Khác SƠN HÀ QUỐC MỆNH

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406394633-256-k988933.jpg

Sơn Hà Quốc Mệnh
Tác giả: luoithienthu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ngươi có thể mạnh hơn người,nhưng không thể mạnh hơn quốc gia".

Sơn Hà không cần anh hùng vô danh.

Quốc Mệnh không dung kẻ mạnh mà vô căn.

Sức mạnh, nếu tách rời đất nước, chỉ là tai họa được khoác áo vinh quang.

Ngươi có thể thắng một người,
có thể áp đảo một thế hệ,
nhưng nếu đứng đối diện quốc gia-
ngươi chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi trong lịch sử dài vô tận.

Trong Sơn Hà Quốc Mệnh,
kẻ sống sót không phải kẻ mạnh nhất,
mà là kẻ biết mình thuộc về đâu.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sơn Hà Quốc Mệnh
HÌNH XĂM SÁT THÁT


Gió đông quất mạnh vào những hàng cờ, từng tiếng trống quân đội vang lên, nó vang lên đều đặn và lạnh lùng, lẫn trong mùi sắt và khói lửa.

Trong ánh sáng trắng của những ngọn đèn đường và bảng điện tử đầy số liệu, trại huấn luyện trông như một pháo đài thép kiên cố, nhưng sâu dưới lớp nền bê tông, là mạch núi sông vẫn đang âm thầm chảy, hòa cùng sinh khí của đất nước.

Lúc này bầu trời đêm rải đầy sao, những đám mây tụ lại thành hình rồng uốn lượn, như chứng kiến 1 nghi thức mà Trời Đất đã chờ đợi từ rất lâu.

Lười Thiên Thu đứng giữa sân, tay siết chặt tấm giấy mệnh lệnh vừa được trao.

Trên giấy là dấu ấn Sát Thát - ấn ký mang quyền năng Trời Đất, chỉ dành cho những chiến sĩ trung thành tuyệt đối với dân tộc và quốc gia.

Ánh mắt Lười lóe lên tia hồi hộp, tôn nghiêm, nhưng cũng đầy tò mò.

“Nếu chỉ mạnh hơn người, ta vẫn là một binh sĩ bình thường, nhưng nếu vượt luật trời đất, phản phệ sẽ không tha”, lẩm bẩm trong miệng.

Xung quanh, các tân binh đứng thành hàng, ánh mắt vừa háo hức vừa lo lắng.

Một số bàn tán về những câu chuyện truyền tai:

Tân binh A: “Nghe nói người trước xăm Sát Thát mà… mất hết cảnh giới vì… phản phệ.”

Tân binh B: “Đừng lo, chỉ cần trung thành với quốc gia, sống đúng luật Trời Đất, đâu có ai chết vô lý.”

Sĩ quan phụ trách nghi thức tiến lại gần cậu, dáng người nghiêm nghị, giọng vang khô khốc:

Sĩ quan: “Chỉ những chiến sĩ trung thành tuyệt đối mới được xăm Sát Thát.

Hãy nhớ: mạch đất và sinh lực của quốc gia sẽ phản hồi với ý niệm của ngươi.

Phản bội, tham lam, lừa dối,... sẽ nhận Phản Phệ ngay lập tức.”

Lười thở nhẹ, thì thầm trong lòng: “Phản Phệ, một khái niệm mà người ta kể nhiều nhưng chưa ai chứng kiến, liệu sức mạnh có đáng để trả giá như vậy?”

Từ phía cổng trại, một nhóm người lạ đang quan sát.

Họ không phải là những tân binh, ánh mắt lóe lên sự tham lam.

Một kẻ thì thì thầm:

Người lạ: “Chỉ cần mượn sinh khí từ mạch phụ, ta cũng có thể khai mở quyền năng… không cần phải tuân thủ mấy cái luật dở hơi hết.”

Đồng bọn: “Cẩn thận, nếu Trời Đất phát hiện thì...”

Người lạ: “Phản phệ hay không, ta không quan tâm, vì ta sẽ là người sống sót cuối cùng.”

Lười tiến đến bàn nghi thức, quỳ gối xuống, hít một hơi thật sâu.

Kim xăm được chuẩn bị, ánh thép lạnh lóe lên, chạm nhẹ vào da cậu.

Huyết văn Sát Thát đỏ rực theo mạch huyết đi vào, từng nhịp tim lóe sáng.

Sinh lực từ dưới đất trại bắt đầu thấm vào cơ thể cậu, hòa cùng với ý niệm trung thành với quốc gia, mạch đất rung nhẹ, như đo mạch lòng người.

Thì thầm trong miệng: “Nếu ta sai, nếu ta dối, Phản Phệ sẽ tới.

Nhưng nếu ta trung thành, sức mạnh này sẽ là vũ khí bảo vệ quốc gia.”

Kim xăm đi qua các huyệt đạo, huyết văn bắt đầu tỏa sáng, chảy theo mạch huyết, ánh sáng đỏ rực lan tỏa.

Mọi thứ xung quanh như ngừng lại, chỉ còn sinh khí và mạch đất phản hồi từng nhịp ý niệm của anh.

Một tân binh khác thốt lên:

“Cảm giác như đang được Trời Đất đang chứng kiến.”

Sĩ quan phụ trách nghi thức nghiêm nghị: “Ngươi vừa thức tỉnh Sát Thát.

Hãy nhớ, sức mạnh này gắn với quốc gia và luật Trời Đất.

Dùng sai… sẽ không có đường quay lại.”

Lười đứng dậy, tay siết chặt, ánh mắt kiên định.

Huyết văn đỏ rực theo nhịp tim, ánh sáng phản chiếu vào mắt những người xung quanh, kể cả nhóm người lạ mặt đang quan sát.

Một luồng rung động từ mạch đất lan khắp trại, ánh sáng huyết văn của Lười lóe lên dữ dội.

Nhóm người lạ mặt lùi lại, nhận ra Trời Đất đang cảnh báo, nhưng kẻ đứng đầu cười khẩy:

Người lạ: “Ngươi có Sát Thát, nhưng luật có thể lách, ta sẽ chứng minh điều đó.”

Lười nghe vậy siết tay, ánh mắt tức giận nói:

“Nếu ngươi dám lách luật, Trời Đất sẽ trừng phạt.”

Không gian trong trại bỗng như lặng đi.

Sinh khí mạch đất rung động, thiên tượng biến đổi nhẹ - mây trên trời uốn thành hình rồng và phượng, gió rít qua từng hàng cờ, tạo nên 1 khung cảnh vừa hiện đại vừa thần thoại.

Mọi người đều cảm nhận được: sức mạnh Sát Thát đã thức tỉnh, nhưng trách nhiệm và bi kịch vẫn treo lơ lửng trên đầu các chiến sĩ.

Lười đi vòng quanh trại, cảm giác huyết văn chạy trong cơ thể như dòng điện sống.

Ý niệm của Trời Đất, quốc gia và mạch đất hòa làm một, từng bước đi đều vang vọng như nhịp trống Trời Đất.

Trong lòng anh, một câu hỏi vẫn chưa có lời đáp:

“Nếu ta mạnh hơn tất cả, nhưng không đủ trung thành, liệu Phản Phệ sẽ đến sớm hay muộn?

Và những kẻ kia sẽ lách luật thế nào để vượt qua Trời Đất?”

Các tân binh nhìn Lười, trong mắt vừa có sự khâm phục vừa e dè.

Một vài người lén quan sát nhóm lạ mặt, ánh mắt căng thẳng:

Tân binh C: “Người lạ đó, họ không phải tân binh, nhưng ánh mắt, giống kẻ đã từng biết Sát Thát.”

Tân binh D: “Cẩn thận, nếu họ lách luật, hậu quả sẽ không chỉ là Phản Phệ cá nhân.”

Ánh sáng huyết văn đỏ rực hơn, chiếu lên nền bê tông hiện đại, in bóng Lười lên nền cờ và các tòa nhà xung quanh.

Sinh khí, mạch đất, quốc gia và ý niệm cá nhân - tất cả hòa làm 1, tạo nên một rung động mạnh mẽ.

Đây không chỉ là 1 nghi thức xăm chữ Sát Thát, mà là 1 lễ khai sinh cho 1 vũ khí sống của Sơn Hà Quốc Mệnh.

Lười hít 1 hơi sâu, cảm nhận dòng năng lượng chảy khắp cơ thể.

Huyết văn nhấp nháy theo nhịp tim, ánh sáng đỏ rực phản chiếu vào nhóm lạ mặt.

Người đứng đầu nhóm lặng lẽ rút điện thoại, thì thầm:

“Ta sẽ tìm cách lách luật… và sẽ sống sót cuối cùng.”

Nhưng Lười không hề biết: kẻ lạ mặt đã khởi động kế hoạch và Trời Đất đang chờ ngày Phản Phệ đầu tiên.

Các thiên tượng nhẹ tiếp tục biến đổi, mây uốn lượn, ánh sao lóe lên theo từng nhịp cảu huyết văn.

Sinh khí mạch đất rung động liên tục, cảnh vật xung quanh như có nhịp thở của Trời Đất.

Lười cảm nhận từng luồng năng lượng chạy qua cơ thể, từng huyệt đạo, từng mạch máu.

Một phần sức mạnh đã hợp nhất, nhưng phần còn lại vẫn đang thử thách ý chí và đạo đức của anh.

“Sức mạnh, trách nhiệm, quốc gia không thể tách rời, phải dùng đúng nếu không sẽ bị Phản Phệ trừng phạt.”

Lẩm bẩm trong miệng.

Màn đêm như vô tận vẫn bao phủ trại quân đội nhưng không còn yên lặng như lúc nghi thức xăm Sát Thát.

Sinh khí mạch đất vẫn còn rung động mạnh mẽ, ánh sáng huyết văn của Lười nhấp nháy trong tâm trí như nhịp trống Trời Đất.

Các tân binh vừa tham gia nghi thức vẫn đứng trong hàng, mắt đỏ rực vì xúc động và hồi hộp.

Một số thì lén nhìn Lười, vừa khâm phục vừa thận trọng, nhận ra rằng sức mạnh của cậu vừa mới thức tỉnh đã vượt tầm bình thường.

Nhưng ở phía cổng trại, bóng tối không phải trống rỗng.

Nhóm người lạ vẫn âm thầm quan sát.

Người đứng đầu khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên mưu kế:

Người lạ: “Huyết văn Sát Thát đã thức tỉnh nhưng luật Trời Đất vẫn có khe hở.

Sinh khí phụ từ mạch sông, mạch hồ… nếu biết cách hút về thì quyền năng cũng có thể tăng nhanh, mà Trời Đất thì khó phát hiện.”

Đồng bọn: “Cẩn thận, một lần sơ suất là Phản Phệ đấy, không ai cứu được đâu.”

Người lạ khẽ cười, giọng thì thầm:

“Haha, ngươi sợ Phản Phệ nhưng ta biết cách sống sót và sẽ đứng trên tất cả.”

Lười rảo bước quanh trại, tay chạm nhẹ vào huyết văn trên cánh tay.

Sinh khí từ đất trại hòa làm 1 với ý niệm của cậu nhưng trong lòng cậu vẫn tồn tại một nghi vấn.

“Nếu sức mạnh này gắn với quốc gia, nhưng ai đó lách luật, liệu Trời Đất có trừng phạt kịp?

Và nếu không kịp, hậu quả sẽ ra sao?”

Suy nghĩ trong lòng.

Cậu dừng lại trước một hàng cây xanh, gió thổi qua, lá lay động như nhịp sinh khí.

Lười bắt đầu cảm nhận dòng năng lượng chảy từ dưới đất lên, liên kết với huyết văn trên tay cậu và trong khoảnh khắc đó, hình ảnh bóng người lạ đứng ngoài cổng trại lóe lên trong mắt cậu.

“Có người lén khai thác sinh khí… nếu họ làm vậy, Trời Đất sẽ trừng phạt, nhưng liệu kịp không?”

Lẩm bẩm trong miệng.

Sáng hôm sau, Lười cùng các tân binh được điều ra khu vực huấn luyện ở ngoại vi, nơi một con sông nhỏ chảy qua trại.

Nhiệm vụ tưởng chừng là rèn luyện sức bền, nhưng thực chất là thử thách khai thác ý niệm và kiểm soát Sát Thát.

Trong lúc luyện tập, Lười bỗng cảm nhận được có 1 luồng sinh khí lạ đang chảy mạnh từ phía hạ nguồn.

Không chỉ là mạch nước bình thường - đó là mạch sinh khí phụ, có thể tăng quyền năng nếu hút về, nhưng bất cứ hành vi lén lút nào cũng sẽ kích hoạt Phản Phệ nếu Trời Đất nhận ra.

Một đồng đội thì thầm với Lười:

“Nghe nói có người từng thử rút sinh khí từ con sông này nhưng kết quả thì không ai còn nhớ nổi.”

Lười nghiêng đầu, lẩm bẩm trong miệng:

“Sức mạnh, thứ này quá hấp dẫn, nhưng nếu sai, sẽ không còn cơ hội sửa sai.”

Đêm đến, con sông phản chiếu ánh trăng, huyết văn trên tay Lười ánh lên nhịp điệu Trời Đất.

Cậu cảm nhận được 1 hình bóng lướt qua rừng cây phía bên kia bờ sông.

Ánh mắt lóe lên tham vọng và mưu mô, đang tìm cách khai thác sinh khí mà không bị phát hiện.

Người đứng đầu nhóm khẽ thì thầm:

“Một lần thôi, nếu lén hút mạch phụ, quyền năng sẽ tăng gấp đôi.

Nhưng nếu Trời Đất phát hiện, Phản Phệ sẽ không tha”

Họ bắt đầu thao tác, luồng sinh khí từ sông đang bị hút dần về phía họ, nhưng mạch đất bắt đầu rung lên dữ dội, như đang cảnh báo.

Sinh khí lóe lên, thiên tượng nhẹ biến đổi - mây quấn thành hình rồng, ánh sao nhấp nháy.

Lười cảm nhận được sự bất thường, thở dài, trong lòng thì thầm:

“Họ đang lách luật Trời Đất sẽ trừng phạt nhưng liệu kịp không?”

Căng thẳng đỉnh điểm , Sát Thát trên tay Lười tự động bùng sáng, nhịp điệu hòa cùng với mạch đất.

1 luồng năng lượng từ Trời Đất dội xuống, cảnh báo về sự vi phạm luật.

Nhóm người lạ giật mình, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục.

Một cú va chạm năng lượng khiến cả mặt sông rung động, ánh sáng đỏ rực lan tỏa khắp bờ sông - nhấn mạnh: Phản Phệ có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

“Nếu họ không dừng lại, mọi thứ sẽ thay đổi, Trời Đất sẽ không tha” Lười thì thầm.

Câu rút tay, để huyết văn đồng bộ với mạch đất, gửi đi tín hiệu cảnh báo.

Sự rung động khiến nhóm người phải lùi lại, ánh mắt lo sợ nhưng tham lam vẫn còn.

Người lạ: “Chỉ là một tín hiệu vẫn có cách nhưng cần chuẩn bị kỹ hơn.”

Trời sáng, sông trở lại 1 mảng yên tỉnh.

Nhưng ánh sáng huyết văn trên tay Lười vẫn nhấp nháy theo nhịp của mạch đất, báo hiệu rằng Sát Thát không chỉ là sức mạnh - mà còn là trách nhiệm nặng nề.

Nhóm người rút lui, nhưng mầm mống âm mưu vẫn tồn tại, hứa hẹn một cao trào nguy hiểm hơn.

Lười nhìn về phía sông, trong lòng lẩm bẩm:

“Sức mạnh là công cụ hay là gánh nặng?

Quốc gia, Trời Đất, ta phải đứng vững”

Sinh khí vẫn chảy, thiên tượng nhẹ rung động.

Cuộc chiến giữa những kẻ tu luyện đúng luật và lách luật chỉ vừa mới bắt đầu và Lười đã bước vào 1 thế giới nơi mỗi quyết định đều gắn với Trời Đất, quốc gia và bản thân.

[Quyền năng là sức mạnh gắn liền với luật Trời Đất, quốc gia, cá nhân và thiên tượng, có thể sử dụng để chiến đấu, cảm nhận hoặc điều khiển thiên nhiên, nhưng đồng thời là thước đo đạo đức và trung thành.

Nó là cơ sở để Sát Thát, pháp bảo, công pháp thể hiện sức mạnh - không phải ai cũng kích hoạt được, lạm dụng sẽ dẫn đến Phản Phệ]

[Mạch sinh khí phụ là dòng sinh khí tách ra từ mạch chính của Trời Đất, quốc gia, tồn tại ở sông, hồ,…

Có thể tu bổ, tăng tiềm năng tu luyện.

Không mạnh bằng mạch chính, hút quá nhiều sẽ gây Phản Phệ, thiên tượng và mạch đất cảnh báo]
 
Sơn Hà Quốc Mệnh
MẠCH PHỤ VÀ PHẢN PHỆ


Sáng sớm, ánh nắng chưa kịp chạm vào trại huấn luyện nhưng không khí đã rộn rã, tiếng bước chân và lệnh quát.

Lười đứng trên đỉnh đồi nhỏ nhìn xuống khu vực huấn luyện, nơi dòng sông phụ lặng lẽ chảy qua đất trại huấn luyện.

Sinh khí từ mạch phụ len lỏi vào không gian, tạo thành 1 nhịp rung mơ hồ mà chỉ có những người sở hữu Sát Thát mới cảm nhận được.

Trên tay Lười huyết văn đang nhấp nháy ánh đỏ, thầm nghĩ:

“1 phần sinh khí phụ, chỉ 1 lần thôi, nhưng nếu không chuẩn bị cẩn thận Phản Phệ sẽ không chừa ai.”

***

Bên bờ sông, bóng dáng nhóm người lạ hòa lẫn trong màn sương mờ.

Kẻ đứng đầu đưa tay chỉ huy, luồng ánh sáng nhạt trên tay lóe lên như tín hiệu, chỉ ra dòng sinh khí mà họ định rút.

Người lạ: “1 phần thôi nhưng đủ để khai mở quyền năng.

Nếu Trời Đất không cảnh báo kịp, chúng ta sẽ đứng trên tất cả.”

Đồng bọn nhíu mày, lo lắng: “Nhưng 1 lần sơ suất, Phản Phệ sẽ tới ngay.”

Người lạ cười khẩy: “1 lần sơ suất hay nhiều lần, Trời Đất cũng phải để ta sống sót.

Ta sẽ tìm cách.”

***

Lười đang quan sát dòng sông thì cảm nhận được từng luồng sinh khí chảy.

Dòng mạch phụ này không hùng mạnh như mạch chính nhưng nếu khai thác đúng cách, nó có thể tăng quyền năng của Sát Thát.

Tuy nhiên, luật Trời Đất sẽ không tha thứ bất cứ hành vi lén lút nào.

1 đồng đội nhỏ hơn, vừa gia nhập trại, nhìn Lười và nói:

“Nghe nói những kẻ hút mạch phụ mà không được phép sẽ không kẻ nào sống sót.”

Lười mỉm cười mơ hồ, ánh mắt nghiêm nghị:

“Vậy ta phải quan sát và chờ Trời Đất cảnh báo.”

Bỗng sĩ quan phụ trách huấn luyện đi qua, giọng nghiêm khắc: “Mỗi tân binh các cậu sẽ thử điều khiển sinh khí từ mạch phụ.

Các cậu không được vượt giới hạn, không được vì quyền lực cá nhân.

Đây là phép thử đầu tiên của Sát Thát.”

Các tân binh bắt đầu luyện tập, cố gắng thử điều khiển mạch đất và mạch phụ.

Sinh khí len lỏi qua từng huyệt đạo, tạo thành những rung động nhẹ trong lòng đất, khiến nền bê tông dường như cũng cảm nhận được.

Lười đứng nhìn, thầm lẩm bẩm: “Nếu ta sơ suất, liệu Trời Đất có nhắc nhở hay Phản Phệ sẽ tới thẳng tay?”

***

Phía bờ sông, nhóm người lách luật đang bắt đầu thao tác.

Luồng sinh khí phụ đang bị hút dần về phía họ.

Bóng dáng họ nhấp nháy, mắt sáng lên vì sự tham vọng.

Nhưng mạch đất bắt đầu rung lên, một cơn rung nhẹ nhưng đủ để cảnh báo.

Ánh sáng đỏ rực từ Sát Thát trên tay Lười phản ứng theo nhịp rung, báo hiệu nguy hiểm.

Người lạ cau mày, giọng thì thầm: “Trời Đất đang cảnh báo nhưng ta đã có chuẩn bị.”

Một đồng bọn run rẩy: “Nếu Trời Đất phát hiện thì...”

Người lạ gạt tay: “Không sao chỉ 1 phần sinh khí, 1 lần công nhận trừ khi chúng ta sai sót mới bị phát hiện.”

***

Lười cảm nhận dòng năng lượng, đồng thời nhận ra sự thay đổi trong thiên tượng.

Mây trên bầu trời cuộn lại, lóe lên những hình dáng rồng phượng, gió rít qua hàng cây, từng chiếc lá lay động như nhịp thở của Trời Đất.

“Sinh khí phụ, họ đang lách luật, nhưng Trời Đất đã cảnh báo, giờ là lúc thử thách thực sự.”

Lười thầm nghĩ.

Trong khi đó, 1 tân binh khác, chưa quen với Sát Thát, thử hút sinh khí phụ, ngay lập tức cảm nhận một áp lực nặng nề chạy dọc huyết quản.

Mạch đất rung lên dữ dội, ánh sáng huyết văn lóe lên đỏ rực, báo động cho toàn trại.

Sĩ quan quát: “Ngưng lại!

Đó là mạch phụ - bất cứ hành động nào vượt luật sẽ bị Phản Phệ xử lý ngay.”

Người hút mạch phụ giật mình, cố gắng rút tay, nhưng cảm giác như đang bị một lực vô hình kéo ngược lại, ép buộc cậu ta phải nhận hậu quả - tim đập nhanh, cơ thể run rẩy, mạch máu như muốn vỡ tung ra.

1 tiếng kêu yếu ớt vang lên, rồi cậu ta ngã xuống, may mắn là chưa đến mức Phản Phệ trừ mạng, nhưng vết cảnh báo đã in sâu vào tâm trí tất cả.

Lười hít sâu 1 hơi, thầm nhủ trong lòng: “chỉ 1 phần sinh khí nhưng cái giá phải trả này chỉ mới là khởi đầu.”

***

Nhóm người lách luật đang quan sát từ bờ sông, ánh mắt lo lắng.

Một đồng bọn thì thầm: “Cảnh báo rồi, có lẽ chúng ta không nên tiếp tục.”

Người đứng đầu cười khẩy: “1 phần thôi vẫn đủ để thử quyền năng.”

***

Sát Thát trên tay Lười nhấp nháy, mạch đất rung nhẹ.

Cậu nhận ra rằng Trời Đất không chỉ quan sát, mà đang kiểm tra đạo đức và ý chí của tất cả.

Mỗi hành động, mỗi tham vọng đều được ghi nhận và Phản Phệ có thể đến bất cứ lúc nào.

Sau buổi huấn luyện, Lười đi quanh con sông, tay chạm nhẹ vào nước, cảm nhận dòng mạch phụ.

1 hình bóng xuất hiện trên bờ đối diện - đó là một Huyết Mạch Thánh gióng, xuất hiện dưới dạng linh quang, ánh sáng xanh lấp lánh.

“Huyết Mạch Thánh Gióng, có thể nhận được 1 phần sinh khí phụ.”

Lười thì thầm.

Hình bóng tiến lại gần, ánh mắt thấu suốt như nhìn thấu tâm can.

“Chỉ 1 phần nhỏ, 1 lần nhận, ý chí của ngươi phải minh bạch.

Không trung thành, sẽ không được phép nhận.”

Lười cúi đầu, ánh mắt kiên định.

“Ngươi có thể công nhận, nếu ta xứng đáng.”

Huyết Mạch gật đầu, luồng ánh sáng xanh lóe lên, 1 phần mạch phụ chảy vào Lười, hòa vào Sát Thát.

Cảm giác mạnh mẽ nhưng không quá áp đảo, nhắc nhở rằng sức mạnh chỉ là công cụ - trách nhiệm mới là gánh nặng.

Nhóm lách luật nhìn thấy cảnh tượng, lùi lại, âm thầm tính toán.

“Nếu có cách nhận 1 phần mà không bị Phản Phệ, quyền năng sẽ tăng nhanh.”

Lười đã cảm nhận được Trời Đất, quốc gia, và cả mạch đất - mọi thứ đang theo dõi.

1 bước sai, Phản Phệ sẽ không tha.

Buồi chiều buông xuống, con sông lặng yên, ánh sáng huyết văn của Lười nhấp nháy theo nhịp mạch đất.

Các tân binh đứng quanh, vừa kinh ngạc vừa kính nể, nhận ra rằng Sát Thát không chỉ là sức mạnh, mà là trách nhiệm nặng nề, liên kết với Trời Đất và quốc gia.

***

Ở bờ sông, nhóm lách luật rút lui, ánh mắt đầy mưu mô.

"1 lần nhận, nhưng sẽ còn nhiều cách khác.

Chỉ là vấn đề thời gian.”

Lười thở dài, nhìn dòng nước lặng lẽ chảy.

“Quyền năng, gánh nặng, quốc gia, Trời Đất ta phải đứng vững.”

Và mầm mống của một cuộc xung đột mới đã nảy mầm - giữa những kẻ tuân theo luật Trời Đất và những kẻ tìm cách lách luật, nơi mà mỗi quyết định đều gắn liền với sinh khí, mạch đất, và Phản Phệ có thể ập đến bất cứ lúc nào.
 
Back
Top Bottom