Cập nhật mới

Khác Sống còn....

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403273628-256-k337993.jpg

Sống Còn....
Tác giả: J4RST4R_2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ye, Chào chúng m t là J4RST4R đây. t đã bị mất các acc kia rồi 🙂 nên là......đây sẽ là một tác phẩm mới mong các mom ko tẩy chay nhe🙂)))
- Quá khứ.....hay tương lai ? tôi không biết, tôi chỉ là người thường thôi mà ? ...phải không ?



tintaodi​
 
Sống Còn....
Lời chào từ tác giả ( chúng m đã nhớ ;] )


Thì theo như trang....Tintaodi.com, t đã bay màu cái acc J4RST4R có cái emoji lấp lánh ngôi sao á và giờ phải tạo acc mới tên J4RST4R_2 này, mong chúng m sẽ ko kì thị và tiện đây t xin thông báo truyện " Gì !?

Tôi xuyên vào game sinh tồn á ?

" ( t cũng hơi ko nhớ tên ẻm ) sẽ không đăng chap đc nữa, xin lỗi tất cả đọc giả.

Và giờ, sẽ là tác phẩm mới với tên " Sống còn " sẽ được ra mắt, cảm ơn các đọc giả đã gắn bó với tác phẩm cũ của mình, xin chân thành cám ơn tất cả mọi người ❤️
 
Sống Còn....
Hồi 1 - Nơi thảm kịch bắt đầu


Với chút hơi tàn cuối cùng, Veronica cố lê tấm thân rách nát khỏi thanh kiếm lạnh lẽo của Spectre.

Máu loang ra nền đất, từng nhịp thở của cô yếu dần đi, hòa vào tiếng rít kim loại ghê rợn vọng khắp căn phòng kín.

Đôi chân đã gãy vụn sau khi bị hắn tra khảo — hắn muốn biết những survivor khác đang ở đâu, nhưng cô không nói.

Không thể.

Và vì thế, hắn cười — một nụ cười méo mó, lạnh lẽo — rồi ra tay, chấm dứt tất cả.

Giữa cơn đau và bóng tối tràn ngập, cô chỉ kịp thều thào qua bộ đàm:

“Ch… chạy đi…”

Tín hiệu vừa phát ra, âm thanh của cô hòa vào một tiếng bíp kéo dài vô tận.

Sau đó, mọi thứ biến mất.

Một luồng sáng trắng bỗng bao trùm, không chói mắt mà lại như vỗ về.

Trong không gian vô định ấy, một giọng nói trầm, xa xăm vang lên — như vọng từ đáy tiềm thức:

> “Cô… muốn làm lại chứ?”

Veronica khẽ mở miệng, giọng yếu ớt:

> “Cô là… ai…?”

> “Số phận.”

Chỉ hai từ, rồi ánh sáng dần cuộn xoáy quanh cơ thể cô, kéo cô khỏi hư vô.

Khi mở mắt ra — thay vì máu, khói, và tiếng la hét — cô lại thấy…

Trường đại học.

Âm thanh ồn ào, ánh nắng len qua khung cửa, tiếng bạn bè gọi nhau vang dội.

Hơi thở của cô ngắt quãng, trái tim đập loạn.

Mình… còn sống?

Hay là… bắt đầu lại thật sao?

Ở phía xa, Chance đang cười sảng khoái, tay xóc một bộ bài bạc đã cũ.

Hắn vẫn là hắn — gã nghiện cờ bạc chính hiệu, người mà căn nhà biến thành sòng bạc mini.

Bên cạnh hắn, Shedletsky cắm cúi trên laptop, tay gõ liên hồi, vừa cười vừa đùa:

> “Nếu tao hack được hệ thống campus, thì hôm nay khỏi học nhá?”

Cả đám cười ầm.

Shedletsky vẫn vậy, mê gà và giỏi IT đến mức ai cũng tin hắn có thể chỉnh sửa cả thực tại nếu thích.

Còn Two Time, anh chàng luôn trưng nụ cười tươi, đang phát kẹo cho mọi người.

Nhưng Veronica vẫn cảm thấy có gì đó… sai.

Phía sau nụ cười đó là một nỗi buồn khó gọi tên — cô không nhớ rõ, nhưng hình như trong kiếp trước, chính anh là người ngã xuống đầu tiên.

Builderman thì vẫn triết lý:

> “Không tao bình thường thì ai bình thường?”

Câu nói khiến ai nghe cũng bật cười, dù đằng sau sự “điên” đó là một đam mê kiến trúc đến mức ám ảnh.

Rồi đến Guest1337, người lúc nào cũng nghiêm túc, kỷ luật như robot.

Nhưng chỉ cần ai đó khen, mặt anh lập tức đỏ lên, tay luống cuống.

Veronica không khỏi mỉm cười — một thoáng bình yên hiếm hoi giữa cơn hỗn loạn trong tâm trí.

Ở góc bàn, Dusekkar và Taph đang cãi nhau ỏm tỏi.

Một đứa tin phép thuật, một đứa mê chế bom.

Thật kỳ lạ, hai kẻ đó hợp nhau đến mức đáng sợ, và cũng là cặp đôi đã giúp cô nhiều nhất trong quá khứ — dù vô tình hay cố ý.

Nood, cậu bạn thân nhất, đang gặm thanh snack, tai nghe nhạc, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn cô:

> “Cậu ổn chứ, Veronica?

Trông cậu như vừa thấy ma ấy.”

Cô cười nhạt:

> “Chắc… mơ thôi.”

Nhưng sâu trong lòng, cô biết — đây không phải giấc mơ.

Cuối lớp, Eliot và 007n7 đang tranh cãi kịch liệt về một trò chơi nào đó.

Eliot nóng tính, còn 007n7 chỉ cười trêu chọc — thế mà chẳng bao giờ Eliot đánh cậu ta thật.

Một mối quan hệ kỳ lạ, chẳng ai hiểu được.

Cảnh tượng ấy… quá thật.

Quá hoàn hảo.

Như một bức tranh sao chép lại từ trí nhớ.

Nhưng điều khiến Veronica sợ hãi không phải là việc cô được “sống lại” — mà là việc mọi người không nhớ gì hết.

Không ai biết về Spectre.

Không ai nhớ đến Forsaken.

Không ai tin vào thảm kịch sắp tới.

> “Không…

được để nó xảy ra lần nữa,”

Cô thì thầm, siết chặt tay, cảm giác máu vẫn còn khô dính nơi cổ tay — bằng chứng duy nhất của quá khứ.

Trong khoảnh khắc đó, gió thoảng qua, mang theo tiếng loa phát thanh vang nhẹ:

> “Hôm nay, trường chúng ta sẽ có một buổi trình diễn đặc biệt do nhóm nghiên cứu mới chuyển đến…”

Veronica ngẩng lên, và ở phía xa, qua khung cửa sổ, một bóng người đứng lặng nhìn cô.

Mái tóc bạc dài, đôi mắt sáng lạnh như thép.

Spectre.

Hắn đang ở đây.

Thế giới này tưởng là “làm lại”, nhưng có lẽ chỉ là một vòng lặp khác — và cô là người duy nhất nhớ rằng cơn ác mộng chưa bao giờ kết thúc.

> Không được để thảm kịch xảy ra…

Câu nói ấy vang lên trong đầu cô lần nữa, như một lời thề.

Lần này, dù phải đánh đổi tất cả, Veronica sẽ thay đổi số phận.

---
 
Back
Top Bottom