lê hồng sơn: hắn
ngô nguyên bình: anh
văn lowercase, thật sự xin lỗi mí bạn nay mới có chương, con W nó đá t bữa giờ....
____________________________________________________
trong thế giới kinh doanh, lòng tốt chính là thứ xa xỉ nhất. nhưng bố mẹ ngô nguyên bình lại mang nó như một gánh nặng đẹp đẽ trên vai.
họ tử tế trong từng buổi thương lượng, mềm mỏng trong từng cái bắt tay, và luôn cố tránh né mọi cuộc đấu đá nhất có thể. họ thật sự tồn tại được trong giới kinh doanh quá lâu với tính cách này, nguyên bình cũng phải phục bố mẹ mình. hồi nhỏ bình từng thấy điều đó rất đáng tự hào—nhưng càng lớn, anh càng hiểu rõ: sự hiền lành của họ là vết nứt mà những kẻ khác dùng để bòn rút, chèn ép, nghiền nát từng ngày.
và họ đã làm vậy. không chút ngần ngại.
cổ phiếu tập đoàn ngô thị trượt dài không phanh suốt hai năm. hợp đồng bị đối tác ngắt giữa chừng, truyền thông bôi nhọ danh tiếng, các đối thủ thao túng giá trị thị trường bằng những đòn bẩn thảm hại mà bố mẹ anh không bao giờ đáp trả lại. họ như hai con thỏ nhỏ đang run rẩy khiêu vũ giữa bầy sói hoang độc ác mà chẳng thể phản kháng.
nguyên bình trơ mắt đứng nhìn tất cả, không thể chen vào, không thể sửa đổi, cho đến khi con số đỏ trên bảng cổ phiếu đủ lớn để bóp nghẹt hơi thở cả gia đình.
ngày hôm ấy, anh buông bút, lạnh lùng đóng tập hồ sơ lại.
"con sẽ tự xử lý chuyện này, bố mẹ đừng lo." anh nói, giọng bình thản như chẳng có gì.
bố mẹ anh hoảng hốt, dù hiền lành nhưng họ hiểu giới kinh doanh khủng khiếp cỡ nào, họ tất nhiên sẽ chịu để đứa con trai được bao bọc từ nhỏ ngô nguyên bình đối mặt với những thứ đó sao?
ngăn thì có ngăn, vì thỏ làm sao mà sinh ra được một con sói đầy mưu mô hay độc đoán được chứ?
đó là bố mẹ anh nghĩ, thực tế nguyên bình con trai họ còn mưu mô độc ác và tàn nhẫn hơn cả sói cơ.
ngô nguyên bình cần một cú đánh mạnh. một sự xuất hiện đủ điên rồ để kéo thị trường về phía mình. một người mà giới truyền thông vừa sợ, vừa tò mò, vừa bị hút vào như con thiêu thân.
và cái tên xuất hiện đầu tiên trong đầu anh là: lê hồng sơn.
một kẻ điên đẹp đẽ không góc chết. một kẻ nguy hiểm đến mức cả gia tộc họ lê cũng phải dè chừng. kẻ có sự máu lạnh thiên phú và bộ não biết chính xác phải châm lửa ở đâu để thiên hạ cháy rụi theo ý hắn.
và còn một điều nữa—một điều quan trọng mà nguyên bình chưa bao giờ nói thành lời.
lê hồng sơn thích ngô nguyên bình, cũng từng bị anh kéo chìm vào một cuộc chơi tâm lý năm lớp mười một, hắn từng bị nguyên bình lợi dụng, thao túng suốt một khoảng thời gian. một trò chơi ngắn ngủi, tàn nhẫn, nhưng đủ để làm sơn lệch trục mãi mãi.
đủ để hắn không bao giờ quên cảm giác bị ánh mắt của anh bóp nghẹn, không thể thở, không thể suy nghĩ, chỉ có thể phục tùng sự dẫn dắt trong vô thức. hắn đương nhiên cũng nhớ cảm giác vừa đau vừa sướng khi bị anh bóp cổ, bị anh hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần.
ngồi trong góc khuất một nhà hàng cao cấp, trước mắt là lê hồng sơn, nguyên bình bình tay nâng ly rượu vang đỏ cao cấp, chỉ bình thản nói:
"anh cần cậu."
và lê hồng sơn, người đã đóng vai con rối của anh từ những năm mười bảy tuổi, chỉ ngồi đó, đôi mắt sáng lên đầy phấn khích méo mó:
"...nói tiếp đi. anh muốn em trở thành thứ gì ạ?"
nguyên bình nhìn hắn, đôi mắt xinh đẹp sắc lạnh, không chút cảm xúc.
"anh muốn cậu làm loạn cả thị trường."
chỉ trong một giây, nụ cười hồng sơn nở rộ như vết cắt đẹp đẽ và hoàn hảo trong bức tranh.
"anh muốn em điên đến mức nào?"
"đến mức," bình đáp, lời nói nhẹ như lông vũ.
"kéo cả thế giới nhìn vào chúng ta."
và trong lồng ngực sơn, cảm giác cũ bùng lên—cảm giác khi bị anh đẩy vào bóng tối chỉ để bắt hắn nhìn thấy mỗi mình anh.
ngô nguyên bình nhìn thẳng vào đáy mắt lê hồng sơn. anh thấy rõ trong đó có thứ ánh sáng quen thuộc, một sự hứng thú méo mó, run rẩy, điên loạn và lệch lạc hệt như một con chó tìm lại được chiếc xích cũ của mình.
quả nhiên... hắn vẫn mãi là kẻ điên như năm mười bảy tuổi. nhưng ngô nguyên bình, người từng biến một kẻ điên như hắn thành trò chơi suốt nhiều năm, thậm chí khiến hắn cam tâm tình nguyện trở thành một con tốt thí, thì anh, căn bản không sợ.
anh lẳng lặng rút từ cặp tài liệu ra một tập hồ sơ.
đặt xuống bàn. kéo đến trước mặt sơn.
một bản hợp đồng hôn nhân.
nguyên bình khoanh tay, ung dung quan sát từng đợt sóng tình đang run lên từ bả vai lê hồng sơn. khoảnh khắc thú vị ấy khiến khóe môi anh nhếch nhẹ thành một nụ cười khẩy.
"điều kiện," anh từ tốn nói, giọng trầm xuống như cài khóa, "cậu thấy hết rồi đấy."
anh gõ ngón tay lên mục chính của bản hợp đồng.
"chúng ta sẽ kết hôn giả trong ba năm. tôi muốn cổ phần đang tăng trưởng của lê thị, những dòng sản phẩm cậu còn cố tình đóng băng chưa tung ra thị trường, cổ phiếu đang leo thang... và toàn bộ giá trị truyền thông của nhà cậu."
anh ngừng một nhịp, ánh mắt không rời gương mặt đang dần trở nên tái đi vì phấn khích của sơn.
"đổi lại," nguyên bình nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên sự đắc ý.
"cậu có được tôi. gia tộc họ lê sẽ được mở cửa bước vào các khu thị trường đắt khách nhất của ngô thị. và quan trọng nhất—"
anh cúi người về phía trước.
"...tôi sẽ làm quân sư trực tiếp cho nhà cậu." giọng anh ngọt ngào đầy mê hoặc nhưng lại trầm thấp đến mức giống như thì thầm vào sâu trong tiềm thức của hồng sơn.
nguyên bình biết rõ nhà họ lê thèm khát cái đầu anh thế nào từ năm anh mười tám tuổi, cái năm anh ra mắt công chúng lần đầu với vai trò cố vấn cho tập đoàn nhà họ trần, thành công làm một tập đoàn đang trên bờ vựt phá sản vươn lên đứng đầu cả nước chỉ trong một tháng ngắn ngủi, bằng vài chiêu trò đơn giản cùng vài nước cờ kinh tế.
trước mặt anh, lê hồng sơn nuốt mạnh một hơi, hai tay đặt lên mép bàn đã siết đến trắng bệt, hắn run lên, nhưng không phải vì sợ. mà vì được chạm vào đúng nỗi nghiện cũ mà anh từng gieo vào hắn.
lê hồng sơn nghiện cái cảm giác ấy, cái cảm giác bị ngô nguyên bình đuổi đến tận cùng suy nghĩ, bị ép vào góc đến mức chẳng thể thốt ra một lời từ chối. hắn thề, thứ cảm giác đó... nó khiến toàn thân hắn tê dại như có điện chạy dọc sống lưng.
cái cảm giác bị anh thao túng mà chẳng thế dứt ra được, lê hồng sơn thề là nó sướng vãi!!!
hắn bật cười, thứ nụ cười méo mó đặc trưng của một kẻ sinh ra đã lệch khỏi quỹ đạo bình thường.
ngón tay thon dài của hắn kéo lên cắn nhẹ đầu móng, ánh mắt nâng lên nhìn anh qua làn mi, ươn ướt và sáng lấp lánh như con thỏ nhỏ đang ngửi thấy mùi thức ăn. gò má hắn đỏ lên một cách lộ liễu, đẹp đến mức phi lý, khiến nguyên bình dù cố giữ bình tĩnh cũng không kìm được đưa tay chạm nhẹ vào mặt hắn.
anh khẽ vuốt, giọng thấp như trượt qua da hắn:
"sao nào? một đề nghị thơm đến mức này... chẳng lẽ cậu nỡ từ chối?"
nguyên bình biết quá rõ điểm yếu của hắn. quá rõ cái cách chỉ cần một câu nói của anh thôi cũng đủ khiến lê hồng sơn rơi tự do vào trạng thái lệ thuộc.
"anh bình..." hồng sơn thì thầm, rồi gần như theo bản năng mà dụi mặt vào lòng bàn tay anh. giọng hắn mềm đến mức làm người ta gai sống lưng — một thứ tình yêu ngọt ngào bệnh hoạn chỉ dành riêng cho ngô nguyên bình.
nguyên bình khựng lại nửa giây. không phải vì bất ngờ. mà vì hắn vẫn còn như thế, vẫn còn cái kiểu nũng nịu lệch lạc ấy... và anh thì vẫn thích, một cách rất nguy hiểm.
hồng sơn cười nhỏ, tay nắm lấy cổ tay anh, kéo sát hơn.
"...em nghiện anh mất."
"cưới anh về thì cậu muốn nũng nịu bao nhiêu cũng được, muốn anh cưng chiều kiểu gì cũng được, muốn chơi kiểu gì anh cũng chiều."
nguyên bình chậm rãi nói, từng chữ như rót thẳng vào tai hắn.
giọng anh không lớn, nhưng đủ khiến sống lưng lê hồng sơn giật bắn một cái.
hắn nghe mà sướng tê hết cả người, vừa choáng vừa phấn khích đến mức đầu ngón tay run lên. không đợi thêm một giây, hồng sơn chộp lấy cây bút mà nguyên bình chuẩn bị sẵn, ký một cái "roẹt" mạnh đến mức mực còn văng nhẹ ra mép giấy.
xong xuôi, hắn quăng đại cây bút sang một góc, chẳng buồn nhìn xem nó rơi trúng đâu. hồng sơn bật cười — thứ tiếng cười lẫn sự điên loạn, phê pha, như thể được thỏa mãn đúng cái khao khát bị thao túng trong nhiều năm. hắn nhào tới, dụi đầu vào hõm cổ trắng mềm của nguyên bình như một con thú đang đòi chủ vuốt ve.
đáng lẽ ra nguyên bình phải đẩy hắn ra.
nhưng anh không.
thậm chí, nguyên bình còn đưa tay giữ sau gáy hắn, ép đầu hồng sơn sát hơn vào cổ mình, như cố ý đánh dấu thế chủ động.
ánh mắt anh cúi xuống, lạnh và sắc như lưỡi dao:
"ngoan. từ giờ đây là cuộc chơi của anh. và cậu sẽ ngoan ngoãn nghe theo."
khoảnh khắc lê hồng sơn áp mặt vào hõm cổ anh, ngô nguyên bình khẽ nheo mắt. anh cảm nhận rất rõ: hơi thở nóng rực của hắn, nhịp tim loạn nhịp vì phấn khích, và cái cách hắn gần như muốn tan chảy ngay dưới tay mình.
anh biết rõ mình đang làm gì. kéo một người như lê hồng sơn vào vòng kiểm soát không phải là chuyện an toàn.
đây là kiểu kẻ chỉ cần trượt tay một nhịp, là sẽ phản chủ, cắn anh ngay lập tức.
nhưng anh vẫn siết. không phải vì liều lĩnh. mà vì anh biết chắc... con thú này sẽ tự nguyện cụp đầu trước anh.
vẫn như ngày đó. một khi đã rơi vào quỹ đạo của nguyên bình... lê hồng sơn hoàn toàn không có năng lực tự vệ.
"ngẩng mặt lên." nguyên bình ra lệnh, giọng không to nhưng đủ sức buộc người đối diện phải tuân.
hồng sơn nghe lời thật, từ từ ngẩng đầu. trong khoảnh khắc ngắn ngủi, có một tia gì đó rất khẽ lướt qua đáy mắt hắn — một mầm phản kháng yếu ớt, một ý nghĩ muốn thoát ra.
nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt ấy vỡ tan. hắn lại nhìn anh bằng ánh nhìn quen thuộc: ngoan ngoãn, lệch lạc, khát khao bị nắm giữ.
đôi mắt đỏ hoe vì kích động, long lanh như con thú nhỏ bị ai bóp nghẹt mà vẫn muốn được bóp thêm nữa.
nguyên bình nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.
"ký hợp đồng rồi không có nghĩa là xong," anh nhấn từng tiếng
"anh còn một điều khoản phụ, một điều khoản mà cậu bắt buộc phải thực hiện."
hồng sơn nuốt khan, háo hức đến mức bàn tay siết chặt lấy cổ tay nguyên bình run nhẹ.
"em đang nghe mà..." giọng hắn nhỏ đi thấy rõ.
nguyên bình nghiêng người, kéo một tập hồ sơ dày từ ngăn kéo đặt xuống bàn. anh mở ra, lật đến tờ đầu tiên, rồi xoay lại để hồng sơn nhìn rõ.
đó là danh sách các nhánh đang nắm quyền trong lê thị, kèm theo tỉ lệ cổ phần, điểm yếu của từng phe, những dự án đang chuẩn bị, và từng mũi tấn công tài chính mà nguyên bình đã vạch rõ.
hồng sơn sững người. anh đã chuẩn bị kỹ như vậy từ bao lâu rồi? thú vị phết.
nguyên bình mỉm cười, nụ cười không giấu nổi sự tính toán sắc bén: "từ giờ, mọi cuộc họp hội đồng quản trị của lê thị—cậu đều phải ngồi cạnh anh. và mọi quyết định của cậu...
đều phải thông qua anh trước."
một điều kiện quá nặng. dư sức để khiến bất kỳ người thừa kế nào nổi điên. nhưng lê hồng sơn không hề phản kháng.
hắn thậm chí còn thấy người nóng bừng lên, đầu óc trống rỗng theo đúng kiểu mà hắn... thích.
hắn cố giữ giọng bình thường, nhưng lại nghe như đang thở gấp:
"anh... muốn nắm cổ phần? hay muốn nắm... em?"
nguyên bình bật cười, tiếng cười trượt qua không khí như một lưỡi dao sắc:
"cả hai."
anh nhẹ nhàng chạm vào cằm hắn, buộc hồng sơn phải nhìn thẳng vào mình:
"lê hồng sơn, cậu là con rối của anh, và cái ghế chủ tịch điều hành tập đoàn đó rồi anh cũng sẽ là kẻ đứng sau giật dây thao túng mà thôi."
hồng sơn rùng mình. một kẻ điên đối diện một kẻ thông minh đến mức đáng sợ. một bên sinh ra để bị thao túng. một bên sinh ra để nắm dây điều khiển.
cuộc chơi này— nguy hiểm, méo mó, và không có đường lùi nữa rồi.
"ưm... anh muốn sao cũng được..." hồng sơn nói nhỏ, giọng hắn mềm đến mức như đang tan vào hơi thở của nguyên bình. tay hắn vòng siết lấy eo anh, chặt đến mức như sợ chỉ cần nới ra một chút là nguyên bình sẽ biến mất khỏi tầm với.
đầu hắn lại dụi vào cổ anh, hít hà thứ hương thơm quen thuộc mà hắn đã nghiện từ những năm cấp ba.
hơi thở của hồng sơn nóng, run và tuyệt đối đầu hàng.
nguyên bình khẽ nở một nụ cười. một nụ cười đẹp, lịch thiệp, nhưng lạnh lẽo như băng đá.
vẫn như anh dự đoán. vẫn giống hệt năm xưa.
lê hồng sơn chỉ cần một chút dây kéo là sẽ tự đưa cổ vào vòng, ngoan ngoãn để anh siết chặt.
anh đưa tay đặt trên lưng sơn, vuốt xuống một cái thật nhẹ — đủ để hắn rùng mình, đủ để hắn chìm sâu hơn vào trạng thái lệ thuộc mà chính hắn khao khát.
"ngoan như thế thì tốt." nguyên bình nói, giọng nhỏ mà ngọt như thuốc độc.
"cậu chỉ cần theo sát anh. phần còn lại...
để anh lo."
hồng sơn không trả lời, chỉ gật đầu rồi rúc chặt hơn, như con thú nhỏ tìm sự bảo hộ từ chính kẻ có thể bóp nghẹt nó bất kỳ lúc nào.
nguyên bình nhìn xuống mái tóc tẩy của hắn, khóe môi nhếch lên.
mọi thứ đang đi đúng lộ trình.
nếu hội đồng họ lê yếu thế hơn một chút nữa
nếu vài nhánh phe phái bắt đầu lung lay vì sự xuất hiện của anh
nếu cổ phần chuyển dịch theo đúng con đường anh đã tính toán......
.....thì toàn bộ thị trường sẽ chẳng khác gì một bàn cờ mà những quân chủ lực đều nằm trong tay anh.
và ngô nguyên bình có gì làm chốt?
anh có một kẻ thừa kế ngoan ngoãn, tự nguyện buộc dây vào cổ tay anh mà dâng cả gia tộc lên bàn cân đàm phán.
nguyên bình cúi xuống, thì thầm đủ cho một mình hồng sơn nghe:
"nếu cậu thuộc về anh. vậy thì... lê thị cũng gần như thuộc về anh rồi, phải không?"
hồng sơn gật đầu, run lên khe khẽ.
không phải vì sợ . mà là vì sự sung sướng đã đến tận xương tủy.
vl viết xong thấy hồng trà ngô gia điên vãi, mời mấy con vợ ăn tối nhóe.