Cập nhật mới

Khác Sợ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
319050099-256-k933155.jpg

Sợ
Tác giả: KagLana
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những điều bình thường dần trở nên kì lạ.



thriller​
 
Sợ
Mây


" Nó đứng yên ở đấy mấy tiếng đồng hồ rồi "

Tôi thường có thói quen ngắm bầu trời, bất kể sáng hay đêm, thực ra là sở thích chứ không còn là thói quen nữa.

Tôi thích ngắm những đám mây, và tưởng tượng những hình dạng quái đản từ chúng.

Đám mây này thật lạ.

Nó đứng yên một chỗ.

Thật sự là đứng yên đó, không một chút thay đổi.

Nó khiến tôi bận tâm...

Tôi bỏ đi để làm việc khác.

Ba tiếng sau, nó vẫn ở đó.

Tôi tự tin vào mắt quan sát và trí nhớ của mình, tôi đã tự thuộc khu nhà được hưởng bóng râm từ nó.

Đúng là đám mây đó không hề dịch chuyển.

Tôi để ý đến nó cả ngày, tôi gần như hiểu rõ kích thước và hình dáng của nó.

Nó khá cân đối, giống cái đĩa, không lớn lắm và nó sát với mặt đất.

Đã gần hết ngày, đám mây đó vẫn bất động.

Tôi gạt nó ra khỏi đầu và đi ngủ.

Sáng hôm sau, nó biến mất.

Điều đó đã làm tôi yên lòng cho đến khi tôi phát hiện nó xuất hiện ở một vị trí khác.

Một khu nhà khác.

Không nhúc nhích.

Hình dáng y nguyên.

Sát mặt đất.

Tôi bắt đầu lo lắng.

Thật kì lạ, nó chỉ là một đám mây.

Một đám mây thì có gì đáng sợ, có gì nguy hiểm?

Thời sự đưa tin: hàng loạt vụ mất tích bí ẩn...nạn nhân là trẻ em trong độ tuổi từ 14-16, tất cả đều được báo cáo biến mất khi ra khỏi nhà...

Tôi cũng vừa bước sang tuổi 15.

Nhưng điều đó không khiến tôi lo lắng bằng đám mây kia.

Tôi chợt nhớ lại bản tin thời sự, những vụ mất tích đó đều ở phố Corinto.

Là nơi đám mây xuất hiện ngày hôm qua.

Tôi bắt đầu lo sợ.

Tôi cố gắng ngủ để quên đi.

Chuông báo thức kêu, ra khỏi giường, nhìn qua cửa sổ tôi thấy trời âm u.

Mẹ bắt tôi đi thu quần áo ngoài sân vì sợ sắp mưa.

Ra khỏi nhà, tôi ngước lên nhìn.

Đám mây kia đang ngay trên đầu tôi.
 
Sợ
Cá cảnh


Một cái bể cá tuyệt đẹp.

Mesa yêu nó, cô yêu những con cá mà cô tự mua bằng tiền tiết kiệm của mình.

Cô chăm chút cho bể cá rất tỉ mỉ, kĩ càng.

Tình yêu cô dành cho chúng không hề đơn giản.

Không thể phủ nhận Mesa nuôi cá rất giỏi.

Con nào cũng khoẻ mạnh, lớn nhanh.

Nhưng chúng lớn một cách bất thường.

- Em lo cho con bé.

Elisa nói với chồng.

Bà từng rất vui khi thấy con gái mình có niềm đam mê và trách nhiệm với những con cá đó, nhưng rồi bà chuyển sang lo sợ khi thấy Mesa quên ăn quên ngủ chỉ để chăm cá.

Hai vợ chồng doạ vứt những con cá thì Mesa nổi điên, mặt đỏ bừng, nghiến răng, đập phá đồ đạc.

Elisa và Robert như chết lặng, cô con gái ngây thơ của họ như vừa biến thành một con quỷ.

Robert nghĩ rằng cô bé chỉ đơn giản là quá ương bướng, nên quyết định trừng phạt bằng cách vứt hết lũ cá đi.

Ngay khi ông vớt cá ra khỏi bể, Mesa cầm con dao tự dí lên cổ mình.

Khi Elisa và Robert cố gắng đưa cô đến bệnh viện thì cô lập tức cắn nát môi mình.

Mesa thực sự sống chết vì những con cá.

Hai vợ chồng đành để yên.

Mesa lại bình thường trở lại, hiền hoà, nhẹ nhàng.

Robert và Elisa quan sát, tìm hiểu về những con cá.

Chúng hoàn toàn là những giống cá bình thường, chỉ có kích cỡ là bất thường.

Elisa thử lén xem thức ăn của chúng.

Bà kinh hãi phát hiện Mesa cắt cổ tay lấy máu để trộn vào thức ăn cho cá.

Dần dần lũ cá càng háu ăn, chúng còn ăn móng tay, da và tóc của Mesa.

Hai vợ chồng suy sụp và nghĩ con gái mình đã bị quỷ ám.

Nhờ các nhà trừ tà, ngoại cảm khắp nơi đều không thành, hai người trở nên tuyệt vọng.

- Con không bị quỷ ám, con chỉ kết nối với những bé cá thôi.

Giờ bọn con đã hoà làm một, và tiếp đến, bọn con muốn kết nối với cả bố mẹ nữa, để gia đình ta càng hạnh phúc hơn.

Đôi mắt Mesa mở tròn xoe, vô hồn, trông như những con cá vậy.
 
Sợ
Tai nghe


Bố và em gái tôi đã mất trong một vụ hoả hoạn cách đây 10 năm.

Hôm nay là sinh nhật thứ 18 của tôi.

Mẹ tặng tôi một chiếc tai nghe đời cũ.

Tôi không vui, không phải vì món quà.

Mới hôm qua mẹ con tôi còn bị đuổi vì không trả được tiền thuê nhà, mẹ lấy đâu ra tiền để mua nó chứ.

- Đừng lo, đây là quà mà ngày xưa bố chưa kịp tặng cho con đó.

Tôi biết mẹ nói dối.

Bà đã lấy trộm chiếc tai nghe từ một tiệm đồ cũ.

Tôi định bán nó để lấy tiền thuê nhà cho tháng này nhưng mẹ ngăn cản, bà nói rằng sẽ xoay xở được.

- Con dùng thử đi.

Tôi quyết định "tận hưởng" món quà sinh nhật này.

Tôi đeo nó, bật bài hát yêu thích.

Không có nhạc.

Tôi kiểm tra và chỉnh lại dây.

Nó vẫn không phát nhạc, thay vào đó là những âm thanh kì lạ.

Âm thanh đó càng lúc càng rõ hơn.

Tôi nghe thấy tiếng đổ nát.

Tiếng cháy...

Có tiếng hét.

Tiếng khóc của trẻ con.

Giọng nói của một người đàn ông.

Tôi nhận ra bố.

Chiếc tai nghe đang phát âm thanh của đám cháy 10 năm trước.

Tôi sợ hãi tháo nó ra khỏi tai.

Tôi suy nghĩ về nó.

Tại sao nó có thể phát ra âm thanh đó.

Tôi nghĩ về việc nghe lại nhưng không đủ can đảm, vì nó làm tôi nhớ lại cái ngày khủng hoảng đấy...

Tôi cho rằng âm thanh từ chiếc tai nghe chỉ là tưởng tượng nên tôi cố vượt qua nỗi sợ để đeo nó lại lần nữa.

Vẫn là âm thanh đó, tiếng khóc của tôi và em gái, giọng nói của bố.

Bố đang trấn an bọn tôi, cố gắng bảo vệ bọn tôi trong lúc đợi cứu trợ.

Những hình ảnh bỗng chạy trong đầu tôi.

Mọi thứ đều rõ ràng, chi tiết và chân thật.

Tôi cảm nhận được cái nóng của đám cháy, sự ngột ngạt của khói.

Nó làm tôi nhớ ra, lúc xảy ra sự việc, mẹ tôi không có nhà .

Không ai biết bà đi đâu.

Bà chỉ xuất hiện khi đến đón tôi ở bệnh viện.

Ký ức được phát lại một cách hoàn hảo làm tôi tưởng đang sống trong quá khứ.

Tôi thấy hình ảnh mẹ tôi ngồi ở ghế, đeo một chiếc tai nghe cũ, quay ra cười với tôi.

Tôi tỉnh dạy, nhận ra mọi thứ chỉ là mơ.

Tôi vẫn đeo tai nghe.

Sự thật.

Tôi như được cho thấy sự thật.

Tôi đeo chiếc tai nghe, bật nó lên lần nữa.

Âm thanh phát lên, tiếp đến là những hình ảnh.

Tôi đang trong bếp nấu ăn.

Và tôi cũng thấy tôi cùng bố và em đang nô đùa ngoài phòng khách.

Tôi không thể điều khiển cơ thể.

Tôi dần phát hiện bản thân đang được xem góc nhìn của mẹ.

"Tôi" bật lửa bếp ở mức cao nhất rồi bỏ đi.

"Tôi" ra khỏi nhà, đến một nơi kín đáo và quan sát ngôi nhà từ xa.

"Tôi" đứng đó đợi.

Ngôi nhà bắt đầu cháy rồi dần đổ sụp xuống.

"Tôi" thấy tôi, bố và em được đưa lên xe cứu thương.

Bố và em không qua khỏi, còn tôi may mắn chỉ bị trầy xước nhẹ, không chấn thương và ảnh hưởng gì nặng.

Đợi tôi được xuất viện thì "Tôi" đến đón.

Tôi thoát khỏi Ký ức.

Nước mắt chảy đầm đìa.

Tôi đã hiểu.

Chiếc tai nghe cho tôi biết sự thật, cho tôi đối mặt với sự thật và giờ đây, cho tôi chấm dứt sự thật.

Tôi thầm cảm ơn nó.
 
Sợ
Kính mắt ( 1 )


Tôi tìm được một chiếc kính mắt trong nhà kho của bà nội.

Tôi thích thú bởi hoạ tiết và kiểu dáng đặc biệt của nó.

Tôi cất chiếc kính vào túi và khoá nhà kho.

Bà tôi đã mất, nên tôi muốn giữ một thứ gì đó của bà làm kỷ niệm.

Mở cửa vào phòng, tôi sắp xếp những món đồ vừa lấy được từ nhà kho lên kệ.

Chỉ là vài món đồ cũ còn dùng được.

Tôi đứng trước gương, đeo thử chiếc kính của bà.

Tôi giật mình vì hình dạng của mình trong gương.

Một gương mặt méo mó, không rõ mắt mũi.

Cơ thể tôi chỉ là một màu đen.

Qua mắt kính, căn phòng cũng đã thay đổi, những bức tường nứt vỡ, đồ vật mục nát.

Dưới đất là những con vật mà tôi chưa từng nhìn thấy trên đời.

Chúng gần giống ếch, nhưng mang một cái miệng người.

Chúng vừa cười toe toét vừa tập trung nhìn tôi.

Tôi nhận ra một bóng người ở góc phòng.

Cái bóng đen như tôi nhưng mờ nhạt hơn.

Tôi lại gần.

Cái bóng không có khuôn mặt.

Nó hoảng loạn khi tôi chạm vào nó.

Nó bay ra khỏi cửa sổ.

Tiếng chuông điện thoại phát lên.

Tôi gỡ chiếc kính ra, mọi thứ trở lại như cũ.

Tôi thực sự phấn khích bởi trải nghiệm từ chiếc kính.

Là địa ngục?

Thế giới song song?

Hay một vũ trụ khác?

Tôi không ngừng suy đoán.

Tôi chợt nhớ ra một câu chuyện mà bà tôi hay kể hồi cấp 2.

Tôi rất yêu thích câu chuyện đó nên đã viết lại toàn bộ trong một quyển sổ tay.

Tôi tìm lại nó.

Theo lời bà, vũ trụ chúng ta đang sống được tạo nên bởi 3 cõi: Cõi Tử, Cõi Tạm và Cõi Thực.

Các cõi tồn tại song song với nhau.

Một là ba, ba là một.

Nơi chúng ta đang sống là Cõi Tạm, linh hồn ta thuộc về Cõi Tử, Cõi Thực là nơi ở của các vị thần.

Ta sống ở đâu thì ý thức ta ở đó.

Bà miêu tả về linh hồn: mang một màu đen xì, khi ý thức ở Cõi Tạm thì gương mặt méo mó, lộn xộn, khi ý thức ở Cõi Tử thì gương mặt hoàn toàn biến mất.

Cõi Tử gần giống với Cõi Tạm nhưng mọi thứ ở đây đều đổ nát, mục rữa, khắp nơi đầy rẫy linh hồn, các sinh vật kì dị và ác quỷ.

Bà còn nói, hai Cõi Tử và Tạm được xếp lồng vào nhau, ta không thể dùng mắt Tạm nhìn Cõi Tử, ngược lại, không thể dùng mắt Tử nhìn Cõi Tạm.

Dù ý thức chúng ta ở Cõi Tạm nhưng vì linh hồn thuộc về Cõi Tử nên các "thần dân" ở đây đều nhìn và tác động được lên chúng...

Tôi đã hiểu ra nhiều điều.

Chỉ có sự tồn tại của chiếc kính làm tôi thắc mắc.

Nó từ đâu đến và tại sao bà tôi có nó?

Nhưng trước mắt, tôi có thể dùng nó để tự do du hành qua Cõi Tử.

...
 
Sợ
Kính mắt ( 2 )


Tôi liên tục du hành Cõi Tử, vì muốn khám phá và vì đam mê.

Mỗi ngày, tôi dành ra 2 tiếng để sử dụng chiếc kính, có thể là trong phòng hoặc ở bãi xe bỏ hoang gần nhà.

Tôi cố tránh khỏi mọi người, vì ở góc nhìn của họ, tôi trông như kẻ điên.

Những ngày đầu diễn ra khá bình thường.

Tôi phát hiện ra nhiều loài sinh vật, gớm ghiếc và đáng yêu.

Các linh hồn ở khắp mọi nơi.

Điểm chung của họ là luôn hoảng loạn khi tôi lại gần.

Những ngày sau đó, nhiều chuyện kì lạ xảy ra.

Ngoài những lúc du hành, người tôi luôn luôn mệt mỏi, cơ thể nặng nề.

Thỉnh thoảng, tôi cảm giác như có người trèo lên cổ, cào cấu tay chân.

Tôi luôn mơ thấy bà nội tôi biến thành quỷ.

Mọi chuyện dần trở nên tồi tệ khi tôi bắt gặp một con quỷ.

Khác với phản ứng của các linh hồn và sinh vật, nó tự động tiếp cận tôi.

Ngay khi nó tiến lại gần, tôi lập tức gạt bỏ chiếc kính.

Tôi thực sự sợ hãi.

Gương mặt của nó ám ảnh tôi.

Kể từ hôm đó, tôi ngày càng yếu đi.

Khắp cơ thể xuất hiện những vết bầm tím và vết xước.

Tôi không thể ngủ sâu giấc...

Tôi sợ hãi chiếc kính.

Tôi tìm đến ông nội, tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho ông, có lẽ ông sẽ giúp được tôi.

- Con nói gì vậy?

Bà nội mất khi con được 3 tháng mà?

Tôi nghĩ ông đang đùa, cho đến khi ông cáu gắt vì tôi cố hỏi lại.

Tôi đến xem ban thờ bà.

Bà mất ngày 2 tháng 5 năm 2000, khi tôi được 3 tháng tuổi.

Tâm trí tôi rơi vào hỗn loạn.

Tôi tự đặt ra những câu hỏi.

Những ký ức về bà giờ đây thật mơ hồ.

Quá khứ hay tưởng tượng, tôi gần như không thể phân biệt.

Một cơn đau đầu ập đến, cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi, bầu trời chuyển sang màu đỏ máu.

Tôi nhận ra mình đang ở Cõi Tử, mặc dù không dùng đến chiếc kính.

Trước mắt tôi là một con quỷ.

Nó nói bằng thứ ngôn ngữ kì lạ.

Bằng cách nào đó, tôi có thể hiểu nó nói gì.

- Cảm ơn ngươi.

Ta biết ơn ngươi, bọn ta biết ơn ngươi.

Kế hoạch của ta đã thành công, ta không cần lừa dối ngươi thêm nữa...

Tôi gục xuống.

- Đừng lo lắng, ngươi là một người đặc biệt.

Ngươi là chìa khoá của Cõi Thực.

Từ lâu ta đã phát hiện ra khả năng của ngươi, ngươi hoàn hảo để làm Vật Trung Tâm...

Nước mắt tôi không ngừng tuôn ra.

- Tại sao ngươi phải khóc?

Ngươi là anh hùng!

Ngươi đang giải thoát ta, giải thoát cho Cõi Tử và Cõi Tạm.

Từ khi những Khái Niệm được hình thành, chúng ta đã sống đau khổ và nhục nhã, mang xiềng xích với vòng lặp "tự nhiên", ít ra các ngươi được trải nghiệm sự sống, sự chết , còn bọn ta, chỉ tồn tại.

Chúng ta trông đợi vào sự cứu rỗi của các Vị Thần, nhưng đã hàng triệu kiếp trôi qua, mọi thứ vẫn không thay đổi.

Một ngày, ta tìm ra sự Giải Thoát.

Bằng cách tạo ra Vật Dẫn và tìm Vật Trung Tâm, ta có thể phá tan ranh giới và hợp nhất hai Cõi.

Khi Tử và Tạm đã hoà làm một, nguồn năng lực từ Cõi Mới này sẽ giúp ta mở cánh cổng đến Cõi Thực.

Sau một thời gian dài, ta đã tìm ra Vật Trung Tâm, là ngươi, ta tác động lên linh hồn ngươi, xâm nhập vào tâm trí và tạo ra ký ức giả về bà nội ngươi.

Ta tạo ảo giác về quyển sổ tay để ngươi hiểu các Khái Niệm.

Chiếc kính ta gửi ngươi là Vật Dẫn, đã bị ám bởi Mắt Tử.

Ngươi liên tục dùng nó, làm hai Cõi nhiễu động, đúng như dự đoán của ta.

Giờ đây ranh giới đã bị phá huỷ, thời khắc Giải Thoát đã đến.

Hãy ngừng khóc và đón nhận đi...

Cơ thể tôi bị xé toạc ra.

Mọi thứ như bị hút vào và đẩy ra từ bụng tôi.

Con người, linh hồn, lũ quỷ,... mọi hỗn loạn xuất phát từ tôi.

Tôi dần mất nhận thức.

- Ta xin lỗi vì những cơn đau ngươi đã trải qua, lũ quỷ chỉ bị thu hút bởi thứ đặc biệt thôi.

An nghỉ, Vị Thần của ta.
 
Sợ
26/1


Gia đình, bạn bè,...

Tất cả đều không còn quan trọng.

Tôi chọn sống cho chính mình, tận hưởng cuộc sống của riêng mình.

Tôi chọn sống cô đơn...

Tôi dọn đến nơi ở mới.

Một căn nhà cũ kĩ.

Các bức tường nứt vỡ, quạt trần như sắp rụng và chuột ở khắp nơi.

Thật may, hệ thống điện nước vẫn ổn định.

Với giá thuê rẻ mạt, tôi không đòi hỏi gì hơn.

Tôi bắt tay vào vệ sinh căn nhà.

Sắp xếp đồ đạc xong cũng mất gần một ngày.

Tôi mệt mỏi nằm xuống giường rồi ngủ thiếp đi.

Tỉnh dạy vào gần trưa, tôi uể oải đi làm đồ ăn.

Tôi mang bát mì vào phòng.

Theo thói quen, tôi khoá chốt cửa.

Tôi vừa ăn vừa xem nốt bộ phim yêu thích.

Ăn xong, tôi mang bát ra rửa.

Trở lại phòng, tôi khoá chốt cửa.

Buổi chiều, thợ đến sửa quạt trần.

Tối đến, tôi vẫn nằm trong phòng xem phim.

Tôi hài lòng với sự tẻ nhạt này.

Sáng hôm sau, thức dạy, tôi vội vàng thay quần áo để kịp buổi phỏng vấn.

Tôi thắc mắc vì sao điện thoại không phát chuông báo thức.

Tôi kiểm tra.

26/1/2020

Ngày mai mới diễn ra buổi phỏng vấn.

Tôi hoang mang xem lại lịch.

Tôi vẫn nhớ rõ khi tôi chuyển đến đây là ngày 25.

Tại sao hôm nay lại là ngày 26?

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi tự nhủ rằng chắc mình nhớ nhầm ngày.

Thay lại bộ quần áo, tôi ra bếp nấu mì.

Mang vào phòng, tôi tiếp tục xem bộ phim.

Bỗng nhiên, cửa phòng mở ra.

Không có ai bên ngoài.

Tôi lo lắng chạy ra ngoài kiểm tra.

Cửa nhà vẫn khoá trong.

Tôi cho rằng do mệt nên tưởng tượng lung tung.

Cánh cửa phòng đột nhiên đóng lại, sau đó là tiếng chốt cửa.

Tôi chạy lại mở, cánh cửa đã bị khoá.

Tôi dần chuyển sang lo sợ.

Tìm chìa khoá, tôi lấy hết can đảm mở cửa phòng.

Bên trong hoàn toàn không có ai.

Tôi kiểm tra khắp phòng, không có gì bất thường.

Nghĩ mình chỉ đang không tỉnh táo, tôi đi tìm thuốc an thần.

Ra ngoài phòng, tôi nhận ra quạt trần lại sắp rơi xuống, mặc dù thợ đã đến sửa chiều qua.

Cửa phòng tiếp tục đóng lại rồi tự khoá chốt.

Tôi sợ hãi uống thuốc thật nhanh rồi cố gắng ngủ.

Tôi tỉnh dạy, nhìn điện thoại, đã 5 giờ chiều.

Tôi nhớ lại những việc vừa xảy ra, chắc căn bệnh đó lại tái phát.

Ra ngoài, nhìn thấy quạt trần đã trở lại như lúc mới sửa, tôi càng khẳng định chuyện sáng nay là do hoang tưởng.

Buổi tối, những chuyện kì lạ lại xuất hiện.

Cánh cửa phòng tự mở và đóng.

Sau khi đóng nó luôn luôn khoá chốt.

Van nước ở phòng tắm cũng tự động mở rồi đóng như có người tắm vậy.

Tôi cố gắng không để ý đến mọi thứ, uống thuốc an thần xong tôi lập tức đi ngủ.

Chuông báo thức vẫn không kêu, tôi mệt mỏi bước ra khỏi giường.

Nhìn vào điện thoại.

26/1/2020

Tôi kiểm tra cài đặt của điện thoại.

Mọi thứ vẫn bình thường.

Tôi mở máy tính.

26/1/2020

Tôi gọi cho bên quản lý.

"Số điện thoại nằm ngoài vùng phủ sóng".

Tôi quyết định đi đến nơi phỏng vấn.

Cửa nhà không thể mở ra.

Tôi dùng hết sức đẩy vẫn vô ích.

Tôi gọi cho thợ sửa cửa.

"Số điện thoại nằm ngoài vùng phủ sóng"

Dùng mọi cách trong vô vọng, tôi dần bất lực.

Tôi thử gọi cho người thân.

"Số điện thoại nằm ngoài vùng phủ sóng"

Đây là cô đơn sao?

Quạt trần lại hỏng, cửa phòng tự động đóng mở.

Tôi dùng thuốc.

Lần này tôi uống quá liều.

Một lúc sau, tôi ngất đi.

Tôi tỉnh dạy, đã sang ngày mới.

Tôi tìm đến chiếc điện thoại.

Mở màn hình.

26/1/2020
 
Sợ
Máy bay


2 năm qua thật sự khó khăn với gia đình Aesther.

Biến cố đó đã gây ra vết thương tâm lý cho Ron.

Sự ám ảnh luôn dày vò cậu.

Trải qua nhiều đợt điều trị Ron mới dần phục hồi.

Cậu đã tích cực hơn nhiều, trừ việc mất đi những sở thích của bản thân.

Ron sợ mây.

Sau nhiều lần thuyết phục từ gia đình, Ron đã đồng ý đi du lịch với mọi người.

Chuyến du lịch này là do chuyên gia tâm lý đề xuất.

Việc này giúp Ron giải toả căng thẳng, đồng thời đi máy bay sẽ cho Ron nhìn rõ những đám mây, để cậu nhận thấy chúng không có gì nguy hiểm.

Vào chỗ ngồi, cậu lập tức đóng cửa sổ máy bay.

Ron cố gắng tránh nhìn ra cửa sổ.

Mây

Bóng tối

Mắt

Trẻ con

Tiếng hét

Máu

Ron nhắm chặt mắt.

Gương mặt nhăn nhúm, khổ sở.

Lily ôm chặt lấy Ron.

Cô bé rất thương anh trai mình.

Ron mở mắt, cười với em.

Cậu nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

- Anh ổn chứ?

- Anh ổn.

- Có chuyện gì cứ nói cho em nhé.

- Ừ.

Lily cười tươi.

Cô bé luôn biết cách an ủi anh trai, Ron cũng phần nào yên tâm hơn.

Lily nhận ra có nhiều người luôn liếc về phía Ron.

Cô bảo với bố mẹ.

Những ánh mắt vẫn không ngừng đổ dồn vào Ron.

Chỉ đến khi bố mẹ phàn nàn với tiếp viên và tỏ vẻ khó chịu thì họ mới dừng lại.

Nạn nhân duy nhất còn sống sót, "danh hiệu" mà Ron luôn dằn vặt.

Gương mặt cậu phủ đầy khắp mặt báo và sóng truyền hình, điều đó chỉ gây sự khó chịu cực lớn lên những gia đình khác.

Một sự may mắn tệ hại.

"Tại sao chỉ mình nó được sống?"

- Mẹ!

Mẹ!

Có cái gì ở sau đám mây kìa!

Cậu bé ngồi dãy bên kêu lên.

- Suỵt!

Để mọi người còn ngủ.

Không có gì đâu.

Ron nghe được cuộc nói chuyện.

Cậu cố gắng không nhớ lại những hình ảnh đó.

- Mẹ ơi!

Có cái gì đó đằng sau đám mây thật mà!

Nó nấp sau đám mây kia.

Lily thử nhìn ra cửa sổ.

Khuôn mặt cô bé kinh hãi.

Cô nói nhỏ với mẹ.

- Mẹ.

Đứa bé kia nói đúng, con nhìn thấy thứ gì đó ngoài kia.

Nói xong, cô lo lắng quay sang nhìn anh.

Ron đang tập trung đọc báo, tránh để ý đến "thứ đó".

Nhiều người đã nhận ra sự xuất hiện của "thứ đó".

Nó thoắt ẩn thoắt hiện sau những đám mây lớn.

Bỗng nhiên, nó bay lên nóc máy bay rồi biến mất.

Mọi người xôn xao bàn tán.

Nó có hình dáng như cái đĩa mỏng, bay rất nhanh.

Nó xuất hiện trở lại, dần tiến đến máy bay.

Mọi người lôi điện thoại ra chụp ảnh và quay hình.

Sự ồn ào và hỗn loạn khiến tiếp viên phải can thiệp.

Thích thú chuyển sang sợ hãi khi "thứ đó" đến quá sát máy bay.

Nó cắt đầu máy bay.

Máy bay bắt đầu rơi xuống.

Tiếng gào thét, khóc lóc.

Mọi người rơi vào tuyệt vọng.

Ron đau khổ.

Kí ức trở về.

Cậu tự đấm vào mặt mình.

Lily ôm chặt anh trai.

"Thứ đó" quay trở lại.

Nó dần lộ ra một con mắt đen ở mặt dưới.

Nó quan sát mọi thứ.

"Tách".

Là tiếng chụp ảnh.

Ron ngửa mặt lên, đón nhận ánh nhìn đó.

Người tử vong:

Alexander Jim Zackry

Người mất tích:

Alex Lyla Kylia Bryce Daniela Jacob Reily Micaela Breonia Miranda Madelyn Jase Jessica Samuel Kara Brittany Mykenzi Xaivore Jackson Nicole Dalton Brian Casey Janea Lucas Lily Julia Tea Qais Carolina Aryanna Micah Anyssa Alexa Gracie Tristan Jim Ron Adney Jack Elle Welsey Greyson Harrison Dean Donna Edward Alexander Rony Par Whine Xiang.

Người sống sót:

Robert

Mây

Bóng tối

Mắt

Người

Máu

Tiếng hét

Máy ảnh

Vài ngày sau, hàng ngàn bức ảnh rơi từ trên trời xuống.

Bức ảnh những nạn nhân trong máy bay.
 
Sợ
Hoạt hình


Trong vòng 2 tháng, có đến 24 bệnh nhân báo cáo rằng họ cùng mơ thấy một nhân vật hoạt hình.

Điểm kì lạ là họ chưa từng nhìn thấy nhân vật đó bao giờ, và nó cũng không tồn tại trong bất kì sản phẩm phim ảnh, truyện, đồ chơi,...

Họ nói rằng khi mơ chỉ thấy nhân vật đó đứng bất động, như một bức tranh.

Một hoạ sĩ đã vẽ lại những bức tranh đó qua lời miêu tả của từng bệnh nhân.

Bác sĩ Rob nhận thấy điều gì đó.

Ông sắp xếp các bức tranh cạnh nhau thành một dãy trên bàn rồi nhìn từ đầu đến cuối.

Ông hiểu ra.

Mỗi bức tranh là một khung hình chuyển động của nhân vật kia.

Trong 24 khung hình, nó chỉ đang đi bộ về bên phải.

Câu chuyện này bắt đầu thu hút các bác sĩ, chuyên gia tâm lý từ khắp nơi.

Các giáo sư, tiến sĩ tâm thần học cũng tham gia tìm hiểu.

Nhưng, mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.

Các nghiên cứu không thể kết luận được gì.

Sự việc dần bị lãng quên.

Vài năm sau, nhân vật đó trở lại trong giấc mơ của 24 bệnh nhân khác.

Những bức tranh được vẽ lại.

Rob tiếp tục xếp lại các "khung hình" cho đúng "chuyển động".

Lần này, nhân vật kia quay đầu lại nhìn .

Nó nở một nụ cười vô hồn.

Sự trở lại này khiến mọi thứ càng bế tắc hơn.

Câu chuyện một lần nữa được chia sẻ tràn lan trên mạng xã hội.

Những thuyết âm mưu ở khắp nơi.

Nhiều người tự xưng là nhà tâm linh, ngoại cảm điều tra về vụ việc nhưng vẫn không có câu trả lời.

Nhân vật đó là gì?

Là Quỷ hay Thần?

Là điều tốt hay điềm gở?

Không còn hoang mang như ban đầu, nhiều người dần coi nhân vật kia là "thần tượng".

Họ tung hô, biến nó thành biểu tượng của giới trẻ.

Họ đặt tên cho nó.

The Unknown

Vì là một nhân vật nổi tiếng, sự xuất hiện của nó trong giấc mơ không còn là điều kì lạ nữa.

Mọi người đang quên đi bản chất thật của nó.

Một bài báo đưa tin.

Câu chuyện về The Unknown là không có thật, tất cả chỉ được tạo ra bởi bệnh viện Markwhale nhằm thu hút sự chú ý của công chúng.

Đồng thời bài báo cũng đưa ra những bê bối năm xưa của bệnh viện.

Thông tin này lan truyền nhanh chóng, gây nên một sự phẫn nộ khủng khiếp.

Họ công kích, tẩy chay bệnh viện.

Khắp các mạng xã hội là những lời chửi rủa thậm tệ.

The Unknown được coi là trò lừa đảo lớn nhất lịch sử truyền thông.

Không ai nghi ngờ về tính xác thực của bài báo kia.

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24

24 bệnh nhân báo cáo rằng họ liên tục mơ thấy The Unknown.

Lần này nó không đứng yên, nó luôn tìm cách giết họ trong mơ.

Không ai quan tâm đến lời nói của họ vì cho rằng The Unknown chỉ là một trò đùa.

Nhiều ngày sau, 24 bệnh nhân đột ngột qua đời.

Họ được chẩn đoán là đã chết não.

The Unknown tiếp tục được sống lại bởi truyền thông.

The Unknown là gì?

Nhân vật trong mơ có thật không?

Tại sao The Unknown lại xuất hiện trong mơ?

Bệnh viện Markwhale có thực sự dựng chuyện?

Mọi người có đang bị chi phối bởi truyền thông?

The Unknown có trở lại trong giấc mơ không?

Sự trừng phạt của Đấng Tối Cao?

Đâu là sự thật?

Nguyên nhân cái chết của 24 bệnh nhân là gì?

Mọi người nợ Markwhale một lời xin lỗi.

The Unknown là một căn bệnh?

Làm sao để thoát khỏi The Unknown?

Số người chết bởi The Unknown ngày càng tăng.
 
Back
Top Bottom