Những vết thương tâm hồn không bao giờ lành hoàn toàn.
Chúng chỉ tạm ngủ yên, chờ một tác nhân nào đó chạm vào để thức tỉnh, đau đớn và sống động như thuở ban đầu.
Đêm đó, Chimon ngủ không yên.
Anh nằm trên chiếc giường lớn trong phòng khách của Sing, nhưng hình ảnh đám cháy, mùi khét, và đặc biệt là thi thể cháy đen cứ quay lại trong giấc mơ.
Rồi nó biến hình, trở thành anh trai Nat, với đôi mắt mở to, cáo buộc và đau đớn.
Chimon giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh toát đầm đìa, tim đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Căn phòng tối om, quá rộng, quá lạ lẫm.
Nỗi sợ hãi cổ xưa – nỗi sợ lửa, sợ bóng tối sau một vụ cháy – trỗi dậy mạnh mẽ, nhấn chìm anh.
Anh ngồi bật dậy, hai tay ôm lấy đầu, thở gấp.
Chỉ là ác mộng.
Chỉ là ác mộng.
Nhưng cơ thể không nghe theo lý trí.
Run rẩy.
Một tia sáng lọt qua khe cửa.
Rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Cửa phòng khẽ mở.
Sing, trong bộ đồ ngủ đơn giản, đứng đó, khuôn mặt lo lắng dưới ánh sáng hành lang.
"Chimon?
Tôi nghe thấy tiếng động," giọng Sing trầm ấm, xé tan màn đêm.
Chimon không thể nói nên lời.
Anh chỉ có thể lắc đầu, cố gắng kìm nén cơn run.
Sing không hỏi thêm.
Anh bước vào, đóng cửa nhẹ nhàng, rồi ngồi xuống cạnh giường.
"Ác mộng?" anh hỏi nhẹ.
Chimon gật đầu, giọng khàn đặc.
"Lửa... và anh ấy."
Hiểu ngay.
Sing đưa tay ra, chậm rãi, để Chimon có thể từ chối nếu muốn.
Nhưng Chimon không từ chối.
Anh nắm lấy tay Sing, siết chặt, như một chiếc phao trong cơn sóng dữ.
Bàn tay Sing ấm áp, vững chãi, xua tan phần nào cơn lạnh trong người.
"Thở theo tôi," Sing nói, giọng đều đều, nhẹ nhàng.
"Hít vào... thở ra.
Chậm thôi."
Họ ngồi đó trong bóng tối, tay trong tay, hơi thở từ từ đồng điệu.
Từng nhịp một, nhịp tim Chimon chậm lại, cơn run dịu đi.
Nhưng nỗi sợ vẫn còn đó, sâu thẳm.
"Tôi... tôi vẫn sợ," Chimon thì thầm, giọng đầy xấu hổ.
"Sau tất cả những năm tháng đó.
Tôi vẫn là đứa trẻ sợ lửa."
"Sợ hãi không làm cậu yếu đi," Sing nói, ngón tay anh nhẹ nhàng xoa lưng bàn tay Chimon.
"Nó chỉ chứng minh cậu đã trải qua điều gì đó kinh khủng, và cậu vẫn sống sót.
Đó là sức mạnh."
Lời nói dịu dàng ấy như một liều thuốc.
Chimon ngước lên, trong bóng tối chỉ thấy ánh mắt Sing lấp lánh, kiên định và ấm áp.
"Cậu có bao giờ... sợ điều gì không?"
Chimon hỏi, không hiểu sao mình lại hỏi.
Sing im lặng một lúc.
"Có.
Tôi sợ thất bại.
Sợ không bảo vệ được người mình nên bảo vệ."
Giọng anh trầm xuống.
"Cha tôi cũng là cảnh sát.
Ông mất trong một vụ án khi tôi còn nhỏ.
Tôi luôn sợ mình sẽ như ông...
để mất người mình yêu thương vì công việc."
Đây là lần đầu Sing chia sẻ điều gì đó cá nhân sâu sắc như vậy.
Chimon cảm động, và cảm thấy gần gũi hơn.
"Nhưng cậu vẫn làm công việc này."
"Vì tôi tin mình có thể làm tốt hơn.
Và vì..."
Sing dừng lại, như thể cân nhắc từ ngữ.
"Vì tôi tin rằng có những người xứng đáng được bảo vệ, dù phải trả giá."
Ánh mắt của anh như đang nói: Và cậu là một trong số đó.
Căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng lần này là một sự im lặng dễ chịu, đầy sự thấu hiểu.
Tay họ vẫn nắm chặt nhau.
"Cậu... cậu có thể ở lại một lúc không?"
Chimon hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Anh cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối này, nhưng không muốn một mình.
"Tất nhiên," Sing nói ngay, không chút do dự.
Anh đứng dậy, nhưng không rời đi.
Thay vào đó, anh đi vòng qua giường, và nằm xuống bên cạnh Chimon, trên lớp chăn, vẫn mặc nguyên đồ ngủ.
Không ôm ấp, không vồn vã.
Chỉ nằm đó, một sự hiện diện an toàn, một bức tường thành sống giữa Chimon và những cơn ác mộng.
"Ngủ đi," Sing thì thầm.
"Tôi ở đây."
Chimon nằm xuống, quay mặt về phía Sing.
Trong bóng tối, anh có thể nhìn thấy đường viền khuôn mặt Sing, chiếc mũi thẳng, đôi môi khép chặt.
Một cảm giác bình yên lạ kỳ tràn ngập.
"Sing," Chimon gọi, trước khi ý thức được mình đang nói gì.
"Hmm?"
"Cảm ơn.
Vì... tất cả.
Vì đã tìm thấy tôi.
Và vì... là chính cậu."
Lời nói chân thành, không giấu giếm.
Sing quay mặt nhìn anh, dù trong tối vẫn có thể cảm nhận được sự dịu dàng trong ánh mắt ấy.
"Chimon," Sing nói, giọng trầm khàn vì cảm xúc.
"Có một điều tôi muốn nói với cậu.
Đã muốn nói từ lâu."
Tim Chimon như ngừng đập.
Anh biết điều gì sắp xảy ra.
"Tôi..."
Sing hít một hơi, như lấy dũng khí.
"Tôi quan tâm đến cậu.
Không chỉ như một đồng nghiệp, hay một người cần bảo vệ.
Mà hơn thế.
Rất nhiều."
Đó không phải là một lời tỏ tình trọn vẹn, nhưng nó chân thật hơn bất cứ điều gì.
Nó là sự thừa nhận cho tất cả những cử chỉ quan tâm, những cái chạm tay, những ánh mắt trao nhau.
Chimon không trả lời ngay.
Anh cảm thấy một niềm hạnh phúc mong manh, nhưng cũng đầy sợ hãi.
Sợ rằng cảm xúc này sẽ làm phức tạp mọi thứ.
Sợ rằng nó sẽ tan vỡ trong bão tố phía trước.
Nhưng rồi, trái tim anh đã trả lời thay.
Anh đưa tay ra, trong bóng tối, tìm đến tay Sing.
Và khi tìm thấy, anh siết nhẹ.
"Tôi cũng vậy," Chimon thì thầm, giọng run run nhưng rõ ràng.
"Tôi cũng quan tâm đến cậu.
Hơn cả tôi từng nghĩ."
Một khoảnh khắc im lặng đầy ý nghĩa.
Rồi Sing lật tay lại, lòng bàn tay ấm áp đón lấy tay Chimon, các ngón tay đan vào nhau.
Một cử chỉ đơn giản, nhưng mang ý nghĩa lớn lao.
Họ không nói gì thêm.
Không cần thiết.
Lời thổ lộ đã được trao đi và đón nhận trong bóng tối, nơi chỉ có hai trái tim cùng nhịp đập làm chứng.
Chimon nhắm mắt lại, lần này không còn thấy bóng ma của lửa và chết chóc.
Chỉ thấy hơi ấm từ bàn tay Sing truyền sang, và một niềm hy vọng mới, nhỏ bé nhưng kiên cường, nảy nở trong lòng.
Còn Sing, nằm đó, tay nắm chặt tay Chimon, cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ.
Lo sợ vẫn còn, hiểm nguy vẫn cận kề.
Nhưng trong khoảnh khắc này, với người mình quan tâm đang an toàn bên cạnh, mọi thứ dường như có thể vượt qua.
Họ ngủ thiếp đi như thế, tay trong tay, trong căn phòng tối của ngôi biệt thự rộng lớn.
Hai linh hồn tổn thương tìm thấy sự an ủi ở nhau, và một tình cảm mới chớm nở đã được tưới mát bằng sự thấu hiểu và lòng dũng cảm.
Trong đêm tối, giữa nỗi sợ hãi cũ và hiểm nguy mới, Sing và Chimon đã thổ lộ lòng mình.
Không cần những lời hoa mỹ, chỉ một sự thừa nhận chân thành về tình cảm đã lớn lên giữa họ.
Cái nắm tay trong đêm không chỉ là sự an ủi, mà còn là lời hứa ngầm: dù có chuyện gì xảy ra, họ sẽ không buông tay nhau.
Và từ đây, mối quan hệ của họ bước sang một chương mới – không còn mơ hồ, mà rõ ràng, sâu sắc, và đầy trách nhiệm.
Họ yêu, giữa bão tố.