Cập nhật mới

Khác Stranger Things

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405994144-256-k227475.jpg

Stranger Things
Tác giả: VngTuLm
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nội dung chính: Sự biến mất bí ẩn của cậu bé Will Byers mở ra cánh cửa dẫn đến một chiều không gian song song đen tối gọi là "Thế Giới Ngược" (The Upside Down).

Diễn biến:
Mẹ của Will, Joyce, tin rằng con mình đang giao tiếp qua những ánh đèn nhấp nháy.

Cảnh trưởng Hopper phát hiện ra âm mưu đen tối của Phòng thí nghiệm Quốc gia Hawkins.

Nhóm bạn Mike, Lucas, Dustin tìm thấy Eleven (El) - một cô bé có năng lực tâm linh trốn thoát khỏi phòng thí nghiệm.

Cao trào: Cuộc chiến với quái vật Demogorgon tại trường học và sự hy sinh (tạm thời) của Eleven để cứu bạn bè.

Nội dung chính: Một năm sau sự kiện phần 1, Will được cứu về nhưng cậu vẫn chưa thoát khỏi Thế Giới Ngược.

Một thực thể to lớn hơn, "Quỷ Tâm Linh" (The Mind Flayer), đang cố gắng xâm nhập vào thế giới thực thông qua Will.

Diễn biến:
Sự xuất hiện của cô bạn mới Max và người anh trai tồi tệ Billy.

Eleven bí mật sống cùng Hopper và hành trình tìm về quá khứ, cội nguồn sức mạnh của mình.

Dustin nuôi một sinh vật lạ (Dart) mà không biết đó là ấu trùng quái vật.

Cao trào: Nhóm bạn phải đốt cháy hệ thống rễ cây ngầm lan rộng dưới lòng đất Hawkins, trong khi Eleven dùng toàn bộ sức mạnh để đóng cánh cổng không gian vĩnh viễn (hoặc cô nghĩ vậy).

Nội dung chính: Mùa hè năm 1985, Trung tâm thương mại Starcourt mới mở cửa, thay đổi bộ mặt thị trấn.

Nhóm bạn bắt đầu lớn và đối mặt với rắc rối của tuổi dậy thì.

Tuy nhiên, cái ác chưa bao giờ ngủ yên.

Diễn biến:
Người Nga bí mật xây dựng căn cứ dưới lòng đất Hawkins để mở lại cánh cổng.

Quỷ Tâm Linh trở lại, nhưng lần này nó chiếm



strangerthings​
 
Stranger Things
Chương 1: Sự Biến Mất Của Will Byers


Ngày 6 tháng 11 năm 1983, tại thị trấn nhỏ Hawkins, bang Indiana.

Bên ngoài, màn đêm mùa thu tĩnh mịch bao trùm lên những ngôi nhà ngoại ô yên bình.

Những tán cây trơ trọi lá rung lên khe khẽ trong gió lạnh, tạo nên những âm thanh xào xạc như tiếng bước chân.

Nhưng bên trong tầng hầm của gia đình nhà Wheeler, không khí lại nóng hừng hực bởi sự căng thẳng tột độ.

Bốn cậu bé đang vây quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên đó rải rác những quân cờ, bản đồ vẽ tay và vỏ hộp pizza rỗng.

"Một con quái vật đang đến gần," Mike Wheeler, cậu bé có khuôn mặt lém lỉnh và vai trò là Quản trò (Dungeon Master), thì thầm.

Cậu nheo mắt, cố gắng tạo ra vẻ nguy hiểm.

"Nó to lớn, gớm ghiếc và... nó không có mặt."

"Là con Thessalhydra à?"

Dustin Henderson, cậu bé đội mũ lưỡi trai và chưa mọc hết răng cửa, hỏi với vẻ lo lắng.

"Không," Mike đập mạnh tay xuống bàn làm cả nhóm giật mình.

"Là Demogorgon!"

Cả căn phòng như nín thở.

Will Byers, cậu bé nhỏ nhắn với mái tóc cắt bát úp, nhìn chằm chằm vào bàn cờ.

Tim cậu đập thình thịch.

Trong thế giới của Dungeons & Dragons, nhóm của họ đang gặp rắc rối lớn.

"Chúng ta tiêu rồi," Lucas Sinclair than vãn, hai tay ôm đầu.

"Mau lên, Will!

Làm gì đó đi!"

"Tớ nên làm gì?"

Will bối rối nhìn các bạn.

"Dùng phép Bảo vệ hay Cầu lửa?"

"Cầu lửa!"

Lucas hét lên.

"Bảo vệ!"

Dustin phản bác.

Tiếng cãi vã của họ bị cắt ngang bởi tiếng mở cửa phía trên cầu thang.

Bà Karen Wheeler thò đầu xuống: "Michael, muộn rồi.

Đã đến lúc các bạn phải về nhà."

"Mẹ!

Bọn con đang ở giữa chiến dịch!"

Mike kêu lên, nhưng ánh mắt nghiêm nghị của mẹ cậu đã dập tắt mọi hy vọng.

Trong nỗ lực cuối cùng của sự tuyệt vọng, Will cầm lấy viên xúc xắc đa diện.

"Cầu lửa!" cậu hét lên và ném nó xuống bàn.

Viên xúc xắc nảy lên, lăn ra khỏi mép bàn và rơi xuống sàn nhà bừa bộn.

Cả nhóm lao tới tìm kiếm, nhưng chưa kịp nhìn thấy kết quả là con số mấy, Mike đã bị mẹ gọi lên lầu.

"Là con số 7 sao?"

Will thì thầm hỏi Mike trước khi dắt xe đạp ra về.

"Không, là 13," Mike nói dối để trấn an bạn mình, dù cậu biết Will đã ném trượt.

"Đừng lo, phù thủy Will Thông Thái luôn sống sót mà."

Mười phút sau, ba cậu bé đạp xe xuyên qua màn đêm của Hawkins.

Ánh đèn pha từ xe đạp cắt xuyên qua bóng tối dày đặc.

"Tớ cá là chị gái cậu sẽ giết cậu khi về đến nhà," Dustin nói với Mike qua bộ đàm, rồi cả nhóm tách ra.

Lucas rẽ trái về phía đường Maple, Dustin rẽ phải.

Chỉ còn lại Will một mình trên con đường Mirkwood – cái tên mà bọn trẻ tự đặt cho đoạn đường rừng vắng vẻ gần Phòng thí nghiệm Quốc gia Hawkins.

Đèn đường ở đây chập chờn, tỏa ra ánh sáng vàng vọt yếu ớt.

Will đạp xe nhanh hơn.

Cậu cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh của mùa thu, mà là một thứ gì đó khác.

Đột nhiên, bầu không khí thay đổi.

Tiếng dế kêu im bặt.

Phía trước, giữa con đường nhựa vắng lặng, một bóng đen khổng lồ sừng sững đứng đó.

Nó cao lênh khênh, tay chân dài ngoằng và không giống bất kỳ con người nào.

Will hoảng hốt bóp phanh gấp.

Chiếc xe đạp trượt bánh, hất văng cậu bé ngã nhào xuống bụi cỏ ven đường.

Cậu lồm cồm bò dậy, tim đập như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực.

Cậu nhìn lại phía con đường.

Cái bóng đó đã biến mất.

Nhưng nỗi sợ hãi nguyên thủy mách bảo Will rằng nó chưa đi xa.

Tiếng rít gầm gừ vang lên từ trong khu rừng rậm rạp, âm thanh ướt át và đói khát.

Will bỏ lại chiếc xe đạp, chạy thục mạng về phía ngôi nhà gỗ của mình.

"Mẹ!

Jonathan!"

Cậu hét lên khi đẩy cửa xông vào nhà.

Không có tiếng trả lời.

Mẹ cậu chắc chắn đang làm ca đêm, và anh trai Jonathan cũng không có ở đó.

Chỉ có chú chó Chester đang sủa inh ỏi vào bức tường gỗ, lông dựng ngược lên như nhìn thấy ma.

Điện thoại bàn reo lên một tiếng "Reng" khô khốc rồi tắt lịm.

Đèn trần bắt đầu nhấp nháy điên cuồng.

Will nghe thấy tiếng cào xé ngay ngoài cửa chính.

Khóa cửa xoay lạch cạch như có bàn tay vô hình đang vặn nó.

Cậu bé kinh hoàng chạy ra cửa sau, lao vào nhà kho nhỏ trong vườn.

Tay cậu run rẩy tìm khẩu súng trường cũ mà bố cậu để lại, cố gắng nhét đạn vào nòng.

"Làm ơn, làm ơn đi..."

Will lầm bầm, nước mắt trào ra.

Cậu chĩa súng ra cửa nhà kho.

Bên ngoài im lặng như tờ.

Nhưng rồi, cậu cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Không phải ở ngoài cửa.

Mà là ở ngay phía sau cậu.

Trên trần nhà kho, chiếc bóng đèn dây tóc sáng rực lên một cách chói lòa, cường độ mạnh đến mức dây tóc như muốn nổ tung.

Một âm thanh rin rít chói tai vang lên, kéo theo đó là sự thay đổi của áp suất không khí.

Will quay lại.

Bóng tối trong góc nhà kho dường như đang mở rộng ra, nhầy nhụa và sống động.

Một sinh vật bước ra từ hư không, khuôn mặt của nó mở ra như một bông hoa thịt đỏ hỏn với hàng ngàn chiếc răng nhọn hoắt.

Will không kịp hét lên.

Ánh đèn vụt tắt.

Khi màn đêm trở lại tĩnh lặng, trong nhà kho trống rỗng, không còn ai ở đó.

Chiếc súng trường rơi chỏng chơ trên sàn gỗ lạnh lẽo.

Will Byers đã biến mất.
 
Stranger Things
Chương 2: Cô Gái Có Hình Xăm Số 11


Ánh sáng ban mai ảm đạm len lỏi qua rèm cửa sổ nhà Byers, nhưng nó không đem lại sự ấm áp, chỉ phơi bày sự trống trải lạnh lẽo.

Joyce Byers tỉnh dậy với cảm giác bất an cồn cào trong dạ dày.

Bà vội vã đi qua hành lang, đẩy cửa phòng hai cậu con trai.

Giường của Jonathan vẫn còn nguyên nếp gấp – cậu ấy làm ca đêm chưa về.

Joyce nhìn sang giường của Will.

Trống không.

Chăn gối vẫn phẳng phiu.

"Will?"

Joyce gọi, giọng bà hơi run.

Có lẽ nó dậy sớm?

Có lẽ nó đang trong nhà vệ sinh?

Bà lục tung cả căn nhà nhỏ bé.

Không có ai.

Sự im lặng trong ngôi nhà gỗ thường ngày vốn ấm cúng nay trở nên ngột ngạt.

Joyce lao đến điện thoại, quay số nhà Wheeler với những ngón tay run rẩy.

"Karen à?

Là Joyce đây," bà nói nhanh, cố kìm nén sự hoảng loạn.

"Will có ngủ lại nhà chị tối qua không?"

Đầu dây bên kia, giọng Karen Wheeler ngái ngủ nhưng chắc chắn: "Không, Joyce.

Mình nhớ là lũ trẻ đã về từ lúc tối muộn rồi mà."

Chiếc ống nghe tuột khỏi tay Joyce, rơi lủng lẳng giữa không trung.

Will chưa bao giờ về nhà.

Tại Sở Cảnh sát Hawkins, Cảnh trưởng Jim Hopper bước vào văn phòng với bộ dạng của một người đàn ông đang bị cuộc đời đánh bại.

Râu ria xồm xoàm, mắt thâm quầng và hơi men từ đêm qua vẫn còn phảng phất.

Việc đầu tiên ông làm không phải là xem hồ sơ, mà là châm một điếu thuốc và nuốt trôi vài viên thuốc an thần bằng cà phê nguội ngắt.

"Sáng nay bắt đầu sớm thế, Flo?"

Hopper làu bàu với bà thư ký già.

"Có người đợi ông cả tiếng rồi đấy," Flo đáp, hất cằm về phía phòng làm việc của ông.

Joyce Byers đang ngồi đó, hai tay xoắn chặt vào nhau đến mức trắng bệch.

Ngay khi thấy Hopper, bà bật dậy.

"Jim, con trai tôi mất tích rồi."

Hopper thở dài, ngồi xuống ghế và gác chân lên bàn.

"Joyce, bình tĩnh nào.

Mấy giờ rồi?

Tám giờ sáng.

Thằng bé mấy tuổi?

Mười hai.

Chắc nó lại trốn học đi chơi hoặc sang nhà bố nó thôi."

"Lonnie đang ở tận thủ đô," Joyce gắt lên, mắt rưng rưng.

"Và Will không giống những đứa trẻ khác.

Nó không bao giờ bỏ đi mà không nói lời nào.

Ông phải tìm nó.

Ngay lập tức."

Sự tuyệt vọng trong mắt người mẹ khiến Hopper khựng lại.

Dù hoài nghi, ông vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

Hawkins là một thị trấn buồn tẻ, nơi cảnh sát chỉ lo đi bắt mèo lạc hoặc phạt xe chạy quá tốc độ.

Trẻ con không mất tích ở đây.

Trong khi đó, ở bìa rừng phía Tây thị trấn, tại quán ăn Benny's Burgers.

Benny Hammond, chủ quán to béo với bộ râu rậm rạp, đang lúi húi dọn dẹp nhà bếp thì nghe thấy tiếng động lạ.

Tiếng sột soạt phát ra từ khu vực để đồ ăn thừa.

Ông ta vớ lấy một con dao lớn, rón rén bước ra cửa sau.

"Này!

Ai đó?"

Benny quát lớn.

Một bóng người nhỏ bé vụt chạy, trên tay ôm khư khư một khay khoai tây chiên chưa chiên.

Benny nhanh tay túm lấy cổ áo kẻ đột nhập.

"Thả tôi ra!"

Đó không phải là một tên trộm vặt thường thấy.

Đó là một đứa trẻ.

Một bé gái, tóc bị cạo trọc lốc sát da đầu, mặc một chiếc áo bệnh nhân bệnh viện bẩn thỉu và rộng thùng thình.

Cô bé nhìn Benny với đôi mắt mở to kinh hoàng, như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.

"Bình tĩnh nào nhóc," Benny hạ giọng, sự giận dữ biến mất, thay vào đó là sự thương cảm.

"Cháu đói à?"

Mười lăm phút sau, cô bé ngồi ở bàn ăn trong quán, ngấu nghiến chiếc hamburger như thể chưa từng được ăn trong đời.

Benny ngồi đối diện, quan sát cô bé kỳ lạ này.

"Tên cháu là gì?"

ông hỏi.

Cô bé không trả lời, chỉ chăm chú ăn.

Khi Benny định chạm vào tay cô để trấn an, cô bé giật mình co lại.

Trên cổ tay trắng xanh của cô, Benny nhìn thấy một hình xăm nhỏ màu đen: 011.

"Số mười một?"

Benny lẩm bẩm.

"Đó là tên cháu sao?"

Cô bé ngước lên, khẽ gật đầu rồi chỉ tay vào chiếc quạt trần đang quay vù vù trên đầu.

Cô bé nhìn chằm chằm vào nó.

Đột nhiên, chiếc quạt kêu lên ken két rồi dừng hẳn lại, dù công tắc vẫn đang bật.

Benny cau mày khó hiểu, nhưng tiếng chuông điện thoại reo lên cắt ngang suy nghĩ của ông.

Ông cần gọi cho Dịch vụ Xã hội.

Ông không biết rằng, cuộc gọi đó sẽ là bản án tử hình cho chính mình.

Tại trường trung học Hawkins, không khí nặng nề bao trùm lên nhóm bạn của Will.

Mike, Dustin và Lucas bị gọi lên phòng hiệu trưởng.

Cảnh trưởng Hopper đứng đó, khoanh tay nhìn ba đứa trẻ.

"Được rồi, nghe này," Hopper nói, giọng nghiêm nghị.

"Mirkwood là cái quái gì?"

"Đó là tên con đường nơi đường Cornwallis giao với Kerley," Mike giải thích.

"Chúng cháu đặt tên nó theo truyện Chúa tể những chiếc nhẫn."

"Và đó là lần cuối các cháu thấy Will?"

Cả ba gật đầu.

Sau khi được thả ra, Mike kéo hai người bạn ra một góc sân trường.

"Chúng ta không thể ngồi yên được," Mike thì thầm quyết liệt.

"Cảnh sát sẽ không tìm đúng chỗ đâu.

Họ không biết về con đường tắt.

Chúng ta phải tự đi tìm Will."

"Cậu điên à?"

Lucas phản đối.

"Mẹ tớ cấm túc tớ rồi.

Hơn nữa, ngoài kia đang có... thứ gì đó."

"Chính xác," Mike đáp.

"Will đã gặp nguy hiểm vì xúc xắc rơi vào số 13.

Cậu ấy đã không dùng phép Bảo vệ.

Cậu ấy cần chúng ta."

Dustin thở dài, chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai: "Tớ sẽ mang theo đồ ăn vặt.

Chỉ để đề phòng thôi nhé."

Đêm đó, trời mưa tầm tã.

Những hạt mưa quất mạnh vào mặt ba cậu bé đang đạp xe lầm lũi trong rừng.

Ánh đèn pin loang loáng quét qua những thân cây ướt sũng.

"Will!

Will ơi!"

Tiếng gọi của họ bị tiếng sấm nuốt chửng.

Họ đã đi sâu vào khu vực Mirkwood, nơi Will bị ngã xe.

Bỗng nhiên, Mike dừng lại.

Ánh đèn pin của cậu chiếu thẳng vào một bụi cây rậm rạp phía trước.

"Suỵt!

Im lặng nào," Mike ra hiệu.

"Tớ nghe thấy tiếng gì đó."

Cả ba nín thở.

Tiếng cành khô gãy răng rắc vang lên.

Lucas nắm chặt cái ná cao su, Dustin run rẩy núp sau lưng Mike.

"Là Will à?"

Mike gọi to.

Bụi cây rẽ ra.

Nhưng người bước ra không phải là Will Byers.

Đứng trước mặt họ, dưới cơn mưa xối xả, là một cô bé ướt sũng với mái tóc cạo trọc.

Cô bé mặc một chiếc áo phông vàng rộng quá khổ - thứ mà Benny đã đưa cho cô trước khi bi kịch xảy ra tại quán ăn.

Đôi mắt cô bé to tròn, sợ hãi và đầy cảnh giác, phản chiếu ánh đèn pin của ba cậu bé.

Sấm chớp rền vang, soi rõ hình xăm số 011 trên cổ tay cô bé đang run lên vì lạnh.

Mike hạ đèn pin xuống, miệng há hốc.

Họ đi tìm một người bạn mất tích, nhưng lại tìm thấy một bí ẩn còn lớn hơn.
 
Stranger Things
Chương 3: Những Ngọn Đèn Giáng Sinh


Sáng hôm sau, tầng hầm nhà Wheeler chìm trong sự im lặng căng thẳng.

Mike rón rén bước xuống cầu thang, trên tay cầm một đĩa bánh quế Eggo còn ấm nóng.

Cậu nhìn quanh.

Cô bé bí ẩn hôm qua đang trốn trong "pháo đài" mà cậu dựng lên từ chăn và gối.

"Này," Mike thì thầm, đưa chiếc bánh ra.

"Cậu đói không?"

Cô bé chộp lấy cái bánh, ăn ngấu nghiến như một con thú nhỏ.

Lucas và Dustin đứng khoanh tay phía sau Mike, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Chúng ta phải báo cảnh sát," Lucas khăng khăng.

"Mike, con bé này có thể là... bệnh nhân tâm thần trốn trại.

Nhìn cái đầu trọc lóc đó xem."

"Không được!"

Mike chặn lại.

"Các cậu không nhớ Benny Hammond, chủ quán ăn đã chết tối qua sao?

Người ta nói ông ấy tự sát, nhưng tớ nghe lỏm bố tớ nói chuyện điện thoại.

Có những người mặc đồ bảo hộ xuất hiện ở đó.

Nếu giao cậu ấy cho cảnh sát, những người xấu đó sẽ bắt cậu ấy lại."

Cô bé ngẩng lên, đôi mắt đen láy nhìn Mike với vẻ biết ơn.

Mike chỉ vào hình xăm trên tay cô.

"011...

Tớ sẽ gọi cậu là El nhé?

Viết tắt của Eleven."

El gật đầu nhẹ.

Ánh mắt cô bé lang thang khắp căn phòng và dừng lại ở bức ảnh chụp chung của nhóm bốn người trên bàn học.

Cô bé bước tới, ngón tay run rẩy chỉ vào khuôn mặt tươi cười của Will Byers.

"Will?"

Mike giật mình.

"Cậu biết Will sao?"

El không trả lời bằng lời nói.

Khuôn mặt cô bé đanh lại, toát lên vẻ sợ hãi.

Trong khi đó, Joyce Byers đang đứng giữa cửa hàng tạp hóa tổng hợp ở trung tâm thị trấn.

Giỏ hàng của bà chất đầy những hộp đèn nháy trang trí Giáng sinh đủ màu sắc.

Người bán hàng nhìn bà với ánh mắt ái ngại – một người mẹ đau khổ đang dần mất trí.

Nhưng Joyce không điên.

Hoặc ít nhất, bà tin là mình không điên.

Sáng nay, sau cuộc điện thoại kỳ lạ đầy tiếng tĩnh điện và tiếng thở hổn hển, Joyce tin chắc đó là Will.

Và khi bà hét tên con, ngọn đèn bàn đã sáng rực lên đáp lại.

Bà nhận ra một quy luật: điện.

Will đang cố giao tiếp qua dòng điện.

Trở về ngôi nhà gỗ, Joyce bắt đầu công việc điên rồ của mình.

Bà đóng đinh, chăng dây đèn khắp phòng khách, từ trần nhà xuống sàn nhà, quấn quanh ghế sofa.

Căn nhà trông như một mớ hỗn độn rực rỡ và quái đản.

"Will, con có ở đó không?"

Joyce thì thầm, ngồi co ro trong tủ quần áo, nơi bà nắm chặt một nắm đèn vo tròn trong tay.

Bóng đèn trong tay bà sáng lên một lần.

Tim Joyce như ngừng đập.

"Một lần cho 'Có'.

Hai lần cho 'Không'.

Con có nghe thấy mẹ không, Will?"

Đèn sáng lên một lần nữa.

Sáng rực và ấm áp.

"Con có an toàn không?"

Đèn nháy hai lần.

Tắt ngấm rồi sáng lại.

Không.

Nước mắt lăn dài trên má Joyce.

"Mẹ phải làm gì đây?

Làm sao mẹ tìm được con?"

Những dây đèn không trả lời nữa.

Thay vào đó, chúng bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, như một lời cảnh báo hoảng loạn.

Bức tường phía sau lưng Joyce rung lên bần bật.

Bà nhìn thấy lớp sơn tường phồng rộp ra, và một bàn tay – không phải tay người – dường như đang cố ấn xuyên qua từ phía bên kia.

Đêm hôm đó, tại dinh thự xa hoa của Steve Harrington.

Bữa tiệc nhỏ bên hồ bơi đang diễn ra với tiếng nhạc rock ầm ĩ, bia chảy tràn và những tiếng cười đùa của tuổi mới lớn.

Nancy Wheeler, chị gái của Mike, đang ở đây vì Steve – chàng trai nổi tiếng nhất trường.

Nhưng Barbara Holland, bạn thân của Nancy, thì không thấy vui chút nào.

Barb ngồi một mình trên mép hồ bơi, chân đung đưa dưới làn nước lạnh ngắt.

Cô vừa bị đứt tay khi cố mở một lon bia, vết thương được băng tạm bằng khăn giấy, máu vẫn rỉ ra, nhỏ từng giọt đỏ thẫm xuống nước hồ bơi trong vắt, hòa tan rồi biến mất.

"Nancy?"

Barb gọi với lên lầu, nơi ánh đèn phòng ngủ của Steve vừa tắt.

Không có tiếng trả lời.

Cô bị bỏ rơi.

Gió bắt đầu nổi lên, lạnh buốt và mang theo mùi tanh nồng của đất ẩm và sự thối rữa.

Barb rùng mình, kéo cao cổ áo khoác.

Đèn hồ bơi bắt đầu chập chờn.

"Có ai ở đó không?"

Barb hỏi, giọng run run.

Mặt nước hồ bơi gợn sóng dữ dội dù không có gió lớn.

Một giọt máu từ tay Barb rơi xuống, và ngay khoảnh khắc nó chạm mặt nước, ánh đèn vụt tắt hoàn toàn.

Trong bóng tối, một tiếng rít ghê rợn vang lên ngay sau lưng cô.

Barb quay lại, hét lên thất thanh.

Một bóng đen khổng lồ lao tới, kéo tuột cô xuống đáy hồ bơi cạn nước.

Nhưng khi Barb mở mắt ra, cô không còn ở sân sau nhà Steve nữa.

Cô đang ở một nơi nào đó giống hệt như vậy, nhưng tồi tệ hơn gấp ngàn lần.

Hồ bơi trống rỗng, phủ đầy những lớp màng nhầy nhụa như tơ nhện khổng lồ.

Bầu trời bên trên tối đen, tro tàn bay lả tả như tuyết xám.

Không khí lạnh đến thấu xương và nồng nặc mùi độc hại.

"Nancy!

Cứu tớ!"

Barb gào lên, cố gắng leo lên thành hồ bơi trơn trượt.

Phía trên cô, con quái vật đứng đó, cúi xuống nhìn con mồi bé nhỏ.

Cái miệng hoa thịt của nó mở to, để lộ hàng ngàn chiếc răng nhọn hoắt dính đầy chất nhờn.

Barb hét lên lần cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng lấy cô.

Ở thế giới thực, bên cạnh hồ bơi vẫn sáng đèn và yên tĩnh, Nancy ngó đầu qua cửa sổ phòng ngủ: "Barb ơi?

Cậu về rồi à?"

Chỉ có tiếng gió xào xạc trả lời.

Barbara đã biến mất, nạn nhân thứ hai của bóng tối đang bao trùm Hawkins.
 
Stranger Things
Chương 4: Bức Tường Chữ Cái


Buổi chiều phủ xuống ngôi nhà gỗ của gia đình Byers một màu xám xịt, nhưng bên trong phòng khách, một cảnh tượng kỳ quái đang diễn ra.

Joyce Byers, với đôi mắt thâm quầng và mái tóc rối bù, đang cầm một hộp sơn đen và chiếc cọ vẽ to bản.

Bà di chuyển điên cuồng dọc theo bức tường phòng khách, nơi đã được chăng kín những dây đèn Giáng sinh đủ màu.

Dưới mỗi bóng đèn, bà nguệch ngoạc viết một chữ cái trong bảng alphabet.

A, B, C... những chữ cái đen sì, lem luốc hiện lên trên nền giấy dán tường hoa văn cũ kỹ.

Mùi sơn nồng nặc hòa lẫn với mùi lo âu sợ hãi.

"Mẹ đang làm cái quái gì vậy?"

Jonathan vừa về đến nhà, sững sờ đứng ở cửa.

Cậu nhìn mẹ mình như thể bà là một người xa lạ.

"Mẹ phải nói chuyện với nó," Joyce đáp mà không quay đầu lại, tay vẫn tô đậm chữ Z.

"Nó nói chuyện qua ánh sáng, Jonathan.

Mẹ biết nghe có vẻ điên rồ, nhưng em con đang ở đây."

Jonathan thở dài, sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt.

Cậu muốn tin mẹ, nhưng lý trí mách bảo rằng bà đang suy sụp vì đau buồn.

Cậu bỏ ra ngoài xe, để lại mẹ mình trong căn phòng lòe loẹt ánh sáng.

Trong khi đó, dưới tầng hầm nhà Wheeler.

Mike, Lucas và Dustin đang vây quanh Eleven.

Cô bé đang tập trung cao độ vào chiếc máy bộ đàm hầm hố của Mike.

Tiếng rè rè của sóng vô tuyến vang lên chói tai.

"El, cậu có chắc là làm được không?"

Mike hỏi nhỏ.

Eleven nhắm mắt lại.

Máu cam bắt đầu rỉ ra từ mũi cô bé.

Cô vặn núm xoay bộ đàm.

Tiếng ồn trắng (white noise) thay đổi tần số, trở nên trầm đục hơn.

Và rồi, giữa những tạp âm hỗn loạn, một giọng nói yếu ớt, nghèn nghẹt vang lên.

Nó nghe như tiếng vọng từ dưới đáy giếng sâu, hoặc từ một thế giới khác.

"...Mike..."

Mike chộp lấy bộ đàm, tay run bần bật.

"Will?

Will, là tớ đây!

Cậu ở đâu?"

"...Lạnh quá...

Tối quá..."

"Bọn tớ sẽ đến tìm cậu!

Chỉ cho bọn tớ biết cậu ở đâu!"

Tiếng nói bị cắt đứt.

Eleven mở mắt, thở hổn hển, lau vệt máu dưới mũi.

Cô bé với tay lấy bàn cờ Dungeons & Dragons.

Cô lật ngược bàn cờ lại, để mặt đen sì ngửa lên trên, rồi đặt quân cờ Pháp sư (Wizard) của Will vào giữa khoảng không đen tối đó.

"Ở đây," El thì thầm.

"Thế giới... ngược."

Ba cậu bé nhìn nhau, rùng mình ớn lạnh.

Will đang trốn ở một nơi nào đó ngay tại đây, nhưng là phiên bản đảo ngược, tăm tối và lạnh lẽo của thế giới này.

Đêm buông xuống.

Joyce ngồi bó gối giữa phòng khách, nhìn chằm chằm vào bức tường chữ cái.

"Will?"

Bà gọi khẽ.

"Nếu con ở đó, hãy nói cho mẹ biết."

Một bóng đèn phía trên chữ R sáng lên.

Joyce nín thở.

Tiếp theo là chữ I.

Rồi G.

H.

T.

Khoảng trắng.

H.

E.

R.

E.

RIGHT HERE. (NGAY TẠI ĐÂY).

Nước mắt Joyce trào ra vì nhẹ nhõm.

Bà lao đến bức tường, áp tay lên lớp giấy dán.

"Mẹ biết mà!

Mẹ biết con ở đây!

Nói cho mẹ biết, mẹ phải làm gì?

Làm sao mẹ đến chỗ con được?"

Những bóng đèn lại bắt đầu sáng.

Lần này nhanh hơn, gấp gáp hơn.

R.

U.

N.

RUN. (CHẠY ĐI).

Joyce sững sờ.

"Chạy sao?"

Đột nhiên, tất cả các bóng đèn trong phòng đồng loạt nhấp nháy điên cuồng rồi vụt tắt, chìm căn phòng vào bóng tối hoàn toàn.

Nhưng không gian không hề yên tĩnh.

Bức tường phía sau lớp giấy dán bắt đầu biến dạng.

Nó phồng lên, căng ra như một lớp màng cao su mỏng manh đang bị một lực khổng lồ đẩy từ phía sau.

Tiếng thạch cao nứt vỡ răng rắc.

Một bàn tay quái dị, dài ngoằng với những ngón tay nhọn hoắt, xuyên thủng bức tường, vươn vào phòng khách.

Joyce hét lên kinh hoàng, lảo đảo lùi lại rồi quay đầu chạy thục mạng ra khỏi nhà, lao thẳng vào màn đêm đen kịt.

Cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hú vang xé toạc sự yên tĩnh của khu vực mỏ đá Sattler - rìa thị trấn Hawkins.

Mike, Dustin, Lucas và Eleven đạp xe hối hả đến hiện trường.

Họ nấp sau một chiếc xe cứu hỏa, nhìn xuống hồ nước sâu thẳm bên dưới mỏ đá.

Ánh đèn pha cực mạnh của cảnh sát chiếu rọi xuống mặt nước đen ngòm.

Một nhóm cứu hộ đang kéo một vật thể lên bờ.

Cảnh trưởng Hopper đứng đó, bỏ mũ xuống, khuôn mặt thất thần dưới mưa.

Đó là một thi thể nhỏ bé.

Mặc quần jean, áo khoác phao màu đỏ và xanh dương.

Mike cảm thấy thế giới như sụp đổ dưới chân mình.

"Không... không thể nào..."

"Đó là Will," Lucas thì thầm, giọng lạc đi.

Mike quay phắt lại nhìn Eleven, ánh mắt đầy giận dữ và tổn thương.

"Cậu nói cậu nghe thấy cậu ấy!

Cậu nói cậu ấy còn sống!

Cậu đã nói dối!"

Eleven sợ hãi lùi lại, lắc đầu nguầy nguậy.

Cô bé không nói dối.

Cô bé biết Will đang ở trong bóng tối, nhưng cô không biết làm sao để giải thích cái xác kia là giả.

Mike gạt nước mắt, đẩy xe đạp bỏ chạy về nhà, bỏ lại Eleven đứng trơ trọi dưới mưa cùng với Dustin và Lucas.

Tại nhà Byers, Joyce rón rén quay trở lại phòng khách khi mọi thứ đã yên ắng.

Bà nhìn thấy lỗ hổng trên tường đã biến mất, nhưng sự hiện diện của con quái vật vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo.

Và rồi, Jonathan bước vào, khuôn mặt trắng bệch như xác chết.

"Mẹ..." cậu nói, giọng vỡ vụn.

"Cảnh sát... họ tìm thấy em rồi."

Joyce nhìn con trai, ánh mắt kiên định đến mức điên rồ: "Không.

Cái xác đó không phải là Will."
 
Stranger Things
Chương 5: Con Bọ Chét Và Gã Khổng Lồ


Mike Wheeler ngồi bệt xuống sàn tầng hầm, lưng dựa vào chiếc ghế sofa cũ kỹ.

Cậu không muốn lên nhà, không muốn nhìn thấy vẻ mặt thương hại của mẹ, và càng không muốn nghe những lời an ủi sáo rỗng.

Với thế giới bên ngoài, Will Byers đã chết.

Ở góc phòng, Eleven đang nghịch chiếc máy bộ đàm Supercom to sụ.

Cô bé xoay núm vặn liên tục, tạo ra những tiếng rít chói tai.

"Dừng lại đi," Mike nói, giọng khàn đặc vì khóc.

"Chẳng còn ý nghĩa gì nữa đâu.

Will đi rồi."

Eleven không dừng lại.

Cô bé nhắm mắt, tập trung cao độ.

Tiếng ồn trắng (white noise) thay đổi, trở thành một nhịp điệu đều đặn hơn.

Và rồi, giữa những tạp âm, một giọng hát yếu ớt, run rẩy vang lên.

"...Darling you got to let me know...

Should I stay or should I go..."

Mike bật dậy như lò xo.

Cậu giật lấy bộ đàm.

"Will?

Will, là cậu phải không?"

Tiếng hát tắt lịm, thay vào đó là tiếng thở dốc và tiếng gầm gừ xa xăm.

Nhưng Mike biết chắc chắn đó là bài hát yêu thích của Will.

Cậu nhìn Eleven, ánh mắt bừng lên tia hy vọng điên cuồng.

"Cậu ấy vẫn còn ở đó," Mike thì thầm.

"Cái xác dưới hồ... là giả."

Trong khi đó, Cảnh trưởng Jim Hopper đang đứng trước cửa nhà xác bệnh viện Hawkins.

Sự nghi ngờ đang gặm nhấm tâm trí ông.

Mọi thứ về vụ tìm thấy xác Will Byers đều sai sai.

Tại sao Cảnh sát Tiểu bang lại tiếp quản vụ án nhanh đến thế?

Tại sao họ không cho Joyce hay Jonathan đến gần cái xác để nhận dạng?

Và tại sao, David O'Bannon - gã lính tuần tra tìm thấy cái xác - lại có vẻ lo lắng và lảng tránh ánh mắt của ông ở quán rượu tối qua?

Hopper rít một hơi thuốc lá cuối cùng, vứt xuống đất rồi lấy chân di mạnh.

Ông quyết định làm theo bản năng mách bảo.

Lợi dụng lúc ca trực đêm vắng vẻ, Hopper lẻn vào hành lang lạnh lẽo của nhà xác.

Ông đánh ngất gã bảo vệ đang ngủ gật bằng một cú đấm gọn ghẽ vào gáy, rồi đẩy cửa phòng phẫu thuật.

Cái xác nhỏ bé nằm trên bàn kim loại lạnh ngắt.

Hopper nín thở, tiến lại gần.

Trông nó giống hệt Will.

Tóc cắt bát úp, nốt ruồi trên má, quần áo ướt sũng.

Nhưng khi ông chạm tay vào làn da tím tái, cảm giác không giống da thịt con người.

Nó quá... dẻo.

Và không có mùi của sự phân hủy đặc trưng.

Hopper rút con dao găm bỏ túi ra.

Tay ông hơi run, không phải vì sợ, mà vì ông cầu nguyện mình đúng.

Ông rạch một đường dứt khoát lên ngực cái xác.

Không có máu chảy ra.

Bên dưới lớp vỏ silicon giả da, bên trong lồng ngực không phải là tim gan phèo phổi.

Nó được nhồi đầy bông gòn.

Hopper lùi lại, thở hắt ra một hơi kinh ngạc.

Joyce đã đúng.

Will chưa chết.

Có một âm mưu khổng lồ đang diễn ra ngay tại thị trấn này, và ông vừa chọc thủng lớp vỏ bọc dối trá của nó.

Sáng hôm sau, lễ tang giả của Will diễn ra trong không khí u ám.

Nhưng ngay sau đó, tại trường trung học Hawkins, ba cậu bé Mike, Lucas và Dustin đã kéo thầy Clarke - giáo viên khoa học - lại sau giờ học.

"Thầy Clarke," Mike hỏi dồn dập, "về mặt lý thuyết, liệu có tồn tại những chiều không gian khác không?"

Thầy Clarke chỉnh lại cặp kính, mắt sáng lên vì hứng thú.

Ông lấy ra một chiếc đĩa giấy và vẽ một đường thẳng lên đó.

"Hãy tưởng tượng," thầy nói, vẽ một hình người que nhỏ xíu lên đường thẳng.

"Đây là người đi trên dây thăng bằng.

Anh ta là Gã Khổng Lồ.

Anh ta chỉ có thể đi tới hoặc đi lui.

Đó là chiều không gian của chúng ta."

Ông vẽ thêm một chấm nhỏ xíu cạnh người que.

"Còn đây là con bọ chét.

Con bọ chét cũng đi trên dây, nhưng nó có thể đi tới, đi lui, đi sang bên cạnh, hoặc thậm chí...

đi ngược xuống dưới sợi dây."

"Đi ngược xuống dưới?"

Dustin lặp lại.

"Đúng vậy," thầy Clarke gật đầu, bẻ cong chiếc đĩa giấy lại cho hai mặt chạm nhau.

"Nó gọi là 'Thung lũng của những chiếc bóng'.

Một chiều không gian song song phản chiếu thế giới của chúng ta, nhưng tăm tối và lạnh lẽo.

Để đến đó, cần một nguồn năng lượng khổng lồ để xé rách ranh giới không-thời gian.

Tạo ra một... cánh cổng."

Cả ba đứa trẻ nhìn nhau.

Chúng đã hiểu.

Will là con bọ chét bị mắc kẹt ở "phía dưới" sợi dây.

Và Demogorgon là thứ có thể đi lại giữa hai mặt của sợi dây đó.

"Làm sao chúng ta biết cánh cổng ở đâu?"

Lucas hỏi khi họ rời khỏi phòng học.

Dustin lấy từ trong ba lô ra chiếc la bàn của mình.

"Các cậu có để ý không?

Hôm qua khi chúng ta ở gần đường dây điện cao thế, la bàn của tớ bị lệch.

Một cánh cổng không gian cần năng lượng điện từ trường cực lớn.

Nó sẽ làm nhiễu từ trường của Trái Đất."

Cậu giơ chiếc la bàn lên.

Kim chỉ nam không chỉ về hướng Bắc.

Nó đang lệch hẳn sang hướng Đông.

"Chúng ta đi theo hướng này," Dustin tuyên bố.

"Nó sẽ dẫn chúng ta đến cánh cổng.

Dẫn chúng ta đến chỗ Will."

Mike quay sang nhìn Eleven.

Cô bé đi sau cùng, khuôn mặt cúi gằm xuống, trông vô cùng lo lắng.

Cô bé biết "cánh cổng" ở đâu.

Nó ở nơi cô bé đã trốn thoát - Phòng thí nghiệm Quốc gia Hawkins.

Và cô biết, quay lại đó đồng nghĩa với việc quay lại địa ngục.

Nhưng Mike nắm lấy tay cô.

"Đừng sợ, El.

Chúng ta sẽ bảo vệ cậu."

Họ dắt xe đạp, bắt đầu hành trình truy tìm cánh cổng dẫn vào Thung lũng Bóng tối, không biết rằng Cảnh trưởng Hopper cũng đang lao xe với tốc độ tối đa về hướng Phòng thí nghiệm, sẵn sàng cho một cuộc chiến không cân sức.
 
Stranger Things
Chương 6: Quái Vật Trong Rừng


Khu rừng bao quanh Hawkins vào buổi chiều tà mang một vẻ đẹp ma mị và rợn người.

Ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng dài trên lớp lá khô mục nát.

Nhóm bạn nhỏ đang men theo đường ray tàu hỏa cũ, mắt dán chặt vào những chiếc la bàn trên tay.

"Nó vẫn chỉ hướng này," Dustin thông báo, gõ nhẹ vào mặt kính la bàn.

"Từ trường càng lúc càng mạnh."

Lucas đi đầu, vẻ mặt đầy quyết tâm theo kiểu quân đội.

Mike đi giữa, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía sau để đảm bảo Eleven vẫn theo kịp.

Nhưng Eleven trông rất lạ.

Cô bé đi chậm chạp, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời đang lạnh.

Ánh mắt cô liên tục đảo quanh đầy sợ hãi.

Cô biết cái kim la bàn đang dẫn họ về đâu.

Về lại "Nhà".

Về lại với Bố (Papa) – Tiến sĩ Brenner.

Eleven khẽ đưa tay lên, tập trung suy nghĩ vào chiếc la bàn của Lucas và Dustin.

Một luồng lực vô hình tác động vào kim nam châm, bẻ cong từ trường xung quanh họ.

"Quái lạ," Dustin cau mày, dừng lại.

"Sao kim lại quay ngược thế này?"

Lucas quay lại, vẻ mặt nghi ngờ: "Chúng ta đang đi lòng vòng.

Tớ nhớ cái cây sồi đổ này.

Chúng ta đã đi qua đây 20 phút trước rồi."

"Không thể nào," Mike phản bác.

"La bàn không biết nói dối."

"La bàn thì không, nhưng có người thì có," Lucas gầm gừ, chỉ thẳng tay vào mặt Eleven.

"Nó đang phá hoại chúng ta!

Nó dùng năng lực của mình để làm hỏng la bàn!"

"Cậu nói cái quái gì vậy?"

Mike gạt tay Lucas ra, đứng chắn trước mặt El.

Lucas tiến tới, giật mạnh tay áo Eleven lên.

Trên cổ tay cô bé vẫn còn dính một vệt máu cam chưa khô.

"Nhìn đi!

Máu tươi!

Mỗi lần dùng năng lực nó đều bị chảy máu cam.

Thừa nhận đi!

Mày không muốn bọn tao tìm thấy Will đúng không?

Mày là gián điệp!"

"Tớ... không phải..."

Eleven lắp bắp, nước mắt lưng tròng.

"Đủ rồi Lucas!"

Mike hét lên và lao vào đẩy ngã Lucas.

Hai cậu bé lăn lộn trên nền đất đầy lá khô, đấm đá nhau túi bụi.

Dustin hoảng hốt chạy quanh, cố can ngăn nhưng vô ích.

Cơn giận dữ dồn nén bấy lâu nay bùng nổ.

Lucas đang thắng thế, cậu ghì chặt Mike xuống đất.

"DỪNG LẠI!"

Eleven hét lên.

Một luồng sóng xung kích cực mạnh phóng ra từ cơ thể cô bé.

Lucas bị hất văng ra xa như một con búp bê vải, bay vút lên không trung rồi đập mạnh lưng vào thân cây sồi già.

Cậu bé rơi xuống đất, nằm bất động.

"Lucas!"

Mike và Dustin đồng thanh hét lên, lao tới chỗ bạn mình.

Lucas rên rỉ, ôm đầu ngồi dậy.

Cậu choáng váng nhưng may mắn không bị thương nặng.

Mike quay lại nhìn Eleven, ánh mắt bàng hoàng xen lẫn sợ hãi.

"El... sao cậu lại làm thế?"

Eleven nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy.

Cô không cố ý làm đau Lucas.

Cô chỉ muốn bảo vệ Mike.

Nhưng nhìn ánh mắt sợ hãi của Mike – người bạn đầu tiên của cô – trái tim cô như vỡ vụn.

"Mike..." cô thì thầm.

"Tránh xa tớ ra!"

Mike hét lên trong vô thức, rồi hối hận ngay lập tức.

Nhưng đã quá muộn.

Khuôn mặt Eleven đanh lại vì đau đớn.

Cô lùi lại một bước, rồi hai bước, và rồi quay đầu chạy biến vào sâu trong khu rừng rậm rạp.

"El!

Đợi đã!"

Mike gọi với theo, nhưng bóng dáng nhỏ bé đã biến mất sau những bụi gai.

Nhóm bạn tan rã.

Lucas tức giận bỏ về một mình, tuyên bố sẽ tự đi tìm cổng không gian.

Mike và Dustin đứng trơ trọi giữa rừng, mất cả la bàn lẫn người dẫn đường quan trọng nhất.

Trong khi đó, ở một góc khác của khu rừng, Nancy Wheeler và Jonathan Byers đang dấn thân vào một cuộc săn lùng riêng.

Họ không tìm cánh cổng.

Họ tìm con quái vật.

Jonathan cầm chắc khẩu súng lục của bố, còn Nancy nắm chặt cây gậy bóng chày có đóng đinh.

Họ lần theo dấu vết máu của một con hươu bị thương mà họ tình cờ phát hiện.

"Anh có nghĩ nó ở gần đây không?"

Nancy thì thầm, hơi thở hóa thành sương khói.

"Những con thú săn mồi thường thích mùi máu," Jonathan đáp, mắt không rời khỏi những bụi cây.

Họ tìm thấy con hươu.

Nó nằm chết bên bờ suối, nhưng không phải do bị bắn.

Bụng nó bị xé toạc, nội tạng vương vãi.

Và điều kỳ lạ là cái xác còn rất ấm, như thể nó vừa bị giết cách đây vài giây.

"Nó ở đây," Jonathan nói khẽ, giơ súng lên.

Đột nhiên, Nancy cảm thấy có gì đó không ổn.

Không gian xung quanh im bặt một cách bất thường.

Cô lùi lại, vô tình giẫm phải một đám rễ cây nhớp nháp.

Nhưng đó không phải rễ cây.

Nó động đậy.

"Jonathan!"

Nancy nhìn xuống gốc cây cổ thụ bên cạnh.

Một cái lỗ hổng đen ngòm, ướt át đang mở ra ngay dưới thân cây.

Nó giống như một vết thương mưng mủ của trái đất.

Bên trong cái lỗ đó, cô nhìn thấy một thế giới khác.

Tò mò và bị thôi thúc bởi ý nghĩ tìm Barb, Nancy bò vào cái lỗ.

Cảm giác nhớp nháp bao trùm lấy cô.

Khi cô chui ra khỏi đầu bên kia, cô vẫn ở trong khu rừng đó, nhưng mọi thứ đã thay đổi.

Bầu trời tối sầm, những bông "tuyết" xám bay lả tả.

Cây cối bị bao phủ bởi những màng tơ gớm ghiếc.

Cô đã bước vào Thế Giới Ngược.

Và cô không đơn độc.

Một tiếng gầm gừ vang lên ngay phía sau lưng Nancy.

Cô quay lại.

Con Demogorgon đang cúi xuống ăn xác con hươu (phiên bản ở thế giới này).

Nó nghe thấy tiếng tim đập của cô.

Cái đầu không mặt từ từ quay lại, và những cánh hoa thịt bung ra, rít lên một tiếng đinh tai nhức óc.

Nancy lùi lại, vấp ngã.

Cô cố gắng hét lên gọi Jonathan, nhưng âm thanh dường như bị nuốt chửng bởi bầu không khí đặc quánh nơi đây.

Bên ngoài thế giới thực, Jonathan hoảng hốt nhìn quanh.

"Nancy?

Nancy, em đâu rồi?"

Chỉ còn lại cái lỗ dưới gốc cây đang từ từ khép lại như một vết sẹo đang lành.
 
Stranger Things
Chương 7: Cuộc Chạm Trán Trong Siêu Thị


Nancy Wheeler thở dốc, lồng ngực như muốn nổ tung.

Cô đang chạy thục mạng trong khu rừng phiên bản "Thế Giới Ngược".

Những dây leo nhớp nháp quấn lấy chân cô như những con rắn sống, cố gắng kéo cô ngã xuống.

Phía sau, tiếng gầm gừ của con Demogorgon mỗi lúc một gần hơn.

Cô lao về phía cái hốc cây mà cô đã chui qua.

Nó đang khép lại rất nhanh.

"Jonathan!" cô hét lên, giọng vỡ vụn.

Một bàn tay thò qua cái lỗ nhầy nhụa, nắm chặt lấy cổ tay cô và lôi mạnh.

Nancy cảm thấy mình bị hút qua một đường hầm nhớp nháp, và rồi ngã nhào ra nền đất ẩm ướt của khu rừng thực tại.

Jonathan ôm chặt lấy cô, cả hai run rẩy.

Cái lỗ dưới gốc cây khép lại hoàn toàn, để lại một vết sẹo sần sùi trên vỏ cây.

Nancy nép vào ngực Jonathan, nước mắt trào ra vì kinh hoàng.

Cô đã nhìn thấy nó.

Cô đã ngửi thấy mùi tử khí của nó.

Và cô biết, họ không thể giết nó bằng súng hay gậy bóng chày.

Họ cần một cái bẫy.

Sáng hôm sau, Eleven lang thang một mình trong khu rừng, bụng đói cồn cào và trái tim tan nát.

Cô đội bộ tóc giả màu vàng rối bù mà cô nhặt được, soi mình xuống vũng nước.

"Vẫn xinh đẹp," Mike đã nói thế.

Nhưng giờ cô là một con quái vật trong mắt bạn bè cậu ấy.

Cơn đói dẫn cô đến siêu thị tiện lợi Big Buy.

Eleven bước vào cửa hàng, không khí mát lạnh của điều hòa phả vào mặt.

Người quản lý cửa hàng chặn cô lại: "Này nhóc, bố mẹ cháu đâu?"

Eleven không trả lời.

Cô nhìn chằm chằm vào kệ bánh Eggo.

"Bánh quế," cô thì thầm.

"Cháu phải trả tiền," người quản lý nói, đưa tay định tóm lấy cô.

"Này, bỏ cái hộp xuống!"

"Miệng thở (Mouth-breather)," Eleven lẩm bẩm từ mà Mike đã dạy cô để gọi những kẻ ngốc.

Cô trừng mắt nhìn người quản lý.

Cánh cửa tự động phía sau lưng ông ta kẹt cứng, rồi kính cửa vỡ tan tành.

Người quản lý ngã dúi dụi.

Eleven bình thản ôm bốn hộp bánh Eggo bước ra khỏi cửa hàng, để lại phía sau một mớ hỗn độn và những người khách đang la hét.

Cô ngồi xuống lề đường, xé vỏ hộp bánh và ăn sống những chiếc bánh quế đông lạnh, nước mắt lăn dài trên má.

Trong khi đó, Mike và Dustin đang bị bao vây.

Troy, tên bắt nạt ở trường, cùng đồng bọn đã dồn hai cậu bé đến rìa mỏ đá Sattler.

Troy cầm một con dao bấm, vẻ mặt hung tợn muốn trả thù việc Eleven đã làm hắn tè ra quần trước toàn trường mấy hôm trước.

"Tao sẽ cắt lưỡi mày, Đồ Răng Sún," Troy đe dọa Dustin, kề dao vào cổ cậu bé.

"Trừ khi... mày nhảy xuống đó," hắn hất hàm về phía hồ nước sâu thẳm bên dưới vách đá.

Mike nhìn xuống vực sâu.

Độ cao này đủ để giết chết bất cứ ai.

Nhưng nhìn lưỡi dao kề cổ Dustin, cậu không còn lựa chọn nào khác.

"Được rồi," Mike nói, giọng run rẩy.

"Tớ sẽ nhảy.

Thả cậu ấy ra."

Mike bước lùi lại mép vực.

Cậu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi thả mình rơi vào không trung.

"MIKE!"

Dustin gào lên.

Nhưng Mike không rơi xuống nước.

Cậu lơ lửng giữa không trung.

Troy và đồng bọn há hốc mồm.

Mike từ từ được nâng lên, bay ngược trở lại và hạ cánh nhẹ nhàng xuống bãi cỏ.

Từ phía sau đám cây, Eleven bước ra, máu cam chảy ròng ròng từ cả hai lỗ mũi, ánh mắt rực lửa giận dữ.

Cô hất tay một cái.

Troy bị bẻ gãy tay, hét lên đau đớn.

Đồng bọn của hắn bỏ chạy tán loạn.

"Cút đi," Eleven gầm lên.

Troy ôm tay chạy trối chết.

Eleven quỵ xuống vì kiệt sức.

Mike và Dustin lao tới đỡ lấy cô.

"El... cậu đã cứu tớ," Mike thì thầm.

"Tớ xin lỗi," Eleven khóc nấc lên.

"Tớ là quái vật."

"Không," Mike ôm chặt lấy cô bé, lau vệt máu trên mặt cô.

"Cậu không phải quái vật.

Cậu là người hùng của tớ."

Nhóm bạn đã tái hợp.

Và họ biết mình phải làm gì tiếp theo: Tìm Lucas, và cùng nhau kết thúc chuyện này.
 
Stranger Things
Chương 8: Bồn Tắm Cảm Ứng


Sân vận động trường trung học Hawkins, tối muộn.

Cả nhóm đã tập hợp đầy đủ: Mike, Dustin, Lucas, Eleven, cùng với những người lớn bất đắc dĩ: Joyce, Jonathan, Nancy và Cảnh trưởng Hopper.

Không khí trong phòng thể dục đặc quánh sự căng thẳng.

Họ đã phát hiện ra cách để khuếch đại sức mạnh của Eleven.

Cô bé cần một môi trường "tách biệt cảm giác" (sensory deprivation) để có thể tìm thấy Will và Barb trong không gian mênh mông của Thế Giới Ngược mà không cần phải đến đó về mặt thể xác.

"Chúng ta cần một cái bồn tắm," Dustin chỉ đạo, hăng hái như một vị tướng nhỏ.

"Và rất nhiều muối."

Họ huy động tất cả các vòi nước, đổ đầy chiếc bể bơi bơm hơi trẻ em đặt giữa sân bóng rổ.

Hàng chục bao muối ăn được đổ vào, khuấy đều cho đến khi một quả trứng có thể nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Nước mặn sẽ giúp cơ thể Eleven nổi lên, tạo cảm giác không trọng lực.

Eleven mặc bộ đồ lặn cũ, bước vào bồn nước lạnh ngắt.

Cô run lên bần bật.

"Cậu chắc chắn chứ?"

Mike nắm tay cô, lo lắng hỏi.

Eleven gật đầu.

Cô nằm xuống, thả lỏng cơ thể.

Joyce nhẹ nhàng tắt hết đèn trong nhà thi đấu.

Chỉ còn ánh sáng le lói từ vài ngọn đèn pin.

Trong tâm trí của Eleven, bóng tối của nhà thi đấu tan biến, thay thế bằng một không gian đen vô tận.

Mặt nước dưới lưng cô trở thành mặt hồ đen ngòm.

Cô bước đi trong hư không.

"Barb?" cô gọi khẽ.

Phía xa, cô nhìn thấy một cái xác đang phân hủy, bị những con sên nhớp nháp bò lên mặt.

Đó là Barb.

Cô ấy đã chết.

Eleven nén tiếng nức nở, tiếp tục đi.

"Will?"

Cô nhìn thấy "Lâu đài Byers" – căn cứ bí mật bằng gỗ của Will trong rừng.

Nhưng ở đây, nó mục nát và phủ đầy dây leo.

Bên trong, Will đang nằm co ro, da mặt xám ngoét, môi tím tái.

Một cái xúc tu dài đang luồn vào miệng cậu bé, bơm một thứ gì đó vào phổi cậu.

"Mẹ ơi..."

Will rên rỉ yếu ớt.

Ở thế giới thực, Eleven truyền lại lời nói của Will qua hệ thống loa trường học.

"Nó ở đó!"

Joyce chộp lấy tay Hopper.

"Thằng bé đang ở Lâu đài Byers!"

"Mau lên!"

Hopper ra lệnh.

"Joyce và tôi sẽ đến phòng thí nghiệm.

Đó là lối vào duy nhất đủ lớn để chúng ta qua đó cứu thằng bé.

Nancy và Jonathan, các cháu về nhà ngay.

Ở đây không an toàn."

Nhưng Nancy và Jonathan có kế hoạch khác.

Họ liếc nhìn nhau.

Họ sẽ không về nhà.

Họ sẽ đến đồn cảnh sát lấy lại đống vũ khí bị tịch thu, và giăng cái bẫy chết người tại nhà Byers để đón tiếp con quái vật.

Hopper và Joyce lao xe đi trong đêm.

Nhưng họ không biết rằng, những chiếc xe tải đen của Chính phủ đang âm thầm bao vây trường học.

Tiến sĩ Brenner đã tìm ra vị trí của Eleven.

"Chúng đến rồi," Mike thì thầm, nhìn ra cửa sổ trường học.

Những ánh đèn pha chói mắt quét qua sân trường.
 
Stranger Things
Chương 9: Cái Bẫy Của Những Đứa Trẻ


Màn đêm bên ngoài trường trung học Hawkins bị xé toạc bởi ánh đèn pha chói lòa từ những chiếc xe tải quân sự màu đen.

Tiếng bước chân rầm rập vang lên trên hành lang vắng lặng, kèm theo tiếng lách cách của súng đạn lên nòng.

Bên trong phòng thí nghiệm khoa học, bốn đứa trẻ đang bị dồn vào đường cùng.

Mike, Lucas và Dustin đứng chắn trước mặt Eleven, người đang kiệt sức sau buổi lễ "bồn tắm cảm ứng".

Cô bé tựa đầu vào vai Mike, hơi thở yếu ớt, máu cam vẫn còn vương trên mép môi.

"Chúng ta không thể ra bằng cửa chính," Lucas thì thầm, hé mắt nhìn qua khe cửa sổ lớp học.

"Bọn chúng bao vây khắp nơi rồi."

"Đám người xấu đó," Dustin nuốt nước bọt.

"Bọn chúng sẽ giết chúng ta mất."

"Không nếu chúng ta giết chúng trước," Eleven khẽ nói, mở mắt ra.

Đôi mắt đen láy của cô bé ánh lên một tia quyết tâm lạnh lẽo.

Cánh cửa lớp học bật mở.

Hàng chục đặc vụ vũ trang ập vào, dẫn đầu là một người đàn ông tóc bạc với khuôn mặt lạnh tanh – Tiến sĩ Brenner, hay còn gọi là "Bố".

"Để con bé lại," Brenner nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền.

"Và các cháu có thể về nhà."

Mike nắm chặt tay Eleven.

"Không bao giờ!"

Một tên lính lao tới định tóm lấy Mike.

Eleven trừng mắt.

Tên lính bị hất văng ngược trở lại, đập mạnh vào tường.

"Giết chúng!"

Brenner ra lệnh lạnh lùng.

Nhưng trước khi đám lính kịp nổ súng, Eleven hét lên một tiếng thất thanh.

Máu trào ra từ cả hai lỗ mũi và tai cô bé.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nổ tung, thủy tinh rơi xuống như mưa.

Những tên lính bắt đầu ngã xuống.

Không phải do bị đánh, mà do mắt chúng chảy máu.

Chúng ôm đầu la hét trong đau đớn tột cùng khi não bộ bị ép nát từ bên trong.

Brenner đứng trân trân nhìn "con gái" mình tàn sát đội quân của ông ta chỉ bằng ý nghĩ.

"Quái vật," Dustin thì thầm trong kinh hãi, nhưng cậu biết con quái vật này đang bảo vệ họ.

Eleven lảo đảo rồi ngã gục xuống sàn.

Mike đỡ lấy cô bé.

"Đi thôi!

Mau lên!"

Cả nhóm dìu nhau chạy dọc hành lang đầy rẫy xác người.

Nhưng họ chưa kịp thoát ra cửa sau thì một âm thanh khác vang lên, át cả tiếng còi báo động.

Tiếng gầm rú.

Tiếng tường gạch bị xé toạc.

Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên.

Từ đống xác chết của đám lính, máu tươi đang chảy lan ra sàn, và mùi hương đó đã gọi nó đến.

Bức tường gạch ở cuối hành lang phồng lên, nứt toác.

Một bàn tay xám ngoét với những ngón dài ngoằng xuyên thủng nó.

Con Demogorgon bước ra từ Thế Giới Ngược, cao lớn và đói khát.

Nó không quan tâm đến bọn trẻ hay Brenner.

Nó chỉ quan tâm đến bữa tiệc buffet máu tươi trước mặt.

Trong khi đó, tại ngôi nhà gỗ của gia đình Byers.

Nancy và Jonathan đang run rẩy nấp sau chiếc ghế sofa đã lật ngược.

Căn nhà đã được biến thành một cái bẫy khổng lồ.

Xăng được tưới khắp sàn nhà, đinh rải đầy hành lang, và bẫy gấu được đặt ngay giữa phòng khách.

Đèn Giáng sinh nhấp nháy điên cuồng.

Nó đang đến.

Trần nhà rung chuyển.

Bụi thạch cao rơi lả tả xuống tóc Nancy.

Con quái vật không vào bằng cửa.

Nó đang ở trên trần nhà.

RẦM!

Con Demogorgon phá vỡ trần nhà, rơi xuống ngay giữa phòng.

Nó gầm lên, vung tay hất văng Jonathan vào tường.

Khẩu súng lục văng ra xa.

"Jonathan!"

Nancy hét lên, lao ra khỏi chỗ nấp, bắn liên tiếp vào con quái vật.

Đạn chỉ làm nó khựng lại đôi chút.

Nó quay sang cô, cái miệng hoa thịt mở to.

Nancy lùi lại, dụ nó vào bẫy gấu.

KENG!

Chiếc bẫy sắt kẹp chặt lấy chân con quái vật.

Nó gào lên đau đớn.

"Bây giờ!"

Nancy hét.

Jonathan, dù đang choáng váng, vẫn kịp châm lửa vào vũng xăng.

BÙM!

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, bao trùm lấy con quái vật.

Nó giãy giụa trong biển lửa, tiếng rít chói tai vang vọng khắp khu rừng.

Jonathan vội kéo Nancy chạy ra ngoài.

Họ đứng thở dốc nhìn ngôi nhà bốc cháy.

Nhưng khi ngọn lửa tàn dần, và họ dùng bình cứu hỏa dập tắt đám cháy còn sót lại để kiểm tra xác con thú... nó đã biến mất.

Chỉ còn lại vệt nhớt đen sì dẫn ngược trở lại Thế Giới Ngược.

Nó chưa chết.

Nó chỉ bị thương và quay về sào huyệt.

Quay trở lại trường học Hawkins.

Bốn đứa trẻ chạy trốn vào phòng học Hóa.

Mike khóa cửa lại, nhưng cậu biết cánh cửa gỗ mỏng manh đó chẳng là gì so với con quái vật.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên bên ngoài hành lang.

Tiếng móng vuốt cào vào cửa sắt ken két.

"Nó biết chúng ta ở đây," Lucas thì thầm, nắm chặt cái ná cao su – vũ khí vô dụng nhất lúc này.

Eleven ngồi dựa vào bàn giáo viên, mặt trắng bệch.

Cô bé đã cạn kiệt sức lực.

Mike ngồi xuống bên cạnh, nắm tay cô.

"Tớ hứa," Mike nói, nước mắt lưng tròng.

"Khi chuyện này kết thúc, tớ sẽ đưa cậu về nhà tớ.

Mẹ tớ nấu ăn ngon lắm.

Và chúng ta có thể đi dự dạ hội trường vào tuần sau.

Snow Ball ấy.

Cậu sẽ mặc váy đẹp."

"Hứa?"

Eleven hỏi yếu ớt.

"Hứa," Mike gật đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô bé.

Cánh cửa phòng học bay tung ra khỏi bản lề.

Con Demogorgon bước vào, lừng lững như tử thần.

Lucas bắn viên đá cuối cùng vào mặt nó.

Vô ích.

Nó gầm lên, lao về phía ba cậu bé.

Eleven đứng dậy.

Cô bước ra chắn trước mặt Mike, Lucas và Dustin.

Cô quay lại nhìn họ lần cuối, ánh mắt buồn bã nhưng đầy yêu thương.

"Tạm biệt, Mike," cô nói khẽ.

Eleven giơ tay về phía con quái vật.

Cô thét lên, dồn toàn bộ sinh lực còn lại vào đòn tấn công cuối cùng.

Con quái vật bị ghim chặt vào bảng đen, cơ thể nó bắt đầu tan rã thành tro bụi đen.

Nhưng chính cơ thể Eleven cũng bắt đầu tan biến theo.

Ánh sáng chói lòa bao trùm căn phòng.

Khi ánh sáng tắt, cả con quái vật và Eleven đều biến mất.

Chỉ còn lại ba cậu bé đứng trơ trọi giữa căn phòng tan hoang.

"EL!"

Mike gào lên trong tuyệt vọng, tiếng hét xé lòng vang vọng trong đêm tối.
 
Stranger Things
Chương 10: Giáng Sinh Đầy Ám Ảnh


Một tháng sau sự kiện kinh hoàng đó.

Thị trấn Hawkins đã trở lại vẻ yên bình giả tạo vốn có.

Tuyết rơi trắng xóa, phủ lên những mái nhà và con đường, che giấu đi những bí mật đen tối bên dưới.

Tại bệnh viện Hawkins, Will Byers nằm trên giường bệnh, xung quanh là bạn bè và người thân.

Cậu bé đã được Cảnh trưởng Hopper và Joyce cứu thoát khỏi Thế Giới Ngược vào phút chót.

Họ đã lôi con sên nhớp nháp ra khỏi họng cậu và thực hiện hồi sức tim phổi ngay trong bầu không khí độc hại đó.

"Cậu có nhớ gì không?"

Mike hỏi, ngồi cạnh giường bạn.

Will lắc đầu, đôi mắt vẫn còn vẻ thất thần: "Tớ chỉ nhớ là... lạnh lắm.

Và có một con quái vật bóng tối to lớn hơn cả Demogorgon đang nhìn tớ."

Mọi người rùng mình nhưng cố gạt đi, cho rằng đó chỉ là ảo giác do chấn thương.

Cảnh trưởng Hopper được coi là người hùng, nhưng ông đã phải ký một thỏa thuận im lặng với Chính phủ để đổi lấy mạng sống cho bọn trẻ.

Ông bước ra khỏi sở cảnh sát, cầm theo một hộp thức ăn được gói trong giấy bạc và một hộp bánh quế Eggo.

Ông lái xe vào rừng, đến một cái hòm gỗ bí mật ông đặt giữa những bụi cây phủ tuyết.

Ông đặt hộp thức ăn và những chiếc bánh quế vào đó, rồi lặng lẽ rời đi.

Ông hy vọng, ở đâu đó ngoài kia, trong cái lạnh lẽo của mùa đông, cô bé ấy vẫn còn sống.

Đêm Giáng sinh tại nhà Byers.

Căn nhà đã được sửa sang lại.

Không khí ấm cúng tràn ngập với mùi gà tây nướng và tiếng cười nói.

Jonathan tặng Will một bộ nghe nhạc Walkman mới.

Joyce ôm hôn hai con trai, nụ cười rạng rỡ đã trở lại trên môi bà.

"Con đi rửa tay đã," Will nói và chạy vào nhà vệ sinh.

Cậu bé đóng cửa lại, nhìn vào gương.

Đột nhiên, cơn buồn nôn ập đến.

Will ho sù sụ, rồi nôn thốc nôn tháo vào bồn rửa mặt.

Thứ rơi ra từ miệng cậu không phải thức ăn.

Đó là một con sên nhỏ màu đen, nhớp nháp, giống hệt thứ đã được lôi ra từ họng cậu một tháng trước.

Con sên trôi tuột xuống cống thoát nước.

Đèn trong nhà vệ sinh chập chờn.

Trong một khoảnh khắc, Will không còn nhìn thấy nhà vệ sinh ấm cúng nữa.

Cậu thấy mình đang đứng trong một phiên bản tàn tạ, lạnh lẽo, đầy rêu mốc và tơ nhện của chính căn phòng này.

Thế Giới Ngược.

Cậu chớp mắt.

Ảo ảnh biến mất.

Căn phòng trở lại bình thường.

"Con ổn không Will?"

Tiếng Joyce vọng vào từ phòng ăn.

"Con ổn ạ!"

Will trả lời, giọng hơi run.

Cậu bé nhìn vào gương lần nữa, cố gắng mỉm cười để trấn an bản thân.

Nhưng sâu trong đôi mắt đó, nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn.

Cậu biết, con quái vật đã chết, nhưng cánh cổng vẫn chưa đóng lại.

Và một phần của bóng tối đó... giờ đây đang sống bên trong cậu.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, báo hiệu một mùa đông dài và những cơn ác mộng mới chỉ thực sự bắt đầu.
 
Back
Top Bottom