Mặt đất còn đẫm sương, trăng mờ như bị phủ vải tang.
Cả phủ Trịnh im phăng phắc, chỉ có tiếng sột soạt khe khẽ của dép rơm cọ trên nền đá rêu.
Tử Tấn bước chân trần qua sân sau, vai vác đòn gánh, hai thùng gỗ khô sậm nước mưa.
Hơi thở hắn bốc khói.
Gió lùa qua lớp áo vải mỏng, lách vào cổ – lạnh đến nứt da.
Hắn không mặc áo lót, không khăn choàng – chẳng phải vì chịu đựng giỏi, mà vì đã quen như thế.
Bọn hầu gác nửa đêm thấy hắn đi ngang, cũng chỉ gật đầu cho qua.
Không ai hỏi gì.
Tới giếng đá, hắn đặt thùng xuống, rửa mặt bằng nước lạnh ngắt như châm kim.
Rồi lặng lẽ kéo dây gàu, từng vòng, từng tiếng kẽo kẹt vọng vang trong sương.
Khi nước đã đầy, hắn vác hai thùng lên vai, bước về hướng Lầu Đông.
Mỗi bước đi là một nhịp gỗ va vào nhau, nước sóng sánh từng chập.
Cổng gỗ nhỏ phía sau khu chính dinh hé mở.
Mùi gỗ mục, hương bạc hà từ cây trồng quanh hành lang thoang thoảng trong gió sớm.
Bậc thang đá dẫn lên Lầu Đông rêu phủ xanh lợt.
Hắn nhìn thoáng xuống đất.
Có dấu chân.
Chưa ráo nước.
Mũi giày nhỏ, gót hẹp – rõ ràng không phải chân người hầu.
Có thể là Trịnh Khang.
Tử Tấn cúi thấp người, đặt một thùng xuống, chạm nhẹ tay lên dấu vết in trên đất.
Hắn không nói gì.
Chỉ gằn một hơi thở, mờ mờ như khói trôi qua hàm răng.
Rồi hắn bước tiếp, vai lệch vì một thùng nặng hơn thùng kia.
Cầu thang gỗ kêu lên một tiếng "cót két" khi hắn đặt chân lên bậc đầu tiên.
Hắn dừng lại một nhịp, như thể nghe ngóng.
Rồi lại tiếp tục.
Trên lầu, chưa có ánh đèn.
Hắn đặt hai thùng bên cạnh cửa, tay phải nâng nhẹ then sắt.
Gió lùa từ khe cửa, mùi trầm hương cũ, giấy ẩm và sách cổ lập tức ùa vào lồng ngực.
Hắn không gõ cửa.
Chỉ mở ra, nhẹ như mở nắp một cái rương cũ giấu ký ức.
Cánh cửa mở ra một khoảng tối mờ.
Trong phòng không có đèn, chỉ ánh sáng bạc xanh ngoài cửa sổ len qua tấm mành trúc buông hờ, hắt loang loáng lên vách giấy bồi, lên giá sách, lên chiếc án thư bằng lim thâm xỉn.
Tử Tấn bước vào, gót chân không phát ra tiếng.
Trên gác, một tiếng lật giấy vang lên rất nhẹ – sắc như tiếng dao mỏng cắt qua không khí.
Hắn ngước mắt.
Trịnh Khang đang ngồi sau án thư.
Tóc buộc gọn bằng dây chỉ đỏ, lưng thẳng, tay trái giữ sách, tay phải chậm rãi lật trang.
Áo lụa lam phủ sát người, cổ áo hơi hé – lộ ra một đường xương quai xanh gầy gò, trắng gần như phát sáng trong ánh sáng sớm.
Không ngẩng đầu.
Không nhìn xuống.
Không nói.
Tử Tấn đặt khay lên bàn cạnh.
Trong khay là nước gừng nóng trong ấm sứ, chén ngọc đơn, cùng một khăn gấp vuông vắn.
Động tác của hắn cứng, hơi mạnh tay – khay va khẽ vào mặt gỗ phát ra một tiếng trầm, nặng.
Vẫn không có phản ứng.
Một tiếng ho bất chợt vang lên.
Không to, nhưng sắc.
Tử Tấn xoay người.
Trịnh Khang khựng lại, tay chống xuống mặt bàn.
Vai hắn khẽ rung lên.
Một tiếng ho nữa – lần này dài và sâu hơn, kèm theo một âm "khụ" nghèn nghẹn, như bị chặn ngang họng.
Tử Tấn bước tới.
Không xin phép, không chờ lệnh.
Hắn quỳ một chân xuống, tay phải rút khăn, nhưng rồi dừng lại giữa chừng.
Một vệt đỏ mỏng kéo từ khóe môi Trịnh Khang xuống cằm.
Máu.
Không nhiều – nhưng màu đỏ sẫm nổi bật giữa làn da trắng nhợt.
Trịnh Khang nhắm mắt, cắn nhẹ môi dưới, như để nén lại điều gì.
Tử Tấn buông khăn.
Đưa tay trần ra.
Ngón tay thô ráp, còn vết trầy do kéo dây giếng, chạm nhẹ vào cằm Trịnh Khang.
Một cái chạm cực khẽ.
Lớp máu đã đông viền ngoài, nhưng còn ẩm.
Hắn lau máu đi, động tác không thô, không gấp – kỳ lạ là chậm và cẩn trọng đến bất ngờ.
Trịnh Khang mở mắt.
Ánh nhìn đó – không giận, không khó chịu – chỉ có sự ngỡ ngàng ngắn ngủi.
Một giây.
Hai giây.
Rồi hắn hất tay Tử Tấn ra – không mạnh, nhưng rõ ràng.
Tay của Tử Tấn bị đẩy lùi về, dính theo vệt máu đỏ nhạt.
Cả hai im lặng.
Trịnh Khang lau miệng bằng tay áo, quay mặt đi.
Không nói cảm ơn.
Không mắng.
Cũng không ra lệnh.
Tử Tấn không cúi đầu, không xin lỗi.
Hắn đứng dậy, mắt không rời gương mặt nghiêng của cậu chủ.
Ánh sáng sớm càng lúc càng lùa vào từ khung cửa.
Trong tĩnh lặng ấy, chỉ còn nghe tiếng lá trúc ngoài hiên cọ vào nhau như lụa xé.
Tử Tấn vẫn đứng đó, tay phải khẽ co lại, dính chút máu khô trên đầu ngón.
Hắn không nhìn bàn tay, cũng chẳng nhìn Trịnh Khang.
Mắt hắn dán vào khoảng trống nơi cậu chủ vừa ngồi.
Trịnh Khang đã quay đi, bước về phía kệ sách gần cửa sổ.
Dáng hắn cao nhưng không dày, vai hơi co lại dưới làn gió lạnh lùa qua khe rèm chưa buộc.
Tay trái cầm lấy một cuốn sách bọc lụa xanh, tay phải lật trang, cố giữ bình tĩnh, nhưng tốc độ chậm bất thường.
Tử Tấn bước lùi một bước.
Tiếng sàn gỗ kêu "cọt kẹt" dưới gót chân hắn.
Hắn cúi thấp người, đưa tay chạm vào khay trà đặt gần đó.
Nhấc lên.
Tay hắn to và thô, ngón trầy xước, đốt tay nổi gân – tay không hợp để cầm đồ sứ mỏng, nhưng hắn lại cầm như thể đã làm việc này cả đời.
Khi xoay người định bước ra, giọng nói vang lên sau lưng, khô khốc như gió va vào gỗ:
"Đứng lại."
Tử Tấn khựng lại, quay đầu nửa vòng, vai còn hướng ra cửa.
Trịnh Khang không nhìn hắn.
Vẫn lật trang sách.
"Chưa bảo đi."
Lời lẽ không sắc bén như thường lệ, nhưng cũng chẳng ấm áp.
Chỉ đơn giản là lệnh – như tiếng kéo dây cương cho một con ngựa đang định rẽ sai đường.
Tử Tấn xoay lại, đặt khay trà lên bàn gỗ.
Tiếng đặt khay rất khẽ – nhưng cả hai đều nghe rõ.
Ngón tay hắn hơi run, không phải vì sợ – mà vì lạnh.
Bàn tay ướt vì sương và máu chạm vào gốm sứ lạnh buốt.
Một tiếng lạch cạch nhỏ vang lên khi quai ấm chạm nhẹ vào cạnh chén.
Một giọt trà tràn ra.
Chậm rãi bò theo miệng chén, rồi rơi xuống mặt gạch.
Không vỡ.
Chỉ một tiếng "bụp" mềm như thể rơi lên da người.
Trịnh Khang liếc qua.
Chỉ một ánh nhìn rất nhẹ – nhưng đủ khiến Tử Tấn như đóng băng.
Không ai nói gì.
Căn phòng trở nên đặc quánh.
Gió ngoài hiên vẫn lùa, lá trúc vẫn cọ nhau.
Nhưng bên trong, mọi thứ như bị nén lại.
Tử Tấn siết nhẹ hai tay, mu bàn tay nổi lên mạch máu.
Hắn liếc sang cậu chủ – người vẫn đứng đó, mắt đọc sách nhưng đã mấy trang trôi qua mà tay không lật.
Giữa họ, khay trà vẫn còn bốc khói.
Và giọt nước vừa rơi vẫn chưa khô.
Trịnh Khang gấp sách lại.
Chậm, đều tay.
Mắt hắn không còn dán vào chữ nữa.
Tay phải đặt cuốn sách xuống bàn sát cửa sổ, rồi xoay người.
Tiếng áo lụa lướt qua thân ghế gỗ tạo thành âm thanh rất khẽ, như tiếng lông chim chạm lên mặt nước.
Tử Tấn vẫn đứng im.
Trịnh Khang bước về phía hắn.
Chỉ vài bước ngắn, nhưng vang rõ từng nhịp trên nền sàn gỗ cũ.
Cái bóng dài của hắn in xuống nền, kéo sát bên cạnh Tử Tấn – rồi dừng lại.
Khoảng cách giữa họ: một cánh tay.
Trịnh Khang cúi xuống, tay vươn về phía khăn trắng đặt cạnh ấm trà.
Nhưng lúc đó, bàn tay hắn va nhẹ vào mu bàn tay của Tử Tấn – người cũng vừa vươn tay lấy chiếc khăn ấy.
Cái chạm đó thoáng qua – nhưng rõ ràng.
Ngón tay Trịnh Khang mảnh, trắng và hơi lạnh.
Da hắn mềm nhưng đầu ngón lại khô, do đọc sách nhiều, hay lật giấy.
Tay Tử Tấn thô, sậm, lòng tay có vết chai, xước ngang vết cũ chưa lành.
Tử Tấn lùi lại ngay lập tức.
Một bước.
Đủ xa để mất đi sự chạm.
Hắn không nói gì, nhưng tay đã co vào người như thể bị đốt.
Trịnh Khang đứng im, bàn tay vẫn giữa không trung.
Mắt hắn hạ xuống, nhìn bàn tay trống không của mình – rồi từ từ thu về.
Một thoáng gì đó, không phải giận, mà là trống rỗng.
Không khí như vừa bị ai kéo căng ra – rồi đứt.
Tử Tấn lùi hẳn ra sau, đứng sát tường, cúi thấp đầu, tay siết khăn thành nắm.
Áo hắn vẫn còn thấm nước giếng, hơi lạnh từ vai chạy thẳng vào gáy.
Trịnh Khang nói.
Không lớn.
Nhưng không còn là giọng ra lệnh nữa.
"Ngươi không cần làm nhiều đến thế."
Một câu nói đơn giản, nhưng... thừa.
Tử Tấn vẫn không trả lời.
Trịnh Khang liếc nhìn hắn lần cuối, rồi xoay người trở lại phía bàn.
Ngồi xuống.
Rút ra một cuộn giấy đã viết dở – tay cầm bút, nhưng không viết.
Chỉ ngồi im.
Trong khi đó, Tử Tấn đứng lặng như khúc gỗ, vẫn cầm chiếc khăn ướt, mắt nhìn xuống sàn, nơi giọt trà ban nãy vừa bắt đầu thấm vào mạch gạch.
Tử Tấn vẫn đứng sát tường, nắm chặt chiếc khăn trong tay đến mức vải vo tròn lại.
Trong căn phòng, hơi ấm từ ấm trà đã tan gần hết.
Khói không còn bay lên.
Trịnh Khang ngồi bất động sau án thư, lưng thẳng, cổ tay hơi nghiêng – như thể vẫn đang viết, nhưng thực ra ngọn bút đã dừng từ lâu.
Không ai bảo gì.
Không ai tiễn.
Tử Tấn gật nhẹ đầu, như một thói quen của kẻ hầu.
Không phải cúi chào, mà là thừa nhận rằng mình đã làm xong phần việc, và không nên ở lại lâu hơn.
Hắn quay người, bước về phía cầu thang gỗ cũ.
Từng bước chân xuống bậc tạo nên âm thanh "kẽo kẹt", như tiếng than thở rất khẽ của căn nhà già.
Sàn gỗ lạnh cứng dưới chân trần, nhưng Tử Tấn không chậm lại.
Hắn chỉ muốn xuống càng nhanh càng tốt.
Chiếc khăn trong tay hắn đã ẩm hoàn toàn.
Lạnh.
Mùi máu khô nhè nhẹ lẫn với hương trà và gỗ trầm – một thứ mùi kỳ quái mà hắn không biết vì sao lại không muốn quăng nó đi.
Ánh sáng ngoài sân bắt đầu nhạt đi từ màu xanh bạc sang vàng lợt.
Gió buổi sớm thổi qua hành lang, cuốn theo mùi ẩm ướt, mùi lá rụng và đất bốc hơi.
Đầu cầu thang là cánh cửa gỗ nhỏ dẫn ra hiên sau.
Tử Tấn giơ tay, nắm lấy then cửa – định mở.
Chạm tay vào gỗ lạnh, đúng lúc đó – một giọng nói vang lên từ trên lầu.
"Mang thêm nước gừng."
Tử Tấn khựng lại.
Giọng ấy không lớn, không gắt.
Không mang mệnh lệnh khắt khe như mọi khi.
Mà gần như... khàn nhẹ, như một thứ giọng chưa tỉnh hẳn khỏi cơn bệnh, hoặc là... vừa kìm lại điều gì đó.
Vẫn là giọng Trịnh Khang – nhưng lần đầu không có khoảng cách.
Rồi hắn nói thêm – rất khẽ:
"Hôm nay trời lạnh hơn mọi ngày."
Tử Tấn đứng yên.
Tay vẫn đặt trên then cửa.
Lưng hắn thẳng nhưng cứng đờ.
Gió lùa vào qua khe cửa hở, chạm lên gáy hắn.
Lạnh như vừa bị ai cắt một đường không thấy máu.
Hắn không trả lời.
Không quay đầu.
Chỉ đứng đó, rất lâu.
Một hơi thở bật ra khỏi mũi, ngắn và gằn, giống như khi hắn vác hai thùng nước lên dốc cao – tức tối mà không thể thốt ra.
Nhưng rồi...
Hắn buông tay khỏi then cửa, quay lại.
Bước chân rất chậm.
Không nặng, không vội.
Nhưng cũng không nhẹ.
Chiếc khăn trong tay hắn vẫn còn ướt.
Và lần này, hắn không lau tay vào vạt áo như mọi lần nữa.
Tử Tấn bước lại vào phòng, tay không mang theo khay, không khăn, không mệnh lệnh trong đầu – chỉ là bước vào, như một kẻ vừa bị gọi mà không rõ gọi vì điều gì.
Trịnh Khang vẫn ngồi ở bàn, bút trong tay, đầu hơi cúi, ánh sáng vàng đầu ngày hắt lên gò má trắng xanh của hắn – như phủ một lớp bụi sương mỏng lên người.
Hắn không nhìn lên khi Tử Tấn vào.
Tử Tấn dừng lại bên bàn, mắt đảo quanh.
Hắn thấy ấm trà cũ đã cạn, nên không hỏi, cũng không xin lệnh, lặng lẽ rót nước ra khỏi thùng gỗ, cho vào ấm sứ nhỏ, đặt lên lò than đang nguội dần.
Củi nhỏ trong lò đã tàn.
Tử Tấn cúi xuống, tay trần lật tro than ra, tìm mồi đỏ còn sót.
Khói mỏng bay lên, sực mùi gỗ cháy, hăng nhẹ.
Trịnh Khang nói, vẫn không nhìn.
"Ngươi để lửa tắt rồi."
Tử Tấn đáp, giọng khàn:
"Lửa còn đỏ.
Ngài không nhìn kỹ."
Không khí ngưng lại.
Rồi...
Trịnh Khang mím môi, gật nhẹ một cái.
Không phản bác.
Lần đầu tiên.
Tử Tấn cho thêm củi khô.
Ngọn lửa bật lên một tiếng "phụt", vàng rực.
Ánh lửa hắt lên tường, chiếu loang lổ vào những giá sách cổ.
Một lúc sau, nước gừng sôi.
Hắn rót ra chén, đem đến đặt trước mặt Trịnh Khang.
Vẫn không nói gì.
Trịnh Khang đưa tay ra – lần này không vội vàng, không lạnh lẽo.
Hắn khẽ nâng chén lên, hớp một ngụm nhỏ.
Đặt chén xuống, mắt vẫn dõi vào mặt bàn – nhưng giọng trầm hơn.
"Thường thì... ngươi không quay lại nếu không được gọi lần thứ hai."
Tử Tấn ngẩng lên, mắt dừng ở khuôn mặt nghiêng của cậu chủ, mái tóc rũ xuống che nửa mắt.
Hắn nhíu mày, khẽ lẩm:
"Thường thì... ngài chẳng bao giờ bảo tôi quay lại cả."
Im lặng.
Lần đầu tiên, im lặng ấy không khó chịu.
Không căng thẳng.
Nó giống như một khoảng trống mềm, nơi cả hai đang nghe tiếng gió ngoài hiên, tiếng củi kêu lách tách, và tiếng của nhau mà không cần đối đáp.
Tử Tấn đứng dậy, quay ra.
Khi hắn đến cửa, Trịnh Khang nói thêm một câu – nhỏ như tiếng gõ rất nhẹ vào cửa lòng:
"Lần sau...
đừng dùng tay lau máu nữa."
Tử Tấn không dừng bước, không đáp.
Nhưng vai hắn nhẹ đi một phần nào đó.
Như thể thứ gì đã thắt trong ngực cả buổi sớm, vừa được ai cởi bớt một nút thắt.
Hắn đi xuống lầu, bước qua thềm gỗ, ra khỏi Lầu Đông – không biết trời hôm nay lạnh thật, hay chỉ là gió thổi ngược từ trong ra.