những vết nứt, vết sậm màu không rõ là dấu tích của thời gian hay máu đã khô từ rất lâu trước đó.

Tổng thể ấy không mang vẻ hỗn loạn, mà đáng sợ ở chỗ nó quá ngay ngắn, như thể đã được sắp đặt cẩn thận qua nhiều thế kỷ.

Sukuna ngồi rất thoải mái trên đó.

Bốn cánh tay đặt lên tay vịn làm từ xương cánh tay người khác, các ngón tay thả lỏng, tư thế vững vàng tuyệt đối.

Ánh mắt đỏ thẫm nhìn xuống đám người quỳ bên dưới, không mang theo cảm xúc cụ thể nào: không giận dữ, không khoái trá, chỉ là sự hiện diện nặng nề của một kẻ đã quen với việc mọi thứ phải cúi đầu.

Giọng hắn vang lên, trầm và chậm, như vọng lên từ lòng đất.

"Ta đã cho các ngươi cơ hội."

Chỉ một câu nói, nhưng áp lực tràn xuống khiến vài kẻ run rẩy đến mức trán đập mạnh vào nền đá.

Satoru đứng chết lặng ở rìa không gian ấy.

Mọi suy nghĩ trong đầu anh vỡ ra, không thể ghép lại thành một mạch hoàn chỉnh.

Đây không phải Sukuna anh biết.

Không phải người ngồi bên giường anh, điều chỉnh chăn, chạm tay rất khẽ như sợ làm anh đau.

Một cơn choáng váng ập đến.

Satoru lùi lại, rồi quay người, bước nhanh hơn.

Anh không suy nghĩ, không tính toán.

Chỉ biết rằng mình không nên ở đây.

Anh rẽ đại vào một cánh cửa bên hông, đẩy mạnh vào trong rồi đóng sập lại phía sau, lưng dựa vào cánh cửa, hơi thở gấp gáp.

Căn phòng này tối hơn hẳn những nơi khác.

Không phải kiểu tối của bóng đêm tự nhiên, mà là một thứ tối đặc quánh, như thể ánh sáng đã từng tồn tại ở đây, rồi bị rút cạn, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và ngột ngạt.

Ánh sáng đỏ hắt lên tường, mờ và đục, không rõ đến từ đâu - không có đèn, không có ngọn lửa, chỉ là một thứ ánh sáng tồn tại sẵn trong không khí, bám vào đá, vào gỗ, vào từng đường nét của căn phòng như một lớp máu đã khô từ rất lâu.

Không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Không có tiếng gió, không có tiếng bước chân vọng lại, thậm chí cả hơi thở của chính Satoru cũng nghe như bị nuốt chửng giữa bốn bức tường.

Căn phòng không rộng, nhưng lại tạo cảm giác sâu hun hút, như thể nếu nhìn quá lâu, mắt anh sẽ trượt đi, không còn tìm được điểm dừng.

Và ở chính giữa bức tường đối diện, đặt ngay ngắn, là chiếc gương.

Chiếc gương khung bạc quen thuộc.

Trong khoảnh khắc đầu tiên, Satoru thậm chí còn có cảm giác nhẹ nhõm.

Đó là chiếc gương từng đặt trong phòng ngủ của anh, từng phản chiếu những buổi sáng yên tĩnh, từng in hình anh đứng trước nó, ngẩn ngơ thử những bộ quần áo trắng.

Một vật quen thuộc, một thứ thuộc về không gian riêng tư của anh - sự hiện diện của nó khiến căn phòng xa lạ này bớt đi một chút cảm giác thù địch.

Nhưng chỉ cần nhìn lâu hơn một nhịp, anh đã nhận ra.

Nó trông khác.

Chiếc gương không còn phản chiếu căn phòng.

Bề mặt gương không phẳng, mà gợn nhẹ, chậm rãi, như mặt nước tĩnh bị khuấy động bởi một hơi thở vô hình.

Ánh sáng đỏ chạm vào đó liền méo mó, kéo dài, rồi tan biến, không để lại dấu vết.

Khung bạc lạnh lẽo, sáng lên một cách bất thường, những hoa văn chạm khắc trên đó không còn mang vẻ trang trí thuần túy, mà giống những ký hiệu cổ xưa, đan chéo vào nhau, như những chú ngữ bị niêm phong.

Satoru không hiểu chúng, nhưng chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến da anh râm ran khó chịu.

Không khí quanh chiếc gương đặc quánh lại.

Mỗi bước Satoru tiến gần hơn đều trở nên nặng nề, như thể anh đang bước vào một vùng mà ánh sáng, âm thanh, thậm chí cả ý thức đều bị bẻ cong.

Ánh sáng đỏ trong phòng không phản chiếu lên gương: nó bị nuốt vào đó, lặng lẽ, không một tiếng động, khiến chiếc gương trông giống như một lỗ hổng mở ra giữa thực tại.

Satoru bước tới.

Mỗi bước đi đều chậm chạp, bàn chân như dính chặt xuống nền đá lạnh.

Tim anh đập mạnh, nhưng nhịp đập ấy nghe xa xôi, như thể không còn thuộc về chính cơ thể mình nữa.

Anh đứng trước gương, hơi thở mỏng dần.

Ban đầu, trong gương chỉ là một mảng đỏ mờ nhòe.

Không có hình dạng, không có chiều sâu, chỉ là một sắc đỏ đục, chuyển động rất khẽ, như sương máu trôi nổi trong nước.

Rồi mảng đỏ ấy dần tách ra, mở rộng, kéo dài, và hình ảnh bắt đầu hiện lên, chậm rãi như một ký ức bị cưỡng ép trồi lên từ đáy sâu.

Một Tokyo hoang tàn.

Những tòa nhà cao tầng đổ nát, cốt thép trơ trọi vươn lên bầu trời xám xịt không ánh sáng.

Đường phố nứt vỡ, mặt đất lở loét như một vết thương không bao giờ lành.

Không có người, không có âm thanh - một thành phố chết, bị bỏ lại sau một thảm họa đã cướp đi mọi dấu vết của sự sống.

Giữa khung cảnh hoang tàn ấy, chỉ có một bóng người đứng lặng.

Bóng người đứng thẳng giữa đống đổ nát, bất động đến mức tưởng như đã hóa thành một phần của tàn tích.

Không cử động, không quay đầu, không có dấu hiệu của sự sống — như thể đã đứng ở đó rất lâu, rất lâu rồi, đủ lâu để thời gian bỏ quên sự tồn tại của hắn.

Đôi cánh sau lưng mở rộng.

Không còn là sắc trắng thánh khiết, mà là một màu đỏ thẫm nặng nề.

Máu phủ kín từng phiến lông, thấm sâu đến mức không thể phân biệt đâu là lông vũ, đâu là vết thương.

Không phải những vệt bắn tung dữ dội, mà là một lớp đỏ sẫm đều đặn, ướt át, như thể máu đã từng chảy rất chậm, rất lâu, rồi ngấm dần vào từng thớ thịt, từng lớp cánh, cho đến khi trở thành một phần của cơ thể ấy.

Hình ảnh trong gương bắt đầu trôi lại gần.

Không cần Satoru bước thêm một bước nào, khoảng cách vẫn bị kéo ngắn, lặng lẽ và không thể cưỡng lại, như thể chính chiếc gương đang thở, đang tiến về phía anh.

Thân thể hiện ra rõ hơn.

Áo rách nát, bám chặt vào da bởi máu đã khô một nửa.

Những vệt đỏ sẫm chảy dọc theo cánh tay, qua những khớp xương gầy gò, nhỏ xuống nền đất nứt vỡ phía dưới.

Không nghe thấy tiếng rơi, nhưng Satoru vẫn có thể tưởng tượng được cảm giác nặng nề của từng giọt.

Rồi mái tóc hiện ra.

Trắng.

Nhưng không còn tinh khiết.

Những lọn tóc bết lại, dính chặt vào nhau bởi máu đã sẫm màu, kéo xuống trán, vắt ngang gò má, che khuất một phần khuôn mặt.

Mái tóc ấy từng là thứ sáng nhất, sạch sẽ nhất, giờ đây lại mang màu của sát phạt và tàn dư.

Bóng người khẽ ngẩng đầu lên.

Chỉ một cử động rất nhỏ, chậm đến mức gần như không phải cử động, nhưng đủ khiến toàn thân Satoru lạnh toát, như thể có thứ gì đó vô hình vừa chạm vào gáy anh.

Đôi mắt hiện ra trong gương.

Trống rỗng đến đáng sợ.

Không hoang mang.

Không sợ hãi.

Không đau đớn.

Chỉ còn lại một sự vô hồn tuyệt đối, lạnh lẽo và tàn nhẫn, như thể mọi cảm xúc đã bị nghiền nát, thiêu rụi từ rất lâu trước đó, để lại một cái nhìn trần trụi của kẻ đã bước qua ranh giới làm người.

Ánh mắt ấy nhìn thẳng ra ngoài.

Xuyên qua mặt gương, khóa chặt lấy Satoru.

Đó là gương mặt của anh.

Không phải phản chiếu.

Không phải ảo ảnh.

Là Satoru.
 
Sukugo | Once Upon A Time
sáu ;


Satoru không biết chiếc gương muốn nói gì với anh.

Sau khi rời khỏi căn phòng đó, anh gần như không còn nhớ rõ mình đã quay về bằng cách nào.

Hành lang dài hun hút, ánh đèn đỏ sẫm hắt xuống sàn đá như những vệt máu khô kéo dài bất tận, nhưng anh không nhớ nổi đã đi qua bao nhiêu khúc ngoặt, bao nhiêu bậc thềm.

Chỉ biết rằng khi cánh cửa phòng ngủ khép lại sau lưng, lưng anh đã lạnh toát, mồ hôi ướt đẫm lớp áo mỏng.

Anh trốn về phòng.

Dựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, trượt người xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu gối như một phản xạ tự vệ vô thức.

Hình ảnh trong gương không chịu tan đi.

Nó bám riết lấy anh, như dư ảnh còn in hằn trên võng mạc sau khi nhìn thẳng vào ánh sáng quá mạnh.

Dù nhắm mắt, dù cố ép bản thân nghĩ sang điều khác, anh vẫn thấy Tokyo đổ nát, bầu trời xám chì, và đôi cánh nhuốm máu mở rộng trong im lặng.

Satoru biết hình ảnh đó không thể là thật.

Anh không có cánh.

Điều đó anh có thể chắc chắn.

Trong những mảnh ký ức rời rạc, lộn xộn mà anh còn giữ được - những mẩu cảm giác vụn vặt về cơ thể, về việc di chuyển, về trọng lượng của chính mình - không có chỗ cho đôi cánh.

Anh nhớ mình từng đứng rất vững trên mặt đất, cảm nhận rõ áp lực dồn lên lòng bàn chân mỗi khi hạ người xuống, từng thớ cơ căng ra để giữ thăng bằng.

Những lần rời khỏi mặt đất cũng không phải nhờ cánh mà là nhờ chú thuật: lực đẩy vô hình của Lục Nhãn nâng cơ thể anh lên trong khoảnh khắc, nhẹ và chính xác, như thể không khí tự nguyện nhường chỗ.

Anh nhớ cảm giác lơ lửng ngắn ngủi ấy, không phải bay, mà là vượt qua trọng lực bằng ý chí và chú lực, để rồi luôn đáp xuống bằng đôi chân của mình.

Từng bước đi, từng cú bật nhảy, từng chuyển động đều dựa vào đôi chân và sức mạnh quen thuộc trong cơ thể, chứ không phải vào thứ gì đó mở ra sau lưng.

Vậy thì tại sao chiếc gương lại cho anh thấy điều đó?

Và Tokyo kia là gì?

Sukuna đã nói, rất bình thản, rất chắc chắn, rằng trận chiến vẫn chưa diễn ra.

Thế giới bên ngoài vẫn đang ở trong trạng thái mong manh, căng như dây cung, nhưng chưa vỡ.

Chú Thuật Giới vẫn còn đứng vững, dù đầy rẫy mâu thuẫn và thù hằn.

Nếu vậy, tại sao anh lại thấy một hậu chiến hoang tàn, như thể mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi?

Một kết thúc không có người sống sót.

Và thiên thần kia... tại sao lại nhuốm máu?

Là máu của kẻ thù?

Hay là máu của những kẻ Người đã cố bảo vệ?

Ý nghĩ đó khiến tim Satoru thắt lại.

Một cảm giác lạnh lẽo lan dọc sống lưng, không rõ bắt nguồn từ sợ hãi hay từ điều gì đó sâu hơn, mơ hồ hơn.

Đôi mắt vô hồn trong gương hiện lên - không điên loạn, không đau đớn, mà trống rỗng như thể cảm xúc đã bị mài mòn, nghiền nát, cho đến khi chỉ còn lại một tâm hồn vỡ nát, thế giới trở về hư không khi thần minh không còn gì để mất ở trần thế này nữa.

Tiêu điều.

Trống rỗng.

Như thể mọi đau đớn đã vượt quá giới hạn chịu đựng từ rất lâu trước đó.

Là vì thiên thần sa ngã?

Hay là vì Ngài mất đi người thương yêu?

...Người thương yêu?

Ý nghĩ ấy khiến Satoru cau mày.

Anh không biết tại sao tiềm thức mình lại trượt về hướng đó.

Trong những mảnh ký ức anh có, không có một gương mặt nào gắn liền với khái niệm "người yêu" ngoài Sukuna.

Nhưng kỳ lạ thay, khi cố gắng lục tìm cảm giác yêu thương dành cho hắn, anh lại không chạm được vào thứ gì rõ ràng: không có ký ức hạnh phúc, không có hình ảnh cụ thể, không có một khoảnh khắc nào bật lên đủ mạnh để anh có thể chắc chắn: à, đây là tình yêu.

Thế nhưng anh vẫn tin rằng đó chỉ là vấn đề của kí ức.

Bởi cơ thể anh chưa bao giờ nói dối.

Sự quen thuộc của Sukuna, của mùi hương, nhịp thở, hơi ấm từ lòng ngực rộng khi hắn ôm anh, tất cả đều quen thuộc vô cùng.

Không phải kiểu quen vì mới gần gũi, mà là quen như một thói quen cũ không cần suy nghĩ.

Như thể cơ thể anh đã từng rất lâu, rất lâu ở trong vòng tay này, đến mức tự động thả lỏng trước khi ý thức kịp phản ứng.

Thế nhưng nếu họ thật sự là người yêu, tại sao mỗi khi nhớ đến hình ảnh trong gương, trong lòng anh lại dâng lên một nỗi đau mất người yêu - sâu, âm ỉ, như một vết thương cũ bị chạm vào.

Chẳng phải Sukuna vẫn ở đây sao, vẫn sống, vẫn thở, vẫn nhìn anh bằng ánh mắt không rời nửa bước?

Còn nếu họ không phải là người yêu, thì tại sao cơ thể anh lại quen thuộc với hắn đến vậy?

Những câu hỏi ấy không có câu trả lời.

Chúng chỉ xoắn lấy nhau, chồng chất lên nhau, tạo thành một nút thắt mơ hồ trong lòng ngực khiến Satoru khó thở.

Từ đó, chiếc gương bắt đầu ám ảnh anh.

Không phải bằng những hình ảnh hoàn chỉnh ngay từ đầu, mà bằng những mảnh vụn rò rỉ vào cuộc sống hằng ngày của anh.

Ban ngày, Satoru vẫn sinh hoạt như thường.

Anh thức dậy, ăn uống, đi dạo trong khuôn viên lâu đài, mỉm cười khi người hầu hỏi han.

Nhưng có những khoảnh khắc rất ngắn, rất thoáng, cơ thể anh lại phản bội sự bình thản ấy.

Đứng bên cửa sổ nhìn ra biển sương xám đặc quánh bao quanh lâu đài, Satoru đôi khi cảm thấy lưng mình nặng trĩu.

Không phải đau, mà là một cảm giác trống rỗng kỳ lạ, như thể ở đó từng có thứ gì đó rất lớn, rất quen, giờ đã biến mất.

Anh vô thức nhúc nhích bả vai, như đang tìm lại sự cân bằng đã mất, rồi mới nhận ra mình đã đứng bất động rất lâu.

Có những buổi chiều đi ngang khu vườn thủy tiên xanh, Satoru chợt dừng lại, ngước nhìn bầu trời.

Trong khoảnh khắc, anh cảm thấy mình có thể rời khỏi mặt đất, không phải bằng chú thuật, mà bằng cánh.

Chỉ cần dồn lực vào lòng bàn chân, đẩy lên, vượt qua trọng lực trong tích tắc.

Ý nghĩ ấy đến quá tự nhiên, đến mức anh đã hơi khụy gối theo phản xạ, rồi khựng lại, tim đập hụt một nhịp khi nhận ra mình đang làm gì.

Chú thuật của anh chưa phục hồi - Anh biết điều đó, nhưng cơ thể anh dường như vẫn nhớ.

Có một lần, khi người hầu mang đến cho anh một khay trà, chiếc tách vô tình va nhẹ vào đĩa, phát ra một tiếng keng khô khốc.

Âm thanh ấy khiến Satoru giật nảy người.

Trong khoảnh khắc, trước mắt anh loang ra một mảng đỏ, không phải máu, không phải sương, chỉ là một màu sắc quen thuộc đến mức tim anh thắt lại.

"Ngài không sao chứ?" người hầu lo lắng hỏi.

Satoru mất vài giây mới nhận ra mình đang được hỏi.

Anh mỉm cười, lắc đầu, đáp rằng chỉ là hơi giật mình.

Nhưng khi quay đi, bàn tay anh vẫn run rất nhẹ.

Những cử chỉ ấy đến rồi đi, không đủ mạnh để anh coi là điều bất thường, nhưng đủ để khiến một cảm giác mơ hồ tích tụ dần trong lòng: như thể ranh giới giữa giấc mơ và tỉnh thức đang mỏng đi.

Và rồi, mỗi khi đêm xuống, giấc mơ lại tiếp tục nơi nó đã dừng lại.

Không phải lúc nào cũng trọn vẹn, không phải lúc nào cũng rõ ràng.

Có những đêm, nó chỉ là một mảng màu đỏ loang ra trong bóng tối, như sương, như khói, như một lớp màn mỏng che khuất mọi thứ.

Satoru mơ thấy mình đứng giữa khoảng không vô định, không có phương hướng, không có mặt đất rõ ràng dưới chân, chỉ có một cảm giác nặng nề ép xuống lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều khó khăn.

Có những đêm khác, hình ảnh trong chiếc gương xuất hiện.

Không còn là những mảnh rời rạc nữa, mà là một dòng chảy liền mạch, kéo anh trở lại Tokyo hoang tàn.

Có những chi tiết trong mơ bắt đầu quen thuộc đến đáng sợ: một vết nứt trên mặt đất, một tòa nhà nghiêng đổ, tay anh chạm vào hoang tàn, thô nhám của khói bụi bám chặt vào làn da mỏng.

Ban ngày, anh vô thức xoa ngón tay vào lòng bàn tay mình, như thể đang tìm kiếm cảm giác ấy.

Giữa khung cảnh ấy, luôn luôn có một bóng người.

Không cử động.

Không quay đầu.

Đứng lặng như một cột mốc bị bỏ quên giữa đống đổ nát.

Ban đầu, Satoru luôn đứng ở rất xa.

Anh nhìn thấy bóng người ấy từ phía sau, từ bên rìa khung cảnh, không thể tiến lại gần, cũng không thể quay đi.

Và mỗi lần như vậy, giấc mơ sẽ kết thúc trước khi anh kịp nhìn rõ.

Anh tỉnh dậy với tim đập nhanh, hơi thở rối loạn, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để tự nhủ rằng đó chỉ là một giấc mơ.

Nhưng những giấc mơ không đứng yên.

Chúng lặp lại.

Và mỗi lần quay lại, chúng tiến thêm một bước.

Khoảng cách giữa anh và bóng người kia dần bị rút ngắn.

Không phải do anh tiến lên, mà như thể chính giấc mơ đang kéo anh lại gần hơn, ép anh phải nhìn rõ hơn.

Đôi khi anh tỉnh dậy với cảm giác như mình đã đứng ngay sau lưng bóng người ấy, chỉ cách một sải tay.

Cho đến một đêm.

Giấc mơ không còn cho anh đứng ngoài nữa.

Không có ranh giới, không có dấu hiệu báo trước.

Thế giới chỉ đơn giản là đổi chỗ.

Satoru mở mắt ra và nhìn thế giới bằng một đôi mắt không còn hoàn toàn thuộc về mình.

Tầm nhìn rung nhẹ, chao đảo, như thể không khí phía trước đang bị bẻ cong.

Làn mi bạc nặng trĩu, dính bết lại bởi thứ chất lỏng ấm và sệt.

Máu.

Nó kéo xuống theo từng cái chớp mắt, loang thành những vệt đỏ sẫm, khiến khung cảnh phía trước bị cắt vụn thành những mảng tối sáng không đều.

Mỗi lần anh cố mở mắt lớn hơn, cảm giác cay rát lan ra, nhưng không phải nỗi đau quen thuộc, mà là một thứ tê dại đã vượt quá ngưỡng chịu đựng.

Không khí lạnh đến mức phổi anh co thắt lại khi hít vào.

Mỗi hơi thở như kéo theo những mảnh băng sắc bén trượt dọc cổ họng.

Thế nhưng đôi tay lại nóng rẫy, nóng đến bất thường, như thể đang giữ lấy một khối lõi đang sôi lên bên trong.

Chú lực cuộn xoáy, nén chặt, không ổn định, nó rung lên dưới da, đập vào xương, tràn qua từng mạch máu.

Anh cảm thấy nó, rất rõ, nhưng không thể điều khiển.

Cơ thể này vẫn là của anh.Từng thớ cơ căng ra quen thuộc.

Áp lực dồn lên vai, lên lưng, lên cột sống giống hệt những gì anh từng trải qua trong chiến đấu.

Trọng lượng phân bổ hoàn hảo, thăng bằng đến mức đáng sợ.

Nhưng quyền kiểm soát thì không.

Satoru nhận ra mình đang bị nhốt lại, không phải trong một không gian, mà trong chính tầm nhìn của bản thân.

Anh không thể cử động theo ý muốn.

Không thể quay đầu.

Không thể nhắm mắt lại để trốn tránh.

Anh chỉ có thể chứng kiến.

Ánh mắt của thiên thần - của anh - chậm rãi lướt sang bên.

Chuyển động ấy mượt mà, chính xác, như thể đã được lặp lại vô số lần.

Tầm nhìn kéo theo, để lộ ra rìa của thế giới: một khoảng tối sâu hơn cả bóng đêm, đặc quánh, không phản chiếu ánh sáng.

Nó không đứng yên.

Nó hiện diện.

Ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau quen thuộc trào lên.

Không có hình ảnh cụ thể.

Không có ký ức rõ ràng.

Nhưng cảm giác thì quá rõ, một nỗi đau đã từng cắm rễ rất sâu, sâu đến mức không cần tên gọi cũng đủ khiến linh hồn run rẩy.

Như mất đi một thứ không thể thay thế.

Như bị xé khỏi một điểm tựa duy nhất.

Tim anh thắt lại, co rúm, dù cơ thể kia không hề biểu lộ.

Satoru muốn tiến về phía đó.

Không phải bằng đôi cánh.

Không phải bằng chú thuật.

Mà bằng một thôi thúc nguyên thủy, dữ dội đến mức gần như tuyệt vọng.

Muốn đến gần hơn.

Muốn nhìn rõ hơn.

Muốn xác nhận điều gì đó, dù kết quả có thể nghiền nát anh.

Nhưng anh chưa kịp chạm tới ý nghĩ ấy thì bóng tối đã chuyển động.

Không gian phía trước rạn nứt, như một vết nứt vô hình bị xé toạc.

Bóng tối không tràn ra, muốn kéo anh vào.

Tầm nhìn vỡ vụn.

Áp lực đột ngột tăng lên, nghiền nát mọi cảm giác khác.

Chú lực trong tay bùng lên trong vô thức, rồi bị nuốt chửng ngay lập tức, như chưa từng tồn tại.

Ý thức anh bị kéo căng, xoắn lại.

Cắn nát.

Xé vụn.

Không còn trên dưới.

Không còn trong ngoài.

Chỉ còn một khoảnh khắc kéo dài vô tận, nơi Satoru biết mình đang tan rã — và không có cách nào dừng lại.

Satoru choàng tỉnh.

Ý thức bị kéo bật lên khỏi đáy giấc mơ như một kẻ chết đuối được lôi lên mặt nước.

Hơi thở anh vỡ ra gấp gáp, khàn đặc, ngực phập phồng dữ dội như chưa kịp tin rằng mình vẫn còn sống.

Mồ hôi lạnh túa ra, dọc theo sống lưng, thấm ướt cả tấm áo mỏng.

Một thoáng rất ngắn, anh không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là dư âm của bóng tối vừa cắn nát mình.

Chỉ khi đầu ngón tay chạm vào ga giường quen thuộc, khi lưng anh cảm nhận được bức tường trắng lạnh lẽo phía sau, Satoru mới dần kéo mình trở lại hiện tại.

Căn phòng yên tĩnh, sạch sẽ, ánh sáng nhạt len qua rèm cửa, quá khác với sắc đỏ và tro tàn trong mơ.

Nhưng cơn đau ở cổ chân không cho anh kịp thở phào.

Chiếc lắc bạc nóng rẫy, như thể vừa bị nung lên trong lửa.

Vòng kim loại ép sát vào da, bỏng rát, từng nhịp nóng lan ra theo mạch máu, gõ thẳng vào thần kinh.

Satoru khẽ rùng mình, vô thức co chân lại, nhưng cử động ấy chỉ khiến cơn đau sắc hơn.

"Satoru?"

Giọng Sukuna vang lên từ ngoài cửa, trầm thấp và gấp gáp hơn thường lệ.

Cánh cửa mở ra gần như ngay lập tức.

Hắn không gõ, không chờ câu trả lời.

Bóng dáng cao lớn tràn vào căn phòng như một khối bóng tối đặc quánh, mang theo áp lực quen thuộc khiến không khí dường như nặng thêm một tầng.

Sukuna tiến đến rất nhanh.

Hắn không hỏi chuyện gì đã xảy ra, không hỏi anh mơ thấy gì, không cho anh thời gian sắp xếp lại cảm xúc.

Vòng tay mạnh mẽ kéo Satoru vào lòng, dứt khoát và chắc nịch.

Cánh tay siết chặt lấy lưng anh, giữ anh sát đến mức gần như không còn khe hở, như thể chỉ cần buông lỏng một chút thôi, người trong tay sẽ lại bị thứ gì đó vô hình kéo đi mất.

Lồng ngực hắn rắn chắc, hơi ấm truyền sang da anh, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh còn sót lại trong người Satoru.

Ánh mắt Sukuna rà soát anh từ đầu đến chân.

Không phải ánh nhìn lo lắng hiền lành, mà là ánh mắt của kẻ quen đánh giá nguy cơ: sắc bén, lạnh lẽo, tập trung cao độ, như đang kiểm tra một vật quý hiếm vừa suýt bị tổn hại.

Mỗi vết run nhẹ của Satoru, mỗi nhịp thở chưa đều, đều không thoát khỏi tầm nhìn đó.

"Nhìn ta."

Giọng mệnh lệnh vang lên sát bên tai, không to, không cần nâng cao âm lượng, nhưng không cho phép từ chối.

Bàn tay Sukuna trượt lên, giữ lấy cằm anh.

Ngón tay cái đặt ngay dưới xương hàm, lực vừa đủ để ép anh ngẩng đầu lên.

Satoru buộc phải đối diện với ánh mắt ấy, ánh mắt đỏ thẫm, sâu và tối, đang khóa chặt lấy anh như thể muốn xác nhận sự tồn tại của anh bằng chính thị giác.

Chỉ khi thấy đồng tử Satoru dần tập trung trở lại, khi nhịp thở gấp gáp của anh chậm đi từng chút một, Sukuna mới buông cằm anh ra.

Hắn cúi xuống cổ chân anh ngay sau đó, không hỏi han, không giải thích, như thể mọi lời nói đều thừa thãi trong khoảnh khắc này.

Động tác của hắn chính xác đến mức lạnh lùng; đầu ngón tay lướt qua chiếc lắc bạc, chạm vào da anh chậm rãi, có kiểm soát tuyệt đối, rút đi hơi nóng từng chút một, như thể kéo thứ bỏng rát đó ra khỏi cơ thể anh bằng một dòng chảy vô hình.

Cơn đau dịu xuống, để lại cảm giác tê mơ hồ lan dọc theo cổ chân, một cảm giác quen thuộc đến mức đáng sợ.

Satoru chợt nhận ra bàn tay ấy chưa từng run, chưa từng do dự, như thể Sukuna đã làm điều này vô số lần - không chỉ trong hiện tại, mà còn trong những ký ức mà anh không còn giữ được.

Khi chắc chắn chiếc lắc bạc đã trở về trạng thái bình thường, Sukuna đứng thẳng dậy, áp lực trong căn phòng theo đó cũng rút đi một phần; hắn quay người, động tác gọn gàng, dứt khoát, như thể mọi việc đã kết thúc, như thể Satoru đã an toàn, và như thể không cần thêm bất cứ điều gì nữa.

Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, Satoru đưa tay ra nắm lấy tay hắn.

Cử chỉ ấy đến trước cả suy nghĩ.

Satoru không kịp hiểu mình đang làm gì cho đến khi những ngón tay đã khép lại quanh cổ tay Sukuna, da chạm da, hơi ấm truyền sang rất rõ.

Cái chạm ấy không mạnh, không gấp, nhưng đủ lâu để anh nhận ra mình vừa kéo người kia quay trở lại giường mình - và kéo chính mình vào vùng gần gũi mà anh vốn đang tránh né.

Khoảng cách khép lại rất khẽ; hơi thở của Sukuna chạm vào vành tai anh, thấp và nóng, khiến sống lưng Satoru căng ra trong một nhịp ngắn.

Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rất rõ điều mình đang đòi hỏi: giữ người này ở lại không chỉ là ở lại trong phòng, mà là ở lại rất gần, đủ gần để thân nhiệt, nhịp thở, và sự hiện diện không thể làm ngơ.

Ý nghĩ ấy khiến anh chao đảo - rồi cơ thể anh, phản bội sự do dự, lại thả lỏng một chút, rất nhỏ, như một sự cho phép mơ hồ, im lặng, không lời.

Khoảng cách giữa hai người lúc này đã chỉ có thể đo đếm bằng nhịp thở.

Sukuna vẫn ở đó, rất gần, gần đến mức Satoru có thể cảm nhận rõ sự dịch chuyển rất nhỏ nơi lồng ngực hắn mỗi khi hít thở, hơi ấm phả ra chậm và sâu, mang theo một nhịp điệu trầm ổn nhưng không hề vô hại.

Cánh tay hắn vòng quanh Satoru không siết chặt thêm, nhưng cũng không nới lỏng; sự hiện diện ấy giống như một vành đai vô hình, đủ chắc để không cho anh rơi, cũng đủ kín để khiến anh ý thức rõ ràng mình đang ở trong vòng kiểm soát này.

Satoru nhận ra cơ thể mình phản ứng trước cả khi kịp suy nghĩ.

Vai anh khẽ chạm vào ngực Sukuna, rất nhẹ, nhưng cái chạm ấy đủ để làm không khí giữa họ căng lên, như một sợi dây bị kéo sát đến giới hạn.

Anh nghe thấy nhịp thở của Sukuna chậm lại - không phải vì bình tĩnh, mà vì kiềm chế.

Sự im lặng kéo dài, và trong sự im lặng ấy, Satoru hiểu rằng chỉ cần anh nghiêng đầu thêm một chút, chỉ cần hơi thở anh lệch đi một nhịp, mọi thứ sẽ vượt qua ranh giới mong manh mà cả hai đều đang cố giữ.

Ánh mắt Sukuna hạ thấp, dừng lại rất lâu nơi cổ họng Satoru, nơi mạch đập khẽ chuyển động theo từng nhịp thở chưa kịp đều.

Trong đôi mắt đỏ sẫm ấy, khao khát hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết - không bùng lên dữ dội, mà bị nén chặt, cuộn sâu, như một ngọn lửa bị ép dưới lớp đá dày.

Hắn muốn tiến gần hơn, điều đó quá rõ; muốn cúi xuống, muốn chạm vào, khao khát đánh dấu sự hiện diện của mình theo cách nguyên thủy nhất.

Nhưng chính vì muốn, hắn lại đứng yên.

Sukuna nghiêng người xuống rất chậm, đến mức Satoru có thể cảm nhận được từng khoảng cách đang bị thu hẹp lại.

Trán hắn chạm nhẹ vào thái dương anh, hơi thở lướt qua làn da mỏng manh, đủ gần để khiến tim Satoru đập lệch một nhịp.

Không phải một nụ hôn, mà là lời cảnh báo thầm lặng về việc họ đang ở sát ranh giới đến mức nào.

Bàn tay hắn trượt lên lưng anh, đặt hờ ở đó, không siết, không vuốt, chỉ để yên một cái chạm dừng đúng lúc, để lại toàn bộ căng thẳng treo lơ lửng giữa hai người.

Satoru nhắm mắt lại.

Không phải vì sợ, mà vì cơ thể anh đã mệt mỏi đến mức không muốn chống lại cảm giác an toàn giả tạo đang bao phủ lấy mình.

Anh biết rất rõ sự thân mật này không hề vô hại, rằng việc ở lại trong vòng tay Sukuna đồng nghĩa với việc cho phép hắn tiến rất gần đến những giới hạn thân mật anh chưa từng gọi tên.

Nhưng ngay lúc này, trong căn phòng tĩnh lặng ấy, sự khao khát bị kiềm chế của Sukuna lại khiến anh thấy mình được giữ chặt hơn bất kỳ lời hứa nào.

Sự căng thẳng rút đi từng chút một, như thủy triều rút khỏi bờ sau cơn bão.

Trong vòng tay này, bóng tối không tiến tới.

Chiếc gương không mở ra.

Những giấc mơ, lần đầu tiên sau rất lâu, lùi lại phía sau ý thức.

Sukuna giữ nguyên tư thế ấy rất lâu, cho đến khi nhịp thở của Satoru trở nên sâu và đều.

Ánh mắt hắn hạ xuống, dõi theo gương mặt đã chìm vào giấc ngủ kia - không còn đánh giá, không còn cân nhắc, chỉ còn một sự tập trung tuyệt đối, như thể toàn bộ thế giới đã được thu gọn lại trong vòng tay hắn.

Hắn anh chừng không chớp, như thể chỉ cần lơ là một nhịp thở thôi, thứ gì đó vô hình kia sẽ lại trườn tới, cướp người trong vòng tay hắn đi mất.

Trong ánh nhìn ấy có sự cảnh giác lạnh lẽo của kẻ quen thống trị, đan xen với một nỗ lực rõ ràng để kiềm chế, như thể hắn đang đứng giữa ranh giới mong manh của việc giữ Satoru nguyên vẹn, và ham muốn kéo anh chìm sâu vào thế giới chỉ thuộc về mình.

Đêm đó, bóng tối không quay lại.
 
Back
Top Bottom