Cập nhật mới

Khác [SoonHoon] || Destiny ||

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
169519545-256-k229842.jpg

[Soonhoon] || Destiny ||
Tác giả: -magnolidae
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" Này, cậu đã từng nghe qua vụ án mạng ba năm về trước ở trường này chưa ?

"

" Có phải là vụ án mạng của một nam sinh khối 12 bị sát hại dã man ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ nhảy cũ phải không ?

Thật tội nghiệp, đến cái xác cũng không được toàn thây.

Nếu tôi nhớ không nhầm, cậu nam sinh đó họ Kwon thì phải ...

"



woozi​
 
[Soonhoon] || Destiny ||
Chương 1 : Khi tuyết bắt đầu rơi


Tiếng cười đùa rôm rả lớn dần sau tiếng chuông thông báo buổi học kết thúc vang lên.

Mọi người tất cả ai nấy cũng đều nhẹ nhõm sau đợt thi cử căng thẳng vừa rồi, Lee Jihoon cũng không ngoại lệ, cậu cũng đang bận rộn chuẩn bị cho kì nghỉ đông sắp tới.

Kì nghỉ đông cứ xem như là kì nghỉ xả hơi trước khi bước vào học kì mới.

Lúc nào cũng bận rộn như vậy, mùa đông đến lúc nào không hay.

Bên ngoài cửa sổ, những bông hoa tuyết đầu tiên bắt đầu rơi.

Hoa tuyết thật đẹp, nhưng cũng thật mỏng manh, Jihoon thích cái màu trắng thuần khiết ấy, cái màu hoàn toàn không bị vấy bẩn bởi bất cứ thứ gì khác.

Có lẽ vì lí do đó, Lee Jihoon thích mùa đông, cái không khí ảm đạm, yên tĩnh và thuần khiết.

Kì nghỉ đông này, Lee Jihoon dự định sẽ về Busan một chuyến, xa nhà lâu như vậy, Jihoon quả thực rất nhớ người nhà của cậu.

Không biết bây giờ, người nhà cậu đã thế nào rồi.

Lee Jihoon vốn dĩ là người Busan, vừa chuyển lên đây tầm mùa xuân năm ngoái, sau khi nhận được phiếu báo đỗ trường cấp 3.

Đoạn đường từ Seoul về đến Busan cũng không phải là ngắn, bây giờ tranh thủ vẫn còn kịp lúc.

Cậu nhanh chóng thu dọn cặp sách, không biết từ khi nào, chỉ còn một mình cậu đứng đó, cái không khí rôm rả ban nãy cũng được thay thế bằng cái vẻ im ắng đến lạ thường.

Cậu ngẩng mặt lên nhìn xung quanh.

Không còn ai cả.

Có lẽ Jihoon nên nhanh chóng về nhà thôi.

Hành lang vắng lặng, thêm cái tiết trời âm u như vậy khiến cho không khí có chút dọa người.

Jihoon bước chậm rãi xuống từng bậc cầu thang, thỉnh thoảng lại xoa hai lòng bàn tay đến đỏ ửng.

Lạnh thật ...

Mùa đông năm nay đến sớm.

Chẳng trách, tuyết rơi càng ngày nhiều, phủ một lớp trắng xóa trên nền đất.

Thời tiết này, không thể về được nữa rồi, Jihoon lại chẳng mang theo ô, cậu đã vô tình bỏ lỡ bản tin thời tiết sáng nay, Jihoon tự trách bản thân sao lại bất cẩn đến như vậy.

Từng đợt gió rét thổi qua như cắt vào da vào thịt.

Jihoon ngồi thu mình vào một góc dưới mái hiên.

Âm u và lạnh lẽo.

Jihoon ước gì giá như cậu không nghĩ vẩn vơ để về sớm thì có lẽ không phải chịu cảnh như vậy rồi.

Trong sân trường, không còn một ai, lớp học khóa chặt im ỉm.

Người bảo vệ trực trường cũng đã sớm tan ca.

Jihoon thật sự hối hận.

Lớp tuyết phủ trên mặt đất ngày càng dày hơn, rất khó khăn để di chuyển.

Cứ ở một chỗ chịu lạnh như vậy Jihoon thật không cam tâm.

Jihoon quyết định đứng dậy đi một mạch xuống thẳng canteen, cậu hi vọng người bán hàng vẫn còn đứng đó, để có thể mua một chiếc ô mới, ngồi chờ ở đây không phải là một ý tưởng hay ho gì, đã hơn 5 giờ chiều rồi.

Để đến được canteen, Jihoon phải đi ngược trở lại phía bên kia.

Men dọc theo hành lang, không khí yên tĩnh này khác hẳn với lúc sáng mọi người đều ồn ào, tụm ba tụm bảy trên hành lang này.

Bây giờ nó yên tĩnh đến mức, khiến Jihoon phải sởn tóc gáy, cậu không nghĩ là cái hành lang này lại cho cậu cảm giác như vậy.

Jihoon nhắm chặt hai mắt, rảo bước càng nhanh càng tốt, tiếng bước chân ngày càng dồn dập, gấp rút.

Ngay lúc này, trực giác Jihoon hoạt động tốt hơn bao giờ hết.

Từ đâu đó, có tiếng đàn piano đột ngột vang lên.

Jihoon có chút giật mình.

Vẫn còn người trong trường sao ?

Jihoon chăm chú lắng nghe tiếng đàn piano đó, đôi mắt liên tục đảo xung quanh tìm kiếm nơi mà nó phát ra.

Cậu hơi có chút bực bội trong lòng, tiếng đàn này thật dở tệ.

Jihoon chắc mẩm kẻ nào có thể đàn ra tiếng nhạc đó quả thật không có kiến thức thanh nhạc hoặc là một tay mơ vừa mới vào nghề.

Cậu bước chậm rãi đến gần nơi phát ra tiếng đàn.

Một căn phòng nhỏ ngay góc cầu thang tầng hai.

Jihoon không biết, ở đây lại có một căn phòng, mặc dù hầu như ngày nào cậu cũng đi ngang đây, nhưng lại không chú ý.

Lee Jihoon chăm chú nhìn lên cái bảng tên cũ kĩ trầy xước, nhìn kĩ có vài vệt đỏ như trò đùa của ai đó.

Câu lạc bộ nhảy ...

Hóa ra đây là câu lạc bộ nhảy của trường, nhưng trước đây Jihoon chưa bao giờ nghe qua trường có câu lạc bộ nhảy bao giờ, có thể là câu lạc bộ hoạt động bí mật cũng nên.

Jihoon đánh bạo hé mở cánh cửa cũ kĩ.

Bên trong đúng thật có người.

Một nam sinh dáng người có vẻ cao ráo, gương mặt cũng không đến nỗi nào, đang ngồi chăm chú nhấn từng phím đàn theo giai điệu.

Trong căn phòng khá tối, cậu nam sinh này ở đây để tập đàn sao ?

Chả trách lại về muộn như vậy.

Tiếng đàn đột nhiên im bặt, không gian trở lại yên tĩnh như lúc ban đầu.

" Này, cậu đó, vẫn chưa về sao ?

"

Lee Jihoon giật mình, cậu con trai đó đã đứng trước mặt cậu từ bao giờ.

Jihoon có thể nghe rõ nhịp tim của mình, nó như muốn thoát ra khỏi lồng ngực bé nhỏ đang sợ hãi này.

Từ lúc nào vậy ?

Tại sao Jihoon lại không nghe thấy tiếng bước chân.

" Tôi nghĩ cậu nên về nhà sớm đi, muộn như vậy, ở lại không tốt đâu.

"

Nam sinh ấy một lần nữa lại cất giọng nói trầm đục, rồi quay lưng trở vào phòng.

" Tôi không thể về được, tuyết rơi nhiều lắm, tôi đang định đi mua một chiếc ô, thì nghe thấy tiếng đàn của cậu.

"

Jihoon cúi đầu xuống như thể vừa phạm một lỗi lầm gì đó.

Có lẽ là nghe lén đi ?

" Vào đây đi.

"

Cậu nam sinh kia ra hiệu cho Jihoon bước vào phòng.

Cái mùi kì lạ bỗng chốc xộc lên mũi khiến cho cậu hơi khó khăn trong việc hô hấp, liền ho khan vài tiếng.

Kì lạ thật, Jihoon cảm thấy dường như có gì đó không hề đúng.

Bất chợt một chiếc ô được đưa ra trước mặt Jihoon, cậu nam sinh đó khẽ mỉm cười.

" Cậu cứ lấy của tôi mà dùng.

"

" Nhưng cậu không định về sao ?

"

" Tôi muốn hoàn thành nốt bản nhạc còn dang dở này, yên tâm đi, nhà tôi cũng khá gần ở đây mà.

"

Cậu ta khẽ cười, dúi chiếc ô màu sẫm vào tay Jihoon.

Lee Jihoon cảm động vô cùng, may mắn sao lại gặp được một nam sinh tốt bụng như vậy, liền cảm ơn rối rít rồi toan bước ra ngoài.

" À phải rồi, tôi làm sao để gặp được cậu để trả chiếc ô này đây ?

"

" Cứ để nó trước phòng câu lạc bộ này.

À phải rồi, cậu tên gì nhỉ ?

"

" Jihoon, Lee Jihoon.

"

" Cái tên thật đẹp đó.

Tôi tên Kwon Soonyoung, nhớ kĩ nhé.

"

Cậu nam sinh tên Kwon Soonyoung cười híp mắt, rồi quay lưng trở vào phòng câu lạc bộ.

Jihoon phải nhanh chóng trở về nhà thôi.

Kwon Soonyoung, cái tên thật khiến để Jihoon lưu tâm.

Lee Jihoon bật chiếc ô sẫm màu kia ra, rảo bước về nhà trong sự tiếc nuối.

Giá như được nói chuyện với cậu ta thêm một chút nữa, cái giọng nói tuy trầm đục nhưng lại rất ấm áp, Jihoon thật sự rất muốn nghe thêm nữa.

Đèn đường đã bắt đầu sáng lên.

Tuyết vẫn cứ rơi ngày càng nhiều.

" Tuyết nhuộm màu đỏ thẫm,

Cậu ấy vẫn nằm đó,

Trên nền tuyết lạnh lẽo.

Tuyết rơi ngày càng dày,

Máu nhỏ từng giọt, từng giọt ...

"
 
[Soonhoon] || Destiny ||
Chương 2 : Trên nền tuyết trắng


• kwsyoung

Chào cậu.

jihoonlee đã chấp nhận tin nhắn đang chờ.

jihoonlee

Xin lỗi, cậu là ?

• kwsyoung

Kwon Soonyoung.

Cậu là Lee Jihoon phải không ?

• jihoonlee

Cậu là Kwon Soonyoung ?

Làm sao cậu biết tài khoản SNS của tôi ?

• kwsyoung

Bí mật, cậu không cần biết điều đó đâu.

• jihoonlee

Được rồi, cám ơn cậu vì đã cho tôi mượn ô nhé, tôi sẽ trả nó vào ngày mai.

• kwsyoung

Không có gì, dù sao thì cậu là người đầu tiên dám bắt chuyện với tôi đó.

Cám ơn cậu.

• jihoonlee

Người đầu tiên ?

Cậu nói gì vậy ?

• kwsyoung

Không có gì, đừng quan tâm những lời đó.

Hẹn cậu vào ngày mai.

Tạm biệt.

• jihoonlee

Tạm biệt cậu.

[Seen 10:01]

Nhìn thông báo Kwon Soonyoung đã offline, Lee Jihoon thả chiếc điện thoại xuống giường.

Kwon Soonyoung, cậu ta thật kì lạ.

Lại có thể tìm ra tài khoản SNS của cậu dù chỉ mới gặp nhau lúc chiều.

Một ý nghĩ tiêu cực bỗng vụt qua trong đầu Jihoon.

Có thể cậu ta là một stalker.

A, thật tình, đầu óc Jihoon suy nghĩ phong phú quá rồi.

Cậu thật tình cũng không quan tâm gì nhiều cho lắm, chỉ cần ngày mai trả ô cho cậu ta là được.

Jihoon liếc nhìn chiếc ô sẫm màu được đặt trên bàn học.

Lúc chiều, cậu nhìn chiếc ô không kĩ cho lắm, một phần là do căn phòng chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt bên ngoài, một phần là do Jihoon tìm được người giúp đỡ nên cũng không quan tâm chuyện chiếc ô này như thế nào.

Bây giờ nhìn kĩ, nó có vẻ khá cũ, có gì đó không đúng ở chiếc ô này, mắt Jihoon dừng lại ở một điểm trên chiếc ô, có một vệt đen dài trên chiếc ô, hình như không phải màu đen, mà là màu đỏ sẫm.

Giống như đã từng có máu bắn lên chiếc ô này.

Jihoon cảm thấy lành lạnh sau gáy, như có ai đó phà cái hơi lạnh vào gáy cậu.

Có thể là do Jihoon suy nghĩ nhiều rồi, cần phải ngủ sớm thôi.

Cậu cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Tuyết bên ngoài vẫn cứ rơi mỗi lúc một nhiều.

" Mẹ ơi, tại sao chỗ tuyết đó lại có màu đỏ thẫm thế ?

"

" Mẹ ơi, con thấy có một cánh tay đầy máu lú ra khỏi chỗ tuyết đó.

"

" Mẹ ơi, anh ấy bị sao thế ạ ?

"

" Mẹ ơi, trả lời con đi.

"

" Mẹ, đừng kéo tay con mà.

"

" Mẹ ơi, tại sao người ta lại không cứu anh ấy.

"

" Mẹ ơi ...

"

" Mẹ ơi, anh ấy đang nhìn con, trông anh ấy khổ sở lắm.

"

" Mẹ ơi ... cứu anh ấy đi "

" Mẹ ơi ...

"

Jihoon bừng tỉnh khỏi giấc mơ quái gở.

Dù nhiệt độ trong phòng không cao, nhưng mồ hôi lại túa ra như tắm, cơ thể nhớp nháp đầy mồ hôi.

Trong giấc mơ, Jihoon mơ thấy một đứa trẻ tầm khoảng 6 7 tuổi gì đó, đang níu lấy mẹ nó, có một cái xác bị vùi trong tuyết, máu nhuộm đỏ cả một vùng, từng giọt máu từ cánh tay từ từ nhỏ xuống nền tuyết trắng.

Người mẹ kinh hãi kéo tay đứa con không cho nó lại gần, những người ở gần đó, không một ai, không một ai đến gần để kiểm tra cái xác.

Cái xác dường như vẫn còn hơi ấm, đôi mắt nhìn đứa trẻ như thể cầu xin sự cứu giúp.

Thật quái gở, có lẽ vì cậu suy nghĩ nhiều quá rồi.

Jihoon tự trấn an bản thân.

À, phải rồi, hôm nay phải đi sớm, tiện thể trả chiếc ô cho cậu bạn kia.

Tuyết đã ngừng rơi.

Bên ngoài, tuyết phủ trắng xóa khắp nơi, lớp tuyết phủ trên mặt đất ước chừng dày 5 phân.

Cũng không khó khăn để di chuyển.

Thời tiết se se lạnh, yên tĩnh và ảm đạm.

Jihoon thích cái thời tiết này.

Cậu khẽ kéo cái khăn choàng cổ màu trắng lên cao thêm một chút, bước đi chậm rãi, từng dấu chân in hằn lên lớp tuyết trải dài.

Giấc mơ hôm qua, thật kì lạ.

Nó khiến có Jihoon có cảm giác rất thật, trước đây Lee Jihoon chưa bao giờ gặp phải giấc mơ như vậy, hẳn là có điều gì đó.

Dưới lớp tuyết kia, ai mà biết được có gì chứ, cũng có thể là một cái xác bị tuyết vùi lấp.

Jihoon khẽ lắc đầu, cậu suy nghĩ nhiều quá rồi, có lẽ cậu bị ám ảnh bởi giấc mơ quái gở đó.

" Jihoon, chờ tao với.

Hôm nay mày nổi hứng đi sớm sao ?

"

Lee Jihoon giật mình khi có bàn tay đặt lên vai cậu.

Hóa ra là Jeon Wonwoo, cậu bạn thân của Jihoon.

" Giật mình thật đấy, đừng có hù tao kiểu đó được không Wonwoo ?

"

Jihoon đấm nhẹ vào lưng Wonwoo.

Wonwoo chỉ cười nhìn thằng bạn thân, hình như Jihoon trông không có vẻ tập trung gì mấy.

" Mày có sao không, trông mày cứ thẫn thờ thế nào ấy ?

"

" Tao vẫn ổn mà, chỉ là hôm qua gặp ác mộng ...

"

Jihoon cười cười, cố lấp liếm cái suy nghĩ của mình trước khi Wonwoo nhận ra.

Wonwoo tinh ý lắm, làm bạn Jihoon lâu như vậy, không gì mà Wonwoo không nhìn ra.

Thần sắc Jihoon có vẻ không tốt, đành chờ cơ hội để tra hỏi nguyên nhân.

Wonwoo chợt chú ý đến thứ mà Jihoon cầm trên tay, chiếc ô màu sẫm.

" Cái ô đó ?

"

" À, cái này ấy hả, là tao mượn của một cậu bạn tốt bụng, ngày hôm qua tao quên mang theo ô.

"

Jeon Wonwoo khẽ gật đầu trước lời giải thích của Jihoon.

Cậu cảm thấy có gì đó không ổn với chiếc ô mà Jihoon cầm trên tay.

Lẽ dĩ nhiên, chắc hẳn Jihoon không hề nhận ra.

Chiếc ô đó, dường như có gì đó không đúng, cái vệt màu đỏ thẫm trên cái ô ấy khiến cho Wonwoo cảm thấy thật sự khó chịu.

Jihoon bước đến căn phòng nhỏ ở góc cầu thang tầng hai.

Cửa khóa mất rồi.

Jihoon đặt chiếc ô vào trong giỏ đựng trước cửa, hi vọng cậu ấy sẽ đến lấy.

Wonwoo khó hiểu nhìn cậu bạn của mình, tại sao lại là ở đây ?

Cảm giác sợ hãi ập đến Wonwoo, cậu liền kéo tay Jihoon ra khỏi chỗ đó, càng sớm càng tốt.

" Mày làm cái gì vậy ?

Buông tao ra.

"

Jihoon vùng vẫy định thoát khỏi bàn tay đang nắm chặt cổ tay của cậu nhưng bất thành.

Sức lực của cậu hoàn toàn yếu hơn Wonwoo !

Wonwoo không nói không rằng, cứ thế kéo Jihoon vào lớp, vẻ mặt Wonwoo như vậy, Jihoon cũng không dám làm gì hơn.

Suốt cả mấy tiết học buổi sáng, Jihoon vẫn cứ hậm hực, còn muốn cự tuyệt thằng bạn thân sau khi bị xoay mòng mòng như món đồ chơi.

" Giờ nghỉ trưa, tao sẽ nói cho mày biết hành động của tao lúc sáng.

"

Xem như đó là động lực để Jihoon lê cái thân tàn ma dại đi xuống cateen.

Wonwoo đã chờ sẵn trên bàn ăn rồi, còn có cả Seungcheol hyung, Jisoo hyung và cái cậu Kim Mingyu lớp dưới.

Jihoon hơi bất ngờ một chút, vì hôm nay không có Jeonghan hyung, chắc hẳn anh ấy bận rồi.

Jihoon đặt hộp cơm cà ri của mình xuống trước khi ngồi.

" Jihoon, mày đã từng nghe qua vụ án mạng ở trường này ba năm về trước chưa ?

"

Wonwoo mở đầu với câu hỏi dọa người.

Jihoon nhìn Wonwoo khó hiểu, rồi lắc đầu vài cái.

" Seungcheol hyung, anh nói cho nó nghe đi.

Không biết gì để hành xử kẻo rước họa vào thân.

"

Wonwoo đá chân Seungcheol một cái, ý bảo đừng có mà nhai ngấu nghiến như vậy.

" Jihoonie a, chú mày chưa từng nghe qua vụ sát hại ba năm về trước ở cái trường này à ?

Vụ đó khiến dư luận năm ấy xôn xao đến giờ vẫn chưa thôi.

Chuyện là có một nam sinh bị sát hại một cách dã man trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ nhảy.

Nghe nói xác của nam sinh đó bị rạch nhiều đường trên cánh tay, dưới chân cũng có, theo phỏng đoán, cái xác ban đầu được đặt trên cây đàn piano vì trên cây đàn ấy, có nhiều vệt máu lớn.

Sở dĩ có phỏng đoán như vậy vì khi người ta phát hiện ra xác của nam sinh đó bị vùi lấp trong đống tuyết, vị trí cái xác bị vùi, có lẽ bị thả rơi từ cửa sổ phòng sinh hoạt câu lạc bộ sau khi bị sát hại.

Ngày hôm đó tuyết rơi rất nhiều, máu nhuộm đỏ thẫm cả một vùng tuyết, máu từ khung cửa sổ nhỏ từng giọt, từng giọt xuống nền tuyết.

Nghe bảo, hung khí là một chiếc ô, vì có một vết đâm hình tròn giống hệt mũi ô ngay cổ, nhưng lại không tìm thấy hung khí.

Sau vụ đó, câu lạc bộ nhảy bị đóng cửa, đình chỉ hoạt động đến tận bây giờ.

Anh nghe người ta kể lại rằng cậu nam sinh đó nghe đâu từng học lớp 12-4, họ Kwon thì phải, à đúng rồi, là Kwon Soonyoung.

"

Lee Jihoon trợn tròn hai mắt, thả rơi chiếc đũa trong vô thức.

Có phải cậu nghe lầm chứ ?

Kwon Soonyoung.

Ha, không thể nào, chắc là trùng tên mà thôi.

Hoàn toàn không phải người cậu vừa gặp hôm qua.

Trong trường học này, người trùng tên không thiếu.

Jihoon cố tự trấn an bản thân.

Gì chứ, Lee Jihoon cậu hoàn toàn không tin, rõ ràng Kwon Soonyoung cậu vừa gặp hôm qua là một con người bằng xương bằng thịt, ngoại trừ ...

" Lúc sáng, tao xin lỗi vì đã mạnh bạo kéo tay mày ra khỏi chỗ đó, nhưng mày không hề biết tao đã nhìn thấy gì đâu.

Thứ tao nhìn thấy là Kwon Soonyoung đang ngồi vắt vẻo trên lan can cầu thang, đưa đôi mắt đỏ thẫm đó nhìn chằm chằm vào mày, còn nhếch mép lên cười nữa.

Nhìn máu nhỏ từng giọt như vậy, tao không thể chịu nổi liền kéo mày đi.

Còn cái ô lúc sáng, dù không chắc chắn, nhưng tao nghĩ nó là hung khí đã từng giết chết Kwon Soonyoung.

Mày nên tránh chỗ đó càng xa càng tốt.

"
 
[Soonhoon] || Destiny ||
Chương 3 : Hoa tuyết


Lee Jihoon thẫn thờ nhìn ra ngoài khung cửa sổ.

Nhìn những bông hoa tuyết chậm rãi bám vào cửa kính, khung cảnh bên ngoài trắng xóa, tuyết vẫn không ngừng rơi.

Cứ như vậy, toàn bộ chuyến xe từ Seoul về Busan đều bị tạm ngưng hoạt động, để đảm bảo an toàn cho mọi người do điều kiện thời tiết.

Jihoon vốn dĩ dự định hôm nay sẽ về Busan, nhưng đành phải chờ dịp khác.

Tuyết cứ rơi mãi không ngừng.

Tất cả đều một màu trắng xóa.

Lạnh lẽo.

Ảm đạm.

Một giọt máu nhỏ xuống.

Hai giọt ...

Ba giọt ...

Nhuộm đỏ cả một vùng.

Màu trắng xóa dần dần được thay thế bởi sắc huyết đỏ thẫm.

Tanh nồng.

Jihoon dụi mắt.

Tất cả đều trở lại như ban đầu.

Một màu trắng xóa, lạnh lẽo và mờ nhạt.

Jihoon khẽ rùng mình, cảm thấy như có ai thổi hơi lạnh vào sau gáy.

Do cậu tưởng tượng nhiều quá thôi.

" Nam sinh bị giết hại dã man, xác bị vùi trong đống tuyết.

"

Cái câu nói ban sáng của Seungcheol cứ lởn vởn trong đầu Jihoon, cậu không cách nào có thể tống khứ được những câu từ chết tiệt đó ra khỏi đầu.

Càng muốn quên đi thì lại càng hiện ra rõ ràng.

Đôi khi bộ óc con người thật khó hiểu.

" Nghe đâu cậu nam sinh đó họ Kwon, là Kwon Soonyoung.

"

" Tao thấy Kwon Soonyoung nhìn chằm chằm vào mày với đôi mắt đỏ lòm, khóe miệng còn nhếch lên nữa.

"

Nhắc tới Kwon Soonyoung, cả thân người bé nhỏ chợt run lên từng cơn.

Cái lắc đầu không đồng tình cho cái suy nghĩ vừa thoáng qua.

Không đúng, Kwom Soonyoung mà Jihoon đã gặp, hoàn toàn là người sống.

Lời nói của Wonwoo cứ hiện lên trong tâm trí, không cách nào dứt ra.

Jihoon chửi thề một tiếng.

Cậu chỉ muốn làm một học sinh cấp 3 bình thường, nhưng tại sao lại dính vào ba cái chuyện quái gở này cơ chứ ?

Cái số đúng là đen đủi như chó mực.

Jihoon chợt nhớ ra, ngày hôm qua, lúc cái cậu nam sinh tên Soonyoung đó dúi chiếc ô vào tay cậu.

Bề mặt da vô tình chạm vào tay, lạnh ngắt, không có một chút nhiệt độ nào tỏa ra từ cái thân xác của cậu ta.

Đến tận bây giờ, Jihoon mới có thể nhớ ra, chi tiết quan trọng như vậy, cậu thật lơ đễnh mà.

Thân ảnh mờ nhạt của cậu ta dần hiện lên trong chuỗi ký ức chắp vá.

Vậy là rõ ràng Lee Jihoon cậu hôm qua là nói chuyện với một hồn ma sao ?

Không đúng, đừng tự hù dọa bản thân như vậy.

Đã ba năm rồi, cái cậu Kwon Soonyoung đó có lẽ cũng đi đầu thai từ đời kiếp nào rồi cũng nên.

Jihoon tự ép mình thôi nghĩ vẩn vơ để chuẩn bị đi ngủ.

Ting.

Jihoon giật mình nhìn thông báo phát ra từ chiếc điện thoại đặt trên bàn.

Màn hình điện thoại cứ liên tục nhấp nháy.

kwsyoung đã gửi cho bạn một tin nhắn.

Kwon Soonyoung ?

Tại sao lại vào giờ này ?

Lee Jihoon khẽ run, như vừa có một luồng hơi lạnh phả vào gáy, ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Vừa nhắc đã đến là có thật hay sao ?

Jihoon cố trấn tĩnh bản thân, cầm điện thoại lên kiểm tra tin nhắn vừa đến.

• kwsyoung

Lee Jihoon.

Cám ơn vì sáng nay đã trả chiếc ô cho tôi.

• jihoonlee

Nae, không có gì.

Là tôi mượn ô của cậu mà, phải trả chứ.

• kwsyoung

Jihoon này, xin lỗi.

• jihoonlee

Nè, cậu sao vậy ?

Tại sao lại xin lỗi tôi ?

• kwsyoung

Tôi chỉ nghĩ ...

À, không có gì.

Xin lỗi cậu.

• jihoonlee

...

Cậu có chuyện gì sao, Soonyoung ?

( có gì mau nói nhanh đi, tôi sợ sắp ngất rồi đây này. )

• kwsyoung

Tôi muốn gặp cậu.

• jihoonlee

Ha, gặp tôi ?

Cậu có chuyện gì cần gặp tôi sao ?

• kwsyoung

Tôi chỉ đơn giản là muốn gặp cậu.

Thế nhé !

Gặp nhau lúc tan học, tôi sẽ chờ ở phòng câu lạc bộ nhảy cũ.

• jihoonlee

Khoan đã, Soonyoung.

Căn phòng đó chẳng phải khóa cửa rất lâu rồi sao ?

Kwon Soonyoung !!

Nè, trả lời tôi đi.

Đừng seen như vậy.

Kwon Soonyoung cậu rốt cuộc là ai ?

Đừng hù dọa tôi nữa.

Kwon Soonyoung !!

[Seen 10:10]

°°°°

" Ôi, chết mất thôi.

"

Lee Jihoon khẽ rên rỉ, gương mặt đờ đẫn nhìn hộp cơm trưa của mình mà chẳng buồn ăn.

" Hôm qua mày thức khuya cày game à ?

"

" Game cái đầu của mày.

Nhìn tao giống dân cày game lắm sao ?

"

" Hai mắt của mày thâm quầng hết rồi, tối hôm qua có chuyện gì sao ?

Đừng nói với tao là mày gặp ma đó nha.

"

Jeon Wonwoo buông một câu nói bông đùa.

Jihoon khẽ nhăn mặt, ừ thì kể ra cũng ngại, nhận được tin nhắn của cái tên không rõ người hay ma, đã vậy còn hẹn gặp cậu sau khi tan học.

Nghĩ xem, chẳng phải dọa chết người còn gì ?

Hơn nữa, lúc tối hôm qua, sau khi Jihoon tắt điện thoại đi ngủ, cứ có cảm giác có ai đó đang nằm kế bên, thân người lạnh ngắt như giống hệt như tuyết, nghĩ đến lại cảm thấy rùng mình.

Kết cục, đến tận gần sáng mới có thể ngủ được.

Lee Jihoon vốn dĩ cũng chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, khi không lại bị vướng vào cái thể loại tình huống sặc mùi tiểu thuyết kinh dị này.

" Tao nghĩ tao nên đi trừ tà, Wonwoo à.

"

" Vậy là mày bị ma ám thật à ?

Đừng nói với tao là mày bị Kwon Soonyoung theo ám nhé.

Haha, chắc không có đâu.

À mà tao quên nói, Seungcheol hyung từng nói, nó không phải ma nữa, mà thành quỷ luôn rồi.

Tao không nghĩ nó lại chạy theo ám cái thằng đanh đá không sợ trời đất gì như mày đâu.

"

Mẹ nó, thà đừng nói.

Jeon Wonwoo à, xem như đây là bữa ăn cuối cùng của tao với mày.

Có thể ngày mai mày không nhìn thấy tao nữa đâu.

Có khi mày lại thấy cái xác của tao treo lủng lẳng ngay cửa sổ cũng nên.

" Sao mặt mày lại tái mét thế kia, tao đùa đó.

Ê, tao đùa mà.

"

Tao cũng đang hi vọng những lời nói của mày chỉ là câu bông đùa vớ vẩn.

°°°

" Chết tiệt, xem ra muốn về cũng không được rồi.

"

Lee Jihoon ngước nhìn lên tấm bảng câu lạc bộ nhảy cũ kĩ, giá treo gần như sắp rơi xuống.

Rõ ràng ban nãy, Jihoon đã dự định không đến đây, một mạch đi thẳng đến cổng, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cậu lại quay lại đây, quay lại cái căn phòng chết tiệt nơi có cái tên chết tiệt không rõ người hay ma.

Nếu nói Jihoon tò mò, thì đó chỉ là một phần nhỏ, cậu cũng muốn xem, rốt cuộc cậu ta là người hay ma.

Khả năng cậu ta là ma chắc chắn cao hơn rồi.

Chỉ là, dù cho có sợ thật, Jihoon cũng không muốn cho người ta leo cây.

Cửa không khóa.

Chắc hẳn cậu ta đang chờ ở bên trong.

Jihoon đánh bạo, mở cửa bước vào.

Vẫn là cái mùi đó, cái mùi khó chịu từ đâu xộc lên mũi khiến cho hô hấp khó khăn, cậu ho khan vài tiếng, cố gắng điều hòa, thở đều từng nhịp.

Bên trong tối đen, bụi bặm bám đầy, như thể căn phòng này đã lâu không ai vào đây để quét dọn, cũng không có dấu vết ai đã từng ở trong căn phòng này gần đây.

Hôm đó, Jihoon không nhìn kĩ căn phòng, nhưng cậu khẳng định, nó rất sạch sẽ, chỉ có cái mùi là không hề thay đổi.

Cái mùi này, nó giống như ...

Jihoon đưa mắt nhìn xung quanh, Kwon Soonyoung, cậu ta không có ở đây.

Nét mặt thoáng có chút thất vọng, Jihoon toan quay người bước ra ngoài, cánh cửa tự dưng đóng lại, mặc dù không hề có gió.

Jihoon nhìn được xung quanh là nhờ ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài, nhưng cánh cửa lại tự dưng đóng, khiến bóng tối một lần nữa lại bao trùm căn phòng.

Jihoon chết lặng tại chỗ.

Tối quá, không thấy gì cả.

Một chút cũng không.

Nhiệt độ trong căn phòng dần giảm xuống.

Lạnh.

Vừa lạnh, vừa tối.

Jihoon hối hận lắm, lẽ ra cậu không nên đến đây.

Cậu có cảm giác toàn thân lạnh ngắt, cứ như áp một khối tuyết vào người vậy.

Hai cánh tay lạnh ngắt ôm chặt lấy thân người nhỏ bé đang run lên vì lạnh.

Hắn khẽ thì thầm vào tai Jihoon, giọng nói trầm đục, khiến cho người ta sởn gáy.

" Tôi nhớ em.

"
 
[Soonhoon] || Destiny ||
Chương 4 : Tê cóng


" GYAAA !!

"

Lee Jihoon biết, căn bản tiếng hét của cậu sẽ chẳng ai nghe thấy.

Nhưng cái thể loại tình huống này cậu có thể làm gì hơn được nữa chứ.

Được cả cái thân ảnh lạnh như khối băng, đến cái thân nhiệt cũng chẳng còn này tự dưng lại bất ngờ ôm chầm lấy cậu từ sau lưng.

Dù cho có là người thần kinh vững vàng cũng không chịu nổi cảnh này đâu.

Toàn thân dường như bị tê liệt trước cái cơ thể lạnh ngắt đang ôm chặt lấy cậu.

Lee Jihoon cậu thật sự muốn khóc lắm rồi.

Bị kẹt trong căn phòng không có một chút ánh dường như không hề có nhiệt độ cùng với một hồn ma vất vưởng- à không, nó là quỷ rồi !!

Jihoon tự hỏi, kiếp trước đã làm gì đắc tội với ai đó sao, cái giá phải trả quả thực nặng nề.

Jihoon nhắm tới cánh cửa đang hé mở đôi chút, chỉ cần hắn sơ hở một chút, cậu liền có thể chạy đến đó thoát thân.

Kwon Soonyoung dường như đã nhìn thấu ý đồ của Jihoon, chỉ khẽ nhếch miệng cười, cười cho sự ngây thơ của ai kia.

" Nếu cậu nhắm chắc có thể thoát khỏi đây thì cứ việc.

Nhưng tôi không nghĩ là em có thể thoát ra ngoài đâu.

"

" Kwon Soonyoung cậu, rốt cuộc là gì ?

"

Jihoon vừa dứt lời, mọi thứ trở nên yên tĩnh đến lạ thường.

Căn phòng phút chốc sáng lên, tiếng công tắc vang lên khá rõ.

Còn cả tiếng cười khúc khích trầm đục.

Kwon Soonyoung đã ngồi trên chiếc ghế sofa dài từ lúc nào.

Xem chừng bộ dạng đó hẳn phải rất khổ sở khi nhịn cười.

" Xin lỗi đã làm cậu sợ, tôi chỉ muốn trêu em một chút thôi.

Không ngờ phản ứng lại như vậy.

"

Jihoon khóe mắt giật giật, hai tay không ngừng ma sát vào cánh tay đã sớm lạnh cóng đến mức không còn cảm giác.

Chẳng phải cậu vừa bị hắn lừa một vố sao ?

Thật muốn xông vào mà bóp cổ hắn đến chết.

Dù muốn như thế thôi, Jihoon cũng đã yên tâm đi phần nào.

Hẳn cậu ta không hề dọa cậu đến chết đi ?

Cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương lại trên cơ thể.

Cậu khẽ rùng mình.

Hoàn toàn không cảm nhận được một chút hơi ấm nào từ cơ thể kia, với nhiệt độ cơ thể người, ít ra vẫn có chút gọi là hơi ấm.

Nhưng cậu ta lại hoàn toàn không có.

Cứ như ...

Jihoon đưa mắt nhìn về phía người đang ngồi vắt chân trên ghế sofa kia.

Cậu ta dường như hiểu ý Jihoon đang muốn nói gì.

Phải, về cái ôm ngoài dự kiến ban nãy.

Soonyoung chỉ khẽ mỉm cười, bình thả đáp lời Jihoon đang đứng chết trân.

" Cậu muốn hỏi về " chuyện đó " ?

Haha, xin lỗi, tôi không phải là có ý đồ xấu hay gì đâu.

"

" Cậu, học lớp nào ?

"

" Hả ?!

" - Kwon Soonyoung trợn mắt trước câu hỏi không mấy liên quan vừa phát ra từ miệng Lee Jihoon.

Không phải chứ, Soonyoung không nhịn được liền bật cười khúc khích.

- " 12-4 "

Lee Jihoon đứng chết trân tại chỗ, hai chân như muốn nhũn ra hết cả.

Đồng tử giãn ra hết cỡ nhìn chằm chằm vào Kwon Soonyoung.

Thật sự là quá sức chịu đựng của cậu rồi.

Cậu chỉ muốn nhanh chóng chạy ra khỏi đây càng sớm càng tốt, cậu không muốn đứng ở đây thêm một giây phút nào nữa.

Nhưng đôi chân lại không thể nhúc nhích, dường như có một thứ gì đó đã giữ chân cậu lại, hoàn toàn không để cậu chạy đi mất.

" Nè, Lee Jihoon, tôi biết cậu đang nghĩ gì trong đầu và dường như, có sự hiểu lầm ở đây rồi.

" - Soonyoung ngẩng mặt lên nhìn cậu, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn.

- " Cậu đang hiểu lầm tôi là người đó rồi.

"

" Hiểu lầm ?

" - Jihoon khẽ chau mày.

Chẳng lẽ người đang ngồi trước mặt cậu đây không phải là hồn ma ?

" Nam sinh ba năm trước bị sát hại - Kwon Soonyoung, lớp 12-4.

Trùng hợp làm sao, tên của tôi cũng là Kwon Soonyoung và lớp, cũng là 12-4.

Trùng hợp đến rợn người.

"

Hóa ra là Lee Jihoon hiểu lầm sao ?

Không khí phần nào cũng không còn căng thẳng như ban đầu.

Cậu cũng yên tâm được một chút, ít ra, Jihoon có thể chạm vào được cậu ta.

Thường thì, ma là vật thể vô hình, không thể chạm tới.

Nhưng ban nãy, rõ ràng là cậu ta đã ôm Jihoon, ma thì đâu thể làm như vậy.

Đó là toàn bộ kiến thức về tâm linh mà cậu có, tất nhiên, Jihoon đâu có hứng thú với ba cái thể loại này.

Duy chỉ có một người, Choi Seungcheol khối trên.

Không có lời đồn đại hay hiện tượng kì bí mang tính chất rùng rợn nào trong cái trường này mà Seungcheol hyung lại không biết cả.

Lee Jihoon ngay bây giờ có sự ngưỡng mộ về con người này.

Jihoon bây giờ có thể chắc chắn là Kwon Soonyoung đó đã đi đầu thai từ đời kiếp nào rồi, không rảnh ở đây mà bày trò hù dọa người như cậu.

Jihoon bất chấp tin tưởng Kwon Soonyoung đang ngồi trước mặt cậu, nhưng hình như cậu đã quên mất điều gì đó quan trọng rồi.

" Và ngay tại căn phòng này, Kwon Soonyoung đã bị sát hại.

" - Giọng nói trầm đục đó dường như nhỏ dần rồi tắt hẳn.

" Kwon Soonyoung cậu, thật sự không phải hồn ma ?

- Jihoon có phần không chắc chắn trong lời nói.

" Cậu nghĩ thế nào ?

"

" Vậy tại sao ... lại lạnh như vậy ?

"

Jihoon hơi ngập ngừng, ngước mặt lên nhìn Kwon Soonyoung.

Hai bàn tay vẫn cứ tiếp tục không ngừng ma sát vào hai cánh tay, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn có.

Dường như nhiệt độ vẫn không hề tăng.

Vẫn lạnh lẽo, hoàn toàn không thay đổi.

" Cái đó, xin lỗi.

Có lẽ đứng dưới tuyết quá lâu, nên nhiệt độ cơ thể cũng giảm xuống.

Chịu thôi, tận 4 tiếng mà, tuyết rơi cũng khá nhiều.

"

Soonyoung cười cười đáp lời.

Tay đưa lên gãi đầu trông cứ như mấy tên dở người mà Jihoon thường hay gặp.

Những lời Kwon Soonyoung nói, không hẳn Jihoon không tin tưởng cậu ta, nhưng rõ ràng trong lời nói đó, có gì đó không đúng, nhưng cậu lại không thể biết điểm không đúng đó là gì.

Đôi khi có những thứ nằm ngay trước mắt, nhưng căn bản lại không thể nào nhận ra.

Tám đến chín phần Jihoon đang gặp phải tình huống đó.

" Vậy, lí do cậu gọi tôi đến đây là gì ?

"

" Cũng không có gì.

Tôi chỉ đơn giản muốn gặp cậu thôi.

"

" Thế thôi ?

"

" Có lẽ ...

"

" Ờ.

Tôi về đây.

"

" Này, Jihoonie !!

"

Lee Jihoon đóng cửa cái rầm, mặc cho Kwon Soonyoung vẫn đứng đó trơ mắt bất lực nhìn cậu đi không một lần ngoảnh lại.

Quá mất thời gian cho cuộc trò chuyện không đâu này rồi.

Jihoon cứ nghĩ phải là việc quan trọng gì lắm cơ chứ, nhưng sau buổi nói chuyện này, những khúc mắc trong lòng Jihoon lại càng tăng thêm.

Trời đã bắt đầu sẩm tối.

Hôm nay không có tuyết, nhưng cái không khí lạnh lẽo ấy vẫn không hề giảm đi một chút nào hết.

Mùa đông ở Seoul thật lạnh.

Lee Jihoon không hi vọng tối nay cậu có thể một giấc ngủ ngon.

" Mẹ ơi, máu chảy ra nhiều quá.

"

" Con sợ lắm ...

"

" Mẹ nhìn anh ấy kìa, tại sao không ai giúp anh ấy.

"

" Anh ấy rõ ràng vẫn còn thở mà.

"

( Lại nữa sao.

Vẫn là giấc mơ này. )

" Lạnh quá ...

"

( Cái xác, đúng rồi, có một cái xác bị vùi trong tuyết.

Tại sao lại không ai đào cái xác đó lên ? )

" Lạnh thật đấy ...

"

" Mẹ ơi, anh ấy ... không ai giúp anh ấy hết sao ?

"

( Họ chỉ đứng nhìn thôi sao ?

Tại sao lại có thể vô tâm như vậy, thấy người không cứu ... )

" Cậu nam sinh đó, căn bản đã chết rồi.

Cả người lạnh ngắt như một khối băng.

"

" Dựa theo tình trạng tử thi vừa phân tích, cậu nam sinh này đã nằm ở đây đã hơn 4 tiếng đồng hồ.

"

" Không may hôm nay lại có bão tuyết, nên hầu như không có người nào ra ngoài.

"

( Đúng rồi, Seungcheol hyung đã nói, hôm đó tuyết rơi rất nhiều. )

" Nhưng lại có một điểm kì lạ, bị vùi dưới lớp tuyết dày trong khoảng thời gian cũng không phải là ít, mà máu vẫn không hề đông lại, thậm chí không hề chuyển màu.

"

( Sắc huyết đỏ thẫm trên nền tuyết trắng. )

" Nó không còn là ma theo một cách thông thường nữa, nó đã thành quỷ rồi.

"

°°°

" Lại bị mất ngủ à Jihoon ?

Mắt mày thâm quầng còn hơn cả hôm qua nữa.

"

Lee Jihoon giật mình, thiếu điều muốn đánh rơi suất cơm cậu vừa lấy được.

Jeon Wonwoo này, cứ phải làm cậu giật mình như vậy mới chịu sao ?

Con người cậu ta, lúc nào cũng xuất hiện đột ngột, vừa mới nãy Wonwoo còn ngồi cắm đầu vào đồ án mà bây giờ đã xuất hiện như âm hồn bất tán.

" Không hẳn, gặp ác mộng thôi.

"

" Có cái loại ác mộng mà khiến bạn Lee mất ngủ luôn sao ?

Không thể tin nổi.

Hôm nay có thực đơn mới à ?

Để xem nào, cơm cá hồi cuộn.

Ầy, sao lại là cá hồi ??

"

" Tao đi trước nhé, nhanh lên đó.

"

Jihoon nhanh chóng bỏ đi trước khi lỗ tai bị tra tấn thêm nữa.

Hôm qua mất ngủ là đủ lắm rồi, cậu không muốn bị tra tấn tinh thần thêm một chút nào hết.

Quá đủ lắm rồi.

Jihoon nhìn xung quanh, hình như bàn ăn đều không còn chỗ trống, hôm nay sao lại đông thế không biết.

Thấy rồi, Jihoon thấy rồi nhé, Seungcheol hyung và Jeonghan hyung đi ăn mảnh.

Bình thường, cậu, Wonwoo, Jisoo hyung và hai người đó thường ăn chung vào giờ nghỉ trưa.

Nhưng hai kẻ lớn xác đó lại đi ăn mảnh một mình.

Coi kìa, coi kìa, hạnh phúc ghê chưa kìa.

Ối, Jisoo hyung đến rồi, đúng rồi hyung ơi, ngăn cản hai con người đó tình tứ đi.

Triệt sản đi hiong !!!!

Nói gì thì nói, cậu vẫn không tìm được chỗ ngồi.

Jihoon đành phải lếch xác đến chỗ bồn cây để ngồi tạm, dù sao cũng khá sạch sẽ, có vẫn còn hơn không.

Jihoon bất giác khẽ run người.

Cái luồng không khí lạnh người này từ đâu xuất hiện vậy.

Cái không khí lạnh buốt như cắt vào da thịt, khiến giác quan như tê liệt.

" Jihoon, lại gặp nhau rồi.

"

Cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ.

Kwon Soonyoung không ngần ngại ngồi xuống ngay cạnh cậu, tay cầm hộp sushi cuộn trứng.

Cảm giác lạnh buốt càng rõ ràng hơn khi cậu ta ngồi gần Jihoon.

Dù không muốn nói, nhưng thân nhiệt lúc nào cũng lạnh lẽo như thế này sao ?

Cậu khẽ rùng mình.

" Xin lỗi, lạnh lắm phải không ?

" - Cậu ta cười như một tên ngốc.

" Thân nhiệt tôi luôn luôn là vậy, không hiểu vì sao.

Có lẽ do ở dưới tuyết quá lâu chăng ?

"

" Cậu đứng dưới tuyết không sợ cảm lạnh sao ?

"

" Còn có thể cảm được nữa chăng ?

" - Soonyoung cười buồn.

Ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm về nơi xa xăm nào đó, dường như không thuộc về thế giới này.

Lời nói vô tình phát ra từ miệng Kwon Soonyoung khiến Jihoon phải cau mày.

Lời nói đó, rõ ràng là có ẩn ý.

" Lee Jihoon, mày đây rồi.

Tao tìm mày từ nãy đến giờ, hóa ra là chui vào đây.

"

" Wonwoo ?

"

Jeon Wonwoo tiến tới gần chỗ Jihoon, trong lời nói có chút khó chịu.

Wonwoo khẽ nhíu mày, ánh mắt khó hiểu nhìn bạn mình.

" Mày đang nói chuyện với ai vậy ?

"

-
 
[Soonhoon] || Destiny ||
Chương 5 : Ảo ảnh


" Wonwoo, đừng nhìn tao với ánh mắt đó.

Mày không thấy tao đang nói chuyện với--- ...

"

Jihoon im bặt, tròn xoe mắt nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh rồi đưa mắt nhìn Wonwoo.

Không có ai ngồi ở đó cả.

Cứ như chưa từng có ai đến ngồi cạnh Jihoon, người đó tan biến tựa như không khí, chưa đầy một phút.

Đâu đó vẫn còn vương lại hơi thở lạnh lẽo của mùa đông.

Cái nhíu mày khó hiểu của Wonwoo khiến Jihoon cảm giác như cậu vừa biến thành một tên ngốc.

Cái ánh mắt của Wonwoo nhìn cậu như thể một tội đồ đang chờ phán xét.

Cậu cúi gầm mặt xuống, cố tránh cái ánh mắt khiến cậu khó chịu đó.

Nhưng càng trốn tránh lại càng khổ sở.

" Ờ ... tao không có nói chuyện với ai cả.

" - Jihoon nói một cách khổ sở.

" Khoan đã, mày đang gặp phải chuyện gì sao ?

Jihoon, nói tao biết đi.

"

" Đủ rồi, Wonwoo.

"

Jihoon không thương tiếc gạt đi cánh tay của Wonwoo khi cậu cố níu lấy cánh tay Jihoon trước khi Jihoon kịp rời đi.

Wonwoo chỉ biết bất lực nhìn đứa bạn cố trốn tránh một cách khổ sở, nhìn Jihoon như vậy, ai mà không đau lòng chứ, huống hồ Wonwoo mang tiếng là bạn thân mà lại không giúp được gì.

Wonwoo đưa mắt nhìn bóng lưng bé nhỏ ấy dần khuất sau tám cây.

Jihoon luôn là vậy, luôn luôn tự ôm lấy những phiền phức một mình, không bao giờ chia sẻ với ai, kể cả Wonwoo.

Wonwoo đã nhiều lần đề nghị giúp đỡ, nhưng câu trả lời vẫn là không.

Tự mình ôm lấy như vậy không phải rất khổ sở sao, Jihoon ?

" Đừng cố trốn tránh mãi như thế, rồi cũng sẽ có ngày mày buộc phải đối diện với nó thôi, bạn của tao à.

"

-

Lee Jihoon cố tách dòng người, bước đi vội vã.

Dĩ nhiên cậu không hề biết, nơi cậu sẽ đến là ở đâu.

Chỉ cần nơi đó yên tĩnh, không có người là đủ.

Cậu cứ cúi gầm mặt xuống mà đi.

Từng bước chân xiêu xiêu vẹo vẹo hết va vào người này lại đến người khác, mặc kệ cho những tiếng phàn nàn lần lượt vang lên.

Lee Jihoon đều mặc kệ hết.

Cậu cự tuyệt sự giúp đỡ của Wonwoo, Jihoon cậu thật tệ phải không ?

Nhìn Wonwoo như vậy, lòng cậu không khỏi nhói đau.

Cậu biết rõ, Wonwoo hoàn toàn muốn giúp đỡ cậu, cùng cậu chia sẻ nỗi lòng những lúc khó khăn, để có thể phần nào giúp cậu vơi đi một chút.

Nhưng kết quả lại bị cự tuyệt.

Jihoon căn bản hoàn toàn không muốn vì chuyện của bản thân mà liên lụy đến người khác.

Chuyện của bản thân, vẫn là tự mình giải quyết tốt hơn.

Hơn nữa, Wonwoo vốn không liên quan gì đến chuyện này, không thể vì một chút rắc rối nhỏ mà kéo cậu ấy vào những chuyện phiền thức như thế này.

Lee Jihoon nghĩ như thế đấy.

Kwon Soonyoung, lớp 12-4, rốt cuộc cậu ta là ai ?

Đột ngột xuất hiện, rồi đột ngột biến mất không để lại dấu vết như thể chưa từng tồn tại.

Trên đời này còn có loại người như thế sao ?

Jihoon bất giác rùng mình.

Cái luồng khí lạnh lẽo ấy lại xuất hiện một lần nữa.

Nhưng lần này không phải là cậu ta.

Tuyết đang rơi.

Jihoon ngước mặt lên, sắc trời âm u, những tầng mây xám xịt che khuất đi thứ ánh sáng yếu ớt ban nãy, những bông hoa tuyết nhẹ rơi từ từ đáp xuống mái hiên, đáp vào khung cửa kính, vài bông hoa tuyết khẽ vương lại trên mái tóc rối bời chưa kịp chải chuốt của Jihoon.

Cậu khẽ mỉm cười, đưa tay hứng những bông hoa tuyết trắng muốt mỏng manh.

Thật đẹp, nhưng lại mang cho người ta cảm giác đượm buồn.

" Jihoon, sao lại đứng ngoài này ?

Đã hết giờ nghỉ trưa rồi đấy.

"

Giọng nói trầm vang lên đều đều khiến cho Jihoon giật mình, cậu vội vàng phủi những hạt tuyết trắng vương lại trên quần áo.

Jihoon không muốn ai thấy bộ dạng đáng xấu hổ vừa nãy của cậu liền nhanh chóng bỏ đi.

" Jihoon !!

"

Seungcheol mạnh bạo kéo tay Jihoon trước khi cậu có thể kịp thời bỏ đi.

Phải làm như vậy mới có thể ngăn được cậu em ương bướng này.

Jihoon cố vùng vẫy nhưng vô ích, cậu cũng ý thức được rằng một chọi một với Seungcheol là hoàn toàn bất khả thi.

Jihoon cuối cùng cũng thôi vùng vẫy, vì nếu chống đối, phần thiệt nhất định là về cậu.

" Nói anh nghe, em đang không ổn chỗ nào ?

"

" Không liên quan đến anh.

"

" Đừng cứng đầu như vậy nữa.

Đừng tưởng anh không biết, em nhất định là có chuyện đang giấu mọi người.

Lee Jihoon, nhìn thẳng vào mắt anh.

"

Jihoon cố tránh né cái ánh mắt sắc bén đang nhìn thẳng vào mình, những điều cậu cất giấu trong lòng dường như đều bị Seungcheol nhìn thấu.

Quả nhiên, trước mặt Seungcheol, cậu hoàn toàn không thể nói dối.

" Em có thể hỏi anh một vài chuyện được không ?

" - Jihoon nhíu mày khổ sở, chờ đợi phản ứng từ Seungcheol.

" Anh sẽ giải đáp mọi câu hỏi từ em, nếu chúng có thể làm em khá hơn.

"

" Lớp của anh, lớp 12-4 hiện tại.

Có ai tên là Kwon Soonyoung không ?

"

Đôi đồng tử Seungcheol có chút lay động khi nhắc đến ba chữ Kwon Soonyoung.

Anh cố tránh né ánh mắt nghi hoặc từ Jihoon mà khẽ buông một tiếng " không " nhẹ tựa lông vũ như thể vừa động đến một điều cấm kỵ.

" Lớp 12-4 hiện bây giờ, không có người nào tên Kwon Soonyoung cả.

Cả cái trường này, chỉ có duy nhất một người tên Kwon Soonyoung, cũng chính là nam sinh đã bị sát hại ba năm trước.

Anh chỉ có thể trả lời với em như vậy thôi.

"

" Vâng, em hiểu rồi.

" - Jihoon khẽ gật đầu.

" Xin lỗi vì đã làm phiền anh.

"

Dù chỉ là một chút, Jihoon nghĩ là cậu biết được cái gì đó rồi.

-----------

• jeon.ww

Jihoon.

Mày ổn chứ ?

• jihoonlee

Ừ, tao vẫn ổn.

Có gì sao ?

• jeon.ww

Anh Seungcheol vừa nói tao nghe, mày hôm nay lạ lắm.

Nếu có gì hãy nói tao biết đi.

• jihoonlee

Tao vẫn ổn mà.

Đừng lo lắng nhiều quá, Wonwoo.

• jeon.ww

Nói dối.

Mày nghĩ có thể giấu được tao hả Lee Jihoon ?

• jihoonlee

Tùy mày.

• jeon.ww

Jihoon, hãy nói tao biết đi.

Nhìn mày như vậy, có biết tao lo lắm không ?

• jihoonlee

Tao chỉ là không muốn liên lụy tới mày.

Đừng cố tìm hiểu nữa.

Làm ơn.

• jeon.ww

Mày có còn coi tao là bạn không, Jihoon ?

• jihoonlee

...

Nói gì vậy ?

Mày là bạn tao mà.

• jeon.ww

Nếu mày còn coi tao là bạn, thì hãy nói đi.

Đừng cố tự mình ôm lấy phiền phức nữa.

• jihoonlee

Được rồi.

Tao sẽ nói.

Tao nghĩ tao đã bị Kwon Soonyoung ám rồi.

• jeon.ww

Đùa không vui đâu, Jihoon à.

• jihoonlee

Tao không đùa.

Đó mà sự thật.

Sáng nay, Kwon Soonyoung thật sự đã ngồi cạnh tao. (!)

Cậu ta nói những điều rất kì lạ. (!)

Tao đã nghĩ cậu ta chỉ là một người trùng tên với nam sinh đó.

Nhưng không. (!)

• jeon.ww

Nói gì đi chứ, Jihoon.

Jihoon !!

Lee Jihoon !!

Phụt.

Màn hình laptop đang sáng bỗng dưng tắt ngóm, chỉ còn một màu đen.

Jihoon cau mày khó hiểu.

Hết pin sao ?

Cậu khởi động lại hệ điều hành, thật kì lạ, pin vẫn còn đầy.

Cậu nhanh chóng vào lại trang chat với Wonwoo, nhưng lại vào không được.

Cứ mỗi lần nhấp chuột, laptop lại tắt nguồn như thể có thứ gì đó chặn lại, bằng mọi cách không cho cậu nói chuyện với Wonwoo.

Cả cái tin nhắn cậu vừa gửi cũng bị lỗi, thử lại nhiều lần cũng không cách nào gửi qua được.

Ting.

Màn hình điện thoại nhấp nháy ở đầu giường cũng đã thành công thu hút sự chú ý của Jihoon.

Cậu cầm điện thoại, nhanh chóng mở khóa màn hình.

Dòng tin nhắn từ tài khoản quen thuộc hiển thị nơi góc thông báo khiến cho Jihoon giật mình.

-

kwsyoung

Chào cậu, Lee Jihoon.

-

Jihoon cố lờ dòng tin nhắn ấy đi.

Những tiếng ting ting vang lên đều đặn thông báo tin nhắn đến, mỗi lúc một nhiều như thể hối thúc cậu phải đến và trả lời nó ngay.

Jihoon chui vào trong chăn, cố gắng bịt cả hai tai để không thể nghe thấy tiếng thông báo quái gở ấy.

Mọi khi nó chỉ là tiếng chuông bình thường, nhưng bây giờ Jihoon lại cảm thấy sợ hãi trước tiếng chuông dồn dập ấy.

Dù có bịt tai, nhưng tiếng chuông vẫn vang lên đều đặn, như thể nó hiện diện ngay bên trong đầu của cậu.

Hoàn toàn không thể dứt ra.

Chưa bao giờ, Jihoon lại cảm thấy sợ hãi như thế này.

Cậu quấn chiếc chăn càng nhiều lớp càng tốt, dù cho nhiệt độ bên trong dần tăng, mồ hôi bắt đầu túa ra.

Cậu cũng mặc kệ.

Thông báo cuộc gọi đến.

Jihoon lắng nghe tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên.

Cậu với ngay cái điện thoại như thể vị cứu tinh của đời mình.

Cái gì cũng được, miễn là không phải nghe lại cái âm thanh chết tiệt ấy một lần nữa.

Cậu cứ ngỡ là Wonwoo gọi điện cho cậu để hỏi lí do vì sao cậu lại không trả lời tin nhắn cho đến khi nhìn vào dòng số hiển thị trên màn hình.

Số lạ.

Jihoon chần chừ không biết có nên nhấc máy hay không.

Một phần trực giác bảo cậu đừng nên nhấc máy, phần còn lại do lương tâm mách bảo nhỡ đâu người nhà gọi có chuyện gì gấp thì sao.

Quyết định nhấc máy là quyết định sai lầm nhất cuộc đời Lee Jihoon.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, vẫn là giọng nói khiến người ta sởn tóc gáy.

" Sao cậu lại không trả lời tin nhắn của tôi, Lee Jihoon ?

"

-
 
[Soonhoon] || Destiny ||
Chương 6 : Thông điệp từ tuyết trắng


Cả thân người nặng trĩu, hoàn toàn không thể cử động, đến một cái chớp mắt cũng không thể.

Lee Jihoon chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn thân ảnh đối diện đang từ từ phân hủy.

Nam sinh đối diện, bộ đồng phục nhuốm đầy máu tanh, vết rách toác ra từ vị trí khuỷu tay dọc xuống cổ tay, giòi bọ lúc nhúc tranh nhau gặm nhấm, đục khoét trong cái chỗ nhớp nháp kinh khủng đó, mùi tanh tưởi xộc lên mũi khiến cậu buồn nôn.

Từng thớ da thịt trong thời kì phân hủy bong tróc ra, rớt từng mảng xuống sàn nhà, mang theo vài con giòi bò lúc nhúc trên vũng máu tanh.

Lee Jihoon trợn ngược đôi mắt.

Cậu chỉ muốn thoát ra khỏi đây, tránh xa khỏi cái sinh vật kinh tởm này, càng sớm càng tốt.

Cái mùi tanh tưởi, nhớp nháp kinh khủng này là quá sức chịu đựng, những thứ chứa trong dạ dày Jihoon đang biểu tình, bắt đầu muốn trào ngược ra bên ngoài.

Nam sinh trước mắt khẽ mấp máy đôi môi khô khốc những từ ngữ vô nghĩa.

Lee Jihoon hoàn toàn không thể hiểu được ý cậu ta muốn nói là gì.

Một con giòi nhỏ xíu từ trong miệng cậu ta rơi ra ngoài theo chuyển động của khẩu hình, rồi chậm rãi bò lên chân Jihoon.

Cậu giật mình, cố vùng vẫy để cho thứ sinh vật dơ bẩn kia rơi ra khỏi người, cảm giác ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng.

Thân ảnh nam sinh kia bắt đầu lao tới, Jihoon phản ứng không kịp liền trượt ngã về phía sau, bị nam sinh đó đè lên người.

Mùi tanh tưởi lại càng nồng hơn xộc thẳng vào cánh mũi sắp tê liệt.

Mớ thịt phân hủy nhầy nhụa rã ra sau cú va chạm mạnh, liền rơi xuống hết vào người Jihoon, cảm giác ngứa ngáy nhanh chóng lan khắp toàn thân, bao nhiêu là giòi bọ bò vào trong quần áo, rồi tới da thịt, bắt đầu gặm nhấm thân thể người sống kia.

Lee Jihoon trợn tròn hai mắt, đôi đồng tử co giãn hết cỡ.

Tởm, quá kinh tởm.

Sức lực dường như mất đi, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn cái chết đang cận kề, đến một cử động cũng không thể nhúc nhích.

Giọt nước ấm nóng khẽ rơi lên má rồi chảy dài xuống khóe môi.

Nước mắt ?

Cậu ta khẽ phà một hơi lạnh vào tai Jihoon, mấp máy đôi môi khô khốc khiến mọi giác quan của cậu tê liệt.

" Hãy giải thoát cho tôi.

"

-

Lee Jihoon bừng tỉnh, mở to đôi mắt vẫn còn đọng lại một chút kinh hoàng cùng với tiếng thở dốc nhìn trần nhà trắng toát, Jihoon khẽ nhíu mày một cách khổ sở.

Mồ hôi túa ra khiến đầu tóc và thân người đều trở nên nhớp nháp.

Cảm giác quặn thắt nơi dạ dày khiến chất dịch như muốn trào ngược ra ngoài.

Jihoon liền vội vã bước đôi chân mềm nhũn, không còn sức lực, từng bước loạng choạng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Cảm giác quá đỗi là kinh khủng.

Càng nghĩ tới lại càng muốn trào ra ngoài nhiều hơn cho đến khi không còn gì.

Không còn một chút sức lực, thiếu điều cả thân người chỉ muốn đổ sập xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Lee Jihoon từ trước đến giờ chưa một lần gặp phải ác mộng nào kinh khủng như hiện tại, dùng từ kinh khủng cũng không đúng để diễn tả cơn ác mộng vừa rồi.

Cảm giác chân thực, hệt như chính cậu vừa trải qua ngoài đời thật.

Nghĩ đến thân ảnh đang phân hủy vừa nãy với hàng trăm con giòi bò lúc nhúc lại khiến Jihoon buồn nôn, cảm giác ngứa ngáy nhanh chóng lan khắp cơ thể, Jihoon khẽ rùng mình khi nhớ lại cảnh tưởng hằng trăm con giòi từ cơ thể đó bò vào người của cậu.

Jihoon không tự chủ được, liền đấm vào tường một phát, máu tươi bắt đầu ứa ra.

Jihoon khẽ nhăn mặt.

" Con mẹ nó, Kwon Soonyoung chết tiệt !!

Tôi với cậu không thù không oán, đừng có mà hành hạ tôi nữa, đi mà trả thù cái đứa chết dẫm nào đấy đã giết cậu đấy.

" - Jihoon ngẩng mặt lên nhìn lại bản thân mình trong gương.

Đôi mắt thâm quầng và gương mặt hốc hác, xanh xao, cứ như là một con người khác.

Khóe môi bất giác nhếch lên, cười nhạo thứ đã khiến cậu thành ra như thế này.

- " Được rồi, Kwon Soonyoung, tôi sẽ giúp cậu.

"

Tiếng chuông điện thoại bắt đầu vang lên.

Jihoon giật mình, từ từ quay đầu ra sau nhìn chiếc điện thoại đang reo.

Cảm giác sợ hãi một lần nữa lại xâm chiếm cậu.

Jihoon cẩn trọng tiến lại gần, cầm lấy chiếc điện thoại lên.

Cuộc gọi đúng lúc tối hôm qua khiến Jihoon vẫn còn cảm giác sợ hãi.

Cậu liền thở phào một cách nhẹ nhõm khi nhìn thấy tên người dùng hiển thị trên màn hình điện thoại.

Là Jeon Wonwoo.

" Alo, Jihoon ?

"

" Ừ, tao đây.

"

" Mày có chuyện gì vậy ?

Tối hôm qua, tài khoản của mày tự nhiên bị khóa, gọi cho mày cũng không được.

Rốt cuộc là có chuyện gì ?

"

" Cái gì ?

Mày nói sao ?

Jeon Wonwoo, qua nhà tao, ngay lập tức, nhanh lên !!

"

" Này, sao vậy ?

Giọng mày có vẻ lạ lắm...

Có chuyện gì sao ?

"

" Đừng nói gì hết và đến nhà tao ngay.

Tao có chuyện cần nói với mày.

"

" Được rồi, chờ tao một chút.

"

-

" Này Wonwoo, sao lại có Seungcheol hyung ở đây ?

"

Jihoon hé mở cánh cửa, khẽ cau mày nhìn người sau lưng Wonwoo.

Choi Seungcheol cười cười, đối với Lee Jihoon thì có thể nói là gợi đòn.

" Tao nghĩ anh ấy có thể giúp được gì đó cho mày.

" - Wonwoo quay mặt đi một chút, tránh đi cái ánh mắt chất vấn đang nhìn thẳng vào cậu.

" Được rồi, vào đi.

"

" Chuyện em muốn nói ở đây là gì ?

Hẳn là có liên quan đến những ngày gần đây ?

"

Choi Seungcheol không ngần ngại ngồi bệt xuống sàn nhà, lưng dựa vào tường cùng với Jeon Wonwoo, nhướn mày lên nhìn bộ dạng run rẩy đến mức không đứng vững của Lee Jihoon.

Trực giác của Seungcheol biết rằng việc mà Jihoon trải qua không hề đơn giản một chút nào.

" Vâng ạ.

"- Jihoon trầm mặc đưa mắt hướng về phía cửa sổ nhìn bầu trời âm u xám xịt, có vẻ hôm nay tuyết sẽ rơi rất nhiều.

- " Em nghĩ, em bị ám mất rồi.

"

Giọng nói nhỏ nhẹ, không trầm, không bổng, chậm rãi kể lại sự việc từ tối hôm qua, và cơn ác mộng quá sức kinh khủng đó.

Chỉ nhớ lại thôi đã cảm thấy kinh tởm, buồn nôn, và cả những lần gặp gỡ kì lạ trước kia.

Jihoon đã quá mệt mỏi rồi, loại chuyện này đối với Jihoon quả thật là quá sức chịu đựng, cố gắng trụ vững đến bây giờ có thể nói là rất kiên cường.

Jihoon lúc này chỉ muốn có người có thể lắng nghe cậu, để có thể giải bày hết những điều đã cố gắng kìm nén bấy lâu.

Ai cũng được, miễn là có thể ở bên Jihoon lúc này.

Wonwoo hơi nhíu mày khi nghe thấy câu chuyện của Jihoon, có phần khó tin, nhưng Lee Jihoon hoàn toàn không phải loại người có thể đem chuyện này ra mà đùa cợt.

Seungcheol gật gù chăm chú lắng nghe câu chuyện của Jihoon một cách cẩn trọng, không sót một chữ, rồi ngẫm nghĩ lại những thứ kì lạ đã diễn ra với Jihoon.

Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, mỗi lúc một nhiều.

Dự đoán hôm nay sẽ có bão tuyết.

" Bây giờ em định làm thế nào ?

"

Choi Seungcheol ngẩng mặt lên, chờ đợi câu trả lời.

Jihoon mím chặt môi, rũ hàng mi xuống khi nghe câu hỏi từ Seungcheol, cậu không biết phải làm gì nữa.

Lee Jihoon bình thường là loại người không hề sợ thứ gì, có thể xem là thần kinh vững vàng, nhưng lại gặp phải loại chuyện như vậy khiến Jihoon sợ hãi, thì chắc cũng không thể là chuyện có thể đem ra đùa cợt.

Nỗi tuyệt vọng đọng lại nơi đáy mắt mờ đục, phải cố kìm nén để nước mắt không chực trào ra.

" Em nghĩ là em nên đi trừ tà, hoặc ...

" - giọng nói có chút lệch đi, ánh mắt phảng phất một chút gì đó sợ hãi, nhưng lại nhanh chóng biến mất.

- " Hoặc là đi tìm hiểu nguyên nhân cái chết Kwon Soonyoung.

"

" Khoan đã Jihoon, trừ tà thì tao còn có thể tin được, nhưng đi tìm hiểu cái chết của Kwon Soonyoung để làm gì cơ chứ ?

Chẳng phải cậu ta bị sát hại, quá rõ ràng rồi sao ?

"

" Không, Wonwoo, tao nghĩ là có gì đó không đúng ở đây, ý tao là về cái chết của Kwon Soonyoung.

" - giọng nói trầm đục nhỏ dần, Jihoon không chắc chắn về những thứ đã diễn ra, ít nhất là như vậy.

Jihoon đưa mắt sang nhìn Seungcheol, hơi ngập ngừng một chút rồi lên tiếng.

- " Kwon Soonyoung đã cầu cứu em.

"

" Này, Jihoon, em đừng đùa như vậy chứ.

Dựa theo hồ sơ vụ án của cảnh sát ba năm về trước đã ghi rằng cái chết của Kwon Soonyoung là do bị sát hại, hung thủ nhất định có thù oán gì với cậu ta mới có thể ra tay sát hại dã man như vậy.

Điều không đúng về cái chết của Kwon Soonyoung là ở đâu ?

Nếu em có gì khúc mắc, cứ tìm hiểu lại vụ án ba năm về trước.

Nếu cần hồ sơ gì từ bên cảnh sát, thì nói với anh một tiếng.

Giúp được gì thì anh sẽ giúp.

Đừng giữ cố tự giải quyết nữa, nhé ?

"

" Cám ơn anh nhiều lắm.

Nhưng mà, em không chắc chắn về việc cầu cứu, ít nhất là Soonyoung đang muốn nói gì đó với em.

" - Jihoon cười khổ, khóe miệng bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo.

" Ổn chứ, Jihoon ?

Có cần tao ở lại với mày không ?

"

" Tao nghĩ là đã khá hơn rồi, mày cứ về nghỉ ngơi đi.

"

Jihoon khẽ cười, cúi đầu tiễn hai người ra về.

Wonwoo trước khi ra khỏi cửa còn ngoái đầu nhìn Jihoon với ánh mắt ngờ vực.

Ai mà tin được câu nói đã khá hơn rồi của Jihoon chứ, tám đến chín phần là dối lòng.

Nhưng vì Jihoon đã nói như thế rồi, dù có lo lắng đến đâu thì cũng phải quay đầu ra về.

Tuyết đã bắt đầu rơi nhiều hơn, bầu trời âm u xám xịt khiến cho tâm trạng con người không thể khá khẩm hơn một chút nào.

Một màu trắng xóa ảm đạm.

Lạnh lẽo, cô độc.

-
 
[Soonhoon] || Destiny ||
Chương 7: Tê tái


"Xin thông báo, thư viện Nalim đã đến giờ đóng cửa, cảm phiền quý khách nhanh chóng thu dọn ra về.

Xin nhắc lại..."

Tiếng phát thanh nữ phát ra đều đặn từ chiếc loa trên góc trần thư viện.

Lee Jihoon bất chợt giật mình, nhìn lại đồng hồ.

Hóa ra là đã 6 giờ tối rồi.

Gấp lại cuốn sách còn đang đọc dang dở, cậu khẽ thở dài nhìn chồng sách dày cộp nằm chất đống trên mặt bàn, cảm thấy có chút nuối tiếc.

Đành vậy, ngày mai lại đến tiếp.

Jihoon nhanh chóng dọn dẹp những quyển sách rồi đặt chúng về chỗ rồi xách cặp ra về.

Bên ngoài trời đã bắt đầu sẩm tối.

Ánh đèn đường cũng đã bắt đầu sáng lên nối đuôi nhau liên tiếp trải dài trên đường lộ rộng lớn kia.

Ánh đèn chiếu xuống, qua tán cây in hằn trên mặt đường một vệt đen rậm rạp trải dài.

Thi thoảng một vài lớp tuyết trên tán lá bất chợt rơi xuống, hòa vào lớp tuyết dày trên nền đất đã có từ mấy hôm.

Vẫn lại là một ngày ảm đạm.

Ngẩng mặt nhìn lên bầu trời xám xịt mang một màu vẻ u ám, rồi lại cúi đầu xuống mà khẽ thở dài.

Ánh đèn từ những cửa hiệu, những tòa nhà, những chung cư quanh đó dường như cũng mang một màu ánh sáng tĩnh mịch, khiến cho người ta có cảm giác vắng lặng thật khác thường.

Ánh sáng có thể xua tan đi một phần nào đó màn đêm lạnh lẽo, nhưng không có nghĩa là có thể xua tan đi cái cảm giác ảm đạm ngày đông.

Khoác trên người một chiếc áo khoác dài dày cộm, Lee Jihoon chậm rãi bước chân bên lề đường, ánh mắt hướng đến những tòa nhà trên đường đi, lại thật không khỏi xuất hiện cảm giác cô quạnh đến kì lạ.

Cứ như thể mỗi người một thế giới khác nhau, đắm chìm vào sự riêng tư mà không người nào có thể chạm đến để mà hiểu rõ được.

Vì lẽ đó, dù ở chốn đông người, nỗi cô độc lại càng trào dâng mãnh liệt.

Hôm nay không có tuyết rơi, nhưng với tiết khí đại hàn thì vẫn có cảm giác cái lạnh dường như thấm vào đến tận xương tuỷ.

Trên đường phố hiện tại cũng chỉ có lác đác vài ba người.

Dù cho khi thành phố lên đèn hoa mĩ là mấy, cái thời tiết lạnh cóng như thế này, có điên mới dám bước chân ra ngoài đường nửa bước.

Jihoon cũng vậy, cậu cũng đã điên rồi mới dành cả ngày hôm nay ngồi lì ở trong thư viện để tìm kiếm thông tin vụ sát hại nam sinh ba năm về trước.

Tay nới lỏng khăn choàng, kéo lên gần mũi nhằm giảm bớt đi phần nào cái lạnh lẽo của mùa đông.

Cậu khẽ lắc đầu, thở dài rồi lại tiếp tục chậm rãi bước đi.

Hôm nay thật sự bất lực rồi.

Vụ án ba năm về trước, dù đã làm dư luận xôn xao đến tận bây giờ vẫn không nguôi, hóa ra thông tin công khai lại ít đến kì lạ.

Đa phần hồ sơ vụ án của ba năm về trước đều là chuyện của nội vụ, phía bên cơ quan điều tra thì một lời cũng không hé.

Hồ sơ trong thư viện cũng chỉ là hồ sơ bình thường giống như bao hồ sơ vụ án được công khai khác.

Cũng là đều nói về sơ yếu lý lịch, cách thức chết, nghi vấn về hung khí và một số thông tin khác của nạn nhân.

Xác chết của cậu ta được phát hiện vào lúc ba giờ chiều ngày xx/xx/xxx.

Đến khi phát hiện thì xác cậu ta đã bị đông cứng do bị vùi dưới lớp tuyết.

Theo khám nghiệm tử thi, có lẽ cậu ta đã bị vùi dưới lớp tuyết tận bốn tiếng đồng hồ, tức là trong khoảng thời gian từ sáng sớm đến mười một giờ trưa, có lẽ là khoảng thời gian mà hung thủ đến tìm cậu ta và gây án, phía bên pháp y chưa thể chắc chắn được thời gian tử vong do cái xác bị vùi dưới lớp tuyết quá lâu dẫn đến gây khó khăn cho việc khám nghiệm.

Ngày hôm đó, tuyết rơi rất nhiều, đến nỗi có thể vùi lấp được hẳn một cái xác, có lẽ mọi người hầu như không ra ngoài.

Đến tận ba giờ chiều, một người lao công tầm trung niên đi đẩy xe đổ rác, thì bắt gặp một khối tuyết có màu đỏ thẫm liền nghi hoặc mà tiến lại gần.

Đến gần thì thấy bên dưới lớp tuyết có một cánh tay nằm đưa ra ngoài.

Quá sợ hãi, ông quyết định gọi cơ quan chức năng gần đó đến để đào cái xác lên.

Nhưng vụ án này lại có một điểm kì lạ.

" Bị vùi dưới lớp tuyết dày trong khoảng thời gian cũng không phải là ít, mà máu vẫn không hề đông lại, thậm chí không hề chuyển màu.

"

" Sắc huyết đỏ thẫm trên nền tuyết trắng.

"

Lee Jihoon chợt buộc miệng nói ra một câu khiến cậu phải sởn gai ốc.

Bất giác khẽ nhăn mặt, Jihoon nhớ về ác mộng mấy hôm trước, quả thật là có điểm tương đồng với hồ sơ vụ án.

Không lẽ, đây là một dạng báo mộng ?

Dưới góc nhìn của một người xa lạ, dường như là tầm nhìn có vẻ cao hơn so với cậu của thường ngày, trông khung cảnh dường như người này đứng ở một chỗ khá khuất và vắng vẻ so với hàng người đông đúc, chen chúc nhau tò mò xem sự tình.

Jihoon nhíu mày, tay đập vào trán mà lầm bầm chửi rủa.

Con mẹ nó, Kwon Soonyoung, cậu hành hạ tôi chưa đủ hay sao ?

Mấy sự kiện kì lạ cứ liên tục diễn ra xung quanh khiến Jihoon phát điên mất.

Chuỗi sự kiện liên kết với nhau thì chả nói làm gì, đằng này lại rời rạc từng mảng, Jihoon dường như không thể tìm được mấu chốt vấn đề vì mấy cái gợi ý mập mờ không thể nào mường tượng ra được.

Đã nhờ vả người ta thì nên thành tâm một chút.

Hoặc ít nhất là Lee Jihoon cậu tự suy diễn ra như thế.

Sau mấy màn vò đầu bứt tóc, cục súc trút giận vào hòn sỏi ven đường, bụng bắt đầu kêu lên mấy tiếng réo quen thuộc.

Cả ngày hôm nay chỉ ăn mỗi bữa sáng với cơm cà ri bò, rồi dành tất cả thời gian yên vị một góc bên trong thư viện với đống sách và hồ sơ liên quan chất cao như núi đến tận bây giờ, bụng không réo mới là lạ.

Tính cách ngang bướng đến khó bỏ, một khi đã quyết tâm vào việc gì rồi thì phải đến hoàn thành mới chịu nghỉ ngơi.

Bất quá, việc nghỉ ngơi cũng không cần phải quan trọng hóa.

Jihoon nhăn mặt, tay xoa xoa bụng rỗng liền tấp vào một quán ăn đối diện bên kia đường.

Người ta thường nói, lúc đói thì ngay cả món ăn bình thường cũng hóa sơn hào hải vị, chính là loại tình huống trước mắt.

Mùi hương thơm phức lan tỏa từ gian bếp dường như đánh thức các giác quan trên người hoạt động trở lại.

" Ông chủ, cho một bát mì hoành thánh cỡ lớn.

"

" Được rồi, có ngay !"

Thời tiết như thế này, khiến cho người ta có cảm giác muốn lấp đầy chiếc bụng rỗng bằng một thứ gì đó ấm nóng.

Jihoon nhìn một lượt xung quanh quán, chỉ thấy có một vài người thưa thớt.

Cảm giác thật ảm đạm, có thể là do cậu suy nghĩ quá nhiều rồi.

Cậu chống cằm, nhìn khung cảnh bên ngoài qua tấm cửa kính trong suốt, không khỏi nghĩ vẩn vơ một hồi.

Trống rỗng, cô đơn quá.

Chỉ mới mùa đông năm ngoái này thôi, cậu vẫn còn ở Busan cùng ba mẹ.

Nghĩ lại thấy nhớ nhà.

Một mình cô độc ở đất Seoul tấp nập lạ lẫm này, không ai bên cạnh những lúc cậu yếu lòng nhất, vì thế lại càng phải kiên cường mạnh mẽ, không được tỏ ra yếu đuối dù chỉ là một giây một phút.

Cậu thấy nhớ những lúc cả gia đình cùng nhau đón Giáng Sinh, cùng nhau đón năm mới với những ước nguyện bình an.

Dù thế nào đi chăng nữa, nhà vẫn là nơi Jihoon cảm thấy an tâm nhất khi nghĩ về.

Vậy mà năm nay không thể về nhà được rồi, thật sự nhớ ba mẹ lắm.

Bát mì cỡ lớn đã được mang ra, đặt trên bàn bốc khói nghi ngút, hương thơm tỏa ra kéo Jihoon ra khỏi những suy nghĩ miên man không điểm dừng.

Cậu tách đũa, chắp tay thì thầm một câu chúc ngon miệng.

Ting.

Chiếc điện thoại vang lên một tiếng, Jihoon để đũa xuống, vội vàng lục trong túi áo ra, màn hình vẫn còn nhấp nháy.

Mắt nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn hiển thị trên màn hình.

Là Seungcheol hyung.

-

• scoups

Jihoon, anh vừa lấy được một vài tấm ảnh chụp lại hiện trường vụ án mạng ba năm trước.

Hi vọng sẽ có ích cho em.

scoups đã gửi ba ảnh.

Nhấp vào để hiển thị.

-

Jihoon không ngần ngại liền nhấp vào ba tấm ảnh là Seungcheol vừa gửi đến.

Tấm ảnh đầu tiên là chụp một đống tuyết to lớn, màu đỏ thẫm lan ra khắp vả một vùng, xét theo khung cảnh thì đúng là đống tuyết ấy khi nhìn lên sẽ là khung cửa sổ tầng hai, cũng là phòng sinh hoạt câu lạc bộ nhảy.

Góc nhìn đó, hoàn toàn không thể sai được.

Nếu nhìn kĩ, thanh cửa sổ có dính một vệt máu dài còn đọng lại.

Bên dưới đống tuyết, hình như có một cánh tay đưa ra, có thể thấy được chi chít vết rạch dài trên cánh tay ấy, máu trào ra không hề đông lại cũng không hề chuyển màu, cứ như thế mà nhỏ giọt lan ra nhuộm đỏ vùng tuyết bên ngoài.

Tấm ảnh thứ hai là tấm ảnh chụp ở căn phòng được cho là nạn nhân đã bị hung thủ sát hại ngay tại đây.

Ảnh chụp bao quát cả phòng sinh hoạt câu lạc bộ nhảy, những vệt máu loang lổ chảy dài trên bức tường thật không khỏi khiến người khác rợn người, máu bắn tung tóe dưới sàn, và hơn hết thảy, chiếc đàn piano là nơi có nhiều máu nhất, nghi vấn được đặt ra là hung thủ đã giết hại nạn nhân một cách tàn nhẫn khi đặt nạn nhân lên chiếc đàn này.

Máu thấm vào từng phím đàn nhuộm màu thẫm đen, từng giọt từng giọt nhỏ xuống sàn nhà, suy nghĩ cảnh tượng ấy thật khiến Lee Jihoon không khỏi rợn người.

Hóa ra, căn phòng ấy đã từng có một cảnh tượng kinh khủng như vậy diễn ra.

Đến bây giờ cậu mới có thể nhận ra rằng, cái mùi khó chịu xộc vào mũi khi cậu vừa bước vào căn phòng ấy là gì rồi.

Tấm ảnh thứ ba, tấm ảnh cuối cùng, được chụp chính diện từ trên cao chụp thẳng xuống bên dưới, lúc này đây người ta đã đào xác và đặt trên lớp tuyết nhầy nhụa màu đỏ thẫm.

Trên gương mặt chi chít vết rạch đến nỗi không thể nào nhận ra được người đó đã từng là ai.

Tứ chi đều bị rạch những vết dài ngoằn toác ra.

Thật kinh khủng, kẻ nào đã làm ra chuyện này nhất định là có vấn đề về thần kinh hoặc thứ gì đó đại loại như vậy.

Đôi đồng tử co lại, hai bả vai run run không thể nào kiềm chế.

Cảm giác như có một áp lực kinh khủng nào đó đè nặng lên đôi vai, sợ hãi đến mức, không thể nói thành lời.

Không còn tâm trí nào mà để tâm đến nhiệt độ xung quanh bất chợt giảm xuống một cách bất thường.

Tựa như cơn gió mùa đông đến đột ngột cắt vào da thịt rồi lại lặng lẽ tan biến đi.

Vẫn là giọng nói trầm đục lạnh lẽo ấy, mang theo đôi chút cợt nhả, vang lên xé tan không gian tĩnh lặng ban đầu.

" Ể, đây chẳng phải là Kwon Soonyoung sao ?

Ầy, chết thật thê thảm... thật đáng thương.

"
 
Back
Top Bottom