"Thành thật mà nói, tối hôm đó tôi không chứng kiến được gì nhiều."
Khi đi sâu hơn vào bên trong căn phòng nghiên cứu bị khóa, có một cánh cửa bí ẩn nằm ở phía bên kia của lối đi.
Tiến sĩ Margomedari Bromtomp bắt đầu:
"Suy cho cùng thì tôi cũng chỉ là một điều tra viên của quân đội.
Tôi có mặt ở đây là vì nhiệm vụ này, nó không cần đòi hỏi về chuyên môn kỹ thuật, nên tôi chỉ cần ký những văn bản thu thập thiết bị với tư cách là một điều tra viên bình thường.
Tôi nghĩ rằng kỹ sư của chuyến bay còn nói rằng 'Lẽ ra chúng ta nên cử một người có thân hình nhỏ hơn, cử một người to con sẽ chỉ khiến cho tàu bay càng thêm tốn nhiên liệu.'..."
Đáp lại câu nói có phần trêu đùa của vị tiến sĩ, hai người [Nygglatho và Grick] đi cùng vẫn tỏ ra nghiêm túc và vô cảm.
Margomedari ho nhẹ một cái, biểu lộ ra vẻ hơi xấu hổ trước khi tiếp tục nói:
"Tôi cũng nghe nói rằng nó đã bắt đầu bằng một chiến dịch rất tuyệt mật ở những khu vực xung quanh.
Tôi không rõ chi tiết là gì, ngay cả khi tôi muốn tìm hiểu chúng sau này, thì tôi cũng chẳng thể tiếp cận được những thông tin ở mức độ tuyệt mật đó với thẩm quyền của mình.
Vì vậy, tất cả những gì mà tôi có thể chia sẻ ở đây là những gì mà tôi đã trực tiếp chứng kiến qua đôi mắt này vào ngày hôm đó..."
.
Ba mươi năm về trước...
Đáng lẽ hôm đó phải là một ngày yên bình.
Vào thời điểm này, việc "hiệu chỉnh" được thực hiện trên các cô bé Tinh linh là những ca điều chỉnh rất đơn giản, với điều kiện là những cá thể trưởng thành cần phải được tiêm thuốc một cách thường xuyên để có thể ức chế quá trình đào thải tự nhiên.
Tuy vậy, mọi thông tin liên quan về các Tinh linh đều phải được tuyệt mật, và bản thân những loại thuốc thường được phân loại và sử dụng là những loại thuốc có liều lượng rất mạnh, vậy nên chỉ có những bác sĩ chuyên khoa mới được phép sử dụng chúng.
Chuyến thăm của tiến sĩ Margomedari đến đảo bay hôm đó chỉ là để hoàn tất những đơn đặt hàng thuốc và đưa vào sử dụng trong thiết bị nghiên cứu mới.
Anh cũng sẽ tham dự một cuộc họp với không khí khá nghiêm túc, để trình bày những thông tin cần thiết và chỉ giải thích những điều cốt yếu.
Đó là tất cả những gì mà anh nghe được về dự án sắp được triển khai.
Thực tế, công việc đã được hoàn thành một cách suôn sẻ và không gặp bất kỳ sự cố nào.
Vậy nên anh phải chờ đợi trong thành phố này trước khi chuyến tàu bay trở về cất cánh, nhưng thành phố này lại quá nhỏ và dân số cũng không thực sự đông để cho anh có thể đi dạo hay làm một cái gì đó giải trí.
Vậy nên, anh không còn cách nào khác ngoài việc ở lại trong khách sạn dành riêng cho những du khách, và nhìn ra ánh đèn bên ngoài thành phố.
Ánh mặt trời bắt đầu lặn dần, và từ từ tiến ra xa phía thành phố.
Những hoạt động thương mại của thành phố này lẽ ra phải rất phát đạt, với những chủng tộc đi lại trên những con phố, tuy nhiên thì nét mặt của mọi người có vẻ đều rất nặng nề.
"Bầu không khí ngột ngạt thật."
Anh gật đầu đáp lại sau khi nghe lời phàn nàn của một người cùng phòng, một người lính thuộc chủng tộc Dehner, "Ừ, đúng thật."
Vào thời điểm này, trong thành phố vẫn đang có chiến tranh.
Lục địa nổi Regui Aire này vốn không hề màu mỡ như nhiều người vẫn lầm tưởng.
Nó chỉ là một vùng đất với diện tích và tài nguyên rất hạn hẹp.
Và một vùng đất có diện tích và tài nguyên hạn hẹp tới như vậy lại chứa đựng tất cả những sinh vật thuộc nhiều chủng tộc khác nhau từng tồn tại trên mặt đất trong quá khứ.
Dần dần qua thời gian, có những chủng tộc phát triển rất thịnh vượng, nhưng cũng có những chủng tộc bị lép vế hoặc bị tuyệt chủng hoàn toàn, thậm chí là cả với những chủng tộc mới chỉ xuất hiện được một thời gian ngắn.
Dù cho đây có là một cỗ máy dịch chuyển không gian, nhưng nó vẫn là một phần của thế giới này, vì vậy các quy luật tự nhiên vẫn tiếp tục được áp dụng.
Và vì những lý do đó, sẽ có những cuộc chiến tranh quy mô lớn và nhỏ nhằm tranh giành lãnh thổ giữa các thành phố, các đảo nổi và các chủng tộc.
"Tôi có nghe nói rằng liên minh quân sự giữa Grimjet và Nestor Helvetia đã tan vỡ, vì vậy bây giờ họ mà bị tấn công bởi các thế lực khác, chắc chắn là không có cách nào để nhận được sự hỗ trợ."
"...
Vì vậy?"
"Tôi khá lo lắng.
Lo lắng vì đó chính là nguồn gốc khiến cho bầu không khí nặng nề bao trùm lấy thành phố này", anh nghiến răng nói.
Vệ quân có cánh không thể đồng ý những chính sách của các đảo bay hay các thành phố.
Dù cho nơi này có trở thành chiến trường đi chăng nữa, thì Vệ quân có cánh lúc này cũng không còn là đồng minh.
Họ không được phép can dự vào những chính sách của các thành phố, và cũng không được phép tiếp cận những con người đang run rẩy và cô độc trên bầu trời này.
Là một người làm trong lĩnh vực y tế, anh cảm thấy như mình đang rất lo lắng vì không thể giúp đỡ những con người đang đau khổ trước mắt mình.
Ở phía xa xa bên kia sườn núi, anh nhìn thấy một đám khói đen bốc lên nghi ngút.
Liệu rằng đó có phải là cháy rừng hay gì không?
Điều này càng khiến cho nỗi buồn của anh càng trở nên sâu sắc.
"Chán quá."
"Đúng vậy."
Tiếng thở dài của họ chồng lên nhau.
"À mà này, tôi thấy anh đã do dự rất lâu ở cửa hàng lưu niệm, anh mua gì ở đó thế?"
Khi được hỏi, Margomedari nhìn về phía chiếc bàn bên cạnh giường ngủ của mình, nơi có hai chiếc hộp nhỏ được đóng gói đơn giản.
"À, tất nhiên rồi, chúng là quà tặng tôi mua dành cho Elba và Nathania, những người mà tuần tới sẽ không còn được nhận những đơn thuốc nữa..."
"...Tôi nói anh này."
Giọng điệu của người bạn cùng phòng giống như một lời trách móc.
Và Margomedari cũng hiểu rằng Elba và Nathania vốn là những Tinh linh binh, và những Tinh linh binh cần phải được đối xử như những "quả bom" được thả xuống ngay sau khi hành động được thực hiện.
Tuy rằng Margomedari hiểu rất rõ điều này, nhưng anh vẫn coi hai cô bé Tinh linh đó là những người bạn quan trọng.
Bởi vì, họ là những sinh vật thậm chí còn không biết ngày mai sẽ ra sao.
Họ cũng biết điều này, thậm chí là biết rõ hơn ai hết, ấy vậy mà họ vẫn có thể nói chuyện một cách rất cởi mở về tương lai, ánh mắt của họ thậm chí còn làm cho anh phải kính trọng họ thêm rất nhiều.
"Tôi..."
Như thể anh đang muốn ngắt lời câu nói của người bạn cùng phòng.
Có một tiếng kim loại va chạm mạnh vang lên từ bên ngoài cửa sổ.
Margomedari giật mình đến nỗi trượt khỏi chiếc ghế nhỏ đang ngồi, anh sờ vào mông bị bầm tím của mình, hỏi: "Chuyện gì thế?" rồi nhìn ra bên ngoài.
Ban đầu, anh nghĩ rằng đó là tiếng chuông báo hiệu.
Đó là một trong những phương tiện liên lạc được các tổ chức trên khắp các Lục địa nổi sử dụng, phần lớn là quân đội, họ sử dụng chuông theo một nhịp điệu cụ thể khi những binh lính xung quanh cần liên lạc cùng một lúc.
Margomedari cũng là một thành viên của tổ chức Vệ quân có cánh, mặc dù anh không biết rõ chi tiết về loại mật mã này, nhưng anh đã từng nghe nói về thứ tương tự như vậy.
Tiếng chuông vẫn cứ tiếp tục kêu lên và mọi người trên những con phố bắt đầu hoảng loạn bỏ chạy.
Anh nhận ra mình đã hoàn toàn sai lầm khi nghĩ rằng tiếng chuông này được rung lên bởi chính quyền của thành phố, và những đối tượng được nhắm đến ở đây không phải là quân đội, mà là những người dân.
Nếu điều đó là sự thật, anh không cần phải dùng tới những mật mã phức tạp.
Tiếng chuông này không có nhiều thông điệp để có thể truyền tải, cùng lắm thì chỉ có vài hai hoặc ba tiếng chuông, và những tiếng chuông hiện tại thì vẫn đang reo, có lẽ....
"Xin lỗi!"
Một nhân viên của khách sạn thông báo một cách gấp rút.
"Đây là tiếng chuông báo động sơ tán khẩn cấp, mọi người vui lòng làm theo hướng dẫn đến nơi trú ẩn ngay lập tức!"
Margomedari và Dehner liếc nhìn nhau.
Tiếng chuông báo hiệu.
Anh nghĩ mình đã nghe thấy một âm thanh gì đó, liệu đó có phải là tiếng chuông reo ở một nơi nào đó khác không?
Mặt trời vẫn đang lặn dần ở phía nơi chân trời.
Và tiếng chuông ấy vẫn tiếp tục reo vang lên từ xa.
Các khán phòng chật kín người thuộc mọi loại chủng tộc.
Nhìn xung quanh, tuy sự chênh lệch quá lớn tới mức không thể đếm xuể, nhưng vẫn có thể ước tính được có khoảng 300 người đang có mặt ở đây.
Tin đồn này dường như đã lan truyền rằng có một điều gì đó bất thường đã xảy ra, nên ai nấy nhìn có vẻ rất bồn chồn và lo lắng.
Theo như được biết thì có khoảng hơn hai mươi nơi trú ẩn giống hệt nhau bên trong thành phố.
Và trong những trường hợp khẩn cấp, tất cả mọi người dân đều sẽ được thông báo sơ tán.
"Kẻ nào đã xâm nhập?"
Người đồng nghiệp của Margomedari đã hỏi những người lính trong thành phố sau khi tự giới thiệu mình là thành viên của Vệ quân có cánh.
""Chúng tôi chưa biết rõ thông tin, có vẻ như các lực lượng trung cấp vào cao cấp nguy hiểm đã xâm chiếm được một số điểm trong thành phố.
Hiện tại vừa mới xảy ra một cuộc chiến giữa vĩ tuyến 7 phía đông và vĩ tuyến 2 đông bắc, và các lực lượng tự trị đã được điều động tới khu vĩ tuyến đông nam số 9 và 11."
Liệu rằng việc này có liên quan tới Đế quốc Elpis hay không?
Sự im lặng bao trùm lấy đầu dây ở phái bên kia, ánh mắt dường như muốn nói rằng: "Với tình hình hiện tại thì không còn cách nào khác, có phải không?"
Có lẽ rằng anh ấy đã chắc chắn, nhưng hiện tại anh ấy không thể đưa ra một câu trả lời cụ thể nào vì anh ấy vẫn chưa xác nhận điều đó.
Ting-tong ~~~
"Liệu chúng tôi có thể giúp gì cho mấy người không?"
Margomedari hỏi.
"Chúng tôi là những bác sĩ.
Mặc dù là nhân viên của Vệ quân có cánh, nhưng chúng tôi không phải những người lính.
Nếu như chỉ cần điều trị y tế, thì sẽ không vi phạm những chính sách của Lục địa.
Xin hãy để chúng tôi giúp."
Điều mà Margomedari nói thực ra mới chỉ đúng một phần.
Những công nghệ y tế mà Vệ quân có cánh sở hữu cũng bao gồm những công nghệ chuyên biệt được giữ bí mật với tất cả dân chúng.
Chính vì vậy, việc để một nhà nghiên cứu phải nỗ lực hết sức mình để thực hiện một thủ thuật y tế ngoài phạm vi quân đội là một điều dễ hiểu, một phần cũng là để ngăn chặn việc bị rò rỉ công nghệ.
-Anh không chắc liệu mình có thể chấp nhận việc bị giảm lương nếu làm như vậy hay không...
Có vẻ điều đó không ổn cho lắm.
Margomedari giấu đi những giọt mồ hôi đằng sau nụ cười.
"Thật sự!
Cảm ơn anh rất nhiều!"
Vẻ mặt của người lính thuộc quân đội tự trị trở nên sáng bừng lên.
"Tôi nghe nói rằng có một số người dân đột ngột bị ngất xỉu.
Tôi nghĩ rằng nguyên nhân là do họ đã quá căng thẳng và lo lắng, nhưng để chắc chắn thì..."
Ting-tong~~
Tiếng chuông ấy một lần nữa vang lên.
"Đừng lại gần tôi!"
Ở một góc của đám đông, có một tiếng hét lớn vang lên khiến tất cả mọi người xung quanh đều giật mình.
Gần cánh cửa nơi dẫn ra ngoài, có một người thuộc chủng tộc Ailuranthropos nhánh mèo, với vẻ mặt giống như đang bối rối, đang vung vẩy tay một cách thô bạo, cứ như thể nó đang cố gắng dọa những người xung quanh tránh xa mình.
"Dù sao.... dù sao thì anh cũng sẽ ra đi như thế mà thôi!
Đồ quái vật!"
Có chuyện gì đó không ổn...
Margomedari nghĩ trong đầu.
Thành phố này có rất nhiều chủng tộc cùng sinh sống.
Sự đa dạng chủng tộc ở đây đồng nghĩa với sự khác biệt về sinh thái, tập quán sinh sống, chế độ ăn uống, quan điểm về sống và chết, cùng nhiều những vấn đề khác.
Chính vì vậy, phần lớn người dân ở đây luôn chọn cách sống cách xa những hàng xóm để giảm thiểu sự xung đột.
Nói một cách dễ hiểu, thì việc có nhiều người cùng ở trong một căn phòng trú ẩn cùng một mối đe doa là một trong những tình huống bất ổn và nhiều hiểm nguy.
Nhiều người trong số họ đang ở trong tình huống nguy hiểm.
Và chỉ cần có ai đó bị cuốn vào sự hỗn loạn thì mọi thứ sẽ sụp đổ ngay tức thì.
"Không!
Không ai cả!
Đừng mà!
Đừng ai đến gần ta!
Ta có thể thấy ngươi, ngươi đang ở bên trong số các người..!"
Dù cho có phải dùng cách xoa dịu tinh thần hay áp chế để ngăn chặn tình hình, thì người đó cần phải im lặng càng sớm càng tốt.
Có lẽ cũng vì có cùng suy nghĩ với Margomedari, một số binh sĩ mặc trên mình quân phục của quân đội tự trị đã chen ngang qua những đám đông và tiến về phía người đó.
Tiếng chuông một lần nữa lại reo lên...
Ting-tong~~...
Một bàn tay của người lính chạm vào vai của người vừa làm loạn.
"Này... anh...
ừm...
ừm...
à..."
-Liệu... có bao nhiêu người có thể thực sự hiểu được chuyện gì đã xảy ra vào lúc đó?
Vai của người đàn ông đó bỗng phình to ra từ bên trong, xé toạc chiếc áo sơ mi của anh ta và cắt đứt cổ tay của người lính bằng những chiếc răng nanh dài và rộng, máu bắn tung tóe khắp mọi nơi.
Người lính đó kêu lên một tiếng, rồi rụt tay của mình lại, người lính nhìn bàn tay phải gần như bị đứt lìa đi một nửa của mình với một vẻ mặt kinh ngạc và sợ hãi.
Sau một vài giây...
Tiếng kêu thảm thiết ấy vang lên.
Sự hỗn loạn lan ra khắp tất cả khán phòng có bản chất khác hẳn những gì mà Margomedari suy nghĩ.
Mắt của Margomedari mở to ra, và cơ thể anh bắt đầu trở nên cứng đờ.
Tâm trí của anh không tài nào chấp nhận được sự thật về tai nạn kỳ lạ này.
Người trước mặt của anh quả thực là chủng tộc họ mèo chỉ mới vài giây trước, nhưng giờ biết diễn tả người đó thế nào cho đúng đây?
Phần thịt mọc ra từ trên vai của người đó giờ đây đã biết thành một cái đầu hình sư tử, với những chiếc nanh nhọn nhe ra.
Và hơn nữa, phần thịt nhô ra từ hai bên sườn, ngực, đầu gối và gáy, mỗi phần đều là đầu của một loại sinh vật khác nhau.
Chuyện gì đã xảy ra thế này?
Những tiếng hét hoảng loạn vang lên từ nhiều hướng khác nhau, và Margomedari theo phản xạ quay đầu lại để xem đã có chuyện gì xảy ra, và lại một lần nữa anh lại trở nên câm nín.
Có một thứ hơn cả một cơn ác mộng khác hiện ra ngay trước mắt anh.
Đó là một đứa trẻ, hoặc có lẽ là một thiếu niên.
Đứa trẻ này cùng với cái đầu lợn kia đều có những bộ phận của các sinh vật khác nhô ra bên ngoài, hết cái này tới cái khác.
Một tiếng hét khác vang lên từ một ai đó khiến cho anh quay mặt đi, và ngay sau đó là một tiếng hét khác vang lên ở phía còn lại khiến cho anh phải quay đầu lại nhìn.
Cơn ác mộng ngày càng ác liệt, tất cả xung quanh khán phòng, những sinh vật ở đây dần bắt đầu biến đổi.
Da thịt của chúng phồng lên, răng nanh mọc dài ra, đôi mắt trở nên đỏ ngầu, và chúng như những con thú dữ, bắt đầu tấn công những người xung quanh.
Margomedari suy ngẫm trong thời điểm tâm trí của anh đang rất rối bời.
Nơi mà người đầu tiên bị biến đổi là ở ngay khu vực hội trường, và nơi những người lánh nạn là từ phía đông thành phố trung lập.
Nếu xét theo hành vi của người đó, rất có thể rằng người đó đã chứng kiến một thứ mà người lính vừa mô tả là "kẻ địch nguy hiểm", hoặc cũng có thể là đã chạm phải thứ gì đó, chắc hẳn phải là một thứ gì đó có thể là nguyên nhân gây ra những gì mà Margomedari đang được chứng kiến bằng con mắt duy nhất của mình.
Ở gần đó, có một bé gái đang quằn quại trong cơn hôn mê.
Đầu của một ông già xỏ khuyên mũi bằng vàng bỗng thò ra khỏi miệng, hắn cười phá lên.
"Ngươi đang làm cái gì thế, đồ to xác kia?"
Margomedari bị đá một phát vào đầu gối, nhưng ngay sau đó anh vẫn đứng dậy lại được.
"Ta sẽ ngăn cản những người dân di tản, nên ngươi hãy đi ra góc kia đi!"
Tình hình ngày càng trở nên tồi tệ hơn.
Những tên côn đồ với hình thù không khác gì lũ quái vật, những người vô tội bị chúng tấn công và làm cho bị thương... thậm chí có những người không may thiệt mạng, những người bỏ chạy trong sự hoảng loạn, những người bị hất tung lên trên không trung bởi những người đang điên cuồng bỏ chạy rồi lại bị giẫm đạp một cách không thương tiếc, có những người dường như đã ngất xỉu vì quá sợ hãi, và cũng có những người lính lấy những thùng thuốc súng chĩa vào những con quái vật, cũng như là tự chĩa vào mình trong góc.
Tiếng hét này lại khơi dậy lên một tiếng hét khác, rồi lại thêm một tiếng hét khác.
Và thế giới này chẳng khác gì sự im lặng, nơi mà chẳng có một âm thanh nào khác ngoại trừ tiếng hét có thể chạm đến được đôi tai.
Ting~~Tong~~
Tiếng chuông ấy lại một lần nữa ngân lên, rồi lướt qua các ngóc ngách của ý thức rồi biến mất.
Lũ bạo loạn này hệt như là những kẻ đồ tể khát máu... hiện tại chỉ có thể gọi chúng như vậy, nhưng bản thân chúng có thể không đáng sợ như những gì mọi người đang nghĩ.
Chúng khá chậm chạp, không đủ nhanh nhẹn hay không ngoan để có thể xoay xở, chúng xuất huyết từ những vết thương dần dần rồi chết.
Tuy chúng giờ như lũ quái vật hung dữ và gớm giếc, nhưng chỉ cần là một người lính được trang bị vũ khí và đạn dược đầy đủ, thì cũng chẳng mấy khó khăn gì để giết chúng.
Nhưng tất nhiên đây không phải là vấn đề.
Những con người đang nổi loạn và bị giết chết ở đây không phải là kẻ thù từ bên ngoài.
Vài ngày trước đây, họ vẫn là những người hàng xóm thân thiết.
Và sự thật kinh hoàng này đè nặng lên tâm trí của mỗi con người.
Khán phòng hiện tại giờ đã bị phong tỏa.
Những con người còn sống sót dù chưa chiếm tới một nửa đã được hướng dẫn đến những nơi trú ẩn khác, nhưng số người đi theo hiện tại ngày càng ít đi.
Ngay bây giờ chẳng ai biết khi nào sẽ lại có người trở thành một trong số chúng, nên hầu hết mọi người đều nhìn nhau bằng con mắt của sự nghi ngờ rồi dần biến mất vào trong bóng tối sâu thẳm.
Một giọng nói vang lên...
Dehner rên rỉ, chỉnh lại bộ quân phục trên người mình.
Lưng của anh dựa vào tường với khuôn mặt đã có phần tái mét đi sau những sự việc vừa qua.
"Ban đầu tôi còn tưởng đó là tiếng chuông reo bên trong tai thôi.
Chẳng phải là người bị biến đổi đầu tiên đã nói rằng 'những kẻ như vậy đều đang nằm ở trong các anh đấy' hay sao?
Và khi nghe vậy, giọng của người đó bỗng trở nên to hơn.
Và tôi cũng có thể cảm nhận được điều gì đó đại loại như 'Đến đây đi', hay là 'Hãy trở thành đồng minh của ta nhé."
Dehner vừa nói vừa xắn tay áo quân phục của mình lên.
Thứ lộ ra là phần cánh tay gầy gò đặc trưng của cậu bé ấy, cùng với một cánh tay khác dày rậm lông lá khác sắp sửa nhô ra.
Anh nhìn Margomedari, người dường như đã hoàn toàn câm nín, Dehner nở một nụ cười yếu ớt.
"Tôi biết đây có thể là một lời nói vô nghĩa, nhưng tôi không biết cơ sở của hiện tượng lạ lùng này, thậm chí là còn không biết liệu nó có thực sự đúng hay không.
Tuy nhiên thì, tôi nghĩ có thể nó đang sử dụng 'âm thanh' như một phương tiện để bành trướng phạm vi kiểm soát.
Chính xác là phải có những điều kiện chi tiết hơn thế nữa chứ phải không?
Ugh!, chết tiệt, não của tôi không thể kiểm soát được nữa..."
Bụng của Dehner trở nên phòng to ra.
"Margomedari, đi tìm Vệ quân có cánh nhanh lên.
Sĩ quan quân sự hạng nhất Rosy Claw hiện cũng đang ở trong thành phố này.
Và nếu là người đó, thì người đó sẽ cho anh biết cần làm gì tiếp theo.
Chỉ có điều là hiện tại, tôi không thể giúp anh mở đường được nữa, xin lỗi, hãy bảo trọng..."
Dehner dùng tay và ngón tay của mình để tháo khẩu súng có chứa thuốc súng và bắt đầu nạp đạn.
Ngay sau đó, anh chĩa súng lên đầu của mình.
"...Hãy gửi lời chào của tôi tới những sinh vật không dấu mà anh trân trọng thay tôi nhé."
BÙMMM!
Tiếng súng ấy vang lên.
Margomedari choáng váng khi nhìn người bạn thân của mình hy sinh.
Những kẻ sống lâu năm thường không giỏi trong việc đưa ra quyết định vội vàng trong thời khắc nguy hiểm...
Margomedari thường nghe nói vậy.
Những kinh nghiệm sống lâu năm của họ, cùng với những niềm tin mà họ cũng sẽ sống lâu theo thời gian, khiến cho họ cảm thấy không nhất thiết phải dồn nén cuộc sống vào khoảnh khắc này.
Bởi vì họ cảm thấy rằng cái chết rồi cũng sẽ tới chỗ mình, nên họ không thể liều lĩnh mà đánh cược tất cả.
Và điều đó có lẽ là đúng.
Margomedari có thể cảm nhận được điều này một cách sâu sắc.
Anh không thể sử dụng hết bộ não của mình theo ý muốn.
Và bộ não, thứ vốn được cho là có lợi thế về tuổi thọ và được thấm nhuần một lượng kiến thức khổng lồ, lại chậm chạp trong việc làm những điều cần thiết khi cần được sử dụng.
Như thể đang trải qua một cơn ác mộng, Margomedari chỉ có thể chạy, và chạy không ngừng.
Khắp thành phố đều trở nên hỗn loạn, tất nhiên là bao gồm cả những đoàn xe đang chạy và những chiếc xe đẩy, nhưng lại không hề có bóng dáng của quân đội tự trị xung quanh.
Không...
Có thể đây là một điều tốt.
Có lẽ kẻ địch sử dụng âm thanh để mở rộng tầm hoạt động của chúng.
Margomedari bổ sung thêm một vài phân tích của bản thân vào những lời nói của bạn mình.
Ở trong nơi trú ẩn đó, sự bất thường đã bắt đầu lan rộng khi người đầu tiên hét lên: "Các ngươi rồi cũng sẽ trở thành quái vật".
Nghĩa là, sau khi tin tức "các ngươi rồi cũng sẽ trở thành quái vật" được lan truyền ra, cảm giác lo lắng và nỗi sợ hãi đã dâng trào lên khắp khu vực trú ẩn, cho phép kẻ địch mở rộng kiểm soát.
Nếu như điều này là sự thật, thì việc người dân trao đổi thông tin cho nhau được coi là một hành động lan truyền cực kỳ nguy hiểm.
Và ngược lại, nếu như tình hình trở nên quá hỗn loạn đến mức không thể truyền tải được những thông tin đầy đủ, thì sự lan truyền của thảm họa này có thể được giảm thiểu.
Kể cả khi nó chỉ phục vụ cho mục đích duy nhất là thỏa mãn bản thân, thì nó vẫn có thể giúp cho anh có thêm được chút ít thời gian.
Hiện tại, anh đã có mặt tại nơi trú ẩn ở Quận Nam đầu tiên.
Nhưng thứ đập vào mắt anh bây giờ chỉ là một biển máu.
Rồi hàng chục con quái vật đủ loại hình dạng, không còn có thể phân biệt được hình dạng ban đầu, đang xé xác những thi thể ở trước mắt anh.
Anh buộc phải kìm nén cơn tức giận đang dâng trào lên trong cơ thể của mình và rời khỏi nơi đó trước khi bị phát hiện.
Cuối cùng thì, nơi này... gần giống với nơi xảy ra hiện tượng bất thường đầu tiên...
Ting-Tong~~~
Như thể đang cố gắng tìm cách thoát khỏi thứ âm thanh đang ù ù trong tai, anh chạy, kéo lê cái cơ thể đồ sộ và khó kiểm soát của mình hết lần này tới lần khác.
Anh tới nơi trú ẩn ở Quận phía nam số ba, tới Quận bảy ở phái nam, và Quận bốn ở phía nam.
Tình hình ở đâu cũng đều giống như vậy, hay nói đúng hơn là tình hình ngày càng trởn nên tồi tệ hơn.
Những sự biến đổi và giết chóc không chỉ diễn ra ở bên trong những nơi trú ẩn, thậm chí chúng còn lan ra khắp mọi ngóc ngách trong thành phố.
Tiếng hét vang lên ở khắp mọi nơi.
Margomedari bịt tai mình lại và dùng hết sức bình sinh để chạy.
Chủng tộc Cyclops mạnh đến mức ngay cả một khẩu súng cũng không thể làm cho hắn bị tổn thương nghiêm trọng, nên dù cho có bị cắn vài phát, thì hắn cũng thể bị thương quá nặng.
Và hơn nữa, nếu anh dùng hết sức mạnh của cánh tay để tự đánh ngã bản thân, thì dù cho có như thế nào đi chăng nữa, anh vẫn có thể di chuyển được thêm một đoạn nữa.
Chính vì vậy, trong một thế giới chết chóc và tàn lụi này, thứ duy nhất mà Margomedari phải đối mặt chính là nỗi sợ hãi về cái chết của chính bản thân mình, dù anh thấy nó chẳng dễ chịu một chút nào.
Margomedari cũng đã cố gắng tiếp cận những người chưa bị biến đổi mà anh vừa nhìn thấy, song tất cả đều vô ích, bởi vì tất cả bọn họ giờ đây chỉ còn lại là sự nghi ngờ.
Mỗi lần mà anh đến gần, đa số đều bỏ chạy và la hét thảm thiết, một số khác thì tấn công và xua đuổi anh bằng những chiếc ống sắt dài, và cuối cùng, một số thì biến thành quái vật và bắt đầu tấn công anh tại chỗ.
Chính vì vậy, Margomedari từ bỏ việc tìm kiếm đồng minh.
Và khi màn đêm buông xuống, Margomedari từ từ đi bộ xuống phố.
Ting-Tong-Ting-Tong~~~
Những âm thanh nghe vốn rất khó chịu đó vẫn còn vang vọng từ nơi xa, và rồi cuối cùng không còn nghe thấy gì nữa.
Có lẽ hiện tại anh là người duy nhất còn sống sót.
Và khi anh bước đi trong sự im lặng, những ý nghĩ tiêu cực hiện lên trong đầu anh.
Anh đến nơi đóng quân của Vệ quân có cánh.
Đây là một tòa nhà khá đơn giản... nó thể hiện đúng vị trí của Vệ quân có cánh trong thành phố này, một tòa nhà mà nhìn trông giống như một căn hộ rẻ tiền khi được quan sát từ xa.
Anh bước vào bên trong mà không hề hấn gì.
Và như anh đã suy nghĩ từ trước, Sĩ quan quân sự hạng nhất Rosy Claw hiện không có mặt ở đây.
Nhưng ở một mặt khác, có một người khác mà anh hoàn toàn không ngờ tới.
"Na...
Nathania?"
Cô bé ấy là một cô gái không dấu đang nằm trên một chiếc ghế dài đơn sơ.
Cô ấy bị thương khá là nghiêm trọng, không phải, phải nói là bị xé xác.
Anh chỉ cần nhìn thoáng qua là biết cô đã phải trải qua những gì.
Hầu hết đây đều là vết thương do kiếm gây ra, nhưng vết thương in sâu trên ngực của cô là do súng gây nên.
"Này, em nhớ anh là...
ừm, bác sĩ...
Mar...go...gì đó... thật là trùng hợp."
Cô bé ấy vẫn chưa phải là xác chết.
Chưa hẳn.
Ở trong trạng thái mà ngay cả việc thở cũng là một điều phi thường, thì cô gái trẻ ấy vẫn mỉm cười mà không hề có một chút sợ hãi.
"Thật tốt quá, mấy anh chàng ở đây trông có vẻ khá bận rộn... nên chẳng ai nghe em nói cả, họ đều chạy đi mất cả rồi..."
Về cơ bản, các Tinh linh binh vốn không được tự do đi lại ngoài phạm vi khu vực Nhà kho tinh linh nếu chưa được sự cho phép, họ chỉ có thể được ra ngoài nếu như có lệnh chiến đấu hoặc cần phải lấy thuốc điều chỉnh.
Nhưng tại sao cô gái này lại ở đây trong khi nơi này không có điều gì xảy ra giống như hai trường hợp được nêu trên?
Và tại sao cô bé ấy lại đang ở trong tình trạng gần như sắp chết?
"Vì sao?"
"Đã có rất nhiều chuyện xảy ra...
à, thực sự là quá nhiều..."
Cô bé không thể ngừng ho dữ dội, một ngụm máu bất thường trào ra từ bên trong cổ họng của cô bé, bất kể cho anh đang nhìn cô bằng cách nào."
"Dừng lại đi, em chỉ đang làm mọi việc trở nên tồi tệ hơn nếu như em tiếp tục nói thôi."
"Haha...
Bác sĩ này, anh vẫn vậy, không thay đổi gì cả, vẫn lạc hậu như xưa..."
Cô lại ho mạnh thêm một lần nữa.
"Nghe em nói này, thanh kiếm đó đã tạo ra âm thanh... và dùng chính âm thanh đó để trực tiếp tác động vào tâm trí chúng ta..."
"Em... em đang nói cái gì vậy...?"
Đôi mắt của Nathania trở nên vô hồn.
"Sức mạnh đó đã bắt giữ Elba... nó đã giam giữ cậu ấy và sau đó khiến cho cậu ấy phải cố gắng giữ vững lý trí của mình."
Giọng cô trở nên yếu ớt.
"Elba...
Cô bé đó cũng ở đây sao?"
"Em nghĩ rằng đó là Quái thú... hay ít nhất, nó không phải là Quái thú thứ sáu nổi tiếng...
Em cũng không biết đó là số mấy..."
Cô bé từ từ ngồi dậy.
"Nếu là như vậy...
ắt hẳn nó là nhiệm vụ mà chúng em phải thực hiện..."
"Nathania! không! em không thể cử động như vậy được!"
"Ahaha...
Thứ đồ hạn sử dụng một lần như tụi em thì phải được dùng tới những giây phút cuối cùng chứ, nếu không thì sẽ vô cùng lãng phí đấy, bác sĩ ạ."
Có một thanh kiếm phản chiếu một luồng ma thuật ở gần đó đang âm thầm thúc giục lấy Nathania, nó tỏa ra một luồng ánh sáng yếu ớt.
Vũ khí thánh Percham [Carillon Percham]
"Thanh kiếm này... cậu ấy cũng đang thúc giục em cần phải hành động."
Theo những ghi chép của nhân loại cổ xưa, vũ khí thánh Percham là một thanh kiếm có khả năng ngăn chặn những cuộc chiến bi thảm tương tự như này và đem lại sự hòa bình vốn có cho chính nó.
Nói theo cách đơn giản khác, thì nó không thể tạo ra được giá trị thực sự cho đến khi tình hình của hiện tại chưa đạt tới ngưỡng quá bi thảm, và cho đến khi có rất nhiều sinh mạng bị tiêu diệt.
Thanh kiếm đó ngay lúc này đang dần trở nên rất mạnh mẽ.
Nathania đứng dậy.
Cô bé sử dụng sức mạnh của Percham để điều khiển một cái cơ thể vốn đã quá tàn tạ của mình.
"Nó sẽ không có tác dụng gì đâu...
Ah...
đừng làm vậy."
Margomedari lấy tay che mặt của mình.
"...Thuốc điều chỉnh cơ thể dự kiến sẽ được đưa tới vào tuần tới... nên chúng ta không thể...
đi vào ngõ cụt ở một nơi như thế này được..."
"Haha!"
Nathania bật cười.
"Đây là một thế giới sắp đến ngày tận thế, mà em lại là một Tinh linh binh với một ngõ cụt, vậy... hà cớ gì phải để ý đến chuyện của tương lai?"
"Sẽ không sao đâu, bởi vì các em... tất cả các em đều là những cô gái có quyền có cho mình một tương lai mà các em mong muốn."
"...
Nó chỉ là một nỗi khát khao thoáng qua về một giấc mơ viển vông mà họ không tài nào với tới.
Suy cho cùng, chúng tôi là những đứa trẻ sinh ra mà không có thế giới của mình."
Nathania ngước nhìn lên bầu trời qua khung cửa sổ.
Khi nhìn cô bé, Margomedari cũng ngước nhìn lên bầu trời.
Ở trên bầu trời rộng lớn kia có một vầng trăng đỏ thắm giống như một vòng tròn hoa đẹp hoàn hảo, với phông nền này, có một thứ gì đó đang lơ lửng ở phía trên nó.
Đó chính là hình bóng của một Tinh linh binh cầm kiếm và đang dang rộng đôi cánh cao gấp nhiều lần chiều cao trung bình của cô ấy.
"Đó là..."
"Em đi đây, tạm biệt Bác sĩ..."
Sau cùng, Nathania mỉm cười, cô dường như không mang theo một chút căng thẳng nào bên mình.
Cô khai triển Venerum, dang rộng đôi cánh ma thuật của mình rồi bay lên, chỉ để lại một dấu chân mềm mại.
"KHÔNGGG!", Margomedari kêu lên, anh vội vàn tìm cách ngăn cô lại, nhưng những ngón tay của anh dù có dang rộng ra tới bao nhiêu cũng không còn có thể chạm lấy được cô nữa.
Đáng lẽ... hôm nay phải là một ngày rất yên bình...
Anh sẽ có một cuộc họp quan trọng cùng với một số người bạn quan trọng vào tuần tới.
Và anh ấy cũng đã mua những món quà đặc biệt để tặng cho những cô bé Tinh linh mà anh rất đỗi trân trọng.
Ấy vậy mà...
Sức mạnh của ma lực bên trong các Tinh linh được kích hoạt trái ngược hoàn toàn với định nghĩa của sự sống.
Nếu như người sử dụng là một sinh mệnh đang dần tiến tới cái chết, nó có thể tạo ra một luồng sức mạnh cực kỳ vô hạn.
Và nếu nguồn ma lực ấy được tạo ra một cách mất kiểm soát, nó cũng có thể tạo ra một lượng sức mạnh hủy diệt áp đảo mọi thứ trên phạm vi nó đi qua.
Đây chính là thứ sức mạnh mà quân đội đã dùng suốt thời gian qua để giết chết những con quái thú không thể bị đánh bại bằng những cách thức thông thường.
Và cũng chính vì lý do này, các Tinh linh binh được nuôi dạy và được sử dụng như những người bảo vệ cho toàn cõi Lục địa Regui Aire.
Tất nhiên thì, Margomedari vốn luôn biết điều đó.
Anh nghĩ điều này thật là buồn, anh nghĩ điều này thật là đau lòng.
Tuy nhiên, anh cũng thấy điều này là cần thiết và không thể tránh khỏi những suy nghĩ sâu sắc về nó.
Ở phía trên bầu trời...
Hai đôi cánh của Elba Affa Murusmaurea và Nathania Will Percham rực rỡ phát sáng giữa màn đêm, hòa quyện cùng với ánh trăng.
Đôi cánh của họ tiến lại gần nhau hơn, rồi đan vào nhau như thể hòa vào làm một.
Và sau một lúc, một luồng ánh sáng chói lòa xuất hiện.
Phá tan mọi tầm nhìn xung quanh.
.
"...Câu chuyện nó là như vậy đó."
Margomedari kết thúc một cách chậm rãi.
(NT:ở tất cả phân cảnh trên mình sẽ dùng nhân xưng của Margomedari là anh vì thời điểm đó là 30 năm về trước nhé, còn giờ là thời điểm hiện tại.)
"Có thể là nó đã được kích hoạt ở trên bầu trời, nhưng nó lại xảy ra ngay ở dưới thành phố nơi mà 'Tinh linh hương môn' được khai triển.
Một phần của thành phố đã bị tiêu diệt trong vụ nổ, và hậu quả là có rất nhiều tòa nhà bị sụp đổ.
Tôi nghĩ rằng không có quá nhiều người bị thương, vì thời điểm đó không còn quá nhiều người còn sống sót.
Và lúc đó, mắt tôi cũng trở nên bị thương nên không thể tiếp tục chứng kiến thêm điều gì khác trong thời gian ngắn nữa.
Ông di chuyển chiếc kính một mắt bằng tay của mình, rồi tiếp tục nói.
"Cô bé Elba, vốn đã bị thanh kiếm Mournen thao túng, đã biến mất, và những con quái vật sau đó cũng hóa thành tro bụi.
Lúc đó chỉ có khoảng gần hai mươi người còn sống sót, bao gồm cả tôi.
Chúng tôi đều phải chịu sự giám sát nghiêm ngặt của Vệ quân có cánh trong khoảng thời gian là hai tháng, và chỉ được thả tự do sau khi chắc chắn rằng không có dấu hiệu nào trở thành quái vật.
Tuy nhiên, chúng tôi phải chấp thuận những cam kết mà phía quân đội đưa ra, một trong số đó là việc cấm tiết lộ bất kỳ thông tin nào về việc này."
Nygglatho bắt đầu rơi lệ.
Grick mặt trở nên tái mét.
Trong khoảng thời gian này, họ đều không biết cần phải nói lên điều gì.
"Để tôi nói cho anh biết một điều" Grick là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
"Tôi khá ghét việc phá đám, nhưng tại sao một thanh kiếm có thể được cho là Quái thú lại xuất hiện ở trên bầu trời này?"
"À,tất nhiên thì, tôi cũng đã phản ứng rất nhiều lần bằng cách nói rằng thanh kiếm này nên bị phá hủy ngay lập tức."
Margomedari khẽ gật đầu.
"Và đúng là không còn nghi ngờ gì nữa, thanh kiếm này là một thanh kiếm đã được khai quật từ dưới mặt đất, mà nó còn là một thanh kiếm mạnh mẽ và đầy nguy hiểm.
Nhưng vì có lẽ thời điểm đó số lượng vũ khí khai quật được chưa đầy đủ như hiện tại, nên tôi chưa nhận được sự đồng ý từ bất cứ ai."
"Và tất nhiên là cũng phải có một sự rằng buộc nghiêm ngặt về việc đó," Margomedari nói rồi nhún vai.
"Dù cho là có phá hủy hay là giữ lại, bất kể là có làm theo cách nào, thì cũng mang rất nhiều sự rủi ro.
Có lẽ là vì như vậy nên chưa một ai dám liều.
Tuy nhiên thì, sau khi nghe những người liên quan mô tả về nó, tôi cảm thấy rằng giữ lại nó e rằng còn tệ hơn...
Vậy, về vấn đề này, ý kiến của chuyên gia là như thế nào?"
"Ểh, tôi á?"
Nygglatho bỗng giật mình khi đột nhiên bị gọi.
Cô liên tục lắc đầu và lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt của mình.
"Tôi không phải là một người lính, càng không phải là một chuyên gia trong lĩnh vực này, vậy nên làm sao mà tôi có thể biết được chuyện này phải giải quyết như thế nào?"
"Nhưng không phải rằng cô là người phụ trách việc khai quật vũ khí thánh trước đây hay sao?"
"Tôi chỉ là người giữ chìa khóa cất giữ vũ khí ở Nhà kho Tinh linh thôi!
Tôi đâu có sử dụng hay bảo dưỡng những thanh kiếm này..."
Giọng của cô bỗng yếu dần đi khi mới nói được một nửa câu, rồi mất hẳn.
"Có chuyện gì vậy?"
"À!
Nếu tôi nhớ không nhầm, Willem có từng nhắc đến chuyện này.
Cậu ấy có nói rằng một thanh kiếm dù có là loại nào, có mạnh tới đâu, nếu như không có ai sử dụng chúng thì nó cũng chỉ là một món đồ bỏ đi, không hơn không kém."
Willem Kmetsch.
Cậu ấy là một chuyên gia trong việc sửa chữa và bảo dưỡng những vũ khí được khai quật, người đã ở bên cạnh Nygglatho trong một khoảng thời gian cùng với những cô bé Tinh linh.
Giờ đây đã không còn nữa.
"Vậy, dựa trên những gì mà anh đã đề cập, thì chính thanh kiếm ấy đã tạo ra âm thanh và dẫn dụ Elba tới sử dụng nó?
Nhưng mà cái khả năng 'trò chuyện với các Tinh linh' được kích hoạt như thế nào?"
"Chuyện này..."
Có lẽ là vì không thể tìm ra một câu trả lời thích đáng cho câu hỏi vừa rồi, Margomedari lắp bắp nói.
"Tôi xin lỗi, tôi không hề nghi ngờ về trí nhớ của anh, tôi chỉ nghĩ rằng đã có điều gì đó không ổn."
"À, nếu như tôi không thích thì đúng là có một điều thực sự quan trọng đối với tôi đấy."
Cơ thể của Grick hơi nhô ra về phía trước.
"Thanh kiếm ấy sở hữu sức mạnh khống chế và điều khiển những ai biết được sức mạnh thực sự của nó.
Nếu thực sự nó chỉ có vậy, sẽ không có gì ngạc nhiên nếu tất cả mọi người cùng một thời điểm bị biến thành lũ quái vật.
Nhưng nếu dựa trên những gì mà anh vừa nói ban nãy, thì đã có một sự chậm trễ rất lớn phải không?
Ý tôi là, khi nghe được tin rằng vẫn có người sống sót sau sự kiện đó, tôi cảm thấy như có điều gì đó bất thường."
"Vậy anh nghĩ còn có lý do nào khác đứng sau chuyện này nữa không...?"
"Không biết nữa, tôi chỉ đang hơi lo lắng thôi, tôi không có ý định dính líu vào chuyện này.
Mặc dù chắc chắn là tôi có hứng thú về việc biết được ý nghĩa đằng sau của câu hỏi, nhưng anh đâu có lôi chúng tôi vào những chuyện như thế này phải không?"
Grick nhìn xung quanh căn phòng.
Đây từng là căn phòng bí mật của một Cựu Sĩ quan kỹ thuật, một trong những người đã sống sót sau sự kiện ấy, cùng với Margomedari, hai người đã dành gần như cả sự nghiệp để nghiên cứu các vũ khí được khai quật dưới mặt đất.
Căn phòng này không có dấu hiệu cho thấy bị phá hủy bởi Vệ quân có cánh hay Đế quốc Elpis, và những kết quả nghiên cứu của hai người vẫn còn được bảo toàn một cách nguyên vẹn.
"Những vũ khí này rất mạnh, chúng không thể bị phá hủy bằng những cách thức thông thường.
Nhưng nếu anh đã đến đây, có lẽ anh sẽ tìm ra được cách phá hủy chúng, chứ đừng nói đến việc kiểm soát chúng.
Và để tìm ra một phương pháp như vậy và áp dụng vào thực tế, thì đôi tay to lớn của anh vẫn chưa đủ để làm việc này... phải không?"
"À...
ừm, ừm, gần như là vậy.
Nhưng có một điều cần phải đính chính lại."
Margomedari xoay người và nhìn xung quanh căn phòng.
"Thực ra ở đây có phương pháp để phá hủy.
Lẽ ra tôi phải mở khóa liên kết đến vũ khí khai quật và tìm cách tháo gỡ một số tấm bùa yểm trên nó [Talisman]."
Vũ khí khai quật là những vũ khí rất quý giá.
Nhưng với số lượng có hạn của nó, việc nghiên cứu không thể được mang ra thực hiện một cách tùy tiện.
Do đó, quá trình nghiên cứu phục chế những vũ khí khai quật đã bị tách rời hầu như không hề có tiến triển, và bản thân của việc nghiên cứu cũng đã bị đình trệ đi rất nhiều."
"Ước gì Willem còn ở đây, tôi đã có thể hỏi cậu ấy những chuyện như thế này."
Nygglatho thì thầm với một vẻ mặt khá buồn bã.
Và khi cô nhận thấy có hai ánh mắt đang nhìn về phía mình, cô chỉ lắc đầu và nói: "Không sao đâu."
"Nhưng nếu vậy thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn rất nhiều."
Cùng với một tiếng động, Grick nắm chặt nắm đấm ở bàn tay phải của mình rồi đập nó vào lòng bàn tay bên trái.
"Dù có chút gì đó không bình thường, nhưng dù sao thì tôi cũng là một thợ săn kho báu giỏi, vậy nên hãy hoàn thành công việc này trước bình minh nhé..."
Grick đứng dậy nhanh chóng và đột nhiên nhìn ra phía bầu trời.
"Có chuyện gì vậy?"
"À, không, không, không có gì, có lẽ là tôi vừa tưởng tượng ra cái gì đó thôi."
Grick vẫy tay nhẹ nhàng rồi nhìn vào những dãy kệ sách và các tài liệu nghiên cứu được trưng bày ở trên đó.
"Bác sĩ, mời ngài ngồi.
Tôi sợ nhất là khi anh đi lại trong này thì sẽ gây ra tai nạn.
Vậy nên tôi và Nygglatho sẽ cùng nhau tìm kiếm những hồ sơ liên quan, còn anh sẽ phụ trách việc sắp xếp và lắp ghép những chi tiết."
Và ngay sau khi nói xong, Grick đã lấy ra một số tập tài liệu ở trên những kệ sách mà không đợi Margomedari trả lời.