Cập nhật mới

Khác Sống

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
389764200-256-k387792.jpg

Sống
Tác giả: YurikoInoue
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Xuyên không, kỳ dị, huyền bí

Thanh Hy là một nhiệm vụ giả, nhiệm vụ của cô là xuyên qua từng thế giới cứu giúp nguyên chủ.

Giúp nguyên chủ hoàn thành tâm nguyện của bản thân



xuyênkhông​
 
Sống
Chương 1


Đây là thời điểm lạnh nhất trong năm trên núi Thanh Sơn, các chú chim đã bay đi nơi khác tìm chỗ tránh rét, những loài động vật cũng rơi vào trạng thái ngủ đông.

Cũng vì thế mà ngọn núi trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

Những bông tuyết trắng đang lơ lửng rơi xuống mặt đất, như một lớp thảm phủ lên các loài thực vật che đi vẻ đẹp vốn có của nó.

Có một ngôi nhà nhỏ nằm trên đỉnh núi, quanh ngôi nhà là một vườn rau và rất nhiều hoa.

Một cơn gió thổi qua khiến những tấm màn che bên cửa sổ bị thổi bay, phía sau tấm màn là một cô gái đang nằm ngủ.

Cô gái có làn da trắng hồng, mái tóc dài ngang vai, trên người cô đắp một lớp chăn mỏng.

Trong ngôi nhà có vẻ rất ấm áp, trái ngược hoàn toàn với bên ngoài.

Đột nhiên, một bên trên giường lún xuống, một vật gì đó đang từ từ tiến lại gần cô gái.

Nó liếm mặt cô, dụi vào mặt cô, cô vẫn không tỉnh.

Nó lấy bàn tay nhỏ bé đập tay vào mặt cô nhưng cô gái trên giường vẫn ngủ ngon lành.

Nó gầm lên vài tiếng "meow" đầy giận dữ rồi lại dùng cái đầu lắm lông cọ vào mặt cô.

Cô gái vì nhột nên tỉnh thì thấy trước mặt cô là một bé mèo đang nhìn mình đầy chăm chú.

"Chào buổi sáng, Tiểu Bao."

"Meow, Hy tỷ mau dậy.

Bé đói rồi.

Meow" Bánh Bao đáp lại một tiếng như lời chào hỏi.

Bánh Bao là tên của Thanh Hy đặt cho chú mèo.

Dù tên là Bánh Bao nhưng chú khá gầy, lông màu vàng trắng và không được mượt như các chú mèo khác.

Đặc biệt mắt trái của chú bị mù nhưng điều đó không ảnh hưởng khí chất của chú.

Sự ngầu lùng của chú khiến mọi "con sen" phải quỳ xuống và hót cứt cho mình.

"Ừm, chắc em đói rồi phải không?

Chờ chị một chút.

Buổi sáng em muốn ăn gì nào?"

Chú mèo nhanh chân nhảy xuống giường, giương đôi mắt màu xanh lúc lên nhìn cô, chú meow lên một tiếng rồi chạy vào phòng bếp.

Thanh Hy nhanh chóng ngồi dậy rồi khoác lên mình một bộ y phục màu tím nhạt.

Có thể thấy ngôi nhà này được trang trí theo phong cách cổ đại, được xây từ tre và trúc, khiến cho người khác nhìn vào như có cảm giác quay lại thời cổ đại.

Bên ngoài là một cây liễu.

Thanh Hy nhanh chân sửa soạn và vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu Bao trước, không thể để "hoàng thượng" của mình chịu đói làm chậm trễ việc lên "triều" được.

Thực sự vấn đề ăn uống đối với Thanh Hy và Tiểu Bao không phải việc quá quan cầu kỳ vì cả 2 đều khá dễ tính trong phần ăn uống.

Bánh Bao giương mắt nhìn Thanh Hy chuẩn bị đồ ăn cho mình.

"Meow, meow."

Bánh Bao nhìn vào bát của chú chỉ có vài con tôm.

Chú dụi đầu của mình vào tay Thanh Hy.

"Hy tỷ cho "trẫm" thêm 5 con tôm."

"Sắc dụ không có tác dụng đâu."

"4 con."

Thanh Hy lắc đầu.

Bánh Bao bất mãn cau mày tức giận, cậu đập chân xuống bàn thể hiện sự uy nghiêm của một bậc đế vương.

"Bẹp."

"3 con."

"Không được, tôm không tốt cho cơ thể của ngài, không thể ăn nhiều."

"Nhưng mà 'trẫm' đã..."

Mặt Thanh Hy tối xuống.

Bánh Bao chợt ngừng lại, vì cậu biết Thanh Hy không thích cậu nói từ này.

Không khí bỗng rơi vào trầm lặng, cuộc giao dịch cũng kết thúc ở đó.

Thanh Hy chuẩn bị đồ ăn cho Bánh Bao rồi tiếp tục chuẩn bị bữa ăn cho mình.

Bánh Bao đang tận hưởng bữa sáng một cách ngon lành thì cảm thấy sau lưng có một ánh mắt đang dõi theo mình.

Bánh Bao nhìn về phía cửa sổ thì thấy một con chim bồ câu béo ú ù u đang đứng đó.

Nó dùng ánh mắt của một kẻ đứng trên vạn người nhìn về phía Bánh Bao, cậu nhìn theo hướng con chim đang nhìn thì phát hiện nó đang nhắm vào bát cơm của cậu, cậu nhanh chóng dùng hai chân che bát đi cái bát của mình.

Bồ câu bất mãn nhìn Bánh Bao, "Làm như ta muốn tranh đồ ăn với ngươi vậy đó.

Mau gọi Hy tỷ ra đây, có nhiệm vụ mới."

"Hừ, con chim nhà ngươi là cái thá gì mà ra lệnh cho trẫm meow.

Hy tỷ không nhận nhiệm vụ, mau cút ra khỏi nhà của bọn ta, meow."

Bánh Bao nói.

"Ta là cái thá gì ư?

Ta là ông nội nhà ngươi.

Mau gọi Hy tỷ ra đây đừng bắt ta phải ra chiêu."

"Ngon thì nhào vô hoặc con chim nhà ngươi tự đi mà gọi.

Trẫm sẽ đích thân vặt lông còn chim nhà ngươi làm món bồ câu xào sả ớt.

Cho ngươi biết thế nào là lễ độ khi dám chống lại trẫm."

Bánh Bao cong lưng, giơ móng vuốt ra chuẩn bị làm thịt con chim không biết trời cao đất rộng này.

Khi Thanh Hy đi ra thì thấy một mèo một chim đang vào tư thế chiến đấu, chuẩn bị vồ vào nhau.

"Mấy đứa lại cãi nhau à?

Tiểu Mập, chị đang làm bữa sáng em có muốn ăn không?"

Tiểu Mập là chim bồ câu và nhiệm vụ của cậu ở nơi này là giao nhiệm vụ cho những nhiệm vụ giả.

Dù là chim bồ câu nhưng cậu lại rất béo nên mọi người thường gọi cậu là Tiểu Mập.

Buộc trên chân cậu là một tờ giấy.

Nghe thấy hai từ bữa sáng, mắt của Tiểu Mập chợt sáng lên nhưng chợt nhớ mình còn thứ phải làm cậu liền ỉu xìu.

Cậu lắc đầu nói "Không được, em chỉ đến giao nhiệm vụ rồi phải đi ngay.

Không sẽ không kịp mất."

Thanh Hy nhìn về phía chân của Tiểu Mập.

Cô lấy tờ giấy trên chân cậu ra.

Trên tờ giấy hiện lên những dòng chữ màu xanh lam.

Thông tin nhiệm vụ thường sẽ được mã hóa vào một tờ giấy nhỏ nên bình thường người giao nhiệm vụ sẽ buộc một tờ giấy vào chân các chú chim bồ câu.

Thanh Hy nhìn một lúc thì thấy thông tin nhiệm vụ cần phải làm, Bánh Bao cũng liếc mắt qua chung.

Thanh Hy thấy trên tờ giấy hiện lên ảnh và thông tin của nguyên chủ là một nữ sinh.

Tên: Lý Thẩm An

Tuổi: 16

Tâm nguyện: ???

"Em phải đi đây."

Tiểu Mập nhìn cô một lúc rồi nói và vội vàng bay đi.

"Cảm ơn em, Tiểu Mập.

Xem ra chị cũng phải đi ngay đây.

Bánh Bao ở nhà ngoan nhé."

Bánh Bao chưa kịp nói gì thì con chim ngu ngốc kia đã vội vàng bay mất, cậu dụi đầu vào tay của Thanh Hy.

Xem ra cô cũng phải nhanh chóng đi làm nhiệm vụ rồi.

Vào một ngày nắng đẹp trời, một chiếc xe đang chạy trên con đường gập ghềnh nhiều sỏi đá.

Phía sau xe đang chở đầy thực phẩm, bên trong chiếc xe là có hai người, một nam và một nữ.

Trên tay người đàn ông cầm một điếu thuốc, người đàn ông có thân hình cao to vạm vỡ, làn da màu nâu đen, khoác một chiếc áo thun ba lỗ.

"Thẩm An An, em mới chuyển đến đây, em đã quen với lối sống ở đây chưa?

Mọi người ở đây thân thiện lắm, có gì không hiểu em cứ hỏi mọi người."

Người đàn ông chợt cất lên tiếng nói phá vỡ sự yên lặng trong xe nhìn liếc qua cô gái ngồi bên cạnh.

Cô gái ngồi bên cạnh có làn da màu trắng hồng, khuôn mặt thanh tú, buộc tóc đuôi ngựa.

"Dạ, em cũng đang làm quen với mọi người.

Mọi người cũng thân thiện, nhiệt tình lắm ạ."

Cô gái ngồi bên cạnh nhìn đoạn đường phía trước rồi nói nói.

Thẩm An An là giáo viên mới chuyển đến ngôi làng này, hôm nay cô đang tính đi mua đồ thì may mắn gặp Lâm Thanh Phong cũng đang chở thực phẩm

lên thị trấn.

"Thẩm An An, em mua đồ xong thì cứ chờ anh ở cổng chợ, sau khi xong việc anh sẽ chờ em trước cổng thị trấn."

"Dạ được ạ."

Chiếc xe vẫn tiếp tục chạy trên đường.

Thẩm An An nghĩ thầm Lâm Thanh Phong khá nhiệt tình, hay giúp đỡ mọi người và thường chở thực phẩm của người dân trong làng đem lên trấn cho nhà hàng vì thế nên người trong làng cũng rất quý anh ấy.

Cô cũng chỉ mới chuyển đến đây nên cần lên trấn mua chút đồ.

Lúc Thẩm An An đang suy nghĩ miên man thì chiếc xe đã tới nơi.

Cô đi qua từng quầy hàng và cũng nghe ngóng được một ít thông tin mọi người đồn thổi về làng X.

Cô chợt dừng tại một cửa hàng thì đột nhiên có một cô gái chạy đụng vào cô khiến cô suýt ngã, Thẩm An An chưa kịp nhìn rõ thì cô gái đó đã vội vàng chạy đi.

Sau khi mua đồ xong, cô vẫn suy nghĩ về những thông tin mà mình nghe ngóng được.

"Anh Lâm Thanh Phong, không biết trong làng mình anh có quen người nào tên Lý Thẩm An không ạ?"

Thẩm An An đột nhiên hỏi lên nghi hoặc của mình.

"Lý Thẩm An à, con nuôi của Lý Thẩm, cô bé đó cũng hay giúp đỡ mọi người trong làng, nhưng gần đây cũng hay lên trấn làm việc.

Sao đột nhiên em lại hỏi vậy?"

Lâm Thanh Phong vẫn tiếp tục nói và đang tập trung lái xe.

Thẩm An An liền nói "Chỉ là khi em đi chợ, em có nghe mọi người đồn về Lý Thẩm An mất tích.

Cô bé đó có phải là con nuôi nhà Lý Thẩm ở cuối ngõ không ạ?"

Lâm Thanh Phong trả lời "Đúng vậy, là con nhà Lý Thẩm, Lý Thẩm rất tốt, nhận nuôi cô bé đó.

Lý Thẩm An và Lý Thẩm cũng thường xuyên giúp đỡ mọi người trong làng.

Trước kia thì có cô bé bầu bạn kề bên, nhưng từ khi cô bé đi làm thì cũng ít khi về nhà."

"À, gương mặt của em khá giống Lý Thẩm An đó."

Lâm Thanh Phong nhìn vào gương rồi nhìn qua Thẩm An An.

Thẩm An An nghe Lâm Thanh Phong kể về gia đình họ Lý bỗng rơi vào trầm tư.

Chiếc xe dừng lại ở cuối ngõ, Thẩm An An mang đồ xuống xe.

Cô bất chợt liếc mắt về phía ngôi nhà bên cạnh rồi đi vào nhà của mình.

Khi Thẩm An An sắp xếp lại đồ đạc, cô chợt nghe thấy tiếng động từ nhà bên.

Thẩm An An ra ngoài xem, thì ra là một bà lão, là Lý Thẩm.

Lý Thẩm là một bà lão hơn 50 tuổi, lưng bà hơi gù.

Mỗi ngày bà đều ra vườn trồng rau.

"Cháu chào bà ạ."

Thẩm An An nở một nụ cười rồi chào hỏi bà.

Lý Thẩm nhìn qua rồi cũng nở một nụ cười từ hòa "Chào cô giáo Thẩm."

Lý Thẩm khẽ nhìn Thẩm An An.

Gương mặt Thẩm An An cũng có nét giống với Lý Thẩm An đặc biệt là nụ cười.

Lý Thẩm cũng thích Thẩm An An, cô bé này cũng chỉ mới chuyển đến đây được vài hôm.

Thẩm An An cũng thường xuyên giúp đỡ Lý Thẩm trong việc làm vườn.

Thẩm An An chạy đến dìu bà, hai bà cháu cũng khá thân với nhau.

Thẩm An An hỏi "Hôm nay bà có khỏe không ạ?"

"Bà khỏe lắm cháu ạ.

Hôm nay cháu mới lên trấn phải không?"

Lý Thẩm khẽ hỏi.

"Đúng vậy ạ, nay cháu có lên trấn mua chút đồ.

Bà ạ, có phải bà nuôi một cô bé tên là Lý Thẩm An phải không ạ?"

Thẩm An An khẽ dìu bà đến ghế rồi nói ra thắc mắc của mình.

"Đúng vậy, Lý Thẩm An lên trấn tìm việc làm, lâu rồi con bé không về nhà?

Có chuyện gì sao cháu?"

"Không biết cô bé đi từ lúc nào ạ?

Cháu nghe kể rằng gương mặt của cháu khá giống với Lý Thẩm An."

"Cũng có nét tương đồng đó cháu à."

Lý Thẩm cũng khá thích Thẩm An An.

Bà khẽ nhìn qua nhà Thẩm An An, hơi bừa bộn.

Lý Thẩm đột nhiên hỏi, "Cháu chưa sắp xếp đồ đạc xong à?"

"Dạ chưa ạ, nhà còn hơi bừa bộn."

Hai bà cháu tiếp tục trò chuyện, sau đó Thẩm An An quay về nhà tiếp tục công việc dọn dẹp.

Buổi tối, Thẩm An An mời Lý Thẩm qua nhà dùng cơm.

Nhà hai bà cháu gần nhau, cả hai đều ở một mình hơi hiu quạnh.

Khi đang ăn cơm, Thẩm An An đột nhiên nghe thấy gõ cửa từ nhà bên.

"Bà ơi, cháu về rồi."

Thẩm An An vội chạy ra xem, cô nương theo ánh sáng nhìn qua bên kia thì thấy bóng dáng của một người con gái.

Lý Thẩm vội ra ngoài nhìn thì thấy một bóng hình quen thuộc.

Cô gái ngoảnh mặt sang bên thì thấy Lý Thẩm.

Thẩm An An nhìn thấy gương mặt hơi giống mình thì cũng khá ngạc nhiên.

Bà Lý cũng hơi bất ngờ khi thấy Lý Thẩm An về nhà.

Bộ quần áo Lý Thẩm An mặc phủ đầy bụi, gương mặt hơi nhem nhuốc.

Lý Thẩm cũng vội vã đi về phía Lý Thẩm An hỏi "Lý Thẩm An, cháu về rồi à!

Sao người lại nhem nhuốc như vậy?

Trên mặt còn dính máu, cháu bị thương à?"

Thẩm An An ngỡ ngàng nhìn Lý Thẩm An, quần áo trên người Lý Thẩm An dính đầy đất bụi, trên mặt thì dính máu.

Dù vậy nhưng cô vẫn nhận ra mặt Lý Thẩm An hao hao giống cô.

Lý Thẩm nhìn Lý Thẩm An từ trên xuống dưới, bắp tay phải còn có một vết thương đã khô máu.

Lý Thẩm An chưa kịp trả lời thì Lý Thẩm đã dắt cô vào nhà.

Lý Thẩm An vội vàng tắm rửa, thay quần áo.

Thẩm An An đứng ở ngoài xem, thấy trên mặt Lý Thẩm An có ba vết xước.

Lý Thẩm hỏi "Lý Thẩm An, cháu làm gì mà để bị thương thế này?"

"Cháu bị ngã thôi ạ.

Bà đã ăn gì chưa?"

Cùng lúc đó thì bụng Lý Thẩm An cũng reo lên.

"Nãy bà sang nhà cô giáo Thẩm ăn cơm?

Cháu đã kịp ăn gì chưa?

Chưa thì sang ăn cùng bà."

Lý Thẩm An lắc đầu.

Thẩm An An thấy vậy thì cũng mời Lý Thẩm An qua nhà mình ăn cơm.

Lúc đó Lý Thẩm An mới để ý đến cô gái ở bên ngoài cửa.

Lý Thẩm An bất ngờ khi thấy gương mặt hơi giống mình, chỉ là mặt cô ấy có nét trưởng thành hơn.

Lúc ăn cơm, ba người đều trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Thẩm An An cũng biết thêm đôi chút về Lý Thẩm An.

Lý Thẩm An lúc đầu hơi rụt rè nhưng về sau cũng cởi mở hơn.

Lý Thẩm An mới biết đây là cô giáo Thẩm mới chuyển đến làng mình được vài hôm.

"Lý Thẩm An, cháu mới về thì công việc của cháu như nào?

Cháu tạm xin nghỉ việc à?"

Lý Thẩm nhìn Lý Thẩm An rồi hỏi.

"Cháu xin nghỉ việc luôn bà ạ."

Lý Thẩm An vừa ăn vừa nói, "Vậy mấy hôm nữa cháu có định lên trấn tìm việc không?"

Lý Thẩm nhìn Lý Thẩm An với đôi mắt nghi hoặc.

"Cháu định ở nhà vài ngày bà ạ."

Thẩm An An nhìn vết xước trên mặt Lý Thẩm An, một bụng định hỏi nhưng chợt nuốt lại.

Thẩm An An gắp đồ ăn cho Lý Thẩm An, "Em ăn nhiều vào một chút."

Lý Thẩm An nhìn bát cơm của mình, cô cũng gắp đồ ăn vào bát của Thẩm Thẩm An rồi nói "Chị cũng ăn nhiều một chút."

Lý Thẩm An cũng gắp một ít đồ ăn cho Lý Thẩm rồi hỏi thăm tình hình của Lý Thẩm .

Sau khi ăn cơm xong, Thẩm An An cùng Lý Thẩm An rửa bát, cả hai cùng trò chuyện với nhau.

Thẩm An An cũng biết thêm một ít chuyện về Lý Thẩm An.

Lý Thẩm An 16 tuổi nhưng hai năm trước đã lên trấn làm việc, cô bé cũng ít khi về nhà.

Lý Thẩm An cũng chỉ phụ giúp cho quán ăn ở trên trấn, cô bé làm việc rất nhanh.

Đêm đến, Thẩm An An nằm nhớ lại cuộc trò chuyện với hai bà cháu nhà họ Lý.

Đang nằm nghĩ thì cô chợt nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài, giống như có ai đang chạy dồn dập.

Thẩm An An vội vàng mở cửa sổ ra nhưng thật kỳ lạ, cô không thấy ai cả.

"Ò ó o o."

Tiếng gà gáy vang lên.

Thẩm An An, chợt bừng tỉnh, cô thở hổn hển lại là cơn ác mộng đó nữa.

Cô nhìn đồng hồ rồi vội vàng thay quần áo rồi lên lớp dạy học.

Lúc mở cửa ra thì Thẩm An An đã thấy hai bà cháu nhà họ Lý đang làm vườn.

Thẩm An An chào hỏi nhưng không thấy hai bà cháu trả lời.

Cô cảm thấy hơi kỳ lạ, giống như là mình đã gặp phải tình cảnh này rất nhiều lần rồi vậy.

Cô nhớ hôm qua còn trò chuyện rất thân thiết nhưng...

Thẩm An An đang cố gắng nhớ thì cô không thể nhớ được nhìn.

Cô nhìn đồng hồ rồi vội lên lớp dạy học.

Lúc Thẩm Thẩm An đi, Lý Thẩm An có liếc mắt qua, cô định gọi cô giáo Thẩm nhưng Lý Thẩm chợt ngăn lại.

Khi Thẩm An An ngồi ở phòng giáo viên cô vẫn cảm thấy hơi là lạ, mọi người quanh cô giống như là đều thay đổi vậy.

Thẩm An An vẫn nói chuyện bình thường với các đồng nghiệp, mọi người vẫn nói chuyện bình thường nhưng không hiểu sao cô có cảm giác có chút xa cách.

Giống như là có lớp bình phong ngăn cản giữa cô và mọi người vậy.

Dạo này mỗi khi Thẩm An An lên lớp, không hiểu sao cả học sinh và đồng nghiệp luôn nhìn cô với đôi mắt khác lạ, cô có hỏi thì mọi người vẫn nói chuyện bình thường.

"Chả lẽ là cô nghĩ nhiều sao?"

Khi về nhà, cô cũng cảm thấy ánh mắt của dân làng nhìn cô hơi khác.

Đang suy nghĩ miên man, cô chợt nghe thấy tiếng gọi của Lý Thẩm An từ phía sau.

"Cô giáo Thẩm, cô giáo Thẩm, bọn em ở đây, cô đi dạy về rồi sao?"

Thẩm An An quay lại nhìn thì thấy Lý Thẩm An và Lâm Thanh Phong đang ở phía sau, hai người họ đang ở trong ao.

Thẩm An An định bụng hỏi hai người họ đang làm gì thì thật kỳ lạ, cô nhìn thấy hai người đàn ông đang ngồi câu cá ở đó.

Lúc nhìn kỹ lại thì vẫn là Lý Thẩm An và Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong thấy Thẩm An An đang ngây người ra rồi anh nói "Cô giáo Thẩm, cô làm sao vậy?

Sao lại ngây người ra như thế?"

"Em không sao?

Hai người đang làm gì vậy?"

Thẩm An An thấy hơi lạ, vốn dĩ ban đầu hai người họ gọi cô là chị em nhưng không biết từ khi nào cả Lâm Thanh Phong, Lý Thẩm và Lý Thẩm An đều gọi cô là cô giáo Thẩm.

Cô đang nghĩ thì Lâm Thanh Phong chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của cô "Bọn anh đang bắt cá."

Thẩm An An tiến đến gần để xem, đây là ao cá của nhà Lâm Thanh Phong.

Lý Thẩm An và Lâm Thanh Phong đang bắt cá, thấy cô đến gần thì Lâm Thanh Phong vội hỏi "Em đi dạy về rồi sao?"

"Đúng vậy ạ."

Thẩm An An nói ra nghi hoặc của mình "Hai người dạo này có thấy gì kỳ lạ không?

Buổi tối đến em thường hay nghe thấy tiếng động từ bên ngoài, nhưng khi mở cửa sổ ra thì không thấy gì cả."

Thẩm An An nhớ lại tối hôm qua, khi cô mở cửa sổ ra thì ngửi thấy một mùi gì đó.

"Anh thì không nghe thấy gì cả?

Lý Thẩm An, nhà em gần nhà cô giáo Thẩm, ban đêm em có nghe thấy tiếng gì kỳ lạ không?"

Lâm Thanh Phong vừa bắt cá vừa hỏi Lý Thẩm An.

"Em cũng không để ý lắm, chắc là có tiếng chó mèo chạy ở bên ngoài thôi."

Lý Thẩm An nói, Lâm Thanh Phong thấy Thẩm An An tiến đến thì vội đưa cho cô hai con cá.

"Bọn anh bắt được vài con cá, em mang về ăn đi."

"Dạ, em xin.

Vậy để mai em gửi tiền ạ."

Thẩm An An liền nói, "Vậy cũng được."

Lâm Thanh Phong liếc mắt liền nhìn thấy thím Trương Bảo từ đằng xa.

"Thím Trương, tụi con đang bắt cá.

Thím lấy vài con về mà ăn."

Lâm Thanh Phong liền hô to gọi thím Trương.

Thím Trương Bảo là người phụ nữ tuổi trung niên, hai vợ chồng nhà thím Trương có mở một quán tạp hóa trong làng.

Thím Trương cũng rất thân thiện, thích nói chuyện và hay giúp đỡ người dân trong làng.

Thím Trương vui vẻ tiến tới "Vậy cũng được, Lâm Thanh Phong mai con lại đi lên trấn đúng không?

Thím muốn nhờ con mua vài thứ?"

"Có nhiều không?

Nếu nhiều quá thì thím ghi ra giấy giùm con."

Lâm Thanh Phong vội bắt lấy những con cá đang nhảy.

"Khá nhiều đó, để mai thím ghi ra giấy.

Sáng mai thím sẽ qua nhà con hay lúc con đi, con tính qua nhà thím?"

Thím Trương nhìn hai người đang ở trong ao bắt cá rồi nhìn sang cô giáo Thẩm đang đứng đó "Cô giáo Thẩm."

Thím Trương nở nụ cười rồi nói.

"Con chào thím Trương ạ."

Thẩm An An chào thím Trương, "Cô cũng mua cá à?"

"Dạ, đúng ạ."

Tay Lâm Thanh Phong đang bắt lấy cá rồi nhìn thím Trương "Để sáng mai con đi, con qua nhà thím Trương lấy giấy ạ?"

"Vậy được.

Tí thím sẽ ghi ra giấy giùm con."

"Thím Trương, thím muốn lấy mấy con cá?"

"Cho thím hai con đi."

Lý Thẩm An chạy vội đưa cho thím Trương hai con cá.

Thẩm An An nhìn thím Trương rồi hỏi, "Dạo này trông sắc mặt của thím có vẻ không tốt lắm, thím mất ngủ sao?"

"Không, dạo này thím hơi mệt một tí thôi chứ vẫn ngủ ngon."

Thím Trương nhìn Thẩm An An rồi nói.

"Thẩm An An, cháu..."

Thím Trương nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.

"Có chuyện gì sao, Thím Trương?"

"Thôi, không có gì."

Thím Trương nói, cùng lúc đó cô cũng để ý đến ánh mắt của Lý Thẩm An nhìn mình hơi thay đổi.

Lúc về, Thẩm An An nhớ lại ánh mắt của Thím Trương, hình như lúc đó ánh mắt thím tập trung vào áo mình.

Thẩm An An có kiểm tra lại áo thì không thấy gì cả, nó vẫn bình thường.

Buổi tối, Thẩm An An bận rộn soạn giáo án, đột nhiên cô cảm thấy sống lưng của mình hơi lành lạnh.

Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên.

"Chị Thẩm An An, là em Thẩm An đây."

Thẩm An An đứng dậy ra mở cửa, cô nhìn nửa gương mặt Lý Thẩm An được che khuất dưới ánh trăng trông hơi tà mị.

"Có chuyện gì sao, Lý Thẩm An?"

Thẩm An An đứng ngoài cửa nói.

"Bà em bảo em sang đưa cho chị một ít rau dưa và một ít trứng.

À, đây là một ít trà gừng, chị là giáo viên, có thể uống một ít trà gừng cho ấm họng."

Lý Thẩm An nhanh miệng nói.

"Chị xin, cảm ơn em."

Thẩm An An nhanh tay cầm lấy.

Từ khi Lý Thẩm An về, cô bé bắt đầu ở nhà giúp bà trồng rau, về sau thì nuôi thêm gà.

Lý Thẩm An rất nhanh nhẹn, đảm đảng, nấu ăn cũng rất giỏi, cô bé hay chạy loanh quanh giúp đỡ mọi người trong làng.

Thỉnh thoảng Thẩm An An cũng sang giúp hai bà cháu, nhưng dạo này khá bận, cô cũng ít khi sang ăn cơm cùng.

"Mai hai bà cháu em muốn làm một ít bánh quế hoa.

Chị sang làm cùng hai bà cháu em nhé."

Lý Thẩm An nhìn Thẩm An An rồi nói.

"Sáng mai hay là lúc nào vậy em?"

"Sáng mai chị ạ."

Lý Thẩm An cười nhẹ rồi nhìn cô.

"Được rồi, sáng mai chị sang."

Thẩm An An trả lời rồi nhìn cô bé quay về nhà.

Hình như, lúc Lý Thẩm An quay lại, cô thấy cô bé có nở một nụ cười hơi ma mị.

Thẩm An An tranh thủ pha một ít trà gừng mà Lý Thẩm An đưa cho, mùi trà gừng khá nồng.

Sáng hôm sau, Thẩm An An tỉnh dậy, cô thở hổn hển, lại là cơn ác mộng đó nữa.

Thật kỳ lạ, cô không nhớ rõ tối qua mình ngủ lúc nào.

Thẩm An An cố gắng nhớ mãi thì chỉ nhớ là mình uống trà gừng, sau đó dù cố gắng thế nào đi nữa thì cô cũng không thể nhớ ra cái gì.

Khi ra khỏi cửa, cô vẫn miên man suy nghĩ, lúc cô sang nhà bà Lý thì đã thấy hai bà cháu đang chuẩn bị nguyên liệu tất bật.

"Cháu chào bà Lý, chào Thẩm An."

Hai bà cháu đều quay người lại nhìn cô rồi cười, "Chào chị Thẩm An An."

Cùng lúc đó hai giọng nói vang lên.
 
Sống
Chương 2


"Em chào chị."

"Bà chào cháu."

Thật kỳ lạ, có thứ gì đó không đúng, hình như lúc nãy cô nghe thấy hai bà cháu cùng nói "Chào chị Thẩm An An."

Thẩm An An có chút nghi hoặc nhưng vẫn cười vui vẻ trở lại.

"Hai bà cháu đã ăn gì chưa?"

"Bà đang chuẩn bị nấu đây.

Cháu đã ăn gì chưa?"

Lý Thẩm hỏi Thẩm An An.

"Cháu chưa ạ.

Để cháu phụ giúp ạ."

Thẩm An An xắn tay áo chuẩn bị vào bếp phụ giúp.

"Hôm qua cháu đã uống trà gừng mà Thẩm An sang đưa cho chưa?"

Lý Thẩm nhìn Thẩm An An đang ở phía sau nhặt rau, "Cháu uống rồi ạ, rất ngon."

Thẩm An An đang định hỏi Lý Thẩm An vài điều thì Lý Thẩm hỏi "Tối qua cháu ngủ có ngon không?"

"Tối qua cháu ngủ ngon lắm ạ."

"Hôm qua bà thấy Thẩm An có nói cháu ngủ không ngon, hay nghe thấy tiếng động bên ngoài.

Uống trà gừng vừa giúp ấm cổ họng vừa giúp vào giấc sâu hơn."

"Dạ, vâng ạ."

Thẩm An An định bụng nói tiếp thì Lý Thẩm lại nói "Cháu tìm ai sao?"

"Cháu định hỏi Thẩm An vài điều.

Không biết Thẩm An đi đâu rồi ạ?

Nãy cháu vừa mới thấy cô bé ở đây."

Thẩm An An vừa nhặt rau vừa nhìn ngó xung quanh.

"À, chắc con bé chạy đi ra ngoài một lúc."

Lý Thẩm nhìn Thẩm An An cười nói.

"Bà à, dạo này bà ngủ có sâu giấc không ạ?"

Có thứ gì đó xẹt qua trong đầu cô, "Hình như mấy hôm trước, cháu có nghe thấy tiếng gì đó giống như tiếng sói tru.

Không biết bà có nghe thấy không ạ?"

"Bà ngủ sâu giấc lắm, không nghe thấy gì cả.

Hay tí cháu thử hỏi Lý Thẩm An xem?"

Cùng lúc đó, Lý Thẩm An chạy về, trên tay cầm theo một ít thịt.

"Bà ạ, cháu vừa đi lấy thịt về.

Để cháu sơ chế ạ."

Lý Thẩm An nhanh chân chuẩn bị vào bếp, Thẩm An An hỏi Lý Thẩm An "Tối mấy hôm trước em có nghe thấy tiếng gì không?

Giống như có tiếng sói tru."

"Giống như tiếng sói tru à?

Tối qua em không nghe thấy gì cả chị ạ, nhưng mấy hôm trước thì nghe thấy tiếng xào xạc ở bên ngoài, chắc là gió quá to thôi chị à."

Lý Thẩm An vừa rửa thịt rồi nói.

"Vậy à."

Trong mắt Thẩm An An hiện lên nét nghi hoặc, chắc là cô lo nghĩ quá nhiều.

"Chị Thẩm An An, chị vào vườn lấy giúp em một ít rau cải cúc có được không ạ?"

Lý Thẩm An nhanh tay thái thịt rồi nói.

"Được rồi, để chị đi lấy."

Thẩm An An nhanh chân vào vườn, cô nhanh tay lấy một ít rau cải cúc.

Thật kỳ lạ, trong lúc làm vườn, cô luôn cảm thấy có ánh mắt dõi theo mình.

Nhiều khi cô cảm thấy Lý Thẩm và Lý Thẩm An hơi khác lạ, đôi lúc thì hơi thân thiết, đôi lúc thì hơi xa cách.

Giống như là hai người khác nhau vậy.

Nhưng mà cô không hiểu sao ánh mắt của dân làng nhìn cô ngày càng khác lạ.

Khi Thẩm An An vào nhà, cô ngửi thấy một mùi hương khá quen, cô đang định nhớ lại thì bà Lý Thẩm ra giúp cô nhặt rau.

"Bà à, nhà bà đốt hương hay gì ạ?"

Thẩm An An nói ra nghi hoặc của mình với đôi mắt ngờ vực.

Lý Thẩm nhìn Thẩm An An rồi đáp lại "Nhà bà không đốt gì cả.

Chắc là mùi hương từ bên nhà nào đó bay sang thôi."

Đột nhiên, Thẩm An An nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô ra ngoài nghe máy.

Khi cô nghe máy thì họ chả nói gì cả.

"Có chuyện gì sao cháu?"

"Dạ, không ạ.

Cháu đi nghe điện thoại nhưng không thấy ai nói gì có vẻ là nhầm số rồi ạ."

Thẩm An An buột miệng nói, rồi cô mau chóng vào bếp phụ giúp một tay.

Thẩm An An đang định đi tiếp thì đột nhiên mắt tối sầm lại rồi ngã lăn xuống đất.

Khi Thẩm An An tỉnh lại thì thấy hai bà cháu nhà họ Lý đang lo lắng cho cô.

Thẩm An An chưa kịp hiểu chuyện gì thì nghe hai bà cháu nói là khi nãy cô ngất xỉu.

"Có phải là do dạo này cháu ăn uống không đầy đủ nên mới ngất xỉu hay không?"

Lý Thẩm An bưng một bát nước rồi bảo "Chị uống một chút nước trước đi, trông mặt chị hơi xanh xao."

"Chị cảm ơn."

Lý Thẩm lại bảo "Cháu đỡ hơn chưa, nếu đỡ hơn rồi thì lại đây ăn cơm cùng hai bà cháu."

"Dạ."

Trong lúc ăn cơm Lý Thẩm gắp cho Thẩm An An một ít thịt "Cháu ăn thêm một ít thịt cho có da có thịt.

Trông mặt cháu vẫn còn xanh xao quá."

"Cháu cảm ơn bà ạ."

Thẩm An An cũng gắp cho Lý Thẩm và Lý Thẩm An mỗi ít thịt.

"Hai người cũng ăn thêm một ít thịt cho khỏe ạ."

Sau khi ăn xong, cả ba người đều cùng bắt tay vào làm bánh hoa quế.

Đây là lần đầu tiên Lý Thẩm An bắt tay vào làm bánh, cô có nhiều chỗ chưa biết làm, được hai bà cháu chỉ dạy rất nhiệt tình.

Thẩm An An thấy Lý Thẩm An cái gì cũng tháo vát, còn rất khéo tay hay làm.

"Meow."

Đột nhiên, có tiếng mèo kêu lên, Thẩm An An nhìn ra ngoài thì thấy một con mèo màu vàng cam đang đứng trước cửa.

Chú mèo lững thững bước vào nhà, rồi dụi đầu mình vào tay Lý Thẩm An.

Thẩm An An nói ra nghi hoặc của mình "Thẩm An, em nuôi mèo à?"

"Không ạ.

Có vẻ như đây là mèo hoang."

Chú mèo nghe đến đây thì bắt đầu xù lông lên, chú kêu meow một tiếng đầy giận dữ, chân trước thì đập bụp xuống đất.

"Trông chú mèo có vẻ thích em đấy."

Thẩm An An nhìn chú mèo rồi cười nói, không hiểu sao cô cảm thấy như mình đã gặp chú mèo này ở đâu rồi thì phải.

"Có vẻ như là vậy.

Bà à, hay là chúng ta nuôi một con mèo đi?"

"Được, vậy cũng được.

Cũng coi như có thêm người bầu bạn kề bên."

Lý Thẩm nhìn Lý Thẩm An đang làm bánh hoa quế rồi cười nói.

Cả ba người tất bật làm bánh suốt cả buổi sáng.

Nhưng dạo này cô cứ cảm thấy là lạ, giống như là cô đã quên đi rất nhiều việc mà cô không hề hay biết hay là do dạo này cô trí nhớ cô kém hơn.

"Chị Thẩm An An, dạo này trời hơi se lạnh, buổi tối chị nhớ uống trà gừng và nhớ đừng ra ngoài nhiều."

Lý Thẩm An nhìn Thẩm An An rồi nhắc nhở.

"Được rồi, chị biết rồi.

"Em ăn thử miếng bánh này xem có ngon không?"

Trong lúc cả ba trò chuyện thì bánh đã làm xong, Thẩm An An đưa bánh cho Lý Thẩm An ăn thử, cô cũng đưa cho bà Lý Thẩm một cái.

Lý Thẩm An vừa ăn vừa nói "Ngon lắm chị ạ, bà với chị cũng ăn thử một miếng đi."

Buổi chiều, Thẩm An An định đi đến nhà của Lâm Thanh Phong, lúc ra khỏi cửa cô thấy Lý Thẩm An đứng ở đó.

"Thẩm An, em định đi đâu sao?"

Thẩm An An nhìn cô đang cầm một túi bánh hoa quế rồi nói.

"À, em định đem một ít bánh hoa quế lên trấn bán chị ạ.

Giờ chị định đi đâu vậy?"

Lý Thẩm An nói ra nghi hoặc của mình.

"Chị định đi đến nhà anh Lâm Thanh Phong."

"Anh Lâm Thanh Phong sắp đến đây rồi, chị có thể đứng đây chờ cùng em."

Lý Thẩm An đứng nhìn rồi nói.

"Vậy cũng được."

Thẩm An An đứng chờ cùng Lý Thẩm An, đợi được một lúc thì cả hai thấy xe ô tô đi đến.

Lâm Thanh Phong bước xuống xe rồi nói "Thẩm An lên xe đi em."

Lý Thẩm An thấy vậy thì cũng xách theo túi bánh lên xe.

"Vậy thôi, em đi trước nhé chị."

"Ừ."

Thẩm An An vội chạy đến đưa tiền cho Lâm Thanh Phong.

"Anh Lâm Thanh Phong, đây là tiền cá hôm qua.

Em gửi ạ."

Lâm Thanh Phong cầm tiền, nhìn Thẩm An An rồi hỏi "Em định đi đâu à?"

"Không ạ, em chỉ muốn gửi tiền thôi.

Anh định lên trấn sao ạ?"

"Đúng vậy, anh đang chở hàng lên trấn bán.

Vậy thôi anh đi đây."

"Em chào anh."

Lâm Thanh Phong quay lưng rồi bước lên xe.

Đêm đến, Thẩm An An cảm thấy ngôi làng dạo này càng kỳ lạ.

Mùi hương hôm nay cô ngửi thấy ở nhà bà Lý Thẩm giống với mùi hương mà mấy hôm trước cô ngửi được trong đêm hôm đó.

Thẩm An An cũng không rõ tại sao sáng hôm nay mình lại ngất xỉu được.

Trong lúc đang miên man suy nghĩ, cô lại nghe thấy tiếng động ở bên ngoài.

Cô nghe rất rõ đó là tiếng sói tru.

Thẩm An An đang định ra xem thì có người gõ cửa, cô chợt cảnh giác.

"Chị Thẩm An An, là em Thẩm An đây."

Thẩm An An vội vàng ra mở cửa thì thấy Lý Thẩm An và chú mèo dưới chân cô ta.

"Có chuyện gì sao em?"

Thẩm An An bất giác hỏi.

"Chỉ là nãy em nghe thấy tiếng sói tru, không biết chị có ổn không thôi.

Chị có nghe thấy gì không?"

"À, nãy chị ngủ nên không để ý em ạ."

Thẩm An An hơi liếc ra phía sau Lý Thẩm An.

"Vậy à, chiều nay em có lên trấn bán một ít bánh hoa quế.

Em biết chị thích uống trà nên có mua cho chị một ít trà."

Lý Thẩm An tươi cười nhìn Thẩm An An.

"Vậy thì cảm ơn em, trà gừng em đưa cho chị vẫn còn, em không cần mua thêm trà nữa đâu.

Mà em vừa mới về hay sao?"

Thẩm An An nghi hoặc nhìn Lý Thẩm An.

"Đúng vậy ạ.

Em vừa mới về, cũng tiện thể sang đưa một ít đồ cho chị."

"Cảm ơn em, em cũng mau về nhà tắm rửa rồi ngủ sớm đi nhé."

"Dạ."

Lý Thẩm An cười nhẹ rồi vui vẻ xoay người rời đi.

Chú mèo cũng kêu meow một tiếng như để cô gái chú ý đến mình.

Thẩm An An vội ngồi xuống rồi xoa đầu chú mèo.

Chú mèo lững thững bước đi theo sau.

Lúc Thẩm An An đóng cửa lại, cô vẫn cảm thấy hồi hộp.

"Vì sao, có tiếng sói tru mà Lý Thẩm An vẫn bình tĩnh tươi cười được?"

Cô suy nghĩ rồi tự hỏi trong đầu, khi cô đang nghĩ thì cô lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cô vội vàng bịt mũi lại.

Thẩm An An lo lắng hoảng sợ, dạo gần đây đêm nào cô cũng cố thức nhưng cô thiếp đi từ lúc nào không hay.

Cô luôn cảm thấy kỳ lạ, mấy hôm trước cô còn không rõ mình đi ngủ từ lúc nào.

"Nhưng mùi hương này phát ra từ đâu?

Nhà cô không đốt thứ gì cả, rốt cuộc là mùi hương này phát ra từ nơi nào."

Nhưng mà, khi ngửi thấy mùi này, cô hơi buồn ngủ.

Thẩm An An vẫn phải cố mở mắt to để không ngủ quên rồi động não suy nghĩ.

"Liệu rằng bây giờ cô có nên ra ngoài không nhỉ?"

Đột nhiên Thẩm An An nhớ Lý Thẩm An nói cô không nên ra ngoài vào buổi tối.

Khi Thẩm An An đang suy nghĩ thì bỗng thấy dưới chân mình là một vũng máu.

Từ trong vũng máu có những bàn tay trồi lên kéo lấy chân cô.

Thẩm An An càng cố cử động thì những bàn tay càng kéo lấy cô nhiều hơn.

Khi cô đang vùng vẫy thoát ra thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

"Cô giáo Thẩm, là tôi Lý Thẩm đây."

Trong lúc cô nhắm mắt thì những bàn tay máu đó đều biến mất, mặt đất đều trở nên bình thường.

Thẩm An An thở hổn hển, vội đứng dậy mở cửa.

Trước mặt cô là Lý Thẩm nhưng nãy do cô hoa mắt hay sao mà cô thấy trên mặt Lý Thẩm toàn gân máu nổi lên, về sau thì đều trở về bình thường.

"Bà, sao bà lại qua đây vào đêm khuya thế này?"

Thẩm An An nhìn Lý Thẩm đầy nghi hoặc.

Lý Thẩm nhìn trên trán Thẩm An An toàn mồ hôi hột, "À, bà chưa thấy Thẩm An về nên đi tìm.

Không biết nãy cháu có thấy Thẩm An qua đây không?"

"Cháu có bà ạ, nãy Thẩm An có qua đây.

Không phải em ấy về rồi sao ạ?"

Thẩm An An nhìn mặt Lý Thẩm.

"Bà chưa thấy con bé về nên đang đi tìm đây.

Dù sao cũng muộn rồi, bà cũng hơi lo cho con bé."

Lý Thẩm mặt buồn rầu nói.

Đột nhiên, lại có tiếng sói tru vang lên, cùng lúc đó Thẩm An An nghe thấy tiếng mèo kêu từ đằng xa.

"Nãy cháu thấy Thẩm An đi cùng một chú mèo, hay là hai bà cháu mình cùng qua đó thử xem."

"Vậy cũng được, bà cháu mình cùng đi."

"Bà, buổi tối hơi se lạnh, bà mặc áo như này có đủ ấm không?"

Thẩm An An nhìn Lý Thẩm với vẻ mặt lo lắng hỏi.

"Bà không sao, không lạnh lắm đâu cháu."

Hai bà cháu tiếp tục đi thêm một đoạn đường nữa thì thấy Lý Thẩm An đang ngất xỉu ở đó.

Chú mèo thì đang dụi đầu vào cánh tay của Lý Thẩm An.

Lý Thẩm và Thẩm An An vội vàng đỡ Lý Thẩm An dậy.

Thẩm An An vỗ vỗ vào mặt Lý Thẩm An rồi kêu "Thẩm An, em mau tỉnh lại đi."

Cô thấy trên mặt Lý Thẩm An nổi toàn gân máu thì cũng lo lắng, Thẩm An An đang định nói thì bị cắt ngang.

"Trời ơi, sao con bé lại bị ngất thế này?"

Lý Thẩm lo lắng nhìn Lý Thẩm An rồi xem trên người cô có bị thương chỗ nào hay không.

"Bà hay là chúng ta đưa Lý Thẩm An ra trạm y tế xã."

"Ừ, mau đi thôi.

Chồng thím Trương Bảo có xe, hai bà cháu mình có thể nhờ chồng thím ấy đưa đi."

Lý Thẩm vội nói.

"Dạ, được ạ."

Thẩm An An và Lý Thẩm vội dìu Lý Thẩm An dậy và đi đến nhà thím Trương Bảo, chú mèo cũng đi theo sau.

Hai bà cháu đi được cả một đoạn đường dài thì gặp dì Lý Vũ Thư, dì Lý Vũ Thư thấy Lý Thẩm và Thẩm An An đang dìu một cô gái.

Dì Lý Vũ Thư hỏi "Bà Lý Thẩm, có chuyện gì vậy?"

"Lý Thẩm An, con bé bị ngất ở trên đường."

Lý Thẩm nhanh chóng trả lời, dì Lý Vũ Thư cũng nhanh chóng chạy đến đỡ.

"Bây giờ bọn cháu đang đưa Lý Thẩm An đến trạm y tế xã."

Trên trán hai bà cháu đổ toàn mồ hôi hột.

"Nhà tôi có xe máy, hay là để tôi chở Lý Thẩm An và cô giáo Thẩm đi."

"Vậy cũng được ạ."

Thẩm An An nhanh miệng trả lời.

Dì Lý Vũ Thư vội vào nhà lấy xe, hai bố con dì Lý Vũ Thư đang ngồi xem TV thì thấy Lý Vũ Thư đang dắt xe ra.

"Bà đi đâu vậy?"

Chồng dì Lý Vũ Thư hỏi, "Lý Thẩm An ngất xỉu, bây giờ tôi định đưa họ đến trạm y tế xã."

Con trai dì Lý Vũ Thư cũng vội ra nhìn, cậu cũng tò mò không biết chuyện gì đang xảy ra.

Hai bà cháu mau chóng đưa Lý Thẩm An lên xe, Thẩm An An nhanh chóng ngồi lên phía sau.

Dì Lý Vũ Thư bảo bà Lý Thẩm vào trong ngồi chờ rồi mau chóng đi đến trạm y tế xã.

Lúc đến trạm y tế xã thì trời đã khuya, may mắn vẫn có người túc trực.

Y tá mau chóng xem qua người Lý Thẩm An xem có vết thương nào không, rồi truyền dịch cho Lý Thẩm An.

Lúc Lý Thẩm An tỉnh lại thì thấy trần nhà máu trắng và chai truyền dịch ở bên cạnh.

Đầu óc cô trống rỗng, cô cố ngồi dậy thì thấy dì Lý Vũ Thư chạy đến đỡ.

"Dì Lý Vũ Thư sao dì lại ở đây?

Đây là đâu?"

Lý Thẩm An hỏi dì Lý Vũ Thư, cô thấy Thẩm An An đang đứng ở bên ngoài.

"À, đây là trạm y tế xã.

Nãy dì và cô giáo Thẩm đưa cháu vào đây.

Cháu đã đỡ hơn chưa, cháu có bị đau ở đâu không?"

"Cháu không sao dì ạ.

Lúc tỉnh dậy đầu có hơi choáng một chút thôi."

"Sao cháu lại bị ngất vậy?

Là do ăn uống không đầy đủ sao?"

Lý Thẩm An lắc đầu nói "Cháu cũng không nhớ rõ nữa.

Đang đi đường thì mắt con nhòe đi rồi con không biết gì nữa?

Cháu vẫn ăn uống điều độ dì ạ."

Thẩm An An từ ngoài vào hỏi Lý Thẩm An "Em có đói không, nếu em đói thì để chị đi mua ít đồ ăn?"

"Em hơi đói chị ạ."

"Vậy chị đi mua ngay, chờ chị tí nhé."

Thẩm An An vội liếc sang nhìn dì Lý Vũ Thư rồi hỏi "Dì có muốn ăn gì không để con đi mua?"

"Dì không đói đâu con."

Y tá đột nhiên vào phòng kiểm tra bình dịch rồi nói "Xem ra tối nay em phải ngủ tại đây rồi?

Phải truyền thêm một bình nữa, người nhà sau khi truyền hết bình này thì sang phòng bên báo nhé."

"Dạ, em cảm ơn chị."

Thẩm Thẩm An nhìn bình dịch rồi nói, Lý Thẩm An chợt nhớ đến bà Lý Thẩm rồi hỏi "Chị Thẩm An An, không biết nãy chị có gặp bà em không?"

"Chị có gặp, chắc giờ bà đang ở nhà dì Lý Vũ Thư."

"Cháu đừng lo cho bà, tí có việc gì thì để dì đưa bà về nhà."

Dì Lý Vũ Thư nhìn Lý Thẩm An rồi ân cần nói.

"Cháu cảm ơn ạ."

Lý Thẩm An nhìn Thẩm An An.

"Giờ cũng tối rồi, xem ra dì phải về ngay đây.

Cháu có việc gì thì cứ nhờ cô giáo Thẩm nhé."

"Dạ, vâng ạ."

"Giờ để chị đi mua chút đồ ăn, em ngồi chờ nhé."

Lý Thẩm An nhìn Thẩm An An gật đầu rồi nói.

Thẩm An An tiễn dì Lý Vũ Thư đi về rồi cô đi mua một ít đồ ăn.

Khi về, Thẩm An An cầm theo hai cốc cháo nóng hổi và một ít đồ dùng, cô thấy Lý Thẩm An đang ngồi đờ đẫn trên giường bệnh.

"Chị mua cháo về rồi đây."

Lý Thẩm An nhìn Thẩm An An, cô đưa cháo cho Lý Thẩm An.

"Cháo còn nóng, em cầm cẩn thận một chút."

Lý Thẩm An cầm lấy cốc cháo rồi cả hai cùng ngồi ăn.

"Khi em sang đưa trà cho chị, chị tưởng em về nhà rồi chứ?

Em định đi đâu vậy?"

Thẩm An An vừa ăn rồi nhìn Lý Thẩm An với đôi mắt nghi hoặc.

"À, em làm rơi đồ nên vội quay lại tìm rồi về sau thì em không nhớ gì nữa."

"Vậy à.

Thế em đã tìm được đồ chưa?"

"Em tìm được đồ rồi chị ạ."

Lý Thẩm An nhìn Thẩm An An rồi nói.

Y tá đột nhiên bước đến, tay cầm theo thuốc rồi nói "Lý Thẩm An tí em ăn xong thì uống thuốc nhé.

Chị có ghi liều lượng vào đây rồi đấy."

"Dạ, vâng ạ."

Cô y tá quay người rời đi.

"Mà không hiểu sao hôm nay cả hai chị em mình cùng ngất.

Mới sáng chị còn ngất xỉu mà đến tối em lại ngất.

Mong bà không bị làm sao."

Lý Thẩm An cười nhẹ, tay vừa múc cháo rồi nói.

"Ừ, bà chắc không sao đâu em ạ.

Tối nay em cứ yên tâm ngủ đi."

Thẩm An An nhìn Lý Thẩm An ăn xong cốc cháo vội hỏi "Em muốn uống thuốc ngay chưa?"

"Dạ, có ạ."

Thẩm An An lấy thuốc cho Lý Thẩm An rồi ăn nốt cốc cháo, hai chị em tiếp tục trò chuyện với nhau.

Thẩm An An nhìn bình dịch đang truyền "Xem ra cũng sắp truyền hết rồi bình dịch này rồi, để chị đi bảo y tá."

Lý Thẩm An gật đầu.

Lý Thẩm An lại ngồi thờ thẫn trong phòng, cô không biết làm gì bây giờ.

Trên tay thì đang cắm ống kim truyền dịch, cô bèn nằm xuống nghỉ ngơi.

Thẩm An An nhờ y tá đến thay bình truyền dịch.

Y tá nhìn bình truyền dịch sắp hết, nhanh tay vội vàng thay bình mới rồi nói "Truyền hết bình này là ngày mai em có thể ra viện rồi."

"Dạ."

"Tối nay truyền hết bình này thì người nhà nhớ để ý khóa vào nhé."

Cô y tá hướng dẫn Thẩm An An cách khóa bình truyền dịch.

"Dạ, được ạ."

Buổi tối, Thẩm An An và Lý Thẩm An ngủ cùng nhau.

Tối nay Thẩm An An chìm vào giấc ngủ khá dễ dàng nhưng Lý Thẩm An lại thức trắng đêm.

Cô để ý thấy bình truyền dịch sắp hết, cô vội vàng ngồi dậy khóa lại.

Lý Thẩm An hay Thanh Hy nằm trằn trọc cả đêm, cô nhắm mắt nằm nghĩ lại tâm nguyện của nguyên chủ.

Tâm nguyện của Lý Thẩm An là sống cùng bà và chăm sóc bà cho tốt.

Từ khi xuyên vào cơ thể này, cô để ý thấy tài chính trong nhà không được ổn cho lắm, sức khỏe của bà Lý Thẩm cũng ngày càng yếu.

Lý Thẩm An cũng phải nghĩ cách kiếm kế mưu sinh, cô chưa nghĩ ra mình nên làm gì bây giờ.

Cô có nên học thêm-- đang suy nghĩ thì Thẩm An An xoay người.

Thẩm An An bỗng tỉnh dậy, cô mở mắt ra thì thấy Lý Thẩm An vẫn chưa ngủ.

"Sao em chưa ngủ?"

Thẩm An An vội kiểm tra bình truyền dịch đã được khóa lại, cô hỏi tiếp "Em khóa bình truyền dịch lại rồi à?"

"Đúng vậy chị ạ."

"Em khó ngủ à hay là em lạnh chỗ nào?"

"À, không chị ạ.

Em cũng chỉ mới chợt tỉnh giấc thôi.

Chị mau ngủ đi, em không lạnh đâu.

Chị có lạnh không?"

Lý Thẩm An hỏi Thẩm An An.

"Chị không lạnh."

Thẩm An An tiện thể kéo chăn cho cả hai chị em.

"Em mau ngủ đi."

Thẩm An An vỗ nhè nhẹ vào cái chăn.

Ở một nơi khác, bà Lý Thẩm cũng đã về nhà.

Lúc ở nhà dì Lý Vũ Thư, bà lo lắng sốt ruột, mong không có chuyện gì xảy đến với đứa cháu của mình.

Hai bố con nhà dì Lý Vũ Thư cũng hỏi Lý Thẩm rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.

Lý Thẩm cũng nói sơ qua là Lý Thẩm An bị ngất ở trên đường.

Dì Lý Vũ Thư đưa bà về rồi bảo với bà là "Tối nay cô giáo Thẩm và Lý Thẩm An đều ở tại trạm xá, Lý Thẩm An phải truyền dịch.

Chắc mai sẽ được về.

Con bé cũng nói không hiểu sao nó bị ngất.

Y tá cũng kiểm tra sơ qua cơ thể rồi nói không có vấn đề gì cả."

Nghe đến đây, Lý Thẩm cũng bớt lo hơn phần nào, bà thở phào nhẹ nhõm.

Từ khi Lý Thẩm An về, việc của bà cũng đỡ đần được phần nào.

Chiều nay Lý Thẩm lên núi chặt lấy một ít tre về đan thành cái rổ và mẹt.

Lý Thẩm cặm cụi làm cả một buổi chiều.

Lưng của bà nhiều khi hay đau, mắt của bà thì cũng dần kém đi.

Nhiều khi hay làm nhầm cái này sang cái nọ.

Khi Lý Thẩm An ở nhà hay đấm lưng cho bà, nay con bé vào viện bà cũng lo lắng lắm, không biết con bé có mệnh hệ gì không.

Tự dưng đang yên ổn lại ngất xỉu, không ai biết trước tương lai của mình sẽ thế nào.

Sau khi làm xong, bà dọn dẹp lại nhà, sắp xếp lại những gì mình vừa làm.

Tối nay Lý Thẩm An không ở nhà, bà cũng chỉ ăn uống đơn giản, hai món mặn một món canh.

Tối nay trời hơi se lạnh, bà cũng lấy thêm áo rồi khoác vào người.

Gió đêm thổi khiến lớp áo hơi lay động.

Bà cũng già rồi, sức khỏe không còn dẻo dai như ban đầu, hay buồn ngủ, nhiều khi đang làm việc mà bà còn ngủ quên mất.

Bà đôi lúc cũng không còn được minh mẫn như trước, nên đi ngủ sớm thôi.

Trời cũng lạnh rồi, bà khép cánh cửa lại, rồi đi ngủ.
 
Sống
Chương 3


Sáng sớm hôm sau Thẩm An An tỉnh lại trên giường bệnh.

Tối qua cô ngủ rất ngon, nhưng không hiểu sao lúc ngồi dậy cô lại hoa mắt chóng mặt.

Cô nhìn Lý Thẩm An bên cạnh vẫn còn đang chìm sâu trong giấc ngủ, trời bên ngoài vẫn còn khá tối.

Thẩm An An ngồi dậy làm vệ sinh cá nhân, rồi gọi Lý Thẩm An dậy.

"Lý Thẩm An, mau dậy thôi em."

Thẩm An An lay người cô dậy.

Lý Thẩm An cũng mơ màng tỉnh giấc, cô nhìn Thẩm An An đang gọi mình dậy.

Lý Thẩm An nhanh chóng sửa soạn quần áo, rồi vào làm vệ sinh cá nhân.

Lúc Lý Thẩm An đi ra, Thẩm An An đã đi đâu mất, cô thấy chiếc chăn đã được gấp gọn.

Cô ngó nghiêng tìm Thẩm An An, nhưng không thấy gì cả.

Lúc về, Thẩm An An cầm theo hai cốc cháo.

"Sao chị đi nhanh vậy?

Nãy em định đi mua cùng chị."

"À, chị sợ em đói.

Dù sao chị cũng mua về rồi.

Mau ăn thôi cho nóng."

Thẩm An An ân cần hỏi Lý Thẩm An, "Em còn có chỗ nào cảm thấy khó chịu không?"

"Em không sao chị ạ.

Chị mau ăn cháo đi."

Thẩm An An và Lý Thẩm An cùng ngồi ăn, sau đó cả hai nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

May mắn hôm nay là chủ nhật nên Thẩm An An không phải đi dạy.

Lúc về, cả hai ngồi phía sau một chiếc xe ba gác.

Lý Thẩm An quen Thẩm An An được một đoạn thời gian, cô thấy Thẩm An An khá thân thiện, hòa đồng với người dân trong làng.

Thẩm An An cũng được nhiều học sinh yêu mến.

Lý Thẩm An nhìn con đường đất phía trước, cô bỗng rơi vào trầm tư.

Thẩm An An ngồi bên cạnh cũng không biết nói gì, cô ngồi trầm tư nhớ lại tại sao lúc đó trong nhà mình lại xuất hiện một vũng máu.

Nó xuất hiện quá đột ngột nhưng đó không phải là ảo giác.

"Chả lẽ trong nhà cô có vấn đề gì sao?"

Thẩm An An thầm nghĩ, "Liệu cô có nên mời thầy trừ tà không nhỉ?"

Trong lúc đang miên man suy nghĩ thì đã về đến làng, cả hai đang đi thì gặp thím Trương Bảo "Ô, mới sáng ra mà cả hai đứa đi đâu về thế này?"

Thím Trương Bảo trò chuyện cùng cả hai mới biết, hôm qua Lý Thẩm An bị ngất phải đi viện ngay trong đêm.

Thím Trương cũng không ngờ sáng sớm Lý Thẩm An vẫn còn khỏe mạnh mà tối đã phải đi viện.

Thím Trương nhắc nhở Lý Thẩm An nhớ giữ sức khỏe.

Thẩm An An nhìn thím Trương và mọi người sáng sớm đã ra đồng làm nương làm rẫy, cả trẻ con cũng ra phụ giúp, mọi người đều đang trò chuyện rất vui vẻ.

Thím Trương rất chăm chỉ, có một trai một gái, hai đứa con đều rất hiếu thảo.

Hai người họ đều đang làm việc ở trên trấn, cũng ít khi về thăm gia đình.

Cùng lúc đó Lý Thẩm An vẫn đang trò chuyện với thím Trương và mọi người.

Sau khi chào tạm biệt thím Trương, hai người nhanh chóng về nhà thì thấy Lý Thẩm đang ở ngoài vườn.

Lý Thẩm nhìn thấy cả hai về gương mặt cũng vui vẻ trở lại.

"Cháu ra viện rồi à?

Cảm thấy trong người như thế nào?

Đã khỏe hơn chưa?"

Lý Thẩm vội chạy đến kiểm tra Lý Thẩm An.

"Cháu đỡ hơn rồi bà ạ.

Bà đã ăn gì chưa?"

"Bà ăn rồi, cũng sắp đến giờ trưa, bà đang lấy một ít rau về để xào rau đây.

Hai đứa đã ăn gì chưa?"

Lý Thẩm nhìn sang Thẩm An An vẫn đang đứng đó.

"Cháu và cô giáo Thẩm ăn rồi bà ạ.

Để cháu vào giúp bà một tay."

"Cô giáo Thẩm, trưa nay cháu ở lại ăn cơm cùng chúng tôi."

Lý Thẩm mở miệng nói.

"Vậy cũng được ạ."

Khi Lý Thẩm An mở cửa thì thấy một bên góc nhà là rổ và mẹt.

"Bà à, những thứ này là bà mua sao?"

Lý Thẩm An chỉ tay vào trong góc, Thẩm An An cũng nhìn theo.

"Không, những thứ này là bà tự làm đấy."

Thẩm An An bất ngờ, cô không ngờ Lý Thẩm lại khéo tay đến vậy.

"Bà chỉ làm được một chút thôi, định đem đi bán."

"Bà à, chiều nay bà dạy cháu làm những thứ này có được không?"

"Được."

Lý Thẩm hạ giọng nói, Thẩm An An cũng rất thích bà, cô nhanh tay vào bếp phụ giúp.

Buổi chiều, Lý Thẩm hướng dẫn Thẩm An An cách đan rổ tre.

Lý Thẩm chỉ dạy cô rất tỉ mỉ.

Thành phẩm đầu tiên của Thẩm An An không quá đẹp, hơi méo mó, cô nhìn cái của mình và cái của Lý Thẩm An.

Hai người đều là lần đầu tiên làm nhưng cái của Lý Thẩm An đẹp hơn nhiều.

Cô tiếp tục làm, nó cũng không quá khó chỉ là làm hơi lâu một chút thôi.

"Bà à, không biết ở trong làng mình có thầy bùa nào không ạ?"

Thẩm An An nhìn hai bà cháu rồi hỏi.

"Thầy bùa à?

Có chuyện gì sao cháu?"

Lý Thẩm nhìn Thẩm An An với đôi mắt nghi hoặc.

"Chỉ là dạo này cháu hay gặp vài chuyện kỳ lạ nên cháu muốn hỏi thăm một chút."

Thẩm An An vội đáp.

"Để bà nhớ lại xem, ở làng mình thì không có, nhưng ở làng bên thì có một ông thầy biết gỡ bùa, trừ tà.

Bà cũng không nhớ rõ tên ông lão đó là gì, chỉ nhớ ông ta họ Lưu."

Lý Thẩm cau mày nói.

"Hình như ông lão ấy tên là Bản, là Lưu Bản bà ạ."

Lý Thẩm An đột nhiên nói.

"Cháu biết ông ấy à?"

Lý Thẩm nhìn sang Lý Thẩm An vẫn đang cặm cụi làm, cô nói "Trước cháu đi làm việc, cháu có quen một người chị ở làng bên.

Chị ấy từng nói trong làng có một ông thầy biết trừ tà."

"Hàng xóm nhà chị ấy trước có bị bỏ bùa, cả người đều ốm yếu, bệnh tật, không còn sức sống.

Ăn uống thì hay bị nôn, về sau ngày càng nặng, còn nôn ra máu.

Về sau chỉ ăn được một chút cháo loãng."

Lý Thẩm An thở dài nói.

"Vậy người hàng xóm đó còn sống không em?"

Thẩm An An nói ra nghi hoặc của mình, "Còn sống chị ạ, sau khi mời thầy đến thì sức khỏe ngày càng tốt lên, sắc mặt cũng hồng hào hơn."

"Vậy à, thế em có biết nhà ông lão đó ở đâu không?"

Thẩm An An nhìn Lý Thẩm An đang chau mày suy nghĩ, "Cái này em cũng không rõ nữa, em cũng chỉ biết sơ sơ thôi chị ạ."

Thẩm An An đang nghĩ bụng sẽ sang làng bên hỏi thăm một chuyến, cô hỏi Lý Thẩm An thêm vài điều nữa.

Sau khi dùng cơm xong, cô về nhà.

Thẩm An An bật điện nhưng đèn không sáng, cô thử lại vài lần thì căn nhà vẫn chìm trong bóng tối.

Cô bèn bật đèn flash của điện thoại, cô thử cắm các thiết bị khác trong nhà thì vẫn lên, xem ra là bóng đèn nhà cô hỏng rồi.

Cô bèn bật đèn bàn lên soạn bài, tranh thủ pha một ít trà gừng uống cho ấm họng.

Sau khi được Lý Thẩm An tặng trà, cô cũng hình thành thói quen uống trà vào mỗi tối.

Lúc nằm trên giường, cô vẫn còn suy nghĩ về những bàn tay máu đó, chả biết tối nay còn xảy ra điều gì không.

"Nhưng mà tại sao nó lại xuất hiện.

Chả lẽ cô bị bỏ bùa sao?"

Thẩm An An nhớ lại xem dạo này mình có làm mích lòng ai không.

Cô nằm suy nghĩ, phân tích một hồi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, khi cô đang giảng bài thì chuông điện thoại chợt reo.

Thẩm An An vội vàng nghe máy, trong điện thoại vang lên một giọng nói "Chào cô giáo Thẩm --" tút tút.

Thẩm An An chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã ngắt điện thoại.

Thẩm An An nghi hoặc nhìn điện thoại, cô đang định bước vào lớp thì chân chợt khựng lại.

Hình như nãy cô vừa thấy học sinh không còn là người mà biến thành người gỗ.

Cô chớp mắt thì mọi thứ lại trở về như cũ, có phải là cô hoa mắt không.

Cô định thần lại, thấy các học sinh đang chăm chú nhìn mình, cô tiếp tục vào lớp dạy học.

Thẩm An An ngày càng cảm thấy kỳ lạ, không chỉ là học sinh mà nhiều khi đồng nghiệp của cô cũng trở nên khác lạ, nói năng một cách lạ lùng.

Chả lẽ là có chuyện gì xảy ra sao?

Trong lúc ở phòng giáo viên, Thẩm An An nghe đồng nghiệp bàn tán về làng bên có người mất tích, cô cũng dỏng tai lên nghe.

Thấy bảo cảnh sát huyện cũng đã vào cuộc nhưng vẫn chưa tìm ra nạn nhân.

Có người đồn rằng nạn nhân đã bị bạo hành trước khi mất tích, nhiều bằng chứng tại hiện trường đã bị phá hủy, gây nhiều khó khăn cho cảnh sát.

Nạn nhân là một người mẹ đơn thân, mồ côi cả cha lẫn mẹ, có một đứa con mới ba tuổi.

Bây giờ không biết ai là người chăm sóc đứa trẻ.

Cũng có vài người đồn rằng, gần đây có nạn buôn người.

Họ suy đoán có phải nạn nhân bị bọn buôn người bắt đi hay không?

Thẩm An An nghe đồng nghiệp bàn tán mà cũng quên luôn cả làm việc.

Trên đường về nhà, Thẩm An An ghé qua nhà thím Trương Bảo.

Cô nhìn thấy thím Trương Bảo và dì Lý Vũ Thư đang đứng nói chuyện cùng nhau.

Cô chào hỏi hai người "Cháu chào thím Trương, cháu chào dì Lý."

Thím Trương Bảo nói "Chào cô giáo Thẩm, cháu vừa mới đi dạy về à?"

Thím Trương nhìn thấy trên vai Thẩm An An đang đeo ba lô.

"Dạ."

Thẩm An An liền nói "Thím Trương cháu muốn mua bóng đèn ạ."

"Cháu vào nhà chọn đi."

Thẩm An An tiến vào nhà thì thấy con trai thím Trương đang ngồi trong nhà, cô nhanh chân chọn lấy vài thứ rồi trả tiền.

Lúc cô đi ngang qua hai người thì nghe được loáng thoáng trong làng dạo này hay mất gà mất vịt.

Về đến nhà, cô thấy Lý Thẩm An đang ở ngoài chăn gà.

Cô vội hỏi Lý Thẩm An "Thẩm An, nhà em có thang không?"

"Có, chị ạ."

"Cho chị mượn thang nha."

"Được ạ, chị có cần gấp không?

Để em vác sang nhà chị."

"Cũng không cần gấp đâu em ạ."

"Vậy chị chờ em một tí nha."

"Ừ."

Thẩm An An vừa mở cửa vừa nói.

Cô sắp xếp lại đồ đạc trong nhà thì thấy Lý Thẩm An vác thang ra.

Lý Thẩm An để thang xuống rồi nói "Chị cần sửa cái gì à?"

"Chị muốn sửa bóng đèn."

Lý Thẩm An nhanh chóng đặt thang xuống, "Bóng đèn chị để đâu?

Để em thay giúp chị."

Thẩm An An đưa bóng đèn cho Lý Thẩm An, cô nhanh tay thay bóng đèn rồi nói "Chị thử bật đèn lên xem."

Thẩm An An đi bật đèn, khi tay cô gần chạm đến công tắc thì đột nhiên giống như bị điện giật, cô chợt khựng lại.

Lý Thẩm An nhìn cô rồi nói "Có chuyện gì sao chị?"

"Không sao."

Cô nhấn vào công tắc nhưng không thấy sáng, cô thử lại vài lần nữa thì vẫn chưa được.

"Chị để em xem lại."

Lý Thẩm An thử vặn lại bóng đèn, cô nhìn Thẩm An An rồi bảo "Chị thử bật lại xem."

Thẩm An An thử lại thì thấy đèn sáng lên "Được rồi, cảm ơn em."

"Không có gì ạ."

Lý Thẩm An liền nói "Chị đã nấu cơm chưa, nếu chưa thì chị sang nhà em ăn cơm cùng hai bà cháu."

"Được, để chị sắp xếp đồ một lúc rồi tí chị sang."

Lý Thẩm An vội vác thang quay về, khi Thẩm An An sang nhà bà Lý thì cô thấy dì Lý Vũ Thư sang đưa cho một ít thịt kho tàu.

"Lý Vũ Thư, cháu ở lại ăn cơm cùng nhà bà."

"Dạ thôi ạ, bà cứ ăn cơm đi.

Cháu về đây ạ."

Lý Vũ Thư mỉm cười rời đi.

"Cháu chào dì ạ."

Lý Thẩm An giúp Thẩm An An bưng mâm cơm.

Thẩm An An gắp thịt cho Lý Thẩm và Lý Thẩm An, cô nói "Bà với em ăn nhiều vào."

Thẩm An An cũng nói với hai bà cháu về việc ngôi làng hay mất gà vịt.

"Vậy à, thế thì nhà bà cũng phải cẩn thận hơn một chút mới được."

Lý Thẩm từ tốn nói.

"Thẩm An An chiều nay cháu có đi dạy không?"

"Cháu không bà ạ.

Có chuyện gì sao ạ?"

"À, bà chỉ hỏi thế thôi.

Sau này nếu cháu bận quá thì cứ sang nhà bà ăn cơm."

"Dạ."

Lý Thẩm An cũng chuẩn bị một ít đồ ăn cho chú mèo.

Thẩm An An nhìn Lý Thẩm An rồi thầm nghĩ "Liệu chiều nay mình có nên đi sang làng bên tìm thầy bùa không?

Sự kiện hồi sáng khiến cô cảm thấy không phải chỉ có mỗi nhà cô có vấn đề.

Là do cô hoa mắt chăng?

Hay là đó chính là sự thật.

Tại sao đang yên đang lành mà học sinh lại biến thành người gỗ?

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây?

Chẳng lẽ chỉ có mình cô gặp phải tình cảnh này sao?"

Đột nhiên cô nhớ đến gần đây có nạn buôn người, cô cũng cảnh báo cho hai bà cháu.

Nghe vậy, Lý Thẩm An cũng ngày càng đề phòng hơn.

Trong lúc giúp Lý Thẩm An rửa bát, cô vẫn chưa thoát ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Bà à, không biết gần làng mình có sói không ạ?

Hôm trước Thẩm An có nói em ấy nghe thấy tiếng sói tru."

Thẩm An An đột nhiên nói ra nghi hoặc của mình.

"Gần làng mình à?

Dạo này bà không thấy mọi người nói gì?

Nhưng trước thì có đó, cũng lâu lắm rồi.

Lúc đấy Thẩm An chưa được sinh ra, khi đó bà vẫn còn trẻ lắm.

Lúc đấy quanh làng cũng không nhiều sói lắm đâu, hay có tiếng sói tru vào nửa đêm.

Khi bà đi lên trấn làm việc thì nghe được một vài tin đồn rằng, sói tấn công người dân trong làng, khiến vài người bị thương, suýt nữa thì mất mạng.

Chuyện này cũng qua lâu rồi, chả mấy người nhớ tới nữa.

Không ngờ bây giờ lại nghe thấy tiếng sói tru."

Lý Thẩm nói hết những gì mình biết cho Thẩm An An nghe.

Thẩm An An nghe những gì Lý Thẩm nói, xem ra chiều nay cô phải đi đến làng bên một chuyến.

Cô không dám chắc những gì cô gặp có phải là trúng tà hay không?

Hay là ở trong ngôi làng này có chuyện gì huyền bí?

Thẩm An An vừa nghĩ vừa hỏi, "Bà à, không biết ở trong làng mình có chuyện gì huyền bí không vậy?"

"Chuyện huyền bí à?

Để bà nhớ đã."

Lý Thẩm chau mày suy nghĩ,

Khi về Thẩm An An sửa soạn một ít đồ đạc, cô nhanh chân ra khỏi cửa.

Cô đi dạo bước đến làng bên, trên đường đi cô cũng để ý đến cảnh vật xung quanh.

Đi được một đoạn đường dài, cuối cùng cô cũng đến làng bên.

Cô hỏi thăm người dân trong làng thì biết được nhà của Lưu Bản ở trong một con hẻm.

Lúc đi đến con hẻm đó thì trời cũng gần tối.

Cô bước vào thì thấy hai bên đường là những cánh đồng lúa.

Khi cô đi trên đường, cô cũng nghe được một chút chuyện của mọi người nơi đây.

Vậy mà ở làng bên cũng bị trộm mất gà vịt.

Đang đi thì đột nhiên, lọt vào tầm mắt cô là người gỗ được đặt trước cửa một ngôi nhà.

Người gỗ này khiến cô nhớ đến học sinh bị biến thành người gỗ, mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Cô thấy hai ông lão đang ngồi đánh cờ trước một ngôi nhà, Thẩm An An liền tiến đến hỏi "Cháu chào hai ông, hai ông có biết nhà của Lưu Bản ở đâu không ạ?"

"Lưu Bản à, ông có biết đó."

Ông lão vuốt râu rồi nói "Nhà ông ấy ở đằng kia."

Ông lão chỉ tay về phía ngôi nhà ở đằng đó "Mà dạo này ông lão không có nhà.

Hình như không thấy ai ra vào."

Ông lão gật gù rồi nói.

Thẩm An An nhìn theo hướng ông lão chỉ tay, cô nhìn về ngôi nhà phía xa xa.

Đó là một ngôi nhà nhỏ và có một cây đu đủ ở trước sân nhà.

Thẩm An An nói cảm ơn, cô tiến đến ngôi nhà đó thì phát hiện ra cửa đã khóa.

Lọt vào tầm mắt cô là một lá bùa được dán trên cánh cửa, cô cảm thấy lá bùa này hơi quen, hình như cô nhìn thấy lá bùa này ở đâu đó rồi nhưng cô không thể nhớ ra.

Lúc quay đầu thì chân cô chợt khựng lại, hai ông lão ban nãy vừa ngồi đó đánh cờ giờ đã biến đâu mất.

Thẩm An An cảnh giác nhìn xung quanh, tim cô đập thình thịch.

Lý trí mách bảo cô có điều gì đó không ổn.

Đột nhiên, cô cảm giác có một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, cô quay đầu lại thì có một thứ gì đó vụt qua tầm mắt cô.

Nó quá nhanh, cô chưa kịp nhìn kỹ đó là thứ gì.

Khi quay đầu lại cô lại nhìn thấy hai ông lão đang ngồi đánh cờ ở đó khiến cô càng cảnh giác hơn.

Dù vậy, cô vẫn cố tỏ ra bình thường.

Trên đường về, cô mua thêm một ít trái cây, cô cũng hỏi thêm một ít thông tin về Lưu Bản.

Về đến nhà thì trời đã khuya, Thẩm An An đang định vào bếp làm chút gì đó lót dạ thì có tiếng gõ cửa.

Cô ra mở cửa thì thấy khuôn mặt của Lý Thẩm An.

Người dân trong làng hay đồn rằng Thẩm An An và Lý Thẩm An giống chị em sinh đôi, chỉ là trên mặt Thẩm An An có nét trưởng thành hơn.

Thẩm An An lấy lại lý trí, trên tay Lý Thẩm An là đồ ăn, Lý Thẩm An nói "Chị đã ăn cơm chưa?

Em sợ chị chưa ăn tối nên đem sang một ít thức ăn."

"À, chị chưa ăn.

Chị đang định vào bếp làm vài món.

Em và bà đã ăn gì chưa?"

"Em và bà ăn tối rồi chị ạ.

Thức ăn còn nóng đó chị, chị tranh thủ ăn nhanh đi."

Thẩm An An nhanh chân lấy một ít trái cây ra rồi nói "À Thẩm An, hôm nay chị có mua một ít trái cây.

Em đem về ăn cùng bà nhé."

Lý Thẩm An nhanh tay cầm lấy, "Dạ, được ạ."

Khi Lý Thẩm An quay về, bà Lý Thẩm thấy trên tay Lý Thẩm An là một ít trái cây, bà có hỏi thì Lý Thẩm An nói là được Thẩm An An đưa cho.

Hai bà cháu đang ăn thì nghe thấy tiếng huyên náo từ nhà bên.

Lý Thẩm An mở cửa ra xem thì thấy là cảnh sát.

Đột nhiên Lý Thẩm nói "Có chuyện gì mà ồn thế cháu?"

Lý Thẩm An vội trả lời "À, là cảnh sát bà ạ.

Không biết có chuyện gì mà cảnh sát lại gõ cửa nhà cô giáo Thẩm."

Lý Thẩm vội chạy ra xem.

Sau khi cảnh sát đi thì Lý Thẩm An và Lý Thẩm qua nhà Thẩm An An hỏi xem có chuyện gì, hóa ra là cảnh sát đến để điều tra vụ mất tích ở làng bên.

Hai bà cháu đang không hiểu tại sao cô giáo Thẩm lại bị tra hỏi thì mới biết chiều nay cô có sang làng bên tìm thầy bùa.

Sau khi cảnh sát đi, Lý Thẩm vội tiến đến rồi hỏi.

"Cảnh sát hỏi gì vậy cháu?"

"À, cảnh sát chỉ hỏi cháu có quen người phụ nữ mất tích ở làng bên không thì cháu trả lời cháu không quen."

"Vậy cháu có tìm được ông thầy tên Lưu Bản không?"

Lý Thẩm vội hỏi.

"Cháu không bà ạ.

Lúc cháu đến thì nhà khóa cửa."

"Thế à, nếu vậy thì để đợt khác xem ông ấy có ở nhà không."

"Dạ, có lẽ là để dịp khác ạ."

"Giờ cũng muộn rồi, có lẽ hai bà cháu em về nhà đây chị ạ.

Chị cũng nghỉ sớm đi."

"Ừ."

Nhìn hai bà cháu về nhà, cô đóng cửa lại.

Thẩm An An bước đến bàn học, tay cô chợt khựng lại.

Hình như có một đôi mắt ở phía sau cô, khi cô quay đầu lại nó chợt biến mất.

Rốt cuộc lại có chuyện gì xảy ra đây?

Tại sao dạo này lại xuất hiện những việc kỳ lạ như vậy?

Cô thầm ngẫm nghĩ.

Đột nhiên, cô nhớ lại lá bùa mà mình nhìn thấy ở nhà Lưu Bản.

Cô cố nhớ lại xem mình đã gặp lá bùa kia ở đâu.

Hình như lúc cô đi lên trấn cùng Lâm Thanh Phong, cô có dừng lại bên ngoài một cửa tiệm.

Bên ngoài tiệm đó cũng dán một lá bùa, hơi giống với lá bùa trước cửa nhà Lưu Bản.

Có vài chi tiết được vẽ trên lá bùa hơi khác nhau.

Nếu cô nhớ không lầm, đó là một tiệm may.

Cô ngồi nhớ lại những thông tin mà mình có được rồi xâu chuỗi lại những gì mà mình biết.

- Tiếng sói tru.

- Một vũng máu và những bàn tay máu trồi lên.

- Học sinh biến thành người gỗ.

- Một lá bùa bên ngoài tiệm may gần giống với lá bùa được dán trên cánh cửa nhà Lưu Bản.

- Một bóng đen vụt qua tầm mắt.

- Một đôi mắt nhìn cô từ phía sau.

Thẩm An An cố nhớ lại "Liệu đó có phải vũng máu không nhỉ?

Lúc đó hình như cô không ngửi thấy mùi tanh.

Vậy đó là gì?

Nó đột ngột xuất hiện nhưng cô cảm nhận được lực kéo từ những bàn tay đó.

Nó không thể nào là giả được."

Đang ngồi miên man suy nghĩ thì cô chợt nhớ.

"Dạo gần đây hay có vụ buôn người.

Cô cũng phải cẩn thận hơn một chút.

Có lẽ, cô nên mang theo một chút đồ phòng thân."

Thẩm An An liền bỏ vào trong ba lô một con dao nhỏ và một ít tài liệu.

Cô cũng bận rộn ngồi chấm bài cho các học sinh.

Cô mở điện thoại lên xem thì đã là 10 giờ tối, Thẩm An An vội vàng thu sách vở vào ba lô.

Chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ, tối nay cô ngủ rất ngon, không bị mộng mị.

Sáng sớm, Lý Thẩm An đang ở ngoài chăn gà, chú mèo dùng cái đầu cọ vào chân cô rồi nũng nịu đòi ăn.

Cô nhìn cánh cửa nhà bên đang đóng chặt, cô giáo Thẩm đã ra khỏi nhà từ sáng sớm, dạo này cô giáo Thẩm hay đi sớm về muộn, ít khi dùng cơm với gia đình cô.

Bà Lý Thẩm vội gọi cô vào ăn sáng, bà cũng chuẩn bị cho chú mèo một phần ăn.

Cô vào lấy bát đũa rồi vào ăn cùng bà, trên bàn là hai món mặn một món canh, món ăn khá đơn giản.

Đang dùng cơm thì có người đến, là Lâm Thanh Phong.

Chú mèo thấy có người đến thì kêu meow một tiếng, Lâm Thanh Phong vào nhà thì thấy hai bà cháu đang ăn cơm.

Lý Thẩm thấy Lâm Thanh Phong đến thì nói "Cháu đến rồi à, đến rồi thì mau vào ăn cùng bà."

Hôm qua, Lâm Thanh Phong nói với Lý Thẩm An muốn mua hai bó rau, sáng ngày mai sẽ đến lấy.

"Dạ, thôi ạ."

Nhưng mà bà Lý Thẩm vẫn mời, nên Lâm Thanh Phong cũng ngồi chung ăn cùng.

Lý Thẩm An đi lấy thêm một bộ bát đũa.

Cả ba đang ngồi ăn uống, nói chuyện rất vui vẻ.

Lý Thẩm cũng gắp thêm một ít đồ ăn vào bát của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy cái mẹt ở trong góc, cậu hỏi thì biết đây là thành phẩm của hai bà cháu và cô giáo Thẩm làm, cậu cũng mua một cái.

Lâm Thanh Phong chào hai bà cháu rồi ra về, tay anh cầm theo một ít đồ.

Lâm Thanh Phong đi trên con đường làng quen thuộc, anh chào hỏi hàng xóm, anh thấy mọi người đã bắt đầu ra ruộng làm nương làm rẫy.

Lâm Thanh Phong mau chóng đem đồ về nhà, rồi ra ngoài giúp mọi người.

Lâm Thanh Phong nói chuyện với mọi người rất vui vẻ.

Chiều đến, cậu lên rừng lấy một ít củi, cậu đang lấy cây thì thấy ông Triệu Trương Sáu đang bắt một con lợn rừng.

Triệu Trương Sáu là chồng của thím Trương Bảo, ngoài việc bán hàng thì ông Triệu Trương Sáu và con trai hay vào rừng săn bắt.

Trước kia ông Triệu Trương Sáu vào rừng săn bắt thì bị thương, phải nằm viện tận một tháng.

Từ đó, thím Trương Bảo lo lắng, phản đối kịch liệt chuyện ông đi săn.

Ông thấy Lâm Thanh Phong thì liền nói chuyện cùng.

Ông Triệu Trương Sáu kể về tuổi thơ của ông.

Khi còn nhỏ, ông và bạn bè hay đi săn cùng nhau, từ đấy lấy đó làm nghề mưu sinh.

Nhưng thời thế thay đổi, người trẻ bây giờ cũng không quá hứng thú với việc săn bắn.

Mấy năm gần đây, động vật trong rừng càng ngày ít đi.

Bạn bè của ông cũng có công việc riêng của mình, ai nấy đều bận, không còn đi săn cùng ông nữa.
 
Back
Top Bottom