Trên đường về khu trọ, cậu sinh viên Sugishita Kyotaro luôn dừng chân trước một ngôi nhà để ngắm nhìn vẻ đẹp mong manh của loài hoa tường vi đang giăng kín cánh cổng màu nâu đỏ.
Chúng vươn mình quấn quanh từng thanh sắt, có vài nhánh còn đâm thêm chòi non như muốn người khác phải trầm trồ trước sự phát triển kì diệu này.
Trong mắt Sugishita, mỗi cánh hoa tường vi đều giống hệt tấm giấy lụa mềm mỏng nên cậu không dám gói ghém tình cảm vào nó.
Cậu sợ bản thân sẽ để lại vết nhăn trên món vật phẩm nhẹ tênh ấy, nhưng màu sắc mà chúng sở hữu vừa vặn khiến cho cậu trai tên Sugishita Kyotaro nhớ nhung mãi.
Dưới vệt nắng sinh động của ngày hè, từng bông hoa tường vi bắt đầu trao gửi bao lời thì thầm bằng cách bung nở hết sức dè dặt, nhưng lại rực rỡ tựa như ánh sao.
Có lần, cậu vô tình trông thấy một trong số chúng đang vươn mình đón bình minh, sắc trắng đẹp đẽ khi ấy đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của cậu.
Vì vậy, sau mỗi buổi học Sugishita đều chọn đi đường tắt để trộm nhìn đóa hoa mĩ miều đó và chẳng bao lâu, giọt nước quý giá cũng rơi xuống mảnh đất khô cằn buộc người gieo trồng phải trực tiếp dang tay đón nhận.
Vào lúc hoàng hôn chuẩn bị buông xuống, cánh cổng màu nâu đỏ im ắng ngày nào giờ đã bật mở kèm theo câu nói dịu dàng như gió xuân: "Không ngờ, rung động trước một người lại ngọt ngào đến thế."