Tôi liên tục du hành Cõi Tử, vì muốn khám phá và vì đam mê.
Mỗi ngày, tôi dành ra 2 tiếng để sử dụng chiếc kính, có thể là trong phòng hoặc ở bãi xe bỏ hoang gần nhà.
Tôi cố tránh khỏi mọi người, vì ở góc nhìn của họ, tôi trông như kẻ điên.
Những ngày đầu diễn ra khá bình thường.
Tôi phát hiện ra nhiều loài sinh vật, gớm ghiếc và đáng yêu.
Các linh hồn ở khắp mọi nơi.
Điểm chung của họ là luôn hoảng loạn khi tôi lại gần.
Những ngày sau đó, nhiều chuyện kì lạ xảy ra.
Ngoài những lúc du hành, người tôi luôn luôn mệt mỏi, cơ thể nặng nề.
Thỉnh thoảng, tôi cảm giác như có người trèo lên cổ, cào cấu tay chân.
Tôi luôn mơ thấy bà nội tôi biến thành quỷ.
Mọi chuyện dần trở nên tồi tệ khi tôi bắt gặp một con quỷ.
Khác với phản ứng của các linh hồn và sinh vật, nó tự động tiếp cận tôi.
Ngay khi nó tiến lại gần, tôi lập tức gạt bỏ chiếc kính.
Tôi thực sự sợ hãi.
Gương mặt của nó ám ảnh tôi.
Kể từ hôm đó, tôi ngày càng yếu đi.
Khắp cơ thể xuất hiện những vết bầm tím và vết xước.
Tôi không thể ngủ sâu giấc...
Tôi sợ hãi chiếc kính.
Tôi tìm đến ông nội, tôi sẽ kể hết mọi chuyện cho ông, có lẽ ông sẽ giúp được tôi.
- Con nói gì vậy?
Bà nội mất khi con được 3 tháng mà?
Tôi nghĩ ông đang đùa, cho đến khi ông cáu gắt vì tôi cố hỏi lại.
Tôi đến xem ban thờ bà.
Bà mất ngày 2 tháng 5 năm 2000, khi tôi được 3 tháng tuổi.
Tâm trí tôi rơi vào hỗn loạn.
Tôi tự đặt ra những câu hỏi.
Những ký ức về bà giờ đây thật mơ hồ.
Quá khứ hay tưởng tượng, tôi gần như không thể phân biệt.
Một cơn đau đầu ập đến, cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi, bầu trời chuyển sang màu đỏ máu.
Tôi nhận ra mình đang ở Cõi Tử, mặc dù không dùng đến chiếc kính.
Trước mắt tôi là một con quỷ.
Nó nói bằng thứ ngôn ngữ kì lạ.
Bằng cách nào đó, tôi có thể hiểu nó nói gì.
- Cảm ơn ngươi.
Ta biết ơn ngươi, bọn ta biết ơn ngươi.
Kế hoạch của ta đã thành công, ta không cần lừa dối ngươi thêm nữa...
Tôi gục xuống.
- Đừng lo lắng, ngươi là một người đặc biệt.
Ngươi là chìa khoá của Cõi Thực.
Từ lâu ta đã phát hiện ra khả năng của ngươi, ngươi hoàn hảo để làm Vật Trung Tâm...
Nước mắt tôi không ngừng tuôn ra.
- Tại sao ngươi phải khóc?
Ngươi là anh hùng!
Ngươi đang giải thoát ta, giải thoát cho Cõi Tử và Cõi Tạm.
Từ khi những Khái Niệm được hình thành, chúng ta đã sống đau khổ và nhục nhã, mang xiềng xích với vòng lặp "tự nhiên", ít ra các ngươi được trải nghiệm sự sống, sự chết , còn bọn ta, chỉ tồn tại.
Chúng ta trông đợi vào sự cứu rỗi của các Vị Thần, nhưng đã hàng triệu kiếp trôi qua, mọi thứ vẫn không thay đổi.
Một ngày, ta tìm ra sự Giải Thoát.
Bằng cách tạo ra Vật Dẫn và tìm Vật Trung Tâm, ta có thể phá tan ranh giới và hợp nhất hai Cõi.
Khi Tử và Tạm đã hoà làm một, nguồn năng lực từ Cõi Mới này sẽ giúp ta mở cánh cổng đến Cõi Thực.
Sau một thời gian dài, ta đã tìm ra Vật Trung Tâm, là ngươi, ta tác động lên linh hồn ngươi, xâm nhập vào tâm trí và tạo ra ký ức giả về bà nội ngươi.
Ta tạo ảo giác về quyển sổ tay để ngươi hiểu các Khái Niệm.
Chiếc kính ta gửi ngươi là Vật Dẫn, đã bị ám bởi Mắt Tử.
Ngươi liên tục dùng nó, làm hai Cõi nhiễu động, đúng như dự đoán của ta.
Giờ đây ranh giới đã bị phá huỷ, thời khắc Giải Thoát đã đến.
Hãy ngừng khóc và đón nhận đi...
Cơ thể tôi bị xé toạc ra.
Mọi thứ như bị hút vào và đẩy ra từ bụng tôi.
Con người, linh hồn, lũ quỷ,... mọi hỗn loạn xuất phát từ tôi.
Tôi dần mất nhận thức.
- Ta xin lỗi vì những cơn đau ngươi đã trải qua, lũ quỷ chỉ bị thu hút bởi thứ đặc biệt thôi.
An nghỉ, Vị Thần của ta.