Cập nhật mới

Khác SS1 (Countryhumans - VietNam) Thế giới là một vở kịch

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
336097093-256-k540151.jpg

Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Tác giả: Giangcathu1105
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chiến tranh?

- Cụm từ khiến bao nhiều người sợ hãi, bao nhiêu sự chết chóc.

Đặc biệt chắc ai cũng quen thuộc thế chiến thứ II rồi, thế nhưng lịch sử đen tối lại tiếp diễn.

Thế giới bắt đầu chia thành 3 phe: +Cộng sản
+Phát xít
+Tư bản
Nhưng nếu Việt Nam tham gia theo bên Phát xít thì sao?????

Chú ý:
-Truyện dựa theo ý kiến của tác giả nên sẽ có tình tiết sai lệch
-Truyện sẽ đi chệch quỹ đạo của lịch sử
-Nếu bạn nào không thích thì mọi người có thể không cần đọc nhưng không được ném gạch đá làm ảnh hướng tới độc giả khác.

-Không có ý xúc phạm bất kì quốc gia nào
-Tính cách nhân vật bất thường

*Bìa truyện của: Giangcathu
*Còn ảnh nền trên mấy chap do mình vẽ.
*Truyện này chỉ đăng trên wattpad vì vậy mọi người hãy nhớ và tránh tình trạng đọc các truyện ăn cắp của mình.

Các bạn nên nói cho mình biết nếu phát hiện tình trạng trên.

Cảm ơn các bạn đã xem :33



ww2​
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Văn án + Giới thiệu


Chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu, khởi nguồn cho sự chết chóc........

Thế giới bắt đầu chia thành 3 phe...

Nhưng..... nếu Việt Nam tham gia theo phe phát xít thì sao??????

-----------------------------------------------------------------------------------------

Một trang sách mở ra cho nhiều câu chuyện mới......

"Việt Nam ư?

Cậu ta là con ác quỷ , không phải nói là hơn cả ác quỷ " -??1-

"Lại lịch, xuất thân, quá khứ, tất cả đều là thứ mờ nhạt nếu nói đến Việt Nam" -??2-

"Lạnh lùng, vô cảm, nóng tính, lợi ích luôn đặt trên hàng đầu kể cả khi đó là đồng đội thì hắn ta sẽ lấy đó làm lá chắn cho mình" -??3-

"Có ngày hắn sẽ tự tay giết ta để phục vụ cho mục đích của hắn" -??4-

"Ta muốn hắn về phe mình, có được hắn tương đương có được một quân đội hùng mạnh, có khi còn hơn" -??5-

"Việt Nam!!!!!

Ta sẽ giết chết ngươi, cho biết thế nào là đau khổ" -??6-

"Muốn hắn quỳ dưới chân ta, để ta có thể chà đạp, bóc lột..."

-??7"

"Không biết đằng sau lớp vải kia là gì mà hắn phải che dấu" -??8-

"Cái gì!!!!

Việt Nam chính là........."

-??9-

"Trò chơi sắp bắt đầu rồi chuẩn bị tinh thần chưa? ...Việt Nam" -??10-

--------------------------------------------------------------------------------------

Bánh xe thời gian lại di chuyển, quá khứ đến hiện tại đều nằm trong tay ngươi.

Thế giới chỉ như một vở kịch do chính ta tạo dựng.

Nhưng sao, nó lại lệch tâm thế này........

Chính tay ta sẽ cho các người nếm mùi củ sự chết chóc, mùi của sự đau thương, mùi của địa ngục thực thụ là như thế nào......

Trò chơi bắt đầu, để xem những gì sẽ xảy ra trong chính thế giới toàn rắn độc như thế này.....

Thông tin nhân vật:

Việt Nam

Tuổi: ???

Tính cách: Lạnh lùng, nóng tính, ác độc, hiện thân của quỷ dữ

Cá nhân + Lai lịch: ?????

Thân phận: Nhân vật chủ chốt trong phe phát xít, chưa có ai biết về cậu ta trừ quân phát xít

Ngoại hình: ??????

-----------------------------------------------------------------------------------------

Tất cả thứ về Việt Nam đều là số 0 cả, tại sao lại như vậy?

Quá khứ ngài ấy ra sao?

Việt Nam như thế nào mà lại là ác quỷ??

Tất cả thật là rối bời nhưng không có nghĩa là không có lời giải đáp........

----------------------------------------------------------------------------------------------

Chủ nhật ngày 12 tháng 3 chính thức ra mắt chap mới

Mọi người hãy cùng chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 14:45, 05/03/2023

-------Kết thúc-------

*Bìa truyện là của Star Celciloz.

Còn hình nền của chap này do mình vẽ.

*Ai có thắc mắc gì thì hãy comments đi và câu trả lời sẽ đến thôi
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 1 - Bánh xe chết chóc bắt đầu xoay chuyển


Mặt trời bắt đầu thức dậy, khởi nguồn cho một ngày mới bắt đầu.

Những tia nắng chiếu rọi đang tung tăng nhảy múa, mang đến những điều may mắn xuống cho muôn loài.

Những đám mây bồng bềnh trong gió kết hợp với tiếng hót líu lo thảnh thót của những chú chim thức giấc đã tạo ra một bản tình ca thật hài hòa.

Mọi vật vươn mình thức dậy, sẵn sàng viết lên những trang sách của cuộc đời mình.

Khung cảnh thật yên bình, người người nhà nhà cười đùa, gấp gáp chuẩn bị cho công việc của mình.

Trên phố, con đường bỗng trở nên đông đúc hơn, những dải cửa hàng đông nghịt người, những ngôi trường đầy tiếng cười đùa của trẻ con.

Trên mặt hồ nước ở công viên, những cánh chim bồ câu lượn lờ trong gió, rồi đáp xuống thưởng thức dòng nước mát.

Mặt trời lại lặn xuống, màn đêm bắt đầu chiếm quyền cai trị bầu trời, mọi người cũng đều tan làm, tan học về nhà.

Mỗi căn nhà đều sáng đèn và thơm phúc mùi đồ ăn.

Những tiếng cười đùa, những buổi sum họp gia đình có lẽ là liều thuốc bổ sau một ngày làm việc vất vả thấm đẫm mồ hôi.

Những ngôi sao trên trời mang theo hy vọng, những ước mơ bé nhỏ của những đứa trẻ đang say giấc đang tỏa sáng giữa trời.

Một ngày lại kết thúc trong yên bình.

Lẽ nào cuộc sống cứ yên ổn mãi như vậy ư?

Lẽ nào bánh xe thời gian cứ yên bình xoay chuyển theo trục của nó ư?

Câu trả lời là KHÔNG........

Cuộc sống yên bình ư, nó chỉ là thứ xa vời có trên những bộ phim thôi, làm ơn đừng ảo tưởng như vậy nữa, làm ơn nhìn lại thực tại đi, không còn hy vọng nữa đâu..........

Cánh chim bồ câu bị xé gãy, chú chim nằm thoi thóp trên nền gạch lạnh lẽo, xung quanh chú là cả một vũng máu.

Ha....

Bánh xe thời gian bị trật quỹ đạo, vì vậy thứ thay thế nó lại mang tên "Bánh xe chết chóc".

Bắt đầu xoay chuyển, một sự kiện lại nổ ra, nỗi sợ của biết bao người.

Chính nó đã cướp đi bao mạng sống, chính nó đã cướp đi bao niềm hy vọng hoài bão của trẻ thơ, lại chính nó cướp đi hạnh phúc của con người.

Nó hành hạ ta không những thể xác mà cả tinh thần lẫn thể chất.

Không những vậy, nó còn tham lam lấy hết đi tất cả những điều hạnh phúc của con người, để họ chết dần chết mòn trong cô độc.

Những người dân vô tội chẳng làm gì cả mà chính họ phải hứng chịu bao hậu quả nặng nề do nó gây ra.

Nó mang tên............................................

Chiến Tranh

Chiến tranh thế giới bắt đầu, khởi nguồn cho sự chết chóc........

Thế giới bắt đầu chia nhau thành 3 phe

Cộng sản: Biểu tượng cho sự mạnh mẽ, sự hòa bình, tình hữu nghị.

Phát xít: Tượng trưng cho sự chết chóc, tàn ác, mưu mô, máu lạnh.

Tư Bản: Đặc trưng của quý tộc, sự giàu sang, bí ẩn, độc ác, xem tiền như cỏ rác.

Là nơi mà sức mạnh cùng với sự thông minh luôn được đặt trên hàng đầu, là nơi những nguy hiểm chết người luôn rình rập.

Lợi ích cá nhân luôn đặt lên hàng đầu mặc kệ lấy gia đình, bạn bè làm lá chắn.

Xác người chất thành đống, máu chảy dài thành sông, nước mắt hòa quyện với sự đau khổ tạo nên đặc trưng của chiến tranh.

Kẻ đi sẽ không bao giờ gặp lại, lời hứa chỉ như một lời nói suông.

------------------------------------------------------------------------

"Thưa chỉ huy, quân ta đã giết hết quân lính của nước .... rồi!"_Lính1

"Báo cáo!

Đã bắt được kẻ cầm đầu của cuộc chiến này rồi thưa ngài"_Lính2

"Đem hắn về tra khảo, đừng để hắn chết"_????

Giọng nói ấy vang lên khiến cho những người xung quanh phải rùng mình.

Chất giọng trầm đến mức lạnh gáy, không những vậy nó còn mang theo những âm điệu của địa ngục.

Dưới chân hắn toàn là máu và các bộ phận khác của cơ thể con người.

Khung cảnh xung quanh chỉ có khói lửa mịt mù, mùi thuốc súng, mùi bom đạn vẫn nồng nặc xung quanh.

Không khí kèm theo những cơn gió lạnh thấu xương cứ cuốn khói bụi bay mịt mờ.

Hắn đứng đấy, nở một nụ cười mang rợ nhìn thành quả mình làm.....

"T..t..thưa ngài" người lính tội nghiệp bị nụ cười của hắn làm cho sợ hãi tột độ.

"Nói"_???

"C..c..chúng tôi t..tìm th..ấy một người vẫn còn sống quanh đây"_Lính 4

"Ở đâu?"_???

'Ồ~ Giữa chiến trường đầy khốc liệt này mà vẫn có kẻ còn sống ư?

Để xem ai có bản lĩnh như vậy'

"D..ạ n.."_Lính 4

"THƯA CHỈ HUY, cậu bé đó đang tấn công quân của ta!!!!"_Lính 5 bất chợt chen ngang

"Hửm"_???

"Nó đang Á Á Á!!!"_Một con dao từ đâu bay đến đâm thẳng vào đầu của người lính xấu số.

"BẢO VỆ CHỈ HUY!!!"_Lính 6

Khói bụi dần bay đi để lại khung cảnh hiện ra trước mắt khiến những người ở đó phải kinh ngạc, một cậu nhóc tầm 12-14 tuổi đang cầm một con dao, người cậu be bét máu, nhưng có lẽ đó không phải là máu của cậu mà là của những người lính đang chết dưới chân cậu.

Tất cả những người lính gần đó giơ súng lên, tất cả đều nhắm vào cậu.

Cậu nhóc lạnh lẽo liếc mắt về phía họ... một cảm giác ớn lạnh tận thấu xương xuất hiện.

Đôi mắt mang vẻ u ám, lạnh lẽo, cảm giác như nó đang hút hết sinh khí sống vậy.

'Nó không phải là ác ma........

.

.

.

.

.

mà còn hơn thế nữa....'

Hắn nhìn cậu với một vẻ bí ẩn đến đáng ngờ, đôi đồng tử giãn ra để lộ nên một nụ cười gian xảo....

A, không biết trong đầu hắn đang tính toán điều 'khủng khiếp' nào đây?

Đúng là 'Một con quỷ đội lốp người'

"Dừng lại..."_???

"Nhưng thưa chỉ huy.."_Lính 7

"Ý kiến?"_???

Ồ, chỉ là một câu nói ngắn gọn thôi mà đã khiến người lính câm nín, cơ thể bắt đầu run rẫy, mồ hôi chảy như suối....người lính này chưa muốn bị bay cổ đâu nhỉ?

"Cậu nhóc có muốn gia nhập vào phe của ta không"_???

Hắn thu lại sát khí khiến người nào đó thở phào, hướng đôi mắt về phía cậu nhóc, đôi mắt híp lại, vẫn là nụ cười giả tạo đó.

Cậu vẫn ở tư thế phòng thủ, nhìn con người trước mặt lạnh lùng đáp:

"Nếu ta vào thì được gì"_??1

"Tất cả, tiền bạc, quyền lợi, mạng sống"_???

-Hắn ung dung trả lời-

Cậu gương đôi mắt nhìn hắn, đôi mắt sắc bén như muốn nhìn thấu hết con người trước mặt, suy nghĩ, tính toán một hồi cậu mới nói:

"Tại sao người muốn mời ta vào trong khi hai ta mới gặp nhau"_??1

"Tại sao ư~ Có lẽ do sức mạnh của người chăng?_???, nụ cười hắn càng ngày nguy hiểm hơn...

"Ta cũng chẳng cần gì, nhưng ta có điều kiện_??1

"Là gì?"_???

"Ta có thể làm bất cứ thứ gì ta muốn"_??1

"Có thể, nhưng ngươi chớ làm trái lệnh cấm, nếu không mạng nhóc sẽ chẳng giữ được đâu"_???

"Được"_??1

"Vậy thành giao"_???

Gã chìa tay mình ra, ý muốn bắt tay làm quen.

Cậu cũng đáp lại.

Chuyện rất bình thường nếu hai con người đó không tỏa ra sát khí nghi ngút và bắt tay 'nhẹ nhàng'.....

Tất cả người lính xung quanh chứng kiến đều rất bất ngờ, chỉ huy của mình được mệnh danh là "kẻ máu lạnh", không thích nói nhiều hay ra điều kiện với ai.

Nếu một chút sơ suất thôi cũng sẽ bị bay đầu.

Vậy mà ngài lại nói chuyện với một cậu nhóc không quen, không biết.

Mà điều đặc biệt ngài ấy lại đồng ý điều kiện của cậu nhóc.

Thật là kì lạ mà.

Mắt của chỉ huy không tâm thường, người mà ngài nhắm chắc hẳn không phải dạng vừa đâu......

---------------------------------------------------------------------------

Mọi người hãy đoán hai nhân vật đó là ai nhé.

Tuần sau, mình bắt đầu thi hết tất cả môn nên hơi bận, nhưng sẽ cố gắng ra chap mới cho các bạn.

Nhớ cho mình một voted và followed để mình có động lực:333

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:46, 12/03/2023

Đã sửa đổi lại: 11:09, 13/03/2023

-------Kết thúc-------

(Mình mới viết thêm một bộ truyện thứ 2 nữa, mong các bạn sẽ ủng hộ :33)
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 2 - Khởi đầu


Xin chào các bạn độc giả thân yêu!

Mình xin tự giới thiệu, mình là tác giả của bộ truyện này nhé

Trước khi vào truyện đọc, các bạn hãy dành chút thời gian để đọc một số lưu ý:

-Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên còn nhiều sai sót, tuy nhiên mong các bạn ủng hộ và nhắc nhở về lỗi sai của mình nhé.

-Mình cũng không ngờ tác phẩm mới ra được 2 chương vậy mà thu hút nhiều bạn đọc như vậy, mình rất vui và cảm ơn các bạn trong thời gian qua ủng hộ chuyện của mình.

Về lịch ra chap của con tác giả cá thu này thì:

-Tuần sau và tuần sau nữa, mình đang bận thi mấy môn phụ và chuẩn bị các tiết mục cũng như là đồ dùng để đi cắm trại nên mình nghĩ là chủ nhật mình mới ra chap mới được.

Yên tâm đi khi nào qua 2 tuần đó thì mình sẽ ra nhiều chap mới hơn. (Notes: Có bạn nào đi cắm trại không thì comment vào đây nhé!!)

Đó là tất cả, không làm mất thời gian của các bạn nữa, vào truyện thôi!

---------------------------------------------------------------------

Sau nhiều năm kể từ khi cậu chính thức vào phe Phát Xít theo lời mời của tên đó, dần dần cậu cũng đã trở thành một thành viên quan trọng trong các chỉ huy cấp cao cũng như làm lẫy lừng danh tiếng đáng sợ và mưu lược của phe Trục.

Nếu bạn tự hỏi cậu là ai, là ai mà có sức ảnh hưởng lớn như vậy thì xin trả lời rằng ngài (cậu) mang tên Việt Nam.....

Một cái tên thật đẹp nếu mới nghe lần đầu nhưng thật chớ trêu thay con người ngài lại hoàn toàn trái ngược với nét đẹp tinh tế của cái tên......

đúng là cuộc sống luôn cho ta từ bất ngờ này đến bất ngờ khác mà.

Dù chỉ là một cậu bé mới bước chân vào con đường chiến tranh khốc liệt lần đầu nhưng tình cờ cậu lại hợp với nó đến đáng sợ và đáng ngờ.

Giống như mục đích cậu sinh ra là ngọn lửa để bùng phát chiến tranh, sinh ra để mang lại niềm đau thương sự mất mát dành cho con người.

Hay nói đúng hơn ngài như là một con ác quỷ - tượng trưng cho những thứ xấu xa nhất, luôn mang đến niềm xui xẻo cho nhân loại.

Đừng nghĩ tất cả chỉ chỉ là suy diễn, nó là sự thật đấy, là một sự thật chết chóc mà không ai muốn đối đầu.

Vậy ngài ấy như thế nào mà lại được miêu tả bằng những từ ngữ địa ngục vậy?.....

Nếu hỏi những người lính phát xít thì họ khẽ rùng mình và chỉ trả lời rằng: 'Ác ma'........

Đúng vậy một ác ma bí ẩn như đến từ hư vô, một cỗ máy di động giết người, không biết đã có bao nhiêu sinh mạng chết một cách đau đớn dưới tay ngài, không biết bàn tay ấy đã nhuốm máu bao nhiêu người, đó mãi mãi là vết nhơ, một 'đặc trưng' của Việt Nam khi nhắc đến tên đó.

Bí ẩn, tất cả chỉ là con số không nếu nói về quá khứ cũng như là lai lịch của người.

Bí ẩn từ ngoài vào trong bởi ngài luôn che mặt mình bằng một tấm vải dài màu đen bao phủ hết tất cả góc cạnh của khuôn mặt.

Có lẽ cùng nhờ tấm vải đen đó càng khiến Việt Nam nổi danh với cái tên "Ác ma", cũng không biết cái tên ấy xuất hiện bao giờ và ai đặt ra chỉ biết nó đã trở thành biểu tượng khi nhắc đến ngài.

Những người từng tiếp xúc với người luôn có một điểm chung chính là cảm giác lo sợ, ớn lạnh với hàn khí luôn phát ra từ người đối diện không ngừng.

Họ luôn biết chắc rằng mình phải cư xử đúng đắn nếu không muốn bị bay đầu khi chưa kịp mở miệng bàn chuyện.

Nói có sách, mách có chứng, những người tiếp xúc với ngài thì chỉ số nhiều đều mất tích bí ẩn, khi tìm thấy họ chỉ là những cái xác không còn toàn vẹn thân hình.

Việt Nam là người lạnh lùng, ít nói, độc ác, ngài không mảy may quan tâm với mọi việc xung quanh dù nó có quan trọng như thế nào kể cả là việc của phát xít, đối với ngài nơi đây chỉ là một chỗ đứng vững chắc là tiền đề cho kế hoạch sau này.....

Kế hoạch ư?

Là gì vậy?

Ha.... chỉ có chính ngài mới biết chứ đố ai đoán được.

Không phải nói quá đâu bởi vì ngài rất mạnh, từ thân thủ đến tấn công.

Chỉ bằng những cú đấm bằng tay không thì ngài dễ dàng hạ gục cả một tốp quân lính hùng mạnh bởi nó có sức lực rất lớn và đủ để giết một con voi khổng lồ, từng chuyển động linh hoạt và nhanh nhẹn tựa như một bóng ma thoát ẩn, thoát hiện vì thế những nạn nhân xấu số bị chết dưới tay người chưa kịp làm gì mà đã bị đăng xuất khỏi thế giới.....

Ông trời có phải là bất công không bởi vì không những sở hữu về tài năng chiến đấu hơn người mà Việt Nam còn có một bộ óc về quân sự rất sắc bén và có lợi thế cao.

Những tính toán, những phán đoán luôn đúng như ngài nghĩ vì thế ngài còn có biệt danh khác là 'Bộ óc chiến lược' quan trọng trong phe phát xít, đó cũng là một trong những lí do không thể ai đoán được từng hành động của ngài để nhằm mục đích gì bởi người rất giỏi trong việc che dấu mà ngài lại rất xuất sắc trong việc nhìn thấu người khác.

Việt Nam như là một mũi tên trúng nhiều đích cho quân mình nhưng cũng là một mũi tên độc phản tác dụng lại và gây hậu quả khó lường....

À..... còn một điều nữa, Việt Nam sẽ là cái tên xa lạ nếu nói với những người khác trên thế giới, tại sao ư?

Một người độc ác với tài năng xuất chúng cùng sự bí ẩn của mình sẽ là tâm điểm chú ý của mọi người chứ nhỉ?

Nhưng không, chỉ có những người lính và ít người biết đến sự tồn tại của ngài bởi vì người không muốn tiết lộ danh tính mình quá sớm và nó cũng phục vụ mục đích là giấu đi con át chủ bài của quân Phát Xít không cho các phe khác biết.

Bí ẩn mãi mãi là bí ẩn, nhưng rồi bí ẩn nào cũng sẽ có lời giải đáp.

Quá khứ thì mãi là quá khứ nhưng nó cũng bị tương lai vùi dập.

Hoàn hảo thì cũng có mặt trái của mình.

Vì thế ai biết được những việc sau này.

Cái gì cũng có trường hợp riêng, cuộc sống sẽ không mãi nghe theo quy luật vạch sẵn của mình mà sẽ dần làm trái ngược hoàn toàn.

Ta thì chỉ biết lắng chờ thời gian chôi qua mà mang đến cho ta những điều đặc biệt sau này.

Bức màn hé mở.... khởi đầu cho một chuỗi sự kiện xảy ra....

Không thể đoán trước điều gì

Cuộc đời của Việt Nam sẽ mang cho ta bất ngờ gì đây?

Hãy đoán xem....

-------------------------------------------------------------------------

Nhớ cho mình một voted và followed để mình có động lực:333 viết tiếp nhé

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!!

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:30, 19/03/2023

Đã sửa đổi: 7:31, 20/03/2023

----------------End----------------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 3 - Thế giới của ác ma


Nếu nói đến những thứ đáng sợ nhất trên thế giới, có lẽ ta sẽ nghĩ ngay tới những thế lực được gọi là ma quỷ nhỉ.

Chúng là những vật thể kì dị vô số hình dạng, đặc điểm, tích cách nhưng luôn có một điểm chung đó chính là đi kèm với nó luôn là những điều xui rủi, chết chóc hay rùng rợn.

Chúng chính là nỗi sợ lớn nhất của con người, làm cho họ rơi vào khủng hoảng tinh thần lẫn thể xác, những điều được gọi là xui xẻo, tai nạn bất ngờ đều liên quan đến chúng.

Chính chúng làm họ chết dần chết mòn trong sợ hãi, trong cô đơn, trong nước mắt....

Những tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng cầu cứu chỉ làm cho bọn chúng trở nên hưng phấn lên mà ra tay sát hại những nạn nhân xấu số.

Nó sẽ luôn dõi theo bạn, kể cả bạn làm gì bạn ở đâu chúng đều biết....

Rơi vào thế bị động... bạn bất lực, bạn khóc lóc, bạn tức giận nhưng bạn có thể làm gì???

Chạy trốn ư???

Thật nực cười mà....

Bạn tự biến bản thân mình thành một chú chuột nhắt thơm ngon để làm món đồ chơi cho bọn chúng đuổi bắt...

Cầu cứu?

Hy vọng?

Mong mỏi thứ gì từ chúa ư????

Đó sẽ là ý nghĩ ngu ngốc nhất mà bạn đã làm, không có gì cứu được đâu, đừng trốn tránh thực tại nữa... làm ơn nhìn lại hiện thực đi.... mơ ước chỉ là những thứ ta mơ mộng hão huyền, càng mơ tưởng chỉ khiến ta thêm đau khổ, rối bời mà thôi!

Cuộc đời lại chết chóc đến vậy sao????

Chúng... bọn ma quỷ mãi là kẻ thù lớn nhất của chúng ta, là người đã cướp hết tất cả hạnh phúc từ chúng ta???

Nhưng mà chúng từ đâu có?? từ đâu mà lại có năng lực như thế??

Con người....

Đúng vật bọn chúng chính là những dị vật từ trong câu chuyện con người thêu dệt nên, là từ những lời nói, trí tưởng tượng của con người.

Những lời bịa đặt vô căn cứ, những lời nói quá càng khiến mọi người khiếp đảm bọn chúng hơn....

Vậy thì chằng khác gì chúng ta đang tự 'đánh' chính đồng loại của mình...

Thật nực cười... kẻ thù của con người chính xác là con người đấy...

Chính chúng ta đang 'gián tiếp' ra tay giết chết đồng loại của mình trong cuộc sống.

Nhưng để nói đến 'trực tiếp' thì có lẽ ta không thể nào nhắc đến một thế lực khác không kém cạnh gì bọn ác quỷ.... (Có khi còn hơn)...

Hiện thân của sự chết chóc

Những bộ óc mưu mô, xảo quyệt, độc ác

Với lòng tham vô đáy và khát vọng tàn độc

Những tư tưởng cực đoan, rùng rợn

Xem mạng người như cỏ rác

Lấy sinh mạng làm trò chơi

Coi máu như là thứ đẹp đẽ nhất

Chúng có phải là con người không?

Chỉ cần nói tới đây chắc chắn ai cũng đoán được phần nào đó là gì....

Chúng chính là Phát Xít...

Là nỗi ám ảnh của biết bao người, không biết chúng đã giết đi bao nhiêu sinh mạng người dân vô tội, không biết bao nhiêu mạng người cũng không thể lấp đầy được sự tham lam của bọn chúng...

Chúng cũng là mồi lửa đầu thổi bùng lên ngọn lửa chiến tranh chết chóc đầy đau thương này.

Nếu nói dịch bệnh mang tên 'chiến tranh' đã cướp đi mạng sống biết bao người thì Phát Xít chính là chất xúc tác càng làm nó lây lan thêm.

Không thể biết được những kẻ đứng đầu quân Phát Xít là ai mà lại khiến cho danh vọng phe này lưu tiếng tai đến vậy....

Nghe đồn đó chính là bộ 3 tam giác vàng chết chóc của phe Trục này, nhưng cũng có ý kiến khác cho rằng còn một thế lực khác ẩn dấu sau phe Phát Xít này nữa...

Tất cả những thứ chúng ta biết chỉ là hạt cát giữa sa mạc rộng lớn....

---------------------------------------------------------------

Mặt trời bắt đầu nhô lên một cách mệt mỏi, chiếu những tia nắng yếu ớt xuống muôn loài.

Bầu trời âm u, lặng gió, những đám mây yên một chỗ, cây cối héo khô chết mòn, không thấy bóng dáng của bất cứ loài động vật nào.

Một khung cảnh âm u của thời chiến tranh loạn lạc, mùi thuốc súng, mùi xác chết cứ quanh quẩn xung quanh,....

Tại khu căn cứ rộng lớn của phe Phát Xít, nhìn từ ngoài vào sẽ khiến không ít người cảm thấy rùng mình bởi những luồng khí lạnh cứ bao quanh lấy căn cứ, khung cảnh tối tăm, không sức sống.

Nó toát lên sự bí ẩn đến đáng sợ, một màu đen tuyền cứ bao chùm lấy căn cứ, sẽ chẳng có kẻ gan dạ nào mà dám bước vào đây bởi nếu không muốn nhận được một 'món quà' từ địa ngục đâu nhỉ?

Từ cổng chính đến xung quanh đều có rất nhiều lính canh gác, trên người họ không biết mang bao nhiêu vũ khí, từng chuyển động, từng hơi thở đều bị những người lính biết được kể cả đó là một côn trùng nhỏ bé cũng sẽ rơi vào tầm ngắm của họ.....

Chiến tranh mà, cảnh giác và sắc bén luôn là thứ phải đem theo bên mình nếu không muốn chết, ai có thể biết được từng con vật, từng hạt bụi có thể dễ dàng trở thành vũ khí giết người thì sao?

Không tài nào đoán được...

Trong một căn phòng nằm khuất sau hành lang được canh giữ cẩn thận.

Những người lính tập trung cao độ đi kiểm tra từng ngóc ngách xung quanh, nhưng họ lại không dám hó hé hay làm ồn nhiều bởi vì họ biết nếu mình làm phiền người bên trong căn phòng thì đầu lìa khỏi cổ như chơi.

Không khí thật căng thẳng và ngột ngạt càng làm họ sợ hãi hơn....

Khoảng không gian thật yên lặng đến chết người... chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy, tiếng 'cạch' bởi những con dấu đỏ,....

Trong phòng tối đen chỉ có một khoảng sáng từ cây đèn bàn, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi lên khuôn mặt của một người....

Dù mờ nhạt nhưng ta cũng sẽ rất bất ngờ bởi người đó không có mặt???

À không phải, khuôn mặt đã bị che bởi một tấm vải dày gắn liền với chiếc mũ xanh đen phủ kín cả góc cạnh khuôn mặt.

Xung quanh bàn làm việc là cả đống chồng giấy dày xếp thành từng cột với nhau, lấn hết cả diện tích mặt bàn....

Bàn tay thoăn thoắt xử lí giấy tờ một cách nhanh đến chóng mặt, chẳng mấy chốc văn kiện đã làm xong trong một đêm dài đến sáng.

Đặt bút xuống người đó đứng dậy, tự pha cho mình một ly cà phê để thưởng thức sau một đêm không ngủ...

Cầm tách cà phê, người nọ đứng dựa vào thành cửa sổ nhìn ra ngoài...

Mặt trời cũng đã lên, không gian trong phòng cũng sáng hơn một chút nhưng nó vẫn giữ nét vẻ âm u đáng sợ như ban đầu.

Căn phòng hiện ra, đó là một căn phòng đơn giản nhưng pha lẫn nét kỳ dị.

Những cuốn sách được xếp ngay ngắn trên giá đỡ, bên cạnh chính là những chiếc tủ đựng những tài liệu quân sự quan trọng.

Căn bàn rộng được đặt ngay gần sát bức tường, đằng sau nó là một cửa sổ lớn có thể thấy rõ toàn bộ sân trước của khu căn cứ.

Những tấm kính cửa được làm bằng kính cường lực rất chắc chắn nên không dễ gì bị đột kích bất ngờ từ đường cửa sổ.

Một thân hình cao tầm 1m80 hiện lên đang khoác lên mình một bộ quân phục màu xanh đen với điểm nhấn là huy hiệu hình ngôi sao được gắn bên ngực phải của mình, từ từ nhấp từng vị đắng của cà phê.

Khói bóc lên mờ ảo làm mờ đi một phần cửa kính, người đó đứng im nhìn phía dưới sân trước....

'Cốc....cốc.....' - Tiếng gõ cửa phá tan đi không khí yên tĩnh của căn phòng

"Vào đi"_???

Một âm thanh trầm đến đáng sợ xuyên thấu từng tế bào của người đối diện khiến người lính phải run lên liên hồi...

"X..xi..n lỗ..i vì đ...ã ph..á hỏ..ng không gian của ngài, ngài Quốc trưởng kêu ngài đến dự cuộc họp ở chỗ cũ vào lúc 7 giờ sáng ạ, thưa ngài ViệtNam"_Lính

Người được gọi là Việt Nam chẳng trả lời gì chỉ quay qua nhìn chằm chằm vào không gian ngoài cửa sổ.

Người lính khi không nhận được phản hồi nào liền lúng túng xin phép đi ra chứ hắn không muốn tiếp xúc quá gần con người (ác ma) này.

Khi người lính đã đi, Việt Nam mới bắt đầu thoát khỏi suy nghĩ của bản thân mà đi làm việc riêng và bắt đầu đi đến cuộc họp....

-----------------------------------------------------------

Cốt truyện cuối cùng cũng đã bắt đầu rồi!!!!

Ngài Việt Nam đã xuất hiện, nhưng còn rất nhiều nhân vật khác mà ta chưa biết?

Mọi người hãy đoán xem chương sau chúng ta sẽ gặp được ai....

Nhớ cho mình một comment và voted để có thêm động lực nhé:33

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 9:29, 28/03/2023

------------End-----------

(Ngài Việt Nam trong vũ trụ "Thế giới là một vở kịch" - tạo hình mới

Art by my love: Tuky_DuCotKhi

My husband của con cáthu này, các bác có thể ủng hộ những art bên nick của Tuky_DuCotKhi nhé!)
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 4 - Kế hoạch mở đầu


Xin chào các bạn độc giả nhé!

Đáng lẽ chương 4 của bộ truyện là phải ra từ tối hôm qua nhưng không biết là mình xui hay máy tính có vẫn đề chứ mình đăng mà nó chưa lên truyện được T_T.

Hên mà nó không bị xóa chữ nào chứ chắc mình chết....

Dạo này mình hơi bị 'lười' 1 xíu nên không ra chap đồng đều được, các bạn thông cảm giùm con tác giả cá thu này nhé.

Không làm mất thời gian nữa, vào chuyện thôi!!!

Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

--------------------------------------------------------------------------------

'Cộp....cộp....cộp.....'

Âm thanh của tiếng giày vang lên trên dãy hành lang âm u này.

Cứ đi, đi mãi trên con đường yên tĩnh, đáng sợ,...

Không một bóng người, không một tiếng động, cảm giác như ta đang ở trên một không gian vô tận toàn là bóng tối...

Những luồng khí lạnh cứ bao phủ lấy cả dãy hành lang, khung cảnh tối om chỉ có vài ánh nắng le lỏi xen vào càng khiến nó trở nên ma mị.

Xung quanh thật nặng nề mà trùng xuống lòng người.

Cái cảm giác bất an, sợ hãi cứ bủa vây tứ phía, không có bất cứ thứ gì báo hiệu của sự sống....

Nếu bạn tự hỏi, trong thời chiến tranh loạn lạc như vậy mà không lấy một lính canh ở dãy hành lang căn cứ thì bạn đã nhầm...

Trên con đường ấy là nơi làm việc của một trong những chỉ huy tối cao - ngài Việt Nam và tất nhiên sẽ chẳng có kẻ nào dám hó hé tới nơi đó mà làm ồn... họ biết, họ hiểu số phận của mình sẽ như thế nào chứ....

Đừng coi thường nơi đó vì đó là một trong những nơi kiên cố nhất bởi những bức tường, những cửa kính được thiết kế đặc biệt bền chắc bằng những nguyên vật liệu khó đổ vỡ, không chỉ vậy xung quanh hành lang đầy rẫy những căn bẫy chết người đang rình rập con mồi tự chui vào.

Nếu may mắn đến với chúng thoát được những căn bẫy thì cuối hành lang sẽ là nơi cuộc vui chơi khác đang dang tay đón chờ họ.....

Việt Nam đang bước đi trên con đường chính của trụ sở, từng bước chân nhanh nhẹn, lướt đi trên nền gạch đá tối màu.

Đôi tay chầm chậm luồn vào túi áo trong của quân phục, lấy ra một chiếc đồng hồ hình quả quýt...

Trông nó khá cổ kính nhưng vẫn giữ vẻ đẹp tinh tế, từng đường khắc tỉ mỉ song song với những viên đá quý nhỏ, đường viền bên ngoài làm bằng vàng càng khiến những kẻ trộm hay quý tộc cũng phải để ý.

Những cây kim đồng hồ được làm thủ công từ bàn tay nghệ thuật của nghệ nhân nào đó tạo điểm nhấn thêm phần ma mị.

Cây kim chỉ điểm đúng 6 giờ sáng, vậy là còn 1 tiếng nữa mới tới giờ họp...

Việt Nam nhìn vào mặt đồng hồ mà suy ngẫm điều gì đó, xong ngài bèn cất nó vào rồi lại bước đi trên con đường.

Ngài như có một năng lực nào đó thật đáng sợ bởi những bước chân những hành động hay chỉ đứng gần thôi cũng đã cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương, cũng như bờ vai bị đè nặng bởi một áp lực vô hình nào đó chăng.

Cứ mỗi lần gặp ngài thì kẻ người cúi đầu cung kính, kẻ hèn thì sợ hãi người khôn thì im lặng.

Việt Nam cũng chẳng buồn để tâm mà tiếp tục đi....

'Cạch.....' - Cánh cửa chính của trụ sở mở ra...

"Kính chào phó tổng chỉ huy" - Những người lính canh gác nghiêm mình mở cửa và cuối người xuống 90 độ chào ngài.

Không đếm xỉa tới, ngài sải bước ra sân chính mà ngắm cảnh vật nơi đây.

Đất đai khô cằn sỏi đá, xói mòn, sinh vật thì đi đâu để lại nơi đây chằng khác gì một địa ngục u tối.

Việt Nam đứng yên tại đó mà nhìn vào khoảng chân trời xa xăm kia.

Khuôn mặt bị khuất sau tấm vải dày nên không ai có thể biết ngài đang nghĩ gì.

Nhưng nhìn dáng vẻ tập trung và đáng sợ thì nó cũng đoán được chắc là một điều gì không lành.

Dậm chân tại chỗ được 30 phút cuối cùng ngài cũng chịu di chuyển khiến cho những tên lính canh phải toát hết mồ hôi hột vì đang liên tưởng đến viễn cảnh nào đó chăng?

Quay người về phòng, Việt Nam sắp xếp lại tài liệu tối qua làm xong.

Bàn tay thoăn thoát dọn dẹp và chuẩn bị kĩ lưỡng cho cuộc họp sắp tới.

Chẳng mấy chốc, giấy tờ đã tươm tất, chỉnh sửa lại quần áo.

Ngài bưng chồng giấy kêu người gửi đến 'người đó' rồi tiếp tục việc đi bộ của mình.

Nhưng lần này, Việt Nam lại bước xuống cầu thang dẫn lối đến một căn hầm sâu dưới lòng đất.

Nơi đó lính canh rất nghiêm ngặt, không khí thật ngột ngạt và ẩm ướt, ánh sáng từ ngọn lửa nhỏ mờ ảo dẫn lối trên con đường âm u.

Gặp những người yếu bóng vía chắc có lẽ họ đã ngất đi từ đăng nào rồi chứ đừng có nói là tìm đường ra....

Đứng trước một cánh cửa lớn, ngài nhẹ nhàng gõ cửa...

'Cốc...cốc....cốc...'

"Vào đi..."

- Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, nhưng nó lại trầm xuống một cách đến đáng sợ

Việt Nam nhanh chóng ngồi vào vị trí của mình, lướt mắt về phía căn phòng to lớn này đã khá nhiều người, có lẽ mọi người đều tới đủ nhỉ.

Thoát khỏi dòng suy nghĩ ngài tập trung hướng mắt tới người chủ trì cuộc họp.

"Bắt đầu cuộc họp!

Như các ngươi cũng đã biết, hiện nay trên thế giới các quốc gia đang tăng cường xâm chiếm các nước khác để mở rộng lãnh thổ và củng cố nền kinh tế cho mình.

Những cường quốc bắt đầu được mở rộng hơn bao giờ hết và chúng đang có dấu hiệu không dừng lại.

Đất nước chúng ta đang trong tình trạng khủng hoảng kinh tế vì có ít thuộc địa, ngày càng thiếu vốn, thiếu nguyên liệu và thị trường.

Vì vậy một trong những lối thoát đó chính là tăng cường chạy đua vũ trang, quân phiệt hoá nền kinh tế và toàn bộ thể chế chính trị – xã hội, thể hiện sức mạnh của chúng ta trên chiến trường.

Và để trả mối thâm thù từ 'Thế chiến thứ nhất'.

Ai có ý kiến nào không.."_??2

"Thưa ngài Nazi, ý kiến ngài rất tuyệt vời nhưng chiến thuật chúng ta là gì thưa ngài"_??3

"Ta cũng đang trong quá trình suy nghĩ, theo ý kiến của ta quân mình sẽ tấn công Ba Lan trước"_Nazi

"Tại sao vậy thưa ngài?"_??4

"Chúng ta sẽ tấn công Ba Lan để mở đầu cho cuộc kháng chiến và cũng như nhằm giành lại lãnh thổ đã mất của ngài, cuối cùng thống trị nước láng giềng phía đông của họ.

Cuộc xâm lược Ba Lan của chúng ta sẽ là phần mở đầu cho kế hoạch tiến hành chiến lược 'blitzkrieg' (tấn công chớp nhoáng)."_Việt Nam

"Nhưng chúng ta đã kí Hiệp ước Molotov – Ribbentrop (Hiệp ước Xô – Đức)"_??5

"Sẽ chẳng có cái gì gọi là 'theo luật' cả, chúng ta sẽ xé nó làm phản lại đề nghị của hiệp ước mà nổi dậy tấn công, tất cả là vì một tương lai hùng mạnh"_Nazi

"Được ta sẽ chấp nhận ý kiến của Việt Nam, có ai phản đối hay có ý kiến thêm gì không."_Nazi

"Không thưa ngài."_??5

"Tốt tất cả theo chỉ định, nhanh chóng đưa quân đi tập luyện, chuẩn bị đầy đủ vũ khí, thức ăn và thuốc men.

Tất cả đã rõ chưa"_Nazi

"Rõ!"_All

--------------------------------------------------------------

Buổi họp diễn ra trong 4 tiếng cuối cùng cũng kết thúc trong không khí ngột ngạt cùng sự lạnh lẽo của 'người nào đó'....

Khi tất cả mọi người đã đi về hết lúc này trong phòng chỉ còn Nazi và Việt Nam.

"Thưa ngài, công việc tháng sau đã hoàn thành"_Việt Nam lạnh lùng bưng chồng giấy cao đem đến cho Boss của mình.

"Được, vậy 'loại thuốc' ta giao cho ngươi đã xong chưa"_Nazi

"Vẫn đang trong quá trình thực hiện và kiểm tra nhưng sẽ xong sớm thôi"_Vẫn giữ phong thái cũ mà trả lời nhưng có lẽ nhìn nhầm chăng? ngài đang nhếch miệng cười một cách đáng sợ....

"Ừ, không có gì lui đi"_Nazi

Việt Nam cuối đầu nhẹ bước ra khỏi phòng họp.

Trên đường đi ra khỏi căn hầm lạnh lẽo, không tiếng động này, bỗng ngài dừng lại, quay người về phía sau....

"Ra đây, ta biết ngươi ở đó...."_Việt Nam

"Ồ~ Ta tưởng trốn kĩ lắm, mà ngươi vẫn phát hiện ra"_???

Gã nheo mắt nhìn người phía trước để rộ lên một nụ cười gian xảo...

--------------------------------------------------------------

Lại thêm một nhân vật mới xuất hiện đó chính là ngài Nazi!!!

Các bạn hãy đoán xem kẻ mà bị Việt Nam phát hiện là ai nhé....

Nhớ cho mình một comment và voted để có thêm động lực nhé:33

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:05, 3/04/2023

Ngày sửa: 8:40, 6/04/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 5 - Bộ tứ Phát Xít


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

------------------------------------------------------------

"Tin đồn ngươi có 'con mắt thứ ba' quả là không sai, ta nghĩ nên xem xét lại độ chính xác của người tung tin mới được"_???

Gã vừa nói vừa nheo mắt lại để lộ ra một nụ cười đầy gian xảo.

Ai biết được ẩn sau nụ cười ấy là gì?

Một âm mưu, một kế hoạch nào đó chăng.. hay là...

'đang muốn dò xét'.

Nhưng chung quy chẳng phải là thứ gì tốt đẹp gì, cùng dễ hiểu thôi bởi con người đang đứng trước mặt Việt Nam đã mang những tiếng đồn xấu rồi.

Gã là một trong những chỉ huy tối cao, thân cận làm việc dưới trướng của Quốc trưởng.

Một trong những con người tàn ác không kém gì ngài Nazi.

Nếu nói Naiz là con người ác độc, sẵn sàng ra tay một cách công khai và giết người đầy tàn bạo và giã man thì gã lại theo khuynh hướng khác.

Bên ngoài gã hành sự một cách giễu cợt hay cười đùa, thích chọc người khác nhưng mỗi lời nói của gã nói ra lại khiến người ta phải ớn lạnh.

Thâm hiểm, mưu mẹo, tàn ác.... những nạn nhân của gã sẽ không được hưởng một cái chết tức khắc mà là một cái chết từ từ đầy đau khổ.

Gã thích dẫm đạp lên người khác, cho người khác nếm trải mùi vị của địa ngục như thế nào bằng cách tra tấn họ cả thể xác lẫn tinh thần, cướp đi những thứ hạnh phúc nhất của họ để họ phải quỳ lạy, xin tha mạng dưới chân mình.

Nhưng lời cầu xin có nghĩa gì đối với lớp 'mặt nạ' của gã?

Cười tươi trước những đau khổ của người khác, cuồng máu đến mức đáng sợ, gã còn có sở thích quái dị hơn là trưng bày các bộ phận con người 'đặc biệt là mắt' của con mồi mà gã có......

Sở hữu một ngoại hình cao ráo cùng cơ thể dẻo dai, giọng nói ma mị, thâm hiểm, mỗi lần nói lên tạo cảm giác ớn lạnh đến tận gai ốc nhưng nó lại thôi miên một cách kì lạ.

Đôi mắt ruby đỏ như máu tô điểm nổi bậc lên làn da trắng cùng với hình tròn có vài gạch tủa ra xung quanh càng khiến gã thật nổi trội.

Trái với lại tính cách của gã thì gã là người ăn mặc chỉnh tề, khoác lên mình bộ quân phục xanh đậm kín người, đôi găng tay màu đen cùng với chiếc mũ được thiết kế thêm hai miếng vải hai bên vành tai làm hắn trông thật bí hiểm....

"Có gì thì nói nhanh, ta không muốn mất thời gian của mình cho người đâu, Japan Empire (JE)"_Việt Nam vô cảm đáp

"Lạnh lùng thế~ Ta chỉ muốn chào hỏi thôi mà"_JE vẫn giữ nụ cười giả tạo đó trên khuôn mặt

"Ta đang thắc mắc phía sau tấm vải kia sẽ là khuôn mặt như thế nào đó~, tại sao ngươi lại giấu vậy"_Lần này nụ cười của gã lại kéo dài ra

"Việc của ta không cần ngươi xen vào, ngươi lo làm xong đống tài liệu cùa mình đi JE nếu không muốn Quốc trưởng chém bay đầu ngay khi ngươi chưa thấy được mặt ta"_Việt Nam

"À...do mãi mê chơi đùa với đám tù nhân kia nên quên mất ấy mà, với lại ta đang hoàn thành về bộ sưu tập của mình, một kiệt tác a~" Gã bật cười - một nụ cười man rợ

Bây giờ không khí xung quanh hai người đã bắt đầu lạnh đi, sát khí từ hai con người đó cứ tỏa ra nồng nặc như đang muốn giết chết đối phương vậy...

"Đó là lí do tại sao ta lại nghe mùi máu tanh quanh đây"_??2

Lần này cũng là một người khác có chức vụ như JE nhưng hắn lại mang một nét rất khác thường so với những con người 'khát máu' còn lại.

Khí chất lạnh lùng, cử chỉ nghiêm nghị cùng với giọng nói trầm thấp tạo hắn một nét đặc biệt.

Mái tóc trắng, chân tóc nhuộm màu đỏ xanh cùng với ngũ quan sắc nét trầm tính.

Đặc biệt là đôi mắt hai màu ảm đạm có thể nhìn thấu tâm can của người nào đó.

Thân hình cao ráo mặc lên mình quân phục trắng tinh.

Cả người hắn cho ta cảm giác hắn rất trong sạch, chưa từng bị nhuốm máu lần nào....nhưng tất cả chỉ là suy đoán, lỡ như sự thật là một chuyện khác thì sao?

Là một con người có quy củ và thận trọng nên gã cũng là người được Nazi tín nhiệm.

"Ồ, là ngươi hả Italy Empire (IE), nãy giờ trong phòng họp ta tưởng không có ngươi chứ"_JE dùng giọng nói đầy giễu cợt

"Im lặng đi JE, nhìn ngươi ta càng muốn lấy đầu ngươi lắm rồi đây"_IE nhíu mày nhìn JE

"Việt Nam ngươi làm xong công việc tháng sau rồi?_IE

"Ừ"_Việt Nam

"Vậy ngươi gửi giúp ta bản báo cáo về 'kế hoạch' lần này"_IE

"Được"_Việt Nam

"Đúng là chỉ có ngươi giúp được ta trong công việc thôi, chẳng như gã nào đó chỉ biết làm ngán chân người khác"_IE không quên hướng ánh mắt mỉa mai về phía JE

"Ha~ Ta còn giúp người khác 'vui vẻ' bằng các 'trò đùa' của mình chứ như ai kia giống như một con robot chỉ biết làm việc, nhàm chán, ngốc nghếch"_JE phản lại

"Còn đỡ hơn thằng nào chỉ tổ biết phá hoại, chơi bời là giỏi chứ chẳng được tích sự gì trong quân đội"_IE giờ đây trên trán đã nổi một vài dấu hắc tuyến đỏ

"Ai đó chỉ rúc trong phòng làm việc nên bị úng não luôn rồi hả?"_JE cũng không kém cạnh

"Ngươi muốn chết đúng không JE"_IE từ từ rút ra từ thắt lưng một khẩu súng ngắn

"Thích thì chiều"_JE thì hai tay đã cầm sẵn thanh kiếm của mình từ khi nào

Không khí đã bắt đầu bước sang căng thẳng tột cùng, những làn khói đen từ đâu tỏa ra mịt mờ, hai người liếc con mắt sắc lạnh, vô cảm về phía đối phương.

Lính canh đã chạy đi hết nhường sân đấu cho hai tên chỉ huy này.

Tay đã thủ sẵn vũ khí, khi cả hai sắp xảy ra cuộc chiến thì một giọng nói lạnh buốt, chết chóc xem vào...

"IE, JE"_Nazi

"Boss"_IE, JE

"Hai ngươi còn cả núi việc chuẩn bị cho 'kế hoạch' vậy mà bây giờ các ngươi đứng ở gây gỗ với nhau, là chỉ huy mà chẳng ra thể thống gì..."

Nazi gằn giọng

"Tại ai đó gây sự trước mà Boss"_JE

"Ngươi gây hấn trước"_IE

"Ta nói gì đâu, không lẽ ngươi nhột"_JE

"Ngươi...."_IE

"Câm mồm"_Nazi

IE và JE cuối cùng cũng im lặng dù trong lòng đang muốn lấy đầu của tên kia nhưng không thể nào chọc giận Nazi được

"Việt Nam đâu rồi"_IE lên tiếng đầu tiên xóa bỏ cái bầu không khí yên tĩnh đến chết người này

"Hưm, ngươi nhắc ta mới để ý.

Hồi nãy hắn còn đứng ở đây mà"_JE

"Việt nam đã về từ lúc các ngươi cãi nhau rồi"_Nazi chán nản nhìn thuộc hạ của mình

"...."

- 'Tại sao ta lại không cảm nhận được sự di chuyển của hắn'_IE, JE

------------------------------------------------------------------

Hôm nay hài hước một chút để giảm bớt không khí nhưng hôm sau thì không chắc🙂)

Đã xuất hiện đầy đủ bộ tứ trong phát xít rồi nhé!!

Chúc mừng những bạn đã đoán đúng là JE

Nhớ cho mình một comment và voted để có thêm động lực nhé:33

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 9:30, 9/04/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 6 - Căm hầm bí mật


Xin chào các độc giả thân mến, mình vẫn là con tác giả Cá Thu đây.

Trong thời gian qua cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ truyện của mình mặc dù ban đầu mình nghĩ ít người đọc hơn.

Để chuẩn bị cho kì thi cuối kì cũng như bị đè bẹp bởi thứ mang tên 'đề cương' nên giờ đây mình đang rất mệt mỏi T_T.

Nhưng mình vẫn sẽ cố gắng viết truyện đầy đủ cho các bạn nhé.

Nếu bạn nào chưa biết thì lịch ra chap thì sẽ là chủ nhật hàng tuần, hơi lâu nhưng mong các bạn thông cảm.

Thi xong thì mình sẽ tăng tiến độ viết truyện lên để cho các bạn có một trải nghiệm đọc truyện thú vị nhé!!

Không làm mất thời gian nữa, vào truyện thôi!

Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

------------------------------------------------------------

Bước chân ra khỏi căn hầm ẩm thấp không ánh sáng dưới căn cứ.

Việt Nam chán nản xoa hai thái dương để giảm bớt sự mệt mỏi của mình.

Ngài thầm nghĩ:

'Hai tên đó ồn ào thật...

Chắc có ngày ta sẽ tự tay giết sạch bọn chúng để giảm tiếng ồn.....'

Tiếng 'cộp...cộp...cộp...' của bước chân lại vang vọng trên tầng hai của dãy hành lang.

Việt Nam chậm rãi tiến về căn phòng của mình.

Đưa tay vào túi quần lấy ra một chùm chìa khóa để mở cửa phòng.

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, ngài đảo mắt quanh phòng xem có gì bất thường không, vẫn là cái không khí ảm đạm ngột ngạt đó, cốc cà phê trên bàn còn dở đã lạnh tanh, đồ vật vẫn bất động không bị xê dịch.

Lúc này Việt Nam mới bước vào phòng....

Trong thời chiến tranh loạn lạc này, thứ giúp bạn sống sót đó chính là sự 'cảnh giác và cẩn thận'.

Mỗi bước đi, mỗi hành động đều phải thận trọng.

Bởi xung quanh luôn tiềm ẩn những mối nguy hiểm, những âm mưu từ hư vô nào đó mà ta không thể nào biết được.

Tính mạng ở thế giới này chỉ được xem như cỏ rác bởi vì đi đâu bạn cũng sẽ bắt gặp những cái xác ngổn ngang giữa trời, những bộ phận tứ chi không còn nguyên vẹn mặc kệ lũ quạ đói khát đang cắn xé điên cuồng....Hàng máu đỏ tươi chảy dài trên đất tạo một điểm 'nhấn' khó quên cùng với mùi hôi thối của tử thi nồng nặc càng khiến chiến tranh thêm phần 'sinh động'...

Bước vào trong Việt Nam không quên đóng cửa lại bởi vì ngài không muốn có thêm một 'con chuột bẩn thiểu' từ đâu lẻn vào.

Đi lại những kệ sách lớn chứa đựng những cuốn sách mang tính chính trị hay về độc tố, nói chung là những cuốn sách liên quan mật thiết đến chiến tranh.

Ngài nhanh chóng bắt đầu sắp xếp những cuốn sách lại theo một trật tự nào đó mà chỉ riêng người mới biết được.

Từng hàng sách đã ngăn nắp yên vị chỗ mới của chúng, lúc này Việt Nam để cuốn sách cuối cùng vào hàng còn trống.

Tưởng xong nhưng ngài bắt đầu đẩy những cuốn sách bất kì vào trong sâu tạo thành một mật mã kì lạ......

'Cạch....' Tiếng động từ đâu xuất hiện đằng sau kệ sách.

Từ từ nó tự dịch chuyển sang bên để lộ ra một lối đi bí mật tối đen.

Ngài dùng quẹt lửa đánh lên một que diêm rồi thắp một cây đèn được gắn lên tường.

Như có một luồng ma pháp nào đó, những cây đèn tiếp theo được thắp sáng dần lên, chiếu rõ con đường trước mặt.

Nghe thật giống như một câu chuyện ma ám hoặc bí ẩn nào đó nhưng điều này vẫn là một ẩn số.

Con đường dài ngoằn ngoèo, lạnh buốt rẽ lối cho ta đến với một cánh cửa xa kia.

Mùi hơi nước xộc thẳng vào mũi khiến ta có cảm giác đang đứng trên một dòng sông băng giá đầy quỉ dị.

Việt Nam đưa tay gõ lên từng viên gạch xung quanh cánh cửa.

Tự động hai bên cánh cửa mở ra kèm theo một tiếng kéo dài nghe thật nhức óc nhưng cũng không kém phần đáng sợ.

Ánh sáng đèn tường yến ớt chiếu lên một căn phòng rộng lớn, mùi hóa chất nồng nặc.

Những thứ dung dịch đặc sệt nhiều màu sắc được đặt trong những ống nghiệm khác nhau.

Những lọ thủy tinh bị vỡ vụng bên trong là thứ chất lỏng ăn mòn cực mạnh đã gặm nhấm cạnh khuôn bàn.

Bên cạnh đó là những con vật bất động hay chỉ cử động được phần chân nằm sõng soài trên khay sắt.

Xung quanh toàn là giấy tờ, sách vở chi chít những dòng chữ khó hiểu.

Việt Nam lấy ra một con chuột trắng bị nhốt trong lồng sắt, như cảm thấy có mỗi đe dọa, nó liên tục chạy quanh mong tìm thấy lối thoát nào đó nhưng không... tất cả đón chờ nó vẫn là cái chết.

Ngài lấy một cây kim nhỏ, khống chế lại con chuột từ từ bơm thứ thuốc gì vào người nó...

Nhưng chẳng có gì xảy ra, ngài thả con chuột xuống đất, như tìm thấy hi vọng nó chạy ra ngoài nhưng bỗng các cơ của nó căng cứng, ngã người xuống,... nó đã chết...

Không một dấu hiệu nào cho thấy sự co giật hay kháng cự nào cả, tất cả chỉ vỏn vẹn xảy ra 5 giây...

Khẽ gật đầu với thí nghiệm thành công của mình, ngài ghi chép vào trong cuốn sổ rồi dọn dẹp xung quanh, không quên vứt cái xác lặng ngắt của con chuột vào đống lửa.

Việt Nam xong việc trở lại căn phòng của mình, khi kệ sách đã khép lại ngài đi ra ngoài suy nghĩ đối tượng thử nghiệm tiếp theo...

"Ngươi mau đứng lại cho ta!!!!!"_???

Giọng nói to kia liền cắt đứt mạch suy nghĩ của người, hướng mắt về tiếng hét, xa kia là hai con người đang cãi vã.

"Ngon bắt ta lại đi, người chạy chậm thật đó"_??1 mở nụ cười mỉa mai trêu trọc người phía sau đang đuổi theo

"Ta mà bắt được ngươi, ta sẽ vạch da ngươi ra"_??? tức giận hét

Hết người này đến người khác, đều toàn là lũ người ồn ào, bây giờ trong đầu ngài toàn hiện lên cảnh tượng giết hết tất cả cho đỡ phiền phức..

??? vì quá chạy nhanh nên bị vấp té, Việt Nam nhẹ nhàng né người qua khiến cho hắn bị ngã ụp mặt lên phía trước

"Ngươi...."_???

Nhìn con người trước mặt, hắn liền câm nín....

------------------------------------------------------

Chuyên mục đoán nhân vật tiếp theo!!!

Hãy dùng đầu óc sắc bén và sự tinh tế của bạn để đoán ra là ai!

Chương hôm nay thấy hơi ngắn mà nhạt nhưng mong các bạn ủng hộ nhé.

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 8:46, 17/04/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 7 - Thù hay bạn?


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

------------------------------------------------------------

Hắn đau điếng nhanh chóng đứng dậy, không quên liếc mắt về phía con người dám né hắn báo hại bị ăn một cú ngã sõng soài.

Khi định hình lại mọi chuyện, hắn liền câm nín vì nhận ra người trước mặt mình là ai.

"Ha, ha,.. nghiệp quật chưa~"_???

"Chậc, câm mồm đi Italy"_??1

"Quý ngài Japan thích cà khịa đâu rồi, sao hôm nay cục súc vậy"_Italy vừa nói, vừa không quên lấy tay che miệng cười nếu không phát ra tiếng mất...

Chủ nhân của vụ ồn ào trên không ai khác chính là Japan và Italy.

Nếu ai tự hỏi bọn chúng có nét giống với lại hai người nào đó thì bạn là một người tinh mắt đấy bởi Japan là con trai của JE và Italy là con của IE.

Hai đứa trẻ này đều có những nét rất giống với hai người cha của chúng, từ ngoại hình đến cả tính tình cùng thù ghét nhau.

Nhưng chắc chắn vẫn sẽ có nét khác biệt riêng...

Mái tóc trắng mượt cùng với đôi mắt đỏ trong vắt, tuy không quá ủy dị hay hút hồn như cha của hắn nhưng lại mang một nét quyến rũ đến lạ thường.

Làn da trắng, sống mũi thanh cao với điểm nhấn hình tròn giữa mặt càng khiến vẻ đẹp hắn lại nổi trội.

Một vẻ đẹp do gen di truyền từ cha sang con, nếu bên ngoài hắn càng rực rỡ, đẹp đẽ bao nhiêu thì trong tâm hồn lại mục nát bấy nhiêu.

Tính cách tàn độc, mưu tính, thích tra tấn người khác bằng những hình thức khác nhau.

Miễn sao khiến họ cảm thấy đau đớn, khốn khổ, căm phẫn thì hắn mới xem đó là thành công.

Thích chơi đùa cảm xúc người khác, tự tay lấy thứ gì hạnh phúc nhất của họ để rồi họ tuyệt vọng chỉ muốn chết?

Cảm giác đó khiến hắn càng trở nên điên cuồng, tiếng la hét, tiếng khóc than chỉ làm hắn càng thêm vui sướng mà thôi....

Trái với nét điên loạn của Japan thì Italy lại mang một nét khá nghiêm túc giống cha của hắn.

Mái tóc nổi bật với hai màu xanh đỏ phía dưới duôi tóc, đôi mắt xanh lơ thật đẹp nhưng nó lại có phần u tối đi.

Xét về tính cách thì có lẽ Italy là người dễ bắt chuyện bởi hắn cũng là người hòa đồng và 'bình thường' nhất trong các chỉ huy cấp cao.

Nếu ai nghĩ hắn có lẽ là kẻ vô dụng nhất trong những người trên thì họ đã lầm.

Một sai lầm cực kì to lớn và đáng sợ bởi thân thủ cũng như kĩ năng chiến đấu của Italy cũng không phải dạng vừa, hơn nữa hắn cũng giỏi trong việc phán đoán đòn tấn công từ đối thủ, mỗi cú đấm, mỗi bước đi gã đều có thể biết được như thế nào, giống như có một ma pháp nào đó giúp gã đọc được đường chiến đấu của đối phương.

Italy coi vậy chứ nếu nghiêm túc thì sẽ biến thành một con người hoàn toàn khác, mỗi thứ hắn nhắm đến thì nhất định sẽ có bằng được cho dù có dùng những thủ pháp 'bẩn thiểu' hay chăng nữa...

"Chậc... hai ngươi không thể một ngày im lặng sao.. thật ồn ào"_???

"Germany"_Việt Nam lơ đễnh nói, hình như hồi nãy ngài vừa có thuật tàng hình thì phải

"Chào Việt Nam, ta có chuyện cần bàn với ngài, phiền ngài đến phòng của ta cho dễ nói hơn"_Germany trực tiếp lơ hai người nào đó đến bàn chuyện với Việt Nam

"Lâu lắm rồi mới thấy ngươi bước ra khỏi phòng, tưởng ngươi chết trong đấy rồi chứ, làm ta mừng hụt"_Japan nở một nụ cười giả tạo về phía Germany

Lia ánh mắt sắc bén về phía Japan, Germany trực tiếp lơ hắn luôn

Germany - con trai của Quốc trưởng hay nói chính xác hơn thì là ngài Nazi.

Thân hình cao ráo, nghiêm chỉnh, mái tóc đen được chải chuốt đàng hoàng.

Đôi mắt xanh ngọc ẩn mình sau cặp kính đen tạo nên một dáng vẻ thật khí chất phát ra từ con người này.

Khuôn mặt vô cảm, lạnh lùng, xung quanh lúc nào cứ tỏa hàn khí chết chóc.

Hắn mang cho ta một cảm giác ớn lạnh đến thấu xương, là một trong số những con người lạnh lùng và khó bắt chuyện nhất, lúc nào gã chỉ ngấm đầu vào đống giấy tờ nên không mảy may đến những điều xung quanh.

Tuy vậy, bản tính khát máu từ cha truyền sang con thì không đời nào thay đổi.

Nếu bạn lỡ làm hắn tức giận thì chính bạn vô tình thả ra một con quỷ đấy.....

Khi Germany nói chuyện xong với Việt Nam, gã bèn đi ra không quên liếc một ánh mắt khinh bỉ nhìn Italy, đến cả Italy cũng không có thiện cảm là mấy.

"Ôn lại chuyện cũ à hai anh bạn"_Japan vì bị lơ nãy giờ nên gã quyết định chơi lớn

Như trúng vào tim đen, lúc này Germany không giữ được lí trí nữa, trực tiếp quay lại, cầm cổ áo Japan lên, tay kia đã vào tư thế thủ sẵn chỉ chờ được đánh vào cái bản mặt của gã mà thôi.

"Ha..

đến bây giờ ngươi vẫn nhớ sao.."_Japan nhếch mép cười nhưng lại là một nụ cười đau khổ

"Tại sao ta có thể quên những chuyện năm đó người làm với ta chứ thằng tội đồ, chính ngươi đã bỏ mặc ta vào 'ngày ấy'...."_Germany tức giận hét to, tông giọng chứa sự thất vọng tột độ

"Ngươi nói láo, chính ngươi mới tự tay bỏ mặc bọn ta, chính ngươi đã tự ra tay!!!"_Japan lúc này vùng vẫy tức giận, gã như hóa điên rồi

"Im đi"_Italy nãy giờ mới được lên tiếng, gằn giọng nói:

"Hai ngươi, chính hai ngươi mới cấu kết giết ta, hai ngươi có thể bớt diễn được không hả??"_Lúc này cảm xúc của Italy đã rơi vào giai đoạn rối loạn khôn cùng...

Một cuộc cãi nhau đầy căng thẳng, không ai chịu nhường ai...

Dường như họ đang nhắc về chuyện xảy ra vào vài năm trước.

Ba người bạn...

à không kẻ thù đang không ngừng tố cáo nhau vào 'ngày ấy'.

Lúc trước họ từng là một nhóm bạn thân thiết, chơi có nhau, học có nhau, dường như cảm nhận sợi dây tình bạn ấy sẽ mãi vững chắc nhưng rồi khi 'ngày đó' đến.

Tất cả chấm dứt, tình bạn đổ vỡ, giờ đây chỉ nhận lại được những ánh mắt ghét bỏ cùng với sự căm thù từ phía ba người đó.

Chỉ cần nghĩ khung cảnh của 'sự việc ấy' thôi cũng đã khiến ta rùng mình, nó đã gây một thiệt hại rất nặng cho phe phát xít cùng như ảnh hưởng tới tâm lí của những con người nào đó xui xẻo chăng?

Còn có giả thuyết cho rằng, chính sự việc đó mới khiến chiến tranh càng ngày càng gay gắt hơn...

Nhưng truyện gì chứ?

Thì thời gian sẽ cho ta một câu trả lời thỏa đáng mà thôi....

------------------------------------------------------

Ngày ấy?

Truyện ấy?

Cái gì đã xảy ra cơ chứ

Thứ gì có thể làm tan vỡ tình bạn bền chắc của cả ba người?

Ta chỉ biết ngóng trong chờ đợi mà thôi...

Mong các bạn luôn ủng hộ❤

(Chuyên mục 'lời thủ thỉ của độc giả' xin được phép bắt đầu

Các bạn hãy comments và hỏi mình thêm về những điều thắc mắc về mình hay trong truyện nhé

Mình sẽ trả lời các bạn ở cuối chương của chap sau)

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:21, 24/04/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 8 - Giao dịch bí ẩn?


Xin chào các bạn độc giả thân yêu!

Vẫn là con Cá Thu này đây.

Trước khi bắt đâu vào truyện thì....

(Cờ đã chuẩn bị sẵn sàng

Pháo bông đã có

Mọi người đã đầy đủ)

Hítttttt (khụ khụ.. cắt làm lại)

Chúc mừng Ngày 30 tháng tư - Ngày giải phóng miền Nam Việt Nam, thống nhất hai miền Nam Bắc

Và chúc các bạn nào chưa thi thì cố gắng thi tốt nha!!!

Cre ảnh: cần tìm

Vào truyện thôi!!!

Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

--------------------------------------------------------------------------------

Việt Nam im lặng đứng nhìn bọn họ cãi nhau mà không nói gì.

Tiếng cãi vã đầy thù địch cứ vang vẳng xung quanh dãy hành lang u tối.

Hình như sắp xảy ra đánh nhau rồi thì phải, bởi nếu để ý kĩ thì sẽ thấy ba người họ đang lặng lẽ rút vũ khí ra và định choảng nhau đây....

Cử chỉ lạnh lùng vô cảm nhìn nội chiến sắp xảy ra nhưng trông có vẻ ngài không quan tâm lắm tới 3 ba người nọ, hình như ngài đang bận suy nghĩ một điều gì đó sâu xa.

Không biết Việt Nam đang suy tư điều gì nhưng chắc chắn một điều nó có liên quan tới câu chuyện mà bọn họ nói trên.

Một sự kiện chấn động đã xảy ra vào ngày nào đó, chỉ nghe thoang thoảng là phe Phát Xít bị thiệt hại không hề nhẹ, bởi rất nhiều người lính phải hy sinh khi điều đó xảy ra....

Thật là một điều bí ẩn tột cùng...

"Đây là khu căn cứ làm việc chứ không phải là chỗ các ngươi cãi nhau"_???

"Cha, sao người ở đây"_Gemany ngạc nhiên, hắn nhớ khi nãy mình có đến gặp cha nhưng người lính nói là ông ấy vừa mới đi đâu đó, nghe nói là tiếp khách thì phải.

"Ta đi đâu thì không phải việc của con, nhưng ta thật sự thất vọng về con Germany"_Nazi vẫn dùng giọng nói trầm đặc đáng sợ của mình nhưng sâu bên trong lại ánh lên vẻ thất vọng nhẹ

"Con lại để cảm xúc chi phối hành động của bản thân sao?

Ta nói rồi, trên chiến trường khốc liệt này, thứ mà ta phải vứt bỏ chính là cảm xúc cá nhân.

Con cứ để quá khứ đen tối dắt mũi che đi tương lai kia thì con mãi mãi sẽ là một kẻ vô dụng, ngày nào đó sẽ chết thảm dưới chân của những tên đó"_Hắn bình tĩnh nói, nhưng tông giọng lại nhấn mạnh vào những từ cuối như muốn cảnh cáo về một điều gì đó...

.

.

.

"Vâng, thưa cha"_Germany im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu đã lạnh đi phần nào

"Italy, Japan mau đến gặp cha của hai ngươi đi, hai người đó đang tìm các ngươi để bàn truyện..."_Sau khi đã nói chuyện xong với con trai mình ngài chuyển chú ý đến hai người đằng sau.

"Vâng, chào ngài"_Japan+Italy

Bóng người khi đã khuất khỏi tầm mắt Nazi mới đi đến gần Việt Nam và lạnh lùng nói:

"Việt Nam, ngươi mau đến phòng tiếp khách, 'người đó' muốn nói chuyện với ngươi"_Giọng điệu có phần khinh bỉ, hình như quan hệ giữa hắn và 'người ấy' không được tốt cho lắm

Lời nói của Quốc trưởng đã thành công cắt đứt mạch suy nghĩ của Việt Nam, lúc này ngài mới suy ngẫm lại mọi chuyện rồi gật đầu hiểu ý.

Xoay gót đi về hướng đối ngược với Nazi, người chậm rãi bước đi, để lại hình bóng của hắn mờ dần...

Tiếp tục hướng tới điểm đến là phòng khách, Việt Nam nhanh chóng chỉnh sửa lại trang phục cho thật nghiêm chỉnh, tay kia chậm rãi mò vào áo khoác lấy ra chiếc đồng hồ hình quả quýt để xem giờ, ngài nhẹ nhàng cất lại vào túi và dừng lại trước một cánh cửa lớn.

Người lính hai bên sau khi xác nhận đó là ai thì nhanh chóng cúi người, mở cửa phòng ra cho ngài bước vào.

Đập vào mắt của người đối diện là một căn phòng tráng lệ đầy phong cách cổ kính.

Nền nhà được lấp bằng những tấm thảm dày rực rỡ màu sắc.

Những bức tranh, những đầu thú đầy giá trị được treo lên xung quanh của bức tường.

Chiếc đèn trùm đẹp đẽ và đầy tinh xảo được lắp đặt giữa trần nhà tạo một điểm nhấn thật nổi bật.

Bộ bàn ghế sofa được đặt giữa căn phòng, trên bàn là những chiếc khay chứa đựng bánh ngọt và bộ ấm trà còn nghi ngút khói.

Giữa chốn ngục tù âm u của khu căn cứ này mà có một căn phòng tuyệt đẹp và giàu sang này thì chắc gia thế của Nazi cũng chưa phải là dạng vừa....

Bỏ qua khung cảnh tráng lệ xung quanh, Việt Nam chỉ chú ý tới một con người đang ngồi giữa phòng khách đang thưởng thức tách trà của mình.

Đặt tách xuống, hắn ngước nhìn con người trước mặt, thích thú nở một nụ cười nhưng.... cảm giác nụ cười ấy như đang đè nặng áp lực lên vai vậy, thật đáng sợ, đúng là thời chiến tranh chẳng có một con người nào là bình thường cả...

"Lâu rồi không gặp nhỉ, nhóc có vẻ đã lớn hơn so với lần đầu ta đưa đến đây nhỉ"_???, gã vừa nói, vừa không quên nhìn người phía trước bằng con mắt sắc bén của mình...

"German Empire (GE), ngài gọi tôi có chuyện gì không"_Việt Nam lạnh lùng đáp

"Nếu ta nói ta gọi nhóc tới bởi nhớ nhóc có được không?"_GE nheo mắt nhìn, nở một nụ cười thâm hiểm

"GE tôi không có thời gian rảnh để đùa cợt với ngài, nếu không có gì thì xin chào tạm biệt"_Việt Nam định bước đi thì GE nhanh chóng trả lời khiến Việt Nam phải khựng lại.

"Vậy nhóc không muốn biết tung tích của kẻ đó sao"_GE nở một nụ cười gian xảo hơn nữa

"Kẻ đó là ai và hắn đang ở đâu?"_Việt Nam cuối cùng cũng quay lại, giọng nói có phần biến động

"Hắn ở chỗ ta rồi, khó khăn lắm mới tìm và bắt được"_GE

"Ngài muốn gì?"_Việt Nam khó chịu lên tiếng

"Nếu ta nói ta muốn ngươi thì sao?

Haha đùa thôi, ta muốn nhóc làm một cuộc giao dịch nhỏ, đừng lo nó cũng không quá sức nhóc đâu"GE

"Là gì?"_Việt Nam

"Là ***************, nhóc thấy sao"_GE

Việt Nam nhăn mày suy nghĩ, tuy giao dịch này có phần thiệt về bên mình một chút nhưng nó cũng đáng để đánh đổi thứ mình đang cần.

'Một kẻ rất mạnh và hiếu chiến'

"Tôi đồng ý"_Việt Nam

Lúc này GE đã đứng dậy, gã chìa tay ra "Hợp tác vui vẻ nhé", đáp trả cái bắt tay 'thân thiện' của GE lúc này trong lòng Việt Nam vừa mới ánh lên một tia nhìn điên dại của kẻ đối diện...

------------------------------------------------------

Một cuộc giao dịch bí ẩn?

Để đánh đổi một kẻ nào đó?

Hắn có cái gì mà khiến Việt Nam để ý như vậy?

Đó sẽ là dấu hỏi to lớn dành cho mọi người nhưng không có nghĩa là không có lời giải đáp...

Một sự kiện mới đang chờ chăng?

Ai mà đoán được....

(Nếu các bạn chưa hiểu thì GE chính là kẻ bí ẩn ở đầu chương 1, là người đã mời Việt Nam tham gia vào bên phát xít)

Các bạn hãy comments và hỏi mình thêm về những điều thắc mắc về mình hay trong truyện nhé /Hỏi đi mình mới có động lực viết truyện:3/

Mình sẽ trả lời các bạn ở cuối chương của chap sau)

À quên các bạn vào cuộc hội thoại của mình để biết thêm chi tiết về truyện nha❤

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:27, 30/04/2023

Sửa lại: 10:19, 2/05/2023

------------End-----------

GE: Ai muốn uống cùng ta không?
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Thông báo


Các bạn cũng đã thấy tiêu đề rồi nhỉ, đây là chương thông báo chứ không phải là chap mới nhé.

Mình sẽ dời chương tiếp theo của bộ truyện (Countryhumans - VietNam) Thế giới là vở kịch vào thứ tư tuần sau tức là ngày 10/05/2023.

Thành thật xin lỗi các độc giả vì sự bất tiện này và cũng cảm ơn các bạn đã luôn theo dõi truyện của mình từ trước đến giờ.

Nguyên nhân sự việc này thì do mình đang chạy deadline sấp mặt cho kì thi cuối kì T___T, và một vài nguyên nhân khác nữa.

Vì thế mong các bạn thông cảm, để đền bù cho truyện này thì mình sẽ mở 'Ask and Answer' (thật ra mình đã mở chương trình này từ hồi chương 7 nhưng các bạn đâu ai chịu comment đâu T_T)

Các bạn có thắc mắc về truyện hay muốn làm rõ tình tiết nào các bạn có thể bình luận dưới phần comment, các bạn có thể hỏi thêm những câu hỏi ngoài như về mình chằng hạn (hehe)

Mình sẽ trả lời các bạn vào chủ nhật ngày mai, vậy còn chờ gì nữa mà không comment

Chúc các bạn một ngày tốt lành và có một kì thi tốt nhé!

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:02, 6/05/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 9 - Kế hoạch gặp gỡ


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

--------------------------------------------------------------------------------

Tiền tài....

Quyền lực....

Danh tiếng....

Sức mạnh......

Những thứ đó có đủ để sống sót trong cuộc chiến tranh tàn khốc này?

Có phải cái gì ta cũng vung tiền ra là muốn được không?

Câu trả lời là không!

Đó chỉ là một phần nhỏ giúp ta cầm cự để tiếp tục níu kéo thời gian mà thôi...

Trong cái thế giới địa ngục không lối thoát này chỉ có những con quỷ độc đoán mới sống được và chiếm lĩnh bàn cờ sinh mệnh của muôn loài...

Thứ quyết định bạn làm chủ trò chơi chỉ có thể là bộ não và sự mưu mẹo.

Những bộ óc trí tuệ đấu đá với nhau xem ai là người thống trị thế giới, mấu chốt để chiến thắng là đồng minh, một người không thể đấu trí với nhiều người được, vì thế xuất hiện một sợi dây xích ràng buộc những cá thể với nhau trên danh nghĩa...

Trong những cuộc chơi không thể thiếu những thủ đoạn bẩn thiểu, đó là sự mưu mẹo...

Lời nói dối là một nghệ thuật phục vụ mục đích của mình.

Ta không thể tin tưởng bất kì ai trên thế giới này.

Các loại tình cảm chỉ là vật ngán chân đẩy ta xuống vực thẳm, vì thế hãy vứt bỏ nó đi.

Không biết những người xung quanh đã đắp bao nhiêu cái mặt nạ dối trá đây...

Mãi mãi và không bao giờ phạm sai lầm nếu bạn muốn sớm được gặp những điều kinh khủng nào đó...

-------------------------------------

German Empire chính là một trong số người nắm giữ quyền lực bậc nhất.

Hắn là một kẻ khó đoán, thâm hiểm.

Sở hữu một ngoại hình cao ráo, săn chắc.

Ngũ quan sắc nét đẹp đẽ đứng tuổi.

Đôi mắt vàng u tối nhưng luôn mang cảm giác đáng sợ đè nặng.

Là người cha của quốc trưởng Nazi.

Một quý ông luôn tỏ ra lịch lãm, luôn tỏ ra quan tâm người khác nhưng tất cả chỉ là giả dối.

Hắn đã mang hàng nghìn khuôn mặt nạ khác nhau để phục vụ mỗi kế hoạch độc đoán của hắn.

Những thứ đã nằm trong tầm ngắm của hắn thì hắn sẽ lấy cho bằng được dù có dùng thủ đoạn xấu xa nào đó, đúng là con quỷ tham lam....

Sau khi đồng ý thoả thiệp với GE xong, Việt Nam đi về phòng mình suy nghĩ những câu chuyện trên, nghĩ đến lời hẹn ngày mai đi tới gặp 'kẻ đó', càng nghĩ Việt Nam càng bước nhanh hơn, hắn có gì thu hút đến vậy, hắn quan trọng lắm sao?

Chợt ngài dừng à, bước đi hướng khác....

Phòng của Germany...., lúc trước có hẹn với hắn ở phòng để bàn thêm về chuyện quân sự.

Đứng trước cửa phòng, xung quanh im ắng lạnh lẽo, Việt Nam đưa tay gõ cửa...

'Cốc...cốc...'

"Vào đi"_Germany

Bước vào phòng, ngài đảo mắt xung quanh nhìn, vẫn là căn phòng rộng lớn u tối, xung quanh chỉ toàn là sách và giấy tờ.

Tiếng sột soạt của ngòi bút là âm thanh duy nhất có trong phòng này.

Ở giữa góc phòng, Germany đang tập trung làm việc không để tâm đến vị khách mới vào.

Quầng thâm dưới mắt hiện rõ, cà phê đã nguội lạnh từ khi nào chứng tỏ hắn đã thức khuya mấy đêm hôm liền.

"Ta đến rồi đây"_Việt Nam lạnh lùng nói, cắt đứt mạch suy nghĩ của người kia

"Chào Việt Nam, mời ngài ngồi"_Germany dừng viết, hướng ánh mắt về người đối diện

"Ngươi gọi ta tới đây có chuyện gì không?"_Việt Nam

"Đó là về kế hoạch 'đồng minh' sắp tới, ngài đã có sắp xếp gì chưa"_Germany

"Cuộc gặp mặt đó diễn ra vào tuần sau đúng không"_Việt Nam suy tư

"Đúng vậy"_Germany

"Ai sẽ đại diện gặp mặt bọn chúng"_Việt Nam

"Đây là vấn đề mà tôi muốn bàn với ngài, tuần sau cha tôi bận rộn với kế hoạch tác chiến kia, còn IE và JE phải về căn cứ để xử lí chút chuyện"_Germany

"Vậy sao"_Việt Nam vẫn giữ khuôn giọng lạnh lùng

"Nếu ngài không bận thì ngài có thể đại diện ra gặp mặt được

không"_Germany

"Ngươi biết ta ghét những tên tư bản xảo quyệt kia mà"_Việt Nam hơi nghiêng người về phía trước nhìn thẳng vào Germany

"Bây giờ chỉ còn có ngài thôi Việt Nam, ngài hãy ra gặp mặt đi, với lại bọn chúng chưa thấy ngài bao giờ, để là đồng minh cần có một người mạnh như ngài ra đàm phán"_Germany

"..."_Việt Nam lại rơi vào trạng thái suy tư, bỗng có giọng nói trong đầu cất lên: "Đồng ý đi, ngươi sẽ gặp một điều bất ngờ"

'Chậc, cái giọng ấy lại nói lên rồi, không biết chuyện gì xảy ra nữa đây'_Việt Nam nghĩ thầm trong lòng cứ nóng lên, thông báo một điều gì đó xảy ra.....

"Được ta đồng ý, thông báo lịch cụ thể đi"_Việt Nam

"Đầu tuần sau lúc 8h, người có quyền lực nhất tư bản sẽ đến, bọn họ sẽ ở lại căn cứ chung của ta trong vòng 3 ngày để bàn về vấn đề hợp tác"_Germany cầm tờ giấy có ghi đầy đủ về cuộc họp đưa cho Việt Nam

Cầm tờ giấy, ngài liếc nhìn từng dòng chữ trên đó, rồi lại liếc nhìn con người trước mặt...

"Còn gì nữa không"

"À, ông nội - GE có nhắc ngài nhớ đem theo ********* cho cuộc đi ngày mai"_Germany trầm ngâm

"Được ta biết rồi, cảm ơn"_Việt Nam hơi bất ngờ với món đồ trên nhưng cũng cho qua rồi bước khỏi phòng.

"Ta không biết GE đang toan tính gì nữa đây"_Bước về phòng lục tìm thứ mà Germany đã nói, Việt Nam nở một nụ cười đáng sợ.

.

.

.

.

"Ngày mai ngươi sẽ gặp một vị khách mới đấy"_GE cười cợt nói với một người đang bị nhốt ở trong hầm ngục u tối ẩm thấp

"Nhìn cái bản mặt ngươi ta đã thấy tởm ch* rồi"_Người ngồi trong tù hung hăng đáp trả, có vẻ hắn đang sung sức chứ không bị hề hấn gì sau nhiều ngày bị bỏ tù....

-----------------------------------

Hôm nay có nhiều tình tiết xuất hiện, những cuộc gặp gỡ và bí ẩn đang chờ Việt Nam trước mặt.

Sẽ có chuyện gì xảy ra đây?

Gã ở cuối chuyện là ai???

Mọi người hãy đón chờ chương tiếp theo nhé!!

Hôm nay là sinh nhật của coan tác giả này đó mn ơi, cảm ơn các bạn luoin ủng hộ truyện mình nhé :333

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 11:28, 11/05/2023

------------End-----------

Tặng các bác nek (ngài Việt Nam ngầu qué)
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 10 - Gặp chuyện?


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

(Có một số từ ngữ tục tĩu, suy nghĩ trước khi xem)

--------------------------------------------------------- -----------------------

"Ngươi mau cút đi thằng ch* ch*t, nhìn cái bản mặt ngươi là ta muốn đấm một phát rồi"_Hắn trừng ánh mắt đáng sợ vào người đối diện, tia nhìn ánh lên nét căm thù và tức giận...

"Ha, bị hành hạ mấy ngày mà ngươi vẫn sung sức thế nhỉ, không những vậy mà vẫn còn sức chửi ta sao..."_GE nheo mắt nhìn hắn, không chịu thua kém gã liền đáp lại bằng ánh mắt không mấy 'thân thiện'...

"Mấy kiểu tra tấn đó nhằn nhò gì với ta, chỉ đủ gãi ngứa thôi, các ngươi đừng mong sẽ cậy được thứ gì từ miệng tao, bọn s*c v*t"_Hắn trả lời lại lúc này còn điên dại hơn nữa...

"Một quý ông không nên nói tục nhiều đâu chàng trai à, nó là một cách hành sử không lịch sự với người lớn tuổi đâu"_GE đáp trả, nhưng giọng của hắn lại trầm đặc hơn hồi nãy

"Ta sẽ không bao giờ nói chuyện đàng hoàng với một con quỷ đội lớp người đâu, không biết ông đã toàn tính những điều kinh khủng nào nhỉ"_Hắn khinh báng GE, giọng nói đầy mỉa mai

"Ta có rất nhiều chuyện tâm sự với ngươi nhưng tiếc mất không có thời gian rồi"_GE

"Ta cũng không có thời gian để bắt chuyện với ngươi"_???

"Vậy ta vào chuyện chính nào, ngươi muốn nghe chuyện tốt hay 'tốt hơn'..."_GE nở một nụ cười quỷ dị

"Cả hai"_???

"Vậy ta đi vào chuyện đầu tiên trước, ngày mai sẽ có một người bạn của ta đến để thăm 'bắt' ngươi đi"_GE

"Ta thà để hắn đem đi còn hơn mỗi ngày gặp bản mặt giả tạo của ngươi"_???

"Vậy sao, ta cũng nghĩ ngươi sẽ vui vẻ hơn,...

Thứ hai nếu được chấp thuận thì ngươi sẽ trở thành •••••••• của bạn ta"_GE

"Ta thà chết chứ nhất định không bao giờ trở thành •••••••• của bọn ch* các ngươi, nằm mơ đi"_???

"Ai mà biết được tất cả đều do hắn quyết định mà thôi, mà ta không ngờ ngươi lại có khuôn mặt giống y như bạn ta đấy 'Đông Lào' à"_GE

"Mau câm miệng đi, ta không muốn tên ta lại xuất phát từ cái miệng của ngươi.

Ta không bao giờ muốn khuôn mặt mình lại giống bọn s*c v*t bọn ngươi"_Đông Lào khá bất ngờ với tin trên nhưng hắn lại liền tức giận hơn khi nãy

"Có khi ngươi lại đổi ý thì sao"_GE

"Ta thề nếu ta chấp nhận hắn thì ta sẽ cắt lưỡi mình"_Đông Lào nóng tính đáp trả

"Để rồi xem"_GE

"Hẹn mai gặp lại nhé"_GE quay lưng lại bước ra khỏi căn hầm ngục tù

"Ta đ*o muốn gặp mặt ngươi lần nữa, cút đi cho nhờ"_Đông Lào

-----------------------------------------

"Hôm nay sẽ là một ngày đặc biệt đây"_Việt Nam

Bây giờ Việt Nam đang chuẩn bị đầy đủ đồ đạc cho chuyến đi tới khu của GE, à ngài còn đem theo thứ mà Germany đã nói nên mang theo...

Bỏ tất cả vào hộp da, Việt Nam đưa hết đồ dùng cho tên lính để cầm nhờ và bỏ lên xe.

Chỉnh lại trang phục nghiêm chỉnh, ngài nhanh chóng bước đi tới phòng của quốc trưởng Nazi......

'Cốc...cốc...'

"Vào đi"_Nazi

Bước vào căn phòng, Việt Nam bất ngờ bởi có mặt của JE và IE trong này, hình như ba người đang bàn truyện gì đó.

Không để tâm đến hai người kế bên, ngài lạnh lùng nói:

"Boss, cho tôi xin phép đến khu của GE để làm chút chuyện"_Việt Nam

"Ồ nếu ta không nhớ nhầm thì ngươi ghét GE lắm mà sao giờ đi tới khu căn cứ của hắn rồi"_JE xen vào, lại là cái nụ cười xảo trá đó

"Không phải truyện của ngươi đâu JE"_Việt Nam

"Ta chắc là ngươi mới kiếm một thứ hay ho mới chăng"_IE

"Cũng có thể như vậy"_Việt Nam

'Một cánh tay đắc lực đẩy nhanh tiến trình kế hoạch đó'

"Ồ thứ gì có thể lọt mắt Việt Nam lạnh lùng đây, thật muốn biết quá a.."_JE

.

.

.

.

"Các ngươi đang lơ ta đấy à"_Nãy giờ im lặng ngồi nghe chuyện của mấy tên kia Nazi cũng chịu lên tiếng, lần đầu tiên hắn bị ngó lơ đấy

"A boss, xin lỗi nãy giờ tôi tưởng boss là không khí chứ"_JE

"Câm miệng đi JE, Việt Nam ta có nghe ông già đấy nói, ngươi được phép đi nhưng nhớ về sớm..."_Nazi trầm giọng

"Cảm ơn boss, tôi sẽ giải quyết sớm thôi, xin phép cáo từ"_Việt Nam

Khi cánh cửa đã khép lại, không khí trầm lặng bao trùm lên căn phòng

"Hai người nghĩ như thế nào về Việt Nam"_JE thích thú nói

"Một kẻ đầy rẫy những bí ẩn khó đoán"_Nazi

"Một người lạnh lùng, độc ác và nghiêm túc"_IE

"Tôi lại cảm giác như hắn đang có kế hoạch nào đó tạo phản thì phải"_JE nheo mắt lại

"Ai đoán được hắn đang nghĩ gì chứ"_IE

Nazi_"......"

---------------------------------------

Việt Nam đang ngồi trên xe đi tới chỗ GE, im lặng ngồi đọc sách, không khí thật trầm lặng.

Đi được một đoạn xa, lúc này ngài mới lên tiếng....

"Ngươi là ai, thuộc phe nào"_Gấp sách lại ngài ngả người ra đằng sau, nhìn chằm chằm vào tài xế

"Ngài nói gì vậy ạ, tôi chỉ là tài xế của GE đến chở ngài đến điểm hẹn thôi mà"_Tài xế

"Đừng có nói dối, thứ nhất nếu ngươi là tài xế của GE thì chắc chắn GE sẽ đi theo ngươi đến đón ta cùng, hắn luôn phiền phức như vậy.

Thứ hai, nãy giờ ngươi cứ nhìn ta qua cái giương trước xe kia và hình như ngươi đang cố gắng che giấu khuôn mặt của mình thì phải.

Cuối cùng ngươi đã quá sơ suất bởi ngươi không có kí hiệu của GE ở tay trái, chỉ có những người là thuộc hạ của hắn mới có.

Vậy đủ để chứng minh chưa"_Việt Nam

"Ngươi phát hiện ta khi nào vậy"_???

"Từ lúc bước vào xe"_Việt Nam nói như một lẽ đương nhiên

"Ồ ngươi biết ta giả mạo nhưng tại sao vẫn lên xe"_???

"Ta muốn xem kế hoạch của ngươi là gì"_Việt Nam

"Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?"_Gã nở một nụ cười man rợ

"Giết ta đi nếu ngươi có thể"_Việt Nam

"Ngươi có vẻ tự cao nhỉ"_???

"Ta chỉ nói sự thật thôi"_Việt Nam nhún vai

"Ngươi thật bí ẩn..."_???

---------------------------------------

Một kẻ bí ẩn giả danh tài xế để tiếp cận với Việt Nam?

Đó là ai và âm mưu của hắn là gì?

Người Việt Nam muốn gặp là Đông Lào ư?

Ngài đang có âm mưu gì đây??

Hãy đón xem tập sau

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:13, 14/05/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 11 - Cuộc nói chuyện


19/05 Chúc mừng sinh nhật của chủ tịch Hồ Chí Minh, người cha già vĩ đại của nước ta, mỗi người sẽ luôn không bao giờ quên được những công ơn của Bác đã hi sinh vì đất nước Việt Nam!

Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

-----------------------------------

"Vậy ngươi đoán xem ta là ai"_Gã quyết định vứt bỏ kịch bản đi, đối mặt thật với con người này

"...."_Việt Nam

Sau một lúc ngẫm nghĩ suy đoán, ngài hướng con mắt phán xét người đối diện đầy bí ẩn.

Cảm giác như khí chất của hắn rất quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ.

Ngài tin chắc linh cảm của mình mách bảo chưa gặp hắn bao giờ.

Trong đầu đầy suy nghĩ mâu thuẫn nhưng với bộ óc sắc bén cùng kinh nghiệm lâu dài, Việt Nam lên tiếng:

"Ngươi có quan hệ gì với Nazi và GE, trả lời nhanh"_Việt Nam lập tức rút súng, không một động tác thừa đặt đầu súng vào thái dương của đối phương

Đây không đơn giản là một câu hỏi mà là lời 'đe doạ'

Gã nhép mép cười "Đúng là phó tổng chi huy của Phát Xít, ngươi đúng là không làm ta thất vọng với biệt danh 'bộ óc của phe ta' đâu..."

Giọng nói hắn điềm tĩnh, không sợ hãi, tức giận thậm chí không có dao động nào.

Đơn giản chỉ là giọng nói trầm đặc lạnh lẽo, hắn không để tâm đến vũ khí chết người kia thì phải, ánh mắt u tối nhìn về phía trước...

"Ngươi đoán đúng một phần rồi đó, yên tâm đi ta không ra tay giết ngươi đâu đơn giản chỉ muốn thăm dò và lấy đồ thôi"_???

"Ý ngươi là...."_Việt Nam

"Là lọ thuốc mà Germany đã nhắc ngươi mang theo, hình như đó là sản phẩm mới và được thử nghiệm thành công rồi?"_???

"Ta đã thử nghiệm trên đám tù nhân rồi, có lẽ nó ngoài mong đợi"_Việt Nam thu súng lại nhưng vẫn cảnh giác người trước mặt

"Ta thật mong chờ kết quả đó"_???

Cuộc nói chuyện chấm dứt khi chiếc xe đã đến căn cứ của GE, Việt Nam bước xuống không quên đưa cho hắn lọ thuốc ấy.

Tại sao ngài lại đưa cho hắn trong khi không hề biết hắn là ai?

Linh cảm có lẽ là thứ mà Việt Nam tin tưởng nhất, khi nói chuyện với hắn trong lòng ngài lại cảm thấy tên này đáng tin nhưng cũng đầy cảnh giác...

"Mong lần sau chúng ta sẽ gặp lại, tạm biệt"_???

Việt Nam chỉ gật đầu nhẹ xong ngài quay gót đi vào toà nhà đồ sộ trước mặt...

Bước vào sân trước, cái không khí ảm đạm này...

Cơn gió nổi lên kéo theo thoang thoảng mùi máu tanh nồng nặc đặc trưng...

Hửm vừa mới có một trận hỗn chiến xảy ra sao?

Không quan tâm đến chuyện đó ngài nhẹ nhàng bước tới cửa chính...

"Xin phép ngài xuất trình danh tính để vào khu nhà"_Người lính gác cổng nghiêm trang nói

Việt Nam lấy ra từ túi áo một chiếc thẻ đen ghi đầy đủ danh tính chỉ dành cho các chỉ huy cấp cao...

"A...

Kính chào phó tổng chỉ huy Việt Nam, xin mời ngài vào!

Ngài GE đang ở phòng khách đợi ngài!"_Hai tên lính run rẩy mở cửa, cúi người hết xuống có thể để không bắt gặp khuôn mặt ấy lần nào nữa....

Tại sao ư?

Ngài Việt Nam ngoài đời thực đang đưng trước mặt kìa, trời ơi họ vẫn chưa muốn chết sớm đâu.

Trong Phát Xít này thì ai chẳng biết danh tính của phó tổng chỉ huy, ngài ấy được đồn đại là một con người cực kì đáng sợ...

Nếu chỉ có một lỗi sơ suất nhỏ thì bay đầu như chơi....

Họ vẫn còn yêu đời lắm chưa muốn chết sớm đâu...

Ngài ấy che mặt rồi nên không biết ngài ấy đang nghĩ như thế nào, thật sự sợ hãi...

Việt Nam mặc kệ những tên lính bị mình hù doạ kia nhanh chóng bước vào....

Xa hoa có lẽ là cụm từ đầu tiên mà chúng ta phải thốt lên khi bước vào căn nhà 'biệt thự' này.

Từ những đồ nội thất đến bức tường bốn phương đều làm từ những vật liệu đắt tiền nhất.

Tất cả đều khoác lên mình một gam màu u tối mang nét cổ kính đáng sợ.

Trong phòng, GE đang thoải mái thưởng thức tách trà nóng, thấy được người quen hắn liền đặt xuống vui vẻ chào hỏi...

"Ngươi đến rồi sao"_GE

"Có lẽ ngươi cũng gặp mặt được tên tài xế lái xe kia rồi nhỉ"_Gã nheo mắt lại nhìn

"Ta đã đưa lọ thuốc mới điều chế kia cho hắn"_Ngài chán nản trả lời

"Ngươi thật sắc bén mà, nhận được ra hắn kìa"_GE bật cười

"Ta đã tốn thời gian của mình để đi tới nơi đây mà ngươi lại không chào đón ta một cách chu đáo, ngươi nên dọn dẹp sạch hiện trường xử lí đám chuột kia, thật hôi hám"_Việt Nam

"Ta xin lỗi nhé, ta sẽ dạy lại đám cấp dưới đó"_Gã nở một nụ cười mang rợ

'Bằng cách giết sạch chúng à"_Việt Nam nghĩ thầm trong đầu

"Không làm mất thời gian của quý ngài bận rộn đây ta tới chuyện chính thôi nào"_GE

------------------------------------------

Hắn dẫn Việt Nam đi xuống căn hầm ẩm mốc đó, hầm ngục này chả khác gì với chỗ Nazi....

Đi tới phòng giam nằm sâu bên trong GE lên tiếng:

"Đông Lào à ta đem đến cho ngươi một người bạn như đã nói đây, hai người nói chuyện thong thả ta sẽ đi để dành không gian riêng tư cho hai người"_GE

"Cút luôn đi, ngươi càng nói ta thấy tởm chết đi"_Đông Lao lên tiếng cục súc

Khi cánh cửa khép lại cũng là lúc Việt Nam lên tiếng:

"Ngươi là Đông Lào"_Việt Nam

"Ngươi là cái tên mà ông già kia nói, ta với ngươi giống nhau như đúc ư?

Ta còn không thấy được mặt của ngươi sao biết được giống nhau chứ"_Đông Lào cười cợt

"Bởi vì ta với hắn gặp nhau hồi trước nên hắn biết được mặt ta thôi"_Việt Nam

"Ngươi muốn gì ở ta, nhưng ta nói trước ta sẽ không bao giờ hợp tác với lũ 'bệnh hoạn' như các ngươi đâu"_Đông Lào

"..."_Việt Nam

"Nếu ta có giao dịch này thì sao, ngươi đồng ý chứ"_Việt Nam

"Hay nói đúng hơn là ngươi có một sức mạnh kì dị nhỉ Đông Lào"_Việt Nam nở một nụ cười kì lạ

"Ngươi biết thân phận của ta"_Bỏ đi thái độ gợi đòn kia, hắn liền trở nên nghiêm túc hơn

"Có lẽ là vậy đi, ngươi không biết ta nhưng ta biết ngươi rất rõ đấy"_Việt Nam

'Tên này lại mang cho ta một cảm giác ớn lạnh gì đây, chứng tỏ hắn không tầm thường, hắn khá giống ta nhỉ'_Đông Lào nghĩ thầm

-----------------------------------------

Góc giải thích nhỏ:

-Lọ thuốc mà Việt Nam đưa cho kẻ đó chính là sản phẩm thử nghiệm hồi ở chương 6 - Căn hầm bí mật đó nha.

-Như các bạn đã biết thì ngài Việt Nam che đi khuôn mặt của mình bằng một tấm vải dính liền với mũ, không ai có thể biết được Việt Nam như thế nào...

-Nhưng tại sao GE lại nói khuôn mặt của Việt Nam giống Đông Lào?

Các bạn còn nhớ trong một chương nào đó mình đã tiết lộ kẻ đưa Việt Nam về quân Phát Xít chính là GE và lúc đó ngài vẫn chưa che đi khuôn mặt nên GE mới biết được.

-Không hẳn là khuôn mặt của Đông Lào giống Việt Nam hoàn toàn chỉ là có nét tương đồng mà thôi.

Các bạn hãy đoán xem thân phận của Đông Lào như thế nào, tại sao hắn lại ngạc nhiên với lời nói của Việt Nam nhé.

Hồi nãy lỡ thoát quên lưu, giờ mình phải viết lại nè T___T, mệt mỏi nhưng

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:00, 19/05/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 12 - Lập 'khế ước'


Như đã hứa ở phần hội thoại (ai chưa biết thì các bạn vào phần hội thoại của trang cá nhân mình để hiểu rõ hơn nhé)

Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

-----------------------------------

"Ngươi muốn gì"_Đông Lào nhướn mày nhìn con người trước mặt

"Đơn giản là ta chỉ cần một người 'thế thân' mà thôi"_Việt Nam

"Thế thân?

Để làm gì"_Hắn thắc mắc

"Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn làm tròn vai diễn của mình, đừng tò mò, nếu ngươi không muốn chết"_Việt Nam đặc biệt nhấn mạnh câu cuối như một lời cảnh báo

'Để rồi xem ngươi có giết được ta'

"Được thôi, nhưng ta cũng phải có điều kiện gì chứ, nó có lợi gì cho ta"_Đông Lào

"Ngươi không muốn chết sớm trong hầm ngục này đúng không, ngươi có thể làm gì tùy thích miễn là trong phạm vi.

Tiền tài, quyền lợi, thú vui,... ngươi sẽ có thứ gì mình muốn"_Việt Nam

"Mấy cái đó thật tầm thường nhưng có lẽ ta cũng không có quyền từ chối đâu"_Đông Lào nhếch mép cười khinh

"Chỉ có một lựa chọn cho ngươi, ta không muốn chịu thiệt thêm đâu"_Việt Nam

"Ngươi đúng là một con người 'quỷ' tham lam"_Đông Lào

"Có lẽ vậy, không vòng vo nữa mau chóng lập 'khế ước' đúng không Đông Lào"_Việt Nam đắc ý nhìn sự bất ngờ của người trước mặt

"Trước khi làm vậy thì ta có một câu hỏi muốn ngươi trả lời"_Đông Lào

"Nói đi"_Ngài lạnh lùng trả lời

"Rốt cuộc ngươi là ai, tại sao ngươi lại biết về thân phận của ta, ngươi đang có âm mưu gì"_Hắn nói một tràng dài những điều ẩn khuất

"Rất tiếc ta sẽ không trả lời câu hỏi này để đảm bảo tỉ lệ thành công, nên nhớ ngươi bây giờ đã là con rối của ta, vậy thì nên làm tròn bổn phận mà im lặng"_Việt Nam

.

.

.

.

.

"Ta không muốn làm mất thêm thời gian nữa, bắt đầu làm đi"_Việt Nam đứng khoanh tay

"Ta cần ít máu của ngươi để kí kết"_Đông Lào lấy ra một cốc nước đen tuyền

"..."_Không nói gì, ngài lập tức dùng lực làm tay mình bị thương, vài giọt máu đỏ rơi xuống cốc hoà tan lại

Đông Lào cũng lấy máu của mình nhỏ vào, kì lạ nước lại chuyển sang tím

Ở thế giới chiến tranh này cũng xuất hiện những hiện tượng siêu nhiên sao?

Phù thủy có tồn tại ư, thật kì lạ và bí ẩn....

"Hỡi những sinh linh mang hiện thân của ác quỷ.

Dây xích trói buộc mang hiệp ước hai bên đến.

Đây là lời cáo tội của hai kẻ phàm trần.

Dưới sự chứng kiến của quỷ dữ kí hiệp ước

Nếu phạm phải sai lầm xin nhận tội nặng..."

Nói xong, Đông Lào đổ ra hai cốc nhỏ, cả hai lập tức uống....

Vị đắng chát thấm vào từng đầu lưỡi, cảm giác trong người như nóng hơn...

"Được rồi, nghi lễ kết thúc.

Giờ đây cả hai đang trong mối quan hệ ràng buộc nên không thể rút lại lời hứa được.

Năng lực của ta sẽ phục vụ dưới trướng ngươi nếu nó năm trong khả năng"_Đông Lào nhún vai, giọng có hơi phần miễn cưỡng

"Được"_Việt Nam lên tiếng trả lời

-----------------------------------------

"Sao rồi Việt Nam, nhóc có hài lòng với hắn không"_GE chào hỏi khi thấy Việt Nam bước ra cùng Đông Lào

"Xin phép ngài tôi đi về căn cứ"_Việt Nam lơ đi câu hỏi trước

"Vẫn lạnh lùng như vậy sao"_GE

"À đúng rồi nghe nói nhóc sẽ đại diện đi bàn chuyện với mấy tên tư bản"_GE

"Đúng vậy"_Việt Nam khinh thường nói

"Cuộc họp lần này không diễn ra tại Đức đâu mà là tại toà nhà chính ở Mỹ"_GE thích thú nhìn Việt Nam phản ứng với câu nói vừa rồi

"Tại sao"_Ngài tức giận nói

"Chắc là bọn hắn không muốn bị ám sát hay lười đến đây, nhóc biết tên đầu não của tư bản là kẻ mưu mẹo rồi mà"_GE

"Chậc, thật phiền phức"_Việt Nam

'Khoan đây có phải là cơ hội tốt để đi sang đó không.....

Vậy thì được rồi'

"Đó là tất cả"_Việt Nam

"Đúng rồi"_GE

"Tôi xin phép"_Việt Nam rời đi cùng Đông Lào

Bước lên xe, Đông Lào mới cất tiếng hỏi

"Vậy lúc về tới nơi ta cần làm gì"

"Ngươi chỉ cần biến thành hồn ma làm chỉ thị của ta đưa ra, đừng để ai biết được thân phận của ngươi"_Việt Nam

"Được"_Đông Lào

Chiếc xe lăn bánh đi tới khu căn cứ chính của Phát Xít, Việt Nam bước xuống đi vào theo sau là Đông Lào đang ở dạng hồn ma

"Thưa ngài Việt Nam, quốc trưởng Nazi cho gọi ngài đến phòng riêng"_Quân lính nghiêm nghị đưa tin

Việt Nam quay gót bước tới phòng Nazi..

"Đông Lào ngưoi đi xung quanh căn cứ đi để nhớ đường"_Việt Nam

Đông Lào bay đi chỗ khác, khuôn mặt tỏ vẻ thích thú, mong hắn không quậy phá lung tung đây....

'Cốc...cốc...'

"Vào đi"_Nazi

"Boss cho gọi tôi đến đây có chuyện gì không"_Việt Nam

"Chỉ là thông báo chút chuyện về cuộc họp 'đồng minh' sắp tới với phe tư bản"_Nazi vẫn ngồi viết vừa nói

"Có phải thay đổi địa điểm họp"_Việt Nam

"Sao ngươi biết vậy"_Nazi dừng bút lại nhìn con người trước mặt

"GE thông báo cho tôi biết"_Việt Nam

"Sao ngươi không có phản ứng gì hết vậy, không phải ngươi ghét mấy tên tư bản lắm sao"_JE từ đâu xuất hiện sau lưng Việt Nam nói

"Ngươi hết việc làm rồi sao JE"_Việt Nam sớm nhận ra hiện diện của JE nên ngài không bất ngờ mấy

"Hừm ta chỉ muốn xem ngươi sẽ phản ứng như thế nào khi nghe chuyện đấy nhưng đáng tiếc ngươi biết trước rồi"_JE tỏ vẻ chán nản nhưng nhìn biết là hắn đang giả vờ thôi

"Trước khi đi tới Mỹ thì ngươi có sắp xếp gì không Việt Nam"_Nazi lên tiếng ngăn lại cuộc đối thoại giữa hai người

"Chắc sẽ có, tôi còn đang nghi ngờ không biết mấy tên đó có âm mưu gì không"_Việt Nam

"Tên đó sẽ không để chịu yên cho ngươi đâu"_JE

"Vẫn nên đề phòng thì tốt hơn, ta sẽ cử vài tốp lính đi theo ngươi, hãy chuẩn bị giấy tờ cho cuộc họp sắp tới đi"_Nazi

"Vâng"_Việt Nam

"Tại sao ngài lại cho Việt Nam đi đàm phán vậy, chúng ta đang rảnh mà.

Không phải ngài biết chúng ta đang che giấu Việt Nam để làm con át chủ bài sao.

Liệu tiết lộ sớm có phải ý hay"_IE nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng sau khi Việt Nam đã khuất bóng

"Không ta đều có tính toán riêng hết, Việt Nam đàm phán chắc chắn sẽ thành công, ta biết hắn có một bộ óc thông minh và sắc bén"_Nazi

"Nhưng chắc chắn tên đó sẽ có ý định xấu với quân chúng ta đây"_IE

"Mọi người có lẽ quên Việt Nam là ai rồi nhỉ"_JE híp mắt để lộ lên một nụ cười man rợ

"Sao ta có thể quên được"_IE cũng bật cười

"Phó tổng chỉ huy hay 'con quỷ đội lớp người'_Nazi nhắm mắt suy ngẫm

"Không biết cuộc chơi này ai săn ai"_JE

"Kẻ nào!"_JE nói lớn lập tức quay qua cửa chính

"Sao vậy JE"_Nazi

"Tôi có cảm giác một linh hồn nào đó, mà thôi chắc là sự nhầm lẫn"_JE

---------------------------------------

'Phù, xém bị tên JE phát hiện, nếu lúc đó mình không kịp đi chỗ khác thì có lẽ hắn biết mình rồi, đúng là lời đồn chính xác.

JE có khả năng giao tiếp với âm dương...'

'Nhưng có lẽ ta nên cảnh giác hơn với tên Việt Nam này'_Đông Lào đứng nãy giờ ở ngoài đã nghe hết cuộc trò chuyện

'Hắn vừa biết thân phận cấm của ta, vừa để cho bộ ba Phát Xít tin tưởng đến vậy sao?'

'Phó tổng chỉ huy, quỷ đội lốp người?'

'Chuyện này càng thú vị rồi đây, ta đang rất thắc mắc về ngươi đấy Việt Nam à'_Đông Lào để lộ lên con ngươi đỏ như máu phát sáng lên không gian u tối này....

---------------------------------------

Việt Nam sắp đi gặp phe Tư Bản để đàm phán về đối tác liên minh.

Tên đó mà JE là ai, hắn có âm mưu gì với Phát Xít

Thân phận cấm của Đông Lào như thế nào

Hãy đón xem......

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 11:11, 27/05/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 13 - Cuộc đi săn bắt đầu


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

-----------------------------------

Tại phòng riêng của Việt Nam

"Ngươi sẽ đi cùng ta đến Mỹ để làm một số việc"_Việt Nam cầm bút làm việc, suy nghĩ đăm chiêu

"Hả?

Tại sao ta lại phải đi theo ngươi tới gặp mấy tên tư bản chết tiệt đó"_Đông Lào khá nóng tính trả lời

"Ngươi có vẻ ghét mấy tên đó, khá giống ta"_Việt Nam vẫn không ngừng làm việc

"Ta ghét nhất là gặp bản mặt của tên GE, sau đó tới mấy tên tư bản nhất là 'kẻ đó'_Đông Lào

"Ngươi gặp hắn rồi sao"_Việt Nam

"Là một tên lẳng lơ, gian xảo"_Vừa nói hắn vừa nhếch mép khinh bỉ

"Nhưng ngươi cũng không có quyền từ chối đâu"_Việt Nam

"Là do 'hiệp ước' chứ gì"_Đông Lào chán nản lơ lửng trên không trung

.

.

.

.

'Cốc cốc'

"Vào đi"_Việt Nam nói trong khi Đông Lào đứng nép sát tường

"Chào ngài Việt Nam"_???

"Italy?

Ngươi đến đây làm gì"_Việt Nam khá bất ngờ nhưng cũng định hình lại.

Hình như đây là lần đầu tiên Italy đến gặp riêng ta

"Tôi đến đưa tư liệu đến"_Italy

"Vậy sao"_Việt Nam

"Ngài có thể cho tôi xin một số loài độc được không"_Italy

"Để làm gì"_Việt Nam nhướn mày

"Tôi cần làm một số chuyện không thể nói được"_Italy khá bối rối trước ánh nhìn dò xét của người đối diện

"Được"_Ngài nhanh chóng đứng dậy bước tới tủ đựng đồ gần đó lấy ra 3 chai thuốc độc màu sắc kì lạ

"Ngươi muốn con mồi bị hành hạ đau đớn như tra tấn, thống khổ đau từ trong ra ngoài, hay chết ngay tức thời"_Việt Nam

"Ta chỉ cần phương án số một"_Italy khẽ đổ mồ hôi về con người bí ẩn này, những lọ độc dược này chỉ do tay ngài tạo ra sao, công dụng sao phong phú và đáng sợ vậy

"Dùng liều lượng càng lớn thì hiệu quả tăng thêm, có gì ngươi hạ độc cả cha hắn dùm ta thì càng tốt"_Việt Nam

'Hả?

Sao Việt Nam lại biết mình hạ độc tên Japan mà cha hắn, ý chỉ JE?'

"Ta chỉ đoán thôi nhưng có lẽ là sự thật"_Việt Nam

"À, vậy chào ngài"_Italy nhanh chóng bước ra khỏi căn phòng đáng sợ này

"Ngươi biết điều chế độc sao"_Đông Lào đứng nãy giờ cũng lên tiếng

"Ừ"_Ngài vẫn xem xét đống giấy tờ

"Thật nhàm chán"_Đông Lào

-----------------------------------

"Ngươi tới rồi sao, có đem lọ độc mới đến không"_???

"Có đây, ta lấy được từ Việt Nam đấy"_??1

"Một chút vở kịch nhỏ nhưng nhanh chóng bị phát hiện ra"_??2 vắt chéo chân ngồi nhìn

"Haha, nhưng cũng nhờ đó mà ta được trò chuyện với hắn, đúng như lời đồn thì thật bí ẩn và nguy hiểm"_??1

"Ta nghe nói hắn sẽ tới tư bản để đàm phán"_???

"Đúng vậy, không biết lúc đó có kịch hay để xem không ta, ta thừa biết nhóc đó ghét mấy tên tư bản đó"_??2

"Đó là lí do tại sao ngươi lại sắp xếp cho Việt Nam tới đó"_???

"Đúng rồi, ta muốn cho hắn ra ngoài chơi đó mà, có ý tốt hết"_??2

"Chứ không phải để ngươi muốn xem phản ứng của Việt Nam khi nghe tin đó"_??1

"Một phần thôi"_??2 nhếch mép cười

"Có lẽ ta nên thử một lần nói chuyện với hắn xem thử sao"_???

"Đó là một ý kiến hay"_??1

"Nhưng ta thật muốn thấy mặt của hắn đằng sau lớp vải"_??1

"Hình như ngươi đã từng thấy rồi đúng không"_???

"Chuyện đó thì lâu rồi, không biết bây giờ ra sao"_??2

"Hừm, vậy sao"_??1

"Nhưng ta vẫn thắc mắc các ngươi dùng lọ độc này để ám sát ai vậy"_??2

"Một vài con chuột trong nhà, ta thích xem thử công dụng của thuốc như sao"_??1

"Ồ ta cứ tưởng ngươi ghét máu"_???

"Vậy à, bệnh sạch sẽ của ngươi vẫn chưa hết sao"_??2

"Cứ cho là vậy nhưng ta còn có kế sách riêng của mình nữa"_??1 kẽ nhếch mép

-------------------------------------

"Thưa phó tổng chỉ huy, máy bay đã sẵn sàng, đồ dùng đã đầy đủ bây giờ xuất phát được chưa thưa ngài"_Lính

"Nazi có cử thêm một vài tốp lính đi theo ta?"_Việt Nam đứng nghiêm nghị nói

"Đúng vậy thưa ngài, họ sẽ đi máy bay khác"_Lính

"Điểm đến cụ thể"_Việt Nam

"Thủ đô của Mỹ, Washington D.C"_IE

"Kính chào ngài IE"_Lính

"Ta nghĩ chắc chắn tên đó sẽ giở mọi thủ đoạn để gây thiệt cho phe ta, ngươi nên cảnh giác cao đi"_IE

"Không cần nhắc, ta đã như vậy từ trước đến giờ rồi"_Việt Nam

"Với lại chuyến đi này có sự sắp xếp từ cấp trên đúng không"_Việt liếc mắt nhìn

"Ngươi đoán đúng rồi đấy"_IE nhún vai

"..."_Việt Nam

"Xin lỗi đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai ngày nhưng máy bay chuẩn bị cất cánh rồi"_Lính

"Chúc chuyến đi may mắn, ta không muốn vì ngươi chết mà đống công việc lại dồn cho ta đâu"_IE

Việt Nam khẽ gật đầu bước lên máy bay.

Khi đã cất cánh ngài vẫn đang ở trong trạng thái trầm tư.

"Thưa chỉ huy đằng trước cách vài chục mét có ba chiếc máy bay lạ bay về hướng chúng ta"_Phi công

Việt Nam không nói gì trực tiếp vào buồng lái, hiểu được chuyện phi công liền nhường chỗ cho ngài.

Đúng như suy nghĩ, đó là máy bay cường kích của địch.

Bọn chúng liền tấn công khai màn cho một cuộc chiến trên không gay cấn.

Mục tiêu là chỉ huy của phe kia, ba máy bay lần lượt tấn công ném bom vào mục tiêu.

Đối với ngài những thứ này chẳng là gì, khéo léo tránh những công kích từ địch.

Thuần phục dụ 'chim lớn' bắn lẫn nhau bằng những cú lượn vòng ngoạn ngục.

Mấy chốc cả ba máy bay cường kích đã bị bắn hạ...

'Đông Lào đi kiểm tra những tên lái máy bay, ta nghĩ đó là quân lính do phe tư bản phái tới để thăm dò'_Việt Nam nói chuyện với Đông Lào bằng thần giao cách cảm

'Phiền phức'_Nói xong hắn bay xuống chỗ máy bay bị bắn hạ

'Mấy trò thủ đoạn hèn hạ này chỉ là tép riêu, để ta xem các ngươi làm được gì'_Việt Nam nghĩ thầm

----------------------------------

"Thưa ngài, bên phe Phát Xít đã bắn hạ 3 máy bay của chúng ta chỉ trong vài phút"_Lính

"Ô, vậy sao có vẻ vị khách này thật đáng mong đợi"_??3

"Ta nghe nói đại diện bên phe Phát Xít lần này là phó tổng chỉ huy bí ẩn của phe đó"_??4

"Bí ẩn sao, thật đáng để tò mò"_??3

"Ta nghe nói là tên IE hay JE đi đàm phán mà ta, sao đổi người rồi mà còn là phó tổng chỉ huy, bên phe Phát Xít đang có âm mưu gì đây"_??5

"Cứ thả lỏng đi, chỉ là một cuộc 'gặp gỡ' hoà bình thôi"_??3

"Nếu bọn hắn có động thái gì thì có lẽ ta nên đáp trả lại"_??4

"Trước hết ta nghĩ nên thăm dò tên đó đã"_??5

"Ta cử người rồi, không biết phó tổng chỉ huy của phe Phát Xít lợi hại như thế nào"_??3

"Khi nào gặp mặt vậy"_??3

"Khoảng chiều tối, cuộc đàm phán sẽ diễn ra trong 3 ngày"_??5

"Này ngươi nên tiết chế lại đi, đừng có làm điều gì ngu ngốc, hậu quả khó lường đấy"_??4

"Rồi rồi, ta hứa sẽ 'chăm sóc tốt' vị khách quý này mà"_??3

"Để rồi xem...."_??5

--------------------------------------

Một cuộc giao lưu giữa Việt Nam và tư bản?

Nhưng trên đường đi lại gặp phục kích

Có tới tận 6 nhân vật bí ẩn xuất hiện..

Hãy đón xem

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 22:32, 3/06/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 14 - Gặp gỡ 'tên đó'


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

-----------------------------------

Cách cuộc tấn công vài tiếng cuối cùng máy bay đã đáp xuống tại Mỹ.....

"Thưa phó tổng chỉ huy, đã đến thủ đô của Mỹ, xin ngài xem xét đồ đạc của mình thật kĩ lưỡng.

Quân lính đã tập hợp đầy đủ không thiếu một ai, thưa ngài!"_Tên lính nghiêm nghị báo cáo

Việt Nam gấp sách lại, lấy hành trang đi xuống máy bay.

Ngài nhìn ra phía trước, quân đội của Tư Bản đang đi đến, nhưng không thấy tên chỉ huy nào thì phải...

"Kính chào ngài, cho hỏi ngài có phải là người đại diện bên Phát Xít đến đàm phán về cuộc họp lần này?"_Tên lính Tư Bản hỏi, dùng tiếng Anh để giao tiếp

Việt Nam gật đầu, không quên đưa thẻ đen ghi đầy đủ xác minh thân phận.

"Chúng tôi là người được chỉ huy ra lệnh hộ tống ngài vào trong, xin mời ngài đi theo lối này.

Các quân lính khác thì sẽ được sắp xếp phòng riêng"_Lính Tư Bản giải thích

Đưa hành lí cho cấp dưới, Việt Nam thận trọng đi theo tốp lính.

Những người đó dẫn ngài tới một khách sạn sang trọng tôn lên vẻ quý tộc, là đặc trưng nơi đây...

Đứng trước cửa phòng, ngài nhẹ nhàng vặn nắm cửa... là một căn phòng rộng lớn đầy đủ tiện nghi.

Chiếc giường lớn nằm ở góc phòng, xung quanh là kệ sách, tủ đựng đồ, cách bày trí xa hoa đẹp đẽ, điểm nhấn mạnh là những chiếc đèn chùm tinh xảo lấp lánh trên trần nhà.

Việt Nam nhìn quanh căn xem có thứ gì khả nghi hay xê dịch.

Bước ra ngoài ban công thoáng mát, những cơn gió nhẹ nhảy múa phấp phới cùng cánh rèm, nhìn từ bên ngoài có thể thấy được khung cảnh yên bình của thành phố, đường xá, con người tấp nập đi làm, những cỗ xe ngựa lăn bánh dài để lại tiếng 'lóc cóc' của móng ngựa.

Ai biết được bên ngoài vẻ giàu sang yên tĩnh thì mặt sau của nó lại là những khu ổ chuột nhớp nháp, những tên ăn xin lăn lốc, những kẻ trộm rình mò, những tên quý tộc tham ô lười biếng chỉ biết đăm chìm trong tiệc rượu cùng gái gú để lại bao đau khổ cho người dân.

Ngài sắp xếp đồ đạc của mình lại...

đặt tài liệu lên xem xét thì 'Cốc...cốc'

"Xin lỗi thưa ngài, nhưng cuộc họp xin được phép dời sang ngày mai, cho ngài thời gian để thư giãn sau chuyến bay dài này"_Người phục vụ thông báo

Việt Nam mở cửa, nhìn thấy ngài tên đó nói tiếp "Ngài ??3 có mời ngài đến dùng bữa tối tại nhà hàng gần đây, tiện để gặp mặt làm quen, ngài có muốn đi không?" .....Khẽ nhướn mày với tên đó, im lặng một hồi ngài cũng gật đầu đồng ý.

Thấy sự trả lời tên đó vội nói thời gian và địa điểm cụ thể...

Sau khi bóng tên kia đã khuất xa, tiếng nói cũng cất lên...

"Ngươi mà cũng đồng ý đi ăn cùng tên đầu sỏ Tư Bản kia, chuyện lạ nha"_Đông Lào lên tiếng cà khịa

"Không phải việc của ngươi, có kết quả cuộc thám thính chưa"_Việt Nam lạnh lùng đáp trả

"Đúng là máy bay đó thuộc bọn Tư Bản, nhưng xui thay bọn phi công đều tự tử bằng cách cắn thuốc độc trước khi máy bay rơi xuống rồi, theo ta nghĩ thì bọn chúng đang có ý đồ thám thính các ngươi đấy"_Đông Lào nhún vai báo cáo

"Hừ, ngươi ở lại đây để canh gác đi, có gì khác thường thì nói cho ta biết và giữ mồm miệng vào vì có con chuột đang nghe lén trong đây"_Việt Nam nói thầm chỉ để cho hai người nghe

"Con chuột?

Nghe lén?"_Đông Lào thắc mắc

Ngài chỉ khẽ cười lạnh, rồi bước đi tới điểm hẹn.

Xuống dưới sảnh thì đã có vệ sỉ của ??3 chờ sẵn, bọn họ là người chở Việt Nam đến điểm hẹn ăn tối.

Bước vào xe bắt đầu lăn bánh, ngài tranh thủ nhìn ngắm cảnh vật và chờ đợi điều gì sẽ chờ đến đây...

"Kính chào quý ngài"_Bước xuống xe, nhân viên nhà hàng liền đứng hai bên cuối chào Việt Nam, không quan tâm tới mấy người đó, ngài bước vào trong theo theo sự dẫn đường của chủ nhà hàng

"Ồ, ngài đã tới rồi sao"_??3 vui vẻ chào hỏi khi thấy người

Nhìn người đối diện, Việt Nam thầm đánh giá.

Hắn là tên chỉ huy tối cao của Tư Bản.

Một tên cợt nhã, phiền toái, mưu mẹo.

Sở hữu thân hình cao ráo, săn chắc với khuôn mặt đẹp đẽ, ngũ quan hoàn hảo, là điểm thu hút sự chú ý của mọi người đặc biệt là giới nữ nhân.

Tóc trắng đan xen với xanh được vuốt ngược ra đằng sau.

Thái độ của hắn trông có vẻ rất hòa đồng dễ gần nhưng ai biết được sâu thẳm trong đôi mắt xanh ngọc bích lại là những kế hoạch đen tối, chết chóc.

Hắn có nét rất giống với JE và GE cộng lại.

Ở ngoài trông có nét lẳng lơ hút gái vậy thôi nhưng gã lại không thích gần với giới phụ nữ, nói đúng hơn là kinh tởm....

"Chào ngài America, xin được giới thiệu tôi tên là Việt Nam, phó tổng chỉ huy đại diện bên Phát Xít qua đây để giao lưu hai bên"_Việt Nam nhận lời bắt tay của America, cả hai không quên dùng 'lực'...

"Rất vui được quen biết quý ngài Việt Nam đây, nào bây giờ hãy ngồi xuống và dùng bữa để nói chuyện thôi nào"_America nở một nụ cười đầy giả tạo

"Tôi thắc mắc quý ngài đây tại sao phải che mặt vậy, nó có vướng víu trong việc ăn này không"_Hắn nói lên thắc mắc của mình, tay chống cằm nhìn Việt Nam

"Không phải là việc của ngài quan tâm"_Việt Nam nhẹ nhàng đáp trả

"Sao mà lạnh lùng quá vậy, à đồ ăn lên rồi, không biết món ăn này có hợp khẩu vị với ngài không nhưng mời ngài dùng bữa"_America khẽ nhếch mép

Việt Nam đợi tên kia dùng bữa trước ngài mới cầm dao lên, thuần phục kết hợp với nĩa cắt miếng bít tết thành mảnh nhỏ đưa lên miệng...

Bỗng ngài khựng lại 'Thuốc mê'.... tên này định bỏ thuốc để bắt ta à....

Tranh thủ tên America đang nói chuyện với phục vụ, ngài liền bỏ thuốc giải do mình chế tạo vào thức ăn, rồi bắt đầu dùng bữa.

Sau 30 phút yên tĩnh chỉ có tiếng va chạm của dao và đĩa thì bữa ăn nặng nề cũng kết thúc...

'Hửm hắn không bị dính thuốc, lẽ nào đã nhận ra mà bỏ thuốc giải'_America thầm nghĩ nhìn Việt Nam vẫn tỉnh táo ngối ăn.

Nỗi thắc mắc của hắn liền được giải bày bởi nghe nói tên Việt Nam này rất giỏi trong việc chế thuốc, vậy chắc chắn hắn đã nhận ra đồ ăn có vấn đề mà bỏ thuốc giải a.

"Cảm ơn vì bữa ăn, tôi nghĩ đã đến lúc về rồi"_Việt Nam đứng dậy chào người đối diện

"Bữa ăn này thật vui vẻ nhưng vui hơn nếu đi đúng kế hoạch"_America nở một nụ cười

'Ý ngươi nói nếu ta ăn rồi bị dính thuốc mê sao'_Việt Nam nghĩ rồi cũng đáp

"Vậy sao, nhưng tôi lại không thích đi theo kế hoạch do người khác vạch sẵn"_Việt Nam đáp trả

"Hưm, vậy rất mong mai gặp lại quý ngài đây, và hi vọng khi nào sẽ dùng bữa cùng với ngài"_Hắn cuối chào Việt Nam rồi cả hai bước ra ngoài

'Việt Nam à, ta có nên kéo ngươi về phe ta không đây, nhưng thông báo với ngươi còn nhiều thử thách khác lắm, ngươi không thể yên thân về Phát Xít đâu'_Nụ cười kéo dài ra

--------------------------------------------------------

Con chuột mà ngài Việt Nam nói với Đông lào là gì?

Tại sao tên America lại bỏ thuốc mê vào đồ ăn Việt Nam

Câu cuối hắn nghĩ là có ý gì?

Các độc giải hãy suy đoán nhé

(Xin lỗi các bạn nhiều vì bây giờ mình mới viết truyện được, một phần do quên và cũng bận một số truyện, mong các bạn thông cảmT__T)

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 11:12, 12/06/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 15 - Bộ ba Tư Bản


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

Tác giả vừa nghe nhạc vừa viết truyện cho độc giả nek

-----------------------------------

"Thưa ngài America đã cho người theo dõi người đại diện bên Phát Xít rồi"_???

"Ừ, mau sắp xếp cho cuộc họp ngài mai đi, phải để cho nó thật hoàn hảo bởi vị khách quý này"_America

"Vâng, thưa ngài"_???

"Ngẫm nghĩ lại thì tên của hai người các ngươi khá giống nhau đấy"_America xoa cầm

"Giống?

Ý ngài là người hồi nãy"_??? hắn thắc mắc

"Ha, thôi không dài dòng nữa, chuẩn bị xe đi"_America

------------------------------------------------

Sáng hôm sau.....

Mặt trời đã lên tới đỉnh, một ngày lại bắt đầu.

Nhưng hôm nay lại có gì đó đặc biệt hơn, các quý tộc bàn tán nhiều hơn về việc phó tổng chỉ huy sẽ tới đây để đàm phán.

Mặc dù việc này là bí mật nhưng nó lại được ai đó truyền tai và bây giờ đã trở thành chủ đề được quan tâm nhiều nhất.

Bầu trời nặng trĩu báo hiệu một điều chằng lành, ánh sáng yếu ớt len lỏi những khe hở vào khu ổ chuột tàn tạ.

Những tên trộm ẩn nấp trong bóng tối sẵn sàng cho một cuộc đi săn tiếp theo, những đứa trẻ bị cộng đồng xa lánh chỉ biết nép một góc đường chờ ai đó nhân từ giúp đỡ bọn chúng.

Giới quý tộc tay cầm tiền chuẩn bị cho cuộc vui chơi xa đọa, mất nhân tính,....

Đông Lào lơ lửng trên cao thầm nhìn xung quanh, chứng kiến những chuyện đó hắn chỉ lạnh lùng lơ là, quay về khu khách sạn sang trọng, Việt Nam quần áo chỉnh tề đang sắp xếp tài liệu.

'Ở cạnh tên này không một tiếng động, thật nhàm chán, ta còn tưởng hắn bị câm chứ.

Mà hà cớ gì cứ che mặt suốt vậy, lẽ nào xấu quá che lại cho đỡ xấu hổ, hừm chắc vậy quá'_Suy nghĩ của ai đó, do không có gì làm nên hắn mới ra ngoài hóng mát.

"Đông Lào, chút nữa ngươi đi theo ta đến tòa nhà chính của Tư Bản, trong lúc đó ngươi lẻ vào khu căn cứ ở gần đó để thám thính tình hình"_Việt Nam bất ngờ lên tiếng khiến hắn giật mình

"Ừ".........'Hay trốn đi chơi luôn'

"Ngươi đừng hòng trốn trách nhiệm nếu ta phát hiện thì ngươi biết gì rồi đấy"_Như đọc được suy nghĩ của Đông Lào, Việt Nam lên tiếng cảnh cáo

'Tên này đọc được suy nghĩ hả'_Hắn lơ đãng thở dài

"Thưa ngài, xe đã đến rồi"_Tên lính bên ngoài báo cáo

Việt Nam mở cửa bước xuống đại sảnh, lính Phát Xít đã đứng ở dưới đó đợi chỉ huy của mình.

"Thưa phó tổng chỉ huy, ngài đi xe của mấy tên Tư Bản kia".

Ngài không nói gì chỉ gật đầu.

"Vậy chúng tôi sẽ đi xe theo sát ngài, nếu có chuyện gì xảy ra chúng tôi luôn trong tư thế chiến đấu".

Việt Nam bước tới xe, tài xế đã mở cửa chờ ngài, đóng cửa lại, xe lăn bánh, theo sau là các tốp xe của lính Phát Xít.

Đoàn xe đi qua khu thị trấn, mọi người xì xầm khi thấy quân Phát Xít đi ngang qua.

Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà tráng lệ, các quân lính nghiêm chỉnh đứng thành hàng, cúi chào người vừa bước ra khỏi xe.

Nói vài lời với quân mình, Việt Nam bước vào trong...

"Bonjour monsieur" - "Chào buổi sáng quý ngài"_Đã có người chờ sẵn vị khách quý đây

"Veuillez me présenter, je m'appelle France.

Heureux de vous rencontrer, monsieur."

- "Xin tự giới thiệu tôi tên là France.

Rất vui được gặp quý ngài đây"

"Je m'appelle Vietnam, ravi de vous rencontrer" - "Tôi tên là Việt Nam, rất vui được gặp ngài"

"Ồ, quý ngài Việt Nam đây cũng biết tiếng Pháp sao"_France đưa tay ra có ý định bắt tay làm quen

"Một chút"_Việt Nam đáp lại lời bắt tay

"Còn một tiếng nữa tới cuộc họp, cho hỏi quý ngài Việt Nam đây đã dùng bữa sáng chưa?

Nếu được thì ngài có thể uống trà ăn bánh cùng chúng tôi"_France

"Được"_Việt Nam nhận lời mời vì muốn tiếp cận thêm những người đại diên bên Tư Bản

"Xin mời đi lối này theo tôi"_France khẽ mỉm cười bước đi

France dẫn lối ngài tới một khuôn viên sau tòa nhà, là một khuôn viên vườn hoa đẹp đẽ, những đóa hoa bung nở rực rỡ, nhảy múa cùng những cánh bướm trong gió.

Xa kia là hai người đang ngồi thưởng thức cảnh vật, phong thái toát lên đậm chất quý tộc.

"Ồ tới rồi sao"_America thấy người quen liền lên tiếng

"Mời ngồi"_France đẩy ghế cho Việt Nam

"Xin chào Việt Nam, tôi là United Kingdom (UK)"_Quý ông ngồi bên cạnh America lên tiếng chào hỏi

"Chào ngài"_Việt Nam lịch thiệp đáp lại

"Ngài dùng trà chứ"_UK

Khẽ gật đầu, Việt Nam cầm tách trà lên, từ từ nhấp vị chát dịu của trà đen Darjeeling.

"Vậy thì ngài Việt Nam đây là phó tổng chỉ huy của Phát Xít, chức vụ thật cao cả, vậy ngài đã nhận chức này bao lâu rồi"_UK lên tiếng dò hỏi, đôi mắt sắc bén ẩn sau chiếc kính cận

"Chắc lâu rồi, tôi cũng không nhớ lúc nào"_Việt Nam

"Trông ngài vẫn còn trẻ, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tại sao từ trước giờ ngài luôn giấu thân phận, tôi chỉ biết bộ ba tam giác vàng của Phát Xít nhưng lại không nghe gì tới ngài Việt Nam"_France thắc mắc

"Câu hỏi này chắc không thể trả lời được"_Việt Nam, không gian bỗng chốc im lặng lại

"Tôi nghe nói người đại diện đến đây là IE hay JE, sao lại chuyển sang ngài rồi"_America lên tiếng phá tan bầu không khí này

"Do một vài sự sắp xếp mới từ cấp trên thôi".....'Về ta sẽ tính sổ với tên GE'

"Ngài có hài lòng với khu khách sạn chúng tôi sắp xếp không"_Tên America này là họ hàng xa của JE hay sao mà nụ cười giả tạo giống y như đúc hắn vậy

"Chắc được"_Việt Nam

"Đúng rồi, tối ngày mai tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc ăn mừng, ngài có muốn tham gia không"_UK

"Kh...."

- 'Mau đồng ý đi, sẽ có bất ngờ ở đó, nó sẽ giúp ngươi giải mã nỗi thắc mắc'_Việt Nam định từ chối nhưng giọng nói bí ẩn đó lại cất lên chặn ngay ý định của ngài.

Khuôn mặt trầm xuống, ngài nhanh chóng nhận lời mời

"Thật tuyệt quá, vậy 7 giờ tối ngài mai tôi sẽ kêu người tới chở ngài đi"_America

"Hình như phe Cộng Sản có một vài người cũng đến"_France

"Ta có gửi thiệp mời cho họ, họ đồng ý rồi"_UK

"Vậy cả ba phe sẽ cùng có một buổi gặp mặt sao, thật đáng mong chờ"_America

"Thưa ngài, sắp đến giờ cuộc họp rồi, mong các ngài chuẩn bị"_???

"Đúng rồi, Việt Nam xin giới thiệu đây là Việt Hòa, cấp dưới của ta.

Thấy hai người khá giống tên nhau nên ta tự hỏi các ngươi có quen nhau không"_America

"Tôi nghĩ là không"_Việt Nam không để tâm tới hắn

'Việt Nam?

Tên này sao nghe quen thế, hình nhu ta từng gặp hắn ở đâu rồi'_Việt Hòa suy ngẫm, nhìn Việt Nam

"Việt Hòa à, ta nghe nói anh trai thân yêu của ngươi cũng tham gia bữa tiệc, chắc ngươi đang cảm thấy vui lắm đúng không"_America thích thú nhìn biểu cảm run run của Việt Hòa.

Hắn thích nhất là xem sự đau khổ, thù hận của người khác đó a

"Vâng, thưa ngài"_Việt Hòa nhẫn nhịn, vì hắn là cấp trên không được động thủ.

"Vậy ta đi thôi"_UK

------------------------------------------------

'Đông Lào tình hình bên đó như thế nào rồi'_Việt Nam giùm thần giao cách cảm nói chuyện với hắn

'Ta đang đi thăm dò khu căn cứ đây, đang tìm tài liệu quan trọng, lính canh ở đây thật dày đặc'_Đông Lào trả lời

'Ngươi biết gì về người tên Việt Hòa không'_Việt Nam cảm thấy thứ gì đó kì lạ khi thấy Việt Hòa

'Hắn là một kẻ phản bội gia đình của mình để đi theo Tư Bản vì lời dụ dỗ ngọt ngào của America'

'Còn anh trai của hắn là ai'_Việt Nam

'Là ......., hai người đó như chó với mèo vậy, một người theo Tư Bản một người theo Công Sản, tình anh em tương tàn ghê'

'Ngươi có vẻ hiểu biết nhiều về mấy người đó'_Việt Nam

'Chắc vậy'

Việt Nam sau khi nói chuyện với Đông Lào xong cũng đã đi đến phòng họp, ngồi vào chiếc ghế bên trái, ngài bắt đầu cuộc đàm phán về kế hoạch đồng minh này.

.

.

.

-------------------------------------------------

Đông Lào nhận kế hoạch đi thám thính khu căn cứ

Việt Nam cuối cùng đã gặp bộ ba quyền lực nhất phe Tư Bản

Giọng nói bí ẩn trong đầu Việt Nam là sao?

Suy nghĩ của Việt Hòa là như thế nào?

Trong chap này nhiều tình tiết đã xuất hiện là mạch chính giúp khám phá ngài Việt Nam, các độc giả hãy chú ý và ghép các giả định lại với nhau, sẽ có bất ngờ đây(~ ̄▽ ̄)~

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 10:18, 16/06/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 16 - Căn phòng kì lạ


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

Nghe hết bài này xong cũng viết xong truyện, ôi pay chất xám

Chú thích: "....."_Lời nói

' .....'_Suy nghĩ của nhân vật

----------------------------------------

Ba tiếng trôi qua dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc.

Mọi người trong phòng liền nhanh chóng thu xếp đi ra khỏi căn phòng ngập tràn mùi thuốc súng cùng với sát khí lạnh lùng của những người nào đó.

Việt Nam đứng dậy sắp xếp tài liệu thầm nghĩ:

'Ta sẽ ở lại Mỹ trong vòng 2 ngày nữa để chờ sự chấp thuận của đôi bên, trong thời gian đó nên cho Đông Lào đột nhập thêm vào căn cứ của Tư Bản để lấy tài liệu, không biết tên đó có làm được việc không đây'_Thầm thở dài, ngài xoa hai thái dương để điều chỉnh thái độ

"Trông ngài Việt Nam đây có vẻ mệt mỏi, có chỗ nào không hài lòng quý ngài sao"_France sắc bén nhận ra sự thất thường của bên kia

"Không có gì, chỉ là chút chuyện cần giải quyết"_Việt Nam lấy lại tông giọng trầm lạnh đáp lại

"Ngài có muốn uống trà cùng tôi để thư giãn không"_UK dáng điệu của quý ông lịch lãm

"Không cảm ơn ngài"_Ngài lập tức từ chối

"Tiếc thật, tôi có nhiều chuyện cần bàn với ngài lắm"_UK mỉm cười

"Ngài Việt Nam đã đồng ý tham dự buổi tiệc tối nay rồi"_America cuối cùng cũng lên tiếng

"Ừm"_Việt Nam

Lúc này tên lính bước vào, trao đổi thầm với America, hắn trông có vẻ thích thú pha lẫn nét bất ngờ, hửm có điều gì à...

"Như đã nói thì tôi sẽ đưa xe tới chở ngài, bữa tiệc sẽ diễn ra lúc 7 giờ tối nay, mong ngài sẽ đến sớm"_America nói thêm

Không nói gì, Việt Nam đứng dậy cúi chào ba người, rồi rời đi.

Lúc đi ngang qua Việt Hòa liền bị hắn gọi lại: "Việt Nam, tôi và ngài đã từng gặp nhau chưa?"

"Chưa nhưng tôi cũng nghĩ trông ngài khá quen"_Việt Nam

"Ngài có anh em ruột nào không"_Việt Hòa dò hỏi

Nói tới đây, trông ngài có vẻ trầm xuống, luồng khí lạnh cứ tỏa ra xung quanh 'Anh em? ta còn không biết mình có không?'

Thấy Việt Nam im lặng, Việt Hòa cũng mang cho mình suy nghĩ riêng 'Mày thật ngu ngốc, chính mắt mày đã chứng kiến mà, đừng nghĩ linh tinh nữa, nhưng.....lỡ như?'

Hai con người đứng thất thần, đắm chìm trong suy nghĩ riêng tư, không ai nói gì nhưng có thể hiểu đối phương đang đắn đo điều gì đó.

Một sự thật đáng chết chóc không nói nên lời, sợi dây kết nối mỏng manh nhuốm màu đỏ rực, nhưng rồi nó cũng đứt đi.....Chuyện gì đang xảy ra?

------------------------------------------------------

Phía bên này, Đông Lào đang chật vật bám trên tường cao để trốn sự truy đuổi của tốp lính bên dưới.

Chuyện là..... quay lại vài phút trước.

Hắn đang ở dạng linh hồn lơ lửng khám phá trong căn cứ của Tư Bản.

Nhìn những tên lính bên dưới không biết sự hiện diện của mình, hắn thích thú cười đùa, tung tăng quậy phá khắp nơi.

'Hừm, chuyện này thật dễ dàng, mấy tên ngốc đó không biết đang có người lẻn vào phá khắp nơi, coi biểu cảm mấy tên đó kìa, thật vui a'....

Nhưng rồi đã có một sự cố xảy ra, trong lúc tiếp tục nhiệm vụ thám thính (quậy phá) thì hắn nhận ra có một căn phòng được bảo vệ nghiêm ngặt ở dưới tầng hầm sâu.

Những tên lính cao to lực lưỡng thay phiên nhau canh gác, khuôn mặt nghiêm nghị cảnh giác.

Chính vì thế càng làm kích thích sự tò mò của thanh niên Đông lào.

Không nói nhiều hắn nhân lúc tên kia vào kiểm tra liền lẻn bám theo.

Bay dọc theo hắn là một bậc thang dẫn lối đi xuống dưới kia, nhìn xung quanh thầm đánh gia đường đi này rất kiên cố và chắc chắn, bẫy ở xung quanh khắp nơi, nếu không cẩn thận thì toi đời như chơi.

Tên đó khi đi xuống không nhận thấy bất thường liền quay người bỏ đi.

Đông Lào vẫn đi xuống dưới, cuối bậc thang là một cánh cửa lớn đợc chạm khắc tinh xảo, đính đá quý.

'Đem mấy thứ đá này về bán là được khối tiền, đi tới đây không thể về tay không được'_Nói là làm, hắn liền gỡ luôn mấy viên hồng ngọc, kim cương xung quanh, nhưng kì lạ là khi lấy viên thứ 10 ra thì cánh cửa lập tức mở ra.

Đập vào mắt hắn là cả một căn phòng rất kì lạ, những bình thủy tinh chứa đầy thứ dung dịch đủ màu, sợi dây chằng chịt nối tới một màn hình lớn, kệ sách đựng đầy những cuốn sách về chế tạo vũ khí, thí nghiệm thuốc, này...... làm người chết sống lại là sao?????

Hắn hoang mang nhưng bỗng cảm thấy cơ thể mình nóng lên như lửa đốt.....

Bùm!!!!

'Oắt tờ heo, cái quái gì?????'_Hắn không còn là dạng linh hồn nữa mà biến lại thành cơ thể người, tại sao chứ?

Cơ thể cứ thế rơi xuống nền đất lạnh lẽo....

Tiếng chuông báo động vang vọng hết căn phòng kì lạ, 'Chết tiệt ăn *** rồi, lỡ dẫm phải bẫy rồi'_Thầm chửi rủa bản thân Đông Lào nhanh chóng tìm chỗ trốn trước đã.

Đó là phần tóm tắt của sự việc trên.

Hắn dùng hết sức lực bám vào trên tường cao, những tên lính nhanh chóng đi vào trong để kiểm tra, đã có vài tên phát hiện ra sự đột nhập vào căn phòng bởi những cuốn sách đã bị rơi ra khỏi kệ, không những vậy cánh cửa cũng bị lấy đi không ít đá quý.

Hắn thầm hối hận vì hành động dại dột của bản thân, nhìn những tốp lính bên dưới tản ra xung quanh tìm người, thầm nguyện không bị phát hiện.

.

.

.

.

.

Nhưng chúa đã không đáp lại sự cầu mong còn phạt Đông Lào vì hắn vừa mới nói tục, khiến hắn lỡ đánh rơi một viên đá quý từ trên cao xuống.

Nhìn thấy vật thể rơi trên cao, những tên lính to cao đều ngước đầu lên trần nhà............................

"Ờ, hello?

Hao a du tu day?"_Nở một nụ cười gượng gạo, hắn nhanh chóng nhảy xuống chạy hết tốc lực, tên lính cũng hoàng hồn lại đuổi theo hắn.

(Nói đâu có sai 'Tham thì thâm', luật nhân quả không chừa một ai, tiêu biểu như anh Đông Lào đây_Tác giả Cathu)

"MAU BẮT HẮN LẠI!!"_Những tên lính đuổi sát nút Đông Lào, không những vậy đằng trước đường đi cũng có quân lính cản lại.

Xem hắn như vậy thôi nhưng cũng là một con người rất mạnh, thân thủ tốt cũng như độ máu lạnh cũng gần bằng ngài Việt Nam (Khác biệt nhất vẫn là cái tính_Tác giả Cathu).

Nhanh như cắt, hắn dùng tay không quật ngã những tên ngáng đường phía trước, cướp lấy khẩu súng để phòng thân, đằng sau và trước xả đạn liên tục, hắn nhanh nhẹn tránh né, luồn lách, dùng chính khẩu súng kia hạ gục từng tên một.

Mưa đạn vẫn xối xả, máu cứ chảy thành dòng đỏ rực nhuốm đầy nền đất.

Dù có hạ được tên này, thì tên khác lại đến, gì mà đông vãi beep***.

Đông Lào cũng nhanh chóng thấm đẫm mồ hôi hòa với vết máu dính đầy trên người của những tên lính xấu số.

Cuối cùng hắn cũng thấy lối ra, nhưng cửa đã đóng chặt, tăng tốc, hắn lấy hết sức nhảy về đạp cánh cửa.

'Rầm!!!'

Cánh cửa đổ vở đè lên những tên phía ngoài, Đông Lào chạy như bay nhưng tử thần vẫn không tha cho hắn, 'Đoàng'_Chết tiệt, lúc hắn còn mừng rỡ vì thoát ra khỏi căn hầm đó, vì một giây lơ là mà một viên đạn đã ghim thẳng vào chân hắn, mặc dù đau đớn nhưng hắn vẫn còn sức chạy ra khỏi nơi đây.

Vết thương cứ rỉ máu nhỏ xuống mặt đất, quân tiếp viện đã tới càng khiến phi vụ bỏ trốn càng khó khăn.

Đường trước và sau đã đông kín người, Đông Lào không thể liều mạng xông vào hàng ngũ dày đặc, tưởng chừng gần như bị bắt, hắn đánh liều bắn mấy phát vào cửa kính bên cạnh, dùng lực người tông vào.

Kính vỡ toang, Đông Lào rơi tự do từ trên cao xuống....

-------------------------------------------

Ý nghĩa của câu nói của Việt Hòa

Có sự trăn trở giữa Việt Nam và Việt Hòa????

Căn phòng bí mật mà Đông Lào khám phá có ý nghĩa gì...

Liệu Đông Lào có sống sót sau cú nhảy trên cao???

Hôm nay nhiều drama quá, các bác có hài lòng không❤

Nói thật thì đây là lần đầu mình viết cảnh đánh nhau có gì sai xót thì các bác cứ nói nhé

Thấy chương này hài hài mà cũng chút hồi hộp🤣🤣🤣

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 11:15, 20/06/2023

------------End-----------
 
Ss1 (Countryhumans - Vietnam) Thế Giới Là Một Vở Kịch
Chương 17 - Bữa tiệc gặp mặt


Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử

Không có ý xúc phạm quốc gia nào

Chú thích: "....."_Lời nói

' .....'_Suy nghĩ của nhân vật

---------------------------------------

Cánh cửa đổ vở đè lên những tên phía ngoài, Đông Lào chạy như bay nhưng tử thần vẫn không tha cho hắn, 'Đoàng'_Chết tiệt, lúc hắn còn mừng rỡ vì thoát ra khỏi căn hầm đó, vì một giây lơ là mà một viên đạn đã ghim thẳng vào chân hắn, mặc dù đau đớn nhưng hắn vẫn còn sức chạy ra khỏi nơi đây.

Vết thương cứ rỉ máu nhỏ xuống mặt đất, quân tiếp viện đã tới càng khiến phi vụ bỏ trốn càng khó khăn.

Đường trước và sau đã đông kín người, Đông Lào không thể liều mạng xông vào hàng ngũ dày đặc, tưởng chừng gần như bị bắt, hắn đánh liều bắn mấy phát vào cửa kính bên cạnh, dùng lực người tông vào.

Kính vỡ toang, Đông Lào rơi tự do từ trên cao xuống....

--------------------------------------------------------

Việt Nam đang ngồi trong xe suy nghĩ, bỗng linh tính mách bảo có một chuyện không lành vừa xảy ra.

Như thấy điều gì bất thường ngài chỉ biết ngồi xem hành động tiếp theo của bọn chúng.

Bởi tối nay sẽ diễn ra đại tiệc do UK làm chủ, nghe nói còn có các quan khách ở bên Cộng Sản sẽ tới tham gia, một cuộc gặp mặt à, không biết chuyện gì xảy ra đây.

Tới khách sạn, ngài trầm ngâm khi thấy Đông Lào vẫn chưa về, đừng nói hắn đi chơi thêm đấy, tên đó có tính phá phách nên không biết hắn có để sơ hở nào không đây.

Bọn Tư Bản là những con cáo già sắc bén nên dù hắn có ở dạng linh hồn hay không nữa thì chắc bọn chúng sẽ nhận ra điểm thất thường.

Việt Nam liền dùng 'thần dao cách cảm' liên lạc với Đông Lào, nhưng kì lạ không nhận được sự phản hồi nào bên phía kia.

Khẽ nhíu mày, ngài gọi lại lần nữa nhưng kết quả vẫn bặt vô âm tính.....

Hắn gặp chuyện không may?

Nhưng chắc một điều Đông Lào vẫn chưa chết bởi vì giữa hắn và Việt Nam có sự liên kết chắc chắn với nhau nên khi lính hồn bị tổn thương ắt hẳn Việt Nam vẫn sẽ cảm nhận được.

Nhìn đồng hồ điểm gần 7 giờ tối, nãy giờ suy nghĩ không để ý tới thời gian, tạm gác chuyện đó lại, ngài nhanh chóng thay đồ và đi tới điểm hẹn.

Vừa đặt chân xuống đã thu hút không ít ánh nhìn từ các nhà quý tộc khác.

Việt Nam nhẹ nhàng bước vào sảnh đại tiệc

Khoác lên mình bộ âu phục mang phong cách Châu Âu, với tông màu chủ đạo là đen kết hợp với trắng tôn lên vẻ quyền quý.

Khuôn mặt bị che lấp hơn một nửa bởi chiếc mặt nạ cùng gam màu mang lại nét ma mị đáng sợ đến kì lạ.

Nhìn quanh thấy France đang vẫy tay, Việt Nam nhanh chóng bước tới chỗ đó.

Không gian căn phòng thật rộng lớn và xa hoa, những chiếc đèn chùm lấp lánh trên trần nhà, từng dãi bàn ăn nghi ngút khói cùng với sự vội vã của người hầu chuẩn bị.

France đưa cho Việt Nam một ly rượu rồi hai người nói chuyện với nhau.

Cũng có vài tên quý tộc khác bắt chuyện với ngài, câu chuyện nhàm chán kết thúc khi tiếng của UK vang lên...

"Good evening, ladies and gentlemen" - "Chào buổi tối, quý ông và quý bà"

"Tôi rất vui vì mọi người đã dành thời gian để đến đại tiệc này, mong ông bà có những trải nghiệm tốt nhất, bây giờ thì chúng ta cùng nâng ly nào"_Khi thực hiện vài nghi lễ để bắt đầu bữa tiệc thì UK giới thiệu thêm về những vị khách đặc biệt

"Trong bữa tiệc này có sự góp mặt của những thành viên chủ chốt bên Phát Xít và Cộng Sản, mong cả ba bên vui vẻ làm quen với nhau"_Khẽ mỉm cười UK nói vài lời rồi cũng đi xuống dưới

Việt Nam im lặng đứng một góc ít người, ngài không thích ở chỗ đông người chút nào.

Nhất là ở các buổi tiệc của quý tộc, toàn là những lời giả dối, nịnh nọt.

Cầm ly rượu từ từ thưởng thức, America đi tới: "Ngài Việt Nam, phiền ngài đi theo tôi để gặp mặt các quan khách bên Cộng Sản được không"....

Khẽ gật đầu ngài đi theo sau gót chân của America.

"Bữa tiệc này thật đông người, nhưng chúng ta đừng quên cảnh giác"_???

"Cũng chẳng biết ý đồ của bên Tư Bản, bọn chúng chính xác là một con cáo già, anh có thấy sự thất thường nào không"_??1

"Vẫn chưa thấy động tĩnh gì"_???

"Sao hai người có vẻ lo sợ thế, ta cứ từ từ thưởng thức thôi, dù sao thì trong bữa tiệc này còn có cả Phát Xít nữa mà"_??2 khẽ vẩy quạt

"Không biết là ai nữa"_??1

"Xíu nữa chằng gì cũng gặp nhưng mà anh đã thấy em trai thân yêu của mình chưa Mặt Trận"_??2 nở một nụ cười giả tạo

"Câm miệng đi China, tôi không có bất cứ người em nào trừ 'người đó'_Mặt Trận khẽ buồn bực

"Thôi nào hai người, đừng đấu đá nhau nữa"_Cuba mệt mỏi khi thấy hai người này y như mèo với chuột, thật là.....

"A tới rồi kìa"_Giọng China vang lên thu hút sự chú ý của hai người kia

"Kính chào các quý ngài, xin phép được giới thiệu đây là phó tổng chỉ huy của Phát Xít - Việt Nam"_UK

'Việt Nam mình chưa nghe cái tên này bao giờ'_Cuba thắc mắc

"Còn đây là những người bên Cộng Sản gồm China, Mặt Trận và Cuba"_UK

Cả hai bên cùng bắt tay làm quen nhưng kì lạ Mặt Trận cảm thấy một linh cảm quen thuộc đối với người tên Việt Nam này.

"Hình như kí hiệu lá cờ của hai người khá giống nhau nhỉ"_China chỉ kí hiệu ở ghim cài áo của Việt Nam so với Mặt Trận...

Nhưng bởi Việt Nam đã che mặt nên Mặt Trận cũng chỉ ở ngoài suy nghĩ lung tung.

America cho gọi Việt Hòa đến nói chuyện với anh mình.

Hai anh em đứng một bên nhìn nhau sắc lạnh.

'Tên America này muốn chết sớm rồi sao, mà thế cũng tốt'_Cuba thầm nghĩ trong lòng

"Lâu rồi không gặp"_Việt Hòa lạnh lùng nói

"Ừ"_Mặt Trận đáp lại

.

.

.

.

"Anh có thấy người tên Việt Nam đó có gì lạ không"_Sau một hồi đắn đo Việt Hòa quyết định lên tiếng

"Ngươi cũng cảm thấy vậy sao"_Mặt Trận ngạc nhiên

"Tôi cảm giác hắn giống 'người đó'..."_Việt Hòa ấp úng

"Nhưng em ấy chết rồi, chết trước mặt chúng ta, sao có thể"_Mặt Trận u tối

"Ngày hôm sau ta đâu có tìm thấy xác"_Việt Hòa hy vọng

"Chuyện đó xảy ra lâu rồi, ngươi nên quên nó đi, đừng có nhắc lại với tôi"_Mặt Trận nhanh chóng kết thúc câu chuyện không chân thật này.

Anh cũng chỉ còn có cách buông bỏ chứ không thể nào có phép màu xảy ra được

Cuộc trò chuyện hai người nhanh chóng bị lọt vào tai của một người âm thầm quan sát nãy giờ.

Hắn nở một nụ cười dài rồi nốc ly rượu của mình.

Bên này thì Việt Nam đang bị làm phiền bởi tên China cứ nhìn người từ nãy giờ.

"Quý ngài đây có chuyện gì muốn nói với tôi sao"_VIệt Nam lên tiếng....

"Cũng có, nhìn ngài khá giống một người tôi quen biết, kể cả ngài đang che mặt thì tôi vẫn nhận ra"_Hắn gấp quạt lại

"Xin lỗi tôi nghĩ chắc ngài nhầm, chúng ta chưa gặp nhau bao giờ sao có thể quen biết được"

"Linh cảm tôi luôn mách bảo đúng, nh-....."

- "China anh mau lại đây, Mặt Trận gọi kìa"_Cuba nói lớn cắt ngang lời nói của hắn.

China đứng vài giây nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh cúi chào.

Việt Nam sao khi nói chuyện với China xong càng chắc chắn có chuyện kì quái ở đây.

Nãy giờ khi gặp Mặt Trận ngài thấy cảm giác này giống khi gặp Việt Hòa.

Cộng thêm ánh nhìn kì quái từ Mặt Trận và China thì người càng muốn thúc đẩy 'kế hoạch' lần này.

'Mọi chuyện thật rối răm'

"A, xin lỗi bọn tôi tới trễ"_???

Cánh cửa bậc mở mạnh bạo, hình như người vừa rồi vừa đá cửa xông vào thì phải.

Lần lượt 4 người bước vào, mọi người xung quanh không nói gì về hành động vừa rồi mà chỉ lo cúi chào và hỏi thăm rối rít.

"Này, sao lúc nào anh cũng phải đá cửa để đi vào vậy, anh không thấy tội mấy cánh cửa à"_??1

"Vậy mới ngầu chứ, vui mà em đừng có quá nghiêm khắc vậy không"_??? than thở

"Thôi hai anh đừng cãi nhau nữa, người khác nhìn kìa"_??2

"Này tại sao tôi phải đi theo các cậu tới buổi tiệc vậy"_Người nãy giờ không nằm trong câu chuyện của ba anh em lên tiếng.

Hắn là kẻ duy nhất mang mặt nạ so với ba người trên

"Đi tiệc vui mà anh, đừng quên hồi nãy anh hứa gì với tụi em"_??2

"...."

- 'Này là mấy người bắt cóc tôi đi mà'_Nỗi lòng của thanh niên trên

Việt Nam lập tức cầm tay người mang mặt nạ kéo ra ngoài trong sự chứng kiến của mọi người xung quanh.

Ai cũng bất ngờ với hành động của ngài, khi hoàn hồn xong thì đã không thấy hai người kia đâu.

Kéo hắn ra ngoài vườn, Việt Nam im lặng nhìn con người trước mặt.

Khẽ nuốt nước bọt hắn cười hề.

"Đông Lào sao ngươi ở đây"_Việt Nam

-----------------------------------------------------

Xuất hiện thêm thành viên bên Cộng Sản

Cuộc trò chuyện kì lạ giữa Việt Hòa và Mặt Trận

China có cảm giác đã gặp Việt Nam rồi?

Ba anh em trên kia là ai?

Tại sao Đông Lào sao lại xuất hiện ở đây???

Hãy đón xem!!!

Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^

(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)

Ngày viết: 9:05, 25/06/2023

------------End-----------
 
Back
Top Bottom