Ngôn Tình Si Mê

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
si-me.jpg

Si Mê
Tác giả: Mây Lạnh Tuyết Chiều
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Si mê

Tên Hán Việt: Si luyến

Tác giả: Mây Lạnh Tuyết Chiều

Thể loại: Nguyên tác, Ngôn tình, Hiện đại

Biên tập: Wen

Hiệu đính: Tao là bố mày, Mày là bố tao

Giới thiệu:

Chuyện kể về một quý cô hư hỏng biến một người bình thường thành kẻ mắc chứng cuồng yêu.

Có yếu tố NTR.

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Tô Vũ, Mạc Hủ┃Nhân vật phụ: Mạc Tử​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Trùng Sinh Cận Thiếu Cua Lại Bảo Bối
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Trở Thành Omega Trong Tiểu Thuyết Sinh Tồn
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Phó Thiếu Hào Hoa: Nguyện Sủng Tình Si!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vợ Tôi Là Bác Sĩ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Si Mê
    Chương 1


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Tao là bố mày</i>

    Đây là lần đầu tiên Tô Vũ đi đến nhà bạn trai mình - Mạc Tử.

    Mạc Tử là đàn anh khóa trên của cô. Ngay từ lần đầu tiên gặp anh, cô đã bị vị nam thần này hớp hồn. Sau đó, cô đã cố liên lạc với anh, bí mật có công khai cũng có, tỏ tình hết lần này đến lần khác, cuối cùng anh cũng đồng ý.

    Sau khi yêu nhau, Mạc Tử đối với cô rất tốt, hết mực dịu dàng và ân cần, còn biết giữ khoảng cách với các cô gái khác. Bạn bè của Tô Vũ vẫn thường trêu rằng, phải chăng kiếp trước cô đã cứu cả thế giới hay là có cống hiến gì lớn lao mà kiếp này lại có thể may mắn đến vậy.

    Đến nỗi một người bạn thân của cô cũng phải chép miệng nói: "Mắt nhìn người của nam thần quả thực có vấn đề". Thật lòng mà nói, Tô Vũ rất xinh đẹp, gia cảnh cũng rất tốt, nhưng cô không học vấn không nghề nghiệp, mỗi ngày đều ăn no chờ chết, về mặt tình cảm lại càng khó diễn tả bằng lời.

    Tô Vũ vốn đã mê mẩn cơ thể Mạc Tử từ lâu. Mỗi lần cô ám chỉ, lỗ tai của anh đều khẽ ửng đỏ, bất lực xoa đầu cô rồi nói: "Em vẫn còn nhỏ lắm". Tô Vũ âm thầm trợn mắt ở trong lòng, nhỏ cái đầu anh á.

    Lần này, cô quyết định sẽ đến rình mò nhà anh cho bằng được.

    Cô trang điểm rồi rụt rè đến gõ cửa nhà Mạc Tử. Phải một lúc lâu sau, khi cô đang định chửi thề trong bụng thì cánh cửa mới chậm rãi mở ra.

    Một chàng trai với khuôn mặt đẹp như tượng tạc đang đứng ở cửa, trong đôi mắt xinh đẹp đó còn mang theo ý dò xét, đôi môi mím chặt lại, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô.

    "!!!". Cái đệch, vẻ mặt Tô Vũ hơi ngẩn ra, này là tình huống gì vậy? Chẳng lẽ bạn trai cô nuôi tình nhân trong nhà sau lưng cô sao???
     
    Si Mê
    Chương 2


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Mạc Tử vừa trở về liền thấy hai người họ cứ nhìn nhau chằm chằm, khẽ cười, nói: "Tiểu Vũ, đây là Mạc Hủ, em trai anh".

    Tô Vũ kinh ngạc nói: "Hóa ra đây là em trai của anh sao, em còn tưởng là...".

    Nụ cười của anh càng thêm dịu dàng: "Em còn tưởng cái gì?".

    "Không có gì không có gì đâu". Cô vội vàng xua tay.

    Sau đó, trong khi Mạc Tử bận rộn ở trong bếp thì ở bàn ăn, Mạc Hủ cúi đầu nghịch di động, còn Tô Vũ ngồi đối diện cậu, hai tay trắng nõn xinh đẹp lười biếng chống đầu, mái tóc nâu xoăn dài buông thõng xuống trước ngực, cứ như vậy mà nhìn Mạc Hủ.

    Rốt cuộc, chàng trai đang cúi đầu cũng không nhịn được mà ngẩng lên trừng cô, nhưng khuôn mặt ửng đỏ lại làm cho cái liếc mắt này chả có tính uy h**p.

    Tô Vũ cười thầm, chậc chậc chậc, càng nhìn càng cảm thấy đẹp trai.

    "Cậu bao nhiêu tuổi? Học lớp mấy rồi?". Hỏi xong, cô đột nhiên cảm thấy mình giống như một bà cô kì lạ vậy.

    "18, lớp 12". Giọng nói của chàng trai nọ vô cùng dễ nghe, nghe thì có vẻ lạnh lùng nhưng dường như lại ẩn chứa dịu dàng.

    "Đã trưởng thành rồi cơ đấy!". Tô Vũ cố ý kéo dài âm cuối, mềm mại lại mê hoặc.

    Khuôn mặt của chàng trai tựa hồ càng đỏ hơn, tuy đôi môi vẫn mím chặt, trưng ra vẻ mặt vô cảm như cũ, nhưng lại có vẻ hơi mất tự nhiên.

    Đúng lúc này, giọng nói nhẹ nhàng của Mạc Tử truyền đến, "tiểu Hủ, mau đến dọn thức ăn nào".

    Tiếng bước chân của cậu tựa như đang trốn tránh điều gì đó.

    Cô không nhịn được mà cười thành tiếng khiến cho bóng dáng của ai đó càng thêm luống cuống hơn.

    Cuối cùng, cơm nước xong xuôi thì Tô Vũ rời đi. Cô thản nhiên nghĩ, tuy chưa đạt được mục đích cuối cùng, nhưng cũng có thể coi là đã nhận được hàng.
     
    Si Mê
    Chương 3


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Sau buổi tối ngày hôm đó, Tô Vũ thường xuyên chạy tới nhà Mạc Tử, cũng càng ngày càng quen thuộc với Mạc Hủ hơn, chàng trai lạnh lùng kia cũng bắt đầu gọi cô là "chị".

    Cả ba người đều có những suy nghĩ riêng trong lòng, nhưng vẫn khá hòa hợp khi ở chung. Bước ngoặt xảy ra vào một hôm Tô Vũ say rượu.

    Một buổi tối nọ, sau khi Tô Vũ quá chén ở quán bar, cô không được tỉnh táo cho lắm, vốn dĩ muốn gọi Mạc Tử đến đón, nhưng nghĩ rằng anh nhất định sẽ lại cằn nhằn khi thấy cô uống rượu. Chợt khuôn mặt điển trai của Mạc Hủ hiện lên trong đầu, cô lập tức gọi cho cậu.

    Chàng trai vội vàng chạy tới, ôm nhẹ Tô Vũ, chỉ đi đường thôi mà cũng xiên xiên vẹo vẹo nên cô dựa hẳn vào người chàng trai.

    Về đến căn hộ của Tô Vũ, cô nằm trên sô pha, nhìn Mạc Hủ chạy tới chạy lui, tựa như bị ma xui quỷ khiến, cô cất chất giọng nhẹ nhàng gọi:

    "Tiểu Hủ, em lại đây một chút."

    Cậu vội vàng chạy tới nhìn cô, lo lắng nói: "Chị ơi, có chuyện gì vậy, có phải là đau đầu rồi không?".

    Tô Vũ chỉ nhìn cậu cười ngây ngô: "Tiểu Hủ, tiểu Hủ, chị rất thích em".

    Đôi mắt Mạc Hủ đột nhiên sáng bừng lên, tràn đầy ngạc nhiên, giọng nói cũng không che giấu nổi sự run rẩy: "Chị, chị, nói lại lần nữa đi!".

    Tô Vũ cười ngọt ngào: "Chị thích em".

    Nói xong liền vòng tay lên cổ chàng trai, rướn người hôn lên, khóe mắt chàng trai đỏ hoe, hạnh phúc khôn tả.

    Những gì xảy ra tiếp theo đều thuận theo lẽ tự nhiên.

    Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Vũ mơ màng cảm thấy có thứ gì đó đang vòng qua cổ mình, vừa mở mắt ra liền thấy một cánh tay thon dài mảnh khảnh ôm lấy bản thân, quay đầu nhìn lại thì thấy làn da trắng nõn của chàng trai. Xương quai xanh gợi cảm hơi lộ ra, miệng vẫn mỉm cười cả khi đang ngủ, vừa yên tĩnh lại vừa xinh đẹp.

    Đầu óc Tô Vũ như muốn nổ tung, cô vẫn nhớ được là đêm qua Mạc Hủ còn quấn lấy cô liên tục hỏi: "Chị ơi, tôi là ai? Tôi là ai?".

    Sau đó cô nghe thấy giọng nói của mình trả lời: "Tiểu Hủ, là tiểu Hủ".

    Đáp lại cô là những lời thì thầm quấn quýt nóng bỏng như "Anh yêu em" bên tai cô.

    Tô Vũ cảm thấy rất đau đầu, tuy cô đúng là hơi thích Mạc Hủ, nhưng dù có khốn nạn đến đâu thì cô cũng biết cậu ta là em trai của bạn trai cô.

    Mạc Hủ cũng từ từ tỉnh lại, hai mắt đờ đẫn một hồi, sau đó liền nhìn cô cười ngọt ngào, khuôn mặt đỏ ửng nói: "Chị, buổi sáng tốt lành".
     
    Si Mê
    Chương 4


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Đầu của Tô Vũ giật giật, có chút ngượng ngùng nhìn Mạc Hủ, "à, t, t, tối hôm qua...".

    Mạc Hủ cười ngại ngùng, lại ôm lấy Tô Vũ, dụi đầu vào vai cô. "chị, chị đã nói là sẽ chịu trách nhiệm với em".

    Cô nói thế khi nào, hôm qua chắc chắn là cô bị điên rồi, chuyện được nói trên giường có thể coi là sự thật sao!

    "Cậu dậy đi đã". Tô Vũ nhìn cả hai người đều không mặc gì, cảm thấy có chút không thoải mái.

    "Không, đừng mà". Giọng nói rầu rĩ của cậu truyền đến, "chị đã hứa với em rồi, chị không thể đổi ý".

    Tô Vũ cảm thấy đầu càng lúc càng đau hơn, "được được được, chị sẽ không đổi ý".

    Mạc Hủ buông hai tay đang ôm chặt cô ra, tươi cười với cô, vui vẻ nói: "Vậy em đi làm bữa sáng cho chị". Nói xong liền mặc quần áo đi ra ngoài.

    Tô Vũ đỡ trán, bắt đầu suy nghĩ xem phải làm sao bây giờ, nói một cách cặn bã thì chịu trách nhiệm với Mạc Hủ đồng nghĩa với việc chia tay với Mạc Tử, mà thôi quên đi, để cho nó thuận theo tự nhiên vậy.

    Hôm nay là cuối tuần, sau khi ăn sáng xong thì hai người ở lại nhà cô, không phải Tô Vũ không muốn ra ngoài, mà là vì dù cô đi đâu, Mạc Hủ cũng sẽ quấn lấy cô. Ngay cả khi cô vào toilet, Mạc Hủ cũng đứng đợi ở ngoài cửa.

    Sao trước giờ mình không phát hiện ra cậu ta lại dính người như vậy cơ chứ.

    "Chị đang định gọi điện thoại nói lời chia tay với anh trai em hả, cơ mà em thấy nói chuyện trực tiếp vẫn hơn, em sẽ ở đây cùng với chị."

    Mạc Hủ đột nhiên cười nói.

    "Hả, cái gì?". Tô Vũ sửng sốt.

    "Chị, ý của chị là chị không định chịu trách nhiệm với em sao?". Mạc Hủ cười khổ, giọng điệu và ánh mắt bỗng tối sầm lại.

    "Không, không, chỉ là... Nói cho anh ấy sau đi, dù sao thì cậu cũng sắp thi đại học, gần đây anh trai cậu cũng đang bận rộn với luận văn tốt nghiệp của mình nữa. Chờ mọi chuyện xong xuôi rồi hãy nói chuyện này, được chứ?"

    Mạc Hủ yên lặng nhìn cô một lúc, sau đó nói: "Được".

    Tô Vũ ngay tức khắc thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười xoa đầu cậu, "iểu Hủ, em tốt thật đấy!".+

    Mạc Hủ cũng ôm cô cười, nói: "Vậy thì chị à, đừng tiếp xúc quá nhiều với anh trai em, nếu không em sẽ rất khó chịu".

    "Anh trai của cậu gần đây rất bận, yên tâm, chị sẽ không đi gặp anh ấy."

    "Chị nhất định phải nói lời giữ lấy lời nhé."
     
    Si Mê
    Chương 5


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Từ sau ngày hôm đó, Mạc Hủ mỗi khi có thời gian rảnh đều sẽ đến chung cư tìm cô, Tô Vũ phát hiện ra mặt nào của Mạc Hủ cũng tốt. Có thể nấu ăn, làm việc nhà, làm ấm giường nhưng cậu cũng sắp phải thi đại học cho nên thật ra không còn nhiều thời gian rảnh đến vậy. Về phần Mạc Tử, cô không tiếp xúc nhiều với anh ta lắm, ở trường bọn họ cũng chỉ cùng ăn cơm vài lần.

    Sau khi bài thi thử cuối cùng của Mạc Hủ kết thúc, Tô Vũ quyết định đưa cậu đi thư giãn.

    Hai người nắm tay nhau đi trong khu vui chơi. Sau khi chơi hết các trò chơi k1ch thích như tàu lượn siêu tốc và tàu hải tặc, Tô Vũ mệt lả người, ngồi thụp xuống băng ghế dài không muốn nhúc nhích nên bắt đầu chỉ huy Mạc Hủ.

    "Tiểu Hủ, chị muốn ăn kem, em mua cho chị một cái được không?"

    "Được"

    Một lúc sau, cô nhìn thấy Mạc Hủ đang đi về phía mình với cây kem trên tay, nở nụ cười bất đắc dĩ nhưng lại vô cùng dịu dàng. Cô bất giác nín thở, chỉ cảm thấy hoàng hôn phía chân trời chỉ đang làm nền cho cậu. Tim đập thình thịch, cô lập tức càng thêm quyết tâm chia tay Mạc Tử.

    Thời gian nhanh chóng trôi qua, kỳ thi tuyển sinh đại học cũng đã sớm kết thúc. Chính Mạc Tử là người đi đón Mạc Hủ hôm đó, thấy Mạc Tử không ngừng quan tâm mình, cậu cảm thấy buồn rầu không nói nên lời, cảm giác tội lỗi như muốn nuốt trọn cơ thể cậu.

    Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến cảnh có thể ở bên cạnh Tô Vũ cả đời là cậu lập tức cảm thấy vô cùng hạnh phúc, vì vậy cậu bèn viện lý do để ra ngoài tìm Tô Vũ.

    Vừa nhìn thấy Tô Vũ, cậu liền nhào lên ôm lấy cô, giọng nói vui sướng, "chị ơi, em thi xong rồi!".

    "Chà, bài kiểm tra thế nào?"

    "Cũng may là phát huy như bình thường. À chị ơi, bây giờ chị định nói chuyện trực tiếp với anh trai em, hay là gọi điện thoại cho anh ấy ạ?"

    "À", Tô Vũ gần như đã quên mất chuyện này, "thôi, chờ thêm một thời gian, hay là chờ em có điểm rồi nói sau".

    Mạc Hủ cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh, ánh mắt ảm đạm, lạnh giọng hỏi: "Chị, ý chị là sao?".

    "Chị không hề muốn chia tay, phải không?"

    "Chị... Không có ý đó, chị chỉ là không biết phải nói thế nào thôi."

    Mạc Hủ đột nhiên nắm chặt lấy tay cô rồi kéo cô ra ngoài, "được thôi, chị không biết nên nói như thế nào, vậy để em nói, đi, hiện tại đi tìm anh em".

    Đây là lần đầu tiên Tô Vũ nhìn thấy cậu bướng bỉnh như vậy. Sức lực cũng lớn một cách đáng ngạc nhiên, cổ tay đau nhức, thấy không thể tránh thoát, đành đi theo cậu, bất lực nói: "Tiểu Hủ, tiểu Hủ... Em thả tay ra trước đi".

    Đúng lúc này, chuông điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên, Mạc Hủ cũng dừng lại, cô lấy ra xem, là của Mạc Tử. Cô liếc nhìn Mạc Hủ, vừa nhận điện thoại thì một giọng nam nhẹ nhàng dễ nghe truyền đến.

    "Alo, tiểu Vũ, em có thời gian không? Cùng nhau dùng bữa tối đi. Vừa đúng lúc hôm nay tiểu Hủ đã hoàn thành các bài thi của nó, mà dạo gần đây anh cũng mải làm luận văn của mình quá."

    "Được!"

    "Ừm, tiểu Vũ, anh nhớ em rất nhiều". Giọng của Mạc Tử trầm ấm lại lưu luyến.

    Cô theo bản năng mà nhìn về phía Mạc Hủ, chỉ thấy cậu đang cúi đầu, không biết là đang nghĩ gì.

    "Được rồi, hẹn gặp lại."

    Sau khi cúp điện thoại, cô bắt đầu nhẹ giọng dỗ dành Mạc Hủ, "sau này chị sẽ nói với anh ấy, được không?".

    Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt như có ánh nước, vừa uất nghẹn lại vừa u oán, "tất cả đều là lỗi của chị, sao chị bỗng dưng lại đổi ý chứ".

    Tô Vũ đau lòng, kiễng chân ôm lấy cậu, "rồi rồi rồi, là lỗi của chị, chị không đổi ý, chuyện này nói sau đi, em đừng buồn mà".

    Cô nhẹ nhàng dỗ dành một hồi, Mạc Hủ mới chịu nở nụ cười, Tô Vũ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dỗ được.

    Sau khi cô xoay người lại, ở nơi cô không nhìn thấy, trong mắt chàng trai vẫn còn đọng lại một chút tối tăm u ám.
     
    Si Mê
    Chương 6


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Khi hai người cùng nhau đến nhà Mạc Tử, đã thấy anh ngồi ở trước bàn ăn đợi bọn họ.

    Nhìn thấy Mạc Tử, Tô Vũ theo bản năng mà giải thích, "à, em vừa tình cờ gặp được tiểu Hủ ở ngoài cửa".

    Mạc Hủ ở bên cạnh sững sờ.

    "Anh cũng không có hỏi gì cả mà". Mạc Tử cười dịu dàng, nhẹ nhàng đi tới ôm Tô Vũ, sau đó nắm tay cô đi vào bàn ăn.

    Mạc Hủ cúi đầu, tay nắm chặt thành nắm đấm.

    Bữa ăn này đối với Tô Vũ có mùi vị giống như nhai sáp vậy, trong khoảng thời gian này, Mạc Hủ thỉnh thoảng nhìn cô chằm chằm, nhưng cô vẫn không biết mình nên nói thế nào.

    Thẳng cho tới lúc cơm nước xong xuôi, Mạc Hủ đột nhiên mở miệng nói: "Anh, em có chuyện muốn nói với anh".

    Mạc Tử nhìn cậu cười rồi đáp: "Cái gì?".

    "Em và chị ấy..."

    Tô Vũ đột nhiên ngắt lời cậu, "A Tử, chúng ta chia tay đi, em... Đã yêu tiểu Hủ rồi".

    Ý cười trên môi Mạc Tử tắt dần: "Đừng có đùa giỡn".

    Mạc Hủ đi tới nắm tay Tô Vũ, nghiêm túc nói: "Anh à, cô ấy không nói đùa đâu, bọn em thực sự ở bên nhau".

    Mạc Tử không thể tin mà nhìn bọn họ, "Mạc Hủ, em có biết mình đang nói cái gì không?".

    "Anh à, em xin lỗi, nhưng em thực sự rất yêu cô ấy."

    Hai mắt Mạc Tử đỏ ngầu, đột nhiên gầm lên: "Mạc Hủ! Em không biết cô ấy là chị dâu của em sao!! Em không biết anh yêu cô ấy đến mức nào sao!! Sao em có thể làm ra chuyện này, em có thấy xấu hổ không!!!".

    Đây là lần đầu tiên Tô Vũ nhìn thấy Mạc Tử vốn là người ôn hòa như ngọc lại thất thố như vậy, hiện tại càng cảm thấy áy náy hơn, "A Tử, thực lòng xin lỗi, là lỗi của em, do em thích em ấy trước".

    "Đừng trách chị ấy, là lỗi của em, là em đã thích chị ấy từ rất lâu rồi."

    Mạc Tử nhìn mọi thứ trước mắt mà cảm thấy vô cùng mỉa mai, một người là người mà anh yêu nhất, một người là người thân nhất của anh, nhưng lại bị bọn họ cùng nhau phản bội, anh cảm thấy cả người như sắp sụp đổ, "thật là một màn tình yêu sâu sắc, ha ha, Tô Vũ!! Em đã quên những gì mà em đã từng nói sao? Cũng quên luôn lời hứa của em sao!!".

    Tô Vũ cúi đầu không dám nhìn anh, "... Em xin lỗi".

    "Tôi không cần lời xin lỗi!! Cút ngay!!". Mạc Tử mất đi lý trí gào lên.

    Mạc Hủ lên phòng lấy vali, chuẩn bị đi cùng Tô Vũ.

    Mạc Tử nhìn thấy hết, cười mỉa mai, "vậy là đã chuẩn bị xong hết rồi đúng không?".

    "Mạc Hủ! Nếu hôm nay em đi rồi thì đừng quay lại!!!"

    Nhìn Mạc Hủ rời đi chỉ còn nhìn thấy bóng lưng, Mạc Tử đột nhiên thì thào, như là đang nói với chính mình, "Mạc Hủ, em không sợ người tiếp theo sẽ là mình sao?".

    Tô Vũ không hiểu anh có ẩn ý gì, Mạc Hủ quay đầu nhìn lại, kéo Tô Vũ không chút do dự rời đi.

    Sau khi hai người rời đi, Mạc Tử không đứng vững được nữa, gục xuống đất mà khóc.1

    Trên đường trở về, hai người đều không ai nói gì, về đến căn hộ, Mạc Hủ đột nhiên ôm chặt Tô Vũ, thân thể không nhịn được mà run lên.

    Tô Vũ cảm thấy rất đau lòng, nhẹ nhàng vuốt v3 lưng cậu, "em đừng buồn, em không buồn nữa".

    Cha mẹ hai người đã đi nước ngoài từ khi họ còn rất nhỏ, Mạc Tử tuy không lớn hơn cậu mấy tuổi, nhưng từ nhỏ đã chăm sóc cho cậu rất tốt, đối xử rất dịu dàng, anh chính là người thân nhất của cậu.

    Cậu càng ôm chặt người cô vào lòng, nói: "Chị... Em chỉ còn có chị, chỉ còn có chị mà thôi, chị không thể bỏ rơi em...".

    "Sẽ không, chị sẽ không bỏ rơi em."

    "Chị ơi, em yêu chị."

    "... Chị cũng yêu em."
     
    Si Mê
    Chương 7


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Sau đó, hai người bắt đầu sống cùng nhau. Kỳ thi tuyển sinh đại học của Mạc Hủ đã kết thúc, cậu có rất nhiều thời gian rảnh mỗi ngày. Nhưng Tô Vũ lại khác, cô vẫn đang bận rộn ôn tập cho kì thi cuối kỳ, cũng như phải hoàn thành toàn bộ nội dung bài học kỳ trong một tháng trước kỳ thi.

    Mạc Hủ vốn dĩ luôn canh cánh trong lòng về những lời nói của Mạc Tử lúc trước, nhưng bây giờ cậu lại càng thêm lo được lo mất. Cậu sợ, cậu rất sợ có một ngày Tô Vũ sẽ yêu người khác, cô sẽ bỏ rơi cậu, phản bội cậu. Chỉ cần suy nghĩ về nó, cậu liền không chịu được.

    Tô Vũ phát hiện ra Mạc Hủ càng ngày càng bám dính lấy cô hơn, khi cô còn ở trường, cậu luôn gửi tin nhắn WeChat cho cô, hàng chục tin nhắn cùng một lúc, về hơi muộn một chút là cậu bắt đầu phàn nàn. Tô Vũ cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đang dần cạn kiệt, trong khoảng thời gian này cô đã bận rộn rồi, nhưng Mạc Hủ lúc nào cũng tỏ ra cáu kỉnh.

    Vào một buổi tối nọ, cô đi ăn tối cùng với bạn bè, sau khi đã uống một chút rượu thì có một người bạn cùng lớp đưa cô về nhà. Tạm biệt người bạn đó ở dưới lầu xong, cô vô thức nhìn lên tầng nhà của mình, lập tức thoáng thấy một bóng người dường như đang ở bên cửa sổ. Tô Vũ đau đầu sờ cái trán.

    Mạc Hủ dùng vẻ mặt không rõ tâm trạng đứng bên cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng, nghe thấy tiếng mở cửa cũng không xoay đầu lại nhìn, chỉ nói: "Chị về rồi".

    "Ừ". Tô Vũ không thèm để ý tới cậu, cứ như vậy liền bận việc của chính mình.

    Mạc Hủ nhận thấy cô mặc kệ mình, lồ||g ngực đau nhói, cậu tức giận trừng mắt, lớn tiếng nói: "Chị còn biết trở về à".

    Tô Vũ mất kiên nhẫn nhìn cậu, "mỗi ngày chị đều rất bận, em có thể đừng quấy rầy chị nữa được không?".

    Mạc Hủ đột nhiên sửng sốt, buồn bực ngồi dưới đất, tự lẩm bẩm nói: "Chị cho rằng em phiền phức, em phiền phức... Chị không cần em, không cần em nữa sao?".

    Vừa nói, nước mắt vừa không kìm được chảy xuống.

    Nhìn thấy những giọt nước mắt đó, Tô Vũ cảm thấy tỉnh táo hơn, vội vàng bước tới vòng tay ôm lấy cậu, "chị xin lỗi, là lỗi của chị, ngoan, đừng khóc nữa".

    "Nhưng chính chị đã nói... Chị đã nói... Em rất phiền."

    "Không, không có, tại sao chị lại khó chịu với em chứ? Là do chị say rượu, đầu óc không được tỉnh táo, ăn nói bậy bạ."

    "Say rượu... Khi say rượu người ta thường nói những lời thật lòng."

    Tô Vũ cảm thấy không thể giải thích rõ ràng, không có giải pháp thì cũng chỉ có một cách giải quyết, ôm lấy cậu rồi hôn, quấn quýt một hồi liền đến bên giường, nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt của chàng trai, "lần sau đừng khóc được không, chị sẽ đau lòng".

    "Vậy thì chị không thể rời xa em."

    "Được."

    Chị đã nói rồi, là chị đã nói, chị không thể quay đầu lại, nếu không... Em không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì nữa. Mạc Hủ nghĩ thầm trong lòng.

    Sau ngày hôm đó, Mạc Hủ không còn bám riết lấy cô nữa, ngày thường cũng không còn than thở nữa mà luôn nở nụ cười ngọt ngào với cô.

    Tô Vũ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

    Nhưng Mạc Hủ thực ra còn thấy bất an hơn, cậu nhớ rõ dáng vẻ sốt ruột trong mắt Tô Vũ lúc đó, trong lòng lại hoảng sợ nên đã cài đặt hệ thống định vị trên điện thoại di động của cô, còn tìm thám tử tư theo dõi cô.

    Cho dù như vậy, cậu vẫn cảm thấy không đủ an tâm, cậu muốn nhìn thấy cô mọi lúc, càng không muốn cùng cô xa cách dù chỉ là một chút. Cậu u ám nghĩ, giá như có thể nhốt cô lại thì tốt rồi, để cậu có thể ở bên cô suốt ngày, không ai thèm muốn cô nữa, cô chỉ thuộc về một mình cậu thôi.
     
    Si Mê
    Chương 8


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Những ngày sau đó, cả hai đã có một kỳ nghỉ hè vui vẻ và ngọt ngào, Mạc Hủ công khai đến trường học của Tô Vũ gặp cô. Chẳng mấy chốc đã đến khai giảng, các loại sự tình đều nối gót nhau mà tới khiến hai người đều bận đến tối tăm mặt mũi, ban ngày cũng ít gặp gỡ hơn hẳn, nhưng cả hai vẫn về chung cư vào ban đêm.

    Tô Vũ nhẹ nhàng bâng quơ mà nói: "Ở trường học em đừng công khai".

    Mạc Hủ miễn cưỡng cười đáp, "tại sao?".

    "Tại sao ư?". Tô Vũ nhéo mặt cậu cười nói, "công khai phiền phức lắm. Bạn bè xung quanh đều sẽ hỏi, hơn nữa em còn nhỏ hơn chị rất nhiều".

    Mạc Hủ sắc mặt càng trở nên tái nhợt, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: "Được".

    Cậu cảm thấy vô cùng hoảng hốt khiến bản thân không tài nào an tâm nổi.

    Hôm nay, cậu và bạn cùng phòng đang định đến khu dạy học thì bất ngờ nhìn thấy Tô Vũ từ xa, cậu vui mừng khôn xiết, ngay lập tức muốn chạy đến bên cô.

    Bạn cùng phòng đột nhiên hưng phấn nói: "Là chị Tô Vũ!".

    Mạc Hủ nhìn bạn cùng phòng: "Làm sao mày biết?".

    "Đó là chị Tô Vũ. Dù rằng mới nhập học được không bao lâu, nhưng tao vẫn nghe nói đến tên chị ấy đấy."

    Mạc Hủ cau mày, bạn cùng phòng tiếp tục nói: "Chị Tô Vũ rất xinh đẹp, nhà lại có tiền, nghe nói trước đây bạn trai của chị ấy có thể nói là mỗi tháng đổi một lần, nhưng về sau khi chị ấy cùng với anh Mạc Tử quen nhau, chị ấy liền thay đổi hoàn toàn, hiện tại hai người họ vẫn đang ở bên nhau".

    "Nghe nói anh Mạc Tử rất tốt...". Đột nhiên cậu ta cảm giác được một luồng khí lạnh, trong nháy mắt nhìn thấy vẻ mặt u ám của Mạc Hủ, sợ tới mức nhảy dựng lên, thận trọng hỏi: "... Có chuyện gì xảy ra với mày vậy?".

    Tại sao? Dựa vào cái gì mà bọn họ không thể công khai? Tại sao với Mạc Tử lại có thể được? Mạc Hủ bây giờ chỉ muốn nói to với mọi người rằng Tô Vũ là bạn gái của cậu! Sẽ mãi mãi là của cậu!! Nhưng khi nghĩ đến việc cô ấy sẽ tức giận và mất kiên nhẫn, cậu lại bắt đầu khủng hoảng, cậu cảm thấy như mình sắp phát điên rồi.

    Mạc Hủ phớt lờ bạn cùng phòng, tiếp tục đi đến tòa nhà dạy học mà không nói lời nào.

    Cọng rơm cuối cùng cũng khiến cậu bị đè chết là Tô Vũ đến gặp Mạc Tử. Ngày hôm đó Mạc Hủ nhận được tin tức mà như bị sét đánh, cậu không biết làm thế nào để đến quán cà phê, và cậu cũng không biết cảm thấy thế nào khi nhìn thấy cảnh họ ôm nhau, cũng không biết cuối cùng làm thế nào để về nhà, hiện tại chỉ cảm thấy tâm như tro tàn.

    Tô Vũ hơi bất ngờ khi nhận được tin của Mạc Tử, cô nghĩ anh sẽ không bao giờ muốn gặp cô nữa. Lúc cô đến quán cà phê thì Mạc Tử đã đợi cô ở đó, thật ra cũng có chút ngượng nghịu, hai người bình tĩnh trò chuyện vài câu hỏi thăm tình hình gần đây.

    Cuối cùng Tô Vũ không kìm được nữa hỏi: "Anh không trách em à?".

    Mạc Tử vẫn dịu dàng nhìn cô như trước, cười lắc đầu, "anh hy vọng tiểu Vũ có thể sống một cuộc sống hạnh phúc, và anh cũng hy vọng tiểu Hủ có thể sống vui vẻ".

    Tô Vũ đột nhiên có cảm xúc lẫn lộn đan xen.

    "Anh có thể ôm em một lần nữa không?"

    "Được". Cái ôm của Mạc Tử vẫn như trước dịu dàng và bao dung.

    Sau khi chào tạm biệt, Tô Vũ đang lang thang trên phố bỗng thấy mê man, đêm dần buông xuống, cô thở dài định quay về căn hộ.

    Vừa mở cửa, cô đã thấy Mạc Hủ ngồi trên sô pha với vẻ mặt lạnh tanh.
     
    Si Mê
    Chương 9


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Tô Vũ cảm thấy thực sự rất mệt mỏi, càng không muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với cậu, nhưng vẫn hỏi một câu:

    "Tiểu Hủ, làm sao vậy?"

    Hai mắt Mạc Hủ đờ đẫn tựa như không có ánh sáng, giọng nói nhỏ nhẹ như sắp khóc tới nơi: "Chị ơi, chiều nay chị đi đâu vậy?".

    "Không đi đâu cả, chị chỉ ở trường học thôi". Tô Vũ thật sự không muốn để ý đến cậu nữa.

    "Chị nói dối! Chị nói dối!". Mạc Hủ đột nhiên đứng dậy rống lên, sau đó lại nở một nụ cười quái dị, "chị đi gặp Mạc Tử đúng không?".

    "Làm sao em biết?"

    "Ha ha ha, không phải chị vừa nói mình còn đang ở trường học sao?". Ánh mắt dữ tợn của Mạc Hủ như muốn phát điên.

    "Đủ rồi, Mạc Hủ, em có thể hiểu chuyện hơn được không?"

    "Em không hiểu chuyện, ha ha ha... Em không hiểu chuyện... Em không đủ hiểu chuyện sao, tất cả mọi chuyện em đều nghe lời chị, em phản bội gia đình, em đối xử với chị không tốt sao... Cuối cùng... Cuối cùng thì chính chị cũng đối xử với em như thế này... Ha ha ha".

    "Tôi đối xử với cậu thế nào cơ! Cậu như thế nào chính là thế đó!". Tô Vũ nghĩ đến sự dịu dàng của Mạc Tử, cô liền cảm thấy Mạc Hủ đang kiếm chuyện vô cớ trước mặt thật chướng mắt.

    Nếu như cô chịu nhìn kĩ Mạc Hủ, là có thể dễ dàng phát hiện cậu đang run lên vì cực kỳ đau thương, nhưng cô lại không làm thế, chỉ ném lại một câu "Chúng ta vẫn nên chia tay thôi", rồi đẩy cửa rời đi.

    Sau khi Tô Vũ ra khỏi cửa, cô định ở trong ký túc xá của trường, vừa đến cổng trường thì nhận được tin nhắn của Mạc Hủ, "nếu chị không cần em nữa thì em sẽ biến mất trước mặt chị".

    Tô Vũ giật mình, đây là làm sao vậy? Cậu sẽ không nghĩ quẩn chứ, cô vội vàng gọi taxi, ngồi trong xe mà càng nghĩ càng hoảng sợ, "bác tài, anh có thể lái xe nhanh hơn được không!".

    "Cô gái, tôi cũng không dám lái xe quá nhanh, an toàn vẫn quan trọng hơn, cô có việc gì gấp sao?"

    "Liên quan đến mạng người."

    Tài xế nghe xong liền nhìn cô với ánh mắt không đúng lắm, Tô Vũ cũng lười giải thích, đến nơi, cô trả tiền rồi vội vàng chạy lên lầu, vừa mở cửa cũng không nhìn thấy Mạc Hủ đâu, mãi đến khi cửa phòng tắm bật mở và nhìn thấy cảnh tượng mà cả đời cô cũng sẽ không thể quên được.

    Căn phòng đầy máu, người con trai gầy gò xanh xao tái nhợt đang dựa vào bên cạnh bồn tắm, đôi mắt đẹp trong veo lúc này dường như mất tập trung, bàn tay đặt trên bồn tắm rũ xuống yếu ớt, vết thương sâu trên cổ tay vẫn còn đang chảy máu, trông như một yêu tinh bị thương, mong manh và ảo mộng, như thể chạm vào là biến mất.

    Nghe thấy tiếng mở cửa, ánh mắt cậu khẽ chuyển động.

    "Tiểu Hủ! Em...". Tô Vũ quỳ xuống bên cạnh cậu, lấy điện thoại di động ra, lúc này cô mới phát hiện hai tay đang run rẩy, nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống.

    "Đừng khóc...". Mạc Hủ muốn giơ tay ra lau nước mắt cho cô, lại phát hiện mình đã không còn sức lực.

    Cô run rẩy gọi điện thoại, "a... Alo... Ở... Trong khu chung cư Cảnh An... Tòa nhà 5... 401... Cắt cổ tay... Cắt cổ tay... Đến nhanh lên... Nhanh lên".

    Nói xong, lúc sau dường như đã cạn kiệt sức lực, lấy tay che mặt, "chị... Chị xin lỗi, tiểu Hủ... Chị xin lỗi... Chị xin lỗi...".

    "Chị... Đừng... Rời xa em..."

    "Được... Không chia tay."

    Người con trai giật giật khóe miệng, mắt dần nóng lên, cuối cùng thì yếu ớt nhắm mắt lại.

    Tiếng xe cấp cứu ở dưới lầu vang lên, mãi đến khi được đưa vào phòng cấp cứu, Tô Vũ mất hết sức lực ngồi trên ghế ngoài cửa chờ kết quả, trong lòng lại nổi lên cảm giác áy náy và hối hận tràn lan.
     
    Si Mê
    Chương 10


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Trong thời gian nằm viện, tính tình của Mạc Hủ càng lúc càng không ổn định, trước mặt Tô Vũ thì ngoan ngoãn nghe lời, nhưng ngay khi Tô Vũ rời khỏi tầm mắt, tâm trạng của cậu liền trở nên bất định, bắt đầu mất bình tĩnh mà ném đồ đạc, không cho ai được phép đến gần.

    Tô Vũ không thể làm gì khác trong tình huống hiện tại, cô chỉ sợ cậu lại một lần nữa nghĩ quẩn.

    Mạc Tử cũng đến thăm sau khi biết được tin, nhưng Mạc Hủ đã trở nên kích động khi nhìn thấy anh và hét lên: "Anh không được phép tới đây! Cút! Cút ngay! Cút! Cút!".

    Sau đó, cậu lại hoảng loạn tự lẩm bẩm với chính mình, "không, anh không được, không được gặp cô ấy, không được cô ấy".

    Mạc Tử nhắm mắt đau lòng rời đi mà không nói một lời.

    Vết thương của Mạc Hủ thực ra đã sớm bình phục, trước khi xuất viện, bác sĩ có tìm Tô Vũ nói: "Mặc dù vết thương trên cơ thể của bệnh nhân đã lành, nhưng tôi vẫn khuyên cô nên cho cậu ấy đến khoa tâm thần hoặc đi gặp chuyên gia tâm lý".

    Trong lòng Tô Vũ rất kinh ngạc, mọi chuyện sao lại thành ra như vậy rồi, cô gật đầu với bác sĩ đáp: "Được, tôi sẽ làm vậy".

    Một khoảng thời gian sau khi trở lại căn hộ, Tô Vũ cũng nhiều lần nhắc đến chuyện đi khám bệnh, Mạc Hủ luôn ôm cô tủi hờn nói: "Chị ơi, em không mắc bệnh, em không sao, chị đang ghét bỏ em sao?".

    Tô Vũ vội vàng phủ nhận, mặc dù Mạc Hủ đã trở nên rất dính cô trong khoảng thời gian này, nhưng những chuyện khác đều ổn, cậu cũng không mất bình tĩnh nữa, cho nên Tô Vũ cũng không nhất quyết đưa cậu đến gặp bác sĩ nữa.

    Một ngày nọ, trong khi Tô Vũ đang đi vắng, Mạc Hủ đã ghé thăm ngôi nhà mà cậu sống trước đây.

    Thời điểm Mạc Tử nhìn thấy cậu, vẻ mặt của anh sửng sốt nhưng cũng không nói gì mà để cậu vào trong.

    Sau khi Mạc Hủ đi vào, liền dùng khuôn mặt lãnh đạm trực tiếp nói ra ý định của mình: "Mạc Tử, sau này anh không cần gặp lại chị ấy nữa".

    Mạc Tử vừa nghĩ đã cảm thấy rất buồn cười: "Tại sao tôi không được gặp cô ấy, cô ấy vốn là bạn gái của tôi".

    "Bây giờ cô ấy là của tôi! Của tôi! Cô ấy là của tôi!"

    "À, sao cậu dám cam đoan cô ấy sẽ luôn là của cậu". Mạc Tử cười tủm tỉm nhìn chàng trai vừa quen vừa lạ trước mặt, "cậu biết không, lần trước chúng tôi còn ôm nhau".

    Mạc Hủ lập tức bị chọc giận, tiến lên đấm mạnh vào khuôn mặt tươi cười kia, không khỏi nhớ lại cảnh tượng ôm ấp lần trước, tim như bị xé nát, sắc mặt càng thêm hung ác, dữ tợn, "Mạc Tử, tại sao anh không chết đi! Nếu như anh chết thì tốt rồi! Tại sao lại có anh! Tại sao anh không chết đi!".

    Mạc Tử mang vẻ mặt không thể tin, vết máu trên khóe miệng cũng mặc kệ, nhìn cậu thanh niên trước mặt đang điên cuồng, "tiểu Hủ, em làm sao lại trở nên như vậy?".

    "Hahaha... Là anh cưỡng ép, là anh... Là các người ép tôi."

    "Anh không được phép gặp cô ấy, không được phép gặp cô ấy! Nếu không tôi sẽ giết anh!". Mạc Hủ điên loạn nói, sau đó liền loạng choạng bước ra ngoài.

    Mạc Tử nhíu mày, có gì đó không đúng, quá mức không thích hợp, thật ra lần nhập viện trước đó cũng rất không ổn, cho nên Mạc Hủ nhập viện lần trước là vì cái gì, thật sự chỉ là bị thương một chút như Tô Vũ nói sao?
     
    Si Mê
    Chương 11


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Gần đây, Mạc Hủ càng ngày càng dính lấy Tô Vũ, từ nhà đến trường đều dành phần lớn thời gian ở cạnh nhau, dường như muốn cho cả thế giới biết rằng họ đang ở bên nhau vậy. Tô Vũ nghẹn lời, nhưng cuối cùng vẫn chiều theo ý cậu.

    Hôm nay, Tô Vũ đột nhiên nhận được cuộc gọi của Mạc Tử nói là muốn gặp cô, Tô Vũ vốn dĩ đã từ chối, bản thân cô vẫn còn sợ hãi về những gì đã xảy ra lần trước. Nguyên nhân của vụ việc lần trước có lẽ là vì cô cùng Mạc Tử gặp nhau, mặc dù đến nay cô vẫn không biết tại sao Mạc Hủ lại biết chuyện này, nhưng chắc là do tình cờ.

    Tuy nhiên Mạc Tử lại nhắc đến chuyện nằm viện trước đó, cộng thêm cái lần Mạc Hủ đến tìm anh, khiến Tô Vũ quyết định đến gặp anh một lần.

    Vẫn trong quán cà phê ấy, nhưng đôi tình nhân cũ giờ đây lại nhìn nhau không nói gì.

    "Khoảng thời gian trước Tiểu Hủ có tới tìm anh, anh cảm thấy nó rất kì quái". Mạc Tử lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch này.

    "Kỳ lạ như thế nào?"

    "Những gì thằng bé nói... Không ổn lắm". Mạc Tử nhíu mày, tựa hồ không muốn nhớ lại.

    "Em... Đã nói dối anh... Em ấy... Thật ra nhập viện bởi vì... Vì... Đã tự tử bằng cách cắt cổ tay...". Tô Vũ nói ra một cách khó khăn.

    "Cái gì?". Mạc Tử chợt sửng sốt, sắc mặt tái nhợt, "thằng bé, thằng bé, sao lại thế!?".

    Đây là lần thứ hai Tô Vũ nhìn thấy anh trong bộ dáng kích động như vậy, tâm trạng cô bỗng trở nên phức tạp, "xin lỗi, là lỗi của em, em... Lúc đó em đã nói muốn chia tay, sau đó liền đi ra ngoài".

    "... Anh không trách em, anh trách...". Mạc Tử cũng không biết nên trách ai, tại sao? Tại sao họ lại trở nên như thế này? Anh đau khổ che mắt lại.

    "Tiểu Vũ, em vẫn nên về nhà xem thằng bé đi, chúng ta... Trong tương lai... Vẫn nên... Ít gặp nhau hơn đi". Anh dường như đang ép mình không được mất bình tĩnh.

    "Được, em sẽ chăm sóc em ấy thật tốt."

    Tô Vũ chào tạm biệt anh, bước ra khỏi quán cà phê, theo bản năng quay đầu nhìn lại, xuyên qua bức tường kính, bóng dáng kia vẫn đang ngồi thẫn thờ nhìn chằm chằm về phía trước, không thể nhìn rõ vẻ mặt của anh.

    Sau khi Tô Vũ về đến nhà, nhìn thấy Mạc Hủ ngồi ở trên sô pha, nghe thấy tiếng mở cửa, cậu quay đầu lại, trong mắt lóe lên vẻ u ám, Tô Vũ sửng sốt một chút, sau đó liền nhìn thấy cậu đang cười ngọt ngào, cùng với giọng vui sướng: "Chị ơi, chị về rồi!".

    Chẳng lẽ là cô nhìn nhầm rồi, nên không nghĩ nhiều bèn bắt đầu thay giày: "Ừ".

    Mạc Hủ thân thiết đến gần cô, nói những điều vụn vặt với nụ cười giống như thường ngày: "Chị ơi, hôm nay học lớp Toán cao cấp, nói về vi phân và tích phân, thực ra cũng có chút khó, nhưng mà trong giờ học có một con mèo, rất đáng yêu, chắc là mèo hoang...".

    Cuối cùng, cậu giả bộ lơ đãng mà nhắc tới: "Chị hôm nay đi đâu thế? Ở trường học sao?".

    Tô Vũ tùy ý mà trả lời: "Đúng vậy".

    Khuôn mặt tươi cười của Mạc Hủ cứng đờ, sắc mặt đột nhiên ảm đạm, sau đó miễn cưỡng mà nhếch miệng, "thật không?".

    "Ừm". Tô Vũ đang thu xếp tài liệu ở trong phòng, cậu liền đi theo phía sau cô.

    "Hmm?!". Đột nhiên cô bị một chiếc khăn bịt kín miệng, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, khiến cô mất đi ý thức.

    ...

    Khi Tô Vũ mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm ở trên giường, Mạc Hủ đang ngồi ở đầu giường, vẻ mặt si mê nhìn cô, giọng nói vẫn ngọt ngào như mọi khi: "Chị ơi, chị tỉnh rồi".

    "Em...". Tô Vũ muốn đứng dậy, lại phát hiện tay chân mình thế mà bị xiềng xích khóa lại!?
     
    Si Mê
    Chương 12


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Tô Vũ giật mình, "tiểu Hủ, em làm gì vậy? Mau tháo xiềng ra!!".

    Mạc Hủ làm như không nghe thấy được, vẫn cái giọng điệu làm nũng như thường ngày nói: "Chị ơi, chị đói không? Để em đi nấu cho chị, chị muốn ăn gì? Hay là ăn cơm cà ri nhé, được không?".

    "Bây giờ chị không muốn ăn cái gì cả! Cởi ra cho chị!". Tô Vũ nhíu mày, việc Mạc Hủ tránh né khiến cô rất cáu kỉnh, "em có biết mình đang làm gì không?".

    "Nhưng đã đến giờ ăn rồi. Không ăn cơm sẽ có hại cho sức khỏe."

    Tô Vũ trực tiếp bị làm cho tức đến nỗi bật cười, "ồ, nói cho chị biết, chị nên ăn như thế nào đây".

    "Chị không cần lo, em đút cho chị ăn là được rồi". Cậu nở một nụ cười dễ thương, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa chút b3nh hoạn.

    "Như vậy không tốt sao?". Cậu nghiêng người, nhẹ nhàng hôn lên môi Tô Vũ, đôi mắt đen như mực tàu loại đậm đặc, tối tăm lại nhớp nháp, "chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau, chị cũng xem như đang thực hiện lời hứa của chính mình đi".

    Tô Vũ kinh ngạc, trợn to hai mắt đầy khiếp sợ, "em có biết đây là phạm pháp không!".

    Mạc Hủ mỉm cười, đưa tay vuốt v3 gò má cô, khiến cô không kìm được rụt lại vì lạnh, "em đi chuẩn bị bữa tối cho chị, thôi cứ ăn cơm cà ri đi". Nói xong, liền đi ra ngoài phòng ngủ, bước chân nhẹ nhàng giống như đang rất vui vẻ.

    "Em...". Tô Vũ cảm thấy bất lực tựa như đánh vào bông, chuyện này không bình thường chút nào! Sao có người lại nhốt người bằng xiềng xích sắt chứ?!

    Cô dùng hết sức giãy dụa, phát hiện không thể lay chuyển được chút nào, ngược lại còn khiến cổ tay đỏ bừng, cô nhìn lên trần nhà, suy nghĩ không biết nên làm thế nào bây giờ.

    Một lúc sau, Mạc Hủ bưng cơm tới, "chị ơi, đến giờ ăn rồi".

    Cậu đặt cơm lên bàn bên cạnh, sau đó điều chỉnh độ dài của xích sắt dưới chân, nâng cô dậy, cười nói: "Vừa ăn vừa nằm không tốt". Chiều dài của vòng tay thì vẫn giữ nguyên, "em đút cho chị".

    Đột nhiên cậu nhìn thấy trên cổ tay Tô Vũ có vết đỏ, vẻ mặt ảm đạm trong chốc lát, sau đó nhẹ nhàng vuốt v3 cổ tay cô, không nhìn được cảm xúc gì trong mắt cậu, "chị đừng nhúc nhích có được không, cứ vậy thì cuối cùng người đau lòng vẫn là em thôi".

    Tô Vũ vốn giả chết, cũng không khỏi châm chọc nói: "Nếu như thật sự cảm thấy thương tâm, vậy em có thể mở khóa xiềng!".

    Mạc Hủ làm ra vẻ không nghe thấy, cầm thìa xúc cơm đưa tới miệng cô, cười nói: "Chị, ăn cơm trước đã".

    Tô Vũ quay đầu sang chỗ khác không buồn để ý tới cậu.

    "Chị ơi, ăn một miếng có được không? Hửm?". Giọng cậu cũng trở nên dịu dàng hơn.

    Tô Vũ vẫn phớt lờ cậu.

    Giằng co một hồi, Mạc Hủ mới thu lại ý cười, ăn một miếng cơm rồi dùng sức bóp cằm, trực tiếp mở miệng cô ra, mớm đồ ăn cho cô, Tô Vũ trợn tròn mắt, "a a...". Còn chưa kịp phản ứng lại đã để cậu thực hiện thành công.

    Sắc mặt Tô Vũ tái nhợt, vừa định nôn ra, Mạc Hủ liền cười đe dọa: "Nếu chị nhổ ra, em sẽ tiếp tục cho đút bằng miệng, dù sao đối với chị, em luôn có rất nhiều kiên nhẫn".

    "Em...". Làm sao lại trở nên khốn nạn như vậy, Tô Vũ đè nén lửa giận trong lòng mà ăn cơm.

    Sau đó lập tức ngoan ngoãn ăn từng chút thức ăn mà cậu đút cho.

    Vào ban đêm, Mạc Hủ không chút do dự đè lên người Tô Vũ bắt đầu hôn.

    "Em... Buông ra". Cô phản kháng mãnh liệt.

    Nhưng Mạc Hủ đã quá quen thuộc đối với cơ thể cô, dễ dàng tìm ra điểm mẫn cảm, không khó để khiến người cô mềm nhũn.

    Mạc Hủ cười khẽ, kế tiếp căn phòng tràn đầy xuân sắc.
     
    Si Mê
    Chương 13


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Ngày hôm sau, Tô Vũ tỉnh dậy chỉ cảm thấy khắp người đau nhức, giống như bị thứ gì đó nghiền nát. Tối hôm qua Mạc Hủ như biến thành một con người khác, thân thể cậu khỏe đến đáng sợ, một lần rồi lại một lần, giống như không biết thỏa mãn vậy.

    Sợi xích sắt trên tay cô đã được tháo ra, và chỉ một chiếc cùm gắn vào một sợi xích dài là đã đủ để cô có thể di chuyển trong một khu vực nhỏ trong nhà.

    Tô Vũ giơ tay lên mới phát hiện cánh tay nổi đầy vết đỏ và xanh tím, kể cả trên đùi cũng thảm không nỡ nhìn. Cô vô cảm mặc quần áo vào rồi xuống giường, đi ra khỏi phòng ngủ, nhưng kết quả là chân mềm nhũn, lảo đảo như muốn té ngã. "Đệt", cô khẽ mắng kẻ đầu sỏ trong lòng.

    Bước vào phòng tắm một cách khó khăn và đứng trước gương, lúc này cô mới thấy rằng cổ và xương quai xanh của mình đều không được buông tha, những dấu vết mờ ám đó loang lổ trên khắp cơ thể.

    Điên rồi, điên thật rồi, Mạc Hủ đúng là điên rồi!

    Cô đi ra sau khi đã tắm rửa sạch sẽ, thấy trên bàn có bánh mì, miếng thịt xông khói nhỏ, trứng rán, sữa và có cả salad hoa quả, được bày biện rất tinh tế, có thể nhìn ra được chủ nhân đã tốn nhiều tâm tư để chuẩn bị rất cẩn thận.

    Ngoài ra còn có tờ giấy ghi chú: "Chị ơi, chào buổi sáng (^ _ ^)! Sau khi ngủ dậy, nếu thấy bữa sáng nguội quá thì chị cứ hâm nóng lại rồi ăn. Nhớ ăn sáng nhé! Em đi học rồi sẽ về sớm thôi. Em yêu chị!".

    Trải qua một buổi tối, Tô Vũ cũng bình tĩnh lại rất nhiều, Mạc Hủ không nhốt được cô quá lâu. Nếu cô biến mất, nhất định sẽ có người đi tìm, mà Mạc Hủ chẳng qua cũng chỉ là một sinh viên, vậy chỉ cần khiến cậu bình tĩnh lại trong thời điểm hiện tại là tốt rồi.

    Nghĩ đến đây khiến cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, cô ném mảnh giấy vào thùng rác, hâm nóng bữa sáng rồi bắt đầu ăn một cách chậm rãi.

    Không lâu sau Mạc Hủ liền quay lại, cậu vui vẻ mà ôm lấy Tô Vũ, dụi đầu vào cổ cô, lưu luyến nói: "Chị ơi, em nhớ chị lắm, chị có nhớ em không?".

    Tô Vũ đang ngồi trên ghế sô pha xem TV, nghe vậy cười lại với cậu, nói: "Nhớ".

    Mạc Hủ buông cô ra, hai mắt sáng ngời, cứ hưng phấn như vậy nhìn cô rồi nói: "Thật sao?".

    Cô khẽ rời mắt nhìn sang chỗ khác và nhẹ nhàng nói, "ừ".

    Mạc Hủ đột nhiên hôn cô, nhân cơ hội cô còn chưa kịp phản ứng thì đã cạy khóe miệng cô mà mạnh mẽ xâm nhập vào bên trong, mang theo sự kịch liệt nhưng lại ẩn trong đó là sự dịu dàng. Cậu đưa tay xuống bên dưới, thấy sắp mất kiểm soát, Tô Vũ nhanh chóng nắm lấy tay cậu, thừa dịp thở gấp, nói: "Tiểu Hủ... Chị... Chị đói".

    Thấy mắt Mạc Hủ ngày càng đen kịt lại, cô vội vàng đổi lời: "Chị muốn ăn trưa".

    Giọng cậu khàn đặc: "Được rồi!". Cậu bèn đứng dậy đi vào bếp tất bật chuẩn bị.

    Tô Vũ nhớ lại d*c vọng mãnh liệt trong mắt cậu cùng vẻ mặt không nhìn ra tâm trạng đó mà âm thầm sợ hãi. Một người sao có thể thay đổi nhiều như vậy? Trước đây cậu như một con thỏ nhỏ trước mặt cô, vừa dịu dàng lại ngoan ngoãn, nhưng bây giờ cậu giống như một con rắn độc đang rình rập cô, có thể nhe nanh ra bất cứ lúc nào, một chiêu chết người.

    Tô Vũ lắc đầu cười thầm, đây là kiểu so sánh gì vậy chứ, không nghĩ nữa, hiện tại vẫn nên chiều theo cậu thôi.

    Cô tiếp tục xem TV, một lúc sau, giọng nói dịu dàng của Mạc Hủ truyền đến: "Chị ơi, đến giờ ăn cơm rồi".

    Tô Vũ đột nhiên cảm thấy có chút mỉa mai, một người ấm áp ân cần như vậy cũng chính là người nhốt cô lại.

    "Được, chị tới đây."
     
    Si Mê
    Chương 14


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Mấy ngày trước Tô Vũ vẫn còn đang rất bình tĩnh, ấy vậy mà đã năm ngày trôi qua, cô vẫn bị nhốt mà không có người đến giải cứu, cô bắt đầu càng ngày càng trở nên cáu kỉnh.

    Mạc Hủ hiện tại vẫn là sinh viên năm nhất, không tham gia câu lạc bộ cũng như Hội sinh viên, buổi học cũng rất ít, hơn nữa cậu cũng thường xuyên trốn học nên hầu hết dành thời gian đều ở bên Tô Vũ.

    Mỗi sáng thức dậy, Tô Vũ đều cảm thấy rất ngột ngạt, bị kiểm soát gắt gao. Mạc Hủ bám chặt lấy cô như dây leo, khiến người ta liên tưởng đến một loại cây ưa bóng râm nào đó, tối tăm và đáng sợ.

    Mặc dù Mạc Hủ cũng đang ở nhà, nhưng Tô Vũ vẫn bị xích chân, trong lòng càng ngày càng cảm thấy nhục nhã và nôn nóng.

    Cô bắt đầu mất bình tĩnh với cậu, vô cớ bắt bẻ cậu, thậm chí có lúc còn động tay động chân với cậu. Mạc Hủ chỉ cười và để cô đánh mắng mình, như thể dù cô có hoạnh họe vô lí đến đâu thì vẫn luôn bao dung cô, ngoại trừ trên giường, cậu lúc nào cũng dịu dàng như vậy.

    Hôm nay Mạc Hủ rót một ly trà cho Tô Vũ, cô nếm thử rồi tức giận nói: "Mạc Hủ! Trà nóng quá vậy! Định cho chị bỏng chết hay gì!".

    "Chị ơi, em xin lỗi, để em đi lấy cốc khác."

    Một ly khác được đặt ở trước mặt cô, cô nhấp một ngụm, ấm nóng thơm ngon, cô lên giọng: "Mạc Hủ! Sao lạnh thế!". Cô thực sự muốn chọc tức cậu khiến cậu cảm thấy phiền toái, nhưng cậu chẳng ngán gì cả.

    "Xin lỗi chị, em đi rót một cốc khác cho chị". Cậu cầm lấy ly trà bước vào bếp, không ngại vất vả, giống như không biết bực là gì.

    "Mạc Hủ, bao giờ em mới chịu buông tha cho chị? Chẳng lẽ em muốn nhốt chị cả đời sao!?"

    Cậu dừng bước, quay lại nhìn cô. Đôi mắt tuy đẹp nhưng lại mang theo vẻ b3nh hoạn, giọng điệu lại ngây thơ như một đứa trẻ: "Đúng vậy, sẽ giam chị cả một đời".

    "Không thể! Không thể nào! Mạc Hủ, chị nói cho em biết, không thể được, em không thể, không thể làm như thế được, chị nhất định sẽ rời bỏ em, chị nói cho em biết, Mạc Hủ! Điều chị hối con mẹ nó hận nhất trong cuộc đời chính là từng ở bên em, điều chị nuối tiếc nhất chính là chia tay với Mạc Tử, chị xin em..."

    "Choang!". Mạc Hủ đột nhiên ném cái cốc xuống dưới đất, vẻ mặt u ám phát sợ, trong mắt hiện lên sự tức giận, Tô Vũ sợ đến nỗi rụt người lại.

    "Chị muốn quay lại với Mạc Tử? Em nói cho chị biết! Không đời nào! Nếu chị thích anh ta, em sẽ giết anh ta ngay lập tức! Giết anh ta! Em sẽ gi3t chết anh ta! Gi3t chết anh ta!". Mạc Hủ nói với giọng điệu hung ác, vẻ mặt vặn vẹo vì tức giận.

    "Anh ấy là anh trai của cậu, cậu điên rồi, cậu quả thực điên rồi!"

    Mạc Hủ bật cười, khóe mắt đỏ lên, tiếng cười của cậu tùy tiện lại điên cuồng, đẹp một cách đáng kinh ngạc nhưng cũng đặc biệt kỳ quái, cho đến khi mắt có vẻ đã đẫm lệ, "em đã sớm phát điên rồi". Dường như cậu thở dài.

    Sau ngày hôm đó, Tô Vũ trở nên lầm lì ít nói, trong khi Mạc Hủ có lúc sẽ nói chuyện với cô một cách nhẹ nhàng, có khi lại điên loạn đập phá đồ đạc, càng ra sức hành hạ cô trên giường hơn.

    Tô Vũ cảm thấy mình cũng sắp phát điên đến nơi, không biết là đã trải qua một tháng hay vài tháng rồi. Vào một ngày nọ, khi Mạc Hủ vẫn đang đi học như mọi khi, cô nghe thấy tiếng xì xào, loáng thoáng nghe thấy có ai đó đang trò chuyện, tiếp theo là tiếng cửa được mở. Cô giương mắt lên nhìn, đập vào mắt là khuôn mặt của bạn thân cô, bên cạnh còn có một người đàn ông mang theo hộp đồ nghề.

    Cả hai dường như giật mình khi nhìn thấy sợi xích sắt, người bạn ôm lấy cô với vẻ mặt đau khổ, cố gắng nén nước mắt, "tao biết... Tao biết mà... Mày chắc chắn là... Còn viết trên vòng bạn bè cái gì mà đi nước ngoài... Sao có thể... Mãi chưa thấy về... Nhắn tin cũng không thấy hồi âm... Thằng kia là đồ khốn nạn".

    Trong thời gian đó, người thợ đã cởi khóa cho cổ chân cô và vội vàng rời đi vì sợ gặp phải rắc rối.

    Tô Vũ rời khu chung cư, ngồi vào trong xe, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang thay đổi. Giống như đã trải qua bãi bể nương dâu, liền hỏi cô bạn thân ở bên cạnh: "Đã qua bao lâu rồi?".

    "Hả? À, đã... Bảy mươi tư ngày không gặp được mày rồi."

    Tô Vũ cảm thấy sống mũi cay cay, cuối cùng cũng không kìm được mà ôm chầm lấy cô bạn khóc lớn.
     
    Si Mê
    Chương 15


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Tô Vũ cảm thấy mình không bị tổn hại gì đáng kể, nhưng bạn của cô vẫn nhất quyết đưa cô đi bệnh viện, cô không còn cách nào khác đành phải nằm viện vài ngày.

    Ngày đầu tiên ở bệnh viện, cô bạn thân tức giận mắng chửi: "Cái tên kia, tên gì ấy nhỉ, Mạc Hủ đúng không, tên khốn kiếp này dám làm ra chuyện như này với mày! Tao nhất định phải tống cậu ta vào tù! Cho cậu ta nếm thử cảm giác bị nhốt trong nhà giam sẽ như thế nào!".

    "Thôi bỏ đi, đừng làm gì hết, mặc kệ đi... Tao định ra nước ngoài một thời gian, tránh xa cậu ấy là được."

    "Tại sao?! Cậu ta đối xử với mày như vậy mà mày vẫn muốn bao che cho cậu ta, chẳng lẽ mày yêu thằng nhóc đó sao? Mày mắc hội chứng Stockholm hay gì!?"

    "Không, không phải, tao chỉ, chỉ... Haiz, dù sao thì cậu ấy... Dù sao thì bọn tao cũng không oán hận nhau sâu nặng, không cần thiết phải làm quá lên". Ruột gan Tô Vũ rối bời, cô không thể nói rõ tình cảm của bản thân đối với Mạc Hủ. Hận thì chưa tới, yêu cũng không hẳn, cũng không phải cảm giác đối với một người xa lạ.

    "Bà cô à, đại tiểu thư, mày như thế này, thật là! Thật đúng là! Thôi quên đi, mày muốn làm gì thì làm."

    Cô không nói nữa, quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, trong lòng chợt trở nên trống rỗng. Phòng bệnh đột nhiên yên tĩnh trở lại, bạn của cô thở dài, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

    Một ngày trước khi xuất viện, một bác sĩ mà Tô Vũ chưa từng thấy bao giờ bước vào. Người này đeo một chiếc kính gọng vàng, đẹp trai lại tao nhã, khóe miệng cong cong khiến người ta có cảm tình, "xin chào cô Tô, bác sĩ Trần xin nghỉ phép vì ở nhà có việc, cho nên tôi sẽ là bác sĩ điều trị của cô vào ngày cuối cùng, tôi họ Tạ".

    Tô Vũ ngước nhìn, không để ý lắm, "xin chào bác sĩ Tạ".

    "Cô Tô, vì cô bị hạ đường huyết mức độ nhẹ nên hôm nay cô cần truyền đường glucose, sang ngày mai cô có thể xuất viện rồi."

    "Ừm."

    Sau đó, bác sĩ Tạ chuẩn bị truyền nước.

    Sau khi uống đường glucose, cô cảm thấy buồn ngủ nên lăn ra ngủ, có vẻ say giấc nồng.

    ...

    Không biết đã qua bao lâu, cảm giác ngứa ngáy và bị đè nặng truyền đến, cô khẽ mở mắt. Trần nhà và đèn chùm quen thuộc đập vào mắt, tay chân vẫn bị xiềng xích giam cầm, có người đang nằm đè lên người cô và gặm c@"n xương quai xanh.

    "!!!"

    Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, chàng trai trẻ tuổi ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẹp trai ửng hồng một cách dị thường. Cậu cười điên dại như một kẻ điên, vừa bi3n thái vừa tăm tối, giọng nói dù trầm nhưng lại xen vào đó chút làm nũng, "chị ơi, chị tỉnh rồi".

    Tô Vũ kinh hãi nhìn cậu, tại sao cô lại quay lại nơi này!?

    Tác giả có lời muốn nói:

    Bộ truyện này sắp kết thúc rồi. Dự định là sẽ có hai kết cục, một cái là BE và một cái là HE.
     
    Si Mê
    Chương 16


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    "Cậu... Tôi, tại sao tôi lại ở đây?". Đồng tử của Tô Vũ co lại vì sợ.

    Mới mấy ngày không gặp mà Mạc Hủ đã trở nên gầy đi, sắc mặt tái nhợt như bị bệnh, đôi môi đỏ mọng, quyến rũ đến không ngờ.

    Cậu nghiêng đầu nở nụ cười ngây thơ, "bởi vì, bác sĩ Tạ không phải là bác sĩ Tạ".

    "Cậu..."

    Cậu nhẹ nhàng vuốt má Tô Vũ, như đang vuốt v3 một bảo bối, nhưng đôi mắt lại không có ánh sáng và tiêu điểm, "chị vẫn đáng yêu như vậy, nhưng", cậu đột nhiên tiến đến gần cô, như thể giây tiếp theo đôi môi sẽ chạm vào nhau.

    "Vì sao chị lại bỏ rơi em? Chị có biết không? Em nhớ chị đến thấu tận tâm can, đau muốn chết, nghĩ rằng chết rồi thì sẽ không đau nữa, nhưng em sẽ không được gặp chị sau khi em chết."

    "Chị à, em muốn lúc nào cũng được ở bên chị". Cậu nở nụ cười mãn nguyện, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ điên cuồng.

    Tô Vũ không biết nói gì hơn vào lúc này, chỉ cảm thấy tình trạng của cậu dường như đang trở nên tồi tệ hơn.

    Sắc mặt của cậu đột nhiên thay đổi, khuôn mặt vặn vẹo, "chị ghét em à? Có phải không? Tại sao chị lại ghét em? Vì sao? Tại sao chứ? Em yêu chị như thế! Sao chị có thể đối xử với em như vậy".

    Giọng nói lại dần yếu đi, như thể đang thút thít, "tại vì sao? Tại vì sao vậy? Lúc trước... Rõ ràng là chị nói sẽ không rời bỏ em, sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau. Em yêu chị như vậy, vì sao, vì sao chị lại gạt em, vì lẽ gì lại không tuân thủ lời hứa, hả?".

    Mạc Hủ bỗng bật cười, giọng nói như tiếng nước chảy róc rách êm ái, nhưng lại khiến Tô Vũ không hiểu sao thấy sởn tóc gáy, trong mắt cậu tràn ngập vẻ rồ dại, "tuy nhiên, điều đó đã không còn là vấn đề nữa, nếu chị đã ghét em thì cứ ghét em đi, muốn lừa em thì cứ lừa em đi, dù sao em cũng sẽ giúp chị giữ lời hứa. Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không chia lìa".

    "Sao chị mà không nói lời nào? Chị có nhớ em không? Hả? Chị đâu nhớ đến em đâu? Ha ha, em trao cả con tim cho chị, chính chị là người vứt đi như giày rách. Em đâu phải rác rưởi, em cũng biết đau lòng, cũng sẽ bị tổn thương!". Mạc Hủ càng ngày càng trở nên kích động, chợt đứng dậy, giống như một người bệnh tâm thần.

    Tô Vũ nhíu mày, không biết nên nói cái gì.

    "Tại sao? Tại sao? Tại sao chị lại rời bỏ em? Tại sao chị lại rời đi? Tại sao lại phản bội em! Tại sao! Tại sao!". Cậu rống to, đột nhiên quét sạch tất cả những thứ đặt trên cái tủ bên cạnh, "choang!" Ngọn đèn rơi xuống dưới đất, mảnh vỡ văng tung tóe, trên mặt Tô Vũ có một vết cắt nông đang chảy máu.

    Mạc Hủ giật mình, vội vàng chạy đến bên cạnh cô, nhưng vì không đứng vững nên té ngã xuống mặt đất. Mảnh vỡ đâm vào tay chân cậu, máu chảy đầm đìa, dường như cậu không hề cảm thấy đau đớn mà bò đến bên người cô. Trên mặt sàn, máu tươi vương vãi khắp nơi, cậu chỉ lo nhìn vết máu chói mắt trên khuôn mặt trắng nõn của cô, "em xin lỗi, chị ơi, em xin lỗi...".

    Tác giả có lời muốn nói:

    Chương tiếp theo là đoạn kết thứ nhất.
     
    Si Mê
    Chương 17: Tuyệt vọng (Kết cục đầu tiên, BE)


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Tô Vũ cảm thấy trên mặt hơi đau, cảm giác được bệnh tình của cậu đã chuyển biến nặng, cô cầu xin nói: "Mạc Hủ, cậu buông tha cho tôi, thả tôi ra, thả tôi ra được không? Được không?".

    Đôi mắt của cậu đột nhiên trở nên dữ tợn và hung ác, giọng nói tàn nhẫn: "Không thể! Em nói cho chị biết, không thể nào! Em có chết cũng sẽ không bao giờ để cho chị đi! Em sẽ không bao giờ để chị đi!".

    Tô Vũ cảm thấy bất lực, suy sụp đến nơi rồi: "Sao cậu lại muốn thành ra như vậy? Tại sao! Mạc Hủ, tôi căm ghét cậu đến tận xương tủy, tôi hận cậu! Tôi thực sự rất hối hận! Hối hận vì đã gặp phải cậu! Tôi hận cậu".

    Mạc Hủ bật cười, cười đến nỗi rung động tâm can, nụ cười của cậu điên cuồng nhưng cũng chả kém phần bi ai và tuyệt vọng. Bỗng cậu lấy ra một con dao và cắm nó vào tim cô một cách chuẩn xác.

    Đôi mắt cô trừng lớn, cô cảm giác được đau đớn kịch liệt truyền đến, tê tâm phế liệt, sự sống của cô tựa như nhanh chóng bị rút cạn. Trong nháy mắt, cô giống như thấy được rất nhiều hình ảnh trước đây. Lần đầu tiên gặp nhau, gương mặt của chàng trai khi thì lạnh nhạt khi lại rất dễ ngượng ngùng. Chàng trai khẽ mỉm cười đi về phía cô dưới ánh hoàng hôn, chàng trai thích làm nũng và đặc biệt dính người, chàng trai yếu ớt và bất lực, sau đó chàng trai càng ngày càng trở nên điên cuồng. Từng cảnh hiện lên giống như một cuộn phim, từng khung hình như một bức ảnh đen trắng, đưa chúng ta trở về quá khứ, dù tốt dù xấu thì cũng đã trôi qua...

    Cho đến cuối cùng, tất cả đều biến thành cảnh tượng chàng trai này rồ dại cầm dao trước mặt cô. Cô muốn nói gì đó nhưng lại không còn sức lực, một giọt nước mắt trượt xuống từ khóe mắt rồi nhanh chóng biến mất, chỉ để lại vệt nước mờ nhạt. Cô dần khép đôi mắt lại, vĩnh viễn nhắm lại.

    Mạc Hủ ngơ ngác nhìn cô, vết máu tóe lên mặt cậu, máu tươi nhuộm đỏ cả giường, đẹp một cách kì dị, cậu cười nói: "Chị à, chị cuối cùng cũng thuộc về em". Nước mắt bất giác chảy xuống.

    Cậu ngồi nhìn cô một lúc rồi ôm chặt lấy cô, như muốn hòa tan cô vào trong người mình vậy. Sau đó cậu dùng dao rạch vết sẹo trên cổ tay, máu chảy ra. Tuy cảm giác đau đớn lan ra nhưng cậu lại cười một cách hưởng thụ, hôn cô một cách si mê, li3m láp máu tươi còn sót lại trên môi cô, khuôn mặt cậu dần trở nên tái nhợt.

    "Tô Vũ, anh xin lỗi... Anh yêu em". Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cậu gọi tên cô.

    Cậu lưu luyến mà nhìn người trước mặt, cho đến khi kiệt sức rồi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Chàng trai nở nụ cười dịu dàng, mơ một giấc mộng đẹp, trong mơ có cô gái mà cậu yêu.
     
    Si Mê
    Chương 18: Yêu nhau (Kết cục thứ hai, HE)


    <i>Biên tập: Wen</i>

    <i>Hiệu đính: Mày là bố tao</i>

    Tô Vũ nhìn cảnh tượng trước mắt, chợt nhớ tới chàng trai hờ hững, nhút nhát nhưng cũng rất dịu dàng, đáng yêu, dường như đã lâu rồi họ chưa gặp lại.

    Tô Vũ ngơ ngẩn, quá khứ dường như đang hiện hữu ngay trước mắt, nước mắt chảy xuống trong vô thức.

    Mạc Hủ càng thêm hoảng loạn, muốn đưa tay lên lau nước mắt cho cô, nhìn vết máu trên tay, lại lặng lẽ bỏ xuống, "em xin lỗi, em xin lỗi, chị đừng khóc... Đừng khóc mà, em...".

    "Tiểu Hủ... Tiểu Hủ, chị... Chị... Tiểu Hủ... Mở còng tay giúp chị cái đã..."

    Mặt Mạc Hủ đột nhiên tái nhợt, trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng, nhưng vẫn im lặng mở khóa.

    Sau khi tháo ra, Tô Vũ ôm chặt lấy người trước mặt, Mạc Hủ ngây ra như phỗng, bối rồi không biết nên đặt tay ở đâu.

    Cả người tôi nhuốm máu, sao dám vấy bẩn em.

    "Tiểu Hủ... Chị yêu em."

    Mạc Hủ sững sờ, "chị, chị... Chị nói lại lần nữa, không, đừng... Đừng nói, em...".

    "Tiểu Hủ, chị yêu em, chị yêu em."

    Miệng Mạc Hủ thấy mằn mặn, lúc này mới nhận ra là mình đã khóc.

    "Chị ơi, đừng nói dối em, em... Không, nói dối em cũng được... Không sao... Nói dối em cũng được... Không sao..."

    Tô Vũ buông cậu ra, nghiêm túc nhìn vào mắt cậu: "Tiểu Hủ, chị không nói dối em. Chị đã suy nghĩ rất nhiều trong khoảng thời gian này. Trước đây chị đã làm sai, chị không muốn cảm thấy hối hận nên giờ đây chị có thể đền bù cho em được không".

    Mạc Hủ khóc không thành tiếng: "Em...".

    Sau đó Tô Vũ mới phát hiện trên tay mình có vết máu, kinh ngạc nói: "Tiểu Hủ, tại sao em lại bị thương?".

    "Không sao... Không sao, vết thương trên mặt chị cần phải xử lý, em... Em đi lấy hộp thuốc." Nói xong, cậu loạng choạng bước ra khỏi phòng ngủ, chỉ có vậy Tô Vũ mới không thể nhìn thấy cặp đùi đầy sẹo của cậu.

    Xử lý xong vết thương nhỏ trên mặt Tô Vũ, cô nhất quyết muốn giúp Mạc Hủ băng bó. Tô Vũ hài lòng nhìn thành quả, nở nụ cười xinh đẹp.

    "Chị ơi, em... Em sợ... Đây là một giấc mơ... Em sợ rằng khi tỉnh lại, tất cả sẽ biến mất."

    Tim Tô Vũ thắt lại, hôn lên môi cậu, hai người kề sát vào nhau, hòa quyện hơi thở. Nụ hôn lúc đầu nồng nhiệt, mãnh liệt như cắn xé nhau, dần trở thành nụ hôn tinh tế và nhẹ nhàng tựa như một cơn mưa xuân.

    "Tô Vũ, anh yêu em". Đây là lần đầu tiên cậu gọi tên cô, nhưng sẽ không phải là lần cuối cùng.

    "Mạc Hủ, em yêu anh". Tô Vũ cười nói.

    Mắt chàng trai sáng như sao, chứa đựng hình bóng cô gái mà cậu yêu.
     
    Back
    Top Dưới