Khác [ Ssamkkura ] Hai Thế Giới

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
99,986
Điểm tương tác
0
Điểm
0
406661413-256-k540251.jpg

[ Ssamkkura ] Hai Thế Giới
Tác giả: Lsffearnot0205
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Em chỉ là một cô gái hạ phàm tầm thường, sao lại đem lòng yêu người của Thượng Đế "



sakura​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (12 Chòm Sao) [GL] Gặp Nhau Trong Thời Loạn
  • [Tokyo Revengers] | My Fluoxetine
  • [HP] Ta nam thần là gay
  • [Hardra] Song Song
  • Tôi muốn em là BẠN TÌNH của tôi [OhmNanon]
  • Genshin impact [ Doujinshi ]
  • [ Ssamkkura ] Hai Thế Giới
    Chap 1


    Nhà Nguyện Hoàng Hôn không giống bất kỳ nhà nguyện nào ở Seoul.

    Nó nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng, nép mình sau một con hẻm nhỏ lát đá cũ kỹ.

    Bề ngoài giản dị đến mức dễ bị lãng quên, nhưng cứ mỗi buổi chiều, khi mặt trời nghiêng về phía tây, ánh sáng lại xuyên qua những ô kính màu rực rỡ trên mái vòm, rơi xuống sàn đá thành những vệt vàng cam ấm áp như mật ong.

    Người ta nói, chỉ những ai thật sự mệt mỏi mới tìm được đến nơi này.

    Nhưng ít ai biết rằng, phía sau những lời cầu nguyện vang vọng dưới mái vòm, có một đôi mắt luôn lặng lẽ quan sát.

    Tiếu Lương đứng cạnh cửa sổ phía đông của nhà nguyện.

    Ánh hoàng hôn nhuộm lên mái tóc dài đen nhánh của cô một sắc đỏ dịu.

    Trông cô giống như một người phụ nữ bình thường ở tuổi hai mươi bảy: dáng người thanh mảnh, gương mặt điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm như chứa cả bầu trời.

    Nhưng thật ra, cô đã tồn tại hơn một nghìn năm.

    Tiếu Lương không phải thiên thần có cánh trắng hay hào quang chói lòa.

    Cô là Người Canh Giữ Ranh Giới.

    Kẻ đứng giữa trời và đất, giữa lời cầu nguyện của con người và ý chỉ của Thượng Đế.

    Nhiệm vụ của cô rất rõ ràng:

    - Lắng nghe lời cầu nguyện vang lên trong Nhà Nguyện Hoàng Hôn.

    - Ghi nhận những nỗi buồn, khát vọng, và mong mỏi của người phàm.

    - Đảm bảo ranh giới giữa hai thế giới không bị xáo trộn.

    Và quan trọng nhất:

    Không được để trái tim mình lung lay trước con người.

    Tiếu Lương đã sống quá lâu để biết rằng tình cảm là thứ nguy hiểm nhất đối với một thiên thần.

    Cô nhìn từng người bước vào nhà nguyện: có người khóc, có người im lặng, có người nắm chặt tay như đang níu giữ điều gì đó mong manh.

    Với họ, nơi này là chốn nương náu.

    Với cô, nơi này là trách nhiệm.

    Nhưng trong suốt hàng trăm năm canh gác, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy… một sự xao động rất khẽ.

    ---

    Chiều hôm ấy, trời đổ mưa.

    Tiếng mưa rơi lên mái nhà nguyện tạo thành một bản nhạc trầm buồn.

    Những người trú mưa bước vào, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm.

    Giữa đám đông ấy, có một cô gái đứng tách ra ở hàng ghế cuối.

    Cô mang theo một giá vẽ nhỏ, ba lô màu be và mái tóc buộc thấp sau gáy.

    Đôi mắt cô không hướng về bàn thờ, cũng không nhìn những bức tượng thánh phía trước.

    Cô chỉ ngẩng đầu nhìn lên mái vòm kính màu.

    Ánh sáng hoàng hôn hòa cùng màn mưa xuyên qua lớp kính, rơi xuống khuôn mặt cô thành những vệt màu loang lổ: xanh, đỏ, vàng, tím.

    Cô mỉm cười rất khẽ, như thể vừa tìm thấy điều mình đã kiếm tìm bấy lâu.

    Đó là Thái Nguyên.

    Hai mươi lăm tuổi.

    Họa sĩ tự do.

    Cô không nổi tiếng, cũng không giàu có.

    Những bức tranh của cô thường được tặng cho người lạ trên đường: một cụ già bán hoa, một cô bé đánh đàn ở ga tàu, một người vô gia cư bên vỉa hè.

    Thái Nguyên đến Nhà Nguyện Hoàng Hôn không phải để cầu nguyện.

    Cô đến vì sự bình yên.

    Cô thích cách nơi này khiến thời gian chậm lại, thích mùi gỗ cũ, thích tiếng mưa vang vọng dưới mái vòm, và thích nhất là ánh sáng khi hoàng hôn buông xuống.

    Cô đặt giá vẽ xuống, mở hộp màu nước đã cũ, rồi bắt đầu phác họa.

    Bàn tay cô lướt trên giấy như thể đã quen thuộc với từng nhịp thở của không gian này.

    Và rồi...cô vẽ một bóng người.

    Một người đứng cạnh cửa sổ phía đông, nơi ánh hoàng hôn chiếu rực rỡ nhất.

    Tiếu Lương nhận ra mình đang bị nhìn.

    Không phải cái nhìn tò mò như những người khác, mà là một cái nhìn rất chăm chú, rất dịu, như thể muốn giữ lại khoảnh khắc này mãi mãi.

    Cô quay đầu lại.

    Từ xa, cô thấy Thái Nguyên đang cúi xuống bức vẽ, nét mặt tập trung đến mức quên cả thế giới xung quanh.

    Tiếu Lương đáng lẽ phải rời đi.

    Đó là điều cô vẫn làm mỗi khi có ai đó chú ý quá nhiều đến mình.

    Nhưng... lần này, cô đứng yên.

    Một giọt mưa trượt xuống ô kính, kéo theo ánh hoàng hôn loang dài như vệt sơn trên nền trời.

    Trong khoảnh khắc ấy, bóng dáng của cô in lên bức tường nhà nguyện, vừa thật vừa hư.

    Khi Thái Nguyên ngẩng lên, cửa sổ phía đông đã trống không.

    Không còn ai đứng đó.

    Chỉ còn lại ánh sáng đỏ cam đang nhạt dần theo ngày tàn.

    Thái Nguyên chớp mắt, hơi sững lại.

    Cô nhìn xuống bức vẽ của mình: một người phụ nữ đứng bên cửa sổ, khuôn mặt mờ đi trong ánh hoàng hôn.

    Cô khẽ thì thầm:

    “Có lẽ… mình chỉ tưởng tượng.”

    Nhưng ở phía ranh giới giữa hai thế giới, Tiếu Lương vẫn đang đứng đó.

    Vô hình, lặng lẽ quan sát.

    Trái tim cô, vốn bình lặng suốt hơn nghìn năm, lần đầu tiên khẽ rung lên.

    Và Thượng Đế ở trên cao… có lẽ đã nhìn thấy tất cả.
     
    [ Ssamkkura ] Hai Thế Giới
    Chap 2


    Sáng hôm sau, mưa đã ngừng.

    Nhà Nguyện Hoàng Hôn tỉnh dậy trong không khí ẩm lạnh, mùi gỗ cũ trộn với mùi đất ướt và hương nến còn vương lại từ đêm trước.

    Những tia nắng đầu ngày chiếu qua mái kính màu, không rực rỡ như hoàng hôn mà dịu và trong như hơi thở.

    Thái Nguyên đến sớm hơn thường lệ.

    Cô đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào, trên tay vẫn là chiếc ba lô cũ quen thuộc.

    Nhà nguyện vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân vọng nhẹ trên nền đá.

    Theo thói quen, cô đi thẳng về hàng ghế cuối, nơi hôm qua cô đã đặt giá vẽ.

    Nhưng khi đặt ba lô xuống, Thái Nguyên khựng lại.

    Bức tranh của cô... không còn ở đúng vị trí cũ.

    Tấm giấy đã bị xoay đi một góc rất nhỏ, như thể có ai đó đã nhấc lên rồi đặt lại.

    Cây bút chì cô để cạnh đó cũng không nằm ngay ngắn như cô nhớ.

    Cô cau mày, đưa tay chạm nhẹ vào mép giấy.

    Màu vẫn còn đó.

    Nét vẽ vẫn là của cô.

    Không có dấu hiệu bị xóa hay bị phá.

    Chỉ là... khác đi.

    Thái Nguyên nhìn kỹ hơn.

    Trong bức tranh, bóng người bên cửa sổ vẫn đứng đó, nhưng ánh sáng phía sau dường như đậm hơn một chút, như thể có ai đó đã vô hình "chỉnh sửa" lại cách ánh hoàng hôn rơi xuống.

    Tim cô khẽ đập nhanh.

    "Chắc là do gió..." cô tự nhủ.

    Nhưng nhà nguyện vốn kín, làm gì có gió mạnh đến mức xoay cả bức vẽ?

    Cô hít sâu, rồi đặt lại giá vẽ ở đúng vị trí hôm qua.

    Lần này, thay vì vẽ tiếp, cô chỉ ngồi yên nhìn lên cửa sổ phía đông.

    Ánh sáng chiếu xuống sàn đá thành những mảng màu lung linh.

    Mọi thứ vẫn bình thường... ngoại trừ cảm giác rằng cô không hề ở một mình.

    Ở phía ranh giới giữa hai thế giới, Tiếu Lương đứng lặng lẽ cạnh cửa sổ.

    Cô đã ở đó cả đêm.

    Không phải vì nhiệm vụ, mà vì một điều cô không muốn thừa nhận: cô đã quay lại để nhìn bức tranh.

    Khi ánh hoàng hôn tắt dần tối qua, cô đã tiến lại gần giá vẽ, điều mà cô chưa từng làm với bất kỳ người phàm nào trước đây.

    Cô không chạm vào bức tranh.

    Ít nhất...

    đó là điều cô tự nhủ.

    Nhưng thật ra, trong khoảnh khắc yếu lòng, cô đã để ngón tay mình lướt sát mép giấy, đủ gần để làm không khí xung quanh rung động, đủ gần để khiến tờ giấy xoay đi một chút.

    Một sự can thiệp rất nhỏ.

    Nhưng đối với luật lệ của thiên giới, đó đã là một vết nứt.

    Tiếu Lương nhìn xuống Thái Nguyên đang ngồi phía dưới.

    Cô gái ấy không cầu nguyện, không khóc, không xin xỏ.

    Cô chỉ ngồi đó, ngẩng đầu nhìn ánh sáng như thể đang trò chuyện với bầu trời.

    "Con người thật kỳ lạ," Tiếu Lương nghĩ.

    Họ đến nơi thánh thiện không phải để tìm Thượng Đế, mà để tìm... bình yên cho chính mình.

    Thái Nguyên mở hộp màu nước.

    Hôm nay, cô không vẽ người nữa.

    Cô vẽ ánh sáng.

    Những vệt vàng cam, đỏ rượu, xanh lam đậm len qua cửa kính, rơi xuống sàn đá loang lổ.

    Tay cô di chuyển chậm rãi, gần như theo nhịp thở của nhà nguyện.

    Trong lúc tập trung, cô vô thức nói nhỏ, như nói với chính mình:

    "Nếu có ai đó ở đây thật... chắc người đó cũng cô đơn giống mình."

    Lời nói rất khẽ, nhưng vẫn vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

    Tiếu Lương nghe thấy.

    Và trái tim cô,vốn không nên biết rung động, khẽ siết lại.

    Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, Thái Nguyên đặt cọ xuống.

    Cô nhìn lên cửa sổ phía đông lần cuối.

    Lần này, cô không vẽ nữa.

    Cô lấy từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, đặt lên giá vẽ, rồi viết vài dòng bằng nét chữ gọn gàng:

    "Không biết... có ai ở đây đang lắng nghe và cũng thấy cô độc như tôi không nhỉ?"

    Cô đặt mảnh giấy ngay cạnh bức vẽ, như một câu hỏi để lại trong không khí.

    Rồi cô thu dọn đồ, rời khỏi nhà nguyện khi trời vừa chạng vạng.

    Cánh cửa khép lại sau lưng cô.

    Nhà nguyện trở nên tĩnh lặng.

    Tiếu Lương hiện hình bên cửa sổ.

    Ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt cô, khiến nét mặt vốn điềm tĩnh trở nên mềm mại đến lạ.

    Cô bước xuống hàng ghế cuối.

    Đứng trước giá vẽ của Thái Nguyên.

    Mảnh giấy trắng nằm đó, câu hỏi đơn giản mà sắc như lưỡi dao.

    Trong khoảnh khắc rất dài, Tiếu Lương chỉ đứng nhìn.

    Luật lệ vang lên trong đầu cô:

    Được nhìn.

    Được nghe.

    Nhưng không được yêu.

    Cô biết...nếu trả lời, cô sẽ bước thêm một bước nữa ra khỏi ranh giới an toàn.

    Nhưng ánh mắt cô rơi xuống bức vẽ, rồi lại nhìn mảnh giấy.

    Cuối cùng, rất khẽ, cô nâng tay.

    Không chạm vào giấy.

    Chỉ để cho làn không khí xung quanh rung động một chút.

    Và trên mảnh giấy, từng chữ hiện lên như có ai vô hình đang viết:

    "Có."

    Một chữ duy nhất.

    Đủ để phá vỡ nghìn năm kỷ luật.

    Ở trên cao, nơi con người không thể nhìn thấy, bầu trời chợt nhuốm một sắc đỏ đậm hơn bình thường.

    Như thể...

    Thượng Đế đã thực sự đang dõi theo.
     
    [ Ssamkkura ] Hai Thế Giới
    Chap 3


    Sáng hôm sau, ánh nắng nhạt xuyên qua mái kính màu, trải xuống sàn đá những mảng sáng loang lổ.

    Không khí vẫn mang mùi gỗ cũ, mùi nến cháy dở và mùi mưa còn sót lại từ hôm trước.

    Nhưng với Tiếu Lương, mọi thứ đã khác.

    Cô đứng bên cửa sổ phía đông như thường lệ, nhưng ánh mắt không còn vô cảm như trước.

    Thỉnh thoảng, cô liếc xuống hàng ghế cuối, nơi giá vẽ của Thái Nguyên thường được đặt.

    Trong lòng cô có một cảm giác mà hơn nghìn năm tồn tại, cô chưa từng biết đến: chờ đợi.

    Khoảng gần trưa, cánh cửa gỗ của nhà nguyện khẽ mở ra.

    Thái Nguyên bước vào.

    Hôm nay cô mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, quàng khăn xám nhạt, mái tóc buộc thấp gọn gàng.

    Trên vai vẫn là chiếc ba lô quen thuộc, trên tay cầm theo một túi giấy nhỏ.

    Cô không nhìn lên bàn thờ, cũng không quỳ xuống cầu nguyện.

    Như mọi khi, cô đi thẳng về hàng ghế cuối.

    Và rồi cô dừng lại.

    Mảnh giấy hôm qua… vẫn còn ở đó.

    Nhưng điều khiến cô sững người là dòng chữ duy nhất hiện lên phía dưới câu hỏi của mình.

    "Có."

    Chữ viết không giống chữ của cô.

    Không xiêu vẹo, không vội vàng, mà thẳng, gọn, hơi nghiêng về bên phải, như thể được viết rất chậm rãi.

    Thái Nguyên nín thở.

    Cô nhìn quanh nhà nguyện.

    Không một bóng người.

    Chỉ có tiếng gió khe khẽ len qua khe cửa và ánh sáng nhảy múa trên sàn đá.

    Cô đặt túi giấy xuống ghế, rồi ngồi thật chậm trước giá vẽ.

    Bàn tay run nhẹ khi chạm vào mảnh giấy.

    "Không phải gió… cũng không phải tưởng tượng" cô lẩm bẩm.

    Một lúc rất lâu, cô không vẽ.

    Cô chỉ ngồi đó, ngẩng lên nhìn về phía cửa sổ phía đông, nơi hôm qua cô đã vẽ bóng dáng ấy.

    Rồi cô khẽ nói, không lớn hơn một lời thì thầm:

    "Vậy…

    ít nhất chúng ta giống nhau ở điểm này."

    Ở phía ranh giới giữa hai thế giới, Tiếu Lương nghe từng chữ.

    Cô cảm thấy tim mình siết lại,một cảm giác vừa ấm, vừa đau, vừa xa lạ.

    Cô không hiện hình.

    Cô không bước xuống.

    Cô chỉ đứng yên, nhìn người con gái phía dưới qua lớp kính màu.

    Thái Nguyên lấy ra một mảnh giấy mới.

    Cô viết thêm một câu, đặt ngay cạnh câu cũ:

    "Người đứng bên cửa sổ hôm đó… có phải là bạn không?"

    Cô không biết mình đang nói với ai.

    Thiên thần, linh hồn, hay chỉ là sự cô đơn của chính mình...cô cũng không rõ.

    Nhưng câu hỏi ấy, cô vẫn viết.

    Đặt lại trên giá vẽ.

    Rồi cô mở hộp màu.

    Hôm nay, cô không vẽ ánh sáng nữa.

    Cô vẽ một dáng người mờ nhạt bên cửa sổ nhưng khác với hôm đó.

    Trong bức tranh, người ấy không đứng quay lưng, mà hơi nghiêng đầu, như đang nhìn về phía cô.

    Nét vẽ mềm, nhẹ, không sắc cạnh.

    Giống như một lời đáp im lặng.

    Hoàng hôn dần buông xuống.

    Ánh đỏ cam lại tràn qua mái kính, rơi xuống bức tranh, khiến bóng người trong tranh như sống dậy.

    Thái Nguyên dừng cọ.

    Cô nhìn lên cửa sổ lần cuối, rồi mỉm cười rất khẽ.

    "Dù bạn là ai… cảm ơn vì đã trả lời tôi."

    Cô thu dọn đồ và rời đi khi trời chạng vạng.

    Cánh cửa nhà nguyện khép lại, để lại không gian tĩnh lặng phía sau.

    Tiếu Lương bước xuống hàng ghế cuối.

    Cô đứng trước bức tranh mới.

    Trái tim cô rung lên khi nhìn thấy dáng người trong tranh, dáng người rất giống chính mình.

    Mảnh giấy với câu hỏi vẫn nằm đó:

    "Người đứng bên cửa sổ hôm qua… có phải là bạn không?"

    Luật lệ vang lên trong đầu cô.

    Cô không được trả lời.

    Không được can thiệp.

    Không được tiến gần hơn.

    Nhưng bàn tay cô vẫn khẽ nâng lên.

    Không chạm vào giấy.

    Chỉ để không khí rung động rất nhẹ.Và trên mảnh giấy, thêm một dòng chữ hiện ra,nhỏ hơn, nhạt hơn, như sợ bị phát hiện:

    "Phải."

    Ở trên cao, bầu trời nhuốm một sắc đỏ sẫm hơn bình thường.

    Như thể Thượng Đế đã nhìn thấy bước chân thứ hai của Tiếu Lương ra khỏi ranh giới.
     
    [ Ssamkkura ] Hai Thế Giới
    Chap 4


    Buổi sáng hôm ấy, Nhà Nguyện Hoàng Hôn đón Thái Nguyên bằng một thứ ánh sáng khác thường.

    Không phải cái nắng gắt của mùa hạ, cũng không phải sự u ám của ngày mưa, mà là một lớp sáng mỏng, trong veo như thủy tinh.

    Những ô kính màu trên mái vòm phản chiếu lên sàn đá thành những mảng loang nhạt, dịu đến mức khiến người ta muốn thở chậm lại.

    Thái Nguyên bước vào, đặt ba lô xuống hàng ghế cuối như một thói quen đã thành nghi thức.

    Ánh mắt cô lập tức tìm đến mảnh giấy trên giá vẽ.

    Hai chữ "Phải" vẫn ở đó, rõ ràng, bình thản, không hề mờ đi.

    Cô nhìn quanh nhà nguyện một vòng, rồi lại ngẩng lên phía cửa sổ đông.

    Nơi ánh sáng đang rơi xuống mềm mại nhất.

    Hôm nay cô không thấy bóng người nào.

    Nhưng cô không còn cảm giác mình ở một mình nữa.

    Thái Nguyên kéo ghế lại gần giá vẽ, mở hộp màu, rồi đặt một tờ giấy trắng mới lên.

    Cô không vội vẽ, chỉ để cọ lơ lửng trên không trung, như đang lắng nghe nhịp thở của nơi này.

    Một lúc lâu sau, cô mới cúi xuống viết.

    Nét chữ không còn do dự như hôm trước, mà chậm rãi, rõ ràng hơn:

    "Tôi không biết bạn là ai.

    Nhưng tôi muốn gọi bạn là… ‘Hoàng Hôn’."

    Cô dừng lại một chút, rồi viết thêm ở dòng dưới:

    "Vì bạn chỉ xuất hiện khi ánh sáng này tràn xuống."

    Viết xong, cô đặt tờ giấy ngay cạnh bức vẽ, nơi dáng người mờ nhạt đang nghiêng đầu nhìn về phía cô.

    Rồi cô bắt đầu vẽ tiếp.

    Hôm nay, Thái Nguyên không chỉ vẽ bóng người bên cửa sổ nữa.

    Cô vẽ cả không gian xung quanh: những dải ánh sáng nhiều màu, những hạt bụi li ti bay trong không khí, và phía dưới, một chiếc ghế trống nơi cô đang ngồi.

    Trong tranh, bóng người bên cửa sổ dường như đang nhìn thẳng vào chiếc ghế ấy.

    Ở phía ranh giới giữa hai thế giới, Tiếu Lương đứng lặng bên cửa sổ.

    Cô đọc từng chữ trên mảnh giấy mà không cần tiến lại gần.

    "Hoàng Hôn…"

    Cái tên ấy vang lên trong tâm trí cô, dịu như một lời thì thầm.

    Hơn nghìn năm tồn tại, chưa từng có con người nào đặt cho cô một cái tên, lại càng chưa từng có ai gọi cô bằng một thứ giản dị đến vậy.

    Tiếu Lương nhìn xuống Thái Nguyên.

    Cô gái ấy đang vẽ, vai hơi nghiêng, ánh sáng phủ lên gò má thành một vệt vàng nhạt.

    Trông cô bình thản, nhưng trong nét vẽ lại có điều gì đó rất chân thật, rất dễ tổn thương.

    Lần đầu tiên, Tiếu Lương không chỉ nhìn bằng đôi mắt của kẻ canh giữ.

    Cô nhìn như một người đang…

    được nhìn lại.

    Hoàng hôn bắt đầu buông xuống.

    Những ô kính màu rực lên, đỏ cam, tím sẫm, xanh thẳm.

    Ánh sáng tràn ngập nhà nguyện, bao trùm cả hai người, một hữu hình, một vô hình.

    Thái Nguyên đặt cọ xuống, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ.

    Cô mỉm cười rất khẽ.

    "Hoàng Hôn… nếu bạn đang ở đó, tôi hy vọng bạn cũng thấy ánh sáng này đẹp như tôi."

    Tiếu Lương khẽ siết tay lại.

    Luật lệ của thiên giới vang lên trong đầu cô như một hồi chuông lạnh lẽo.

    Nhưng lần này, thay vì khiến cô lùi bước, nó chỉ làm cảm xúc trong cô thêm rõ ràng.

    Cô bước xuống khỏi vị trí quen thuộc của mình.

    Chậm rãi, từng bước, tiến đến hàng ghế cuối, nơi giá vẽ đang đặt.

    Cô dừng lại cách Thái Nguyên một khoảng vừa đủ xa để không bị nhìn thấy, nhưng đủ gần để cảm nhận hơi ấm của ánh sáng phản chiếu trên sàn đá.

    Mảnh giấy với cái tên "Hoàng Hôn" nằm ngay trước mắt.

    Tiếu Lương không chạm vào nó.

    Nhưng lần này, không khí quanh tờ giấy rung động mạnh hơn trước.

    Từng chữ hiện lên bên dưới, rõ ràng hơn, như thể cô đã không còn che giấu:

    "Tên ấy… rất đẹp."

    Ở trên cao, bầu trời chuyển sang sắc đỏ sẫm rực rỡ, không còn chỉ là dấu hiệu dõi theo, mà như một lời cảnh báo lặng lẽ.

    Thái Nguyên không thấy dòng chữ mới ngay lập tức.

    Cô vẫn đang nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang chậm rãi tắt đi.

    Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô bỗng có cảm giác rất rõ ràng:

    Có ai đó đang đứng rất gần.

    Gần hơn bao giờ hết.
     
    [ Ssamkkura ] Hai Thế Giới
    Chap 5


    Từ ngày cái tên "Hoàng Hôn" được viết xuống, Nhà Nguyện Hoàng Hôn dường như không còn im lặng như trước nữa.

    Không phải vì có thêm người qua lại, mà bởi trong sự tĩnh lặng ấy, đã xuất hiện một nhịp thở khác, rất khẽ, rất chậm, nhưng hiện hữu.

    Thái Nguyên đến nhà nguyện đều đặn hơn.

    Không còn là những buổi ghé ngang vì cảm hứng, mà giống như một thói quen không cần lý do.

    Cô luôn đến vào khoảng xế chiều, khi ánh sáng bắt đầu ngả màu và những ô kính màu trên mái vòm dần trở nên rực rỡ.

    Cô đặt ba lô xuống hàng ghế cuối, mở giá vẽ, rồi trước khi cầm cọ, luôn nhìn về phía cửa sổ đông.

    Nơi ấy vẫn không có ai.

    Nhưng cô biết, Hoàng Hôn ở đó.

    Hôm nay, Thái Nguyên không vẽ ngay.

    Cô lấy ra một mảnh giấy mới, đặt lên giá vẽ, viết chậm rãi:

    "Hoàng Hôn, hôm nay ánh sáng ở đây dịu hơn mọi ngày."

    Cô ngừng lại, nghĩ một chút, rồi viết thêm:

    "Tôi không biết bạn có thích nghe những điều nhỏ nhặt thế này không.

    Nhưng tôi muốn nói."

    Viết xong, cô đặt mảnh giấy cạnh những mảnh cũ, nơi đã bắt đầu xếp thành một góc nhỏ của những câu chuyện không lời.

    Cô chờ.

    Không lâu sau, khi ánh hoàng hôn tràn xuống mạnh hơn, dòng chữ mới hiện lên bên dưới, ngay ngắn và bình thản:

    "Ta thích."

    Chỉ hai chữ.

    Nhưng đủ khiến tim Thái Nguyên khẽ rung lên.

    Cô mỉm cười, cúi xuống mở hộp màu.

    Hôm nay cô vẽ nhà nguyện.

    Không phải toàn cảnh, mà chỉ vẽ một góc rất nhỏ: cửa sổ phía đông, ánh sáng xuyên qua kính màu, và một khoảng trống nơi có thể có một người đang đứng.

    Khoảng trống ấy không hề trống.

    Tiếu Lương.

    Cô đã bắt đầu quen với việc chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc người phàm kia bước vào nhà nguyện, đặt đồ xuống, rồi tìm kiếm cô bằng ánh mắt.

    Đó là điều không nên xảy ra.

    Nhưng nó vẫn xảy ra, ngày này qua ngày khác.

    Tiếu Lương đọc những mảnh giấy, nghe những lời thì thầm, và đáp lại, mỗi lần đều tự nhủ rằng mình chỉ trả lời vừa đủ, không hơn.

    Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy bức tranh với khoảng trống dành riêng cho mình, cô cảm thấy lòng mình khẽ thắt lại.

    Cô tiến gần hơn một chút.

    Khoảng cách giữa cô và Thái Nguyên giờ đây không còn là hàng ghế, mà chỉ là một lớp ranh giới mỏng manh vô hình.

    "Hoàng Hôn" Thái Nguyên bỗng lên tiếng, không quay đầu lại:

    "Bạn có hay đến đây lâu như vậy không?"

    Câu hỏi không được viết ra.

    Nhưng Tiếu Lương nghe thấy rất rõ.

    Cô do dự.

    Rồi trên mảnh giấy, chữ hiện lên:

    "Rất lâu."

    Thái Nguyên dừng cọ.

    "Lâu là bao lâu?"

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Tiếu Lương biết mình không nên trả lời câu này.

    Mỗi câu trả lời đều là một bước tiến gần hơn, và cũng là một bước rời xa thiên giới.

    Nhưng cuối cùng, dòng chữ vẫn hiện ra:

    "Lâu đến mức ta đã quên cảm giác chờ đợi là như thế nào."

    Thái Nguyên không hỏi thêm.

    Cô chỉ gật đầu, như thể đã hiểu.

    Hoàng hôn buông xuống chậm rãi.

    Ánh sáng phủ lên vai Thái Nguyên, lên giá vẽ, rồi tràn đến chỗ Tiếu Lương đang đứng, dù cô không có hình hài hữu hình.

    Trong khoảnh khắc ấy, Tiếu Lương có cảm giác rất rõ ràng:

    Nếu cô bước thêm một bước nữa thôi, Thái Nguyên có thể sẽ cảm nhận được cô.

    Không phải bằng mắt, mà bằng trái tim.

    Ý nghĩ ấy vừa đẹp, vừa nguy hiểm.

    Khi mặt trời lặn hẳn, Thái Nguyên thu dọn đồ.

    Trước khi rời đi, cô để lại một mảnh giấy cuối cùng:

    "Ngày mai, nếu bạn vẫn ở đây… tôi sẽ vẽ bạn rõ hơn một chút."

    Cánh cửa nhà nguyện khép lại.

    Tiếu Lương đứng một mình giữa ánh sáng tàn.

    Lần đầu tiên trong hơn nghìn năm, cô không mong hoàng hôn kéo dài mãi.

    Mà mong ngày mai đến nhanh hơn.
     
    [ Ssamkkura ] Hai Thế Giới
    Chap 6


    Buổi sáng hôm đó, Nhà Nguyện Hoàng Hôn yên tĩnh đến lạ.

    Không có ánh nắng xiên qua cửa sổ kính màu, không có tiếng gió len vào hành lang dài.

    Không gian như bị treo lơ lửng giữa hai nhịp thời gian quá sớm để gọi là ban ngày, và quá muộn để còn thuộc về đêm.

    Tiếu Lương đứng một mình ở vị trí quen thuộc.

    Nhưng lần này, cô không còn cảm giác chờ đợi dịu dàng như những ngày trước.

    Thay vào đó là một áp lực mơ hồ, như thể bầu trời đang cúi xuống gần hơn bình thường.

    "Tiếu Lương."

    Giọng nói vang lên không từ đâu cả.

    Không phải từ mái vòm, cũng không phải từ những hàng ghế gỗ.

    Nó tồn tại ở một tầng cao hơn, nơi mà mọi thiên thần đều nhận ra ngay từ âm tiết đầu tiên.

    Cô khẽ cúi đầu.

    "Ta đang nghe."

    Ánh sáng trong nhà nguyện chợt đổi màu.

    Không còn sắc cam dịu của hoàng hôn, mà là một màu trắng nhạt, lạnh và trong suốt.

    "Ngươi đã vượt quá giới hạn."

    Không có trách móc.

    Chỉ là một lời khẳng định.

    Tiếu Lương im lặng.

    "Ngươi được phép quan sát con người"

    Giọng nói tiếp tục

    "Được phép lắng nghe.

    Nhưng ngươi đã để cảm xúc làm mờ đi ranh giới."

    Một khoảng dừng ngắn.

    "Ngươi đã trả lời họ quá nhiều."

    Tiếu Lương khẽ siết tay.

    "Ta chỉ giữ trật tự nơi này."

    Cô đáp, giọng bình thản hơn chính cô tưởng.

    "Ta không chạm vào họ.

    Không xuất hiện.

    Không phá vỡ luật lệ."

    "Luật lệ không chỉ nằm ở hành động."

    Giọng nói vang lên, thấp hơn.

    "Mà nằm ở trái tim."

    Khoảnh khắc ấy, Tiếu Lương nhận ra...thiên giới đã nhìn thấy Thái Nguyên.

    Không phải bằng đôi mắt của con người, mà bằng những rung động mà cô không giấu được.

    "Ngươi có biết" giọng nói tiếp tục "mỗi lần ngươi chờ đợi nàng bước vào nhà nguyện, linh lực của ngươi dao động thế nào không?"

    Tiếu Lương nhắm mắt.

    Hình ảnh Thái Nguyên hiện lên rất rõ: mái tóc buộc hờ, đôi tay lấm màu vẽ, và ánh mắt luôn tìm kiếm một điều gì đó không tên.

    "Đây là lời cảnh báo."

    Giọng nói kết thúc.

    "Nếu ngươi còn tiếp tục, nhiệm vụ canh gác sẽ bị thu hồi."

    Ánh sáng trắng tan đi.

    Nhà nguyện trở lại vẻ bình thường, như chưa từng có điều gì xảy ra.

    Nhưng Tiếu Lương biết từ giây phút này, mọi thứ đã khác.

    Buổi chiều, Thái Nguyên vẫn đến.

    Cô bước vào với nụ cười quen thuộc, đặt giá vẽ xuống, như thể nơi này chưa từng là chốn linh thiêng xa cách.

    Cô không biết rằng bầu trời vừa gọi tên một thiên thần vì mình.

    "Hoàng Hôn..." cô khẽ nói, giọng nhỏ như sợ làm vỡ không khí.

    "Hôm nay tôi đến sớm hơn một chút."

    Không có câu trả lời ngay.

    Thái Nguyên ngẩng lên, ánh mắt thoáng chùng xuống.

    Cô lấy một mảnh giấy, viết:

    "Bạn không thích buổi sáng sao?"

    Tiếu Lương đứng rất gần.

    Gần đến mức cô có thể thấy từng cử động nhỏ nơi bờ vai Thái Nguyên, từng nhịp thở nhẹ.

    Cô muốn trả lời.

    Nhưng lời cảnh báo vẫn còn đó, treo lơ lửng như một lưỡi dao mỏng.

    Cuối cùng, dòng chữ hiện lên, chậm hơn thường ngày:

    "Ta thích hoàng hôn hơn."

    Thái Nguyên bật cười khẽ.

    "Tôi cũng vậy."

    Cô bắt đầu vẽ.

    Hôm nay, bức tranh không còn là nhà nguyện.

    Mà là hai chiếc bóng đứng song song, không chạm vào nhau, cùng nhìn về một phía có ánh sáng.

    Tiếu Lương nhìn bức tranh ấy rất lâu.

    Cô hiểu, dù mình có im lặng đến đâu, thì trái tim của người phàm kia vẫn đang bước về phía cô.

    Và cũng hiểu rõ hơn bao giờ hết nếu một ngày cô biến mất, Thái Nguyên sẽ là người đau lòng.

    Khi Thái Nguyên rời đi, cô để lại một mảnh giấy:

    "Nếu một ngày bạn không còn ở đây nữa, hãy để tôi biết nhé."

    Tiếu Lương không trả lời.

    Đêm đó, khi nhà nguyện chìm trong bóng tối, Tiếu Lương đứng dưới mái vòm kính màu, ngước nhìn lên bầu trời.

    Lần đầu tiên trong đời, cô không cầu xin.

    Chỉ tự hỏi:

    Liệu một thiên thần có được phép ích kỷ… chỉ một lần thôi không?
     
    Back
    Top Dưới