Ngôn Tình Sự Hối Hận Muộn Màng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,531
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
su-hoi-han-muon-mang-zhihu.jpg

Sự Hối Hận Muộn Màng
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Vào năm thứ ba sau khi tôi qua đời, khi mẹ tôi trốn ở Tây Tạng vì nợ nần, cuối cùng bà không thể không gọi cho Lục Thành:

"Lục……"

Lục Thành cười lạnh: "Chúng ta ly hôn ba năm rồi em mới thấy hối hận à? Bạch Y Y, tôi nói cho em biết, sau ly hôn hối hận nên muốn quay về sao? Nằm mơ đi, lão tử bây giờ không thích em nữa!"

"Bạch Y Y, cho dù em có dùng t.ự t.ử uy hiếp tôi thêm lần nữa, tôi cũng sẽ không phục hôn với em đâu."

Giọng mẹ tôi có chút nghẹn ngào: “Không phải, Lục Thành, nếu không phải do quá túng quẫn dì cũng không dám quấy rầy con, Y Y đã chế.t rồi, con có thể niệm tình khi hai đứa kết hôn cho dì mượn chút tiền không... Dì xin con đấy..."

"…Lúc nãy dì nói gì cơ?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sự Hối Hận Muộn Màng
Chương 1


1

Lúc tôi còn sống mẹ tôi thường phàn nàn sao lại sinh ra một đứa mất nết như vậy.

Bà ấy không thích tôi và ghét tôi vì tôi là con gái.

Vì bố tôi nghiện rượu nên tôi thường chứng kiến cảnh bố say khướt về nhà vào ban đêm và đánh mẹ tôi vì thua cá độ.

Bố tôi sẽ quay sang và đánh đập tôi sau khi đánh mẹ tôi. Mẹ tôi cho rằng con gái là vô dụng, sau khi bố tôi say rượu qua đời, nửa đêm mẹ tôi thường véo tay tôi đến tìm bầm cả lên.

Bà mắng tôi là đồ thất bại, bà nói tôi không phải là con trai nên rất vô dụng.

Biết tôi và Lục Thành yêu nhau, bà ấy lại véo tay tôi mắng: "Đồ khốn! Đàn ông đều không phải thứ tốt lành gì, mày phải nhớ kỹ, phải kiếm nhiều tiền!"

Sau khi kết hôn, tôi đưa hết số tiền kiếm được cho mẹ để mẹ không phải lo cơm ăn áo mặc. Tôi làm việc cả ngày lẫn đêm, còn Lục Thành thì ngày càng thất vọng về tôi.

Bạn anh cười nói sau lưng anh: "Lục Thành, cậu lấy phải cô vợ cuồng công việc rồi, sao vợ cậu lại đáng sợ như vậy chứ?"

Lục Thành lúc đầu chỉ là cười cười.

Về sau, nụ cười ngày càng có ý nghĩa khác.

Sau khi tôi tăng ca ba đêm liên tiếp về, anh mắng tôi bị điên:

"Bạch Y Y, em bị điên à? Thân thể sắt thép cũng không chịu nổi tăng ca như vậy, em từ chức đi, anh nuôi em không phải sướng hơn sao?"

Tôi mệt đến nỗi xuất huyết dạ dày, nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu: “Không được”.

2

Lục Thành là một công tử nhà giàu, anh ta ngậm thìa vàng từ khi còn nhỏ, đương nhiên chưa bao giờ nếm trải mùi vị nghèo khó.

Anh ta cho rằng tôi không ốm mà rên, thích trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, giả vờ để cho anh ta thấy.

Anh bắt đầu cả đêm không về nhà.

Cuối cùng, khi tôi ở lại tăng ca cho đến 11:30, tôi phát hiện Lục Thành đang hôn một người phụ nữ ở tầng dưới, anh ta ôm chặt lấy người phụ nữ đó, như thể anh ta muốn khảm cô ta vào tận xương tủy, cho đến khi đôi môi mỏng của anh ta dính đầy son.

"Lục Thành."

Khi nghe thấy giọng tôi, anh ta cười đến gần tôi: "Bạch Y Y, không phải tất cả phụ nữ đều bận rộn giống như em đâu."

"Họ có nhiều thời gian hơn em, em biết không?"

Người phụ nữ anh ta đang ôm có thân hình mê người, trên mặt trang điểm lộng lẫy.

Bụng tôi bắt đầu đau nhói, hơi buồn nôn.

"Lục Thành, như em đã nói, em không thể từ chức."

Lục Thành tức giận cười: "Được, em là người bận rộn, không thể từ chức? Vậy chúng ta ly hôn đi."

Tôi nén nghẹn nơi cổ họng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của anh: “Anh nói thật à?”

Lục Thành cười hôn người phụ nữ bên cạnh: "Đúng vậy, như tôi đã nói, ly hôn đi, Bạch Y Y."

"Tôi mệt mỏi với một người phụ nữ nhàm chán như em!"

Anh ta ném hành lý của tôi từ nhà xuống lầu, tôi cúi đầu loạng choạng nhặt quần áo lên.

Lúc này điện thoại rơi ra khỏi túi.

Màn hình sáng lên, là tin nhắn của mẹ tôi, mẹ chỉ nhắn một câu:

"Tiền tháng này khi nào mới gửi?"

3

Tôi chế.t vì ung thư dạ dày, trước khi chế.t tôi đã chuyển hết số tiền mình có cho mẹ. Tôi đã không làm điều trị bởi vì điều đó sẽ tốn rất nhiều tiền.

Lúc đầu mẹ tôi không biết tôi đã chế.t.

Khi bà ấy nhận được số tiền lớn, lần đầu tiên bà ấy gửi tin nhắn lại cho tôi.

Đó là lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm bà ấy nói yêu tôi, nhưng tiếc là tôi không thể nhìn thấy điều đó nữa.

"Con gái, con thực sự là đứa con tốt nhất của mẹ! Mẹ yêu con."

Bà không biết rằng, con gái bà đã chế.t.

Tôi không biết tại sao linh hồn của tôi vẫn chưa được đầu thai, có thể là do cả đời tôi đã sống vì người khác.

Tôi có chút buồn chán khi phải ở thế giới này, nhưng cuối cùng linh hồn tôi không thể không trôi dạt về phía mẹ tôi, tôi chỉ muốn xem mẹ đã sử dụng tiền vào đâu.

Mẹ tôi mua một sợi dây chuyền vàng to bằng số tiền đó, bà đi khoe với hàng xóm rằng lần đầu tiên con gái bà thành đạt.

Nhưng hàng xóm lại chế nhạo: “Con gái dù sao cũng phải lấy chồng, hiếu thuận đến đâu cũng là người nhà khác, không tốt bằng con trai.”

Mặt mẹ tôi biến sắc, bà thấy cũng có lý, mở tin nhắn điện thoại ra, tôi thấy mẹ gửi cho tôi một tin nhắn phàn nàn:

“Nếu không phải tại con, mẹ đã không phải sống vất vả như vậy rồi, không có con trai nương tựa.”

Bà ấy gõ và xóa trên bàn phím, cố gắng tìm một từ thích hợp để có thể chọc tức tôi dữ dội hơn.

Lúc này chuông điện thoại reo lên:

"Bà là mẹ của Bạch Y Y?"

Mẹ sốt ruột nói: “Là tôi, có chuyện gì vậy?”.

"Thật xin lỗi, cô Bạch được phát hiện đã chế.t ở ngôi nhà đang thuê, mới khám nghiệm xong, chắc là đã chế.t được một khoảng thời gian rồi, bà là người thân duy nhất của cô ấy, có thể tới ký tên không?"

Sắc mặt của mẹ tôi thay đổi rõ rệt.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà ấy tái nhợt như vậy: "Không thể nào! Con gái tôi sẽ không chế.t! Nó vẫn sống khỏe mạnh! Mấy ngày trước nó còn chuyển tiền cho tôi!"

1

Lúc tôi còn sống mẹ tôi thường phàn nàn sao lại sinh ra một đứa mất nết như vậy.

Bà ấy không thích tôi và ghét tôi vì tôi là con gái.

Vì bố tôi nghiện rượu nên tôi thường chứng kiến cảnh bố say khướt về nhà vào ban đêm và đánh mẹ tôi vì thua cá độ.

Bố tôi sẽ quay sang và đánh đập tôi sau khi đánh mẹ tôi. Mẹ tôi cho rằng con gái là vô dụng, sau khi bố tôi say rượu qua đời, nửa đêm mẹ tôi thường véo tay tôi đến tìm bầm cả lên.

Bà mắng tôi là đồ thất bại, bà nói tôi không phải là con trai nên rất vô dụng.

Biết tôi và Lục Thành yêu nhau, bà ấy lại véo tay tôi mắng: "Đồ khốn! Đàn ông đều không phải thứ tốt lành gì, mày phải nhớ kỹ, phải kiếm nhiều tiền!"

Sau khi kết hôn, tôi đưa hết số tiền kiếm được cho mẹ để mẹ không phải lo cơm ăn áo mặc. Tôi làm việc cả ngày lẫn đêm, còn Lục Thành thì ngày càng thất vọng về tôi.

Bạn anh cười nói sau lưng anh: "Lục Thành, cậu lấy phải cô vợ cuồng công việc rồi, sao vợ cậu lại đáng sợ như vậy chứ?"

Lục Thành lúc đầu chỉ là cười cười.

Về sau, nụ cười ngày càng có ý nghĩa khác.

Sau khi tôi tăng ca ba đêm liên tiếp về, anh mắng tôi bị điên:

"Bạch Y Y, em bị điên à? Thân thể sắt thép cũng không chịu nổi tăng ca như vậy, em từ chức đi, anh nuôi em không phải sướng hơn sao?"

Tôi mệt đến nỗi xuất huyết dạ dày, nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu: “Không được”.
 
Sự Hối Hận Muộn Màng
Chương 2


4

Mẹ tôi không tin tôi đã chế.t, bà cho rằng cuộc điện thoại đó là lừa đảo.

Sau khi cúp điện thoại, bà ấy vẫn còn chửi rủa: "Lừa đảo! Nói vớ vẩn gì không biết!"

Cô y tá thấy mẹ tôi không tin, nhưng muốn hỏa táng thì người nhà phải ký tên nên gửi một tấm ảnh khác cho mẹ tôi.

Trong ảnh là xác tôi đã chế.t từ lâu nằm trên giường.

Biểu hiện của mẹ tôi không còn có thể được mô tả là xấu xí nữa rồi. Bà đứng yên tại chỗ một lúc trước khi lao đến bệnh viện trong tình trạng bàng hoàng.

Linh hồn tôi đi theo mẹ, dù tôi biết mẹ tôi rất rõ, nhưng tôi vẫn mong sẽ nhìn thấy một chút đau buồn trên gương mặt mẹ.

Tiếc là không có.

Mẹ tôi vén tấm vải trắng lên, nhìn xác tôi rồi không nói gì.

Bà ấy thậm chí không rơi một giọt nước mắt, chỉ đứng đó nhìn khuôn mặt xanh xao của tôi một lúc, rồi giục cô y tá: “Ký đi ký đi, không phải cô vừa gọi điện thoại cho tôi đến ký tên sao?”

Bà chửi rủa và giật lấy hồ sơ từ tay y tá, đồng thời dùng bút ký tên.

Y tá sửng sốt một lát: "Thật sự là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người mẹ như bà, người khác sẽ nhìn thấy thi thể con gái mình..."

Mẹ tôi lớn tiếng mắng: "Khóc thì có ích gì! Chỉ là rác rưởi! Chẳng qua chỉ là một đứa con gái đã chế.t mà thôi, có gì mà phải khóc chứ? Con gái đúng là rẻ rách mà, nuôi nấng bao nhiêu năm trời, cho ăn cho mặc, chưa hiểu kính với tôi được lâu đã chế.t rồi, đáng đời! Nó chế.t cũng tốt, thứ vô dụng như vậy đáng lẽ phải chế.t từ lâu rồi!"

Bà ấy nguyền rủa tôi một cách thậm tệ, bằng những lời độc ác nhất.

Cô y tá tái mặt khi nghe thấy những lời dã man như vậy, cô ấy lặng lẽ đứng bên cạnh xác chế.t của tôi, nhỏ giọng nói: “Làm sao lại có một người mẹ như vậy chứ…”

5

Mẹ tôi mắng, trút giận xong, rồi nhìn xác tôi với ánh mắt oán hận, hệt như nhìn vào xác bố tôi ngày xưa, hỏi: “Nó không để lại cái gì à?”

Cô y tá cảm thấy không thoải mái, nhưng vẫn thành thật đưa tất cả đồ đạc của tôi cho mẹ tôi.

Mẹ tôi đang loay hoay nhặt đồ đạc lỉnh kỉnh của tôi.

Tôi hầu như không bao giờ mua bất cứ thứ gì tốt cho bản thân, quần áo và nhu yếu phẩm hàng ngày đều không quá hai mươi nhân dân tệ.

"Hết rồi?"

"Hết rồi, đây đều là đồ của cô Bạch, bà muốn hỏi cô Bạch có để lại cho bà một bức thư hay không à?"

Mẹ tôi ném cho cô y tá một cái nhìn hằn học: "Thư từ gì tôi cũng không thèm! Còn tiền thì sao? Nó không giữ đồng nào sao? Nó đi làm mấy năm rồi chẳng nhẽ không có tiền tiết kiệm à?"

Cô y tá bị mẹ tôi làm cho bối rối: "Không có, chúng tôi đã phân loại xong rồi, chỉ có một thẻ ngân hàng thôi."

Mẹ tôi giật lấy chiếc thẻ ngân hàng như điên.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn mẹ lấy thẻ ngân hàng đi rút tiền, nhìn mẹ tức giận đến điên khi phát hiện số dư bằng không.

"Tiền mất tật mang! Đúng là tiền mất tật mang! Sinh ra mày ngần ấy năm, vậy mà lại không để lại cho tao một xu nào, mẹ kiếp! Chắc là cho đàn ông hết rồi chứ gì, thật đáng chế.t!"

Bà ấy chửi rủa một cách giận dữ, còn tôi thì lắng nghe trong vô cảm. Từ nhỏ đến lớn, lúc nào mắng tôi bà ấy cũng trông như vậy.

Chỉ có y tá là không nhìn nổi nữa: "Người chế.t mới là quan trọng nhất, bà là mẹ ruột sao? Còn mắng nặng nề như vậy?"

Tôi hơi sững sờ, hóa ra những câu nói tôi vẫn thường nghe mẹ nói hàng ngày trong mắt người khác lại xấu xa như vậy.

Bất đắc dĩ, mẹ tôi đến ngân hàng kiểm tra giao dịch: “Không thể nào, sao trong thẻ ngân hàng không có tiền được, tiền của nó đâu rồi?”

Ngân hàng cũng xuất sao kê.

Mẹ tôi thậm chí không phải trượt đến cuối cùng, bởi vì bảng sao kê ngân hàng gần ba năm của tôi về các khoản chi tiêu lớn đều là trả cho bà.

Bà nhìn chằm chằm hồi lâu mới cầm bản sao kê lên: "Không thể nào, không thể nào, số tiền ít như vậy, chẳng lẽ nó đi làm không ăn không uống sao..."

Đang nói dở, đôi mắt của bà đảo lên như nhớ ra gì đó, là căn bệnh dạ dày của tôi.

Khi cúi đầu xuống, bà chợt nhìn thấy sợi dây chuyền vàng mới mua trên cổ mình, thì thầm:

"Mình sẽ không hối hận, chế.t thì chính là chế.t, cứ coi như mình chưa từng sinh ra đứa con gái này đi, mình không sai gì cả."
 
Sự Hối Hận Muộn Màng
Chương 3


6

Khi Lục Thành nhận được cuộc gọi của tôi, anh ta nghĩ rằng tôi đã hối hận.

Anh ta đã chờ đợi tôi cúi đầu trong ba năm.

Sau khi ly hôn, Lục Thành tức giận đến mức chặn WeChat của tôi, chỉ để lại số điện thoại liên lạc.

Chỉ là trong ba năm qua, Lục Thành vẫn không đợi được tôi liên lạc.

Khi nhận được cuộc gọi của Bạch Y Y, Lục Thành vẫn còn mơ hồ phấn khích, nhưng anh không ngờ rằng bản thân lại nghe được tin tôi đã chế.t.

Sắc mặt Lục Thành lạnh lùng, vẫn chưa phản ứng được.

Anh ta đờ đẫn nhìn điện thoại, nghĩ rằng nhất định là tôi đã nhờ mẹ mình gọi điện thoại lừa anh.

Làm sao người phụ nữ đó có thể chế.t dễ dàng như vậy?

Cơ thể của Bạch Y Y như sắt đá vậy, tăng ca mấy ngày liên tiếp đều có thể chịu được, điều này là không thể nào.

Mặc dù Lục Thành không tin điều đó, nhưng anh ta đã chạy đến nơi mẹ tôi đang trốn.

Lục Thành là thiếu gia, trước đây anh sống trong chung cư cao cấp, chưa bao giờ đến nơi tồi tàn như vậy.

Tường làm bằng bê tông, sàn nhà làm bằng gạch đổ nát, thậm chí đồ đạc cũng không có bao nhiêu, trên tường dán ba hai bức ảnh thời thơ ấu của tôi, ảnh cũ đến mức đã ngả sang màu ố vàng.

Khi anh bước vào, anh hơi cau mày.

Đối mặt với Lục Thành, mẹ tôi có chút ngượng ngùng, nhưng anh ta đi thẳng vào vấn đề, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc hỏi: “Bạch Y Y đâu?”

Ngụ ý là không tin rằng tôi đã chế.t.

Ba năm nay mẹ tôi sống trong sự túng quẫn, bà nắm chặt tay: “Không phải dì đã nói với con rồi sao, Lục Thành, Y Y đã chế.t từ lâu rồi, con còn tiền không, cho dì mượn một ít được không?"

Sắc mặt Lục Thành càng thêm khó coi: "Không thể nào, người phụ nữ này sao có thể chế.t, Bạch Y Y sai bà lừa tôi sao?"

Tôi cười khẩy nhìn khuôn mặt đầy nghi ngờ của Lục Thành.

Và rồi mẹ tôi miễn cưỡng lục trong túi ra một cuốn sổ.

Cuốn sổ đó là giấy chứng tử của tôi.

"Nó chế.t rồi, con chó cái đó chế.t rồi, Lục Thành, sao con không tin? Dì cầu xin con đấy, cho dì mượn chút tiền đi, dì thật sự không còn đường lui nữa rồi."

"Dì biết trước kia hai con ly hôn có chút mâu thuẫn, nhưngldù sao cũng đã lâu rồi, hiện tại Y Y chế.t đã ba năm, con giúp đỡ dì đi, đám đòi nợ kia thật sự rất đáng sợ."

Mẹ tôi nở một nụ cười nịnh nọt và thấp giọng cầu xin Lục Thành.

Lục Thành không trả lời, anh ta lùi ra sau, ngón tay run rẩy bóp cuốn sổ chứng tử của tôi.

Anh ta mở một mặt ra, trên đó là bức ảnh đen trắng dài một inch của tôi, anh ta siết chặt nó đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.

"Nói láo! Quyển sổ này là giả đúng không? Dì mau nói cho tôi biết Bạch Y Y đang ở đâu?"

Vừa nói, anh ta vừa ném tờ giấy chứng tử trên tay đi, trừng mắt nhìn mẹ tôi.

Mẹ tôi ngồi bệt xuống đất, mắt đục ngầu mắng: "Sao con không tin? Nó chế.t rồi! Không tin con cứ hỏi hàng xóm đi, ai cũng biết, sao tôi lại xui xẻ thế này! Tôi nuôi một con sói mắt trắng hơn hai mươi năm trời... "

Phản ứng của mẹ tôi không có vẻ giả tạo, nhưng Lục Thành vẫn lùi lại trong sự nghi ngờ.

Tôi dửng dưng nhìn mẹ mắng mình, chỉ hơi tủi thân một chút thôi, tôi chế.t đã ba năm rồi sao mẹ vẫn ghét tôi đến thế?

Bà ấy dường như muốn trút bỏ tất cả những oán hận đối với tôi trong suốt những năm qua trong một hơi thở.

Cho đến khi những người hàng xóm không thể chịu đựng được nữa, họ đến cửa nhà tôi để phàn nàn:

"Bà già họ Bạch kia, mấy năm nay bà mắng không biết bao nhiêu lần rồi? Con gái bà đã chế.t ba năm, bà mắng ba năm, công bằng mà nói, hàng xóm láng giềng đều biết, không có người nào có hiếu hơn con bà đâu! Mỗi xu nó kiếm được đều dành cho bà, bà có biết không?"

Mẹ tôi không cãi lại được, nhìn chằm chằm vào dì hàng xóm nói một cách gay gắt: "Nhưng nó chế.t rồi! Người chế.t thì có tác dụng gì chứ?"

"Đừng ngu ngốc nữa, tỉnh lại đi! Nhìn xem ngoài con gái của bà ra còn có ai đối tốt với bà nữa không? Bây giờ con gái của bà đã chế.t rồi, bà xem còn có ai ở bên cạnh bà không?"

Sắc mặt mẹ tôi đột nhiên thay đổi, hưng phấn đứng dậy chỉ vào dì hàng xóm: "Bà nói cái gì vậy? Tôi chỉ hận bản thân mình không có con trai, nếu tôi có con trai thì cũng đã không rơi vào hoàn cảnh như thế này, nếu tôi có con trai, nó sẽ hiếu thảo gấp trăm lần so với con chó cái đó!"

Thấy mẹ không ăn năn, dì ấy chỉ biết lắc đầu, giận đến mức muốn bỏ đi.

Sắc mặt Lục Thành tái nhợt, vẫn không bỏ cuộc kéo dì hàng xóm qua một bên hỏi:

"Bạch Y Y thật sự chế.t rồi sao?"

"Ý cậu là con gái nhà này à? Đúng vậy, bé gái chế.t lâu rồi, chế.t đã ba năm rồi, nghe nói mẹ nó còn không chịu trả tiền hỏa táng..."

7

Lục Thành lảo đảo lui về phía sau một bước, cảm giác lúc ấy tim như bị ai đó châm lửa vào, đau như đinh đóng cột.

"Hoả táng......"

"Đúng vậy, nghe nói ông trưởng thôn chịu không nổi nữa nên bảo người dân trong thôn quyên góp một ít tiền, đem con bé đi hỏa táng."

"Cậu không thấy vừa rồi nhà họ Bạch sống nghèo khổ thế nào sao, khi con gái bà ta vẫn còn thì không như thế này đâu."

Lục Thành kinh ngạc mở to hai mắt: "Không thể nào, ba năm trước cô ấy đã trở thành giám đốc dự án, cô ấy yêu tiền nhất, làm sao có thể đột nhiên chế.t, cô ấy chế.t thế nào, làm sao lại chế.t, là..."

"Chàng trai trẻ, cậu kích động cái gì vậy? Con gái bà ấy chế.t vì ung thư dạ dày, chế.t ở nhà thuê, thật đáng sợ, nghe nói con bé cuộn tròn trước khi chế.t, rất đau đớn, hình như hai ba ngày trước khi chế.t đều không ăn được gì……”

"Tại sao? Tại sao cô ấy không đến bệnh viện để điều trị?"

Con ngươi của Lục Thành giãn ra, cảm xúc của anh ta trở nên kích động không thể giải thích được, anh ta trông cực kỳ tức giận.

"Kích động như thế làm gì, cậu là ai?"

Lục Thành run rẩy mấp máy môi: “Chồng cũ, tôi… tôi là chồng cũ của cô ấy.”

8

Tôi không nghe nữa vì thấy mẹ lao ra khỏi phòng.

Vẻ mặt của bà ấy có một chút điên cuồng và một chút tức giận.

Bà ấy không đến chỗ Lục Thành để xin tiền mà nhìn chằm chằm vào những cậu bé đang chơi trong sân tiểu khu ở dưới tầng.

Dường như bị k*ch th*ch bởi câu nói của dì hàng xóm, mẹ tôi vỗ nhẹ vào cái túi nhàu nát và lấy ra một viên kẹo.

Bà cười ngượng nghịu, cầm viên kẹo trong tay rồi đi về phía những cậu bé đó.

"Dì, dì không có con trai, con có nguyện ý làm con trai cho dì không? Con, con có thể làm con trai cho dì không? Dì sẽ đối xử tốt với con..."

Một trong những cậu bé cười tủm tỉm chạy đến lấy kẹo.

Ngay khi mẹ tôi đang mỉm cười, cậu bé liền lấy một nắm cát bằng tay kia và ném vào mắt bà.

"Mọi người mau tới xem này! Ở đây có một bà điên! Đánh bà ta đi!"

"Bà điên! Bà điên! Đánh bà ta, đánh bà ta!"

Mẹ tôi loạng choạng lùi lại sau trận đòn, đầu bà phủ một lớp cát. Bà ho khan một tiếng, rồi do dự rút lại suy nghĩ của mình.

Bà rút tay về, theo bản năng muốn chửi bới lần nữa, lại phát hiện sợi dây chuyền vàng quanh cổ đã không còn.

Bà đột nhiên phát điên.

Mẹ tôi nửa quỳ dưới đất, hốt hoảng tìm sợi dây chuyền vàng trên cát.

Bà vừa tìm vừa mắng: "Con đ*! Con đ*! Đều tại mày chế.t sớm như vậy, ở đâu, ở đâu rồi..."

Tôi lặng lẽ quan sát bên cạnh, một cậu bé đi sau tôi nhặt một hòn đá và ném vào lưng mẹ tôi.

Bà ấy bị ném cho ngã nhào xuống đất.

Điều buồn cười là, bà ấy ngã xuống đất, nhưng vẫn đang tìm kiếm sợi dây chuyền vàng.

"Dây chuyền, dây chuyền, nó ở đâu..."

Tôi xem mãi cũng chán, muốn lên lầu xem Lục Thành đã đi chưa, lại nghe thấy người phụ nữ run rẩy nói: “Y Y, Y Y… con ở đâu? Dây chuyền của mẹ mất rồi, dây chuyền của mẹ mất rồi, Y Y... mẹ nhớ con..."
 
Sự Hối Hận Muộn Màng
Chương 4


9

Lục Thành tựa đầu vào tường, tay run run châm một điếu thuốc. Khi tôi đi lên lầu, tôi nghĩ rằng mình đã nhìn nhầm rồi.

Người đàn ông dựa vào tường khóc không ra hơi đó là Lục Thành sao?

Tôi và Lục Thành gặp nhau khi học đại học, chúng tôi kết hôn sau khi tốt nghiệp đại học, nhìn có vẻ rất lãng mạn, nhưng đó chỉ là bề ngoài thôi.

Từ nhỏ tôi đã làm việc chăm chỉ, cố gắng hết sức để chứng tỏ với mẹ rằng tôi giỏi hơn con trai.

Lục Thành nói rằng đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một người phụ nữ mạnh mẽ như tôi.

Điểm của anh ta không tốt bằng tôi, anh ta nhờ tôi dạy kèm và anh ta cho tôi tiền.

Vì thiếu tiền, tôi đã đồng ý, tôi dạy anh ta học, còn anh ta thì hếch cằm lên nghe một cách uể oải. Khi anh ta nghe thấy điều gì rất khó, anh ta sẽ mỉm cười và lại gần:

“Bạch Y Y, sao em giỏi vậy?”

Tôi thẳng tanh ta nói với anh ta: “Bởi vì tôi muốn mẹ tôi đánh giá cao tôi.”

Anh ta khịt mũi không thèm nghe.

Chỉ là từ đó, Lục Thành rất thích vây quanh tôi.

Có rất nhiều phụ nữ thích Lục Thành, không chỉ vì anh ta đẹp trai, mà còn vì gia đình anh ta khá giả, số tiền tiêu vặt anh ta gần như là tiền sinh hoạt của tôi trong một năm.

Tôi không từ chối sự tiếp cận của anh ta, vì tôi cần tiền dạy kèm mà anh ta đưa cho tôi.

Gia đình tôi rất nghèo, nghèo đến nỗi tôi phải làm những công việc lặt vặt khi tôi được nghỉ học.

Tôi đã cố gắng hết sức để kiếm tiền trang trải học phí, nhưng trong mắt anh ta, điều đó lại trở nên thú vị.

Anh ta dường như đã phát hiện ra một món đồ chơi mới lạ. Trong mắt Lục Thành, tôi là một người phụ nữ năng động.

Sau khi bắt đầu quan tâm đến tôi, anh ta thường xuất hiện ở quán cà phê nơi tôi làm thêm, nghiêng đầu và nói đùa với tôi khi tôi đang làm việc, kéo tôi vào xe của anh ta sau khi tôi tan làm.

"Bạch Y Y, anh phát hiện ra hình như anh thích em."

Anh ta đến gần và hôn lên mắt tôi, tôi nhìn vào mắt anh ta đầy mê hoặc.

Tôi gắt gao nắm lấy góc áo của mình: “Lục Thành, chúng ta không phải người cùng một thế giới.”

Lục Thành cười tủm tỉm, cúi người về phía trước, dùng đôi môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên khóe môi tôi: “Sao chúng ta lại không cùng một thế giới được? Em ở Trái đất, anh cũng ở Trái đất.”

Tôi luôn thận trọng trong chuyện tình cảm. Khi bạn trai cũ của tôi biết về hoàn cảnh gia đình của tôi, họ đều khinh bỉ.

Tôi tin rằng Lục Thành cũng không ngoại lệ.

Tôi cúi đầu bật loa ngoài trước mặt anh khi mẹ gọi đến.

Mẹ tôi dùng giọng đanh thép nhất ở bên kia mắng tôi: "Muộn như vậy còn chưa về nhà, có phải mày đã qua lại với đàn ông không? Tại sao mày lại rẻ rúng như vậy chứ? Bạch Y Y, tao nói cho mày biết, tan làm thì mau trở về, nếu mày chậm một phút, thì chế.t…”

Tôi trả lời “Con về ngay” rồi cúp máy.

Tôi lại nhìn vào mặt Lục Thành.

"Bố tôi rượu chè cờ bạc, đã qua đời rồi, hai mẹ con tôi nương tựa vào nhau cả đời, mẹ tôi, anh cũng thấy rồi đấy."

"Lục Thành, chúng ta không cùng một thế giới."

10

Khác với những người đàn ông khác, anh ta dường như không bị hoàn cảnh gia đình tôi làm cho chùn bước.

Thay vào đó anh ta như phát hiện ra một thế giới mới: “Bạch Y Y, anh phát hiện em quả thật không giống với những người phụ nữ khác.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta.

Đôi mắt đào hoa của anh tràn đầy tình yêu say đắm: "Cho dù mẹ em xấu thì có sao chứ, Bạch Y Y, em có muốn tin tưởng anh không, anh sẽ dành cho em tình yêu vô điều kiện."

Thấy tôi không nói gì, anh ta uể oải áp đầu tôi vào người anh: “Tin anh đi, sau này anh sẽ yêu em, được không?”

Những lời này đối với một người chưa từng cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ mà nói, nó là hơi ấm chế.t người.

Tôi ngước mắt lên do dự nhìn anh ta: “Thật sao?”

“Thật, Bạch Y Y, anh cảm thấy có lỗi với em…”

Sau này tôi mới biết, những lời đó lúc đầu chỉ là cách dỗ dành con gái của Lục Thành mà thôi.

Anh ta cảm thấy Bạch Y Y thực ra chỉ là một cô gái khó gần, là một cô gái với một số thiếu sót trong gia đình và thiếu tình yêu thương cùng cực.

Lẽ ra chuyện này dễ xử lý, nhưng sau đó, tôi phát hiện Lục Thành nói dối, anh ta làm vậy chỉ để lừa tôi vào tròng.

Lúc đầu anh ta chỉ giả vờ yêu tôi thôi.

Anh ta mang nước và bữa sáng cho tôi, đón tôi sau giờ làm, giúp tôi lấy đồ ở lớp và mua băng vệ sinh cho tôi.

Sau đó, anh ta phát hiện ra rằng tôi thực sự rất mạnh mẽ, tôi sẽ không bao giờ dựa vào người khác nếu tôi có thể dựa vào chính mình.

Anh ta dần dần bắt đầu làm nũng với tôi, anh ta sẽ gọi điện cho tôi và cư xử như một đứa trẻ khi anh ta bị ốm, anh ta sẽ công khai ngồi cạnh tôi trong lớp học.

Cuối cùng, ánh mắt của anh ta cũng chân thành nhìn tôi, trước khi cầu hôn, hai tay anh ta ôm lấy má tôi, hứa hẹn với tôi:

“Bạch Y Y, anh thề với em, cả đời này anh sẽ chỉ yêu một mình em, anh không quan tâm gia đình của em."

"Sau này anh sẽ yêu em thật tốt, nhất định sẽ đặt em ở vị trí số một trong tim."

Ánh mắt lúc đó anh ta nhìn tôi rất chân thành.

Từ khi còn nhỏ, tôi luôn là một người bạc tình. Nhưng lúc đó, tôi đã bị sự hứ hẹn của anh ta làm cho cảm động rồi. Lần đầu tiên, tôi đồng ý lời cầu hôn của anh ta.
 
Sự Hối Hận Muộn Màng
Chương 5


11

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi nào?

Là từ khi tôi bắt đầu bận rộn với công việc, không quan tâm đến việc ăn diện cho bản thân, cũng không có thời gian đi cùng anh ta.

Người từng hứa sẽ yêu tôi bằng cả trái tim, giờ đã thay đổi rồi.

Anh ta bắt đầu tranh cãi với tôi.

Hết lời than vãn này đến lời than vãn khác, cuối cùng biến thành hết ném hành lý của tôi và đi chơi với những người phụ nữ khác mà tôi không biết.

Chỉ là bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng thấy Lục Thành khóc như vậy bao giờ.

Anh ta đã khóc rất nhiều đến nỗi thậm chí không đưa tay cầm điếu thuốc đang châm lên.

"Bạch Y Y... Y Y... "

Anh ta cúi đầu nức nở, khóc thật sự rất khó coi.

Tôi không biết anh ta đang khóc cái gì.

Tôi cúi đầu nhìn xuống, vậy mà lại thấy ngón áp út của anh ta đang đeo nhẫn.

Đó là nhẫn cưới của chúng tôi.

Đã ba năm rồi, bọn tôi đều ly hôn rồi, sao anh ta còn chưa tháo ra vậy?

Anh ta đứng ở hành lang khóc một lúc lâu, cuối cùng bàng hoàng đứng dậy, gọi điện thoại.

Tôi nghe thấy anh ta đang tìm kiếm bệnh viện và hỏi thi thể của tôi ở đâu.

Tôi thấy hơi buồn cười, người cũng đã chế.t đã ba năm rồi, còn hỏi cái xác làm gì?

Tôi nghe một hồi, nhìn anh ta hét vào điện thoại: "Tại sao cô ấy không đi điều trị?"

"Cô ấy chế.t ở bệnh viện của các người sao? Tại sao bệnh viện của các người không cứu cô ấy?"

Lục Thành gầm lên một cách mất kiểm soát hai lần trước khi vặn lại trong sự hoài nghi:

"Không có tiền? Làm sao cô ấy lại không có tiền để điều trị được? Mấy người nói dối."

Anh ta dường như tức giận đến mức không tìm được chỗ trút giận, khóc mệt rồi thì mắng không khí trước mặt:

"Bạch Y Y! Em không có tiền thì đến tìm tôi đi! Em có thể xin tôi, tại sao em không đến tìm tôi? Tại sao lại không đến tìm tôi chứ?"

Anh ta mắng to đến nỗi những người hàng xóm cũng tò mò ló đầu ra xem.

Tôi lắc đầu bất lực.

Phiền quá, có ai có thể ném thằng điên này ra ngoài được không?

12

Lục Thành phát điên một lúc, sau đó dì hàng xóm cau mày nói: “Cậu và con gái nhà họ Bạch đã ly hôn ba năm rồi, cho dù người ta không có tiền chữa bệnh cũng không dám tìm cậu. Cậu ở đây ồn ào cũng vô dụng."

Sắc mặt Lục Thừa lúc này tái mét, xoay người chạy tới bệnh viện.

Ngay khi anh ta đi xuống cầu thang, anh ta đã thấy mẹ tôi đang nằm trên mặt đất trong công viên ở tầng dưới.

Anh ta dừng lại trước khi giúp mẹ tôi: “Dì, để cháu đưa dì đến bệnh viện.”

"Dây...dây chuyền của tôi, tôi muốn dây chuyền của tôi."

Hàng xóm xung quanh thích nhất là xem kịch, khi nghe tin mẹ tôi bị đập đầu mà vẫn còn huyên thuyên về dây chuyền, họ liền nói:

"Bạch gia à, tôi nói bà nên xem lại mình đi, tính mạng quan trọng hơn tiền bạc, bà cũng vậy, con gái bà cũng vậy, sao hai mẹ con bà lại coi tiền bạc quan trọng hơn mạng sống vậy?”

Mẹ tôi mắng: “Mấy người không hiểu! Mấy người không hiểu!”

Hàng xóm xung quanh chẳng thấy mẹ tôi có mấy phần chân thành, họ chỉ nghĩ mẹ tôi ham tiền như mạng.

Mẹ tôi được Lục Thành đưa đến bệnh viện.

Đầu bà ấy được băng bó lại, bà ấy đang ngồi trên giường bệnh, xung quanh là những cô con gái lần lượt đi cùng gia đình, họ nhẹ nhàng dỗ dành mẹ của họ: “Mẹ đừng sợ, có con ở đây với mẹ.”

Chỉ có mẹ tôi là ngồi một mình trên giường bệnh, bà nhìn những bà mẹ và cô con gái khác với vẻ mặt có chút ốm yếu.

Hai mẹ con còn lại đang cười nói vui vẻ, thấy bà ấy là do Lục Thành đưa tới, Lục Thành liền vội vàng chạy tới chỗ y tá hỏi hết chuyện ba năm trước, xung quanh bà ấy vắng vẻ, ngay cả một người cũng không có.

“Vừa rồi là con trai cô à?”

Mẹ tôi nhìn thẳng vào cô con gái giường bên: “Không phải, là con rể cũ.”

“Vậy con gái của cô nhất định rất tốt phải không? Không giống như con gái tôi, nó còn chưa kết hôn, tôi lo lắng sắp chế.t rồi đây."

Khuôn mặt của mẹ tôi trong nháy mắt trở nên cực kỳ xấu xí.

Mẹ tôi nhảy khỏi giường bệnh, kích động phản bác: "Không hề, nó không tốt chút nào. Nếu tôi có con trai đã tốt rồi, nếu tôi có con trai đã tốt rồi.”

Người nhà của bệnh nhân khác nhìn bà với vẻ mặt khó hiểu.

Bà ấy vẫn đang phàn nàn, nhưng đôi mắt không tự chủ nhìn chằm chằm vào cô bé người nhà của bệnh nhân khác.

Cô bé ngoan ngoãn và xinh đẹp khiến bà nhớ đến con gái mình.

13

Lục Thành còn chưa phát điên xong, anh ta tìm một y tá và muốn biết về tình hình của tôi ba năm trước.

Y tá liếc anh ta một cái: "Đã lâu như vậy rồi? Anh tự mình kiểm tra đi, đều ở đây cả."

Lục Thành tìm được chủ nhà cho thuê lúc đó, muốn hỏi lúc còn sống tôi có để lại thứ gì không.

Chủ nhà vẫn tốt bụng, ném cho anh ta những thứ mà tôi đã để lại khi còn sống:

“Cô gái đó cũng là một đứa trẻ đáng thương, hình như đã chế.t vì bệnh tật, có lẽ cô ấy đã cảm nhận được điều đó rồi nên đã trả trước cho tôi một năm tiền thuê nhà, đáng tiếc mẹ cô ấy không phải loại tốt đẹp gì, nếu bà ta đến chỗ cậu vay tiền thì đừng đưa cho bà ta, lúc đó mẹ cô ấy còn không thèm xem những thứ này…”

Trái tim Lục Thành co thắt lại, như bị kim châm, anh ta bất lực thu tay lại, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trong đó chỉ có một bức ảnh của tôi và một vài hóa đơn đã ố vàng.

Lục Thành run rẩy trải hóa đơn ra.

Ngày tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư dạ dày là ngày 29 tháng 3 ba năm trước.

Ngày 29 tháng 3... Lục Thành không cần phải mất công nhớ, bởi đó là ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

Ngày hôm đó, Lục Thành cho rằng tôi còn đang tăng ca, cho rằng chỉ đơn giản là ngày kỷ niệm thôi, nên anh dẫn bạn bè ra ngoài, uống rượu ở quán bar đến sáng sớm.

Anh ta tìm thấy một hóa đơn nhỏ sau giờ làm việc cùng ngày hôm đó, được trộn lẫn với hóa đơn ung thư dạ dày.

Có thể lờ mờ nhận ra đó là hóa đơn mua bánh.

Lục Thành run rẩy cầm hóa đơn, dường như nhớ tới ngày đó, hóa ra ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi tan làm sớm, ngồi ở trên sô pha, biết mình bị ung thư dạ dày liền mua một cái bánh ngọt ở trên sô pha chờ anh.

Còn anh ta đã làm gì?

Anh ta uống rượu đến tận sáng sớm, mở cửa ra đã thấy tôi ngồi trên sô pha, còn tưởng tôi mới đi làm thêm về.

Anh ta mắng: "Bạch Y Y, cô điên..."

Lục Thành nhớ lại, cả người co quắp, trái tim không ngừng co rút, phảng phất như không có cách nào hô hấp được vậy.

Anh ta đã làm gì...

Có rất nhiều hóa đơn ngân hàng lớn nhỏ trong đống hóa đơn đó, tất cả đều được chuyển cho mẹ tôi, anh ta lại khóc.

Một người đàn ông cuộn tròn cơ thể, nằm trên đất khóc lớn.

Lục Thành vẫn đang tìm kiếm, anh ta muốn xem tôi có để lại cho anh ta một chữ nào hay không.

Anh lật giở rất lâu cũng không thấy gì, chỉ tìm thấy một cuốn sổ, trong đó có một câu nói duy nhất tôi để lại cho mẹ
 
Sự Hối Hận Muộn Màng
Chương 6


14

Mẹ tôi bí mật bế một bé gái đi trong khi những người trong bệnh viện không để ý.

Bà bịt chặt miệng cô bé, sau đó bắt cô bé đi.

“Đừng khóc, đừng khóc, dì cũng có một cô con gái, lớn hơn con một chút thôi.”

Bà dắt bé gái vào nhà, chỉ tấm hình của tôi cho cô bé xem:

“Nhìn này, nhìn này, xinh đẹp như con vậy..."

Bà không nhịn được thở dà một tiếng, rồi che miệng lại khóc.

Cô bé sợ hãi nhìn mẹ tôi, vừa nhìn thấy bức ảnh liền nhỏ giọng hỏi: “Đây là con gái dì à?”

“Dì ơi, vậy con gái dì đâu?”

“Con bé, con bé mất rồi, dì rất nhớ con bé."

Mẹ tôi ngồi xổm trên mặt đất, như thể đang tìm kính vậy.

Lần đầu tiên bà thừa nhận rằng bà nhớ con gái mình, đứa con gái mà bà đã mắng nhiếc hơn 20 năm và phải vật lộn để tồn tại.

“Vậy con và dì đi tìm cô ấy nhé?”

Cô bé có chút sợ hãi, nhưng vẫn lấy hết dũng khí nắm lấy tay mẹ tôi, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta cùng nhau tìm cô ấy nhé.”

Mẹ tôi cúi đầu và nói được một cách mơ hồ. Bà ấy thực sự đã dẫn theo cô bé bị bắt cóc, tìm kiếm tôi vu vơ trên phố.

Sự biến mất bất ngờ của bé gái khiến bệnh viện hoảng hốt.

Họ đã gọi báo cảnh sát.

15.

Bé gái được tìm thấy trên đường phố theo manh mối mà người khác cung cấp, cảnh sát đã xác định được kẻ buôn người chính là mẹ tôi.

Họ bố trí người ở đó và chờ thời cơ.

Mẹ tôi nắm lấy tay cô bé mà không hề hay biết gì, vừa đi vừa hét lên: “Y Y, con ở đâu…”

Cảnh sát nghĩ mẹ tôi là một kẻ buôn người.

Họ phục kích sẵn, nhận được lệnh, mẹ tôi bị xô ngã, lảo đảo ngã xuống đất.

"Y Y! Y Y!" Bà ấy vẫn đang hét lên: "Tại sao các người lại bắt tôi? Tôi chỉ muốn tìm con gái của mình! Tại sao các người lại bắt tôi?"

Một số dì hàng xóm đang xem náo nhiệt đã nhận ra bà ấy, nhíu mày giải thích với cảnh sát:

"Con gái bà ta đã chế.t cách đây ba năm rồi, bà ta bị chủ nợ truy đuổi. Chẳng hiểu sao lại phát điên đi bắt con của người khác."

"Đáng đời mà, lúc có con gái thì không trân trọng, giờ nó không còn lại đi bắt con người khác."

“Nếu bị bắt thì cũng là do bà ta đáng đời.”

Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào họ với đôi mắt đục ngầu, nhưng họ không hề sợ hãi:

"Bị bắt cũng là do đáng đời."

Mẹ tôi bị bắt giam, bắt cóc một đứa trẻ không phải là chuyện đơn giản.

Lúc bà bị bắt khuôn mặt tái nhợt.

Những ngày bị giam cũng không thoải mái, các tù nhân khác có người nhà đến thăm, nhưng bà ấy thì không.

"Này, sao lớn tuổi vậy rồi mà vẫn bị bắt vậy? Bà không có người thân sao?"

Mẹ tôi lắc đầu: "Tôi có một đứa con gái."

"Nhưng nó đã chế.t rồi."

Tù nhân ban đầu muốn nói với bà rằng con gái cũng rất tốt, nghe thấy đã chế.t thì im lặng luôn.

Họ nhỏ giọng thảo luận, con trai nhà ai về già không lo cho mẹ, cuối cùng vẫn là nhờ con gái phụng dưỡng.

Mẹ tôi cũng ngồi đó, mặt tái nhợt lắng nghe hồi lâu, xấu hổ nhìn bọn họ: "Con trai không tốt vậy sao..."

Tù nhân cười lạnh một tiếng: "Cũng gần giống như vậy, nhà các người cần người nối dõi sao? Đã là thời đại nào rồi, con trai tôi cũng có thể không được tốt, còn tùy đứa con có hiếu hay không, đứa con có hiếu thì bất kể giới tính nào cũng tốt.…”

Mẹ tôi nắm lấy tay bà ấy, sắc mặt tái nhợt, nhìn người bạn tù, lẩm bẩm nói: "Đứa con có hiếu... có hiếu..."

Bà ấy tuyệt vọng ngồi xuống bên cạnh, run rẩy lấy tấm ảnh của tôi ra khỏi tay.

Bà ấy thậm chí còn không có một bức ảnh chụp chung nào với tôi.

Bức ảnh là tôi chụp một mình.

Bà ấy v**t v* bức ảnh của tôi bằng đôi bàn tay gầy guộc, lần đầu tiên rơi nước mắt, tôi tự hỏi không biết liệu đó có phải là nước mắt cá sấu hay không.

“Là có hiếu, là có hiếu…”

16

Mẹ tôi ở trong tù không có ai đến thăm, cho đến ngày hôm đó, Lục Thành cầm một cuốn sổ đến tìm bà.

Thấy đó là Lục Thành, mẹ tôi nháy mắt lấy lại tinh thần.

Bà thận trọng hỏi: "Lục Thành, con có khỏe không? Dì không hỏi mượn tiền con. Dì muốn ra ngoài viếng mộ Y Y."

Lục Thành dừng lại một chút, sau đó bỏ đống đồ mang theo ra:

"Dì, cháu tìm thấy thứ này trong đồ đạc của Y Y. Cô...cô ấy trước khi chế.t có viết cho dì một bức thư. Cháu cảm thấy cái này nên để dì tự mình xem.”

Khuôn mặt mẹ tôi có chút phấn khích, bà lúng túng nắm chặt một góc của bộ đồng phục tù nhân: "Con bé, con bé để lại cho dì một bức thư, còn nói gì nữa không? Cho dì xem, cho dì xem."

“Cảm ơn con, Lục Thành, dì cảm ơn con.”

Bà sờ sờ hàng rào, cẩn thận nhìn chữ trên sách.

Lúc này bà mới phát hiện, trên đó chỉ có một câu ngắn ngủi: Hi vọng kiếp sau không làm con gái của mẹ nữa.

Đồng tử của mẹ tôi mở to, bà ấy giật mạnh hàng rào như thể không thể tin được: "Y Y, Y Y đã nói với tôi điều này! Còn gì nữa? Còn gì nữa?"

Bà ấy kích động đến mức suýt đập phá hàng rào, bị cai ngục ngăn lại.

Hai mắt mẹ tôi đỏ ngầu, cuộn người lại kêu lên kỳ quái, sau đó từ trong cổ họng phát ra tiếng gầm: “Y Y! Y Y!”

Lục Thành cắt ngang: "Dì, không có chuyện gì khác, trước khi chế.t Y Y chỉ nói câu này."

Mẹ tôi càng kích động: "Không phải, không phải..."

Sau đó, bà hét lên: "Y Y, mẹ sai rồi, mẹ sai rồi, con quay về được không? Mẹ sai rồi..."

Sau đó, tôi chứng kiến cảnh mẹ tôi đập đầu vào tường sau khi trở về phòng giam, máu chảy đầm đìa, bà chế.t ngay tại chỗ.

Lúc Lục Thành nghe tin mẹ tôi qua đời, anh ta hơi loạng choạng, chỉ biết cố chấp cầm cuốn sổ và một đống giấy kiểm tra trên tay.

Đó là danh sách kiểm tra của anh ta, mấy ngày nay anh ta muốn trải nghiệm nỗi đau của tôi trong những năm qua, cho đến khi anh ta bị đau dạ dày và cuộn tròn trên mặt đất, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta thì thầm vào không trung: "Y Y, đây là quả báo, đây là quả báo của anh, em có thấy không? Anh xin lỗi!"

Tôi khẽ nhìn thân thể vặn vẹo đầy đau đớn của anh ta, ngày đó linh hồn tôi cuối cùng cũng thanh thản tiêu tan trong không trung.

[Hoàn]
 
Back
Top Bottom