Sáng hôm sau, mưa đã ngừng.
Nhà Nguyện Hoàng Hôn tỉnh dậy trong không khí ẩm lạnh, mùi gỗ cũ trộn với mùi đất ướt và hương nến còn vương lại từ đêm trước.
Những tia nắng đầu ngày chiếu qua mái kính màu, không rực rỡ như hoàng hôn mà dịu và trong như hơi thở.
Thái Nguyên đến sớm hơn thường lệ.
Cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào, trên tay vẫn là chiếc ba lô cũ quen thuộc.
Nhà nguyện vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân vọng nhẹ trên nền đá.
Theo thói quen, cô đi thẳng về hàng ghế cuối, nơi hôm qua cô đã đặt giá vẽ.
Nhưng khi đặt ba lô xuống, Thái Nguyên khựng lại.
Bức tranh của cô... không còn ở đúng vị trí cũ.
Tấm giấy đã bị xoay đi một góc rất nhỏ, như thể có ai đó đã nhấc lên rồi đặt lại.
Cây bút chì cô để cạnh đó cũng không nằm ngay ngắn như cô nhớ.
Cô cau mày, đưa tay chạm nhẹ vào mép giấy.
Màu vẫn còn đó.
Nét vẽ vẫn là của cô.
Không có dấu hiệu bị xóa hay bị phá.
Chỉ là... khác đi.
Thái Nguyên nhìn kỹ hơn.
Trong bức tranh, bóng người bên cửa sổ vẫn đứng đó, nhưng ánh sáng phía sau dường như đậm hơn một chút, như thể có ai đó đã vô hình "chỉnh sửa" lại cách ánh hoàng hôn rơi xuống.
Tim cô khẽ đập nhanh.
"Chắc là do gió..." cô tự nhủ.
Nhưng nhà nguyện vốn kín, làm gì có gió mạnh đến mức xoay cả bức vẽ?
Cô hít sâu, rồi đặt lại giá vẽ ở đúng vị trí hôm qua.
Lần này, thay vì vẽ tiếp, cô chỉ ngồi yên nhìn lên cửa sổ phía đông.
Ánh sáng chiếu xuống sàn đá thành những mảng màu lung linh.
Mọi thứ vẫn bình thường... ngoại trừ cảm giác rằng cô không hề ở một mình.
Ở phía ranh giới giữa hai thế giới, Tiếu Lương đứng lặng lẽ cạnh cửa sổ.
Cô đã ở đó cả đêm.
Không phải vì nhiệm vụ, mà vì một điều cô không muốn thừa nhận: cô đã quay lại để nhìn bức tranh.
Khi ánh hoàng hôn tắt dần tối qua, cô đã tiến lại gần giá vẽ, điều mà cô chưa từng làm với bất kỳ người phàm nào trước đây.
Cô không chạm vào bức tranh.
Ít nhất...
đó là điều cô tự nhủ.
Nhưng thật ra, trong khoảnh khắc yếu lòng, cô đã để ngón tay mình lướt sát mép giấy, đủ gần để làm không khí xung quanh rung động, đủ gần để khiến tờ giấy xoay đi một chút.
Một sự can thiệp rất nhỏ.
Nhưng đối với luật lệ của thiên giới, đó đã là một vết nứt.
Tiếu Lương nhìn xuống Thái Nguyên đang ngồi phía dưới.
Cô gái ấy không cầu nguyện, không khóc, không xin xỏ.
Cô chỉ ngồi đó, ngẩng đầu nhìn ánh sáng như thể đang trò chuyện với bầu trời.
"Con người thật kỳ lạ," Tiếu Lương nghĩ.
Họ đến nơi thánh thiện không phải để tìm Thượng Đế, mà để tìm... bình yên cho chính mình.
Thái Nguyên mở hộp màu nước.
Hôm nay, cô không vẽ người nữa.
Cô vẽ ánh sáng.
Những vệt vàng cam, đỏ rượu, xanh lam đậm len qua cửa kính, rơi xuống sàn đá loang lổ.
Tay cô di chuyển chậm rãi, gần như theo nhịp thở của nhà nguyện.
Trong lúc tập trung, cô vô thức nói nhỏ, như nói với chính mình:
"Nếu có ai đó ở đây thật... chắc người đó cũng cô đơn giống mình."
Lời nói rất khẽ, nhưng vẫn vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Tiếu Lương nghe thấy.
Và trái tim cô,vốn không nên biết rung động, khẽ siết lại.
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, Thái Nguyên đặt cọ xuống.
Cô nhìn lên cửa sổ phía đông lần cuối.
Lần này, cô không vẽ nữa.
Cô lấy từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, đặt lên giá vẽ, rồi viết vài dòng bằng nét chữ gọn gàng:
"Không biết... có ai ở đây đang lắng nghe và cũng thấy cô độc như tôi không nhỉ?"
Cô đặt mảnh giấy ngay cạnh bức vẽ, như một câu hỏi để lại trong không khí.
Rồi cô thu dọn đồ, rời khỏi nhà nguyện khi trời vừa chạng vạng.
Cánh cửa khép lại sau lưng cô.
Nhà nguyện trở nên tĩnh lặng.
Tiếu Lương hiện hình bên cửa sổ.
Ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt cô, khiến nét mặt vốn điềm tĩnh trở nên mềm mại đến lạ.
Cô bước xuống hàng ghế cuối.
Đứng trước giá vẽ của Thái Nguyên.
Mảnh giấy trắng nằm đó, câu hỏi đơn giản mà sắc như lưỡi dao.
Trong khoảnh khắc rất dài, Tiếu Lương chỉ đứng nhìn.
Luật lệ vang lên trong đầu cô:
Được nhìn.
Được nghe.
Nhưng không được yêu.
Cô biết...nếu trả lời, cô sẽ bước thêm một bước nữa ra khỏi ranh giới an toàn.
Nhưng ánh mắt cô rơi xuống bức vẽ, rồi lại nhìn mảnh giấy.
Cuối cùng, rất khẽ, cô nâng tay.
Không chạm vào giấy.
Chỉ để cho làn không khí xung quanh rung động một chút.
Và trên mảnh giấy, từng chữ hiện lên như có ai vô hình đang viết:
"Có."
Một chữ duy nhất.
Đủ để phá vỡ nghìn năm kỷ luật.
Ở trên cao, nơi con người không thể nhìn thấy, bầu trời chợt nhuốm một sắc đỏ đậm hơn bình thường.
Như thể...
Thượng Đế đã thực sự đang dõi theo.