Cập nhật mới

Khác sự cô đơn...(Ussr x Nazi)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
345477799-256-k92946.jpg

Sự Cô Đơn...(Ussr X Nazi)
Tác giả: yeuNazi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cái chết của hắn sẽ vẫn như thật, xuyên không và sự cô đơn bám mãi với hắn.

Nó cũng tuyệt vọng và chẳng để tâm.

Chính hắn sẽ loại bỏ nó.

Kết truyện tôi sẽ là H.E.

Notp thì out, không chơi động chạm



sad​
 
Sự Cô Đơn...(Ussr X Nazi)
Có vẻ ta muộn màng rồi-


Giữa trời đông lạnh lẽo ở Liên Xô, một bóng dáng nhỏ nhắn và đôi chân thoăn thoắt chạy đi.

Là hắn, Nazi...Hắn từng bước chạy đi, chạy mãi, không ngừng bước.

Hắn đã bị dồn đến đường cùng

Ngươi thua rồi, tên phát xít dơ bẩn kia-Ussr nói với chất giọng nghiêm, có một chút mông lung

Ta thua kệ xác ta, đồ khốn!-Nazi

Những lời lẽ xúc phạm hắn được Y Thốt ra.

Phải nhỉ?

Hắn đâu đáng để được yêu thương, sự cô đơn đã được áp đặt khi hắn từ bé rồi, yêu thương hắn làm gì được...Dù chỉ một lần.

Tay hắn nhấc khẩu súng được anh hắn-Weimar tặng đặt lên thái dương

NGƯƠI ĐIÊN À?!-Ussr gào lên

TA ĐIÊN ĐẤY, ĐỪNG MƠ TA CHỊU ĐẦU HÀNG TRƯỚC PHE ĐỒNG MINH CÁC NGƯƠI!!!-Nazi gào không kém cạnh,lập tức bóp cò.

Đoàng!

Cơ thể hắn ngã khuỵ, Ussr như bị cứng đờ, im lặng một hồi.

Kêu binh lính lui đi

, ôm lấy thân xác hắn mà trầm tư.

/Có vẻ ta muộn màng rồi/

Ở đâu đấy, Nazi nhè nhẹ mở mắt.

Ánh sáng nhè nhẹ chiếu thẳng mắt làm hắn nhíu mày một chút.

Trước mắt hắn là một khu vườn hoa Cẩm tú cầu

Ta chết rồi mà...Địa Ngục lạ nhỉ?-Nazi nói, tay hắn nhè nhẹ chạm vào những bông hoa.

Đôi mắt thạch anh đỏ tam bạch mệt mỏi liếc xung quanh

Chào mừng ngài đã đến với nơi đây-Một giọng nói máy móc vang lên

Ngươi là ai?-Hắn phòng thủ, liếc xung quanh

Ngài bình tĩnh, tôi là hệ thống cấp S do ngài hệ thống chủ chọn lựa cho ngài, cứ nói tôi là hệ thống-Hệ thống rè rè

Ờ...-Nazi

Tôi nghĩ ngài sẽ rất nhớ con trai ngài, tuy tôi không thể can thiệp vào thế giới gốc nhưng có một cách giúp ngài gặp lại con trai ngài-Hệ thống

CÁCH GÌ?!-Hắn kích động, hệ thống đã dẫn Nazi vào con đường xuyên không

Xuyên không, ngài hãy nhìn bên trái.

Đọc xong ngài sẽ có quyền chọn xuyên hoặc không

Hắn im lặng, mở quyển sách ra đọc.

Sau khi đọc xong, hắn im lặng.

Rũ mi xoa thái dương, ở đâu hắn cũng bị ghét và cô đơn nhỉ?...

Tóm tắt nội dung: Đây là một trang viên cao cấp chỉ có Countryhumans, nhưng ngoại trừ quân lính có phép thuật thì chỉ duy nhất một nhân loại được vào trang viên.

Naila, nữ chính bộ truyện, và U.N đã đồng ý cho nhân loại mỗi năm sẽ được đi tiệc gặp Countryhumans cũng nhờ cô ta.

Dàn Harem của cô ta đông hơn 10 người, nhức cả đầu.

Cô ta được yêu quý và rất học giỏi, xinh đẹp.

Trái với cô ta thì hắn bên trong đây rất xấu xí, béo ú.

Đã vậy còn học dốt, mặc váy và trang điểm.

Vì thế thường bị cấm túc ở một biệt thự riêng, mỗi lần 1 tháng.

Bị đa số mọi người ghét, hên là tính cách thôi chứ hắn chưa bám trai là may lắm rồi.

Vì nhân vật phụ nên hắn chết vào chương 35 trong 100 chương của truyện.

Haizz-Hắn thở dài

Ngài không biết chứ, hắn chết thì nhờ có cô ta ngài mới có mộ đấy.

Tôi sẽ cho ngài xuyên vào lúc ngài mới được đặt vào mộ và mọi người làm đám.-Hệ thống

Khoan...Ta lấy lại cơ thể được không?-Nazi

Tất nhiên là không thưa ngài-Hệ thống

Nếu vậy ta không xuyên, nên nhớ ta đã gi.ết rất nhiều người nên sẽ không có được mời đặc biệt vậy đâu.

Ta không đi thì ngươi bị phá huỷ chứ nhỉ?-Hắn bình thản ngắm hoa và ngửi chúng

Thì...Được ạ, nhưng sau khi ngài sống dậy thì bị cấm túc.

Tôi sẽ chuyển cơ thể ngài sang 95%-Hệ thống rén

Sao không 100%?-Nazi

Ngài là một người thế giới gốc, ai dám cho ngài 100% chứ!-Hệ thống

Ừ...Xuyên đi-Hắn nhắm nhẹ mắt

Bắt đầu xuyên không

.

Hoàn tất xuyên không
 
Sự Cô Đơn...(Ussr X Nazi)
Sự sống lại bất ngờ


Sau khi hắn xuyên vào, hắn lập tức mở mắt như thói quen chiến tranh khiến mọi người giật mình

"Cậu chưa chết!

Tớ mừng quá - hức..."

-Cô ả Naila ôm hắn dậy như thể thân thiết trong khi tâm hồn dơ bẩn của cô ả ghét bỏ khốn siết

Vốn tính cách thật của hắn là mấy con quỷ kiểu này hắn ghét chết đi được, hắn đẩy thẳng Naila ra.

Phủi quần áo rồi ngồi khỏi chiếc quan tài

"Tớ làm cậu giận hả, tớ xin lỗi!"*Cô ngồi đậy, cùi đầu xin lỗi hắn khiến hắn ứa gan muốn phang đồ ả mà không có vũ khí

"Nè thằng khùng béo xấu xí, cô ấy đã giúp mày bao lần mày bị thương mà không quý cô ấy, được cô ấy ôm là phước đó"-Ame_Ngu khi không biết ả là người làm_rica

"Tôi không cần, im mõm nghe lời chủ đi"-Trong cơ thể béo ục ịch của Nazi này hắn rất bực, thêm mả cha này nữa khiến hắn muốn nói là ngu không thể tả

Tất nhiên có bao nhiêu người nói xấu hắn vẫn có vẻ mặt vô cảm khiến mọi người chửi thêm, haizz...nhìn mặt mà bắt lòng dạ hắn là ngu rồi.

Nhưng có những người khiến đôi mắt hắn hơi kích động

"Anh trai à, anh vô tâm quá đấy"-Germany thở dài,con yêu của hắn

"Đúng là đáng ghét, nhìn còn hơn cả độc tài!"

-East Germany(Ngài East là nữ),con cưng hắn

"Chết đi cho xong"-J.E, kẻ trung thành đến điên cuồng của ngài, người hắn chiều nhất

"Nhìn y chang mấy kẻ phản bội"-I.E, kẻ cũng rất được hắn thương nhưng sau này...ờm...

Hắn nghe lòng rất kích động và...Đau chăng?

Bốn người trên là những tình thương mong manh còn lại của hắn, có lẽ nó cũng vỡ rồi

"Xin phép về"-Hắn bỏ đi giữa cơn mưa chiều tà định tổ chức tang của hắn, cũng may nhờ hệ thống chứ hắn cũng không biết đường mà về.

Khi về đến nhà cấm túc của hắn, hắn đã ướt sũng, khoá cửa kéo rèm.

Hắn trở lại cơ thể hồi chiến tranh của hắn, kéo thèo bộ đồ khổng lồ vào tắm mà không đợi người khô rồi thay bộ đồ nhỏ nhất của Nazi này, bỏ cả bữa tối.

Đêm khuya, hắn sốt nhưng hắn cũng vần có thể làm mọi việc nhưng sẽ hơi chóng mặt.

Hắn sốt vẫn mặt kệ bản thân mình và trùm chăn kính mít, suy nghĩ về những câu nói của mọi người.

Nhất là của hai đứa con và hai người hắn coi là người thân

Đúng...Cha rất vô tâm

Ừ...Cha còn ác hơn một độc tài

Vậy...ta chết nhé?

Lời nói của ta sẽ khiến ta càng giống thôi...

Liệu có ai biết được tuổi thơ của ta?

Hắn vừa ốm vừa overthingking đến sáng, hắn sẵn tiện dậy luôn Vệ sinh cá nhân.

Những bước đi loạng choạng của hắn tiến vào phóng tắm, không may hắn té dập đầu chảy máu.

Hắn vẫn mặc kệ vào đánh răng rửa mặt, sau đó băng qua loa cho đầu.

Bỏ luôn bữa sáng uống li cà phê sữa rồi trở lại dáng vẻ của nguyên chủ.

Hắn trèo lên tầng thượng ngắm nhìn thì thấy đa số ai cũng bu vào Naila trò chuyện, vài người không tiếp xúc với Naila là gia đình Vietnam và kẻ hắn ghét thấu xương.

Thì Ussr cũng quý Naila nhưng không phải suốt ngày bu cô đâu.

Hắn lại liết thì thấy hai đứa con mình(Hiện là em) luôn miệng cười đùa nói chuyện với Naila.

Nếu nhìn khẩu miệng hai người đó và gia đình hắn thì đang ngỏ ý cô làm chị hai đứa.

Thế là những người yêu quý cô lại dành nhau, có cả hai tên kia.

Hắn chạnh lòng nhưng mặt hắn vẫn lạnh tanh, quá nỗi cô độc đến mức hắn phải bỏ mọi cảm xúc khỏi khuôn mặt rồi...Hắn vào lại phòng và càng ngày cơn sốt lại dữ dội hơn.

Ồ, căn bệnh nền của hắn bên kia qua đây rồi.

Hắn ho hộc máu, máu chảy lên láng có khi tưởng là bị đâm ấy chứ.

Hắn bình tĩnh dọn dẹp, trở lại hình dáng của hắn rồi bỏ bữa tập luyện trong sân nhà.

Chuyện tình cứ kéo dài như vậy trong 1 tháng.

Một tháng đó, rất may là hắn khoẻ nên cái cơn sốt kia qua rồi nhưng vết thương trên đầu hắn thì hay rách ra chảy máu lắm.

Cũng nhờ hệ thống bắt gặp hắn giấu chuyện hắn ho ra máu nên cũng được cho thuốc uống đều trong 2 tháng liến sẽ khỏi.

Hắn ăn rất ít, một tuần thì hắn chỉ ăn bốn bữa nhưng vẫn dữ được cơ thể.

Hôm nay là khá nhiều Countryhumans tự ý vào nơi hắn bị cấm túc vì ăn chơi các kiểu sau khi hắn được tự do.

Nhưng hắn biết đéo gì nên vẫn ung dung quấn khăn tắm với cái cơ thể nhiều sẹo nhưng sáu múi ra ngoài phòng khách để lên tầng.

Ai mà dè đám Country lại ngồi ở phòng khách, cái hắn đi ra.

Nhìn thấy họ hắn bất ngờ, bên Country không khác gì mấy.

"Ahhhh-Biến thái"-Cô ả Naila nói như thể có thật

Hắn vào phòng bếp chọi cái chảo vào đầu cô

"Này thì biến thái, khùng"-Nazi

"Mày là ai mà đụng vào người bọn ta!"

-J.E

Hắn ngó lơ lên phòng mặc đồ cấp một của nguyên chủ, chủ yếu chẳng muốn gây sự với J.E thôi

Sau đó mọi người ổn định lại, hắn như mọi ngày húp cà phê

"Ngươi là ai, nhìn khá giống...Nazi"-Weimar

"Ờ, nhìn cũng giống thằng con ngu si đó"-G.E

"Nazi đó"-Hắn hơi quạnh lòng

"Mới đi phẩu thuật cắt béo hả cậu?"

-Ả ngây thơ hỏi

"Có ra ngoài được đâu, ngu"-Nazi, cô quê

"Thôi được rồi, bất ngờ vậy thôi"-U.N ho khan nhẹ

"Hôm nay ta sẽ ăn hôm nay, chia nhỏ nhóm ra ăn từng bàn.

Ờm...Đồ ăn thì ta nghĩ sẽ ngon hơn khi có người nấu"-Asean
 
Sự Cô Đơn...(Ussr X Nazi)
Làm bạn?


"Để em cho"-Naila

"Chà...Ta mong đồ con nấu đấy"-Pháp(Nam)

"Em cũng phụuuu "-Việt Nam

"Tôi nữa"-Trung Quốc

"Rồi..."/Ghi vào bảng chơi/-Asean

"Còn việc sắp xếp bàn ăn...Cho nhà RE nhé?"

-EU đọc ké Asean và chọn

"Thôi được"-Ussr nói đại diện nhà Y nhưng vẫn mê mẩn bức tranh trong sách mà không ai để ý

Từng công việc được giao và làm rất nhanh, mọi người đều hoan hô công sức của nhau nhưng lại lu mờ hắn.Hắn quen rồi, sẽ không ai quan tâm hắn đâu.Hắn bỏ vào phòng uống thuốc hệ thống đưa ra không lại ho ra máu thì ả Naila chạy ton ton tới

"Mọi người ơi, em tìm được thứ gì trong phòng anh Nazi lúc em đi ngang qua nè" - Cô hí hửng khoe thuốc của hệ thống

Như có điềm, quay mặt lại thấy lọ thuốc của mình liền phóng lên lấy lọ thuốc

"Con chó trả thuốc cho tao!"

- hắn gào lên giật lại

"thôi đi, tuy ta biết cô ấy sai vì tự tiện nhưng không nên thái độ như thế"-Ussr

"Nhưng-" -Nazi

"Vừa cứng đầu rồi, đáng lẽ ta không nên nuông chiều ng-, làm sao thế?"

-GE

Hắn nhớ lại run lên nhớ lại tuổi thơ của mình hồi trẻ và cha, đã thế nào không uống thuốc đúng giờ làm ho ra máu khiến mọi người bàng hoàng.

Mặt mày nhăn nheo, vết thương trên vải rách ra.

Sau đó,hắn bình thản rồi dọn dẹp cho mọi người tiệc tùng.

Ai cũng vô tâm tiếp tục vui vẻ, ngồi một bàn riêng lẻ loi nhìn chồng đồ ăn.

Mặc kệ rồi vào bếp pha cà phê ngon.

Ăn xong thì hắn ra ngoài ngắm nhìn các loài hoa hắn ngán ngẩm ra, hoa hồng.

Tay ai đặt lên vai hắn khiến hắn phản xạ theo bản năng

"Ui da đau đau đau!"

-JE

Hắn im lặng thả lỏng ngồi lại ghế

"Nè...ngươi không ăn hả?"

-JE tò mò ra đây vì để ý Nazi không ăn gì, vì chỗ ngồi mà gã có thể thấy Nazi, nhìn vô tâm vậy chứ thương người lắm

"Nó quá nhiều so với một bữa ăn của ta, tuần cố lắm mới ăn được 6 bữa" - hắn ung dung trả lời

Gã chết lặng, kén ăn hơn cả Naila luôn đấy

"Ờm...sao ngươi thay đổi nhanh như vậy"-JE

"Con người nó có diễn xuất tới đâu cũng có giới hạn"-Nazi

"..., Bỏ qua những nhiệm vụ trước, hai ta làm bạn được chứ?"

-J.E

Nếu như bao người thì gật đầu lia lịa ngay, nhưng sự tin tưởng của hắn đã chỉ còn là sự mong như bong bóng xà phòng, dễ bể.

Hắn hơi dè chừng, suy nghĩ một thời mới nói

"Cho thử một tháng"-Nazi

Một tình bạn không sự tin tưởng
 
Back
Top Bottom