Khác Sự dịu dàng của thần chết

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406535412-256-k270381.jpg

Sự Dịu Dàng Của Thần Chết
Tác giả: ChauTinhDa
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Có nhiều người tin rằng: khi sắp chết, con người sẽ nhìn thấy thần chết, chính họ sẽ là người đưa linh hồn bạn đi.

Nhưng nếu bạn khiến họ thể hiện sự dịu dàng, các bệnh tật của bạn sẽ biến mất và bạn sẽ có cơ thể khoẻ mạnh.

Châu Tinh Dạ là một người bình thường, một học sinh bình thường nhưng sở hữu tài năng âm nhạc.

Từ rất nhỏ được ca tụng là thần đồng.

Nhưng sự cố lại đến bất ngờ vào năm 18 tuổi cô được chuẩn đoán là ung thư dạ dày dai đoạn cuối, chỉ còn sôngs được 3 tháng.

Ngay khi vừa cầm tờ chuẩn đoán thì một con mèo trắng đến và nói tiếng người: "chúc mừng cô còn 3 tháng nha!".....



ngontinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • Loạn thế thịnh sủng
  • Lịch Sử Việt Nam
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • Sự Dịu Dàng Của Thần Chết
    Chương 1: Mèo trắng


    Khoảng cách giữa người thường và thần đồng là gì?

    Tại sao lại có những sự bất công như vậy?

    "Ra rồi.

    Chúc mừng mẹ tròn con vuông nhé!"

    Y tá ẵm một đứa trẻ vừa mới sinh, da trắng hồng hào, nhỏ bé trông rất dễ thương.

    Ngay trước của phòng bệnh là bố và bà đứng đợi, xung quanh chỉ có màu trắng trông thật chói loá.

    Bố tôi tỏ vẻ không quan tâm và khinh bỉ, bà thì tức giận vì tôi không phải con trai, miễn cưỡng đón lấy tôi từ tay ý tá.

    Và đó là cách tôi được sinh ra

    Năm 3 tuổi, tôi được phát hiện là có tài năng về âm nhạc.

    Ban đầu gia đình tôi chả quan tâm nhưng sau khi nghe có thể kiếm tiền, họ bắt đầu bồi dưỡng âm nhạc cho tôi một cách điên cuồng với một cuốc sống chỉ có âm nhạc.

    Năm 10 tuổi tôi đạt trình độ piano cấp 7 có thể đi biểu diễn và kiếm tiền, nhưng tôi lại chẳng thấy vui chút nào, từng nốt nhạc tôi bấm xuống như từng tiếng hét đang hét vào tai rất chói tai.

    Cảm giác tai chỉ muốn nổ tung, người ở dưới ghế coi những nốt nhạc tôi cất lên là nghệ thuật, còn tôi coi nó là sự trừng phạt của chúa trời dành cho tôi.

    Chính cái tài năng này đang kìm hãm tôi, đang ngày ngày dày vò tôi.

    Năm 15 tuổi tôi đã có thể đi biểu diễn ở các nhà hát lớn, họ gọi tôi là thiên tài, là thần đồng, cảm giác bị trói buộc bởi những chữ đấy khiến tôi muốn nôn ra, nhưng tôi buộc phải nuốt những cơn buồn nôn đấy vào.

    Đến năm 18 tuổi, tôi cuối cùng cũng có thể thoát ra khỏi xiềng xích này ngay khi tôi nghe tin tôi được chuẩn đoán là ung thư dạ dày dau đoạn cuối.

    Ngay lúc tôi cầm tờ giấy chuẩn đoán, tôi đã cảm nhận được xiềng xích trói buộc tôi đang dần nứt ra.

    Bỗng một con mèo trắng chạy ra bên cạnh tôi.

    Thật bất ngờ khi nó có thể nói

    tiếng người: "chúc mừng cô còn ba tháng để sống nha!".

    Ngay lúc đó tôi đứng đơ người, rồi dần dần chú mèo trắng hoá thành một cậu thanh niên mặc một chiếc áo choàng chùm kín người và cầm một chiếc liềm.

    Tôi bất ngờ liền hỏi:

    - Cậu là ai?

    - Nhìn thế mà không biết à?

    Tôi là thần chết, chỉ 3 thàng nữa tôi sẽ đến thu thập linh hồn của cậu.

    - Rõ ràng tôi thấy cậu là con mèo trắng, sao bây giờ trông cậu lại đen thế này?

    - Hoá mèo trắng là để dễ dàng tiếp cận với những người như cậu.

    Tôi đờ người ra đấy, chỉ 3 tháng nữa là tôi sẽ có thể thoát khỏi cuộc đời này, thoát khỏi danh hiệu thần đồng, thoát khỏi gia đình này.

    Tôi nhìn cậu ấy với ánh mắt sáng, chỉ mong những lời cậu ấy nói là thật, ánh mắt tôi chạm nhau, cậu ấy cất lời:

    - Nè sao nhìn tôi hoài vậy?

    Tôi đẹp trai quá à?

    Đừng nghĩ như vậy là tôi sẽ đối xử dịu dàng với cậu nhé!

    - Là sao?

    - Cậu không biết à?

    Nếu được thần chết đối xử dịu dàng, cậu có thể có một cơ thể khoẻ mạnh và sẽ không bị đưa đi.

    - Tôi không biêt.

    - Ôi trời, có thế mà cũng không biết.

    - Nếu thế thật thì cậu có thể đừng đối xử dịu dàng với tôi được không?

    - Không muốn sống lại muốn chết à!?

    -Ừ.

    Cậu ấy nghi hoặc nhìn tôi ngồi dậy rồi đi xa dần, những bức tường ở bệnh viện thật trắng, kết hợp với ánh sáng từ đèn trông chói thật.

    __________
     
    Sự Dịu Dàng Của Thần Chết
    Chương 2: Nốt nhạc


    Âm thanh của chiếc violin vang lên, cả thán phòng đều im lặng và thưởng thức âm thanh trong trẻo.

    Tên thần chết đứng ngay bên cạnh cô lẩm bẩm: "tại sao sở hữu một tài năng như vậy mà lại muốn chết nhỉ?".

    Cùng với sự thắc mắc, sau khi kết thúc buổi trình diễn, tên thần chết lại gần hỏi cô:

    - Sao cô lại muốn chết vậy?

    Cô liền quay sang nhìn anh, ngay lúc này cô mới nhìn rõ gương mặt của anh.

    Là một gương mặt vô cùng khôi ngô với làn da trắng, đôi mắt đen ngàu khiến ai nhìn vào cũng phải lạnh sống lưng.

    Cô ngơ người một chút rồi trả lời cậu:

    - Không phải việc của cậu, cậu không cần biết.

    - Thì tôi chỉ hỏi thôi mà, có ai làm gì đâu mà cọc vậy.

    Tin đồn thần đồng âm nhạc bị bệnh ung thư đã lan truyền khắp thủ đô.

    Ai cũng xót thương cho một thiên tài chưa thể hiện hết tài năng.

    Nhà họ Châu không thể mất miếng cơm mang áo này nên đã nhanh chóng dốc hết sức để chữa bệnh cho cô.

    Nhưng cô đã từ chối khiến cho họ cực kì tức giận.

    Ngay tại căn nhà lộng lẫy nguy nga có được từ tài năng của cô, họ đã sĩ vả cô, bảo cô không biết điều.

    Châu Dinh Dinh cũng là mẹ của cô đã đập vỡ cốc và yêu cầu cô ra khỏi nhà.

    Không khí trong tăng lên dần dần theo từng đợt như một chiếc vĩ cầm từ nốt trầm lên nốt cao.

    Cô thật sự không chịu nổi ngôi nhà này, chỉ muốn bật khóc thành tiếng.

    Họ nhốt cô vào tầng hầm, không cho cô ăn uống gì cả.

    Rồi tên thần chết lại xuất hiện:

    - Nè cô đã không ăm gì trong 3 ngày rồi đó!

    Họ ngày nào cũng làm vậy với cô hả?

    - ...

    - Nè nói gì đi chứ, sao chứ im ru thế?

    Tên thần chết liên tục làm phiền cô hết lần này đến lần khác.

    Cô nằm co ro chết đống rơm, cảm thấy rất khó chịu, miệng cô liên tục lẩm các nốt nhạc.

    Tên thần chết cảm thấy kì lạ, nhìn cô như kẻ lập dị: "sắp chết rồi mà vẫn còn vang âm nốt nhạc, chả hiểu kiểu gì...".

    Rầm!!

    Có tiếng cửa vang lên, họ đã gọi người hầu mang cô lên.

    Ngay khi cô được đưa lên, vẫn câu hỏi đó, họ hỏi cô:

    - Có chữa hay không?

    - Đồ...đ..r..ê...mi....rê...ph..a...

    - Đúng là con điên làm mất thời gian của tao.

    Đưa nó đến bệnh viện cho tao.

    Trong phòng bệnh, vẫn là căn phòng trắng cùng ánh đèn chói sáng.

    Mắt cô dần dần mở ra, đập vào mắt cô lại là tên thần chết.

    Anh nhìn cô, mái tóc dài nâu và đôi mắt đen như anh:

    - Ô hố!

    Dậy rồi à?

    Hahaha.

    - Thằng điên.

    - Nè, cô đừng có nói vậy chứ.

    Mà tên cô là gì nhỉ?

    - Châu Tinh Dạ.

    Thế còn anh?

    - Thần chết chúng tôi khi bắt đầu làm công việc này sẽ bị xoá ký ức kiếp trước.

    Nên tôi cũng không biết tôi tên là gì, chỉ biết tôi là thần chết thứ 704104 thôi.

    Châu Dinh Dinh đạp cửa bước vào:

    - Mày có đồng ý khám không?

    Hiện giờ mày đang ở bệnh viện rồi, vệ sĩ tao cũng đã cho người đi canh xung quanh rồi.

    Giờ tao xem mày thoát ra bằng cách nào!

    Cô nhìn hắn ta trông như một kẻ thiểu năng, lải nhải những từ ngữ khó hiểu.

    Sau đó hắn ta lại đi ra ngoài.

    Cô quay sang hỏi anh:

    - Nếu anh là người đưa linh hồn tôi đi thì anh đưa linh hồn tôi đi đâu?

    - Tôi sẽ đưa cô đến một nơi gọi là cổng soát vé.

    Khi đó tôi sẽ đưa cho cô bảng hiệu của mình để cô vào cổng.

    Khi đi cô sẽ phải trải qua 7 thử thách của thất hình đại tội hòng để xem cô sẽ được lên thiên đàng hay là được sống tiếp kiếp sau.

    Hoặc linh hồn cô sẽ tan biến.

    - Nhìn anh vui vẻ như vậy chắc kiếp trước anh là một người bình thường không có tài năng gì nhỉ?

    - Tôi cũng không biết.

    - Nếu tôi nhảy lầu thì chuyện gì sẽ xảy ra?

    - Nếu cô dám nhảy thì khi đó cô sẽ bị liệt vào danh sách đen với tội trọng cực kì cao.

    Khi đó tôi có trách nhiệm đưa cô đến toà để chúa xét xử cô.

    - Anh có thắc mắc là tại sao khi tôi có tài năng âm nhạc thiên tài như này mà lại muốn chết đứng không?

    - Vậy cô nói đi.

    Cô nhìn anh, ánh mắt đen sắc nhìn thẳng vào anh.

    Cô bắt đầu ngồi dậy rồi đi gần lại của sổ.

    Làn gió mát lạnh thôi qua người cô.

    Hiện tại bây giờ là buổi tối, từng hạt bông tuyết nhỏ từ từ rơi xuống:

    - Người thường không có tài năng, nhưng họ không bị ràng buộc bởi bất kì sợi xích nào.

    Họ tự do và muốn làm gì cũng được.

    Còn thần đồng sẽ bị sợi xích tài năng, họ không làm bất kì điều gì.

    Anh nhìn cô ánh mắt lay động.

    Những người sắp chết vô thức họ lại toả ra một vẻ đẹp không thể cưỡng lại, thần chết chúng tôi gọi đó là vẻ đẹp của cái chết.

    Các thần chết vốn dĩ có thể cưỡng lại được vẻ đẹp này, nhưng nếu một thần chết không cưỡng lại được vẻ đẹp ấy, người toả ra vẻ đẹp ấy là người đặc biệt trong kiếp trước của thần chết.

    Nhưng tên thần chết này lại không biết, trước mặt anh chính là cô gái ấy.

    Anh hoá thành chú mèo trắng rồi nhảy ra ngoài từ cửa sổ, cô nhìn hình bóng còn mèo dần đi xa.

    Từng nốt nhạc được vang lên, chiếc piano được sẵn ngay cạnh giường bệnh.

    Từng âm vang hoàn hảo được vang lên chỉ bởi một cô gái 18 tuổi, từng noits nhạc được điều chỉnh hoàn hảo.

    Rồi cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Trông ngoài trời thật u ám, bỗng một tên thần chết khác lại xuất hiện khiến cô rất ngạc nhiên.

    __________
     
    Sự Dịu Dàng Của Thần Chết
    Chương 3: Kẻ thay thế


    - Anh là ai??

    - Tôi là người bảo hộ của cô.

    - Bảo hộ?

    Tôi nhớ là có một tên thần chết đến để đưa tôi đi rồi mà?

    - Những vị thiên thần của chúng tôi nhận thấy rằng kiếp trước của cô có liên kết quan trọng đến tên thần chết 704104 kia nên đã thay hắn ta thành tôi.

    - Thật ư?

    - Đúng vậy.

    Mặt cô nghi hoặc nhìn tên thần chết.

    Số hiệu của hắn là 107690: "hình như tên này được bổ nhiệm trước tên kia." .

    Cô ngước mắt lên nhìn, gương mặt hắn ta trông như một tên bạo chúa mà cô đã thấy mặt trong sách lịch sử:

    - Làm thế nào để tôi tin anh?

    - Tôi biết tất cả về tên thần chết 704104 kia, cô có thể hỏi bất kì thứ gì.

    - Xin lỗi nhưng tôi không hứng thú với hắn ta.

    - Cô vốn dĩ có cảm tình với hắn ta mà.

    Hắn nhìn cô với đôi mắt xanh biếc, trông như có thể nhìn thấu mọi thứ trên thế gian này.

    Cô ngạc nhiên nhìn hắn, tim đập nhanh hơn, cảm giác bản thân bị nắm thóp trông thật khó chịu:

    - Đúng vậy, tôi có ấn tượng với hắn ta, anh muốn làm gì?

    - Trong nghìn năm qua, chúng tôi gặp rất nhiều trường hợp tương tự như của cô, và chúa quyết định rằng với những trường hợp như thế sẽ phải phái người đưa đi ngay lập tức và cô chính là người thứ 704105 đó.

    Đúng là duyên ghê, đến số thứ tự của nhau cũng vậy.

    Theo quy định thì cô phải ba tháng nữa mới được đưa đi nhưng bây giờ cô sẽ phải cần được đưa đi ngay.

    Vậy nên bây giờ cô nhảy xuống đi.

    - Ngay bây giờ á?

    - Đúng vậy.

    Cô nhìn hắn ta một lúc lâu rôi cô lại đi đến bên cửa sổ, ngước xuống nhìn thì thấy chú mèo trắng vẫn ở dưới lớp tuyết dày đấy ngước lên nhìn cô, ánh mắt chú mèo sắc lạnh.

    Chú mèo hoá thành tên thần chết rồi bay lên, anh ta bay lên cầm cây lưỡi háu ngoắc vào cổ cô cưỡng chế đưa linh hồn cô đi.

    Hắn ta cầm tay cô bay lên trời, điều này đã vi phạm nghiêm trọng quy định khi làm thần chết, tuyệt đối không được cưỡng chế đưa linh hồn đi trước thời hạn hoặc linh hồn của người có người bảo hộ khác.

    Anh biết mình đang vi phạm nghiêm trọng nhưng sau khi nghe cuộc trò chuyện đấy, anh thật sự không thể để cô đi như vậy.

    Anh dẫn cô bay xuyên qua đám mây.

    Đến cổng điểm danh, anh đưa bảng số của mình cho cô:

    - Bước vào đó đi... nhanh lên không thì không kịp

    Cô nhìn anh sau đó chạy vào cổng, cô cầm bảng số của anh sau đó quẹt vào.

    Đột nhiện anh phi đến, nắm tay cô cùng bay vào chiếc cổng đang mở, thì đám thần chết đã đuổi sát theo anh khiến phải bất đắc dĩ liều mình tham gia cùng cô thử thách của thất hình đại tội.

    Âm thanh to lớn được vang lên: "KIÊU NGẠO!".

    Nói xong cô chỉ cảm thấy chóng mặt sau đó ngất đi.

    __________
     
    Back
    Top Dưới