Cập nhật mới

Ngôn Tình Sự Quyến Rũ Chết Người

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,206,525
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9AsOUFb5mvJWlwoMUpwCXnYnAy-zIS_Fw-tb2N7pbsrLQtNMVVgNkMXa8tE5Cpep_guWdgx9ne2QVgJIP8CqkyeAaqvxnqvi_siit-Z4Zna-BgygupIlQbrOsSxHl2735zYFLTQI3yyvzatos-iIbb=w215-h322-s-no

Sự Quyến Rũ Chết Người
Tác giả: SD.T
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: SD.T

Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen

Giới thiệu:

Một cô gái yêu thầm một anh chàng thuở nhỏ, vì một số hiểu lầm xảy ra khiến bọn họ đường ai nấy đi.

Vào một ngày Mỹ Thanh quyết định từ bỏ và đem lòng rung động với Anh Duy, nhưng với cô đó chỉ làm cảm giác thoáng qua, bởi hắn là gu cô

Nhưng không ngờ lại có nhiều chuỗi liên kết khiến Mỹ Thanh và Anh Duy tiến gần nhau, và người đàn ông này chính là một tay ăn chơi chính hiệu, quen không biết bao nhiêu người phụ nữ

Lời bàn tán của mọi người xung quanh đều cho rằng hắn là chàng trai không tốt khiến cô có những suy nghĩ mong lung về mối quan hệ giữa hai bọn họ, có nên tiếp tục mập mờ làm bạn giường hay là buông bỏ

Đến khi cô thích ứng được với mối quan hệ này thì mới nhận ra mình chỉ là con rối để hắn lợi dụng

Để đám cưới của cha hắn và mẹ của Mỹ Thanh không diễn ra, hắn đã trơ trẽn tiếp cận để chơi đùa cô sau đó lại tặng một nổi ô nhục khiến cô vô cùng hận người con trai này

Tới mức không biết phản khán thế nào....

Và những chuyện sau đó thì mọi người hãy cùng tìm hiểu nhé!!!​
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 1: 1: Thích Cậu Ấy!


Chiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi
Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh
"Ê! Mỹ Thanh!"
Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc
Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói
"Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi
"Ừm!" Mỹ Thanh chán nản đáp
"Thôi! tiếc gì ba loại đàn ông đó! Kiếm người khác ngon hơn!"

Nàng tức giận nói một tràn, không giống bị thất tình "Tao không tiếc! chỉ tức thôi! Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người cũ rồi, xong quen tao.

Vậy mà bây giờ hai đứa đó còn liên lạc với nhau! Xong còn nói với tao nhỏ đó là em họ các kiểu, bây giờ thì hay rồi! Vừa chia tay, hai đứa đó liền quay lại!"
"Gì mà cặn bã thế? đánh hắn chưa?" Ý Hương tức giận nói theo
Mỹ Thanh im lặng lắc đầu, từ lâu cô chỉ coi mối quan hệ này là tạm bợ, chẳng biết là gì nữa, chắc là cô bị ép quá nên quen đại
Người cô thật sự thích chính là chàng trai lớp kế bên, dáng người cao lớn trông hơi bự con, nhưng cậu ấy ốm, gương mặt điển trai, da trắng, chiếc mũi cao thẳng hơn cả giới tính của cô, đặc biệt anh có nốt ruồi nhỏ ngay miệng, khi cười rất khiến người khác dao động
Chẳng hiểu sao cô thích anh từ lúc nào cũng không hay, hai người thường gặp mặt nhau ở trường, hoặc tình cờ khi đi mua đồ ở ngoài, chắc anh không biết mình là ai đâu!
Mỹ Thanh là một con sâu lười, nhưng để được tình cờ gặp anh cô phải thức sớm, canh đúng giờ anh đến trường rồi lén đi phía sau
Có khi làm biếng, cô dậy trễ nên cứ nghĩ không thể gặp anh, nhưng người tính không bằng trời tính...!không ngờ anh lại đi trễ hơn cô 1 hay 2 phút.
Nếu hôm đi sớm quá thì kiếm cớ rũ Ý Hương đi mua đồ ăn sáng gần đó để đợi anh
Tính ra hai người dù đi sớm hay chậm cũng đều sẽ gặp nhau vào mỗi buổi sáng bằng những lần gặp ngẫu nhiên
Ý Hương nhìn xa xăm, liền thấy một nhóm thanh niên đang đi phía trước, ai nấy cũng đều đẹp khiến cô phải loá mắt, hứng thú đánh vào vai bạn mình
"Mỹ Thanh! Nhìn kia kìa! Mày biết mấy người đó không? lớp a7 đó"
Ý Hương không chỉ nói, mà còn dùng hành động chỉ thẳng mặt, khiến Mỹ Thanh cũng muốn độn thổ
Từ lâu cô đã để ý về phía trước, thấy bóng dáng của một thiếu niên cao lớn, anh là người nỗi bật nhất trong đám, cao cũng khoảng 1m85, nét mặt tuấn tú, bờ vai rộng, vững chắc

Chiếc áo sơ mi của anh được duỗi thẳng, đóng thùng một cách chỉnh tề, bước chân đi chầm chậm, anh đang cười nói với bạn của mình một cách vui vẻ
Mỹ Thanh thẩn thờ đáp " À...!người ở giữa Là Anh Duy...., bên phải là Tử Lâm, trái là...!không biết!"
"Biết tên luôn? ghê vậy trời!"
"Thì người ở giữa...!hôm bữa học thêm ké buổi sáng lớp ổng, nhưng mà tao với người đó biết nhau từ lâu rồi thì phải, tự nhiên biết tên luôn chứ! Còn cái người Tử Lâm kia thi cùng phòng! Hồi trước thấy đẹp nên để ý..!"
Ý Hương ngạc nhiên đáp, chuyện này mà Mỹ Thanh lại không nói cho cô nghe, nhưng chợt nhớ lại chuyện gì đó
"Ê! Mà cái ông Anh Duy gì đó tao hay gặp ở căn tin ăn mỳ nè, mấy bữa làm biếng đi mà mày cứ rũ quài!"
"Nói nhỏ mày nghe cái này!" Mỹ Thanh khoác vai bạn mình, nghiêng đầu nói
"Hả?" Ý Hương nhỏ giọng nói
"Tao đang để ý cái ông ở giữa đó! Mày đừng nói ai nghe nha!" Nàng nói nhỏ, chỉ đủ hai người nghe
"A! Ra là vậy, tao có con đệ tử học lớp ông đó, có cần....!không?" Ý Hương nhếch mày nhìn cô

"Thôi thôi! Tao chỉ muốn thích thầm cậu ấy, mày đừng có nhiều chuyện nghe chưa!" Cô hoảng hốt đánh vào tay Ý Hương cảnh cáo
"Biết rồi! Tùy mày đấy! Lỡ người ta có ghệ rồi thì đừng có khóc nhá!" Ý Hương trêu chọc
Nàng im lặng không trả lời lại, như biết chắc một ngày anh có tình yêu mới, tới lúc đó cô sẽ tự động buông bỏ, thật ra cậu ấy không phải là người nổi bật mấy, chỉ vì cô thích nên mới thấy cậu còn to lớn hơn cả bầu trời
Thật ra để ý anh lâu rồi Mỹ Thanh mới biết, người cô thích cũng có rất nhiều phụ nữ theo đuổi, đột nhiên lại thấy trong lòng khó chịu
Anh Duy cùng với đám bạn đang giỡn với nhau, đúng lúc anh đang tùy tiện cười tươi nữa miệng thì ngoảnh đầu ra sau nhìn xung quanh
Mỹ Thanh bắt gặp thấy ánh mắt của anh cũng không tỏ vẻ rụt rè, bình thản tiến về phía trước, gương mặt lạnh nhạt cứ như hai người xa lạ
Anh Duy cũng thu mắt, quay mặt về phía trước, lúc đó cô mới thở phào, tay chân rã rời, mặt đỏ như quả chôm chôm.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 2: 2: Có Chắc Là Tình Bạn


Vài ngày sau, Mỹ Thanh đang trên đường đi bộ về, tốc độ cũng chậm không nhanh lắm, vì nhà cô gần trường
Một người bạn tên là Bích La, học cùng lớp với Mỹ Thanh, cô ấy mới chuyển vào hồi năm ngoái, đột nhiên có ý muốn chơi thân với cô, nên cả hai cũng thường xuyên qua lại
Bích La là người hoạt bát, tiền đối với cô chỉ là giấy, nhà không thiếu gì ngoài điều kiện, bố đi công tác nên họ mới chuyển nhà sang đây, nghe nói khi học xong cô phải chuyển sang một thành phố khác
Thành tích cô cũng bình thường, được nhan sắc xinh đẹp, và gia đình giàu có, nên cũng phóng khoáng, bạn trai không thiếu nhưng chủ yếu là thoả mãn nhu cầu giường chiếu của bản thân
Thấy tính tình của Mỹ Thanh hợp nên muốn làm bạn, chiều hôm đó, cô nỗi hứng đến nhà Mỹ Thanh tám chuyện nên bám đuôi theo sau cô
"Mỹ Thanh!" Bích La cười tươi, chạy lại khoác vai nàng niềm nở, chứng tỏ mình là bạn thân của cô
"Hả? Đi đâu đây?" Cô ngạc nhiên hỏi, hiếm lắm Bích La mới đến tìm cô, bình thường thấy cô đi chơi với tụi khác
Cô gái cười tươi tắn "Chiều nay đi chơi không? Rũ Ý Hương nữa!"
"Đi đâu?"

"Karaoke!" Bích La nhướn mày, có ý năng nỉ Mỹ Thanh đi cùng
Nàng nghi ngờ liền hỏi "Có ai không đó!"
Bích La vội đáp "Bạn tao nữa! Rũ đông đông cho vui, sẵn giao lưu với nhau, toàn mấy đứa trong trường, mày biết tụi nó mà!"
"Thôi đi đi! Biết chứ có quen ai đâu!" Nàng lắc đầu, đưa tay gãi đầu
Bích La xụ mặt, tỏ vẻ không thoả mãn "Thì cứ tới chơi đi, không coi tao là bạn nữa à!"
"Thôi!...!để hôm khác tao đi!" Mỹ Thanh ôm tay cô gái trước mặt năng nỉ
"Cứ chơi chung đi! Có trai đẹp nhiều lắm!"
"Thật không?" Mỹ Thanh nói nhỏ, có chút dao động, cô cũng thích trai đẹp mà
Nàng đấu tranh suy nghĩ một lúc, thôi thì cứ chơi một lát rồi về, với lại cô cũng thích đi chơi
"Được rồi! Để tao gọi Ý Hương"
Bích La trề mỏ cười cười, như biết có gọi cũng vô dụng,
Nhưng cô cũng hơi ganh tị với Ý Hương, cả ba đều chơi chung...!nhưng chỉ có cô là bỏ lại, rũ nhau đi chơi thì hai người đó cứ nói chuyện với nhau, chẳng quan tâm cô đang làm gì...!hiếm lắm mới có dịp đi chơi cùng Mỹ Thanh
"Nó không đi đâu! Tao rành quá mà!"
Mỹ Thanh liền phụt cười "Thì cứ gọi một tiếng! Mắc công nó nói đi chơi không rũ nữa!"
Nàng lấy điện thoại bấm một dãy số, được 10 giây thì bên đầu dây liền nghe máy
"Alo! Gì đây!" Ý Hương trả lời cọc lóc như khiêu khích
Mỹ Thanh nhướng mày, nhẹ nhàng nói "Tao nè! lát nữa đi karaoke không?"

"Không đi! Mẹ tao không cho, mày biết nhà tao nghiêm mà!" Giọng đầu dây có chút ganh tị và than thở
"Vậy thôi hôm khác!" Mỹ Thanh nói với giọng tiếc nuối
"Ừm...!"
"Không còn gì thì tao cúp à!"
"Ừm!"
Nói xong nàng liền cúp máy, cuộc điện thoại giữa cô với Ý Hương chưa bao giờ quá 1 phút, nhưng khi hai người gặp nhau ở ngoài thì cho dù nói từ sáng tới tối vẫn chưa hết chuyện
Bích La liền nghiên đầu nhìn cô gái trước mặt như biết đáp án
Mỹ Thanh gãi đầu thắc mắc hỏi "Hôm nay mày không đi chơi với tụi Phi Yến hả?"
"Tao đâu có chơi thân với bọn nó! Tại chán quá nên qua nói chuyện cho vui thôi!" Bích La mĩm môi nhìn cô gái đối diện, gương mặt trông như giả vờ cười, có chút ngượng ngùng
Mỹ Thanh nhỏ giọng, cũng không nghĩ nhiều, lúc trước chơi chơi với nhau, thấy cô hay bơ bạn bè, quay sang chơi với mấy đứa cùng đẳng cấp, nên ít khi nói chuyện cùng "À..."
"Lát nữa 7h nhớ đi nha! Tao về nhà trước!" Cô vội cười nói rồi vẩy tay tạm biệt
Đôi lúc bọn họ tự suy nghĩ...!liệu đó có phải là tình bạn, hay tạm bợ? Bạn đến tìm tôi, vào lúc bạn cô đơn nhất, rồi bỏ đi khi đã có những người khác thay thế

Chúng ta đều chơi chung với nhau mà? sao mọi bí mật hay chuyện vui buồn...!đều không kể cho tôi nghe?
Mỹ Thanh thở dài, cô quý tính cách của Bích La, nhưng không biết về sau, tính cậu ấy thay đổi nhiều, họ không còn thân như trước nữa
Chỉ cần cô ấy lên tiếng nói chuyện thì cô sẽ nói lại, có nhiều lúc Bích La cùng đám bạn khác chơi với nhau, cho dù Mỹ Thanh chạm mặt với nhau, Bích La cũng coi như xa lạ
Có lần Ý Hương nói, mà cô nghe nhớ mãi "Ui! Giờ người ta giàu rồi, phải chơi với mấy đứa ngang cỡ, chứ ai rãnh đâu mà chơi với mình"
Mỹ Thanh lắc đầu để không suy nghĩ nữa, cô cũng lo vào nhà sữa soạn
Vì đi chơi nên hôm nay cô sẽ mặc chiếc váy ôm body màu đen, ngắn tới đùi, kèm theo giày bot đen, và một chiếc túi đeo cùng màu, như vậy sẽ tạo cảm giác trẻ trung và năng động, mái tóc dài được uốn duỗi thật đẹp rồi xoã ra sau
Thân hình nhỏ nhắn, khi mặc vào thấy rõ ba vòng đầy đặn, đặc biệt là vòng eo thon kèm làn da trắng mịn như tuyết khiến cô càng thêm nỗi bật
Khuôn mặt nhỏ nhắn diễm lệ, cô có hai cái má mềm mịn như em bé, khi đi chơi chỉ cần dặm thêm một lớp son cũng đủ xinh đẹp, đôi mắt nàng to tròn sắc xảo, lại được trời ban cho cặp chân mày thanh thoát.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 3: 3: Là Anh!


Buổi tiệc diễn ra vô cùng náo nhiệt, không khí lạnh giá của máy điều hoà, những người ở đây ai cũng ăn mặc xinh đẹp và gợi cảm, ánh đèn chớp tắt liên tục có chút mờ ảo, có người tụ tập vào bàn ngồi ăn uống, số còn lại thì đến gần phía tivi nhảy múa
Mỹ Thanh nhẹ nhàng mở cửa, khung cảnh bừa bộn đập vào mắt cô có phần khó chịu, nhưng nàng vẫn niềm nở bước vào gật đầu chào mọi người
Lúc này Bích La đang ngồi ở giữa cùng những người khác, chiếc ghế sofa dạng dài hình chữ u, cô nhìn xung quanh thấy chổ cũng không còn nhiều, vội chỉ tay kêu Mỹ Thanh ngồi hướng ngoài cửa, ở đó còn trống nhiều, họ chỉ biết cười tươi nhìn nhau
"Ý! Mỹ Thanh?" Một người phụ nữ từ xa chạy lại trước mặt cô một cách ngạc nhiên
Nàng cười gượng nhìn cô gái "Chào Lệ Ái!"
"Chào! Hôm nay cậu cũng đến à, vui ghê! Đó giờ tôi và cậu ít khi nói chuyện với nhau, hôm nay chơi hết mình nha!"
"Được!"
Lệ Ái cười nhìn cô, tay vổ vai khuyến khích, thoạt nhìn là một cô gái năng động và cá tính
Bích La liền đi lại chổ Mỹ Thanh đang ngồi, đưa cô một ly thủy tinh trắng đầy đá, sau đó lại rót rượu vào
"Sao bây giờ mới đến hả? Còn tưởng mày không đi nữa!" Bích La trề mỏ trách
"Thôi! Xin lỗi" Mỹ Thanh làm nũng

"Tao với mày cụng một ly!"
Cô đưa ly rượu đến trước mặt Mỹ Thanh, nàng cũng cười cười cầm ly nâng với cô một cách tự nguyện
Khi uống xong Bích La càng phấn khích hơn nữa, đùa giỡn với cô xong liền nhìn về phía trước lên tiếng
"Mọi người đến đủ hết rồi đúng không? Vậy thì cứ quẩy đi nhé! Húuuuu!"
Tiếng nhạc *đùng đùng* một lúc càng to hơn, có một bạn học đi đến gần chổ cô nói nhỏ
"Hình như còn thiếu một người! Nhưng chắc không đến đâu! Lúc đó tôi kết cách chơi cậu ta nên rũ thôi!"
Bích La liền thở dài một hơi nhìn hắn
"Shì! Không sao! Thiếu một người thôi mà, chúng ta cũng đâu ảnh hưởng gì!"
Nói xong cô lại quay sang nhìn bạn mình "Thôi ngồi đây đi nhé! Nảy mày tới trễ quá nên tao lỡ ngồi với mấy đứa kia rồi! Có buồn thì kiếm tao!"
Nàng cũng hiểu ý gật đầu, không lâu mọi người liền hoà nhập vào bữa tiệc! Mỹ Thanh đang chán nản cầm ly rượu thưởng thức, cứ ngồi uống và uống
Cô muốn về nhà, sao ở đây chán thế! bỗng cánh cửa mở ra một cách nhẹ nhàng, tiếng chân cũng không phát ra tiếng động, do nhạc lấn áp.

Cứ thế tiến lại chổ cô một cách tĩnh lặng
"Cậu ơi?" Giọng hắn trầm ấm đến lạ, khiến cho người khác phải để tâm đ ến
Mỹ Thanh liền ngước nhìn lên trên, hình ảnh một chàng trai ập vào mắt, dáng người cao ráo, bờ vai rộng, làn da trắng trẻo hơn tuyết, tóc hai mái, đôi mắt phượng hoàng đen hoáy, chân mày đậm, sóng mũi cao thẳng, môi mỏng đỏ có chút hồng tự nhiên
Anh mặc chiếc sơ mi đen kèm quần tây đen đóng thùng thôi mà...!sao lại quyến rũ đến thế, phần tay áo được kéo đến khủy tay, nếp xắn rất gọn gàng, nhìn áo có chút rộng
Cô ngạc nhiên đến lạ, đôi mắt to tròn có hơi cay, hình như cô say rồi! Sao lại có thể gặp cậu ấy ở đây chứ...
Cô không dám nhìn thẳng đôi mắt đó, đành lơ đi rồi uống tiếp, thì một giọng nói lại vang lên
"Cậu...!Ơi?" Anh không kiên nhẫn nữa, mới đưa tay chạm vào vai cô gái
Mỹ Thanh liền hoàn hồn vội đáp "Hả?"
Anh liền cười tà mị nhìn cô gái dễ thương trước mặt "Ở đây có ai ngồi không vậy?"

"Không có!" Giọng nàng thanh thoát có chút nhẹ nhàng chậm rãi
Anh liền hiểu ý, vội ngồi sát bên cô nhìn xung quanh, bắt chéo chân thích thú, nàng liếc mắt thôi cũng thấy anh ngồi mà chân còn dài hơn người khác
"Lấy giúp tôi cái ly không ở kế cậu với!" Anh vỗ nhẹ vai nàng nhờ vả, miệng cười một cách mờ ám
Cô liền quay qua nhìn anh, cốt cách khuôn mặt hoàn mỹ, thật sự chính là Anh Duy sao, nàng ậm ực chòm lấy đưa cho anh, đôi môi căng mọng không dám nói thêm một tiếng
Anh lại lên tiếng hỏi Mỹ Thanh "Mọi người đến lâu chưa vậy?"
Nàng liền nhìn anh vội đáp "Lâu rồi,,,!"
"À" Anh trầm giọng, cũng không nói thêm từ gì
Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, cả hai không nhìn nhau, nhìn sang thấy anh đang rót rượu, tim cô đập mạnh như muốn văng ra ngoài, tay chân luống cuống một cách kỳ lạ
Lúc đó cô ngồi trên ghế hơi mỏi chân định thu chân phải về rồi nhón lên một chút, đột nhiên bị một chân trái của anh duỗi thẳng, đẩy chúng gót chân cô một cách nhẹ nhàng.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"
2.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
3.

Trọng Sinh Chi Sủng, Tra Nam Hóa Thê Nô
4.

Thành Đôi
=====================================
Cô cảm nhận được nhưng giả vờ làm ngơ, nhưng chẳng rõ cậu không biết đụng chúng chân cô hay cố tình để yên đó, chỉ thấy anh còn nhịp thêm vài cái mới rút chân về
Sự đụng chạm của đế giày cô còn nhận thức rõ mồn một, chẳng lẽ anh không biết hay sao? đáng lẽ anh phải có cảm giác hơn cô chứ?.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 4: 4: Hôn Người Phụ Nữ Khác


Cô có hơi bối rối, thậm chí Bích La cũng không để ý tới cô, bây giờ cậu ấy bận với những niềm vui mới rồi, bình thường cũng vậy mà, nhưng trách làm gì...
Nhưng đột nhiên tâm trạng cô lại bắt đầu hứng thú hơn trước, muốn ở lại với anh lâu hơn chút
Tính cô vốn trầm tĩnh, nên ít bạn bè.

Người khác hỏi cô câu gì, thì cô trả lời câu đó, không phải vì cô sợ, mà là cô ngại
"Anh Duy!" Một người bạn cùng lớp anh kêu lớn, hớn hả chạy đến trước mặt, đẹp trai không kém
"Cao Ôn!" Anh Duy chậm rãi lên tiếng
"Đến trễ vậy? Qua đây ngồi với tao! Ở đây chán lắm!"
Nghe xong Mỹ Thanh có chút hụt hẫng, thôi xong rồi, cậu ấy sắp đi mất rồi...!Cao Ôn vội nắm tay anh đứng dậy, nàng cũng đưa mắt dõi theo
Bàn tay cô không khỏi xúc động cào lên bàn.

Cô thầm nghĩ trong lòng, rốt cuộc cái tên kia đâu ra vậy hả, hiếm lắm cô mới có cơ hội gần anh
Cậu đã có thể đứng dậy nhưng có một sức lực nào đó ngăn lại, đột nhiên quay sang nhìn Mỹ Thanh cười ngại ngùng, nhưng nàng cũng nhanh chóng cười mĩm lại
"Thôi đi đi, tao ngồi ở đây được rồi!"
Anh lạnh nhạt từ chối, biết rằng nếu đi theo Cao Ôn đương nhiên sẽ vui hơn, vì bạn anh toàn bên đó
"Thằng điên này! Qua kia đi! Nghe nói lát nữa có trò thú vị lắm!" Giọng hắn có chút dụ dỗ
"Không! Tao ngồi đây chơi được!" Giọng anh kiên định, không thèm nhìn thẳng mắt hắn một cái
"Thằng cứng đầu! Vậy tao đi trước à!" Nói xong hắn liền giận dỗi rời đi
Anh Duy liền quay mặt nhìn cô, bắt gặp cả hai đều nhìn nhau, anh lại lên tiếng
"Mỹ Thanh!" Khoé môi có chút cong nhìn cô cười, ai mà biết anh đang nghĩ gì
"Cậu biết tên tôi..."
Tâm tình nàng trở nên hoảng loạng, có chút không ngờ, thật sự người đó có để ý tới sự tồn tại của cô sao
"Quên tôi rồi hửm? Đợt trước cậu học ké môn hoá lớp tôi buổi sáng, với lại lần nào cũng chạm mặt cậu ở ngoài, lần này đi chơi cũng gặp được cậu! Xem ra chúng ta có duyên thật" Anh trầm giọng, gương mặt cực kỳ anh tuấn ghé sát mặt cô, mĩm cười một cách tự nhiên
"Tôi cũng biết tên cậu!" Một âm thanh thuần khiết, trong trẻo vang lên.
Nàng nhìn thẳng mắt anh, thoạt nhìn có chút lạnh nhạt, đôi môi đỏ mọng ung dung mấp máy, anh chỉ muốn cắn nó, gương mặt cô có thứ gì rất cuống hút, khiến người khác không thể rời bỏ được
"Muốn uống với tôi một ly không?" Anh ngây người, nhìn cô đề nghị, hơi thở đủ lớn khiến cho đối phương nghe thấy
Nàng cũng không từ chối, rất vui đằng khác, liền gật đầu đáp lại, cẩn thận uống cùng anh một ly rượu, suốt bữa tiệc cô để ý Anh Duy chỉ bắt chuyện với mỗi mình, trong lòng có hơi phấn khích
Chỉ cần anh cười một cái cô liền cố gắng không để bản thân phải rung động...!Chỉ sợ anh biết cô thích anh rất nhìu...!

"Lâu rồi không thấy cậu đi đường An Liên!" Anh Duy lại hỏi
Mỹ Thanh cười khổ "Đường đó...!Nó xa quá...!Tôi không muốn đi nữa!"
Lần nào đi về cô cũng chạy ngược lên đường Liên An hóng mát, ở đó vắng vẻ, cây cối lại nhiều, ít người qua lại
Đương nhiên lần nào đi cũng gặp Anh Duy, nhưng lúc đó cô còn chưa để ý tới anh, chỉ vì anh cứ suất hiện trong tầm mắt Mỹ Thanh nên cô mới để ý
"Vậy sao?"
khi uống xong thì một người phụ nữ xinh đẹp lên tiếng, âm thanh đủ lớn để cho mọi người nghe thấy, hai người họ cũng nhìn sang chổ đó
"Đừng làm việc riêng nữa! Chúng ta chơi trò chơi đi các cậu!"
Bích La lại tò mò nói "Chơi gì?"
"Thì trò người ta hay chơi đó, sự thật hay thử thách!"
"Thôi đi! Giờ ai còn chơi mấy trò đó chứ!" Bích La lười biếng đáp
"Không dám chơi sao?" Giọng ả có vẻ khiêu khích
"Chơi thì chơi! Sợ gì!" Bích La kiêu ngạo đồng ý

Mọi người đều hưởng ứng tiến lại bàn cùng chơi, võ bia được một bạn học lấy đặt trên bàn
"Để tôi xoay trước cho!" Một người phụ nữ lên tiếng, cô ấy tên là Điềm Điềm, quay lại nhìn bạn mình như hợp tác điều gì đó
Ả cầm chai bia trong tay suy nghĩ, sau đó dùng lực xoay một cái nhẹ, mũi chai chỉa hướng chậm dần, dừng ngay phía cô bạn đó, ai nấy cũng đều hồi hộp theo
"Cậu chọn sự thật hay thử thách đây!"
"Thôi! Thử thách đi!" Giọng nói cô rất nhẹ nhàng và nhỏ nhẹ, gương mặt không kém phần xinh đẹp, thân hình cao ốm, mái tóc xoã dài, cô mặc một chiếc đầm sang trọng, ai cũng biết cô là Sa Ri, lớp trưởng bên A7
Điềm Điềm lướt mắt một vòng về phía Mỹ Thanh "Được! Vậy thách cậu hôn môi với một người khác giới trong vòng 1 phút!"
Tất cả mọi người đều hú lên một cách háo hức, biết chắc cô ấy sẽ chọn ai
"Hôn sao? Thôi được rồi!" Sa Ri mĩm cười đồng ý, cô nhìn quanh phòng, sau đó lại đi đến chỗ Anh Duy nói nhỏ, giọng yểu điệu quyến rũ
"Cậu giúp tôi được không?".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 5: 5: H@m Muốn Chiếm Hữu


Anh đột nhiên ngây người nhìn cô cười cười, giọng anh lạnh nhạt, cặp mắt đen sâu thẳm hút hồn nữ phái
"Lớp trưởng! Cậu thật sự muốn hôn với tôi sao?" Giọng anh trầm, ấm áp, nhìn cô bằng ánh mắt thân thiện, khiến mọi người xung quanh không khỏi ganh tị
"Vậy...!Cậu có giúp không hả?"
Sa Ri điềm tĩnh hỏi, nắm lấy tay áo của Anh Duy, dáng vẻ thục nữ, nũng nịu như cần được nuông chiều
Ánh mắt người phụ nữ sắc sảo, hai gò má cô đỏ ửng, có chút ngại ngùng, nhưng gương mặt đầy tự tin rằng...!mình có thể quyến rũ được người đàn ông đó,
Ả nhìn anh cười quỷ dị, đúng là người khác khó có thể cưỡng lại sự xinh đẹp đó
Mỹ Thanh nhìn sang có chút nghẹn, tại sao cậu ấy lại không né, cứ phải đứng yên một chổ để cô ta quyến rũ, ngực của anh còn bị ả đặt tay đến

Đột nhiên ánh đèn trong phòng lại chỉa sáng vào hướng bọn họ như tâm điểm, khắp nơi chỉ còn bóng tối.

Bởi vì anh cứ im lặng, nên người khác mới lầm tưởng mà làm tới
Đôi mắt Mỹ Thanh mệt mỏi cụp xuống, có thứ gì đó khiến cô phải quay đầu sang chổ khác để không thấy những thứ xấu xa đó...!nhưng không được, hình ảnh đó cứ diễn trước mặt cô
Cô chỉ thầm mong trong lòng, làm ơn...!đừng hôn cô ấy, nếu không cô sẽ không còn dũng khí để thích anh thật đấy!..
Mỹ Thanh chỉ cần liếc sơ qua, đã nhìn thấu tâm tư của ả, biết thừa Sa Ri cũng thích anh cỡ nào, ánh mắt trìu mến của cô ấy không thể nào giấu đi được sự h@m muốn có anh
Cảm giác lúc ấy khó diễn tả, người cô thích...!sắp sữa hôn người phụ nữ khác, ánh mắt Anh Duy lơ đãng nhìn sang Mỹ Thanh, cô chột dạ cười tươi như hứng thú, liền quay mặt vội sang chổ khác, góc nghiên vô cùng diễm lệ
Sa Ri bắt đầu nhón chân, đối diện với ánh mắt anh đầy khát vọng, hai cánh tay trắng trẻo, thon dài với chặt lấy bả vai rộng lớn của chàng trai.
Gương mặt thanh tú của cô gần chạm đến môi anh, bỗng anh liền quay mặt sang hướng khác theo phản xạ tự nhiên, cứ như đang đối diện với một thứ đáng sợ
Ở cự ly đó hiện hữu một góc nghiên sắc sảo, đến mức thấy cả sóng mũi cao thẳng, sương quai hàm rõ nét, thẳng xuống cổ là cặp xương quai xanh nam tính
Cánh tay to rắn chắc, các ngón tay thon dài, anh nắm chặt lấy bả vai Sa Ri đẩy ra, giọng nói có chút trầm lạnh nhạt "Này!...!Cứ để tôi uống rượu thay cậu đi..."
Nghe xong cô có chút nhăn mặt khó hiểu, anh là người đầu tiên từ chối cô! Chẳng lẽ cô không quyến rũ?
"Sao chứ? Cậu không thích hôn tôi à!"
Anh nhếch miệng cười khổ, giọng nói ôn nhu dịu dàng

"Xin lỗi..! Tôi không muốn cậu mất hình ảnh tốt đẹp trước mặt mọi người!"
Sa Ri lại cười nhìn chàng trai trước mặt "Không quan trọng đâu! Chỉ là một thử thách, cậu đừng căn thẳng như vậy!"
Anh ghé sát mặt Sa Ri lạnh nhạt nói, đôi mắt sắt lạnh không cảm xúc
"Tôi không căn thẳng! Chỉ là không thích đem nụ hôn mình để chơi trò cá cược này, ít ra...!cũng tình một đêm thì nó mới đáng nhỉ!" Lời nói anh có ý dụ
Cô không ngờ anh là tên cầm thú như vậy, nhưng không sao! Anh đẹp trai lại bá đạo, đúng kiểu gu cô, chỉ nghĩ tới giống của cô với anh tạo ra thì đúng là tác phẩm tuyệt vời
"Sao cơ? Cậu muốn chúng ta ngay bây giờ hả..."
Sa Ri cười ranh mãnh, nói nhỏ với anh, cô nháy mắt làm tín hiệu
"Thôi bỏ đi! Tôi không phải người lúc nào cũng nghĩ tới chuyện nữa th@n dưới!...!Chẳng lẽ...!cậu thích cái đó à?"
Anh nhếch miệng cười khuẩy, bờ môi hơi đỏ có chút hồng tự nhiên
Cô thở dài mĩm cười và nhìn anh có chút kiêu ngạo, nhưng cũng đủ hiểu ý anh vừa mới nói, nên im lặng không nói thêm từ gì, liền đi về chổ của mình

Trong lòng anh ấy nghĩ cô là loại phụ nữ không ra gì sao? Chỉ biết quyến rũ đàn ông để làm chuyện tình d.ụ.c?
Duy thấy vậy nên cầm ly rượu đầy mới rót, uống một hơi hết sạch, mọi người xung quanh đều hả miệng tiếc nuối, có người thì cười nhạo
Nữ sinh lúc nảy xoay chai bia tỏ vẻ thất vọng, tranh thủ đợi Sa Ri về chổ liền hỏi chuyện
"Sao thế? Đã làm tới bước đó mà cậu ta cũng không để ý tới cậu à?"
"Im đi! Đều do cậu nên tôi mới mất mặt như thế! Đúng là đáng ghét...!"
Sa Ri trông tức giận, gằn giọng trách mắng bạn của mình, nhưng gương mặt vẫn thể hiện sự vui vẻ và xinh đẹp trước đám đông, với cô...!hình tượng lớp trưởng mẫu mực và thùy mị mới là quan trọng nhất.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 6: 6: Có Muốn Cùng Tôi


Sau đó bọn họ lại tiếp tục chơi thêm một ván, mũi chai đột nhiên chỉa hướng về Mỹ Thanh khiến cô không phản ứng kịp, đông người thế này, nó lại có thể quay trúng cô
Một người đàn ông lên tiếng "Cậu chọn sự thật hay mạo hiểm đây!"
Cô có hơi bối rối, đành chọn đại
"Mạo hiểm!" ở chổ này toàn là người xa lạ, cô không cần phải thật lòng
Anh suy nghĩ một lúc rồi cười thầm "Ờm! Vậy thách cậu tìm một bạn nam trong nhóm này! tự nguyện chơi một trò với cậu!"
"Trò gì chứ?" Nàng thắc mắc hỏi đối phương, mong là đừng giống thử thách của cô gái trước
"Thấy que bánh này chứ? Hai cậu chỉ cần để trên miệng ăn là được, miễn là nó ngắn dưới 3cm, ít hơn càng tốt! Chọn tôi cũng được, haha!"
Chàng trai cầm trên tay một mẫu bánh, háo hức giải thích
Mỹ Thanh nhìn một vòng, lòng có hơi bối rối, cô cũng không quen ai để thực hiện, nhìn ly rượu là không muốn chạm đến
"Tôi uống nhé!" Nàng nhìn thanh niên đó cười gượng
"Haha, Không dám chơi hả! Tùy cậu thôi! Uống hết nha!" Hắn cười ghẹo nàng, nhưng vẫn thông cảm cho

Thật ra ly rượu ai cũng được rót đầy, chịu phạt phải uống hết, có say thì tự chịu, nàng nâng ly để uống thì một bàn tay ngăn lại, cô liền nhìn xem đó là ai, chắc là Bích La định khuyên cô suy nghĩ lại
Dưới ánh đèn, khuôn mặt người đó mờ ảo, khí chất vô cùng lãnh đạm
"Cậu muốn thực hiện thử thách với tôi không?" Anh Duy chợt lên tiếng, giọng nói trầm ấm đề nghị
"Không sợ tôi sẽ hôn chúng cậu hả?"
Cô lạnh lùng nói, cũng chẳng nhìn thẳng mắt anh, có chết cũng không ngờ anh lại đến tìm cô đề nghị
"Là tôi tự nguyện! Cậu chỉ cần đứng yên một chổ là được!" Anh Duy liếc mắt nhìn cô cười
Nghe anh nói, nàng cũng đủ loạn nhịp, tại sao phải giúp cô chứ? Chưa kịp hoàn hồn thì que bánh được anh cầm lấy, nhẹ nhàng đặt trên môi cô.

Miệng anh từ từ di chuyển cắn từng miếng nhỏ, cô chỉ biết đứng một chổ, không ngờ khoảng cách càng ngắn anh lại phản ứng nhanh đến vậy, chỉ mới chớp mắt mà anh đã cắn mẫu bánh gần hết chỉ còn một khoảng nhỏ
Nhìn ngủ quan tinh sảo, gương mặt nam tính ngày càng sát dần, làn da trắng sắp chạm đến sóng mũi Mỹ Thanh liền khiến tim cô đập liên hồi, chưa kể còn nghe thấy hơi thở anh phà vào mặt, yết hầu anh khẽ trượt liên tục, cơ thể cô cũng bất động theo từng nhịp
Anh Duy cũng không từ tốn, bàn tay rắn chắt hung hãn bao bọc đầu cô kéo lại gần, anh thì cúi nhẹ đầu, thoáng thấy đôi mắt cô long lanh như bồ câu, trông thuần khiết đối diện với anh một cách dịu dàng, cảm giác bờ môi mềm mại gần chạm đến cô mới giật người nhắm mắt nhẹ
Miệng anh có ý cười, người khác nhìn vào khó để ý chuyện gì vừa xảy ra *Rộp* một cái, anh đã cắn mất nó! Cũng may kế bên có một người cầm dĩa để hứng sẵn mẫu bánh, ai nấy cũng hồi hợp theo từng đợt
Trò chơi kết thúc Mỹ Thanh liền đẩy ng ực anh ra xa, quay mặt ho vài cái, khuôn mặt xinh đẹp đột nhiên đỏ ửng
Một bạn học lên tiếng "Ghê đấy! 0,3 cm, hai cậu không có gì đấy chứ?"
Lớp trưởng đứng đối diện nhìn xem, khoé miệng có chút giật, cô liền hít lên một hơi dài, giọng nũng nịu
"Này! Cậu quá đáng thật a! Vậy mà lại không làm thử thách với tôi!"
Mỹ Thanh vô tình nghe thấy cũng hơi bức bối, nhưng cô không nghĩ nhiều, nhớ đến hành động lúc nảy, cứ có cảm giác mình đang bị lợi dụng, liền liếc anh một cái, nhưng trong tâm thì!.

Quá đỉnh!
"Này! Cậu không cần cắn ngắn quá đâu! "
"Xin lỗi!" Anh nghiên đầu tỏ vẻ không cố ý, khoé môi nở nụ cười mờ ám

Đúng là hôm nay may mắn thật, cô chỉ mong có một ngày được đứng gần anh thôi cũng đủ hạnh phúc, nhưng tiến triển như này thì có hơi nhanh quá
Bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên khiến Mỹ Thanh phân tâm, nàng nhìn xung quanh một vòng rồi lẻn chạy vào nhà vệ sinh gần đó
Ánh mắt thăng trầm từ lâu đã liếc nhẹ theo bóng dáng nàng, nhưng cũng nhanh chóng phớt lờ đi
Mỹ Thanh chạy tới bổn rửa tay, nhìn xung quanh không có ai, mới lộ vẻ mặt hớn hở bắt máy
"Alo! Tao nghe nè!"
"Về chưa mắm!" Đầu dây bên kia hỏi thăm, giọng chán nản
Mỹ Thanh vui vẻ trả lời, chuẩn bị báo tin "Chưa! Mà kể nghe nè! Lúc nảy tao gặp crush, hình như tụi tao chạm môi rồi! "
Giọng nói bên đầu dây có chút lớn, Ý Hương ngạc nhiên hét "Cái gì?"
Mỹ Thanh giựt thót người, đâu cần phải hét lớn như vậy! nhẹ nhàng kể toàn bộ câu chuyện cho Ý Hương
"Bích La rũ tao đi chơi, nhưng nó bận chơi với mấy đứa khác lớp rồi! Tao thấy không ổn, định ngồi một lúc rồi về luôn, ai ngờ gặp crush, xong rồi chơi sự thật hay mạo hiểm, xui cái là tao bị quay trúng, nên cậu ấy giúp tao, xong rồi hai đứa!.

.

"
Ý Hương bên đầu dây hốc miệng trêu chọc, không lẽ lại trùng hợp tới vậy

"Thật hả? Không quen biết lại tự nguyện giúp mày! Ý trời rồi em yêu!"
"Ơ! Nhưng làm sao bây giờ! " Nàng than vãn cầu cứu, bây giờ cô biết đối diện với cậu ấy thế nào!
Cô có một người để tâm sự, họ lắng nghe mỗi khi cô buồn, vui, hay mọi bí mật của mình đều muốn kể cho họ, người đó chính là Ý Hương, thân nhất với cô từ khi cấp 2
"Còn chờ gì nữa!"
"Nhìn cậu ấy ngon quá! Tao muốn xin số! !" Mỹ Thanh hào hứng, giọng nũng nịu
"Xin liền đi cho nóng!"
Bên đầu dây đột nhiên phát ra một tạp âm khá ồn
"Hương ơi! Chạy ra quán mua đồ giúp mẹ!"
"Vâng!" Giọng Ý Hương to rõ, cô quay sang điện thoại nói nhỏ "thôi để mai nói, t có việc rồi, cúp máy nha!"
"Ơ khoang! "
Mỹ Thanh chưa kịp nói thêm câu thì bên đầu dây đã tắt máy, tiếng *tút* kéo dài trong vô vọng, nàng thở dài một hơi nhìn thẳng vào gương một lúc rồi mở cửa ra ngoài.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 7: 7: Tra Nam


Vừa ra khỏi cửa thì gặp phải tên cặn bã, hắn mặc đồ lịch sự đang đi một mình đến nhà vệ sinh, dáng người cao lớn, bờ vai rộng, gương mặt không kém phần điển trai
Mỹ Thanh gặp hắn liền tỏ ra thái độ chán ghét, không ngờ tên đó lại dám đứng trước mặt cô chặn đường, cánh tay còn bị hắn níu lại
"Tên khốn này! Anh muốn gì?"
Nàng gằn giọng, lúc nảy cô uống rượu hơi nhiều nên không kiểm soát được lời nói, nhưng kiềm chế không được đánh hắn
"Anh xin lỗi! Chúng ta quay lại đi!" Giọng hắn trầm, có chút thành khẩn
Nàng lạnh nhạt đáp "Không! Cút đi!"
Thế giới rộng lớn như vậy, còn tình cờ gặp hắn ở đây, đúng là xui xẻo
"Anh với Bạch Khiết không có gì với nhau mà! Bọn anh chỉ là bạn thân thôi! Anh biết em đã đau lòng lắm...!anh xin lỗi..."
Mỹ Thanh tức giận lên tiếng "Anh làm tôi đau đấy! Bỏ ra!

Hữu Lăng nài nỉ níu kéo, tay cô bị siết chặt khiến ửng đỏ, hắn vẫn cố chấp không chịu buông tay
Mỹ Thanh khó chịu liền giật tay về, vung một cái tát *chát* thật đau, giòn rã vào mặt tên đó, gương mặt hắn đỏ ửng, in hằn các đốt tay
Nàng nhìn vào mặt gã bình thản nói
"Cái tên cặn bã nhà anh, chia tay rồi còn biện minh gì nữa! Tôi cũng không yêu anh gì đâu, đừng tự mình đa tình nữa, nếu không phải chị tôi năng nỉ quá thì còn lâu anh mới lọt vào mắt tôi! Nếu lúc trước không chia tay qua điện thoại thì tôi đã đánh chết anh!"
Mỹ Thanh đang nói thì một bàn tay từ hướng khác đẩy cô ra, *chát* một cái vào gương mặt xinh đẹp, nàng còn chưa định hình đó là ai thì vết thương trên mặt bừng lên khiến cô có chút mơ hồ
"Cô định quyến rũ anh ấy sao?"
Một người phụ nữ mặc trên người chiếc váy ôm màu xanh ngắn tới đùi, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng trông thuần khiết, dáng vẻ lúc nào cũng yếu đuối, nũng nịu, mái tóc xoã dài thục nữ, tuổi chững chạc
Nhưng bản tính bên trong xấu xa chừng nào, tất cả chỉ là vỏ bọc
Chàng trai giật mình hoảng hốt "Sao em lại ra đây?"
Ả liền nhìn anh lườm một cái, khiến cậu quay mặt không nói thêm lời nào
Cô gái chạy tới ôm chặt lấy cánh tay người đàn ông khẳng định chủ quyền, dáng vẻ như tiểu bạch thỏ, nhỏ nhẹ nói với Mỹ Thanh
"Này! Chia tay rồi thì đừng có dây dưa với anh ấy nữa! Tôi biết cô không quên được Hữu Lăng, nhưng anh ấy là người có gia đình rồi đấy!"
Bạch Khiết nghiến răng lên tiếng, giọng nói có chút ganh ghét, ánh mắt tức giận nhìn Mỹ Thanh như muốn thiêu chết
Mỹ Thanh liền hít một hơi dài, giọng trầm tĩnh "Cái con mụ điên này! Chị đang nói bản thân mình à?"
Bàn tay cô không chịu được đành trả lại một cái tát thật đau vào mặt ả, có lý do gì cô phải để cho người khác đánh mình mà không được đánh lại
Lần này Bạch Khiết đứng trơ người, đôi mắt đỏ rưng rưng như uất ức, cô thấy mình thật sự tủi thân

"Cô đánh tôi?"
Hữu Lăng liền chạy đến ôm ả vào lòng ngực, âm thanh khóc dữ dội vang lên
"Hức...hức...!Cô ấy tát em! Con của chúng ta sẽ đau mất huhu..!"
"Này! Có ghét thì nhắm vào tôi chứ đừng làm hại mẹ con cô ấy!" Hắn hét vào mặt Mỹ Thanh
"Hay cho tên cặn bã nhà anh, có con mà còn kêu tôi quay lại à?" Mỹ Thanh lạnh lùng nhìn hắn
"Lăng! Vậy là sao hả? Anh hứa chăm sóc cho mẹ con em mà! Tại sao lại muốn theo con hồ ly này nữa hả? Anh muốn em phá đứa bé không...?" Bạch Khiết túm cổ áo hắn khóc nức nở, lòng ngực nghẹn ngào
Hữu Lăng hốt hoảng nắm hai tay ả vào lòng "Em nói bậy gì vậy! Anh sẽ không bỏ rơi mẹ con em đâu, đừng nghe lời cô ta nói!"
Cô cũng không nhịn được, đành châm chọc thêm câu "Đừng mở miệng ra là hồ ly tinh này, hồ ly tinh nọ, coi chừng tôi đánh chết chị!"
Hữu Lăng im lặng không nói thêm từ gì, Bạch Khiết quay sang nhìn cô khóc vô cùng đáng thương
"Mỹ Thanh...!Tôi xin lỗi, tôi không có ý giành anh ấy với cô....ức...!Nhưng mà con tôi...!không thể không có ba, Tôi biết cô hận tôi...!Hức...!Thì hãy đánh mắng tôi chứ đừng làm hại đứa bé"
Cô nhìn thôi là máu dồn lên sùng sục, cứ như cô đang ăn h**p ả, trong thời gian quen cô, bọn họ còn có con? cái thể loại sượng trân lại tỏ ra thuần khiết, tưởng bản thân là đoá bạch liên trong trắng sao?
Cô cũng đâu cần tên khốn Hữu Lăng kia, ả cần gì phải diễn như vậy

"Chị đừng có làm quá! Cho dù là trước đây hay bây giờ, trông nó thật lố lăng, chồng của chị tôi không cần!"
Hữu Lăng tức giận lên tiếng
"Em có ý gì?"
"Còn anh nữa, nếu không quên được người cũ thì khỏi quen người mới! tốt nhất là nên bám chặt ả không rời đi! Sau này muốn nói chuyện với tôi thì nên mặc váy vào nhé! Nhưng mà tôi có điều muốn nói...!Sao anh biết đứa bé trong bụng là con của anh?...!Hay là thằng khác ăn ốc để anh đổ vỏ..."
Bạch Khiết tức giận đi đến đẩy vai Mỹ Thanh khiến cô lùi xuống một bước
"Xằng bậy!"
Mỹ Thanh đột nhiên phụt cười không nhịn được, thật ra là đang khiêu khích họ
"Anh....!" Cô gái ngước mặt nũng nịu, chứng tỏ với chàng trai mình bị oan ức, hắn hiểu rõ Bạch Khiết không phải là con người như vậy!.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 8: 8: Sỉ Nhục


Bọn họ từ nhỏ là thanh mai trúc mã, tính Bạch Khiết dịu dàng nhưng không lố lăng, chưa kể hai người họ từng là người yêu trong thời gian dài
Cho dù chia tay hai người hai ngã, hay Hữu Lăng và Bạch Khiết đã có người tình mới, họ vẫn xem nhau là bạn thân nhất
Thời gian đi chơi với người yêu, lại dẫn bạn thân theo cùng, khi không có bạn gái bên cạnh Hữu Lăng với Bạch Khiết lại tạo cảm giác mập mờ với nhau, hẹn nhau vào không gian khác để làm chuyện mờ ám
Chỉ có trời mới nhìn rõ việc họ làm, nên làm gì có chuyện anh đổ vỏ thay thằng khác
Hữu Lăng thấy bất bình liền tức giận dùng hết sức của một thằng đàn ông, lạnh lùng xô ngã Mỹ Thanh ngã ra sau, khiến cô nhăn mặt
Do hẽm vào nhà vệ sinh có chút hẹp, bã vai cô đập nhanh vào tường khiến lòng ngực có hơi khó chịu, hắn lại tiến đến đánh vào mặt cô một cái tát
"A!" Mỹ Thanh đau quá mới rên nhỏ một tiếng, khốn thiệt chứ! Vậy mà nảy giờ ăn hai cái tát
Xương vai ngay cánh tay của cô hình như bị đập chúng nên có chút nhói, bây giờ lại bị bọn họ đẩy vào tình huống éo le
"Các người! định hai ăn h**p một à! "

"Là cô sĩ nhục tôi trước! Tôi thừa nhận bọn tôi quá chén nên xảy ra chuyện ngoài ý muốn đấy! Cô giỏi! đến cho tôi một cái tát nữa đi!"
Bạch Khiết quát lớn, thấy vậy định nhào tới nắm tóc Mỹ Thanh, liền bị cô dùng lực đẩy ra xa khiến ả choạng vạng, Hữu Lăng thấy vậy chạy đến phụ một tay
Tình thế vô cùng hoảng loạng, xem ra hôm nay bọn họ muốn đánh chết cô mới buông tay đây mà
Mỹ Thanh theo bản năng, cô lấy chiếc điện thoại đâm mạnh vào vai hắn khiến điếng người, mặt tái mét
Lần này Bạch Khiết không nhịn nữa, liền chạy đến xô ngã Mỹ Thanh ngã ra đất, thừa cơ hội đó sỉ nhục cô trước đám đông
Do Mỹ Thanh mặc váy cổ chữ V, khiến ả để ý rồi sử dụng chiêu hèn hạ
Cô nằm dài trên sàn, ả phải ngồi xuống lấy tay nắm chặt cổ áo cô gái kéo mạnh, làm cho vải ngay vùng ngực mau rách, lúc đó ai mất mặt sẽ biết liền, nhưng chỉ mới kéo lên, thì đã được ghị lại
Cuộc chiến giằng co quyết liệt, Mỹ Thanh đang nằm trong thế yếu, cô chỉ biết vặn vẹo để ả không bắt được miếng vải
Hai tay không ngừng nắm chặt cổ áo để bảo vệ thân thể, khiến Bạch Khiết vô cùng tốn sức
"Tin tao lột s@ch váy mày ra không hả? Ních ranh mà thích quyến rũ đàn ông!" Ả tức giận khiêu khích

"Cút đi! Đồ phụ nữ xấu xa!" Mỹ Thanh hét vào mặt ả
Bạch Khiết nghe xong, dùng tay kéo vai áo của cô trễ xuống ngang ngực, lộ ra làn da trắng trẻo quyến rũ, chỉ cần một bên nữa là có thể lột s@ch cô
Mỹ Thanh lúc này cố gắng che chắn hết mức, gương mặt đỏ ửng tức giận nhưng không thể làm gì, hai chân nàng không khỏi giãy dụa
Nếu lát nữa cô được ra khỏi đây, nhất định sẽ đánh chết bọn họ!
"Lăng! Giúp em nắm chặn tay cô ta lại!" Ả ra lệnh cho tên bạn trai
"Ừm!"
Hắn cũng hứng thú nhào đến kìm tay Mỹ Thanh, nhưng cũng bị cô chòm tới cắn cho gớm máu, khiến phải giật về xem vết thương
"Chị bị điên à! Thả tôi ra!" Nàng vẫn ngang bướng, vùng vẫy hét lớn
Bạch Khiết thuận thế định cho cô thêm bạt tay, để mau bỏ hay cái tay vướng víu kia cho khuất mắt
Theo phản xạ Mỹ Thanh chỉ biết nhắm mắt chứ không dám buông tay, bỗng có một sức lực mạnh mẽ nào đó ngăn lại giúp nàng
Cổ tay Bạch Khiết đột nhiên bị một tên lạ mặt bóp chặt tới lúc in dấu rồi kéo đứng dậy, người đàn ông dùng sức tát vào mặt ả một cái *chát* cực đau, rồi đẩy loạn choạng sang một bên.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 9: 9: Bảo Vệ


"A..a! Lăng cứu em!" Ả run rẩy lên tiếng, giọng nói lo sợ, sắp khóc
Chàng trai mau chóng chạy tới kéo Mỹ Thanh đứng dậy, dáng cô đứng có chút không vững, gương mặt nàng dựa vào lòng ngực nam tính có chút hồi hợp, anh trấn an cô một lúc
Hữu Lăng định lại xem là tên nào thì đã bị chàng trai đi nhanh như gió nhào đến đấm một phát thật mạnh vào miệng khiến ngã lăn ra đất
Tên cặn bả ôm miệng thì bị anh cuối người đấm liên hoàn vào mặt với bụng tới mức không đỡ được
Cánh tay anh to dài, các ngón tay chụm lại, khi đánh rất có lực, tên sở khanh đó cũng không dạng vừa, đánh lại anh được vài cái
"Bớ người ta! Đánh người kìa!"
Thấy Hữu Lăng bị đánh quá! Bạch Khiết hét lớn, ả chạy đến kéo anh ra khỏi người chồng mình, lại bị vùng một cái ngã khụy xuống đất
Người phụ nữ chỉ biết la khóc cầu cứu, bờ vai vững chắc như ngồi yên một chổ, dù kêu rát cổ họng nhưng không ai nghe thấy và đến
Mỹ Thanh ê ẩm cả người, nhìn sang thấy bóng dáng cao lớn, cô ráng chỉnh lại cổ áo như ban đầu, váy còn hơi xộc xệch
Nhìn kĩ gương mặt đó! Mỹ Thanh cũng hốt hoảng, không ngờ người đến giúp mình là cậu ấy...
Nếu không, cô đã bị xử đẹp từ nảy giờ rồi! Chiếc áo sơ mi đen của anh đang mặc có chút lộn xộn, bị xổ thùng, cúc áo trên cổ bị bung mất một cái, trông càng thêm quyến rũ! Thôi cứ để cho anh đánh hắn chết đi, ai bảo bọn họ ức h**p cô

Mỗi lần thấy hắn bị đánh thì cô hả hê, còn Anh Duy bị đánh thì cô lại lo lắng
Được một lúc nàng thấy không ổn, mới đi đến chổ anh ngăn cản, chỉ sợ lại lớn chuyện
"Duy! Duy ơi, được rồi! Đừng đánh hắn nữa!"
Nàng nhỏ giọng khuyên anh, bàn tay mềm mại chạm vào lưng khiến anh quay đầu nhìn cô một cách dịu dàng
Khuôn mặt điển trai nhìn thẳng vào mắt nàng, mái tóc từ hai mái lại bị vuốt ngược ra sau nhìn trưởng thành hơn nhiều, nhưng tại sao anh lại giúp cô chứ?
Anh Duy liền ngừng tay đứng dậy, cảm giác tức giận nhưng vẫn dịu dàng nhìn vào vết thương nàng hỏi thăm, gương mặt lại không biểu hiện ra bên ngoài
"Mặt cậu...!Không sao chứ? Bọn nó có chạm vào đâu chưa?"
Cô mãi mê ngắm gương mặt anh mà quên mất mình bị đánh, cũng may hoàn hồn lại kịp, mém tí là lộ tẩy
Lúc này Mỹ Thanh mới nhớ ra, liền lấy tay che vết thương lại, cô vội quay mặt để né tránh, chắc bây giờ trông cô thảm lắm
"Mặt tôi làm sao?" Nàng nhìn anh cười tươi tắn để tỏ vẻ không sao
Anh Duy thấy vậy càng lo lắng, liền kéo cô lại gần, nâng tay sờ lên vết thương của Mỹ Thanh không do dự, vết thương đỏ ửng, dấu tay hằn lên mặt mà lại bảo không sao

Nàng cảm nhận một bàn tay to lớn có hơi ấm nóng bao trọn nữa gương mặt, cô cũng không biết làm thế nào, đành đứng yên một chổ để anh thương hại
Anh lại nhìn một vòng chổ trang phục, có chút nhăn nhúm do Mỹ Thanh vùng vẫy lúc nảy, phía ngay ngực có chút đỏ, kèm thêm nhiều vết trầy do xô xác để lại
Anh Duy trầm tĩnh, lạnh lùng buông câu "Đúng là lũ chó hoang! Chỉ biết táp người!"
Anh xót xa, gương mặt như vậy, ai lại nỡ ra tay
Hữu Lăng mặt đầy vết bầm, tóc tai bù xù, lòm cồm đứng dậy mắng
"Này thằng kia! Mày là ai hả? Đừng có xía vào chuyện của tao!"
Anh Duy không thèm nhìn đến hắn
"Tên khốn...! Anh dám đụng vào người của tôi à?"
Thấy anh xoay người rãi bước, Mỹ Thanh liền nhìn theo bóng lưng cao thẳng, đến chổ Bạch Khiết thì dừng lại, toàn thân phát khí chất lạnh lùng, lãnh đạm.
Giọng anh vô cùng kiêu ngạo, ánh mắt đen sâu thẳm đáng sợ, Anh Duy giật khoé miệng
Ả hốt hoảng lùi về sau, mặt tái mét
"Cậu...!cậu...!muốn gì! tôi...!tôi không thù không oán với cậu nha!"
Bàn tay vô tình tát vào mặt ả hai cái liên tiếp, khiến cô ta ôm mặt khóc nức nở giữa đám đông.
"A...!hư...!hu! Có ai không, giúp tôi với!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 10: 10: Tôi Muốn Hôn Cậu


Mỹ Thanh cũng phải giật người, nàng nhướn mắt chạy đến ôm chặt cánh tay anh vào lòng
"Cậu làm gì vậy..."
Biết là anh có lòng giúp, nhưng chuyện của cô không thể để anh liên lụy được, chưa kể cô ta đang mang thai
Anh Duy nhìn xuống cánh tay, nghe Mỹ Thanh nói vậy anh cũng không để ý tới, chỉ muốn trút giận thay cô, tiếp tục trừng mắt với bọn họ
Hữu Lăng trợn mắt nhìn anh phẩn nộ, liều mạng nhào tới, tay sớm chụm thành nắm đấm
"Sao mày dám đánh bồ tao hả thằng khốn!"
Anh Duy thấy vậy liền đạp một cái khiến hắn ngã nhào ra đất mà thoả mãn, cũng may chân anh đủ dài để phản công lại kịp
"Chẳng phải anh cũng đánh cô ấy sao tên khốn!"
Anh Duy trầm giọng, để che giấu đi sự tức giận, chỉ là không thể đứng nhìn Mỹ Thanh bị bọn họ ức h**p
Bạch Khiết thấy vậy vội chạy đến ôm chặt Hữu Lăng vừa khóc
"Là cô ta vừa quyến rũ bạn trai tôi! Cậu không có mắt nhìn người sao hả?"
Mỹ Thanh không chịu được đành ngang ngược cãi lại
"Này! Nhân phẩm kém như hắn chỉ mới hợp với bà chị! Còn lâu tôi mới để ý tên cặn bã đó!"

Bạch Khiết nghĩ thầm trong lòng! Con nhỏ Mỹ Thanh có ý nói cô là đồ không bằng ai, là thứ rác rưởi, ngang cỡ với mấy đứa tiểu nhân sao?
"Mày muốn chết hả con nhỏ láo toét này?"
Mỹ Thanh sợ hãi nắm chặt tay Anh Duy làm nũng
"Hơ..

anh ơi! Cô ấy đòi giết em kìa...!phải làm sao đây..."
Anh Duy liền phối hợp ăn ý, giọng anh trầm lạnh "Để xem ai dám ra tay! Anh chiến với người đó trước!"
Bạch Khiết cứng họng, tức không thể làm gì được, hắn ta có máu điên, đành nói nhỏ với Hữu Lăng, đưa tay làm tín hiệu
"Thôi bỏ anh ơi! Mình rời khỏi đây trước đi, hôm khác lại tính sổ sau!"
Hữu Lăng hiểu ý cũng bò theo.

Cả hai vợ chồng hắn kéo nhau bỏ chạy như ma đuổi, trên đời còn có người vô liêm sỉ cỡ đó sao?
Chỉ còn lại mỗi cô và anh, bầu không khí trở nên vô cùng yên lặng, ngoài trời cũng một màu đen như mực

Không ngờ anh lại là người ga lăng và tinh tế như vậy! ai mà được anh để ý chắc kiếp trước cô ấy cứu cả thế giới quá!
Nhưng mà lúc nảy cô diễn thấy ghê quá thì phải! Không biết cậu ấy nghĩ gì...
Lúc nảy còn cùng anh thực hiện thử thách, bây giờ còn được anh giúp xử lý tên sở khanh đó...!Mỹ Thanh có hơi bối rối! cô nhìn anh nhỏ giọng
"Cảm ơn cậu!" Giọng cô dịu dàng, tính cách ngoan hơn hẳn
Theo lời Ý Hương nói, cô với anh đúng là ý trời đã định là có duyên, nhưng mà gặp nhau bằng cách này thì thôi bỏ đi...
Thấy Anh Duy cứ đứng nhìn cô không nói gì, dáng vẻ cực kì điềm tĩnh
"Cậu không sao chứ? Bị thương rồi kìa!" Giọng anh trầm ấm hỏi thăm, đầy nam tính
"Không sao...!vài ngày nữa nó tự khỏi thôi mà!"
Mỹ Thanh cố ý nói đại cho qua, nhưng để ý thấy mặt anh cũng có vết thương trong lúc đánh nhau, liền sốt ruột vội nói tiếp
"Lát nữa về cậu nhớ mua thuốc sứt mặt cho mau lành nha..., mắc công vì tôi mà người khác tưởng cậu là côn đồ, đi đánh lộn nữa...!Xin lỗi nhé..!"
Anh Duy cười khuẩy, đưa tay sờ lên đầu nàng tự nhiên nói, giọng điệu không hề ngại ngùng, như rất thân thiết
"Vậy à? Đang lo lắng cho tôi hả? Cũng gan quá ha! Không đấu lại người ta còn ráng khiêu khích, nếu không có tôi suất hiện thì cậu chết chắc, bị quay phim lại thì khổ!"
Lúc này Anh Duy đứng sát Mỹ Thanh! Cô chỉ mới đứng tới vai anh, cảm nhận được thân hình anh cao lớn và vững chắc rất nhiều, còn cô thì nhỏ nhắn khiến người khác muốn chở che
Cô lại nhìn anh cười quyến rũ "Không phải cậu cũng đến kịp lúc rồi à?"
Đột nhiên anh khom lưng khiến cô nhìn thấy da thịt bên trong vô cùng gợi cảm, cơ ngực rắn chắc, làn da trắng trẻo, cơ bụng đầy đặn gợn sóng, theo dáng người chữ a
Anh nhìn nàng nói nhỏ, giọng điệu mờ ám "Thì đến kịp lúc...Chỉ còn chúng ta ở đây! Nên tôi muốn hôn cậu!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 11: 11: Hôn


Cô không nghe rõ Anh Duy vừa nói gì, hoặc là nghe lời ngỏ từ anh, người cô đang thầm thích, nhưng chỉ nghĩ là tai có vấn đề, hay ảo giác do có men say trong người, sao cậu ấy lại muốn hôn cô?
"Sao cơ?" Mỹ Thanh mơ màng nhìn anh, đôi mắt long lanh như không muốn tin
"Cậu đang giả vờ không hiểu sao?"
Giọng anh trầm ấm, ba phần lạnh nhạt, bảy phần quyến rũ, khuôn miệng mở to ra một bên có ý cười như thường ngày cô hay gặp
Thấy ánh mắt nồng cháy của Anh Duy đỏ rực, bước chân ngày càng tiến lại gần, cô có hơi bối rối lùi về sau, lòng ngực đập liên hồi, đưa cặp mắt xa lạ nhìn chàng trai trước mặt
Tự nhiên khi không lại muốn hôn người khác, cậu ấy không phải là tên lưu manh chứ? Vì chuyện lúc nảy...!Mỹ Thanh còn chưa chuẩn bị tâm lý để đối diện với anh
Dù thích Duy, cô vẫn bình tĩnh không để lộ cảm xúc ra bên ngoài, chưa kể hai người đang ở không gian hẹp, không khí lại nóng, khiến hai má cô có đỏ
Mỹ Thanh cười cười nhìn anh, tay đưa lên mặt quạt "Ha! Cậu thấy nóng không?"
"Ừ!"
Anh liền tiến đến thì cô lại lùi một bước, Mỹ Thanh không khỏi nuốt nước bọt, đời cô coi như xong rồi...

Nhưng chàng trai cô thích...!chẳng lẽ là người đàn ông tùy tiện như thế sao? rốt cuộc anh đã chạm qua bao nhiêu phụ nữ rồi! Càng nghĩ lại thấy tức
Anh Duy của cô thường ngày rất hoạt bát và ôn hoà biết mấy...!bây giờ lại thấy cậu thích trêu đùa người khác như vậy! Cũng không khác gì tên khốn lúc nảy
Cậu ta là lữa! Tốt nhất không nên dây vào...!
Anh để ý thấy cô định chạy, liền đưa tay giữ chặt lấy eo thon nhỏ, xoay một cái cô đã bị đẩy ép vào tường, hai mắt nhắm lại
"Cậu định đi đâu?"
"Tôi...."
Anh cong môi, trông có vẻ rất gian tà.

Ngay sau đó, không đợi Mỹ Thanh trả lời, tay hắn giữ chặt đầu cô, chính xác là để giam cầm đôi môi chín mọng của nàng.
"Ưm...m..."

Gương mặt tuấn tú kia được phóng đại, anh đưa lưỡi vào bên trong m*t hết mật ngọt, hành động vừa dịu dàng lại chiếm hữu, cô ưỡn ngực đưa tay đẩy Duy ra theo bản năng, nhưng thân thể kia quá cao lớn, anh đang cố sức kiềm chế cô lại
Nghe thoang thoảng mùi bạc hà thơm mát lẫn rượu đan xen trong miệng, và cả mùi hương nam tính trên cơ thể của anh có chút cuồng dã, yết hầu không ngừng lăn trượt
Bàn tay thon thả bấu chặt vào vai anh khiến vải có hơi nhăn nhúm, khung cảnh trở nên ái muội
Đôi môi hồng nam tính trượt dài trên làn da trắng mịn, di chuyển từ gò má đến vành tai nàng khiêu khích, cảm giác tê dại khiến cô mơ hồ
Anh nhỏ giọng, nghe trầm ấm "Hiếm lắm mới có cơ hội! tại sao không tận hưởng?"
Anh liền hôn dài xuống cổ, tiếp đến là xương quai xanh, và cuối cùng trở về bờ môi mềm mại mà cắn m*t nó
Lúc này Mỹ Thanh cũng trầm luân theo Duy, nàng thuận ý đứng yên một chổ, gương mặt xinh đẹp vô cùng hưởng thụ, tại sao lại có vị ngọt đến vậy
Nụ hôn kéo dài được mấy phút, tới khi nàng không thở được, hô hấp mạnh dần khiến anh ngừng lại, Duy tỏ vẻ tiếc nuối nhưng gương mặt vẫn thản nhiên như chưa từng có chuyện gì, khiến Mỹ Thanh có chút khó chịu trước thái độ đó
Mỹ Thanh nhẹ giọng, có chút bất mãn hỏi "Cậu từng hôn qua bao nhiêu người rồi?"
Người ta nói đúng! Những thứ càng đẹp đẽ...!sẽ khiến con người càng thất vọng!
Đột nhiên Duy nỡ một nụ cười nhìn cô dịu dàng, hai gò má trắng trẻo được nâng lên, đôi mắt to sáng lấp lánh như chứa đựng cả ngân hà
Giọng anh to rõ, trầm ấm "Cậu là người đầu tiên!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 12: 12: Từ Chối


Lần này Duy nhìn cô và hỏi, ánh mắt anh tràn đầy niềm tin, chắp hai tay ra phía sau
"Vậy bây giờ tôi với cậu là gì? Bạn bè hay! ! người yêu?" Giọng anh trầm ấm, nhìn nàng cười ngây ngốc
Sao cơ? Cậu ta bị điên rồi à? Tôi chỉ muốn thích cậu cho quãng đường thanh xuân không bị nhàm chán, nên đừng thích lại tôi chứ!
Mỹ Thanh nhìn anh một lúc rồi nói "Là bạn bè!! " biểu cảm như người xa lạ, cứ thể chưa từng quen biết
Duy đứng lặng, ngũ quan khuôn mặt liền thay đổi, miệng ngừng cười, thờ ơ đáp "Ò"
Giọng anh lạnh nhạt như chưa từng có chuyện gì, cũng chẳng hỏi lý do vì sao cô từ chối
Sau đó quay lưng, đi chậm rãi trở về phòng karaoke, vẻ mặt đen sậm chứa nỗi u sầu
Chuyện tốt như vậy, có kẻ ngốc nào không đồng ý chứ! Nhưng cái gì chẳng có lý do của nó
Trước lúc gặp Hữu Lăng, Mỹ Thanh đã trở về phòng karaoke một lần, mới chỉ vừa mở cửa, chưa bước vào thì cô đã thấy một cảnh tượng nhức nhối trong tầm mắt

Vô tình thấy có một cô gái nhỏ nhắn, đôi mắt đen huyền, mái tóc dài xõa ngang lưng, nụ cười duyên với má lúm đồng tiền, một vẻ đẹp dịu dàng mà đằm thắm, với đôi môi đỏ đậm.

Cô mặc chiếc váy trắng mỏng dài tới gối, cổ chữ V trông thùy mị và thuần khiết
Cô gái ấy giành mất chổ ngồi của Mỹ Thanh, dáng vẻ tự nhiên như chổ của mình, còn cùng Anh Duy cười nói vui vẻ, khoảng cách rất gần, họ trao đổi số điện thoại với nhau, dáng vẻ thân mật tới nỗi khiến người khác nghĩ họ là một cặp trời sinh
Sau đó họ lại tiếp tục nâng rượu uống cùng nhau, giống như lúc nảy anh và Mỹ Thanh từng uống, miệng anh cười rất tươi, lộ ra cả hàm răng trắng sáng, ánh mắt cô gái vô cùng thích thú bắt chuyện
Xung quanh còn có vài thằng con trai chung lớp, họ chạy lại ngồi kế bên Duy từ lâu, và thêm ba bốn cô gái mặc đồ xinh đẹp và gợi cảm
Đa số bọn họ trang điểm đậm trông như người trưởng thành, khác hẳn với lúc ở trường, giọng điệu e thẹn, cười nói chọc ghẹo, miệng ai cũng nở một nụ cười hứng khởi
Nếu Mỹ Thanh bước vào, liệu cô gái ấy sẽ bỏ đi? Hay sẽ bảo: Xin lỗi nhé! Cậu tìm chổ khác ngồi được không? bây giờ tớ không tiện!.

pla pla!
Nghĩ vậy nên Mỹ Thanh mới vòng lại nhà vệ sinh thêm một lần, cô giận dỗi không thèm để ý tới anh, ngồi ở đó một lúc lâu mới quyết định ra ngoài, thế là gặp tên người yêu cũ chết tiệt kia!
Chưa kể tiếng tăm của Anh Duy lẫy lừng, yêu vào là sẽ khổ, là đồ tệ bạc, không biết quan tâm người khác, quen ai cũng không công khai, nếu người ngoài biết thì liền đá người đó, tóm lại! yêu nhau không bền được bao lâu
Những chuyện đó đều là cô nghe người khác kể lại, nhưng bên ngoài thấy anh điềm đạm và ôn hoà biết mấy, cho dù bên trong xấu xa thì cũng có hàng ngàn cô gái nguyện ý dâng cả trái tim
Hồi đó cô biết một người bạn, cô ấy kể cho Mỹ Thanh rằng mình cùng với Anh Duy từng quen nhau, nhưng không ngờ chưa tới 3 ngày thì cậu ta đã đề nghị chia tay với cô
Cô bạn ấy nói với Mỹ Thanh một điều, cậu ấy là người đẹp trai nhất cô từng quen, nhưng vô tâm quá, là người không đáng tin cậy đến suốt đời, nếu cậu ta thật sự thích một cô gái, thì người đó đúng là may mắn
__________
Anh Duy vừa bước vào thì đã có một bóng người phụ nữ xinh đẹp chạy đến trước mặt, cười niềm nở
"Cậu đi đâu mới vô đấy?"
Sa Ri chạy đến khoác tay anh, giọng nũng nịu, cũng may anh né sang một bên khiến ả chụp hụt, vẻ mặt khó chịu như bị làm phiền
"Tôi đi nhà vệ sinh!" Anh mĩm cười nhìn cô sau đó về chổ, Sa Ri thấy mình bị bơ nên cũng không đuổi theo nữa, chỉ đáp nhỏ lại tiếng ò bằng hơi thở.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 13: 13: Ân Ái


Ngồi một lúc lâu vẫn chưa thấy ai đó về, anh vẫn nhìn vào chổ người ấy rồi quay mặt uống rượu tiếp, gương mặt lạnh lùng, nhìn rõ tâm trạng không được vui
Đột nhiên một người bạn anh đi tới, cười nói chọc ghẹo
"Sao ủ rũ vậy kìa? Nay chơi vui không? Lát đi tăng 2 nhá!"
"Vui! Nhưng tao bận rồi, không đi đâu!" Anh nhìn cậu bạn tên Tư Ngưu trả lời
Hắn nhìn anh nói nhỏ, gương mắt điển trai không kém "Sao đấy? đi cho vui! Có mấy em ngon lắm!"
Miệng hắn không khỏi nuốt nước bọt, giọng điệu d.

â.

m đãng, nhìn rõ hắn là tên công tử nhà giàu, ăn chơi xa đoạ
Trong tay còn ôm vài bạn học ôm nhau hun thít gợn tình trước mặt Anh Duy, nhưng qua ngày mai! chắc chắn bọn họ sẽ xem nhau là người lạ
Anh Duy thở dài, nhếch miệng cười Ngưu một cái, dáng vẻ như người đàn ông cấm dục "Gái gú gì tầm này! Không đi" Giọng nói trầm gợi cảm
"Con mẹ nó! Thích còn ngại cái gì! Mày không đi thì tao chơi hết mấy ẻm! Tới lúc đó đừng bảo, Ngưu ơi cho tao một đứa nhá!"
Lúc nảy Tư Ngưu uống rượu hơi nhiều, lời nói có chút trào phúng, khiến người khác có chút chán ghét
Hắn liền kéo một thiếu nữ bên cạnh chưa chuẩn bị tâm lý, đã bị làm thịt trước mặt Duy để anh hứng thú mà theo cùng, đặt một dấu hôn vào cần cổ và bộ ng ực đầy đặn của cô bạn mà li3m láp, khám phá, một tay nhào nặn chiếc bánh bao to tròn

"A!.

đừng!.

a!.

ưm.

.

"
khiến ả rên vài lần, cơ thể tê dại, âm thanh ngọt ngào kiều diễm, mặt cô đỏ ửng vì ngại, nhưng vẫn thuận ý theo Ngưu phối hợp
"Bé cưng! em rên lớn nữa đi!"
Bích La vô tình nhìn sang cũng trợn tròn mắt, cũng may Mỹ Thanh đã bỏ đi lâu rồi, nếu thấy những cảnh này chắc tâm hồn của cô sẽ tổn thương mất, về sau sẽ không dám đi chơi với cô nữa!
Tới lúc Tư Ngưu đưa tay xuống dưới để x0a nắn cặp mông to tròn đang lắc lư của thiếu nữ gương mặt đầy lưu manh, khiến Anh Duy không nuốt nỗi, lười biến mắng hắn một cái, giọng lạnh nhạt

"Cút đi! Mày muốn làm gì thì tự kiếm chổ khác!"
Hắn nhìn anh cười cười rồi bỏ đi
_________
"Mỹ Thanh!" Một giọng nói trầm, êm tai gọi cô từ phía sau
Chỉ cần nghe qua giọng nói, cũng biết đó là ai, ngàn vạn lần cô chỉ mong đừng bao giờ gặp lại người đó, cô đã từ bỏ anh rồi!
Nàng quay đầu mĩm cười nhìn anh, dáng vẻ lạnh nhạt
"Minh Hạo!"
Chàng trai cao ốm, với cái đầu nấm đen mượt, đôi mày đậm, cặp mắt đen láy, lông mi dài và đều, cái môi mỏng hồng tự nhiên, gương mặt tuấn tú và thân hình hoàn mĩ
Anh mặc chiếc quần tây đen, chiếc áo phong rộng cùng màu đơn giản, nhưng là loại đắc tiền, và một đôi giày trắng làm điểm nhấn, với chiều cao 1m87, như vậy đã quá đẹp
Còn cô thì mặc chiếc áo sơ mi trắng và chiếc váy đen đóng thùng dài tới đùi, hiện ra cặp đùi trắng trẻo và thon thả, cầm trên tay cái cặp nhỏ trông thật đáng yêu
Gương mặt trắng đẹp, với cái môi hồng hồng đỏ đỏ nhìn thật diễm lệ
"Em đi học à? Để anh đưa đi nhá?" Anh dịu dàng nhìn Mỹ Thanh cười
Nhưng cô lại tỏ ý xa cách với anh, lùi về một bước, giọng điệu xa lạ
"Không cần đâu! Dù sao trước giờ anh cũng không để ý tới em! vậy bây giờ cũng đừng để ý nữa!"
"Em còn thích anh đúng chứ?" Minh Hạo cười nhẹ
Câu nói anh vừa thốt liền khiến Mỹ Thanh khựng người như có luồn điện xẹt ngang qua, gương mặt phụng phịu liền cải lại
"Em hết thích anh rồi! An Đình của anh! tôi không dám đụng nữa! Anh cũng tha cho tôi đi!" Cô liền mắng anh một câu rồi quay mặt bỏ đi
Minh Hạo nghe vậy liền thay đổi sắc mặt, không được vui vẻ như lúc nảy
Rốt cuộc bọn họ đã xảy ra chuyện gì?.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 14: 14: Ăn Cậu


Vào xế chìu, khoảng 2 giờ mấy 3 giờ, bầu không khí vô cùng oi bức, trời nắng gắt như giữa trưa, khối 12 lại có tiết thể dục ngoài trời, khiến cơ thể ai nấy đều đổ mồ hôi, cũng may còn có chút gió
Vì cùng học chung một thầy, nên lớp 12a7 học xong thì lại đến lớp Mỹ Thanh! Hôm nay có môn nhảy sà khiến tâm tình cô có chút rối loạn
Tại sao lại là nó, thôi đi...!cô sợ lắm rồi!chắc là phải cúp nữa thôi...
Nàng lấy hết dũng khí đi đến trước mặt thầy thể dục, dáng người nhỏ nhắn, cô mặc chiếc áo đen cổ trắng, và chiếc quần thể thao đen sọc trắng dài tới mắc cá chân của nhà trường, đóng thùng trông gọn gàng, nhìn rõ vòng eo thon nhả
Lễ phép xin thầy "Thầy ơi! hôm nay em đèn đỏ, cho em xin về lớp được không ạ!"
Thầy liền gật đầu đồng ý, vẩy tay làm tín hiệu, Mỹ Thanh đi ngang qua rồi cười thầm trong lòng, vậy là thành công trót lọt
Nàng không định về lớp liền, mà ghé qua phòng vệ sinh rửa mặt trước
Đi tới cuối dãy có một đường hẽm dài, đi hết con đường phải quẹo lên 5 bước là tới, chổ đó có góc khuất, gần nhà vệ sinh nữ là một ban công nhìn ra ngoài
Cô vừa đến cửa thì bắt gặp Anh Duy từ nhà vệ sinh nam bỏ ra ngoài, miệng cười quyến rũ như đuổi theo ai đó, dáng người cao lớn sải chân khỏi mặt nàng chẳng thèm nhìn một cái.

Một làn gió mát lướt ngang qua thiếu nữ
Tim cô đập loạn xạ, mặt đỏ ửng, hình như...!cậu ấy vừa mới không mặc áo, ủa gì vậy? Đang đi tắm hả?
Duy vắt trên lưng chiếc áo thể dục, thân thể hình chữ A gợn tình người khác, cơ ngực săn chắn, làn da trắng trẻo hiện nhiều múi bụng trơn mịn, dụ dỗ người khác chạm vào, ngay hong cũng hiện rõ cơ gân đầy đặn,
Bờ vai vô cùng lớn và cao thẳng, nếu bị ép sát chắc sẽ ngạt thở mất.

Thấy rõ rất nhìu giọt nước trắng tinh khiết chảy dài trên người của anh rồi trượt xuống, thật khiến người khác lao giúp
Mỹ Thanh cũng tròn xoe hai mắt, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt và cổ cho đỡ nóng, cứ nghĩ bây giờ chắc anh chưa đi khỏi đây đâu, còn phải mặc áo nữa, nên cô cứ việc thong thả ở đây đợi cũng được.

ngôn tình tổng tài
Cũng đã được 10 phút, cô quyết định ra ngoài, làm sao cậu ta còn ở đây chứ! Là do cô nghĩ xa thôi....!Xong tự cười ngốc rồi đi mở cửa

Cô lại giật mình thấy anh đứng gần ban công nhà vệ sinh nữ, áo đã được mặc, nhưng bỏ thùng, mái tóc hai mái được gió thổi bay phất phơ, gương mặt sáng lạng
Lần này Duy không bơ cô như lúc nảy, mà nhìn thâm tình
"Cậu làm gì mà ở trỏng lâu vậy? Thích ở nhà vệ sinh đến thế hả?" Giọng anh trầm ấm, cười chọc ghẹo
Là tôi đang trốn cậu đấy...!không nhìn ra sao đồ ngốc?
"Cậu vẫn chưa về à? Lớp cậu hết tiết lâu rồi mà!" giọng nàng mềm mỏng nhẹ nhàng, nhưng có ý là đang đuổi khéo
Anh Duy thấp giọng dụ dỗ, ánh mắt sắc sảo đặt trên cơ thể mãnh mai của cô gái
"Cậu còn ở đây! Sao tớ nỡ về!" Anh nhìn cô cười mờ ám
Mỹ Thanh vội nhìn xung quanh, cũng may không có nghe thấy...!liền lạnh nhạt mắng Duy, gương mặt xinh đẹp có chút giận dỗi trông đáng yêu quá đi mất
"Cậu không đi thì liên quan gì đến tôi chứ? Tôi về lớp trước đây!" Cô nhìn anh có chút không hài lòng, lại muốn đi quyến rũ người khác...
Mỹ Thanh chưa kịp bước đi thì đã bị anh ép trước ngực, một tay có lực chặn vào cửa, lưng cô liền lùi vào cánh cửa mà giật người, tay khác đụng vào bụng anh có chút ngượng
Nàng liếc mắt cảnh cáo chàng trai trước mặt "Cậu muốn gì?"
Vẻ mặt ph óng đãng, nhếch miệng cười nham hiểm "Vậy cậu nghĩ tôi sẽ làm gì? Đương nhiên là ăn cậu rồi!"
Mỹ Thanh nghe hắn nói càng sợ hãi, nhỏ giọng khuyên nhủ "Cậu điên à! đừng làm càng, ở đây có camera đấy! phòng giám thị có người đang quan sát, chúng ta sẽ chết chắc...! Cậu không sợ bị người khác thấy hả?".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 15: 15


Hắn lại tỏ ý không muốn nghe những lời vô vị đó, vẻ mặt cưng chiều nhìn Mỹ Thanh
"Ở đây là góc khuất, camera sẽ không quay tới...!Nhưng nếu cậu sợ người khác nhìn thấy...!thì tôi vẫn còn cách khác!"
Anh ôn nhu nhìn cô cười tà mị, vẻ mặt Mỹ Thanh vẫn không tỏ ra sợ hãi là mấy
*Rầm* một cái, anh duổi một chân đá cánh cửa ra sau khiến nó mở, làm cô giật mình phải nhắm mắt, cứ tưởng là bị đánh
Thấy cô ngây ngốc anh liền cười một cái, kéo cô vào trong phòng vệ sinh rồi vội khoá cửa
Tay vẫn nắm chặt không rời, ở đây rộng như vậy chỉ sợ nàng chạy mất
Mỹ Thanh đung tay để thoát nhưng không được, lại bị anh kéo đến bồn rửa tay cho thoải mái

"Cậu không những đẹp trai lại còn là tên bi3n thái nữa! Thả tôi ra....!" Lần này cô có chút run sợ, mắng anh không thương tiếc
"Cậu thích tôi mà...!nhỉ?" Anh trầm giọng, đưa tay nâng niu gương mặt nhỏ xinh đẹp
Cô như nói chúng tim đen, nhưng bây giờ cô hết thích cậu rồi "Đồ điên! Tôi không thích....!cậu!"
Khi nghe câu trả lời anh liền không hài lòng, khuôn mặt đỏ bừng như tức giận, yết hầu nhô cao khẽ trượt, tay ôm lấy gáy cổ Mỹ Thanh kéo lại gần, đặt một nụ hôn gấp gáp và cuồng dã vào bờ môi mềm mịn, nói đúng hơn là có tính chiếm hữu mạnh mẽ
"Ư...ưm..."
Anh cạy hàm rồi tiến vào khoang miệng nàng mà điên cuồng ngọt ngào khuấy đảo, trêu đùa chiếc lưỡi thật lâu khiến hô hấp cô không đều, trở nên khó thở.
Hai tay Mỹ Thanh phải trụ vào cánh tay anh mà bấu víu, âm thanh *chật chật* phát ra trong phòng vô cùng ái muội
Nụ hôn của hắn quá cuống hút, kèm theo gương mặt điển trai mà nhiều cô nàng theo đuổi, và mùi hormone nam tính khiến cô không thoát được sự cám dỗ này
Nhưng cô thật sự muốn thoát khỏi nó....!
Bắt đầu rời bỏ bờ môi đầy mật ngọt, anh cuồng nhiệt hôn lên xương quai xanh ngay ngực khiến cô phải run người, rồi từ từ lên cổ, hắn để lại vài vết đỏ
Bàn tay khác không yên phận, ôm chặt bờ vai đến eo nàng ước chừng, anh đưa tay kéo áo xổ ngược ra ngoài, khiến nó rộng hơn bình thường
Chàng lại mân mê như con dã thú đưa tay vào trong áo nàng, rồi xốc ngược lên, chạm làn da cơ thể, trơn trượt, lán mịn, Mỹ Thanh hoản hồn đưa tay chặn ra nhưng không được, cô lắc đầu nhìn hắn như xin tha

Ánh mắt Duy sắc lạnh, nhìn cô với ý không chịu buông tha, đưa miệng tới lổ tai gậm nhấm mấy phát, còn cắn nó, hắn thổi nhẹ rồi nói nhỏ vào tai cô làm cho nó trở nên hưng phấn
"Đừng mơ! Hôm nay cậu sẽ là của tôi chắc rồi! Tôi sẽ thoả mãn cậu, tuy đây là lần đầu nên có chút vụng về nhưng sẽ không làm cậu thất vọng đâu!"
Anh Duy đưa tay ra sau lưng nàng để tháo mắc gài của chiếc áo trong, vì quá vướn víu, tay lại đưa ra trước nhào nặng để khiến cô thoả mãn, miệng thì hôn xuống cổ để tạo dấu ấn, coi như là kì tích
"Ân...!đừng..

xin cậu!" Cô đưa tay chạm vào ngực anh ngăn cản
Một chân của hắn được nằm giữa chân nàng để chế ngự, cơ thể cô còn ra sức dẫy dụa mãnh liệt.

Ngực cô không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ, chỉ là vừa đủ, khiến hắn có thể nắm đủ trong lòng bàn tay

Vì cơ thể đang trong tuổi phát triển, lại lần đầu được người khác giới chạm đến nên có chút đau đớn, và c ăng trướng, không được mềm mại và nhuần nhuyễn như người khác
Hốc mắt Mỹ Thanh có hơi đỏ, chẳng phải người yêu, cũng chẳng là gì hết, tại sao lại muốn sỉ nhục cô chứ!
Anh Duy liền cởi bỏ chiếc áo thể dục của mình lên bồn rửa tay vì quá nóng nực, vừa để cô thấy...!hắn sẵn sàng vì cô mà dâng hiến cả cơ thể
Dáng vẻ lực lưỡng lại muốn cùng thân thể nhỏ bé của cô dây dưa không rời, đột nhiên lại có một giọng nói dịu dàng, uất ức xẹt ngang qua, khiến hắn phải đau lòng
"Rốt cuộc...!cậu xem tôi là gì hả? gặp nhau ở quán karaoke...!thì cậu cưỡng hôn tôi, hôm nay trốn tiết thì bị cậu bắt nạt ở chổ này...!Người khác nói đúng...!Cậu là đồ tồi! Dính vào sẽ gặp rắc rối.."
Dòng điện chạy qua khiến cô hơi nhói ngực, cảm giác này thật khó diễn tả....
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 16: 16: Dây Dưa


Hắn liền ngừng lại hành động thô bạo đó, đặt nhẹ nụ hôn vào khoé mắt nàng an ủi
"Đừng tin vào lời người khác nói..., họ chỉ muốn cảnh cáo cậu rằng, tôi là một người không tốt! Chính là để cậu nghe thấy những điều đó mà tránh xa tôi! như vậy...!họ có thể loại bớt một đối thủ, Anh Duy này...!mặc dù có chơi cùng với đám bạn hư hỏng, nhưng tôi sẽ không bao giờ giống với bọn nó"
Mỹ Thanh cười khinh một cái "Vậy hành động cậu đang làm...!là khác với họ?"
"Chẳng lẽ cậu không thích sao?"
Anh mĩm cười như không có ý buôn tha, ôm eo cô ẩm ngồi lên bồn rữa tay, nàng liền bất ngờ, tấm gương phản chiếu lại hình ảnh vô cùng ái muội, đôi mắt hai mí to với đường mi dày đậm rõ ràng, đường lông mày đẹp được tỉa gọn, và đôi mắt sáng tinh sảo
"Cậu nhìn xem! Có phải tấm gương nói chúng ta đẹp đôi không?"
Gương mặt tuấn tú nhắm mắt, hôn vào rãnh cổ trắng mịn của cô gái, mỗi nơi anh ngang qua, đều để lại một dấu ấn đỏ
Mỹ Thanh nhìn thẳng mắt anh và nói "Nếu sau này cậu thích một người! cậu thấy có lỗi với họ không?"

"Không đâu!"
Anh lạnh nhạt trả lời, gương mặt thờ ơ mĩm cười, đúng là vô tình quá đi mất, dù như thế nào, thì...!cậu ta là người được lợi nhất
Bàn tay thon dài sờ lên tấm lưng mãnh mai của thiếu nữ có chút mát lạnh, trên người anh bắt đầu đổ vài giọt mồ hôi do không gian trong phòng quá nóng, vì bị khoá cửa
Cô nhỏ giọng, quyến rũ nhìn anh "Vậy cậu hãy nhớ rõ dáng vẻ này...!Bởi vì chẳng có lần sau đâu."
Mỹ Thanh cuối đầu, khung cảnh vô cùng mờ ảo.

Đôi mắt kiều diễm đưa tay quấn chặt lấy cổ anh không rời, tay khác vòng ôm tấm lưng cao to và vững trải sờ s0ạng, anh ấy có một body như thế này, chắc hẳn đã từng tập gym nhiều lần
Cuối cùng nàng cũng chạm được vào người con trai này, nhưng vào khoảnh khắc cô thật sự muốn từ bỏ.

Chỉ là mới để ý tới anh thôi mà, sao diễn biến lại nhanh đến vậy....
Bờ môi căng mọng mềm mại hôn vào môi mỏng bạc hững hờ có chút nồng ấm, cắn rồi m*t hết mật ngọt, khi cô đẩy hắn ra, ở chính giữa liền suất hiện một sợi chỉ bạc, nối liền cả hai người
Nhìn Mỹ Thanh cứ tưởng là tiểu bạch thỏ, không ngờ lại là người phóng khoáng và chủ động như vậy, người mà Anh Duy nhắm chúng...!chắc hẳn không phải dạng vừa
Chiếc áo thể dục trên người cô bị hắn cởi bỏ không thương tiếc, thân hình dụ người liền xuất hiện, làn da trắng nõn và mềm mịn, vòng eo thon nhỏ và cơ bụng bằng phẳng
Chiếc áo ngực trắng thuần khiết, vẫn còn trên người, nhưng nó buông lỏng, cô ôm cơ thể hắn vào lòng, đưa cái miệng nhỏ nhắn ngậm lấy yết hầu to lớn li3m láp, rồi tạo một dấu đỏ coi như huề
Chân nàng được hắn ôm lấy, gác vào hong, nàng quấn quít cùng hắn không rời, âm thanh vang trong phòng ái muội, cũng chẳng biết bên ngoài có nghe thấy hay không
Cô chỉ sợ có vài người đi vệ sinh giữa tiết mà nghe thấy, đành cắn răng im lặng, chàng trai cong môi cười, cơ thể sùng sục lại càng phấn khích phối hợp hơn nữa
Chuyện đã đi xa như vậy...!cậu ta cũng chạm qua cơ thể trong sạch và ngọt ngào mà cô đã giữ bấy lâu, bây giờ có thoát cũng chẳng được, chi bằng dây dưa cùng hắn không rời, triền miên một khắc
Nếu sau này...!cô có lấy một người đàn ông khác, gia đình họ chê bai cô là loại phụ nữ mất nết, dơ bẩn...!thì cũng chịu!
Vì thời điểm đó cô bồng bột, h@m muốn tình d.ụ.c là không tránh khỏi.....
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 17: 17: Bàn Tán Về Body


Một đám nam sinh đang tụ tập ngoài căn tin, cười đùa náo nhiệt, ai nấy cũng đều đẹp trai nhà giàu nên chia phe chơi cùng với nhau
Một phe thiếu nữ gồm ba, bốn người, xinh đẹp, nhà giàu và học giỏi, cũng có người để ý tới nhóm nam bên kia nên lấy cớ ra mua đồ ăn
Có một vị dịu dàng đi tới, váy ngắn tới đùi, dáng đi uyển chuyển thục nữ, lắc mông theo từng bước, đôi chân dài trắng trẻo, eo thon, vòng một đầy đặn, tóc toã dài ra sau
Mặt trang điểm nhẹ, môi đỏ căng mọng, đôi mắt to tròn, và chân mày lá liễu.

Đang tiến lại chổ nam sinh bọn họ
Nhưng cô không biết, đằng sau là lời bàng tán của chúng
"Ể! Nhìn nhỏ đó ngon thế nhờ!"
"Đầy đặn đấy! Làm chắc sướng chết!"
Không chỉ có bọn họ, mà còn rất nhiều người để ý tới cơ thể của cô gái mà đánh giá và đùa cợt
"Ngực to, mông tròn thế này! không biết có bao nhiêu người chạm qua rồi! Thế mà lại tơ tưởng đến!.

"
Đến khi cô tiến tới nhỏ giọng, họ liền ngừng nói
"Ủa! Hồi nảy học còn gặp Anh Duy, bộ cậu ấy không đi với mấy ông à?"
Tử Lâm nhìn Sa Ri rồi cười nói "Bà kiếm nó hả, lúc nảy đợi nó đi tắm, nhưng một hồi nó rẽ ra riêng rồi!"
"Sao cậu không hỏi Duy đi đâu? Mấy cậu hay đi với cậu ấy lắm mà! Lát nữa có tiết rồi, cậu ấy không ở đây thì sao dô học?"
Sa Ri nhìn Tử Lâm và mấy người khác khiển trách
Tử Lâm cười cười nhìn đám bạn rồi lắc đầu, không trả lời lại, một người khác lại lên tiếng
"Này! Anh Duy ở đâu làm sao mà bọn tôi biết, chẳng lẽ nó đi đâu cũng phải báo lại hả, nó lớn rồi có còn là con ních đâu, cậu lo thì tự mà đi kiếm!"
A Kiệt lên tiếng, gương mặt ưa nhìn, hắn ta lạnh lùng có chút gian hồ, tính tình dứt khoát và thẳng thắng, hút thuốc, đánh nhau là bình thường
Trong lớp A7, cậu ta la người mạnh nhất, lời nói có uy lực, được nhiều người thích, nhưng chủ yếu là quen hắn để có danh tiếng, ra oai với người khác, tính tình kiêu ngạo, thay bồ như thay áo mà thôi
Lớp trưởng tức giận vì bọn họ đang muốn thành kiến với cô, liền một mạch bỏ đi

_________
Mỹ Thanh nhìn vào gương chỉnh sữa lại trang phục, tóc tai được bới gọn theo kiểu càng cua cho đỡ nực, vài cọng tóc không đủ dài mà rớt xuống
Sau lưng hiện ra cái cần cổ cao trắng quyến rũ, cô lấy một cây son tô nhẹ vào môi khiến càng trở nên xinh đẹp, gương mặt trắng sáng không có nỗi một hạt mụn
"Đẹp lắm rồi!" Duy nhìn cô mĩm cười
Mỹ Thanh nghĩ thầm, chuyện xảy như vậy mà hắn vẫn còn sức cười!
"Chuyện tốt cậu làm! "
Cô hậm hực đưa tay vạch cổ áo đến trước mặt hắn, những vết đỏ sưng tấy do dấu hôn để lại, cô chỉ mới đứng gần tới vai hắn, đành ngước lên mà nói
Anh Duy không nói gì, dáng người thiếu niên cao lớn, chỉ biết lẵng lặng chấp hai tay ra sau, cuối đầu mà cười mĩm vì làm sai
"Sao cậu cứ cười quài vậy?" Nàng thắc mắc nhìn anh hỏi, lúc nào cô cũng gặp anh với dáng vẻ này
"Không biết nữa! Chắc là do gặp cậu! "
Nàng cười nhẹ một cái "Nói dối!" cô liền quay mặt nhìn anh như biết không nói thật lòng, rồi mở cửa ra ngoài, đi thật xa về lớp
Anh Duy thấy vậy cũng nhanh chóng bỏ ra ngoài, dáng anh vô cùng vui vẻ và lãnh đạm, thản nhiên đi thẳng một mạch về phía căn tin, chổ đám bạn của anh đang đợi
Một người kéo ghế sẵn cho anh ngồi, còn người khác thì hứng khởi kể đến chuyện lúc nảy Sa Ri tìm anh, vẻ mặt kiêu căng, trách mắng bọn họ, làm như đây là chổ giữ trẻ
Nói xong cả đáp lại cười tít lên, Duy cũng không nhịn được mà hả miệng cười tươi nhìn bọn họ, người gì mà dai thật.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 18: 18: Bạo Lực Học Đường


"Lại đây!"
Nam sinh chậm chạp nhìn người đàn ông đang nói, mắt liếc bậm trợn chống đối, không dám bước tiếp, bị bao vây bởi nhiều thằng khác
"Aizzz...!chết tiệt! Tao kêu mày lại đây!" Hắn hét lớn, đưa tay túm cổ nam sinh đẩy vào tường, đá vào chân hắn
Bả vai người đó đập mạnh, gương mặt khờ khạo chỉ biểu hiện một cảm xúc, lù khù lo sợ, chỉ biết cuối mặt, hai tay ôm chặt lấy chân đau
"Tụi bây muốn gì?"
Tên du côn hét lớn, hắn ta tên là Dương Tự "Mày mét cô chuyện bọn tao nhỉ?" Gương mặt tức giận, bậm trợn, uy h**p người trước mặt
Nam sinh An Nhuận trả lời, mặt đỏ ửng, lắc đầu lia lịa "Không...!không có!"
"Con mẹ nó! Còn chối!"

Hắn không kiềm chế được đưa tay chúm thành nấm đấm, đánh vào vai và bụng hắn liên hoàn, những tên khác đi cùng cũng đánh theo, cười đùa cợt nhã
"Nghe đồn mày rành phim 18+ lắm nhỉ? Hèn gì nhìn mặt như thằng bi3n thái! Làm bọn tao mắc ói quá! hahaha"
An Nhuận liếc hắn bằng nữa con mắt, đưa tay đẩy một tên ra khỏi người mình như bị nhột "Nói bậy!"
Tên khác buông lời sĩ nhục, đưa tay tán vào đầu An Nhuận
*Bụp bụp bụp*
"A...!đau...!a!" An Nhuận đưa tay ôm đầu
Vào giờ ra chơi, âm thanh la hét, mắng chửi và lục đục ở cuối lớp, bàn ghế lộn xộn, chẳng một ai để ý tới...
Không phải họ không biết, chỉ là không dám vây vào, chỉ sợ rước hoạ vào thân, với lại ở đây ai mà không ghét tên An Nhuận, nhìn hắn cũng thấy tội, nhưng nếu muốn người khác thích thì cũng phải biết điều
Mỹ Thanh đang nằm trên bàn, cô không ngủ, chỉ là không biết phải làm gì, tới khi nghe tiếng vang xin, la hét ở đằng sau, cô mới nhận ra...
Bọn họ lại ăn h**p một kẻ yếu ớt, tâm lý không ổn định, chẳng có sức lực phản khán.

Không đúng...!chỉ là hắn đang nhẫn nhịn...
Ý Hương nhìn Mỹ Thanh "Biết bọn nó như vậy...!Ai bảo cứ đi mách lẻo, đúng là..."
"Học thì giỏi, những chuyện này còn giỏi hơn! Cho nó chừa đi!"
Cô liếc mắt to tròn xuống cuối dãy, nét mặt không cảm xúc gì rồi bỏ ra lớp, chỉ là những chuyện này...!thường xảy ra như cơm bữa, nhớ tới năm 11

Lúc trước cô được sắp ngồi với An Nhuận trong hai tháng, Mỹ Thanh làm sai một tí hắn đã lớn giọng mắng cô, gương mặt lại ngạo mạn trông đáng ghét, chỉ là cô không muốn so đo với hắn
Thoạt nhìn bề ngoài trầm tĩnh ít nói, bên trong hay cáu gắt, phàn nàn như ông lão mấy chục tuổi
Lại thêm bệnh động kinh trong người, chưa kể được bênh viện ưu ái cấp cho giấy giết người không cần ở tù, trong lớp ai cũng xa lánh hắn, ngoài mấy tên côn đồ kia...!là thích lại gần
Đương nhiên không khỏi...!thấy hắn bị người khác trêu đùa, bắt nạt, sai vặt...!nhưng làm sao chứ?
Cô đành mặc kệ rồi nằm úp xuống bàn đánh một giấc, dù sao cũng có một ngày...!An Nhuận kìm chế không được, sẽ làm điều gì ghê gớm hơn bây giờ
Chuyện đó ai cũng thừa biết, một khi họ kích động...!sẽ không ai cản nổi, nhưng cậu ta giỏi chịu đựng thật, vậy mà đã ba năm rồi vẫn không thoát khỏi bọn nó
________________
Có một dòng tin nhắn hiện đến, trong đó chỉ vỏn vẹn vài chữ "Cậu ra sau trường gặp tôi!"
Mỹ Thanh đi đến căn tin, nghe tin nhắn, cô nhìn vào màn hình, thấy một dãy số lạ, cứ nghĩ là tin rác, sau đó quên lãng đi rồi cất vào túi váy, đi đến quầy xếp hàng
"Chị ơi! bán em chai nước!"

Đến khi một giọng nói nam tính, ấm áp, trong trẻo từ phía sau đang nói với bạn
"Đợi tao một tí!"
Cô liền cảm động mà quay mặt nhìn thử đó là ai, sao nghe nhẹ nhàng mà êm tai đến vậy
Waoooo! Quả là mỹ nam! Dáng chàng trai cao gầy, gương mặt trắng trẻo lại càng soái, miệng cười tươi, lộ hai lúm đồng tiền, đầu nấm, cùng là một bộ đồng phục, nhưng phong cách ăn mặc lại theo Hàn Quốc
Người đó lớp nào vậy nhỉ? Dáng vấp không kém, lại đúng gu cô nữa rồi...!không biết có bạn gái chưa...
Mỹ Thanh liền né một bên cho người con trai ấy chen vào, cậu nhìn cô cười một cái để cảm ơn
Cô không để ý nữa mà đi về lớp, chỉ là một chút thoáng qua, cũng không mấy ấn tượng.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 19: 19: Lại Gặp Cậu


Vì là giờ nghĩ trưa, đường cầu thang lên xuống vô cùng vắng vẻ, một thành phần là tụ tập trong lớp, hai là ngồi ngoài căn tin đến khi chuông reo thì vào lớp
Mỹ Thanh cầm chai nước lên lầu thì bị một bóng dáng cao lớn chặn trước mặt, khiến cô phải nhìn lên
"Sao đấy!"
Giọng cô nhẹ nhàng trầm tĩnh, cũng không phản ứng nhiều, gương mặt diễm lệ có chút hoang mang, môi đỏ mọng nhìn anh mĩm cười
Anh Duy nhìn cô mĩm cười, tóc có phần xộc xệch do vận động bên ngoài, nhưng nhìn vào rất đẹp trai, bởi cậu sinh ra đã đẹp, cho dù hoàn cảnh nào cũng không làm mất đi vẻ điển trai ấy
Trang phục sạch sẽ, tươm tất, cơ thể lại thơm mùi nước hoa nam tính, do thói quen hằng ngày, hình ảnh này...!cô đã gặp rất nhiều lần
Anh trầm giọng, mặt nghiêm trọng "Lúc nảy nhắn tin! Sao cậu không ra?"
Mỹ Thanh nhớ tới dòng tin nhắn lúc nảy, liền bất ngờ, trợn mắt nhìn anh "Sao cậu có số tôi đấy!"
"Cậu...!không cần biết!" Anh Duy nhìn cô cười tươi, chân tiến đến trước mặt...!cách cô một khoảng nhỏ
Con người này...!mỗi lần hắn nhìn cô cười, đều không đoán được tâm tư đang nghĩ gì, với người khác...!cậu ta cũng cười và năng động với vẻ mặt như thế
Mỹ Thanh lùi về sau vài bước, anh lại được đà lấn tới...Dáng vẻ lỗ mãn.

Đến khi nàng bị dồn đến bức tường, hắn liền dừng lại, cuối đầu đến trước mặt Mỹ Thanh cười tà mị, cứ đứng gần Anh Duy, tim cô lại đập mạnh không ngừng
Mỹ Thanh vội nhìn xung quanh, anh thấy vậy liền nhìn cô nói nhỏ, hơi thở nóng phà vào mặt
"Cậu sợ người khác thấy chúng ta sao?" Anh Duy cười khuẩy, gương mặt điển trai phóng đại vô cùng sắc nét, cách nói ngông cuồng, mờ ám
Mỹ Thanh tức giận nhìn anh nói nhỏ, tay nắm chặt cổ áo cậu kéo xuống
"Cậu muốn gì..? Lúc trước ở nhà vệ sinh...!tôi đã nói không muốn dây dưa với cậu rồi! Lỡ gặp nhau...!thì cứ coi như xa lạ.

Cậu cũng đồng ý mà...!Muốn nuốt lời sao?"
Anh Duy liền quay mặt sang một bên cười như vô tội "Lúc nào vậy?"
"Đồ xấu xa!"
Nàng mắng hắn, hai tay đẩy lòng ngực chàng ra xa, mặc kệ bỏ đi.

Dáng vẻ lạnh lùng, kiêu hãnh, xem ra cậu ta không muốn bỏ qua cho nàng
Mỹ Thanh không muốn để ý tới hắn nữa, sau này hắn quen ai cô cũng không thèm quan tâm đ ến...

Bởi vì...!Người cô thật sự thích, trở về rồi! Anh Duy chỉ là vô tình...!cô có chút hứng thú, cũng giống như những người khác, ai đẹp thì cô sẽ để ý tới
Thời điểm cô thích hắn...!là lúc cô thật sự toàn tâm thích hắn, nhưng nếu người con trai ấy không xuất hiện...!có lẽ cô vẫn còn thích người đàn ông này
Bởi lúc chàng trai đó đứng trước mặt! Cô đã sẵn sàng buông bỏ mọi thứ...
Riêng chỉ có Anh Duy...!làm những hành động điên cuồng đó với cô, đôi lúc cho cô cảm giác ấm áp, vững trải...!nhưng lại không an toàn!
Cổ tay nàng được ai đó kéo lại, anh ngoảnh mặt nhìn cô ấm áp, bàn tay dấu đồ ở sau lưng đặt vào trong lòng Mỹ Thanh, nàng theo phản xạ đưa tay hứng lấy, mặt khó hiểu nhìn anh
Bên trong có một bịch bánh snack, một bịch xúc xích, một hộp sữa, kẹo, bánh ngọt, bánh tráng, được đựng trong một cái túi nilon cột gọn
"Cậu cho tôi làm gì?" Mỹ Thanh nhìn anh khó hiểu
Anh Duy nhìn cô dịu dàng, đưa tay sờ vào đầu nói nhỏ "Con gái mấy cậu thích ăn mấy món này mà nhỉ? Hết thì nói, tôi mua thêm cho!"
"Không cần đâu!..." Mỹ Thanh trả lời cộc lốc, định đưa tay trả lại đồ
Anh Duy chặn tay Mỹ Thanh ngăn lại, khum đầu trước mặt nàng, thấy rõ cơ thể từ trong cổ áo, hai sương quai xanh cong và sâu hõm, kết hợp với cơ vai thể hiện sự nam tính.

Bờ vai rộng, cơ bụng sáu múi, eo nhỏ, dáng người cao lớn, mọi thứ đều hoàn hảo,
Anh chau mày tỏ vẻ không hài lòng, thở dài một tiếng, giọng lạnh nhạt
"Không cần thì bỏ đi..."
Hắn mặc kệ túi đồ, bàn tay ôm eo thon vào lòng chiếm hữu, mặt nghiêm túc định hôn vào môi nàng thì âm thanh trên lầu vang xuống.
 
Back
Top Bottom