Khác Suhopemin| Thí nghiệm bí mật

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
340844330-256-k938734.jpg

Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
Tác giả: LeeYuongHo
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Người đẹp và quái vật?"
❌LƯU Ý KHI ĐỌC TRUYỆN:❌
❗Có yếu tố phi logic
❗Không có khái niệm đạo đức
❗Tất cả được viết lên bởi trí tưởng tượng của tác giả nên sẽ không có thật ngoài đời
❗Có yếu tố bệnh hoạn,biến thái,chiếm hữu
👉Hãy vote cho tác giả để tạo động lực thêm nhiều fic mới và ai muốn đọc thêm về Suhopemin thì vào trang cá nhân của mình nha 💞✨✨💞💞✨✨💞💞✨💞💞



yoonmin​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Thần Nhỏ Của Em
  • Xem Ảnh Thiên Giới
  • Nghịch Thiên Điếu Đạo
  • Thiên Tinh Kì Vực
  • Thanh Mao Thiên Minh
  • Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Chap 1


    Park Jimin lần đầu rón rén đi theo cha dượng cùng đoàn người nghiên cứu khoa học sải từng bước đến căn phòng được cấm mà hằng ngày không ai được quyền đi vào,tâm trạng cậu vô cùng rối bời khi đứng trước cánh cửa sắt sừng sững dường như đang trừng mắt đe dọa mình.Ông Lee SinHo thì lại rất vui vẻ miệng không ngừng ngân nga vài câu hát trong lúc tay thoăn thoắt bấm mật khẩu mở cửa chào đón mọi người vào.

    SinHo:"Con nên tập làm quen với căn phòng 207 này từ bây giờ,Jimin à"

    Khi bước vào phòng 207,cậu nhanh chóng cảm nhận được mùi ẩm mốc kì lạ xộc đến tận não làm cậu khó chịu chun mũi mấy cái vẫn cảm thấy cực kỳ ngột ngạt.Bên trong phòng chứa đầy những thiết bị máy móc,sinh vật lạ lẫm trông không ra thú không ra người cùng những bộ não bị biến dạng,con mắt có đồng tử của người ngoài hành tinh hay thậm chí tởm hơn là cái xác bị mổ xẻ không còn nguyên vẹn nằm trên giường bệnh phía xa xa.Nhìn thấy khuôn mặt khó hiểu lẫn sợ sệt của cậu được bộc lộ rõ ràng ông SinHo mang vẻ tự đắc lần lượt giới thiệu 'ước mơ' của chính mình.

    SinHo:"Jimin con thấy chứ?

    Những sinh vật này ba tìm được trong lúc đi thám hiểm ở vùng núi Gizabella đấy!

    Chúng ban đầu chỉ là một tế bào cổ đại và giờ đây đang trong quá trình nuôi dưỡng!"

    Jm:"???"

    SinHo:"Khi chúng trở thành một cá thể hoàn hảo ba sẽ cống nạp chúng đến quân đội và nhận được quyền lực,ánh nhìn,tiền bạc,trọng dụng!"

    Jm:"Ba có thể kiểm soát được chúng sao?"

    SinHo:"Ba vẫn đang nghiên cứu các loại thuốc giúp vô hiệu hóa năng lực phản kháng của chúng và biến chúng thành những con 'chó ngoan' thực thụ!"

    Jimin bị dọa sợ rồi!

    Trông những ống nghiệm to lớn cùng vật thể nhầy nhụa không xác định rõ hình dạng thực sự khiến cậu buồn nôn,mỗi con đều được đánh dấu một số riêng nhưng có gì đó sai sai?

    Jm:"Ba có nhầm lẫn gì không?

    Tại sao hai con này không có số mà lại có tên?"

    SinHo:"Câu hỏi hay đấy con trai!

    Hai tên nhóc này mạnh vượt trội hơn những đứa còn lại nên đương nhiên sẽ có gì đó khác biệt rồi!

    Có rất ít tài liệu về chúng và điều đó khiến ta tò mò đến phát điên!"

    Ông SinHo thể hiện điệu bộ cười khúc khích,nhảy cẫng lên vì vui sướng thậm chí còn để lộ hạ thân đã cương lên từ bao giờ cho cậu ngắm nhìn.Làm cậu nhăn mặt đành quay sang Min Yoongi với Jung Hoseok để phân tán hình ảnh bệnh hoạn kia đi.

    Jm:"Min Yoongi?

    Jung Hoseok?"

    Một cô gái trong đoàn người nghiên cứu bước đến bắt chuyện cũng như giải thích những câu hỏi đang lần lượt ồ ạt ra trong đầu cậu.

    Nhược Ý:"Ba của em không đặt ra hai cái tên này đâu,chúng đã hiện rõ lên những khối băng khi ông ấy bước đến khám phá"

    Jm:"Nhưng làm sao biết được chúng mạnh hơn những đứa khác ạ?"

    Nhược Ý:"Tốc độ phát triển của hai nhóc này rất nhanh và chỉ cần một tế bào của nó cũng đủ để em chết trong vỏn vẹn vòng 5 phút"

    Jm:"..."

    Nhược Ý:"Nó sẽ xâm nhập vào cơ thể và ăn thịt các tế bào trong cơ thể em rồi từ từ lây lan đến các mạch máu rồi đến não"

    Jm:"Chắc hẳn khi chết nhìn cái xác ghê lắm...!"

    Nhược ý:"Không hề!

    Khi chết rồi nhìn cái xác chỉ như đang ngủ nhưng một khi động nhẹ vào lập tức một mảng da bở rợp sẽ rớt ra ngoài,chúng nhầy nhụa còn ghê hơn bị thối rữa lâu ngày!"

    Cậu bắt đầu muốn đi ra khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt rồi,nếu còn ở đây thêm giây phút nào cậu sẽ lăn đùng ra sàn rồi xĩu mất!

    Đang chìm trong dòng suy nghĩ bỗng hai ống nghiệm to lớn chuyển động một cách mạnh bạo,cậu giật mình ngước lên khi thấy rõ rằng sinh vật đen với đỏ ngòm kia liên tục đập mạnh vào cái kiếng che chắn giữa nó và thế giới bên ngoài.Không gian chìm ngập trong loại nước xanh biển óng ánh đặc biệt có lẽ là dinh dưỡng để chúng lớn lên từng ngày,tiếng 'ục ục' của nước va vào nhau liên tục làm ông SinHo tức giận đẩy ngã Jimin ra đằng sau mà tìm cách giải quyết nhưng ngay sau đó mọi thứ đã tệ hơn khi nó trở nên mãnh liệt hơn đập lên tục vào mảnh kiếng kiên cố thậm chí những con xung quanh như bị điều khiển lập tức làm theo.Căn phòng 207 trở nên náo loạn làm cậu ngơ ngác nhìn mọi người chạy ngược chạy xuôi tìm cách giải quyết nếu không chuyện tệ nhất sẽ xảy ra,ông SinHo đành gạt cầu dao giật điện hết tất cả bọn chúng đây là cách giải quyết cuối cùng rồi.

    Jm:"Cái đéo...!?

    Có cầu dao từ trước sao không ai gạt chứ!?Trong lúc luống cuống tìm cách nhỡ chúng thoát ra thì sao??"

    Nhược Ý:"Tìm cách vẫn khả quan hơn"

    Jm:"Sao mà khả quan hơn được!?"

    Nhược Ý,SinHo:"Mỗi lần gạt đều tốn rất nhiều điện nên sẽ không thể làm như vậy mãi,đó là lý do ai cũng đang cố tìm cách khắc phục"

    Cậu im lặng không phản bác nữa đành lọ mọ bò dậy nhưng khi đối diện trước Min Yoongi với Jung Hoseok cậu cảm giác như ai đó đang cố nói chuyện cùng mình vậy.Âm thanh này không xác định được vì chúng cứ cao vút rồi thều thào vô cùng nhỏ mà hình như âm thanh này đến từ Min Yoongi với Jung Hoseok chăng?

    Cậu lật đật cùng mọi người đi ra khỏi phòng sau đợt căng thẳng vừa rồi mà lòng vẫn canh cánh khó hiểu.

    ______________________________

    Ủng hộ tui nha 💞💞💞💞💞💞💞 ✨✨✨✨✨

    Vote cho tui với ✨✨✨✨✨💞💞💞💞💞💞💞
     
    Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Chap 2


    Cậu bước vội vã ra ngoài liền trốn hẳn vào trong phòng mà đi tắm,trên trán còn lấm tấm mồ hôi hột trong khi chân vẫn run rẩy vì sự điên cuồng của những vật thể lạ ban nãy.Bây giờ chỉ có tắm là giúp cậu bình tĩnh lại thôi.

    Jm:"Nếu còn làm việc này lâu chắc sẽ sớm đau tim mà chết sớm mất..."

    Cậu trề môi chán nản từ từ bước vào bồn nước mát lạnh mà giải tỏa tâm trí sợ hãi,ngâm mình luôn là cách tốt nhất mỗi khi cậu gặp chuyện gì đó không vừa ý.Đang nghịch nước thì tiếng cửa phòng cậu reo lên vài tiếng 'cốc cốc cốc' dồn dập,cậu lớn giọng hỏi người bên ngoài.

    Jm:"Con đang tắm ạ!"

    SinHo:"Con có khăn chưa để ba đem vào?"

    Chưa kịp để cậu trả lời ông SinHo đã thản nhiên bước vào còn cẩn thận đóng cửa rồi mới hướng đến phòng tắm mở cửa ra nhìn cậu cố gắng che chắn thân mình mà rúc người nép chặt vào bồn,ông cười cười khi thấy ánh mắt khó chịu của cậu.

    SinHo:"Ba mang khăn đến cho con"

    Jm:"Con biết rồi,ba ra ngoài đi!"

    SinHo:"Để ba tắm giúp con~ Dù gì hai ha con mình cũng đã về cùng một nhà được 5 năm mà vẫn chưa có dịp tâm sự mà"

    Jm:"Con...con!Con không cần!Ba đi ra đi!"

    Ông SinHo không nói gì trực tiếp bước đến túm lấy tóc cậu mạnh bạo kéo ra đằng sau giở giọng đầy đe dọa rằng cậu phải nghe lời ông như cách mẹ cậu làm chứ không phải ra cách phản kháng những điều ông đưa ra,ở căn nhà này ông chính là luật!

    Ông hôn hít lên vùng cổ trắng nõn thơm mùi sữa tắm của cậu liền bị đẩy mạnh té nhào ra đằng sau cũng may không bị thương nặng chỉ bị xước mấy đường nhỏ.Cậu vớ lấy khăn tắm nhanh chóng chạy ra ngoài rồi khóa cửa lại nhốt ông SinHo bên trong la hét những lời chửi bới tục tĩu xúc phạm cậu.

    Jm:"Mẹ...mẹ ơi....cứu con..."

    Vừa thấy mẹ bước vào kiểm tra tiếng hét ồn ào trong phòng của con trai,cậu đã nhanh chóng bấu víu lấy mẹ mà cầu cứu sự bảo vệ của mẹ nhưng đổi lại chỉ là một cái liếc mắt ghét bỏ.

    Jinhyun:"Sao mày dám làm thế với ba mày hả??Thằng mất dạy!"

    Jm:"Mẹ...?"

    Jinhyun:"Im mồm!Đợi một tý tao liền dạy dỗ lại mày!"

    Jimin uất nghẹn đôi mắt từ lúc nào đã đỏ hoe rơm rớm nước mắt đành nhanh chóng mặc đồ vào che chắn cơ thể đang lạnh cóng vì từng cái phà hơi của máy lạnh,chuyện này cũng không phải là lần đầu khi ông SinHo luôn cố gắng đến gần sờ soạng rồi động chạm cậu tuy mẹ cậu thấy nhưng đều giả vờ không biết chỉ quay mặt đi ra chỗ khác có lẽ là bà yêu ông đến mù quáng mà dâng cả cơ thể của con trai mình đi?

    Cậu vì thế mà rất kinh tởm ông mỗi lần thấy ông sẽ tự mình tạo khoảng cách rồi tránh ra thật xa ông.

    Bà Jinhyun mở cửa rồi lo lắng hỏi han cho chồng nhưng đổi lại chỉ là những lời lạnh lùng trách móc tại sao không biết dạy dỗ con cái cho kỹ càng để giờ đây nó lên thái độ hỗn hào với người bề trên như vậy.Mặc dù ông nói những lời đầy dối trá mà con nít 5 tuổi cũng biết được nhưng bà vẫn răm rắp nghe lời như cố muốn làm hài lòng ông,quả thật vì muốn cậu bị trừng phạt mà đã trao cho bà một cái tát rồi ra ngoài để bà ở lại với Jimin.Ông vừa đi bà đã quay lại nhìn cậu với ánh mắt đầy giận dữ.

    Jinhyun:"TẤT CẢ LÀ TẠI MÀY!TẠI MÀY ÔNG ẤY MỚI TÁT TAO!MÀY GIỐNG NHƯ THẰNG CHA MÀY VẬY LUÔN LUÔN PHIỀN PHỨC ĐẾN CUỘC SỐNG CỦA TAO!!"

    Jm:"Mẹ à...con không có mà.!"

    Jinhyun:"ĐÁNG RA TAO KHÔNG NÊN SINH MÀY RA!CHẾT ĐI!CHẾT QUÁCH ĐI!"

    Bà vừa nói vừa tát cậu những cái thật mạnh.

    Jinhyun:"

    Sau này ông ấy nói gì cũng phải nghe,rõ chưa!?"

    Jm:"Vâng ạ...."

    Lý do bà tức giận như vậy với cậu cũng là vì ngày xưa khi cưới ba cậu bà nhận ra bản thân mình luôn hơn ông về mọi mặt,khiến bà luôn khinh thường ông lẫn gia đình ông điều đó làm ông dần dần chán ghét bà rồi cả hai cãi nhau dẫn đến ly hôn.Ông một mạch bỏ đi không thèm ngó ngàng gì đến đứa con trai Park Jimin,để mặc cậu sống chung với một người ba mới mà bà Jinhyun cho rằng là định mệnh đời mình.Ông SinHo vừa giàu lại vừa đẹp trai tuy nhỏ hơn bà tận 20 tuổi (ông SinHo 35 tuổi) nhưng bà vẫn chấp nhận mà làm đám cưới cùng ông,khi về chung một nhà bà nhận ra SinHo chỉ cưới bà vì khiến con đường kinh doanh của ông tốt hơn và một phần là Jimin con trai của bà.Vì tuổi 20 đẹp nhất đời người mà cậu sở hữu khuôn mặt khả ái,làn da hồng hào,đôi mắt cuốn hút màu nâu thẳm,bờ môi căng mọng làm sao mà không đốn tim SinHo được?

    Vì bà đã già nên sắc đẹp đã giảm đi nhiều thế nên SinHo luôn tỏ ra thèm khát Jimin trước mặt bà một cách không nể nang gì,nhưng bà đã quá yêu ông nên đành ngậm ngùi chịu đựng dâng con trai lên để cố gắng giữ SinHo lại bên mình mà không đi theo mấy cô gái trẻ khỏe khác.Bà cũng biết ông SinHo muốn cho Jimin vào phòng khoa học là vì một lý do không mấy tươi sáng nhưng bà không muốn cản nên chỉ im lặng cho qua mặc cho ông SinHo làm càn phá hỏng gia đình mình.

    ____________________________________

    Đừng xem chùa nữa tui biết tui buồn á nên vote đi ✨✨✨💞💞💞💞💞✨✨✨✨💞💞💞💞💞

    Ủng hộ tui nhaaaaaaa ✨✨✨✨💞💞💞💞💞💞

    Iu mí pà 💞💞💞✨✨✨💞💞💞✨✨✨💞💞
     
    Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Chap 3


    Jimin vô cùng tủi thân thì được Nhược Ý dẫn đi chơi cho khuây khỏa tâm trạng nhưng đích đến lại là cái phòng thí nghiệm 207 chết tiệt kia.

    Jm:"Em không đi đâu!"

    Nhược Ý:"Không sao đâu đi cùng chị nào!"

    Lôi cậu vào phòng rồi đóng chặt cửa lại Nhược Ý mờ ám rủ cậu cùng thử một thí nghiệm mới cùng chị ấy,cậu tuy khó chịu nhưng vẫn mềm lòng trước sự thành khẩn của chị mà đồng ý.Chị vui vẻ lôi ra một cái kim tiêm rồi lấy một chút máu của cậu sau đó bơm vào ống thức ăn dẫn đến cho sinh vật Min Yoongi với Jung Hoseok,máu vừa được bơm vào cả hai đã giãy giụa đầy phấn khích rồi biến đổi khiến máy đo chỉ số tăng lên đáng kể làm Nhược Ý bất ngờ vô cùng khi bao nhiêu tháng qua cả nhóm tốn tiền mau biết bao nhiêu dinh dưỡng cũng không khiến chúng lớn lên giờ đây chỉ vì một ít máu của cậu mà mà chỉ số lại tăng vùn vụt.

    Nhược Ý:"Xem chúng thích em chưa kìa?"

    Jm:"..."

    Nhược Ý:"Chị có việc một tý em ở lại đừng đi đâu cũng đừng táy máy gì đấy!"

    Jm:"Chị đi đi"

    Thở dài rồi ngắm nhìn hai ống nghiệm cỡ lớn trước mặt cậu không ngừng cảm thán vì độ dũng cảm của những người hằng ngày phải làm thí nghiệm tại đây,bỗng cậu thấy hai sinh vật bắt đầu hạ xuống đứng đối diện với cậu mọc ra hai đôi mắt trắng đục ngầu như bị thôi miên cậu áp hai bàn tay lên trước mặt kính của chúng.

    Jm:"Thật kì lạ..."

    Mặt đối mặt với sinh Yoongi và Hoseok cậu có cảm giác ánh mắt ấy rất ôn nhu,dịu dàng chứ không phải đầy sát khí hận thù,cậu nghi ngờ mở giọng hỏi.

    Jm:"Thích máu của tôi lắm sao?"

    Nhưng đáp lại chỉ là khoảng không gian im lặng nên cậu lùi lại rồi đi ra chỗ khác và cho rằng ban nãy mình điên khi nói chuyện với những sinh vật không có ý thức,sải bước vòng quanh căn phòng được bao phủ bởi một lượng lớn thuốc sát trùng khó ngửi có khi ở đây còn hơn ở bệnh viện cậu thấy được những ghi chép của thí nghiệm đã thất bại trước đây như: phẫu thuật ghép hai người thành một người,mổ sống một con khỉ để tận mắt thấy được hoạt động sống của cơ thể,làm đông cánh củ một con chim cỡ lớn bằng cách nhúng vào nước lạnh hàng giờ liên tục rồi khi chúng đã cứng như đá sẽ dùng búa đập mạnh lên xem phản ứng của chim,...xem sơ qua thôi cậu cũng đủ để đoán ra lý do vì sao mọi người dũng cảm làm việc được ở đây rồi đơn giản là vì chả có ai bình thường mà vào chỗ quái quỷ này cả,đi vòng vòng đầy thứ đáng sợ hơn để xem nhưng cuối cùng cậu vẫn không nhịn được dừng chân trước hai ống nghiệm có tên Min Yoongi với Jung Hoseok lần này cậu rút kinh nghiệm.

    Jm:"Nếu hiểu ý tôi nói thì cố gắng làm gì đó để đáp lại được chứ?"

    Jm:"Thích máu của tôi lắm sao?"

    Tuy cậu không quá kỳ vọng nhưng vẫn muốn thử để khẳng định suy nghĩ tò mò của mình nếu không đêm nay cậu sẽ mất ngủ vì đoán già đoán non mãi.A!?

    Đáp lại rồi!Thực sự đáp lại rồi!

    Jm:"Hử?"

    Cậu nhìn thấy hai sinh vật kia thực sự đã gật gật đầu tán thành ý kiến của cậu có lẽ là khi nãy chúng muốn đáp lại nhưng không biết làm thế nào,đồng tử Jimin mở to pha lẫn chút bất ngờ với sợ hãi làm cậu ngồi sụp xuống đất lùi ra sau phòng thủ.

    Jm:"Ôi mẹ ơi!!"

    Đang ngẩn người nhìn Yoongi với Hoseok thì cánh cửa đã vang lên tiếng 'píp líp' nhấn mật khẩn nên cậu vội vàng đứng dậy phủi phủi đồ rồi đứng im một chỗ vờ như nãy giờ chẳng có chuyện gì xảy ra,mọi người đi vào đều tập trung xung quanh hai ống nghiệm chứa Min Yoongi với Jung Hoseok rồi bàn tán to nhỏ trong đó Nhược Ý cũng đang thì thầm điều gì đó cho ông SinHo.

    Nhược Ý:"Máu của Jimin có vẻ đặc biệt đấy thưa ngài,chỉ mới bơm có tý chỉ số sinh trưởng chúng đã tăng lên đáng kể!"

    SinHo:"Tốt lắm Nhược Ý!Ngươi sẽ được thưởng!"

    xxx:"NÓ...NÓ....MỌC MẮT RỒI...!"

    Khung cảnh nhanh chóng xôn xao náo nhiệt làm ông SinHo ngạc nhiên chạy lại chằm chằm nhìn vào chúng và quả thật chúng đã mọc mắt rồi,ông reo lên vui mừng tán thưởng Jimin.

    SinHo:"MỌI NGƯỜI NGHE RÕ ĐÂY!

    CHÚNG MỌC MẮT ĐƯỢC LÀ NHỜ MÁU CỦA JIMIN ĐẤY!"

    Ai ai cũng vỗ tay chúc mừng nhưng cậu lại thừa biết rằng bọn họ đang ghen tỵ và dùng ánh mắt phán xét lia về phía cậu.Cậu không quan tâm lắm nên quay mặt lại nhìn Yoongi với Hoseok thấy từ khi nào đuôi mắt chúng đã cong lên như thể đang nở nụ cười với cậu vậy nhưng chỉ cần một người khác nhìn giống cậu chúng liền trở nên bình thường trở lại.

    Jm:"Có vẻ thú vị nha...?"

    ____________________________________

    Mắt của Min Yoongi với Jung Hoseok giống vầy nè

    Vật thể của Min Yoongi thì màu đen còn Jung Hoseok thì màu đỏ nha các mí pàaaaaa

    Ủng hộ tui nhaaaaaaa 💞💞💞💞💞✨✨✨✨✨

    Vote cho tui đi✨✨✨✨✨✨💞💞💞💞💞💞

    Iu nè 💞💞💞✨✨✨✨✨✨✨✨💞💞💞💞
     
    Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Chap 4


    Sau đợt lấy máu lần đó cuộc sống của cậu trở nên vô cùng khổ sở khi suốt ngày cứ phải rút ra vài ống máu để phục vụ thí nghiệm,do vậy mà cậu phải uống đủ thứ thuốc bổ rồi ăn những món trông gớm chết đi được!

    Jm:"Chị muốn giết em luôn sao mà lấy nhiều vậy??"

    Nhược Ý:"Dạo này thí nghiệm đang trên đà phát triển nên em gắng một chút nếu không sẽ không yên ổn với SinHo đâu"

    Cậu câm nín không phản bác một lời nào vì đã cảm thấy choáng váng với một lượng máu lớn bị lấy ra,cậu mệt mỏi lê thân xác đi theo Nhược Ý vào phòng 207 để giải quyết một số công việc mà ông SinHo đã giao cho Nhược Ý lúc ông bận gặp đối tác làm ăn.

    Nhược Ý:"Mau cầm hồ sơ rồi ra chỗ Min Yoongi với Jung Hoseok quan sát quá trình sinh trưởng sau đó ghi chép cho đầy đủ"

    Jm:"Vâng ạ..."

    Đứng trước ống nghiệm to lớn vô cùng quen thuộc cậu nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi mới từ từ mở mắt ra thật chậm rãi,hai sinh vật giờ đây nhờ máu của cậu mỗi ngày cung cấp cho mà lớn lên thấy rõ khi một phần đầu đã hoàn thành còn thân dưới có lẽ là đang hình thành dần.

    Jm:"Haiz...Lâu rồi không gặp nhỉ Min Yoongi?

    Jung Hoseok?"

    Cậu làm đúng theo nhiệm vụ đã giao rất chăm chỉ viết chi tiết từng thay đổi nhỏ của Yoongi với Hoseok,đúng lúc vừa mới xong cậu định nhanh chóng sủi thật nhanh nhưng nghe giọng trầm ấm gọi tên mình.

    Yoongi:"J...Ji....Jimin..!"

    Hoseok:"Pa....Park...Ji..Jimin!"

    Jm:"???"

    Tim cậu giật thót khi thấy sinh vật kia lẩm nhẩm gọi tên mình làm cậu sợ đến mức đứng như trời trồng mà mồ hôi túa ra như mưa,chúng lầm bầm một hồi như tập nói rồi quay ngoắt sang nhìn chăm chăm vào con người nhỏ bé đang sợ sệt kia một cách thích thú.

    Hs:"Lại đây"

    Yg:"Chúng tôi muốn nói chuyện với em một chút"

    Jm:"Là ảo giác!Chỉ là ảo giác thôi!"

    Yg,Hs:"Em đang tự lừa dối mình đấy à?

    Đáng yêu nhỉ?"

    Mắt cậu đỏ hoe nước mắt chực chờ rơi xuống cố gắng tự trấn an bản thân lại bị tát thẳng một gáo nước lạnh vào mặt khi chúng thực sự đang gọi và nói chuyện với cậu.Cậu do dự bước lại gần hai ống nghiệm nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định vì sợ chúng sẽ nhảy vồ ra ăn thịt cậu mất.

    Jm:"Anh...hai anh gọi tôi có việc...gì?"

    Yg:"Máu của em rất ngon!"

    Hs:"Chúng là một nguồn protein tuyệt vời và điều đó làm tôi thắc mắc rằng..."

    Yg:"Nếu nếm được vị của chính em thì sẽ như thế nào ta?"

    Jm:"Van hai anh....tôi cho máu hai anh bao nhiêu cũng được....làm ơn...đừng giết tôi"

    Yg,Hs:"Máu em đặc biệt và tốt như vậy sao có thể giết được?

    Nên đã sử dụng dần ấy chứ"

    Nghe được tiếng chúng bật cười cậu trưng bộ mặt bí xị vô cùng tủi thân đến hai má bánh bao cũng phồng ra biểu lộ rằng điều đó không vui chút nào!

    Cậu ấm ức lên giọng quát tháo lũ sinh vật kia.

    Jm:"Cứ ở đó mà cười đi để xem các anh còn máu uống không!"

    Không đợi hắn trả lời Nhược Ý đã đi đến cắt ngang cuộc trò chuyện căng thẳng giữa ba người,thật may sao khi chị không nghe rõ ràng đầu đuôi câu chuyện mà chỉ nghe được cậu tự nói chuyện một mình vì sợ sẽ bị lấy máu nhiều hơn để cung cấp cho Yoongi với Hoseok mà cậu cười trừ rồi bảo rằng bản thân chủ đang nhẩm lại bài ghi chú chứ không có gì có nên Nhược Ý đành nửa nghi nửa ngờ rồi lôi cậu sang chỗ khác đẩy việc cho làm.

    Vài tiếng sau cậu mới được nghỉ ngơi vì bao nhiêu công việc của những ngày nghỉ đã dồn lại một đống làm cậu giải quyết đến mệt,lê thân xác mệt mỏi đi lại chỗ ống nghiệm to lớn khắc tên Min Yoongi và Jung Hoseok vì cậu phải ra đó để lấy máu làm bữa tối cung cấp protein cho chúng phát triển.Dù phản kháng kịch liệt nhưng cuối cùng vẫn phải quy hàng trước sự cứng rắn của Nhược Ý.

    Đợi Nhược Ý bận gọi điện thoại,Yoongi với Hoseok lại tranh thủ gọi cậu lại nhưng cậu không thèm nhìn mặt cả hai lấy một cái sau khi nghe được câu chuyện lịch sử ngày xưa về lũ quái vật tương tự chúng bị xổng và đã càn quét con người tàn bạo thế nào.

    Yg:"Em đã được định sẵn là người của bọn tôi nên tập làm quen dần đi"

    Hs:"Sớm thôi em sẽ quen"

    Nhược Ý quay lại thêm một lượng máu lớn được bơm vào cho hai gã lần này lại tiếp tục thu được kết quả tốt,Yoongi với Hoseok đã hình thành được thân thể nhưng vẫn chưa hoàn thiện lắm và điều đó làm tính tò mò của Nhược Ý nổi lên.

    Nhược Ý:"Xin lỗi em nhé"

    Jm:"Ý chị là...!?"

    Đúng như cậu nghĩ Nhược Ý đã trói cậu vào ghế rồi liên tục lấy máu bơm cho Yoongi với Hoseok khiến cơ thể chúng ngày càng mạnh lên rồi hoàn thành hẳn hoi chỉ sau một đêm điều nà trước đây dường như là vô vọng đối với thí nghiệm.Nghe được tiếng chúng khoái chí gầm lên một tiếng lớn cũng là lúc cậu mệt đến ngất đi.

    Nhược Ý:"Kỳ này sếp SinHo chắc chắn sẽ thưởng cho mình thật lớn!"

    ____________________________________

    Vote cho tui nhaaaaaaa 💞💞💞💞💞💞✨✨✨

    Iu mí pà ✨✨✨✨✨✨💞💞💞💞💞💞💞💞
     
    Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Chap 5


    Min Yoongi với Jung Hoseok càng khỏe mạnh phát triển bao nhiêu thì cậu lại gầy yếu mệt mỏi bấy nhiêu với tần suất lấy máu ngày càng tăng cao để phục vụ cho sự sinh trưởng của chúng.Nhược Ý cũng trở nên quá đáng không còn dịu dàng với cậu như lúc đầu nữa mà thứ duy nhất chị muốn ở cậu chỉ còn là máu vì đơn giản tính chất công việc này phụ thuộc vào cậu nên chỉ cần lấy được thật nhiều máu chị lập tức được thưởng rất long trọng.Cậu không phải không muốn phản kháng chỉ là không thể phản kháng dưới sự giám sát chặt chẽ của mẹ mình cũng như ông SinHo,ai cũng thấy cậu hiền mà được nước lấn tới ép người quá đáng.Ngày ngày phải chôn vùi đầu vào đống công việc ở phòng 207 lẫn việc học khiến cậu ức chế mà chỉ đành im lặng cho qua chuyện kẻo lại tự rước họa vào thân.

    Cũng như mọi hôm,cậu đang bị mọi người trách móc sao không cho máu nhiều thế này thế kia rồi đối thủ đã hoàn thành sắp xong thí nghiệm chỉ còn lại phòng 207 là dậm chân tại chỗ chưa tiến triển được gì.Thật nực cười nên cậu không thèm lên tiếng chỉ cúi gằm mặt đợi mọi người ra ngoài vì có công việc đột xuất hết mới ngẩng đầu để lộ khuôn mặt đầy chán ghét,cậu muốn thoát khỏi cái thí nghiệm chết tiệt này càng sớm càng tốt!

    Đang nguyền rủa cả thế giới thì theo thói quen gần đây cậu tiến lại gần hai ống nghiệm của Min Yoongi với Jung Hoseok mà tâm sự cùng.Cậu tựa lưng vào ống nghiệm nói một cách hăng say vì hai gã cũng rất hưởng ứng mà đáp qua đáp lại chỉ là khi kể tới khúc cao trào cậu bức xức quá muốn quay qua mặt đốt mặt lén lút nói xấu bọn họ thì đập vào mắt lại là hai khuôn mặt sắc sảo vô cùng đẹp trai đang nhìn chằm chằm mình nãy giờ.

    Jm:"Cái quái??

    Min Yoongi?Jung Hoseok?

    Nay hai anh lạ vậy??"

    Yg,Hs:"Không có gì bất ngờ lắm đâu,bọn tôi vốn phát triển thành nửa người nửa quái vật được nên mới có tên mới là loài sinh vật nổi trổi hơn những con còn lại mà em từng được SinHo kể qua đấy"

    Đồng tử cậu giãn to ngắm nghía hai gã,bao lâu nay đều trong bộ dạng của một con quái vật giờ đây lại trở thành người thì chắc chắn là rất lạ rồi nhưng chẳng thể chối cãi rằng thực sự đẹp trai lắm nha ngắm mãi không chán.Bên trên đẹp mà bên dưới cũng đẹp nữa,nhờ có máu của cậu cung cấp mà cơ thể hắn rất khỏe mạnh với cơ bụng đầy đủ săn chắc cực kỳ quyến rũ con tim nhỏ bé này của cậu.Thật may khi con mắt tham lam của cậu hướng về phía sâu bên dưới thì nó vẫn đang trong tình trạng quái vật chưa biến đổi hẳn thành người.

    Yg,Hs:"Không dễ nhìn thế đâu" *Cả hai gã dễ dàng đoán được cậu đang tò mò về điều gì trên cơ thể mình*

    Jm:"Ơ...ơ..."

    Yg,Hs:"Ngoài em ra bọn tôi sẽ không để ai biết rằng bọn tôi có thể biến thành người nữa"

    Jm:"Vâng-"

    Cậu lí nhí đáp lại rồi nhanh chóng che mặt đi bằng cách cuộn người lại,thế là cả buổi nói chuyện đợi ông SinHo cùng mấy người kia má cậu cứ nóng lên mãi.Nhìn thấy được bộ dạng ngượng ngùng của người nhỏ hơn hai gã khoái chí không thôi muốn buông lời chọc ghẹo cho bõ ghét nhưng hai gã vẫn đang đợi thời cơ đến khi đấy sẽ thỏa thích chọc cậu mà không phải bằng lời nói không đâu có cả hành động nữa cơ đấy.

    Không lâu sau,ai nấy đều quay về phòng 207 tiếp tục công việc của bản thân thì thấy cậu vẫn đang chăm chỉ ngồi trên bàn làm việc nghiên cứu.Nhược Ý liếc mắt một cái rồi ra hiệu cho mọi người mau chóng tiếp tục làm công việc còn đang dang dở ban nãy.Cậu cũng thở phào một hơi khi nhận ra không ai để ý đến bên má vẫn còn đỏ hây hây của mình vì chứng kiến bí mật động trời của Yoongi với Hoseok (một phần cũng là vì nhan sắc làm bấn loạn con tim kia).Cả buổi làm việc cậu cứ lâu lâu lại ngó sang hai hắn mà nói chuyện bằng mắt 1-2 phút rồi lại quay đi vùi đầu vào đống giấy tờ để kìm hãm con tim đang nhảy loạn xạ bên trong mình.

    Jm:"Qua khoảng thời gian tham gia nghiên cứu hai tên ấy xem ra cũng bắt đầu có chút tình cảm rồi..." *Jimin thầm nghĩ trong lòng*

    Giờ đây cậu chỉ muốn gặp trực tiếp hắn thôi,cơ thể to lớn khỏe mạnh kia ôm lấy mình thì ấm biết bao nhiêu?

    Không những một mà là hai đó!

    Cậu biết tham lam là không tốt nhưng chỉ có con nít mới lựa chọn trong khi ta có thể lấy cả hai mà!

    ____________________________________

    Ủng hộ cho tui nhaaaaaaa 💞💞💞💞💞💞✨✨

    Iuuuuu ✨✨✨✨✨✨✨✨✨💞💞💞💞💞💞
     
    Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Chap 6


    Như thường lệ tối đến khi đã học bài đầy đủ cậu rảo bước đến căn phòng 207 sớm đã quen thuộc nhưng chỉ là hôm nay có vẻ ồn ào và náo nhiệt hơn mọi khi nhỉ?

    Cậu ló đầu vào trong để tìm hiểu sự tình thì chứng kiến cảnh người mẹ yêu dấu của mình nước mắt giàn giụa la hét vào mặt ông SinHo lẫn chị Nhược Ý.

    Jinhyun:"SAO ANH DÁM LÀM VẬY VỚI EM HẢ??

    CON NHƯỢC Ý ĐÓ CÓ GÌ MÀ ANH GIAN DÍU VỚI NÓ PHẢN BỘI TÔI CHỨ!?"

    SinHo:"Mau bình tĩnh lại đi!Không thấy mọi người đang nhìn cô sao!?"

    Jinhyun:"BÌNH TĨNH CÁI CON KHỈ!

    CON ĐĨ NHƯỢC Ý KIA MÀY MAU RA ĐÂY!"

    Thì ra là ông SinHo với chị Nhược Ý có quan hệ mờ ám bị bà Jinhyun phát hiện ra nên bây giờ đôi cẩu nam nữ đang ra sức che chắn cho nhau trước nhưng cái tát,đấm như vũ bão của bà Jinhyun lấn đến liên tục không ngừng nghỉ.Nhưng cho dù có la hét khàn cả cổ bà Jinhyun vẫn không thể động đến một cọng tóc của chị Nhược Ý mà đổi lại còn bị ăn một cái tát lẫn cái đá lăn quay ôm lấy mặt đất,cậu lúng túng chạy đến đỡ mẹ dậy lại bị bà lạnh lùng đẩy ra rồi tiếp túc làm loạn trong phòng thí nghiệm.

    Jinhyun:"ANH DÁM VÌ NÓ MÀ ĐÁNH TÔI??"

    SinHo:"Thì đã sao nào?

    Cô được quyền ý kiến sao?"

    Jinhyun:"ANH DÁM...!VẬY ĐƯỢC TÔI CHO ANH NẾM ĐỦ!"

    Vừa ngắt lời bà Jinhyun tức giận vớ đại thanh sắt gần đó mà liên tục đập vào cổ máy đo chỉ số sức khỏe của Yoongi với Hoseok rồi còn quay sang đập hẳn lên ống nghiệm của hai gã,bà như mất hết lí trí lao đến bên cổ máy mà ông SinHo cực kỳ trân quý mà rút hết dây dẫn quan trọng rồi đổ cả nước vào để nó xì xèo một lúc rồi tắt ngấm đen thui cả một dãy máy (máy của Yoongi với Hoseok là máy chính nên một khi hư thì các máy còn lại sẽ hư hết).Nhờ có những cú giáng mạnh bạo của bà mà ống nghiệm của hai gã nhanh chóng nứt ra rồi từ từ rò rỉ chất dinh dưỡng bên trong.

    'BÙM'

    Thoáng cái cả hai ống nghiệm đã bể ra vì chất kìm hãm sức tấn công của Yoongi với Hoseok mà cổ máy kia đang cung cấp đã hoàn toàn bị chặn đi làm hai hắn dễ dàng thoát ra khỏi cái ống nghiệm chật chội,Yoongi với Hoseok nở nụ cười nhe cả hàm răng sắc như đao ra rồi lao đến túm lấy Jimin phá cửa chạy ra khỏi phòng 207.Dưới sự hoảng hốt của hầu hết những người làm thí nghiệm ông SinHo nhanh chóng gọi điện cho bên quân đội truy lùng sinh vật nguy hiểm đã trốn thoát còn bắt theo người của ông,ai nấy ùa nhau chạy ra ngoài rồi căn phòng thí nghiệm ấy cũng xấu số mà nổ tung sẵn tiện giải thoát cho những con quái vật còn lại.

    Bên đỉnh của một tòa nhà cao tầng,Yoongi với Hoseok thả cậu xuống một cách nhẹ nhàng để cậu ổn định lại nhịp tim rồi mới cất lời nói.

    Yg,Hs:"Ổn rồi chứ bảo bối?"

    Jm:"Vâng...vâng"

    Nhận được tín hiệu bình yên vô sự,Hoseok không nhịn nổi ấn xuống môi cậu một nụ hôn mà hằng đêm hắn mong ước,còn Yoongi thì vòng tay ra ôm cậu rồi hôn lên gáy sau đầu.Vòng tay câu lấy cổ Hoseok,cậu đắm chìm hoàn toàn vào sự ướt át gia nhau của môi lưỡi cũng như hưởng ứng từng hơi thở nóng hổi phà vào gáy của Yoongi.Mãi đến khi cậu hết hơi thở Hoseok mới tiếc nuối buông cậu ra.

    Jm:"Đột ngột lại chạy đi như thế chắc chắn sẽ có chuyện không hay a...!"

    Yg:"Không sao bọn tôi lo được"

    *Hoseok gật gật đồng ý với câu nói của Yoongi*

    Hs:"Trước tiên tìm chỗ nghỉ ngơi đã"

    Dứt lời Yoongi chớp lấy Jimin nhảy một phát xuống bên dưới không trung bỏ lại Hoseok gaamd gừ đằng sau vì không được ôm lấy Jimin,tìm một chỗ khá hiu quạnh mà đáp đất rồi Yoongi với Hoseok trộm một bộ đồ đàng hoàng để che thân rồi ung dung dắt tay cậu bước đi tìm khách sạn nghỉ qua đêm.

    Kiếm được chỗ ưng ý sau 15 phút dạo quanh,Hoseok không nói không rằng vung tay như chớp cắm vào cổ nhân viên truyền một chút tế bào của mình vào xâm chiếm lí trí của bộ não kia.Nhân viên như bị thôi miên,đôi mắt trở nên đục ngầu mất đi sức sống ngoan ngoãn đưa chìa khóa phòng V.I.P cho Hoseok giữ rồi nằm gục lên bàn.

    Jm:"Anh đã làm gì người ta rồi!?"

    Yg:"Nó chỉ làm bộ não của con người mất đi nhận thức một lúc rồi mọi chuyện sẽ như cũ thôi"

    Hs:"Chỉ là đoạn ký ức lúc tế bào xâm nhập vào sẽ được xóa đi sạch sẽ"

    Jimin dạ dạ rồi được cả hai hắn nắm tay dắt vào phòng đã được chìa khóa,cả ba nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ sau vài tiếng phiêu bạt.

    Jm:"Hai anh ngủ ngon"

    Yoongi với Hoseok dường như không tán thành câu nói của Jimin mà ôm chặt lấy cậu ghé sát vào tai thì thầm những lời đầy ma mị.

    Yg,Hs:"Mới có 10h thôi bảo bối,chúng ta vận động một chút đi"

    Hai gã dụ dỗ cũng phải thôi,có đời thằng nào dắt người yêu vào khách sạn mà không làm gì đâu cơ chứ?

    ____________________________________

    Ủng hộ cho tui nhaaaaaaa ✨✨✨✨✨💞💞💞

    Vote cho tui vớiiiiiiii ✨✨✨✨💞💞💞💞💞
     
    Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Chap 7


    Trải qua thời gian nồng cháy,cậu gục đầu vào vai anh thút thít khóc nhè vì bị hành gần cả mấy tiếng liền làm hắn vừa buồn cười vừa xót xa.Đang chọc ghẹo cậu thì bỗng tiếng rầm rầm đập cửa làm hắn nhíu mày khó chịu thầm chửi thề mấy tiếng.

    Yg:"Mẹ nó!

    Mau thay đồ vào chúng nó mò đến nơi rồi!"

    Hs:"Phiền phức!"

    Hoseok quơ bừa một bộ đồ đủ để che chắn thân thể cho cả ba rồi bế xốc cậu lên nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ,Yoongi đằng sau lấy đồ chặn cửa rồi cũng phóng theo đằng sau.Máy bay quân đội bên ngoài chiếu đèn yêu cầu cả ba ngoan ngoãn lộ mặt theo họ về căn cứ quân sự tiến hành điều tra khảo sát nhưng đổi lại chỉ là sự hoảng loạn bu kín đường của người dân làm ùn tắc giao thông.Cảnh sát phải ra tay kêu người dân sơ tán nếu cứ để đông người như vầy chắc chắn bên quân đội sẽ gặp bất lợi trong quá trình chiến đấu bắt sống vật thí nghiệm.Trên tòa nhà cao tầng,cậu vẫn thản nhiên vòng tay ôm lấy cổ hắn nũng nịu ngái ngủ mắt nhắm mắt mở,Yoongi với Hoseok trở lại hoàn toàn thể trạng là quái vật để chỉ cần đứa nào dám mò đến có ý đồ xấu lập tức cho chúng về suối vàng chuyển kiếp.Quả nhiên,không lâu sau đó ánh đèn quân đội đã chiếu đến chỗ cả ba đang đứng Hoseok một tay bao bọc che chắn cậu để không bị lộ danh tính một tay sẵn sàng hạ gục lũ chắn đường,Yoongi gồng người hết mức gầm gừ lấy đà rồi phóng lên một chiếc máy bay bất kì toe toét cười nhìn phi công bên trong đang đổ mồ hôi hột.Chiếc máy bay bị chặt gãy ra làm đôi người bên trong cũng yên phận nằm trong bụng của Yoongi,Hoseok ngiêng về né tránh hơn là phòng thủ vì trong tay hắn còn có Jimin bé nhỏ sao có thể liều mạng thiếu suy nghĩ được chứ?

    Hoseok phát ra tần số kêu gọi lũ quái vật đã thoát ra từ phòng thí nghiệm đến hỗ trợ diệt đống cỏ dại dơ bẩn này,nhanh chóng cả đàn quái vật lao đến điên cuồng cắn xé cảnh sát lẫn quân đội.Người dân rơi vào hoảng loạn bỏ chạy tứ tung nhưng không ai bị thương vì mục đích của hai gã không phải là làm đau mọi người mà là chống chọi lại lũ có ý định xấu với người hắn yêu,lòng người chính là thứ gì đó rất đáng sợ vì vậy không thể đoán được bọn nó sẽ làm những điều khốn nạn mất nhân tính gì với cậu.Máu dính khắp các cửa kính tô thêm đỏ cho cả thành phố nhộn nhịp,Hoseok bế cậu đu từ tòa nhà này sang tòa nhà khác bay lượn trên không trung còn Yoongi cũng hí hửng theo sau không quên trộm được bọc quýt nơi hắn vừa đi ngang qua làm cậu bật cười khúc khích.Nhận ra bên mình đã yếu thế và giảm nhân sự,quân đội lẫn cảnh sát đã ngỏ ý giảng hòa ra điều kiện thích hợp với cả ba.Chần chừ một lúc,Yoongi đồng ý để lắng nghe điều kiện của bọn họ thì từ đâu 4 người cảnh sát vạm vỡ lao đến cắm cho hắn 4 kim tiêm thuốc ức chế mà lúc trước trong ống nghiệm gã SinHo đã sử dụng để tránh việc anh chạy trốn làm Yoongi cau mày nhìn lũ giả tạo rồi nhấc bổng cả 4 người lên nhai nhồm nhoàm máu bắn dính cả lên mặt những tên quân đội đang đứng ở đó,Hoseok bất bình lên tiếng.

    Hs:"Ăn mà chả chia gì cả!"

    Yg:"Im miệng rồi tập trung đi"

    Định lao đến dọn dẹp một thể thì SinHo lao ra lôi bà Jinhyun dọa cậu nếu dám manh động sẽ lập tức đẩy bà xuống đất,cậu giật mình sợ hãi yêu cầu Hoseok thu bàn tay to lớn của hắn lại để cậu nhìn mẹ mình.Hoseok vốn định không đồng ý nhưng thấy Yoongi cũng đồng tình với cậu nên đành ngậm ngùi thu tay lại đặt cậu xuống,vừa đứng vững lại cậu đã chứng kiến cảnh người mẹ mình khắp thân bầm dập nước mắt giàn giụa cầu xin sự giúp đỡ từ cậu.

    Jinhyun:"Ôi Jimin...!Cứu mẹ con ơi...!"

    Jm:"Mẹ!?"

    SinHo:"Nếu muốn mẹ mày yên ổn thì mau theo tao về phòng thí nghiệm!"

    Cậu ngập ngừng một lúc rồi đề nghị

    Jm:"Một mình tôi thôi,được không?"

    SinHo:"Hoàn toàn được!"

    Yoongi với Hoseok lo lắng nhìn cơ thể nhỏ bé kia đang run lên từng đợt thổi của gió mà hận không thể giết sạch lũ chúng nó.Bà Jinhyun được thả ra chạy đến ôm con trai vào lòng nhưng chính phủ vừa mới phái người đến đã lập tức để lộ bộ mặt thật.

    Jinhyun:"Xin lỗi con..."

    Bà cắm cho cậu một kim tiêm vào tay rồi chạy trở lại ôm lấy tình nhân SinHo thỏa mãn cười lớn nhưng đâu biết giờ đây đã thực sự chọc giận ác quỷ.Yoongi với Hoseok mắt đỏ ngầu phóng đến càn quét sạch lũ con người yếu ớt chưa kịp ra tay phản kháng đã nằm dưới vũng máu trong cơ thể không còn nguyên vẹn như lúc đầu.

    Nhiệm vụ đã hoàn thành hai gã lê thân xác mệt mỏi kêu lên tần số cực cao xóa sạch kí ức của người dân rồi dọn dẹp hiện trường sạch sẽ sau đó cùng cậu lấy một ít tiền còn lại trong xác chết về khách sạn nghỉ ngơi.

    Đêm nay đã quá dài rồi.

    ____________________________________

    Vote cho tui nhaaaaaaa 🌷🌷🌷🌷🌷🌷✨✨✨

    Iuuuuu 💞💞💞✨✨✨✨💞💞💞💞💞💞✨✨
     
    Suhopemin| Thí Nghiệm Bí Mật
    Pr fic mới nè!!!


    Vào ủng hộ con tác giả khốn khổ này đi mấy bà!!!!!!
     
    Back
    Top Bottom