Cập nhật mới

Khác STRAYKIDS - LÁ BÀI ĐEN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
375597881-256-k574631.jpg

Straykids - Lá Bài Đen
Tác giả: sangchoichang
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện được khai triển từ Straykids và MV của nhóm nhưng với phiên bản kinh dị và bí ẩn.

Bên trong thế giới mà Stray Kids vô tình bị kéo vào, một bộ bài huyền bí mang tên "Black Card" đang chờ đợi họ.

Mỗi lá bài là một thử thách đầy chết chóc, nơi kẻ mạnh mới có thể sống sót.

Nhiều người đã phải trả giá đắt, đã mất mạng trong những cuộc chiến sinh tồn tàn khốc.

Stray Kids sẽ phải đối diện với những thử thách vượt ngoài sức tưởng tượng của họ.

Ai thực sự đang đứng sau trò chơi nguy hiểm này?

Và liệu bạn có dám theo chân họ vào hành trình khám phá bí ẩn đáng sợ này không?

Mời mọi người đón đọc....



straykids​
 
Straykids - Lá Bài Đen
Lời mở đầu


Cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện này của mình.

Mình là Sáng choichang ^^

Như đã nói ở phần mô tả, câu chuyện được lấy cảm hứng từ Straykids và các MV của nhóm.

Tuy nhiên mình muốn khai thác chúng theo chiều hướng "dark" một chút =))

Tức là sẽ có yếu tố bí ẩn, viễn tưởng, kinh dị, hành động vân vân...nếu mọi người đọc không hợp thì mình xinloi nhe.

Mình khá tâm đắc với đứa con tinh thần này.

Không biết có được nhiều người biết đến không, nhưng bạn, chính bạn đó, con người cute đang đọc những dòng này.

Cảm ơn bạn nhiều nheeee

Giờ thì chúng mình bắt đầu hành trình cùng trẻ lạc nào~~~
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 1: Các cậu đã biết gì chưa?


Chương 1:

"Này, các cậu nghe tin tức chưa?"

"Quá khủng bố, không dám coi."

"Nghe rồi, nghe rồi, lần này là bao nhiêu người?"

"Bốn người tất cả."

"Bốn người, nhiều hơn lần trước một người, có điểm tương đồng nào giữa họ không?"

"Ding ding" tiếng chuông cửa kêu mỗi khi có người đẩy cửa bước vào.

"Nghề nghiệp không cố định, độ tuổi không giới hạn, giới tính cũng vậy, nếu nói một điểm chung thì chỉ có....."

"Chỉ có?"

"Chết rất thảm."

Bầu không khí xung quanh trở lên ớn lạnh.

Vẻ mặt ai nấy đều cau có, nặng nề.

Dạo gần đây, thành phố xảy ra vô số chuyện kì lạ mà không có cách giải thích nào hợp lí.

Bởi bỗng nhiên sẽ có một nhóm người đột ngột mất tích, cứ như biến mất khỏi thế gian này vậy.

Nhưng thời gian không dài, 30 phút sau họ xuất hiện ở đúng vị trí ban đầu trong trạng thái hoàn toàn hoảng loạn.

Gào thét

Chạy trốn

Điên cuồng....

Điều này nếu chỉ nói không thì mọi người chắc chắn sẽ không tin, cho đến khi nó được các camera giám sát ở khu vực đó ghi lại.

"AAAAA"

Đáng sợ hơn là sau khi họ quay trở lại, chỉ một đến hai ngày sau họ sẽ...chết, bằng nhiều cách khác nhau.

Không cố định theo phương thức nào, tự sát, thiên tai, bị hại, đột tử....Chung quy vẫn chỉ có một chữ "Chết".

Có người bảo do một tổ chức tội phạm khủng bố, người thì nói do một loại bệnh dại ở người, có người lại bảo....do những điều tâm linh.

Rốt cuộc thì, chính phủ, các nhà khoa học, các nhà nghiên cứu vẫn chưa đưa ra lời giải thích hợp lí.

Họ chỉ thông báo đến người dân:

"Đừng hoang mang.

Cẩn thận khi ra ngoài, không phát tán tin đồn thất thiệt.Không chơi các loại bài, cá cược dưới mọi hình thức"

Giờ đây, chính phủ còn cho phép người dân từ đủ 18 tuổi trở lên được phép trang bị vũ khí.

Chính là: súng....dao...búa....rìu vân vân.

"Chúng ta có nên mua thêm vũ khí không?

Mình lướt mạng thấy nhiều chỗ bán vũ khí lợi hại lắm."

"Mua thì cũng làm gì được chứ?

Không biết nguyên nhân, cũng chả biết cách nào mà phòng đường nào mà lần...."

"No, they have something in common.

They both have played that game before."

Chàng trai với mái tóc dài màu bạch kim gần đó lẩm bẩm.

Nhưng giọng nói trầm của cậu lại khá thu hút người khác.

"Two hot americanos please."

"À à o...oke oke."

Nhân viên nọ vốn đang hóng chuyện của nhóm bạn kia bỗng nhiên có một người nước ngoài đến gọi đồ uống không kịp phản ứng.

"Umm can you add more sugar.

Oh just one"

"More...sugar?"

"yes"

"One?"

"Sugar...sugar...à đường.

Một cốc thêm đường.

Oke oke."

Chàng trai với mái tóc dài bạch kim nhận hai cốc americano nóng của mình bước ra khỏi tiệm, tiếng Ding ding lại một lần nữa vang lên.

"Ơ thế mà lại là người nước ngoài, nhìn giống người nước mình ha."

"Chắc là người nước mình nhưng sống ở nước ngoài."

"Này, americano nóng của cậu đây, Hyunjin."

"Cảm ơn nhé Felix."

"Không có gì."

"Mà nãy thấy cậu order bằng tiếng anh à?"

"À, ừ, vừa mới về nên chưa quen lắm."

"Haha.

Mà này, nhóm của Chan huynh đến nơi chưa?"

"Chắc đến nơi rồi, chúng ta đi."

"Ặc"

"Sao thế Felix?"

"How can people drink this kind of...."

"Hửm?"

Felix nhìn Hyunjin đang uống cốc của mình ngon lành

"Không có gì, đắng quá, không uống được."

"Đâu để mình xem,"

"Ặc"

"Đúng chứ?"

"Gì mà ngọt thấy chaaa.

Như cacao nóng vậy."

Felix biểu tình bất cần đời nhìn Hyunjin: -_-
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 2: Cuộc họp nhóm


Chương 2:

"Chà mọi người đến đông đủ rồi chứ?

Một hai ba bốn....bảy tám.

Okey!

Đủ rồi."

"Lần này tổ chức ở nơi sang trọng ha."

"Ừ, công nhận."

"Vậy bây giờ chúng ta lần lượt trình bày những thông tin mình thu thập được.

Bắt đầu từ mình."

"Oke I know you know we know LeeKnow Let's go."

"Oke, 2,3,4."

"Haha."

"Được rồi trật tự, chúng ta bắt đầu."

Bầu không khí trầm xuống lạ thường, mọi người biểu ra vẻ mặt nghiêm túc.

Không ai coi nhẹ cuộc họp này cả, bởi hơn ai hết họ hiểu được sự đáng sợ của những sự việc đã đang và sẽ xảy đến.

Họ

Chính là những người

Hiếm hoi

May mắn

Trở về

Sau "lần mất tích."

Người vừa rồi đếm số lượng thành viên trong nhóm – Bang Chan chính là người thành lập nên hội này – Những con người hiếm hoi may mắn trở về sau "lần mất tích".

Đương nhiên ngoài nhóm họ ra, chắc chắn sẽ có những nhóm người trở về khác.

Họ chọn im lặng, những kẻ im lặng chính là kẻ trở về, kẻ chiến thắng.

Những kẻ gào thét chính...là những kẻ thất bại, kẻ thua cuộc.

Nhóm của họ có tên: "STRAYKIDS"

"Được rồi, mình, còn có Seungmin, Han đã nghe ngóng được một vài tin tức."

LeeKnow

Seungmin: "Mọi người có thể nhìn trên màn hình để thấy một cách rõ ràng hơn."

LeeKnow: "Gần đây thành phố đã có khoảng năm mươi người "mất tích", theo số lượng người đến báo cáo mất tích đến cảnh sát.

Chưa kể đến có thể có những người không có người thân, không bị phát hiện mất tích, thì số lượng có thể lớn hơn."

Han thêm vào: "Sau đó số lượng những người "mất tích" quay trở lại và còn sống chỉ bằng 1/3 so với ban đầu.

Đặc điểm chung của 2/3 người còn lại chính là: tấm thẻ bài đen."

Seungmin: "Bên cạnh xác của nạn nhân có kèm theo một tấm bài đen hoàn toàn không có họa tiết gì đặc biệt.

Không có chữ, không có gì hết.

Đặc biệt tấm bài đen đó một khi bị chạm vào thì....Tan biến, như tro, bay theo gió."

"Bị chạm vào sẽ tan?"

"Đúng vậy I.N, bất cứ thứ gì, nếu để nguyên trên cái xác, nó sẽ không có chuyện gì, nhưng chỉ cần chạm vào, dù là trực tiếp hay gián tiếp, đều sẽ lập tức tan thành tro."

"...."

Han: "Đó là những gì chúng mình tìm hiểu được."

"Được rồi, đến lượt nhóm của chúng mình, Chang Bin, I.N các em trình bày trước được chứ?"

"Được."

"Chúng mình còn tìm được một vài thông tin gần đây đang có một tổ chức tà giáo tên Blind Spot, tập hợp phần lớn là các thầy cúng và các tín đồ.

Tổ chức này đang không ngừng tuyên truyền và kêu gọi các tín đồ gia nhập giáo phái của mình.

Những thông điệp của họ như: "Thần linh đang trừng phạt chúng ta, chỉ có thành tâm xám hối mới có thể qua được kiếp nạn này."

I.N nói thêm: "Sau khi gia nhập, thì các tín đồ phải mặc hoàn toàn màu đen, không được có bất cứ màu sắc nào khác.

Trong người họ lúc nào cũng có một tấm bài đen.

Nhưng nhìn không giống lá bài xuất hiện bên cạnh những xác chết.

Nó có hoa văn vàng ở dìa."

Bang Chan: "Chúng mình đã thấy những người như vậy ở gần khu vực này vào tuần trước.

Nhìn họ cứ rùng rợn sao ấy.

Và còn có chuyện này...

Hôm đó chúng mình quan sát khu vực tổ chức cầu nguyện của giáo hội, khi không còn ai nữa, những người trong tổ chức khiêng từng bao tải ra ngoài.

Thoạt nhìn, những bao tải đó giống thi thể hơn là hàng hóa."

ChangBin: "Máy nghe lén được gắn có thu được đoạn hội thoại sau"

Tiếng khởi động máy ghi âm rè rè vang lên.

Ngoài nó ra không một ai phát ra tiếng động.

"Nhanh lên, đừng lề mề nữa."

" Thảm quá."

"Á, nhìn tởm quá, tao không dám đụng vào."

"Mày không nhanh lên nếu "ngài ấy" mà thấy làm việc chậm chạp là chết không kịp ngáp đâu."

"Ôi, nghĩ mà lạnh cả người."

"Đừng nghĩ nữa, mau cho mấy tấm lá bài đen này tan hết đi."

"Có chuyện gì?"

"Dạ..."! jhagcshja

Cuộc hội thoại bị ngắt từ đó, giống như nhiễu sóng, giống như bị một vật gì đó gây áp lực, và rồi tắt hẳn.

Cả nhóm im lặng nhìn nhau, mỗi người đều cảm thấy làn sóng bất an lan tỏa trong lòng.

Mọi thứ đang trở nên khó hiểu và đầy nguy hiểm.

Felix: "Bọn chúng đang làm gì đó với những tấm bài đen...

Tại sao lại có vẻ gấp gáp như vậy?"

Seungmin: "Chúng ta phải tìm hiểu thêm về tổ chức này.

Chúng không chỉ là những tin đồn nữa, rõ ràng là có điều gì đó cực kỳ đáng ngờ."

Han: "Nhưng trước khi làm gì, chúng ta cần cẩn thận.

Blind Spot có thể rất nguy hiểm, và nếu chúng ta không thận trọng, có khi còn bị lôi vào rắc rối lớn hơn."
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 3: Phần 1


Chương 3:

LeeKnow: "Có lẽ hội Blind Spot đó cũng có dính líu tới Lá Bài Đen này."

Bang Chan: "Được rồi, đó là những thông tin trong nước mà chúng mình tìm được.

Felix, Hyunjin nhóm của em tìm hiểu được những gì?"

Felix: "Em và Hyunjin đã đi đến Úc và Mỹ để tìm hiểu và phát hiện ra rất nhiều điều thú vị."

Hyunjin: "Phải đó."

Seungmin: "Là những gì?"

Felix: "Nguồn gốc, cách hoạt động của "mất tích."

Cả căn phòng một lần nữa rơi vào yên lặng, tiếng chạy rè rè của máy chiếu.

Tông giọng trầm bắt đầu lên tiếng.

"Thoạt nhìn có vẻ như giữa những người tử vong không có bất cứ điểm chung nào, nhưng thật ra lại có.

Chính là..."

Felix rút ra một lá bài Joker " Họ đều chơi các loại bài (trực tiếp lẫn online).

Các loại hình này, thắng để ăn tiền có, mà chơi để giải trí cũng có.

Bài đỏ đen, Lasvegas, thậm trí Uno.

Tất cả loại bài dưới mọi hình thức.

Chúng ta cũng vậy, chắc chắn ai cũng đã từng chơi bài."

Cách đây ba năm, một nhóm nhà khảo cổ Mỹ trong một chuyến khai quật ở Hy Lạp đã tìm thấy một chiếc hộp sắt được quấn nhiều lớp vải với hoa văn như hình ở dưới chân Kim Tự Tháp."

"Ơ nhìn giống với hoa văn trên lá bài hội Blind Spot."

"Vốn tưởng sẽ rất khó để mở ra, xong chỉ cần tháo lớp vải hoa văn bên ngoài, chiếc hộp tự động phá khóa.

Bên trong đó chứa một bộ bài gồm 78 Lá."

"78 lá thì giống Tarot ha."

"Đúng vậy, nhưng nó không có tác dụng chiêm tinh hay bói toán gì cả.

Điều đặc biệt ở mỗi lá bài là, trên mỗi tấm bài đen đó đều có những hình vẽ minh họa và câu chuyện ở dưới.

Có lẽ là câu chuyện mô tả cho bức tranh hoặc nói về điều gì đó.

Mặt sau thì có vẻ là tên của câu chuyện.

Điểm chung của những câu chuyện đó chính là...cực kì đáng sợ."

Chang Bin: "Kia là những con số gì?"

Felix: "Đằng sau lá bài, ngoài tên câu chuyện còn có một con số, ngẫu nhiên từ 1 đến 6.

Tối đa là 6 không có lá bài với số 7 đi kèm."

Hyujin: "Và còn một điều nữa, có một bài thơ được đi kèm với bộ bài đó."

Bang Chan: "Các em có biết không."

"Bọn em chỉ kịp nhìn qua một lần, Felix là người nhìn thấy."

Han: "Cậu có nhớ nó viết những gì không?"

Felix:

"Số mười ba, người ta hay nói,

Đen đủi thay, kém may mắn muôn đời,

Những bước chân khi chạm phải đôi môi,

Của định mệnh, chênh vênh như ngọn sóng.

Ngày thứ sáu, mười ba thêm trọn vẹn,

Lời nguyền xưa từ bao kiếp ghê rợn,

Căn phòng trống, bàn tiệc thiếu người đến,

Tựa hồ bóng ma vờn quanh chẳng rời.

Nhưng ai biết, ẩn sâu trong số đó,

Là một phần của cuộc sống bao la,

Khi khổ đau, rồi cũng phải nhạt nhòa,

Để lại dấu ấn khó phai trong tim.

Số mười ba, dù đen đủi đôi khi,

Vẫn là một phần của cuộc hành trình,

Để nhắc nhở rằng không gì bất biến,

Trong bóng tối, ánh sáng vẫn chờ mong."

Han: "Nghe cũng...hay ha..."

BangChan: "I.N đã ghi lại chưa.

Con số 13 được đề cập nhiều đến trong đó."

Hyujin: "Vẫn còn câu chuyện tiếp đó là, các nhà nghiên cứu muốn ứng dụng chúng vào game.

Thể loại thần bí, tâm linh, kinh dị.

Kết hợp với công nghệ thực tế ảo, xúc xắc, mô phỏng lại những lá bài đó nhưng chỉnh sửa cho hợp thời hơn, phù hợp với giới trẻ hơn.

Mỗi lá bài liên quan đến một thử thách, vượt qua lá bài sẽ chiến thắng.

Họ đặt tên cho nó là:

BLACK CARDS - LÁ BÀI ĐEN

....

Cảm ơn mọi người đã đón đọc, phần hai chương 3 sẽ rất quan trọng vì nó sẽ là thiết lập, quy tắc của bộ bài nhee
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 3: Phần 2


Tuy nhiên cách đây một năm, nhóm nhà nghiên cứu ấy đã "mất tích" và không thấy một ai quay lại.

Bộ Black Cards cũng từ biến mất một cách bí ẩn."

Felix: "Ở nơi nghiên cứu của họ vẫn còn một số tài liệu liên quan đến bộ bài.

Chúng có nội dung như sau:

Đầu tiên, bộ bài sẽ có sáu cấp độ, số càng nhỏ thì độ khó càng lớn.

Mỗi lá bài tương đương với một câu chuyện, hay một thử thách.

Cách thức vào bài là: "Tên bài + Join"

Nhiệm vụ trong mỗi lá bài sẽ khác nhau, có giải cứu, có sinh tồn, thám hiểm,....

Khi đăng nhập vào bài, nếu là người đầu chiến thắng sẽ nhận được một lá bài đen bất kì với câu chuyện của lá.

Những người khác chỉ nhận được tấm bài không có câu chuyện.

Sau khi nhận được lá bài câu chuyện, tối đa hai tháng phải đăng nhập vào lá bài đó.

Cho đến khi vào đủ 13 lá.

Nếu trong khoảng thời gian đó không vào "chết."

Thứ hai, người đầu tiên chiến thắng trong lá bài sẽ nhận được lá bài câu chuyện tiếp theo trong khoảng hai đến ba ngày tới.

Thứ ba, vũ khí bình thường mang từ thế giới bên ngoài vào có lượt sử dụng giới hạn cũng có thể không thể sử dụng tùy theo thiết lập mỗi lá.

Vũ khí bên trong lá bài có lượt sử dụng không giới hạn, mỗi vũ khí sẽ có con số xúc xắc tương ứng, số càng nhỏ càng lợi hại.

Hơn nữa có thể mang ra ngoài.

Khi mang ra ngoài, sẽ trở thành "vũ khí bên ngoài" khi mang vào bên trong lá bài tiếp theo.

Thứ tư, trong các lá bài sẽ có thiết lập nhân vật, trang bị, năng lực vân vân.

Thời gian hoàn thành thử thách thiết lập theo từng lá bài, nếu không phá đảo trong thời gian quy định, tính thua cuộc "chết".

Thời gian ngoài thực tế, cố định 30 phút.

Thứ năm, người giữ lá bài câu chuyện thể mang theo tối đa 20 người.

Những người được mang theo nếu vượt qua cũng tính là vượt qua.

Lưu ý, người đầu tiên chiến thắng sẽ có được câu chuyện tiếp theo.

Như vậy, đi theo nhóm sẽ có lợi."

Đây là một số thiết lập quan trọng của bộ bài nhee, sau chương này là vô lá bài đầu tiên liền nè.

Are you ready??

Ready thì cho tui xin một vote nè, iuiu
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 4: Xuất phát


Chương 4:

Chính xác là như vậy, đi theo nhóm, trong nhóm sẽ do người có lá bài câu chuyện dẫn đầu, xác xuất thành công cao hơn bởi có manh mối, hơn nữa hỗ trợ lẫn nhau, qua bài chính là đã tích lũy được một lá.

Điều này khiến một hình thức tổ chức xuất hiện - tổ chức dẫn dắt qua bài.

Người ta trả tiền để gia nhập hội, thuê người dẫn bài, trao đổi mua bán lá bài câu chuyện.

Một hình thức công việc mới cũng xuất hiện, vai trò người đồng hành, người dẫn dắt.

Tức những người có năng lực, kĩ năng chiến đấu, sinh tồn....sẽ gia nhập nhóm để tăng khả năng qua bài.

Những người không có lá bài câu chuyện cần phải tìm người có để giữ mạng, họ cần vào lần nữa trong hai tháng, manh mối đối với họ quý giá vô cùng.

Họ điên cuồng tìm đến những tổ chức dẫn dắt qua bài.

Mỗi lần, giá VÔ!

CÙNG!

CAO!

Hơn nữa họ cũng không cam kết 100% đảm bảo "quay trở lại còn sống" bởi trong lá bài là những chuyện quái dị mà khoa học không giải thích được.

Nhưng rốt cuộc thì có thêm khả năng sống sót vẫn hơn.

Straykids này, chính là do BangChan thành lập, tập trung họ lại, những người qua bài, những người mà trong mắt Bang Chan có năng lực nhất.

Lá bài đen xuất hiện ngẫu nhiên, không thể lường trước được.

Nó không thuộc về bộ bài của bạn, nhưng nó luôn có mặt, như một bóng ma ám ảnh.

Cầm nó lên, đọc tên câu chuyện, thế là vào bài.

Không thể ngừng lại, không thể trốn tránh, nó thao túng não bạn, nó sẽ xuất hiện trong gương khi bạn đánh răng, nó sẽ xuất hiện dưới mặt nước khi bạn tắm, nó sẽ hiện trên cửa kính tòa nhà, xe ô tô, biển quảng cáo, đèn chiếu hậu, trên mặt bảng....

Dù bạn đi đâu, làm gì, nó luôn hiện diện, như một lời nguyền vô hình ép bạn phải đọc tên câu chuyện từ lá bài đen.

Bạn biết rằng một khi đọc nó lên, bạn không còn lối thoát - nhưng càng chống cự, nó càng xuất hiện nhiều hơn, như thể muốn đẩy bạn vào cơn điên loạn, buộc bạn phải tuân theo.

Hiện tại nhóm đã có hai lá bài câu chuyện của BangChan và LeeKnow.

Hai người này đều vào lần đầu tiên vậy mà lại nghiễm nhiên qua bài đầu tiên.

Có thể thấy thực lực hai người này "điên" đến thế nào.

Những người còn lại thì mới chỉ qua bài thôi nên không có được lá bài câu chuyện.

BangChan: "Vậy là trong vòng hai tháng ta phải vào lá bài một lần.

Hiện tại nhóm chúng ta đang có hai lá bài câu chuyện.

Một của anh và một của LeeKnow, lá của anh là mức 3 lá của LeeKnow là mức 4."

LeeKnow: "Như vậy lá bài của anh sẽ dễ hơn là bài của Chan huynh.

Nhóm chúng ta vẫn chưa đi cùng nhau lần nào.

Ta có thể nhân cơ hội này, cùng vào xem sao."

Han: "Từ lúc anh nhận được lá bài này là bao nhiêu ngày rồi?"

LeeKnow: "Một tuần."

Han: "Anh không đọc nó trong một tuần rồi?"

LeeKnow: "Hơi phiền tại nó cứ lởn vởn trước mặt nhưng rồi cũng quen."

Han: "Anh lợi hại."

Seungmin: "Có vẻ được đấy, vậy khi nào xuất phát?"

Bang Chan: "Ngày mai."

Để lại một cmt và vote là món quà tinh thần tuyệt vời mà mọi người dành cho mình đóa ^^
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 5.1: BLC - LOSE MY BREATH CARD


PHẦN MỞ ĐẦU (PART 1)

(Nội dung câu chuyện về nàng tiên cá:

Trên một hòn đảo xa xôi, nơi sóng biển vỗ về những bờ cát trắng, dân làng thường kể về một truyền thuyết kỳ lạ: nàng tiên cá, không phải với vẻ đẹp mê hồn mà là một sinh vật với trái tim đen tối và ánh mắt lạnh lùng như băng.

"Hỡi chàng trai, hãy đến gần ta, ta sẽ trao cho chàng tất cả những gì chàng mong muốn."

Từ từ tiến lại gần đôi mắt nàng không còn trong sáng mà dần trở nên tối tăm, sâu thẳm như đại dương không đáy.

Nụ cười dịu dàng bỗng biến thành một điệu cười ghê rợn, đầy toan tính.

Bị nàng kéo xuống biển sâu.

Xung quanh làn nước lạnh lẽo, không thể thở, những xác người khác xếp thành mê cung.

Khuôn mặt của họ đều mang một nỗi sợ hãi tột cùng, đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Cơ thể nàng dần biến đổi, từ chiếc đuôi bạc thành những chiếc vảy sắc nhọn như dao.

Bàn tay nàng, giờ là những móng vuốt.

Nàng không phải là một sinh vật của biển cả, mà là một quái vật khát máu, luôn rình rập những linh hồn lạc lối để thỏa mãn cơn đói không bao giờ nguôi.

Nàng tiên cá ấy vẫn đang ẩn mình dưới biển sâu, chờ đợi nạn nhân tiếp theo bị lôi kéo vào cái bẫy chết chóc của nàng...

Ấy vậy mà nàng không biết bản thân rốt cuộc xấu xí, tàn bạo đến đâu....)

Han nửa đêm trằn trọc không ngủ được sau khi đọc câu chuyện của tấm thẻ bài, cậu quyết định xuống uống cốc nước.

Vừa bước xuống cầu thang, cậu nghe thấy tiếng lục đục gì đó.

"Gì gì gì vậy?"

"Ai thế?"

"LeeKnow?"

Đã sợ thì chớ.

Một đầu người tóc dài thình lình xuất hiện trước mặt cậu:

"ÁAAAA"

"Chuyện gì vậy?"

"Sao thế?"

Căn nhà bỗng chốc sáng trưng, mọi người uỳnh uỳnh chạy xuống xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

"Ai làm sao?"

"Quỷ quỷ quỷ quỷ...."

"Quỷ ở đâu ra?"

"Dọa chết tôi rồi, Han à cậu làm gì giờ này vậy?"

"Ủa ủa Felix hả, cái này mình hỏi mới đúng, sao để tóc dài rũ rượt đi loanh quanh bếp chi vậy."

"Mình không ngủ được nên đi kiếm cái gì ăn, nghe thấy tiếng cậu thì đi ra coi, ai ngờ tự nhiên hét cái tim muốn rớt ra ngoài."

"Ui trời mấy đứa này, đi ngủ hết nhanh!!."

Sáng hôm sau

Bang Chan: "Mọi người đếu đủ cả rồi chứ."

"Đủ."

"Tốt, vậy chúng ta, xuất phát."

LeeKnow: "LOSE MY BREATH CARD JOIN"

Ánh sáng xuất hiện, tám con người cứ vậy mà "mất tích".

.

.

.

.

.

Ngôi làng nằm lặng lẽ bên bờ biển, nơi từng là một cộng đồng sôi động với tiếng cười nói đầy sức sống.

Nhưng giờ đây, không khí u ám bao trùm nơi này, khi từng người một biến mất mà không để lại dấu vết.

Những chiếc thuyền trống rỗng trôi dạt về bờ, và trong mắt những người còn lại, chỉ còn sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Nhưng khi hy vọng dường như đã tắt lịm, một nhóm anh hùng gồm 8 người đến từ khắp nơi trong vương quốc quyết định hợp sức để đối mặt với mối nguy hiểm này.

Han: "Chúng ta đến nơi rồi?"

Huyjin: "Để xem nhân vật của chúng ta là gì nào."

Bangchan - Một chiến binh mạnh mẽ với thanh kiếm khổng lồ, có khả năng chém đứt mọi thứ, kể cả những lớp vảy cứng nhất.

Felix - Pháp sư đầy quyền năng, thông thạo ma thuật nước và ánh sáng, có thể kiểm soát biển cả và bảo vệ đồng đội khỏi sự mê hoặc của nàng tiên cá.

Hyunjin - Một cung thủ tinh nhuệ với mũi tên sắc bén, có khả năng bắn trúng mục tiêu từ khoảng cách xa.

ChangBin - Kỵ sĩ, với khiên và giáp cứng rắn, có thể tạo ra lá chắn bảo vệ cả nhóm trước những đợt tấn công bất ngờ.

Seungmin - Một ca sĩ với giọng hát đầy mê hoặc, đối đầu với chính tiếng hát của nàng tiên cá để bảo vệ tâm trí của nhóm.

LeeKnow - Một sát thủ ẩn mình trong bóng tối, có khả năng di chuyển nhanh nhẹn, luôn nhắm vào điểm yếu của kẻ thù.

Han - Người điều khiển nguyên tố, có khả năng gọi gió và lửa, dùng sức mạnh tự nhiên để đẩy lùi sự tấn công của biển cả.

I.N - Nhà tiên tri với khả năng nhìn thấy tương lai, giúp nhóm dự đoán các đòn tấn công và đưa ra chiến lược.

ChangBin: "Ngầu bá cháy bọ chét."

Đương nhiên cùng với tám người là các nhóm khác với thân phận cũng đặc biệt không kém.

Hyunjin: "Cơ mà năng lực với vũ khí cũng đều ở mức 5 thôi ha."

Felix: "Để đảm bảo tính công bằng đây."

"Đây là đâu?"

"Tại sao tôi lại ở đây."

"Haha, dăm ba nàng tiên cá tiên cung, gặp là cho làm sushi hết."

"Ahaha"

"Tôi đang chơi bài trên điện thoại sao tự nhiên đi vào phim trường thế này?"

"Các người đang đóng phim hả?"

(Lưu ý: Lá bài của những người khác tuy không có câu chuyện nhưng vẫn có hình ảnh minh họa.

Vậy nên có thể suy đoán từ hình ảnh phần nào.

Lá bài nào cũng có thể vào bài không quy định chỉ lá bài câu chuyện mới có thể vô được. )

"Không biết nhóm nào cầm lá bài câu chuyện nhỉ?"

Bang Chan: "Được rồi, chúng ta cùng tìm hiểu nào."

____________

Lẹt gô lẹt gô~
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 5.2: BLC - LOSE MY BREATH CARD


PHẨN MỞ ĐẦU (PART 2)

NGÀY 1:

Ngày đầu tiên trong số bảy ngày, khi Straykids đến ngôi làng ven biển, họ đã cảm nhận được ngay sự im lặng bất thường và không khí nặng nề bao trùm.

Những ngôi nhà bằng gỗ trông xơ xác, những bến tàu bỏ hoang, và trên khuôn mặt của dân làng hiện rõ sự lo lắng và sợ hãi.

Han lên tiếng đề nghị: "Chúng ta có nên hỏi thăm tình hình một chút không?"

"Làm vậy đi."

Thế nhưng, điều họ nhận được là những ánh mắt tránh né và những câu trả lời cộc lốc, thậm chí là sự im lặng hoàn toàn.

BangChan, thử vận may một lần nữa, bước tới chỗ một ông lão lớn tuổi hỏi:

"Ông ơi, có phải gần đây trong làng mình có nhiều người mất tích?"

Tuy nhiên, ông lão chỉ lắc đầu, ánh mắt đầy sợ hãi và từ chối trả lời.

Ông cẩn thận nhìn xung quanh, như thể sợ rằng chỉ cần nhắc đến cái tên "nàng tiên cá" thôi cũng sẽ mang lại sự trừng phạt khủng khiếp từ biển cả.

"Tôi không biết gì hết, các cậu đừng hỏi tôi."

Felix - pháp sư của nhóm, cảm nhận được sự sợ hãi tột độ trong lòng dân làng.

Cậu nhẹ nhàng hỏi một phụ nữ trung niên, người đang nhìn ra biển với đôi mắt trống rỗng, nhưng bà chỉ lắc đầu, miệng lẩm bẩm những từ ngữ khó hiểu.

Cả nhóm bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ dân làng đã chịu đựng quá nhiều đau thương và sợ hãi đến mức họ không còn dám tin vào ai nữa, thậm chí cả những người đến để cứu họ.

I.N, nhà tiên tri, đưa ra một lời đề nghị.

Cậu thầm thì với các huynh:

"Có lẽ ta cần thể hiện lòng chân thành và quyết tâm của mình để lấy được lòng tin của dân làng."

LeeKnow: "Bằng cách nào đây?"

Felix: "Hãy giúp đỡ dân làng bằng cách khắc phục những vấn đề nhỏ trong làng, như sửa chữa bến tàu đã bị hư hỏng, dựng lại những mái nhà bị gió bão làm đổ, hoặc giúp họ đánh cá để có đủ lương thực."

Seungmin: "Nghe được đấy."

ChangBin dẫn đầu nhóm trong việc giúp dân làng sửa chữa lại những gì đã bị biển cả tàn phá.

Han sử dụng sức mạnh của mình để gọi gió và dọn sạch những mảnh vụn trên bờ, trong khi LeeKnow và Hyunjin cẩn thận dựng lại những chiếc thuyền đánh cá đã bị hư hại.

"Ha ha, nhìn lũ này này, mấy người làm cái gì vậy?"

"Này bà già, kể cho chúng tôi nghe về con quái vật dưới biển kia đi."

"Này này này, đứng dịch sang một bên."

I.N: "Đám người này thái độ sao vậy?"

Cậu nắm chặt nắm đấm của mình định tiến lên.

Bang Chan nắm lấy vai I.N: "Kệ họ, chúng ta làm việc của chúng ta."

Vậy là qua một ngày.

.

.

NGÀY 2:

Nhìn thấy Straykids chân thành như vậy, từng chút một, dân làng bắt đầu mở lòng với nhóm.

Những người dân dần dần nhận ra rằng nhóm Straykids thực sự muốn giúp đỡ họ.

Dù sợ hãi vẫn còn, nhưng họ bắt đầu chia sẻ những câu chuyện, những bí mật mà họ đã giữ kín trong lòng bấy lâu nay.

Cuối cùng, ông lão lớn tuổi nhất trong làng, người mà ban đầu đã từ chối trả lời Bang Chan, đến gần.

Ông kể với giọng khàn khàn:

"Chúng tôi không phải không muốn nói... nhưng chúng tôi thật sự quá sợ hãi.

Nàng ta không chỉ lấy đi những người chúng tôi yêu thương, mà còn gieo rắc nỗi ám ảnh trong từng giấc mơ.

Những ai cố gắng chống lại nàng đều không bao giờ trở về.

Nhưng nhìn thấy các cậu... giúp đỡ chúng ta mà không đòi hỏi gì, có lẽ các cậu thực sự có thể mang lại hy vọng."

Người phụ nữ trung niên lên tiếng: "Nàng ta không giống bất kỳ sinh vật nào mà chúng ta từng nghe.

Ban đầu, nàng xuất hiện với vẻ đẹp mê hồn, quyến rũ tất cả những ai nhìn thấy nàng.

Nhưng khi bị kéo vào vùng nước sâu, nàng biến thành một quái vật khủng khiếp, ăn thịt những người xấu số đó.

Chúng ta không biết làm sao để cứu họ.

Mỗi lần có người trẻ ra khơi, làng lại mất thêm một linh hồn."

Sau khi thu thập thông tin từ dân làng, Straykids đã tổ chức một cuộc họp vào đêm hôm đó.

Họ biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ cực kỳ khó khăn và cần phải có một kế hoạch để đảm bảo sự thành công.

I.N, nhà tiên tri, nhận thấy rằng chỉ bằng sức mạnh của mình không đủ để đánh bại nàng tiên cá:

"Ta có thể sử dụng một kế hoạch mạo hiểm để lừa nàng ra khỏi nơi ẩn náu của mình."

Đề xuất của cậu là tạo ra một cái bẫy bằng cách sử dụng một người làm mồi nhử.

Dù không ai muốn hy sinh một người, nhưng họ đều hiểu rằng đây có thể là cách duy nhất để tạo cơ hội chiến thắng.

Felix và Seungmin đồng tình với ý tưởng này.

Felix, với khả năng điều khiển ma thuật, đề xuất sử dụng một phép thuật che giấu và bảo vệ người làm mồi nhử để giảm thiểu nguy cơ.

Seungmin, với giọng hát mê hoặc của mình, sẽ sử dụng âm thanh để làm cho nàng tiên cá tin rằng đây là một cơ hội dễ dàng để tấn công.

BangChan và ChangBin chuẩn bị cho những đòn tấn công sẵn sàng khi nàng tiên cá xuất hiện.

Han và Hyunjin chuẩn bị để tạo ra những cạm bẫy và giữ vững khu vực xung quanh.

LeeKnow sẽ sẵn sàng tấn công từ bóng tối, nhằm giảm thiểu nguy cơ cho người làm mồi nhử.

Vấn đề là nhóm cần tìm kiếm một ngư dân dũng cảm trong làng, người có thể chấp nhận làm mồi nhử để cứu những người khác.

"Ai sẽ là người làm mồi nhử bây giờ?"

"Giờ tìm người như vậy trong ngôi làng này khó lắm.

Mọi người đã sợ hãi lắm rồi."

Trong khi cả nhóm đang vò đầu bứt tai nghĩ cách, bỗng có một người vén cửa lều bước vào nói:

"Để tôi, tôi sẽ làm."

Trong giọng nói của người này vẫn còn pha sự run sợ nhưng ánh mắt của cậu lại quả quyết.

"Cậu là?"

"Tôi là Nolan, tháng trước anh trai tôi đã bị cô ta hại."

"Cậu cần phải biết điều này sẽ rất nguy hiểm Nolan."

Bang Chan nói.

"Tôi biết, nhưng dù sợ hãi, tôi thật không thể đứng nhìn mà không làm gì."

Một vote và để lại cảm nhận của mọi người là một điều khích lệ đối với mình đóa ạa.

Mình cảm ơn nhiều lớm~
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 5.3: BLC - Lose my breath card (Cuộc giao đấu)


PHẦN DIỄN BIẾN

NGÀY 3:

Nolan được trang bị một chiếc thuyền nhỏ, với một vài món đồ đánh cá để tạo ra sự giả vờ chân thật.

Felix sử dụng phép thuật của mình để tạo ra một lớp bảo vệ tạm thời quanh anh, giúp giảm thiểu nguy cơ bị tấn công ngay lập tức.

Đồng thời cũng đặt một phép thuật tàng hình lên cả nhóm để đi phía sau Nolan.

Nhóm chèo thuyền ra khơi, nơi ánh sáng bạc của mặt trăng chiếu rọi xuống mặt nước, tạo ra một không gian huyền ảo và đáng sợ.

Khi thuyền đến gần trung tâm vùng biển lạnh lẽo, một giọng hát kỳ diệu bắt đầu vang lên.

Giọng hát của nàng tiên cá nhẹ nhàng và mê hoặc, như tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng lên bờ cát, làm tan chảy trái tim những kẻ yếu đuối.

Nàng tiên cá từ từ nổi lên từ mặt nước, mái tóc đen dài buông xuống, những sợi tóc bồng bềnh quanh cơ thể nàng.

Đôi mắt nàng sâu thẳm, ánh lên màu xanh biếc, đầy quyến rũ và bí ẩn.

Nàng tiên cá cất giọng, giọng nói như rót mật vào tai:

"Hỡi chàng trai dũng cảm, vì sao chàng lại đến đây?

Hãy ở lại với ta, ta sẽ cho chàng tất cả những gì chàng muốn."

Nhờ có giọng hát của Seungmin, nhóm Straykids vẫn giữ được tâm trí minh mẫn, không bị cuốn vào sự mê hoặc đó.

Tuy nhiên họ vẫn bị phần nào ảnh hưởng bởi chỉ số năng lực của mọi người chỉ ở mức năm.

"Mọi người hãy giữ tỉnh táo."

Bên phía Nolan thì đã sớm bị tiếng hát của nàng làm mê hoặc.

Cậu đưa tay ra phía trước.

Nàng tiên cá mỉm cười, dịu dàng cầm lấy tay cậu.

"Hành động!"

Ngay lập tức nhóm Straykids cởi bỏ lớp tàng hình và đánh về phía nàng tiên cá.

Nàng buông Nolan ra để tránh đòn tấn công.

Nolan bị rơi xuống dưới nước nhưng không có dấu hiệu tỉnh táo.

Hyunjin thấy vậy liền nhảy xuống cứu Nolan lên.

Han đứng trên thuyền, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị lực để kéo Nolan lên.

Han nhanh chóng nắm lấy cánh tay của Nolan, kéo anh lên khỏi mặt nước một cách khẩn trương.

Đến lượt Hyunjin, nhưng đúng lúc cậu chuẩn bị leo lên thuyền, cậu cảm thấy một lực kéo từ dưới chân mình.

Cậu lập tức nhìn xuống và đông cứng trong giây lát khi thấy một bàn tay trắng toát, lộ rõ xương khớp, đang bám chặt lấy cổ chân mình.

"Là một bộ xương!"

Hyunjin kinh hãi, cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay xương xuyên thấu qua da thịt cậu.

Không để nỗi sợ kiểm soát, cậu bắt đầu vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp đáng sợ đó.

Nhưng bộ xương càng siết chặt, kéo cậu xuống sâu hơn dưới nước.

Mỗi lần cậu đá mạnh, từng ngón tay xương khớp như cứng rắn thêm.

Bên trên, Han hốt hoảng khi thấy Hyunjin bị kéo xuống.

Cậu hét lớn, cố gắng đưa tay kéo Hyunjin lên, nhưng lực kéo từ bên dưới nước quá mạnh.

"Hyunjin!

Hyunjin!"

Hyunjin nhìn lên mặt nước, ánh sáng ngày càng xa dần, không khí sắp hết.

Bên kia nhóm vẫn đang chiến đấu với nàng tiên cá.

Hyunjin không bỏ cuộc.

Với nỗ lực cuối cùng, cậu dồn hết sức, vùng mạnh chân ra khỏi bàn tay xương khớp.

Han nhìn quanh tìm kiếm giúp đỡ.

Chợt ánh mắt cậu dừng lại trên cây cung của Hyunjin đang nằm bên cạnh.

Như bắt được tia hi vọng, Han cầm lấy cây cung, đôi tay run rẩy vì căng thẳng.

Cậu biết mình phải hành động nhanh chóng, nhưng nỗi lo lắng về việc có thể làm Hyunjin bị thương lại khiến cậu do dự.

Nhìn xuống mặt nước đen thẫm, Han nghiến răng.

Cậu thầm nhủ: "Nếu cứ chần chừ như thế này, Hyunjin sẽ gặp nguy hiểm hơn."

Sự sợ hãi đè nặng trong lòng cậu, nhưng lòng quyết tâm không để bạn mình gặp nguy hiểm càng lớn hơn.

Han nhắm mắt, tập trung toàn bộ sức mạnh phép thuật của mình vào mũi tên.

Ánh sáng lấp lánh từ năng lượng bắt đầu bao bọc lấy đầu mũi tên, từ từ biến thành ngọn lửa rực sáng, lan tỏa hơi ấm giữa không gian lạnh lẽo.

Cậu mở mắt, lòng ngập tràn quyết tâm.

Đôi tay căng cứng kéo dây cung.

Mũi tên lửa rực cháy như niềm hy vọng cuối cùng lóe lên giữa đêm tối.

Han nhắm thẳng vào mặt nước, ngay vị trí mà Hyunjin đang bị kéo xuống.

Cậu biết rằng mũi tên này phải trúng đích – không chỉ để cứu Hyunjin mà còn để tiêu diệt thứ quái vật dưới nước kia.

Và rồi, Han buông dây cung, mũi tên bọc lửa phóng đi với tốc độ chóng mặt, xuyên qua không gian và lao xuống dòng nước.

Mũi tên bốc cháy sáng rực, xé toạc màn đêm, lặn sâu xuống nơi Hyunjin đang vật lộn với bộ xương đáng sợ.

Lửa bùng lên dưới nước, tạo ra một vụ nổ nhỏ khiến bề mặt nước dậy sóng.

Han nín thở, đôi mắt căng thẳng chờ đợi.

Trong tích tắc, cậu thấy những bọt nước phun lên, Hyunjin xuất hiện trên mặt nước, ho khan và thở hổn hển nhưng vẫn an toàn.

Bàn tay xương khớp đã biến mất, bị thiêu rụi bởi mũi tên lửa ma thuật của Han.

Han vội vàng kéo Hyunjin lên bờ.

Cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.

Phía xa, những âm thanh chiến đấu với nàng tiên cá vẫn tiếp diễn, nhưng ít nhất, họ đã vượt qua một hiểm nguy lớn trong lúc này.

Cả hai nhanh chóng đưa Nolan đến nơi an toàn và quay trở lại tiếp ứng cho cuộc chiến.

Nàng tiên cá tung ra những đợt tấn công bằng sóng nước mạnh mẽ, cuốn lấy con thuyền của Straykids

Felix nhanh chóng tạo ra một bức tường nước để chặn đứng các đợt sóng, bảo vệ cả nhóm.

ChangBin dựng lên khiên phòng thủ, chắn những đòn tấn công trực diện từ nàng tiên cá.

Bang Chan xông lên, vung thanh kiếm mạnh mẽ của mình để chém xuống, nhưng nàng tiên cá quá nhanh nhẹn, né tránh đòn tấn công.

Trong khi đó, Hyunjin với đôi mắt sắc sảo nhắm vào điểm yếu của nàng tiên cá từ xa, bắn ra những mũi tên lửa do Han tạo ra, làm cháy xém lớp vảy bảo vệ của nàng.

LeeKnow di chuyển linh hoạt dưới nước, tìm cách tiếp cận nàng từ phía sau và tung ra những cú đánh chí mạng, làm nàng đau đớn.

Nàng tiên cá gào thét, điên cuồng phản công.

"Tại sao ả không suy yếu tý nào vậy."

"Ả lại hồi phục?"

Seungmin không ngừng hát lên những giai điệu trong trẻo và mạnh mẽ, làm đối kháng lại tiếng hát mê hoặc của nàng tiên cá, nhưng cậu cũng sắp đến giới hạn.

"Có điều gì đó không ổn, ả ta không có dấu hiệu bị đánh bại."

Bang Chan: "Không được rồi, rút lui."

Nàng tiên cá không còn là sinh vật xinh đẹp nữa, mà biến thành một quái vật với những chiếc răng sắc nhọn và đôi bàn tay đầy móng vuốt.

Tiếng thét của nàng vang vọng trong đêm tối, lấp đầy không gian với sự căm hờn.

May mắn thay, Straykids vẫn toàn mạng trở về.

Họ thở hổn hển, thoát chết trong gang tấc.

Đằng xa, biển đen dữ dội và tiếng hét ai oán của nàng tiên cá vang vọng đập vào bờ, đợi đến lúc trả mối thù này.

_______

Mấy bé vất vả rùi =((
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 5.4: BLC - LOSE MY BREATH CARD (HỒI KẾT)


HỒI KẾT

"Nhất định là chúng ta bỏ sót gì đó."

Nhóm Bang Chan, Chang Bin, Han ngồi với nhau đọc lại một lần nữa câu chuyện.

Dù họ đã chiến đấu dũng cảm, chiến thắng vẫn không thuộc về họ.

Đau đớn và mệt mỏi, đổi lại rằng nàng tiên cá chưa hoàn toàn bị tiêu diệt.

Dân làng hoảng loạn tột cùng:

"Thần biển cả sẽ trừng phạt chúng ta.

Thần linh ơi xin hãy cứu rỗi lấy chúng con."

Bên ngoài náo loạn, nhóm Straykids trong nhà vẫn đang suy nghĩ giải pháp.

Bang Chan: "Đợi đã, nhìn này, dòng cuối

Ấy vậy mà nàng không biết bản thân rốt cuộc xấu xí, tàn bạo đến đâu...."

Mọi người nhẩm đi nhẩm lại câu đó mấy lượt.

Felix: "Không biết bản thân?

Khoan, chẳng lẽ...."

Bang Chan: "Nàng tiên cá không hề biết bản thân mình xấu xí và tàn bạo.

Cô ta không nhìn thấy chính mình."

Han: "Ai đó ship cho bà già đó cái gương để bả soi cái."

"...."

"...."

"...."

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Han

"Hả, mình nói sai gì sao?"

"Chính xác, phải chăng chúng ta cần để nàng tiên cá nhìn thấy chính mình trong gương."

"Giờ chúng ta tìm gương ở đâu?"

Bên ngoài truyền vào tiếng của dân làng

"Thần linh ơi, xin hãy cứu rỗi."

Nolan ở trong góc đột nhiên lên tiếng: "Tận trong ngôi làng, có một đền thờ, ở trong đền thờ có một mảnh gương lơ lửng giữa một hồ nước."

Hyunjin: "Mau, chúng ta đến đó thôi."

Nhóm lập tức xuất phát lấy gương, bằng tấm lòng chân thành của mình, họ lấy chiếc gương cổ xưa.

Chiếc gương có bề mặt sáng lấp lánh, nhưng khung của nó có vẻ bị xỉn màu và bám bụi thời gian.

Khi nhóm Straykids tiếp cận, Felix và Seungmin cùng sử dụng phép thuật và giọng hát của mình để làm sạch và kích hoạt chiếc gương.

Khi chiếc gương được kích hoạt, một ánh sáng chói lòa phát ra từ bề mặt của nó, tạo ra một màn chắn ánh sáng mạnh mẽ.

Một giọng nói ấm áp vang lên: "Chỉ có sự kiên định và trái tim không bao giờ ngã lòng mới có thể chiến thắng cái ác."

.

.

.

Dành một ngày để giữ gìn sức lực, những người đến cùng với họ.

Hơn nửa đã thiệt mạng, sự thù hận của nàng tiên cá lên đến tột cùng.

Đêm ngày thứ năm, Straykids quyết định lên đường lần nữa.

Trong ánh sáng mờ ảo của màn đêm, sóng biển vỗ vào chiếc thuyền nhỏ, tạo ra những âm thanh kỳ quái.

Những con người dũng cảm, được chọn cho nhiệm vụ giải cứu ngư dân, tiến gần hơn đến vùng biển mà nàng tiên cá đang ẩn náu.

Bầu trời tối đen như mực, và chỉ có ánh sáng từ mặt trăng bạc lấp lánh soi rọi lối đi.

Trong tay BangChan cầm chắc chiếc gương biển cổ xưa, mặt gương lấp lánh dưới ánh trăng, phản chiếu hình ảnh đầy ám ảnh của đại dương.

Nàng tiên cá lại xuất hiện đẹp một cách mê hồn như lần đầu tiên họ thấy.

Nàng tiên cá cất giọng, giọng nói vẫn như rót mật vào tai: "Hỡi chàng trai dũng cảm, vì sao chàng lại đến đây?

Hãy ở lại với ta, ta sẽ cho chàng tất cả những gì chàng muốn."

"Không thích đâu, nghe Seungmin hát còn hay hơn bà."

"Là các ngươi?"

Bang Chan nâng chiếc gương lên, đối diện với nàng tiên cá.

Khi nàng nhìn thấy chiếc gương, nụ cười dịu dàng trên môi nàng biến mất, thay vào đó là sự kinh hoàng.

Trong gương, nàng không còn là sinh vật xinh đẹp với giọng nói mê hoặc nữa, mà hiện ra là một quái vật đáng sợ.

Khuôn mặt nàng biến dạng, làn da trở nên nhợt nhạt nhăn nheo và rỉ máu, đôi mắt trở thành hai hốc sâu vô hồn.

Cái đuôi đẹp đẽ của nàng rách nát và biến thành những xúc tu đen kịt.

Nàng tiên cá thét lên, âm thanh khủng khiếp vang vọng khắp mặt biển.

Sóng biển bỗng chốc dâng cao, cuốn lấy mọi thứ xung quanh.

Nhưng sức mạnh của nàng đang dần yếu đi khi bị gương phản chiếu bản chất thực sự của mình.

Nhóm Straykids nhân lúc này phối hợp đấu lại nàng tiên cá một các hoàn hảo.

Nàng tiên cá, dù đã bị yếu đi bởi chiếc gương biển nhưng không chấp nhận thất bại.

Cơn thịnh nộ của nàng như một cơn bão dữ dội.

Với sức mạnh còn lại, nàng lao vọt lên khỏi mặt nước, đôi mắt đỏ rực như lửa hận thù, và bắt đầu đuổi theo chiếc thuyền với tốc độ đáng sợ.

Lúc này Bang Chan đứng dậy trên thuyền, cầm chặt thanh kiếm của mình, ánh mắt kiên định không lùi bước.

Khi nàng tiên cá đến gần, cậu tung ra một cú chém mạnh, nhưng nàng quá nhanh.

"Cẩn thận!"

LeeKnow từ bóng tối vụt ra đẩy BangChan khỏi móng vuốt ở nàng.

Những chiếc móng vuốt sắc bén của nàng chộp lấy tay LeeKnow, và một cú cào đau đớn xé rách làn da, máu chảy ướt đẫm cánh tay.

LeeKnow nghiến răng, kìm nén cơn đau, và cố gắng đẩy nàng tiên cá ra xa.

Nàng tiếp tục lao vào, cố gắng lôi nhóm người xuống biển sâu, nơi bóng tối vĩnh cửu chờ đợi.

Mặt nước văng tung tóe, chiếc thuyền chao đảo dữ dội, như sắp bị lật úp bất cứ lúc nào.

Nhưng Straykids không dễ dàng khuất phục.

Bang Chan nhớ lại giọng nói ở đền thờ

"Chỉ có sự kiên định và trái tim không bao giờ ngã lòng mới có thể chiến thắng cái ác."

Trong giây phút nguy hiểm nhất, cậu dùng hết sức mạnh còn lại, xoay người và giơ chiếc gương biển lên một lần nữa, đối diện với nàng.

Hyujin bắn những mũi tên lửa do Han tạo ra không ngừng.

I.N dự đoán những đợt sóng biển ập tới cho Chang Bin.

Felix Seungmin phối hợp ngăn chặn âm thanh mê hoặc của nàng tiên cá.

Một lần nữa, nàng nhìn thấy chính mình trong gương, lần này còn tồi tệ hơn trước.

Hình ảnh phản chiếu của nàng là một quái vật thực sự, thân thể biến dạng, máu chảy ra từ những vết thương mà người anh hùng gây ra.

Nỗi kinh hoàng tràn ngập trong đôi mắt nàng.

Nàng hét lên trong đau đớn và sợ hãi, đôi tay buông lỏng khỏi người anh hùng, cố gắng thoát khỏi ánh nhìn của chiếc gương.

Trong cơn hoảng loạn, nàng vùng vẫy, lùi lại BANG CHAN NHÂN CƠ HỘI ĐÓ LẤY MẢNH GƯƠNG ĐÂM VÀO TRÁI TIM NÀNG....

Nhóm Straykids, thở hổn hển và đầy vết thương, nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.

Họ biết rằng mình đã chiến thắng.

Bang Chan quay lại nhìn nhóm của mình, giữa họ không nói lời nào chỉ mỉm cười.

Chiếc thuyền nhỏ tiếp tục hành trình trở về bờ, chậm rãi nhưng vững chắc....

_____

Vậy là lá bài Lose my breath đã đi đến hồi kết.

Trong lá bài này mình không đi sâu vào khai thác MV mà chỉ lấy chủ đề của bài chính là câu chuyện về nàng tiên cá.

Ngày mai là Quốc Khánh 2/9, chúc mọi người có kì nghỉ lễ vui vẻ.

Mình cũng xin phép dừng up truyện đến ngày 5 tháng 9.

À còn nữa, "Lá Bài Đen" sắp được 100 view đầu tiên rồi nè hehe.

Cảm ơn mọi người rấc nhiềuuuu

Mọi người có thể để lại dự đoán lá bài tiếp theo sẽ tên là gì ở phần bình luận nè~ ^^.

Byebye
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 6: Trở về


CHƯƠNG 6: TRỞ VỀ

Sau khi cuộc chiến kết thúc, bài ca chiến thắng vang lên khắp vùng đảo, già làng tiến lại gần nhóm Straykids, đôi mắt già nua ngấn lệ.

"Các chàng trai trẻ, các cậu đã mang lại ánh sáng cho chúng tôi.

Lời nguyền của biển cả cuối cùng đã bị phá vỡ.

Chúng tôi không bao giờ có thể trả đủ ơn các cậu."

Nhưng trước khi nhóm kịp đáp lời, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Mặt đất dưới chân bỗng rung lên, và từ trong lòng đất, một tia sáng chói lòa xuất hiện.

Một vật thể nhỏ bay lơ lửng trong không trung trước mặt cả nhóm.

Khi ánh sáng dần tắt, vật thể ấy rơi nhẹ nhàng xuống tay BangChan.

Đó là một thẻ bài bằng vàng, với những hoa văn phức tạp và huyền bí khắc trên bề mặt.

Ở giữa thẻ bài là hình ảnh một nàng tiên cá bị xiềng xích, đôi mắt nhắm lại như đang ngủ yên mãi mãi.

Nhóm người hùng cầm lấy thẻ bài, cảm nhận sức mạnh kỳ lạ tỏa ra từ nó.

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, như từ cõi xa xăm: "Các ngươi đã chiến thắng ta, nhưng sự kết thúc này chỉ là một khởi đầu.

Thẻ bài này là một phần của số phận các ngươi, hãy giữ nó cẩn thận.

Nó sẽ dẫn dắt các ngươi trên con đường mà định mệnh đã an bài."

Giọng nói chấm dứt, họ quay trở về căn phòng ban đầu.

Quay trở lại căn phòng nơi Straykids xuất phát.

Lần thứ hai qua bài, vẫn là chưa quen với chuyện này.

Cảm giác có chút khó tả, nói xuông chắc hẳn sẽ không ai tin mấy chuyện kì dị lại tồn tại trên đời.

Đồng hồ chỉ 30 phút trôi qua, còn họ đã trải qua sáu ngày năm đêm trong lá bài.

"Vậy mà mới chỉ có 30 phút trôi qua."

"Đúng vậy."

"Mệt quá, rã rời chân tay.

Cũng may những vết thương vật lí trong lá bài không xuất hiện ngoài đời thật."

"Cơ mà lúc đó vẫn đau kinh khủng, nghĩ lại vết thương của LeeKnow đã thấy sợ rồi."

Bang Chan: "Lúc đó cảm ơn em."

"Không có gì."

Hyunjin: "Mọi người có để ý không?

Người vào bài không cần ăn vẫn có năng lượng."

"Đúng đúng, mình nhớ chả ăn gì mấy mà không thấy đói tý nào."

"Đó cũng là điều chúng ta thu thập được.

Nhắc đến ăn mới nhớ, có ai đói không em đói quá."

Bữa tối ấy, mỗi người nhận được lá bài Lose My Breath của mình cùng với vũ khí tương ứng được để trong lá bài, đến lá bài tiếp theo có thể sử dụng với số lần giới hạn (mà cũng có thể không thể sử dụng tùy theo thiết lập mỗi lá.)

Trẻ lạc cần dành thời gian nghỉ ngơi cho lần vào bài tiếp theo.

"Chúng ta đi đâu chơi đây?"

"Đi cắm trại được không?"

"Em muốn ăn BBQ"

"Được thôi, vậy chúng ta đi cắm trại."

Han: "Để ngày kia được không em cần ngủ bù, đã năm đêm rồi em ngủ không yên giấc."

LeeKnow: "Nhưng mà ngoài này mới trôi qua 30 phút thôi mà."

Han: "Em coi trọng sức khỏe tinh thần."

"Hahaha."

______

Yeahh vậy là Lá Bài Đen đã được hơn 100 view đầu tiên.

Mình đã quay trở lại.

Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Nhưng Wattpad bây giờ không còn giống như trước, đôi lúc không vào được thế nào ấy.

Nên là nhiều bạn không có đọc được huhu =(((

Hi vọng mọi người tiếp tục theo dõi Straykids - Lá bài đen nhaaa
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 7: Đi cắm trại


BA NGÀY SAU

Bang Chan kiểm tra số lượng: "Đủ người chưa, một hai ba.....bảy tám, oke."

LeeKnow gọi mấy người đang cùng nhau chụp ảnh trước khi lên đường: "Này mấy đứa kia tới phụ coiiii."

"Dạ tới liền~"

"Mang mấy đồ này lên xe."

"LeeKnow huynhhh, cái này để đâuuuu"

"Để trên đầu anh mài nèee."

Huynjin: "Felix, look!"

"Aaa thịt bò."

LeeKnow thúc giục: "Nhanh cái tay lênnnn"

"Yes sir!"

Hai chiếc xe khởi hành đến địa điểm cắm trại, mà thật ra nó giống một homestay ở miền quê hơn.

Đang là mùa đông, làng quê mang một vẻ đẹp thanh bình và tĩnh lặng.

Các ngôi làng nhỏ nằm nép mình giữa những ngọn đồi phủ tuyết trắng, cánh đồng lúa trống trải, và những con đường mòn uốn lượn.

Cây cối trơ trụi lá, cành cây như được bao phủ bởi một lớp tuyết mỏng, tạo nên khung cảnh lãng mạn và hơi u buồn.

Homestay mà họ ở không quá lớn, nổi bật giữa nền trắng mùa đông, mang lại cảm giác vô cùng ấm áp.

"Cuối cùng cũng đến nơi."

"Không khí trong lành quá."

"Tối nay chúng ta ăn gì đây."

LeeKnow giờ hai con gà ra: "Này nè."

"Oh It's Felix"

"Ohh Felix Chicken"

"Hey hey hey"

"Nơi này tuyệt vời quá đi mất."

Seungmin, Han, Hyunjin, I.N đi vào tham quan ngôi nhà trước.

Nội thất được thiết kế theo phong cách ấm áp, sàn nhà nhờ hệ thống sưởi mà dễ chịu vô cùng.

Han: "Muốn đi ngủ luôn quá."

LeeKnow ở bên ngoài nói vọng vào: "Khứa nào đi ngủ thì đừng trách sao nước biển lại mặn nghe không?"

"Huhu"

Hyunjin: "LeeKnow, nói A nào."

LeeKnow: "Mài cho anh ăn gì đấy?"

"Chú mèo lớn của chúng ta, aaa" Hyunjin đang cầm một túi thức ăn mèo.

"Cái thằng..."

"Á"

Trong khi đó, Bang Chan đang cặm cụi chặt gỗ.

Họ tính dùng củi thay vì bếp ga mà mấy đứa này tính dùng giấy đốt thì phải, không đứa nào đi chặt gỗ hết.

Seungmin cảm thán trước dáng vẻ Bang Chan chặt củi: "Đáng sợ quá."

Felix: "Ồ, em muốn thử."

Bang Chan buông rìu: "Haizzz, qua giúp chặt với nhặt củi coi."

"LeeKnow, anh có nên tiếp tục làm việc này không?"

Bang Chan quay sang hỏi LeeKnow để xác nhận xem mình có đang làm việc có ích hay không.

"Ờm, tiếp tục đi."

"Thế anh phụ trách việc nhóm lửa nhé."

"Rồi rồi"

Felix cảm thấy hứng thú: "Có vẻ việc chặt củi thú vị he."

BangChan: "Đội cơ bắp, đến đây."

Felix: "Đến liền~"

"Không khứa này lượn"

I.N: "Để em"

"Ờm...th."

Han: "Em nữa"

Bang Chan nhìn những tình nguyện viên trước mặt, thấy hơn không đáng tin nhưng thôi có còn hơn không vậy.

"Thôi được rồi."

"Nào đặt miếng gỗ vào mặt phẳng này, căn chỉnh rìu vào chính giữa này."

Bang Chan cầm tận tay di tận trán cho đội cơ bắp này cách chặt củi.

.......

Nhưng có vẻ không khả quan lắm....

LeeKnow cũng đi tìm thành viên cho đội nấu ăn của mình:

"Chang Bin, đi thôi."

Chang Bin ngơ ngác do đang đứng không mà tự nhiên bị tóm.

"Em ở đội cơ bắp mà."

"Không, mài không phải."

"À kia, Hyunjin, lại đây."

.

.

Felix sau khi bị loại khỏi đội cơ bắp đã đi đến chỗ Seungmin phụ trách dọn bát đũa.

Seungmin: "Không thích làm cùng đâu."

"Mình cũng vậy, mình thích làm cùng."

"..."

Felix: "Tính ra là muốn làm gì đó dễ dễ cơ mà làm xong mới thấy chẳng việc gì dễ cả."

Đội nấu ăn đã bắt đầu công việc của mình.

ChangBin: "Ruồi kia, đuổi đi.

Á"

LeeKnow: "Nay làm gà hầm nhé."

Hyunjin: "Anh cũng đuổi đi chứ."

"Cùng làm gà hầm nào."

"Không anh sợ lắm"

"Cùng làm gà hầm thôi."

"Có con ruồi mà cũng sợ."

"LÀM!

GÀ!

HẦM!!"

"Dạ dạ dạ dạ"

.

.

.

Đội bày biện và dọn dẹp xong di chuyển đi hái nguyên liệu:

"Felix à, cậu hái bắp cải bao giờ chưa?"

"Rồi, trên trò chơi nông trại á."

"..."

"Thôi được rồi cứ nhổ cả cây lên thôi."

"Chúng ta nên lấy cây nào?"

"Cây kia có vẻ được đó."

"Nhổ thế nào đây, mình túm lấy cậu rồi cùng nhổ nhé."

"Đấy là nhổ củ cải ba ơi, đây là bắp cải."

Seungmin cảm thấy không trông mong gì được chú gà này nên quyết định ra tay vặn cây bắp cải khậc một phát.

Vậy là đã có một cây bắp cải ngon lành.

"Wow Seungmin, cậu đỉnh quá."

"Giống vặt đầu ý mà"

"Để mình qua nhổ hành."

"Biết nhổ hành không đó."

"Nhổ cả cây là được chứ sao."

"O - Okey"

.

.

.

Quay lại với đội nấu ăn:

LeeKnow: "Hyunjin à, cầm anh con gà."

"Em không chạm vào gà sống được đâu."

"ChangBin à"

"Áaa"

"Có một con gà lù lù ở đây ngày nào chúng mài chả chạm vào đấy thây."

"Hey hey hey"

Hyunjin: "Ồ Felix à"

ChangBin: "Felix à, huhu Felix."

Chính xác là đang khóc thương cho hai con gà.

LeeKnow: "Thôi biến hết đê."

.

.

.

Sắc màu chuyển về chiều, căn nhà ấm áp giữa cái giá lạnh mùa đông đang.....bốc khói?

"Khụ khụ khụ"

"Này các cậu làm gì vậy."

Bang Chan: "Han à, quạt đi"

"Em đang quạt nè."

"Khụ Khụ Khụ"

I.N: "Dùng cái này đi"

"Này càng nhiều khói hơn á."

Felix: "Mắt tuiii"

LeeKnow: "Nhóm lửa kiểu gì vậyy."

"Cho thêm lửa vô đi"

"Khụ khụ khụ"

"Quạt đi quạt đi"

.

.

.

Bầu trời đã tối hẳn, những ngôi sao ở đây có vẻ gần hơn so với trung tâm thành phố.

Nồi gà hầm đang sôi sùng sục tỏa ra hương thơm ngào nhạt.

Lại thêm thịt nướng ở bên cạnh làm bụng ai nấy đều cồn cào

Bang Chan: "ChangBin lấy thìa, Seungmin lấy đũa, Felix lấy đĩa, Han lấy nước ờ Hyunjin visual."

"Rõ"

"Ăn thôi"

"Yeahhh"

Sau một ngày lao động vất vả, Straykids ngồi tụ tập quanh bàn ăn cùng thưởng thức những món mình làm.

" Ngon quá đi mất."

"Seungmin vặt bắp cải đỉnh lắm, khậc một phát được luôn."

"Anh phát hiện I.N rất có tiềm năng chặt củi."

"Gà động đậy kìa Chang Bin huynh."

"Felix, thịt bò này."

"A ha ha"

Buổi cắm trại của Straykids trải qua một cách yên bình như vậy.

Đoạn cuối:

Để quyết định xem ai sẽ là người dọn dẹp cuối cùng Straykids quyết định tổ chức chơi trò chơi, ai thua sẽ phải dọn dẹp, và hai người may mắn ấy chính là Bang Chan và I.N.

I.N: "Em rửa bát còn anh đổ rác nhá."

"Okey.

Để anh chuyền bát đũa cho em"

Hyunjin sau 500 ván cầu lông quay trở lại và nằm trên phản:

"Are you okey?"

Bang Chan hỏi

"Bà ơi...cháu mệt~"

I.N: "Cháu mệt hả Hyunjinie?"

"Vâng bà ơi"

"NHƯNG BÀ ĐANG PHẢI RỬA MỘT ĐỐNG BÁT ĐÂY.

QUA PHỤ BÀ MAU LÊN!."

"ha ha ha"

"Có như vậy mới lấy được vợ biết không."

"Ha ha ha"

______

Chắc hẳn mọi người đã biết được lấy cảm hứng từ đâu rồi nè ^^.

Để lại một vote và một cmt nhe mọi người.

Cảm ơn mọi người rất nhiều ~~
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 8: Lần vào bài tiếp theo


CHƯƠNG 8: LẦN VÀO BÀI TIẾP THEO

Một tuần đã trôi qua, lá bài mới sau "Lose My Breath" vẫn tiếp tục lởn vởn quanh Bang Chan cả ngày, nhưng cậu không hề có dấu hiệu lo lắng.

Cả nhóm cũng chẳng mấy bận tâm, điều khiến họ lo lắng hơn là lá bài trước đó của cậu.

"Chúng ta còn một tháng nữa để hoàn thành lá bài này," Bang Chan thông báo.

Hyunjin nhướn mày.

"Lần này là lá bài cấp mấy vậy?"

"Cấp ba."

"Khó hơn cả lá bài trước một cấp," Hyunjin nhận xét, ánh mắt nghi ngại.

"Chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác," Chang Bin nói "Phải vào thôi."

"Thật ra các em có thể không cần đi, vì các em còn nhiều thời gian mới đến lá bài tiếp theo."

Bang Chan nói.

LeeKnow lắc đầu.

"Nhóm chúng ta đã quyết định đi thì không thể không cùng nhau."

"Đúng vậy," Han đồng tình.

"That's not very nice, Bang Chan," Felix đùa, nhưng giọng nói lại đầy sự nghiêm túc.

"Được rồi, vậy thì cùng vào nào," Bang Chan đáp, ánh mắt lấp lánh quyết tâm.

"Chuẩn bị tinh thần, tối nay 8 giờ chúng ta xuất phát."

"Được."

LeeKnow tò mò hỏi: "Nội dung lá bài là gì?"

Bang Chan cầm lá bài và đọc to:

"Trong Nexus, thành phố quay cuồng,

Normalacs, những kẻ bình thường,

Kinh hoàng nhìn Maniacs, kẻ lạ,

Săn lùng trong đêm tối tăm.

Mê cung đen tối, bẫy chết chóc,

Tiếng bước chân, tiếng hét loạn,

Normalacs rượt đuổi tàn nhẫn,

Maniacs đấu tranh, hy vọng mỏng manh.

Ánh sáng mờ nhạt trong ám ảnh,

Sự sống treo lơ lửng, đe dọa,

Giữa bóng tối của Nexus,

Tồn tại là một giấc mơ mong manh."

Felix cau mày.

"Nghe có vẻ giống sinh tồn, có cả sự truy đuổi."

I.N suy nghĩ một chút.

"Thành phố Nexus quay cuồng, nếu vậy có thể định nghĩa Normalacs với Maniacs có thể bị đảo lộn.

Những kẻ bất thường có thể trở thành bình thường và ngược lại."

Hyunjin xoa đầu I.N, nở một nụ cười khen ngợi.

"Thông minh quá."

Seungmin tiếp lời: "Đó có thể là câu chuyện về những kẻ bị coi là Maniacs bị truy đuổi bởi Normalacs.

Đối với Normalacs, Maniacs chính là mối đe dọa, kẻ lạ, và những Maniacs có thể chỉ đang cố gắng sống sót."

Bang Chan nhìn quanh: "Vậy là lần này, chúng ta có thể sẽ phải đối mặt với một mê cung đầy bẫy, nơi mà những định nghĩa về bình thường và bất thường bị đảo lộn.

Normalacs sẽ săn lùng chúng ta như những kẻ lạ, và chúng ta phải tìm cách sống sót trong điều kiện đó."

Changbin thêm vào: "Và nếu như chúng ta bị coi là những kẻ lạ, thì chúng ta sẽ phải luôn đề phòng sự truy đuổi không ngừng từ phía những Normalacs.

Đêm tối và bẫy có thể là thử thách chính của chúng ta."

Han gật đầu.

"Đúng vậy.

Chúng ta cần phải chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống."

Bang Chan nhìn vào đồng hồ, quyết định.

"Mọi người tiếp tục nghiên cứu, nhưng nhớ rằng đúng 8h chúng ta sẽ xuất phát.

Hãy chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp tới."

Đồng hồ điểm 8 giờ, nhóm Stray Kids tụ tập quanh bàn tròn.

Bang Chan cầm lá bài của mình trên tay, giọng nói trầm xuống.

"MANIAC CARD JOIN"

Đột nhiên, ánh sáng chói mắt bùng lên từ lá bài, và một giây sau, cả tám người biến mất, để lại căn phòng im lặng và trống rỗng.

______

Mình đã suy nghĩ khá lâu nên để định nghĩa Maniacs theo hướng như thế nào.

Theo đúng nghĩa là kẻ điên trong thế giới bình thường hay đảo ngược lại là kẻ bình thường trong thế giới toàn là kẻ điên.

Và mình quyết định đi theo hướng thứ hai....Với ý nghĩa bài hát và quan điểm biết đâu Straykids mới chính là người bình thường thì sao....Cùng đón chờ lá bài Maniac nhée
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 9.1: BLC - Maniac Card (Phần mở đầu)


CHƯƠNG 9: MANIAC CARD

PHẦN MỞ ĐẦU

Trong một thế giới nơi mà các chuẩn mực xã hội đã bị đảo lộn hoàn toàn, có một thành phố tối tăm tên là Nexus.

Trong Nexus, nơi mà những kẻ bình thường trở nên khác thường được gọi là "Maniacs".

Những người khác thường lại là những kẻ bình thường bởi họ chiếm đa số, được gọi là "Nomalacs," đã kiểm soát mọi khía cạnh của xã hội.

Họ là những người có hành vi kỳ quái và không tuần theo bất cứ quy tắc xã hội nào, và những ai không giống họ bị coi là mối đe dọa và cần phải loại bỏ.

Stray Kids, một trong những nhóm nhạc của thử thách sinh tồn được tổ chức tại Nexus.

"Lần này là nhóm nhạc nhỉ, để coi nhân vật của chúng ta nào."

Bang Chan - Trưởng nhóm, Vocalist, Producer: Có khả năng phân tích và lên kế hoạch với tốc độ nhanh chóng.

Có thể dễ dàng nhận ra chiến thuật của kẻ thù và đưa ra quyết định trong thời gian ngắn.

Lee Know - Main Dancer, Sub-Vocalist, Rapper: Có thể thực hiện những động tác nhảy phức tạp và đầy uyển chuyển, giúp vượt qua những tình huống đòi hỏi sức mạnh thể chất và tốc độ.

Changbin - Main Rapper, Sub-Vocalist, Producer: Sở hữu sức mạnh vượt trội so với người thường, không chỉ nằm ở cơ bắp mà còn ở sự kiên định tinh thần.

Hyunjin - Lead Dancer, Lead Rapper, Visual: Có khả năng quyến rũ và thao túng tâm lý của người khác thông qua ánh mắt và cử chỉ, có thể sử dụng năng lực này để thao túng suy nghĩ của đối thủ.

Han - Main Rapper, Lead Vocalist, Producer: Có khả năng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ một cách hoàn hảo.

Felix - Lead Dancer, Lead Rapper: Có khả năng làm chậm hoặc tăng tốc thời gian xung quanh mình.

Có thể thực hiện những động tác nhanh như chớp hoặc ngược lại, làm chậm nhịp độ để có thời gian tránh né nguy hiểm.

Seungmin - Main Vocalist: Có giọng hát không chỉ chạm đến trái tim người nghe mà còn có khả năng chữa lành vết thương và xoa dịu tâm hồn.

Có thể hỗ trợ đồng đội trong những tình huống khó khăn, mang lại sức mạnh tinh thần cho cả nhóm.

I.N - Sub-Vocalist, Maknae: Có khả năng điều khiển và thao túng âm thanh xung quanh mình.

Có thể tạo ra âm thanh gây nhiễu loạn, làm mất phương hướng kẻ thù.

Chỉ số năng lực 5, vũ khí từ lá bài "Lose my breath, số lần sử dụng 0.

Số ngày sinh tồn 1.

"Đúng là lá bài sinh tồn ha, không được sử dụng vũ khí đặc biệt, chỉ số sức mạnh còn ở mức 5."

"Quả này đợi làm gỏi là vừa."

"Vậy là chúng ta phải sống xót đến 0 giờ 0 phút hôm nay."

"Không biết là đỏ hay đen."

Ngay khi họ đặt chân đến Nexus, nhóm nhận thấy mình đang ở trong tình trạng nguy hiểm.

Vì phong cách khác biệt của họ và âm nhạc mà nhóm biểu diễn, những Normalacs ở đây nhìn họ với ánh mắt dè chừng.

Dù thực tế nhóm là những người bình thường, họ lại bị xem như là kẻ thù của xã hội.

Bang Chan bình tĩnh và dẫn dắt nhóm bằng kỹ năng chiến thuật và sự lãnh đạo của mình.

"Việc chúng ta cần làm là phải sinh tồn.

Vì thời gian còn dài nên trước hết chúng ta cần hòa nhập vào thành phố này."

"Đúng."

"Được rồi."

Hòa Nhập vào Nexus

Stray Kids quyết định cách tốt nhất để sinh tồn là cố gắng hòa nhập vào Nexus, một xã hội nơi những chuẩn mực đã được định hình bởi sự kỳ quái.

Bang Chan, ChangBin, Hyunjin và Seungmin đi xây dựng niềm tin với các cư dân bằng cách tham gia vào các hoạt động kỳ lạ của họ.

Nhóm còn lại có nhiệm vụ đi tìm hiểu địa hình khu vực quanh thành phố.

Nhóm Bang Chan bắt đầu từ việc tham gia vào những bữa tiệc kỳ quặc, nơi mọi người đều ăn mặc và hành xử theo cách lạ lùng.

Tại bữa tiệc, ánh sáng chói mắt, âm thanh ồn ào, nhóm Straykids cố gắng hòa nhập bằng cách bắt chước hành vi của những người xung quanh, mặc những trang phục kỳ dị và tham gia vào các trò chơi không theo quy tắc nào.

Ngay tại giữa trung tâm đang diễn ra bữa Tiệc "Frankenstein"

Bữa tiệc này diễn ra trong một không gian rộng lớn với ánh sáng mờ ảo và âm nhạc kỳ quái.

Các cư dân của Nexus tham gia vào trò chơi của những đầu óc điên cuồng, nơi mà mọi người phải đeo mặt nạ kỳ quái và thực hiện các hành động lạ lùng theo chỉ dẫn của một người dẫn chương trình bí ẩn.

Người dẫn chương trình phát ra các chỉ dẫn kỳ lạ như "nhảy như một con rối" hoặc "điều khiển một món đồ vật bằng miệng."

Các hành động này ngày càng kỳ quặc và không thể tưởng tượng nổi.

Stray Kids phải tham gia vào các trò chơi này, cố gắng giữ vững hình ảnh và không để lộ cảm giác khó chịu.

Tiếp sau đó là trò chơi: "Lunatic".

Đây là một trò chơi mà mọi người tham gia phải thực hiện các vũ điệu kỳ quái mà không có sự chỉ dẫn rõ ràng.

Mọi người đều đeo mặt nạ và phải phối hợp với nhau để tạo thành những hình ảnh kỳ lạ và không thể hiểu nổi.

Hyunjin và Han, với khả năng giao tiếp và sự nhạy bén của mình, nhanh chóng trở thành trung tâm của sự chú ý, khiến các cư dân cảm thấy họ cũng là một phần của cộng đồng.

Có một số nhóm khác do thua cuộc hay không tuân thủ theo quy tắc trò chơi đã bị xử "thua" ngay tại chỗ.

Tuy nhiên, dù cố gắng hòa nhập, nhóm vẫn cảm thấy sự căng thẳng trong không khí.

Các cư dân dường như quan sát họ chặt chẽ, và đôi khi có những ánh mắt nghi ngờ và cảnh giác.

Stray Kids hiểu rằng họ chỉ có thể tạm thời ngụy trang trong khi tìm kiếm cách để thoát khỏi Nexus.

"Cứ thế này mãi không ổn."

"Em cảm thấy họ bắt đầu nghi ngờ rồi."

" Anh có cảm giác, tối nay sẽ có nhiều chuyện xảy ra lắm đây."

Đồng hồ điểm 10 giờ đêm.

________

Chuẩn bị một tâm hồn đẹp để chạy Marathon =)).

Đừng quên tặng mình một vote nếu mọi người thấy hay nheee.

Đó là nguồn động lực của mình đó ^^
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 9.2: BLC - Maniacs Card (Phần diễn biến)


CHƯƠNG 9: MANIACS CARD

DIỄN BIẾN

Đêm buông xuống, những con phố u ám của Nexus trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

Stray Kids nhận thấy rằng mọi cố gắng để hòa nhập vào đám đông chỉ là vô ích.

Những nhóm nhạc khác cũng đã bị cuốn vào cuộc đua sinh tồn này, và nhiều người trong số họ sẵn sàng làm mọi thứ để sống sót, thậm chí là chà đạp lên nhau.

"Không hay rồi, chúng ta đã bị phát hiện."

Khi tiếng bước chân của những kẻ săn đuổi vang lên từ xa, Bang Chan lập tức ra hiệu cho cả nhóm chuẩn bị.

Ánh mắt sắc bén của cậu tập trung vào mỗi góc phố, phân tích nhanh chóng tình huống.

"Phía đông có thể bị chặn," cậu nói nhỏ.

"Chúng ta sẽ đi ngược lại, tìm lối thoát từ phía nam."

Lee Know ngay lập tức dẫn đầu, sử dụng thể lực siêu nhiên để leo qua những bức tường cao, nhảy qua các khoảng trống hẹp giữa những tòa nhà.

Các thành viên còn lại cố gắng theo kịp cậu, nhưng tiếng bước chân đuổi theo ngày càng gần.

Changbin sử dụng sức mạnh của mình, đánh gục bất kỳ ai cố gắng tiến gần, nhưng mỗi lần cậu đẩy lùi một kẻ địch, dường như lại có thêm hai người khác xuất hiện từ bóng tối.

Tiếng rít của kim loại chạm vào nhau, những tiếng cười kỳ dị từ bóng tối vang lên.

"Chúng đâu rồi, những chú chuột nhỏ?"

"Mau ra đây nào."

Một tên cầm máy cưa phát ra âm thanh inh tai.

"Đừng hoảng loạn.

Chúng ta sẽ vượt qua được thôi."

Hyunjin nói, nhưng ngay cả giọng cậu cũng bắt đầu run rẩy.

Han, với trí nhớ siêu việt, cố gắng dẫn dắt nhóm qua mê cung của những con đường hẹp và nguy hiểm bị bao phủ bởi màn sương dày đặc.

Từ bóng tối, nhóm người truy đuổi xuất hiện, những khuôn mặt vặn vẹo và ánh mắt vô hồn của họ làm sống lưng mọi người lạnh toát.

Từng hơi thở nặng nề, từng tiếng động nhỏ từ những cái bẫy xung quanh càng làm tăng thêm sự căng thẳng.

Bỗng mặt đất dưới chân I.N. bất ngờ sụp xuống.

Seungmin nhanh tay bắt được tay I.N trước khi cậu rơi vào một hố sâu.

"Giữ chặt lấy, I.N" Seungmin và Hyunjin hợp sức kéo I.N lên.

Straykids biết rằng thời gian của họ đang cạn dần và cần phải di chuyển nhanh hơn, tinh thần phải mạnh mẽ hơn để đối mặt với những cạm bẫy và những kẻ truy đuổi đáng sợ.

.

.

Đồng hồ điểm 23 giờ đêm.

Giữa lúc tình hình trở nên nguy ngập, một nhóm nhạc khác bất ngờ xuất hiện.

Ánh mắt của họ tỏ ra thân thiện, và lời nói đầy chân thành khi họ ngỏ ý giúp đỡ Stray Kids.

"Suỵt!

Đi theo chúng tôi, chúng tôi biết lối thoát," một thành viên nói, giọng khẩn khoản.

Ban đầu, Stray Kids cảm thấy chút an tâm khi được dẫn đi bởi những người tưởng chừng đáng tin cậy.

Nhưng Bang Chan vẫn cẩn trọng, linh cảm mách bảo cậu có điều gì đó không đúng.

Khi đến một ngõ cụt tối tăm, nhóm nhạc kia đột ngột thay đổi thái độ.

"Đến nơi rồi sao?

Tại sao lại dừng lại?"

Han hoang mang hỏi.

"Xin lỗi, nhưng chúng tôi phải sống sót."

"Làm tốt lắm."

Âm thanh từ đâu đó vang lên.

Họ đẩy Stray Kids vào một cạm bẫy, nơi bị bóng tối bao trùm, nơi mà những kẻ săn đuổi đã chờ sẵn....

Nụ cười nham hiểm nở trên môi họ khi họ nói, quay người đi mất.

Bang Chan đã kịp thời phân tích tình huống, báo cho cả nhóm dừng lại ngay trước khi bước vào khu vực nguy hiểm.

Felix sử dụng năng lực tạo ra một khoảng cách ngắn để nhóm có thể thoát khỏi vòng vây.

Trong lúc đó, Hyunjin đánh lạc hướng kẻ địch, khiến họ mất cảnh giác trong vài giây quý giá.

Changbin và Lee Know nhanh chóng mở đường bằng sức mạnh và tốc độ, giúp cả nhóm thoát khỏi cạm bẫy.

Nhóm nhạc phản bội, nghĩ rằng mình đã loại bỏ được Stray Kids, bắt đầu cười cợt và lên kế hoạch tiếp tục.

"Haha bọn chúng chết chắc rồi."

Nhưng khi họ quay đầu lại, họ nhận ra rằng chính họ mới là những con mồi tiếp theo.

Những kẻ săn đuổi vẫn đang chờ đợi, và giờ đây, nhóm nhạc phản bội bị bao vây bởi những gương mặt lạnh lẽo và nụ cười khát máu.

Hoảng loạn, nhóm nhạc phản bội cố gắng tìm cách chạy trốn.

Họ bị mắc kẹt trong chính cái bẫy mà họ đã tạo ra, và từng người trong số họ nhanh chóng trở thành nạn nhân của những kẻ săn đuổi.

"Chúng tôi đã làm theo lời mấy người mà."

"Dừng lại."

"AAAA"

Trong bóng tối, Stray Kids im lặng chứng kiến kết cục của những kẻ đã hãm hại họ.

Họ biết rằng cuộc đua sinh tồn này còn dài, nhưng ít nhất trong khoảnh khắc đó, họ đã thoát khỏi nguy hiểm.

Những bài học đắt giá về lòng tin và sự sinh tồn đã khắc sâu trong tâm trí họ khi họ tiếp tục tiến bước trong đêm tối của Nexus.

Đồng hồ điểm 23 giờ 30 phút.

______

Trời ơi, bão mà chỗ tui mất sóng và mất điện gần một ngày luôn T-T.

Một vote và một cmt sẽ là nguồn động lực to lớn của mình đóa.

Cảm ơn mọi người rất nhiều!!
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 9.3: BLC - Maniacs card (Hồi kết)


CHƯƠNG 9: MANIACS CARD

HỒI KẾT

Sau khi thoát khỏi sự hãm hại của nhóm nhạc nọ, Stray Kids tiếp tục tiến bước trong bóng tối của Nexus.

Bóng đêm dày đặc bao trùm lấy họ, bỗng phía cuối con đường kia lại có ánh sáng lóe lên.

"Cánh cổng kia rồi."

"Chúng ta đến nơi rồi."

Những người khác vui mừng reo lên.

Khi chỉ còn vài bước nữa là tới đích, họ đột ngột dừng lại, tim hẫng một nhịp—trước mặt họ là những kẻ gác cổng hung tợn và nhóm truy đuổi, những kẻ không ngừng nghỉ suốt từ lúc cuộc săn bắt đầu, giờ đây đã bao vây phía sau họ, tạo thành một vòng vây chết chóc.

Chúng như những con thú săn mồi đang chực chờ xé toạc con mồi của mình.

Không còn đường lùi, họ bị kẹt giữa hai làn sóng hủy diệt, và mỗi giây trôi qua chỉ làm tình hình thêm phần ngặt nghèo.

"Chúng ta còn 10 phút nữa."

Bang Chan nhanh chóng đưa ra chỉ thị.

"Không còn đường lui nữa.

Chúng ta phải chiến đấu."

Changbin bước lên trước với từng cú đấm mạnh mẽ, cậu đẩy lùi những kẻ gác cổng một cách quyết liệt, tạo ra không gian cho các thành viên khác tiến lên.

Mặt đất rung chuyển, kẻ thù vẫn tràn tới không ngừng.

Lee Know sử dụng khả năng điều khiển cơ thể điêu luyện của mình, lượn lách qua các đòn tấn công và hạ gục đối thủ bằng những cú đá chính xác, đầy uy lực.

Cậu di chuyển nhẹ nhàng như một chú mèo, không để bất kỳ ai kịp phản ứng.

Felix hỗ trợ cho các thành viên khác đồng thời né tránh những đòn tấn công nguy hiểm.

Bất chợt, một kẻ địch mạnh mẽ lao thẳng về phía I.N, nhưng cậu nhanh trí sử dụng năng lực thao túng âm thanh, tạo ra âm thanh chói tai khiến kẻ đó phải dừng lại giữa chừng, ôm đầu trong đau đớn.

Hyunjin tận dụng cơ hội, làm kẻ địch mất phương hướng, tạo cơ hội cho Han nhớ lại từng chi tiết trong những trận chiến trước đó và tìm ra điểm yếu của đối phương.

Cuộc chiến kéo dài tưởng chừng vô tận, nhưng với sự đoàn kết và phối hợp nhịp nhàng, Stray Kids cuối cùng cũng vượt qua những kẻ gác cổng và nhóm truy đuổi.

Họ tiến đến cánh cổng, từng bước nặng nề nhưng tràn đầy hy vọng.

"Nhanh lên chạy về phía trước."

"Nhanh lên."

Felix là người chạy đến cánh cổng đầu tiên và sau đó là bảy người còn lại.

Khi cánh cổng cuối cùng mở ra, ánh sáng từ thế giới bình thường tràn vào, xóa tan bóng tối ám ảnh của Nexus.

Stray Kids bước qua, để lại phía sau một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt.

Đứng trước cổng, nhóm thở phào nhẹ nhõm.

Trải nghiệm này đã dạy họ một bài học quý giá: Đôi khi, việc hòa nhập vào xã hội không phải là câu trả lời.

Chính sự đấu tranh và dũng cảm mới là chìa khóa để bảo vệ bản thân và giữ lấy màu sắc của bản thân trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này.

Bang Chan quay lại nhìn các thành viên, rồi nói: "Chúng ta đã làm được.

Chỉ cần sát cánh bên nhau, anh tin rằng chúng ta sẽ vượt qua tất cả thử thách."

Ngay lúc đó, từ không trung, một tấm thẻ màu vàng rực rỡ từ từ rơi xuống trước mặt Felix.

Cậu cẩn thận cầm lấy nó, cả nhóm cùng nhau nhìn vào tấm thẻ.

Trên tấm thẻ là một hình ảnh kỳ lạ—thành phố Nexus hiện lên mờ ảo, nhưng không còn đầy rẫy nguy hiểm như họ vừa trải qua.

Thay vào đó, thành phố trông yên bình đến lạ thường, như đang chìm vào giấc ngủ say.

Những tòa nhà cao tầng im lìm trong bóng đêm, ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ các cửa sổ, và không có một bóng người nào di chuyển.

"Về nhà thôi."

Ánh sáng chói mặt xuất hiện, họ...về nhà.

______

Vậy là lá bài Maniac đã được giải, Straykids vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Bật mí là lá bài tiếp theo sẽ theo tình tiết MV lém nhe nhưng tui đang phân vân không biết nên đẩy cái nào lên trước.

Tên lá bài sẽ bắt đầu với chữ B hoặc là D.

Idk, dù sao thì, nếu mọi người thấy hay thì cho mình một vote với nheee~~
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 10: Ngoại truyện (1)


STRAYKIDS VÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN NHỎ

PHẦN 1: Đêm Hỗn Loạn: Trận Chiến Với Kẻ Đột Nhập

Một buổi tối yên bình, các thành viên của Stray Kids đang tụ tập trong phòng khách của căn hộ.

Không khí ấm cúng và vui vẻ với những câu chuyện cười rôm rả.

Mọi người đang thư giãn sau một ngày dài, mỗi người chìm vào thế giới của riêng mình nhưng vẫn hòa chung nhịp với nhóm.

Đột nhiên, một con gián nhỏ, đen bóng, bất ngờ bay sà vào phòng như một kẻ đột nhập vô hình.

Tiếng đập cánh mờ nhạt khiến Bang Chan là người đầu tiên nhận ra mối nguy.

Anh giật nảy mình, mắt mở to hoảng hốt, rồi hét lớn:

"Aah!

Con gián!"

Lời cảnh báo vang vọng khắp căn phòng, tạo ra một chuỗi phản ứng domino không thể kiểm soát.

Lee Know nhảy bật khỏi ghế, lao nhanh đến góc phòng, cố tìm một cái gối để làm "vũ khí phòng vệ".

Cậu giữ cái gối như thể đó là chiếc khiên bảo vệ khỏi mối nguy hiểm chết người trước mặt.

Còn Changbin và Han, cả hai bối rối, gương mặt hai người tái nhợt, cả người run lên.

Han lắp bắp:

"Làm... làm thế nào mà nó vào đây được?"

Trong khi đó, Felix và I.N, chưa kịp định thần, hoảng loạn nhìn quanh tìm nơi trú ẩn.

Không còn lựa chọn nào khác, cả hai đành ôm chầm lấy Seungmin, như thể anh là thành trì cuối cùng, nơi an toàn tuyệt đối khỏi sự đe dọa của con gián nhỏ bé.

Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn khi con gián tiếp tục bay loạn xạ, làm cả phòng rối tung.

Đồ đạc bị va chạm, mấy cái gối bay tứ tung trong nỗ lực của Lee Know để bảo vệ mình, tiếng thét vang vọng khắp không gian.

Hyunjin, vẫn ngồi im từ đầu đến giờ, quan sát tình huống với đôi mắt lạnh lùng.

Cậu thở dài một hơi, đứng dậy, quyết định rằng không thể để sự hỗn loạn này kéo dài thêm.

Với dáng vẻ điềm tĩnh, cậu tiến về phía trước.

"Lùi lại nào, để em xử lý," Hyunjin nói, giọng trầm ấm đầy tự tin.

Cả nhóm, như những đứa trẻ tìm thấy người anh hùng cứu rỗi, nhìn Hyunjin bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

"Hyunjin à, cậu là anh hùng của tụi này.

Cậu làm được mà!"

Felix hét lớn, như truyền thêm sức mạnh cho người chiến binh đang đứng lên vì cả nhóm.

"Cố lên em ơi!"

Bang Chan tiếp lời, ánh mắt tràn đầy hi vọng.

Hyunjin chầm chậm tiếp cận con gián, trong tay là một tờ giấy báo.

Cậu dùng tờ báo cuộn lại, cẩn thận đẩy nhẹ con gián ra khỏi lối thoát mà không một chút nao núng.

Cả nhóm nín thở theo dõi từng động tác của Hyunjin, như thể đây là một trận chiến sinh tử.

Chỉ sau vài giây căng thẳng, con gián cuối cùng đã bị đẩy ra khỏi phòng một cách an toàn.

Căn phòng bỗng im lặng, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò.

Mọi người nhìn nhau, nhận ra mình vừa trải qua một trận chiến kinh điển với... một con gián nhỏ.

Hyunjin mỉm cười, xoay người về phía cả nhóm, nhắm mắt cười, nói:

"Say my name."

"Hyunjin!"

Cả phòng lại một lần nữa bật cười, nhưng lần này là tiếng cười của sự nhẹ nhõm.

.

.

.

Một hôm khác, trong chuyến đi đến Sydney, các thành viên của Stray Kids đang tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi trong một căn phòng ấm cúng.

Nhưng bầu không khí ấy chẳng kéo dài được bao lâu khi một con nhện Úc khổng lồ bất ngờ bò ra từ góc phòng....

"Quái vật!!" – một tiếng hét thất thanh vang lên, phá vỡ sự yên bình.

Cả phòng như bùng nổ trong một sự hỗn loạn khủng khiếp.

Felix lùi lại trong sự sợ hãi, mắt không rời khỏi con nhện to bằng hai bàn tay đang bò lên tường.

Seungmin hét lên một cách thất thanh:

"Sao con này to dữ vậy!!"

Lee Know, mặt mày căng thẳng, quay sang Felix:

"Felix, làm gì đi chứ!

Đây là nhện ở nước em mà!"

Felix hoảng loạn:

"Em không biết đâu!!"

Câu trả lời ấy càng làm tình hình thêm rối ren.

Lee Know cố trấn tĩnh nhưng đôi tay đang run rẩy của anh đã nói lên tất cả.

Hyunjin, mặc dù trước đó đã dũng cảm đối phó với con gián trong một lần khác, lần này cũng không thể giữ nổi bình tĩnh.

Cậu khẽ lùi về phía cửa, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào.

Han vỗ nhẹ vai Hyunjin:

"Hyunjin, lần này cậu lên đi!"

Hyunjin lắc đầu, lắp bắp:

"Gián thì tớ chịu được, nhưng con này... khủng bố quá rồi!

Channie huynhh!!"

Bang Chan, nhận thấy tình hình đang ngày càng nghiêm trọng, cậu nhanh chóng nắm lấy một cái gậy gần đó, nhắm thẳng vào con nhện và đập mạnh xuống.

Cả căn phòng chìm trong im lặng, tưởng chừng như mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng không, sự kinh hoàng thực sự chỉ mới bắt đầu.

Từ bụng của con nhện khổng lồ, hàng chục con nhện con bé xíu bắt đầu bò ra, chạy loạn khắp tường.

Tiếng hét lại vang lên, lần này còn lớn hơn và hỗn loạn hơn.

"ÁAAAAAAA!!"

Seungmin, không thể kiểm soát được nỗi sợ hãi của mình, nhảy phắt lên ghế, mắt chữ A mồm chữ O.

Cậu co mình lại như sợ chỉ cần chạm vào sàn là sẽ bị những con nhện nhỏ bò lên, sẵn sàng nhảy dựng lên bất cứ lúc nào nếu có một con nhện nhỏ nào bén mảng tới gần.

Changbin, người bình thường luôn mạnh mẽ, bỗng chốc trở nên yếu đuối một cách lạ thường.

Cậu hét lên thất thanh, lùi sát vào tường, tay vung trong không trung, cố gắng đuổi những con nhện tưởng tượng đang bò lên người mình.

Mỗi bước lùi của Changbin lại càng khiến cho tình huống trở nên hài hước hơn khi anh không ngừng kiểm tra quần áo để đảm bảo không có con nhện nào "xâm nhập".

"Có con gì không?

Hình như nó bò lên người mình rồi."

Han, hoàn toàn bị cơn hoảng loạn lấn át, nhào tới ôm chặt lấy Lee Know như bám vào niềm hy vọng cuối cùng.

Khuôn mặt anh nhăn nhó, mắt thì liên tục đảo quanh tìm kiếm một nơi ẩn náu an toàn.

Felix thì không ngừng nhảy từ góc này sang góc khác để tránh lũ nhện con đang bò khắp sàn.

Những cú nhảy của cậu, kết hợp với vẻ mặt vừa hoảng loạn vừa buồn cười, khiến cả phòng không thể nhịn được cười, dù tất cả đang trong cơn hoảng sợ tột độ.

Hyunjin dõi theo từng con nhện con, miệng lẩm bẩm cầu nguyện rằng không con nào bò đến gần mình.

Bang Chan, người đang cố gắng xử lý tình hình, trở thành trụ cột của cả nhóm.

Cậu vừa phải đuổi các con nhện con một cách cẩn thận, vừa động viên mọi người bình tĩnh lại.

Nhưng với tình hình rối ren như thế này, nhiệm vụ của cậu không hề dễ dàng.

Sự hỗn loạn trong phòng biến thành một bức tranh kỳ quặc, mỗi người một kiểu phản ứng.

Sau một thời gian dài loay hoay, cuối cùng mọi con nhện con đã được xử lý....

_____

Tính là đợi ngày mai mới đăng để mừng sinh nhật bé Han, nhưng mà nay là thứ 6 ngày 13 nên là phải up một chương lên.

Tại bộ này liên quan đến con số này quá mà hehe
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 11: 11:59 (Ngoại truyện 2)


Một ngày đặc biệt đang tới gần với Stray Kids – sinh nhật của Han và Felix, hai thành viên có sinh gần nhau nhất, chỉ cách nhau vài giờ đồng hồ.

Với sự tinh nghịch vốn có, các thành viên quyết định tổ chức một bữa tiệc bất ngờ, nhằm kỷ niệm cả hai sinh nhật chỉ trong một đêm.

Họ sẽ bắt đầu lúc 11h59, để vừa chúc mừng sinh nhật của Han và chào đón sinh nhật của Felix khi đồng hồ chuyển sang 12h00.

"Chúng ta nhất định không được để cho hai người đó biết."

Từ sáng sớm, mọi thứ tại ký túc xá của Stray Kids dường như diễn ra như bình thường.

Các thành viên vẫn tiếp tục các hoạt động hàng ngày, giả vờ không nhắc đến sinh nhật của Han.

Han, với bản tính luôn tò mò, bắt đầu cảm thấy có điều gì không đúng khi thấy mọi người bận rộn và lảng tránh câu hỏi của mình.

"Hôm nay là ngày gì mà trông ai cũng bận rộn thế?"

Han tự hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Tất cả các thành viên đều tỏ ra bận rộn và không có thời gian dành cho Han, điều này khiến cậu cảm thấy hụt hẫng.

Felix, người cũng cảm thấy sự khác thường trong không khí, tự hỏi tại sao không ai nhắc đến sinh nhật của Han vậy nhỉ, khiến cậu cảm thấy không yên tâm.

"Seungmin à, hôm nay..."

Felix nói.

Seungmin, đang tập trung vào việc chuẩn bị một số giấy tờ, chỉ nhanh chóng trả lời: "Hôm nay mình đang có chút việc, có gì nói sau nhé."

"Hyunjin à, hôm nay!"

Cậu tiếp tục gọi

"Hyunjin, tới đây mau lên."

"Tới liền!

Felix à, mình phải đi ra ngoài một chút rồi."

Cuối cùng, Felix quyết định tự mình đi tìm quà cho Han.

Cậu chọn một món quà nhỏ xinh xắn và trở về với tâm trạng lo lắng, nhưng vẫn hi vọng sẽ làm cho Han cảm thấy vui vẻ.

Khi Felix đưa món quà cho Han, cậu cười và nói: "Han à, chúc mừng sinh nhật."

"Oaaa, cảm ơn Felix nhiều!"

Han như một đứa trẻ nhận lấy món quà của mình, vẫn có người nhớ ra nay là sinh nhật cậu.

Tuy nhiên, sau đó, ánh mắt Han vẫn không thể giấu đi sự buồn bã.

Cậu cảm thấy như các thành viên khác đều có việc bận và không có thời gian dành cho sinh nhật của mình, điều này làm cậu cảm thấy hơi cô đơn.

Nhưng phía sau hậu trường, Stray Kids đang âm thầm lên kế hoạch tỉ mỉ.

Bang Chan dẫn đầu cả nhóm trong việc sắp xếp bữa tiệc.

Changbin chịu trách nhiệm chuẩn bị không gian – trang trí phòng tập bằng bóng bay, đèn dây và poster của Han và Felix.

Những bức ảnh ngộ nghĩnh từ các tour diễn và hậu trường được dán khắp nơi, tạo nên bầu không khí thân quen và vui nhộn.

Hyunjin và I.N đã bí mật tập luyện một màn trình diễn đặc biệt cho Felix và Han, trong khi Bang Chan và LeeKnow chăm chỉ chuẩn bị các món ăn nhẹ mà cả hai thành viên yêu thích.

Bánh sinh nhật của Han là một chiếc bánh với hình ảnh micro, trong khi bánh của Felix là một chiếc bánh hình mặt trời.

Khi buổi tối đến gần, Han và Felix vẫn không mảy may nghi ngờ.

Cả nhóm quyết định tổ chức một buổi tập luyện giả vờ, yêu cầu hai chàng trai đến phòng tập lúc 11h45.

"Chúng ta có một buổi họp quan trọng về lịch trình sắp tới," Bang Chan nói với vẻ nghiêm túc, khiến Han và Felix không thể không tin.

Khi đến nơi, Han và Felix mở cửa bước vào phòng tập tối đen.

Cả hai đứng đó trong vài giây, nhìn căn phòng tối om:

"Chúng mình tới sớm quá hả?"

Đúng lúc đó, 11h59.

Căn phòng đột ngột bừng sáng với ánh đèn rực rỡ và những tiếng hét vang dội:

"Chúc mừng sinh nhật Han!"

Các thành viên từ khắp nơi nhảy ra, ôm lấy Han.

Tiếng nhạc sinh nhật vang lên, và mọi người vây quanh cậu, tay giơ cao những băng rôn "Happy Birthday" được viết bằng chữ lớn.

Han không khỏi ngạc nhiên và hạnh phúc trước sự chuẩn bị của cả nhóm.

Felix mỉm cười rạng rỡ, không ngờ mọi người đã chuẩn bị nhiều đến vậy rồi.

"Trời ơi, mọi người làm mình lo gần chớt, tại nay hỏi mà chẳng ai trả lời.

Thế là mình phải đi chọn quà tặng Han một mình."

"Hahaha."

Mọi người bắt đầu trao quà và lời chúc cho Han.

Lee Know, với khiếu hài hước của mình, đưa cho Han một món quà kỳ quặc – một chiếc áo phông có in hình Han đang làm mặt buồn cười trong một chương trình trước đó.

"Để em có thể tự nhắc nhở về những khoảnh khắc hài hước của mình!"

Lee Know nói, khiến mọi người cười vang.

Đúng lúc đồng hồ chuẩn bị chuyển sang 12h00, Lee Know đột nhiên đứng dậy và giơ điện thoại lên:

"Mọi người, đếm ngược nào!

10, 9, 8...".

Tất cả cùng nhau đếm ngược, Felix bỗng ngừng cười, nhận ra....

Khi đồng hồ điểm 12h00, cả căn phòng đồng loạt nổ tung tiếng hét: "Chúc mừng sinh nhật Felix!"

Cả nhóm đột ngột chuyển hướng sang Felix, ôm lấy cậu và bắt đầu bữa tiệc mới cho sinh nhật của cậu.

Felix cười lớn, cậu từ một người chỉ đứng xem buổi tiệc của Han, đã trở thành nhân vật chính của một buổi tiệc mới.

Felix nhận được một chiếc bánh sinh nhật hình mặt trời rực rỡ.

Felix Sunshine, niềm hạnh phúc của Straykids.

"Oaaa, mọi người đỉnh thật đó."

Han nói.

Sau đó, các thành viên đã chuẩn bị một tiết mục đặc biệt cho cả hai.

Hyunjin, I.N trình diễn một vũ đạo vui nhộn với bài hát yêu thích của Han và Felix, khiến hai chàng trai không thể ngừng cười.

Họ thậm chí còn chọc cười Han bằng cách nhại lại những động tác rap độc đáo của anh trong các video cũ.

Bang Chan, với vai trò trưởng nhóm, bước lên và bày tỏ lời chúc của mình: "Cả Han và Felix đều là những phần không thể thiếu của Stray Kids.

Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều kỷ niệm, và hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau tạo thêm một kỷ niệm nữa.

Sinh nhật của các em không chỉ là ngày đặc biệt của riêng các em, mà còn là ngày để chúng ta biết ơn vì có các em trong nhóm.

Chúc hai em sinh nhật vui vẻ."

Han và Felix đều không thể giấu được sự xúc động trước tình cảm của các thành viên.

Han giả vờ lau nước mắt: "Mọi người làm mình cảm động quá!

Huhu"

Bữa tiệc kéo dài đến tận khuya, với những câu chuyện, tiếng cười và những khoảnh khắc đáng nhớ.

Cả nhóm ngồi lại bên nhau, nhâm nhi những món ăn nhẹ và trò chuyện.

Han và Felix trái tim đầy ắp niềm vui, nhìn quanh những người bạn của mình.

Cả hai đều biết rằng họ không chỉ là một nhóm nhạc, mà còn là một gia đình, nơi mà tình bạn, sự ủng hộ và niềm vui luôn được sẻ chia.

Đêm sinh nhật vào lúc 11h59 trở thành một kỷ niệm đặc biệt với cả nhóm Stray Kids.

Niềm vui của Han và Felix đã hòa quyện lại, tạo nên một khoảnh khắc hoàn hảo, nơi tình bạn và sự gắn kết của họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

_______

Chúc mừng sinh nhật bé Han!!!!

Và cũng chuẩn bị chúc mừng sinh nhật bé Lix nữa!!

Đáng ra phần ngoại truyện 2 này là về nội dung khác nhưng không ngờ lại trúng ngày đặc biệt này, nên là hehe =)).

Mọi người thấy có quen không nè...
 
Straykids - Lá Bài Đen
Chương 12.1: BLC - District 9 Card (Phần mở đầu)


Chúc mừng sinh nhật Lixie!!

Chúc bé tuổi mới thật nhiều niềm vui.

Mọi người có thấy chương truyện hôm nay siêu dài khum nào ~ ^^.

Thông báo cập nhật nội dung một chút: thay đổi mã vào bài từ: Tên lá bài + Join thành "Step out + Tên lá bài" nhó.

Mọi người sẵn sàng Step out chưa nào.

* À bình thường mỗi ngày check có một thông báo đã vui rồi.

Nay check có tận 5 thông báo ehehe.

Cảm ơn mọi người nhìu nhennnn.

Trước khi đọc chương này thì mọi người hãy mở lại hai MV là District 9 và Side Effect coi lại nhe.

Như vậy mình nghĩ mọi người sẽ tưởng tượng ra rõ bối cảnh hơn.

Mọi người coi xong chưa?

Coi xong rồi thì...Let's go!

BLC – District 9 Card

Còn thời hạn mười ba ngày cho lá bài lấy từ "Lose my breath card" của Bang Chan và một tháng cho lá bài của Felix lấy từ "Maniac card".

Cả nhóm quyết định, tiếp theo sẽ vô lá bài của Bang Chan.

(District 9 Card kết hợp Side Effect)

Nội dung lá bài:

"District 9" - nơi được che giấu bởi những bí mật đen tối và những thí nghiệm kinh hoàng.

Bên trong những bức tường lạnh lẽo, các thí nghiệm đã vượt quá tầm kiểm soát, và những tác dụng phụ đáng sợ bắt đầu len lỏi vào tâm trí của con người.

Những đứa trẻ lạc lối từ khắp nơi trên thế giới.

Không còn nơi nào để trốn chạy.

Hãy dừng bước lang thang, và tự mình tìm đến đây... nơi sự thật đang chờ đợi...."

"Mọi người sẵn sàng chưa?"

Cả nhóm gật đầu, ánh mắt đầy kiên định.

BangChan cầm lá bài của mình trên tay nói:

"Step out District 9 Card"

Lần này, họ tiến vào một lá bài cấp ba.

.

.

Khu vực District 9 hiện lên trong màn đêm u ám, là một nơi nghiên cứu bí mật nằm sâu trong một khu công nghiệp bỏ hoang.

Những hàng rào thép gai cao vút bao quanh khu vực, với các cột đèn phát ra ánh sáng chói lòa, liên tục chiếu sáng khoảng sân rộng bên ngoài để đảm bảo rằng không có ai chạy trốn hay xâm nhập.

Những âm thanh không ngừng từ các thiết bị thí nghiệm vọng ra từ những tòa nhà chính bên trong khu vực, hòa quyện với tiếng bíp của các hệ thống giám sát và tiếng động cơ.

Khi ánh sáng chói lòa dần dần nhạt đi, đôi mắt đã thích nghi được với ánh sáng, những người vào bài tỉnh dậy trong những phòng thí nghiệm tâm lý.

Những căn phòng trống rỗng với bốn bức tường lạnh lẽo, có các thiết bị đo lường kỳ lạ được gắn trên đầu và tay của họ.

Họ không thể nhớ rõ làm thế nào họ đã đến đây, chỉ có những cơn đau đầu dữ dội và cảm giác choáng váng là rõ ràng nhất.

Một số người khác tỉnh dậy trong các phòng thí nghiệm sinh học, nơi họ bị gắn vào những chiếc giường kim loại với đầy đủ các ống dẫn và dây cáp.

Ánh sáng trong phòng này là màu đỏ và xanh lục, chiếu sáng những cơ thể bị giam giữ trong tình trạng đau đớn.

Các thiết bị y tế với những màn hình nhỏ liên tục ghi lại các chỉ số cơ thể.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Đau đầu quá."

Họ bị đánh thức bởi tiếng nói rì rầm nào đó, các bác sĩ và nhà khoa học đứng quan sát và ghi chép.

Họ mặc áo bảo hộ trắng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Những bác sĩ này điều khiển các thiết bị và theo dõi các chỉ số sinh lý của những người ở đây.

Trong suốt quá trình thí nghiệm, họ ghi chép tỉ mỉ về phản ứng của các đối tượng.

"Cho đến nay không có điều gì bất thường, tất cả chỉ số đều nằm trong mức dự kiến."

"Tốt lắm có vẻ họ sẽ là những thí nghiệm thành công.

Còn những thí nghiệm thất bại thì sao?"

"Đã đưa đến khu vực đó thưa viện trưởng."

Các thành viên của Stray Kids cũng tỉnh dậy.

Họ cảm thấy choáng váng và hoang mang.

"Chúng ta vào bài rồi?"

Hyunjin nhìn quanh

"Suỵt!"

Lee Know nhắc nhở, gương mặt căng thẳng, có vẻ cậu đã tỉnh dậy trước Hyunjin một lúc.

Bỗng có người hét lên: "Mấy người đang làm gì?"

"Chuyện này là sao."

Vị bác sĩ kia dừng bút, nhướn mày nhìn những người vừa hét lên kia với vẻ thất vọng: "Những người kia thất bại.

Đem đến khu vực đó đi."

"Này các người làm gì vậy?"

"Bỏ tôi ra."

"Nàyyyy"

Tiếng hét vang vọng khắp hành lang, nhỏ dần nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Straykids toát mồ hôi giao tiếp bằng ánh mắt, gật đầu rồi tiếp tục giả vờ mình "bình thường."

Bác sĩ kia quan sát thêm một lúc, không thấy có "thí nghiệm thất bại" nào nữa, cất tiếng:

"Được rồi, hôm nay đến đây thôi."

Sau đó, mọi người được chỉ về phòng của mình.

Họ di chuyển ra khỏi chỗ vừa rồi và ra một khoảng sân rồi lại đi vào một khu khác.

Họ đang mặc trên mình chiếc áo Hoodie trắng khá sạch sẽ.

Straykids nhìn quanh nơi mình đang ở.

Biển hiệu "District 9" cũ kĩ với những hàng rào thép gai chằng chịt.

Bên ngoài khung cảnh đổ nát hoang tàn như vừa trải qua thảm họa.

Xung quanh từ đâu đó lại truyền đến tiếng hét đập phá không rõ ràng.

Qua quan sát nhóm nhận thấy có những khu vực như: Khu thí nghiệm tâm lí – nơi họ vừa bước ra, khu thí nghiệm sinh học, phòng quản lí và giám sát và khu vực thử nghiệm thất bại.

Có lẽ "khu vực đó" mà bác sĩ đó nói chính là khu vực này.

Mỗi người được đưa tới một căn phòng, thực chất giống một chiếc hộp hơn bởi cả căn phòng không được bài trí bất cứ vật dụng nào ngoài một màu trắng và một chiếc giường đủ cho một người nằm.

Cánh cửa đóng lại sẽ không thể mở được ra từ bên trong.

Nói cách khác họ bị giam giữ và chẳng có cách nào để liên lạc với nhau.

Nhóm Straykids quyết định án binh bất động để quan sát trước.

Trong hai ngày này, họ nhận thấy ở chính họ và những người khác ở đây thỉnh thoảng lại xuất hiện những cơn đau đầu.

Những cơn đau đầu thường bắt đầu ở trán, thái dương hoặc phía sau đầu.

Cảm giác giống như có một dải băng vô hình siết chặt quanh đầu vậy.

Tai cũng bị ù đi giống khi nghe những âm thanh cao tần.

Khi cơn đau trở nên dữ dội hơn, họ có thể cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ trong đầu, như thể mạch máu đang đập rộn ràng dưới da.

Ánh sáng và âm thanh xung quanh trở nên quá mức chịu đựng, khiến họ phải nhắm mắt lại và che tai để giảm bớt sự đau đớn.

Đôi khi, những cơn đau đầu đi kèm với cảm giác buồn nôn, choáng váng, hoặc mất thăng bằng, khiến họ cảm thấy như thể thế giới đang quay cuồng xung quanh họ.

Những suy nghĩ cũng trở nên rời rạc và khó tập trung, và tất cả những gì họ mong muốn là cơn đau sẽ chấm dứt.

Trong những trường hợp nghiêm trọng, mỗi nhịp đập của tim như được khuếch đại trong đầu, khiến cơn đau trở nên không thể chịu đựng nổi, và chỉ một chút ánh sáng hay âm thanh nhỏ cũng có thể khiến nó trở nên tồi tệ hơn.

Song, không biết có được coi là may mắn không bởi cho đến tám giờ tối, họ sẽ được uống một loại thuốc.

Khi uống thuốc đó vào, cơn đau đầu sẽ tạm ngừng.

Và hiện tại ngày thứ ba, ngay lúc này đồng hồ đang vừa điểm đến tám giờ.

Tiếng loa thông báo uống thuốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, đều đều và vô cảm, như thể phát ra từ một hệ thống tự động đã được lập trình sẵn.

Giọng nói rõ ràng nhưng thiếu cảm xúc, mang tính chất nhắc nhở hơn là quan tâm.

Âm thanh của loa có chút kim loại, khiến lời thông báo trở nên lạnh lùng và xa cách.

"Đã đến giờ uống thuốc.

Xin hãy uống thuốc ngay bây giờ."

Giọng nói vang lên, nhấn mạnh từng từ một cách đều đặn.

Tiếng loa vang vọng qua các hành lang hoặc trong phòng, lặp đi lặp lại vài lần.

Cùng với giọng nói là một chuỗi âm thanh điện tử ngắn, như thể đồng hồ báo thức, cứ vang lên liên tục cho đến khi mệnh lệnh được thực hiện.

Cánh cửa mở ra, những con người, cứ như bị điều khiển, bước ra khỏi phòng của mình một cách máy móc, không chút chần chừ.

Họ di chuyển theo một nhịp điệu đồng đều, không quá nhanh nhưng cũng không quá chậm, như thể đã thực hiện việc này hàng trăm lần trước đó.

Mọi người đi ra ngoài và đứng xếp hàng trong hành lang mang.

Hành lang dài và hẹp, ánh sáng trắng nhạt từ các đèn trần chiếu xuống.

Không một ai nói chuyện hay trao đổi ánh nhìn với nhau.

Tất cả đều có cùng một biểu cảm trên khuôn mặt – vô cảm, trống rỗng, không chút sinh khí.

Bầu không khí ngột ngạt, nặng nề với một sự im lặng căng thẳng, như thể mọi âm thanh bị nuốt chửng bởi không gian này.

Không ai tỏ ra bất mãn, chỉ có sự tuân thủ tuyệt đối và một cảm giác trống rỗng bao trùm lên tất cả.

Bang Chan bước vào hành lang, đẩy một chiếc xe thuốc nhỏ bằng kim loại, bánh xe lăn đều trên sàn nhà lát gạch trắng, cậu được giao nhiệm vụ này mỗi ngày.

Cậu mặc đồng phục sạch sẽ, không tì vết, và gương mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Đôi mắt của cậu lạnh lẽo, như thể đang che giấu mọi suy nghĩ, chỉ còn lại sự tuân thủ và trách nhiệm.

Chiếc xe thuốc được chia thành các ngăn nhỏ, mỗi ngăn chứa một lọ thuốc với tên và số liệu rõ ràng.

Tiếng kim loại khẽ vang lên mỗi khi bánh xe chạm vào một vết nối trên sàn, tạo nên âm thanh đơn điệu, lặp đi lặp lại.

Khi đến trước mỗi người, Bang Chan không nói lời nào.

Cậu đưa tay về phía họ, như một tín hiệu ngầm để họ đưa cổ tay ra.

Trên cổ tay của mỗi người là một mã vạch, dùng để nhận diện và kiểm soát.

Bang Chan cầm máy quét nhỏ, bấm một nút và đưa qua mã vạch.

Tiếng bíp nhỏ vang lên, xác nhận danh tính.

Sau khi quét mã vạch, cậu nhanh chóng rút ra một viên thuốc từ ngăn tương ứng và đặt vào tay người đó.

Tiếp tục, Bang Chan lặp lại hành động với người tiếp theo, từng bước đi trong im lặng.

Không ai phản ứng, không ai chống đối.

Họ chỉ nhận thuốc và nuốt chúng.

Nhưng tất cả là do nhóm diễn để qua mắt những kẻ giám sát.

Trong khoảnh khắc im lặng khi Bang Chan đã đi hết dãy hành lang, cậu dừng lại, quay đầu nhìn về phía mọi người.

Với một biểu cảm thoáng qua trên gương mặt, cậu không thể hiện quá rõ ràng, nhưng đôi mắt sâu thẳm của cậu nói lên điều gì đó khác biệt.

Khi ánh mắt cậu gặp ánh mắt của từng thành viên, Bang Chan nhẹ nhàng lắc đầu, như một tín hiệu bí mật gửi đến những người đồng đội của mình.

Sự cảnh báo ẩn giấu trong cái lắc đầu đó như muốn nói rằng:

"Đừng uống thuốc này."

Mọi người đứng yên lặng, không ai phản ứng rõ rệt, nhưng trong lòng họ, những gì Bang Chan truyền đạt đã được hiểu thấu.

Những viên thuốc trong tay bỗng trở nên nặng nề và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Ánh mắt Bang Chan lướt qua mọi người lần cuối, rồi cậu tiếp tục đẩy xe thuốc ra khỏi hành lang, như thể không có gì khác thường.

Hyunjin và Felix giữ viên thuốc trong miệng nhưng không thực sự nuốt xuống.

Không khí căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.

Changbin khéo léo che miệng bằng tay, giả vờ nuốt ực xuống rồi khẽ nghiêng người nhổ viên thuốc ra.

Han và Seungmin, với những động tác khéo léo và kín đáo, cũng lặp lại hành động tương tự, không để lại dấu vết nào.

I.N., thành viên nhỏ tuổi nhất, thoáng chần chừ nhưng với sự hỗ trợ từ những ánh mắt cổ vũ từ các hyunh, cậu cũng dứt khoát giả vờ uống rồi nhanh chóng giấu viên thuốc vào tay áo.

Sau khi tất cả đều "uống" xong, họ nhìn nhau, họ đã vượt qua thử thách này, ít nhất là trong phút chốc.

Tối hôm đó, cơn đau đầu kinh khủng tấn công từng thành viên trong Stray Kids.

Họ cố gắng giữ im lặng, không muốn thu hút sự chú ý, nhưng nỗi đau dường như xé toạc tâm trí họ.

Những hình ảnh mờ nhạt và âm thanh đinh tai không ngừng dội lên trong đầu, khiến họ cảm thấy như bị mắc kẹt giữa hiện thực và ảo giác.

"Đau đầu quá."

"AAAAA"

Khi bình minh lên, cơn đau dần thuyên giảm, để lại một cảm giác kiệt sức nhưng cũng mang lại cho họ một sự rõ ràng mà họ chưa từng có trước đó.

Đầu óc họ giờ đây sáng suốt hơn, và họ biết rằng hiện tại phải tìm cách liên lạc với nhau mà không để lộ ý định.

Bang Chan đã nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Trong những lần phát thuốc hằng ngày, cậu sẽ gửi lén một bức thư nhỏ cho từng thành viên.

Cậu lựa chọn giấy đỏ, một màu sắc tuy nổi bật nếu để bình thường nhưng dễ ngụy trang trong các ngăn thuốc.

Mỗi khi phát thuốc, Bang Chan nhanh chóng trao cho từng người một bức thư cuộn nhỏ, vừa kịp thời gian để không bị phát hiện.

Khi đến lượt Hyunjin, ánh mắt cậu và Bang Chan giao nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hyunjin nắm chặt bức thư trong tay, cậu khẽ gật đầu.

Tối hôm đó, khi mọi thứ trở nên tĩnh lặng, từng người mở bức thư nhỏ màu đỏ trong phòng mình.

Những dòng chữ ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh hiện ra trước mắt họ:

"Đã đến lúc nổi loạn."

Trong thư, Bang Chan đã phác thảo một kế hoạch trốn thoát táo bạo.

Họ sẽ giả vờ nổi loạn, không, phải là thật sự nổi loạn, khiến các bác sĩ tin rằng thí nghiệm đã thất bại và họ không còn có thể kiểm soát được nữa.

Khi bị đưa đến "khu vực đó" – nơi những thí nghiệm không thành công bị loại bỏ – họ sẽ lợi dụng cơ hội đó để trốn thoát.

Từng người đọc đi đọc lại kế hoạch, cảm nhận nhịp tim đập nhanh trong lồng ngực.

Họ biết rằng đây là cơ hội duy nhất để thoát khỏi cơn ác mộng này.

Tất cả đều đồng lòng, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì sắp tới.

Trên hành trình đầy rẫy nguy hiểm và thử thách, họ sẽ không còn là những con người vô hồn nữa – mà là Stray Kids, sẵn sàng chiến đấu vì tự do của chính mình.

Sáng hôm sau, họ lập tức thực hiện kế hoạch.

Straykids không còn có thể kiềm chế bản thân, họ bắt đầu đập phá xung quanh, như những ngọn lửa điên cuồng không thể kiểm soát.

"Lật tung mọi thứ lên nào."

Trong khu vực trung tâm, bàn ghế bị lật đổ, kính vỡ vụn thành từng mảnh.

Hyunjin, với ánh mắt mờ mịt nhưng tràn đầy phẫn nộ, quăng mạnh chiếc ghế vào tường để lại những vết nứt lớn.

Seungmin, đập mạnh tay lên bàn, làm tất cả mọi thứ trên đó bay tung tóe.

Bang Chan cầm lấy một vật nặng, ném nó về phía cửa sổ, khiến kính vỡ văng khắp nơi.

Mọi thứ xung quanh trở nên hỗn loạn, như thể họ không còn là chính mình nữa.

Felix, Changbin và Han cũng không kém phần dữ dội.

Họ xông vào phá hủy mọi thứ trong tầm tay, không quan tâm đến hậu quả.

Âm thanh của đồ đạc vỡ vụn, kính bể và tiếng gào thét vang lên khắp nơi, khiến không khí trong trung tâm trở nên hỗn loạn và đáng sợ.

Những bác sĩ và nhân viên trong trung tâm không thể kiểm soát tình hình.

Họ hốt hoảng cố gắng trấn áp, nhưng bị cuốn vào cơn cuồng nộ không thể dừng lại của Stray Kids.

"Chúng đang mất kiểm soát," một bác sĩ nói với trợ lí bên cạnh mình.

"Thí nghiệm đã thất bại.

Bọn họ không nên như thế này."

"Thất bại?

Tại sao ông nói như thể ông biết tôi như thế nào vậy?

Haha, trong khi tôi thậm trí còn không biết chính mình."

"Mau dừng chúng lại."

Như dự đoán của Bang Chan, các bác sĩ ra lệnh đưa họ đến "khu vực đó" – nơi mà những thí nghiệm thất bại bị loại bỏ.

Stray Kids, vẫn giữ vững vai diễn của mình, tỏ ra hỗn loạn và không để lộ ý định thực sự.

Trên đường đến khu vực biệt lập đó, họ bị xiềng chặt vào những chiếc ghế trong xe tải, những ánh mắt lo lắng nhưng quyết tâm được che giấu dưới vẻ ngoài bình thản.

Khi xe bắt đầu lăn bánh, mọi thứ dường như diễn ra chậm lại.

Cả nhóm biết rằng đây là thời điểm quyết định.

Bang Chan khẽ ra hiệu bằng ánh mắt, và từng người chuẩn bị cho phần khó khăn nhất của kế hoạch.

Đến một khúc cua hẻo lánh, nơi con đường trở nên gồ ghề và vắng vẻ, Hyunjin, với sự khéo léo, đã sử dụng một chiếc kẹp nhỏ mà cậu giấu trong áo để mở khóa xiềng tay.

Một tiếng "cách" nhỏ vang lên khi khóa bị mở.

Cậu nhanh chóng giúp các thành viên khác tự do.

Xe tải vẫn tiếp tục lăn bánh, không ai bên ngoài hay tài xế nhận thấy điều gì bất thường.

Khi đến thời điểm hoàn hảo, Bang Chan ra hiệu lần cuối.

Cửa sau xe tải bất ngờ được mở toang, và Stray Kids nhảy ra ngoài, lăn xuống con đường gồ ghề, thoát khỏi chiếc xe tải đang chạy....

To be continued....

____

Lá bài lần này mình đã đi sát với MV của nhóm hơn.

Chương tiếp theo, hmmm từ ngữ và bối cảnh hơi ghê một tý.

Nên là...Better watch out! =))
 
Back
Top Bottom