Cập nhật mới

Khác Sonbinh_Chạm.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404530239-256-k54613.jpg

Sonbinh_chạm.
Tác giả: lovequanganh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

hai kẻ điên gặp nhau giữa giới kinh doanh đầy máu và quyền lực.
ngô nguyên bình - thiên tài mang tâm trí vặn vẹo.
lê hồng sơn - kẻ thừa kế lệch lạc nghiện cảm giác bị thao túng.

một bản hợp đồng hôn nhân.
một trò chơi quyền lực.
một mối quan hệ ám ảnh đến mức méo mó.

họ không yêu nhau. họ nghiện nhau.
và cùng nhau, họ quậy nát cả thị trường.

Lê Hồng Sơn top máu M, Ngô Nguyên Bình bot máu S.



vuongbinh​
 
Sonbinh_Chạm.
0.


ra lò fic mới đayyy

trước giờ toàn viết nhẹ nhàng thanh xuân vườn trường, nay thử sức với thể loại mới còn hơi lơ mơ mong mọi người chỉ bảo nhìu hơn ậ

CẢNH BÁO NHẸ:

lowercase

lê hồng sơn máu M, ngô nguyên bình máu S

các nền kinh tế, những thế lực nắm quyền giao chiến với nhau

tiền bạc, quyền lực là trên hết

nặng về mặt tâm lý, có nhiều bệnh tâm lý bất ổn xuất hiện

cuộc chiến lôi kéo quyền lực

quan hệ thể xác đổi lấy quyền lực

chơi thuốc

yêu vô là điên

cảnh báo hơi nhìu nhưng mong mí pạn đọc hết ậ...

mong độc giả mình không get map cho 9q biết, tôi không thể tưởng tượng được vẻ mặt của cán bộ và bính bè khi đọc con map này, xin cảm ơn.
 
Sonbinh_Chạm.
1. Gốc rễ của sự lệch lạc.


lê hồng sơn: hắn

ngô nguyên bình: anh

hơi nặng về mặt tâm lý, lowercase.

_______________________________________________

lê hồng sơn là đứa trẻ được bố mẹ và gia tộc họ lê đào tạo để trở thành một người thừa kế hoàn hảo, là đứa trẻ được cả gia tộc nâng niu như món tài sản chiến lược. cũng chính vì thế, từ rất nhỏ hắn đã phải tiếp xúc với những cuộc tranh chấp quyền lực, những vụ thanh trừng trong nội bộ, những cuộc mặc cả ngầm mà người lớn gọi là "thương lượng".

mọi thứ đến quá sớm, quá tàn nhẫn. và bên trong đứa trẻ non nớt ấy dần hình thành tư tưởng lệch lạc về thế giới: chống đối xã hội, không tin bất kỳ ai, cảm xúc thì méo mó – lúc lạnh đến mức vô cảm, lúc bộc phát dữ dội đến đáng sợ, hắn thậm chí còn rất rất thích cái cảm giác bị hành hạ, điều khiển, chơi đùa từ người khác, nhưng với gia tộc lê thị và cả ba mẹ hắn, họ thấy vô cùng bình thường, đó chỉ là hệ quả tất yếu của một người thừa kế thôi mà?

ngô nguyên bình thì lớn lên hoàn toàn ngược lại. anh có một tuổi thơ bình thường, thậm chí còn ấm áp: cha mẹ yêu thương, không áp lực nối nghiệp, không ai buộc anh phải trở thành thứ gì. nhưng chính nguyên bình lại sớm hiểu rằng một người "bình thường" như vậy thì không thể tồn tại lâu trong giới kinh doanh đầy thủ đoạn. từ cấp một, anh đã lén bố mẹ đọc sách tâm lý, kinh tế, chính trị học như thể đọc truyện thiếu nhi. không phải vì tham vọng... mà vì bản năng sinh tồn mãnh liệt trong người.

và rồi đến năm cấp hai, nguyên bình vô tình phát hiện một sự thật đáng ngại về chính bản thân mình.

hôm ấy, anh bị một nhóm nam sinh lớp trên chặn lại sau trường với ý định trấn lột. chúng đã tưởng anh dễ bắt nạt.

nhưng nguyên bình không hề sợ. không một chút. ngược lại, trong khoảnh khắc nhìn thấy nỗi hoảng loạn trong mắt bọn họ khi anh từng bước áp sát, tim anh lại đập mạnh hơn bình thường.

anh không đánh. cơ bản không cần đánh. chỉ vài câu nói, rất nhỏ, rất nhẹ, đủ để cả nhóm run rẩy co rúm lại. và giây phút một thằng ngất xỉu vì hoảng loạn, nguyên bình đứng im, lắng nghe tiếng tim mình đập loạn, không phải vì sợ, mà vì thích thú.

lần đầu tiên trong đời, anh nhận ra: anh thích cảm giác điều khiển người khác. thích chơi đùa họ như con rối. thích hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần người khác. thích nhìn họ sợ hãi. thích cảm giác mình nắm thóp tâm lý họ trong lòng bàn tay. nó không phải thú vui bệnh hoạn. mà là một dạng bản năng, có vẻ thật?

là một đứa đã trải qua nhiều cuộc chiến nội tộc ngoại tộc có đủ, lê hồng sơn không phải người dễ khuất phục. hắn lớn lên trong bóng tối của quyền lực, nên bản năng chính là phản kháng, là chống đối, là phá luật. nhưng oái oăm thay, cũng chính vì vậy, hắn lại ám ảnh với cảm giác bị một kẻ đủ mạnh, đủ thông minh, đủ tàn nhẫn... bẻ gãy tuyến phòng bị cứng cáp trong đầu mình.

hắn không quan tâm người ngoài. không để bất kỳ ai chạm vào điểm yếu. nhưng với ngô nguyên bình — kẻ duy nhất có nội lực tinh thần ngang hàng hắn — sơn lại có một thứ "ham muốn" rất lạ. vừa là ham muốn thể xác cũng vừa là ham muốn được khuất phục về mặt tinh thần.

sơn thích cảm giác bị người kia bóp nghẹn cổ, bị đánh đập tàn nhẫn và hơn hết là bị điều khiển lợi dụng như con rối. hắn thích cảm giác lời nói của nguyên bình có thể khóa chặt tâm trí hắn, khiến hắn mất đi sự chủ động vốn luôn nằm trong tay hắn. thích cái khoảnh khắc nguyên bình chỉ cần nhìn qua một cái, hắn lập tức bị kéo vào quỹ đạo của người kia, như một con rối biết rõ mình đang bị điều khiển... nhưng vẫn tình nguyện đứng yên. chỉ ngô nguyên bình mới khiến hắn như vậy. chỉ một người ngang tầm, đủ tàn nhẫn, đủ sắc bén, đủ nguy hiểm mới có thể "giam" được hắn trong những sợi xích vô hình.

với người khác, sơn sẽ để họ trêu đùa thoải mái, để họ chìm trong sự đắc thắng vì ngỡ đã nắm được mình, rồi đột ngột phản công khiến kẻ dám thao túng hắn mất cả chì lẫn chài. nhưng với nguyên bình, hồng sơn hắn lại muốn bị anh ép vào đường cùng, muốn bị dồn đến mức không còn lối thoát, để xem bản thân mình sụp đổ đến đâu.

không phải vì hắn yếu. mà vì, sự kiểm soát của bình là thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy sung sướng và thích thú vô cùng, cảm giác bị nguyên bình lợi dụng thao túng như một con rối làm lê hồng sơn mê muội lao vào, hệt như con thiêu thân lao vào đống lửa cháy rực.

ngô nguyên bình luôn là kẻ nắm quyền. và lê hồng sơn luôn là kẻ khao khát quyền đó đặt lên chính mình. cả hai đều hiểu dù không nói ra rằng họ rồi cũng sẽ va vào nhau như hai đường ray định mệnh.

một kẻ sinh ra để nắm quyền lực.

một kẻ sinh ra để khao khát nó đến mức bệnh hoạn.

sự thật thì ngô nguyên bình chỉ cần đưa tay, thì lê hồng sơn, kẻ mà cả giới kinh doanh sợ đến lạnh sống lưng — sẽ là người tự nguyện cúi đầu trước nỗi điên của anh.

thế nào hỏ mọi người?
 
Sonbinh_Chạm.
2. Bản năng.


lê hồng sơn: hắn

ngô nguyên bình: anh

văn lowercase, thật sự xin lỗi mí bạn nay mới có chương, con W nó đá t bữa giờ....

____________________________________________________

trong thế giới kinh doanh, lòng tốt chính là thứ xa xỉ nhất. nhưng bố mẹ ngô nguyên bình lại mang nó như một gánh nặng đẹp đẽ trên vai.

họ tử tế trong từng buổi thương lượng, mềm mỏng trong từng cái bắt tay, và luôn cố tránh né mọi cuộc đấu đá nhất có thể. họ thật sự tồn tại được trong giới kinh doanh quá lâu với tính cách này, nguyên bình cũng phải phục bố mẹ mình. hồi nhỏ bình từng thấy điều đó rất đáng tự hào—nhưng càng lớn, anh càng hiểu rõ: sự hiền lành của họ là vết nứt mà những kẻ khác dùng để bòn rút, chèn ép, nghiền nát từng ngày.

và họ đã làm vậy. không chút ngần ngại.

cổ phiếu tập đoàn ngô thị trượt dài không phanh suốt hai năm. hợp đồng bị đối tác ngắt giữa chừng, truyền thông bôi nhọ danh tiếng, các đối thủ thao túng giá trị thị trường bằng những đòn bẩn thảm hại mà bố mẹ anh không bao giờ đáp trả lại. họ như hai con thỏ nhỏ đang run rẩy khiêu vũ giữa bầy sói hoang độc ác mà chẳng thể phản kháng.

nguyên bình trơ mắt đứng nhìn tất cả, không thể chen vào, không thể sửa đổi, cho đến khi con số đỏ trên bảng cổ phiếu đủ lớn để bóp nghẹt hơi thở cả gia đình.

ngày hôm ấy, anh buông bút, lạnh lùng đóng tập hồ sơ lại.

"con sẽ tự xử lý chuyện này, bố mẹ đừng lo." anh nói, giọng bình thản như chẳng có gì.

bố mẹ anh hoảng hốt, dù hiền lành nhưng họ hiểu giới kinh doanh khủng khiếp cỡ nào, họ tất nhiên sẽ chịu để đứa con trai được bao bọc từ nhỏ ngô nguyên bình đối mặt với những thứ đó sao?

ngăn thì có ngăn, vì thỏ làm sao mà sinh ra được một con sói đầy mưu mô hay độc đoán được chứ?

đó là bố mẹ anh nghĩ, thực tế nguyên bình con trai họ còn mưu mô độc ác và tàn nhẫn hơn cả sói cơ.

ngô nguyên bình cần một cú đánh mạnh. một sự xuất hiện đủ điên rồ để kéo thị trường về phía mình. một người mà giới truyền thông vừa sợ, vừa tò mò, vừa bị hút vào như con thiêu thân.

và cái tên xuất hiện đầu tiên trong đầu anh là: lê hồng sơn.

một kẻ điên đẹp đẽ không góc chết. một kẻ nguy hiểm đến mức cả gia tộc họ lê cũng phải dè chừng. kẻ có sự máu lạnh thiên phú và bộ não biết chính xác phải châm lửa ở đâu để thiên hạ cháy rụi theo ý hắn.

và còn một điều nữa—một điều quan trọng mà nguyên bình chưa bao giờ nói thành lời.

lê hồng sơn thích ngô nguyên bình, cũng từng bị anh kéo chìm vào một cuộc chơi tâm lý năm lớp mười một, hắn từng bị nguyên bình lợi dụng, thao túng suốt một khoảng thời gian. một trò chơi ngắn ngủi, tàn nhẫn, nhưng đủ để làm sơn lệch trục mãi mãi.

đủ để hắn không bao giờ quên cảm giác bị ánh mắt của anh bóp nghẹn, không thể thở, không thể suy nghĩ, chỉ có thể phục tùng sự dẫn dắt trong vô thức. hắn đương nhiên cũng nhớ cảm giác vừa đau vừa sướng khi bị anh bóp cổ, bị anh hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần.

ngồi trong góc khuất một nhà hàng cao cấp, trước mắt là lê hồng sơn, nguyên bình bình tay nâng ly rượu vang đỏ cao cấp, chỉ bình thản nói:

"anh cần cậu."

và lê hồng sơn, người đã đóng vai con rối của anh từ những năm mười bảy tuổi, chỉ ngồi đó, đôi mắt sáng lên đầy phấn khích méo mó:

"...nói tiếp đi. anh muốn em trở thành thứ gì ạ?"

nguyên bình nhìn hắn, đôi mắt xinh đẹp sắc lạnh, không chút cảm xúc.

"anh muốn cậu làm loạn cả thị trường."

chỉ trong một giây, nụ cười hồng sơn nở rộ như vết cắt đẹp đẽ và hoàn hảo trong bức tranh.

"anh muốn em điên đến mức nào?"

"đến mức," bình đáp, lời nói nhẹ như lông vũ.

"kéo cả thế giới nhìn vào chúng ta."

và trong lồng ngực sơn, cảm giác cũ bùng lên—cảm giác khi bị anh đẩy vào bóng tối chỉ để bắt hắn nhìn thấy mỗi mình anh.

ngô nguyên bình nhìn thẳng vào đáy mắt lê hồng sơn. anh thấy rõ trong đó có thứ ánh sáng quen thuộc, một sự hứng thú méo mó, run rẩy, điên loạn và lệch lạc hệt như một con chó tìm lại được chiếc xích cũ của mình.

quả nhiên... hắn vẫn mãi là kẻ điên như năm mười bảy tuổi. nhưng ngô nguyên bình, người từng biến một kẻ điên như hắn thành trò chơi suốt nhiều năm, thậm chí khiến hắn cam tâm tình nguyện trở thành một con tốt thí, thì anh, căn bản không sợ.

anh lẳng lặng rút từ cặp tài liệu ra một tập hồ sơ.

đặt xuống bàn. kéo đến trước mặt sơn.

một bản hợp đồng hôn nhân.

nguyên bình khoanh tay, ung dung quan sát từng đợt sóng tình đang run lên từ bả vai lê hồng sơn. khoảnh khắc thú vị ấy khiến khóe môi anh nhếch nhẹ thành một nụ cười khẩy.

"điều kiện," anh từ tốn nói, giọng trầm xuống như cài khóa, "cậu thấy hết rồi đấy."

anh gõ ngón tay lên mục chính của bản hợp đồng.

"chúng ta sẽ kết hôn giả trong ba năm. tôi muốn cổ phần đang tăng trưởng của lê thị, những dòng sản phẩm cậu còn cố tình đóng băng chưa tung ra thị trường, cổ phiếu đang leo thang... và toàn bộ giá trị truyền thông của nhà cậu."

anh ngừng một nhịp, ánh mắt không rời gương mặt đang dần trở nên tái đi vì phấn khích của sơn.

"đổi lại," nguyên bình nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên sự đắc ý.

"cậu có được tôi. gia tộc họ lê sẽ được mở cửa bước vào các khu thị trường đắt khách nhất của ngô thị. và quan trọng nhất—"

anh cúi người về phía trước.

"...tôi sẽ làm quân sư trực tiếp cho nhà cậu." giọng anh ngọt ngào đầy mê hoặc nhưng lại trầm thấp đến mức giống như thì thầm vào sâu trong tiềm thức của hồng sơn.

nguyên bình biết rõ nhà họ lê thèm khát cái đầu anh thế nào từ năm anh mười tám tuổi, cái năm anh ra mắt công chúng lần đầu với vai trò cố vấn cho tập đoàn nhà họ trần, thành công làm một tập đoàn đang trên bờ vựt phá sản vươn lên đứng đầu cả nước chỉ trong một tháng ngắn ngủi, bằng vài chiêu trò đơn giản cùng vài nước cờ kinh tế.

trước mặt anh, lê hồng sơn nuốt mạnh một hơi, hai tay đặt lên mép bàn đã siết đến trắng bệt, hắn run lên, nhưng không phải vì sợ. mà vì được chạm vào đúng nỗi nghiện cũ mà anh từng gieo vào hắn.

lê hồng sơn nghiện cái cảm giác ấy, cái cảm giác bị ngô nguyên bình đuổi đến tận cùng suy nghĩ, bị ép vào góc đến mức chẳng thể thốt ra một lời từ chối. hắn thề, thứ cảm giác đó... nó khiến toàn thân hắn tê dại như có điện chạy dọc sống lưng.

cái cảm giác bị anh thao túng mà chẳng thế dứt ra được, lê hồng sơn thề là nó sướng vãi!!!

hắn bật cười, thứ nụ cười méo mó đặc trưng của một kẻ sinh ra đã lệch khỏi quỹ đạo bình thường.

ngón tay thon dài của hắn kéo lên cắn nhẹ đầu móng, ánh mắt nâng lên nhìn anh qua làn mi, ươn ướt và sáng lấp lánh như con thỏ nhỏ đang ngửi thấy mùi thức ăn. gò má hắn đỏ lên một cách lộ liễu, đẹp đến mức phi lý, khiến nguyên bình dù cố giữ bình tĩnh cũng không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào mặt hắn.

anh khẽ vuốt, giọng thấp như trượt qua da hắn:

"sao nào? một đề nghị thơm đến mức này... chẳng lẽ cậu nỡ từ chối?"

nguyên bình biết quá rõ điểm yếu của hắn. quá rõ cái cách chỉ cần một câu nói của anh thôi cũng đủ khiến lê hồng sơn rơi tự do vào trạng thái lệ thuộc.

"anh bình..." hồng sơn thì thầm, rồi gần như theo bản năng mà dụi mặt vào lòng bàn tay anh. giọng hắn mềm đến mức làm người ta gai sống lưng — một thứ tình yêu ngọt ngào bệnh hoạn chỉ dành riêng cho ngô nguyên bình.

nguyên bình khựng lại nửa giây. không phải vì bất ngờ. mà vì hắn vẫn còn như thế, vẫn còn cái kiểu nũng nịu lệch lạc ấy... và anh thì vẫn thích, một cách rất nguy hiểm.

hồng sơn cười nhỏ, tay nắm lấy cổ tay anh, kéo sát hơn.

"...em nghiện anh mất."

"cưới anh về thì cậu muốn nũng nịu bao nhiêu cũng được, muốn anh cưng chiều kiểu gì cũng được, muốn chơi kiểu gì anh cũng chiều."

nguyên bình chậm rãi nói, từng chữ như rót thẳng vào tai hắn.

giọng anh không lớn, nhưng đủ khiến sống lưng lê hồng sơn giật bắn một cái.

hắn nghe mà sướng tê hết cả người, vừa choáng vừa phấn khích đến mức đầu ngón tay run lên. không đợi thêm một giây, hồng sơn chộp lấy cây bút mà nguyên bình chuẩn bị sẵn, ký một cái "roẹt" mạnh đến mức mực còn văng nhẹ ra mép giấy.

xong xuôi, hắn quăng đại cây bút sang một góc, chẳng buồn nhìn xem nó rơi trúng đâu. hồng sơn bật cười — thứ tiếng cười lẫn sự điên loạn, phê pha, như thể được thỏa mãn đúng cái khao khát bị thao túng trong nhiều năm. hắn nhào tới, dụi đầu vào hõm cổ trắng mềm của nguyên bình như một con thú đang đòi chủ vuốt ve.

đáng lẽ ra nguyên bình phải đẩy hắn ra.

nhưng anh không.

thậm chí, nguyên bình còn đưa tay giữ sau gáy hắn, ép đầu hồng sơn sát hơn vào cổ mình, như cố ý đánh dấu thế chủ động.

ánh mắt anh cúi xuống, lạnh và sắc như lưỡi dao:

"ngoan. từ giờ đây là cuộc chơi của anh. và cậu sẽ ngoan ngoãn nghe theo."

khoảnh khắc lê hồng sơn áp mặt vào hõm cổ anh, ngô nguyên bình khẽ nheo mắt. anh cảm nhận rất rõ: hơi thở nóng rực của hắn, nhịp tim loạn nhịp vì phấn khích, và cái cách hắn gần như muốn tan chảy ngay dưới tay mình.

anh biết rõ mình đang làm gì. kéo một người như lê hồng sơn vào vòng kiểm soát không phải là chuyện an toàn.

đây là kiểu kẻ chỉ cần trượt tay một nhịp, là sẽ phản chủ, cắn anh ngay lập tức.

nhưng anh vẫn siết. không phải vì liều lĩnh. mà vì anh biết chắc... con thú này sẽ tự nguyện cụp đầu trước anh.

vẫn như ngày đó. một khi đã rơi vào quỹ đạo của nguyên bình... lê hồng sơn hoàn toàn không có năng lực tự vệ.

"ngẩng mặt lên." nguyên bình ra lệnh, giọng không to nhưng đủ sức buộc người đối diện phải tuân.

hồng sơn nghe lời thật, từ từ ngẩng đầu. trong khoảnh khắc ngắn ngủi, có một tia gì đó rất khẽ lướt qua đáy mắt hắn — một mầm phản kháng yếu ớt, một ý nghĩ muốn thoát ra.

nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt ấy vỡ tan. hắn lại nhìn anh bằng ánh nhìn quen thuộc: ngoan ngoãn, lệch lạc, khát khao bị nắm giữ.

đôi mắt đỏ hoe vì kích động, long lanh như con thú nhỏ bị ai bóp nghẹt mà vẫn muốn được bóp thêm nữa.

nguyên bình nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.

"ký hợp đồng rồi không có nghĩa là xong," anh nhấn từng tiếng

"anh còn một điều khoản phụ, một điều khoản mà cậu bắt buộc phải thực hiện."

hồng sơn nuốt khan, háo hức đến mức bàn tay siết chặt lấy cổ tay nguyên bình run nhẹ.

"em đang nghe mà..." giọng hắn nhỏ đi thấy rõ.

nguyên bình nghiêng người, kéo một tập hồ sơ dày từ ngăn kéo đặt xuống bàn. anh mở ra, lật đến tờ đầu tiên, rồi xoay lại để hồng sơn nhìn rõ.

đó là danh sách các nhánh đang nắm quyền trong lê thị, kèm theo tỉ lệ cổ phần, điểm yếu của từng phe, những dự án đang chuẩn bị, và từng mũi tấn công tài chính mà nguyên bình đã vạch rõ.

hồng sơn sững người. anh đã chuẩn bị kỹ như vậy từ bao lâu rồi? thú vị phết.

nguyên bình mỉm cười, nụ cười không giấu nổi sự tính toán sắc bén: "từ giờ, mọi cuộc họp hội đồng quản trị của lê thị—cậu đều phải ngồi cạnh anh. và mọi quyết định của cậu...

đều phải thông qua anh trước."

một điều kiện quá nặng. dư sức để khiến bất kỳ người thừa kế nào nổi điên. nhưng lê hồng sơn không hề phản kháng.

hắn thậm chí còn thấy người nóng bừng lên, đầu óc trống rỗng theo đúng kiểu mà hắn... thích.

hắn cố giữ giọng bình thường, nhưng lại nghe như đang thở gấp:

"anh... muốn nắm cổ phần? hay muốn nắm... em?"

nguyên bình bật cười, tiếng cười trượt qua không khí như một lưỡi dao sắc:

"cả hai."

anh nhẹ nhàng chạm vào cằm hắn, buộc hồng sơn phải nhìn thẳng vào mình:

"lê hồng sơn, cậu là con rối của anh, và cái ghế chủ tịch điều hành tập đoàn đó rồi anh cũng sẽ là kẻ đứng sau giật dây thao túng mà thôi."

hồng sơn rùng mình. một kẻ điên đối diện một kẻ thông minh đến mức đáng sợ. một bên sinh ra để bị thao túng. một bên sinh ra để nắm dây điều khiển.

cuộc chơi này— nguy hiểm, méo mó, và không có đường lùi nữa rồi.

"ưm... anh muốn sao cũng được..." hồng sơn nói nhỏ, giọng hắn mềm đến mức như đang tan vào hơi thở của nguyên bình. tay hắn vòng siết lấy eo anh, chặt đến mức như sợ chỉ cần nới ra một chút là nguyên bình sẽ biến mất khỏi tầm với.

đầu hắn lại dụi vào cổ anh, hít hà thứ hương thơm quen thuộc mà hắn đã nghiện từ những năm cấp ba.

hơi thở của hồng sơn nóng, run và tuyệt đối đầu hàng.

nguyên bình khẽ nở một nụ cười. một nụ cười đẹp, lịch thiệp, nhưng lạnh lẽo như băng đá.

vẫn như anh dự đoán. vẫn giống hệt năm xưa.

lê hồng sơn chỉ cần một chút dây kéo là sẽ tự đưa cổ vào vòng, ngoan ngoãn để anh siết chặt.

anh đưa tay đặt trên lưng sơn, vuốt xuống một cái thật nhẹ — đủ để hắn rùng mình, đủ để hắn chìm sâu hơn vào trạng thái lệ thuộc mà chính hắn khao khát.

"ngoan như thế thì tốt." nguyên bình nói, giọng nhỏ mà ngọt như thuốc độc.

"cậu chỉ cần theo sát anh. phần còn lại...

để anh lo."

hồng sơn không trả lời, chỉ gật đầu rồi rúc chặt hơn, như con thú nhỏ tìm sự bảo hộ từ chính kẻ có thể bóp nghẹt nó bất kỳ lúc nào.

nguyên bình nhìn xuống mái tóc tẩy của hắn, khóe môi nhếch lên.

mọi thứ đang đi đúng lộ trình.

nếu hội đồng họ lê yếu thế hơn một chút nữa

nếu vài nhánh phe phái bắt đầu lung lay vì sự xuất hiện của anh

nếu cổ phần chuyển dịch theo đúng con đường anh đã tính toán......

.....thì toàn bộ thị trường sẽ chẳng khác gì một bàn cờ mà những quân chủ lực đều nằm trong tay anh.

và ngô nguyên bình có gì làm chốt?

anh có một kẻ thừa kế ngoan ngoãn, tự nguyện buộc dây vào cổ tay anh mà dâng cả gia tộc lên bàn cân đàm phán.

nguyên bình cúi xuống, thì thầm đủ cho một mình hồng sơn nghe:

"nếu cậu thuộc về anh. vậy thì... lê thị cũng gần như thuộc về anh rồi, phải không?"

hồng sơn gật đầu, run lên khe khẽ.

không phải vì sợ . mà là vì sự sung sướng đã đến tận xương tủy.

vl viết xong thấy hồng trà ngô gia điên vãi, mời mấy con vợ ăn tối nhóe.
 
Sonbinh_Chạm.
3. Người cầm luật.


lê hồng sơn: hắn

ngô nguyên bình: anh

văn lowercase, nặng vấn đề tâm lý.

_____________________________________________

lê hồng sơn vẫn ôm chặt eo ngô nguyên bình, như thể chỉ cần buông ra một khắc thôi hắn sẽ sụp xuống thành từng mảnh, và nguyên bình sẽ lại bỏ rơi hắn hệt như xưa. cái cách hắn bám vào anh không giống người yêu, cũng chẳng giống cộng sự... mà giống một kẻ sống nhờ vào hơi thở của người khác.

một dạng nghiện. nghiện rất nặng

và hắn biết.

nguyên bình cũng biết.

nhưng bình không ngăn hắn lại.

ngược lại, anh chỉ đứng yên, để hắn ôm, để hắn dụi mặt vào cổ, để hắn run lên từng đợt — như thể đang quan sát một thí nghiệm tâm lý mà anh là người nắm toàn bộ kết quả.

"ha, cậu run lên rồi kìa."

giọng nguyên bình nhẹ như đang trêu, nhưng ánh mắt lại sắc và lạnh đến mức như đang xẻ đôi suy nghĩ của đối phương.

hồng sơn giật mình.

không phải vì xấu hổ.

mà vì câu nói đó khiến hắn... càng kích thích hơn.

"n–nguyên bình..."

giọng hắn khàn đi, không phải vì xúc động.

mà vì cái cảm giác bị nhìn thấu từng phần bản chất bên trong khiến hắn không còn biết mình đang thở hay đang chết.

nguyên bình đưa một tay lên cằm hắn, bắt hắn ngẩng đầu lên đối diện:

"cậu biết điều gì khiến tôi hứng thú nhất không?"

ánh mắt sơn mở lớn, đồng tử co lại.

hắn không kịp trả lời.

nguyên bình thì thầm:

"là cái cách cậu tự nguyện bước vào cái bẫy này còn nhanh hơn cả lúc tôi mở miệng."

tim hồng sơn đập lệch một nhịp.

cảm giác đó — cái cảm giác bị bóc trần, bị kéo ra ánh sáng, bị mổ xẻ như một sinh vật nhỏ bé — nó khiến hắn mất kiểm soát.

mà hắn... thích.

thích đến mức muốn quỳ xuống mà cười.

nguyên bình nhìn phản ứng đó, khóe môi nhếch lên một chút.

một chút đủ để giết người.

"cậu biết không," anh nói, giọng đều đều

"trong mắt gia tộc cậu, tôi là người có thể thay đổi vận mệnh lê thị."

anh cúi sát hơn, hơi thở lướt qua gò má đỏ ửng của sơn:

"nhưng trong mắt tôi... cậu chỉ là một con bài đặc biệt—một con bài biết run và nghiện người cầm nó."

hồng sơn nuốt khan, đầu óc quay cuồng.

hắn thích cách anh sỉ nhục hắn bằng sự thật.

thích cái cảm giác mình bị nhìn như món đồ được đánh giá chất lượng.

thích cái giọng anh khi nói những câu đủ tàn nhẫn để làm người thường gục ngã.

"và điều khiến tôi hứng thú nhất," nguyên bình dìm giọng

"là cậu không những chấp nhận... mà còn thấy hạnh phúc khi bị điều khiển."

hồng sơn cười.

một nụ cười đẹp đến mức biến thái, lệch lạc, như một kẻ điên tìm thấy liều thuốc dành riêng cho mình.

"tại vì... chỉ có anh mới điều khiển được em," hắn nói, giọng nhẹ như thú nhận tội lỗi.

"em thích bị anh bẻ gãy."

nguyên bình khựng nửa giây.

không phải vì sốc.

mà vì hắn... thật sự nói ra như thể đó là chân lý.

nguyên bình nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe kia, rồi bật cười khẽ:

"được thôi.

nếu cậu đã muốn bị điều khiển đến mức đó—"

anh đưa tay nâng mặt hắn lên, ép hắn nhìn thẳng.

"—thì tôi sẽ điều khiển, sẽ chơi đùa cậu đến tận cùng."

cả người hồng sơn nổi gai lạnh.

không phải vì sợ.

mà vì... phê.

một cơn điên ngọt ngào tràn lên tận óc.

và giây phút đó, lê hồng sơn biết một điều:

hắn đã thuộc về ngô nguyên bình theo cách không còn lối thoát.

không phải vì hợp đồng, không phải vì quyền lực, không phải vì gia tộc—

mà vì hắn nghiện cái cách anh bóp nghẹt linh hồn hắn.

và nguyên bình thì cười.

cười như thể hắn vừa tự đưa mình vào một trò chơi mà chỉ có một người cầm luật. nguyên bình buông tay khỏi chiếc cằm của sơn, nhưng sơn lại ngẩn người ra như thể bất ngờ bị rút mất nguồn dưỡng khí. một thoáng hụt hẫng thoáng qua đáy mắt hắn—và tất nhiên nguyên bình nhìn thấy hết.

anh luôn thấy hết.

đó mới là điều đáng sợ.

"đứng dậy đi." bình nói, giọng không cao, nhưng mỗi chữ rơi xuống đều khiến tim sơn đập mạnh như chuông kim loại.

hồng sơn lập tức đứng dậy.

nhanh đến mức chính hắn cũng sợ phản ứng của mình.

nguyên bình quan sát phản xạ đó, đôi mắt lướt qua như một lưỡi dao mềm:

"cậu ngoan nhanh thật đấy."

anh nghiêng đầu.

"chắc từ lâu đã quen với việc nghe lệnh rồi nhỉ?"

sơn không biết nên xấu hổ hay nên tự hào.

hắn chỉ cảm thấy trong đầu có thứ gì đó đổ sập xuống như nước nóng, vừa rát vừa dễ chịu.

"vì anh bảo." hắn đáp nhỏ, thật thà đến mức nguy hiểm.

"anh bảo thì em làm."

nguyên bình nhìn hắn rất lâu.

một ánh nhìn không cảm xúc, nhưng lại đủ khiến người đối diện muốn quỳ xuống để được nhìn thêm chút nữa.

"cậu đúng là bệnh thật." anh kết luận.

hồng sơn bật cười.

một tiếng cười nứt nẻ, lệch lạc như dây đàn kéo quá căng:

"và anh thích cái bệnh đó của em...

đúng không?"

không khí nén lại trong một giây.

nguyên bình đưa tay luồn qua tóc sơn, chậm rãi kéo ngược đầu hắn ra phía sau.

không mạnh.

nhưng đủ để cổ sơn căng ra, đủ để hắn cảm nhận rõ ranh giới mong manh giữa "nguy hiểm" và "kích thích".

sơn rít lên một hơi nhỏ.

đôi mắt long lanh như con thú nhỏ tự đưa cổ cho chủ.

nguyên bình cúi xuống, hơi thở lướt qua mép tai hắn:

"tôi thích..."

anh ngừng lại, cố tình để sơn chờ.

để hắn bồn chồn, run lên như một con thú nghiện được vuốt ve.

"...là vì cậu biết rõ mình lệ thuộc mà vẫn lao vào."

toàn thân hồng sơn như bị giật điện.

hắn nắm chặt lấy cổ tay nguyên bình, không phải để gỡ ra, mà là để giữ chặt lại—như sợ anh buông.

nguyên bình cười hơi nghiêng:

"cậu biết điểm yếu lớn nhất của mình không?"

sơn thở hổn hển, giọng run:

"là... em thích anh quá mức?"

"không."

nguyên bình thì thầm, môi anh suýt chạm tai sơn nhưng cố tình cách một khoảng rất nhỏ—đủ để làm hắn phát điên.

"điểm yếu lớn nhất của cậu... là cậu nghĩ tình cảm của mình có giá trị trong ván cờ này."

tim sơn khựng lại.

nụ cười trên môi hắn biến dạng.

vừa đau.

vừa... sướng.

một dạng sướng bệnh hoạn, như bị đánh trúng chỗ yếu nhất mà vẫn thấy may vì người đánh là nguyên bình.

"nhưng," anh dụi nhẹ trán mình vào thái dương lê hồng sơn, "cậu có một điểm mạnh."

sơn mở mắt, bấu lấy từng chữ:

"điểm... mạnh...?"

nguyên bình nói, rất nhẹ:

"trong tất cả những kẻ điên mà tôi từng gặp..."

anh nâng mặt sơn lên để hắn nhìn thẳng vào mình.

"...cậu là kẻ điên tự nguyện đẹp đẽ nhất."

hồng sơn thở dốc như bị rút hết không khí khỏi phổi.

tim hắn không đập nữa—nó nổ tung.

một nỗi ám ảnh ngọt ngào xuyên từ sống lưng lên đỉnh đầu.

nếu lúc này nguyên bình bảo hắn bước qua lửa, hắn sẽ bước.

nếu bảo hắn phản lại gia tộc mình, hắn cũng làm.

nếu bảo hắn chết vì anh—

hắn thậm chí còn hỏi lại:

"anh muốn em chết kiểu nào?"

nguyên bình thấy tất cả những suy nghĩ đó trôi qua trong mắt sơn, và anh mỉm cười một nụ cười tĩnh lặng đến đáng sợ.

"tốt." anh nói.

"vì tôi cần một kẻ điên biết nghe lời để phá nát cả thị trường."

anh buông tóc sơn ra.

hồng sơn suýt quỵ xuống.

nguyên bình quay đi, giọng nhẹ như không:

"đi theo tôi, lê hồng sơn.

từ giờ chúng ta không chỉ là đối tác..."

anh liếc nhìn qua vai, nửa cười nửa đe dọa:

"...mà là hai kẻ sẽ kéo cả nền kinh tế này vào cuộc chơi điên loạn nhất mà nó từng thấy."

ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh—đẹp đến mức không ai tin đằng sau đó lại là một cái đầu méo mó, giảo hoạt và tàn nhẫn.

anh nâng cằm sơn lên bằng hai ngón tay, nhẹ như đang nâng ly rượu... nhưng ánh mắt thì sắc như dao:

"anh muốn cậu phát điên thêm lần nữa."

hồng sơn nuốt khan, toàn thân run như con thú nhỏ bị chủ bóp đúng dây thần kinh khoái cảm.

nguyên bình cúi sát hơn, hơi thở lướt qua môi sơn:

"nào, lê hồng sơn..."

giọng anh hạ thấp, nặng như một mệnh lệnh.

"hãy quậy nát cái giới kinh doanh này đi. khiến họ phải run rẩy mà thừa nhận rằng cậu chính là thằng điên đáng sợ nhất họ từng gặp."

sống lưng hồng sơn lạnh toát.

không phải vì sợ—mà vì quá sướng.

nguyên bình cười.

một nụ cười tươi như trẻ con, nhưng đằng sau là thứ cảm xúc quỷ dị khiến cả căn phòng chao đảo.

"và đồng thời..."

anh đặt trán mình lên trán sơn, cố tình để cả hai hít chung một hơi thở.

"...cậu sẽ trở thành con rối của anh. thêm lần nữa."

từ "con rối" làm máu trong người hồng sơn sôi lên.

hắn gần như gập người lại vì cảm giác đó—một dạng khoái lạc lệch lạc, bị gọi đúng tên bệnh của mình mà vẫn thấy mình được yêu thương.

hắn bật cười.

nụ cười méo mó, lệch lạc, đôi mắt sáng lên như một kẻ ngáo ánh trăng:

"anh bình muốn biến em thành thứ gì cũng được..."

giọng hắn khàn đi vì kích động.

"em đều nghe anh."

nguyên bình nhìn hắn như thể đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhưng bị rạn nứt ở những chỗ đẹp nhất.

"nghe lời nhanh thế."

anh khẽ vuốt gò má sơn, móng tay anh lướt qua da hắn tạo nên một vệt rát nhè nhẹ khiến sơn thở dốc.

"đúng là cậu không thay đổi."

ánh mắt nguyên bình trầm xuống—đen, sâu, và hoàn toàn không có đáy.

anh chính là kẻ điên giấu mình sau lớp cải trang lộng lẫy, hoàn hảo đến mức không một ai nghi ngờ.

một thiên thần giả dạng.

thế nhưng—

hắn nhìn hồng sơn thật lâu, rồi bật cười khẽ như đang cưng một con thú dữ:

"còn cậu, lê hồng sơn..."

"cậu là kẻ lệch lạc, méo mó và điên hơn tôi gấp mấy lần."

hồng sơn nghe mà mắt sáng như bị xé toạc ra vì thỏa mãn.

nếu nguyên bình là kẻ điên mang mặt nạ,

thì hồng sơn lại là kẻ điên không thèm giấu.

và chính vì thế—

hai người họ sinh ra để cùng kéo cả thế giới này xuống vực.

anh nhớ mấy vợ quá chừng, dạo nà anh bận ôn thi nên quên up chương cho mấy vợ đọc...xin lỗi mấy vợ nhiều lắm. vì sáng nay anh vừa thi xong và tâm trạng tốt vcl nên anh nhớ ra "Chạm", thế là vội lên kịch bản rồi up. mời các vợ ăn khuya cùng anh nhóe, yêu lắmm
 
Back
Top Bottom