Nàng là tiểu bạch hồ mới đắc đạo nên đầu óc cùng hành vi rất không bình thường…Không bình thường ở chỗ nào thì chẳng thể kể hết được…Tỷ như có một số việc rất đỗi bình thường như chuyện kiếm thức ăn, chỗ ở cũng bị nàng làm loạn thành một đoàn…Tỷ như mấy ngày trước, nàng chạy vào thành trấn gần đó kiếm đùi gà để ăn nhưng mà…chỗ nào không đi nàng lại đi đến nhà quan tri phủ họ Thư nổi tiếng thích bảo vật.
Kết quả là xém bị ông ta đem đi lột da làm áo choàng…May thay nàng còn có ít pháp lực hộ thân cho nên đã kịp thời trốn thoát…Thấy việc dùng thú hình không những không kiếm được thức ăn mà còn xém chết, nàng quyết định biến về nhân hình, lần này nàng chọn nơi nào có nhiều thức ăn ngon và đông vui náo nhiệt nhất để tránh bị phát hiện…Nàng cười đắc ý, không nghĩ tới có lúc mình cũng thật thông minh…Đúng như nàng nghĩ!
Vừa bước chân vào cái chỗ đông vui, náo nhiệt kia thì đã được người ta khoản đãi hết sức nhiệt tình, không những được ăn ngon mà còn được cấp một căn phòng thoải mái để nghỉ ngơi…Nàng mệt mỏi vừa cuộn mình vào đống chăn ấm thì cửa phòng đột nhiên “Chi nha” một tiếng, một nhân (Tố Tố *bức xúc*: “Không phải nhân thì là thú chắc”) đi vào ôm lấy nàng lại còn sờ mó lung tung trên người nàng.
Khó chịu vì bị làm phiền, nàng liền biến về nguyên hình của mình là một tiểu bạch hồ, nhảy ra cửa sổ chạy đi…tìm chỗ khác ngủ tiếp…Bên trong cái chỗ đông vui kia đột nhiên náo loạn không thôi…Nảng tò mò quay trở lại xem thử thì bị mọi người nhìn thấy vác gậy gộc đuổi theo làm nàng hoảng hồn bay thẳng một đường về núi tìm một góc trốn luôn ở đó mấy ngày không ra…Phải mất ba, bốn ngày sau nàng mới chịu chui ra nguyên nhân chính là vì…quá đói…Rút kinh nghiệm nàng quyết định sẽ không bao giờ đi đến chỗ nào đông người nữa, tự thân chạy ra suối bắt chước bằng hữu Tiểu Hùng tinh bắt cá ăn…Nhưng nàng là hồ lại không có tí kinh nghiệm nào…làm sao dễ dàng bắt cá cho được.
Nàng đói đến sắp xỉu rồi, đầu choáng, mắt hoa…Híc, cuộc đời tiểu hồ nàng phải chết vì đói sao…Oa, oa, oa…Nàng muốn ăn ah!…Mùi máu, có mùi máu…Đang ai oán không thôi, cái lỗ mũi nhỏ xinh của nàng chợt ngửi thấy mùi máu tươi…Nàng hí hửng chạy theo mùi máu, càng tới gần mùi máu càng nồng hơn,…nàng càng cảm thấy có chút kì quái…Tại sao mùi máu này lại không giống mùi máu bình thường nàng vẫn ngửi…Mùi này rất thơm giống như có cả ngàn bông hoa đang tỏa hương…Dẹp bỏ ý nghĩ đó qua một bên, nàng nghĩ chắc do mình đói quá nên hồ đồ nghĩ lung tung thôi.
Lại tiếp tục hướng mùi hương dụ hoặc kia mà đi…Đến nơi, nàng phát hiện một nam nhân đang nằm giữa rừng trúc, khắp người toàn là máu…cái mùi thơm kia chắc chắn là từ hắn mà ra…Nàng đối với nhân loại vốn đã sợ lắm rồi…nên bây giờ tự nhiên thấy người kia như vậy nàng lại cảm thấy hơi do dự một chút… (Tố Tố *vò khăn* : “Ngươi do dự cái gì chứ”) …Người kia đột nhiên rên lên làm tiểu hồ sợ mất mật trốn sau gốc trúc, ló cái đầu nhỏ ra nhìn nam nhân kia…Mùi máu của hắn rất thơm nha!…Thật sự là làm cái bụng rỗng của nàng rất khó chịu nha…Nàng đứng im, dò xét người kia một chút, thấy hắn không có động tĩnh gì nàng mới đánh bạo lại gần…Người này cư nhiên là một cái mĩ nam nha!…
Đối với nàng mà nói đẹp hay không không quan trọng lắm, chỉ cần ngon là được…Nàng vươn lưỡi liếm liếm vết máu trên mặt hắn…( Tố Tố : “Sắc hồ, may mà ngươi đang ở thú hình đấy chứ nếu không thì…”) Hảo ngon ah…Đây là lần đầu tiên nàng được ăn ngon như vậy đó…Trừng trừng…Nam nhân kia mở mắt ra thấy một con tiểu bạch hồ đang làm cái trò “mất thuần phong mĩ tục mà quan trọng hơn là rất mất vệ sinh” với mình thì định cho tiểu hồ một chưởng tiễn nàng đi Tây Thiên gặp Phật Tổ nhưng người bị thương nặng, khí lực cũng mất hết nên chỉ đành giương mắt trừng con bạch hồ không biết sống chết kia… _ “Ách!…”.Thấy cặp mắt xinh đẹp mị hoặc kia nhìn mình trừng trừng, tiểu hồ lạnh run cả người, quay đầu định chạy đi thì…Oa oa oa, mau buông chân ta ra…Kéo kéo, giũ giũ, mãi mà hắn không chịu buông, tiểu hồ vừa giận vùa sợ biến về nhân hình, cắn vào tay hắn một cái rõ đau… _ “Ngươi, ngươi…Dám cắn ta…Đợi đó, ta tìm được ngươi thì sẽ cho ngươi biết tay…”.Hắn buông chân nàng ra, xoa xoa bàn tay nói với theo…Tiểu hồ chạy trối chết, tiếp tục tìm chỗ trốn…
Chương 2: “Ta nhận ngươi làm đồ đệ…
Đương đêm, nàng trằn trọc mãi, không tài nào ngủ được…Nàng nhớ hắn…Không phải hắn mà là mùi vị trên người hắn ah…Thật sự rất ngon…Vừa nghĩ tới đó cái đầu lại không tự giác nhớ tới mùi vị đó mà chảy nước miếng…( Tố Tố: “Mất vệ sinh quáá…”) Nàng theo bản năng hồ ly đi tìm hắn…Hắn vẫn ở chỗ cũ…Mùi máu cũng vẫn mê hoặc như vậy ah!
Cầm lòng không đặng nàng lò dò đi đến cạnh hắn…Lần này hắn sao thế nhỉ?
Cả người lạnh ngắt…Trán cơ hồ đổ mồ hôi hột…Nàng nghĩ không phải do mình cắn hắn nên bây giờ hắn mới như thế đấy chứ…Cắn rứt lương tâm…thật cắn rứt lương tâm quá…Nhìn tuấn nhan mị hoặc chúng sinh của hắn không ngừng nhăn nhó, nàng hạ quyết tâm…phải cứu hắn thôi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy cảnh chùa…Nàng biến về nhân hình, kéo hắn đến hang động bí mật của mình…Quăng hắn vào ổ rơm trong góc, nàng đưa tay lau mồ hôi, thở hổn hểnh, không ngờ hắn trông cũng ốm yếu mà lại nặng như vậy, làm nàng mệt muốn đứt hơi…Nam nhân đang nằm trong góc khẽ hé mi mắt nhìn nữ nhân trước mặt…Nàng thật đẹp, có lẽ các tiên nữ trên Thiên giới cũng không bằng nàng…Thật ra, hắn đâu có bệnh gì chẳng qua là bị tổn thương nguyên thần nên tạm thời mất đi pháp lực chứ sức lực thì đã hồi phục không ít, đổ mồ hôi hột chẳng qua là phản ứng do hắn cố gắng vận pháp lực thôi nhưng thấy con tiểu hồ ban chiều lại mò đến nên nghĩ muốn đày đọa nàng một chút vì tội đã dám cắn hắn…Tiểu hồ đứng lên, đi ra ngoài một lúc lâu sau đó đem về một đống củi, một cái nồi to, còn có…còn có mấy loại cây rất lạ nữa…Hắn không khỏi tò mò suy đoán…Hồ yêu này không phải là muốn đem hắn đi hầm canh để ăn đấy chứ…Nghĩ đến đó hắn vội mở mắt ra…Thấy hắn đã tỉnh nàng liền biến về thú hình, núp vào một góc không dám lên tiếng…Nam nhân kia thấy nàng sợ hắn như vậy cũng an tâm mấy phần, đoán chừng sẽ không dám ăn thịt mình đâu nên nở một nụ cười thân thiện hướng nàng nói:
_ “ Tiều bạch hồ đừng sợ,…lại đây…Ta không ăn thịt ngươi đâu mà sợ” (Tố Tố: “Dụ hồ hả huynh?”…Có người mặt biến sắc…)
Tiểu hồ cảm thấy không an toàn chút nào, trong đầu vang lên mấy hồi chuông báo động…Thấy nàng không những không nghe lời mà còn trốn kĩ hơn, hắn không khỏi nổi đóa, hắn là ai chứ?…
Đường đường là một trong Ngũ vị Thần quân của Thiên giới – Tịch Nhạc Thần Quân – được giao việc trông coi cả yêu giới…Từ xưa đến nay không có bất kì yêu quái nào gặp mà dám làm trái ý của y, hắn bảo đi Đông thì bọn họ không dám đi Tây…Ngay cả thần tiên trên trời cũng phải nể mặt hắn bốn phần, vậy mà chỉ vì một chút sơ sót để cho một tên yêu quái đánh lén…Kết quả là nguyên thần bị tổn thương, bây giờ lại gặp phải con tiểu bạch hồ không biết trời cao đất dày này làm cho hắn tức đến sắp hộc máu…Hắn lập tức đổi thái độ:
_ “ Ngươi có chịu lại đây không thì bảo…”.
Hừ, mềm không chịu thì ta làm rắn, thấy hắn tức giận tiểu hồ liền ngoan ngoãn đi đến gần.
Hắc hắc…, tiểu bạch hồ ngươi cũng thật biết nghe lời…Hắn túm lấy gáy tiểu hồ xách lên (Tố Tố: “Ác nhân sát hồ ah!”.Tịch Nhạc: “Sao hả?
Muốn sát hồ hay là sát nhân ah !”)…Trông bộ dáng cũng không tồi, lớn thêm chút nữa chắc chắn sẽ rất động lòng người nha!
Bị hắn xách gáy như vậy tiểu hồ thật khóc không thành tiếng mà…Ô, ô, lông của nàng…Bộ lông xinh đẹp cùa nàng, sắp rụng hết rồi…Tịch Nhạc cuối cùng cũng chịu buông tay sờ cằm nói:
_ “ Coi như ngươi cũng có duyên với ta…Lại có tuệ căn, rất thích hợp để tu luyện Tiên pháp…Thôi thì ta chịu ủy khuất, nhận ngươi làm đồ đệ…” (Tố Tố *cười gian*: “Chẳng biết ai chịu ủy khuất à nha!”)
Tiểu hồ giảy nãy, thoát khỏi tay hắn, hiện về nhân hình nói:
_ “ Đau quá!
Ngươi nói đồ đệ…đồ đệ là gì vậy?
Có ăn được không?…” (Tố Tố: “Ta xin rút lại lời lúc nãy, quả thật đáng thương cho huynh!”)
_ “……”
_ “ Sao ngươi im lặng hoài thế!
Nói gì đi chứ…”
_ “ Ta nghĩ lại rồi…Không nhận ngươi làm đồ đệ nữa…Sau khi ta hồi phục pháp lực chúng ta đường ai nấy đi…”
Tiểu hồ cảm thấy tự ái nói:
_ “ Cái gì không nhận…Ta biết rồi chắc là làm đồ đệ rất thú vị nên ngươi không muốn chia sẻ cho ta chứ gì…Còn nữa là ngươi bảo ta làm đồ đệ của ngươi nha!
Bây giờ định trốn tránh trách nhiệm hả?”
Tịch Nhạc toát mồ hôi, thật không ngờ con tiểu hồ này mới bây lớn mà lại gian xảo như vậy, dám bắt bí hắn, nếu hắn nhận nàng làm đồ đệ chắc chắn sẽ khổ dài dài…Bây giờ có hối cũng đã muộn…Đâm lao thì phải theo lao thôi!
Sau này về dạy dỗ lại cũng không muộn…Nghĩ vậy, hắn liếc nàng hỏi:
_ “ Tiểu hồ, ngươi tên gì ?”
Tiểu hồ gãi gãi đầu suy nghĩ nói:
_ “ Ta không có tên…Bất quá mọi người thường gọi ta Tiểu Bạch…Nhưng ta cảm thấy cái tên đó không thích hợp với ta cho lắm…”
Tịch Nhạc đắn đo hồi lâu, ngẩng lên nhìn nàng nói:
_ “ Vậy ta đặt cho ngươi một cái tên,…Bạch Tố Linh thì sao ?” (Tố Tố: “Trùng tên ta nha!…
Ta không chịu đâu…Mau đổi đi…”.
Tịch Nhạc: “Không đổi…Ta thích cái tên này…
“.
Tố Tố: T^T )
Tiểu hồ vỗ tay mừng rỡ nói:
_ “ Hay lắm, hay lắm…Từ nay ta có tên rồi…Bạch Tố Linh…Bạch Tố Linh…Cảm ơn ngươi…”
Tịch Nhạc nhíu mày nói:
_ “ Kể từ nay, không được xưng hô “ta – ngươi” nữa…Phải gọi ta là sư phó xưng là đồ nhi…Còn nữa sau này tất cả mọi chuyện lớn nhỏ đều phải nghe lời ta, không được cãi…”
Tố Linh chu đôi môi xinh xắn của mình nói:
_ “ Ta…không làm đồ đệ của ngươi nữa được không?
Ta không thích bị người khác quản thúc…”
_ “ Cái gì chứ?
Nói không làm là không làm hả?
Lúc đầu là ai nằng nặc đòi làm đệ tử của ta chứ…Ngươi phải chịu trách nhiệm với ta nha…”.Tịch Nhạc bắt đầu nổi cơn thịnh nộ hướng Tố Linh quát.
Tố Linh rưng rưng nước mắt nói:
_ “Híc,…sư phó…ngươi thật dữ…”
Tịch Nhạc nghe nàng gọi hắn là sư phó liền cảm thấy hài lòng quên mất câu sau, đắc ý sờ cái đầu nhỏ của nàng nói:
_ “Có thế chứ…Hảo đồ đệ…
Sau này sẽ không để ngươi bị ủy khuất đâu…” (Tố Tố: “Cái đoạn này cứ mập mờ thế nào ấy”)
Tố Linh nhìn hắn cười tim thoáng đập loạn nhịp nghĩ sư phó của nàng thật đúng là yêu nghiệt…Ngay cả cười mà cũng đẹp đến thế…Nàng bối rối đứng lên chạy khỏi hang động…Tố Linh nàng mà ở đó thêm chút nữa thể nào cũng bị “yêu nghiệt sư phó” hành hạ đến chết mất thôi…Tịch Nhạc thấy nàng chạy đi, lòng cảm thấy có chút mất mát, hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác này…Chẳng lẽ hắn động lòng với nàng sao.
Đối với thần tiên như hắn mà nói loại chuyện tư tình nam nữ đáng lẽ ra phải không được phép tồn tại cho dù chỉ là một chút…Hắn không thể, phải! hắn không thể thích nàng vì hắn là thần tiên, là sư phó của nàng…
Chương 3: “Sư phó, ta ghét ngươi !
_ “Sư phó…đồ nhi về rồi…Người xem, ta đem cái gì về cho người nè…”
Thoắt cái, đã được gần ba tháng…Khoảng thời gian này Tịch Nhạc cũng đã gần khôi phục hết pháp lực…Còn Tố Linh dưới sự dạy bảo của “yêu nghiệt sư phó” cũng đã học được không ít công phu của hắn nhưng có điều…đầu óc của nàng vẫn chẳng khá hơn chút nào mặc dù Tịch Nhạc đã ra sức dạy dỗ, nàng nhớ có lầ kể chuyện mình đến thành trấn hôm nọ cho ‘yêu nghiệt sư phó’ nghe, tưởng rằng sư phó sẽ khen ngợi mình thông minh nhưng không ngờ lại bị mắng cho một trận nên thân lại còn bị phạt quỳ gối suốt đêm…mà lí do Tịch Nhạc phạt nàng chí nhlà vì nàng dám đi vào…kỉ viện thoải mái ăn uống, ngủ nghỉ xém chút là bị người ta ăn luôn rồi…Nhưng cũng may là nàng còn biết sử dụng phép thuật thoát thân chứ nếu không thì hắn đã không chỉ mắng và phạt quỳ gối mà còn đánh cho một trận nhớ đời ấy chứ…Ngoài ra khi bình thường thấy sư phó làm gì nàng đều sẽ cố gắng ghi nhớ để…bắt chước.Ví dụ như ăn chay chẳng hạn tệ hơn là…dám chui vào ngủ chung một chỗ với sư phó, chỉ vì lí do hết sức lãng xẹt: người sư phó rất ấm giống như lò sưởi mùa đông…Lúc đầu cũng bị sư phó mắng cho một trận đau cả đầu, có khi còn bị phạt quỳ gối hay úp mặt vào tường nhưng sau này chịu hết nổi con tiểu hồ ngang bướng này, Tịch Nhạc cũng chỉ đành làm ngơ coi như cái gì ta cũng không thấy, cái gì ta cũng không biết…
_ “Sư phó…”
_ “Ừhm…”
_ “Đồ nhi tặng cho người…”.Vừa nói Tố Linh vừa hé mở hai bàn tay đang úp vào nhau ra…Một con bướm rất to, vỗ vỗ đôi cánh sặc sỡ ra bay lên…
Tịch Nhạc đang nhắm mắt dưỡng thần bị đồ đệ “yêu” (Tố Tố* cầm thước chỉ vào chữ’yêu’trên bảng*: “Ở đây có ba tầng nghĩa…một là yêu quý hoặc ‘yêu’ theo cái kiểu kia…Nghĩa cuối cùng-theo ta thấy thì hợp lý hơn- có nghĩa là yêu quái ah!”) làm phiền liền miễn cưỡng mở nửa con mắt ra nhìn…Thấy con hồ điệp sặc sỡ kia, hắn không khỏi thất kinh, kéo Tố Linh ra sau lưng hét:
_ “ Vi Âm, sao ngươi lại ở đây, còn không hiện nguyên hình…”
Một làn khói tỏa ra…Con hồ điệp sặc sỡ kia đã không thấy đâu nữa mà thay vào đó là…Phụ mẫu ơi!
Lại là một mĩ nam nữa…Tuy là không tuấn tú bằng sư phó nhưng mà người này so ra còn yêu nghiệt hơn cả sư phó nữa…Người được gọi là Vi Âm kia chính là Vi Âm Thần Quân chưởng quản giới luật Thiên Đình, là người mà các Tiên nữ nhìn thấy đều phải né tránh vì hắn quá ư là bốc đồng và lại còn xấu miệng nữa…Hắn ta cười mị hoặc nhìn Tịch Nhạc lại nhìn Tố Linh, nói:
_ “Ai nha, ta thấy ngươi không có mặt trong kì họp mặt Ngũ vị Thần Quân nên đi tìm, đến đây thì ngửi được mùi Tiên khí trên người tiểu mĩ nhân kia nên mới theo nàng ta về đây…Qủa nhiên là ngươi ở đây…Ta còn tưởng ngươi gặp chuyện gì không may thì ra là ở đây… ‘chàng chàng thiếp thiếp’ với tiểu mĩ nhân…”
Tịch Nhạc nghe hắn chọc tức cũng không mấy phản ứng, nói:
_ “Ngươi là đang nghĩ bậy bạ gì thế!
Nàng là đồ đệ ta mới thu nhận ah…”
Vi Âm mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào Tố Linh đang run lẫy bẫy nói:
_ “Nếu nàng là đồ đệ của ngươi…thì chi bằng gả nàng cho ta đi…Hai người chúng ta thân càng thêm thân…”
Tịch Nhạc vừa nghe thấy đề nghị mà hắn cho là rất…rất quá đáng của Vi Âm thì lập tức phản ứng dữ dội, trừng mắt nhìn hắn nói:
_ “Gả cái gì chứ!
Nàng chỉ là tiểu hồ vừa mới tu luyện thành hình người…Còn nữa, cho dù nam nhân trên đời chết hết chỉ còn mình ngươi…Ta tuyệt đối cũng sẽ không bao giờ đồng ý hôn sự này…”
_ “Bình tĩnh…bình tĩnh…Ta chỉ là nói đùa thôi mà…Ngươi làm gì phản ứng dữ thế?…Còn nữa nếu nam nhân trên đời chết hết chỉ còn mình ta thì chẳng phải ngươi cũng chẳng còn mạng đâu mà quyết định chuyện chung thân đại sự của nàng nha…”.Vi Âm vừa lui ra sau mấy bước vừa tránh đạn vừa châm chọc.
Tịch Nhạc tức giận, nghiến răng trèo trẹo nói:
_ “Ngươi mới nói cái gì!…Ngươi thử nói thêm lần nữa, ta lập tức khóa luôn cái miệng của ngươi…”
Vi Âm thấy sát khí tỏa ra khắp nơi, từng trận gió lạnh thổi tới…Không khỏi rùng mình một cái, cưỡi mây đạp gió biến đi nói:
_ “Lần khác ta lại tới…Ngươi cứ từ từ bình tĩnh đi nha…Chào tiểu mĩ nhân, khi khác gặp lại…”
Tịch Nhạc uất ức nói không nên lời, thở hồng hộc, giận cá chém thớt lôi Tố Linh ra trút giận:
_ “Bạch Tố Linh, tại sao ta đã bảo bao nhiêu lần là đừng dẫn kẻ nào về đây rồi mà ngươi vẫn không nghe vậy hả ?”
Tố Linh kinh hãi, thu người lại nhỏ giọng nói:
_ “Sư phó…Người đừng giận…
Sau này đồ nhi không dám nữa…”
_ “Còn có sau này…Thiên a!
Rốt cuộc ta đã làm sai cái gì mà ngài lại cho ta gặp phải một đồ đệ ngốc như vậy…Thật tức chết ta mà…”
Nghe sư phó bảo mình ngốc, Tố Linh tức giận đáp trả lại:
_ “Ngươi có thể đánh ta, mắng ta nhưng không được bảo ta ngốc…”
_ “Lớn mật…Dám cãi lại ta nữa kia đấy…”
_ “Thì đã sao…Cùng lắm ta không làm đồ đệ của ngươi nữa…Chúng ta đường ai nấy đi, mời ngươi ra khỏi hang động của ta”.Tố Linh tức khí, hét lên
_ “Cái gì!
Dám đuổi ta à…Yêu giới là do ta quản…Ngươi là yêu cũng do ta quản, cho nên chỗ của ngươi cũng là chỗ của ta, ngươi không có quyền đuổi ta….”.Tịch Nhạc cũng không chịu nhượng bộ quát (Tố Tố: “Còn thiếu một câu huynh ơi!”.Tịch Nhạc: “Câu gì?”…Tố Tố : “Thì là câu ‘ngươi cũng là của ta’ đấy”…Tịch Nhạc*đỏ mặt* : “…”)
_ “Được thôi!
Ngươi cứ ở luôn trong đó đi, sau này đừng ra nữa…Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa…”.Nói xong Tố Linh bỏ chạy ra ngoài, vừa chạy nàng vừa khóc…Nàng đã làm gì sai chứ…Thật sự là nàng đâu có biết con hồ điệp kia là Vi Âm đâu, sao sư phó lại nhẫn tâm mắng nàng chứ….Sư phó thật đáng ghét ahhhh!
Tố Linh tủi thân chạy mãi vào rừng sâu…Chạy một lúc thì đã đến chân một thác nước…Ngồi cạnh bờ suối, nàng khóc không ngừng, vừa khóc vừa nguyền rủa cái tên ‘yêu nghiệt sư phó’ kia…Nàng nào đâu để ý đến một cái bóng màu đen đứng trên đầu thác chăm chú nhìn mình…
_ “Híc, híc,…Ngươi là đồ hỗn đản, vô tình vô nghĩa,…ta cứu ngươi mà ngươi lại đối xử với ta như vậy sao…Oa, oa, oa…”.Tố Linh úp mặt vào đầu gối oán trách…
Không biết đã qua bao lâu, nàng mới chịu lau nước mắt đứng lên định tìm một chỗ nào đó để nghỉ…
_ “Oái, ta đang đâu thế này…Hu hu, sao ta lại xui xẻo thế không biết…Không thể nào tồi tệ hơn thế này nữa !”
“ Lộp độp, lộp độp,….rào…..”.Một cơn mưa đột ngột đổ xuống làm toàn thân nàng ướt như chuột…Chán nản lẩm bẩm một câu:
_ “Rõ ràng là có thể….”
Đi lòng vòng một hồi, nàng vẫn không thể nào ra khỏi chỗ này…Quần áo ướt hết lại còn dính bẩn nữa…Nàng nguyền rủa:
_ “Sư phó chết tiệt, ta đi lâu như vậy mà ngươi cũng không thèm đi tìm ta…Thật đáng ghét!”
_ “Ui da….Đau quá đi….Cái cây đáng ghét….Cả ngươi cũng bắt nạt ta….Hu hu hu…Bây giờ mà có ai tới đưa ta ra khỏi đây thì ta sẽ gả cho người đó ah…”.Hết hi vọng, nàng tức khí nói bừa…
Nàng đá đá vào gốc cây mấy cái, sau đó co người lại biến về thú hình núp dưới gốc cây đó…Một đôi mắt bạc tinh túy từ trong bóng đêm, chăm chú quan sát Tố Linh…Nàng đột nhiên cảm thấy rất lạnh…Mắt cũng mờ dần, từ từ đi vào giấc ngủ…(Tố Tố: “Không phải giấc ngủ ngàn thu đấy chứ”)
Đôi mắt màu bạc sáng quắc kia từ trong bóng tối đi ra…Nó bước đến gần tiểu bạch hồ nhỏ xinh đang nằm ngủ, nhìn chăm chăm nàng…
Chương 4 : Sói yêu…
_ “Tiểu yêu này, không biết đã chạy đi đâu rồi…Thật tức quá, tìm lâu như vậy rồi mà sao vẫn không thấy chứ…”.Trong một cánh rừng khác Tịch Nhạc mặt mày nhăn nhó lẩm bẩm mấy câu, sau đó cất tiếng gọi: “Đồ đệ!
Tố Linh…Ngươi ờ đâu…Mau lên tiếng đi…Tố Linh…”
Tịch Nhạc sau khi cãi nhau một trận với Tố Linh, hắn ngồi suy nghĩ lại, cảm thấy vô cùng hối hận…Chỉ vì nhất thời nóng giận mà ‘giận cá chém thớt’, vô cớ mắng mỏ nàng, làm nàng bỏ đi, hắn bỏ việc nguyên thần bị tổn thương sang một bên, chạy đi tìm nàng, nhưng tìm mãi vẫn không thấy…Tiểu yêu này thật cao tay, trốn ở chỗ nào mà hắn ngay cả dùng phép tìm kiếm vẫn không thấy đâu…Trong lòng tám phần lo lắng cho nàng còn lại một phần là tự trách mình, phần còn lại dĩ nhiên là đang không ngừng mắng chửi tên Vi Âm chết tiệt kia…Chỉ tại hắn mà sư đồ hai người mới ra nông nỗi này…Sau khi trở về, phải hảo hảo cho tên này một trận mới được…Vừa nghĩ, Tịch Nhạc lại càng tăng thêm cước bộ…Tìm được nàng trước rồi nói sau…Tại một thạch động to lớn, tráng lệ, Tố Linh từ từ mở mắt ra…nhìn nhìn xung quanh…sa trướng màu bạch giăng kín khắp nơi…mà nàng thì đang nằm trên một cái giường đá, chăn nệm êm ái, rất dễ chịu nha…Nàng giật mình lên tiếng:
_ “Á, đây là đâu vậy!
Sao ta lại ở đây?…”
_ “Ngươi đang ở trong nhà của ta…”.
Một giọng nói lạnh lùng đến phát sợ từ bên ngoài vọng vào…
Tố Linh theo bản năng hồ ly bắt đầu chuẩn bị tư thế nghênh địch…
_ “Không cần sợ, ta không phải địch nhân…”.Lại là giọng nói không chút độ ấm đó.
_ “Không phải địch nhân…Vậy sao ngươi không chịu lộ diện đi…”
Giọng nói lạnh lùng đó vẫn vang lên nhưng lại có chút ngập ngừng nói:
_ “Ta mà lộ diện rồi thì ngươi nhất định là hoảng sợ chạy mất.
Vả lại ngươi…thay y phục trước đi…”
Tố Linh nghe hắn nói liền biến về nhân hình xem thử…Trời đất, không ngờ chỉ mới lăn lộn dưới mưa có một ngày mà nàng đã tàn tạ thế này đây…Bộ y phục trắng tinh của nàng đã chuyển sang màu đen…Vài chỗ vì bị vướn vào mấy bụi rậm, cành cây nên đã rách toạt mấy miếng ngay tay áo và gấu váy…Mặt mũi lem luốc, dơ bẩn không chịu được…Đến cả nàng còn không nhận ra mình nữa…Ý thức được nàng đang nghĩ cái gì, giọng nói kia lại một lần nữa vang lên:
_ “ Ngươi đi về tay trái, ở đó có một lối đi nhỏ…Đi vào trong đó, ngươi sẽ gặp một hồ nước…”
Chưa nghe hết câu nàng đã chạy ù vào trong đó, ném lại sau lưng một câu:
_ “Cảm ơn nhiều…”
Bên ngoài chủ nhân của giọng nói đó, khẽ mỉm cười…Thú vị thật…Đồ đệ của Tịch Nhạc Thần Quân quả nhiên khác người…(Tố Tố: “Bắt đầu có kịch hay để xem rồi đây!”)
_ “Oa, quả nhiên thân thể sạch sẽ là thoải mái nhất nha…”.Tố Linh khoan khoái vớ lấy bộ y phục đã được chuẩn bị sẵn trên bờ mặc vào…Nàng bắt đầu cảm thấy tò mò về chủ nhân của thạch động này rồi…Giọng nói hắn lạnh như vậy lại còn bảo là nàng sẽ sợ đến bỏ chạy khi thấy hắn, chắc sẽ không là kẻ sát yêu hàng loạt đấy chứ?…Tố Linh thoáng rùng mình một cái, chắc không phải đâu, nếu như vậy thì nàng đã sớm đi đầu thai rồi làm gì còn mạng ở lại đây hưởng thụ cuộc sống chứ…Ây, mặc kệ hắn là gì cũng được chỉ cần không phải địch nhân thì được rồi…Nàng mặc xong y phục, đắc ý khen ngợi…Không tồi chút nào, y phục màu trắng thuần khiết, sợi vải mềm nhẹ, áo khoác dài màu hồng bằng lụa mỏng rất thoải mái, mái tóc dài thả tùy ý, chỉ được cố định bằng một dải lụa nhỏ dài màu trắng…Hắn quả thật là rất có khiếu thẩm mỹ nha!…Nàng hăng hái, nhảy nhót, chạy ra ngoài để xem mặt cái người thần bí kia là ai…Quên mất vị ‘yêu nghiệt sư phó’ đang cất công lặn lội tìm nàng khắp nơi…
Chương 5: “ Ngươi là nương tử của ta
Tịch Nhạc chạy đông chạy tây tìm đồ đệ mãi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi của nàng đâu hết, tức giận, quyết định bỏ nàng luôn không thèm tìm nữa…Có điều…hắn càng muốn bỏ thì lại càng nhớ nàng…Hắn bắt đầu tin mình thật sự…thích Tố Linh…Tuy là nàng quả thật rất ngốc, lại càn quấy, phiền phức không chịu được, còn nữa nàng còn hay cãi bướng…Nhưng là…hắn thích nàng, thật sự rất thích…nếu không nói là yêu…Hắn thích sự ngây thơ, thiện lương của nàng, thích nàng gọi hắn ‘sư phó’, thích nàng làm phiền hắn… (Tố Tố: “Huynh thật BT wá”…Tịch Nhạc: “Cái gì ?”) …Haizz!
Đành chịu thôi…Phải tiếp tục tìm nàng mới được nếu không Tịch Nhạc hắn đến chết vì nhớ mất, còn Thiên quy, luân thường đạo lý gì gì đó…cứ tạm thời bỏ qua một bên đi, ai bảo hắn không tốt chọc giận nàng làm nàng bỏ đi làm gì chứ…
………..
Trong thạch động, Tố Linh một thân màu hồng len lén núp sau bức tường, nhìn ra ngoài, nhưng nàng không thấy gì khác ngoài mấy tấm sa trướng đang bay bay trước mặt…
_ “Đến rồi, sao không vào đi…”.Lại là giọng nói đó…Nàng đứng thẳng người, tự tin bước vào phòng…Dừng lại,…sao chẳng có ai thế này…Người đâu…Mắt láo liên tìm kiếm…
_ “Ngươi ở đâu ah?…”
Im lặng….
_ “Này, đừng có hù ta đó…Ta sợ bị ma nhát lắm…”’
Tiếp tục im lặng…
_ “Hừ,…ngươi mà không ra là ta đi đó…”.Không tiếng trả lời.
“…Vậy…Cảm ơn vì bộ y phục, tạm biệt nha…”
_ “Đứng lại đó…Ngươi nghĩ đây là chỗ nào mà muốn đến là đến, muốn đi là đi dễ dàng như thế…”
Giọng nói vẫn thiếu độ ấm, lại có chút bất mãn vang lên làm Tố Linh giật cả mình
_ “Ta không nghĩ muốn đi nha…Tại ngươi không chịu lên tiếng nên ta mới nói vậy thôi…Nhưng mà…tại sao ta lại không thể đi?…chẳng qua ta chỉ ngủ ở chỗ ngươi một đêm cùng mượn bộ y phục này thôi, sau này ta sẽ trả lại cho ngươi là được chứ gì…”.Nàng nghi hoặc hỏi lại
_ “…Nàng thật sự không đi à…Tại sao ?”
_ “Vì ta không có nhà để về…Vậy thôi!
Mà ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của ta…”.
Nàng rất tự nhiên trả lời
_ “…Nàng là nương tử của ta…Đương nhiên phải ở lại đây với ta…”
_ “Hả?
Ta có nghe lầm không?
Nương tử…”.Tố Linh thừa nhận đối với mấy chuyện này nàng thật sự rất ngốc nhưng ít ra nàng cũng biết khi một nam nhân gọi một nữ nhân là ‘nương tử’ có ý nghĩa gì…
_ “Nàng không có nghe lầm…Nàng đích thực là nương tử của ta…”
_ “Này này, sao ngươi không chịu nói đạo lý thế…Ta bái đường thành thân với ngươi khi nào chứ…”
_ “Nàng chưa thành thân với ta nhưng sau này sẽ phải như vậy…”
_ “Tại sao?…Ta không biết mặt mũi, tính tình của ngươi ra sao thì làm sao thích ngươi mà thành thân với ngươi chứ…”
_ “………Thôi được, nhưng nàng thấy ta rồi thì đừng hối hận đấy…”
Tố Linh chưa kịp nói gì thì đột nhiên cát bụi tung lên mù mịt…Nàng ho khan mấy tiếng, lấy tay áo quạt quạt mấy cái cho bớt bụi…Nhìn khắp nơi nhưng vẫn không thấy ai cả, đang nghi ngờ có phải hắn là ma quỷ không thì sau lưng lại một lần nữa vang lên âm thanh lãnh đạm quen thuộc kia:
_ “Ta ở đây…”
Tố Linh quay đầu lại nhìn…Thiên ahhh!
Là sói…là sói đó…bình sinh hồ ly rất sợ sói nha…Cho nên vừa thấy hắn nàng đã ngay lập tức đứng hình, nhìn hắn không chớp mắt…Thấy nàng đứng như trời trồng cả nửa ngày, hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm vì hắn đã sớm biết nàng sẽ có phản ứng như thế…
Hắn bước đi vòng quanh nhìn nàng giống như đang xem xét con mồi trước khi tấn công nó ấy…Đứng trước mặt nàng, sói yêu ghé sát vào mặt nàng nói, để lộ ra mấy cái răng nanh nhọn hoắc làm Tố Linh sợ tới đứng tim:
_ “Sao…Nàng hối hận rồi à…”
_ “Ta…không hối hận ah…”
Sói yêu ngạc nhiên nhìn nàng, hồ yêu này rốt cuộc là đang nghĩ cái gì vậy?…Chưa từng có con hồ ly nào thấy hắn mà không sợ hết…
_ “Bởi vì…ngươi…là sói tốt nha…Ta rất vui vì có thể quen biết ngươi…”.
Vừa nói nàng vừa cười rất chi là ngây thơ…nhưng mà đối với hắn lại là một nụ cười đầy mị lực giống như là đang câu dẫn hắn vậy…( Tố Tố: “Lại thêm một kẻ BT nữa”)
_ “ Nàng…đã thấy ta rồi…Vậy chắc là có thể làm nương tử của ta được rồi chứ?…”
_ “Không…”.
Nàng trả lời dứt khoát.
_ “Tại sao lại không?…Không phải nàng đã nói là nếu có ai đưa được nàng ra khỏi khu rừng đó thì nàng sẽ gả cho người đó mà…Thì ta đã đưa nàng ra khỏi đó chứ đâu…”
_ “Ách,…Ta có nói như thế sao ?”.Nàng cố gắng nhớ lại đoạn kí ức của ngày hôm đó…Qủa thật đúng là nàng có nói như thế…nhưng mà…chỉ là nói bừa thôi.Không ngờ lại bị sói yêu này nghe thấy bây giờ còn bị bắt đi làm nương tử của hắn nữa…Oa,oa… sư phó, ngươi ở đâu?
Mau đến cứu ta…Đồ đệ của người sắp bị bắt đi làm nương tử nhà người ta rồi nè…
_ “Sao…Có phải nàng đã nói như vậy không ?”
_ “….”
_ “Im lặng tức là thừa nhận rồi…Vậy ngày mai chúng ta thành thân…”
_“Khoan khoan…Ta thừa nhận là mình có nói thế nhưng chỉ là nhất thời quẫn bách nên mới nói bừa thôi!
Ta cũng đâu có mong là có ai nghe thấy đâu…Cho nên…”.Nàng nghe nói thành thân vào ngày mai thì liền níu chân hắn nói liên tục
Mới nói được nửa câu đã bị hắn ngắt lời không thương tiếc:
_ “Cho nên, nàng phải đi ngủ sớm đi…Ngày mai chúng ta thành thân…”.Nói rồi liền bỏ vào trong để lại nàng đang không ngừng oán thán cái số xui xẻo của mình…
Chương 6: Tịch Nhạc nổi giận
Lại nói về Tịch Nhạc, sau hai ngày khổ sở tìm kiếm hắn không những không tìm thấy nàng mà ngược lại còn bị tổn thương nguyên thần nặng hơn do sử dụng quá nhiều pháp thuật…Hiện hắn đang ngồi trong hang tĩnh dưỡng…
_ “Hắt xìì…Là ai đang nhắc tới ta vậy?
Không phải là đồ đệ ngốc Tố Linh của ta đấy chứ”
_ “ Tịch Nhạc ah!
Ta lại tới thăm ngươi đây…”
Tịch Nhạc thầm nguyền rủa…Hừ, chưa tìm hắn mà hắn đã tự mình dẫn xác tới rồi…Nếu không phải Tịch Nhạc hắn đang bị thương thì chắc chắn sẽ cho cái tên Vi Âm kia một trận…Vi Âm từ đâu nhảy ra, chạy tới bên cạnh Tịch Nhạc, không để ý đến cái nhìn đầy uy hiếp của hắn bắt đầu ba hoa:
_ “Tịch Nhạc a Tịch Nhạc…Tiểu mĩ nhân đâu rồi…Sao không thấy nàng vậy?”
Tịch Nhạc âm thầm khinh bỉ…Tên này đúng là xấu xa hết chỗ nói…Câu đầu thì nói đến thăm hắn nhưng câu sau đã hỏi ngay Tố Linh không thèm hỏi thăm bằng hữu lấy một câu…mà hắn không hỏi thì thôi đã hỏi thì lại chọc ngay vào chỗ đau của Tịch Nhạc…Làm hắn nổi điên lên hận không thể may cái mồm thối của Vi Âm lại…
_ “Ngươi không sao đấy chứ…Có nghe ta nói gì không?…”
Một đợt gió lạnh thổi qua…
_ “Này, bộ ngươi điếc rồi hả?…Ta hỏi ngươi tiểu mĩ nhân đâu ?”
Bùm, núi lửa trong đầu Tịch Nhạc đã bùng nổ…trán của hắn bắt đầu nổi gân xanh, đầu muốn bốc khói, mắt long lên sòng sọc, nghiến răng, nói:
_ “…Ngươi còn dám nói…Chỉ tại ngươi nên sư đồ bọn ta mới ra nông nỗi này…”
_ “Ấy ấy, có gì từ từ nói, đừng có nóng, không tốt cho sức khỏe đâu nha !”.Thấy Tịch Nhạc nổi giận, Vi Âm rất thức thời cười cầu hòa…Vi Âm hắn còn đang rất yêu đời nha!
Chưa muốn chết sớm đâu…Tịch Nhạc nổi tiếng là khó tính nhất Thiên giới lại hay nổi nóng…mà mỗi lần nổi nóng lên là gặp người giết người, gặp Tiên đánh Tiên, gặp Phật mắng Phật nha…(Tố Tố: “Công nhận Tịch Nhạc huynh quá dữ dằn luôn!…Thế còn gặp yêu thì sao ta ?”…Vi Âm *ghé tai nói xấu*: “Hắn gặp yêu thì sẽ …@#^$%…”
Tố Tố liên tục gật đầu…Tịch Nhạc: “Các ngươi nói gì thế ?”) cho nên tất cả chư vị Thần tiên ngay cả Ngọc đế cũng phải nể hắn bốn phần.
_ “Không nói nhiều…Hôm nay Tịch Nhạc Thần Quân ta sẽ thay trời hành đạo, may cái mồm của ngươi lại để ngươi không còn gây chuyện được nữa…”.Vừa nói Tịch Nhạc vừa biến ra một cây kim rất to và một cuộn chỉ…
Vi Âm hoảng sợ, vừa lấy tay che miệng vừa chạy loạn khắp nơi…mà Tịch Nhạc thì tay cầm kim, tay cầm chỉ đang đuổi sát theo sau…
Vi Âm vừa chạy vừa che miệng vừa không ngừng la hét ầm ĩ:
_ “…ứu a ới!…” (Tố Tố* cười chảy cả nước mắt*: “Hắc hắc…Ta chết cười mất thôi!
Để ta dịch cho…Ba từ đó có nghĩa là “Cứu ta với”…Hắc hắc…”
Vi Âm *xấu hổ đào một cái hố ngay bên cạnh, chui xuống*)
Cứ như thế!
Hai người một chạy một đuổi, nháo loạn khắp cả khu rừng…làm bọn yêu quái, động vật chạy tán loạn khắp nơi…Đang lúc sắp bắt kịp Vi Âm, thì một lão giả tay chống gậy từ dưới đất chui lên, quỳ trước mặt Tịch Nhạc cầu khẩn:
_ “Nhị vị Thần quân…làm ơn dừng tay lại đi…Cả ngọn núi này bị hai vị làm loạn lên cả rồi…”
Tịch Nhạc và Vi Âm đồng thời dừng cước bộ, quay lại nhìn ông ta, đồng thanh hỏi:
_ “Ông là ai ?”
Lão giả đứng lên, cúi người nói:
_ “Lão là Thổ địa của núi này…”
Tịch Nhạc chợt sáng mắt lên, nói:
_ “Ông là Thổ địa, chắc chắn là biết đồ đệ Bạch Tố Linh của ta đang ở đâu chứ ?”
Thổ địa nghi hoặc vấn:
_ “Đồ đệ của ngài…Có phải ngài muốn nói đến một con tiểu bạch hồ mới tu luyện thành hình người không ?”
Tịch Nhạc gật đầu tỏ vẻ đồng ý nói:
_ “Đúng, chính là đồ đệ của ta nha!…
Ông biết nó đang ở đâu không ?”
Thổ địa trầm mặc hồi lâu nói:
_ “Tiểu bạch hồ này không biết như thế nào lại chạy đến Vu Nam Sơn…Bị Cuồng Phong Đại Vương bắt đi rồi…Hình như ngày mai là sẽ bái đường thành thân đấy…”
Vừa nghe đến hai chữ “thành thân” lại còn là “ngày mai”, Tịch Nhạc càng thêm tức giận, mặt cũng bắt đầu đổi sắc, nắm tay kêu răng rắc, từ người bức ra sát khí ngập trời…Đồ đệ ngươi được lắm, mới đi có hai ngày mà đã câu dẫn được một vị Đại Vương rồi…Chờ ta tới đưa ngươi về sẽ hảo hảo cho ngươi biết thế nào là cơn thịnh nộ của Tịch Nhạc Thần Quân ta…Vi Âm và lão Thổ Địa lập tức nhanh chân tìm đường chạy mất, ngu gì ở lại, Tịch Nhạc một khi đã nổi giận thì hậu quả rất là khó lường nha…Qủa nhiên đúng là như vậy, sau một hồi “bão tố” đi qua, khắp nơi lại trở về yên ắng như cũ nhưng mà…cảnh vật xung quanh rất thê lương ah…Vi Âm thầm tiếc thương thay cho cả một vạt rừng bị hắn đốt ra tro…Híc, nếu như hắn mà còn chọc giận cái tên Tịch Nhạc kia thì sớm muộn gì cũng giống như chúng thôi…
Tịch Nhạc lạnh lùng liếc Vi Âm một cái rồi lại nhìn sang lão Thổ địa – hai con người mặt mày lem luốc đang núp sau một tảng đá – nói:
_ “Hai ngươi còn ở đó làm gì…Mau cùng ta đi tìm tên Cuồng Phong gì đó đi chứ!”.
Đối với hai người họ bây giờ mà nói lời của Tịch Nhạc chính là Thánh chỉ mà Thánh chỉ đã được ban ra thì làm sao bọn họ dám cãi…Lật đật chạy ra, lão Thổ địa đi trước dẫn đường, còn lại Tịch Nhạc và Vi Âm thì cùng đi theo sau…Vi Âm lén nhìn Tịch Nhạc khó hiểu…Hắn để ý, mỗi lần nhắc đến Tố Linh tiểu mĩ nhân thì Tịch Nhạc sẽ nổi giận…Nếu là hắn nhắc thì sẽ càng nổi giận…mà hình như Tịch Nhạc rất mẫn cảm với mấy từ ‘thành thân’, ‘hôn sự’…Nói chung là bất kể cái gì có liên quan đến chuyện hôn nhân đại sự của Tố Linh tiểu mĩ nhân thì hắn sẽ giống như một bình dấm chua trộn hỏa pháo…Khi nổ ra thì sẽ long trời lở đất kèm theo mùi dấm chua nồng nặc…Chẳng lẽ, Tịch Nhạc, hắn…động phàm tâm sao…Không thể nào…Trên Thiên giới có nhiều tiên nữ xinh đẹp như vậy hắn không nhìn lại đi nhìn trúng một tiểu bạch hồ chỉ mới tu luyện thành hình sao…Nhưng mà nghĩ kĩ lại, thấy Tịch Nhạc hắn động phàm tâm cũng có lý, Tố Linh tiểu mĩ nhân so ra bây giờ đã muốn đẹp hơn cả bảy vị Thất tiên nữ rồi…
Sau này mà lớn thêm chút nữa không biết sẽ đẹp như thế nào đây…mà nàng lại ngây thơ, trong sáng như vậy nữa chứ, làm người khác không khỏi sinh ra cảm giác muốn nâng niu, bảo vệ…Ai nha, hắn đang nghĩ gì vậy, chẳng lẽ hắn cũng động phàm tâm với nàng rồi sao…Không được, không được, hắn là Vi Âm Thần Quân cai quản điều luật Thiên giới nha…Không thể có thứ tình cảm nam nữ này mà quan trọng hơn là…tên Tịch Nhạc kia mà biết hắn tơ tưởng đến ‘đồ đệ yêu’ của mình thì thể nào cũng…nói chung là hắn sẽ chết không toàn thây…(Tố Tố*cười trộm*: “Chữ ‘yêu’ này có nghĩa gì thì không cần ta phải giải thích, các bạn cũng hiểu rồi ha…”)
_ “Haizzzz!…”
_ “Ngươi thở dài cái gì chứ…”.Tịch Nhạc thấy hắn hết đỏ mặt xấu hổ lại chuyển sang trắng bệch còn thở dài nữa, không khỏi cảm thấy lạ hỏi.
_Không…không có ah…Chúng ta tới nơi chưa vậy ?”.
Vi Âm đánh trống lảng
Tịch Nhạc cười gian liếc hắn thị uy, ý muốn nói: “Ngươi mà dám suy nghĩ bậy bạ gì là ta may luôn cái miệng của ngươi lại đấy!”…Vi Âm nhìn thấy biểu tình này của hắn, cảm thấy bất an vô cùng, bất giác đưa tay sờ lên cái miệng của mình, nhìn Tịch Nhạc, nuốt nước bọt…
_ “Tới rồi…tới rồi…Chính là thạch động trước mặt…” .
Lão Thổ địa cung kính chỉ vế một thạch động to lớn, còn có cửa nữa, trên đầu thạch động có khắc ba chữ Dã Phong Động…
_ “…….”.Tịch Nhạc không trả lời, mặt đằng đằng sát khí hung hăng đi tới trước cửa
_ “Được rồi,…
ông có thể đi…”.Vi Âm vừa nói vừa chạy theo sau Tịch Nhạc.
“Rầm, rầm…”.Cánh cửa bị Tịch Nhạc đập đến sắp vỡ làm đôi…Vi Âm thấy vậy, kéo tay hắn lại nói:
_ “Này, này,…ngươi đừng manh động nha…Ngươi đang bị thương đánh nhau không tốt đâu…”
_ “Ai nói ta đánh nhau…”
_ “Hử…Vậy thì ai đánh?…” .Vi Âm nghi vấn hỏi.
_ “Đương nhiên ngươi rồi…Ngươi có nhiệm vụ đối phó với tên Cuồng Phong kia, còn ta…tất nhiên là đi tìm đồ đệ về rồi…” .Tịch Nhạc liếc hắn, cười gian
_ “Taaaa…Tại sao chứ?…”.Vi Âm chỉ vào mình, nói lớn…
_ “Đương nhiên là ngươi rồi…Chẳng lẽ là ta…Đồ đệ của ta bị bắt đi chính là vì ngươi đấy…Cho nên ngươi có trách nhiệm giải quyết chuyện này…”.Tịch Nhạc bắt đầu đổ trách nhiệm cho Vi Âm. (Tố Tố: “Các bạn đọc giả thấy anh Tịch Nhạc có xứng với danh hiệu ‘Đại hồ ly’ chưa ? =_=)
Vi Âm cãi lại:
_ “Cái gì chứ…Tại sao lại tại ta?…”
Tịch Nhạc không thèm nhìn Vi Âm lạnh nhạt trả lời:
_ “Hừ…Nếu không phải tại ngươi chọc giận ta thì ta cũng không mắng đồ đệ làm nàng giận bỏ đi đến nỗi bị bắt…Mà nghĩ lại thì…tất cả chỉ tại cái mồm thối của ngươi nên mới ra nông nỗi này…cho nên…”
_ “Ách, ngươi không cần nói nữa…Ta đi là được chứ gì…”.Vi Âm thấy nụ cười uy hiếp của Tịch Nhạc không khỏi rùng mình, lui về sau mấy bước rồi chạy đi phá cửa…
Tịch Nhạc âm thầm đắc ý…Hắc hắc,…Vi Âm ơi là Vi Âm…lần này ta sẽ giúp ngươi chừa cái thói xấu mồm xấu miệng nha!…
Chương 7: Huyết chiến – Hiệp một: Vi Âm và Cuồng Phong
_ “U , oa,…Ta không muốn thành thân đâu…Sư phó, ngươi mau đến cứu đồ nhi ah…”.Đây đã là lần thứ n* Tố Linh nói câu này…Sau khi biết mình ngày mai mình sẽ trở thành tân nương tử của người ta thì nàng đã bám riết theo sói yêu mà năn nỉ…Nhưng hình như hắn làm bằng sắt hay gì đấy mà chẳng thèm liếc nàng lấy một cái, an nhiên bỏ nàng qua một bên muốn làm gì thì làm…Còn Tố Linh cũng đâu có vừa, nàng nhảy lên mình hắn, nhéo nhéo cái tai to của hắn, hết nhéo lại còn cắn vào bả vai của hắn, vừa làm nàng vừa không ngừng mè nheo, mít ướt, khóc than đủ thứ…nhưng hắn vẫn lãnh đạm như cũ, không thèm quan tâm tới nàng, nhắm mắt lại cuộn mình vào chăn…Tố Linh tức đến sặc máu, tiếp tục mè nheo nhưng đến nửa đêm, khóc than, bày trò mệt quá nên cũng lăn ra ngủ lúc nào không biết…
Đợi nhịp thở của nàng đều lại…sói yêu mới từ từ mở đôi mắt bạc xinh đẹp ra nhìn nàng…Đứng lên, lắc mình một cái, biến về nhân hình…Dáng người cân đối khoác lên mình trường bào màu bạch viền đen, cổ áo hơi trễ ra kín kín hở hở, lộ ra một chút xương quai xanh, sáu phần tuấn mĩ bốn phần mị hoặc, tóc xám bạc mềm mại tùy ý xõa ra, rủ xuống vai,…ngũ quan tinh xảo, không tỳ vết, đôi mắt màu bạc vẫn lạnh lùng, sáng quắc ngắm nhìn dung nhan diễm lệ đang ngủ say của nàng, khóe môi cong lên…Hắn nhìn cũng không tệ, có thể đem so với Tịch Nhạc và Vi Âm nha!…Đồ đệ của Tịch Nhạc Thần Quân quả nhiên không giống yêu quái bình thường…Đẹp thì đủ đẹp, ngốc cũng đủ ngốc,…ngây thơ, trong sáng cũng không thiếu…lại rất phiền phức nữa…Nhưng mà…lấy nàng rồi cuộc sống sau này của hắn sẽ không nhàm chán nữa ah…Hắn nghĩ…
_ “Sư phó…Ngươi đừng có giận nha!…
Đồ nhi hứa lần sau không dám nữa đâu…”.Tố Linh nói mớ mấy câu, tuy giọng nói rất nhỏ nhưng cũng bị sói yêu nghe thấy…
_ “Hừ, ngay cả trong mơ mà cũng dám nhắc tới nam nhân khác…Đợi sau khi thành thân rồi ta sẽ tính sổ với nàng một lượt…”.Sói yêu nhíu mày, hừ lạnh một tiếng lẩm bẩm mấy câu…
_ “Sư phó,…
đồ nhi lạnh…”.Bình thường ngủ chung một chỗ với Tịch Nhạc, coi hắn như cái ấm lô quen rồi cho nên rất tự nhiên Tố Linh cảm thấy thiếu đi cái cảm giác ấm áp quen thuộc mà sinh ra cảm giác lạnh lẽo…
Sói yêu cười khổ…Rốt cuộc là hắn đang làm đúng hay sai đây?
Trong núi còn rất nhiều nữ yêu muốn làm nương tử của hắn…Hắn không thèm nhìn tới lại đòi đi lấy một tiểu yêu mới thành hình người lại ngốc nghếch phiền phức không chịu được…Nhưng khi nhìn thấy Tố Linh khẽ nhíu mày, co rúm người lại thì hắn bắt đầu cảm thấy có chút đau lòng…Hắn lắc đầu, thở dài, nằm xuống cạnh Tố Linh, vòng tay ôm chặt nàng vào trong lồng ngực rắn chắc của mình…Tố Linh cũng rất tự nhiên nép mình vào đó cảm thụ hơi ấm từ ‘cái ấm lô sống’ kia…(Tố Tố*cầm mi-cờ-rô, phỏng vấn*: “Làm sao huynh lại chịu được hay thế ?”.Cuồng Phong: “…” )…Sói yêu âm thầm nghĩ…Có lẽ mình đã làm đúng…Lấy nàng về làm nương tử cũng không phải là một ý tồi…Một mũi tên trúng hai con nhạn…Thật sự đối với hắn mà nói đây chính là một cuộc giao dịch có lợi nhất từ trước đến nay…
Sáng sớm hôm sau…
“Rầm, rầm”.Bên ngoài không ngừng vang lên tiếng đập cửa…
“Cuồng Phong, ngươi mau ra đây cho ta…”.Một tiếng hét chói tai vang lên…
Tố Linh bị tiếng đập cửa cùng tiếng hét đánh thức, nàng ngồi dậy, lấy tay dụi dụi mắt…
_ “Ngươi là ai ?
Sói yêu đâu rồi…”.Tố Linh nhìn nam nhân trước mặt, tay còn đang ôm mình không khỏi nghi hoặc hỏi…
_ “Ta chính là sói yêu…”.Giọng nói mang sáu phần trào phúng bốn phần lạnh nhạt đáp lại câu hỏi của Tố Linh.
Nàng mở to cặp mắt phượng xinh đẹp nhìn hắn không chớp nói:
_ “Ngươi là hắn…Vậy sao hôm qua ngươi không hiện thân luôn mà đợi đến bây giờ mới…”
Giọng nói đanh thép lập tức cắt ngang lời Tố Linh:
_ “Bởi vì hôm nay mới là ngày trăng tròn…Nàng đừng hỏi nữa, ở đây chờ ta, không được phép đi đâu hết rõ chưa…”
Tố Linh nhìn hắn gật gật đầu nói:
_ “Ân, ta đã biết…Nhưng có chuyện gì vậy?…”.Bên ngoài lại vang lên tiếng đập cửa…Tố Linh tò mò nhìn hắn…
_ “Nàng không cần lo, ta có một số chuyện cần giải quyết…”.Nói xong hắn quay lưng đi thẳng ra ngoài…Tố Linh ngây ngốc ngồi một chỗ…Hừ, càng cấm nàng càng làm cho hắn xem…Chắc chắn là có chuyện xảy ra hoặc có thể là…sư phó tới cứu nàng nga!
Tố Linh hi vọng mình đoán đúng, tuy là người này là ân nhân cứu mạng của nàng nếu so về dung mạo hắn với sư phó của nàng là một chín một mười nhưng nếu so về khoảng tâm tính tốt thì sư phó của nàng chỉ bằng một nửa của hắn…Nhưng mà nàng không muốn thành thân nha!
Nàng còn muốn tranh thủ tận hưởng cuộc sống tươi đẹp chưa muốn chui vào nấm mồ hôn nhân đâu á…Nghĩ vậy, nàng đứng lên, hướng phía ngoài chạy đi…
_ “Cuồng Phong ngươi là đồ con rùa…Mau ra đây đấu với lão tử nào…”.Vi Âm không tình nguyện kêu gào…Nhưng cửa vẫn đóng im ỉm…Ngọc đế tại thượng, làm ơn mở cánh cửa ra giúp thần với…Thần mệt lắm rồi ah…Vi Âm tay cầm kiếm cầu khẩn…Lúc đang định dùng phép phá luôn cái cửa thì nó đột nhiên mở ra…Khói bụi mù mịt, một cái bóng lướt qua người Vi Âm…Vi Âm thủ thế, dùng phép xua đi đám bụi, lên tiếng:
_ “Xem ra, Cuồng Phong Đại Vương quả nhiên người đúng như tên không phải tầm thường…”
Một cái bóng lại vụt qua chỗ Vi Âm, nhảy lên mỏm đá gần đó, một làn khói tỏa ra, Vi Âm nhìn nam nhân đứng trước mặt mình, cười nói:
_ “Cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi sao…Ta còn tưởng ngươi là rùa rụt cổ nữa chứ…”
Cuồng Phong nhìn Vi Âm một cái, lãnh đạm lên tiếng:
_ “ Ngươi không phải Tịch Nhạc…Ngươi là ai?
Đến đây với mục đích gì?…”
Vi Âm ưỡn ngực, tự mãn:
_ “Ta là Vi Âm Thần Quân, chưởng quản Thiên quy…Ta đến để thu phục ngươi…”
Cuồng Phong hừ lạnh một tiếng:
_ “Hừ, chỉ là một tên tiểu thần trên Thiên giới vậy mà cũng đòi thu phục bổn vương…”
_ “Ngươi…Thật quá tự cao rồi…Để xem, ta làm sao thu phục ngươi…”.Vi Âm tức khí, vung kiếm lên…
Cuồng Phong rất nhanh đã né được, nhảy lên cành cây…Vi Âm nhận thấy hắn đã né tránh được đòn tấn công của mình thì lập tức thi triển Tiên pháp điều khiển thanh kiếm phân ra làm bảy thanh khác, hướng thẳng tới chỗ Cuồng Phong…Hừ, để xem ngươi làm sao thoát khỏi Thất Kiếm Trận của ta…Cuồng Phong phi thân ra một bãi đất trống giữa rừng trúc gần đó chú tâm đối phó với Thất Kiếm Trận đanh vây xung quanh…Hắn biến ra một cây roi da, roi đầu tiên vung lên cuốn lấy một thanh kiếm.
Mấy thanh kiếm khác lợi dụng cơ hội Cuồng Phong đang bận rộn mà lần lượt tập kích hắn, khiến hắn có chút chật vật.
Cuồng Phong rất tự giác buông thanh kiếm kia ra…Thanh kiếm đó phút chốc lại trở về chỗ cũ, tiếp tục cùng sáu thanh kia vây quanh người Cuồng Phong…Nhưng hắn đã nhanh trí, sử dụng tốc độ của mình làm bụi cuốn mù mịt, dần dần tạo thành một cơn lốc bụi, mấy ngọn cây xung quanh cũng lay động giữ dội…Cơn lốc bụi đó đã làm chắn toàn bộ tầm nhìn của Vi Âm khiến hắn có chút khó khăn nhưng hắn lại bình thản như không tiếp tục duy trì Thất Kiếm Trận.
Vi Âm cũng gia tăng thêm phép thuật làm bảy thanh kiếm lúc đầu tiếp tục phân ra thành bảy thanh nữa…Nhiệm vụ của hắn chính là giữ chân tên Cuồng Phong này càng lâu càng tốt, để Tịch Nhạc cứu ‘đồ đệ yêu’ của hắn ra…Cuồng Phong sau hồi lâu thì nhận thấy có chút bất thường, tại sao Vi Âm lại không tấn công hắn mà chỉ nhốt hắn trong Thất Kiếm Trận…Đột nhiên hắn phát hiện ra một chuyện…Tịch Nhạc Thần Quân đáng lẽ ra phải là người đối phó với hắn mới phải chứ…Tại sao lại không thấy đâu?…Chẳng lẽ…Thôi chết!
Mắc mưu rồi…Hắn phải tìm cách thoát khỏi đây càng nhanh càng tốt nếu không công sức xem như đi tong…Vẫn tiếp tục tạo lốc xoáy, hắn bây giờ đã có thể tạo ra một siêu lốc có thể cuốn bay mọi thứ…Mấy gốc cây trong phạm vi trăm mét đều bị cuốn vào trong đó…Nhưng Vi Âm vẫn ngồi yên bất động, cố gắng sử dụng Thất Kiếm Trận dần dần thu hẹp kích thước của cơn lốc đó…Giằng co một hồi, cơn lốc cũng biến mất nhưng Cuồng Phong thì đã không thấy đâu nữa…Vi Âm kinh ngạc thu hồi trận pháp, chạy lại gần đó xem chỉ thấy một đụn cát nhỏ ở đó…Vi Âm thầm lo lắng thay cho Tịch Nhạc và Tố Linh, lẩm bẩm một câu:
_ “Thông minh lắm, còn biết sử dụng thuật độn thổ để thoát thân kia đấy…Cuồng Phong này quả nhiên không dễ đối phó…Tịch Nhạc, tiểu mĩ nhân, ta mong hai người sẽ không gặp phải chuyện gì !” (Tố Tố *cầm chiêng đánh một cái* : “Hiệp một kết thúc…Phần thắng thuộc về Vi Âm ca ca…Vì Cuồng Phong ca ca đã bỏ giữa chừng…>’_’ov-<
Bốn người kia nhìn nhau rồi liền lén đi theo sau Tố Linh và Tịch Nhạc…Tố Linh dẫn Tịch Nhạc về tân phòng của bọn họ hôm qua, đóng cửa lại…Tứ vị Thần Quân chạy theo sau, ghé tai vào vách tường nghe lén
_ “Ngươi vẫn chứng nào tật nấy…Mau úp mặt vào tường cho ta…”
_ “Nương tử, không phải nàng…”.
_ “Mau úp mặt vào tường bằng không ta liền hưu ngươi…”
_ “Nương tử đừng nóng, vi phu làm ngay…”
Tịch Nhạc ủy khuất đi đến úp mặt vào tường…
Tố Linh tay cầm cây roi, đi đi lại lại quanh Tịch Nhạc, miệng không ngừng giảng đạo…
Bên ngoài, bốn người kia âm thầm che miệng cười trộm…Tịch Nhạc Thần Quân nổi tiếng nóng như lửa lại hay trả thù riêng cuối cùng cũng có ngày hôm nay.
Xem ra mối hận trong lòng mấy ngàn năm nay của bọn họ cuối cùng cũng được phá bỏ rồi…
“Chi nha!”
Cửa phòng mở ra, một gương mặt cực kì khủng bố nhìn chăm chăm bọn họ…Bốn người ôm lấy nhau, khóc không ra tiếng…
_ “Các ngươi cũng vào đây cho ta…”.Tố Linh giơ cây roi đang cầm trong tay ra quát một tiếng.
Bốn người lồm cồm đi vào trong…
_ “Các ngươi cũng có tội…Mau đi úp mặt vào tường cùng Tịch Nhạc sám hối ba ngày cho ta…Kẻ nào dám trốn ta lập tức cách chức, cho xuống trần làm Thái giám…”
Năm người đồng thời run rẩy…Ngọc Đế ah!
Tại sao lại cho bọn ta gặp phải nữ nhân khủng bố này á…Còn tên Tịch Nhạc này nữa, tại sao cưới ai không cưới lại cưới phải nữ nhân này làm bọnn họ cũng bị vạ lây rồi này…Bốn người căm hờn nhìn sang Tịch Nhạc đang cười khổ…
_ “Các ngươi còn nhìn cái gì mau úp mặt vào tường đi…”
Lệnh vừa ban ra năm người đều nhanh chóng làm theo không dám hó hé nửa câu.
Haizzz, xem ra sau này Thiên Đình sẽ có nhiều sóng to gió lớn đây!
Cũng kể từ đó, mọi người không còn sợ Tịch Nhạc Thần Quân khó khăn, nóng tính, lại hay trả thù riêng nữa mà đâm ra sợ Tố Linh vì nếu chọc giận nàng thì sẽ có kết cục rất thê thảm ah…Không những bị nàng giáo huấn mà còn bị Tịch Nhạc Thần Quân phanh thây, xẻ thịt áh…Cho nên, trên Thiên Đình có lưu truyền một lời khuyên cho những ai xui xẻo gặp phải bọn họ thì…ba mươi sáu kế, tẩu vi là thượng sách…
( P/S: “Nhớ comt khích lệ tinh thần cho ta viết tiếp mấy truyện khác…Dạo này ta đang rất lười đấy…=’_’=)
Toàn văn Hoàn
Sư phó…Phiên ngoại: Chân tình sẽ có ngày được đền đáp…
P/S: Vậy là toàn văn đã chính thức hoàn rồi đó…Híc, Cuồng Phong ca thật vĩ đại..
Ngày ấy nhìn thấy nàng trong rừng, một thân một mình ngồi khóc…Ta tò mò, đi theo sau nàng một lúc lâu mà nàng vẫn không hay biết gì…Thấy nàng càm ràm, mắng trời chửi đất, ta không khỏi cảm thấy tức cười.Mãi đến khi nàng biến về nguyên hình là một tiểu bạch hồ, ta mới lờ mờ nhớ tới chuyện bọn tiểu yêu bẩm cáo mấy ngày trước…Lúc đó thấy nàng toàn thân ướt sũng, nằm co dưới gốc cây, ta cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ biết là phải đưa nàng về…Đưa nàng về rồi ta mới cho người âm thầm đi điều tra thân thế của nàng…Thật không ngờ, nàng lại là Bạch Tố Linh, đồ đệ của Tịch Nhạc Thần Quân, kẻ thù không đội trời chung của ta…Vốn định sẽ dùng nàng làm điều kiện để giết chết Tịch Nhạc nhưng thấy bộ dáng ngốc nghếch của nàng, ta lại thay đổi ý định, muốn trêu ghẹo nàng một chút…
Ta hỏi nàng: “Có hối hận khi gặp ta không? ”
Không nghĩ rằng tuy nàng run như cầy sấy lại dứt khoát trả lời: “Không”…Bởi vì nàng cho rằng ta là một con sói tốt…Lúc đó ta thật muốn nói với nàng: “Nàng thật sự rất ngốc…”
Nhưng không làm sao nói được…
Bất chợt ta lại nảy ra một ý định: biến nàng thành nương tử của ta…Lúc đó, Tịch Nhạc mà biết đồ đệ mà mình yêu quý thành thân với kẻ thù của mình thì chắc chắn sẽ tức đến chết…Khi ta nói ý định này ra với nàng, nàng lại thẳng thừng từ chối ta…Bắt buộc ta phải nêu ra lời nói vô tình của nàng khi nàng ở trong rừng hôm trước…Ta nhìn bộ dáng ai oán, ăn vạ của nàng thì không hiểu sao lại cảm thấy nàng vô cùng đáng yêu…Vốn nghĩ quyết định này của ta chắc là không sai…Nửa đêm nghe nàng nhắc đến tên Tịch Nhạc kia làm ta cảm thấy vô cùng bức bối khó chịu, chỉ muốn ngay lập tức giết chết hắn ta…
Sáng hôm sau đúng như dự tính của ta, tên Tịch Nhạc kia đã dẫn xác tới nhưng không ngờ, người mà ta đụng phải lại là Vi Âm Thần Quân…Ta biết mình bị trúng kế ‘điệu hổ ly sơn’ thì muốn ngay lập tức trở về đem nàng giấu đi nhưng không tài nào thoát ra Thất Kiếm Trận được…Đến khi ta thoát được, trở về tìm nàng thì không thấy nàng đâu…Ta biết ngay là nàng đã cãi lời ta, bị lạc trong mê cung rồi…Lúc ta vừa đến nơi thì thấy nàng đang nằm trong vòng tay của Tịch Nhạc…Lúc đó ta thật sự nổi điên lên, muốn phanh thây hắn ra làm trăm mảnh…
Ta đánh nhau với hắn một trận…Đến cuối cùng, ta vẫn thua hắn…Thù hận không thể trả làm ta cảm thấy đau lòng vô cùng nhưng ta lại càng đau hơn khi biết Tịch Nhạc cũng yêu Tố Linh…Ngoài miệng hắn không thừa nhận nhưng ta biết trong thâm tâm hắn đã xuất hiện hình bóng của nàng…mà trong mắt nàng thì cũng chỉ có mình hắn…Ta tự nói với mình rằng sẽ giành lại nàng bằng mọi giá…Chỉ khi nào nàng thừa nhận bản thân mình yêu hắn thì lúc đó ta sẽ buông tay…Thật không ngờ nàng lại tự nhiên biệt tích suốt một ngàn năm…Một ngàn năm, ta đi tìm nàng khắp nơi…trong một ngàn năm này ta cũng có đi tìm Tịch Nhạc tỷ thí với hắn mấy lần…Nhưng pháp lực của Tịch Nhạc lại đột nhiên tăng vọt, cùng lắm ta cũng chỉ có thể hòa với hắn…Khi ta hiểu rõ căn nguyên gia tộc bị tận diệt thì mối thù trong lòng cũng từ từ bỏ xuống…mà thay vào đó là hình bóng của nàng, càng ngày càng sâu đậm, càng ngày càng rõ nét…Đến cả ta cũng không thể nào khống chế được…
Mãi đến khi nghe tin dưỡng nữ của Ngọc Đế kén phu, ta mới biết nàng chính là Thiên giới Công chúa mà mọi người đồn đại bấy lâu…mà quan trọng hơn là nàng sắp lấy phu quân…Lúc đó ta cũng không suy nghĩ nhiều…lập tức đến Thiên Đình ngăn cản…
Cũng may là ta đến kịp, nếu không, nàng đã trở thành hôn thê của Tịch Nhạc…Ta và hắn lại đấu thêm một trận nữa…nhưng lần này là để giành lấy nàng…
Lúc ta và hắn đang đánh đến hồi gây cấn thì nàng lại xuất hiện ngăn cản…
Nàng nói nàng nợ ta, nàng nói nàng có lỗi với ta…
Nàng nói nàng chỉ xem ta như huynh trưởng, người mà nàng yêu là Tịch Nhạc…Trái tim ta như nghẹn lại, không thở nổi…
Ta cố dùng tất cả sức lực hỏi nàng…nếu gặp ta trước, nàng sẽ yêu ta chứ…Nàng không trả lời ta mà chỉ khóc, ta thấy nàng khóc thì đã biết đáp án…
Một ngàn năm chấp niệm, một ngàn năm si cuồng, một ngàn năm chờ đợi của ta đã hóa thành mây khói…
Thôi đi, có lẽ ta phải buông tay, chúc phúc cho nàng…Chỉ cần nàng vui vẻ, chỉ cần nàng hạnh phúc là ta đã cảm thấy một ngàn năm này của ta không uổng phí…
Ta đau đớn tận tâm can chấp nhận thua cuộc, rời đi…Quyết định sẽ xóa bỏ hình bóng của nàng vĩnh viễn…Ta vốn nghĩ sau khi nghe tin Tố Linh và Tịch Nhạc thành thân, ta sẽ từ bỏ tất cả, lui về quy ẩn ở Vu Nam Sơn…
Nhưng tạo hóa trêu ngươi…Mấy ngàn năm sau, ta lại gặp được một người khác, nàng tên là Hạ Nguyệt…Nàng…chỉ là một người bình thường, chỉ có điều…dung mạo của nàng…có đến bảy phần giống Tố Linh…Nhìn thấy Hạ Nguyệt, ta lại không cầm lòng được…nhớ đến hình bóng năm xưa…
Hạ Nguyệt cũng đơn thuần giống Tố Linh ngày xưa, cái gì cũng không hiểu…Ta cũng không biết tại sao bản thân mình lại quá lo chuyện bao đồng…hết lần này tới lần khác cứu mạng nàng…
Ta đâu cần nàng trả ơn nhưng tại sao nàng cứ lẽo đẽo đi theo sau ta, bám riết không buông…
Ta đuổi nàng đi…Nàng không đi, nàng chỉ mỉm cười, tiếp tục theo ta
Ta nói với nàng…ta là yêu…Nàng vẫn không đi, vẫn chỉ mỉm cười, nói…nàng đã biết từ lâu…
Ta lại nói…muốn ăn thịt nàng…Nàng một thoáng im lặng, lại nói nếu như vậy có thể làm ta cười được thì nàng cũng cam lòng…
Ta sững người vấn nàng, tại sao lại vì ta làm nhiều chuyện như vậy…Nàng không trả lời ta, chỉ âm thầm lau nước mắt…
Ta bất giác nhớ ra rằng kể từ lúc Tố Linh nói yêu Tịch Nhạc đến giờ thì ta cũng chưa bao giờ cười…Hỉ, nộ, ái, ố trong lòng ta cũng đã sớm chết lặng từ lúc nào mà ta cũng không hề hay biết…Ta chợt nghĩ, phải chăng tạo hóa đã ngầm sắp xếp một mối lương duyên mới không?…Mấy năm sau, nàng vẫn đi theo ta…Ở bên cạnh nàng ta lại một lần nữa mỉm cười, hình bóng của Tố Linh cũng từ từ biến mất mà vị trí đó trong lòng ta cũng đã từ từ bị nàng thay thế…Lúc đó, ta đã biết ta thật sự yêu nàng…
Lúc ta thổ lộ với nàng…Nàng lại không nói gì…Chỉ hỏi ta một câu:
_ “Chàng sẽ tha thứ cho tất cả lỗi lầm của ta chứ…”
Ta ngạc nhiên nhìn nàng gật đầu…Nàng lại hỏi ta:
_ “Chàng sẽ đợi ta chứ…”
Ta cũng gật đầu…
Đêm đó, nàng lặng lẽ rời đi, bỏ lại ta…Ta không khỏi một lần nữa cảm thấy mất mát…Ta tự nói với mình, lần này ta sẽ thật sự từ bỏ, không bao giờ dính đến chuyện tình cảm nam nữ nữa…Thật không ngờ…mấy ngày sau nàng lại đến tìm ta, lần này ngoài nàng ra còn có…Vi Âm, Thanh Hiên, Tinh Vũ và Khúc Du Thần Quân ngay cả…Tịch Nhạc…và Tố Linh cũng có mặt…nhìn thấy Tố Linh, lòng ta lại quặng đau từng hồi…Hạ Nguyệt nói với ta…bọn họ…chính là phụ mẫu và thúc thúc của nàng…
Đầu óc ta rối loạn vô trù…Tại sao ta lại không nghĩ ra chứ…Hạ Nguyệt ngoài bảy phần giống Tố Linh ra thì ba phần còn lại chính là giống Tịch Nhạc…Còn nữa, nàng lại là thần tiên nhưng bấy lâu nay lại không hề để lộ Tiên khí cùng pháp thuật ra làm ta tưởng lầm rằng nàng chỉ là phàm nhân bình thường…Hạ Nguyệt thấy ta không nói gì thì liền nói:
_ “Nếu như chàng hối hận…Hay không muốn tha thứ cho ta…thì ta cũng không trách…Hôm nay ta dẫn họ tới là vì muốn thú nhận tất cả với chàng…”
Nói xong thì nàng quay người rời đi mà nước mắt như mưa…Ta không khỏi đau lòng, níu giữ nàng lại…Ta đã bỏ lỡ Tố Linh rồi…Lần này, ta nhất định sẽ không bỏ lỡ Hạ Nguyệt nữa…
Về sau, ta có hỏi Hạ Nguyệt…Tại sao lại yêu ta…Nàng nở nụ cười ấm áp, nói:
_ “Lúc ta còn nhỏ, mẫu thân đã kể câu chuyện tình của người và phụ thân cho ta nghe…Lúc đó, ta cũng chỉ cảm thấy đó chỉ là một câu chuyện phiếm…có giá trị kỉ niệm…Mãi sau này, khi lớn lên, ta mới cảm thấy câu chuyện của mẫu thân không chỉ đơn thuần là một câu chuyện vui…Ta thấy ngưỡng mộ tình yêu của họ, thấy các vị thúc thúc rất trẻ con, cũng rất hài hước…Nhưng ta lại cảm thấy tiếc và cảm thông cho chàng…Cũng cảm thấy như vậy là không công bằng với chàng…Tình cảm đó, ta cũng chỉ để trong lòng…
Sau này khi xuống hạ giới, gặp được chàng, đi theo chàng, ta mới cảm thấy kính phục sự kiên cường và lòng vị tha của chàng…Lúc đó ta cũng chỉ nghĩ, mình phải giúp chàng tìm một người khác hay chí ít cũng có thể giúp chàng trở lại làm một Đại Vương phong thái uy nghiêm, tự do, tự tại như trước khi gặp mẫu thân ta…Dần dà, ta lại không biết vì cái gì và từ lúc nào đã yêu chàng quá sâu đậm không thể quay đầu lại được nữa…Chàng có biết không?…Lúc ta nói với họ ta sẽ đi theo chàng…phụ thân và các vị thúc thúc đã phản đối kịch liệt…chỉ có mẫu thân là ủng hộ cho ta…Cũng nhờ có mẫu thân mà phụ thân và các thúc thúc mới chấp nhận cho ta kết duyên với chàng…”
Ta tự hỏi…Nếu như ngày xưa, bản thân ta cố chấp, không chịu buông tay thì sẽ như thế nào…Liệu bây giờ ta có thể hạnh phúc như thế này hay không…hay sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, mãi mãi không thể thoát ra…
Ta bất giác nhận ra…
Hạnh phúc là do chính mình nắm lấy, trân trọng và bảo vệ…
Nhưng nếu hạnh phúc đó không thuộc về mình thì hãy chấp nhận buông tay…đi tìm một hạnh phúc khác thực sự thuộc về mình…Chỉ có hạnh phúc thật sự mới có thể tồn tại vĩnh cửu theo thời gian…