Khác [SP] BIỆT THỰ SỐ 13

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
217195994-256-k40068.jpg

[Sp] Biệt Thự Số 13
Tác giả: An_Dai_Nhan
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

viết lại



spanking​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [HoàngHuy] Khi Hệ Thống Biết Anh Yêu Em
  • [ĐAM MỸ] HIỆP ƯỚC MINH HÔN, HIỂU BIẾT MỘT CHÚT?
  • Ai có biết tình ái là gì? ( huấn văn + hoàn )
  • [ĐM/EDIT] Ai Có Chồng Chết Hoài Đều Hiểu (Thường...
  • Biệt Đội Anh Lĩnh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TIẾNG VỌNG CỦA CÂY DƯƠNG CẦM - Das Echo des...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Sp] Biệt Thự Số 13
    Chương 1: Trại Cải Tạo


    Trại cả tạo spanking của Lâm gia là trại cả tạo chuyên dùng để giáo huấn các phạm nhân xuất thân từ các gia tộc lớn.

    Trong đó, đa số là các trưởng nữ không ngoan.

    Chính vì để giáo huấn, nên trại cải tạo có không ít những quy định khắc khe và có phần biến thái.

    Nhằm mục đích răn đe tuyệt đối những thành phần bất tuân.

    Điển hình là quy định thức dậy vào đúng 5 giờ sáng.

    Trễ một phút lập tức cởi quần, trước mặt rất nhiều giám quan và tội nhân khác hưởng 20 thước bản to.

    Lâm An ngày hôm đó ngủ đến tận 7 giờ sáng.

    Do buổi tối hôm qua cô bị phạt đến mức không thể ngủ được.

    Không còn ở nhà, không giường êm chăn ấm, chỉ có cái giường gỗ sần sùi hành hạ cặp mông sưng đen.

    Hại cô cả đêm không ngủ được.

    Lâm An vừa mắt nhắm mắt mở tỉnh giấc, liền thấy hình ảnh giám quan Lâm Thiên cười biến thái.

    "Có phải đã ngủ rất ngon không?"

    Lâm An mơ hồ gật đầu.

    Lâm Thiên vẫn nụ cười đó, có điều bật cười thành tiếng, ra hiệu cho hai nữ sĩ quan phía sau bước lên trước mặt Lâm An.

    Hai người rất chuyên nghiệp kéo Lâm An ra khỏi giường, dìu cô đến phòng vệ sinh.

    Lâm Thiên hướng đến đó, nói không nhỏ:

    "Trễ một phút là 20 thước, trễ hai tiếng là bao nhiêu?

    Ta rớt môn toán, ta thật sự không biết đâu.. haha"

    Lâm An sợ xanh mặt, cặp mông sưng to tím đen run run lập tức khoanh tay năn nỉ

    "Thưa sĩ quan, phạm nhân sai rồi do mông phạm nhân đau quá mới dậy trễ.

    Xin sĩ quan giơ cao đánh khẽ"

    Lâm Thiên ngoái tay, cười nham hiểm gằng giọng nói "Phạm nhân ở đây mông càng đánh đau càng sợ không dám làm trái quy định.

    Còn ngươi thật ngoan cố không biết sợ.

    Tối qua bị đánh đau đến tè dầm trước mặt mọi người mà còn chứng nào tật nấy.

    Hừ, ta xem ngươi chưa thấy qua sự lợi hại của Trại Cải Tạo."

    "Đưa phạm nhân vệ sinh sạch sẽ từ trong ra ngoài rồi áp giải ra hình đài chịu phạt trước toàn thể phạm nhân"

    ...

    15 phút sau

    Tại quảng trường

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐP......AAAA

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐP....HUHUHU

    Hàng trăm phạm nhân đều là nữ, tất cả đều là những vị tiểu thư bất hảo cần giáo huấn nghiêm khắc được gửi từ các gia tộc lớn trên thế giới vào Trại Cải Tạo để được dạy dỗ uốn nắn lại.

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐP....HUHUHU

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐPPP....HUHUHU

    Tất cả phạm nhân nhìn xem phạm nhân Lâm An bị phạt đánh mông trần vì tội dám thức trễ so với quy định 2 tiếng.

    Theo luật trễ 1 phút đánh 20 thước bản to, vậy số roi phải đánh 2400 roi.

    Vì số roi quá lớn không thể đánh hết nên giám quan cấp cao Lâm Thiên cho đánh 200 roi thật nặng để cảnh cáo và để nợ 2200 roi có tính lãi.

    BỐP BỐP BỐP BỐP.....AAA...BÉP....BẸP

    Lâm An bị trói chặc trên giá, cái mông bị đánh tàn nhẫn, đau đớn khiến cô tè dầm ngày càng nhiều lại càng xấu hổ.

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐP....BÉP...BÉP...BÉP

    AA...HUHUHU

    Tiếng khóc của Lâm An vang vọng khắp sân nhưng cái mông vẫn tiếp tục hưởng thụ những cú đánh nặng nề.

    Hai sĩ quan cầm hai thanh thước bản to dày nặng đập thẳng tay vào cái mông hư đốn kia.

    Trước khi đánh mông phạm nhân đã được bôi thuốc giãn da mông nên không lo đánh rách da chảy máu.

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐP....HUHUHU

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐP....HUHUHU

    BỐP BỐP BỐP BỐP BỐP....HUHUHU

    Dưới chân Lâm An vũng nước màu vàng càng nhiều.

    Mông to ra gấp 5 lần so với bình thường, nguyên mông màu tím đen càng đậm dưới ánh mặt trời chói chang.

    "Đại tỷ của ngươi thật hư đốn.

    Thật làm Lâm Gia mất hết thể diện" một vị giám sát họ Tề nhìn Lâm Thiên nói mỉa mai.

    "Hừ, quá hư hỏng phá vỡ pháp tắc gia tộc bị lưu đày đến Trại Cải Tạo đánh nát mông cũng xứng đáng."

    Lâm Thiên cười lạnh.

    "Quả nhiên quân pháp bất vị thân."

    Giám quan Tề cười khinh bỉ "Nói thì hay nhưng mong giám quan Lâm Thiên không thiên vị đại tỷ của mình mà phạt nhẹ tay."

    "Không phiền giám quan Tề phải lo.

    Ở đây không có đại tiểu thư Lâm gia chỉ có phạm nhân đặc biệt Lâm An.

    Và phạm nhân Lâm An phải chịu những hình phạt nặng nề nhất ở Trại Cải Tạo" Lâm Thanh đi tới lạnh lùng liếc giám quan Tề.

    "Ta..đây...mỏi mắt mong chờ" giám quan Tề bị liếc đến lạnh gáy liền rút chân rời khỏi.

    Lâm Thiên chỉ nhìn theo giám quan Tề một chút, cũng nhận lấy ánh mắt sắc lạnh tựa lưỡi dao.

    "Nhìn đắm đuối đến như vậy sao?"

    "Cái gì mà đắm đuối.. hứ"

    Lâm Thanh, Lâm Thiên tiếp tục quan sát Lâm An bị đánh mông.

    Tiếng thước bản giã mông kết hợp tiếng khóc thảm thương, vết thương ở mông ngày càng nặng.

    Liếc nhìn dưới chân Lâm An nguyên vũng nước thì ánh mắt Lâm Thanh càng lạnh lùng "Thật làm mất hết thể diện Lâm gia."

    "Honey bớt giận.

    Đại tỷ khi bị đòn quá đau sẽ thường tè dầm mà.

    Không phải lúc ở nhà đại tỷ thường như vậy sao?"

    "Ngươi đừng bao che cho đại tỷ nữa.

    Ở nhà tè dầm là chuyện khác, còn ở bên ngoài lại tè dầm thì thật xấu hổ.

    Thật hư đốn"

    Lâm Thiên nghe vậy cũng không cãi lại.

    Thanh Thanh xem chừng rất tức giận.
     
    [Sp] Biệt Thự Số 13
    Chương 2: Hình Pháp Đại Cương


    Sau khi chịu 200 thước bản ở quảng trường, Lâm An liền không thể đứng dậy nữa.

    Trên khán đài, biết bao nhiêu cặp mắt nhìn chăm chăm vào cặp mông sưng siêu to khổng lồ của Lâm An.

    Những người mãn nhãn đa phần là các giám quan.

    Còn những phạm nhân khác đều đổ mồ hôi lạnh, có người bật khóc vì sợ hãi, nhưng cũng có người lấy làm thích thú, cười nhạo trên nỗi đau của Lâm An.

    Lâm Thiên vẫn là nhìn đến mê mẫn cặp mông sưng đó.

    Bộ phận y tế chuyên phụ trách xử lí mông sau khi chịu đòn được cử đến.

    Một nhóm người mang theo rất nhiều dụng cụ trực tiếp đi đến trung tâm quảng trường.

    Nơi Lâm An nằm khóc thút thít.

    Một người trông có vẻ dày dặn kinh nghiệm nhất bước đến.

    Ba người còn lại cẩn thận dọn dẹp chất thải màu vàng bên dưới giá.

    Cũng cẩn thận giúp Lâm An vệ sinh nơi tư mật.

    Trưởng nhóm đeo găng tay trắng, nhẹ nhàng nắn đôi mông trần sưng to của Lâm An.

    Đánh giá thương tích thuộc loại nặng, toàn bộ cơ mông căng cứng, xuất huyết dưới da làm cho nguyên mông màu tím đen.

    Trưởng nhóm kiểm tra xem 2 nơi tư mật xem có tổn thương ngoài ý muốn hay không thì phát hiện nơi khe mông sưng nghiêm trọng, tách khe mông rất khó sẽ ảnh hưởng việc đi đại tiện, cúc hoa hồng hồng thì co rút không bị ảnh hưởng.

    Gọi trợ lý kéo rộng hai chân xem nơi tư mật thì chỗ này hơi ẩm ướt có khả năng lại tè dầm, trưởng nhóm đưa tay sờ nắn nơi tư mật khiến Lâm An xấu hổ mặt đỏ bừng.

    Các phạm nhân nữ phía dưới xem sợ xanh mặt, quá biến thái, phải ngoan ngoãn hơn để không bị như phạm nhân kia.

    Đồng thời họ cũng tò mò phạm nhân Lâm An phạm tội nặng thế nào mà bị phạt thảm đến thế, còn là phạm nhân duy nhất bị tước quyền mặc quần, phía dưới lỏa mông là xấu hổ cỡ nào.

    Trưởng nhóm kiểm tra xong ghi chép vào biên bản rồi đi đến trước mặt Lâm Thiên, Lâm Thanh báo cáo.

    Lúc này Lâm Thiên sắc mặt còn lạnh hơn Lâm Thanh là do tên trưởng nhóm dám xoa nắn nơi tư mật của đại tỷ, chán sống.

    Trưởng nhóm y tế hồn nhiên không biết vẫn báo cáo

    "Báo cáo trưởng quan, quan sát sơ bộ phần mông của phạm nhân trướng sưng to khoảng 10cm, toàn bộ mông phủ màu tím đen, thương tích tương đối nghiêm trọng, khe sưng khép chặt sẽ ảnh hưởng đại tiện.

    Hạ quan đọc báo cáo sức khỏe của phạm nhân thì phạm nhân bị hội chứng tè dầm khi bị đòn đau nên hạ quan đề nghị nên gắn ống thông tiểu cho bệnh nhân lúc trước và sau khi bị đòn."

    "Chuẩn.

    Còn phương án điều trị" Lâm Thanh lãnh khốc mở miệng khiến trưởng nhóm muốn tè dầm theo.

    Trưởng nhóm y tế nuốt nước miếng không rõ bản thân chọc 2 vị sát thần này lúc nào.

    Phạm nhân Lâm An là đại tỷ của 2 người này còn bị phạt mông thê thảm như vậy là biết Lâm gia tàn nhẫn lãnh khốc cỡ nào...

    "Trước mắt chích thuốc giảm đau tiêu sưng mỗi mông chích 10cc, sau đó sẽ bôi thuốc mềm mông."

    "Ta muốn 30 phút sau mông phạm nhân phải mềm lại.

    Sau đo đưa đến lớp học môn Hình Pháp Đại Cương.

    Ta cần mông phạm nhân này làm mẫu trước các học viên giám sát"

    Lâm Thanh vẫn là lãnh khốc ra lệnh.

    Lời nói ra nhẹ nhàng mà lạnh thấu xương.

    Lâm Thiên đối với trưởng nhóm y tế không có thiện cảm.

    Bất quá chỉ là nhóm trưởng trong nhóm y tế, lấy tư cách quái gì chạm vào nơi đó của đại tỷ.

    Nàng lườm, cũng ngứa miệng.

    "Nếu sau 30 phút vẫn chưa có kết quả khả quan, ngươi chuẩn bị về quê cắm câu đi là vừa"

    Nhóm trưởng nhóm y tế lạnh hết cả sống lưng.

    Các thành viên còn lại trong nhóm y tế tiếp tục theo dõi thân nhiệt của Lâm An.

    Nhóm trưởng bước đến bên cạnh phạm nhân, tỉ mỉ lau hai bên mông tím đen sưng to bằng khăn chuyên dụng.

    Cảm giác mát lạnh tê tái áp vào hai bên mông Lâm An.

    Cảm giác không đến nỗi tệ.

    Nhưng rất nhiều con mắt hướng đến khiến cô xấu hổ muốn chui xuống đất.

    Hai người tích cực xoa bóp hai mông Lâm An cho tan máu bầm.

    Tất nhiên không nhẹ tay, Lâm An bị nhét vào miệng một cái khăn mới không la làng lên.

    Trưởng nhóm cầm trên tay kim tiêm đã có sẵn thuốc, tiêm vào hai mông Lâm An mỗi bên một mũi.

    Dung dịch không màu chạy vào theo mũi kim mảnh.

    Kích mông Lâm An đau không chịu nổi.

    Dòng nước màu vàng nhạt chạy dọc ống thông tiểu chảy vào túi chứa nước tiểu.

    Nhóm trưởng y tế vỗ vỗ lên cặp mông sưng của Lâm An, loại thuốc mới này tác dụng không tồi, cơ mông giãn ra được một chút.

    Hai người hai bên nghe lệnh bôi thuốc lên toàn bộ bề mặt mông, cẩn thận và cực kì tỉ mỉ.

    Tác phong nhanh nhẹn, không để chậm trễ dù chỉ 1 giây.

    Khi đã xoa thuốc xong, đợi vài phút cho thuốc ngấm hoàn toàn vào da thịt mới dán hai mảnh màu xanh trong suốt lên.

    Cuối cùng là chờ đợi.

    Còn 16 phút.

    Trưởng nhóm y tế đổ hồ hôi hột.

    Liệu mông Lâm An có mềm trở lại trước 30 phút hay không.

    15 phút trôi qua, miếng thuốc đắp mông đã ngấm hết vào rồi, chỉ chừa lại một lớp màng mỏng.

    Người phụ việc vứt lớp màng đó vào túi rác, để trưởng nhóm y tế thuận tiện kiểm tra mông phạm nhân.

    Độ đàn hồi tốt.

    Thoát chết rồi.

    Nhóm trưởng mừng ra mặt, gọi mọi người đỡ phạm nhân lên xe tù bốn mặt đều là song sắt.

    Tuy mông bớt đau, cơ mông mềm lại nhưng Lâm An vẫn đi không nổi, hầu như được dìu đi, ống thông tiểu vẫn còn gắn, túi chứa dán chặt vào bắp chân sau và lượng nước trong túi lại nhiều hơn vừa rồi.

    Xe tù là dạng xe bán tải, phía sau là lồng sắt lớn để nhốt phạm nhân nhưng chỉ đủ để phạm nhân quỳ gối bên trong.

    Lâm An bị còng 2 tay quỳ gối bên trong nhìn bên ngoài gặp những ánh mắt khinh thường cười nhạo của các phạm nhân khác.

    Lâm An cúi đầu khóc, nghĩ lại những việc làm sai trái tày trời bản thân đã làm thì những hình phạt bây giờ phải chịu thật xứng đáng.

    Ba mẹ, Lâm Quân, Lâm Thanh, Lâm Thiên sẽ không bao giờ tha thứ cho cô nữa.

    Xe tù chở phạm nhân đi xa

    Các giám quan lại nghiêm khắc răng đe những phạm nhân còn lại phải nghiêm chỉnh phục tùng quy tắc trại cải tạo nếu không sẽ bị đánh nát mông như phạm nhân Lâm An.

    Tất cả phạm nhân sợ xanh mặt, tay xoa mông muốn đau theo.

    Bên ngoài họ đều là tiểu thư cành vàng lá ngọc nhưng vào đây họ chỉ là những phạm nhân cần được dạy dỗ.
     
    [Sp] Biệt Thự Số 13
    Chương 3: Màu Sắc Sự Hư Hỏng


    Xe tù chở phạm nhân Lâm An đến thẳng khu dạy học dành cho những học viên giám sát.

    Những học viên ở đây đều được gửi từ các gia tộc và trải qua kì thi khắc khe mới vào học được.

    Độ tuổi của học viên còn rất nhỏ từ 16 đến 18 tuổi.

    Muốn làm người quản giáo giỏi phải biết tự kỷ luật từ lúc nhỏ.

    Xe dừng trước cổng, Lâm An được đỡ xuống xe nhìn khu học viện kiến trúc xa hoa như Châu Âu.

    Bị áp giải đi vào, mỗi bước đi mông bị kéo đau, tuy mông đã mềm bớt sưng nhưng cả mông vẫn sậm màu tím đen.

    Màu sắc sự hư hỏng bất trị, nước tiểu không ngừng chảy vào túi khiến cô xấu hổ.

    Những học viên mặc quân phục, nét mặt nghiêm túc nhìn phạm nhân Lâm An lỏa mông xấu hổ.

    Họ biết đây là phạm nhân đặc biệt phạm tội rất nặng nên không được phép mặc quần.

    Trong số những học viên ở đây có rất đông con cháu Lâm Gia nên biết được đại tiểu thư phạm tội nặng cỡ nào.

    Bị lưu đày vào đây chịu phạt rất xứng đáng.

    Tộc trưởng đã tước quyền trưởng nữ gia tộc của Lâm An, nên địa vị hiện tại của Lâm An thấp như vũng bùn, còn thấp hơn hạ nhân.

    ...

    9h30

    Lớp Hình Pháp Đại Cương do trưởng quan Lâm Thanh giảng dạy bắt đầu.

    Phòng học rộng rãi hiện đại, các học viên ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh.

    Hai nữ sĩ quan dẫn phạm nhân Lâm An vào báo cáo

    "Báo cáo trưởng quan, đã áp giải phạm nhân đến."

    Lâm Thanh đứng trên bục giảng, tay cầm roi mây lạnh lùng liếc nhìn đại tỷ

    "Mở còng tay.

    Đưa phạm nhân lên bục giảng xoay mông hư xuống cho các học viên xem"

    Hai sĩ quan tuân lệnh, mở còng tay rồi lôi Lâm An lên bục giảng phía góc bên trái, mặt đối diện bảng xanh, mông trần tím đen hướng về phía học viên.

    Làm xong hai sĩ quan đi ra ngoài.

    Lâm An đứng mông cứ run run.

    Lâm Thanh lên tiếng

    "Trước khi bắt đầu, tôi có việc thông báo: Đây là phạm nhân Lâm An, 24 tuổi, tuy là người lớn nhưng rất hư hỏng hành động làm việc không suy nghĩ đúng sai dẫn đến hậu quả nặng nề.

    Vì thế không xứng đáng mặc quần, phải để lỏa mông xấu hổ mà chuộc tội.

    Từ bây giờ các em sẽ thực hành những hình phạt đã học lên mông phạm nhân Lâm An.

    Các em nghe rõ chưa?"

    "Dạ rõ Trưởng quan"

    Cả lớp đồng thanh làm Lâm An giật mình lo sợ, và nước tiểu lại chảy ra càng nhiều.

    "Thưa trưởng quan, học viên có một câu hỏi" một học viên đưa tay xin ý kiến.

    Lâm Thanh gật đầu đồng ý.

    "Vì sao phạm nhân lại được gắn ống thông tiểu.

    Trong khi hình thức này không có trong quy định phạt ở Trại Cải Tạo"

    Lâm Thanh liếc túi chứa nước tiểu trên chân Lâm An ánh mắt càng tăm tối sắc bén "Phạm nhân bị đòn hay tè dầm nên những lúc lên lớp học làm mẫu phải gắn ống thông tiểu tránh làm ô uế lớp học"

    Các học viên vừa nghe tè dầm liền cười lớn, xì xào bàn tán lớn rồi còn tè dầm.

    Lâm Thanh gõ bàn nói "Tất cả chú ý, tiết học bắt đầu"

    Lớp trưởng bật máy chiếu bài giảng hôm nay

    "Hôm nay tôi sẽ giới thiệu lịch sử sơ lược Trại Cải Tạo và việc đánh mông có từ bao giờ.

    Vì sao phải đánh vào mông?.

    Kết thúc tiết học các học viên phải viết tiểu luận dài 10 ngàn từ nộp cho tôi"

    Lâm Thanh giảng bài ngắn gọn nhiều ý chuẩn xác.

    Lâm An nhìn tấm bảng xanh, mông sưng đau nặng nề.

    Lắng nghe bài giảng của Lâm Thanh nhớ lại tội lỗi của bản thân.

    Do cô quá kiêu ngạo tự mãn hiếu thắng, bị kẻ thù lợi dụng tàn phá Lâm gia.

    Cô quá tự phụ không màn lời khuyên Lâm papa rơi vào bẫy của kẻ thù.

    Hậu quả Lâm papa bị thương hôn mê không biết bao giờ tỉnh lại.

    Lâm mama tức giận tán cô 2 bàn tay, 2 gò má sưng đỏ quỳ gối ôm chân mama xin lỗi.

    Nhưng lúc đó lời xin lỗi có giá trị gì đâu.

    Tội phản bội gia tộc phải bị trục xuất khỏi gia phả.

    Nhưng Lâm mama không cho như vậy nên cô bị lưu đày đến Trại Cải Tạo để nhận hình phạt.

    Tòa Án ở Trại Cải Tạo đã suy xét chứng cứ luận tội phản bội lẫn những hậu quả cô gây ra thì cô bị phán xét phạt giam 4 năm và tội nặng như vậy cô đã bị tước quyền mặc quần, hàng ngày lỏa mông trần sưng đau đớn hối lỗi.

    "Bài giảng tôi giảng đến đây là hết.

    Tiết sau các em nhớ nộp tiểu luận 10 ngàn chữ về chủ đề "màu sắc sự hư hỏng".

    Tư liêu các em có thể tra cứu ở thư viện hoặc đến hỏi tôi.

    Riêng phí tư vấn của tôi là 1 câu hỏi tương ứng 50 roi.

    Các em chịu được hoan nghênh đến thảo luận."

    Cả lớp nghe xong liền rên rỉ vì phí roi trao đổi quá cao.

    Các giảng viên khác thường là 20 roi trở xuống.

    Lâm Thanh vẫn lạnh lùng nói: " Trước khi kết thúc thì chúng ta có một bài thực hành nhỏ về hình phạt đánh mông sơ khai nhất là bạt tay mông"

    Nghe thế các học viên liền phấn chấn trở lại.

    Lớp trưởng lấy ghế dựa để trung tâm bục giảng

    Lâm Thanh ngồi xuống ra lệnh: " Lớp trưởng giải phạm nhân đến đây"

    Lớp trưởng đến lôi Lâm An khiến cô bừng tỉnh, sau khi hoàn hồn đã nằm sấp gọn trên đùi Lâm Thanh, mông sưng chổng lên cao cao thuận tiện bạt tay mông.

    Lâm Thanh:" Ta sẽ làm mẫu bạt tay mông phạm nhân 10 cái.

    Các ngươi nhìn cho rõ, sau đó mỗi người sẽ thực hành lên mông phạm nhân 10 cái"

    Lâm Thanh bóp mông thấy mông mềm hẳn liền giơ tay lên cao tát xuống

    Bốp..bốp...bốp...bốp....bốp

    Bốp..bốp...bốp...bốp....bốp

    Lâm An như đứa trẻ hư nằm sấp trên đùi chịu đòn.

    Từng bên mông bị vỗ đau rát nóng cháy.

    Hai bên mông sưng nổi lên dấu bàn tay.

    Lớp trưởng đỡ phạm nhân lên sau khi Lâm Thanh đánh xong.

    Lâm Thanh nhìn Lâm An khóc, thầm mắng thật không tiền đồ.

    Ai biểu làm chuyện ngu xuẩn hồ đồ.

    "Phạm nhân Lâm An quỳ xuống" Lâm Thanh lãnh khốc nói

    Lâm An run run, vừa sợ vừa ủy khuất, hít mũi quỳ xuống khoanh tay

    "Mỗi học viên trên lớp đánh mông ngươi 10 cái.

    Sau khi bị mỗi học viên đánh xong ngươi đều phải khoanh tay nói 'cảm ơn sĩ quan dạy dỗ mông hư của phạm nhân'.

    Nghe rõ chưa"

    Lâm An xanh mặt run rẫy "Dạ nghe"

    "Còn các học viên ngoài đánh mông phạm nhân 10 cái thật đau, sẽ được phép giáo huấn phạm nhân 1 câu nói"

    "Bài tập thực hành bắt đầu"
     
    [Sp] Biệt Thự Số 13
    Chương 4 Cái Giá Phải Trả


    Có một chiếc ghế đặc biệt được mang đến.

    Phần đệm ngồi và tựa lưng màu đỏ son.

    Khung ghế màu vàng kim mô phỏng ngai vàng.

    Tạo cho người ngồi trên đó cảm giác thống trị.

    Từng học viên sẽ ngồi lên đó, Lâm An nằm úp sấp lên đùi học viên.

    Tạo cho phạm nhân cảm giác thống khổ.

    Đây là một bài học ngầm của Lâm Thanh dành cho các học viên.

    Dạy cho họ biết đối với phạm nhân không nên tồn tại bất cứ thứ gì gọi là thương cảm.

    Có một khoảng cách dài đằng đẵng giữa giám quan và tội nhân.

    Nói cách khác, dạy học viên cách khinh thường.

    Học viên ưu tú nhất ngồi lên chiếc ghế đó, đồng thời là lớp trưởng, mang họ Tần.

    Là học viên nhỏ tuổi nhất lớp, 14 tuổi, nhưng về năng lực và thái độ đều khiến Lâm Thanh phải chú ý.

    Lâm Thanh lườm một cái, lập tức Lâm An nhanh nhất có thể đến bên đùi học viên Tần nằm sấp.

    Vang lên tiếng va chạm giữa tay và mông thật giòn giã.

    Bốp... bốp... bốp... bốp... bốp

    "Thân là trưởng nữ, lại cố tình mắc lỗi, thật không ra làm sao"

    Bốp... bốp... bốp... bốp... bốp

    Lâm An sau khi được học viên Tần cho phép mới dám đứng dậy.

    Cúi đầu khoanh tay cảm ơn đã dạy dỗ.

    Vừa nói vừa khóc, phải rất khó khăn mới tròn câu.

    Bốp

    Học viên Tần khó chịu đánh lên Lâm An mông hư.

    "Nói lại"

    Vẫn là tiếng thút thít đứt quãng.

    Đến phát tay phụ thứ 5, Lâm An mới có thể nói cảm ơn tròn câu.

    Từng học viên một đánh lên mông Lâm An.

    Đa số đều tỏ ra thích thú.

    "Thật là ô nhục mà.. ngươi là dấu hiệu ngày tàn của Lâm gia rồi"

    Học viên vừa nói dứt câu, hít vào còn chưa kịp thở ra, đã bị năm dấu tay đỏ ửng của Lâm Thanh in lên mặt.

    "Lập tức viết kiểm điểm, đến hình phòng nhận phạt!"

    Rất hiếm khi Lâm Thanh nóng nảy, nàng thường duy trì thái độ lãnh khốc đối với người khác, trừ Lâm Thiên, nhưng hôm nay đặc biệt khó chịu vì câu nói vô ý tứ của học viên kia.

    Học viên kia tái xanh mặt, lập tức cầm giấy bút, co chân chạy đến hình phòng.

    Sau khi các học viên thực hành, lần lượt rời khỏi lớp để đến lớp tiếp theo.

    Chỉ còn Lâm Thanh cùng Lâm An ở lại.

    Lâm Thanh ngồi uy nghiêm trên ghế, hai chân vắt chéo nhìn bộ dạng ôm bàn thảm thương của Lâm An.

    Lãnh đạm ra lệnh.

    "Cút lại đây quỳ xuống"

    Lâm An không dám ngẩng mặt lên nhìn.

    Cô dáng đi xiu vẹo bước đến trước mặt Lâm Thanh quỳ xuống.

    Chính vì cúi mặt, Lâm An không biết ánh mắt Lâm Thanh khinh thường cô đến mức nào.

    Bản thân gây ra lỗi lớn, chịu một chút đau đớn, một chút sỉ vả cũng không được.

    Yếu kém.

    Đã 10 phút trôi qua, Lâm An đơn giản chờ đợi một lời nào đó từ Lâm Thanh.

    Căm ghét cũng được, cay đắng cũng được, chứ đừng mãi im lặng như thế.

    Lâm An tủi thân khóc đến run rẫy cả người.

    Nhìn bộ dạng đáng xấu hổ, chủ nhân cái mông hư hỏng kia lại làm Lâm Thanh nhớ đến Lâm papa hôn mê không biết khi nào tỉnh lại, nhớ đến Lâm mama nước mắt chan cơm, nhớ đến nhị tỷ Lâm Quân làm việc ngày đêm để công ty vượt qua khó khăn đến nổi ngã bệnh khiến Lâm Thanh vô cùng tức giận, tay nắm chặt roi mây đến gân xanh nổi lên.

    Lâm Thanh hít sâu gằng giọng

    "Phạm nhân ngẩng mặt lên"

    Thấy Lâm An vừa ngẩng đầu thì Lâm Thanh giơ tay muốn tát thật mạnh

    "Dừng lại!"

    Lâm Thanh nhìn về phía cửa, gương mặt một mực nóng nảy, dọa Lâm Thiên một phen hú hồn.

    "Muốn bị kỉ luật vì một phạm nhân sao?

    Có đáng không?

    Thiếu suy nghĩ"

    Lâm Thanh hạ tay xuống, không mở miệng nói bất kì điều gì.

    Ít ra sự xuất hiện của Lâm Thiên có thể cứu rỗi cơn nóng giận của nàng.

    "Chi bằng chờ giấy phép của bộ tư lệnh, lúc đó muốn tát bao nhiêu tùy thích"

    "Được, ta chờ"

    Lâm Thiên liếc nhìn Lâm An.

    Ánh mắt nàng đôi khi rất nhu thuận, đôi khi rất phóng đãng, hiện tại lấp đầy bởi thịnh nộ.

    Thịnh nộ mang màu sắc của cay nghiệt và thương cảm.

    Cả hai cảm xúc trộn lẫn vào nhau chẳng thể thành một cái gì đó dễ chịu.

    "Bản thân ngang bướng, tự cao tự đại, tự cho mình là đúng, cãi lời phụ thân để rồi tự sa vào bẫy"

    Lâm Thiên cầm cây bút trên tay, xoay xoay, vặn nắp, đóng nắp, làm nhiều động tác thừa thải để kìm chế bản thân không vung tay tát Lâm An ngay tại chỗ.

    "Nếu đã sa vào bẫy chết, tại sao không chết đơn độc, phải kéo theo người thân, những người không liên can?"

    Nàng ném cây bút xuống sàn.

    Vỡ nát dưới chân.

    Như tim vụn vỡ khi nghe tin papa hôn mê.

    "Tất cả mọi biện pháp giáo huấn của Lâm gia đều không hiệu quả đúng không?

    Vậy hình phạt dưới địa ngục mới xứng đáng với ngươi thôi.

    Đi chết đi!"

    Suốt lúc Lâm Thiên buông lời sỉ vả, Lâm An luôn miệng vừa khóc vừa xin lỗi.

    Nhưng tiếng nức nở lại lấn át tiếng xin lỗi vốn đã bé nhỏ.

    "Xin lỗi hả?"

    Lâm Thiên chỉ tay vào cây bút vỡ trên sàn.

    "Xin lỗi nó!

    Nếu nó trở lại bình thường, ta dùng mạng sống để đưa ngươi ra khỏi đây!"

    Lâm An khóc trong bất lực, lời xin lỗi càng vô ích.

    Cô xứng đáng bị phạt như thế này, cô xứng đáng bị đày vào địa ngục để chịu trừng phạt.

    Lâm An quỳ gối mông co rút đau đớn liên tục, cô nhìn 2 đứa em từng yêu thương cô rất nhiều, nhiều lần xoa mông cho cô khi bị ba mẹ phạt roi.

    Nhưng giờ đây yêu thương đã hóa tro tàn chỉ còn lại sự căm ghét, khinh thường, thù hận.

    Lâm Thanh đứng dậy cao cao tại thượng nhìn xuống người chị giờ thấp bé như vũng bùn lãnh khốc.

    "Ngươi nên nhớ tất cả chỉ là khởi đầu mà thôi.

    Hôm nay ta không bạt tay ngươi nhưng khi có được giấy phép từ Bộ Tư Lệnh ta muốn khuôn mặt này của ngươi cũng sưng theo cái mông hư của ngươi."

    Lâm Thanh nắm tay Lâm Thiên đi ra bổ sung thêm 1 câu "Tiếp tục quỳ gối đến 12h trưa mới được phép đứng lên".

    Cả phòng học im lặng chỉ nghe tiếng tích tắc kim đồng hồ quay đều.

    Lâm An lấy tay lau nước mắt, cố gắng quỳ ngay ngắn nhưng rất khó khăn vì mông đau đớn liên hồi.

    "Chậc chậc, hóa ra hư hỏng hơn mình tưởng.

    Ta thích rồi" học viên Tần dựa tường ngoài phòng học cảm thán "

    Sau này đi học sẽ vui lắm đây.

    Mông phạm nhân này sưng rất đẹp.

    Thật thú vị"
     
    [Sp] Biệt Thự Số 13
    Chương 5: Hối Hận Muộn Màng


    Lâm An khoanh tay quỳ gối, cố giữ thẳng lưng, còn mông đau đớn dữ dội sau hàng trăm cái bạt tay.

    Nghĩ đến bản thân phải nằm sấp qua đùi các học để ăn đòn vào mông làm cô xấu hổ đến phát khóc.

    Cô biết đây là Lâm Thanh cố ý làm cô hổ thẹn, mất mặt đến tận cùng vì những lỗi lầm bản thân đã gây ra.

    Hối hận đã quá muộn màng rồi vì những lỗi cô gây ra không thể bù đắp lại được.

    Và cô biết những trận đòn mà cái mông cô phải chịu sẽ không đơn giản khi sự hận thù trong Lâm Thanh, Lâm Thiên càng lúc càng lớn.

    Khi tòa án Trại Cải Tạo tuyên án cô bị phạt giam 4 năm và không được phép mặc quần trong khoảng thời gian chịu phạt thì biểu hiện của Lâm mama và Lâm Quân vẫn lạnh lùng xem cô như người vô hình.

    Cô hoàn toàn bị bỏ rơi bởi chính người thân của mình.

    Hoàn cảnh xấu hổ bây giờ trách ai đây.

    Chỉ trách bản thân cố quá ích kỷ, tự đại, ngạo mạn không xem ai ra gì.

    Lâm An nhớ đến kẻ đã gài bẩy mình, ánh mắt trở nên lạnh lùng sắc bén.

    Bọn họ hãy chờ đấy, chờ cô ra khỏi đây cô sẽ cho họ sống không bằng chết.

    Mông lại co rút đau đớn, liên tục bị đòn khiến cơ mông muốn nát ra.

    Bụng thì đói cồn cào nhưng chỉ mới đến 11h25, cô còn phải quỳ gối 35 phút nữa mới được đứng lên.

    Lâm An quỳ hơi xiêu vẹo vì đau, túi chứa nước tiểu lại sắp đầy.

    Lâm An cắng răng cố gắng quỳ đến hai chân chết lặng.

    ...

    Đúng 12h giờ trưa, hai nữ sĩ quan xuất hiện giám sát Lâm An

    "Phạm nhân Lâm An, đã hết giờ quỳ ngươi có thể đứng lên."

    Lâm An chống hai tay run run đứng dậy, thịt mông đau đớn, còn chân tê mỏi làm cô trượt té đập mông xuống sàn đau điếng.

    Aaa

    Lâm An khẽ rên, nửa người hơi nhổm lên nghiêng về phía trước để mông tránh tiếp xúc với nền gạch, mông đau giật giật từng thớ thịt.

    Hai nữ sĩ quan nhìn Lâm An nhíu mày không hài lòng, ánh mắt không hề có sự thương tiếc quát lạnh "Còn không mau đứng dậy"

    Lâm An mím môi khó khắn mới run run đứng dậy, cúi đầu

    Hai sĩ quan hừ lạnh "Theo bọn ta đi phòng y tế rút ống thông tiểu."

    Rồi quay lưng đi ra phòng học "Lớn còn tè dầm thật đáng xấu hổ"

    Lâm An đỏ bừng mặt, hốc mắt hơi rưng rưng.

    Việc cô tè dầm lúc bị đòn đau thường xảy ra lúc ở nhà chịu phạt nhưng lúc đó người nhà hay người hầu đều không nói cô như vậy, đôi lúc lại an ủi.

    Còn bây giờ cô lại tè dầm trước mặt bao người, xấu hổ không chỗ dung thân.

    Lâm An lau nước mắt, đi chậm từng bước theo sĩ quan đến phòng y tế.

    Tại phòng y tế, Lâm An nằm nghiêng trên giường được y tá rút ống thông tiểu ra, tiếp đó bôi thuốc mỡ lên hai mảnh sò có chút sưng đỏ.

    Lâm An hít sâu, ngượng ngùng xấu hổ ghê gớm.

    Sau đó cô nằm sấp chổng mông để được bôi thuốc.

    Tình trạng mông sưng rất nghiêm trọng, trướng sưng nhô lên cao như quả dưa hấu, từng khối tím đen cứng ngắc.

    Tổn thương nghiêm trọng nhưng chỉ được phép bôi thuốc mỡ tiêu sưng loại thường.

    Cảm thấy bờ mông thoa lớp thuốc mát lạnh làm cho Lâm An thấy dễ chịu một chút, xua tan một ít nóng rát.

    Là phạm nhân ở Trại Cải Tạo thì phải thường xuyên bị đòn, mông phải luôn sưng tấy, sưng nặng hay nhẹ tùy vào mức án phạm nhân phải chịu.

    Đối với Lâm An với hình phạt cao nhất thì mônh luôn sưng tím đen là đều hiển nhiên, cách điều trị cũng là kém nhất.

    Những phạm nhân được điều trị phương pháp tốt nhất phải được sự phê duyệt từ Bộ Tư Lệnh.

    Và những trường hợp này rất ít.

    Mông phạm nhân phải luôn đau để họ khắc sâu lỗi lầm đã phạm phải.

    "Phạm nhân Lâm An dang rộng chân ra, tự lấy tay tách khe mông ra để nhét thuốc đặt"

    Lâm An xấu hổ làm theo, nhăn mặt đưa tay ra sau bóp thịt mông kéo ra khe mông.

    Y tá bôi thuốc mỡ lên cúc hoa, lấy viên thuốc đặt giảm đau nhét vào, đẩy ngón trỏ sâu vào đưa viên thuốc vào bên trong.

    Sau đó lại nhét thêm 1 viên nữa.

    Lâm An xoa mông bước xuống giường được sĩ quan đưa đến căn tin.

    Lâm An xấu hổ cúi đầu trước bao ánh nhìn khinh thường dè bĩu của các phạm nhân khác.

    "Xem kìa đường đường là đại tiểu thư của tứ đại gia tộc giờ phải lỏa mông đáng xấu hổ thế kia"

    "Đây là bị nghiệp quật chứ đâu...haha"

    "Bình thường ngạo mạn không xem ai ra gì.

    Giờ thì mông sưng siêu to tím đen cho mọi người nhìn"

    Một nhóm các phạm nhân cùng nhau dùng bữa trưa.

    Nhìn thấy Lâm An đi vào, cơm chưa kịp trôi xuống, đã buông lời chế giễu.

    Một phạm nhân được cho có là tội tương đối nhẹ, đặt thìa nhôm xuống khay cơm mạnh bạo.

    Mở miệng nói giọng chua chát.

    "Nhìn cặp mông cô ta ta thật sự không ăn nổi nữa"

    Lâm An bị cười nhạo trong lòng vẫn có thể nhẫn nhịn, nhưng cũng phải có mức độ.

    Đám phạm nhân này đã đi đến giới hạn rồi.

    Cô trực tiếp đi đến trước mặt phạm nhân kia, hất cả khay cơm của người ta xuống đất.

    "Cô không cần ăn nữa đâu"

    "Ngươi.. khốn nạn.."

    Lâm An đem khay cơm của chính mình ụp lên mặt người kia.

    "Thế này mới gọi là khốn nạn"

    Tiếng còi báo hiệu vang lên, rất nhiều sĩ quan trên tay cầm thước đen đi đến..

    ....

    Lời tác giả: sự ngạo mạn ích kỷ bốc đồng của Lâm An không phải nói thay đổi là sẽ thay đổi.

    Nó cần có quá trình và thời gian lâu dài.

    Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời nên việc Lâm An bị đòn thường xuyên là chuyện hiển nhiên

    Tình hình sao ít cmt thế hay là mọi người hết thích gu mặn rồi???
     
    Back
    Top Dưới