Khác Star riders

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
388052759-256-k590612.jpg

Star Riders
Tác giả: Jaxx1012
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tạm ko có mô tả



universe​
 
Có thể bạn cũng thích !
Star Riders
Chapter 1: metal cluster hopper


Bây giờ, nếu các bạn nhìn lên bầu trời, những ngôi sao sẽ nhìn lại bạn.

_vòng vo quá đấy, vào việc chính đi.

Đó là lí do cô không bao giờ được quá 4 điểm môn văn đấy cô bé.

E hèm, vũ trụ bao la rộng lớn, Trái Đất như bao hành tinh khác cùng quay và di chuyển, chuyến phiêu lưu tiếp theo của tôi sẽ là về những nhà du hành, về hành trình tìm kiếm bản thân, về những kẻ tự xưng là Star Riders.

Tôi là Ernest Cosmos the Star rider, các bạn có thể gọi tôi là Ernest.

Là một tên đạo chích, một kẻ lưu dạt tới từ hành tinh Terra-0

Công việc của tôi là...ờ...tôi nhận bất cứ việc gì, khá giống công ti vạn sự hay đại loại thế nhưng mà khác cái là những thứ họ giao cho tôi nếu không phải là trộm gì đó có giá trị thì cũng là vận chuyển hàng cấm (tôi đoán vậy).

Qua mắt những cảnh sát hành tinh, và hiện tại, tôi đang trên đường bay đến một trạm nghiên cứu của d.r Mutant-một gã mà theo tôi tìm hiểu được thì là một tên mất dạy nào đó bị ám ảnh bởi việc tạo ra dạng sống tối thượng bla bla bla.

Trạm vũ trụ của tên này bị tấn công bởi quân Risezian của người Nekron và...

Đây rồi, chúng ta đã đến nơi.

(Góc nhìn thứ 3)

Trạm vũ trụ này mang hình cầu, trông khá giống một tiểu hành tinh bằng sắt, tàu bay của Ernest hạ cánh dễ dàng, cô chuẩn bị một khẩu súng đa chiều, một bộ điều hướng đạn và một bộ giày cơ động.

Xuống khỏi tàu, cô nàng cẩn thận dò xét, đi qua những hành lang đầy xác Robot hòa lẫn với máu thịt, nhăn sống mũi khi nhìn thấy những mảnh cơ thể bị biến đổi dị dạng.

Ernest tiếp tục tiến đến, đột nhiên, một cánh tay xúc tu vươn tới từ đằng sau, may mắn là hệ thống phòng thủ tạo lá chắn cứu cô một mạng. *pew* *pew* hai phát súng bắn thẳng vào bóng tối, một con quái vật mang hình người ngã gục, dòng máu tím loang ra.

_u, cái này...giống thảm họa ở Vermilion-3.

Ernest chau mày:

_hình như...

Cũng là do D.r mutant.

Ernest tiếp tục.

Không lâu sau, cô đến được phòng điều khiển, bảng điều khiển trên đây đã bị một thứ trông như mảng thịt bám lấy, sờ vào bảng điều khiển, Ernest kiểm tra hệ thống:

_đúng đám Nekron rồi, hệ thống điều khiển bị phá hủy hoàn toàn.

Ernest tiếp tục kiểm tra xung quanh, phát hiện một xấp tài liệu, cô loot lẹ:

_hmmm, dự án...

Siêu chiến binh?!

Từ trong bóng tối, những tiếng rộp, tiếng xương cốt va vào nhau.

Từ hệ thống đèn chập chờn thất thường, một hình bóng kinh dị loạng choạng bước ra, nó phóng xúc tu về phía Ernest nhưng không nhanh vậy, cô né được đòn tấn công, nã vài phát súng, con quái vật hét lên giận dữ, tiếng thét làm Ernest phải bịt tai lại.

“cái đầu **** gì vậy?!” cô nghĩ.

Giương súng lên, Ernest chuẩn bị đối đầu với sinh vật lạ, nó dần bước ra ánh sáng, đó là một con quái vật thân dưới là hình người trong khi phần thân trên được ghép lại từ vô số mảng thịt loang lổ, một bên cánh tay dài bất thường với móng vuốt đang cào lấy mặt sàn, cái đầu của nó được ghép lại từ vô số cái đầu khác.

Nó giật giật, khi cái miệng dài của nó dần mở ra, Ernest không chần chừ mà bỏ chạy.

Con quái vật liền đuổi theo, cánh tay to dài nhưng không đi cùng với đôi chân nhanh nhẹn, con quái dễ dàng bị bỏ xa.

Khi nó đuổi đến một hành lang rộng lớn.

*beep* *beep* *beep* *beep* *Boom!*

một đám mìn phát nổ, banh xác con quái vật.

Ernest đi ra từ đống đổ nát gần đó:

_haha, trí khôn của ta đây!

Thằng nhóc!

Ernest gáy lên.

Gần đó, lan truyền đến tiếng gầm gừ u ám, những con xác sống đi ra từ sau lưng, chúng là xác của những người Nekron đã tử trận kết hợp với thịt mà tạo thành, chúng chậm chạp và ồn ào.

Ernest quay đầu lại:

_ồ, chúng bị thu hút bởi vụ nổ.

Thôi được, lên đây nếu các ngươi muốn

(Ah shit, here we go again)

Một cú gạt cần từ Ernest, nòng súng trên tay cô biến đổi, xoay vòng, một quả cầu năng lượng được tụ lại bên trong nòng súng, và

*chiu!*

Quả cầu bắn ra, tạo thành một trường năng lượng bao lấy đám zombie khiến chúng lơ lửng giữa không trung.

Ernest lại gạt cần, khẩu súng lại thay đổi hình dạng, lần này, nòng của nó gấp lại, tạo thành một khẩu súng trường, cô nã đạn vào vùng năng lượng, những viên đạn plasma dừng lại giữa không trung.

Xả đạn chán chê, Ernest bắt đầu đếm:

_3 2 1, Bam!

Trường năng lượng biến mất, hàng trăm viên đạn được trả lại động năng, lao như bay đến đám zombie chưa kịp rơi xuống, xé tan cơ thể đám này ra thành từng mảnh.

Ernest tháo băng đạn, thở phào sau khi xử lí hết chúng:

_phù~ ngon luôn, bây giờ thì...!!!

Ánh mắt của cô liền trở nên nghiêm trọng, vì ở đằng xa, một đám zombie đang chậm rãi đến gần đây:

_ôi tệ thật, nhưng mà well...yolo!

Và khẩu súng của Ernest lại lên nòng một lần nữa,

*insert doom eternal themes*

Một cuộc chiến à không.

Một cuộc xả súng đẫm máu diễn ra, Ernest sử dụng rất nhiều lựu đạn và dễ dàng áp đảo đám Zombie nhưng mỗi lần thân xác của chúng bị tách ra, chúng lại hợp lại để trở thành một con lớn hơn:

“Chết mịa rồi, đám này càng đánh thì cơ thể chúng lại ghép lại thành 1 con lớn hơn, đánh bài chuồn thôi”.

Ernest sử dụng nốt quả flash cuối mà cô mang theo, ném chúng vào đám zombie chặn đường, sau đó tăng tốc, phóng thẳng ra ngoài, đến chỗ con tàu bay lúc này đang bị bao vây bởi một toán xác sống, Ernest nhấp vào bộ đàm, liên lạc với trí tuệ nhân tạo ở trong tàu:

*khkh*_Anna, mở cửa tàu khẩn cấp, kích hoạt hệ thống phòng thủ!

*beep*_hệ thống phòng thủ khẩn cấp đã mở, đã xác định mục tiêu.

Những ụ súng mở ra từ bên ngoài chiếc thuyền, bắn bay hết những con zombie vây quanh, sau đó, chúng tụ lại, xả đạn về phía trước mặt Ernest tạo thành một con đường.

Chỉ chờ có thế, Ernest liền phóng hết tốc lực về đích nhưng mà.

*đùng!*

Một con zombie khổng lồ lao xuống từ trên không khiến Ernest bất ngờ.

Ngay sau đó, một con zombie với chân tay dài bay ra từ đằng sau, giơ cặp kiếm tay tính ám sát Ernest từ đằng sau thì.

*slash*

Một đường kiếm đi qua chẻ con quái đột biến làm đôi, một tên quái vật khác mang hình dạng giống người hơn, trên cánh tay là hai lưỡi kiếm lớn với khả năng kéo dài như một cái roi, Ernest nghe thấy tiếng động lạ thì liền quay ra sau, khi nhìn thấy kẻ địch, cô không ngần ngại mà giương súng về phía kẻ thù nhưng điều gì đó đã làm cô dừng lại, con quái vật kì lạ tiếp tục chém những con zombie xung quanh, Ernest cũng bất đắc dĩ hợp tác với con quái vật kì lạ, sau một hồi song kiếm hợp bích, cả hai đã mở đường máu thành công, Ernest cũng ra lệnh cho AI Anna bên trong tàu:

_Anna, thực hiện đóng cửa khẩn cấp, chuẩn bị cất cánh!

Anna nghe vậy liền nói:_chủ nhân, cô chưa vào tàu...

_Cứ làm đi!

Ernest hét lớn.

Bấy giờ, con zombie khổng lồ chặn trước cửa đã hấp thụ vô số con zombie nhỏ dưới chân và trở nên còn to hơn trước.

Nó lao đến định xử lý bộ đôi, nó biến tay mình thành cây rìu, giơ cao lên trời và vung một cái.

Mặt đất rung chuyển sau cú vung rìu, con quái vật kì lạ thu hai thanh kiếm trên cánh tay.

Bế Ernest và nhảy lên không trung, Ernest dù bất ngờ nhưng vẫn phối hợp bắn một quả cầu trường lực vào con zombie khổng lồ làm nó và những con zombie khác lơ lửng.

Theo đà nhảy của con quái kì lạ, cả hai đã rơi vào tàu đúng lúc trước khi nó đóng cửa và tự động cất cánh, bỏ lại trạm vũ trụ cùng đám zombie.

Vào được trong tàu, cả hai gục xuống, thở dốc sau khi thoát khỏi trạm vũ trụ chết chóc đó.

Nhưng không có thời gian để thở, Ernest rút ra một khẩu lục, chĩa thẳng nó về phía tên quái vật đang nằm ở gần đó:

_ngươi là ai?

Ánh mắt của Ernest chuyển từ cảnh giác sang bất ngờ khi nhìn thấy cái đầu và cánh tay của con quái vật bắt đầu biến hình.

Những mảnh sắt thép trên cơ thể bắt đầu chuyển động, lớp da vốn đang màu đỏ được thay thế bởi màu da và cuối cùng biến thành khuôn mặt của một người đàn ông trưởng thành.

Rất lâu sau...

Người đàn ông mở mắt dậy, trước mắt anh là một cánh đồng xanh.

Nằm dưới bóng cây mát, anh mơ màng, đột nhiên, tất cả ảo cảnh biến mất, thực tế, anh đang ở trong ống nuôi cấy, chớp mắt thêm cái nữa, trước mắt anh là ánh đèn cùng vài tên nhà khoa học.

Chúng tiêm vào tay anh thứ gì đó khiến cơ thể anh đau đớn, cố vùng vẫy, chớp mắt thêm một cái nữa, hai bàn tay đã biến đổi của anh đã dính đầy máu, tiếng cảnh báo vang lên từng hồi, anh không nghĩ nhiều mà liền húc bay cánh cửa chạy ra ngoài, sau đó.

*chớp* *chớp* *chớp* *chớp*

Anh chàng tỉnh dậy, nằm ở trong một nơi xa lạ, ánh sáng của những ngôi sao xa từ bên ngoài, một cái ghế giống của người điều khiển.

Anh ngồi dậy, lấy tay ôm lấy đầu mình nhưng mà cánh tay đã bị khóa lại bởi một chiếc còng tay.

Một giọng nói như chị Google vang lên:

“Đối tượng đã tỉnh lại, thưa cô chủ”.

_Anna, bật chế độ tự động lái.

Người điều khiển con tàu nãy giờ mới rời khỏi buồng lái, đó là một cô gái.

Cô ta bước đến gần, lấy một cái ghế gần đó, ngồi xuống, vắt chân hỏi anh:

_tên anh là gì?

Anh bạn mơ hồ đáp:

_tên?

Ernest:_ồ tệ thật, một ca mất trí nhớ.

Anh bạn tiếp tục hỏi:_tôi...đang ở đâu?

Ernest hỏi lại:_anh thật sự...

Không nhớ gì?

Kể cả những gì vừa xảy ra mấy phút trước?

_mấy...phút trước?

Mọi kí ức trong tôi đều mơ hồ...

Tôi không nhớ gì cả.

Ernest im lặng một lúc, sau đó cô nói tiếp:

_anh...anh đã cứu tôi khỏi lũ quái vật đó...

Tại sao?

Anh chàng kia không nói nhiều:

_vì cô là con người.

Ernest bất ngờ trước câu trả lời, cô im lặng một hồi...

Rồi cô nói:

_được...

Vậy...

Anh không nhớ tên mình?

Vậy...tôi sẽ tạm gọi anh là Yuto.

Anh chàng nghe thấy cái tên đó, nụ cười đã nở trên khuôn mặt vốn u ám của mình:

_Yuto...tên hay đấy.

Ernest cảm thấy hạnh phúc đến lạ, cô bước đến, đưa tay ra trước một người xa lạ:

_tôi là Ernest, rất vui được gặp.

Yuto:_rất vui được gặp, Ernest.

Hai người bắt tay nhau.

Sau đó, Ernest nhìn xuống cơ thể săn chắc của Yuto, mà bây giờ cô mới để ý là Yuto chỉ có một chiếc quần đùi rách trên người, cô đỏ mặt:

_ờ...

Bây giờ tôi nghĩ là anh cần một bộ trang phục mới đấy...

Yuto:_à phải rồi, cô bỏ cái còng tay này cho tôi được không?

Ernest tỏ ra hơi lúng túng:

_à, à phải rồi.

Sau khi cởi trói cho anh chàng.

Ernest kéo Yuto vào trong, cả hai đi dọc qua 1 hành lang nhỏ, đến một cái nhà kho.

Ernest:_chờ chút.

Ernest đi vào, mò mẫm trong đống hàng bom:

_xem nào...

Anh bạn này khi đứng thẳng cao hơn mình hẳn một cái đầu...

Chiều cao sẽ rơi vào khoảng 180cm, cỡ eo thì...

85, ngực 110, và hông...hmmmm, khó nhỉ.

Lấy 105 đi.

Vậy thì qua hộp trang phục đi, để xem nào.

Bộ đồ hề?

Không, mascot?

Không tệ nhưng ai lại làm thế.

Hả?!

Gì đây!

Deep dark fantasy?

Wtf, ai order bộ này vậy?

Đôi mắt của Ernest lướt qua một chiếc hộp đặc biệt, đá quý đính trên nó sáng chói đến mức có thể nhìn xuyên qua cả lớp băng keo:

_ồ, có vẻ cái này...

Sau đó thì Yuto được thử bộ đồ mới, anh xuất hiện với ngoại hình không thể nào JoJo hơn.

Với chiếc áo khoác dài trắng nổi bật với chiếc cổ áo cao, trên chiếc áo đính nhiều món đồ trang trí mà nổi bật nhất chắc là hai chiếc huy hiệu ở hai bên ngực, một chiếc hình con rắn và một chiếc mang hình chữ Z lớn.

_bộ đồ này...

Có phải hơi kì lạ không?

Yuto hỏi.

Ernest cười trừ:_haha, không sao đâu, không ai để ý đâu mà...

Dù sao thì, anh thấy vừa không?

Yuto trả lời:_cũng vừa vặn đấy, mà...làm sao cô biết tôi sẽ mặc vừa nó?

Ernest nhún vai:_tôi đoán thôi hehe.

Hai người cười với nhau, Ernest trải lòng một chút:

_haha, lâu rồi tôi mới cười nhiều như vậy ở trên tàu.

Yuto:_ồ...

Có vẻ cô khá cô đơn đấy nhỉ...

Nghe đến hai chữ “cô đơn”, Ernest liền nổi giận:_ Này!

Ý anh là sao?!

Anh làm cho tôi...!!!

Con tàu đột nhiên rung lắc dữ dội, Anna thông báo:

_Chủ nhân, một chiến thuyền Nekron đang tấn công, dự đoán là của phe Risezian.

Sắc mặt của Ernest liền trở nên nghiêm trọng:

_ôi không.

Cô chạy thật nhanh đến buồng lái, Yuto không hiểu gì nhưng cũng chạy theo.

Ernest ngồi vào buồng lái:

Ernest:_ Anna, tính toán thiệt hại.

Anna:_không có thiệt hại nào, chúng chỉ đang cảnh cáo chúng ta, và khả năng cao chúng sẽ chuẩn bị cho một cuộc tấn công toàn diện.

Ernest:_tệ thật.

Anna:_vâng thưa chủ nhân, khả năng nhận xét tình huống của ngài lúc nào cũng rất tuyệt vời.

Ernest:_bao nhiêu lâu nữa thì chúng ta có thể thực hiện bước nhảy?

Anna:_ khoảng 1 giờ thưa chủ nhân.

Ernest:_ôi tuyệt.

Con tàu rung lắc thêm vài lần nữa, là đám Nekron ở bên ngoài, chúng tiếp tục khai hỏa dữ dội hơn.

Ernest:_chết tiệt cái đám sắt vụn này!

Được rồi.

Anna, chuẩn bị hạ cánh khẩn cấp vào Terra-03.

Tiếp đến là một tiếng nổ lớn, giọng cảnh báo của Anna vang khắp con tàu:

_cảnh báo, cánh phải của tàu đang chịu thiệt hại.

Chuẩn bị thực hiện hạ cánh khẩn cấp.

Hệ thống hạ cánh khẩn cấp được kích hoạt, sau khi Ernest hướng dẫn Yuto thắt dây an toàn, con tàu lao xuống, đâm thẳng vào một sa mạc mênh mông.

Sau đó, cánh cửa mở ra, Ernest và Yuto bước ra ngoài, mở ra trước mắt họ là một sa mạc đầy nắng và gió.

Chapter 1: Metal cluster Hopper
 
Star Riders
Chapter 2: Mad max


Chapter 2: Mad max.

Gió cát, nắng chói, một con tàu lớn đâm đầu vào đụn cát.

*pfss*

Cánh cửa mở ra, hai người một nam một nữ đi ra.

Ernest chói mắt trước ánh nắng chói chang của hành tinh, bên cạnh, Anna xuất hiện với định dạng một chú Robot nhỏ, một quả cầu màu trắng với cánh quạt đang xoay ở trên, giữa quả cầu là một con mắt lớn, bên dưới quả cầu là 1 cánh tay máy nhỏ.

Ernest tay dựa vào cửa, quàng lên đầu mình một cái khăn, hỏi Anna:

_Anna, tính toán thiệt hại.

Anna:_cánh phải của con tàu bị hư hỏng 67%, gầm tàu chịu va đập do cú đáp đất “tuyệt đẹp” hư hỏng 59%, các bộ phận còn lại nhìn chung không chịu thiệt hại đáng kể nào.

Sau đó, Anna phóng một chiếc Drone lên trời.

Ernest:_tốt.

Anna, mở cốp.

Yuto đi ra khỏi khoang tàu, anh chú ý đến ánh nắng chói chang ở ngoài bóng mát từ cánh của con tàu.

Anh chầm chậm bước đến, đưa tay ra chạm vào ánh sáng.

Cảm nhận được nhiệt độ, Yuto liền bước ra khỏi cánh tàu, ngẩng mặt lên, cảm nhận cái nắng cháy da cháy thịt của hành tinh, Ernest đứng dưới cánh của con tàu, ngắm Yuto ở bên ngoài.

Dù trong đôi mắt lộ rõ vẻ khó hiểu thế nhưng mà cô chỉ cười, đột nhiên, bộ đàm của Ernest truyền lên tiếng, cô liền gọi Yuto:

_này!!!!

Vào đây, chúng ta đi thôi!!!

Yuto nghe vậy liền bước vào, đến cạnh Ernest, anh hỏi:

_chúng ta đi đâu?

_đi đến khu người sống!

Nói xong, Ernest nhấn nút, một chiếc xe Jeep mui trần từ từ đi đến.

Từ trong, Anna Robot bay ra, đến trước mặt hai người Yuto và Ernest để thông báo:

_di chuyển về phía Đông, chúng ta sẽ đến khu vực có dân cư gần nhất.

Ernest nghe vậy thì rất mừng: _tuyệt!

Yuto, lên xe nào, chúng ta đi.

Hai người một máy lái xe trên sa mạc rộng lớn, Anna phổ biến thông tin về hành tinh Terra-03:

_Terra-03 là hành tinh thứ 3 thuộc hệ mặt trời Godrot.

Do lượng nước thấp và bức xạ từ mặt trăng của hành tinh khiến ban ngày nhiệt độ có thể đạt đến 45°c.

Địa hình phần lục địa bao phủ bởi sa mạc và những cao nguyên xếp tầng, sinh vật bản địa không dồi dào vào ban ngày mà chủ yếu hoạt động về đêm.

Nhân loại cũng tồn tại ở hành tinh này, họ thường sống trong các ốc đảo và dưới các thung lũng để tránh ánh Mặt Trời vào ban ngày.

Ernest vừa đeo tai nghe vừa lái xe, Yuto ngồi bên cạnh, tay dựa vào cửa xe, cắn một miếng chocolate trên tay, say sưa ngắm nhìn cảnh sa mạc rộng lớn đến vô tận, trong đôi mắt ấn giấu muôn vàn suy tư.

Đột nhiên, nhạc trong tai nghe của Ernest bị chen ngang bởi Anna:

_Cảnh báo, có một vài chiếc xe đang lao rất nhanh đến đây.

Ernest nghe vậy thì liền đổ mồ hôi:

_bọn chúng có vẻ không có ý tốt rồi, nhỉ, Yuto!

Yuto ở bên cạnh, cánh tay của anh bắt đầu biến đổi:

_ờ, chuẩn bị chiến thôi.

Một cơn bão cát dần bao lấy chiếc xe của Ernest và Yuto, đằng sau, một cái móc phóng tới móc vào xe, rồi một loạt đạn bắn tới từ tứ phía nhắm thẳng vào bộ đôi.

Ernest đã bật sẵn khiên chắn hoàn toàn chặn loạt đạn còn cơ thể của Yuto hoàn toàn miễn nhiễm với những viên đạn yếu ớt.

Anh biến đổi thanh kiếm trên cánh tay thành dạng răng cưa, phóng nó vào trong bão cát, một tiếng kim loại va chạm, biết chắc rằng cá đã cắn câu, anh liền nhảy tới, lao thẳng vào làn bão, sau đó là những tiếng đạn bắn, tiếng la hét thất thanh của kẻ địch, tiếng cận chiến đâm vào sắt thép và tiếng gầm của Yuto.

Một tiếng vung đã đánh bay cơn bão phiền toái lộ ra bốn chiếc xe đã bao vây tứ phía xe của bộ đôi nhân vật chính.

Sau đó, chiếc xe mà Yuto đứng ở trên không có người điều khiển dần mất lái khiến nó lật nghiêng và sau đó dần thoát khỏi đường đua, nhưng chiếc dây đu của Yuto đã cứu anh một mạng, anh đu trở lại xe, cắt bổ chiếc dây móc phiền toái bám vào chiếc xe sau đó quay trở về chỗ ngồi, cơ thể dần trở lại bình thường, sau đó anh ngồi gục xuống, ngủ thiếp đi.

Về phía Ernest, cô đang cố gắng chống chọi lại 1 kẻ địch ở phía sau và 1 kẻ địch liên tục xả đạn ở bên cạnh trong khi cố gắng lái xe, cô nói với Anna:

_Anna, bật chế độ tự động lái.

Anna ở bên cạnh nhắc nhở chủ nhân:

_cảnh báo: hệ thống đồng bộ của chiếc xe chưa hoàn thiện, tôi có thể bị ngắt kết nối hoang toàn...

Anna chưa nói hết câu, Ernest đã thả hai tay ra và móc cây hàng to của mình:

_chơi luôn đi, ai sợ thì đi về!

Và chỉ tốn đúng 1 giây, Anna đã có thể kiểm soát chiếc xe:

_xác nhận, Kết nối thành công.

Ernest lúc này nở một nụ cười tự tin, cô đứng thẳng dậy, giương khẩu súng lên, chuyển sang chế độ bắn trường lực:

_chúng mày chết với bà!

*pew*

Một quả cầu năng lượng bắn thẳng vào chiếc xe Jeep địch làm nó lơ lửng trên không, loại bỏ thêm một kẻ địch phiền phức nữa.

Lúc này, Ernest nấp xuống ghế lái, nạp lại đạn, nhấc đồng hồ lên, phát hiện thanh năng lượng trên nó đang cạn kiệt:

_ôi tệ thật, năng lượng của khiên sắp hết.

Cô nhìn về phía sau, họ đang bị đuổi bởi một chiếc Monster truck, Ernest liền bất ngờ pha lẫn hoảng loạn khi thấy một tên trên chiếc xe giương một cây pháo chống tăng về phía họ:

_Oh sh_

*pew*

Một chiếc tên lửa bắn thẳng vào chiếc xe làm nó bay lên, hất Ernest và Yuto đang thiếp đi ở giữa không trung.

Khoảnh khắc mà khẩu súng của những kẻ địch chĩa vào phía Ernest, từ đâu đó, một chiếc dây roi bay đến quấn lấy eo Ernest, kéo cô lại.

Một cô gái nhỏ nhắn trên chiếc motor đã thành công bắt lấy Ernest cứu cô khỏi làn đạn điên cuồng.

Còn Yuto, một cô gái với mái tóc ngắn đã phi xe lên, bắt lấy anh.

Đưa cả hai ra khỏi nguy hiểm trong gang tấc.

Sau đó, 1 loạt tên lửa phóng ra, bay thẳng đến chiếc xe mui trần đang chắn đầu.

Là 1 chiếc xe tải, bên trong, một cô gái đeo chiếc kính bảo hộ đang điều khiển đống pháo phòng không ở trong container xe.

Mấy tên lái chiếc Monster truck thấy vậy thì có vẻ rén, 1 tên lái xe báo với 1 tên trông có vẻ giống boss:

_sếp à, chúng ta vào lãnh địa của Steel Wheel rồi, làm sao đây?

Tên sếp với mái tóc dài, khuôn mặt góc cạnh nổi bật với vết sẹo dài trên mặt, chiếc áo lông đen và chiếc áo sơ mi cộc tay bằng da báo để lộ hai cánh tay cơ bắp, hắn nhìn nhóm motor vừa cứu bộ đôi nhân vật chính với ánh mắt thù địch rồi nói:

_rút lui.

Khi anh qua thung lũng.

Mà bóng đêm ghì bàn chân.

Yuto tỉnh dậy, anh nhìn xung quanh, phát hiện mình đang ở một căn phòng xa lạ, những bức tường bằng gỗ cũ kĩ mà ấm cúng, ánh sáng rọi vào từ cửa sổ soi sáng cả căn phòng, không khí ở đây mát mẻ dễ chịu khác hẳn so với sự oi bức ngột ngạt ở ngoài sa mạc kia.

Yuto mở cửa bước ra, anh nhận ra mình đang ở trong một khu nhà trọ, đi dọc hành lang, qua những cánh cửa nhỏ, đi xuống cầu thang, từ đây đã có thể nghe rõ tiếng nói chuyện lao xao ở bên ngoài.

Và mở ra trước mắt Yuto là một quán bar với vô số người đang ngồi trò chuyện với nhau, những bồi bàn đi lại không ngừng, những tiếng người gọi nhau í ới vang lên, làm anh choáng ngợp trong giây lát.

Mọi người đang nói chuyện thì trong phút chốc, tất cả đều chú ý đến Yuto khi anh cố đi ra khỏi quán.

Yuto lo lắng, nhìn ngó xung quanh, trong đầu thì đầy những câu hỏi, bầu không khí căng thẳng bị xóa đi bởi một ông chú với bộ râu tỉa gọn, đeo kính, đội mũ cao bồi, miệng phì phèo điều thuốc.

Ông nổi bật với cánh tay máy móc, tiến đến, ông bắt chuyện với Yuto:

_Yo, cậu là người từ nơi khác hả?

Lần đầu gặp mặt, tôi là Bob.

Cứ thoải mái đi, mọi người đều thân thiện.

Yuto thấy vậy trong lòng cũng bớt đi sự lo lắng, anh hỏi Bob:

_vậy...chú có biết về người bạn đồng hành của tôi...

Chú Bob nghe vậy thì cười phá lên:

_à haha, cô nhóc ấy cùng với Jeanne đi họp ở đâu đó rồi, tôi cũng không biết nữa nhưng mà thật sự không có gì đáng lo đâu, anh bạn à.

Người của Steel wheel rất đáng tin cậy.

_cảm ơn chú, vậy...

Yuto còn chưa kịp nói hết thì một anh chàng cao bồi khác đến khoác vai anh:

_Yo, anh bạn, tên gì đây?

Yuto dù có hơi bất ngờ nhưng vẫn đáp:

_tôi...cứ gọi tôi là Yuto.

Anh chàng kia vẫn giữ nụ cười, nói thật to cho cả quán:

_ô văn kê, Yuto!

Mọi người!

Thị trấn của chúng ta đón thành viên mới!

Ai tình nguyện làm hướng dẫn viên cho cậu bạn nào?

_để tôi!, để tôi!...

Rất nhiều người tranh nhau dành chỗ làm hướng dẫn viên cho anh chàng mới đến, Yuto tỏ ra khá ngại ngùng trước sự hào sảng này.

_Tất cả mọi người!!!

Hãy để tôi.

Một giọng nữ khá chua chát vang lên từ phía xa, tất cả mọi người im lặng, tránh đường cho một cô gái với dáng người nhỏ bé bước ra, mái tóc vàng thắt hai bím, chiếc áo da màu đen với nhiều gai nhọn ở vai, cô nổi bật với những dải băng đỏ sọc ca rô quấn khắp từ đùi trái, quanh eo và đến cả tay và vai, trên cổ đeo một chiếc mặt nạ giống như miệng của loài thú ăn thịt.

Cô đi qua anh bạn mũ cao bồi:

_Boris, anh ấy là khách của chúng tôi.

Sau đó, cô ấy bước đến trước mặt Yuto, giương ánh mắt to tròn mà lộ đầy vẻ sắc sảo nhìn anh, lướt qua từ đầu đến chân, sau đó cô tự giới thiệu:

_xin chào, tôi là Chasca từ Steel wheel, tôi sẽ làm hướng dẫn viên cho anh ngày hôm nay.

Sau đó, Chắc quay ra nói với mọi người trong quán:

_mọi người, hãy tận hưởng thời gian nghỉ trưa quý báu của mình.

Chasca sau đó kéo Yuto ra khỏi quán, đi dạo quanh thị trấn, giữa những ngôi nhà gỗ lớn nhỏ xếp san sát nhau, Chasca giới thiệu thêm về nơi này:

_đây là thị trấn Grad, nơi này nằm ở trong thung lũng.

Bên trên những vách núi cao có những chiếc gương giúp phản chiếu ánh sáng Mặt Trời giúp tạo ra ánh sáng tự nhiên mà vẫn giữ được sự mát mẻ.

Hai người dừng chân tại một quán kem, Chasca gọi hai que vanilla, rồi cô đưa cho Yuto một que, Yuto nhìn chằm chằm vào que kem ốc quế, nếm thử nó, cảm giác mát lạnh và ngọt ngào xen lẫn kích thích vị giác của Yuto.

Chasca ngồi cạnh thấy biểu cảm của Yuto thì thấy làm lạ:

_này, anh chưa từng thử ăn kem bao giờ sao?

Yuto cũng không giấu giếm gì:

_không, nhưng đã khá lâu rồi kể từ lần cuối tôi thử thứ này, vả lại, kem mà tôi hồi trước hay ăn có vị khác thế này khá nhiều.

Chasca lại hỏi:

_vậy...anh thấy loại nào ngon hơn?

Loại anh hay ăn hồi xưa và que kem anh đang ăn hiện tại?

Yuto:_tôi không nhớ rõ lắm vị của que kem kia nhưng...

Nhưng tôi nghĩ que kem này ngon hơn.

Chasca nghe vậy thì cười phá lên:_hahaha, hẳn là do trời nắng đó, chúng ta đi tiếp thôi.

Hai người tiếp tục di chuyển, dừng lại ở một quán cà phê, Chasca và Yuto trong lúc chờ đồ ăn trưa thì có nói về vụ việc xảy ra trước đó, Chasca mở lời:

_ e hèm, Về những kẻ đã tấn công các anh, chúng là một nhóm nhỏ của tro tàn- một tổ chức tội phạm.

Những vụ cướp, phá hoại hay giết người gần đây đều có dấu răng của tụi nó, các anh may mắn đấy vì cuộc rượt đuổi của hai bên đã đến được lãnh thổ của hội Steel wheel đúng lúc chúng tôi vừa đi qua và anh biết chuyện gì đã xảy ra rồi đó.

Yuto nghe vậy thì liền nhớ ra gì đó, anh hỏi:

_à!

Cô biết người bạn đồng hành của tôi ở đâu không?

Chasca chỉ về phía ngôi nhà gỗ lớn ở đối diện quán cà phê:

_cô ấy đang ở trong đó, có một cuộc trò chuyện nhỏ giữa chúng tôi và cô ấy.

Yuto tỏ ra ngờ vực, anh hỏi:

_các người...

Muốn gì từ cô ấy?

Chasca tinh ý nhận ra sự lo lắng bên trong Yuto thì liền trấn an:

_đừng lo lắng, chúng tôi sẽ không làm hại gì bạn của anh, chúng tôi cần sự hậu thuẫn đến từ mọi phía và Ernest là một trong số đó.

Hãy nhìn vào bên trong ngôi nhà để tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ở trong 1 căn phòng tối, ánh đèn rọi vào chiếc bàn vuông, Ernest ngồi trên chiếc ghế gần đó.

Đối diện với cô là một người đàn ông phong thái ngời ngời dù ánh đèn le lói soi chiếu rõ những nếp nhăn trên khuôn mặt, Ernest phá vỡ bầu không khí:

_chỗ này tối quá, tại sao chỉ có một cái đèn vậy?

Ernest im lặng một lúc sau đó sắc mặt của cô liền trở nên nghiêm túc:

_các người muốn gì từ tôi?

Người đàn ông đối diện vẫn không nói gì cả, từ đằng sau ông ấy, một cô gái với mái tóc ngắn bước ra từ bóng tối, cô đến gần Ernest, lấy chiếc ghế và ngồi xuống:

_chúng tôi đang là người bảo vệ cho thị trấn này, và đảm bảo những người dân lao động tại đây có một cuộc sống yên bình...

Khi cô gái còn chưa nói hết, người đàn ông đã ngắt lời:

_Jeanne, hãy nhớ về mục đích của chúng ta.

Jeanne liền phản bác:

_Old father, cô ta là một tên đạo tặc đã làm vô số điều phạm pháp, làm sao chúng ta có thể hợp tác với một người như vậy?!

Old father liền đáp:

_cô ấy là một đạo tặc, phải, nhưng cô ấy cũng mang trong mình nhiều nguồn lực cần thiết cho chúng ta ở hiện tại, con hiểu mà, Jeanne.

Nhìn thấy nét mặt lúng túng của Jeanne, Ernest liền giải vây cho cả cô ấy và mình:

_hợp tác ư?

Được thôi, đúng lúc tôi đang cần một vài sự hỗ trợ để sửa tàu.

Old father nắm bắt ngay cơ hội trước mắt:

_chúng tôi cần sự hỗ trợ của cô để chuẩn bị cho cuộc đua của liên minh “những chiến binh Mặt Trời” sắp diễn ra, sau sự kiện đó, chúng tôi - Steel wheel sẽ giúp cô sửa chữa lại con tàu vũ trụ của cô và giúp nó cất cánh.

Ernest cũng thiện chí đáp:

_ồ, chúng ta hiểu ý nhau đó nhỉ, được.

Tôi là Ernest, còn ông?

_gọi tôi là Old father.

Hai người đứng dậy, bắt tay nhau.

*đùng!*

Cánh cửa ở gần đó bật ra, là cô gái với chiếc kính bảo hộ, cô thông báo với tất cả mọi người trong phòng:

_mọi người!

Wait...

Sao lại tắt đèn rồi, e hèm.

Jeanne, có chuyện rồi, có người đang đấu súng!

Jeanne và Old father liền tròn mắt khi biết, không nói nhiều, tất cả đều chạy vội ra bên ngoài.

Jeanne:_ở đâu?

Cinder:_Ngay ngoài thôi.

Khi bốn người chạy ra đến bên ngoài, một tiếng súng vang lên.

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Jeanne, một người với chiếc mũ cao bồi ngã xuống, đó là Boris, anh ngã xuống trong vòng tay của một cô gái có vẻ là người yêu hay gì đó, khi mà Boris đưa tay ra định trăn trối thì từ trong đám đông.

Một cô bé với mái tóc trắng bước ra, nước da ngăm làm nổi bật đôi mắt màu xanh và hồng của cô, đứa trẻ trong chiếc áo choàng bước đến cạnh Boris, bôi lên vết đạn trên bụng của anh một thứ thuốc màu xanh lục, sau đó cô bé giơ hai tay lên, đọc một câu thần chú.

Cơn gió mạnh từ đâu thổi qua thung lũng hẹp, Boris đang nằm giờ đã bất tỉnh hoàn toàn, cô gái với mái tóc nâu ôm lấy đầu cậu bạn mà khóc òa lên nhưng mà cô bé bên cạnh vỗ vai cô thiếu nữ:

_nè!

Đừng khóc nữa, Boris không có chết đâu mà khóc!

Khi cô gái đã ngừng khóc mà nhìn về phía cô bé, cô mới tiếp tục:

_chị đừng lo, anh Boris hiện tại đã ổn rồi, chỉ đang bất tỉnh vì vết thương đang hồi phục thôi, sẽ không nguy hiểm đến tính mạng nữa nhưng thời gian sau hãy chăm sóc anh ấy thật cẩn thận nhé.

Nói xong, cô bé lấy từ trong túi một chiếc khăn, đưa cho cô gái tóc nâu, người thiếu nữ nhận lấy, lau đi nước mắt:

_cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều.

Cô bé không nói gì cả, chỉ nhìn vào đám đông.

Lập tức, vài người trong trang phục cao bồi Mexico đã vào việc và đưa Boris đến bệnh xá, cô bé sau đó rời đi cùng họ.

Gần đó, Yuto và Chasca chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi, ấn tượng trước màn trình diễn vừa rồi, Yuto liền hỏi Chasca:

_wow, cô bé đó là ai vậy?

Chasca trả lời:

_đó là Leria- cô bé là con gái của Old father -thủ lĩnh hiện tại của nhóm chúng tôi, con bé là một long nhân- sức mạnh cực kì to lớn đó.

Từ đằng xa, nhóm của Jeanne chạy đến chỗ hai người, Jeanne mở lời trước:

_Ô, anh bạn tỉnh rồi.

Yuto khi thấy Ernest không sao, sắc mặt liền tươi tắn trở lại, anh bước đến hỏi han:

_Ernest, cô không sao chứ?

Ernest thấy vậy dù có chút không quen những cũng vui vẻ đáp:

_ khỏe re, tôi mà!

Làm sao chết dễ thế được, tôi mà có chết thì cũng phải kéo hết đám người này đi cùng.

Haha.

Bên còn lại, Chasca hỏi Jeanne với giọng có vẻ châm chọc:_ồ, ồ, thỏa thuận như thế nào rồi?

Old father đáp:_thành công, Ernest sẽ hỗ trợ chúng ta trong một vài nhiệm vụ sắp tới, còn chúng ta sẽ hỗ trợ Ernest rời khỏi hành tinh.

Chasca đáp:_ồ~~ vậy thì tốt rồi, tôi lại đang lo “dũng sĩ” Jeanne đây sẽ không bắt tay với kẻ “ngoại đạo” như cô ta chứ?

Jeanne phụng má, tỏ vẻ bất bình đáp:

_chúng ta cần tận dụng mọi sự hỗ trợ có thể, kể cả khi tôi không tin cô ta lắm nhưng cũng đành chịu, đây là quyết định của Boss.

Old father lại nói thêm:

_kĩ năng nhìn người của con vẫn chưa hoàn thiện đâu Jeanne, ta tin rằng Ernest cô ấy sẽ chứng minh cho con thấy mình là người biết giữ chứ tín, việc ta cần là trao cho cô ấy một cơ hội...

*beep* *beep* *khh*

Bộ đàm trên ngực áo của Old father lên tiếng, đầu dây bên kia là một anh chàng với chiếc mặt nạ quạ, anh đang đứng trên một vách đá, nhìn xuống một khu căn cứ

_Đây là Viktor nghe rõ trả lời.

Old father đáp:

_copy that.

Viktor:_bên phe tro tàn có sự xuất hiện của một đám robot lớn, có vẻ như chúng đã lôi kéo được một đồng minh mạnh mẽ.
 
Back
Top Bottom