Sáng sớm hôm sau Thẩm An An tỉnh lại trên giường bệnh.
Tối qua cô ngủ rất ngon, nhưng không hiểu sao lúc ngồi dậy cô lại hoa mắt chóng mặt.
Cô nhìn Lý Thẩm An bên cạnh vẫn còn đang chìm sâu trong giấc ngủ, trời bên ngoài vẫn còn khá tối.
Thẩm An An ngồi dậy làm vệ sinh cá nhân, rồi gọi Lý Thẩm An dậy.
"Lý Thẩm An, mau dậy thôi em."
Thẩm An An lay người cô dậy.
Lý Thẩm An cũng mơ màng tỉnh giấc, cô nhìn Thẩm An An đang gọi mình dậy.
Lý Thẩm An nhanh chóng sửa soạn quần áo, rồi vào làm vệ sinh cá nhân.
Lúc Lý Thẩm An đi ra, Thẩm An An đã đi đâu mất, cô thấy chiếc chăn đã được gấp gọn.
Cô ngó nghiêng tìm Thẩm An An, nhưng không thấy gì cả.
Lúc về, Thẩm An An cầm theo hai cốc cháo.
"Sao chị đi nhanh vậy?
Nãy em định đi mua cùng chị."
"À, chị sợ em đói.
Dù sao chị cũng mua về rồi.
Mau ăn thôi cho nóng."
Thẩm An An ân cần hỏi Lý Thẩm An, "Em còn có chỗ nào cảm thấy khó chịu không?"
"Em không sao chị ạ.
Chị mau ăn cháo đi."
Thẩm An An và Lý Thẩm An cùng ngồi ăn, sau đó cả hai nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
May mắn hôm nay là chủ nhật nên Thẩm An An không phải đi dạy.
Lúc về, cả hai ngồi phía sau một chiếc xe ba gác.
Lý Thẩm An quen Thẩm An An được một đoạn thời gian, cô thấy Thẩm An An khá thân thiện, hòa đồng với người dân trong làng.
Thẩm An An cũng được nhiều học sinh yêu mến.
Lý Thẩm An nhìn con đường đất phía trước, cô bỗng rơi vào trầm tư.
Thẩm An An ngồi bên cạnh cũng không biết nói gì, cô ngồi trầm tư nhớ lại tại sao lúc đó trong nhà mình lại xuất hiện một vũng máu.
Nó xuất hiện quá đột ngột nhưng đó không phải là ảo giác.
"Chả lẽ trong nhà cô có vấn đề gì sao?"
Thẩm An An thầm nghĩ, "Liệu cô có nên mời thầy trừ tà không nhỉ?"
Trong lúc đang miên man suy nghĩ thì đã về đến làng, cả hai đang đi thì gặp thím Trương Bảo "Ô, mới sáng ra mà cả hai đứa đi đâu về thế này?"
Thím Trương Bảo trò chuyện cùng cả hai mới biết, hôm qua Lý Thẩm An bị ngất phải đi viện ngay trong đêm.
Thím Trương cũng không ngờ sáng sớm Lý Thẩm An vẫn còn khỏe mạnh mà tối đã phải đi viện.
Thím Trương nhắc nhở Lý Thẩm An nhớ giữ sức khỏe.
Thẩm An An nhìn thím Trương và mọi người sáng sớm đã ra đồng làm nương làm rẫy, cả trẻ con cũng ra phụ giúp, mọi người đều đang trò chuyện rất vui vẻ.
Thím Trương rất chăm chỉ, có một trai một gái, hai đứa con đều rất hiếu thảo.
Hai người họ đều đang làm việc ở trên trấn, cũng ít khi về thăm gia đình.
Cùng lúc đó Lý Thẩm An vẫn đang trò chuyện với thím Trương và mọi người.
Sau khi chào tạm biệt thím Trương, hai người nhanh chóng về nhà thì thấy Lý Thẩm đang ở ngoài vườn.
Lý Thẩm nhìn thấy cả hai về gương mặt cũng vui vẻ trở lại.
"Cháu ra viện rồi à?
Cảm thấy trong người như thế nào?
Đã khỏe hơn chưa?"
Lý Thẩm vội chạy đến kiểm tra Lý Thẩm An.
"Cháu đỡ hơn rồi bà ạ.
Bà đã ăn gì chưa?"
"Bà ăn rồi, cũng sắp đến giờ trưa, bà đang lấy một ít rau về để xào rau đây.
Hai đứa đã ăn gì chưa?"
Lý Thẩm nhìn sang Thẩm An An vẫn đang đứng đó.
"Cháu và cô giáo Thẩm ăn rồi bà ạ.
Để cháu vào giúp bà một tay."
"Cô giáo Thẩm, trưa nay cháu ở lại ăn cơm cùng chúng tôi."
Lý Thẩm mở miệng nói.
"Vậy cũng được ạ."
Khi Lý Thẩm An mở cửa thì thấy một bên góc nhà là rổ và mẹt.
"Bà à, những thứ này là bà mua sao?"
Lý Thẩm An chỉ tay vào trong góc, Thẩm An An cũng nhìn theo.
"Không, những thứ này là bà tự làm đấy."
Thẩm An An bất ngờ, cô không ngờ Lý Thẩm lại khéo tay đến vậy.
"Bà chỉ làm được một chút thôi, định đem đi bán."
"Bà à, chiều nay bà dạy cháu làm những thứ này có được không?"
"Được."
Lý Thẩm hạ giọng nói, Thẩm An An cũng rất thích bà, cô nhanh tay vào bếp phụ giúp.
Buổi chiều, Lý Thẩm hướng dẫn Thẩm An An cách đan rổ tre.
Lý Thẩm chỉ dạy cô rất tỉ mỉ.
Thành phẩm đầu tiên của Thẩm An An không quá đẹp, hơi méo mó, cô nhìn cái của mình và cái của Lý Thẩm An.
Hai người đều là lần đầu tiên làm nhưng cái của Lý Thẩm An đẹp hơn nhiều.
Cô tiếp tục làm, nó cũng không quá khó chỉ là làm hơi lâu một chút thôi.
"Bà à, không biết ở trong làng mình có thầy bùa nào không ạ?"
Thẩm An An nhìn hai bà cháu rồi hỏi.
"Thầy bùa à?
Có chuyện gì sao cháu?"
Lý Thẩm nhìn Thẩm An An với đôi mắt nghi hoặc.
"Chỉ là dạo này cháu hay gặp vài chuyện kỳ lạ nên cháu muốn hỏi thăm một chút."
Thẩm An An vội đáp.
"Để bà nhớ lại xem, ở làng mình thì không có, nhưng ở làng bên thì có một ông thầy biết gỡ bùa, trừ tà.
Bà cũng không nhớ rõ tên ông lão đó là gì, chỉ nhớ ông ta họ Lưu."
Lý Thẩm cau mày nói.
"Hình như ông lão ấy tên là Bản, là Lưu Bản bà ạ."
Lý Thẩm An đột nhiên nói.
"Cháu biết ông ấy à?"
Lý Thẩm nhìn sang Lý Thẩm An vẫn đang cặm cụi làm, cô nói "Trước cháu đi làm việc, cháu có quen một người chị ở làng bên.
Chị ấy từng nói trong làng có một ông thầy biết trừ tà."
"Hàng xóm nhà chị ấy trước có bị bỏ bùa, cả người đều ốm yếu, bệnh tật, không còn sức sống.
Ăn uống thì hay bị nôn, về sau ngày càng nặng, còn nôn ra máu.
Về sau chỉ ăn được một chút cháo loãng."
Lý Thẩm An thở dài nói.
"Vậy người hàng xóm đó còn sống không em?"
Thẩm An An nói ra nghi hoặc của mình, "Còn sống chị ạ, sau khi mời thầy đến thì sức khỏe ngày càng tốt lên, sắc mặt cũng hồng hào hơn."
"Vậy à, thế em có biết nhà ông lão đó ở đâu không?"
Thẩm An An nhìn Lý Thẩm An đang chau mày suy nghĩ, "Cái này em cũng không rõ nữa, em cũng chỉ biết sơ sơ thôi chị ạ."
Thẩm An An đang nghĩ bụng sẽ sang làng bên hỏi thăm một chuyến, cô hỏi Lý Thẩm An thêm vài điều nữa.
Sau khi dùng cơm xong, cô về nhà.
Thẩm An An bật điện nhưng đèn không sáng, cô thử lại vài lần thì căn nhà vẫn chìm trong bóng tối.
Cô bèn bật đèn flash của điện thoại, cô thử cắm các thiết bị khác trong nhà thì vẫn lên, xem ra là bóng đèn nhà cô hỏng rồi.
Cô bèn bật đèn bàn lên soạn bài, tranh thủ pha một ít trà gừng uống cho ấm họng.
Sau khi được Lý Thẩm An tặng trà, cô cũng hình thành thói quen uống trà vào mỗi tối.
Lúc nằm trên giường, cô vẫn còn suy nghĩ về những bàn tay máu đó, chả biết tối nay còn xảy ra điều gì không.
"Nhưng mà tại sao nó lại xuất hiện.
Chả lẽ cô bị bỏ bùa sao?"
Thẩm An An nhớ lại xem dạo này mình có làm mích lòng ai không.
Cô nằm suy nghĩ, phân tích một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, khi cô đang giảng bài thì chuông điện thoại chợt reo.
Thẩm An An vội vàng nghe máy, trong điện thoại vang lên một giọng nói "Chào cô giáo Thẩm --" tút tút.
Thẩm An An chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã ngắt điện thoại.
Thẩm An An nghi hoặc nhìn điện thoại, cô đang định bước vào lớp thì chân chợt khựng lại.
Hình như nãy cô vừa thấy học sinh không còn là người mà biến thành người gỗ.
Cô chớp mắt thì mọi thứ lại trở về như cũ, có phải là cô hoa mắt không.
Cô định thần lại, thấy các học sinh đang chăm chú nhìn mình, cô tiếp tục vào lớp dạy học.
Thẩm An An ngày càng cảm thấy kỳ lạ, không chỉ là học sinh mà nhiều khi đồng nghiệp của cô cũng trở nên khác lạ, nói năng một cách lạ lùng.
Chả lẽ là có chuyện gì xảy ra sao?
Trong lúc ở phòng giáo viên, Thẩm An An nghe đồng nghiệp bàn tán về làng bên có người mất tích, cô cũng dỏng tai lên nghe.
Thấy bảo cảnh sát huyện cũng đã vào cuộc nhưng vẫn chưa tìm ra nạn nhân.
Có người đồn rằng nạn nhân đã bị bạo hành trước khi mất tích, nhiều bằng chứng tại hiện trường đã bị phá hủy, gây nhiều khó khăn cho cảnh sát.
Nạn nhân là một người mẹ đơn thân, mồ côi cả cha lẫn mẹ, có một đứa con mới ba tuổi.
Bây giờ không biết ai là người chăm sóc đứa trẻ.
Cũng có vài người đồn rằng, gần đây có nạn buôn người.
Họ suy đoán có phải nạn nhân bị bọn buôn người bắt đi hay không?
Thẩm An An nghe đồng nghiệp bàn tán mà cũng quên luôn cả làm việc.
Trên đường về nhà, Thẩm An An ghé qua nhà thím Trương Bảo.
Cô nhìn thấy thím Trương Bảo và dì Lý Vũ Thư đang đứng nói chuyện cùng nhau.
Cô chào hỏi hai người "Cháu chào thím Trương, cháu chào dì Lý."
Thím Trương Bảo nói "Chào cô giáo Thẩm, cháu vừa mới đi dạy về à?"
Thím Trương nhìn thấy trên vai Thẩm An An đang đeo ba lô.
"Dạ."
Thẩm An An liền nói "Thím Trương cháu muốn mua bóng đèn ạ."
"Cháu vào nhà chọn đi."
Thẩm An An tiến vào nhà thì thấy con trai thím Trương đang ngồi trong nhà, cô nhanh chân chọn lấy vài thứ rồi trả tiền.
Lúc cô đi ngang qua hai người thì nghe được loáng thoáng trong làng dạo này hay mất gà mất vịt.
Về đến nhà, cô thấy Lý Thẩm An đang ở ngoài chăn gà.
Cô vội hỏi Lý Thẩm An "Thẩm An, nhà em có thang không?"
"Có, chị ạ."
"Cho chị mượn thang nha."
"Được ạ, chị có cần gấp không?
Để em vác sang nhà chị."
"Cũng không cần gấp đâu em ạ."
"Vậy chị chờ em một tí nha."
"Ừ."
Thẩm An An vừa mở cửa vừa nói.
Cô sắp xếp lại đồ đạc trong nhà thì thấy Lý Thẩm An vác thang ra.
Lý Thẩm An để thang xuống rồi nói "Chị cần sửa cái gì à?"
"Chị muốn sửa bóng đèn."
Lý Thẩm An nhanh chóng đặt thang xuống, "Bóng đèn chị để đâu?
Để em thay giúp chị."
Thẩm An An đưa bóng đèn cho Lý Thẩm An, cô nhanh tay thay bóng đèn rồi nói "Chị thử bật đèn lên xem."
Thẩm An An đi bật đèn, khi tay cô gần chạm đến công tắc thì đột nhiên giống như bị điện giật, cô chợt khựng lại.
Lý Thẩm An nhìn cô rồi nói "Có chuyện gì sao chị?"
"Không sao."
Cô nhấn vào công tắc nhưng không thấy sáng, cô thử lại vài lần nữa thì vẫn chưa được.
"Chị để em xem lại."
Lý Thẩm An thử vặn lại bóng đèn, cô nhìn Thẩm An An rồi bảo "Chị thử bật lại xem."
Thẩm An An thử lại thì thấy đèn sáng lên "Được rồi, cảm ơn em."
"Không có gì ạ."
Lý Thẩm An liền nói "Chị đã nấu cơm chưa, nếu chưa thì chị sang nhà em ăn cơm cùng hai bà cháu."
"Được, để chị sắp xếp đồ một lúc rồi tí chị sang."
Lý Thẩm An vội vác thang quay về, khi Thẩm An An sang nhà bà Lý thì cô thấy dì Lý Vũ Thư sang đưa cho một ít thịt kho tàu.
"Lý Vũ Thư, cháu ở lại ăn cơm cùng nhà bà."
"Dạ thôi ạ, bà cứ ăn cơm đi.
Cháu về đây ạ."
Lý Vũ Thư mỉm cười rời đi.
"Cháu chào dì ạ."
Lý Thẩm An giúp Thẩm An An bưng mâm cơm.
Thẩm An An gắp thịt cho Lý Thẩm và Lý Thẩm An, cô nói "Bà với em ăn nhiều vào."
Thẩm An An cũng nói với hai bà cháu về việc ngôi làng hay mất gà vịt.
"Vậy à, thế thì nhà bà cũng phải cẩn thận hơn một chút mới được."
Lý Thẩm từ tốn nói.
"Thẩm An An chiều nay cháu có đi dạy không?"
"Cháu không bà ạ.
Có chuyện gì sao ạ?"
"À, bà chỉ hỏi thế thôi.
Sau này nếu cháu bận quá thì cứ sang nhà bà ăn cơm."
"Dạ."
Lý Thẩm An cũng chuẩn bị một ít đồ ăn cho chú mèo.
Thẩm An An nhìn Lý Thẩm An rồi thầm nghĩ "Liệu chiều nay mình có nên đi sang làng bên tìm thầy bùa không?
Sự kiện hồi sáng khiến cô cảm thấy không phải chỉ có mỗi nhà cô có vấn đề.
Là do cô hoa mắt chăng?
Hay là đó chính là sự thật.
Tại sao đang yên đang lành mà học sinh lại biến thành người gỗ?
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Chẳng lẽ chỉ có mình cô gặp phải tình cảnh này sao?"
Đột nhiên cô nhớ đến gần đây có nạn buôn người, cô cũng cảnh báo cho hai bà cháu.
Nghe vậy, Lý Thẩm An cũng ngày càng đề phòng hơn.
Trong lúc giúp Lý Thẩm An rửa bát, cô vẫn chưa thoát ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Bà à, không biết gần làng mình có sói không ạ?
Hôm trước Thẩm An có nói em ấy nghe thấy tiếng sói tru."
Thẩm An An đột nhiên nói ra nghi hoặc của mình.
"Gần làng mình à?
Dạo này bà không thấy mọi người nói gì?
Nhưng trước thì có đó, cũng lâu lắm rồi.
Lúc đấy Thẩm An chưa được sinh ra, khi đó bà vẫn còn trẻ lắm.
Lúc đấy quanh làng cũng không nhiều sói lắm đâu, hay có tiếng sói tru vào nửa đêm.
Khi bà đi lên trấn làm việc thì nghe được một vài tin đồn rằng, sói tấn công người dân trong làng, khiến vài người bị thương, suýt nữa thì mất mạng.
Chuyện này cũng qua lâu rồi, chả mấy người nhớ tới nữa.
Không ngờ bây giờ lại nghe thấy tiếng sói tru."
Lý Thẩm nói hết những gì mình biết cho Thẩm An An nghe.
Thẩm An An nghe những gì Lý Thẩm nói, xem ra chiều nay cô phải đi đến làng bên một chuyến.
Cô không dám chắc những gì cô gặp có phải là trúng tà hay không?
Hay là ở trong ngôi làng này có chuyện gì huyền bí?
Thẩm An An vừa nghĩ vừa hỏi, "Bà à, không biết ở trong làng mình có chuyện gì huyền bí không vậy?"
"Chuyện huyền bí à?
Để bà nhớ đã."
Lý Thẩm chau mày suy nghĩ,
Khi về Thẩm An An sửa soạn một ít đồ đạc, cô nhanh chân ra khỏi cửa.
Cô đi dạo bước đến làng bên, trên đường đi cô cũng để ý đến cảnh vật xung quanh.
Đi được một đoạn đường dài, cuối cùng cô cũng đến làng bên.
Cô hỏi thăm người dân trong làng thì biết được nhà của Lưu Bản ở trong một con hẻm.
Lúc đi đến con hẻm đó thì trời cũng gần tối.
Cô bước vào thì thấy hai bên đường là những cánh đồng lúa.
Khi cô đi trên đường, cô cũng nghe được một chút chuyện của mọi người nơi đây.
Vậy mà ở làng bên cũng bị trộm mất gà vịt.
Đang đi thì đột nhiên, lọt vào tầm mắt cô là người gỗ được đặt trước cửa một ngôi nhà.
Người gỗ này khiến cô nhớ đến học sinh bị biến thành người gỗ, mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Cô thấy hai ông lão đang ngồi đánh cờ trước một ngôi nhà, Thẩm An An liền tiến đến hỏi "Cháu chào hai ông, hai ông có biết nhà của Lưu Bản ở đâu không ạ?"
"Lưu Bản à, ông có biết đó."
Ông lão vuốt râu rồi nói "Nhà ông ấy ở đằng kia."
Ông lão chỉ tay về phía ngôi nhà ở đằng đó "Mà dạo này ông lão không có nhà.
Hình như không thấy ai ra vào."
Ông lão gật gù rồi nói.
Thẩm An An nhìn theo hướng ông lão chỉ tay, cô nhìn về ngôi nhà phía xa xa.
Đó là một ngôi nhà nhỏ và có một cây đu đủ ở trước sân nhà.
Thẩm An An nói cảm ơn, cô tiến đến ngôi nhà đó thì phát hiện ra cửa đã khóa.
Lọt vào tầm mắt cô là một lá bùa được dán trên cánh cửa, cô cảm thấy lá bùa này hơi quen, hình như cô nhìn thấy lá bùa này ở đâu đó rồi nhưng cô không thể nhớ ra.
Lúc quay đầu thì chân cô chợt khựng lại, hai ông lão ban nãy vừa ngồi đó đánh cờ giờ đã biến đâu mất.
Thẩm An An cảnh giác nhìn xung quanh, tim cô đập thình thịch.
Lý trí mách bảo cô có điều gì đó không ổn.
Đột nhiên, cô cảm giác có một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, cô quay đầu lại thì có một thứ gì đó vụt qua tầm mắt cô.
Nó quá nhanh, cô chưa kịp nhìn kỹ đó là thứ gì.
Khi quay đầu lại cô lại nhìn thấy hai ông lão đang ngồi đánh cờ ở đó khiến cô càng cảnh giác hơn.
Dù vậy, cô vẫn cố tỏ ra bình thường.
Trên đường về, cô mua thêm một ít trái cây, cô cũng hỏi thêm một ít thông tin về Lưu Bản.
Về đến nhà thì trời đã khuya, Thẩm An An đang định vào bếp làm chút gì đó lót dạ thì có tiếng gõ cửa.
Cô ra mở cửa thì thấy khuôn mặt của Lý Thẩm An.
Người dân trong làng hay đồn rằng Thẩm An An và Lý Thẩm An giống chị em sinh đôi, chỉ là trên mặt Thẩm An An có nét trưởng thành hơn.
Thẩm An An lấy lại lý trí, trên tay Lý Thẩm An là đồ ăn, Lý Thẩm An nói "Chị đã ăn cơm chưa?
Em sợ chị chưa ăn tối nên đem sang một ít thức ăn."
"À, chị chưa ăn.
Chị đang định vào bếp làm vài món.
Em và bà đã ăn gì chưa?"
"Em và bà ăn tối rồi chị ạ.
Thức ăn còn nóng đó chị, chị tranh thủ ăn nhanh đi."
Thẩm An An nhanh chân lấy một ít trái cây ra rồi nói "À Thẩm An, hôm nay chị có mua một ít trái cây.
Em đem về ăn cùng bà nhé."
Lý Thẩm An nhanh tay cầm lấy, "Dạ, được ạ."
Khi Lý Thẩm An quay về, bà Lý Thẩm thấy trên tay Lý Thẩm An là một ít trái cây, bà có hỏi thì Lý Thẩm An nói là được Thẩm An An đưa cho.
Hai bà cháu đang ăn thì nghe thấy tiếng huyên náo từ nhà bên.
Lý Thẩm An mở cửa ra xem thì thấy là cảnh sát.
Đột nhiên Lý Thẩm nói "Có chuyện gì mà ồn thế cháu?"
Lý Thẩm An vội trả lời "À, là cảnh sát bà ạ.
Không biết có chuyện gì mà cảnh sát lại gõ cửa nhà cô giáo Thẩm."
Lý Thẩm vội chạy ra xem.
Sau khi cảnh sát đi thì Lý Thẩm An và Lý Thẩm qua nhà Thẩm An An hỏi xem có chuyện gì, hóa ra là cảnh sát đến để điều tra vụ mất tích ở làng bên.
Hai bà cháu đang không hiểu tại sao cô giáo Thẩm lại bị tra hỏi thì mới biết chiều nay cô có sang làng bên tìm thầy bùa.
Sau khi cảnh sát đi, Lý Thẩm vội tiến đến rồi hỏi.
"Cảnh sát hỏi gì vậy cháu?"
"À, cảnh sát chỉ hỏi cháu có quen người phụ nữ mất tích ở làng bên không thì cháu trả lời cháu không quen."
"Vậy cháu có tìm được ông thầy tên Lưu Bản không?"
Lý Thẩm vội hỏi.
"Cháu không bà ạ.
Lúc cháu đến thì nhà khóa cửa."
"Thế à, nếu vậy thì để đợt khác xem ông ấy có ở nhà không."
"Dạ, có lẽ là để dịp khác ạ."
"Giờ cũng muộn rồi, có lẽ hai bà cháu em về nhà đây chị ạ.
Chị cũng nghỉ sớm đi."
"Ừ."
Nhìn hai bà cháu về nhà, cô đóng cửa lại.
Thẩm An An bước đến bàn học, tay cô chợt khựng lại.
Hình như có một đôi mắt ở phía sau cô, khi cô quay đầu lại nó chợt biến mất.
Rốt cuộc lại có chuyện gì xảy ra đây?
Tại sao dạo này lại xuất hiện những việc kỳ lạ như vậy?
Cô thầm ngẫm nghĩ.
Đột nhiên, cô nhớ lại lá bùa mà mình nhìn thấy ở nhà Lưu Bản.
Cô cố nhớ lại xem mình đã gặp lá bùa kia ở đâu.
Hình như lúc cô đi lên trấn cùng Lâm Thanh Phong, cô có dừng lại bên ngoài một cửa tiệm.
Bên ngoài tiệm đó cũng dán một lá bùa, hơi giống với lá bùa trước cửa nhà Lưu Bản.
Có vài chi tiết được vẽ trên lá bùa hơi khác nhau.
Nếu cô nhớ không lầm, đó là một tiệm may.
Cô ngồi nhớ lại những thông tin mà mình có được rồi xâu chuỗi lại những gì mà mình biết.
- Tiếng sói tru.
- Một vũng máu và những bàn tay máu trồi lên.
- Học sinh biến thành người gỗ.
- Một lá bùa bên ngoài tiệm may gần giống với lá bùa được dán trên cánh cửa nhà Lưu Bản.
- Một bóng đen vụt qua tầm mắt.
- Một đôi mắt nhìn cô từ phía sau.
Thẩm An An cố nhớ lại "Liệu đó có phải vũng máu không nhỉ?
Lúc đó hình như cô không ngửi thấy mùi tanh.
Vậy đó là gì?
Nó đột ngột xuất hiện nhưng cô cảm nhận được lực kéo từ những bàn tay đó.
Nó không thể nào là giả được."
Đang ngồi miên man suy nghĩ thì cô chợt nhớ.
"Dạo gần đây hay có vụ buôn người.
Cô cũng phải cẩn thận hơn một chút.
Có lẽ, cô nên mang theo một chút đồ phòng thân."
Thẩm An An liền bỏ vào trong ba lô một con dao nhỏ và một ít tài liệu.
Cô cũng bận rộn ngồi chấm bài cho các học sinh.
Cô mở điện thoại lên xem thì đã là 10 giờ tối, Thẩm An An vội vàng thu sách vở vào ba lô.
Chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ, tối nay cô ngủ rất ngon, không bị mộng mị.
Sáng sớm, Lý Thẩm An đang ở ngoài chăn gà, chú mèo dùng cái đầu cọ vào chân cô rồi nũng nịu đòi ăn.
Cô nhìn cánh cửa nhà bên đang đóng chặt, cô giáo Thẩm đã ra khỏi nhà từ sáng sớm, dạo này cô giáo Thẩm hay đi sớm về muộn, ít khi dùng cơm với gia đình cô.
Bà Lý Thẩm vội gọi cô vào ăn sáng, bà cũng chuẩn bị cho chú mèo một phần ăn.
Cô vào lấy bát đũa rồi vào ăn cùng bà, trên bàn là hai món mặn một món canh, món ăn khá đơn giản.
Đang dùng cơm thì có người đến, là Lâm Thanh Phong.
Chú mèo thấy có người đến thì kêu meow một tiếng, Lâm Thanh Phong vào nhà thì thấy hai bà cháu đang ăn cơm.
Lý Thẩm thấy Lâm Thanh Phong đến thì nói "Cháu đến rồi à, đến rồi thì mau vào ăn cùng bà."
Hôm qua, Lâm Thanh Phong nói với Lý Thẩm An muốn mua hai bó rau, sáng ngày mai sẽ đến lấy.
"Dạ, thôi ạ."
Nhưng mà bà Lý Thẩm vẫn mời, nên Lâm Thanh Phong cũng ngồi chung ăn cùng.
Lý Thẩm An đi lấy thêm một bộ bát đũa.
Cả ba đang ngồi ăn uống, nói chuyện rất vui vẻ.
Lý Thẩm cũng gắp thêm một ít đồ ăn vào bát của Lâm Thanh Phong.
Lâm Thanh Phong nhìn thấy cái mẹt ở trong góc, cậu hỏi thì biết đây là thành phẩm của hai bà cháu và cô giáo Thẩm làm, cậu cũng mua một cái.
Lâm Thanh Phong chào hai bà cháu rồi ra về, tay anh cầm theo một ít đồ.
Lâm Thanh Phong đi trên con đường làng quen thuộc, anh chào hỏi hàng xóm, anh thấy mọi người đã bắt đầu ra ruộng làm nương làm rẫy.
Lâm Thanh Phong mau chóng đem đồ về nhà, rồi ra ngoài giúp mọi người.
Lâm Thanh Phong nói chuyện với mọi người rất vui vẻ.
Chiều đến, cậu lên rừng lấy một ít củi, cậu đang lấy cây thì thấy ông Triệu Trương Sáu đang bắt một con lợn rừng.
Triệu Trương Sáu là chồng của thím Trương Bảo, ngoài việc bán hàng thì ông Triệu Trương Sáu và con trai hay vào rừng săn bắt.
Trước kia ông Triệu Trương Sáu vào rừng săn bắt thì bị thương, phải nằm viện tận một tháng.
Từ đó, thím Trương Bảo lo lắng, phản đối kịch liệt chuyện ông đi săn.
Ông thấy Lâm Thanh Phong thì liền nói chuyện cùng.
Ông Triệu Trương Sáu kể về tuổi thơ của ông.
Khi còn nhỏ, ông và bạn bè hay đi săn cùng nhau, từ đấy lấy đó làm nghề mưu sinh.
Nhưng thời thế thay đổi, người trẻ bây giờ cũng không quá hứng thú với việc săn bắn.
Mấy năm gần đây, động vật trong rừng càng ngày ít đi.
Bạn bè của ông cũng có công việc riêng của mình, ai nấy đều bận, không còn đi săn cùng ông nữa.