“Mặc dù bị tác động mạnh mẽ như vậy rồi, mà Huyết Dực không thấy có phản ứng?”
Benjamin trầm mặc lầm bầm trong miệng, tay hắn cứ không ngừng xoa cằm tỏ vẻ thắc mắc.
Bên này, Stuart lại điềm tĩnh đến lạ, nhâm nhi một tách trà lài còn nóng.
Hắn không tỏ vẻ bất an như Benjamin vì hắn biết đây vẫn chưa phải là giới hạn của Kaine, thằng bé đã được huấn luyện bài bản bởi môi trường và con người trong Công hội lính đánh thuê, không có chuyện vì chút ngược đãi này mà dồn bản thân đến đường cùng.
Chí ít là hiện tại chưa tìm ra, chứ không hẳn là không tìm ra được ngưỡng kích hoạt của Huyết Dực.
Ngoài việc nó nghe lời của chủ nhân ra, Stuart cần phải cưỡng ép nó nghe lời mình, có như thế mới chủ động khai thác được tiềm năng vô hạn của Huyết Dực.
Đúng như những gì vừa được mô tả trong suy nghĩ của Stuart, chúng đang có âm mưu dồn Kaine vào một ngưỡng chịu đựng nhất định để ép buộc Huyết Dực chuyển trạng thái từ bị động sang bản năng chủ động.
Tệ hơn, chúng muốn kiểm soát và làm chủ được thứ sức mạnh đó.
Âm mưu này cho đến hiện tại vẫn chỉ được khái quát sơ lược qua như vậy, chứ mặc nhiên cụ thể mục đích của chúng như thế nào thì chúng ta vẫn không thể nào biết.
Trong suốt phần cuối cùng của trận “đãi ngộ” ngọt ngào mà Stuart dành cho Kaine, thằng bé liên tục bất tỉnh, tâm thần không ổn định, trông nó cứ như là đang bị chơi thuốc đến thảm.
Nó đã ngủ li bì được hơn 8 tiếng, cơ thể hoàn toàn bất động, chỉ có lồng ngực là phập phồng đều theo nhịp thở.
8 tiếng yên bình của nó cuối cùng cũng chấm dứt, Stuart lại tiếp tục bế nó di chuyển sang phòng khác, bắt đầu cho bước cuối cùng của công tác “thanh lọc”.
Chân của Kaine bị tách rộng ra, một dòng chất lỏng đục được đổ xuống hạ bộ của nó.
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc khắp người, nó cựa quậy một chút vì chưa quen.
Stuart dùng tay chà sát, thoa đều chất lỏng đó khắp những chỗ nhạy cảm đó, từng ngón tay thon dài của hắn len lỏi khắp những ngóc ngách mà thằng bé đã dành gần 16 năm để che dấu.
Hắn không xem đây là hành động chuẩn bị cho bước thanh lọc kế tiếp mà xem đây như là một thao tác quấy rối tình dục Kaine.
Nghĩ đến thôi là hắn đã thấy tim mình đập rộn ràng rồi!
Ngón tay hắn lướt qua dương vật non nớt của Kaine, cưng nựng nó một hồi lâu.
“Màu sắc rất tốt, có vẻ là trùng với màu môi.”
Quả nhiên là kẻ không biết ngại, Stuart thẳng thừng buông ra những lời khen ngợi cho vị trí nhạy cảm của thiếu niên đang nằm đó, từng câu từng chữ lộ rõ bản chất dâm dục mà dửng dưng của người nói.
Hắn thậm chí còn không thèm để tâm đến kẻ thứ 3 đang đứng bên cạnh.
Còn tên Benjamin đó, chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Như đã đề cập, đây là phần thứ hai cũng như phần cuối của quá trình “thanh lọc” này.
Cụ thể, Stuart sẽ tiến hành vệ sinh phần dưới của hệ thống tiêu hoá, nói nôm na là rửa ruột cho Kaine.
Sau đó, Kaine sẽ được áp dụng loại hình dinh dưỡng tiệt trùng, được đảm bảo nghiêm ngặt về số dưỡng chất cần thiết, giúp tăng cường và cải thiện sức khỏe của “vật sưu tầm”, đẩy trạng thái vật lí của nó lên mức hiệu suất cao nhất.
Để giải thích dễ hiểu nhất thì…Stuart giống như là đang nuôi một con chó, con chó này sống môi trường hoang dã rất bẩn thiểu nên khi được nhận nuôi, chủ của nó phải tắm rửa, tẩy ve rận, làm sạch nó rồi tiếp đến là cho nó sử dụng các loại thức ăn cao cấp, đủ dinh dưỡng chứ không phải bới thùng rác ăn đồ tạp nham.
Dĩ nhiên lấy ví dụ này thì không đúng lắm về bản chất của sự việc, nhưng cũng giải thích được phần nào đó tình huống mà Kaine đang gặp phải.
Hắn khoái chí đẩy ngón giữa vào sâu bên trong cái lỗ ẩm ướt đó, nhẹ nhàng ma sát bằng cách di chuyển đầu ngón tay lên xuống.
Chốc lát nữa thôi, nơi nhỏ bé này sẽ phải hứng chịu từng đợt oanh tạc mãnh liệt của ống lọc, cho nên bây giờ cách tốt nhất để giảm đau cho chủ nhân của nó, chính là nới rộng nó ra.
Bàn về kích thước, nơi này hoàn toàn không thể vừa với ống lọc, độ rộng tối đa của nó chỉ có thể nuốt được một phần ba của đầu ống.
Nếu để nguyên như thế này mà tiến hành lọc, thì Kaine chắc chắn sẽ bỏ mạng tại đây.
Gương mặt thằng bé có chút thay đổi khi ngón tay của Stuart cứ liên tục thụt ra đút vào, cảm giác này thật khó chịu.
Không đau đớn, nhưng cũng không thoải mái, ít nhất thì nó nằm ở ngưỡng chịu được.
Do vậy, Kaine cứ không ngừng ngọ nguậy cả thân thể của mình để cố thích nghi với hành động trêu ghẹo kia, hy vọng tìm ra tư thế thoải mái một chút.
Chơi đùa vậy là đủ rồi, Stuart đẩy hẳn 2 ngón tay đến tận phần sâu nhất rồi không ngừng co rút, cạ sát vào phần thịt đỏ gồ ghề bên trong.
Ngay lập tức, cơ thể Kaine chịu một sự kích thích cực độ, cả người nó cong lên, răng cắn chặt.
Nó không biết đây là cảm giác gì, chỉ biết tín hiệu được truyền từ dưới lên này làm nó sướng điên lên, cảm tưởng như gần đạt được cực khoái.
Rõ ràng thằng nhóc này đã từng trải qua dạng kích thích này rồi, nhưng cái nguyên nhân gây ra khác nhau, khiến cảm nhận về nó cũng khác nhau.
Bình thường khi nó thủ dâm, khoái cảm chỉ xuất phát từ phía trước, mang tính chủ động.
Nhưng lần này, khi Stuart ấn mạnh hơn vào cái lỗ đó thì nó lại có cảm giác sung sướng khó tả, mang tính bị động hơn.
Kaine không nhận biết được việc mình sắp phải đối mặt, nên nó ung dung tận hưởng hoan lạc, cả người nó cứ nhấp nhô theo nhịp ngón tay, miệng không ngừng tạo ra những âm thanh thô bỉ.
Stuart chưa bao giờ thấy được khía cạnh này của Kaine, hắn khá bất ngờ khi thấy nó hành động như vậy.
Kỳ lạ, lúc trước khi Stuart ở với nó, hắn giám sát hoạt động sinh lí của thằng bé rất kĩ, không để nó có những hành vi kích thích tình dục quá sớm.
Vậy mà giờ nhìn Kaine cứ không ngừng “nhún nhảy” như vậy, Stuart bắt đầu cảm thấy bực bội hơn là hứng thú.
Hắn bắt đầu giật khoé mắt, miệng lầm bầm “chỉ có lão khọm già chết tiệt kia chứ không ai!”
- Stuart cho rằng việc Kaine tiếp nhận khoái lạc này là do Richter đã dạy hư thằng bé, hắn nghĩ lão là kẻ đầu đường xó chợ, thiếu ăn thiếu học và hành xử như thú vật vì vậy việc lão đụng đến miếng mồi ngon như Kaine là điều tất yếu.
Càng nghĩ, hắn càng tức giận, ngón tay theo đó mà có cử chỉ thô bạo hơn.
Điều này làm Kaine bắt đầu thấy đau đớn.
Thực ra Richter không làm gì thằng bé cả, và ông cũng không muốn để nó tiếp xúc với những loại văn hoá đồi trụy như vậy.
Tuy nhiên, là một thiếu niên đang trong giai đoạn tò mò về bản thân, Kaine đã tự mày mò ra mấy cái này.
Nó đã sử dụng cách thức thoả mãn sinh lí phổ biến nhất đó là thủ dâm hoặc nói thô ra là kích thích bộ phận sinh dục bằng tay.
Cứ đều đặn 2-3 tuần 1 lần.
Dù không có bằng chứng gì, nhưng mọi nghi ngờ đều đến từ mấy thằng cha chung hội đã dạy hư Kaine.
Chỉ có thể trách Stuart mà thôi, hắn cho người theo dõi Kaine nhưng lúc thằng bé làm mấy hành động như vậy thì lại không hề hay biết.
Nghĩ lại lúc trước mới để ý, cái lúc gặp gỡ cô gái chăn cừu kia, Kaine có chối từ chuyện giường chiếu với ả và nghĩ rằng cơ thể mình 16 năm nay chưa dám đụng đến hàm ý rằng nó chưa dâng hiến thân mình cho ai và cũng chưa ai đụng vào người nó.
Chứ ý của nó không phải là chưa bao giờ tận hưởng “mỹ vị nhân gian” 🙂))
Tiếng nhóp nhép ẩm ướt kèm với tiếng thều thào rên rỉ cứ vậy mà vấy đục sự yên tĩnh của căn phòng 4 bề đều là bê tông.
Benjamin bình tĩnh xem xét bảng số liệu tổng quát của thằng bé tóc đen đang bị trêu ghẹo đằng sau.
“Không có bệnh nền, không có dị tật, cơ thể khỏe mạnh,...”
Với tư cách là một viện trưởng, hắn cẩn thận ghi chép số liệu ấy vào “bệnh án” rồi gõ chúng vào máy tính của mình.
Các bước tiếp theo là một chuỗi những hành động gây nguy hiểm đến cho nạn nhân, vì vậy để tránh xảy ra sự cố không mong muốn, Benjamin phải giám sát kĩ lưỡng các chỉ số của Kaine.
Gõ máy được một lúc, tiếng của Stuart vang lên báo hiệu bước tiếp theo bắt đầu.
“Dán mấy cái dây nhợ gì đó nhanh lên, nó đang vào tư thế rồi”
Stuart vừa nói, hắn vừa dùng 2 ngón tay khuếch trương Kaine đến cực hạn, thằng bé giật thót vì chỗ nhạy cảm bị nới rộng ra, không ngừng nhăn mặt, nhíu mày.
Cảm thấy như vậy có lẽ đã đủ, hắn rút tay của mình ra rồi mãn nhãn nhìn thành quả mà mình gây ra cho thằng bé.
Kaine vì lần đầu bị kích thích mạnh mẽ đến vậy, nó thở không nổi, miệng cứ mở để hớp không khí vì vậy mà nước dãi của nó nhiễu xuống người.
Phần hạ bộ của nó cũng căng cứng lên, xem ra thằng nhóc này cũng thuộc dạng chẳng ngây thơ, trong sáng gì cho cam, dục vọng sớm đã chiếm lĩnh tâm trí nó.
Benjamin tiến đến chỗ thằng bé, hắn dán các miếng dán trông giống dạng đo điện cơ vào các chỗ huyết mạch trên người Kaine, nối chúng vào máy đo và sẵn sàng cho giai đoạn kế tiếp.
Stuart vòng ra sau, đến cạnh chỗ bàn inox y tế chuyên dụng, xỏ găng tay cao su rồi dùng cồn để khử trùng.
Trong khi đó, Benjamin lấy bên tủ kính ra một hộp kim loại lớn, bên trong là dụng cụ đã được làm sạch, gã với tay lấy cái ống kim loại không gỉ rồi nối ống với một vòi nước y tế.
Trong vòi nước y tế này là một bồn lọc nước cất lớn, với nhiệt độ luôn luôn ở 38 độ.
Nước ấm sẽ làm thằng bé dễ chịu hơn khi “súc ruột”.
“Được rồi, bắt đầu thôi”
Nói rồi cả hai tự biết ý, bắt đầu quá trình lọc cho Kaine.
----------------------------------
Ánh chiều tà buông dần trên khung cửa sổ, cái màu vàng ảm đạm của nó nhuộm hết thảy căn phòng cũ, tạo cảm giác buồn bã và trầm lặng.
Khung cảnh như đang đồng nhất với tâm trạng của người ngồi trên ghế cạnh đó.
Richter thở dài, mắt ông nhắm nghiền và tay không ngừng xoa thái dương.
Đã hơn 2 ngày kể từ khi Stuart bắt mất học trò cưng của ông.
Richter không hề có trong tay bất cứ một nguồn thông tin gì, thậm chí về tính mạng của nó có bị ảnh hưởng ra sao ông cũng không biết nốt.
Mọi thứ như một đám rong biển rối nùi dính chặt vào nhau, không biết bắt đầu gỡ rối từ đâu và khi nào.
Một cảm giác bế tắc đến khó thở.
Khi một người mất tích, việc cần làm đầu tiên đó là hô hoán đi tìm, sau 24 tiếng lập tức báo cho cảnh sát khu vực để huy động điều tra.
Cảnh sát thành Kazell tiếp nhận báo cáo mất tích từ Công hội và đã cử lực lượng đi tìm kiếm đồng thời dán thông cáo mất tích.
Lý do Richter không chọn báo cáo cá nhân mà thông qua pháp nhân là Công hội bởi vì có thể mượn vị thế của hội để đẩy mạnh quá trình tìm kiếm của cảnh sát.
Công hội lính đánh thuê là hội có máu mặt ở không chỉ khắp Tân liên hiệp mà còn ở các khu vực khác.
Tuy nhiên, không trông chờ gì nhiều vào cảnh sát an ninh, khi mà Kaine lẫn Stuart đều không phải là cư dân bình thường.
Lực lượng thành Kazell sẽ không thể có đủ tiềm lực truy vết ra Kaine.
Theo yêu cầu của Richter về sự mất tích của một thành viên dưới trướng, Tổng tham mưu của Công hội cũng đã phát động đi tìm.
Ông cũng ngày đêm miệt mài đi dò la tin tức của học trò bé bỏng, tuy nhiên những gì ông nhận lại cũng chỉ là những cái lắc đầu.
Về chuyện cái xác của con chó hôm trước, hiện nó vẫn đang được bảo quản và nghiên cứu bởi các pháp y chuyên dụng của Công hội.
Báo cáo kết quả cho thấy, phần cổ con chó có vết cắt rất ngọt, vũ khí chắc chắn là loại có lưỡi sắc.
Vết thương sâu, cho thấy con dao gây án có chiều dài từ cỡ 15-20cm.
Quanh miệng vết thương có DNA lạ xuất hiện, không phải là DNA của con chó, hơn nữa DNA đó được phát hiện trong tình trạng tinh thể hoá thành các mảnh li ti như thủy tinh vỡ.
Pháp y hoàn toàn không thể suy ra được bất kì tình huống nào, tuy nhiên Richter thì khác, ông chính là thầy của Kaine, cùng vào ra sinh tử với nó, hơn ai hết, ông là người hiểu rõ nó nhất.
Trên người Kaine luôn dắt theo bên đùi 2 con dao lưỡi nhọn, được làm hoàn toàn từ máu của thằng bé, dĩ nhiên sẽ hàm chứa DNA của nó trong con dao.
Còn tên Stuart là một xạ thủ, hắn không trang bị bất kì một vũ khí cận chiến nào bên mình.
Do vậy có thể suy ra, vết cắt đó là do con dao găm trên đùi của thằng bé gây nên, có thể Stuart đã là người dùng con dao để cắt cổ con chó.
Nhớ rằng Kaine có khả năng sử dụng máu của mình làm vũ khí bằng cách thay đổi trạng thái của các tế bào sang dạng rắn, đóng lại thành từng mảnh tinh thể tạo thành độ sắc nhọn.
Vì vậy, có thể truy tìm ngược lại vị trí của Kaine bằng những mảnh li ti này.
Hiện tại, những mảnh này đã được trích lọc ra và gửi về chỗ của Sinestrea.
Trong lúc chờ đợi cô nàng đưa ra được kết quả cuối cùng, Richter chỉ biết đi tìm kiếm trong vô vọng.
Richter mở mắt, căn phòng vẫn giữ nguyên nét bình lặng ban đầu nhưng bây giờ trời đã tối om, ông ngồi đây ngót cũng được hơn 3 giờ…
Chẳng có tâm trạng ăn uống, ông chỉ gặm vội một lát bánh mì rồi xách hành lý lên đường.
Bình thường thằng bé cũng hay ăn uống qua loa như vậy, lúc nào ông cũng là người mắng nó phải ăn uống đàng hoàng.
Giờ mất nó rồi, ông lại là người ăn uống y hệt nó.
Nực cười thật.
Richter dự định sẽ đến chỗ nhà ông bà chủ nhân chú chó kia để dò la tình hình, chuyến đi này dự là sẽ hơi xa, ông lên tầng gói thêm chút đồ rồi nhảy cửa sổ ra ngoài.
Bình thường khi đi làm nhiệm vụ, phương tiện di chuyển chính của đội vẫn là bằng chân, tuy nhiên đợt này Richter quyết định chọn cách nhanh hơn, ông rẽ sang bên trái rồi tiếp đất ở khu chuồng ngựa.
Đây rồi, những con ngựa mạnh khoẻ và máu chiến của Công hội, chúng luôn là những vũ khí chuyên dụng đặc biệt của kỵ binh.
Giống ngựa Grothem này là dòng ngựa chiến được lai tạo chính từ hai dòng Grodemas - ngựa đường dài của dân du mục với sức bền tuyệt vời với dòng Citrethem - ngựa máu chiến của các kỵ sĩ người Kazell cổ.
Sự kết hợp tuyệt vời ấy tạo ra giống ngựa hoàn hảo dành cho các lính đánh thuê, yêu cầu cao về cả thể lực lẫn sức mạnh.
Richter vỗ vào phần cơ ngực trên rắn chắc của Willis - cái tên thanh lịch được Kaine đặt cho nó, trước lúc Kaine về công hội, Richter chỉ toàn gọi nó là “Ê”.
Willis thở hộc một tiếng, nó dúi mũi mình vào tóc Richter, hàm ý hỏi han ông.
Con ngựa này rất thông minh, mọi khi Richter đều luôn đi cùng với một thằng bé tóc đen cao ráo vậy mà giờ chỉ có mỗi mình ông, nên nó mới cố tình hỏi như vậy.
An ủi Willis, Richter đưa cho nó miếng cà rốt ông dắt sau lưng rồi lấy đai và yên ngựa cố định vào người nó, chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi.
Ngồi chắc chắn trên lưng Willis, Richter thúc nhẹ, cả hai sau đó tiến vào rừng sâu, tiếng vó ngựa dũng mãnh dần mất hút.
Phía xa xa, những đám mây đen đang được gió ngàn kéo về, dự báo những điều không tốt đẹp sắp tới…