Khác Starry Night

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
276597052-256-k496987.jpg

Starry Night
Tác giả: Cursed_team
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Magic/Fantasy/Romance/Tragedy/Comedy/Mystery
Thế giới tràn ngập phép thuật
Sự sống là nguồn ma pháp vô tận.

Bí ẩn và huyền diệu, những bí mật đen tối nhất dần vén màn bước ra ánh sáng.

Khi con người đạt đến đỉnh cao sức mạnh, họ sẽ khao khát những thứ của thần thánh.

"Được tồn tại vĩnh cửu có phải là một cái kết tốt đẹp?"



tragedy​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • jeongri; the last night.
  • Arknights
  • FIC Myg Ksj Knj - last nightt
  • [ Arknights]: Phantom of The Past
  • [ 12cs - bl ] Night Fall
  • Con Gái Của BlackNight
  • Starry Night
    1.1. Khởi đầu


    Nắng dịu xiên qua những ngọn cỏ đượm sương sớm, gió thì thào thổi những cánh hoa xác xơ đi xa mãi, bầu trời lặng im như mặt hồ mùa thu.

    Sau cơn bão dữ, bình yên lại trở về nơi đây.

    "Đói..."

    Một âm thanh rên rỉ vang lên trong khu rừng ẩm ướt, người thanh niên đang nằm lê lết trong con đường mòn, tóc tai rối bù, cả người lem luốc bùn đất, cố gắng bò đi trong vô vọng.

    - Chết...

    đói... mất...

    "Có ai đen hơn mình không?

    Ngày đầu lên khơi đi khỏi quê nhà thì gặp bão, mấy ngày sau thì liên tiếp gặp quái vật biển, sau đó rơi hết đồ ăn ra ngoài.

    Hôm sau lại gặp bão và lật thuyền.

    Mình đã cố bơi và may mắn dạt được vào một đảo gần đó, sau biết bao nhiêu gian khổ mình đã vượt qua như vậy không lẽ lại phải chịu đói chết ở đây sao??"

    - Này cậu trai gì đó ơi?

    Anh đang bị sao vậy?

    Trong lúc đang mải mê suy nghĩ xem nên nằm dáng nào để khi chết cho nó thật ngầu, bỗng một tiếng nói trong trẻo vang lên phá tan cái sự yên tĩnh...

    à không hẳn là yên tĩnh lắm vì bụng cậu nãy giờ đang réo liên tục như sổ số kiến thiết đây.

    Cố gắng hết sức bình sinh để ngẩng đầu lên tìm kiếm chủ nhân giọng nói, để rồi cậu choáng ngợp trước vẻ ngoài của người đó.

    Là một cô bé chừng mười ba mười bốn tuổi với mái tóc dài màu bạch kim sáng bừng trong nắng hạ, nhưng điểm thu hút cậu nhiều nhất chính là đôi mắt to tròn xinh đẹp ấy.

    Màu xanh trong veo hòa làm một với nền trời sau bão, lấp lánh và lộng lẫy như viên Sapphire dưới ánh dương.

    Chiếc váy xòe màu xanh nước tô điểm thêm cho sự kiểu diễm vốn có, thêm tay áo với ren bồng bềnh, trông cô như một tiểu thư đài các, con của những quý tộc bá tước giàu có nào đó.

    Nhưng mà mấy cái vấn đề kia sớm đã bị cậu đá bay ra khỏi não, ngay khi cậu ngửi thấy mùi thơm trong cái bao giấy đang nằm trên tay cô bé kia.

    - Anh...

    đói...

    Cậu thều thào nói, quả nhiên là còn không đủ sức để nói năng đàng hoàng, không biết liệu người ta có nghe thấy không nữa?

    Đang mơ màng thì cậu cảm nhận thấy có hơi ấm nóng ở lòng bàn tay, là cái mùi hương đó, không màng tất cả cậu thảy luôn cái ấy vào trong mồm rồi nhai nhoàm nhoàm, sau đó lại bắt đầu sốc vì độ ngon của nó, vị ngọt tan chảy trong đầu lưỡi khi anh cắn trúng lớp bột bên ngoài, thật sự là ngon quá đi!!

    Sau khi ăn được một cái bánh thì cuối cùng cậu cũng có lại một chút sức lực rồi.

    Ngồi dậy nhìn về phía bịch bánh trên tay cô bé kia, nhưng chợt nhớ ra đó là đồ của người ta, cậu bối rối quay mặt sang chỗ khác.

    Không thể cứ vô liêm sỉ xin hoài được, cậu đói, tuy nhiên không lẽ một thằng con trai còn tay còn chân như cậu lại đi xin ăn một con bé?

    - Này!

    Cho anh hết đó.

    Có vẻ như ánh mắt của cậu quá rõ ràng đến mức cả một đứa trẻ cũng nhận ra được khiến cho cậu có chút ngượng ngùng, nhưng thấy được người ta có thành ý đưa cho cả túi cộng với cái bụng đang réo đến thảm thiết này, cũng thật khó khăn để đưa ra sự lựa chọn, vì cái bụng hay cái liêm sỉ đây...?

    Cuối cùng vẫn là đưa tay nhận bịch bánh.

    - Anh ăn từ từ thôi.

    Cô bé ấy vỗ vai cậu, kiên nhẫn chờ cậu xử lý hết túi bánh mới bắt đầu hỏi.

    - Anh từ đâu đến vậy?

    Sao lại ra nông nỗi này?

    "Mình có nên kể cho cô bé biết không?

    Như vậy sẽ thật mất mặt, nhưng cô bé là dân địa phương, có thể sẽ giúp mình được gì đó.

    Vả lại cô bé là ân nhân của mình mà, mình nên tin tưởng cô ấy chứ!"

    Nghĩ như vậy, nên cậu cũng nhanh chóng thành thật trả lời.

    - À... anh mới rời quê nhà bằng thuyền, chỉ có một mình anh thôi.

    Trong những ngày lênh đênh trên biển thì anh gặp bão và rất nhiều quái vật, lần bão gần đây nhất thì thuyền của anh bị lật, làm rơi hết đồ ăn và mọi vật dụng mang theo của anh.

    Anh bơi được vào đảo này... sau đó anh bị lạc trong rừng.

    - Ồ, anh bảo là anh mất hết đồ đạc mang theo rồi à?

    - Ừm... kể cả tiền...

    Nên em có biết đường đến ngôi làng nào gần đây không?

    Anh cần kiếm việc làm.

    Cô bé trước mặt cậu ngẫm nghĩ gì đó rất lâu, rồi mới chầm chậm đáp.

    - Anh cần tìm công việc phải không?

    Hay là anh đi với tôi, chỗ này đang rất cần người.

    Người đang ngồi trên mặt đất kia lập tức vui vẻ, lụi cụi đứng dậy phủi bùn đất khỏi quần áo.

    - Trước khi đi, anh cho tôi biết tên anh là gì được không?

    Nở nụ cười rạng rỡ, cậu tự tin giới thiệu.

    - Anh tên Lilou Alexander, em có thể gọi anh bằng tên.

    Cảm ơn em rất nhiều đã giúp đỡ!

    Vậy em tên gì?

    Thấy người đối diện cởi mở như vậy, cô cũng mỉm cười thoải mái.

    - Tôi tên là Charlotte, Charlotte De Atheus.

    Anh cũng có thể gọi tôi bằng tên.

    Trong một thoáng nào đó, tim cậu đập lỡ mất vài nhịp.

    Liệu có thứ ánh sáng nào trên thế giới này có thể so nổi với ánh hào quang tỏa ra từ nụ cười của nàng ấy không?

    Đây là lần đầu tiên trong suốt mười tám năm cuộc đời, Lilou có cảm giác thổn thức kì lạ này.

    Cậu cũng không ngốc đến độ không biết mình đang rung động.

    Nhưng đó là một cô bé... một cô bé còn chưa vị thành niên.

    Cậu vung tay tự vả vào mặt mình cái bốp làm Charlotte bên cạnh giật mình, lập tức kéo tay áo ngăn cậu lại.

    - Anh bị làm sao vậy?

    - Anh đang tự kiểm điểm bản thân thôi, không sao đâu.

    "Mày bị gì vậy?

    Đó là một cô bé, mày đang rung động trước một cô bé đó, tỉnh lại ngay, tỉnh lại ngay Lilou."

    - Đi theo tôi nào.

    Charlotte dịu dàng cầm lấy cổ tay cậu kéo đi làm mặt cậu nhanh chóng nóng lên, vài vệt đỏ xuất hiện trên gò má.

    Từ đằng sau ngắm nhìn bóng lưng nhỏ nhắn phía trước, mái tóc dài của cô bé bay bay trong gió, thoảng đưa mùi oải hương dìu dịu, cậu cay đắng nhận ra mình như vậy mà lại biết yêu là gì rồi.

    Cứ thế, cậu đắm chìm vào khung cảnh lãng mạn này, mặc kệ bản thân đang bị kéo đi đâu.

    Băng qua cánh rừng rậm trên một con đường mòn quanh co, hai người đặt chân đến một bãi đất trống rộng khủng khiếp, tọa lạc sừng sững ở giữa là một tòa nhà... tòa lâu đài... tòa thành?... khổng lồ, quây quanh là hàng rào kiên cố và một cánh cổng to chà bá.

    Charlotte quay sang nhìn Lilou, người nãy giờ đang dán cả mắt lên người cô mà lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của người mất liêm sỉ kia, bàn tay nắm lấy cổ tay cậu không rời trên suốt quãng đường dài cũng buông ra.

    - Chúng ta đến nơi rồi.

    - Á...

    à, anh biết rồi....

    Lilou giật mình, cúi gầm mặt xuống như một đứa trẻ bị bắt gặp làm điều gì đó có lỗi.

    Hơi ấm nơi cổ tay mất đi làm cậu hụt hẫng.

    Bỗng một giọng nói vang lên.

    - Lottie, mọi người đang chờ em đấy... còn đây là?

    "Tóc màu nâu cam, mắt cũng màu cam, rực rỡ quá nhỉ?"

    - Có lẽ sẽ là thành viên mới.

    - Vậy à, chào cậu, tôi tên Jeffrey, người canh giữ cổng, cậu cứ gọi tôi là Jeff được rồi.

    Thấy tay người kia chìa ra, cậu cũng nhanh chóng bắt lấy.

    - À, tôi là Lilou, sau này sẽ nhờ anh giúp đỡ nhiều.

    - Jeff?

    Thomas đâu?

    Jeffrey gãi đầu cười hì hì.

    - Cậu ta... a ha ha, em biết đó, cậu ta lại ngựa quen đường cũ rồi.

    Thôi em vào đi, mang cả cậu người mới này vào nữa.

    - Ừm.

    Cánh cổng lớn mở ra, hiện rõ trước mặt cậu là một khoảng sân lớn và một cái sảnh rộng trang trí cực kỳ sang trọng.

    - Vào thôi, tôi sẽ giới thiệu anh...

    - Tiểu thư!

    Chưa bước được năm bước vào bên trong đã có tiếng nói vang lên xen vào giữa cuộc hội thoại của bọn họ.

    Lilou đưa mắt nhìn, là một cậu tóc vàng với một cọng màu đen kì lạ trên mái.

    Chớp mắt một cái thân ảnh đó đã đứng trước mặt cậu.

    - Tiểu thư, người đến rồi.

    Còn người này là...?

    "Người này?

    Ý chỉ mình đó hả?

    Sao nhìn mình mà mặt hắn lại nhăn nhó quá vậy?"

    Cậu tóc vàng kia quả thật đang khó chịu, ánh mắt dò xét như muốn đốt cháy Lilou luôn tại chỗ.

    "Quần áo rách rưới, cơ thể dơ bẩn, tóc tai bù xù, nụ cười đểu cán, ánh mắt nhìn tiểu thư thì dâm tà, xấu xa.

    Tên này tiếp cận tiểu thư có ý định gì?

    Chết tiệt!

    Mình mới không để ý một chút đã có tên bám lấy tiểu thư rồi."

    Nhận thấy tình hình trước mắt, Charlotte chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

    - À... cậu ấy gặp bão mất hết vật tùy thân nên tôi mới đưa cậu ấy về hội.

    - Vậy cứ để tôi dẫn cậu ấy vào, tiểu thư đã ăn sáng chưa?

    Charlotte thở dài.

    - Tôi ăn rồi, Oli.

    Rồi cô quay sang vỗ vai Lilou.

    - Giới thiệu với anh, người này tên là Oliver, là một thành viên của hội.

    Đừng lo, lát nữa tôi sẽ giới thiệu anh với mọi người, họ thân thiện lắm.

    Và anh chắc hẳn vẫn đói nhỉ?

    Tôi sẽ kêu Rudeus chuẩn bị thức ăn cho anh.

    - Cảm ơn em, anh nợ em lần này.

    Sau khi có tiền, anh nhất định sẽ đãi em một bữa!

    - Hả!?

    Oliver cau mày, mặt nhăn nhó, lại quét một lượt từ đầu đến chân cậu.

    - Ngươi bao nhiêu tuổi rồi mà hở mồm là anh em với tiểu thư vậy?

    "Bộ nhìn mình trẻ tới mức nhìn còn nhỏ tuổi hơn cô bé này à?"

    - Tôi mười tám tuổi rồi!

    Anh có bị điên không, tôi lại có thể nhỏ tuổi hơn...

    Oliver phì cười, khinh khỉnh nhìn Lilou.

    - Ha!

    Tiểu thư lớn hơn ngươi tới ba tuổi đấy, thằng nhóc!

    Lilou đực mặt, ngẩn người, mắt mở to trong sự kinh ngạc.

    - Sa- Sao cơ?!

    Cô ấy hai mốt tuổi lận á?!

    Charlotte gãi gãi khuôn mặt đỏ ửng lên của mình, ngượng ngùng cười.

    - Ahaha...

    Đúng vậy.

    Tôi hai mốt tuổi rồi...

    À, để tôi dẫn cậu đi giới thiệu với mọi người nhé.

    Charlotte lảng sang chuyện khác, tiện liếc Oliver một cái cảnh cáo.

    Lilou lúc này đang ngượng chín mặt, kể mà có cái lỗ nào gần đó thì cậu sẽ nhảy xuống ngay lập tức, mặt đỏ như gấc đi theo Charlotte, trong khi Oliver vẫn khinh khỉnh cười cậu ở phía sau.

    "Ít nhất thì cô ấy đã đủ tuổi rồi."

    Khu đại sảnh này khá rộng, có các dãy ghế dài và các chậu cây được đặt trang trí quanh phòng.

    Tuy tường màu xanh đen, cả nền cũng ốp đá đen nhưng căn phòng không đem lại cảm giác tối tăm lạnh lẽo.

    Ngược lại, nó mang lại cảm giác kì bí, lung linh đến lạ với chiếc thảm lớn màu ngân hà và những ngọn đèn huyền ảo gắn trên tường và trần nhà trên cao.

    Bước vào nơi này như thể đang bước vào vũ trụ vô tận, với ti tỉ những ngôi sao lấp lánh.

    Bước đi trên chiếc thảm màu ngân hà, Lilou sợ mình sẽ làm bẩn nó mất.

    Từng bước chân của cậu đều in dấu bùn đất, khiến chiếc thảm sạch sẽ chẳng mấy chốc đã dơ hầy.

    - A...

    Rồi vết chân lại biến mất như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Một loại phép nào đó?

    Trong lúc cậu đang ngẩn người nhìn, Oliver thuận tay gõ cái cốc lên đầu cậu, nhắc nhở cậu chú ý vào việc đang làm.

    - Đau cha nội!

    - Rồi ngươi có định vào hội không?

    Hội không chứa chấp mấy thành phần ăn hại, nên nếu ngươi chỉ định vào đây để ăn chực thì cú...

    - Oliver.

    Một tiếng nói nhẹ nhàng vang lên, không có một chút âm sắc nào trong đó nhưng lại thành công làm cho Oliver phải ngoan ngoãn im lặng

    "Uy lực thật lớn."

    Bọn họ đi tới quầy tiếp tân.

    Đặt trên chiếc quầy bằng gỗ tối màu là một chậu cây nhỏ, giấy tờ, bút viết, tất cả đều được sắp xếp rất cẩn thận, gọn gàng đâu vào đấy, chứng tỏ người con gái mang đôi mắt màu cam và mái tóc nâu cam đang nói chuyện với Charlotte kia rất tỉ mỉ, ngăn nắp.

    "Màu tóc, màu mắt này... giống với cái cậu mình mới gặp ở cổng kia quá."

    Charlotte thuật lại mọi chuyện về Lilou cho cô gái kia nghe, vừa nghe cô ấy vừa ghi chép lại cẩn thận.

    - Chị Ernesta, chuyện là vậy đó, nên em mới mang cậu ấy về hội.

    - Đúng là nhiệm vụ cấp thấp đang thiếu người làm, được rồi, chị sẽ báo cáo cho ngài Gravis, em dẫn cậu ấy đi gặp bác Farrer đi.

    Charlotte gật đầu, quay sang thì lần nữa bắt gặp hình ảnh hiếu kì nhìn trái nhìn phải của Lilou.

    "Giờ mới để ý, có mấy tờ giấy treo trên đầu này, là gì vậy nhỉ?"

    Cô nhìn thấy ánh mắt tò mò trẻ con của Lilou thì không nhịn được bật cười, khẽ khàng như tiếng chuông ngân.

    Oliver thấy cảnh tượng trước mắt, máu sôi lên sùng sục.

    Chủ nhân của hắn lại đi nhìn người khác, rồi còn cười dịu dàng như vậy, điều này vô tình khiến nồi giấm đã chua nay còn chua hơn.

    - Đó là tờ ghi nhiệm vụ đấy.

    - Ồ...

    "Ở đây nhiều thứ lạ thế nhỉ?

    Cái thứ phát sáng lấp la lấp lánh treo lủng lẳng kia hẳn là đèn phải không?

    Sao nó lại sáng, lại lung linh, lại đẹp đến thế?

    Có phải nó được làm từ đá quý không?

    Chắc là hội phải giàu có lắm nhỉ?

    Trang hoàng lộng lẫy thế này cơ mà?

    "

    Một vạn câu hỏi đang nảy lên trong đầu Lilou thì giọng nói của Charlotte cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu.

    - Cậu chiến đấu theo dạng cận chiến hay tầm xa?

    - Anh...

    à không... em đánh cận chiến.

    - Vậy thì cậu dùng vũ khí hay đánh tay không?

    - Em đánh tay không thôi.

    - Tốt, chị Ernesta sẽ sắp xếp mọi thứ cho cậu.

    Giờ thì đi thôi, tôi sẽ dẫn cậu đến phòng ăn.

    Đồ ăn của Rudeus nấu là nhất đấy.

    Ăn xong tôi sẽ đưa cậu đi tham quan hội.

    Lilou nghe tới khúc này thì mắt sáng rực lên.

    Túi bánh ban nãy của Charlotte vẫn chưa thấm vào đâu cả.

    Cậu liền nhanh chóng đi theo cô vào dãy hành lang bên trong đại sảnh.

    Dưới ánh đèn lờ mờ, hành lang dần hiện ra trước mắt Lilou.

    Dãy hành lang này chỉ có bốn cánh cửa lớn, hai cái bên tay trái và hai cái bên tay phải.

    Còn trên tường giăng đầy những tờ giấy nhiệm vụ như ban nãy, chỉ khác là những kí tự trên đó đều phát sáng.

    Cuối hành lang là cầu thang và một cánh cửa nhỏ dẫn ra ngoài.

    Charlotte tiện thể chỉ cho cậu từng căn phòng ở đó.

    Cô chỉ cánh cửa gần nhất.

    - Đây là phòng sinh hoạt chung, là nơi mọi người hay quây quần nói chuyện với nhau, đặc biệt là vào mùa đông, vì lò sưởi ở đây là ấm nhất.

    Charlotte dừng lại trước cánh cửa thứ nhất nằm bên tay phải rồi chỉ sang cánh cửa phía đối diện gần đó.

    - Kia là thư viện, hội có rất nhiều sách, đủ thể loại, nên nếu cần tìm hiểu thứ gì cậu cứ vào tìm nhé, hoặc hỏi tôi cũng được.

    Lilou nghe vậy thì khựng lại, bối rối gãi đầu

    - À...

    Nhưng...

    Em không biết chữ ạ.

    Oliver nhìn cậu thương hại, không nói nên lời.

    "Rốt cuộc thì tiểu thư từ đâu lượm được tên thổ dân quê mùa thế này"

    - Không sao đâu.

    Tôi sẽ dạy cậu, với những người khác nữa.

    Ngoài ra còn có các lớp y học và kĩ năng được dạy ở phòng kế bên đấy.

    Charlotte ân cần nói, rồi đẩy cánh cửa bên cạnh ra.

    - Còn đây là phòng ăn.

    Vào thôi, chắc Rudeus đang nướng bánh đấy.

    Không như đại sảnh và hành lang, phòng ăn mang màu sắc sáng sủa, ấm cúng.

    Ở giữa là những dãy bàn ăn dài.

    Bên tay trái là quầy bartender, có một người đàn ông mang mái tóc xanh khói đang pha nước uống.

    Bỗng một mùi hương thơm lừng xộc vào mũi Lilou.

    Cậu ngó sang bên phải thì thấy một người đàn ông to cao vạm vỡ đang nướng bánh trong bếp.

    "Anh ta đô con quá"

    Anh ta quay đầu lại, để lộ đôi mắt màu lá cùng vết sẹo trải dài từ trên trán xuống má của mình.

    - Mừng em trở về, Lottie.

    Kia là ai thế?

    - Có lẽ sẽ là người mới đấy ạ.

    Anh nấu một phần cho cậu ấy nữa nhé, anh Rudy.

    - Được thôi, anh có làm dư bánh khi thấy Oli về.

    Em có đói không?

    Rudeus cười hiền với Charlotte, khác hẳn với vẻ ngoài bặm trợn và thân hình to lớn kia.

    - Em ăn rồi ạ.

    - Ừm, vậy chờ chút nhé người mới, sắp xong rồi.

    - Vâng, cám ơn anh.

    Lilou ngồi vào bàn, cùng lúc đó chàng thanh niên đứng ở quầy bartender lúc nãy cũng tiến tới, trên tay cầm theo hai ly nước.

    - Cô về rồi, Lottie.

    Đây là người mới à?

    - Chào anh, Thomas.

    Anh pha nước cho Jeff đấy à?

    Nếu thế tại sao anh ấy lại nói anh...

    - Thì là anh mới vào nói chuyện với Ernesta một tí thôi cậu ta đã gào ầm lên, và cậu ta cứ than nóng mãi không chịu im...

    Em với cậu Oli có muốn uống gì không?

    - Không cần đâu, cám ơn anh.

    - Tôi ổn.

    Thomas để ly nước xuống, quay sang Lilou chào hỏi.

    - Chào cậu, tôi là Thomas.

    Là người gác cổng kiêm bartender.

    Cậu tên gì thế?

    - Chào anh, tôi tên Lilou.

    Sau này nhờ anh giúp đỡ nhiều.

    Hai người bắt tay nhau, rồi Thomas cầm hai ly nước ra ngoài.

    Oliver nghĩ ngợi gì đó, rồi cũng ra khỏi phòng.

    Rudeus bưng khay bánh đến cho Lilou.

    Mùi bơ thơm lừng và mùi bánh mì mới nướng khiến nước miếng cậu ứa ra.

    Bánh mì giòn, quết lên trên là lớp bơ chảy óng ánh, thêm một ít hành lá phía trên.

    - Cảm ơn anh, Rudeus.

    Không ngần ngại cạp ngay một miếng ngập răng, cậu giật mình khi bên trong được nhồi đầy thịt.

    Nước thịt nóng muốn bỏng lưỡi nhưng cậu không quan tâm.

    Vừa ngấu nghiến ổ bánh, cậu vừa trưng ra bộ mặt hạnh phúc.

    Hai má cậu phồng lên như một con hamster, đến nỗi Charlotte phải vỗ lưng cậu bảo cậu ăn chậm thôi.

    Trong lúc cậu đang ăn ngon lành thì bỗng một cục bông nhỏ màu hồng...

    Ồ không, là một cậu bé tóc hồng đào quăn quăn, mắt màu mật ong chạy đến nhào vào lòng Charlotte.

    - Chị Lottie!

    Chị về rồi, em nhớ chị lắm đấy!

    - Chị về rồi đây.

    Em ở hội vẫn chăm chỉ luyện tập chứ?

    - Tất nhiên rồi.

    Leo của chị rất ngoan mà.

    Hì hì!

    Charlotte hướng về phía cửa, dịu dàng gọi cô bé đang đứng ngoài cửa ló đầu vào.

    - Fi à, em không vào sao?

    Lúc này, cô bé đang đứng lấp ló ngoài kia mới chạy vào, nhưng lúc gần tới chỗ Lilou đang ngồi cô bé lại chạy vòng ra xa cậu.

    Đôi mắt màu xanh lá nhạt trong veo kia nhìn cậu dè chừng.

    "Bộ mình đáng sợ lắm à?

    "

    - Fi này, không cần phải sợ cậu ấy đâu.

    Rất có khả năng cậu ấy sẽ gia nhập hội đấy.

    Em từ từ làm quen đi nhé.

    Cô bé gật đầu.

    Hai bím tóc mang màu cánh đồng lúa chín lắc lư trông thật đáng yêu.

    - Không sao đâu Fi.

    Cứ nắm lấy tay tớ nè.

    Đừng lo.

    Hai đứa trẻ nắm tay nhau, rồi cậu nhóc quay sang Lilou.

    - Anh mới đến hả?

    Em là Leonard, còn cậu ấy là Fiela.

    Anh tên gì thế?

    "Cậu bé dùng cả kẹp tóc sao?

    Khá dễ thương ấy chứ."

    Lilou nuốt chỗ thức ăn trong miệng rồi trả lời.

    - Anh là Lilou.

    Có lẽ anh phải nhờ em giúp đỡ nhiều đấy.

    Leonard lại quay sang Charlotte.

    - Chị Lottie này, chị đi nghỉ đi nhé.

    Để em dẫn anh ấy tham quan hội cho.

    - Ừm, cám ơn em nhé.

    Nhớ đưa cậu ấy đi gặp bác Farrer giùm chị.

    Rồi Charlotte kể lại câu chuyện của Lilou cho cậu bé nghe, vừa nghe cậu bé vừa gật đầu.

    - Ồ...

    Ra là vậy.

    Tội anh ấy ghê.

    - Được rồi, chị đi nhé.

    Còn lại nhờ hai đứa.

    Charlotte rời đi làm Lilou cảm thấy tiêng tiếc, nhưng cũng không thể lỗ mãn kéo người ta ở lại được.

    Charlotte vừa bước ra ngoài chưa bao lâu thì một hình bóng nhỏ nhắn khác mở cửa bước vào.

    - Viola, nè nè cậu xuống ăn sáng hả, lát nữa chúng ta cùng nhau chơi lò cò nhé, chúng ta còn có thể chơi vẽ tranh này, trốn...

    Vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, Viola đáp lại:

    - Xin lỗi, nhưng hôm nay tớ còn phải tập bắn súng, hoàn thành nốt hai mươi nghìn bốn trăm sáu mươi sáu chữ cuối cùng của cuốn "Cách vận hành của ma pháp trong động cơ bán dẫn" và học y từ chỗ anh Henry nữa.

    Nên là...

    để vào một ngày khác đi.

    "Cô bé nhìn chỉ tầm dưới mười tuổi này đọc hơn hai mươi nghìn chữ một ngày, trong khi mình nửa chữ cũng không biết, thật đáng xấu hổ mà."

    Viola quay sang nhìn Lilou, rồi từ từ bước lại gần chỗ cậu đang ngồi.

    Ánh mắt sắc bén của cô bé như nhìn thấu tâm can khiến cậu lạnh sống lưng.

    Mái tóc trắng nổi bật ngắn ngang vai, vài sợi tóc rũ xuống che đi một bên mắt, lấp ló sau những sợi tóc đó là một màu đỏ máu, trái ngược hẳn với bên còn lại màu tím nhạt.

    "Mắt hai màu... hmm đôi mắt trống rỗng vô hồn.

    Đây không nên là đôi mắt của một đứa trẻ."

    - Viola Aliander.

    "Gì vậy?

    Đó là tên cô bé phải không?

    Cách giới thiệu này có phải hơi... ngắn gọn quá không?

    Cô bé hẳn là có ấn tượng không tốt với mình rồi."

    Giọng nói vô cảm, đều đều của Viola mang đến cảm giác vừa xa cách vừa lạnh lùng.

    Lilou không biết đến bao giờ mới có thể thân thiết nổi với cô bé này đây.

    - À... chào em, anh tên Lilou Alexander, rất vui khi được gặp em.

    Cậu nở một nụ cười thật tươi, định đưa tay ra xoa đầu Viola thì cô bé đã lùi ra xa ngay.

    - Anh xin lỗi, tay anh dính dầu, anh quên mất.

    Nhưng một tiếng trả lời từ cô bé cũng không có, ngược lại cánh tay đang giơ ra giữa không trung của cậu bị ai đó nắm chặt lấy, chặt đến độ cậu có thể thấy tay người đó đang nổi gân lên.

    - Cậu là ai, cậu nghĩ cậu đang làm gì vậy?

    Cậu ngẩng đầu lên thì bắt gặp ngay đôi mắt vàng kim nhuốm mùi chết chóc.

    "Nếu ánh mắt giết được người, chắc mình chết không toàn thây quá."

    - Tôi cảnh cáo cậu, lần đầu cũng như lần cuối, tránh xa cô bé đó ra.

    - T-tôi, tôi hiểu rồi.

    "Cô ta làm gì mà đeo mặt nạ kín mít vậy?

    Đi ăn trộm à?

    Kì lạ thật."

    Viola chạy tới ôm chầm lấy người kia, dụi dụi chiếc má mềm vào eo người đó làm nũng, khác hẳn với sự lạnh lùng ban nãy.

    - Chị Aufrey về rồi.

    Cô lập tức cúi xuống hôn vào má Viola, tiếp vài cái vào trán và đỉnh đầu.

    - Ừm, chị về để chơi với em đó, nên nhanh đi ra khỏi đây nào, Bánh nướng.

    Nắm lấy bàn tay nhỏ của Viola, để những ngón tay đan vào nhau, sau đó cô mới dẫn Viola vào bếp lấy thức ăn.

    "Có nhất thiết phải làm mấy chuyện đó trước mặt tôi không hả?"

    Khi hai người kéo nhau ra khỏi phòng, bầu không khí kì quặc mới kết thúc.

    Cậu ăn nốt phần bánh mì còn lại, rồi lấy khăn giấy để trên khay lau miệng lau tay.

    - Phù!

    Anh ăn xong rồi.

    Cái khay này để đâu nhỉ?

    Fiela lặng lẽ cầm khay bánh mang đến cho Rudeus rồi trở lại nắm lấy tay áo Leonard.

    - Cám ơn em nhé.

    Lilou mỉm cười ấm áp, nhưng Fiela vẫn sợ hãi núp đằng sau Leonard.

    "Sao mấy cô bé ở đây ai cũng xa lánh mình vậy?"

    - Đi thôi, anh Lilou.

    Chúng ta đi nào.

    Ba người đi qua cánh cửa nhỏ ở cuối hành lang.

    Phía đối diện là cổng sau của hội.

    Bên phải là ba ngôi nhà.

    Bên trái có một khu nhà kính và một tòa nhà lớn.

    Leonard kéo Lilou về phía bên phải.

    - Em dẫn anh đi gặp ông Farrer trước nhé.

    Ông ấy là một trong bốn bô lão của hội đấy.

    Nghe thấy chữ bô lão, Lilou hơi căng thẳng.

    "Không biết mình lôi thôi thế này ông ấy có chấp nhận không nhỉ?"

    Thì ra đó không phải là ba ngôi nhà mà là năm ngôi nhà, có một ngôi nhà lớn nhất ở giữa, mỗi bên là hai ngôi nhà xây dính với nhau.

    Đối diện chỗ đó là một khu vườn với đủ loại hoa, còn có một cây sồi cao hơn hẳn những cây còn lại, tỏa bóng mát một khu rộng lớn.

    Đằng sau khu vườn là hai dãy nhà song song nhau.

    - Đó là vườn hoa.

    Mỗi khi trời đẹp mọi người hay ra vườn hóng mát.

    Chúng em cũng hay chơi ở đó nữa.

    Dãy nhà sát vườn là kí túc xá nữ, cái đối diện là của nam.

    Vào hội rồi anh sẽ được ở đó.

    Leonard lại chỉ tay về phía năm căn nhà.

    - Ngôi nhà ở giữa chính là nơi Boss ở.

    Còn bốn ngôi nhà xung quanh là của các bô lão.

    Chỗ gần vườn nhất là của ông Farrer đấy.

    - Boss?

    - Em cũng không biết gì nhiều về ông ấy, em chỉ biết ông ấy là người sáng lập ra hội thôi.

    "Chà, khu nhà này quyền lực thật đấy"

    Thông qua cánh cửa để mở, Lilou thấy có hai người đàn ông vạm vỡ đang ở trong đó.

    Một người tóc đen đang ngồi lau bộ giáp của mình.

    Người còn lại tóc bạc, râu dài được buộc lại, đang ngồi ở bàn vẽ vời gì đó.

    - Ông Farrer, chú Charles.

    Chúng ta lại có người mới này.

    Vừa đến cửa Leonard đã reo lên.

    Hai người kia quay đầu nhìn về phía này làm Lilou có chút ngại.

    - À...

    Chào mọi người.

    Tôi là Lilou.

    Sau này xin được chỉ bảo nhiều.

    - Chào cậu.

    Tôi là Charles.

    Sau này giúp đỡ nhau nhiều nhé.

    Người đàn ông tóc đen thân thiện bắt tay cậu.

    Đôi mắt đỏ đậm của anh ta lộ ra vẻ thích thú.

    Người kia đi ra xoa đầu hai đứa trẻ, rồi quay ra Lilou.

    - Xin chào.

    Tôi là Farrer, Farrer Smith.

    Tôi thấy cậu cũng chất phác chân thật phết.

    Sau này cần rèn cái gì cứ nói tôi.

    Đồ tôi rèn là hàng chất lượng đấy.

    - Vâng.

    Cám ơn ngài.

    Sau này tôi sẽ cố gắng hết mình.

    - Haha.

    Tốt tốt.

    Lilou thở phào trong lòng.

    Cậu cứ tưởng bô lão sẽ là người khó tính uy nghiêm, không ngờ lại thân thiện cởi mở thế này.

    - Bác Farrer nói thế thì chú em cứ yên tâm đi nhé.

    Bác chấm chú rồi đấy.

    Giờ chỉ cần vượt qua bài kiểm tra năng lực thôi.

    Charles quàng vai Lilou cười nói.

    Còn Farrer thì móc trong túi ra mấy viên kẹo chia cho lũ trẻ.

    Trong khi Leonard báo cáo tình hình cho Farrer.

    Charles kéo Lilou ra hỏi chuyện.

    - Chú em đến từ đâu thế?

    Sao lại trôi tít ra chỗ này vậy hả?

    - Em ở một hòn đảo nhỏ tên Aime, ngày đầu ra khơi đã gặp bão anh ạ.

    - Chú em cầm cự tốt đấy nhỉ.

    Mà chú có chọn được phòng chưa?

    - Phòng gì ạ?

    - Kí túc xá ấy.

    - Em chưa.

    - Hmm, nếu chưa thì chung phòng với anh cũng được.

    Anh ở phòng thứ hai lầu trên.

    Hoặc nếu chú thích cũng có thể chung phòng với nhóc Leo cũng được.

    Nó cũng ở trên lầu, nhưng phòng cuối cùng.

    - Cám ơn anh ạ.

    - Haha.

    Anh thấy chú em khá giống một người.

    Chú ở chung với cậu ta không chừng lại hợp cạ đấy.

    Mỗi tội thằng nhóc mới vào hội tuần trước chung phòng với cậu ta mất rồi.

    - Tuần trước cũng có người vào hội hả anh?

    - Phải, cậu nhóc đó có màu tóc lạ lắm.

    Mà cậu ta đi làm nhiệm vụ trong làng rồi, nhưng đừng lo, hai người sẽ gặp nhau sớm thôi.

    - Còn người anh nói hợp với em là ai thế ạ?

    - Hô hô, cậu ấy thú vị lắm. . .

    Mà đợi anh tí.

    Charles bước ra cửa sổ, gọi.

    - Coco!

    Lại đây nào.

    Từ trên tán cây sồi trong vườn, một bóng đen nhỏ nhảy phắt xuống rồi phóng lên tay Charles.

    Thì ra đó là một chú khỉ nhỏ, nhưng trông hơi kì lạ.

    Lilou quan sát một hồi, bất ngờ ồ lên.

    - Đây...

    Là một con rối ạ?

    Sống động thật đấy!

    - Phải.

    Nó là do Enric chế tạo đấy.

    - Là người anh nói giống em sao?

    - Ừm.

    Cậu ta còn chế ra nhiều thứ khác nữa cơ.

    "Tuyệt vời quá!"

    Thấy ánh mắt long lanh của Lilou, Charles không nhịn được cười.

    - Bây giờ chú em chưa gặp được đâu.

    Cậu ta đi từ mấy ngày trước rồi.

    Hiện giờ là thời điểm các thành viên đang đi làm nhiệm vụ nên hội mới trống vậy đấy, phải đợi khoảng mấy ngày nữa họ mới về.

    - À...

    Vâng ạ.

    - Anh Lilou.

    Chúng ta tiếp tục đi nào.

    Leonard đã báo cáo xong, chạy ra chỗ Lilou và Charles.

    - A, ừm, đi thôi.

    - Chú em đi đi nhá.

    Anh còn phải lau nốt cây thương nữa.

    - Vâng, gặp anh sau.

    Lần này, Leonard đưa Lilou về phía nhà kính, nói.

    - Đây là nơi trồng các loại thảo dược.

    Để tránh các tác động xấu bên ngoài hội đã xây nhà kính lên.

    Em nghe nói có một đợt mưa rất dữ làm các cây thảo mộc bị hư hết, sau đó thì có khu nhà kính này.

    Leonard chỉ sang tòa nhà trắng muốt bên cạnh.

    - Đó là khu y tế của hội.

    Bây giờ anh Henry đang cần tập trung để nghiên cứu gì đó nên em không dẫn anh vào giới thiệu được.

    - Henry?

    - Anh ấy là bác sĩ của hội.

    Anh Henry hiền lắm, ai trong hội cũng quý anh ấy hết.

    Em mong hai người được gặp nhau sớm, em thấy hai người sẽ rất hợp nhau đó.

    - Ồ.

    Leonard lại chỉ về phía đối diện khu y tế.

    - Đó là nhà kho.

    Cái gần chúng ta hơn là kho chứa đồ tập luyện, cái kia là kho chứa các đồ bình thường khác.

    Tiếp đó là một khoảng sân rộng, có vài hình nộm được đặt ở gần hàng rào bao quanh hội.

    Giữa khoảng sân đó xuất hiện một bóng hình quen thuộc.

    _______________________________________
     
    Starry Night
    1.2. Khởi đầu


    - Hình như kia là...

    Oliver?

    - Phải, anh ấy đang luyện tập như mọi ngày ấy mà.

    Oliver thấy ba người bọn họ đi đến thì dừng lại.

    Chống thanh kiếm gỗ trên tay xuống đất.

    Mặt anh ta vẫn khó ở như ban nãy.

    - Sao?

    Đã tham quan xong rồi đấy à?

    - Ờ, ừm.

    Nhưng nghe nói tôi còn phải vượt qua bài kiểm tra nào đó...

    - Tôi sẽ là người kiểm tra cậu.

    - Hả??

    - Nghe không rõ hay gì?

    Tôi sẽ là người kiểm tra cậu.

    Lại đây.

    - Chúc may mắn nhé, anh Lilou.

    Leonard nói bằng vẻ mặt gượng gạo.

    Lilou thấy hơi khó hiểu khi thấy gương mặt đó của cậu nhóc vui tươi nhí nhảnh ban nãy.

    - Trước tiên, tôi muốn hỏi cậu có ưu điểm gì để tham gia hội?

    - Tôi mạnh.

    Nghe thấy câu trả lời của Lilou, Oliver khựng lại vài giây.

    - Ha!

    Được lắm, để tôi xem cậu tài giỏi đến đâu.

    "Tốt nhất nên đuổi cái tên lôi thôi lếch thếch lại tự cao này khỏi tiểu thư càng sớm càng tốt.

    "

    - Chúng ta phải đấu như thế nào?

    Oliver vẽ một vòng tròn lớn trong sân rồi nói.

    - Đánh mười hiệp, cậu chỉ cần thắng một hiệp là được.

    Có hai cách để cậu thắng tôi.

    Một là đánh bại tôi, hai là trụ được mười phút.

    Cách thứ nhất có nhiều kiểu.

    Làm tôi ngất, vô hiệu hoá chuyển động của tôi, hoặc khiến tôi ra khỏi vạch.

    - Chỉ cần thắng một hiệp thôi sao?

    Lilou làm một vẻ mặt khó hiểu, một điều kiện đơn giản như thắng một hiệp cũng được sao?

    Chưa kể là nếu hết thời gian mười phút mà cậu vẫn trong vạch thì cậu là người thắng nữa.

    Trong khi đó Oliver không mấy để tâm đến Lilou và ngoắc đầu sang Leonard và Fiela.

    - Phải.

    Nè hai đứa kia, canh giùm anh.

    Hai đứa trẻ chạy ra hai phía đối diện quanh vòng tròn.

    Oliver thấy vậy quay sang Lilou.

    - Sẵn sàng chưa?

    - Rồi.

    - Bắt đầu đi.

    Tay Lilou bỗng chốc bắt đầu to lên, nếu nhìn kĩ thì sẽ thấy da cậu ta nổi lên vảy, Oliver nãy giờ vẫn đứng một chỗ quan sát động thái của Lilou, đôi mắt màu lục bảo điềm tĩnh không chút dao động như thể đó không phải một điều gì đó đáng để anh phải đề phòng.

    "Năng lực hoá thú sao, thú vị."

    Trong khi Oliver đang thầm đánh giá năng lực của đối phương.

    Trái lại với dáng vẻ thong thả đó của anh, Lilou đang nghiêm túc dồn một lượng lớn ma lực vào trong nắm đấm, trong phút chốc Lilou sử dụng hết tốc độ của bản thân lao thẳng về phía trước.

    - Vậy thì tôi tới đây!!

    Ngay khi vừa hô lên một tiếng như vậy, chân của Lilou bắt đầu biến thành chân thỏ và bật nhảy lao về phía Oliver, nắm đấm của Lilou trong giây lát chỉ còn cách mặt của Oliver chưa tới 10cm, trong khi đó chàng trai với mái tóc vàng kia vẫn không hề có một chút phản ứng nào kể cả né tránh lẫn đánh trả, đôi mắt xanh điềm nhiên nhìn thẳng vào Lilou.

    Và ngay từ khoảnh khắc mà Lilou chắc mẩm trong não rằng hiệp này cậu sẽ chiến thắng, khi nắm đấm vung tới được chàng trai kia thì bỗng nhiên trong tầm mắt của Lilou, Oliver biến mất.

    Và rồi có một thứ gì đó chặn ở dưới chân Lilou khiến cho cậu té ngã lộn nhào mấy vòng trên đất.

    - Hiệp một kết thúc, anh Oliver thắng!

    Giọng của Leonard vang lên trong sự ngơ ngác của Lilou.

    Ngay khi vừa định hình lại chuyện gì vừa đang xảy ra thì cậu đã thấy bản thân đã ra khỏi vạch từ bao giờ.

    Hiệp đầu tiên chưa tới một phút đã kết thúc, Oliver đứng kế bên lắc đầu khinh thường nhìn Lilou.

    Làm sao lại có thể tồn tại một kẻ ngốc như thế này được chứ?

    Bởi vì khi nắm đấm của Lilou sắp sửa chạm được Oliver, với tốc độ bản thân và sự tập trung vốn luôn cao độ của anh, một kiếm sĩ.

    Ngay khoảnh khắc đó Oliver nhanh chóng lách mình sang phía bên phải và gạt chân Lilou.

    Khi đó Lilou đang chạy nên khi bị gạt chân như vậy thì theo quán tính sẽ bị văng đi rất xa, và đúng như Oliver tính toán mọi thứ diễn ra y hệt như vậy.

    Chính tốc độ và tính hấp tấp của cậu ta là nguyên nhân dẫn thất bại.

    - Này!

    Đánh nhau thì thứ nhất đừng hô lên nói trước mình sẽ làm gì, thứ hai là làm ơn chú ý cái vạch vòng tròn này hộ tôi!

    Tập trung vào và tính toán xem nên đối đầu với tôi như nào, điều kiện ở đây không nhất thiết phải đánh bại tôi mà còn phải cầm cự mười phút, vậy mà mới trận đầu tiên chưa tới một phút là cậu đã thua rồi, thật ngu ngốc!

    Oliver với ánh mắt khinh thường lẫn bực dọc đứng đó, câu nói vừa có ý nhắc nhở cũng đồng thời có ý miệt thị, tay vẫn đang cầm kiếm gỗ để trên vai.

    Lilou lúc này mới nhận ra là ở hiệp một bản thân đã thua khi đối phương còn chưa dùng đến vũ khí, gương mặt cậu phút chốc trầm tư.

    Oliver nhìn đến đó còn tưởng tên này chưa gì đã nản chí nên còn định mắng thêm vài câu:

    - Này!

    Có bắt đầu trận mới không thì bảo?!

    Nếu không thì nhanh chóng gói đồ lại rồi cút...

    - Cảm ơn anh đã cho tôi lời khuyên!

    Tôi hứa trận sau sẽ cố gắng hơn!

    Trái với dự tính của Oliver, Lilou vẫn tươi cười niềm nở đã vậy còn bắt lấy tay Oliver lắc lắc cảm ơn các thứ khiến anh nổi hết cả da gà lên.

    - Bỏ ra!

    Bắt đầu hiệp hai đi!

    Oliver mạnh bạo hất tay Lilou ra, sau đó đi về lại vị trí cũ trong khi Lilou lủi thủi đi về lại chỗ đứng ban đầu, rõ là cậu đã rất lịch sự bắt tay cảm ơn đến như vậy, tại sao cái con người phía trước lại cứ luôn khó chịu như thế chứ?

    - Vậy thì hiệp hai. . .

    Bắt đầu!

    Leonard đứng kế bên cảm thấy tình hình có chút gượng ngạo, nhưng cũng nhanh chóng hô hiệu bắt đầu trận đấu thứ hai, lúc này cân nhắc theo những "lời khuyên" của Oliver, Lilou bắt đầu chú ý hơn đến nhất cử nhất động của chàng trai kia, cái bộ dạng thong thả đó, cái dáng vẻ bất cần đời không hề có ý phòng bị cảnh giác và tư thế ung dung ra mặt kia. . .

    Lần này cậu nhất định không được mất cảnh giác, chính vì sai lầm đó mà trận đầu tiên cậu đã thua.

    Vậy nên lần này nhất định, phải tìm cho ra được sơ hở!

    .

    .

    .

    "Ơ nhưng mà rõ là cả một đống sơ hở. . ."

    Lilou nuốt nước bọt, nhìn kiểu gì cũng thấy con người kia đầy những chỗ yếu điểm để nhắm vào nhưng nếu cậu lại cứ không suy nghĩ mà lao vào thì sẽ có kết cục như trận đầu mất.

    Bởi vì đã có kinh nghiệm, cậu biết rằng chàng trai tên Oliver kia là một người mạnh đến đáng gờm.

    Khi quan sát kĩ càng hơn, trực giác bản thân mách bảo cậu rằng ở đối phương toả ra một loại sức mạnh mà cậu không thể nắm bắt được

    - Nếu như cậu không ra tay trước, vậy thì tôi sẽ là người bắt đầu.

    Bởi vì suy nghĩ quá lâu nên làm gì, Lilou quên mất là bản thân đang ở trong một trận chiến cần ít nhất cầm cự được mười phút.

    Vậy nên chắc chắn đối phương sẽ không để cậu thoải mái đứng ở đó mà đánh giá tình hình.

    Trong phút chốc Oliver xuất hiện kế bên tay phải của Lilou.

    Theo phản xạ cùng trực giác cậu giơ cùi chỏ ra đằng sau nhưng Oliver nhanh như cắt cúi người xuống, tay trái cầm kiếm hướng phần chuôi đập mạnh vào phía bụng của Lilou khiến cậu lại một nữa văng ra khỏi vạch nằm úp cả mặt xuống đất.

    - Hiệp hai kết thúc!

    Anh Oliver thắng!

    "Tàn bạo dã man dễ sợ."

    Leonard hai tay đang che mắt cho cô bé Fiela kế bên, thầm cảm thấy đau hộ cho Lilou.

    Phải nói rằng cậu nhóc cảm thấy đáng thương cho Lilou khi phải đối mặt với tên ác quỷ nổi tiếng của hội - Oliver.

    "Không biết liệu anh ấy có sao không ta?

    Cú đó chắc cũng đủ để làm một người bình thường nhập viện rồi ấy chứ."

    Trong khi Leonard đang lo lắng cho Lilou thì vài giây sau Lilou đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra, khoẻ re như chưa từng bị ăn một cú nào đó vào bụng.

    Khoảnh khắc đó, Leonard nín thinh, có vẻ là cậu nhóc nhận ra bản thân đã lo lắng một cách dư thừa rồi.

    Oliver cũng giống như Leonard, dù bản thân không thật sự dùng tới hai phần ba sức mạnh bản thân, nhưng anh cũng chắc rằng ăn phải một cú như vậy ít nhất cũng phải nằm yên một chỗ.

    Nhưng khi thấy cái tên đó vẫn bình thản đứng lên một cách tự nhiên như vậy, rõ là cơ thể cậu ta có cái gì đó cũng khá đặc biệt so với người bình thường.

    - Lần tới tôi nhất định sẽ không thua đâu!

    Lilou chỉ tay về phía Oliver, ánh mắt cậu giờ đây tràn đầy sự quyết tâm, cậu lúc nãy đã cầm cự lâu hơn trận trước được một phút, dù chả bao nhiêu nhưng hiện tại cậu sẽ bắt đầu tiến bộ từ từ.

    Chàng trai Oliver sau khi nghe vậy cũng cười nhếch mép.

    Có vẻ sự quyết tâm không chịu thua trước cái khó của Lilou phần nào khiến cho Oliver cảm thấy bắt đầu có hứng thú.

    - Vậy thì thử xem.

    Oliver cười hiền, Lilou không hiểu nụ cười đó nghĩa là sao nhưng cậu cảm thấy có vẻ như người ta cũng đã chịu chấp nhận cậu rồi.

    Trong khi Lilou đang mơ đến cái mộng tưởng hão huyền nào đó thì Leonard đứng từ xa quan sát và đã chứng kiến nụ cười của Oliver, nụ cười khiến cậu bé bất giác lạnh gáy.

    Không phải đó là cái nụ cười mà ác quỷ Oliver luôn biểu hiện trước khi đập ai đó ra bã sao?

    "Chúa phù hộ anh, Lilou"

    Trong tâm của Leonard đang thầm cầu nguyện cho cậu trai ngây ngô Lilou, người mà từ nãy đến giờ vẫn ảo tưởng rằng đối phương đang bắt đầu có thiện cảm với cậu.

    .

    .

    .

    - Hiệp ba kết thúc!

    Anh Oliver thắng!

    - Hiệp bốn kết thúc!

    Anh Oliver thắng!

    - Hiệp năm kết thúc!

    Anh Oliver thắng!

    . . .

    - Hiệp chín kết thúc!

    Anh Oliver thắng!

    Đúng như Leonard bé nhỏ đã lo lắng, quả thật Oliver đập Lilou một cách không thương tiếc.

    Giờ đây cả người Lilou toàn vết bầm tím lẫn bùn đất, tóc tai rối bời và người thì đẫm mồ hôi.

    Trong khi đó Oliver nhìn vẫn rất thảnh hơi, cả người vẫn sạch sẽ không vết xước, trên mặt anh chàng tóc vàng lấm tấm chút mồ hôi chảy dọc từ má xuống cằm tạo nên một khung cảnh mỹ miều.

    Trái ngược hoàn toàn với bộ dáng như ăn mày vừa lê lết lăn lộn từ nơi này qua nơi khác của Lilou.

    Oliver dùng tay quệt mồ hôi trên má, mặc dù chín trận đều thắng nhưng cũng thật mệt mỏi.

    Cái tên ngây ngô đần độn ấy dường như sau mỗi trận thất bại đều học hỏi tiếp thu kinh nghiệm để dùng cho những trận sau, vậy nên càng đấu thì thời gian cậu ta cầm cự được càng lâu.

    Điều đó khiến Oliver cảm thấy cũng có chút đuối sức.

    Nhưng dù thế, Oliver vẫn không biểu hiện những điều đó ra bên ngoài.

    - Giờ là trận cuối cùng, cậu đã thua hết cả chín trận trước nên nếu trận này cậu vẫn không thắng được thì gói ghém đồ đạc lại rồi cút đi.

    - Vâng!

    Tôi sẽ cố gắng hết sức!

    Không thể không nói cái ánh mắt đầy hi vọng với quyết tâm của Lilou khiến Oliver cảm thấy bực bội cỡ nào.

    - Vậy hiệp cuối cùng...

    Bắt đầu!

    Tiếng Leonard vang lên báo hiệu trận cuối bắt đầu, ngay lúc đó Lilou nhanh chóng lao về phía Oliver, cậu đưa chân phải ra đằng sau, dùng nó như đòn trụ để giữ thăng bằng cho bản thân, hai tay còn lại với lượng ma lực tụ kha khá nhiều liên tiếp tung ra rất nhiều cú đấm về phía Oliver, mặc dù tất cả cú đấm của Lilou đều bị chàng trai trước mắt chặn hết chỉ bằng một cây kiếm gỗ.

    Dù vậy Lilou vẫn cố sức tung các nắm đấm đầy uy lực kia, hòng để Oliver không thể ra tay vì bận phòng thủ.

    Nhưng chàng trai trước mắt Lilou vốn đã đoán được ý định của cậu, dù những cú đấm này dày đặc đến mấy đi nữa chắc chắn cũng phải có lúc lộ sơ hở, ngay tại lúc đó khi sơ hở của cậu trai này lộ ra, anh chắc chắn khiến cậu ta bay xa nhất có thể!

    "Chính là lúc này!"

    Khi sơ hở của Lilou lộ ra, ngay lập tức Oliver bẻ cổ tay và dùng hết sức lực đánh bay Lilou.

    Tưởng chắc rằng lần này cậu ta sẽ bay ra khỏi vạch và nhận lấy một cái kết thê thảm nhưng không.

    Người Lilou dần bắt đầu to ra và nặng hơn, điều đó khiến cú đánh của Oliver không thể tác động nhiều lên Lilou và chỉ khiến cho cậu ta văng đến sát mé gạch, sau đó chân cậu ta nhanh chóng biến đổi thành chân thỏ và bật nhảy về phía Oliver.

    "Lại định nhắm đến đánh thẳng mặt mình sao, sẽ lại thất bại như trận đầu tiên thôi, có thể cậu ta may mắn khi không bị bay ra khỏi vạch lúc nãy, nhưng sẽ không có chuyện may mắn lần hai như vậy đâu"

    Quả thật khi cú đấm của Lilou tới gần Oliver, anh đã nhanh chóng né sang một bên.

    - Hụt rồi, lần này cậu thua rồi.

    Oliver không cảm xúc nói, sau đó tính đưa chân qua gạt giò Lilou và để cậu ta lộn nhào ra khỏi cái vạch như trận đầu tiên.

    . . .

    Đáng lẽ phải như vậy.

    - Ai nói là tôi nhắm vào anh?

    Lilou cười một cách tự tin khiến Oliver giật mình, cú đấm đáng lẽ hướng tới Oliver giờ đã chuyển hướng xuống phía dưới mặt đất.

    - Đây mới chính là cái tôi nhắm tới!

    Tay của Lilou lúc này bắt đầu nổi vảy lên, một nguồn ma lực to lớn tụ lại trong cú đấm đó hướng thẳng xuống dưới đất, cú đấm đó mạnh tới mức tạo ra một vụ nổ khiến đất cát bị xới tung lên bay mịt mù cả một khoảng.

    Oliver thầm chửi thề, cũng một phần do anh chủ quan, bởi vì bị cát bụi che mắt nên phải dựa vào trực giác tìm kiếm đối phương.

    Một cú đấm vung tới chỗ Oliver và anh đã chặn được!

    Cú đấm thứ hai sau đó vung tới chỗ cây kiếm gỗ và đánh gãy chúng.

    Oliver kinh ngạc và lùi lại một khoảng, cây kiếm gỗ đã bị gãy, trong đám khói bụi mịt mù này cũng chẳng thể thấy tên kia đâu vậy thì có thể dựa vào thính giác và trực giác để lần mò vị trí đối phương.

    Hiện tại thì việc này khá bất lợi cho Oliver, không phải vì không có vũ khí, mà bởi vì không có tầm nhìn, điều này sẽ khiến Oliver mất nhiều thời gian để tìm kiếm đối phương và đánh bại hắn trong khoảng thời gian mười phút. . .

    "Sột soạt"

    Một âm thanh khá lớn được phát ra, lúc này Oliver mới phản xạ cầm chuôi kiếm đập thẳng vào hướng phát ra tiếng động "BỐP", quả nhiên là có đập trúng rồi, một lúc sau bỗng nhiên anh nghe thấy tiếng ngã, khói bụi bắt đầu tản dần đi và Oliver thấy Lilou đang nằm sõng soài trên đất.

    - Hiệp. . . mười kết thúc!

    Anh Oliver thắng!

    Tiếng của Leonard vang lên khiến cho Oliver ngỡ ngàng, thật sự là anh thắng rồi nhưng Oliver vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, kế hoạch của cậu ta hoàn hảo đến vậy cớ sao lại tạo ra được cái âm thanh to tổ bố kia để làm lộ vị trí như vậy chứ?

    "Chíp chíp. . ."

    Một chú chim bé nhỏ chui ra khỏi người của Lilou, Oliver nhìn thấy cảnh tưởng này cũng không nói được nên lời.

    Tên này thật sự là vì một con chim mà thua sao?

    Và thậm chí nó còn không phải chim thật.

    Oliver cầm con chim lên và nhìn vào cái hố bự chảng do Lilou làm ra ở kia mà thán phục, quả là đầu óc ngu si tứ chi phát triển.

    Chú chim trắng muốt này là một tác phẩm cơ khí của Enric, một nghệ nhân mẫn cán trong hội và cũng đồng thời là "bạn" của Oliver.

    "Thậm chí tên ngốc này còn không phân biệt được đâu là chim thật và đâu là chim giả sao?

    Đây là kiến thức cơ bản về cảm nhận ma lực(*) đấy."

    (*): Những động vật bình thường sẽ có một nguồn ma lực rất yếu ớt và không ổn định, trong khi đó những tác phẩm cơ khí thông thường để hoạt động cần có một loại đá ma lực đặc biệt, nguồn ma lực từ viên đá này khá nhiều và ổn định.

    - Tiếc thật đấy, chỉ cần 6 giây 39 khắc là hết mười phút rồi!

    Leonard mặt buồn rầu ngồi xổm xuống bên cạnh "cái xác" của Lilou, sau đó quay mặt hướng về phía Oliver với ánh mắt long lanh lóng lánh.

    Oliver thấy tên nhóc nhìn vậy đành thở dài.

    - Được rồi!

    Không cần nhìn anh như vậy!

    Leo, nhóc vác cậu ta vào bên trong đi!

    -Vác vào bên trong. . .

    Không lẽ?

    Leonard nghe thấy câu từ của Oliver, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.

    - Ừ như nhóc nghĩ đó.

    Cậu ta đạt đủ điều kiện rồi.

    Oliver nói xong rồi phủi bụi trên người rồi đi vào bên trong hội mặc cho hai đứa nhóc kia đang nắm tay quay vòng vòng vui mừng vì có thêm thành viên mới vào hội.

    Khi Oliver bước chân vào hội, trong đây chỉ có mỗi Ernesta đang ngồi ở bàn tiếp tân, trên bàn là tập giấy thông tin về Lilou, quả thật cô gái này làm việc rất nhanh.

    Khi Ernesta còn đang ghi thông tin cho Lilou thì để ý thấy Oliver bước vào sảnh.

    Cô nở nụ cười tươi rói với Oliver và điều đó khiến anh không thoải mái chút nào.

    - Cô cười cái gì vậy?

    - Hành động này, thật không giống cậu tí nào cả.

    -Vậy sao?

    Cuộc đối đáp này nhạt nhẽo cũng bởi vì Oliver luôn khá lạnh lùng với mọi người xung quanh, thế nên việc Oliver cho người không đạt chuẩn vào hội quả là một điều bất ngờ.

    - Vậy lý do gì để cậu quyết định cho Lilou vào hội dù không đạt yêu cầu vậy?

    Tôi thật sự khá tò mò đấy.

    Ernesta nhìn Oliver với ánh mắt chớp chớp, dáng vẻ điệu bộ như thể nhìn thấy một sinh vật lạ vậy.

    Oliver bất giác nhớ lại cái cảnh Lilou dù biết rằng sẽ thua nhưng vẫn cố gắng bảo vệ chú chim cho bằng được, dù có nguy cơ bị đuổi khỏi chỗ này và chết trôi chết đói ở một chỗ nào đó, nhưng cậu ta vẫn đặt an nguy của những sinh vật nhỏ bé này lên hàng đầu.

    Oliver để chú chim nhỏ bé này lên bàn tiếp tân rồi bỗng nhiên anh nở một nụ cười nhếch mép.

    Ernesta đứng đối diện khi thấy nụ cười ấy của Oliver thì bỗng nhiên nổi da gà.

    - Này, cậu cười vậy khiến tôi cảm thấy hơi sợ đấy.

    - Hmm?

    Tôi thấy cậu ta khá thú vị, thế thôi.

    _______________________________________

    Facts:

    - Năng lượng phép thuật được gọi chung là ma lực.

    - Những người sử dụng ma lực thường xuyên để chiến đấu và làm các nhiệm vụ được gọi là các ma pháp sư.

    - Thế giới phép thuật này vẫn có máy móc, súng, bom và các thiết bị khá hiện đại, nhưng thay vì vận hành bằng điện, dầu, xăng... thì chúng vận hành bằng ma lực.

    - Tất cả sinh vật sinh ra trên thế giới này đều có nguồn ma lực trong người, nguồn ma lực đó ai cũng giống ai, chỉ khác là nhiều hay ít.

    Có thể luyện tập để gia tăng giới hạn của bể ma lực.
     
    Starry Night
    2.1. Một ngày sốc tâm lý của Lilou


    - Ò Ó O OOOOOOOO!!!!!

    Lilou bật tỉnh, tiếp theo là tiếng chửi vang trời của ai đó.

    - CÁI ĐỐNG SẮT VỤN KIA, CÓ IM KHÔNG THÌ BẢO???

    TAO ĐEM MÀY ĐI BÁN ĐỒNG NÁT BÂY GIỜ!!!!!

    - SỢ QUÁ CƠ!

    HAHAH...

    Một tiếng cốp rõ to, rồi tiếng vật kim loại rơi xuống đất đã tạm thời kết thúc mớ âm thanh hỗn loạn ban nãy.

    Lilou xoa gáy, hôm qua cậu bị tên Oliver kia đánh một cú vào gáy, lập tức khiến cậu bất tỉnh.

    "Đau quá.

    Mình đã ngất luôn ngay sau đó, nếu như vậy mình bị loại rồi sao?

    Nếu bị loại sao mình vẫn được ở đây nhỉ?"

    Suy nghĩ một chút, cho dù cậu không muốn thừa nhận, nhưng hợp lý nhất chỉ có khả năng đó thôi.

    "Chắc là do mình bất tỉnh nên mới được ngủ lại một đêm.

    Haizz, gói ghém đồ đạc chuẩn bị đi thôi, làm phiền người ta quá nhiều rồi.

    "

    . . .

    - Nói là gói ghém đồ đạc, nhưng ngoài bộ đồ đang mặc mình có cái quái gì nữa đâu.

    Lilou đứng dậy, cả người đau nhức vì trận đánh hôm qua, mở cửa phòng ngó ra ngoài, trước mắt cậu là phòng ăn.

    "Vậy đây chắc là phòng sinh hoạt chung rồi.

    Ra chào chị Ernesta rồi đi khỏi đây thôi.

    Tiện thể hỏi thử đường đến thành phố nữa."

    Bước ra sảnh, Lilou nhìn ra bên ngoài.

    Trời mới lờ mờ sáng, vậy mà Ernesta đã đứng đó chỉnh tề cùng với tập giấy trên bàn tiếp tân.

    Thấy cậu đi lại, cô chào hỏi.

    - Chào cậu, Lilou.

    Hôm qua cậu ngủ ngon lắm nhỉ?

    - Vâng, chào chị.

    Hình như em đã ngủ một mạch từ gần trưa hôm qua đến sáng hôm nay thì phải?

    - Cậu không bất tỉnh đến hôm sau với cú đánh đó của Oliver là tốt rồi.

    "Gì?

    Cậu ta đáng sợ vậy sao?"

    - Mà thôi, cậu đi vệ sinh cá nhân đi.

    Cứ đi từ cửa này ra chếch về phía bên phải, chỗ sơn màu xanh là của nam đấy.

    Xong rồi thì ra đây để làm thủ tục nhập hội.

    - Vâng.

    Em xong ngay đâ...

    Hả??!!!

    Lilou trố mắt nhìn Ernesta, hình như cậu vừa nghe được thứ gì đó rất quan trọng.

    - Ch-Chị vừa nói gì cơ?

    Ernesta nhìn Lilou nhảy dựng lên như thế thì phì cười.

    - Cậu được nhận rồi, Lilou.

    - Ơ...

    Rõ ràng em không đạt tiêu chuẩn mà??

    Sao lại...

    Ernesta nhún vai.

    - Cậu đi mà hỏi Oliver ấy.

    A!

    Mới nhắc đã tới kìa.

    Lilou quay phắt ra cửa, gương mặt nhăn nhó của Oliver đập vào mắt cậu.

    - Ê người mới.

    Đi rửa mặt đi rồi ra sân mau lên!

    - Tôi được nhận rồi sao?

    Hôm qua tôi đã bị anh...

    - Sao?

    Giờ có vào không hay để tôi đổi ý?

    - Vào, vào.

    Tôi vào!

    Cám ơn anh, Oliver!

    Lilou mừng rỡ chạy đến định bắt tay thì Oliver lập tức né ra quát.

    - Tránh ra!

    Người hôi như cú ấy!

    Ra sân mau!

    Vác thanh kiếm gỗ lên vai, Oliver nhăn mặt đi vòng qua để tránh đụng trúng Lilou.

    "Đó có phải là lý do hai cô bé kia tránh mình không nhỉ?"

    Lilou tiu nghỉu theo Oliver và Ernesta ra sân tập, tự nhủ bản thân lát nữa phải tắm rửa sạch sẽ, làm lại hình tượng trước mặt mọi người.

    Ở đó gần hết các thành viên của hội đang đứng nói chuyện với nhau.

    Lilou quan sát thấy trong đó có một người cậu chưa gặp hôm qua.

    Mái tóc cô gái ấy thật lạ, hai chùm tóc dài mang màu đỏ rực rỡ nhưng đuôi tóc lại chuyển sang vàng.

    Lilou còn đang mải nhìn thì Charles gọi lại.

    - Ohhh!

    Lilou!

    Dậy rồi đấy à?

    Những người kia cũng quay đầu lại chào hỏi Lilou.

    Trong khi đó, Oliver nhìn quanh rồi ra vẻ bực dọc chạy ra phía cổng.

    Ernesta cũng lắc đầu thở dài làm Lilou cảm thấy rất khó hiểu.

    - Chuyện gì vậy ạ?

    Thomas lắc lắc đồng hồ trong tay, nháy mắt nói.

    - Đợi tí, chút nữa cậu sẽ biết thôi.

    - Trong khi đó hai đứa làm quen đi nhé.

    Vừa nói, Charles vừa kéo người tóc đỏ pha vàng ban nãy qua.

    Lúc này Lilou mới hoảng hồn, cô gái cậu nhìn nãy hóa ra lại là con trai????

    Đôi mắt màu xanh dương của cậu ấy nổi bật giữa mái tóc đỏ rực lửa.

    "Mình cứ tưởng cậu ta là con gái cơ, lần đầu tiên mình thấy con trai để tóc dài cột hai chùm đó."

    - Chào cậu, tôi là Lilou.

    Sau này nhờ cậu giúp đỡ nhiều.

    - Ơ...

    Ờ, chào cậu.

    Tôi là Katsuya.

    Tôi cũng chỉ mới vào hội thôi.

    Sau này giúp đỡ nhau nhiều nhé.

    - Lilou này, đây là cậu nhóc mới vào hội tuần trước đấy.

    Sao?

    Tóc cậu ấy lạ lắm đúng không?

    - Ồ, vâng.

    - Tóc anh ấy kì diệu lắm đấy!

    Tuần trước em được xem chị Cathy kiểm tra anh ấy rồi!

    Cục bông màu hồng Leonard phấn khởi nói.

    Bên cạnh là Fiela đang lấp ló nhìn cậu.

    Có vẻ hai đứa bé này lúc nào cũng ở bên nhau thì phải.

    - Vậy à?

    Mà Cathy là ai thế?

    - Chị ấy tên Catherine, Cathy chỉ là tên thân mật thôi.

    Giọng hát của chị ấy tuyệt vời lắm, em đảm bảo không ca sĩ nào hát hay bằng chị ấy đâu.

    Mọi người xung quanh đều gật gù đồng ý, ngay cả cô bé Fiela cũng gật lấy gật để.

    Chỉ trừ Katsuya ngơ ngác hỏi.

    - Vậy sao?

    Em chưa nghe chị ấy hát bao giờ.

    Tiếc quá.

    - Hahaha!

    Tại chú em vào ngay đúng lúc cô ấy đi làm nhiệm vụ ấy chứ.

    Thôi thì chịu khó chờ đi nhé, hai đứa.

    Bỗng từ trong rừng phát ra một tiếng thét thất thanh.

    Thomas thấy vậy liền bấm đồng hồ rồi cười tủm tỉm.

    Lilou giật bắn người, hỏi.

    - Chuyện gì vừa xảy ra thế?

    Có ai đó gặp nạn à??

    Chúng ta mau đi cứu họ thôi!

    Lilou toan chạy ra phía cổng thì Thomas kéo cậu lại, nói bằng vẻ mặt ranh mãnh.

    - Cứ ở đây chờ đi, lát có chuyện vui để xem đấy.

    Quả thật, một lúc sau Lilou đã thấy có hai bóng người tiến lại.

    Oliver cầm chân Jeffrey kéo lê trên đường không thương tiếc, còn Jeffrey, với vẻ mặt hãi hùng, bị Oliver xốc đứng lên.

    Ernesta tiến lại, vò đầu Jeffrey nói.

    - Em không thoát được đâu em trai, dù đó là chị hay là Oliver.

    "Hèn gì mình cứ thấy họ giống nhau quá, thì ra là chị em.

    "

    Thomas đung đưa cái đồng hồ kia trước mặt Jeffrey, trêu.

    - Chúc mừng nha Jeff!

    Cậu đã trốn khỏi Oli lâu hơn lần trước mười hai giây đấy.

    Jeffrey liếc nhìn Thomas với vẻ mặt : "Đợi tí nữa rồi tớ xử cậu!"

    Thomas không thua kém đáp lại với bản mặt: "Ngon thử xem?"

    Để làm đám đông ồn ào kia im lặng, Oliver vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người và hô lên.

    - Tập trung đầy đủ rồi.

    Tất cả chạy năm vòng quanh hội mau!

    Riêng Jeff!

    Anh chạy mười vòng!

    Mặt Jeffrey như thể sét đánh ngang tai, ủ rũ chạy theo, bên cạnh là Thomas đang cười ha hả chọc tức cậu.

    Mọi người bắt đầu chạy từ sân luyện tập chạy qua cổng, vòng qua kí túc xá.

    Khi chạy đến vườn, Lilou phát hiện ra có một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi trong đó, là Charlotte.

    Cô ngồi dưới gốc cây sồi, trên tay ôm một chú vịt với bộ lông trắng không tì vết.

    - Chào chị, Charlotte!

    - Chào cậu, Lilou.

    Oliver thấy vậy liền khó chịu nhìn cậu.

    Lilou còn nghe thấy tiếng gầm gừ khe khẽ trong họng anh ta.

    - Nhìn chị Charlotte có vẻ muốn tham gia lắm, sao chị ấy lại ngồi đây một mình vậy?

    Leonard nhanh nhảu trả lời.

    - Chị ấy cũng muốn chạy lắm chứ.

    Nhưng anh Oliver cương quyết không cho.

    Nếu như ngày thường là chị ấy đã tiên phong chạy rồi.

    - Tại sao cô ấy lại không được chạy?

    - Chị Charlotte bị thương, không thể vận động mạnh được.

    - Bị thương!?

    - Phải, chị ấy với anh Oliver mới trở về từ một nhiệm vụ cấp S, cả hai người đều bị thương nhưng chị Lottie bị nặng hơn nhiều.

    Bác sĩ bảo phải một tuần nữa chị ấy mới được tập luyện, ít nhất là vậy.

    Charlotte thở dài.

    - Vết thương thật ra cũng không nặng lắm, tôi nghĩ bác sĩ hơi phóng đại quá thôi, tôi thấy chỉ cần nghỉ một ngày thì tôi đã có thể hoạt động bình thường.

    Rồi từ lúc nào, Oliver đã xuất hiện bên cạnh Lilou.

    - Tiểu thư, người phải nghỉ ngơi, ít nhất phải một tuần nữa người mới tập chạy cùng mọi người được, lỡ vết thương...

    - Tôi biết rồi, Oli, tôi biết rồi.

    Tôi sẽ nghỉ ngơi theo lời bác sĩ dặn.

    Oliver mỉm cười dịu dàng với Charlotte, ánh mắt anh ôn nhu không chút giấu diếm, xung quanh như phủ đầy hoa và ánh sáng.

    Người hôm qua đánh cậu tơi tả với người này không thể nào là cùng một người, không thể nào.

    - Vậy người cứ nghỉ đi nhé, tiểu thư.

    Rồi anh quay sang những người đang chạy, giọng cũng thay đổi một trăm tám mươi độ.

    - CHẠY TIẾP NÀO!!

    Mọi người lại tiếp tục chạy, vòng qua khu y tế rồi lại trở về sân tập.

    Một vòng, hai vòng, vòng thứ ba. . .

    "Viuuu. . ."

    "Cốp!!"

    Một con gà??

    Thứ đó rớt từ trên cao xuống trúng đầu Charles.

    Anh bực tức nhìn con gà, quát.

    - Á à đống sắt vụn này. . .

    MÀY TO GAN LẮM!!!

    Rồi Charles bắt đầu rượt theo con gà.

    Nó vừa chạy vừa trêu tức anh.

    - Hahaha!

    Ngon tới bắt đi!

    Tên đồng nát!!

    Trong khi Charles đang đuổi theo con gà trống láo toét kia thì ở đây, Lilou đang phải đối mặt với một vấn đề được gọi là sốc văn hóa.

    Trên mặt cậu viết đầy những dấu chấm hỏi lớn bé đủ loại, nội tâm cậu đang đấu tranh dữ dội với việc: gà có biết nói hay không?

    "Theo những gì mình biết trong suốt mười tám năm cuộc đời, gà không biết nói, nhưng thứ trước mặt mình là gì đây?

    Nhưng nếu tụi nó biết nói, vậy tại sao tụi nó lại không nói gì, như thế thì vô lý quá."

    Vẻ mặt của Lilou đã thu hút sự chú ý của mọi người.

    Bọn họ nhìn cậu với ánh mắt hết sức đồng cảm.

    Đặc biệt là Katsuya, khi mà tuần trước chính cậu là người chạy vắt chân lên cổ vì thấy một con gà giả nói chuyện.

    Cậu khẽ vỗ vai Lilou.

    - Ờm...

    Nó chỉ là một con rối thôi, không phải gà thật đâu, bằng cách nào đó nó... hmm... biết nói.

    Cậu nên làm quen với việc này.

    Lilou nghe xong câu này đã định thần lại được phần nào, tiếp tục bài tập chạy.

    - Có phải do người tên Enric chế tạo không?

    - Phải.

    Mà cậu biết anh ấy à?

    - Hôm qua tôi nghe anh Charles nói.

    Cậu chung phòng với anh ấy phải không?

    - Ừm.

    Anh ấy có đủ loại rối, nhiều con rất hay ho nha, khi nào anh ấy làm nhiệm vụ về tớ sẽ kêu anh ấy cho cậu xem vài tác phẩm khác.

    Đoàn người lúc này đã chạy đến gần vườn hoa, ở đó vọng lại tiếng đấu khẩu giữa con gà và Charles.

    - Mày có ngon thì chui ra đây xem nào??

    - Ông có ngon thì lại đây bắt tui xem?

    Thì ra con gà đang rúc trong tay Charlotte, còn Charles thì đứng đó không dám động thủ, thế là hai bên cứ ở đó đấu khẩu với nhau.

    - Lottie à, em thả cái thứ láo toét này ra đi.

    Anh phải xử nó một trận!

    - Bình tĩnh đi nào anh Charles.

    Nó chỉ là một con gà thôi mà.

    - Nhưng. . .

    - Mày có ngon thì ra đây cho đáng mặt quân tử xem nào?!

    - Tui là gà, cần gì quân tử?

    - Mày. . .

    - Lêu lêu!

    Ngon nhào vào bắt tui xem?

    - Mày có ngon thì ra đây?!

    - Ông có ngon thì lại đây?!

    Và thế là trận khẩu chiến của Charles và con gà cứ tiếp tục cho đến khi mọi người đã chạy xong, anh mới hậm hực bỏ đi, để lại con gà cười khoái chí.

    Oliver lại vỗ tay, hô.

    - Được rồi, mọi người làm gì thì làm đi.

    Và Jeff!

    Anh vẫn còn năm vòng nữa đấy!

    Chạy mau!

    Jeffrey mếu máo tiếp tục chạy, Thomas vừa lau mồ hôi vừa gọi với theo.

    - Nè Jeff!

    Đừng có xỉu trước khi chạy xong đó nha!

    Hahaha!!

    - Chạy xong tớ nhất định sẽ xử cậu!!!

    Lilou lúc này đang lau mồ hôi, không biết làm gì tiếp theo thì Katsuya lại gần nói.

    - Đi thôi Lilou.

    - Đi đâu?

    - Đi tắm.

    - Nhưng tôi không có quần áo để thay.

    Trên đường lạc đến đây hành lý của tôi mất hết rồi.

    - Vậy sao?

    Hay là tôi cho cậu mượn. . .

    À mà thôi, cậu mặc không vừa đâu.

    Quả thật, Katsuya chỉ cao đến cổ của Lilou, thân hình lại nhỏ hơn, cho Lilou mượn đồ thì cậu không mặc vừa là cái chắc.

    Thomas nghe thấy liền đi tới.

    - Vậy cậu cứ lấy đồ của tôi này.

    - Ồ, cám ơn anh ạ.

    Theo chân mọi người đến kí túc xá, Lilou bây giờ mới có cơ hội ngắm nhìn rõ hơn.

    Kí túc xá là hai dãy nhà gỗ đối diện nhau, khu bên phải là nam, khu bên trái là nữ.

    Mỗi bên có tất cả tám phòng, bốn trên bốn dưới, ngoài cùng là cầu thang để đi lên tầng trên.

    Nhìn từ bên ngoài, tất cả các phòng đều giống nhau, chỉ có căn phòng thứ nhất trên lầu khu nam và căn phòng thứ ba dưới trệt khu nữ là trồng cây, ngoài ra trước cửa phòng thứ hai dưới trệt khu nữ có treo một chú vẹt.

    Thomas từ trong phòng 1 bước ra, đưa cho Lilou một bộ đồ.

    - Cám ơn anh ạ.

    - Ừ, thế cậu ở phòng nào?

    Chọn được chưa?

    - Em ở với anh Charles ạ.

    Mà vẫn chưa biết phòng ở đâu.

    - Để anh chỉ cho.

    Tính từ đây vào thì anh với Jeff ở phòng 1, tiếp theo là phòng Rudeus, tiếp nữa là phòng Katsuya và Enric, phòng 4 là của Ichiki, nhưng cậu ta hơi khó ở nên đừng chọc vào nhá.

    Cậu cứ tưởng tượng cậu ta là Oliver phiên bản ít nói ấy.

    "Ôi trời. . ."

    - Trên đầu chúng ta, phòng 5, là của Henry, bác sĩ của hội, cái phòng nhiều cây trên lầu ấy.

    Tiếp theo là phòng của cậu và anh Charles, tiếp đó là của Oliver, cuối cùng là nhóc Leonard.

    Thomas lại chỉ tiếp sang khu của nữ.

    - Đối diện trước mặt bên kí túc xá nữ là phòng 1 của Ernesta, tiếp theo là của Chloe, y tá của hội đồng thời là em gái Henry, cái phòng mà có con vẹt ấy.

    Cái phòng trồng hoa kia là của Catherine, tiếp theo là của Fiela.

    Phòng 5 là Sylvia, cậu chưa gặp em ấy đâu, nhưng chưa thân thì cũng đừng chọc vào.

    Phòng 6 chưa có người, phòng 7 là của Charlotte, phòng cuối là của Aufrey.

    Nghe nói hôm qua cậu gặp cô ấy rồi nhỉ?

    - Vâng.

    Cậu rùng mình.

    - Ánh mắt cô ta như muốn băm em ra ấy.

    - Haha, em lại gần cô bé Viola phải không?

    Nếu muốn sống thì tránh xa hai con người đó ra.

    Lilou nghiêng đầu, dù thắc mắc nhưng cậu vẫn gật đầu nhận lấy lời khuyên này.

    - Vâng?

    - Thôi, đi tắm nào.

    Chắc cậu mấy ngày rồi không tắm phải không?

    Lilou ngượng ngùng gãi đầu, theo Thomas vào nhà tắm.

    . . .

    Tắm xong, mọi người đến nhà ăn ăn sáng.

    Mùi thức ăn ngào ngạt tỏa ra khắp căn phòng.

    Charles và Katsuya là người nhanh nhất đến với chỗ đồ ăn.

    - Hôm nay có gì đây?

    - Có ngũ cốc, pancake, bánh mì nướng phết bơ nhân thịt.

    Ế!

    Có cả sandwich trứng ốp la và thịt xông khói kìa.

    Thomas thêm vào.

    - Không những vậy đâu nha, ngoài sữa nóng và trà gừng mật ong như mọi khi, hôm nay tôi còn đặc biệt pha thêm trà xanh nữa!

    Loại hảo hạng luôn.

    Katsuya nghe vậy thì mắt sắng rỡ lên.

    - Vậy cho em một cốc trà xanh đi ạ!

    Lilou chọn lấy một phần sandwich trứng thịt xông khói, kèm theo một ly sữa nóng, rồi đến chỗ Charles và Katsuya đang vẫy tay gọi cậu.

    Cả ba người vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ.

    - Vì cậu là thành viên mới nên đau não vụ xưng hô lắm nhỉ?

    Anh nói ngắn gọn này, có 3 người cùng tuổi cậu, gồm cô nàng Aufrey chúng ta vừa nói đến ban nãy, Katsuya và Chloe.

    Còn tất cả những người lớn ở đây, ừ trong đó có cả Charlotte, ai cũng lớn tuổi hơn cậu hết.

    - Ngoại trừ ba đứa nhóc kia, không ai trong hội nhỏ tuổi hơn em á!?

    - Đúng vậy, nhưng không cần căng thẳng quá đâu, mọi người trong hội đều rất dễ gần mà đúng không?

    À thì trừ Oliver, Aufrey, Sylvia và Ichiki, nhớ rõ bốn cái tên này.

    Họ hơi... khó tính, nên khi tiếp xúc phải cẩn thận hơn.

    Tuy nhiên anh cam đoan, khi thân thiết hơn rồi thì họ cũng sẽ trở nên thân thiện hơn.

    - Vâng.

    Vậy em sẽ cố hòa đồng hết cỡ với tất cả mọi người.

    Nhấp thêm một ngụm trà xanh, Katsuya vỗ vai Lilou.

    - Này, lát nữa cậu có muốn làm nhiệm vụ không?

    Vì đó là nhiệm vụ đầu tiên của cậu, tôi muốn là người hướng dẫn.

    - Ồ, vậy chú chỉ dẫn về nhiệm vụ các thứ cho Lilou đi nhé, anh còn phải tra dầu cho bộ giáp, rồi kiểm tra xem có hỏng hóc ở đâu không nữa, có khi sẽ mất cả buổi sáng đấy.

    - Vậy thì cứ để hết cho em.

    Katsuya quay sang với Lilou, nói một chút về loại nhiệm vụ cậu định nhận để hướng dẫn Lilou.

    - Một nhiệm vụ đơn giản ở làng thôi, tôi sẽ chỉ cậu cách những nhiệm vụ bình thường hoạt động như thế nào.

    Cậu thấy sao?

    - Ờ. . . thật ra tôi chưa biết gì về nhiệm vụ cả, nên có gì nhờ cậu sắp xếp hết.

    Ăn uống xong xuôi, Katsuya và Lilou cùng nhau ra sảnh.

    Katsuya tìm nhiệm vụ để hai người làm chung, còn Lilou thì làm thủ tục nhập hội với Ernesta.

    Cô hỏi cậu các thông tin cần thiết, sau đó để cậu điểm chỉ vào hồ sơ.

    - Vậy là thủ tục nhập hội đã xong.

    Bây giờ tôi sẽ đưa cậu đi làm hội huy.

    - Hội huy ạ?

    - Là một thứ chứng minh cậu là người của hội.

    Ernesta lấy ra một cái đồng hồ bỏ túi, đầu dây bên kia móc một vật trang trí màu tối, ở giữa là một ngôi sao trắng, giống như ngôi sao được khảm trên tường đằng sau bàn tiếp tân.

    - Đẹp quá!

    - Rồi cậu cũng sẽ sớm có một cái thôi.

    Giờ thì đi theo tôi.

    Lúc đi ngang qua kí túc xá, Lilou nhìn thấy Jeffrey đang nằm bệt dưới sàn gỗ ngoài phòng thứ nhất.

    Ernesta cũng thở dài ngao ngán rồi quay sang Lilou.

    - Nhân tiện thì, bác Farrer sẽ là người quản lý cậu.

    - Là thế nào vậy ạ?

    - Là người sẽ trực tiếp huấn luyện, xem xét và phát triển năng lực cho cậu, chỉ bảo cho cậu nếu cần thiết.

    Người quản lý phải đạt từ cấp S trở lên và có năng lực phù hợp với khả năng của cậu.

    - Mấy cái cấp S gì đó là sao vậy chị?

    - Cấp bậc được phân chia theo mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ hoặc theo năng lực và kinh nghiệm của các ma pháp sư.

    Có sáu cấp độ từ thấp đến cao: D, C, B, A, S, SS.

    Nhiệm vụ cấp D là mức an toàn, ngay cả những người bình thường cũng làm được, cho đến cấp S và SS có thể nguy hiểm đến tính mạng.

    Người khi mới vào hội sẽ là cấp D, nếu muốn lên cấp phải làm nhiệm vụ dần dần, có khi phải làm nhiệm vụ vượt cấp nữa.

    "Vậy mấy người cấp cao chắc phải mạnh lắm nhỉ?"

    Từ lúc nào mà hai người bọn họ đã đứng trước cửa các tòa nhà của bô lão, bên cạnh là nhà của Farrer, nhưng đóng cửa chứ không mở ra như hôm qua.

    Ernesta kéo sợi dây được lắp bên cạnh cửa xuống, quả cầu được gắn vào sợi dây liền phát ra ánh sáng màu xanh.

    - Woah!

    - Tôi sẽ nói thêm sau, vào thôi, cậu Lilou.

    Bước vào bên trong, Lilou bị choáng ngợp bởi những thứ trang sức được bày biện khắp nơi, có cái còn được treo trên trần.

    Không giống như những nơi khác, nơi này không cần đèn để chiếu sáng, mà tự trần nhà mới là thứ chiếu sáng cho căn phòng.

    Ngồi bên trong là một ông chú khá lịch lãm với đôi mắt và mái tóc ngang vai được buộc thấp màu nâu sáng đang ngồi ngắm nghía một cái ghim cài áo.

    - Ái chà!

    Ernesta đã mang lính mới tới rồi này.

    Đêm qua ngủ ngon lắm đúng không cậu nhóc?

    Hô hô!

    Tôi đã khều cậu cả chục lần mà cậu vẫn không tỉnh cơ mà.

    "Ông ấy đã khều mình cả chục lần rồi á??!"

    - Chú Issac, chú thôi chọc người mới đi.

    Hội huy của Katsuya đã xong chưa chú?

    - Xong rồi.

    Đưa cho Ernesta chiếc ghim gài áo gắn hội huy, Issac quay qua Lilou.

    - Vậy cậu muốn đeo hội huy ở chỗ nào?

    Tay, chân, cổ, tóc, tai?

    Bất cứ thứ trang sức hay đồ gì tôi cũng làm được thành hội huy hết.

    Lilou cũng không biết thế nào, nên chọn đại một vị trí dễ đeo nhất.

    - Trên tay đi ạ.

    - Được thôi.

    Tuần sau sẽ có.

    Hai người rời khỏi chỗ Issac, trên đường trở về sảnh, Ernesta lại tiếp tục nói cho Lilou về cấp bậc.

    - Thường thì mọi người sẽ làm nhiệm vụ theo cấp của mình, nhưng nếu muốn làm nhiệm vụ vượt cấp thì sẽ có người đi theo để giám sát.

    Vượt một cấp không bị giám sát, nhưng vượt từ hai cấp trở lên thì có.

    Nhiệm vụ cấp S đầu tiên của mỗi người cũng sẽ được giám sát bởi một người cấp SS.

    Lilou nghe vậy cũng muốn nhanh nhanh lên cấp một chút, liền hỏi Ernesta về nhiệm vụ cấp cao.

    - Nếu muốn làm nhiệm vụ cấp S hoặc SS thì có được không ạ?

    - Không, dù có vượt bao nhiêu cấp thì chỉ tối đa là cấp A thôi, khi nào cậu lên cấp S mới được làm.

    - Vậy làm sao để nhận nhiệm vụ vậy ạ?

    - Cậu chỉ cần chọn một nhiệm vụ, sau đó thông báo cho tôi biết cậu sẽ đi đâu.

    Sau khi hoàn thành nhiệm vụ hãy đưa tờ giấy ấy lại cho tôi để tôi ghi nhận nó là xong.

    Vì đây là những nhiệm vụ đơn giản nên không cần, nhưng sau này vào những nhiệm vụ phức tạp hơn, cậu sẽ phải viết báo cáo đấy.

    "Mình không biết chữ, nếu phải viết mấy cái báo cáo đó. . . có lẽ mình phải nhờ vả chị Charlotte với chị Ernesta nhiều rồi."

    - Cũng phải nhắc cậu cái này.

    Về chuyện tiền thuê phòng và tiền ăn ấy.

    Nghe đến chuyện tiền nong, Lilou lập tức căng thẳng.

    - Đừng lo lắng quá.

    Cứ mỗi nhiệm vụ cậu làm, hội sẽ thu một phần bốn số tiền được trả cho nhiệm vụ đó, cho đến khi đủ số tiền cần thu.

    Mỗi tháng hội sẽ thu của hội viên 1250 Urah, vậy thôi.

    - Dạ vâng!

    Em sẽ cố gắng làm nhiệm vụ thật tốt để trả lại tiền cho hội.

    Lilou nắm chặt tay, khí thế hừng hực bốc lên.

    Ernesta cười khúc khích, có lẽ, có lẽ thôi, cô đã hiểu được phần nào lý do Oliver cho cậu nhóc này vào hội.

    Nhìn mấy tờ giấy bay bay treo trên đầu, Lilou thắc mắc đó là gì, chúng không chỉ là những tờ giấy với chữ, mà còn mang nhiều màu sắc sặc sỡ.

    - Em để ý mấy tờ đó có viền những màu khác nhau, đó là gì thế?

    - Đó là cách phân biệt cấp bậc.

    Cấp D không được viền, cấp C là vàng, B xanh lá, A xanh dương, S tím và SS là đen.

    Ngoài ra còn có những nhiệm vụ gấp sẽ có dấu đỏ ở bốn góc tờ giấy.

    "Phức tạp hơn mình nghĩ nhỉ?"

    Trở về sảnh, Ernesta đưa chiếc ghim cài cho Katsuya, cậu cũng đã chọn xong nhiệm vụ cho hai người.

    Katsuya cùng Lilou liền vào làng làm nhiệm vụ, trước khi đi, Ernesta còn đưa cho Katsuya một bịch tiền.

    - Nhớ mua quần áo cho cậu ấy nhé.

    Lilou nghe vậy thì mừng rỡ.

    - Oa!

    Cám ơn chị!

    Sau này có tiền em nhất định sẽ trả lại chị.

    - Không cần đâu.

    Đây chỉ là một số tiền nhỏ hội tài trợ cho người mới thôi mà.

    Bọc tiền đầy ụ như vậy, cậu có muốn cũng không thể tin nó ít nổi.

    "Mọi người trong hội đã tốt với mày như vậy, mày không thể làm phụ lòng họ được, mày phải cố gắng hết sức, Lilou, để đền đáp cho họ!!"

    _______________________________________
     
    Starry Night
    2.2. Nhiệm vụ đầu tiên


    . . .

    Hôm nay lại là một ngày đẹp trời, gió thổi nhè nhẹ qua những tán cây rậm rạp.

    Cả hai con người đang bước đi trên con đường mòn dẫn từ hội ra khỏi rừng.

    - Lilou này, cậu gặp bão trôi đến đây, vậy cậu có biết nơi này là nơi nào chưa?

    - Chưa.

    - Nơi này là lục địa Fertica.

    - Oh...

    - Không bất ngờ à?

    - À...

    Tại tôi chả biết gì về nó hết nên...

    - Sao?!

    Cậu không biết gì về Fertica hết à?

    Nó nổi tiếng theo nhiều cách khác nhau đấy.

    Katsuya trầm ngâm một hồi, rồi từ từ quay sang Lilou.

    - Cậu...

    Biết có bao nhiêu lục địa không?

    - Không.

    - . . .

    Katsuya, hiện giờ đã câm nín, đang rất hoang mang tại sao cái con người đang đi cạnh cậu lại có thể tối cổ đến như thế.

    Kiến thức cơ bản về cảm nhận ma lực không có, chữ không biết, bây giờ đến cả thế giới này có bao nhiêu lục địa cũng không biết nốt.

    Còn cái gì cậu ta không biết nữa không đây?

    Câu trả lời của Lilou đã làm Katsuya không nói nên lời, cũng không biết dùng lời gì để nói.

    Sau một hồi lâu rơi vào im lặng, cuối cùng Katsuya cũng lên tiếng.

    -

    Sau này tôi sẽ giải thích cho cậu rõ hơn.

    Bây giờ nhiệm vụ của chúng ta là vận chuyển hai xe hàng từ làng Mugor lên thành Hydredia.

    Làng Mugor là một trong năm làng nằm xung quanh hội, còn Hydredia là thành phố sầm uất nhất, phát triển nhất, là nơi giao thương của lục địa này nên đến đó cậu phải theo sát tôi đấy nhé, lạc một cái là khổ.

    Tôi cũng chưa biết hết đường đâu.

    - Được thôi.

    Mà cậu không phải dân ở đây à?

    - Không phải.

    Tôi từ một ngôi làng ở đại lục Elite đến đây.

    - Ohh.

    Vậy ban đầu lúc làm nhiệm vụ cậu cũng được hướng dẫn giống tôi phải không?

    - Ừ, ba ngày đầu anh Enric đi cùng tôi, sau đó anh ấy phải rời đi vì một nhiệm vụ gấp ở thành Erise.

    Hai người vừa đi vừa đi vừa tán gẫu, chẳng mấy chốc đã đến làng Mugor.

    Katsuya dẫn Lilou đến khu chợ của làng, hai bên đường những sạp buôn bán thức ăn và vật dụng tấp nập người mua.

    Những xe hàng chở đầy đồ thủ công nối đuôi nhau lên thành phố, một ông chú đứng tuổi điều khiển công nhân vận chuyển những bao hàng lên xe, khả năng cao đó là người ủy thác nhiệm vụ.

    - Chú ơi, có phải chú là người ủy thác nhiệm vụ này không?

    Katsuya đưa tờ giấy nhiệm vụ ra, ông chú nhìn sơ rồi gật đầu.

    - Phải, bây giờ hai người vận chuyển đống hàng bên kia, cứ đi theo đoàn xe là được, chừng nào xong về đây nhận tiền ha.

    - Đã rõ.

    Trước khi nhìn thấy đống hàng kia, Katsuya vẫn còn tự tin lắm.

    Nhưng thấy rồi thì hết cả hồn, chỗ hàng đó xếp lên thành núi, mà đa phần toàn là mấy cái bình nặng tầm vài kí một cái.

    - Đừng làm bể đó, cho dù mấy cái này làm từ đất sét, còn rất dày, nhưng cũng nên nhẹ nhàng một tí.

    - Cậu cứ yên tâm đi, giờ thì làm nhanh thôi nào.

    Lilou đi tới ôm một đống bình để lên xe hàng, rất nhanh đã chất đầy, thậm chí còn xếp lên cao hơn đầu.

    - Này, nhiều vậy làm sao kéo nổi?

    Lấy dây buộc lại cho thật chắc chắn, Lilou cười.

    - Ây, chút này có đáng là gì, còn phần giỏ tre và vải thì cậu kéo nhé.

    - Cảm... cảm ơn cậu.

    Lilou nở nụ cười lộ răng, chói lóa đến nỗi Katsuya phải nheo mắt nhìn.

    - Không có gì đâu!

    "Cậu ấy tốt bụng quá, còn khỏe như vậy nữa, thật đáng ngưỡng mộ."

    Ông chú nhìn Lilou nhấc xe hàng lên kéo đi nhẹ nhàng cũng rất bất ngờ.

    - Ái chà, đúng là sức trẻ nhỉ?

    Đi dường cẩn thận nha mấy chàng trai!

    - Chú không cần phải lo lắng gì hết, tụi con sẽ đem đến đó không hư cái nào.

    Đi theo xe hàng phía trước đến Hydredia, Lilou cảm thán, quả là nơi rất sầm uất, các ngôi nhà cao tầng nằm san sát nhau, xe hàng của bọn họ phải lách qua từng con đường để đến địa điểm cần giao.

    Nhiều người mặc những bộ đồ quý tộc sang trọng đi dạo trên phố, những quý ông thì mặc vest, những cô gái thì diện lên những bộ váy thêu hoa đủ màu sắc, trên cổ trên tóc đeo những trang sức bằng vàng bạc lấp lánh.

    Xe ngựa đậu khắp nơi và tiếng nói cười rôm rả cho thấy chỗ này đông đúc như thế nào.

    Hội chợ thì bán biết bao nhiêu thứ, từ đồ ăn, hoa quả đến đủ thứ dụng cụ, hoa và váy áo.

    Katsuya nói đúng, nếu không đi sát cậu ấy, Lilou đã đi lạc mất với đám đông biết bao nhiêu là người này rồi.

    Sau khi đã làm xong nhiệm vụ và được ông chủ khen ngợi thưởng cho thêm tiền, Katsuya dẫn Lilou đến ngay một sạp hàng cậu quen và mua quần áo cho Lilou.

    Hai người đi loanh quanh ngắm nhìn phố xá một lúc mới chuyển hướng về hội.

    - Nè Katsuya, đây.

    Lilou sau một hồi đếm qua đếm lại số tiền trong túi thì lấy phân nửa số đó đưa cho Katsuya.

    - Không... không được, hàng cậu mang gần hết, tôi không thể lấy nhiều thế này được.

    - Không sao đâu, nếu không có cậu, tôi sẽ không đến được đây, tôi thấy tôi chỉ có giúp sức thôi.

    - Không không, cậu cứ cầm hết đi, cậu...

    đây là nhiệm vụ đầu tiên của cậu mà, tôi giúp cậu là phải rồi.

    Dúi nắm tiền ấy vào tay Katsuya, Lilou cười bảo:

    - Tôi bảo cậu cầm thì cứ cầm đi, coi như đây là lời cảm ơn cũng được.

    Nhìn xuống tay rồi lại nhìn Lilou, Katsuya bối rối, miễn cưỡng giữ lấy số tiền.

    "Cậu ấy còn chân thành như thế này, chắc chắn sẽ là một người bạn tốt."

    - Cảm ơn cậu nhiều, Lilou.

    - Cậu đừng lúc nào cũng cảm ơn, tôi sẽ cảm thấy khó xử đấy.

    Mới đó là trời đã gần trưa rồi.

    Trên đường trở về, bọn họ lại tán gẫu với nhau.

    - Katsuya này, những người khác trông như thế nào vậy?

    - Cậu muốn biết về ai?

    - Anh Enric chẳng hạn?

    - Anh ấy cao, mắt vàng kim, tóc khá quăn, có màu đỏ rượu vang, đẹp lắm.

    Anh ấy rất hoạt bát năng động, giống như kiểu truyền năng lượng cho mọi người vậy.

    Chắc cậu muốn gặp anh ấy lắm nhỉ?

    - Ừm, tôi nghe anh Charles nói tôi khá giống anh ấy phải không?

    - Phải, theo vài phương diện thì cậu khá giống anh ấy đấy.

    Lilou gật đầu, rồi lại tiếp tục hỏi về người thứ hai.

    - Vậy thì chị Catherine như thế nào?

    - Chị Catherine có mái tóc đen suôn dài, mắt màu đỏ hồng, người mảnh khảnh.

    Nói chung chị ấy đẹp lắm, còn hiền nữa.

    Nghe nói chị ấy hát và đàn rất hay, nên vào buổi tối khi mọi người quây quần với nhau ở phòng khách, chị ấy thường đàn hát cho mọi người nghe.

    - Buổi tối hội sẽ quây quần với nhau ở phòng khách à?

    - Phải, tối qua cậu ngất xỉu mất cho nên anh Charles bảo tối hôm nay sẽ để cậu tham gia với mọi người, tiện cho cậu giới thiệu bản thân với mọi người luôn.

    Lilou nghe vậy có chút hào hứng, cậu rất mong chờ vào buổi quây quần đó.

    - Vậy tối nay tôi phải tận dụng thật tốt buổi quây quần này để làm thân với mọi người mới được.

    - Ừm, cậu sẽ chóng thân với mọi người thôi, đừng lo.

    Lilou gật gù vui vẻ, rồi lại quay sang tán gẫu với Katsuya.

    - Mà lúc vào hội cậu đấu với chị Catherine thế nào vậy?

    Thắng bằng cách nào thế?

    - Cậu nói gì thế?

    Chúng tôi đâu có đấu với nhau.

    Bước chân Lilou hơi khựng lại một chút.

    - Ơ?

    Vậy không phải kiểm tra là đấu mười trận với nhau, thắng một trận là được vào hội sao?

    Katsuya phì cười rồi lắc đầu.

    - Đấy là vì cậu xui nên dính anh Oliver thôi, tại vì cách kiểm tra và luật lệ đều được người phụ trách kiểm tra đưa ra, nên nó khó hay không cũng tùy người.

    Để công tâm hơn thì năng lực của người kiểm tra phải phù hợp với người được kiểm tra để đánh giá chính xác và khách quan nhất.

    - Ra là vậy.

    Tiếp tục đi, trong đầu Lilou tràn ngập câu hỏi, tất cả đều muốn được giải đáp, sự tò mò của cậu về hội theo thời gian càng ngày càng lớn.

    - Thế thường thì kiểm tra là như thế nào?

    - Cho mọi người thấy khả năng của cậu, vậy thôi.

    Ví dụ khả năng của tôi là điều khiển tóc, và tóc tôi có thể phát lửa và phát sáng, vậy thì khi kiểm tra tôi chỉ cần biểu diễn sức mạnh của tôi ra thôi.

    Tất nhiên là những đòn tấn công của tôi phải gây ra mức sát thương nhất định mới được vào hội.

    - Ồ...

    Tóc cậu tuyệt thật đấy nhỉ!

    - Ahaha, cám ơn nhé.

    Mà ai là người quản lý cậu vậy?

    Anh Oliver à?

    - Là bác Farrer.

    Sao thế?

    - À, tại tôi nghe nói thường thì người kiểm tra cũng sẽ là người quản lý luôn.

    Cậu không dính vào anh Oliver là may đấy, không thì sau này cậu vất vả rồi.

    Nhớ về quãng đường dài đầy gian nan của mình, cậu không thể phủ nhận, cậu chắc phải được thần linh yêu thích lắm mới gặp được nhiều việc may mắn như vậy.

    - Có vẻ như tôi hay gặp may thật.

    Vậy là người quản lý cậu là chị Catherine à?

    - Tất nhiên rồi, năng lực của chị ấy phù hợp với tôi mà.

    - Vậy chắc bác Farrer có năng lực phù hợp với tôi nhỉ...

    Rồi đột nhiên, Lilou nhớ ra điều gì đó.

    - Mà khoan, tôi nhớ là chỉ những người từ cấp S trở lên mới có quyền quản lý mà?

    Không lẽ...

    - Còn sao nữa, chị ấy cấp S rồi.

    - Woahh!

    Tuyệt thật đấy!

    Còn ai cấp S nữa không vậy?

    Hay cấp SS nữa?

    Hay cậu cứ kể hết cấp của mọi người ra cho tôi nhé?

    Vẻ mặt hào hứng của Lilou làm Katsuya phải bật cười.

    - Bình tĩnh nào Lilou, để từ từ tôi nói cho cậu nghe.

    - Ừm ừm!

    - Cấp S có sáu người tất cả, cậu gặp hai người rồi, là anh Oliver và chị Charlotte, những người khác là chị Catherine, anh Enric, chị Sylvia và Ichiki.

    - Chị Charlotte cấp S sao?

    Chị ấy tuyệt vời quá nhỉ?

    - Lilou nói với ánh mắt lấp lánh.

    "Chị Charlotte cho dù nhỏ bé như thế, nhưng chị ấy lại mạnh đến vậy sao?"

    - Ừm.

    Tôi nghe bảo chị Charlotte gần như là người nhanh nhất hội đấy.

    Tốc độ của chị ấy gần như mắt thường không thể theo kịp luôn.

    "Chà..."

    - Còn nữa, cấp A thì có anh Henry, cấp B là bé Fiela, cấp C có nhóc Leonard và Chloe, cấp D có tôi, cậu, Aufrey và cô nhóc Viola.

    - Ba đứa bé kia cũng làm nhiệm vụ à?

    Mà cô bé Fiela đó còn là cấp B nữa??

    - Ừm, mấy đứa bé thường hay làm các nhiệm vụ đơn giản như tìm chó mèo gì đó.

    Lâu lâu bé Fiela còn đi săn quái thú nữa.

    - Sao cơ?!

    Một cô bé nhỏ nhắn như thế săn được cả quái thú à?!!

    - Lúc đầu tôi cũng bất ngờ lắm.

    Cậu biết không?

    Ba ngày trước tôi đã nhặng xị lên khi thấy cô bé nhận một nhiệm vụ săn quái thú và được chị Ernesta chấp nhận, tôi cứ nằng nặc đòi theo với tư tưởng bảo vệ em ấy và cuối cùng thành ra chúng tôi đi làm nhiệm vụ chung.

    Kết quả là em ấy còn săn được nhiều quái thú hơn cả tôi nữa.

    - . . .

    Từ đó Lilou đã rút ra được một triết lý.

    "Nhìn như vậy mà không phải vậy.

    Không thể xem thường được."

    - Vậy còn chị Ernesta, anh Thomas, anh Jeff, anh Rudeus thì sao?

    - Những người đó làm công việc đặc thù nên cũng không cần hạng, nếu muốn thì nghĩ là cấp D cũng được.

    - Vậy à?

    Còn anh Charles thì sao?

    - Anh ấy và các bô lão là cấp SS đấy.

    Khuôn mặt Lilou sáng ngời lên đầy ngạc nhiên và hứng thú.

    - Sao cơ?!

    Anh ấy tận cấp SS lận à??

    - Anh ấy là trụ cột của hội đấy, mặc dù anh ấy rất hay bày trò trêu mọi người.

    Phải công nhận bộ giáp và cây thương đó thật sự quá kì diệu luôn, có gì phải kêu anh ấy biểu diễn cho cậu xem nữa mới được.

    Hai người bận rộn cười nói cho đến khi hai người đi gần về tới hội.

    Lilou nhìn thấy có một cô gái tóc xanh màu trời, đeo một chiếc kẹp tóc có hình hội huy đang ở đoạn đường phía trước.

    "Phải tranh thủ ra bắt chuyện làm thân với cô ấy mới được."

    Lilou hào hứng phóng lên đằng trước, mặc cho Katsuya hốt hoảng can ngăn.

    - Chờ đã!

    Đó là...

    Chưa kịp phản ứng thì Lilou đã phóng đi mất, Katsuya cũng bó tay.

    - Ôi không, không kịp nữa rồi...

    Và cậu đứng đó cầu nguyện cho Lilou.

    "Cầu trời cậu được bình an, Lilou."

    - Xin chào!

    Cô cũng là thành viên của hội đúng không?

    Tôi là Lilou.

    Tôi mới vào hội ngày hôm nay đấy.

    Sau này có gì xin nhờ cô giúp đỡ nhé.

    Tên cô là gì thế?

    À mà tôi nhớ là trừ ba đứa bé ai cũng lớn hơn tôi nhỉ?

    Vậy tôi phải gọi cô là chị rồi phải khô...

    Nghe Lilou lải nhải liên tục, mày cô nhíu lại, tay siết chặt chuôi kiếm ngăn không cho bản thân động thủ.

    - Câm mồm.

    Người thiếu nữ kia gằn giọng, đôi mắt màu tím xanh của cô hiện rõ vẻ khó chịu.

    Rồi cô bỏ đi thẳng, không nói bất cứ một câu nào nữa.

    Lilou đứng đấy nhìn cô rảo bước ra xa mà bần thần.

    Cậu chỉ lại chào hỏi thôi mà?

    Có cần gắt lên như thế không?

    Sao cô ta có thể "Câm mồm!" thẳng mặt cậu như vậy chứ?

    "Bất lịch sự quá."

    Trong lúc Lilou đang bực dọc thì Katsuya chạy đến, mặt cậu như thể trút được một gánh nặng nào đó.

    Cậu lay Lilou, nói trong sự hoảng loạn.

    - Trời ạ, Lilou!

    Cậu có biết cậu vừa bắt chuyện với ai không?

    Cô ấy là Sylvia đấy!

    Cậu còn nhớ bốn cái tên không được chọc vào không?

    Thật may vì cậu chưa bị cô ấy đấm... hay bị cô ấy lôi kiếm ra chém đấy cậu biết không?

    Trời ạ!

    "Cậu ta kêu trời hai lần rồi..."

    - Giờ thì mọi thứ trở nên hợp lý.

    Tôi nhớ những gì anh Charles nói chứ, chỉ là tôi không biết đó là cô ấy thôi.

    Katsuya vẫn tiếp tục lay Lilou, Lilou cảm thấy não mình sắp bị lắc đến nỗi bay ra rồi.

    - Lần sau cậu phải cẩn thận đấy nhé, để tôi tả luôn ngoại hình của anh Ichiki cho cậu tránh luôn này.

    Mắt vàng, tóc dài tím đậm.

    Thế nhé, nhớ tránh ra đấy.

    - Được rồi được rồi, tôi sẽ tránh mấy người đó ra.

    Cậu đừng lay nữa.

    Lilou thở phào khi cuối cùng Katsuya cũng chịu dừng lại.

    - Vậy thì tốt, giờ thì cậu biết ngoại hình họ rồi đấy, còn những người kia cậu cứ bắt chuyện thoải mái nhé.

    Hai người đi tiếp theo con đường dẫn về hội, nhưng không thấy cô gái kia đâu, cô ta đi nhanh phết ấy chứ.

    Về đến cổng, Thomas và Jeffrey đã nhào vào săm soi Lilou.

    - Các anh làm gì thế??

    - Có vẻ cậu không bị Sylvia đánh nhỉ.

    - Sao anh biết em vừa gặp cô ta?

    - Vẻ mặt của cô ấy như thể mới có người lảm nhảm bên tai vậy.

    Là cậu phải không?

    - Vâng, em lại gần bắt chuyện với cô ta, vậy mà...

    - Khoan!

    Để anh đoán.

    Có phải cô ấy quát "Câm mồm!"

    đúng không?

    Lilou bất ngờ, bộ anh ấy có khả năng đọc suy nghĩ hay sao mà biết cậu vừa gặp chuyện gì được.

    - Chuyện này mà anh cũng biết à?

    - Với Sylvia thì một là bị đánh, hai là "câm mồm", tùy thuộc vào cậu có đụng vào cô ấy hay không.

    Chứ như Katsuya tuần trước thì cậu bầm dập mất rồi.

    Lilou ngạc nhiên nhìn Katsuya, lo lắng.

    - Cậu bị đánh à?

    Có đau lắm không?

    - Đừng lo, tôi chỉ suýt bị đánh thôi.

    May mà chị Catherine ngăn lại đấy.

    - Thôi được rồi, hai cậu vào đi.

    Trưa rồi còn gì?

    Rudeus đang nấu đấy.

    Nghỉ đi nhé, Katsuya, Lilou.

    Lilou đi vào trong sảnh để gặp Ernesta, cô như mọi khi vẫn đứng đó sắp xếp giấy tờ và ghi chép tài liệu.

    - Hai cậu về rồi.

    Nhiệm vụ thế nào?

    Ổn chứ?

    - Tốt lắm chị à.

    Về phần tiền phòng ấy.

    Ernesta huơ tay.

    - Ồ, tuy tôi nói vậy, nhưng cuối tháng cậu trả cũng được.

    Với lại cậu tới lúc giữa tháng, chỉ cần trả phân nửa là được.

    - Vậy là bao nhiêu vậy chị?

    - 625 Urah nhé.

    - Ở đây em có 150 Urah, chị cứ lấy đi, em giữ có thể sẽ mất đó.

    Dù gì em bây giờ cũng không cần dùng đến tiền.

    Lilou đưa hết tiền mình vừa kiếm được cho Ernesta.

    Cô đứng hình nhìn Lilou, tuy nhiên vẫn mỉm cười nhận lấy.

    Còn Katsuya đứng đằng sau nhìn thấy tất cả, bản thân không nhịn được mà cảm thấy có lỗi.

    "Ôi Lilou, cậu mà làm thế thì tôi mới là người khó xử đấy."

    - Ừm, tôi sẽ ghi chép lại, cậu vào ăn trưa đi.

    - Vâng, cảm ơn chị, em đi vào đây.

    - Cậu đi trước đi, tôi còn có chuyện phải nói với chị Ernesta.

    - Ờ, thế tôi vào ăn trước.

    Khi Lilou đã vào phòng ăn, Katsuya mới bắt đầu nói.

    - Cậu ta thật tốt bụng, chị Ernesta ạ.

    Không những thế còn rất đơn thuần và nhân hậu nữa.

    Ernesta cũng đồng ý với Katsuya, qua những quan sát của cô, Lilou không những rất tốt bụng, mà còn tràn đầy nhiệt huyết, cởi mở và hòa đồng.

    - Phải, cậu ấy đúng là một người rất tốt.

    Kastuya trầm ngâm một hồi, rồi cậu để hết số tiền ban nãy Lilou đưa lên bàn, mấy đồng xu kêu lên lạch cạch khi va chạm với mặt bàn bằng gỗ cứng.

    - Hồi nãy cậu ta đã kéo gần hết số hàng, vậy mà cậu ta vẫn đưa phân nửa số tiền nhận được cho em, cho dù chính cậu ta chỉ mới chân ướt chân ráo đến đây.

    Ernesta nghe thế cũng không bất ngờ gì.

    - Thật à?

    - Vâng, nên em muốn trả lại hết, chị giữ nó như tiền thuê của cậu ấy nha.

    Trái ngược với mong đợi của cậu, Ernesta lắc đầu, đẩy ngược lại số tiền ấy.

    - Chị nghĩ là không nên đâu, đó là thành ý của cậu ấy mà.

    Katsuya thở dài, gãi đầu bối rối.

    - Hừm, em nghĩ là em không muốn lấy cỡ nào cũng phải lấy rồi.

    .

    .

    .

    Bước vào phòng ăn, đập vào mắt Lilou là hình ảnh Charles đang ngồi cười ha hả, thậm chí có thể nghe thấy từ ngoài sảnh, đối diện anh là một cậu trai tóc xanh lá đang từ tốn uống trà.

    Lilou lấy một cái khay đồ ăn rồi mới đến chỗ của Charles.

    - Chào anh Charles.

    Charles thấy cậu đến thì ngưng lại, nhưng miệng vẫn cười toe toét.

    - Sao, nhiệm vụ có gì khó khăn không chú em?

    - Không ạ.

    Mọi thứ rất suôn sẻ.

    Nhấn Lilou ngồi xuống cạnh, anh đưa mắt sang cậu trai kia.

    - Nào ngồi xuống đi để anh giới thiệu.

    Lilou nhìn người đối diện, chỉ thấy người đó mỉm cười hiền hậu, giọng nói thốt ra chậm rãi nhẹ nhàng.

    - Chào cậu, cậu hẳn là người mới nhỉ?

    Tôi là Henry, hãy giúp đỡ lẫn nhau nhé.

    "Ở đây là nhà bếp, mùi đồ ăn nồng nặc, nhưng mình vẫn có thể ngửi được hương thảo dược nhàn nhạt thoảng ra từ người anh ấy, thật dễ chịu."

    - Em là Lilou, em nghe nói anh là bác sĩ, vậy người cần giúp đỡ nhiều sau này là em rồi.

    - Không có gì đâu, dù sao đó cũng là công việc của tôi mà.

    Henry cởi mắt kính đang đeo ra để lên bàn, quầng thâm nổi bật trên làn da trắng mịn, lộ rõ vẻ mệt mỏi của những đêm thức trắng.

    Anh uống thêm ít trà nữa, đôi mắt mơ màng buồn ngủ, hàng mi dài khép hờ che giấu viên ngọc lục bảo long lanh vì bị phủ một tầng nước mỏng.

    Cảnh tượng này khiến Lilou như bị hút mất hồn, cứ thế nhìn chằm chằm vào người Henry.

    "Anh ấy...

    đẹp quá?

    Dùng từ đẹp với con trai có hơi kì, nhưng đó là từ miêu tả đúng nhất, anh ấy thật đẹp."

    Charles thấy Lilou nhìn Henry không chớp mắt liền vỗ lưng cậu một cái rõ đau, ánh mắt tràn đầy ẩn ý.

    - Ấy, Lilou, chú để ý Henry nhà chúng tôi à?

    - Hả?

    Gì?

    Em... không-không-không có!

    Lilou bị nói trúng tim đen, má hơi đỏ lên trong xấu hổ.

    - Không có gì phải ngại hết, Henry được nhiều người để ý lắm đấy, trai gái đủ cả.

    Nhưng đáng lo nhất vẫn là ải của cô nàng Sylvia, chú sẽ chết mất xác trước khi kịp tán tỉnh Henry đấy.

    - Đừng trêu người mới chứ anh Charles.

    - Trêu gì, sự thật là thế mà?

    Charles lại cười, vang vọng khắp phòng ăn.

    - Thôi đừng nhắc đến cô ta nữa anh ạ, em vẫn còn đang ớn đây.

    - Ái chà, chú em gặp rồi đấy à?

    Bị đánh hay bị quát thế?

    - Bị quát anh ạ, lúc đó em không biết nên chạy lại chào hỏi cô ta, cuối cùng thì...

    - Hahaha!

    Mà anh nghĩ gì vậy?

    Nếu chú bị tẩn thì đã nhập viện cấp cứu rồi.

    Anh nói chứ chú em và Enric có nhiều điểm chung thật đấy.

    Lúc cậu ta vào hội cũng bị quát giống vậy, xong cuối cùng Cathy phải đi dỗ để cậu ta khỏi khóc ấy.

    "Nghiêm trọng vậy sao?"

    - Anh Charles à, giữ tí thể diện cho Enric đi chứ.

    Với lại cô ấy chỉ hơi khó gần.

    - Nhưng mà cảnh tượng đó làm anh buồn cười quá, haha.

    Henry quay sang Lilou, tông giọng vẫn nhẹ nhàng như vậy, nghe như là đang đưa ra lời khuyên, cho dù nội dung những câu anh nói ra giống một lời cảnh báo hơn.

    - Cậu đừng đụng vào người cô ấy, kể cả lại quá gần cũng không được, giữ khoảng cách khi nói chuyện. . . và nói ít thôi.

    Anh nở nụ cười hiền, tuy nhiên lại khiến Lilou hơi ớn lạnh.

    - Mà em đi đây nhé, anh với cậu Lilou cứ nói chuyện tiếp đi.

    Nói rồi, Henry bỏ kính vào túi áo, lấy một khay thức ăn rồi bưng ra ngoài.

    Mắt Lilou nhìn theo Henry, cho đến khi anh rời đi và biến mất sau cánh cửa.

    - Thích rồi thì cứ thổ lộ đi, như anh đã nói, không phải ngại ngùng gì hết!

    Hahaha!

    - Em không có, chỉ là... chỉ là...

    Charles thấy Lilou lắp bắp thì quyết định buông tha cho cậu tân binh này, Henry nói rồi, không nên bắt nạt người mới quá đáng, họ sẽ bỏ chạy khỏi hội mất.

    - Anh đùa thôi, không chọc chú em nữa.

    Lilou thở phào nhẹ nhõm, anh ấy mà chọc nữa chắc cậu độn thổ quá.

    - Ngày hôm nay chỉ là nhiệm vụ mở đầu, nếu chú em muốn, ngày mai chú em cùng với Katsuya đi làm nhiệm vụ cấp cao hơn đi, tầm cấp B hay thậm chí cấp A luôn cho máu.

    - Em cũng nghĩ thế.

    - Nhưng nhiệm vụ cấp A cũng không đùa được đâu, chú có gặp khó khăn gì thì nhờ anh nhé.

    - Vâng, nhờ anh nhiều rồi.

    - Chú em đúng là khách sáo quá.

    Hahahahaha!

    "Anh ấy. . . hôm nay cười nhiều quá nhỉ?"

    .

    .

    .

    Nắng buổi trưa gay gắt chiếu xuống khiến không khí trở nên nóng bức khô khốc, nhưng lại vô tình khiến mái tóc của anh trở nên rực rỡ.

    Với khay đồ ăn trên tay, Henry đi thẳng đến vườn, đôi mắt anh sáng lên khi thấy mái tóc xanh nhạt quen thuộc thả dài trên nền cỏ, hòa làm một với màu xanh của những cánh hoa lưu ly.

    Chỗ này là chỗ bí mật cô thường xuyên nằm ngủ, xung quanh bị cây và hàng rào che phủ, ánh nắng xuyên qua lá cây dìu dịu chiếu xuống mặt đất khiến chỗ này luôn khô ráo.

    Henry ngồi xuống cạnh cô, để khay thức ăn xuống, vuốt ve những sợi tóc mềm mượt mà lúc trước anh ngày nào cũng chải.

    - Syl, em về rồi, sao không đến tìm anh ngay?

    Sylvia ngồi thẳng dậy, mắt lim dim thoải mái khi được anh xoa đầu.

    - Nào, ăn bánh với uống sữa đi, em hẳn chưa ăn gì phải không.

    Xoa đuôi mắt ửng hồng của cô, Henry thở dài nhìn hai bên quầng thâm to không kém gì của anh.

    Sylvia nghiêng đầu, cọ má vào lòng bàn tay Henry, như mèo con đang thiếu hơi chủ.

    - Em lại thức xuyên đêm di chuyển à?

    Không được làm thế đâu, có gì từ từ về cũng được mà.

    Cô mở mắt, nhìn thẳng vào mắt anh như là sắp nói điều gì đó nghiêm túc lắm.

    Cuối cùng, cô lại nói ra một câu sến rệt.

    - Nhưng em muốn gặp anh.

    Cô thản nhiên nói ra lời đó với một khuôn mặt gần như vô cảm, trong khi gò má của Henry đã đỏ lên như hai trái cà chua.

    Anh rụt tay lại, đưa cái bánh trên khay cho cô, đầu quay đi chẳng dám nhìn Sylvia nữa.

    - Em... em ăn đi này!

    - Vâng, em cảm ơn.

    Henry hắng giọng, tuy tim đã đập chậm lại, nhưng má anh vẫn chưa hết đỏ.

    Sylvia chậm rãi nhai cái bánh trong miệng, chưa kịp nuốt thì thấy anh phì cười, cô nghiêng đầu thắc mắc, bộ có gì buồn cười lắm à?

    Lấy một cái khăn giấy lau đi vệt sốt dính trên khóe miệng của Sylvia, anh vẫn tiếp tục cười.

    - Lại vậy nữa rồi, cho dù đã hai mươi tuổi đầu, em vẫn không khác gì lúc nhỏ cả. . .

    Để tóc cô luồn qua từng kẽ ngón tay, anh nhớ những buổi sáng cùng Catherine ngồi tết tóc cho cô.

    Đã lâu rồi nhỉ?

    - Mà này, ngủ trưa dậy để anh tết tóc cho nhé.

    Cô gật đầu, tiếp tục ăn cái bánh, mặc cho anh đang mân mê mái tóc của mình.

    - Ôi trời.

    Henry lắc đầu, bó tay khi thấy Sylvia càng ăn mặt càng lấm lem.

    Đến khi cô ăn xong, anh có thể chắn chắc đống nước sốt thịt kia chẳng vào miệng cô được tí nào, mà nằm hết lại trên mặt.

    - Sao em có thể để sốt dính trên mũi được vậy?

    Thấm một ít nước trong cốc ra khăn giấy, anh lau đi vết bẩn trên chóp mũi cô, nhưng không lâu sau anh đã hối hận.

    Anh che miệng, cố gắng kiềm chế không cười thành tiếng trước bộ ria mép trắng bóc của Sylvia, thứ hình thành sau khi cô uống nốt ly sữa anh đưa.

    Và rốt cuộc anh vẫn không nhịn được mà bật cười, dù vậy cô vẫn không phản ứng gì, ngồi im chờ đợi anh lau miệng cho.

    - Xin... ha ha... anh xin lỗi.

    Lau xong cho cô, anh quay ra dọn dẹp khay đồ ăn, gạt nó sang một bên.

    Vừa quay qua, Sylvia đã ôm chầm lấy anh.

    Tuy có hơi bất ngờ, nhưng anh vẫn vòng tay qua lưng cô đáp lại, làm chặt hơn cái ôm của hai người, đủ chặt để họ cảm nhận được rõ ràng nhịp tim của người đối diện.

    Cô dựa má vào vai anh, mũi cọ vào tóc anh khiến cô hơi nhột nhột.

    - Mừng em trở về, Syl.

    Henry cũng thả lỏng cơ thể, mặt chôn vào hõm cổ Sylvia, mùi ngòn ngọt của hoa lưu ly vương vấn trên tóc, kết hợp với mùi tuyết đầu mùa lành lạnh tỏa ra từ cô làm đầu óc căng thẳng vì làm việc của anh thư giãn.

    "Mùi của em ấy làm mình thấy buồn ngủ quá..."

    - Em nhớ anh.

    Cô thầm thì, nếu nó không phải ngay tai anh, anh đã nghĩ anh nghe nhầm.

    - Anh... anh cũng nhớ em, Syl, anh cũng nhớ em.

    Anh giấu mặt mình vào gáy Sylvia, không giống như cô, có thể như không nói ra những điều cô nghĩ cho dù nó có vẻ xấu hổ cỡ nào, anh lại không tài nào quen nổi.

    Cứ mỗi lần thừa nhận anh nhớ cô, hay anh thích ở bên Sylvia là mỗi lần tim anh đập nhanh và mặt nóng lên không thể kìm lại được.

    Rời khỏi cái ôm thân thiết kia, Sylvia ngả người nằm xuống nền cỏ và hoa, cô còn kéo kéo ống tay áo anh, ý bảo anh nằm chung.

    - Hmm?

    Mệt rồi à?

    Sylvia không đáp lại mà chỉ gật đầu.

    Nói sao nhỉ?

    Anh quen rồi, quen với sự im lặng này, quen với việc anh luôn là người phải nói trong những lần đối thoại.

    Nằm xuống chỗ trống bên cạnh, không quá gần, nhưng đủ để anh tiếp tục được cảm nhận mùi hương của cô.

    Mí mắt anh nặng trĩu, trước khi để bóng tối bao trùm lấy ý thức, anh ngắm nhìn đôi mắt của cô, màu của ngân hà với những vì sao lấp lánh.

    Những ngày không có Sylvia ở đây, anh thường bất giác nhìn lên bầu trời đêm, nó làm anh nhớ đến đôi mắt của nàng, đôi mắt anh ngóng trông từng ngày để được đắm chìm trong nó lần nữa.

    Nên anh đơn giản là làm việc, nhưng vùi đầu vào công việc để khiến nỗi nhớ nguôi ngoai chưa bao giờ là ý hay.

    "Không chỉ có em đâu, chính anh cũng thiếu kiên nhẫn.

    Anh đã rất vui khi em cố gắng hết sức để về thật nhanh... với anh."

    Vì đã thức trắng nhiều đêm để nghiên cứu, và được nằm cạnh người mình nhớ mong, nên rất nhanh anh đã thiếp đi, mơ về một giấc mơ xa xăm nào đó.

    Nắm lấy tay anh, ánh mắt Sylvia dịu dàng nhìn Henry, nhân lúc anh đã ngủ say mà nhích lại gần thêm một chút nữa.

    - Ngủ ngon, Henry.

    _______________________________________
     
    Back
    Top Bottom