Khác Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
358441094-256-k522887.jpg

Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
Tác giả: BachLyVanUyen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

1 đứa trẻ mới 16 tuổi, tay cầm mai rùa cười nhẹ nhìn theo mấy bóng người đi lại trên phố, sau đó hô lớn:
- Mỗi quẻ 200 tệ, bói không đúng không lấy tiền, mỗi ngày chỉ bói 3 quẻ cho người hữu duyên.

Hình như chẳng ai tin con bé cả, mở miệng ra liền chế diễu.

Nó chỉ mỉm cười mà nháy mắt với người kia.

Không tin thì đừng hối hận.

Chỉ trong ngày đầu tiên của mùa đông giá lạnh, Như Vân cảm nhận được thứ mà nó thường sợ hãi: Quỷ khí.

Bích Lan là đứa bạn thân bên cạnh nó, cũng rất ăn ý đi theo phối hợp.

Ma thường không lộ mặt vào ban ngày, nhưng khi oán khí quá nặng, chúng sẽ ra sách nhiễu người sống.

Mắt âm dương lại không phải thứ người thường muốn khai là khai được.

Muốn có âm dương nhãn, phải đánh đổi nhiều thứ.

Quỷ tìm đến nhà trong lúc đang nấu ăn, giải quyết như thế nào?

Đang đi chơi đêm cùng đám bạn cũng gặp quỷ, phải làm sao?

Đi đến 1 nơi xa hơn, quỷ gặp được cũng nhiều hơn.

Như Vân nhìn chăm chú vào con ma lớn bay lơ lửng trước mặt, miệng nở nụ cười như có như không:
- Không biết mèo nào cắn mỉu nào đâu!

Chờ đấy cho lão nương!



đại​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • Loạn thế thịnh sủng
  • Lịch Sử Việt Nam
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Ngày thứ nhất: Xin Chào, mày là ai?


    Sáng sớm, sương mù giăng trắng hết lối đi.

    Không gian mờ ảo.

    Phía cuối đường thoắt ẩn thoắt hiện mấy ánh đèn ô tô sáng đến chói lòe cả mắt.

    Vũ Như Vân đi trên đường thi thoảng phải nheo mắt lại cho bớt bị cơn chói tạt vào mắt.

    Bên ngoài thị trấn thoáng thấy ngôi trường cấp ba trên đỉnh đồi cao.

    Sương mù mịt nhìn mà phát sợ.

    Trời chỉ mới tờ mờ sáng.

    Ngoại lộ lớn, xe cộ chẳng được mấy cái phi vèo qua, xong nhanh chóng mất hút vào làn sương.

    Dốc lên trường cao cao, thoáng thấy ánh đèn nhà dân vẫn còn loang loáng chiếu ra.

    Mới khoảng 6h 30 sáng.

    Từng tốp học sinh đến trường đang lập cập bước vào cổng.

    Cái lạnh cắt da cắt thịt càng thêm rõ ràng.

    Hơi thở thành khói trắng hòa vào không trung.

    Vũ Như Vân xoa xoa hai tay vào nhau, người không khỏi dựng lên một trận rùng mình.

    Lạnh quá đi mất!

    Bên trong sân trường là tòa nhà ba tầng khang trang sạch sẽ.

    Đơn giản thôi, là một thị trấn miền núi làm gì to được bằng trường dưới thành phố cơ chứ?

    Tòa nhà hiệu bộ chỉ có mấy cô giáo đang ôm sổ sách, hay đơn thuần là cái cặp nặng tài liệu.

    Trường có 12 lớp học, mỗi khối có 4 lớp phân không theo quy luật nhất định nào cả.

    Lớp học của Như Vân là phòng thứ 6 nằm ngay phía bên phải tầng hai của tòa nhà ba tầng, nơi có mấy chậu cây xanh um do thầy chủ nhiệm trồng.

    Vừa vào lớp, mấy bạn học của nó đều đang nhốn nháo.

    Nói gì thì nói chứ lớp nó rất lười khoản chuẩn bị bài trước ở nhà.

    Nguyên nhân lớn nhất ắt hẳn là do quên hay lười ló đầu ra khỏi cái ổ chăn ấm áp ở nhà rồi.

    Chỉ sau có 15 phút kịp quét dọn lớp học thì tiếng chuông đã vang lên.

    Buổi sáng trôi qua với 1 mớ bề bộn bởi kiến thức.

    Như Vân cảm thấy rất đau đầu.

    Đàm Nguyên Bích Lan- đứa bạn thân số 1 của nó dạo gần đây thường tám đủ thứ chuyện với Như Vân.

    Chuyện trên trời dưới đất đều bị nhỏ biết hết.

    Với cái tính hóng chuyện của nhỏ chỉ sợ là hận không thể đào hết quá khứ của người ta lên.

    Trải qua 1 mối tình vắt vai nên nhỏ có đủ thứ chuyện để kể.

    Nhưng xin nói thẳng, Như Vân là đứa ế gần như hết thuốc chữa.

    Nó hoàn toàn chẳng hiểu gì về tình yêu.

    - Ê, Như Vân!

    Nghe tớ nói cái này đi!

    Bích Lan đợi được giờ ra chơi liền chạy xuống bàn của Như Vân, kéo nó lại gần.

    - Cái gì cơ?

    Như Vân giống như người già bị lãng tai, ngây ra như phỗng.

    Nó gần như chẳng nghe rõ nhỏ nói cái gì.

    - Cậu sợ ma quỷ không?

    - Chưa thấy bao giờ thì sao biết mà sợ chứ?

    Cái cậu này thật là...

    Như Vân giãy nảy lên.

    Nói ma thì sợ thật nhưng nó vẫn cứng miệng.

    Bích Lan liền đẩy vai nó 1 cái, miệng còn chèm chẹp rất có vẻ như không vừa ý với con bạn ngốc nhà mình.

    - Thế là chưa nghe tụi nó kể rồi.

    Hồi đêm qua, thế nào mà đứa nào cũng nói mơ thấy ma nữ áo đỏ đứng lù lù trước cửa nhà kho.

    Nghe thôi đã thấy ghê chết đi được!

    Bích Lan kéo qua kéo lại làm Như Vân xuýt thì cắm đầu xuống bàn.

    Nó ngẩng đầu lên, mặt tái xanh tái xám, nói:

    - Tớ sợ ma đấy cậu biết không?

    Nhắc lại làm cái gì cơ chứ?

    - Ây, ai biết được cậu sợ ma mà tránh chứ?

    Nhưng lúc nãy còn bảo không sợ mà?

    Thế mà giờ lại câu sau đập câu trước đấy.

    Bích Lan nhướn mày.

    Vừa hay lại có tiếng chuông báo vào giờ học tiếp theo.

    Như Vân chậm rãi nhìn ra cửa sổ hướng ra phòng kho cách độ 1 khoảng sân phía sau.

    Vừa vặn nhìn thấy thiếu nữ áo đỏ đang lù lù chui vào bên trong, khóe mắt nó khẽ cong lên.
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Quỷ Nữ Trước Nhà Kho.


    Giờ học sớm đã kết thúc, trời đã về trưa muộn.

    Như Vân vươn vai, khớp xương còn kêu lên răng rắc.

    Hết nói nổi rồi.

    Lớp vắng không còn 1 mống người.

    Nếu kể ra chắc cùng lắm có được 2 người miễn cưỡng coi được.

    Nếu không phải chiều nay học, nhà xa không tiện về thì Như Vân còn thèm ở lại đậy à?

    Bên ngoài gió hiu hiu thổi, mang hơi lạnh về đến đây.

    Làn gió vừa lướt qua da Như Vân, nó đã xuýt xoa kêu lạnh.

    - Mấy hôm nay có gió về, chẳng mấy lại lạnh xuống mấy chục độ thôi.

    Phùng Ngọc Nhiên, bạn nó- cái đứa đang thở ra khói trắng mùa mịt kia cũng chẳng ổn hơn là mấy.

    - Tụi mình ăn trên lớp hay ăn vậy ở căng tin luôn?

    Như Vân quay sang hỏi thử ý kiến.

    2 đứa đóng cửa xong lại lật đật xuống cầu thang, ra ngoài mua chút đồ ăn cho bữa trưa.

    Không đứa nào muốn ăn xôi.

    Hỏi qua hỏi lại thì cả 2 đều ăn bánh mì.

    Dù sao nó cũng ăn được.

    Đến lúc về đến lớp, không hiểu bằng cách nào cửa lại mở tung ra, y như rằng không có ai làm gì nó.

    Ngọc Nhiên thắc mắc:

    - Không phải tớ đóng chặt rồi à?

    Cửa sổ bên trong không mở thì làm sao gió thổi tung ra được?

    Cái này lạ nha.

    Như Vân cau mày nhìn 1 lượt, còn có quỷ khí đọng bên trên.

    Mịa, cái con quỷ kia không trêu người thì không ở yên được sao?

    - Chắc là không có gì đâu, tụi mình cứ vào đi.

    Như Vân xua tay, nó biết vụ này do thứ gì làm mà.

    Đêm nay mà dám chui vào giấc mộng của bà đây là biết tay bà nhá.

    Ngồi xuống ghế, 2 đứa ngồi gặm bánh tráng miệng rất tự nhiên, còn tám chuyện.

    Như Vân còn chưa nuốt xong miếng bánh lại nghe Ngọc Nhiên nói:

    - Đêm qua tớ mơ thấy ma nữ áo đỏ đứng trước cửa nhà kho ấy, tớ bị dọa hết cả hồn.

    Tớ không nghĩ có giấc mơ nào nó lại hư hư thực thực như thế.

    Đến sáng nay kể cho Bích Lan nghe rồi á.

    Như Vân, thấy sao?

    Nghe ghê không?

    Như Vân xuýt thì nghẹn, ai mà ngờ người mơ thấy ma nữ áo đỏ đầu tiên lại là Ngọc Nhiên.

    May mà còn có cốc nước, không thì có khi sặc luôn ấy chứ.

    - Tớ tưởng mình bị trêu...

    Thật đấy à?

    - Làm sao mà giả được, mấy người khác cũng mơ y chang mà.

    Ngọc Nhiên thanh minh trong bối rối.

    Nhiều lúc nói thật thì chẳng ai tin mình.

    Chưa đợi Như Vân kịp nói gì thì cánh cửa kẽo kẹt mở ra, 2 đứa rợn sống lưng, mặt mày xanh lét.

    - Nó, phải không?

    Ngọc Nhiên len lén nhìn ra ngoài cánh cửa.

    Nó lại chầm chậm mở ra, điều này chẳng phải chọc vị nào đó trong phòng tức điên sao?

    Như Vân đã nhịn nó rất lâu rồi.

    Lúc nãy đóng cửa chặt vậy mà còn dám mở cửa.

    Chán sống rồi!

    Như Vân đập bàn đứng dậy, mở miệng mắng:

    - Biết điều thì bớt trêu người đi, bày đặt hù dọa người ta.

    Có tin ta đánh ngươi xuống 18 tầng địa ngục không?

    Cánh cửa bỗng chốc đứng im lìm, chẳng còn tiếng gì nữa.

    Ngọc Nhiên kinh ngạc khẽ kêu lên:

    - Có quỷ thật hả?

    Thứ đó làm sao lại sợ cậu như thế?

    - Chút bản lĩnh xíu xiu thôi, tớ ghét nhất ma quỷ.

    Như Vân nhún vai, lại tiếp tục gặm miếng bánh quy còn sót lại trên tay.

    2 đứa bỗng nhiên nhìn nhau khó hiểu.

    "Xoảng" 1 tiếng.

    Dưới lầu có tiếng kính vỡ rất lớn truyền đến.

    Lông tóc Như Vân gần như dựng ngược.

    Nó túm Ngọc Nhiên lao ra ngoài ban công phòng học.

    Tiếng bác bảo vệ từ tận ngoài cổng chạy vào kêu lên rõ lớn:

    - Chuyện gì?

    Đứa nào làm vậy hả?

    Như Vân toát mồ hôi hột, lúc nãy xuống dưới đi ăn với mua đồ ăn vặt đều không thấy có ai, khối lớp 10 chiều nay vốn không có lịch thì lầu dưới lấy đâu ra người.

    Ngọc Nhiên ngơ ngác hỏi:

    - Lúc nãy không 1 bóng người mà, có khi camera lấy được hình ảnh thì sao?

    Hay lại là thứ đó?

    - Hừ..

    Nó trả thù chúng ta vì dám mắng nó đó.

    Chê mình tồn tại đủ lâu rồi, muốn chết triệt để luôn đây mà!

    Như Vân nghiến răng nghiến lợi muốn lao chóng cầu thang xem thử sao quỷ nữa kia lại có bản lĩnh chọc giận tiểu thiên gia nóng tính như vậy.

    Ngọc Nhiên kéo người quay lại, không muốn cho đi.

    Lực đạo của nhỏ không hề yếu chút nào, thiếu chút đã kéo ngã Vũ Như Vân về phía sau.

    - Bình tĩnh, chuyện này không phải chúng ta làm, nào có liên quan.

    Đừng nhảy vào làm gì, tớ chỉ sợ cậu bị coi nhầm thành đứa phá hoại.

    Như Vân tức muốn điên, nhưng nó nhịn, mà nhỏ nói cũng đúng.

    Không xuống có khi không phải vướng tay vào làm gì, dù sao trường cũng có sẵn camera rồi.

    Có khi thứ đó chỉ quậy chút rồi thôi.

    - Nghe cậu đấy!

    Như Vân thử ra 1 hơi, lườm ra phía xa 1 lượt cảnh cáo.

    Ngọc Nhiên hơi sợ, kéo tay áo nó:

    - Có quỷ thật hả?

    - Nếu tớ nói nó là thật, thì cậu có tin không?

    - Tớ tin!

    Ngọc Nhiên gật đầu thừa nhận.

    Như Vân mỉm cười nhẹ nhàng nói:

    - Không sao đâu.

    Mọi thứ đã có tớ lo rồi.
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Đêm Thứ Nhất: Bắt Lấy Ngạ Quỷ.


    Chẳng mấy chốc mà trời đã xâm xẩm tối.

    Ngôi trường trên đỉnh núi càng thêm u ám.

    Bây giờ chính là tiết tự học của đám học sinh.

    Như Vân ngồi học môn Lịch Sử, viết không ngừng tay dù chỉ 1 chút.

    Mấy quyển sách dày cộp được lật dở ra đặt đầy trên bàn.

    Bích Lan ngồi ngay bên cạnh, nhỏ đang làm bài tập môn Toán Học hay môn Sinh Học gì đó.

    Vừa viết hết 1 trang cuối cùng, Như Vân vươn vai dãn cơ.

    Nó nheo mắt nhìn ra ngoài cửa, kết quả bị dọa giật mình.

    Người con gái áo đỏ đứng chống tay ngoài cửa sổ, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch như ngâm nước lâu ngày.

    Đôi môi đỏ khẽ cười rồi chậm rãi nói:

    - Ai nha!

    Cô bé này tên là Vũ Như Vân nha, không ngờ tiểu Như Vân lại có thể nhìn thấy ta đấy!

    Như Vân mặt đen như đít nồi, nó gần như cứng hết người với giọng nói the thé như quỷ treo cổ của cô ta rồi.

    Bích Lan như ngửi thấy mùi quỷ khí lởn vởn trước mũi liền ngẩng đầu lên khỏi đống sách lộn xộn trước mặt.

    Nhỏ vừa mới viết xong bài tập môn Sinh Học.

    Không biết có chuyện gì thế nhỉ?

    - Ê, Như Vân.

    Thấy gì không?

    Tui ngửi có mùi quỷ khí rồi đó.

    Có ma à?

    - Nào!

    Có thật đấy, nó đang đứng nhìn tụi mình kia kìa.

    Như Vân ớn tận óc, nó nhắm mắt lại coi như không nhìn thấy thứ gì đang chằm chằm nhìn nó từ cửa sổ.

    - Eo, nước chảy ra lớp rồi kìa!

    Bích Lan không biết sợ chỉ trỏ về phía cửa sổ.

    Xong nhỏ lại nói:

    - Có đứa không chịu yên phận thế nhỉ?

    - Biết tui ghét ma còn cố tình nói nữa, tui vốn không muốn phải nhìn cái thứ đó.

    Như Vân khóc giở mếu giở nhấc cặp sách lên bàn tìm đồ dùng trừ ma.

    Bích Lan nhìn về phía cửa sổ, nhướn mày với ma nữ 1 cái.

    - Biết thế nào là Thiên Sư không?

    Họ có thể dùng bùa chú thu phục ngươi đấy.

    Ma nữ cười với bọn họ, lại vươn tay muốn kéo lấy vai Bích Lan, vì con bé đang ngồi gần cửa sổ.

    Nhỏ chẹp miệng né bàn tay đang rơi rớt nước xuống vai áo Bích Lan.

    Như Vân vừa nhìn thấy nước rơi xuống đã muốn nôn khan.

    Nước không còn trắng nữa mà đã sớm chuyển sang màu đỏ thẫm của máu.

    Bích Lan kêu ré lên, nhỏ đứng bật dậy chạy ra khỏi bàn học.

    - Mày không biết bẩn à?

    Trời ơi áo tao!

    Nhỏ tức đến nỗi chửi sa sả vào mặt ma nữ.

    Thứ đó ngây người hồi lâu, dường như kinh ngạc lắm.

    Trước giờ chỉ có người khác sợ nó, nó chưa từng thấy ai gan lớn đến mức này.

    Như Vân sớm lường trước chuyện này, nó bất lực nhìn đứa bạn.

    2 đứa cùng chạy ra khỏi phòng học thì ma nữ đã đi đâu mất.

    - Thôi xong!

    Tui tưởng nó phải ghê gớm lắm, ai ngờ mới chửi mấy câu đã chạy mất.

    Bích Lan nắm lá bùa vẽ đầy phù văn trong tay.

    Như Vân khoanh tay nhìn chăm chú xuống dưới lầu.

    - Nếu không phải còn mỗi 2 chúng ta ở lại học thêm thì nó đâu có dám ra ngoài dọa người.

    Chúng ta đi bắt nó!

    - Thật?

    Bích Lan ngờ vực, mỗi lần toàn là nhỏ gợi ý Như Vân mới chịu đi bắt ma, sao hôm nay lại nói đi trước thế?

    Chuyện này còn lạ hơn lúc nãy luôn.

    Như Vân gật đầu rồi kéo theo nhỏ bạn đi xuống cầu thang.

    Đến góc khuất, thấy bóng người thấp thoáng phía bên kia bức tường, Bích Lan giơ lá bùa trong tay lên,chỉ đợi nó đến liền dán thẳng vào mặt thứ kia."

    Huỵch" 1 tiếng, 2 đứa xông ra dán bùa vào trán 1 người.

    Vừa trông thấy khuôn mặt khó chịu xen lẫn chút ngơ ngác kia, 2 đứa nó đã kêu thét lên 1 tiếng.

    Đắc tội nhầm người rồi!

    Tưởng ma lại hóa không phải, người mà 2 đứa vừa dán bùa vào kia chính là đứa bạn thứ 3 trong nhóm yêu thích Huyền học - Hoàng Thiên Hồng Diệu - 1 tiểu Thiên Sư không hơn không kém.

    Bọn nó phát hiện ra bạn mình cũng có mắt âm dương khi nhập học năm đầu tiên cho nên mới kết bạn với nhau, lập nên nhóm học sinh yêu thích Huyền học.

    Tưởng có mỗi Như Vân với Bích Lan ở lại đây, ai mà ngờ được Hồng Diệu cũng ở đây, lại còn bị họ dán bùa lên người nữa chứ.

    - 2 bạn đang làm cái gì vậy?

    Huyền thuật đại sư?

    Giọng của Hồng Diệu có chút không kiên nhẫn, nhướn mày nhìn Như Vân nhà mình.

    Như Vân khó sử chẹp miệng:

    - Tụi tớ đi...bắt ma!

    - Bắt ma mà không chịu rủ mình đi chung à?

    Lại còn dán bùa lên trán mình nữa chứ.

    Hồng Diệu kéo Bích Lan lại gần, thì thầm hỏi:" Ê!

    Mà mấy đứa bắt được chưa?

    Chưa thì cho mình đi chung với!

    ".

    Đàm Nguyên Bích Lan chậm chạp liếc nhìn Hồng Diệu, còn tưởng bả sẽ nổi giận, nào có nghĩ đến chuyện này.

    Như Vân lôi kéo đám bạn chạy ra phía sau tòa nhà 3 tầng, chạy qua khoảng sân rộng, hướng về nhà kho mà chạy đến.

    Nhà kho vắng tanh vắng ngắt, không có chút ánh sáng nào từ bên ngoài sân lẫn bên trong.

    Nhà kho vốn yên tĩnh, bây giờ lại càng quỷ dị.

    Hồng Diệu kết ấn định tâm, xung quanh tối đến mức xòe tay không thấy đủ 5 ngón, thứ gì cũng tối tăm mù mịt.

    Bích Lan nhíu nhẹ mi tâm, nhỏ cảm thấy chỗ này có quỷ khí đang lượn lờ ngay bên cạnh nhỏ.

    Như Vân chăm chú nhìn vào trán A Lan, ấn đường không có sắc đen cũng không có sắc xanh.

    Lần này bắt quỷ chót lọt, không gặp chút rắc rối cũng chẳng phải họa sát thân.

    Vậy thì nó yên tâm rồi.

    Mấy đứa nhỏ tiến đến gần sát cánh cửa nhà kho.

    Mọi hôm nơi này đều được khóa rất chắc chắn, cả đám nghĩ có khi muốn vào cũng chẳng vào được.

    Như Vân rờ tay lần mò tìm chỗ ổ khóa, chìa khóa hình như vẫn còn ở đây.

    Hôm nay bác bảo vệ quên khóa lại rồi.

    Nó khẽ vặn khóa, cái ổ lạch cạch mở ra.

    Cánh cửa kẽo kẹt kêu lên dọa cả 3 đứa ớn hết sống lưng.

    Nhà kho trường chứa rất nhiều đồ, đa phần là dụng cụ học môn thể chất cho nên rất lộn xộn.

    Bích Lan loay hoay mãi mới nhìn thấy lối đi bên kia.

    - Như Vân, Hồng Diệu!

    Mau!

    Tới đây, chỗ này có lối đi dẫn lên lầu 2 này!

    Nhỏ khẽ kêu lên cho 2 đứa kia nghe thấy rồi nhanh chóng theo đường mà đi.

    Như Vân không chậm trễ nữa, mau lẹ kéo Hồng Diệu lên theo.

    Nhưng vừa bước lên cầu thang, bóng người của Bích Lan đã biến mất từ lúc nào.

    - Đàm Nguyên Bích Lan!

    Ê!

    Cậu đi chỗ nào rồi?

    Hồng Diệu liếc xung quanh 1 lượt, quay lại hỏi Như Vân:

    - A Vân tính được Lan Nhi lạc đi chỗ nào không?

    - Chỗ nào cũng tính được, chỉ trừ có chỗ này!

    A Lan bị quỷ giấu đi rồi!

    Như Vân thần sắc bất động, mày nhíu chặt đầy lo lắng.
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Bùa Trục Quỷ


    Chưa đợi 2 đứa kịp nhìn thêm lượt nữa, quỷ khí đã cuồn cuộn chảy len lỏi quanh đống đồ lộn xộn bên cạnh.

    Như Vân sớm đã nhìn thấy nó.

    Hồng Diệu rùng mình vì bị khí lạnh quấn thân, tay không thể không bắt ấn niệm chú quyết xua khí lạnh.

    Không gian ấm lên không ít.

    Như Vân khẽ nói:

    - Bây giờ chúng ta tách nhau ra, đi tìm được Bích Lan rồi nhanh chóng trừ khử quỷ nữ kia đi!

    - Cẩn thận nhé, có gì nhớ gọi mình đến.

    Chung quy 2 đứa vẫn tốt hơn 1 đứa.

    Hồng Diệu nhanh nhẹn tìm chỗ vòng qua bên kia đống dụng cụ thể chất.

    Thoáng cái đã khuất bóng.

    Như Vân đi qua hướng còn lại, khe khẽ gọi:

    - Ơi Bích Lan!

    Hỡi Bích Lan!

    Nếu còn đứng ở đâu quanh đây thì mang nhân khí ra đây chơi với con!.

    Như Vân vừa gọi vừa toát mồ hôi hột khắp trán.

    Nó sợ bị dọa ngất trước khi nó kịp tìm được A Lan.

    Không thấy nhân khí của A Lan đâu, A Vân đã sốt ruột muốn chết.

    Nó lại đi vòng qua bên kia, vừa đi vừa niệm:

    - Ơi Bích Lan!

    Hỡi Bích Lan!

    Nếu người còn ở đây thì đem nhân khí ra chơi với con!.

    Nháy mắt đã đi đến chỗ nhà kho trên lầu 2.

    Nếu được nói kĩ hơn, có lẽ nhà kho này chính là dãy phòng học cũ của trường, sau khi phá hết mấy bức tường liền dùng làm nơi cho đám học sinh tụi nó làm phòng đa năng để học môn cầu lông hay đá cầu, nhảy xà.

    Cũng vì vậy nên nó rất rộng.

    Tầng dưới vẫn chưa dọn sạch sẽ đống đồ hồi sáng tụi nó học nhảy cao nên đống xà ngang vẫn còn ngổn ngang rối loạn.

    Như Vân nhắm mắt, tìm cách cảm nhận nhân khí của Bích Lan.

    Hồng Diệu đi vòng qua đống đệm hơi 1 vòng, không thấy ma nữ, cũng chẳng thấy Bích Lan đâu cả.

    Đến chính bả còn sợ đến vã mồ hôi.

    Như Vân đã lên đến lầu 2, mà chính bả đang đứng dưới lầu 1.

    Nếu tìm được Bích Lan thì đã tìm được người từ lâu rồi.

    - Rốt cục là người đã đi đâu?

    Không lẽ là ma giấu?

    Mẹ nó chứ!

    Hồng Diệu tức giận muốn điên.

    Bỗng nghe tiếng khóc tỉ tê ngay phía sau tấm đệm hơi, bả liền giật bắn mình.

    - Ghê vậy?

    Còn biết dọa người rồi!

    A Diệu chậm chạp liếc qua đó 1 cái, đắn đo 1 thôi 1 hồi.

    Nếu trả lời có sợ nó đến tìm mình không nhỉ?

    Nhưng mà Bích Lan đang ở trong tay nó, phải tìm cách moi thông tin.

    Mong sao nó làm lộ bí mật.

    A Diệu đánh liều lên tiếng:

    - Ê!

    Mày là ma à?

    Ma nữ: ........

    Ta không phải ma chẳng lẽ ta chết đi sống lại được à?

    Biết mình hỏi hơi vô lý, tại vì vạ miệng, Hồng Diệu vội chữa cháy: " Sao ngủm đấy?......

    Chết quên, không được hỏi chuyện này với quỷ".

    Ma nữ bị chọc muốn điên, nhưng nó lại nở nụ cười ma quái đi ra khỏi phía sau tấm đệm hơi.

    A Diệu khẽ ho 1 vài tiếng, cũng cười lại với nữ quỷ.

    Thứ đó không hiểu được nó đã giấu Bích Lan đi rồi mà tại sao bọn nhỏ này không biết sợ là cái gì.

    Bộ chúng nó không sợ ma nữ này ám chết chúng nó sao?

    - Muốn hỏi tại sao ta không sợ à?

    Nhìn mặt người như này chỉ thấy mắc ói, chẳng thấy đáng sợ chỗ nào.

    Hồng Diệu rút ra cây kiếm đồng xu, nhắm vào nữ quỷ mà ném tới.

    Nó không né kịp liền bị đâm trúng giữa ngực rồi theo quán tính mang theo cả kiếm đồng xu bay vào tường, bị ghim lại trên đó.

    Thứ đó điên cuồng giãy giụa, y phục đỏ bị hất tung lên bay tán loạn.

    Miệng toàn phát ra những tiếng hét đinh tai nhức óc.

    Hồng Diệu lạnh lùng ném ra ngoài cửa 1 lá bùa cách âm.

    Chẳng ai có thể nghe thấy được tiếng gì nữa.

    Như Vân nhắm mắt dưỡng thần, gần như nó đã lạc vào không gian nào đó hiện ra trong đầu.

    A Vân xoay tay kết ấn, từ bàn tay có ánh sáng vàng le lói phát ra.

    Chu tước ấn!

    Nó mở mắt, khẽ hô 1 tiếng:

    - Đi!

    Tìm người về cho ta!

    Chu Tước trên bàn tay hiện ra, bay 1 vòng rộng quanh nhà kho, xóa tan hết quỷ khí u ám nơi đây.

    Lấp loáng bóng người bất động sau góc tường bên kia, Như Vân vội vã chạy qua.

    Bích Lan nằm dài trên đất, mặt không có chút gì sợ hãi, chẳng qua quỷ khí đánh lén hại nhỏ ngất xỉu xong liền giấu người đi mất.

    Nó lay vai A Lan, lo lắng đến xuýt thì phát khóc.

    May sao Bích Lan đã mở mắt ra được, không thì nó sợ là sẽ dằn vặt cả đời mất.

    - Tui tỉnh rồi, không sao hết á!

    Tui bị ma nữ kia đánh lén.

    Giờ hết rồi....

    Thôi chết!

    Hồng Diệu đâu rồi?

    Có sợ bả gặp nguy hiểm gì không?

    A Lan nhìn thấy Như Vân liền mừng rỡ khi thấy con bạn mình nó không sao, nhưng thấy thiếu 1 đứa liền hoảng sợ.

    - Yên tâm, bả là Thiên Sư mà.

    Lợi hại lắm đấy.

    Như Vân an ủi nhỏ, giơ tay cho nhỏ vịn lấy.

    2 đứa nháo nhào chạy xuống khỏi lầu 2, Như Vân còn vấp phải cầu thang mấy lần liên tiếp.

    Có Bích Lan đỡ được nếu không sợ là sẽ té sầm xuống dưới.

    - Nhanh nhưng cũng phải cẩn thận chứ!

    Bà cứ ngã mãi thế làm tui tưởng bà bị làm sao.

    Dọa chết tui rồi.

    Bích Lan nhăn mặt chạy ào xuống dưới.

    Hồng Diệu vốn dĩ nên ở quanh đây thì đã sớm mất hình mất dạng.

    Chẳng còn thấy người đâu nữa.

    A Vân rút bùa chờ sẵn muốn trực tiếp xông qua bên kia liền bị A Lan cản lại.

    Nhỏ lắc đầu ý bảo không được loạn động.

    Như Vân nín nhịn, chầm chậm bước ra khỏi góc tường.

    1 cảnh tượng đập thẳng vào mắt tụi nó.

    Hồng Diệu quả nhiên lợi hại, chưa gì đã ghim nữ quỷ kia vào tường rồi.

    Miệng nó không ngừng gào thét đến điên cuồng:

    - Ta muốn ám các ngươi, các người không thể sống yên khi ta còn ở đây đâu!

    Mau thả ta ra.

    Nữ quỷ cười lên 1 tràng kinh dị, dọa cả 3 đứa rợn hết sống lưng.

    - Nó muốn báo thù đến nỗi phát điên luôn rồi.

    Cái đồ não tàn!

    Chết rồi còn không yên phận nữa!

    Như Vân nhịn hết nổi, nó tức giận mắng xơi xơi vào mặt ma nữ.

    Bích lan vội ngăn nó lại trước khi nó nhào vào đánh chết tiểu quỷ thêm lần nữa.

    A Diệu bất đắc dĩ nói:

    - Không có lệnh bài xá tội vong nhân thì chớ, lại còn muốn báo thù.

    Không có lệnh bài thì cứ nằm mơ đi nhé!

    Như Vân đã bình tĩnh lại, nó giơ Vãng Sinh Phù lên ném vào đầu nữ quỷ.

    Cho dù không cam lòng thì sao?

    A Vân vẫn là tống sạch xuống địa phủ cho âm sai cai quản.

    Cô hồn dã quỷ này chỉ được cái báo đời mà thôi.

    Muốn trả được thù thì xuống dưới đó mà báo thù.

    Bích Lan lại càng không ưa nổi con quỷ này tí nào, hại cả đám phải ở lại nhà kho tối đen xì xì như vậy.

    Nhỏ hận không thể đánh ma nữ kia mấy cái.

    Vãng Sinh Phù lóe lên luồng sáng chói mắt, bao bọc người nữ quỷ kia lại, gói gọn cả tiếng thét kinh thiên động địa kia rồi biến mất không còn tăm tích.

    Cuối cùng cả đám cũng xong việc, Như Vân kéo theo 2 đứa bạn nhanh chóng chạy ra ngoài nhà kho.

    Khi chắc chắn rằng chẳng ai phát hiện ra bọn chúng thì cả đám mới yên tâm.

    Hồng Diệu khẽ nói:

    - Nãy tớ chẳng đem theo Vãng Sinh Phù gì cả, lần sau rút kinh nghiệm.

    May mà 2 cậu đến kịp, không thì chắc tớ đứng nghe nó hét đã đời luôn quá!

    2 đứa bạn cứ thế mà cười, cười đến nỗi xuýt thì hụt hơi ngất xỉu.

    A Diệu liếc qua 1 lượt thì đứa nào đứa ấy lại im re mà nhịn.

    Đã 8h tối rồi, giờ tự học đã kết thúc từ lâu.

    Lần này quỷ còn dễ đối phó, gặp phải quỷ từ 10 năm trở lên thì hẳn là mấy tiểu Thiên Sư phải vất vả 1 phen rồi đây.
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Ngày thứ hai: Chuyến đi dã ngoại.


    -- Sáng ngày thứ 7 --

    Mới sáng bảnh mắt đã nghe tiếng chuông báo thức reo ầm ĩ.

    Như Vân vẫn còn buồn ngủ, mặt mày bơ phờ vì mệt.

    Nó mặc kệ chuông báo thức, ngồi nắn bóp xương khớp 1 hồi rồi mới xuống tắt báo thức đi.

    Nếu không phải hôm nay nó cùng đám bạn đi dã ngoại thì nó đã sớm nằm ngủ nướng thêm 1 tiếng nữa từ lâu rồi.

    Như Vân xuống phòng tắm đánh răng rửa mặt chán chê, xong lật đật ra ngoài phòng ăn xem thử có thứ gì ăn hay không.

    Bà nội với ông nội nó đều đã đi tham quan với hội cụ lão hết rồi, có khi 2 ngày nữa mới về.

    Còn ba mẹ vẫn đi làm sớm.

    Nó quay ngang quay dọc xem thằng em nó - Vũ Vương Minh Huân - đang ở cái xó xỉnh nào.

    Minh Huân đã ăn xong từ sớm, thằng nhỏ đang ngồi trong phòng tĩnh tâm.

    Trước mặt bày đầy bùa chú, nghiên mực chu sa đỏ cũng phát ra ánh sáng mờ nhạt.

    Minh Huân đang vẽ bùa cho bà chị lười biếng nhà nó đấy.

    Nghe tiếng động, A Huân liếc qua cách cửa.

    Bà chị nó đang chăm chú nhìn mấy lá bùa chưa có chút xíu nét vẽ nào bên trên.

    - A tỷ!

    Làm gì đấy?

    Hôm nay được nghỉ mà tỷ không ngủ nướng sao?

    Trời sập rồi đúng không?

    - Ây!

    Ăn nói hàm hồ nhé.

    Chẳng lẽ A tỷ lại ngủ nướng mãi sao?

    Có lúc chị vẫn dậy sớm đấy thôi!

    Như Vân giơ tay dọa thằng nhỏ tí thì bỏ chạy.

    Minh Huân dúi vào tay nó 1 tập bùa chú đã vẽ sẵn, nói:

    - Lỡ mà gặp quỷ thì nhớ dùng, hôm nọ chị còn lười đến mức không thèm vẽ thêm bùa.

    Hại em bị quỷ đuổi chán mới biết chị lại không đưa em bùa mà chị đã vẽ trước.

    Nếu không còn lâu em mới chịu vẽ bùa nhé!

    Thằng nhỏ tỏ vẻ chẳng vui chút nào, trừng mắt nhìn bà chị "quý báu" đã hại mình bị quỷ đuổi kia 1 lượt.

    Vũ Như Vân bỗng cảm thấy có lỗi, cơ mà thôi kệ đi, chuyện cũng qua lâu rồi.

    Minh Huân nói thẳng với Như Vân rằng nó muốn được đi chung với đám bạn của A tỷ.

    Như Vân thuận tiện đồng ý ngay, dù sao chuyện này coi như bù đắp, nếu không cho thằng nhỏ đi thì có thể cái nhà sẽ banh chành với nó luôn ấy.

    -- Bên ngoài khu rừng thông --

    Đàm Nguyên Bích Lan và Hoàng Thiên Hồng Diệu, 2 đứa đều xách 1 túi đồ, đeo balo nặng trịch, người đều muốn ngả ra phía sau.

    Hôm nay tụi nó thống nhất rằng sẽ đi chơi cho đã, ngày mai mới ra chợ tìm chỗ nào đó hành thuật bói toán.

    Mà người ta tin hay không thì tùy.

    Vũ Như Vân dẫn theo đứa em đến nơi mà mấy đứa bạn đợi sẵn.

    Bích Lan rất lợi hại, không biết bằng cách nào nhỏ đã rủ được Phùng Ngọc Nhiên tham gia chung với tụi nó.

    Mới vừa thấy mặt nhau, tụi nó đã cười đến mức rớt cái nết.

    - Chào mừng đã đến chơi nhé Ngọc Nhiên!

    Chào mấy bạn.

    Tụi mình đi được chưa?

    Như Vân tươi cười chào hỏi, tay liên tục ra hiệu muốn đi ngay.

    Hồng Diệu bỗng nhiên bị giật mí mắt, bả cau mày khó chịu.

    Như Vân để ý đến biểu cảm lạ lẫm của A Diệu, nó lại nhìn chăm chú vào ấn đường của người trước mặt.

    Rõ ràng không có gì mà?

    Nó liền nhìn qua Bích Lan, A Lan cũng chẳng có gì lạ.

    Riêng Minh Huân thì kéo tay áo A tỷ mấy cái, thì thầm nói :" Vấn đề không nằm ở 2 người bọn họ, mà ở ngay phía sau chị ah!

    ".

    A Lan nhớ ra liền biết, lần này người có chuyện là Ngọc Nhiên.

    Hồng Diệu bình tĩnh phủi tay:

    - Không có gì đâu, có tụi mình ở đây.

    Vào trong tham quan thôi!

    Nghe nói rừng thông ở đây đẹp lắm đó!

    Nói xong bả liền đi thẳng vào con đường nhỏ toàn lá cây, chẳng mấy chốc bóng người đã bị lá cây che khuất.

    Ngọc Nhiên dục họ mau đi, mình thì nhanh nhẹn theo A Diệu men theo lối nhỏ kia.

    Ba người còn lại nhìn nhau, A Lan chép miệng cùng Tiểu Vân dẫn A Huân theo vào.

    Trên con đường đất đầy bụi và lá cây đen đúa, khu rừng thông dần dần hiện ra phía bên kia sườn đồi.

    Những cây thông vươn lên trong nắng sớm trông thật đẹp.

    Con đường nhỏ chỉ vừa 2 người đi.

    A Diệu quan sát xung quanh 1 cách cẩn thận, có cơn gió lào xào cũng đủ khiến bả rợn hết sống lưng.

    Tiểu Vân còn tồi tệ hơn, nó không muốn để bất cứ cái lá cây nào đụng trúng áo mình, cho đến khi em trai " nhiệt tình " đẩy nó đi nhanh hơn.

    Tiểu Bích Lan lén lút nhét vào miệng mình 1 cái bánh quy, mắt liếc quanh xem thử có ai bắt gặp không thì đã đụng trúng tầm mắt của Ngọc Nhiên.

    Nhỏ cười ngượng ngùng cố nuốt miếng bánh ấy xuống muốn dài cả cổ.

    - Bị bắt quả tang rồi nhé!

    Tiểu A Lan!

    Ăn như thế không tốt đâu ah~.

    A Nhiên nhìn nhỏ xong liền lắc đầu.

    - Hì hì...

    Tại mình chưa có ăn sáng, đói chết mất thôi!

    Bích Lan ngượng chín mặt với 4 đôi mắt đang chăm chú nhìn vào mặt mình, húng hắng ho.

    Tiểu Huân không nghe thêm cái gì nữa, hơi ngây người rồi nói:

    - Nào đi thôi!

    Đến đó rồi ăn sau mấy chị ơi.

    Bích Lan còn muốn ăn thêm cái nữa liền bị Như Vân đẩy nhanh đi: " Chút nữa hãy ăn, giờ mà đói thì phải nhịn đã."

    Đám trẻ cười đùa với nhau suốt dọc đường cho đến khi cả đám đến được cánh rừng thông bạt ngàn bên kia sườn đồi.

    Chưa đợi ai kịp làm gì, Như Vân đã nhìn thấy vô số quỷ khí bay lên từ giữa cánh rừng.

    Hơi lạnh phả vào mặt nó hun hút như có hàn khí thoát ra từ băng tuyết.

    - Cẩn thận chút!

    Mình thấy có quỷ khí!

    Bích Lan kêu lên, thì ra nhỏ cũng cản nhận được thứ đó.

    Như Vân nhẹ nhàng nói:

    - Âm khí nặng quá!

    Phong thủy cũng xấu kinh khủng.

    Hồng Diệu!

    Nhìn xem bên kia kìa!

    Nó chỉ tay vào khe nước phía xa chạy thẳng theo cái khe đâm vào giữa cánh rừng, lại chỉ cho cả đám thấy căn nhà hiu quạnh nằm giữa rừng, cũng chính diện với khe nước trước mặt.

    Bích Lan chậm rãi lắc đầu: " Xấu thế?

    Bảo sao chẳng còn ai dám ở.

    Ở chỗ này nào có khác gì tự rước họa vào thân, tán gia bại sản đâu!

    ".

    Ngọc Nhiên nghe rồi lại nghe, hết 1 hồi vẫn chẳng hiểu cái gì.

    Ánh mắt khó hiểu dán chặt vào khe nước phía xa xa.

    Chỗ đó cũng bình thường mà?

    Tại sao lại tán gia bại sản được?

    Minh Huân bặm môi, mày nhíu lại đầy khó chịu:

    - Chúng ta sẽ xem phong thủy sau, còn giờ nên làm việc mà chúng ta định làm trước đã!

    - Ừ đấy!

    A tỷ quên mất.

    Mau đi nào!

    Chúng ta sẽ quay lại đây sau.

    Như Vân khẩn trương đi trước, nó muốn điều tra chút địa hình để chọn địa điểm cắm trại.

    Bích Lan rủ Ngọc Nhiên đi ôm thêm mấy ôm củi trở về thì lều đã được 3 đứa còn lại dựng lên.

    A Vân ngồi xếp củi rồi đốt chúng lên, khói tỏa ngùn ngụt hại cả đám chạy đông chạy tây, đâu đâu cũng tránh không được.

    Chẳng mấy đều bị khói hun đến nỗi ho sặc sụa.

    Tiểu Vân mặt mày đen nhẻm như chui 1 vòng trong lò lửa đi ra, Tiểu Huân chẳng thèm nhịn nữa, cười đến ngã ngửa:

    - A tỷ lần nào cũng báo hại người khác hết!

    May sao không có cháy đấy.

    Như Vân lập tức lườm qua đó, tay lăm lăm gỡ dép ném thẳng vào chỗ Minh Huân.

    Ngọc Nhiên vội vàng giữ nó lại không cho nó sang đó.

    Thằng nhỏ bị ném liền nhảy cẫng lên né cái dép kia.

    Bích Lan với Hồng Diệu nhìn nhau bất lực.

    Chưa kịp nhóm lửa lại, cả đám nghe được tiếng rú kinh hồn phía bên kia sườn đồi, chim chóc bay ù lên không trung, tán loạn chí chóe dọa sợ hết mấy đứa đang đứng cách đó 1 đoạn.

    Hồng Diệu thoáng mở to đôi mắt...

    Ôi mẹ ơi!

    Lần này không phải ma, MÀ LÀ QUỶ!.

    Con quỷ này có vẻ rất hung hiểm, chết ít nhất cũng phải có trăm năm rồi.

    Như Vân muốn ho cũng không ho nổi.

    Lần này nguy đến nơi rồi!
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Giữa Khu Rừng Ma Quái


    Tiếng rú đó vừa dứt, Ngọc Nhiên triệt để bị dọa ngã xuống đất.

    Âm khí cuồn cuộn bốc lên từ cánh rừng trước mặt.

    Bích Lan nhắm mắt làm ngơ, nhỏ cũng sợ nhưng với mấy tiểu Thiên Sư thì chuyện này như cơm bữa.

    Tiểu Huân ghét bỏ ra mặt.

    - Em nói thật là em ghét chúng nó lắm, nhưng mà không gặp hôm nào là hôm ấy có chuyện!

    Riêng hôm nay nó chủ động gây chuyện.

    - Ma quỷ gì mất dạy không.

    Như Vân cay cú chửi 1 câu, đang yên đang lành thì đến kiếm chuyện, làm hỏng hết tâm trạng.

    Hồng Diệu rút bùa ra định qua đó nhưng quỷ khí lại biến đâu mất hút.

    Không có quỷ khí thì làm sao mà xác định được vị trí con quỷ kia nữa mà bắt.

    - Bọn này cmn cũng tài ghê!

    Tài lanh!

    A Diệu giận dữ trừng mắt.

    Điên thật đấy.

    Từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên có con quỷ cả gan dám che mắt Thiên Sư.

    Nhưng quỷ tuyệt đối không thể tự mình phong bế quỷ khí!

    Chẳng có lẽ....

    Có người giúp nó?

    Hay nói cách khác là kẻ nuôi quỷ chiêu tài sao?

    Như Vân sớm nhìn ra điểm khác thường, nó vẫy tay gọi đám bạn của mình trở về cạnh đống lửa chỉ còn khói nghi ngút.

    Bích Lan tiện tay ném xuống 1 lá Bùa Lưu Hỏa.

    Đống củi bùng lên cháy lớn, hơi nóng hầm hập tỏa ra xua bớt hàn khí xung quanh chỗ tụi nó đang đứng.

    Như Vân chậm rãi giải thích:

    - Nhìn phong thủy nơi này thôi là đã không tốt rồi!

    Có người dám ở nơi này, e là họ chẳng biết chút gì về phong thủy.

    Chỗ này không thể ở được, nếu làm nhà dịch qua bên cạnh khe nước thì không sao, đây lại làm vào giữa khe nước bên kia hướng sang.

    Bảo sao hao tài tán lộc, làm gì cũng chẳng xong.

    Xem ra muốn vớt vát lại chút tiền bạc mà liều mạng nuôi quỷ chiêu tài đây mà.

    Cả đám kinh ngạc vô cùng, người này cũng thảm quá rồi.

    Nếu sáng suốt có thể tốn chút tiền mời phong thủy đại sư, nhưng thời đại bây giờ còn ai tin mấy chuyện này nữa mà mời.

    Nhỡ đâu mời phải đại sư dỏm nữa thì thảm lại càng thảm.

    Bích Lan chủ động đề nghị: " Hay là qua xem thử?".

    Tiểu Huân thuận tay kéo cái túi nhỏ đang đeo bên người, rút ra 1 nắm bùa chia ra, còn nhét cho Ngọc Nhiên mấy lá:

    - Chị cầm lấy, A tỷ của em rất lười vẽ bùa, tuy rằng chị ấy là Thiên Sư đại nhân nhưng chị yên tâm.

    Em không phải Thiên Sư dởm.

    Lần này nguy hiểm, cầm lấy nó sẽ tránh được 1 số công kích.

    Sợ Ngọc Nhiên nghi ngờ khả năng của mình nên Minh Huân mới nói như vậy.

    Như Vân nhìn qua tất cả mọi người, lại nói:

    - Mọi sự khó lường!

    Vạn nhất cẩn thận!

    - Ừ!

    Mọi người nói như cùng 1 miệng.

    Ngọc Nhiên sớm đã tái hết cả mặt.

    Bích Lan đề phòng nhìn thẳng về phía trước.

    Cả đám bắt đầu hành trình đi tìm lệ quỷ.

    Bọn nó tìm đến trước ngôi nhà cũ.

    Như Vân ngẩng đầu quan sát tỉ mỉ, cũng có chút dương khí ấy chứ.

    Nhưng sao cứ phải tìm vào nơi vắng vẻ này mà làm nhà cơ chứ?

    Người này có phải ngốc luôn rồi không?

    - Tớ cứ thấy nó sao sao ấy, nhưng không biết rốt cuộc nó sai chỗ nào!

    Bích Lan bất lực xoa trán.

    Ngôi nhà trước mặt bọn nó là ngôi nhà cũ kĩ, phủ lên 1 tầng mạng nhện trên góc mái.

    Nhưng mà tụi nó nhìn mãi chẳng thấy có tí bụi nào rơi trên sàn, vậy thì dĩ nhiên có người sống rồi.

    Tiểu Huân đi đến mở cánh cửa nhà ra, nó cũng chỉ là 1 ngôi nhà bình thường, đồ đạc đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, không có bụi bặm.

    Hồng Diệu càng lấy làm lạ.

    - Có khi không vào được đâu.

    Bên trong là nhà của người khác, chúng ta mà vào sẽ bị nghi là kẻ trộm mất!

    Ngọc Nhiên gật đầu lia lịa, nhưng ngay lập tức chính nó cũng thấy không đúng.

    Như Vân không để ý nữa mà chạy thẳng vào trong.

    Nó lại nhìn thấy quỷ khí đang lẩn khuất đâu đó trong căn nhà, Vũ Như Vân tức giận dậm chân.

    Mẹ nhà nó chứ!

    - Cút ra đây!

    Có người chán sống mới dám nuôi quỷ đấy.

    Cũng to gan lắm.

    Đám bạn chưa kịp hiểu gì thì Hồng Diệu cũng vội đi vào, quỷ khí đã biến đâu mất.

    Bả vội nói:

    - Hay là ta ra ngoài đi, trước hết đợi nó hiện hình ra đã.

    Bích Lan ra hiệu với A Vân mong nó mau xuống.

    Nó cân nhắc lại rồi cũng ra khỏi căn nhà kia.

    Cả đội tụ tập bên cạnh đống lửa ấm.

    Tiểu Huân thấy không khí có vẻ căng thẳng liền lựa lời nói trước:

    - Mấy chị có thấy nơi này rất lạ không?

    Cả đám nhìn nhau.

    Chuyện này là đương nhiên rồi!

    Chẳng lẽ mớ chuyện lúc nãy là ảo giác à.

    Biết mình nói hớ rồi, Minh Huân cười ngượng ngùng.

    Như Vân không thèm để ý nhắm mắt lại.

    Bích Lan liền căng thẳng, nó muốn cho nhân cách thứ 2 đi ra?

    Đúng là vậy!

    Như Vân là đứa trẻ có trong mình 2 nhân cách khác nhau hoàn toàn về tính cách lẫn khí chất.

    1 là Vũ Như Vân hiền lành, điềm tĩnh, còn có phần ôn nhu từ tốn.

    Khí chất con nhà gia giáo giống như tiểu thư đài các.

    2 lại là Vũ Vân Nguyệt Di.

    Cái tên này do chính Như Vân đặt cho nhân cách kia của mình.

    Nguyệt Di tính tình thì không cần phải nói.

    Nó có thể vận dụng cơ thể này 1 cách linh hoạt nhất có thể.

    Nguyệt Di rất giỏi mấy thứ lặt vặt, tuy nhiên chúng đều có ích trong công cuộc trừ ma của tụi nó.

    Tiểu Di bình thường rất giỏi đổi trắng thay đen, nói lật mặt là lật mặt.

    Tuy nhiên còn 1 thứ nữa, con bé nắm giữ tình huống rất nhanh, còn rất bình tĩnh.

    Như Vân cũng giống như vậy nhưng nó không đủ thời gian phản kháng lại bất cứ lúc nào.

    Lúc này gọi Nguyệt Di ra cũng là thượng sách rồi!

    Như Vân chậm rãi mở đôi mắt đào hoa, đem theo chút hàn khí tạt lên người mấy đứa bạn.

    Tiểu Huân hắng giọng: " Ôi!

    Đại tỷ lại đổi sang Nhị tỷ rồi!

    ".

    Ngọc Nhiên vẫn không hiểu cái gì thì khuôn mặt lạnh như tiền của Như Vân quét đến làm nó sợ tái cả mặt.

    Hoàng Thiên Hồng Diệu thở dài:

    - Cứ tưởng là Tiểu Vân, giờ lại thành Tiểu Nguyệt Di.

    Ài!
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Nhân cách thứ 2: Vũ Vân Nguyệt Di


    Nguyệt Di nhìn quét qua người mình 1 lượt.

    Hình như chẳng có gì thay đổi với thân thể này cả, chẳng qua dạo này con bé ngủ trong tâm trí của Như Vân cả ngày không hề ra ngoài nên còn thấy lạ lẫm.

    Trước kia Như Vân sẽ hạn chế để Tiểu Di ra ngoài, vì tính khí khác thường của con bé sợ rằng sẽ dọa chết người khác.

    Nguyệt Di lập tức chán nản chép miệng:

    - Đánh không lại liền gọi, đúng là biết đường lui đấy!

    Hồng Diệu quay mặt đi, cứ coi như nhỏ chưa nhìn thấy gì cả đi.

    Nhưng mà làm thế này đúng là mất mặt.

    Thiên Sư cái gì chứ?

    Này chẳng phải làm rơi sạch uy tín rồi hay sao?

    - Gặp phải thứ gì rồi?

    Nguyệt Di chậm rãi mở miệng, kiệm lời đến mức gần như chọn chữ xong mới nói.

    A Lan ậm ừ cho qua:

    - Cũng chẳng biết thứ gì nữa.

    Bộ A Vân không nói gì cho cậu nghe à?

    - Nghe thấy nhỏ nói rồi!

    Không cần kể nữa.

    Sắc mặt Nguyệt Di rất xấu, gần như đang muốn cảnh cáo tụi nó đụng nhầm thứ gì không hay rồi.

    Hồng Diệu im lặng không nói gì, nhỏ biết nhân cách thứ 2 của Như Vân còn bá đạo hơn nhân cách chính gấp mấy lần, còn liều lĩnh và tỉnh táo hơn tụi nó nhiều.

    Nhưng mà người có 2 nhân cách cũng sẽ có điểm yếu chí mạng.

    Nguyệt Di lại nhìn lượt nữa, không thấy quỷ khí đâu nữa, còn mỗi âm khí đang luẩn quẩn quanh mấy gốc cây bên kia.

    Bích Lan thì khỏi cần nói, nhỏ có đôi mắt âm dương nhìn thấu ma quỷ, tất nhiên nhỏ có tính đề phòng rất cao.

    Ngọc Nhiên tính ra là người "bình thường" nhất trong cả đám tụi nó.

    - Nơi này đã lâu không có người ở rồi, chẳng còn tí nhân khí nào cả!

    Mấy người nhìn ra có người sống thì cũng hay thật.

    Nguyệt Di âm trầm liếc qua Bích Lan 1 cái.

    Nó rất muốn chỉ cho mấy đứa bạn nhìn ra rốt cuộc chuyện này là thế nào, nhưng mà chính nó cũng nghi ngờ liệu có thật là không có người sống hay không.

    Ngôi nhà này cứ như trêu ngươi người khác vậy!

    A Lan cảm nhận được điểm khác thường xung quanh ngôi nhà, nhỏ đứng bật dậy ngay lập tức, miệng thì nói:

    - Chúng ta có vào tiếp không?

    Tớ thấy có thứ gì đó khác biệt với chúng ta tồn tại quanh đây!

    Nó đang nhìn chúng ta!

    Ngọc Nhiên nghe xong liền toát mồ hôi lạnh ra khắp trán.

    Đi chơi với đám bạn như thế này chẳng khác nào tự dọa bản thân, không bị dọa đến chết đi sống lại thì vẫn còn may mắn chán.

    --- Trời xâm xẩm tối---

    Sau bữa tối

    Như Vân lại trở ra, về với cơ thể của mình như trước.

    Đám bạn không nói không rằng gì về chuyện vừa nãy nhưng gương mặt ai cũng có nét vui mừng không thể giấu đi được.

    Vừa nhìn là biết, Như Vân bất lực tự nói chuyện với Nguyệt Di về ngôi nhà kì quái và những suy nghĩ của nó mà tất nhiên, chẳng ai có thể nghe được cuộc nói chuyện này.

    " A Di, tỷ thấy chuyện này có khả năng là gì?

    Theo em thì có thể là do quỷ chứ không phải ma!".

    Như Vân khe khẽ nhíu mi tâm, sắc mặt nó bỗng nhiên thay đổi, khóe miệng hơi nâng lên để lộ nụ cười nhàn nhạt.

    " Muội thấy chứ?

    Quỷ mạnh hơn nhiều so với ma, mấy chuyện kì quái như vậy ma làm không nổi đâu!".

    Nguyệt Di nói xong lại rơi vào im lặng trầm ngâm.

    Hình như lại bỏ đi ngủ mất tiêu rồi.

    Như Vân gọi mãi nàng chẳng hề dậy đáp lại lời nào liền biết mình nên thuận thế mà hành động.

    Giờ xem như A Di đã mặc cho nó muốn làm gì thì làm.

    A Vân đứng dậy, tiến về phía ngôi nhà hoang kia.

    Ngôi nhà trong bóng đêm hiện lên to lớn như tòa lâu đài lộng lẫy mà u ám đến lạ.

    Bích Lan giật mình nhổm dậy khỏi đống lửa, lảo đảo xuýt thì ngã xuống đất vì đôi chân tê liệt của mình.

    Nhỏ vội vàng gọi lớn:

    - A Vân!

    A Vân ơi!

    Từ từ đã nào!

    Minh Huân không hiểu A Tỷ mình lại muốn làm cái gì cũng vội gọi A Tỷ mình lại.

    Nhưng mà con bé cứ đi như thế, giống như bên tai không có lấy tiếng người nào.

    - Vũ Như Vân, cậu đứng lại cho tớ!.

    Bích Lan cau chặt mày gắt lên.

    Tiếng của nhỏ vang vọng khắp rừng cây thoang thoảng mùi nhựa thông.

    1 hồi im lặng hãi hùng khiến Như Vân bất ngờ đứng khựng lại như có ai kéo.

    Bích Lan lại tiếp tục: "........

    Cậu nhất định đi mà không màng nguy hiểm sao?

    Có con quỷ nào lại đoạt xá cậu rồi?".

    - Chúng ta là ai?

    Chúng ta là Thiên Sư.

    Mấy chuyện trừ ma diệt quỷ cuối cùng đều đến tay chúng ta mà thôi.

    Bích Lan!

    Cậu sẽ đi với tớ chứ?

    Tâm trí A Lan đang hỗn loạn, lại bị Như Vân không khách khí triệt để dội xuống 1 gáo nước lạnh làm nhỏ choàng tỉnh khỏi cơn mê mệt đang chậm rãi bao trùm xuống đầu.

    Nhỏ không biết nói gì, chỉ chậm chạp liếc nhìn qua Hồng Diệu phía bên kia, bả lại im lặng không nói lấy 1 lời.

    - Chúng ta đi!

    Bích Lan hướng về phía căn nhà cũ mà đi tới, để lại 2 người Ngọc Nhiên với Minh Huân đứng đơ như trời trồng.

    --- Bên trong ngôi nhà cũ---

    Cánh cửa trước mặt mấy đứa cùng mở toang ra.

    Nếu là hồi sáng thì bên trong vẫn là ngôi nhà bình thường được bày trí theo kiểu hiện đại thì giờ lại là 1 căn tứ hợp viện rộng lớn cũ kĩ làm tụi nó kinh sợ.

    Quả nhiên là quỷ giở trò.
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Đêm thứ 2: Lạc vào chốn không người.


    Chương này trở đi sẽ bị lật ngược thời không trở về quá khứ hơn trăm năm về trước.

    Tính cách thứ 2 của Như Vân sẽ được xuất hiện kha khá trong mấy chương này.

    Chỉ là cách sử lý vấn đề lần này hơi bị...

    Cục súc kèm xíu bạo lực nữa🙂)) mong mọi người không bị sốc trước hành động của mấy đứa nhỏ đó😁.

    --- Trước cánh cổng mở ra ngoài

    đường mòn nhỏ---

    Trước mắt tụi nó là tấm bình phong lớn, lối đi lại hoàn toàn không dẫn thẳng đến đình viện* mà phải vòng qua 1 đoạn hành lang nữa.

    Phía sau lưng cũng trở thành 1 chiều không gian khác biệt lạ lẫm.

    Như Vân hiểu rất rõ về cấu trúc Tứ hợp viện chỉ đành thuận tay chỉ đường cho tụi nó tiếp tục đi vào trong.

    Vừa bước qua cổng Thùy Hoa* thì bỗng nhiên tầm nhìn của A Vân giảm xuống đáng kể, mắt nó dần dần nhòe đi.

    Tiểu Vân cố gắng dụi mắt nhìn cho thật rõ, đầu nó cũng có chút choáng váng.

    Cơn đau ngay lập tức dứt hẳn thì nó mới nhận ra, Ngọc Nhiên với Hồng Diệu đã biến mất từ lúc nào.

    Y phục cũng chuyển thành y phục cổ đại.

    Nó không khỏi kinh sợ nhìn qua Bích Lan cũng đang đứng hình khi nhìn thấy mình.

    Như Vân vội nhào đến hồ nước lớn giữa đình viện mà soi mình xuống.

    Đến kiểu tóc cũng đổi luôn ư?

    Thế này có chút ko thể chấp nhận kịp.

    - Chuyện gì đang diễn ra vậy Tiểu Vân?

    Thế này là sao?

    Bích Lan bị dọa không nhẹ mà mếu máo muốn khóc đến nơi.

    Vũ Vương Minh Huân khẽ kêu 1 tiếng, đến thằng nhỏ cũng bị thay đổi y phục rồi.

    Như Vân lần tìm cái điện thoại của nó, thật may mắn nó vẫn còn ở đây.

    A Lan cũng tìm được cái đồng hồ quý báu, nhỏ liền mừng muốn khóc.

    - A Tỷ, hay là thử gọi chị Hồng Diệu xem sao?

    Minh Huân tìm cách gợi ý cho chị mình.

    Tiểu Vân cũng đã thử nhưng đều bó tay.

    Ngoài soi đèn hay chụp ảnh gì đó thì thứ này hoàn toàn chẳng còn chút tác dụng nào ra hồn.

    Chẳng lẽ còn có thể soi thấy ma?

    Cơ mà A Vân không cần dùng đến nó.

    - Không được đâu!

    Chúng ta kẹt lại chung với nhau rồi.

    Thật mong 2 người kia có thể tự cứu lấy mình.

    Bích Lan đem la bàn trong ống tay áo ra đi xung quanh 1 vòng, kim la bàn cứ quay như chong chóng.

    Tụi nó đã mất phương hướng.

    Minh Huân tức đến giậm chân.

    - Bây giờ phải làm sao mới thoát ra được?

    Lần đầu tớ thấy chuyện lạ như vậy đấy.

    Bích Lan xoa xoa trán nhìn quanh 1 lượt, lại phát hiện nơi này vậy mà cũ kĩ đến phát sợ.

    Bụi bặm phủ khắp nơi, trên nền đất còn loáng thoáng thấy mái ngói vỡ vụn nằm lăn lóc trên nền.

    Như Vân cau mày nhăn nhó hồi lâu chỉ đành nói:

    - Vào trong đi! có thể chúng ta sẽ tìm được chút manh mối nào đó có liên quan.

    3 thiếu niên trẻ tuổi bắt đầu vào đến Chính phòng* đi tìm hiểu về chuyện kì quái này.

    --- Phía Hồng Diệu ---

    Bước qua cổng Thùy Hoa thì cũng là lúc A Diệu cảm nhận được sự thiếu vắng của 1 số người.

    Nhưng không phải ở đây vẫn đủ 5 người đó sao?

    - Tớ cứ có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó!

    Huầy!

    Có khi không phải cái mình nghĩ đâu nhỉ.

    Không thấy có ai đáp lời mình, Tiểu Diệu gần như cứng người.

    Ôi trời ơi!

    Không phải thiếu thứ đó thật chứ?

    Hồng Diệu thoáng nhận ra, y phục cũng bị đổi thành y phục cổ đại, có lẽ là từ thời Đường gì.

    Nhỏ vội vã ôm lấy Bích Lan mà lắc, hình bóng nhỏ liền tan biến.

    Bây giờ A Diệu mới ý thức được hình như mình bị lạc vào trong 1 huyễn cảnh khác rồi.

    Ngọc Nhiên kinh sợ hét lên, con bé tưởng đó là ma.

    Hồng Diệu khẽ thở phào nhẹ nhõm, may cho nó rằng vẫn còn 1 người ở chung, nếu không chỉ sợ nó phải tự thân vận động mất.

    - Chúng ta lạc vào đâu thế này?

    Mấy người kia đâu rồi?

    Ngọc Nhiên bị dọa không nhẹ chỉ biết vuốt ngực mà thở.

    Khuôn mặt tái mét của con bé làm Tiểu Diệu cảm thấy có lỗi, nó chỉ đành cười trừ:

    - Chúng ta lạc vào huyễn cảnh, mấy người kia cũng vậy thôi!

    Nhưng mà không sao đâu!

    Nhất định chúng ta sẽ tìm được họ!

    A Diệu thấy mấy con ma này cũng bất công quá, bên kia có tận 4 người mà bên này chỉ có 2 người.

    Ma cũng đánh giá Hồng Diệu quá cao rồi đi!

    2 thiếu niên này cũng không vội mà cẩn thận tìm kiếm đồ dùng cho diễn biến tiếp theo nếu xảy ra vấn đề.

    Sau đó mới đi vào bên trong Chính phòng tìn kiếm thêm manh mối.

    --- Phe Như Vân ---

    Vào đến bên trong Chính phòng, Bích Lan vẫn không ngừng giơ la bàn khắp nơi trong nhà.

    La bàn vẫn quay lung tung, lúc chỉ hướng đông lại ra hướng tây.

    Nhỏ vuốt mặt xoa dịu sự phiền não của mình:

    - Vân Nhi!

    Giờ ta phải làm gì đây?

    Vũ Như Vân chỉ chỉ vào mấy chỗ cũng được cho là kín đáo ma nói: " Tìm đi!

    Nhỡ đâu lại mò được manh mối!".

    Nhìn bộ mặt cười nhàn nhạt thực thiếu đánh của Vân Nhi, A Lan không khỏi tức muốn điên.

    Bây giờ đang là tình hình nào rồi?

    - Nào!

    Bình tĩnh ah~ Cậu xem thử chúng ta muốn thoát khỏi đây sớm như vậy, "nó" làm gì chịu thỏa hiệp.

    Cứ từ từ mà làm thôi!

    Bỗng Minh Huân kêu lớn 1 tiếng dọa 2 đứa kia xuýt thì ngã ngửa vì giật mình: " 2 người mau qua đây xem em thấy gì này!".

    2 thiếu niên nghe tiếng tìm thấy Tiểu Huân đang chăm chú nhìn cánh cửa tủ cổ phủ đầy bụi bặm trước mặt.

    Có 1 cái khóa cửa nom có vẻ rất chắc chắn khóa kín nó lại.

    Dưới chân tủ có mẩu giấy nhỏ cũng bụi không kém.

    - Cũ mèm xơ mướp!

    Như Vân nhận mẩu giấy đen thui vì mồ hóng mà giở ra xem nó là cái quỷ gì.

    Trong đó viết:

    " Thực vật chi chung trúc nan tả,

    Cổ kim tuy hoạ vô tự giả,

    Tiêu Lang hóa bút độc bức chân,

    Đan thanh dĩ lai duy nhất nhân."

    Bích Lan nghe xong bài thơ mà đơ người ngay tại chỗ.

    Như Vân lẩm bẩm:

    - " Họa Trúc Ca " của Bạch Cư Dị!

    Ây, nói về tre à?

    Bích Lan hình như đã nghĩ về 1 khả năng nào đó.

    - Minh Huân!

    Chúng ta tìm bên dưới chậu trúc cảnh ngoài sân, biết đâu tìm được chìa khóa thì sao?

    Minh Huân vội vàng chạy ra khỏi Chính phòng, chưa đợi mọi người kịp nghĩ thêm gì thì Minh Huân cười tươi bước vào phòng:

    - Chị đoán đúng rồi, có 1 cái chìa khóa nho nhỏ ở bên dưới chậu trúc cảnh.

    2 tiểu cô nương vui vẻ nhận lấy chìa khóa.

    Chỉ là....

    Hình như không phải cái chìa này đâu, nó vốn không vừa ổ khóa.

    Bích Lan hụt hẫng với vẻ mặt cực kì khó coi.

    Như Vân lại đứng dậy đi xung quanh tìm thứ gì đó.

    Ai mà ngờ được nó tìm thấy cái búa đem về.

    Không đợi Lan Nhi kịp can nó đã đập thẳng xuống cái khóa 1 nhát thật mạnh.

    Ổ khóa vỡ bung để cánh cửa tủ bật ra.

    A Lan cùng với A Huân đều cảm thấy, cách này hữu dụng hơn giải đố nhiều.
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    "A Vân! Tránh Ra! Phía sau có Quỷ!"


    Như Vân mở cửa tủ, bên trong có 1 thứ trông giống gương bát quái, bụi phủ lên dày đặc đến mức khó nhìn ra nổi nó là thứ gì.

    Minh Huân tiện tay nhúng luôn cái thứ đó xuống hồ nước giữa đình viện mà rửa.

    Quả nhiên là gương bát quái ah~!

    Trong lúc đó, Bích Lan tiếp tục lục lọi ngăn tủ kia.

    - Ê!

    A Vân, nhìn này!

    Có 1 cái kéo!

    - Kéo thì cũng bình thường thôi mà, có gì lạ đâu?

    Như Vân chăm chú nhìn đống sổ sách xếp bừa bãi lộn xộn trên bàn liền ném hết xuống bên cạnh.

    Bích Lan sờ nắn cái kéo chán chê lại dậy lên 1 nỗi hồ nghi không nhẹ.

    Con bé lập tức nhìn thêm 1 lượt nữa về nơi mà cái kéo chỉ vào.

    Có dòng chữ nhỏ khắc cẩn thận ngay vách tủ.

    - Thì ra là như vậy!

    - Cái gì cơ?

    Như Vân lơ đãng quay người, nó gần như không thể tin vào tai mình nữa.

    Chẳng lẽ có manh mối mới à?

    Minh Huân đem theo tấm gương bát quái đi vào, vừa hay lại nghe được 2 chị nói chuyện.

    - Có lẽ chúng ta nên lên lầu 2.

    Trên này có ghi rõ ràng này!

    Bích Lan chỉ tay vào vách tủ để tụi nó thấy cái kéo đặt kiểu này chính là chỉ vào dòng chữ kia.

    Như Vân cầm cả cái kéo đi theo mình, tay còn lại cầm điện thoại soi đường tìm lên lầu 2.

    --- Phía Hồng Diệu ---

    Bước vào căn phòng này, A Diệu bỗng có cảm giác nhức thái dương, đầu váng mắt hoa.

    Chắc chỉ là trùng hợp thôi nhỉ?

    A Nhiên căng thẳng mím môi, tay nắm chặt 1 lá bùa vẽ bằng chu sa đỏ.

    Nếu thực sự có ma quỷ xuất hiện có lẽ Nhiên Nhi sẽ thẳng tay ném lá bùa đó vào mặt quỷ luôn mà chẳng cần suy nghĩ xem nó có tác dụng hay không.

    - A Nhiên!

    Cậu ổn chứ?

    Sắc mặt cậu kém quá!

    Hồng Diệu hơi lo lắng quan sát biểu tình của con bé.

    May sao nhờ có A Diệu mà con bé bớt sợ hơn trước.

    - Ra được ngoài cậu phải dạy tớ cách trừ ma đấy!

    Tớ đi theo mấy cậu chỉ sợ làm vướng chân thôi!

    - Ấy!

    Không phải thế đâu!

    Cậu không làm vướng chân gì cả....

    Ờm!......

    Hay là để tớ nhìn 1 cái đã nhé!

    Hồng Diệu chăm chú nhìn khuôn mặt của Ngọc Nhiên, con bé hình như cũng có căn học Huyền thuật.

    Vậy là tốt rồi.

    - Cậu học được này!

    A Diệu buột miệng nói mặc cho con bé không kịp hiểu mô tê gì.

    Xong cả 2 đều tìm kiếm sự hiện diện của 3 đứa kia ở chiều không gian khác mà không để ý có cái bóng đen đứng sát vách tường phía bên kia đang nhìn chằm chằm về phía này.

    --- Phe Như Vân ---

    Đám người cẩn thận bước lên cầu thang, nó cũ kĩ đến mức có thể nghe rõ tiếng " kẽo kẹt " ngay dưới chân.

    Bọn nó chỉ sợ chưa kịp lên trên lầu đã ngã xuống dưới rồi.

    May sao 3 đứa đều lên được lầu 2.

    Tiểu Vân sờ nắn lan can hồi lâu mới nhẹ nhàng thở ra 1 hơi.

    Chưa đến nỗi sập được ngay bây giờ.

    Bích Lan chưa bao giờ cảm thấy có quỷ khí gần đến mức này.

    Con bé bất giác đề phòng trường hợp có con quỷ nào sắp xông tới đây.

    A Vân vừa ngẩng lên, con bé liền trông thấy quỷ đang lao nhanh đến chỗ tụi nó đang đứng.

    Khuôn mặt dữ tợn khó coi kèm mấy vết rạch dài chạy trên mặt, mơ hồ còn nhìn ra được tầng tầng lớp lớp huyết nhục nhầy nhụa đang nhỏ máu rơi rớt ra sàn.

    Nó không có da sao?

    Đầu Bích Lan nổ" uỳnh" 1 tiếng.

    Nó không kịp nghĩ nhiều thét lên:

    - Vân Nhi!

    Mau tránh ra!!!...

    Vũ Như Vân còn chưa có kịp hiểu cái gì đã thấy Bích Lan xông đến đạp mình 1 cái thật mạnh, con bé ngã đập mặt xuống đất.

    Còn nó đã kịp đẩy theo Minh Huân tránh qua 1 bên.

    Như Vân đau đến nỗi trợn tròn đôi mắt.

    Mẹ nó!

    Đau phết đấy!

    Con quỷ be bét máu kia vụt qua trước mắt Bích Lan và Minh Huân đang ngã ngồi trên đất xong liền biến đâu mất tăm.

    Đến bây giờ Tiểu Bích mới nhận ra...

    Từ từ đã nào!

    Con bạn thân mình đâu mất rồi?

    Vừa quay người lại nó đã nhìn thấy đôi mắt tràn đầy chán nản kèm theo 1 chút gì đó bất cần đời đang xoáy vào mình.

    Như Vân nằm bẹp rúm trên sàn nhà, giơ ngón cái với nó:

    - Đá đẹp đấy!

    Tiểu Bích bặm môi ngượng ngùng, hình như nó ra tay hơi mạnh thì phải.

    - Quá khen!

    A Bích cười hihi cho qua chuyện.

    A Vân liếc nó, chậm rãi mở miệng : " Có định kéo tớ lên không?" .

    Tiểu Huân giơ tay kéo Tiểu Vân đứng dậy.

    Còn chưa kịp ổn định lại thì phía sau có thêm vài luồng khí lạnh thổi hun hút vào lưng.

    Nó có cảm giác phía sau nó có thứ gì đó rất đáng sợ.

    Cả người Tiểu Bích liền biến xanh, mặt nó không còn chút huyết sắc.

    Đúng vậy!

    Đằng sau Như Vân mấy bước chân, chính là con quỷ hồi nãy.

    Mắt 'nó' long lên, trông như muốn lồi ra ngoài.

    Mảnh da trên mặt đã rơi ra treo lủng lẳng, huyết nhục nát be bét với lớp máu nhầy nhụa rơi tong tỏng xuống nền.

    Mà y phục thứ đó cũng chẳng còn lành lặn gì, gió chỉ thổi khẽ 1 lượt qua là y phục đều rách tả tơi hết, mơ hồ còn trông thấy lớp da thịt nát bấy.

    Nó chịu không nổi cái cảnh này nữa liền nôn khan mấy cái, xuýt nữa muốn nôn sạch cả cuống họng.

    Vũ Như Vân chưa nhìn liền hiểu ngay, đúng là có chuyện.

    Không gian im lặng 1 hồi, chớp thời cơ A Vân hét lên:

    - Chạy!

    Không nhìn phía sau làm gì nữa, mấy đứa cùng nhau hướng đến căn phòng với cánh cửa đang mở toang trước mặt.

    Sau khi vào được bên trong, Bích Lan nhanh nhẹn đóng cửa lại thì đại quỷ kia cũng đam sầm vào cánh cửa, sức lực lớn hất ngược vào trong, chỉ thiếu chút nữa là đại quỷ kia sẽ hất ngã Tiểu Bích mà xông vào đây mất.

    Minh Huân vội vã xách cái ghế đến chống vào cửa, cánh cửa rung dữ dội muốn bật tung ra.

    A Huân nửa khóc nửa cười hỏi A Tỷ mình đổ mồ hôi ròng ròng:

    - A Tỷ ổn chứ?

    Giờ mau chặn cửa lại đi!

    Như Vân đẩy thêm cái bàn đến chặn cửa lại, còn Bích Lan tiếp tục kẹp lá bùa Chặn Quỷ lên, miệng thì niệm chú quyết:

    - Vạn quỷ có linh, Hoàng Tuyền dẫn lối, Trấn áp Vong Linh, Phong ấn Gia Môn!

    CHẶN QUỶ !!!

    " Uỳnh!".

    Lá bùa phát ra luồng sáng mạnh mẽ bao bọc lấy cánh cửa cũ kĩ kia.

    Cánh cửa lúc trước chỉ cần xô 1 cái là bật ra bây giờ lại cứng cáp như tấm sắt, cứ như có lá chắn vô hình đang bảo vệ bọn họ.

    Tiếng động ầm ầm hồi lâu, nhỏ dần rồi biến mất.

    Trái tim treo lơ lửng của Minh Huân đã rơi xuống.

    3 đứa nhìn nhau mà thở phào 1 cách nhẹ nhõm.

    - Ôi mẹ ơi!

    Dọa chết tớ rồi!

    Tiểu Bích cố gắng lắc đầu thật mạnh như muốn hất toàn bộ kí ức đó ra khỏi đầu.

    - Đáng sợ quá!

    A Tỷ, chúng ta phải làm gì bây giờ?

    Minh Huân chống nạnh, mắt liếc qua chỗ bàn ghế lộn xộn kia.

    Như Vân nghiêm túc suy nghĩ.

    Nếu nơi này đã là huyễn cảnh thì có thể....

    - Tiểu Bích!

    Đây là huyễn cảnh đúng không?

    - Đúng!

    Sao thế?....

    Ê!

    Ý cậu là muốn phá mắt trận sao?

    Bích Lan ậm ừ xong đôi mắt sáng lên, thấy Tiểu Vân gật đầu lia lịa nó cũng nhoẻn miệng cười.

    Thế là tụi nó có cách thoát ra khỏi đây.

    Điện thoại Bích Lan bỗng kêu lên mấy tiếng thông báo.

    Mặt ai cũng không hiểu cái gì thì Bích Lan mở điện thoại ra.

    Có sóng điện thoại sao?

    Lúc vào sao không thấy có?

    Màn hình sáng lên, Minh Huân nói: " Của chị Hồng Diệu!

    Mau nghe!

    ".

    Bích Lan bấm nghe, lại thấy A Diệu đang gọi video cũng mở ra.

    Thấy 2 người Hồng Diệu với Ngọc Nhiên đang kéo nhau bỏ chạy, hình ảnh rung lắc dữ dội.

    Tiếng la thất thanh của Ngọc Nhiên làm mấy đứa bất tri bất giác nổi da gà.

    - 2 người có sao không?

    Sảy ra chuyện gì rồi?

    ( " Bọn tớ vẫn ổn!

    Chỉ có điều bỗng nhiên có đại quỷ trông rất ghê ghớm qua dí tụi tớ.

    Eo ơi!

    Nó ghê chết đi được!

    ").

    Hồng Diệu vừa chạy vừa thở hồng hộc, mới nghe đã biết họ đang thảm thành như nào rồi.

    Mấy đứa nhìn nhau, kinh ngạc đồng thanh: " Đừng bảo là 'nó' đấy nhé?".

    Hồng Diệu ngơ ngác hỏi, mặc cho Nhiên Nhi đang kêu trời kêu đất.

    ( " Cái gì cơ?

    Mấy cậu gặp 'nó' rồi á?

    Là cái thứ be bét máu này?")

    - Đúng là 'nó' rồi!

    Không còn nghi ngờ nữa.

    Bằng cách nào nó qua đó được thế?

    A Huân chết khiếp kêu to 1 tiếng.

    ( " Vãi lúa!

    Giờ làm sao đây?") Ngọc Nhiên bị đuổi mãi liền bực mình muốn chết gào lên.

    Như Vân tích chữ như vàng, chỉ nói 1 câu:

    - A Diệu!

    Phá huyễn cảnh!

    ( " Tớ hiểu rồi!

    " ).

    Tiểu Diệu nắm chặt điện thoại, vẫn chạy tiếp nhưng không còn nói gì nữa.

    Mấy đứa bên này vẫn giữ liên lạc với 2 người bên kia, còn nhanh chóng tìm lối ra khác.

    Có cánh cửa ngay cuối phòng bên phải kia.

    Bọn nó liền tiến đến thử xem liệu tụi nó có còn may mắn như lúc trước hay không.
     
    Sự Sai Lệch Của Bản Mệnh
    Bí mật trong góc tối


    Như Vân tiến đến bên cạnh cánh cửa bỗng dưng khóa lại, thử kéo ra nhưng chẳng thể nào kéo được.

    Chuyện này cứ giống như có người đang đứng đằng sau giữ lấy cửa không cho tụi nó đi qua vậy.

    Nó buông tay thở dài nhìn qua Bích Lan, thấy con bé chăm chú như muốn nghe khẳng định của mình thì Như Vân mới nói:

    - Không mở được!

    A Lan cau mày khó chịu ra mặt.

    Nhưng nếu không phá cửa thì làm sao mà ra?

    Đúng rồi!

    Gọi Nguyệt Di!

    Nó liếc A Vân 1 cái, cũng gợi ý:

    - Gọi Nguyệt Di đi!

    Nhìn thấy Như Vân gật đầu đồng ý, lại nhắm mắt dưỡng thần, Bích Lan mím môi chờ đợi.

    " A Di!

    Có chuyện nhờ tỷ!"

    " Nghe thấy rồi!

    Chị ra bây giờ!"

    Khuôn mặt Tiểu Vân thoáng nhíu mi tâm, có 1 chút biến động nhỏ trên gương mặt của nó.

    " Tỷ biết bây giờ đang là tình huống nào không?"

    " Biết, chị theo muội suốt đường đi mà.

    Nhưng chị mà ra, nếu có gì không theo ý muốn của em, nhớ thu dọn tàn cuộc dùm chị!"

    ".....

    Tỷ cơ hội ghê đấy!

    Nhớ vừa phải thôi để em còn biết đường mà dọn".

    " Ok!".

    Nguyệt Di nhướn mày, ý muốn bảo Tiểu Vân phải tin tưởng mình.

    Như Vân mở mắt ra, duỗi tay gõ cánh cửa mấy cái.

    Không nghe được tiếng động nào đằng sau cánh cửa, con bé liền thuận miệng nói: " Tránh ra".

    Đàm Nguyên Bích Lan chột dạ bật thốt lên:

    - Tiểu Nguyệt Di!

    - Ừ!

    Tớ đây!

    Con bé kia chỉ cười hì hì nhìn qua Bích Lan cho có lệ, sau đó ra hiệu cho nó lui lại.

    Chưa đợi A Lan kịp phản ứng, Nguyệt Di nhấc chân đạp thẳng vào cánh cửa 1 cái thật mạnh.

    Tiểu Minh Huân cũng chết khiếp khi cánh cửa bật mở ra chỉ sau cú đạp kia của Nguyệt Di.

    - Nhị Tỷ thật ghê ghớm!

    Cứu em với!

    Minh Huân sợ hãi kêu to ôm lấy Bích Lan, thực sự nó rất sợ Nhị Tỷ.

    Nếu không phải Đại Tỷ Như Vân hiền lành chỉ quát mà không xuống tay đánh nó thì Nguyệt Di sẽ làm ngược lại.

    Nhị Tỷ nhất định sẽ động thủ chứ không động khẩu ah!

    Ở nhà Như Vân thi thoảng sẽ gọi Nguyệt Di dậy đi dạo với con bé, hoặc không thì ngồi đọc sách chung.

    Tính khí của gia hỏa đó nhất định rất tốt, còn bây giờ thì.......Minh Huân chỉ muốn hét lớn 1 hơi......

    NGƯƠI NẰM MƠ ĐI!

    - Xong chưa Nhị Tỷ?

    Mau gọi A Tỷ ra cho em đi!

    - Chưa đâu.

    Bây giờ em phải đi với chị, Tiểu Như Vân còn chưa được nghỉ ngơi nữa!

    Phải biết nghĩ cho A Tỷ của em với chứ.

    Nguyệt Di nhướn mày ấn đầu thằng nhỏ làm nó xuýt thì cắm đầu.

    Minh Huân bày ra bộ mặt ủy khuất với Bích Lan, mong muốn được ai đó đồng cảm.

    A Lan lập tức quay người đi coi như không nhìn thấy cái gì.

    Nó không muốn vướng vào bất cứ rắc rồi nào nữa.

    Nguyệt Di hùng hổ quay lại sách cổ áo A Huân kéo vào trong căn phòng kia.

    -- Phía Hồng Diệu --

    Hồng Diệu đã cắt đuôi được con quái vật kia nhưng tụi nó đều bị lùa vào 1 căn mật thất kì lạ.

    Cả 2 đứa lẫn thẫn mò mẫm bước đi trong căn mật thất tối om om cứ như bưng lấy mắt.

    Thi thoảng nó lại ngoái đầu tìm kiếm bóng dáng Ngọc Nhiên đang rón rén đi phía sau.

    " Huỵch!!".

    " Rắc!" .

    Trời thật không phụ lòng người ah~ A Nhiên lọt xuống tấm ván gỗ lát sàn, chỉ thiếu chút nữa sẽ ngã thẳng xuống đất.

    May mà Tiểu Diệu nhanh tay tóm được tay con bé kéo lại.

    Ngọc Nhiên lảo đảo đứng dậy được thì cả 2 đứa mới tìm cách rút chân con bé lên khỏi cái hố kia.

    Loáng thoáng có cái gì đó bên dưới, trông rất tà môn với rất nhiều vết máu đỏ kèm theo mấy tấm bùa chú vẽ chu sa, chỉ lộ ra 1 góc thôi cũng đủ dọa mấy đứa không hiểu gì về Huyền thuật sợ chết khiếp.

    - Có cái gì bên dưới kìa, cái chỗ mà cậu mới thụp xuống ấy!

    Hồng Diệu chỉ chỉ vào cái nơi mà Ngọc Nhiên vừa mới rơi xuống.

    A Nhiên không khỏi lo lắng, nó đụng phải thứ gì không may rồi?

    - Tớ đụng phải thứ gì rồi phải không?

    Cái gật đầu khẳng định của Tiểu Diệu làm nó phát hoảng.

    - Yên tâm nào, có tớ ở đây mà.

    Giờ chúng ta cần biết mọi chuyện phía sau cái hũ này.

    Nếu nó là xương người thì có lẽ nơi này từng sảy ra chuyện lớn rồi!

    - Xương người?

    Cậu dọa chết tớ mất thôi!

    Ngọc Nhiên vội vã lùi ra khỏi cái nơi kinh dị kia, tay liên tục xua đuổi cái mà nó cho rằng là vận rủi bủa vây.

    Hồng Diệu bất lực ném luôn 1 lá bùa Trấn Quỷ xuống vết nứt kia, ngăn không cho con quỷ kia lén lút ra ngoài làm phiền họ.

    Xong việc, Tiểu Diệu dẫn theo A Nhiên nhanh chóng rời đi.

    Còn con quỷ kia vẫn đang ngẩn ngơ đứng bên trong vòng tròn giới hạn của lá Bùa Trấn Quỷ mà con bé đã lén lút vẽ.

    Ngọc Nhiên cũng không phải đứa ngốc, nó đã sớm nhận ra Hồng Diệu đang làm gì phía sau lưng mình.

    Thậm chí nó còn nhìn vào thấy quỷ khí mỏng manh đứt quãng.

    - Không cần phải giấu, tớ biết rõ tớ vừa đạp trúng quỷ rồi!

    Ngọc Nhiên thoáng chốc đen mặt, phải gằn dữ lắm mới nói được 1 câu bình tĩnh như thế.

    - Ài!

    Thôi kệ đi, cậu hiểu được chuyện này mà nhỉ?

    Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ là đi tìm mắt trận.

    Hồng Diệu khe khẽ nhíu mày, lại thành thục lách người qua 1 lối đi khác.

    Xung quanh ẩm ướt đến khó chịu.

    --- Phía Bích Lan ---

    Nguyệt Di vừa nhìn thấy tình hình bên trong căn phòng, ngay lập tức chỉ muốn chạy luôn ra ngoài.

    Nơi này là cái nơi quỷ quái gì vậy?

    Căn phòng bên này toàn ma với quỷ, làn âm khí màu xám tro cứ len lỏi quanh phòng, tràn ngập cả lên trần nhà.

    Những cái chết kinh dị nhất, đủ hình đủ dạng trong nhà xác bệnh viện cũng chưa đầy đủ được như vậy.

    Bích Lan trợn tròn 2 mắt, thiếu chút nữa nó lại nôn đến lộn ruột.

    Phải có tinh thần thép mới có thể chịu được hình ảnh kinh dị như này.

    Tiểu Minh Huân dứt khoát nhắm mắt lại coi như chưa từng nhìn thấy gì.

    Hôm nay không cần vào nhà xác cũng được thỉnh giáo, quả nhiên 1 công đôi việc mà.

    - Nguyệt Di!

    Thấy sao?

    Bích Lan cười khổ 1 tiếng.

    Nguyệt Di lắc đầu: " Tớ dám chắc nơi này gần nghĩa trang thành phố rồi, bình thường lấy đâu ra lắm oan hồn thế này!

    ".

    Minh Huân rút thêm mấy lá bùa ra, mặt mày bình tĩnh như không.

    - Mấy chị cứ tránh ra, em đánh cho mấy đòn là tan hết ngay mà!

    - Nóng tính vừa thôi!

    Đợi chị tìm thêm manh mối từ đám này đã chứ?

    Bích Lan hùng hổ liếc cho thằng nhỏ 1 cái.

    Mấy đứa cùng lúc im lặng không nói gì nữa.

    Nguyệt Di lại bắt đầu lười biếng gọi Như Vân.

    - " Tiểu Vân!

    Ra đi, chị thấy chuyện này không liên quan đến chị, chị muốn đi ngủ!".

    Như Vân bất lực khe khẽ nhắc nhở.

    - " Chỉ có tỷ mới cứu được chúng ta, muội chân yếu tay mềm chẳng đánh được ai, nhỡ mà có quỷ sẽ không thể bảo vệ được mấy đứa kia mất".

    - " Ăn nói hàm hồ!

    Ai dám bảo em chân yếu tay mềm?

    Chắc chắn hắn muốn tìm chết!".

    Nguyệt Di thiếu chút nhảy cẫng lên vì tức giận, may thay vì hình tượng nho nhã của Như Vân mà nó chỉ dám giậm chân.

    - " Thôi nào!

    Chúng ta về với việc chính, để em ra đi!".

    Như Vân không nhiều lời với Nguyệt Di làm cái gì nữa, triệt để ngắt lời con bé luôn cho xong chuyện.

    Giờ đến lượt Tiểu Vân lên sàn.
     
    Back
    Top Dưới