Gió đông quất mạnh vào những hàng cờ, từng tiếng trống quân đội vang lên, nó vang lên đều đặn và lạnh lùng, lẫn trong mùi sắt và khói lửa.
Trong ánh sáng trắng của những ngọn đèn đường và bảng điện tử đầy số liệu, trại huấn luyện trông như một pháo đài thép kiên cố, nhưng sâu dưới lớp nền bê tông, là mạch núi sông vẫn đang âm thầm chảy, hòa cùng sinh khí của đất nước.
Lúc này bầu trời đêm rải đầy sao, những đám mây tụ lại thành hình rồng uốn lượn, như chứng kiến 1 nghi thức mà Trời Đất đã chờ đợi từ rất lâu.
Lười Thiên Thu đứng giữa sân, tay siết chặt tấm giấy mệnh lệnh vừa được trao.
Trên giấy là dấu ấn Sát Thát - ấn ký mang quyền năng Trời Đất, chỉ dành cho những chiến sĩ trung thành tuyệt đối với dân tộc và quốc gia.
Ánh mắt Lười lóe lên tia hồi hộp, tôn nghiêm, nhưng cũng đầy tò mò.
“Nếu chỉ mạnh hơn người, ta vẫn là một binh sĩ bình thường, nhưng nếu vượt luật trời đất, phản phệ sẽ không tha”, lẩm bẩm trong miệng.
Xung quanh, các tân binh đứng thành hàng, ánh mắt vừa háo hức vừa lo lắng.
Một số bàn tán về những câu chuyện truyền tai:
Tân binh A: “Nghe nói người trước xăm Sát Thát mà… mất hết cảnh giới vì… phản phệ.”
Tân binh B: “Đừng lo, chỉ cần trung thành với quốc gia, sống đúng luật Trời Đất, đâu có ai chết vô lý.”
Sĩ quan phụ trách nghi thức tiến lại gần cậu, dáng người nghiêm nghị, giọng vang khô khốc:
Sĩ quan: “Chỉ những chiến sĩ trung thành tuyệt đối mới được xăm Sát Thát.
Hãy nhớ: mạch đất và sinh lực của quốc gia sẽ phản hồi với ý niệm của ngươi.
Phản bội, tham lam, lừa dối,... sẽ nhận Phản Phệ ngay lập tức.”
Lười thở nhẹ, thì thầm trong lòng: “Phản Phệ, một khái niệm mà người ta kể nhiều nhưng chưa ai chứng kiến, liệu sức mạnh có đáng để trả giá như vậy?”
Từ phía cổng trại, một nhóm người lạ đang quan sát.
Họ không phải là những tân binh, ánh mắt lóe lên sự tham lam.
Một kẻ thì thì thầm:
Người lạ: “Chỉ cần mượn sinh khí từ mạch phụ, ta cũng có thể khai mở quyền năng… không cần phải tuân thủ mấy cái luật dở hơi hết.”
Đồng bọn: “Cẩn thận, nếu Trời Đất phát hiện thì...”
Người lạ: “Phản phệ hay không, ta không quan tâm, vì ta sẽ là người sống sót cuối cùng.”
Lười tiến đến bàn nghi thức, quỳ gối xuống, hít một hơi thật sâu.
Kim xăm được chuẩn bị, ánh thép lạnh lóe lên, chạm nhẹ vào da cậu.
Huyết văn Sát Thát đỏ rực theo mạch huyết đi vào, từng nhịp tim lóe sáng.
Sinh lực từ dưới đất trại bắt đầu thấm vào cơ thể cậu, hòa cùng với ý niệm trung thành với quốc gia, mạch đất rung nhẹ, như đo mạch lòng người.
Thì thầm trong miệng: “Nếu ta sai, nếu ta dối, Phản Phệ sẽ tới.
Nhưng nếu ta trung thành, sức mạnh này sẽ là vũ khí bảo vệ quốc gia.”
Kim xăm đi qua các huyệt đạo, huyết văn bắt đầu tỏa sáng, chảy theo mạch huyết, ánh sáng đỏ rực lan tỏa.
Mọi thứ xung quanh như ngừng lại, chỉ còn sinh khí và mạch đất phản hồi từng nhịp ý niệm của anh.
Một tân binh khác thốt lên:
“Cảm giác như đang được Trời Đất đang chứng kiến.”
Sĩ quan phụ trách nghi thức nghiêm nghị: “Ngươi vừa thức tỉnh Sát Thát.
Hãy nhớ, sức mạnh này gắn với quốc gia và luật Trời Đất.
Dùng sai… sẽ không có đường quay lại.”
Lười đứng dậy, tay siết chặt, ánh mắt kiên định.
Huyết văn đỏ rực theo nhịp tim, ánh sáng phản chiếu vào mắt những người xung quanh, kể cả nhóm người lạ mặt đang quan sát.
Một luồng rung động từ mạch đất lan khắp trại, ánh sáng huyết văn của Lười lóe lên dữ dội.
Nhóm người lạ mặt lùi lại, nhận ra Trời Đất đang cảnh báo, nhưng kẻ đứng đầu cười khẩy:
Người lạ: “Ngươi có Sát Thát, nhưng luật có thể lách, ta sẽ chứng minh điều đó.”
Lười nghe vậy siết tay, ánh mắt tức giận nói:
“Nếu ngươi dám lách luật, Trời Đất sẽ trừng phạt.”
Không gian trong trại bỗng như lặng đi.
Sinh khí mạch đất rung động, thiên tượng biến đổi nhẹ - mây trên trời uốn thành hình rồng và phượng, gió rít qua từng hàng cờ, tạo nên 1 khung cảnh vừa hiện đại vừa thần thoại.
Mọi người đều cảm nhận được: sức mạnh Sát Thát đã thức tỉnh, nhưng trách nhiệm và bi kịch vẫn treo lơ lửng trên đầu các chiến sĩ.
Lười đi vòng quanh trại, cảm giác huyết văn chạy trong cơ thể như dòng điện sống.
Ý niệm của Trời Đất, quốc gia và mạch đất hòa làm một, từng bước đi đều vang vọng như nhịp trống Trời Đất.
Trong lòng anh, một câu hỏi vẫn chưa có lời đáp:
“Nếu ta mạnh hơn tất cả, nhưng không đủ trung thành, liệu Phản Phệ sẽ đến sớm hay muộn?
Và những kẻ kia sẽ lách luật thế nào để vượt qua Trời Đất?”
Các tân binh nhìn Lười, trong mắt vừa có sự khâm phục vừa e dè.
Một vài người lén quan sát nhóm lạ mặt, ánh mắt căng thẳng:
Tân binh C: “Người lạ đó, họ không phải tân binh, nhưng ánh mắt, giống kẻ đã từng biết Sát Thát.”
Tân binh D: “Cẩn thận, nếu họ lách luật, hậu quả sẽ không chỉ là Phản Phệ cá nhân.”
Ánh sáng huyết văn đỏ rực hơn, chiếu lên nền bê tông hiện đại, in bóng Lười lên nền cờ và các tòa nhà xung quanh.
Sinh khí, mạch đất, quốc gia và ý niệm cá nhân - tất cả hòa làm 1, tạo nên một rung động mạnh mẽ.
Đây không chỉ là 1 nghi thức xăm chữ Sát Thát, mà là 1 lễ khai sinh cho 1 vũ khí sống của Sơn Hà Quốc Mệnh.
Lười hít 1 hơi sâu, cảm nhận dòng năng lượng chảy khắp cơ thể.
Huyết văn nhấp nháy theo nhịp tim, ánh sáng đỏ rực phản chiếu vào nhóm lạ mặt.
Người đứng đầu nhóm lặng lẽ rút điện thoại, thì thầm:
“Ta sẽ tìm cách lách luật… và sẽ sống sót cuối cùng.”
Nhưng Lười không hề biết: kẻ lạ mặt đã khởi động kế hoạch và Trời Đất đang chờ ngày Phản Phệ đầu tiên.
Các thiên tượng nhẹ tiếp tục biến đổi, mây uốn lượn, ánh sao lóe lên theo từng nhịp cảu huyết văn.
Sinh khí mạch đất rung động liên tục, cảnh vật xung quanh như có nhịp thở của Trời Đất.
Lười cảm nhận từng luồng năng lượng chạy qua cơ thể, từng huyệt đạo, từng mạch máu.
Một phần sức mạnh đã hợp nhất, nhưng phần còn lại vẫn đang thử thách ý chí và đạo đức của anh.
“Sức mạnh, trách nhiệm, quốc gia không thể tách rời, phải dùng đúng nếu không sẽ bị Phản Phệ trừng phạt.”
Lẩm bẩm trong miệng.
Màn đêm như vô tận vẫn bao phủ trại quân đội nhưng không còn yên lặng như lúc nghi thức xăm Sát Thát.
Sinh khí mạch đất vẫn còn rung động mạnh mẽ, ánh sáng huyết văn của Lười nhấp nháy trong tâm trí như nhịp trống Trời Đất.
Các tân binh vừa tham gia nghi thức vẫn đứng trong hàng, mắt đỏ rực vì xúc động và hồi hộp.
Một số thì lén nhìn Lười, vừa khâm phục vừa thận trọng, nhận ra rằng sức mạnh của cậu vừa mới thức tỉnh đã vượt tầm bình thường.
Nhưng ở phía cổng trại, bóng tối không phải trống rỗng.
Nhóm người lạ vẫn âm thầm quan sát.
Người đứng đầu khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên mưu kế:
Người lạ: “Huyết văn Sát Thát đã thức tỉnh nhưng luật Trời Đất vẫn có khe hở.
Sinh khí phụ từ mạch sông, mạch hồ… nếu biết cách hút về thì quyền năng cũng có thể tăng nhanh, mà Trời Đất thì khó phát hiện.”
Đồng bọn: “Cẩn thận, một lần sơ suất là Phản Phệ đấy, không ai cứu được đâu.”
Người lạ khẽ cười, giọng thì thầm:
“Haha, ngươi sợ Phản Phệ nhưng ta biết cách sống sót và sẽ đứng trên tất cả.”
Lười rảo bước quanh trại, tay chạm nhẹ vào huyết văn trên cánh tay.
Sinh khí từ đất trại hòa làm 1 với ý niệm của cậu nhưng trong lòng cậu vẫn tồn tại một nghi vấn.
“Nếu sức mạnh này gắn với quốc gia, nhưng ai đó lách luật, liệu Trời Đất có trừng phạt kịp?
Và nếu không kịp, hậu quả sẽ ra sao?”
Suy nghĩ trong lòng.
Cậu dừng lại trước một hàng cây xanh, gió thổi qua, lá lay động như nhịp sinh khí.
Lười bắt đầu cảm nhận dòng năng lượng chảy từ dưới đất lên, liên kết với huyết văn trên tay cậu và trong khoảnh khắc đó, hình ảnh bóng người lạ đứng ngoài cổng trại lóe lên trong mắt cậu.
“Có người lén khai thác sinh khí… nếu họ làm vậy, Trời Đất sẽ trừng phạt, nhưng liệu kịp không?”
Lẩm bẩm trong miệng.
Sáng hôm sau, Lười cùng các tân binh được điều ra khu vực huấn luyện ở ngoại vi, nơi một con sông nhỏ chảy qua trại.
Nhiệm vụ tưởng chừng là rèn luyện sức bền, nhưng thực chất là thử thách khai thác ý niệm và kiểm soát Sát Thát.
Trong lúc luyện tập, Lười bỗng cảm nhận được có 1 luồng sinh khí lạ đang chảy mạnh từ phía hạ nguồn.
Không chỉ là mạch nước bình thường - đó là mạch sinh khí phụ, có thể tăng quyền năng nếu hút về, nhưng bất cứ hành vi lén lút nào cũng sẽ kích hoạt Phản Phệ nếu Trời Đất nhận ra.
Một đồng đội thì thầm với Lười:
“Nghe nói có người từng thử rút sinh khí từ con sông này nhưng kết quả thì không ai còn nhớ nổi.”
Lười nghiêng đầu, lẩm bẩm trong miệng:
“Sức mạnh, thứ này quá hấp dẫn, nhưng nếu sai, sẽ không còn cơ hội sửa sai.”
Đêm đến, con sông phản chiếu ánh trăng, huyết văn trên tay Lười ánh lên nhịp điệu Trời Đất.
Cậu cảm nhận được 1 hình bóng lướt qua rừng cây phía bên kia bờ sông.
Ánh mắt lóe lên tham vọng và mưu mô, đang tìm cách khai thác sinh khí mà không bị phát hiện.
Người đứng đầu nhóm khẽ thì thầm:
“Một lần thôi, nếu lén hút mạch phụ, quyền năng sẽ tăng gấp đôi.
Nhưng nếu Trời Đất phát hiện, Phản Phệ sẽ không tha”
Họ bắt đầu thao tác, luồng sinh khí từ sông đang bị hút dần về phía họ, nhưng mạch đất bắt đầu rung lên dữ dội, như đang cảnh báo.
Sinh khí lóe lên, thiên tượng nhẹ biến đổi - mây quấn thành hình rồng, ánh sao nhấp nháy.
Lười cảm nhận được sự bất thường, thở dài, trong lòng thì thầm:
“Họ đang lách luật Trời Đất sẽ trừng phạt nhưng liệu kịp không?”
Căng thẳng đỉnh điểm , Sát Thát trên tay Lười tự động bùng sáng, nhịp điệu hòa cùng với mạch đất.
1 luồng năng lượng từ Trời Đất dội xuống, cảnh báo về sự vi phạm luật.
Nhóm người lạ giật mình, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục.
Một cú va chạm năng lượng khiến cả mặt sông rung động, ánh sáng đỏ rực lan tỏa khắp bờ sông - nhấn mạnh: Phản Phệ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
“Nếu họ không dừng lại, mọi thứ sẽ thay đổi, Trời Đất sẽ không tha” Lười thì thầm.
Câu rút tay, để huyết văn đồng bộ với mạch đất, gửi đi tín hiệu cảnh báo.
Sự rung động khiến nhóm người phải lùi lại, ánh mắt lo sợ nhưng tham lam vẫn còn.
Người lạ: “Chỉ là một tín hiệu vẫn có cách nhưng cần chuẩn bị kỹ hơn.”
Trời sáng, sông trở lại 1 mảng yên tỉnh.
Nhưng ánh sáng huyết văn trên tay Lười vẫn nhấp nháy theo nhịp của mạch đất, báo hiệu rằng Sát Thát không chỉ là sức mạnh - mà còn là trách nhiệm nặng nề.
Nhóm người rút lui, nhưng mầm mống âm mưu vẫn tồn tại, hứa hẹn một cao trào nguy hiểm hơn.
Lười nhìn về phía sông, trong lòng lẩm bẩm:
“Sức mạnh là công cụ hay là gánh nặng?
Quốc gia, Trời Đất, ta phải đứng vững”
Sinh khí vẫn chảy, thiên tượng nhẹ rung động.
Cuộc chiến giữa những kẻ tu luyện đúng luật và lách luật chỉ vừa mới bắt đầu và Lười đã bước vào 1 thế giới nơi mỗi quyết định đều gắn với Trời Đất, quốc gia và bản thân.
[Quyền năng là sức mạnh gắn liền với luật Trời Đất, quốc gia, cá nhân và thiên tượng, có thể sử dụng để chiến đấu, cảm nhận hoặc điều khiển thiên nhiên, nhưng đồng thời là thước đo đạo đức và trung thành.
Nó là cơ sở để Sát Thát, pháp bảo, công pháp thể hiện sức mạnh - không phải ai cũng kích hoạt được, lạm dụng sẽ dẫn đến Phản Phệ]
[Mạch sinh khí phụ là dòng sinh khí tách ra từ mạch chính của Trời Đất, quốc gia, tồn tại ở sông, hồ,…
Có thể tu bổ, tăng tiềm năng tu luyện.
Không mạnh bằng mạch chính, hút quá nhiều sẽ gây Phản Phệ, thiên tượng và mạch đất cảnh báo]