Cập nhật mới

Khác Stranger Things 5 ( Home Made)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
319624554-256-k794384.jpg

Stranger Things 5 ( Home Made)
Tác giả: Mastewbruh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Dành cho những bạn tò mò về Stranger Things 5, đây là giả thuyết của tớ bịa ra thôi hehe.

Sẽ có sự xuất hiện của nhân vật mới, tuy nhiên văn tớ hơi lỏ mong mọi người thông cảm.

Tớ đã có cái kết nhưng sẽ hài lòng với một số bạn nhưng cũng sẽ có bạn không thích lắm.

Tớ sẽ thu xếp và tạo cái kết khác nếu được nhe💅💅
* Lưu ý: Truyện bịa hết chỗ nói nên có gì không hài lòng hãy góp í thẳng nhé!

Đọc có vẻ hơi chán nếu các bạn đọc hết thì mình cảm ơn nhiều, đảm bảo các phần sau sẽ hay hơn



strangerthings5​
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 1: Max tỉnh lại


Max vẫn trong tình trạng sống thực vật được hơn 2 tháng rồi.

Có lẽ cậu ấy vẫn cảm nhận được sự chân thành của mọi người nhỉ?- Lucas buồn bã suy nghĩ.

- "Yên tâm đi chắc cậu ấy sẽ ổn thôi mà"- Giọng nói vọng ra từ ý nghĩ.

- "AI VẬY??"

Lucas kêu lớn

...

- "Haha đùa cậu thôi, đừng hét lên như thế mọi người sẽ giật mình."

- "Là El hả, sao cậu lại hù như thế.

Tim tớ suýt bay ra ngoài rồi."

El tháo bịt mắt và kể lại mọi chuyện cậu ấy nghe thấy được cho Mike và Will.

Họ chỉ cười đùa nhưng rồi El lại nhớ đến khoảnh khắc Max đứng trước cửa tử, như cảm nhận được sự đau đớn tột cùng.

Từng tận mắt chứng kiến người bạn thân của mình bị lung lay giữa sự sống và cái chết, El luôn thấy có lỗi mỗi khi nghĩ lại.

"Lucas.

Tớ không muốn chết, tớ chưa sẵn sàng."

2 tháng trước

El: "Các cậu thấy nó chứ?"

Mike: "Yeah!

Nó giống như muốn nuốt sống chúng ta."

Will sờ tay lên gáy, là lúc cậu cảm thấy sự hiện diện của Vecna, hắn chưa chết.

Chỉ ngay ngày sau sự kiện kinh hoàng đó xảy ra.

- -"Tuyết ư?"

Em của Mike thấy và thể hiện rõ sự thích thú.

- "Nhưng chúng đâu mất rồi El?

Ý tớ là... bọn quái."

Dustin hỏi.

- "Chúng đã rút hết vì hắn, Vecna đã chết rồi nhưng có lẽ... chúng chưa chết."

- Câu trả lời này của Will khiến mọi người lo lắng.

-"Ý cậu là sao?

Vecna, hắn chưa chết?"

- "Không tớ đảm bảo rằng hắn đã chết.

Chỉ là chúng, đội quân ấy của hắn..."

...

~You, it's you and me~ And if I only could~ I'd make a deal with God...~

- "Tay của Max động đậy.

Cậu ấy nghe được tiếng nhạc này sao?"

Lucas nhấc máy lên gọi El và mọi người đến.

~ Be running up that road~ Be running up that hill~

- "Tay của Max vừa động đậy và còn mấp máy một từ gì đó tớ hoàn toàn không nghe thấy rõ.

Hình như là ờmmm Eddie..."

Dustin nghe vậy bèn hỏi dồn: " Eddie sao?

Có phải là anh ấy không?

Cậu ấy còn nói gì nữa không?.."

- "Dustin!"

- Mike ho một tiếng nhắc nhở.

El ngồi xuống giường bệnh của Max, nắm chặt tay cậu ấy và từ từ đi vào khoảng không tĩnh lặng.

- "Max là cậu phải không?"

- "El, là tớ đây cậu nghe thấy chứ?"( giọng nói quen thuộc ấy vang bên tai El)

El mừng rớt nước mắt:

- "Là cậu thật rồi, cậu có điều gì muốn nói phải không?

Cậu hãy cố gắng thức dậy vì mọi người và vì bản thân..."

- "Tớ thực sự r..ất...c..."

Tiếng của Max nhỏ dần rồi phút chốc lại không thấy đâu nữa.

El thở dài và mở mắt.

- "Cậu ấy chỉ nói được vài từ rồi tiếng nói lại nhỏ dần và biến mất"

Lucas trìu xuống và đi ra ngoài nói rằng sẽ đi mua nước cho mọi người.

Phía khác Steve và Robin lại tiếp tục làm việc như mọi hôm ở cửa hàng "Family Video" nhưng lần này có cả Erica, đứa trẻ láu cá.

Robin vẫn nhớ về cô gái ấy, nhưng giờ đây họ chỉ là bạn, là bạn thân.

Lúc này có một vị khách đi tới tự xưng là James một nhà báo về địa phương này để phỏng vẫn về sự kiện động trời vừa qua.

Steve đã từ chối nhưng Robin lại nói:

- "Nếu anh mua có thể mua cho tôi 10 băng video thì anh sẽ được biết về sự kiện đó."

Đồng thời cô còn kèm theo cái nháy mắt ám chỉ hắn sẽ không dám mua và cười khinh bỉ.

Hắn bèn xin lỗi và ra về đúng như dự đoán

- "Cho tôi mua 10 cái nhé tôi nghĩ tôi để quên tiền ở xe."

Cả hai đơ ra và đành phải bán và kể cho ông ta.

Nhưng họ chỉ kể những chuyện nhỏ, thậm chí còn vẽ thêm rằng Vecna vẫn còn sống và ông ta sẽ bị bắt để bị bẻ khớp một cách đau đớn vì tội lươn lẹo.

Bước ra khỏi cửa ông James va phải Erica vừa đến để làm việc chung với hai anh chị.

Đã thế lại còn làm rơi một tấm thẻ.

Đó là một tấm danh thiếp, nhìn kĩ thì có thông tin về tên của người đó: Enzo
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 2: Sự kiện trở lại


- "Hả?

Cái gì?

Hắn lại còn dám nói điêu với chúng ta."

Steve bực mình hét lớn.

- "Enzo không phải tên người Mỹ, hắn có ý định gì nhỉ?"

- "Em nghĩ hắn có âm mưu cướp tiệm băng đĩa của chúng ta"

- "Thôi đi Erica tiệm này chỉ có những ông bố già thích thôi.

Với lại ai mà đến tận Mỹ chỉ để cướp tiệm băng đĩa chứ!"

Cũng chẳng ai để tâm gì nhiều nghĩ rằng chuyện này không quan trọng lắm.

Lucas nhờ El trông nom Max để cậu về nhà lấy ít đồ.

Khi chỉ còn El và Max, lại một lần nữa Max tỉnh dậy, thực ra chỉ là ra tín hiệu báo cho El bằng tay.

El liền nắm lấy tay Max, nhắm mắt lại.

Trong không gian ấy cô thấy Max đứng đơ người, mắt đỏ toét máu.

Trước hình ảnh này El vừa sợ hãi, hoang mang vừa bối rối về cảnh xưa khi Max bị Vecna bắt được.

El hét lớn:" MAX, TỚ ĐÂY!!"

Hình ảnh ấy biến mất chỉ còn lại khoảng không đen ngỏm.

Rồi Max lại xuất hiện nhưng lần này bằng một cách đau đớn, Max kêu: " El... cứu tớ..tớ muốn thoát ra khỏi đây, El à...".

El cảm thấy không ổn nên đã chạy đến gần, Max vẫn đứng đấy.

Nhưng khoan đã đó không phải Max hắn là...

Vecna.

El chợt tỉnh giấc và phát hiện đó chỉ là một giấc mơ.

Nhưng phần đệm El ngủ đã nhuốm máu mũi từ khi nào.

Will đang đi dạo phố thì bỗng va phải một bạn nữ.

Cả hai giới thiệu thì biết bạn ấy tên Kaylin.

Kaylin nói chuyện rất hợp với Will và trùng hợp thay hôm đó, Kaylin lại là bạn mới trong lớp của Will.

Kaylin làm quen với nhóm bạn El.

Nhưng là một người nhạy cảm Will để ý, Kaylin luôn lén nhìn El.

Khi Kaylin không ở đó, Will kể cho El nhưng El chỉ nghĩ là cô ấy muốn bắt chuyện nhưng có phần ngại.

Will thì lại không nghĩ vậy.

Chiều hôm đó, Kaylin đột nhiên rủ các bạn đến nhà chơi.

Chỉ có Lucas không tham gia vì cậu bận trông nom Max.

Mọi người thấy hơi vội vã nhưng cũng đi theo.

Đến nơi ai đấy đều há mồm vì nhà của Kaylin như một tòa lâu đài vậy, to và đẹp.

Mọi người vào nhà ăn bánh uống trà.

Bố mẹ của Kaylin khá thân thiện, hỏi thăm từng người một.

Will xin đi vệ sinh một lúc, cuối cùng lại bị lạc vì không hỏi đường trước.

Cậu lạc vào một căn phòng trong đó toàn những bức vẽ lạ, nhìn kĩ lại cứ như là vẽ hummm Vecna và căn nhà của hắn.

Will cầm từng tờ một xem xét, lúc đó vì chờ lâu mà các bạn đã đi tìm.

Kaylin giải thích rằng cô đã nằm mơ thấy chúng và vẽ lại, cậu không nên nhìn thấy chúng.

- "Cậu cũng giống như tớ, không sao đâu tớ cũng đã từng mơ thấy và vẽ lại chúng."

Will an ủi Kaylin.

Kaylin cười trừ và nói mọi người hãy ra ngoài để thăm quan.

Cô thân thiện giới thiệu từng phòng một, còn có một người phụ nữ làm bếp.

Bà ta luôn lườm nhóm bạn của El khiến họ không mấy thoải mái.

Kaylin nói và cười trừ: " Đừng để ý bác ấy nhiều, bác ấy hơi khó tính đấy"

Dẫn các bạn vào phòng, phòng của Kaylin đầy những bức tranh đẹp, thơ mộng.

Will cảm thấy người bạn này mặc dù có hơi bí ẩn nhưng đồng thời thấy sự quen thuộc ở cô ấy.

Ngồi nói chuyện một lúc cả nhóm nghe được tiếng động lớn bên ngoài trời.

- "Các cậu, là nó..."
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 3: Kaylin mất tích


- "Chúng thực sự đã quay lại rồi các cậu" Will khẳng định và sờ tay lên gáy.

Cả nhóm hoang mang lại gần, nơi này đã thật sự bị chia đôi.

Hoa cỏ dần bay thành bụi, có khi trở thành loài hoa trắng đen.

Đồng nghĩa với việc chúng hoàn toàn có thể sống chung với con người trong thị trấn.

Đột nhiên, Kaylin bị một thứ gì đó kéo vào vùng đỏ.

Mọi người lo lắng cho cô ấy, một lúc suy nghĩ họ quyết định đi vào.

Nơi đây thật sự rất âm u và khiến người khác phải rợn gáy.

Will cảm thấy lo lắng và báo hiệu mọi người nên đi về.

- "Nhưng còn Kaylin, cô ấy cần sự giúp đỡ của chúng ta."

Wil hét lớn trong đau đớn:" AA!CHÚNG TA CẦN ĐI VỀ!!

TỚ...CẢM THẤY RẤT ĐA...U!"

Cả nhóm đành đưa Will về, cậu ấy có vẻ rất đau đớn.

-"Các cậu biết Will có chuyện gì chứ.

Cậu ấy hôm nay thật sự rất khác lạ"- El thắc mắc.

Jonathan mở cửa đi vào, mang cho Will một cốc nước cam.

- "Tốt hơn chưa Will"

- "Em ổn hơn rồi cảm ơn anh"

Mẹ của Will, Joyce, cảm thấy nó thật bất thường.

Khi các bạn về hết, bà vào hỏi chuyện Will rằng tại sao cậu lại cảm thấy đau đớn.

-"Con cảm thấy chóng mặt và khá đau đầu.

Như có một thứ gì muốn mang con đi vậy."

Joyce ra khỏi phòng và chuẩn bị bữa tối.

Vừa thấy mẹ ra khỏi phòng, Will vội ngồi vào bàn và lấy ra một tờ giấy vẽ.

Thì ra lúc nãy cậu đã vội lấy một bức tranh từ nhà Kaylin mang về.

Cậu xem xét quanh bức vẽ.

Quả thật, bức vẽ này thật chi tiết và đẹp biết bao.

Trong bức vẽ, một bóng người đứng bên cạnh Vecna, một bóng người không xác định tuổi tác hay giới tính.

Will lên giường trằn trọc suy nghĩ về bức tranh rồi ngủ thiếp lúc nào không hay.

Một lúc sau cậu bị đánh thức bởi tiếng gọi của mẹ.

Cả nhà ngồi vào bàn ăn nói chuyện rất vui vẻ.

Tự nhiên Jonathan nhắc về sự việc hồi chiều, rằng chúng đã trở lại khả năng đêm nay chúng sẽ phát tán.

- "Em nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi anh Jonathan.

Cảm giác như chúng đã bị cản bởi thứ gì đó."

Ngày hôm sau, sự việc lại một lần nữa nổi ầm ầm khắp các trang mạng và thời sự.

Hopper đang đọc báo về sự việc này suy nghĩ một hồi rồi gọi El ra ăn sáng.

Vừa ăn vừa thắc mắc:

- "Con nghĩ điều gì đã làm chúng trở lại, mà sao cứ như có một khoảng không ngăn cách chúng tới thế giới chúng ta."

- "Hôm qua, Will có những cơn đau kì lạ, con nghĩ có vẻ đó là do chúng làm với cậu ấy"

-"Will sao, nó vốn là thằng bé nhạy cảm."

Đang ăn bỗng El dừng lại và chợt nhớ đến Kaylin.

Cô vội vã lao đến nhà Mike, đến nơi thấy mọi người đã ngồi hết ở đó.

Có lẽ là kết nối với bộ đàm.

Cả nhóm quyết định đến bệnh viện thăm Max và kể cho Lucas nghe về mọi chuyện.

Sau khi biết chuyện họ để Will trông nom Max và Lucas sẽ đi cùng để tránh việc Will tiếp tục bị dính lúy đến cơn đau.

El sử dụng đến sức mạnh của mình để quan sát Kaylin nhưng kết quả nhận lại chỉ là màn đêm.

Họ quyết định đi vào không gian đó để tìm Kaylin và ôm hi vọng rằng cô ấy vẫn ổn.

Đi đến một cái hang, họ nghe thấy tiếng gầm gừ đâu đó.

El ra hiệu mọi người hãy lùi lại, đúng lúc đó có một con quái vật xồ ra.

Mùi hôi thối từ thân thể của nó thực sự chẳng khác gì mùi thịt thối rữa cả.

Những chất nhờn ấy thật kinh tởm và khiến họ phải chạy ngay lập tức.

Con quái vồ lấy Dustin và ngửi xung quanh cậu, lúc đó El dùng sức mạnh nhanh tay đẩy ngã nó rồi cả đám quay trở về.

Họ quyết định đến nhà của Kaylin gần đó để báo về việc này cho bố mẹ cô.

Họ tỏ vẻ rất buồn thậm chí người mẹ còn khóc thật lớn vì từ hôm qua đã không có tung tích của Kaylin.

Người đầu bếp chỉ nhìn họ và cười nhếch mép như muốn gây sự.

Lucas cũng không để í nhiều đến người đầu bếp nhưng việc bà ta cứ nhìn chằm chằm nhóm bọn họ khiến cậu khó chịu và lên tiếng:

- "Bác có thể làm ơn đừng nhìn bọn cháu như thế nữa được không ạ"

- "Dừng việc bệnh hoạn đấy lại đi Borts!"

- Bố Kaylin hét lớn và xin lỗi nhóm bạn.

Họ quay về với vẻ mặt buồn bã, chán nản.

Khi này, Nancy vừa đi mua sắm về thì bắt gặp một đám người đông đúc đứng xem.

Cô chen vào thì thấy một vật thể lạ bị dính đầy chất nhờn, nhìn như là một chiếc đồng hồ cây mini.

Nancy lại nhớ về nỗi ám ảnh xưa nên đã chạy về và báo cho mọi người.

Có vẻ như sự kiện kinh hoàng này sẽ lại bắt đầu.
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 4: Enzo


Nancy vội chạy về nhà và báo tin cho mọi người.

Họ biết rằng hắn đã trở lại.

Và có khi giờ đây hắn đang ở cùng nhóm bạn.

Cùng lúc đó, có tiếng ấn chuông cửa nhà Hopper.

Ông ra mở cửa thì thấy người bạn của mình, Enzo.

Sau khi mời Enzo vào nhà, ông hỏi:

-" Anh đến đây có chuyện gì vậy, anh bạn?"

-" Chúng đã trở lại, Hopper à"

-" Tôi biết"

Đúng lúc này El trở về và gặp được Enzo.

Hai người chào hỏi làm quen, khi ấy El mới biết Enzo là người Nga.

Được biết tin ở Nga đã bị phong tỏa một vùng vì chúng.

Họ phải tìm ra hắn và ngăn hắn lại.

Cảnh sát đã được điều vào vùng để tìm Kaylin.

Nhóm bạn El tự dằn vặt rằng để Kaylin bị bắt và mất tích.

Trong khoảng thời gian 3 ngày tìm kiếm, họ vẫn không thấy tung tích gì của cô.

Nhiều cảnh sát vì vậy mà mất tích, họ đành chấp nhận và từ bỏ.

Bố mẹ Kaylin không yên tâm nên đã tự mình vào tìm.

Đêm hôm đó, trong vùng đỏ có một tiếng hét lớn của phụ nữ mà cả thị trấn đều nghe thấy.

Đã nửa đêm mà cảnh sát vẫn phải vào đó và lần theo tiếng hét.

Họ thấy một người đang bị thương rất nặng nằm dưới đất.

Đống bùn lún người đó xuống.

Sau khi gọi cứu thương, danh tính của người này được tiết lộ, là mẹ của Kaylin.

Bố của cô ấy thì hoàn toàn mất tích.

Họ nghi ngờ bố của Kaylin chính là người gây ra tai nạn cho bà ấy và bỏ chạy.

Nhưng khi tỉnh lại, bà đã khẳng định ông không làm gì:

-"Pods hoàn toàn không làm hại tôi, ông ấy đã bị thứ đó bắt đi rồi.

Trông nó thật... ghê tởm.

Tôi không thể để con gái và chồng ra đi như thế được!"

Có vẻ như sau vụ mất tích của hai người thân yêu, bà đã thực sự hụt hẫng và đau đớn dẫn đến rối loạn trí não.

Bác sĩ nói rằng bà luôn lẩm nhẩm cái tên Vecna.

Lúc ngủ và thường kêu gào và đôi khi còn bị mộng du.

Thậm chí bà luôn tìm cách lẩn trốn khỏi bệnh viện và đi vào nơi âm u đó.

Nhóm bạn El biết tin và đến thăm bà.

-"Hãy cẩn thận với bà ấy."

- Bác sĩ dặn

Cả nhóm bước vào thì thấy bà ấy đang ngồi úp mặt vào chân khóc lớn.

Khi Mike hỏi chuyện thì bà luôn đuổi họ ra bằng mọi cách, còn định dùng đến vũ lực.

Bà cho rằng chính là do họ không cứu giúp cô ấy ngay lúc đó.

Will giải thích rằng là do lúc đó cậu bị đau đầu một cách điên rồ nên không thể tiếp tục đi tìm.

Bà hét lên đuổi mọi người: "CÚT HẾT ĐI, TẤT CẢ LÀ DO BỌN NGƯƠI".

Y tá vào và tiêm cho bà một liều thuốc an thần, đề nghị nhóm bạn nên rời đi.

Họ đành ngậm ngùi trở đi.

-"Ở đó, bọn họ đã phát hiện ra tôi phản lại và giờ họ lại tiếp tục tạo một căn cứ.

Tôi đã mong rằng họ sẽ không tiếp tục cố gắng mở cửa cho chúng.

Nhưng... chúng đã được thả ra."

- Enzo nói

-" Hả cái gì?

Anh nói chúng lại lần nữa thả ra hả?

Bọn họ bị điên mới làm vậy!!"

-" Đúng, và tôi cần anh giúp"

- " Thật khó, thị trấn này cũng đang rơi vào khó khăn.

Họ cần tôi"

- " Được rồi.

Cảm ơn anh bạn nhiều nhé có lẽ đây là lần cuối gặp nhau.

Tôi cần trở về đất nước của mình."

-" Liệu có ổn chứ"

-" Sẽ ổn thôi mà"

Enzo tạm biệt Jim và ra về.

Ông ấy đã thực sự coi Jim là bạn mới đến tận đây tìm Jim.

Người theo ông đến là Yuri, hai người đành phải quay về và giải quyết.

Khi họ đã đi, Jim cảm thấy có phần hối lỗi vì không giúp được gì cho họ.

-" Này!

Anh có nghĩ chúng ta nên chơi xả láng một ngày như một người Mẽo trước khi trở về chứ anh bạn?"

- Yuri hỏi.

-" Thật khó đấy, nhưng tất nhiên là được rồi!!"
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 5: Bí mật của mẹ Kaylin


Enzo cùng Yuri đi đến Family Video và hỏi thăm.

Steve đã quen mặt ông và đuổi ông đi.

-"Không tôi đến đây để tìm gợi í về những nơi thú vị ở Hawkins"

-" Ồ được thôi, vậy hãy mua..."

- Robin đang nói thì bị ngắt lời từ Steve.

-" Robin chúng ta hãy coi họ như khách du lịch"

Họ ngồi bàn tán một lúc và Enzo cùng Yuri quyết định sẽ đến trung tâm mua sắm mua một chút đồ cho người thân.

-" Ồ, trung tâm gì mà to thế nhỉ.

Anh thấy cửa hàng kem đó chứ?"

-"Đừng nói là muốn thử nhé!

Ở Nga đã đủ lạnh chưa anh bạn"

Hai người trong ngày hôm đó như người Mỹ thực sự.

Yuri còn cảm thấy cuộc sống vui tươi này thật tốt đẹp hơn căn cứ bị bao trùm trong tuyết kia.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến, họ nhận được tin từ một anh bạn người Nga rằng căn cứ đã bị chiếm bởi hàng tá quái vật.

Đội trưởng đang hấp hối.

Enzo nghĩ thật đáng cho họ nhưng nghĩ lại dù sao cũng còn đồng đội, họ gắn bó với ông từ rất lâu.

Và thế là hai người trở về Nga.

-" Mẹ xin lỗi con, Kaylin.

Đừng làm thế, đừng đi.

Làm ơn.

KAYLIN!!"

Bà Jen tỉnh dậy sau cơn ác mộng ấy.

Bà thẫn thần mặt như vừa trải qua một sự thật.

Các y tá đi vào và hỏi thăm bà.

Sự vùng vẫy trong đau đớn: "Đừng tiêm thứ thuốc đó vào tôi.

DỪNG LẠI!

CÁC NGƯỜI...".

Bà lẳng lặng chìm vào giấc ngủ, các y tá đóng cửa và ra ngoài.

Nhưng cũng đồng thời có một tiếng cạch cửa do một ai đó gây ra.

Người đó từ từ bước đến gần bà Jen, đứng nhìn rồi lại bước đi.

Người bí ẩn này cao lớn, mặt đã bị đen hết.

Thật kì lạ.

-" Dustin bắt lấy!"

-" Cậu lại thích thú về bóng rổ.

Nhờ Lucas chỉ, cậu ấy có vẻ giỏi đấy Will."

-" Haha tớ chỉ đùa thôi, đừng để tớ nhớ lại tên Jason"

-"Cậu có muốn đi vào vùng đó nữa không?"

-" Tò mò đấy nhưng khá sợ, tớ bị đau đầu khi vào đấy.

Cảm giác đó thật kinh khủng."

Mike và El gọi họ đến nhà của El ngay lập tức.

Hopper đã ngồi đó sẵn sàng để chờ bọn trẻ.

-" Có chuyện gì vậy chú Hopper?"

-"Nancy và Jonathan đã đến bệnh viện khi nãy để gặp lại Jen.

Mong bà ấy sẽ bình tĩnh kể lại mọi chuyện."

- Mike nói

-" Có điều gì đã phong ấn vùng đất kia để những con quái không thể thoát ra.

Nhưng chắc chắn sẽ có một ngày chúng được thả ra."

-Hopper thể hiện sự nghi ngờ.

Ông Hopper lấy ra một cái đồng hồ mini.

Chính là cái đồng hồ Nancy cầm về hôm trước.

Trông nó thật khiến họ nhớ lại quá khứ đau khổ ấy.

Thời gian mà bao người phải chết vì hắn, Vecna.

Chiếc đồng hồ đã bị hỏng, có lẽ đó là lí do chúng không thể nào thoát ra ngoài.

Dustin nhìn thấy kim phút và giờ của nó đang bị đứng lại nhưng kim giây vẫn tiếp tục chạy.

Tức là kim phút và giờ chỉ bị một trục trặc nhẹ, có khi chỉ một cú va chạm mạnh nó sẽ hoạt động trở lại.

Mọi người cất giữ nó trong một chiếc hộp và giấu ở một nơi bí mật nhất có thể.

Sau 2 ngày kể từ khi bố của Kaylin mất tích.

Họ đã tìm thấy một cái xác để tư thế ngồi trên một chiếc ghế.

Mà bất kể làm gì nó cũng cứ ngồi tư thế đó không ai di chuyển được.

Cái xác được đưa vào phòng kính để khám xét và quan sát.

Họ nghi đó là bố của Kaylin và đưa bà Jen đến.

Bà đau đớn bật khóc òa, lúc đó cũng có mặt Nancy, Jonathan và Hopper.

Ông ấy lại gần cái xác thì thấy nó bị xẻ ra một ngón tay, thay vào đó là một ngón tay khác.

Đôi mắt một bên màu trắng bệch một bên lại có màu đỏ, thực sự rất kì lạ không biết giải thích như nào.

Làn da như được nhuộm đỏ.

Chỉ còn thứ là màu tóc.

Khuôn mặt đã bị biến dạng nên rất khó để nhận biết.

Bà Jen cứ đứng ngồi không yên bên cạnh cái xác đó.

Bà được đưa về phòng bệnh và tiêm thuốc an thần, nhưng đúng khi đó Jonathan và Nancy đã xin ít phút nói chuyện với bà.

Họ tuyệt đối từ chối không do dự nói rằng bà cần được nghỉ ngơi sau cú sốc đó.

Jonathan đã nhờ Mike và El đột nhập chỗ cúp điện.

Khi có tiếng gõ cửa hai lần truyền đến trí thức của El sẽ ngắt.

Y rằng điện đã được ngắt, y tá cuống cuồng đi tìm cầu dao.

-" Bà Jen, bà ổn chứ?"

-" Tôi rất ổn, không cần các người quan tâm."

Nancy mở lời:

-" Cô năm nay chắc cũng lớn tuổi nhỉ, trông cô rất trẻ.

Con gái của cô, Kaylin đã mất tích chúng tôi xin chia buồn.

Cả về chuyện hôm nay của chồng cô.

Cô có thể kể cho chúng tôi chuyện gì đã xảy ra đêm đó không?"

-" Hắn, hắn đã cướp đi con của tôi."

-" Ý cô là.."

-" Kaylin, con bé không có tội.

Nó không làm gì hết.

Tôi, là tôi đã sai.

Xin hãy cho cơ hội, tôi muốn thoát ra khỏi đây."

Bà Jen vừa nói vừa nắm chặt lấy tay Nancy.

Điện đã được bật lên, y tá đi vào và đuổi họ ra một cách bạo lực.

Jonathan cảm thấy chuyện này không hề ổn, y tá có gì đó kì lạ.

Nancy bèn nghĩ đến việc đưa bà Jen ra khỏi đây.

-" Cậu nghĩ gì vậy Nancy?

Họ sẽ bắt chúng ta lại và cũng sẽ bắt được bà ấy.

Chúng ta hãy cứ tìm hiểu từ từ, đừng vội quá.

Bà ấy có thể đã bị bệnh về tâm lí nhưng cũng có lúc rất tỉnh táo."

Hai người trở về và kể lại cuộc hội thoại ngắn ngủi ấy cho mọi người.

Tất nhiên ai cũng thấy nó không hề ổn một tí nào.

Bà Jen chắc chắn đang bị ép buộc.

Trong một tuần, các vụ mất tích của cảnh sát ngày càng nhiều.

Đã lên đến hơn chục người.

Gia đình người thân đau khóc và biểu tình sẽ đi vào vùng đỏ.

Cảnh sát ngăn họ lại vì đó là vùng cấm.

Đâu ai muốn người thân của mình ra đi như thế.

Thậm chí còn không thấy xác.

Đêm hôm đó, bà Jen lại tiếp tục mơ thấy gia đình của bà.

Mơ thấy Kaylin, mơ thấy chồng.

Trong giấc mơ ấy, Kaylin liên tục gọi lớn: " MẸ ƠI!".

Rồi một màu đen xì bao phủ, người chồng hiện lên nói nhớ bà và con rất nhiều.

Rồi sau đó chỉ nghe thấy tiếng kêu đau đớn và tiếng cầu cứu của một ai đó.

Có vẻ như bà ấy thực sự có bí mật gì đó.
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 6: Gã đội trưởng tệ bạc


Sau giấc mơ chân thực ấy, bà Jen như một người khác.

Bà bình tĩnh và thay đổi tính cách một cách lạ thường.

Không còn đau đớn, la hét mà bình tĩnh để các y tá tiêm cho.

Phía Enzo và Yuri đã trở về Nga.

Nhưng khi đến căn cứ lại thấy chẳng có con quái nào cả.

Đồng đội và đội trưởng vẫn còn đấy.

Họ bị ra lệnh bắt và nhốt vào.

Cảm thấy sự lừa dối, Enzo kêu lớn rằng chỉ muốn tốt cho quân đội Nga.

Tên đội trưởng mặc kệ những lời kêu ca vẫn nhốt họ vào.

Trong nhà giam, Enzo không còn biết đâu là nhà mình.

-" Chúng ta như người Mẽo bị bắt vào đây nhỉ anh bạn."

- Yuri nói.

-" Đúng vậy, nhưng đây không phải lúc nghĩ đến chuyện đó.

Cần nghĩ đến chuyện vượt ngục kìa."

Tên lính bên ngoài nhắc nhở bằng tiếng Nga: "Im mồm đi trước khi tao bắn chết cả đôi."

-" Khi nào mày hiểu bọn tao nói gì thì hãy bắn nhé thằng ngu."

Tên lính không hiểu gì chĩa súng vào Yuri.

Ông giơ hai tay mà mặt vẫn đùa giỡn, hắn bực mình những được lệnh sếp không được bắn họ.

Ngậm ngùi chĩa súng xuống.

Khi này, tên đội trưởng đi ra và mở khóa, còng tay họ đưa vào phòng của hắn.

-" Khai mau, chúng mày biết gì về bọn Mẽo đó.

Tội phản quốc như bọn mày đáng phải chết nhưng nếu mày khai ra tao sẽ tha cho."

-" Tôi không biết gì về chúng, hoàn toàn không."

- Enzo trả lời.

*Bộp*

Hắn tát ông một cái thật đau, đúng là gã tồi.

Không có chứng cứ thì sao mà nói được chứ.

Yuri: "Tôi không tham gia trò chơi đâu nhé."

Tên đội trưởng bị gọi đi có việc nên để họ vào phòng giam.

Nhưng hắn lại tách hai người ra hai phòng khác nhau.

-" Rồi bọn mày cũng sẽ bị tách rời như bọn tao thôi haha.

Mỗi nơi sẽ là một phần cơ thể."

- Yuri hét lớn.

Tên đội trưởng bực mình sai lính hành hạ ông đến khi nào khai thì thôi.

Ông mua chuộc tên lính bằng một số tiền và bắt hắn trả.

Tên lính cũng nghe theo mà không biết bao giờ mới được nhận số tiền đó.

Bà Joyce biết chuyện mọi người tham gia mà không rủ nên đã tham gia cho bằng được.

Bà đến gặp thử bà Jen, bà Jen nhìn thấy Joyce như hai người quen nhau.

Thì ra Joyce và bà Jen đã từng quen nhau.

Đã thế lại là bạn thân, bà Jen nói chuyện một cách thân thiện còn hỏi thăm Joyce.

Bà Joyce cũng đáp lại và hỏi xem chuyện gì đã xảy ra.

Bà khóc nức nở nói rằng con gái đã mất tích và xác của chồng cũng được tìm thấy.

Ông ấy cứ mãi ngồi một tư thế.

Cho đến giờ thì tư thế vẫn không thay đổi.

Bà Joyce cảm thấy lạ và có ý định gặp cái xác, mẹ của Kaylin ngăn lại nói rằng nó rất nguy hiểm nếu lại gần sẽ bị nó túm lấy.

Nghe thật vô lí, cái xác mà lại biết túm người lộ liệu như vậy thật không bình thường.

Dù sao cảnh sát cũng tránh né và không cho Joyce vào nhìn nó.

Cả nhóm của El tụ họp lại, quyết định để El đi tìm Kaylin bằng năng lực một lần nữa.

Bịt mắt, tập trung và chìm vào khoảng không nơi có thể thấy được Kaylin.

Rồi cô ấy đã thật sự xuất hiện, Kaylin không nói gì chỉ nhìn El và chỉ vào vùng đỏ, mắt rơm rớm những giọt lệ đỏ.

El tháo bịt mắt, máu mũi cô chảy rất nhiều như không thể dừng lại.

Mọi người lấy giấy bịt vào mũi El, có vẻ như đã tốn rất nhiều siêu năng lực để tìm thấy Kaylin.

Đột nhiên, Max động đậy, họ mừng rỡ gọi y tá.

Cô ấy từ từ nói đến bốn từ Eddie vẫn còn sống.

Dustin nghe vậy sững sờ, mừng rỡ tin rằng anh ấy thực sự còn sống.

Max dần dần mở mắt, bác sĩ vào cũng mừng rỡ không kém: "Đây...

Đây đúng là thành tích của chúng ta."

Max đã tỉnh lại thật rồi.

Lucas vẫn không thể tin nổi, ôm trầm lấy Max.

Cô ấy khóc từng giọt nước mắt hạnh phúc, cả nhóm cũng vì vậy mà vui mừng theo.

Sau đó Joyce, Hopper, Nancy, Robin, Steve và Erica cũng đến thăm.

Max nhớ về Billy, giá như anh ấy có mặt ở đây thì tốt biết mấy.

Max ngập ngừng nói cảm ơn mọi người vì đã quan tâm đến cô.

Đêm hôm đó, nhóm bạn đã xin ngủ lại với Max.

Cô ấy cảm thấy rất vui vì được làm bạn với họ.

Bây giờ có lẽ như là gia đình thứ 2 của Max.

Ngày hôm sau, Will trở về nhà và thấy bức tranh của Kaylin đã biến mất.

Không hiểu chuyện gì cậu chạy ra hỏi mẹ, bà cũng không biết.

Will đành ngậm ngùi vẽ lại bức tranh ấy.

Rất chi tiết, phải nói trí nhớ của cậu rất đỉnh.

Nhưng có vẻ như cậu đã vẽ được giới tính của bóng người màu đen như có điều gì thôi thúc.
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 7: Quá khứ tồi tệ


4 năm trước

-" Kaylin, con nhớ trông em cẩn thận đấy nhé!

Hãy về trước 6 giờ tối.

Tuyết rất dày nên nguy hiểm."

-" Vâng, mẹ tin con, con đi đây nhé!"

-"Ừ, nhớ là đừng để em lạc và đừng chơi xa quá"

Hai chị em đến khu rừng gần đó để chơi.

Chỉ có hai đứa trẻ đi vào rừng rú để chơi đùa.

Kaylin luôn giữ cho Tessi tránh xa những nguy hiểm.

Nào là nặn người tuyết, nào là ném tuyết.

-" Chị Kaylin, em muốn chơi trốn tìm cơ."

-" Không được đâu em, trò đó nếu không tìm được sẽ rất nguy hiểm.

Có thể lạc mất nhau."

-" Nhưng mà chị đã hứa rồi mà.

Nếu chị không chơi chung với em, em sẽ nói cho mẹ là chị vẽ gia đình ta mà không vẽ mẹ."

-" Hả?

Sao em biết, em lại tự tiện vào phòng chị à Tessi?

Thôi được nhưng nhớ phải xong sớm nhé!"

-" Okey chị hihi."

Kaylin nhường em đi tìm còn mình sẽ trốn.

Vì từ bé đã leo trèo giỏi nên Kaylin leo lên cây và chắc chắn đứa hay để ý như Tessi sẽ nhìn lên cây.

-"3...2...1 em đi tìm nha"

Tessi tìm khắp mọi nơi mà không thấy chị mình đâu.

Hôm nay cô bé lại quên tìm trên cây.

Cảm thấy trời càng tối, Kaylin quyết định trèo xuống và đi tìm củi cho cả nhà sưởi ấm cho mua đông lạnh lẽo.

Rồi cô tìm thấy một mảnh giấy ghi: " Em về trước đây chị Kaylin, chị nhớ về sớm nhé!".

Kaylin khá hụt hẫng như là bị đứa em bỏ bơ.

Kiếm được khá nhiều củi, cô trở về nhà.

Bà Jen thấy Kaylin đã chửi mắng nói rằng sao lại để Tessi đi một mình về nhà, rất nguy hiểm.

Kaylin thấy mẹ thiên vị em của mình, hai chị em chỉ cách nhau 1 tuổi vậy mà mẹ lại đối xử bất công.

Kaylin buồn nhưng cũng phải nhẫn nhịn.

Sau hôm đó, Tessi không hiểu sao luôn tức giận và còn đập phá đồ đạc trong nhà khiến bà Jen lo lắng.

Sau một tuần, Kaylin gọi em vào phòng khi bố mẹ đi vắng:

-" Sao em mấy ngày nay lạ thế, có chuyện gì sao?"

-" Không sao đâu chị Kaylin, em vẫn ổn chỉ là em hơi mệt thôi, chắc là do thời tiết."

Nói xong thì Tessi chạy một mạch ra ngoài lấy cớ là cho Jip chú chim cưng của cô bé ăn.

Kaylin cũng không nghĩ gì nhiều vì hôm đó cô cũng khá mệt mỏi.

Chiều hôm đó, mọi người trong nhà ai cũng cuống cuồng đi tìm Tessi trong bộ mặt lo lắng.

Người mẹ thấy thế chửi mắng và đánh Kaylin vì không trông em kĩ, cô cũng tự trách mình rằng có lẽ do những lời nói nghi ngờ khiến con bé bỏ đi.

Bố mẹ của họ đi báo cảnh sát đề nghị đi tìm ngay lập tức, cảnh sát cũng cảm thấy không ổn cho 2 người đi điều tra trước.

Kaylin vào phòng em gái, thấy có một bức vẽ một bóng đen.

Kaylin ngồi trên giường nhớ lại kỉ niệm với em gái mình.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến, người ta tìm thấy xác của Tessi trong rừng, trên một cái cây.

Không chỉ vậy, cái xác cứ bám chặt cái cây gỡ mãi không ra.

Vì trong nhà, Kaylin là người duy nhất biết leo trèo nên người mẹ đã đổ lỗi cho cô rằng đã đem chính người em của mình lên cây.

Một đứa trẻ có thể làm vậy sao?

Rồi họ cũng tìm thấy xác của Jip trong nhà kho.

Kaylin hôm đó bị bà Jen mắng chửi thậm tệ.

Bác đầu bếp nhà cô thấy vậy bèn đến an ủi, nói rằng người mẹ vì sốc tinh thần nên mới nói vậy.

Kaylin đêm hôm đó đã bỏ đi.

Tin tức hai chị em Kaylin mất tích liên tiếp đã lan truyền khắp nơi.

Nhiều người oán trách vợ chồng bà Jen khiến hai đứa con bỏ đi.

Bà Jen cũng cảm thấy có lỗi với Kaylin, khi vào phòng của Kaylin thì thấy một bức vẽ, trong đó có 4 người trong gia đình.

Bà Jen được Kaylin vẽ chi tiết nhất.

Bà râng rấng nước mắt và sang phòng của Tessi, lúc đó bà thấy bức tranh vẽ cái bóng nhưng khi này nó đã có số 4 ở góc tranh.

Bà Jen khóc, những giọt nước mắt rơi trên bức vẽ khiến mực đen nhòa ra, bức tranh chỉ toàn một màu đen.

Sau đó một tháng, bác đầu bếp mừng rỡ nói với vợ chồng bà Jen là Kaylin đã trở về.

Bà Jen mừng rỡ khi thấy con gái, vội vã chạy ra ôm chầm lấy Kaylin.

Kaylin lúc này cũng rất mừng, hôm đó trở đi, Kaylin như người khác lúc nào cũng vui vẻ, tràn đầy nụ cười.

Một ngày nọ, bà Jen thấy một bức thư gửi gọn gàng để trên bàn làm việc của bà: "4 năm nữa, tôi sẽ đến và đem con gái bà đi như lời hứa.

Mà đứa bé đó giống con gái bà chứ?

Gửi: Bà Jen"
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 8: Người bí ẩn


Bà Jen tỉnh dậy, người bà phờ phạc mệt mỏi.

Y tá ngồi ở đầu giường và hỏi bà có mệt không.

Bà nói vẫn ổn, các y tá cho bà ăn một thứ gì đó rồi nói ăn xong hãy nghỉ ngơi, có lịch hẹn gặp bà chiều hôm đó.

Sau đó bà bị đánh thức: " Bà Jen, bà dậy được chứ?".

Mắt vẫn lim dim dần mở ra bà thấy một người ngồi gần.

Bà mở mắt và từ từ ngồi dậy.

Lần này bà không hề xua đuổi hay phản kháng lại.

Người kia nắm tay bà:

-" Sớm khỏe lại nhé."

Bà Jen ôm chầm người đó mừng muốn khóc.

-" Đây là lời có người gửi đến bà: Mẹ đừng mong chờ con nữa nhé!

"

-" Không, con không sai đâu, Tessi"

Will đang đến bệnh viện thăm Max cùng El.

Đến nơi, mọi người đều ngồi xung quanh giường Max.

Cô ấy thì cố gắng nói từng từ một: " Trong... khu r..ừng.."

-" Trong đó có gì đúng không?"

Dustin nói.

-" Hay là anh ấy" El thắc mắc.

-" Đ...úng, aanh ấy" Max trả lời.

Cả nhóm mắt sáng rực lên và định đi vào khu rừng.

Bỗng Max ngăn lại: "Đừng đi!!".

Mọi người sững lại, hỏi rằng có chuyện gì ở đó sao.

-" Anh ấy, đã không còn là anh ấy nữa."

Max nói.

-" Max, cậu...cậu nói thật trôi trảy."

-" Tớ cũng không biết, có một khoảng thời gian trong ngày tớ rất khỏe."

Vậy là họ quyết định không đi nữa, Will nói về bức tranh ấy, nói rằng cậu ấy đã tự vẽ lại bức tranh đó và vẽ được cả cho bóng đen một mái tóc xoăn ngang lưng.

Lúc này Robin và Nancy cũng đến thăm Max.

Họ vừa gặp nhau ở cửa hàng và cùng nhau đến đây.

Đúng lúc đó, họ đang có í định gọi họ.

Muốn Nancy và Robin đi tra khảo bà Jen và đưa bức tranh này cho bà ấy.

Robin lập tức đồng ý và cùng Nancy đi đến bệnh viện.

Bác sĩ thấy thế lại cho người đuổi về.

-" Chỉ có người nhà mới được vào thăm bệnh nhân này"

-"Chẳng phải lần trước cũng có người lạ được thăm sao?"( lần nhóm bạn El thăm bà)

-" Đó là do họ muốn cho vào, đừng làm ồn nữa"

Bà Jen đột nhiên mở cửa ra: " Cho họ vào đi, tôi khỏe hơn rồi".

Bác sĩ đành phải cho họ vào.

Nancy đưa bức tranh Will vẽ ra cho bà.

-" Bà hiểu ý nghĩa nó chứ?

Bóng đen kia là ai?

Đây là bức tranh Kaylin, con của bà vẽ"

Bà Jen sững người: -"Đó...đó là con gái tôi Tessi"

-" Tôi tưởng bà chỉ có Kaylin là con...

Ohh, Robin hãy nhìn này."

Bức ảnh đột nhiên hiện rõ từng chi tiết của bóng đen.

Một mái tóc xoăn vàng, một bộ váy một màu tím, chiều cao đã thay đổi trở thành một đứa trẻ.

Cả hai sững sờ, mới đầu giờ chiều nay nó vẫn còn một bóng đen.

-" Con bé, nó chết rồi.

À KHÔNG!

Nó chưa chết.

Mới hôm qua, tôi còn nói chuyện với nó."

-" Hả?

Hay là bà nằm mơ sao lại nói chuyện với người đã chết được!"

-" Có lẽ là thế..."

-" Kaylin, nó vẫn còn sống, hãy cứu nó."

-" Bà biết em ấy ở đâu chứ?"

-" Nó ở trong nhà, ở nhà của tôi."

Hai người ra về, Robin thắc mắc: " Sao Kaylin lại ở nhà được nhỉ, con bé mất tích rồi mà.

Sao nó trở về nhà mà không ai biết hết."

-" Không biết nữa, có lẽ chúng ta nên đến đó thử xem sao"

Cả nhóm biết tin, Kaylin có thể có ở nhà nên quyết định đi đến nhà của cô ấy.

Max lúc này lại trở nên yếu đuối và đã chìm vào giấc ngủ.

Mọi người lần này để Dustin ở lại cùng Max.

Căn nhà sau hơn 2 tuần bỏ hoang đã trở nên bụi bặm.

*Cộc...cộc...cộc.

El gõ cửa, không thấy trả lời, cô lại dùng đến năng lực của mình mở cửa.

Khi vào nhà, đồ đạc bị xáo lên, những vật thủy tinh bị đập vỡ toang.

-" Ngôi nhà chỉ bị bỏ hoang, sao lại thành ra thế này, chẳng lẽ Kaylin về thật à."

Có tiếng mở cửa, tất cả lùi ra sau.

Thì ra đó là bác đầu bếp của nhà Kaylin.

Bác trông có vẻ rất khỏe cứ như không có gì xảy ra.

-" Các cháu đến đây làm gì, chẳng phải bà Jen đang trong bệnh viện, ông Pods đã chết còn Kaylin thì mất tích sao.

-" Bà Jen nói rằng Kaylin ở nhà, bọn cháu đến để tìm cô ấy"

-" Nó đi biệt tích có về đâu.

Các cháu về đi"

Nhóm bạn chuẩn bị đi về thì nghe tiếng gọi lớn.

-" Các cậu!!

Tớ ở đây nè"

Tiếng vọng ra từ vườn, đó là Kaylin cô ấy đang tưới cây.

Mọi người mặc kệ bác đầu bếp ngăn cản chạy ra.

Nhưng đến nơi lại chả thấy Kaylin đâu.

Đúng lúc này, Will lại kêu lên đau đớn nhưng còn kèm theo những hiện tượng lạ.
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 9: Will, cậu ổn chứ?


Will cảm thấy có điều gì đấy đang cháy lên trên người cậu.

Cậu lăn ra kêu lên trong đau đớn, Mike lấy một gáo nước lạnh ở vòi phun nước gần đó đổ lên người cậu.

Will từ từ hạ hỏa, người cậu ấy bốc khói.

Bác đầu bếp nhìn Will và lắc đầu: "Các cháu đưa bạn về đi."

Trên đường về, họ thắc mắc về thái độ của bác đầu bếp, của tiếng gọi kì lạ phát ra từ sân vườn liệu có thực sự là Kaylin không?

Về đến nhà, Will kể lại mọi chuyện cho bà Joyce, bà lo lắng cho cậu rồi nói hãy miêu tả lại cơn nóng nực trong người cậu.

-" Con...con cảm thấy có cái gì đó muốn bùng phát trong người.

Nó đau đớn lạ thường, có khi nào...con đã bị hắn nhắm đến..."

-" Không, Will con sẽ ổn thôi dù cho hắn có nhắm đến con thì yên tâm con đã có mẹ và mọi người và sẽ được thoát nạn."

Will ngậm ngùi vào phòng, cậu từ từ chìm vào giấc ngủ.

Lại một giấc mơ, nhưng nó thật huyền ảo...

Nó đẹp lắm, xung quanh là cây cối, rồi còn có cả căn nhà cây bí mật của cậu và các bạn nữa.

Rồi có một tiếng hét cắt ngang.

-" Will.

Cứu tớ, bác đầu bếp bác ấy..."

Cậu tỉnh giấc, đó là khi cậu chợt nhận ra bác đầu bếp thực sự có vấn đề lớn.

Will cầm điện thoại gọi cho El nói hãy đến đó ngay.

Khi El đến nơi và được nghe kể mọi chuyện.

Cô ấy quyết định đi vào khoảng đen ấy để tìm Kaylin, rồi kết quả lại ngoài dự đoán, Kaylin nói rằng El hãy đi theo cô và dẫn cô đến một lối bí mật sau vườn nhà Kaylin.

Lối nhỏ u ám rợn người.

Will sờ lên gáy

-" Hãy cẩn thận, El tớ thấy không ổn"

El khi ấy như người mất hồn, hoàn toàn không thể gọi dậy.

-" El.

Cậu ổn chứ?

Tỉnh lại đi tớ cần cậu giúp!

Ell!"

El vẫn tiếp tục chìm đắm trong không gian ấy, Will thì đang bị một cơn đau khủng khiếp tra tấn.

Bà Joyce kịp đi vào và cố gắng đánh thức El dậy.

Bà thấy người Will nóng lên và lấy một tấm khăn ướt lau cho cậu.

Cơn đau dần nguôi xuống.

Lúc này, El cũng vừa tỉnh dậy, cô thở dốc nói rằng giấc mơ ấy rất chân thật.

Kaylin đã bị rơi xuống một cái hố ở trong lối nhỏ ấy, đúng hơn là một cái bẫy, tiếng gào thét kêu cứu của Kaylin và tiếng kêu cứu của Will đã khiến El bối rối muốn tỉnh dậy nhưng không thể.

Nhưng sau cùng cô vẫn bình tĩnh lại và trở lại.

Họ quyết định trở lại căn nhà đó một lần, nhưng nó thật nguy hiểm.

Bà Joyce thấy vậy bèn nói Jonathan đi vào.

-" Đi một mình nguy hiểm cho anh ấy lắm"

-" Tớ sẽ đi với anh ấy"

-" Không El, cậu sẽ bị gặp nguy hiểm đó"Mike nói.

-" Tớ có năng lực, tớ sẽ hỗ trợ anh Jonathan"

Chiều hôm đó, El và Jonathan đi đến căn nhà đó một lần nữa.

Họ lẻn vào khu vườn khi bác bảo vệ không để í.

Đột nhiên có tiếng chó sủa:

-" Nhà của Kaylin có nuôi chó sao?"

Jonathan hỏi.

-" Không, em chưa từng thấy chú chó nào ở nhà bạn ấy, anh Jonathan"

*Phập*

ANH JONATHAN!!
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 10: Kaylin trở lại


Jonathan nằm đau đớn trên mặt đất.

Thực sự...thực sự có một cái bẫy ở đó.

El nắm lấy dây leo trèo xuống

-" Anh ổn chứ anh Jonathan"

-" Aydaa.

Ừm ừm vẫn ổn, mà chỗ này tối quá."

-" Khoan đã chân anh hình như không ổn lắm đâu"

Nghe tiếng động, có lẽ bác đầu bếp đã đi đến cái hố.

El dìu Jonathan vào góc sau hòn đá lớn ở dưới hố.

Bác đầu bếp cầm một gáo nước đến chiếc hố tối đen và đổ xuống.

Dù đau nhưng Jonathan nghiến răng chịu đựng.

Bác đầu bếp ném chiếc xô xuống rồi đi nhưng cũng để í chiếc dây leo mà El đã dùng để leo xuống.

Giờ mới để ý, ở đó có rất nhiều xô nước.

-" Lần trước, Mike cũng đã giúp Will bằng cách múc một xô nước ở vòi phun nước.

Người của Will quá nóng như muốn đốt cháy cậu ấy không lẽ...Ohh anh Jonathan "

-" Hả?"

Jonathan vừa nói vừa quay đầu về phía sau.

-" Kaylin, là cậu đó ư?"

Kaylin nhếch nhác bước ra, người toàn những chất nhầy nhụa.

-" Cậu ổn chứ?"

"El..."

Chưa nói hết, có một thế lực gì đó kéo El một mạch lê lết, cô gào thét đau đớn.

Jonathan khập khiêng chạy theo ngăn cản thế lực đó

Bị tên vô hình kéo vào một căn phòng tối, El sợ hãi gọi lớn Jonathan và Kaylin.

Đã được vài tuần kể từ khi Enzo và Yuri về nước, lúc Jim đang cố gắng liên lạc với họ nhưng lại không nhận lại được gì.

-" THẢ RA!!

CHÚNG ĐANG ĐẾN" Yuri gào lên để dụ bọn chúng vào.

Tên đội trưởng sồn sồn bước vào thấy không có chuyện gì nên đã đánh đập hai người dã man.

-" Bọn mày không tin tao thì hãy chờ đi, sẽ chẳng thoát được đâu Hahaha" Yuri nói và cười khinh.

-" Nếu bọn mày muốn hãy đánh bọn tao đến chết rồi sẽ chẳng có ai chỉ cho mày cách thoát khỏi căn hầm này khi chúng thoát ra đâu."

Enzo nhắc bọn chúng

-" IM MỒM!!

Bọn mày thì biết gì mà nói."

Hắn lấy tay chọc vào mắt của Enzo khiến ông kêu lên đau đớn.

-" THẰNG KHỐN KIẾP, MÀY ĐANG LÀM GÌ THẾ???"

Yuri tức giận chửi bới nhưng hắn chỉ cười lớn và bỏ đi.

Khi này, một người đồng đội cũ của Enzo đưa cho ông một lọ sát trùng và miếng bông.

-" Nó sẽ hồi phục thôi nhưng có lẽ sẽ không nhìn được rõ như trước."

-"Khoan..

Khoan đã"

Người đàn ông quay lại

-" Có chuyện gì sao?"

-" Anh định giấu bọn tôi à Jim" Yuri nói nhỏ

-" Hả cái gì?

Jim nào tôi là Betden"

-" Đ..úng..anh ấy là..Betden" Enzo nói.

Nói rồi Betden ra ngoài để lại tiếc nuối cho Yuri

-" Giá mà đó là Jim nhỉ, anh ta có thể cứu chúng ta."

-" Không cần anh ấy, ta có thể thoát trước khi chúng thoát ra".

Khi này, Kaylin cũng xuất hiện, cô ấy lần mò được một chiếc chìa khóa và mở cửa căn phòng, El đang nằm đau đớn trên mặt đất.

-" Đó là gì vậy Kaylin"

-" Là...là con quái mà bác đầu bếp nuôi ở đây"

-" Hả?

Nuôi quái?

Chúng ta phải ra khỏi đây."

Jonathan hoang mang."

-" Nhưng nó không hiện nguyên hình, cậu biết mà chúng ta đi thôi"

Kaylin níu tay El, lắc đầu

-" Nếu đi sẽ bị phát hiện mất"

-" Yên tâm, tớ có cách"

Nửa đêm hôm đó, họ lần lên được bên trên, lúc này thì bác đầu bếp đã biết trước dự đoán nên đã đứng sẵn chờ.

-" Chạy đi!!"

Cả 3 chạy nhanh chóng ra ngoài nhà, bác đầu bếp ngoài 50 thì sao có thể đuổi kịp họ.

-" Tớ không tin được ấy, sao bác ấy lại làm thế?"

-" Bác ấy mang mối thù với nhà tớ.

Được mẹ tớ tha thứ nên bác về nhà tớ làm việc"

-" Bây giờ tớ có thể ở đâu?"

-" Tạm thời hãy ở chung với tớ đi" El nói

-" Ồ nhưng sẽ không sao phải không?"

-" Đúng, ổn thôi mà"

El dẫn Kaylin về nhà mình mà kì lạ thay, Kaylin đi như là biết nhà của El rồi vậy.
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 11: Mối đe dọa ập tới


-" Khoan đã sao cậu lại biết nhà của tớ"

-" À tại tớ đã từng qua đây rồi, tớ có một người bạn cũ gần đây, giờ thì cậu ấy đã chuyển đi lâu rồi!

Tớ nhớ hôm đó, trong khi tớ đến nhà cậu ấy có một đám người túm cậu ấy lại và bắt đi"

-" Tớ rất tiếc".

El buồn bã an ủi.

El và Kaylin vào nhà, Kaylin trông có vẻ thích thú.

-" Tớ có thể ăn cái bánh này không?"

Thấy cái bánh trên bàn Kaylin xin El ăn.

Được cho phép, cô ấy ăn như đã không được ăn từ rất lâu.

Cùng lúc đó, có tiếng gõ cửa rất lớn.

-" Ra liền!"

El nói to

El mở cửa ra cũng là lúc Kaylin kịp nói hai từ " Dừng lại" khi còn ngậm trong mồm miếng bánh.

El vừa mở ra đã vội đóng cửa lại.

-" Đó...đó là bác đầu bếp, sao bác ấy có thể tìm đến nhà tớ.

Cậu mau trốn đi Kaylin"

-" Bác đến đây có chuyện gì thế?"

El mở cửa và nói.

-" Kaylin nó đâu rồi? cháu giấu con bé ở đâu?"

-"Cháu không giấu, cậu ấy đã bỏ đi từ nãy rồi"

Rồi bác ấy đẩy cửa đi vào, tìm tòi lục lọi khắp nhà.

Lúc đó, ông Jim về đến nhà thấy thế liền đuổi bác đầu bếp đi.

Sau khi đi được một quãng thì bác ấy có nhìn qua cửa sổ, nơi mà Kaylin đã hé nhìn bác rời đi.

Cô chợt nổi da gà.

Kaylin khi ấy như thoát được một phe to.

-" Tớ..

Tớ có thể đến bệnh viện để thăm mẹ tớ được không?

Bà ấy ổn chứ?"

-" Nhưng họ đang cấm người khác vào thăm bà ấy"

-" Kể cả người nhà như tớ ư?"

-" Thôi được cứ đến đó thử đi."

Vậy là nhóm bạn El đến bệnh viện thì nhận được tin bà Jen đã đột quỵ hôm qua.

Kaylin như sụp đổ, cô quỳ xuống đất không kìm được mà òa khóc.

Nhóm bạn El an ủi và đưa Kaylin về.

-" El vào đây bố bảo chuyện này" Ông Jim nói.

-" Kaylin, con bé nó không bình thường.

Khi nãy, có một người đến nhà mình và nói rằng anh ta nhốt con bé vì nó có thể gây họa lớn."

-" Hả?

Sao bố lại tin ông ta, chỉ là dối trá để đem Kaylin về thôi"

Jim đưa cho El một bức vẽ có kí tên Kaylin.

Nhưng kì lạ thay, đứa trẻ đang cầm tay tên Vecna không ai khác là Kaylin.

-" Đó..."

El cạn lời và cô ấy không thể đối xử bình thường với Kaylin được nữa.

-" Chuyện gì vậy El?"

-" Ừm ừm không có gì, tớ và bố phải đi có việc bây giờ...umm cậu ở nhà trông nhà hộ tớ nhé!"

-" Tớ có thể đi chung không?"

-" Xin lỗi, tớ e là không"

Kaylin ở nhà một mình, cô ấy ngồi trầm ngâm đột nghe tiếng gõ cửa mạnh sau khi El đi tầm 30 phút.

* Đùng!Đùng!Đùng!

-" Cậu à El?"

Kaylin hớn hở chạy ra mở cửa. *Huỵch- Kaylin ngã vào tay một người lạ nào đó.

-" Hả cậu nói sao?

Kaylin cậu ấy là người trong tranh nhưng cậu ấy tóc thẳng mà"

-" Tớ cũng không biết"

Khi này Will đột nhiên lại đau điếng người.

Cậu ngất ngay trên sàn.

Khi mở mắt ra, Will đã thấy Kaylin ở trước mặt.

-" Cậu..

Cậu sẽ cứu được tớ Will à"

-" Không tớ không làm gì được, cậu tránh xa ra!!"

Will giật mình tỉnh dậy sau giấc mơ kì lạ đó.

Đêm hôm đó, đồng hồ điểm 12h đêm, Will như người mất hồn đi thẳng ra ngoài mà không gây tiếng động nào.

Lúc này bên Max cũng có tĩnh động, cậu ấy mở trừng mắt và gọi lớn tên Eddie.

Các bác sĩ đến nơi thấy Max đang co giật nặng liền cấp cứu ngay.

Lucas và nhóm bạn biết tin đến ngay bệnh viện.

Max đang trong phòng cấp cứu.

Khi ấy, Will vừa dừng chân trước cửa nhà Kaylin, ung dung mở cửa đi vào bằng một năng lực kì bí.

Will đến trước chiếc hố sâu dùng một sức mạnh nào đó, thật kì lạ và kéo Kaylin lên.

Bác đầu bếp nghe tiếng động liền ra ngoài cầm theo một xô nước thẳng tay dội vào Will.

Will vẫn tiếp tục, mắt nổi lòng trắng và cùng Kaylin ra ngoài.

Bác đầu bếp gục ngã vì bị Will gạt một cú thật đau.

Bên Max lúc đó cũng có tiến triển tốt, nhịp tim đã đập được bình thường.

Will trong lúc chạy trốn đã đột nhiên tỉnh lại thấy mình đang đứng cạnh Kaylin.

-" Chúng ta làm gì ở đây Kaylin"

Kaylin không nói không rằng chỉ huơ nhẹ tay qua Will và cậu đã gục xuống giữa đường.

Sáng hôm sau người ta thấy Will và đưa cậu vào viện.

Bà Joyce, Jonathan và các bạn biết chuyện liền tức tốc lao đến bệnh viện xem sao.

-" Hả?

Cậu nói cậu đã cùng Kaylin đi ở đường đêm qua và sau đó không nhớ gì?"

Dustin thắc mắc

-" Đúng vậy, nhưng tớ còn thấy một chiếc bóng đàn ông, mái tóc xoăn nhẹ.

Tớ nói điều này nếu không nhầm thì đó chính là anh Edie"

-" Cậu nghĩ là anh Edie thật à?"

Mike nói.

-" Max tỉnh lại rồi, cậu ấy nói rằng hôm qua, Edie đã đến trước giường Max và nói rằng anh ấy sẽ trở lại sớm thôi rồi Max cảm thấy khó thở lên cơn co giật."

Lucas kể lại.

Bên Nga, nó Enzo và Yuri tỉnh dậy sau khi bị đánh thuốc ngủ hôm trước.

Họ nghe một tiếng động lớn bên ngoài hành lang.

Có một tên lính đi vào và mở khóa cho Enzo, làm xong hắn ta vội vã chạy đi.

Họ nghe thấy tên đội trưởng gào thét bên ngoài và thực sự biết chuyện gì đã xảy ra khi đó.
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 12: Cậu làm gì vậy, Will?


Bên ngoài kia tiếng kêu cứu cứ chèn ép lên tâm trí bọn họ.

Cứ đứng đây sẽ không giải quyết được việc gì.

-" Phải đi thôi"- Enzo thì thầm

Hai người cố gắng nhón chân từ từ đi ra ngoài.

Rồi bất chợt, một thứ gì đó trông không giống như con quái lần trước.

Nó khổng lồ lắm, người toàn gai góc lao dồn dập vào Enzo.

Biết chuyện không hay, Yuri lấy máy chích điện chích vào nó nhưng không có tác dụng.

Anh ta bèn chuồn trước qua bên ngoài và trốn trong một cái tủ.

Nước mắt không ngừng rơi, nghẹn ngào thậm chí không khóc ra lời.

Will đã ổn định lại và ra viện, cậu ấy cảm giác như người của mình vẫn yếu ớt nhưng vì không muốn mọi người lo lắng nên đã xin xuất viện trước.

Vậy còn Kaylin, cô ấy giờ ở đâu đây, chắc chắn cô ấy không có điều gì là ổn cả.

- " Will!

Tự nhiên đơ ra thế, cậu ổn không?"

El hỏi

-"Ờ ờm tớ ổn.

Nhưng... nhưng Kaylin cậu ấy thì sao rồi nhỉ.

Tự nhiên tớ thấy lo lắng cho cậu ấy, vì sự việc ngày hôm qua nên tớ nghĩ cậu ấy đang không ổn và chí ít là đang tức giận"

Đang trên đường về thì từ đâu ra xuất hiện những con chim to lớn, người cứ như là những cây kim sắc nhọn châm lên vậy.

Nó ồ ạt lao vào xe của bà Joyce.

Xô đẩy xe một lúc nhưng lại rời đi, khi này nó vứt lại một vật gì đó đen xì.

Trông giống như vỏ của quả óc chó, vì nhìn thấy đầu tiên nên Will đã kịp thời bắt lấy và không lí do gì giấu ngay vào túi quần.

Đêm hôm đó, người của cậu lại tiếp tục, cảm giác cứ đau đớn như là bị ai châm chọc nhưng cũng rất nóng nực và mãnh liệt.

Cậu cầm một hộp thuốc lên, mở ra và uống 3 viên thuốc trong đó.

Cơn đau cũng nguôi dần nhờ tác dụng của thuốc lấy từ bệnh viện.

Bình tĩnh một hồi và rồi nhớ ra rằng có một quả óc chó trong túi quần.

Cậu vội nhìn vào máy giặt, thấy quả óc chó đã vỡ ra và có một tờ giấy bị ướt nhũng.

Cậu mang về phòng và sấy khô nó trong một thời gian khá lâu.

Đó cũng là lúc cậu thấy dòng chữ đậm đà từ màu mận đỏ "leave, come here"

Ngày hôm sau chính là ngày Valentine.

Các cặp đôi thì ào ạt đi trên đường.

Nhưng El thì mãi chẳng thấy Mike đâu thay vào đó lại được Will làm socola đen để tặng.

-"Hả?

Cậu biết làm bánh ngon như thế này từ bao giờ thế?"

-" Việc gì cũng có thể El à, tớ đã sử dụng google để tìm cách làm.

Thực sự rất hiệu quả nhưng tớ đã bỏ quá nhiều rượu vào đó đấy nên cậu cứ từ từ mà ăn thôi nhé.

À để tớ gọi cả mọi người đến thưởng thức và đánh giá được không?"

-"Ờm... sao cậu không nói trước chứ, tớ sẽ bị say mất hehe.

Tớ đang chán đây nè, Mike có vẻ đã quên hôm nay là Valentine rồi Will à.

Cậu ấy tệ thật!"

Cùng lúc ấy, có giọng nói hét lớn: " HẢ?

ÔI TỚ THẬT TỆ NHỈ!"

-" Gì đây, một cậu trai mặc vest, trên tay cầm một hộp socola và một bó hoa...dại chăng?

Từ từ, cậu ấy còn có khuôn mặt của Mike..?"

Will vừa giả vờ thắc mắc vừa cười nhẹ.

El chạy ra ôm Mike và nói rằng quả là không thất vọng về cậu ấy.

Dustin cũng quá ngán ngẩm cảnh này rồi, cậu ấy và Will đang ngồi ăn socola rồi nhìn hai người tình tứ với nhau phát ngán.

Ít ra Suzie cũng vừa mới tặng Dustin một hộp kẹo ngọt, còn Will thì chẳng có ai tặng gì.

-" Thôi được rồi chúng ta nên kết thúc.."

-"Hả, cậu định đuổi bọn tớ về?"

Mike có vẻ bức xúc và giận dỗi.

-" Kết thúc khởi đầu và bước vào bữa tiệc cùng tớ nào."

El nhấn mạnh

Cả hội hô to trong vui sướng.

Jonathan và Nancy cũng vừa từ cửa hàng về với một tâm trạng khá vui vẻ.

Có vẻ hai người này cũng sẽ đi theo họ đến khu cắm trại rồi vì chẳng ai có bằng lái xe trong số họ cả.

-" Chờ đã, cái xe nhỏ này sao mà đủ chứ?"

*Bipppp....Bipppp

-" ĐỪNG ẤN NHIỀU CÒI NHƯ THẾ ARGYLE!"

Ồ vâng, tất nhiên là một khứa tóc dài nào đó cùng chiếc xe bán bánh pizza.

Chỗ cắm trại lần này là ở khu công viên mới xây gần nhà.

Mike và El cùng nhau đi khám phá khu trò chơi mới.

Nancy và Jonathan cũng đi tìm đồ uống cho lũ trẻ.

Chỉ còn Will và Dustin, hai kẻ cô độc ấy cũng không biết nên vui hay nên buồn.

-"Nếu buồn thì có lẽ là vì không có người thương, còn vui là vì có thể ngồi đây ăn socola thay vì nhấc mông đi khắp nơi"- Dustin nói một cách ngốc nghếch và Will chỉ biết cười trừ trước sự ngây thơ của bạn mình.

-" NÀY!!

DUSTIN TỚ ĐÂY" Hả?

Là Suzie vậy chắc hẳn Will lại phải cô đơn rồi

-" Xin lỗi cậu nhé Will, nếu ngồi lâu quá sẽ bị bệnh đó vậy nên tớ sẽ đi ăn một chút kem và mua về cho cậu 1 chiếc.

Chờ nhé!"

Will cạn lời về những người bạn của mình, đành ngậm ngùi ngồi ăn socola một mình và nghe một số bài hát thư giãn.

~ Walking to the place

You snatch me from the waist

My heart, it started racing

A crowd across the way....~

Thời gian bỗng như ngưng đọng lại vài giây, cậu thấy một bóng dáng quen thuộc.

Một cô gái tóc ngang vai đen nháy.

Với đôi mắt óng ánh nhưng chỉ được trong giây lát, người đó đã lui về trí nhớ cậu như một mộng tưởng và không có thật.

Cậu chạy theo bóng dáng đó, "chính là cô ấy, người đã biến tôi thành một kẻ kế thừa"
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 13: Tớ lại bắt được cậu rồi!


-"Các cậu về sớm thế?"

-" Ơ...

Will, mặt của cậu bị sao vậy?"

El lo lắng dò hỏi

Trên mặt Will xuất hiện một vết rạch lớn, e là do những cành cây xung quanh công viên gây ra.

Vì thực chất họ chỉ đang hoàn thiện công viên chứ chưa thực sự dọn sạch sẽ những cái cây cùng tán lá rộng gần đó.

Vì nghe nói người dân đã phản đối chặt chiếc cây cổ thụ lâu năm ở trước cửa vào của công viên.

Người thì đồng ý vì được đền bù, người thì không chạy trốn khỏi những khúc ca của những kỉ niệm nên hoàn toàn tìm mọi cách để ngăn chặn việc công trình chặt chiếc cây đó.

Đứng trước cái cây to lớn ấy, Will bỗng nhiên cảm thấy sự quen thuộc ngẫu nhiên mà xuất hiện nhưng cũng ngẫu nhiên biến mất.

Nhanh nhạy như một con khỉ, Will leo lên cây và ngồi đó, ngồi đến khi thấy bóng dáng của những người bạn.

Đến khi quyết định trở lại công viên chờ mọi người, có lẽ cũng đã vô tình gây ra một vết tích không nhỏ trong lúc leo xuống.

Vết thương hằn sâu vào trong mặt Will.

-" Cậu ổn chứ?

Để tớ tìm thứ băng bó giúp cậu nha.

Anh Jonathan cũng gần đến rồi" El vừa nói vừa xem qua vết thương cho Will

Will bỗng hất tay El ra một cách mãnh liệt, rồi có vẻ tức giận và khó chịu:

-" TỚ ỔN!

ĐỪNG COI TỚ NHƯ ĐỨA CẦN SỰ BAO BỌC NỮA ĐƯỢC CHỨ!!"

Cả nhóm cũng khá bất ngờ trước hành động này của Will, nhưng Dustin lại tỏ vẻ khá mừng vì nghĩ cậu ấy cũng ra dáng đàn ông và cần một cô bạn gái rồi.

Mike cũng thấy thế nhưng El lại thấy rất lạ.

Chỉ mới lúc nãy, hai người con ăn socola, cười đùa và thậm chí còn chơi oẳn tù tì làm mặt xấu mà.

Bây giờ cậu ấy lại thay đổi như một bước ngoặt.

Tuy nhiên El cũng không nghĩ gì nhiều sau khi nghe lời chứng thực của 2 cậu bạn.

Cả nhóm cuối cùng cũng lên xe chuẩn bị đi về.

-" Nhắc mới nhớ, khi nãy anh tóc dài đó đi đâu vậy?"

Dustin hỏi

-" À cậu ấy đi cùng anh chị để thưởng thức một số món, à bánh của em này Will" Jonathan nói

-" Em không thấy đói" Câu trả lời ngắn gọn của Will nhưng lại khiến anh trai cậu cảm thấy hơi lạ.

Là một người ít nói nên Will ít khi dám từ chối ai.

Trong căn phòng trật hẹp dự trữ lương thực, Yuri cố gắng kìm nén sự ân hận và ăn lấy một cái bánh Eggo.

Đã 1 ngày ông chưa dám bước ra khỏi cửa kể từ khi nghe thấy tiếng thét khóc của người bạn đồng hành suốt bao lâu.

Nghĩ lại những lần cùng anh bạn đó đi siêu thị, nói dối tên đội trưởng và suýt cười bò vì sự trêu trọc ấy.

Yuri lại càng thấy những giọt nước mắt như muốn tuôn trào, sự căm thù và ân hận như muốn trỗi dậy, trả thù cho người anh em của mình.

"ĐẾN ĐÂY ĐI BỌN GIẶC!!"

Vừa hét lớn vừa cầm một khẩu súng lớn ở xác một tên lính canh gác phòng lương thực.

Rồi từ đâu, tiếng huỳnh huỵch, huỳnh huỵch, rồi dần dần nó to dần lên.

Sự dồn dập khiến ông không thể cản phá kịp, chỉ kịp bắn mấy phát súng vào tay thứ quái vật mình đầy gai ấy.

Tiếng hét lại càng thu hút thêm nhiều quái hơn, tiếng chạy xen lẫn lên nhau như sắp giẫm đạp những cái xác khắp hành lang.

Ông ta vừa sợ nhưng vừa hận, cầm súng tỉa xả liên tiếp vào chúng, những cái xác chồng chất lên nhau như nhưng đống giấy vụn.

Rồi chúng tan biến, tan biến chỉ sau vài phút.

Nhưng có một thứ, chính là sinh vật gai góc ấy.

Nó lao đến Yuri như điên loạn, vồ lấy ông.

Chỉ trong phút chốc, ông bỗng quên hết tất cả, tất cả những gì ông đã trải qua đến từng ấy tuổi cùng những người bạn đồng hành của mình.

Cuối cùng ông cũng có thể nhỏ lệ, giọt lệ kìm nén bấy lâu nay, thứ nước mắt luôn bị thay thế bởi nụ cười ngốc nghếch, phờ phạc của một tên buôn đủ thứ đồ.

Will nằm trên giường, trằn trọc nghĩ về người bí ẩn đó.

Một cô gái có sức hút diệu kì, gần như đánh tan đi sự tự ti nhưng lại thay vào đó là cái bồng bột, vô tâm.

Phải chăng đó chính là Kaylin, người mà cậu luôn tìm kiếm chẳng vì lí do gì.

Cô ấy đã mất tích khá lâu rồi, chẳng ai tìm được, cũng chẳng ai để ý nữa, tại sao vậy?

Chẳng lẽ có mỗi mình nhớ về sự tồn tại của Kaylin sao?

Vùng cấm chỉ toàn màu đỏ kia cũng được mọi người làm lơ, thậm chí đến El cũng coi nó như một hiện tượng lạ không nên để ý.

Bức vẽ lấy được ở nhà Kaylin vẫn còn trên bàn, cậu lại nhìn thấy nó sau một thời gian lâu không ngồi vào bàn học.

Chính lúc này, một cảm giác quen thuộc đã đẩy cậu nhớ đến khung cảnh khi ở nhà của Kaylin.

Cô ấy cũng có cùng những sở thích với cậu, có cùng hoàn cảnh khi cũng từng bị cô đơn.

Nhưng chỉ tiếc là cô ấy không còn bố mẹ, còn cậu vẫn còn người mẹ đã hi sinh rất nhiều vì các con.

Nghĩ đến cảnh các bạn coi mình như một đứa trẻ, Will cảm thấy rằng Kaylin mới chính là người thật sự phù hợp để làm bạn của cậu.

Gần như suy nghĩ đó đã đè lên bao nhiêu kỉ niệm tươi đẹp cùng với các bạn của mình, Will bất chợt có một mong muốn.

Đó chính là đi vào vùng cấm, vì có một linh cảm gì đó cứ thôi thúc cậu vào đó để tìm thấy ánh sáng của mình.

12 giờ đêm, một bóng dáng e thẹn nhưng cũng rất quả quyết đang ngồi trên chiếc xe đạp của mình cùng ánh đèn nhỏ gắn ở đầu xe, cậu ấy đang đi đến nơi mà cậu cho là ánh sáng.

Thứ ánh sáng tưởng chừng như cần tránh xa mà lại thu hút cậu đến lạ thường như một cơ hội trở thành phiên bản khác của mình.

Ánh đèn pin soi rọi vào từng góc của khu rừng tối om đầy ánh đỏ li ti.

Từng bước chân của Will đều vững chãi, bước đến và dừng lại ở một cái cây.

"Will.... tớ ở trong này".

Tiếng gọi the the lại vang lên trong tâm trí cậu.

"Đó...

đó chính là tiếng của cậu ấy, của Kaylin".

Cái cây to lớn mở ra một cái hố to, khiến cậu lọt xuống đó một cách nhanh chóng.

Đến khi mở mắt ra thì người đầu tiên cậu thấy đó chính là cô gái mà cậu vốn tìm kiếm, Kaylin.

-" Cậu... cậu làm gì ở đây vậy Kaylin.

Tớ đã tìm cậu trong một thời gian rất dài, nhưng cậu đã làm gì với tớ vậy, tớ gần như đã quên hết mọi thứ về cậu, gần như... biến thành bọn họ."

-" Bọn họ?

Ý cậu là các bạn ấy ư?

Thực ra tớ không làm gì cả, chỉ là...."

-" Chỉ là sao?"

" Chỉ là bây giờ mới là lúc tớ sẽ phải làm gì đó...

Xin lỗi cậu, Will!!"
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 14: Chàng trai tóc rối xoăn


Trong mơ màng, giọng nói của El vang lên trong đầu Will "Will, cậu nghe thấy chứ?

Làm ơn nói...cho..tớ...biết..........đâu?" .

Nhưng nó cứ nhỏ dần nhỏ dần đến khi không còn nghe thấy gì nữa.

Từ từ mở mắt ra, cậu thấy mình nằm trên một bãi cỏ, xanh mướt, cùng những làn sương mờ mà khiến người ta nhìn vào chẳng muốn thoát ra.

-"Đây là thứ thôi miên gì vậy?

Ơ nhưng còn Kaylin, cậu ấy...?"

Will vừa thắc mắc vừa nhìn xung quanh tìm kiếm.

Những giai điệu bài hát lại nổi lên trong tâm trí cậu.

Vừa hoảng sợ vừa tò mò, Will đi xung quanh tìm tòi thì thấy một túp lều dựng giữa làn cỏ ấy.

Khi bước vào lại càng ngỡ ngàng hơn lại thấy những thứ khi xưa, chúng đã từng còn đó, từng là một phần quan trọng trong đời cậu.

Là nơi trú ẩn của cả nhóm chỉ khi có 4 người.

Bất giác rơi lệ, cậu lại nghe được tiếng gọi to tên của mình.

Rồi bóng dáng quen thuộc.

El chồm dậy khỏi bồn tắm với sự dò hỏi của mọi người.

Bà Joyce với sự lo lắng hiện rõ trên mặt vội vã hỏi:

-" Sao?

Con có thông tin gì không?"

-" Con thấy cậu ấy...trên một vùng cỏ xanh mướt và rồi cơn đau đầu vụt đến với con.

Thật sự là con cảm nhận được sự nguy hiểm."

-"Con không cần cố đâu El, nhưng có lẽ ta đã quên một nơi mà ta nghĩ là mấu chốt của mọi chuyện" Ông Hopper nói.

Lucas có mặt ở đấy dường như biết điều gì đó hét lớn:

"A, LÀ VÙNG CẤM Ạ?!"

Trong khi mọi người đang chú tâm đến người bạn ít nói, Max đã có một chút động tĩnh tại bệnh viện.

Cô bỗng phút chốc rút ống truyền nước và thản nhiên đi bộ trên hành lang bệnh viện.

Rồi cũng đi đến một nơi nào đó mà đến cả các bác sĩ dù hết sức tìm kiếm và nhấn còi báo động cũng không thể thấy được.

Lúc này nhóm bạn cũng xuất hiện và bước vào trong vùng cấm một cách dễ dàng như nhận được sự cho phép.

Nhưng từ khi bước vào El đã có cảm giác như ai đó theo dõi mình.

Thường xuyên đột ngột quay ra sau nhưng cũng chẳng thấy ai.

Cả nhóm đi sâu vào trong rừng cùng với hi vọng sẽ tìm được người bạn của mình.

Những điều cậu ấy làm hôm trước đã khiến họ thấy kì lạ nhưng cũng không thể tâm nhiều.

-" Tớ nghĩ là do ả ta" Dustin nói

-"Ả nào?"

-"Thì là ả Kaylin đó.

Cứ thế mà bỏ đi kiếm tìm mãi không được.

Thực chất chỉ là một thứ gì đó xấu xa.....

Nhưng từ từ, tớ đã chợt nhớ ra đến Kaylin.

Trong suốt thời gian qua có lẽ chúng ta đã quên sự có mặt của cô ấy và buông thả cảnh giác."

Nghe vậy cả nhóm mới ngẩn người, bỗng nhỡ ra sự trùng hợp nóng nực trong người Will và sự mất tích đột ngột không mở ra một sự tìm kiếm của Kaylin.

Chẳng lẽ lại bị tẩy não bởi cô ta.

Và giờ đây đến khi nhớ lại thì cô ta đã đem một người rất quan trọng của họ đi.

Trong khi ấy, Will cũng ngồi trong lều và thấy một bóng dáng quen thuộc, bóng dáng đó không thể nhầm lẫn vào đâu được.

Trong tâm trí của Will, Kaylin chính là hình tượng và cũng là ấn tượng của Will về một người bạn khác giới.

Túp lều bỗng mở ra, cô ấy ngồi xuống cạnh Will.

Tim cậu không ngừng đập loạn nhịp, phải chăng đây chính là tình yêu hay chỉ là một cảm giác được ngồi cạnh thần tượng.

-" Nếu cậu thắc mắc tại sao cậu lại ở đây.

Trước hết, tớ xin lỗi vì đã xuất hiện trong cuộc đời cậu để cậu ngày đêm nhớ về một khoảnh khắc nào đó giữa tớ và cậu.

Các bạn của cậu đang đến, họ sẽ cứu cậu khỏi cảnh họa hoàn này.

Nhưng tớ không biết sẽ có hậu quả gì."

Kaylin nói một cách trôi chảy như đã học trước.

-" Cậu, cậu đã làm gì vậy?

Cậu làm gì tớ và đẩy các bạn của tớ vào một nơi nguy hiểm?

Cậu... chính là mấu chốt của mọi thứ."

-" KHÔNG PHẢI NHƯ VẬY!!!.... nếu thế thì tớ không phải bạn của cậu à Will?

Tớ chỉ muốn có một cuộc sống bình thường thôi.

Như cậu vậy, tại sao cậu có thể thoát khỏi hắn mà tớ thì không?!?

Tớ biết cậu chính là lựa chọn tốt nhất mà.

Tớ còn nhiều thứ để lo hơn cậu."

Hét lớn nhưng rồi lại giữ bình tĩnh, Kaylin nói tiếp.

-" Cậu nói cái gì vậy Kaylin?

Tớ có rất nhiều câu hỏi muốn cho cậu biết.

Cậu chính là người trong ảnh, tớ biết mà.

Nhưng tại sao, tại sao cậu lại gây ra những hậu quả đối với bọn tớ.

Còn anh Eddie, anh ấy đâu tớ biết cậu giữ anh ấy mà."

-" Đúng vậy, tớ giữ anh ấy đấy.

Giữ anh ấy như một món đồ chơi.

Cậu biết những con rối mà, giờ anh ấy chỉ là cái xác vô hồn cho tớ điều khiển thôi.

Không thể sống lại được nữa, còn những gì các cậu thấy chính là anh ấy nhưng không còn ý thức và bị điều khiển dưới tay tớ đấy.

Giờ thì sao nào, cậu biết hầu hết mọi thứ về tớ, nên cậu được phép đưa ra hai lựa chọn."

-" Chọn??

Tớ không phải con rối của cậu đâu Kaylin!!

Lấy thứ chết tiệt ấy ra khỏi người tớ, đừng biến tớ thành người như cậu."

-" Người như tớ?

Mất cha, mất mẹ, mất em gái, và giờ đây chính là lúc mất chính bản thân mình à?"

Một khoảng lặng bỗng bao trùm lấy cuộc trò chuyện của hai người.

Will như nổi lên trong mình sự thương cảm nhất thời.

Nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mơ, cậu cố gắng nhắm mắt mặc kệ ánh mắt tò mò của Kaylin.

-" Được rồi, mọi chuyện dừng lại ở đây thôi."

Kaylin nói một câu rồi biến mất, Will cũng không còn ở túp lều cùng những làn sương nhẹ.

Cậu lạc vào vùng cấm kia, mở mắt ra rồi cũng nghĩ chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ.

" WILL!!

BỌN TỚ Ở ĐÂY NÀY"

Will nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, chạy lại chỗ các bạn với gương mặt còn vết thương chưa khỏi.

Dường như suy nghĩ của cậu cũng thay đổi theo sau khi biết những gì Kaylin làm.

Không nghĩ rằng cậu cứ đâm đầu vào người bạn ấy.

Người bạn đã phá hủy một cuộc sống yên bình của họ.

Nhưng thật sự tâm trí cậu cũng không thể quên sạch những gì vừa xảy ra, những gì về Kaylin.

Người mang một hi vọng ở chàng trai nhút nhát.

Ngay lúc ấy, khi mà tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, một tiếng *Ầm* lớn xuất hiện phá tan sự vui vẻ.

Kaylin cũng bước ra từ một vật nhìn như một vỏ hạt óc chó.

Cả nhóm sốc tức thời, nghĩ rằng đã xong xuôi mà không để ý đến người bạn của mình, Will.

Cậu ấy đang nóng lên khắp người, mắt chuyển đỏ, bay lên không trung như là cách mà Max bị đày đọa khi trước.

Cả nhóm lo lắng và bất ngờ, El tìm cách tháo sợi dây đỏ cuốn quanh cổ Will ra bằng sức mạnh nhưng thực sự không có tác dụng gì.

-"Các cậu, tớ đã tưởng chúng ta là bạn!"

Càng nói, Kaylin càng sử dụng sức mạnh, một sức mạnh khiến El cảm thấy sự quen thuộc.

Như là đã từng thấy nó ở một người bạn.

Bỗng nhớ ra điều gì đó, El hét lớn "ANH KHÔNG LÀM GÌ SAI, HENRY".

Khi ấy, Kaylin bỗng thả Will xuống như một sự ép buộc.

Nhưng Will, cậu ấy vẫn cảm thấy được sự nóng rát trong mình.

Kaylin rơi lệ, quỳ xuống khóc như một đứa trẻ bất hạnh.

Có vẻ cuộc đời của cậu ấy đã quá đủ khổ sở rồi.

Nhưng cũng vì vậy mà Kaylin lại càng quyết tâm, nghĩ lại người anh kia, người anh từng dạy dỗ mình với cái tên Henry.

Cô lại càng muốn lôi Will về phía của mình.

Will cũng không còn đau đớn nữa, nhưng cậu ấy bắt đầu biến dạng.

Vết thương khi trước lại càng lan to hơn.

Cả nhóm như muốn khóc thét, El không biết phải làm gì lúc này cả.

Cô hoảng hốt hất Kaylin về phía cái cây, cố gắng đứa Will xuống.

-" XÉ BỨC TRANH ĐI!!

XÉ BỨC TRANH CÓ CHỨA KAYLIN ĐI!!"

Lúc này một giọng nói quen thuộc cũng vang đến.

Đó.. là Max.

Cậu ấy đã tỉnh lại và đến đây sao?
 
Stranger Things 5 ( Home Made)
Tập 15: Thì ra... cậu không như tớ nghĩ


Cả nhóm khi thấy Max có thể đi lại được không biết nên vui hay buồn.

Vội vã nghe theo tìm đến bức tranh mà Max nhắc đến.

El thấy có một tờ giấy ở xe đạp của Will.

Vội vã chạy lại tìm xem.

Đó không sai vào đâu chính là bức tranh hắn cầm tay một cô gái nhưng nó đang dần chuyển sang một chàng trai.

El xé được một nửa bức tranh nhưng đã không kịp nữa.

Will đã biến mất khỏi đó.

Không gian ngưng lại, giọt nước mắt của El nhỏ xuống từ từ.

Đôi mắt nhìn thẳng vào hư vô, khụy gối xuống mặt đất khóc nghẹn.

Chỉ vì chậm vài giây đã không còn cứu được cậu ấy nữa.

Kaylin cũng chỉ nhìn một cái rồi thỏa mãn rời đi.

Cả nhóm bạn như sụp đổ, ai cũng ngấn lệ khóe mắt.

Chẳng lẽ tất cả những kỉ niệm kia lại dễ dàng bị xóa bỏ đi vậy sao.

Chỉ vì một người, một người bạn xa lạ đã lôi kéo cậu ấy đi.

-" Thực ra đó cũng phần nào là ước nguyện của cậu ấy.

Các cậu ạ....

Trong thời gian tớ nằm trên giường bệnh, tớ chỉ là đang lạc vào một thế giới khác.

Một thế giới đầy đẹp đẽ, có bãi cỏ xanh mướt và làn sương mát cùng những kí ức tốt đẹp.

Cậu ấy... có lẽ đã chấp nhận nơi yên bình đó rồi."

Max trầm ngâm nói.

Khi ấy họ mới chợt nhận ra, trong một khoảng thời gian chìm trong biển hạnh phúc, họ đã quên đi người bạn ấy-một người nhút nhát nhưng lại hiểu chuyện.

Nghĩ cơ hội đã kết thúc và Will đã chọn con đường riêng cho mình.

Mọi người vẫn không thể chấp nhận sự thật.

Bà Joyce òa khóc, cho rằng tất cả là tại mình mà đã đánh mất cậu con trai nuôi lớn gần 20 năm trời.

Người mẹ này nhất quyết muốn ở lại đó.

Nhưng dường như mọi thứ đã trở lại bình thường, vùng bị Vecna chiếm kia cũng đã biến mất dần.

Chỉ là thiếu đi một ai đó, một người sẽ không bao giờ bị lãng quên theo thời gian.

Enzo và Yuri đã bị vùi lấp trong đống hoang tàn kia.

Căn cứ cũng vì cảnh báo mà bị phá hủy.

Người ta tập trung lại khu vực đổ nát để tìm kiếm thi thể.

Đội cứu hộ cũng tập trung lại đó.

Mùi thối rữa từ các sinh vật kì bí cũng xộc lên mũi mọi người, không ai ngửi nổi.

Cánh cổng ranh giới giữa hai thế giới cũng bị lấp lại và chẳng ai có thể tìm thấy nó nữa.

Mọi chuyện đã kết thúc thật rồi sao?...
 
Back
Top Bottom