Cập nhật mới

Khác [shortfic][VKook] Ghét ( full )

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
135950669-256-k433449.jpg

[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Tác giả: NguynsNgcs2
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Truyện chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả
-Poonpoor-
Đây là truyện HE nha ^~^



vkook​
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Part 1


Năm sinh nhật lần thứ 6 của Taehyungie umma đem về một thiên thần nhỏ làm quà sinh nhật cho cậu.

Trong mắt mọi người thiên thần đúng là một thiên thần.

Với đôi môi đỏ tươi như máu, đôi mắt to tròn long lanh đến lạ, nhưng sao đôi mắt đó buồn thế?...

Nhưng với Taehyung thì khác, cậu thật sự ghét đứa bé đó.

Nó còn được mọi người yêu quý hơn cậu nữa.

Thật là bất công với cậu mà.

Umma nói tên của cậu, Kim Taehyung , là đẹp nhất, nhưng nay umma lại toàn khen tên của thằng nhóc ẻo lả ấy đẹp.

Jungkook , cái tên bình thường thôi mà có gì mà đẹp!

Taehuyng rất ghét thằng nhóc đó!

Rất ghét!

Rất ghét!

Taehyungie sẽ bắt nó làm người hầu của Taehyungie! ***** Rồi cứ thế 6 năm trôi qua...

Taehyungie bây giờ lớn rồi.

Taeyungie không thích ai gọi mình là Taehyungie nữa, cậu bắt mọi người gọi mình là Taehyung .

Phải, cậu lớn rồi mà.

Nhưng cái việc bắt nạt và sai vặt Jungkook vẫn không thay đổi.

- Này thằng kia!

Lau đôi giày của tao cho sạch vào đấy!

- Vâng!

Jungkook cúi đầu lặng lẽ lau đôi giày cực bẩn của Taehyung.

Cậu thật sự rất ghét cái con người này.

Nhu nhược nó vừa thôi chứ!

Nhưng mà thôi, có như vậy thì cậu mới bắt nạt được nó.

Mà quái lạ, sao càng ngày nó càng đẹp ra vậy?

- Này thằng kia!

Mai mốt để tóc dài che mặt nghe chưa?

- Sao vậy ạ?

- nó ngước lên ngơ ngác nhìn cậu.

- Tao thích thế!

- cậu ghét cái cách nó nhìn cậu nên vội quay đi chỗ khác

- Nhớ đấy!

- Vâng!

- nó lại cúi xuống chùi chùi đôi giầy.

- Hừ!

- cậu bỏ đi vì cậu ghét cái thái độ cam chịu của nó.

Thật sự rằng nó rất biết nghe lời cậu.

Tóc nó để dài che hết cả đôi mắt mà theo nhiều người thì (nó) rất đẹp, còn với cậu thì nó thật sự rất xấu.

Con trai gì đâu mà mắt lại to như thế chứ!

Phải nam tính như mắt cậu thì mới đẹp.

Chính vì thế cậu rất ghét đôi mắt to tròn đó.

Còn BamBamie, nó bị cậu ghét, nó biết nhưng nó không thể nào ghét cậu được.

Ngay từ lần đầu tiên gặp, nó biết cuộc đời nó sẽ bị trói buộc với người này mãi mãi rồi.

Chính vì thế nó cam chịu.

Nó hài lòng với những gì nó có.

Nhưng có điều nó vẫn muốn được học chung với cậu.

Nó nhỏ hơn cậu 1 tuổi nên không thể nào được học cùng lớp với cậu được.

Nó thấy mình thật vô dụng.

Nó quyết tâm học thật giỏi để xứng đáng được đứng bên cậu.

Và mọi nỗ lực của nó đã được đền đáp.

Nó học vượt với số điểm mà bao người có mơ cũng không thể đạt được.

Nó hạnh phúc vì điều đó. ***** Lên cao trung nó đã được học cùng lớp với cậu.

À không bây giờ thì phải gọi là anh - Kim Taehyung và cậu - Jungkook chứ.

Anh không cho cậu đi cùng xe vì anh ghét nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của cậu.

Có gì mà vui thế cơ chứ?

Anh ghét phải đến trường vì lũ con gái cứ bám lấy anh như sam ấy.

Nhưng hôm nay lại có thêm cái con người kia nữa.

Anh ghét.

Thật sự rất ghét.

Nhưng mà umma bắt cậu phải ngồi cùng xe với anh đến trường.

Umma muốn được thấy 2 đứa con mình hòa thuận với nhau.

Thế là cậu lại lủi thủi leo lên xe.

"Mình lại làm anh ấy giận rồi" cậu nghĩ thầm khi thấy vẻ mặt cau có của anh.

- Em xin lỗi.

- cậu lí nhí nói.

- Không cần!

Lát nữa tao ra trước còn mày thì đợi khi nào tao vào lớp rồi hãy ra, nghe chưa!

- Dạ.

Cậu cúi đầu thấp hơn nữa.

Anh lại ghét cậu thêm rồi.

Kịch.

Chiếc xe sang trọng dừng lại trước cổng một ngôi trường cổ kính.

Nhưng đằng sau vẻ cổ kính ấy là những cuộc tranh giành đầy âm mưu và thủ đoạn của những cô cậu con nhà giàu.

"Thật đáng khinh" - anh nhếch môi cười và đẩy cửa bước ra.

- Taehyung oppa!

- Oppa oppa nhìn em nè!

- Mày tránh ra để tao nhìn Taehyung oppa của tao cái coi!

- Taehyung oppa là của tao!

Những tiếng tranh giành, chửi nhau, gào thét... anh đã quá quen rồi nên cứ thế mà bước thẳng qua cái lũ nhố nhăng đó và không quên bỏ lại 1 câu mà là người khác nghe thì nó có nghĩa là chửi nhưng các nàng đây thì lại cho là đặc ân.

- Đồ điên!

Cậu ngồi trong xe quan sát anh.

Cậu biết chứ, cậu biết anh rất được lòng các cô gái mà đặc biệt là các vị tiểu thư.

Thế nhưng cậu vẫn đau lắm.Phải chăng... phải chăng... cậu đã yêu rồi?Yêu người không nên yêu?

Jungkook đến bây giờ mới biết mình đã yêu rồi.

Mười lăm năm sống trên đời và bây giờ cậu đã biết yêu cho dù tình yêu đó không thể nào giành cho cậu.

Hít một hơi thật sâu, cậu mở cửa bước ra khi chắc rằng anh đã vào lớp.

Dù sao thì cậu đã được học cùng với anh rồi, vậy là hạnh phúc lắm rồi.

"Jungkook fighting!"

- TRÁNH ĐƯỜNG!

TRÁNH ĐƯỜNG!

NƯỚC SÔI!

NƯỚC SÔI!

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA Chưa kịp xác định được cái gì thì cậu cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất chao đảo.

Đến lúc định thần lại được thì cảm giác như có vật gì đè lên người, cậu định vùng dậy thì nghe thấy tiếng rên rỉ phát ra.

- Ai da đau chết đi được!

- Này bạn gì ơi, bạn có thể... có thể... leo xuống được không?

- Ôi tôi xin lỗi!

- Anh chàng , người vừa đâm trúng cậu lúng túng đứng dậy và không quên lời xin lỗi.

- Không có gì đâu, tôi không sao, bạn có sao không?

- cậu đứng dậy phủi bụi dính ở trên quần áo đi.

- Tôi không sao vì nằm trên người bạn mà.

- cậu con trai nháy mắt.

- À ~ - cậu cảm thấy ngại ngùng khi lần đầu tiên có người cười với cậu.

- Mắt kính này của cậu à?

- A!

Cám ơn bạn!

- cậu vội đeo mắt kính to quá nửa mặt vào nếu không Taehyung sẽ giận cậu mất.

- Cậu tên gì?

- Jungkook- thật là ngại khi nói tên mình cho người khác mà.

- Kookie này, tôi gọi cậu thế nhé?

- À vâng, không sao đâu.

- Kookie này, cậu không đeo kính thì đẹp hơn đấy!

Mắt cậu hình như không bị cận đúng không?

- Cái đó... cái đó...

- cậu ấp úng không biết phải nói như thế nào nữa.

- Thôi tôi chỉ nói thế thôi cậu đừng để ý.

Vào lớp đi không lại muộn giờ học mất đấy!

- Uhm, tạm biệt nha!

- Bye bye!

Từ nay mình là bạn nha!

Tôi là Park Jimin !

- vừa nói cậu vừa dựng chiếc xe đạp của mình lên và phóng vụt đi mất.

- Hẹn gặp lại Jimin !

- gọi với theo để chào người con gái ấy, người bạn đầu tiên mà cậu có được sau 15 năm trời.

Tâm trạng cậu tốt hơn rồi.

Phải chăng đây là điều may mắn của cậu trong ngày hôm nay?

Có thể lắm chứ!

Nhưng dù sao đi nữa thì phải nhanh lên thôi sắp vào lớp mất rồi.

Buổi học hôm nay không có mấy đặc biệt vì hầu hết học sinh trong lớp không chú ý đến cậu nhiều lắm vì vẻ ngoài hết sức bình thường của cậu.

Cậu được xếp ở bàn gần cuối, ngay phía trước Taehyung và bên cạnh là Jimin.

Thật bất ngờ là cậu được học cùng lớp với Jimin đấy, cậu vui lắm cơ vì từ đây cậu có bạn rồi, không còn cô đơn như trước nữa.

Nhưng mà có vẻ như Taehyung không thích cậu ngồi gần anh cho lắm nên thỉnh thoảng len lén quay xuống cậu thấy anh nhăn nhó và không thèm nhìn lên bảng.

"Anh ấy không nhìn lên bảng chắc là do không muốn nhìn thấy mình đây mà.

Sao mình cứ làm anh ấy giận thế nhỉ?

Phải xin chuyển chỗ thôi nhưng mà mãi mình mới có bạn... không sao vì Taehyung thì mình có thể làm được mà!"

- cậu thầm nghĩ. ...

Cuối giờ, cậu cố tình nán lại để gặp GVCN.

- Thưa cô, em có chuyện muốn xin phép cô!

- cậu cúi đầu lễ phép.

- Có chuyện gì thế Jungkook ?

- cô Lee nổi tiếng là thương học trò nên thân thiện hỏi chuyện cậu.

- Cô có thể chuyển em ra sau Taehyung ngồi được không ạ?

- Sao thế?

- Tại em ngồi đó... hơi gần bảng quá mà mắt em nhìn xa mới rõ ạ!

- sao cậu khâm phục tài nói dối của cậu thế nhỉ?

- Uhm...

- cô Lee nheo mắt nhìn đứa học trò tuy là học sinh mới nhưng có cảm giác rất tốt với đứa nhỏ này, phải chăng thằng bé có điều gì khó nói?

- Thôi được rồi, em cứ về trước đi rồi ngày mai cô sẽ xếp lại chỗ ngồi cho cả lớp!

- Dạ?

Nhưng thưa cô...

- Em cứ về đi, không sao đâu!

Lâu lâu cũng phải đổi mới một chút chứ!

- cô Lee mỉm cười nhìn đứa học trò mới này.

"Thật là một đứa bé đáng yêu!"

- cô nghĩ.

- Vâng, em chào cô!

Cậu cúi đầu chào cô Lee rồi lủi thủi ra về."

Lại là mình làm hại đến mọi người rồi!

Mình thật là vô dụng mà!

Jungkook mày thật đáng chán quá đi!..."

Vừa đi cậu vừa đá đá mấy chiếc lá rơi trên sân trường.

- Sao mày lại làm thế?

Cậu giật mình khi nghe thấy giọng nói đó.

Là anh-Kim Taehyung .

Quay lại, cậu thấy anh đang đứng khoanh tay dựa lưng vào cây osaka.

- Tao đang hỏi mày đấy!

Sao hả?

- Dạ... dạ tại em ngồi gần không nhìn rõ bảng...

- cậu ấp úng trả lời, cậu thật sự rất sợ anh và đồng thời cũng rất yêu anh.

- Thật sao?

- anh nheo mắt nhìn cậu.

- D...Dạ

- Mày cứ liệu hồn đấy!

- nói rồi anh bỏ đi.

Cậu vẫn cứ đứng đó nhìn anh cho đến khi bóng anh khuất hẳn sau bóng osaka rực rỡ.

"Mạnh mẽ lên nào Jungkook !

Mày làm được mà!"

...

Hôm sau, cô Lee đổi chỗ cho cậu xuống dưới ngồi.

Điều quan trọng ở đây không phải là được chuyển chỗ theo ý muốn mà là chỗ cậu đang ngồi là... kế bên cậu chủ nhà họ Kim - Kim Taehyung

.- Đây là ý của mày sao?

- Dạ?

Dạ không phải đâu ạ!

Em nói thật đấy!

- cậu lo sợ, thật sự lo sợ anh sẽ ghét cậu thêm nữa.

- Thôi bỏ đi!

Lấy vở ra chép bài cho tao!

- Anh phẩy tay rồi úp mặt xuống bàn ngủ.

- Vâng.

"Thật may là anh ấy không mắng mình.

Nhưng mà được ngồi gần anh ấy thế này mình thật là may mắn.

Cám ơn cô Lee nhiều lắm!"

- cậu trìu mến nhìn người ngồi bên cạnh.

"Giá như anh ấy đừng ghét mình thì tốt quá!"

- kookie này!

- Jimin khều cậu từ bàn dưới.

- Gì thế Jimin ?

- cậu vui mừng vì Jimin không bị chuyển đi đâu xa cậu cả, người bạn đầu tiên của cậu.

- Lát nghỉ trưa đi ăn cơm với tớ nhá!

Căn-tin trường mình có món này ngon lắm đó!

- đôi mắt Jimin lấp lánh.

Quay qua nhìn anh rồi lưỡng lự gật đầu.

Dù gì thì anh cũng không muốn ăn cơm với cậu đâu nên đi cùng với Jimin là tốt nhất.

.

___________________________

Yeeeeeee cuối cùng cũng xong vì phải viết bằng tay nên lâu vl ra T.T

Động viên cho mình bằng nút sao ở dưới đi 😢😢

13/7/2018
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 2


Cái bài ở trên mình thấy cũng hay với cốt chap này nên chèn vào

Nếu muốn biết tên bài hát thì nó tên là

Unravel - Tokyo ghoul

___________________________

Ở bên Jimin cậu thấy mình như một đứa em trai được anh chăm sóc và bảo bọc vậy.

Jimin hơn cậu một tuổi và là thiếu gia của tập đoàn Park thị, một trong những tập đoàn có ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế của Đại Hàn dân quốc và cũng ít nhiều có tiếng trên thị trường Châu Á.

Tuy Jimin là một thiếu gia thực sự nhưng Jungkook không bao giờ cảm thấy tự ti trước Jimin , cậu luôn cảm thấy ấm áp.

Jimin là người đầu tiên biết Jungkook không phải là em ruột của Taehyung nhưng Jimin không tỏ ra khinh ghét, bài trừ cậu chỉ vì cậu không có cha mẹ.

Jungkook thích Jimin hơn một người bạn...

...

ừm...

Là một người thân chẳng hạn như...

Là anh vậy vì Jimin hơn cậu 1 tuổi mà.

*****

Nói Jungkook ở trường quý tộc này mà yên ổn là nói dối.

Jungkook là một trong những học sinh bị liệt vào danh sách trêu ghẹo của đám công tử, tiểu thư quyền thế ở trường.

Việc cậu cùng ngồi chung xe với Taehyung đến trường và cậu chỉ là con nuôi nhà họ Kim mọi người đều biết hết cả rồi, đó cũng là nguyên nhân chính dẫn đến việc cậu bị bắt nạt như bây giờ:

– Yah!

Jungkook !

Trong khi cậu đang dọn dẹp phòng thể dục thì một nhóm học sinh tiến về phía cậu, gồm 6 nữ và 2 nam, tất nhiên họ đều là cô cậu ấm của gia đình thế lực nào đó.

Chuyện này cậu gặp thường xuyên rồi nên không có mấy lạ khi những học sinh lại đến kiếm cậu vào những lúc như thế này.

Vậy nên cậu vẫn tiếp tục làm công việc đang dang dở của mình.

– Yah!

Jungkook !

Tụi tao gọi mày đấy! – một đứa con gái tóc dài, có vẻ như cầm đầu nhóm này tức tối quát lên khi thấy cậu không đáp lại lời chúng.

– Xin lỗi nhưng tôi đang dọn dẹp, cảm phiền mọi người tránh ra cho tôi làm việc – không ngước lên, cậu vẫn cặm cụi với công việc của mình.

– Mày... mày dám ăn nói với tụi tao như vậy sao?

ĐỒ CON HOANG! – đứa con gái vừa nãy lại hét lên.

– Cô vừa nói gì? – cậu khựng lại từ từ ngước lên nhìn đứa con gái đó.

Trên đời này cậu ghét nhất là ai nói cậu là con hoang.

Cậu được người nhà họ Kim nhận nuôi không có nghĩa là cậu không có cha mẹ, điều đó cũng không có nghĩa là cậu là con hoang của ai hết.

Cậu tin chắc mình đã từng có cha, có mẹ, có một gia đình như bao người khác... nhưng chỉ là từ lúc tỉnh dậy trong bệnh viện năm cậu 5 tuổi thì cậu đã không còn nhớ gì nữa rồi.

***** 10 năm trước.

Tiếng nói chuyện, tiếng máy móc chạy rè ~~~ rè, tiếng bước chân vội vã... nhiều âm thanh khác nữa đang quấy phá giấc ngủ của cậu.

Khó nhọc mở mắt ra và cậu ngỡ ngàng khi thấy mọi thứ lạ lẫm.

"Đây là đâu?"

– A cháu tỉnh rồi sao?

Bác sĩ!

Bác sĩ!

Cậu bé tỉnh rồi!

Cô gái mặc đồ trắng trên đầu có đội một cái mũ vải vui mừng chạy đi.

Cậu ngước đôi mắt đỏ vì ngủ nhiều ngơ ngác nhìn theo cho đến khi bóng cô ấy khuất hẳn sau cánh cửa.

Cậu cứ nhìn cánh cửa ấy mãi cho đến khi cô ấy trở lại cùng với một chú mặc áo trắng nữa.

Chú ấy dùng cái đèn pin nhỏ rọi vào mắt cậu – chói, dùng cái ống nghe áp vào ngực cậu – lạnh, vừa làm vừa không ngớt hỏi chuyện cậu.

– Cháu có thấy đau ở đâu không?

Cậu không trả lời mà chỉ khẽ lắc cái đầu nhỏ.

– Nào, cháu đưa tay lên cao cho chú xem nào!

Tốt!

Bây giờ là chân nào!

Ừm cháu ngoan lắm!

Cậu làm theo lời chú áo trắng ấy một cách máy móc, nhưng khi nghe câu "cháu ngoan lắm" cậu thấy vui lạ.

Câu nói ấy chỉ là câu khen bình thường thôi mà nhưng sao nghe ấm áp thế.

Cậu muốn nghe nữa.

Níu chặt tay áo của chú áo trắng, cậu khẽ cất giọng yếu ớt nhưng tha thiết lên:

– Chú nói lại đi!

Chú áo trắng hơi sững người trước hành động bất ngờ của cậu bé nhưng chú ấy đã nhanh chóng mỉm cười với cậu.

Ngồi xuống mép giường của cậu bé, chú áo trắng khẽ nói:

– Cháu muốn nghe câu nào?

Cậu không trả lời mà chỉ ngước đôi mắt to tròn lên nhìn chú áo trắng ấy với sự chờ đợi và hi vọng.

Hơi bối rối một chút vì không nhận được câu trả lời từ cậu bé, chú áo trắng tằng hắng nhẹ rồi lại mỉnh cười hỏi cậu bé thêm một câu nữa:

– Cháu biết chú là ai không? – lần này không chỉ là đôi mắt chờ đợi của cậu nữa mà còn có thêm đôi mắt chờ đợi của người đàn ông này.

Không biết tại sao mà khi nhìn thấy đứa bé, cái suy nghĩ muốn được nói chuyện với nó đã xâm chiếm toàn bộ trâm trí của người đàn ông này rồi.

– Là bác sĩ. – không nhanh không chậm cậu nói.

– Ừ đúng rồi đấy! cháu thật là giỏi và ngoan nữa.

Nghe đến đây cậu đã cười, mặc dù không bật thành tiếng nhưng nụ cười này khiến cho những người chứng kiến nó phải hạnh phúc lây.

– Chú là Yoo Jaesuk, cháu tên gì?

Cậu đang cười, nụ cười tắt hẳn.

Tên?

"Mình tên gì?"

Đôi mắt sáng bắt đầu ngân ngấn nước.

Cậu không biết cậu tên gì?

Một đứa bé không có tên?

Bố mẹ cậu là ai?Sao cậu lại ở đây?

Hoảng loạn và nước mắt bắt đầu rơi trên khuôn mặt thiên thần.

Bác sĩ Yoo vội ôm lấy cậu bé, vuốt ve tấm lưng nhỏ và nhẹ nhàng dỗ giành.

– Không sao, không sao hết!

Chú biết tên của cháu rồi, chú không hỏi cháu nữa đâu.

Nào nín nào.

Cậu ngước lên nhìn bác sĩ Yoo với đôi mắt đỏ hoe vì khóc, rụt rè hỏi:

– Cháu tên gì vậy ạ?

– Tên cháu đẹp lắm!

Là Jungkook !Jungkook !

– bác sĩ Yoo khẽ lau đi giọt nước mắt trên má Jungkook . ...

Khi Jungkook được đưa vào bệnh viện trong trạng thái hôn mê sâu, toàn thân ướt đẫm máu, đầu do va chạm mạnh nên máu tuôn ra không ngừng.

Nhìn Jungkook lúc này người ta không khỏi thương xót cho cậu bé.

Nhưng trong tay cậu bé vẫn nắm chặt chiếc gương nhỏ hình mèo Kitty.

Đằng sau có khắc dòng chữ cẩn thận và tỉ mỉ...

"01/09 Chúa trời gửi thiên thần Jungkook yêu quý đến cho cả nhà

– Yêu con"

Jungkook ôm chặt chiếc gương bác sĩ Yoo đưa cho với một niềm hạnh phúc.

Jungkook có cha mẹ, Jungkook không phải bị cha mẹ ghét bỏ mà đem vứt đi.

Chỉ là cha mẹ của Jungkook bị tai nạn mà qua đời mà thôi.

Nhưng mà Jungkook vẫn thấy có lỗi khi cậu không thể nhớ được gì về gia đình của mình cả.

Nhà cậu có mấy người?

Nhà cậu có đẹp không?

Có mấy căn phòng?

Bố mẹ trông như thế nào?...

Rất nhiều câu hỏi trong đầu Jungkook nhưng cậu chẳng thể hỏi vì không ai biết cả.

Hoặc có người biết nhưng không ai muốn nhắc tới chuyện đau lòng này với một đứa bé cả... nó đủ đáng thương rồi... ...

Vài ngày sau, có một người phụ nữ xinh đẹp đến nói với Bambam là muốn nhận cậu làm con nuôi.

Với người phụ nữ này cậu không hề có ý nghĩ ghét bỏ hay sợ hãi, với lại bác sĩ Yoo cũng nói cô ấy là người tốt nên không lưỡng lự gì, cậu gật đầu.

Bambam muốn có gia đình...

Bambam muốn được yêu thương...

Người phụ nữ ấy là phu nhân nhà họ Kim, mẹ của Kim Yugyeom, người mà Bambam yêu một tình yêu đơn phương đầy đau khổ và tuyệt vọng...

*****

– Cô vừa nói gì? – cậu nhìn chằm chằm vào đứa con gái vừa nói cậu là "con hoang" đó.

– T...tao... tao nói m...mày là CON HOANG đó!

Sao nào? – giọng nói có vẻ run run nhưng vẫn cố tỏ ra không có gì phải sợ cả.

Cậu căm phẫn bóp mạnh quả bóng trong tay khiến nó trở nên méo mó dị dạng so với ban đầu.

Nhưng quả bóng đó, vâng nó chính là quả bóng rổ đấy!

Vừa cứng lại vừa to...

Cả bọn xanh mặt khi nhìn thấy quả bóng tội nghiệp đó và thầm nuốt nước bọt khi nghĩ đấy là đầu mình thì toi.

Đặc biệt mặt đứa con gái mà lỡ miệng gọi cậu ba tiếng "ĐỒ CON HOANG" còn chuyển sang trắng bệch như người chết ấy.

Jungkook là một đứa không nên đụng vào!

– Tôi nói này các tiểu thư, công tử!

Tôi sẽ không tha thứ cho bất cứ ai nói tôi là "con hoang" dù chỉ là lỡ lời!

NGHE CHƯA! – giọng nói không nhanh không chậm nhưng cứ như lời từ địa ngục truyền lên khiến cho người nghe không lạnh mà run.

Đối với những kiểu người chuyên ỷ lại vào gia đình có chút tiền mà đi bắt nạt người khác này, Jungkook khinh!

Cậu không muốn dính vào thì đừng có ngu mà chạm vào cậu.

Đólà tự chuốc họa vào thân đấy!

– Mày...mày dám?

Còn mạnh miệng sao?

– Cứ thử xem!

Không quan tâm đến mấy người kia nữa, Jungkook lại quay lại với phần việc dang dở của mình.

Nhanh chóng làm xong còn về nữa.

Không biết anh đã tắm chưa vì Taehyung chỉ mặc đồ do mẹ hay cậu xếp cho mà thôi.

Thói quen duy nhất của anh khiến cậu cảm thấy mình là người có ích cho anh... dù chỉ là như thế cậu cũng cam lòng.

Không thể đả kích được gì nữa, bọn tiểu thư công tử bức tức bỏ ra về và không quên bó lại một câu sặc mùi đe dọa: "Mày cứ đợi đấy Jungkook !

Bọn tao sẽ không quên chuyện này đâu!"

Kệ mấy người!

___________________________

5:38 sáng 🙂)

Giờ linh 😉))

18/3/2018
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 3


– Mày về trễ 10'! – Kim Taehyung ngồi ở ghế bành trong phòng khách, chân vắt chéo, hai tay đan vào nhau và giọng nói có vẻ kìm nén tức giận.

– Em xin lỗi, không có lần sau đâu ạ. – Jungkook cúi đầu.

– Tao không muốn có lần sau.

Mày biết tao ghét phải chờ đợi mà phải không?

Nhớ đấy! – ghé sát mặt Jungkook , Taehyung gằn từng tiếng.

– Vâng.

Tim Jungkook đập loạn.

Lần đầu tiên Taehyung ở gần cậu như thế này.

Cậu có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả vào mặt mình, nóng ran.

Cậu cố gắng đè nén khát vọng được hôn lên đôi môi dày quyến rũ kia.

Cậu cố gắng hít thở bình thường để nhịp tim không đập quá to.

Cậu cố gắng kìm nén cảm xúc yêu thương mãnh liệt giành cho anh lại.

Vì...

Kim Taehyung...

Không giành cho...

Jungkook ...

– Chuẩn bị nước tắm cho tao!

Jungkook sực tỉnh vội chạy đi chuẩn bị nước và đồ cho Taehyung .

Kỳ thực trong lòng Jungkook trở nên vui kỳ lạ, cậu còn thấy bất ngờ với chính mình nữa là...

Taehyung thong dong bước vào phòng tắm đã được Jungkook chuẩn bị đầy đủ.

Suốt mấy năm qua, chưa ngày nào Taehyung tắm mà không có Jungkook chuẩn bị nước cả.

Đồ đạc có khi là mẹ, có khi là Jungkook hay quản gia, nhưng nước tắm thì phải là Jungkook .

Như ngày xưa, Taehyung coi như đây là sự bắt nạt mà anh gắn lên người cậu – người mà anh ghét nhất.

*****

"Theo thông tin mới nhất mà phóng viên chúng tôi ghi nhận được là cổ phiếu của Han.co đang bị tụt dốc rất nhanh chỉ sau một đêm.

Nguyên nhân chính vẫn chưa được tiết lộ.

Nhiều khả năng chỉ tịch Han Changsuk sẽ phải từ chức và phải bồi thường nhiều hợp đồng không thể thực hiện được..." *****

Như mọi ngày.

Jungkook cùng Taehyung đến trường.

Tuy mọi người ai cũng biết Jungkook đi cùng xe với Taehyung nhưng cậu vẫn chờ anh vào lớp rồi mới ra khỏi xe.

Hôm nay cũng vậy.

Taehyung đi trước vào lớp, Jimin đứng khoanh tay trước cửa lớp đợi sẵn, khóe môi cậu hơi nhếch lên khi nhìn thấy Taehyung .

– Oh, cậu chủ Kim, chào buổi sáng. – Jimin không có ý nhường đường cho Taehyung vào và tỏ vẻ tay bắt mặt mừng chào hỏi buổi sáng.

– Cậu muốn gì đây Jimin ?

Tôi không rảnh làm mấy chuyện nực cười này đâu! – Taehyung mặt lạnh băng nói.

– Nếu như tôi kể với Jungkook thân yêu việc cổ phiếu của Han.co có liên quan đến cậu chủ nhà họ Kim thì như thế nào nhỉ?

Nó có được xem là chuyện nực cười không đây? – Jimin nhướng mày thích thú.

– Ồ và nó cũng có liên quan đến Melody của nhà cậu phải không Jimin ? – Taehyung cười khẩy.

– Chắc là do ba tôi có hứng thú với cổ phiếu của Han.co mà thôi. – Jimin nhún vai

– Cậu biết đấy, tôi là con trai thì làm sao mà can dự vào chuyện công ty của ba tôi được, với lại tôi không có hứng thú với mấy chuyện sổ sách nhức đầu này đâu!

– Tôi thì không nghĩ thế! – Taehyunh đánh nhanh mắt về phía cổng rồi ngay lập tức nhìn Jimin .

– Ồ Jungkook vào rồi kìa!

Sao cậu cứ để cậu ấy vào sau thế hả?

Hai người không phải là anh em sao? – Jimin đã thấy được ánh mắt của Taehyung khi nhìn vội về phía cổng.

– Tôi với thằng nhóc đó không phải anh em gì hết!

Nó là nô lệ của tôi mà thôi! – Taehyung quát khẽ như sợ có ai nghe thấy.

– Vậy sao?

Chỉ là nô lệ mà làm cho cả tập đoàn nhà người khác chao đảo chỉ vì lỡ nói nô lệ là "Con hoang" sao?

Thật thú vị à nha cậu chủ Kim!

– Jimin, cậu muốn gì? – Jungkook đang đi tới rất gần vì thế cần giải quyết con người này thật nhanh...

– Tôi ư?

Cậu hỏi tôi muốn gì ư? – Jimin nhìn Jungkook đang vui vẻ đi tới, ánh mắt anh trở nên dịu dàng, nhưng ngay sau đó trở nên nghiêm túc khi nhìn Taehyung

– Tôi muốn...

Jungkook !

– Không được!

– Vì sao?

Với cậu thì cậu ta chỉ là nô lệ thôi mà.

Nhường cho tôi đi!

– Sẽ không bao giờ! – Taehyung nhìn thẳng và mắt Jimin .

Không đời nào anh nhường bất cứ thứ đồ gì của mình cho ai hết.

Bất cứ thứ gì... trong đó có Jungkook .

– Anh Taehyung , Jimin , sao hai người không vào lớp đi? – Jungkook ngạc nhiên khi thấy Taehyung và Jimin đang đứng nhìn nhau chằm chằm ngoài cửa lớp.

– À Jungkook ah, tớ xin Taehyung một món đồ mà cậu ta keo kiệt không cho~~~ – Jimin trở nên thùy mị, hai tay nắm chặt lấy tay Jungkook lắc lắc.

– Hừ! – Taehyung quay lưng đi vào lớp.

Bàn tay trước mắt làm anh thấy khó chịu.

Nhìn theo lưng áo Taehyung , Jungkook có cảm tưởng là anh đang rất bực bội.

Jimin lại chọc tức gì anh rồi.

– Jimin , cậu xin gì Taehyung vậy?

– Cậu!

– Tớ làm sao? – Jungkook không hiểu Jimin gọi mình làm gì khi mình hỏi câu ấy xin gì Taehyung .

– Là xin Jungkook cậu đấy! – Jimin nghiêm túc nhìn vào mắt Jungkook .

– Tớ thích cậu.

Tớ thích Jungkook mất rồi.

Jungkook thật sự bất ngờ.

Cậu không thể nói gì vào lúc này, não của cậu đang bận phân tích câu nói của Jimin và thái độ của Taehyung .

Làm sao Jimin có thể thích cậu được cơ chứ?

Cậu không có gì đặc biệt.

Không phải là con nhà giàu, cậu chỉ là con nuôi nhà họ Kim mà thôi.

Cậu xấu xí, hậu đậu.

Thật sự là không có nhà họ Kim cưu mang thì không biết bây giờ cậu sẽ sống ra sao nữa.

Nhưng tại sao Jimin thích cậu?

Còn Taehyung , sao anh lại không cho Jimin thích cậu?

Sao anh lại bực mình?...

Ừ chắc là do anh ghét cậu vì đã mang phiền phức cho anh...

– Jungkook này, vào lớp đi. – Jimin khẽ kéo cậu vào lớp.

Khẽ đặt cặp xuống, cậu khẽ mỉm cười...

Anh lại ngủ rồi...

Ngủ ngon anh nhé

Em sẽ ở mãi nơi đây

Vì...

Nơi đây có anh yêu yên bình...

Khoảnh khắc ở bên anh

Là niềm vui hạnh phúc nhỏ nhoi em có được Sẽ không ai có thể phá vỡ giây phút hạnh phúc này

Vậy nên ngủ ngon anh nhé...

*****

– Trưa anh muốn ăn gì em sẽ đi lấy? – Jungkook vừa dọn sách cho Taehyung vừa hỏi.

– Đi ra ngoài ăn! – Taehyung đứng khoanh tay dựa lưng vào tường, mắt nhìn lơ đãng cây Osaka vàng rực rỡ giữa sân trường.

– Dạ.

– Jungkook , hôm nay căn-tin nấu món sườn xào chua ngọt mà cậu thích đấy, có cả bánh bao xá xíu nữa.

Nhanh nhanh mình xuống không hết mất! – Jimin vội vàng lôi kéo Jungkook .

– Ừ ừ, đợi tớ một lát! – Jungkook có ý đợi Taehyung đi rồi mình mới đi.

Nhưng Taehyung vẫn đứng đó...

– Cậu đi đâu thì đi nhanh đi cho Jungkook còn đi ăn cơm nữa chứ!- Jimin hiểu ý liền bảo Taehyung nhanh chóng đi đi.

– Jungkook đi với tôi!

Cậu đi một mình đi!

Jungkook đi! – Taehyung bước nhanh qua chỗ cậu và Jimin đứng, không nhanh không chậm nói với cả hai.

– Vâng.

Jimin tớ đi đây, hôm nay cậu phải ăn một mình rồi, tớ xin lỗi.

Mặc dù thấy có lỗi với Jimin nhưng Jungkook vẫn cảm thấy vui.

Trưa nay cậu đi ăn cùng với Taehyung đấy.

Có nằm mơ cậu cũng không nghĩ rằng cậu cùng anh đi ăn cùng nhau bên ngoài như thế này.

*****

Dạo gần đây Taehyung và Jimin lạ lắm, như nước với lửa ấy.

Jimin luôn bám lấy Jungkook bất cứ lúc nào có thể, còn Taehyung luôn bắt cậu phải đi theo mình không rời.

Jimin thì cậu còn có thể hiểu được chứ Taehyung thì cậu chịu.

Vì điều gì mà anh lại cư xử như vậy?

Mà anh đã thay đổi cách gọi cậu, không còn tao-mày nữa mà bây giờ chuyển thành tôi-cậu.

Jungkook không hiểu.

Jungkook thấy cách gọi đó như chủ nhân và người hầu ấy, nó có vẻ xa cách hơn cách gọi cũ.

Tuy nhiên là do anh gọi nên cậu sẽ thích nó.

Ừ sẽ thích nó... ...

– Jungkook , cậu sẽ tham gia đợt cắm trại này chứ? – Jimin chồm người lên bàn trên để nói chuyện với Jungkook .

– Tớ sao? – Cậu quay sang nhìn Taehyung rồi nhìn Jimin

– Tớ không biết nữa Jimin à.

– Ừ tớ hiểu mà. – Jimin liếc xéo Taehyung

– Chắc từ trước tới giờ cậu chưa được đi chơi ở đâu phải không?

Thật là bực mình thay cho cậu đấy Jungkook .

Cậu thật tội nghiệp mà ~~~ Jimin bù lu bù loa lên làm cậu thấy bối rối, cậu sợ anh lại giận cậu vì chuyện này mất.

Từ bé cậu luôn phải đi theo anh nên cậu cũng được đi nhiều nơi lắm chứ.

Mẹ còn tự tay chuẩn bị đồ cho cậu nữa.

Chẳng qua là cũng lâu lắm rồi anh không đi du lịch ở đâu nên cậu cũng không có cơ hội được đi chơi cùng anh nữa, nên cậu cũng muốn cùng anh đi cắm trại, lần này lại có thêm Jimin nữa lại càng vui.

Nhưng chắc anh không đi đâu, nên thôi đừng hi vọng nữa không anh lại giận, lại ghét cậu hơn. ...

Jungkook quay người đóng cửa xe.

Về nhà thôi.

– Mai lên đăng kí 2 suất đi cắm trại!

– Dạ?

– Tôi không muốn nhắc lại!

– Vâng.

Jungkook cười toe toét.

Không ngờ anh lại đồng ý đi cắm trại.

Không phải anh ghét rắc rối sao?

Mà thôi kệ đi dù sao anh cũng đồng ý rồi nên phải nghe lời nếu không muốn phải ở nhà.

Phải chuẩn bị gì cho buổi cắm trại đây nhỉ?

Thức ăn, nước uống, quần áo và giầy thể thao,...

à phải mang tho thuốc đau bụng,...

Chắc Jimin sẽ bất ngờ lắm đây...

Jungkook mải đắm chìm trong niềm vui của mình nên không biết rằng ánh mắt của anh nhìn cậu có chút dịu dàng, ánh lên tia cười.

Anh cũng đang vui.

Chuyến đi sắp tới sẽ thú vị lắm đây!

20/3/2018
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 4


Mọi người là do được đi chơi nên ai ai cũng vui vẻ và hào hứng.

Các tiểu thư cố gắng diện cho mình những bộ cánh thật đẹp chỉ mong mình được cậu chủ nhà họ Kim chú ý một chút.

Còn các thiếu gia thì ai cũng bóng bẩy với những bộ đồ đắt tiền chỉ để khoe mẽ...

Taehyung hừ lạnh.

Cái đám vương tôn công tử với tiểu thư kia so với một người còn không bằng nữa mà đòi anh để mắt đến sao?

Phải nhìn lại mình xem có cái gì tốt để cho người khác phải chú ý hay không đi đã.

Jungkook đang bận rộn với đám hành lý.

Cậu đã sung sướng biết chừng nào khi được đi cắm trại với anh lần này, vì vậy tất cả mọi thứ phải được chuẩn bị thật tốt và tránh làm anh thấy khó chịu chút nào tốt chút đó.

Nhung Jungkook à lần này cậu phải chịu thiệt một chút rồi, chắc vậy.

Tuy nhiên chuyến đi nãy sẽ là bước ngoặt lớn trong cuộc đời của Jungkook cậu đấy. ...

– Jungkook , lát cậu ngồi chung với tớ đi. – Jimin vui vẻ phụ giúp Jungkook cất đồ vào thùng xe.

– Nhưng còn Taehyung , tớ... – Jungkook ngập ngừng không biết phải trả lời với Jimin sao nữa.

Cậu không muốn làm Jimin buồn nhưng lại càng không muốn xa Taehyung .

Thật là rối ren mà.

– Biết rồi biết rồi cậu cứ ngồi chỗ cậu thích đi tớ ổn mà!

– Tớ xin lỗi.

– Thôi nào, xin lỗi cái gì. – Jimin nháy mắt vui vẻ nói

– Cậu thích ngồi bên cửa sổ hay ngồi trong?

– Cửa sổ, nhưng mà Taehyung ngồi đâu tớ ngồi đấy! – Cậu hào hứng nói và bật cười khi thấy cái bĩu môi đáng yêu của Jimin .

– Thôi lên xe đi, xe sắp chạy tới nơi rồi! – Jimin đẩy đẩy Jungkook lên xe, ánh mắt Jimin đầy ý cười khi nhác thấy bóng Taehyung cũng đang vội vã leo lên xe. ...

Bỏ qua những ánh mắt tha thiết mời mọc mình ngồi cùng của mọi người, Taehyung đi thẳng xuống dãy ghế cuối cùng rồi ngồi xuống.

Lúc này Jungkook cũng vừa đi tới, cậu định ngồi xuống cạnh Taehyung nhưng anh ngăn lại:

– Ngồi phía trong đi, tôi không thích ngồi bên cửa sổ. – Nghe kĩ thì giọng anh có vẻ hơi mất tự nhiên.

– Dạ?

À vâng! –Jungkook hơi bất ngờ, không phải bình thường anh vẫn hay ngồi bên cửa sổ sao?

Sao hôm nay lại bảo không thích?

Tuy thắc mắc nhưng Jungkook cũng không hỏi, đơn giản là từ trước tới giờ chưa một lần nào cậu làm trái lời anh cả.

Ừ cứ cho là cậu nhu nhược đi, đứng trước anh cậu nguyện là một người như thế, mãi mãi không bao giờ thay đổi.

– Cậu chủ Kim này. – Jimin tươi cười đứng trước mặt Taehyung

– Xích qua cho tôi ngồi cạnh Jungkook với!

– Cái gì? – Taehyung trợn mắt lên nhìn cái kẻ vừa phát ngôn ra câu nói trên.

– Aigoo~ cậu chủ Kim chưa già đã bị lãng tai rồi sao? – Jimin cười châm biếm

– Tôi nói là phiền cậu chủ Kim xích qua cho tôi ngồi kế Jungkook CỦA TÔI! – Cậu...

Tình thế có vẻ căng thẳng, Jungkook không thể ngồi yên được không thì đánh nhau như chơi đấy.

Mà Jimin người nhỏ con như vậy làm sao mà đánh nhau được, không cần suy nghĩ cũng biết Jimin ấy thua là cái chắc.

– Jimin , cậu sang đây ngồi đi. – Jungkook nhích sang một chút chừa khoảng trống bên cạnh cửa sổ rồi vỗ vỗ xuống ý bảo Jimin ngồi xuống.

– Cậu cứ ngồi đấy đi Jungkook ! – Quay sang Taehyung

– Cậu không phải là muốn Jungkook ngồi bên cửa sổ sao?

Xích qua đi!

– Hừ! – anh nhích người sang bên chừa khoảng trống cho Jimin ngồi.

Jungkook không thể tin vào mắt mình nữa.

Taehyung lại có thể nhường chỗ cho người khác sao?

Mặc dù có vẻ không cam tâm tình nguyện cho lắm nhưng mà đây là lần đầu tiên đấy!

Jimin có ảnh hướng đến Taehyung đến như vậy sao?

Không lẽ Taehyung ...

Có thể lắm chứ!

Có chuyện gì mà không thể cơ chứ!

Đột nhiên cậu thấy buồn.

Người ta đối với cậu là tất cả, nhưng cậu đối với người ta có là gì đâu cơ chứ.

Cậu cuối cùng vẫn chỉ là cái bóng bên cạnh người ta mà thôi.

Ừ như vậy mà thôi.

– Jungkook , cậu ăn dâu không?

Tớ tự tay hái cho cậu đấy! – Jimin sau khi vui vẻ với chỗ ngồi ưng ý liền lôi một hộp dâu to oành ra đưa cho Jungkook .

– A cậu cứ ăn đi. – Jungkook lịch sự từ chối.

Taehyung còn ngồi kia sao Jimin lại đưa cho cậu ăn trước cơ chứ, anh ấy hiểu lầm thì chết.

– Nhưng cái này là tớ hái cho cậu đấy.

Không lẽ cậu chê sao?

A tớ hiểu rồi!

"Jimin ấy hiểu cái gì cơ chứ?

Jimin biết mình đang nghĩ cái gì sao?"

– Taehyung cậu cũng ăn đi!

Trái này nè, trái này to đấy!

Cầm lấy nhanh lên! – Jimin đưa cho Taehyung một trái dâu vừa to, vừa đỏ trông rất ngon mắt.

– Đưa tôi làm gì?

Tôi không ăn dâu! – Taehyung không thèm nhận lấy vẫn khoanh tay ngồi ngay như tượng.

– Cầm lấy!

Cậu không cầm sao Jungkook dám ăn.

Cậu nỡ sao? – Jimin ghé sát tai Taehyung thì thầm.

– Hừ! – Taehyung khẽ liếc Jimin một cái rồi cầm lấy trái dâu đó.

– Phải vậy ngay từ đầu cho người ta đỡ phải tốn lời hay không! – Jimincười cười châm chọc nói.

Jungkook lại cảm thấy mình không nên ngồi đây nữa.

Họ đang hạnh phúc.

Cậu là người thừa.

Nhưng mà hết chỗ rồi còn đâu.

Dãy ghế cuối cùng này chỉ có 3 người ngồi.

Có lẽ là có Taehyung ngồi nên không ai dám mon men ra sau cả.

– Jungkook há miệng!

Ừm ~ Ngon không?

Cậu ngây ngốc làm theo lời Jimin.

Há rồi nhai rồi nuốt, cứ như một cái máy vô tri vô giác.

Dọc đường đi ba người ngồi dưới cùng hầu hết là không tham gia vào hoạt động gì gì đó của hướng dẫn viên.

Jimin và Taehyung luôn gầm ghè nhau, Jimin muốn Jungkook ăn cái này cái nọ

làm nhưng trước đó phải để Taehyung ăn trước rồi Jungkook mới ăn.

Hay Jungkook muốn xem Taehyung ngồi có được thoải mái hay không thì Jimin lại nói "Cậu ta một mình một cõi hỏi xem có ai thoải mái bằng nữa không!", cậu đành thôi.

Được một lúc Jimin mệt mỏi gật gà gật gù như gà mổ thóc.

Jungkook thấy im lặng lạ thường, quay sang thì thấy Jimin đang ngủ, đầu từ từ đổ về phía Taehyung .

Cậu cứ nghĩ anh sẽ để nguyên như vậy nhưng kì lạ là anh lại đẩy đẩy đầu ra khỏi vai mình, nhưng cái đầu ngang bướng cứ theo hướng cũ mà đổ về.

Cậu thấy anh có vẻ khó chịu thật liền khẽ kéo đầu Jimin ngả về phía mình.

– Cứ để yên đi.

Sẽ tê vai đấy!

Jungkook khựng lại.

A chỉ là anh ngại mà thôi.

Ngại mà thôi... ...

– Jimin !

Jimin !

Dậy đi tới nơi rồi! – Jungkook khẽ lay người Jimin .

– Ưm?

Tới rồi sao? – Jimin dụi dụi mắt giọng ngái ngủ nghe như tiếng mèo con kêu.

– Ừ! – Cậu mỉm cười "Cậu ấy dễ thương quá, hèn gì Taehyung lại thích cậu ấy như vậy!".

– Cậu nhấc cái đầu heo ra khỏi người tôi ngay!

– Cái gì?

Đầu heo á?

Mới dựa vào tý mà bảo người ta đầu heo á?

Tôi đâu cần cậu cho tôi dựa đâu!

Tôi muốn là được dựa vào Jungkook kìa! – Jimin tỉnh cả ngủ quay lại quạc một trận vào cái tên ngồi kế bên.

– Đã dựa vào người ta không cám ơn mà còn to mồm!

Cậu là cái loại người gì vậy hả? – Taehyung không nặng không nhẹ nói, nhưng trong giọng nói có nhiều phần mỉa mai.

– Cậu là cái loại đàn ông con trai gì mà tranh giành với con toi vậy hả? – Jimin không vừa liền gào lại.

– Đi!

Xuống xe thôi.

Mọi người đang đợi. – Cậu cố chen miệng vào để nhắc nhở rồi lách người xuống xe trước.

Cuối cùng hai cái con vẹt kia cũng chịu im lặng và xuống xe, nhưng không quên tặng cho nhau cái liếc mắt đến xẹt lửa.

Đây có còn là cậu chủ Kim lạnh lùng và thiếu gia nhà họ Park nữa hay không?

Hai người họ vì cái gì mà cứ gặp nhau là thế nào cũng có một trận cãi nhau ầm trời.

Mọi người đều không biết chỉ có hai người biết!

20/3/2018
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 5


26/3/2018

Jimin khẽ cười khi thấy Taehyung lững thững bước đi đằng trước.

Jimin rất thích chọc ghẹo cái tên này, đơn giản hắn làm Jungkook của cậu buồn.

Mọi việc mà Jungkook làm đều có liên quan đến Taehyung , mà không phải là có liên quan, chính xác hơn là Jungkook không bao giờ làm trái ý Taehyung .

Cái tên bá đạo đáng ghét đó biết vậy nhưng lại rất thích lấy Jungkook ra để tiêu khiển cho bản thân.

Jungkook cũng là một con người mà, vì cớ gì mà lại đối xử với cậu ấy như thế?

Từ lần đầu tiên gặp, Jimin đã có tình cảm với cậu bé đáng yêu này rồi.

Jungkook rất đặc biệt, cậu không ăn mặc sành điệu, cố làm cho mình trông thật bình thường và luôn tránh tiếp xúc với mọi người xung quanh...

Nhưng Jungkook vẫn tỏa ra một sức hút mà ai đã lỡ bước đến gần cậu ấy rồi thì không thể dứt ra được.

Jimin là một trong số đó.

Và Jimin cũng chắc rằng Taehyung không thể nào không giống như cô.

Điều quan trọng là cái tên đó không biết hay cố tình chối bỏ điều này mà thôi.

Jimin lại cười khẩy.

Thật là ngốc nghếch.

Nếu đã như vậy cậu sẽ dành Jungkook bằng mọi giá.

Jungkook một là sẽ phải ở bên Jimin hoặc nếu không chí ít người cậu ấy thích ví dụ như cái tên Taehyung ấy cũng được.

Jimin thề đấy!

- Kim Taehyung , cậu phải mang giúp Jungkook đi chứ!

Đây toàn là đồ của cậu thôi đấy!

- Jimin vứt cái túi đồ to nhất cho Taehyung.

- Đấy là nhiệm vụ của cậu ta!

- Taehyung không nặng không nhẹ trả lời lại.

- Thôi mà Jimin , tớ xách được mà.

Chuyến này không hết thì thêm chuyến nữa, không sao đâu.

- Jungkook vội ngăn Jimin lại, chậm tí nữa là lại cãi nhau như chơi.

- Jungkook sao cậu cứ bênh cậu ta chằm chặp vậy?

- Jimin vùng vằng xách đồ đi trước.

"Đấy là do tớ tình nguyện Jimin à", cậu cười buồn.

- Đưa đây!

- Taehyung chìa tay về phía cậu.

- Sao cơ ạ?

- Đưa cái túi kia đây!

- Em xách được mà.

Anh cứ lên phòng nghỉ trước đi ạ.

- cậu vội xua tay, dù thế nào cũng không được làm anh ghét thêm nữa.

- Bảo đưa thì cứ đưa đây!

Bây giờ biết cãi lại rồi sao?

- Taehyung hơi nheo nheo mắt nhìn cậu.

- D...dạ, em xin lỗi.

Tim cậu đánh thịch một cái, cố kiềm lại cảm giác sung sướng.

Tuy không rõ ràng nhưng mà anh đang giúp cậu.

Lúc nãy là do có Jimin nên anh không làm nhưng bây giờ nào có ai.

- Còn đứng đấy?

Không mau đi?

- Vâng!

- cậu vui vẻ chạy theo anh.

"Sao mình lại đi giúp cái tên đầu đất đấy nhỉ?

Vừa mới nãy còn thề sẽ cướp Jungkook mà bây giờ lại đi giúp đối thủ.

Thật không thể hiểu mình nữa rồi!?!" cậu con trai có đôi mắt bé đứng sau bức tường khẽ quay người bước đi, tay vỗ vỗ lên trán của mình.

Chắc có điều gì khiến cậu vừa vui vừa buồn, chuyện khó giải quyết lắm đây. ...

Đem đồ đạc lên phòng xong tất cả bị triệu tập dưới sảnh khách sạn rồi rồng rắn nhau vào rừng.

Nơi cắm trại cách khu dân cư khoảng 15 phút đi bộ, rất thoáng mát và rộng rãi.

Đi bộ về hướng đông một chút có con suối nhỏ rất thuận tiện cho việc nấu nướng.

Cắm trại điều quan trọng nhất là: Dựng lều.

Dựng lều nói khó thì không hẳn mà nói dễ thì quá tự tin đi.

Vậy nên, để đảm bảo cho tất cả học sinh đều có thể tự mình dựng được lều, trước đó nhà trường đã có một buổi hướng dẫn rất chi tiết về vấn đề trên.

Lớp trẻ ngày nay rất thông minh, điều này quả không sai.

Chỉ trong khoảng thời gian chưa đầy một giờ đồng hồ, tất cả các lều đã được dựng xong.

Một lều năm người, lều dựng xung quang chỗ đốt lửa trại.

Riêng cậu chủ Kim dựng lều cách mọi người một khoảng và chỉ có Taehyung và cậu em nuôi Jungkook

- Cái đồ tự kỉ!

Toàn thích ở một mình một chỗ!

Độc đoán nó vừa vừa thôi!

- Jimin bĩu môi nói móc cái vị "tự kỉ" kia.

Jungkook mặt méo xẹo, lại gây nhau nữa, hai người thích nhau mà sao suốt ngày cứ gây gổ với nhau vậy?

Nghĩ đến đây cậu tim cậu lại đau.

Phải chăng đây là cách họ yêu nhau?

Taehyung không đáp lại mà thẳng một mạch kéo tấm chắn đi vào trong lều.

Thấy Taehyung làm lơ mình, Jimin cũng không thèm đôi co nữa liền vui vẻ đi đến bên Jungkook đưa cho cậu ly nước.

- Cám ơn.

- cậu vui vẻ đón lấy.

- Haiz thôi uống đi rồi nghỉ.

- Jimin phủi phủi bủi dính trên má Jungkook .

- Ừ - cậu khẽ cười.

Nếu như cho cậu gặp Jimin trước, biết đâu cậu yêu Jimin rồi ấy chứ, một chàng trai tốt như thế mà.

Nhưng mà cuộc đời làm gì có chữ "nếu" cơ chứ.

Cậu yêu Taehyung rồi.

Đúng yêu người ấy mất rồi... ...

Cắm trại làm Jungkook phấn khởi hẳn lên.

Hầu hết tất cả các trò chơi cậu đều tham gia, có trò thắng có trò thua nhưng mà cậu rất vui.

- Mệt chứ?

Uống nước đi này.

- Jimin tươi cười đưa cho Jungkook chai nước rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi cho cậu.

- Cám ơn Jimin .

- Jungkook , nước!

- A vâng đợi em đi lấy...

- Không cần, đưa chai đó đây!

Tôi khát lắm rồi!

- Tự đi lấy chai khác mà uống!

- Jimin chặn Jungkook lại trước khi cậu đưa chai nước tới tay Taehyung

- Và thôi cái việc sai bảo cậu ấy đi!

Dù sao trên danh nghĩa Jungkook vẫn là em của cậu đấy, cậu chủ Kim!

- Việc này không đến lượt cậu xen vào!

Tôi muốn làm gì kệ tôi!

Jungkook đi!

- Dạ!

- Yah!

Tôi chưa nói xong mà cậu đã bỏ đi vậy hả?

Bất lịch sự vừa thôi chứ!

Yah!

Kim Taehyung !

Cái tên đáng ghét này! ...

Taehyung đi một mạch thẳng vào rừng.

Anh đang rất giận.

Vì cái cớ gì mà cứ một câu Jungkook này một câu Jungkook nọ.

Cậu ta đâu phải là của Jimin mà Jimin bảo vệ khư khư như thế!

Jungkook là của anh!

Là của Kim Taehyung !

Cho dù anh không cần cậu ta nữa thì cậu ta mãi mãi không bao giờ được phản bội anh!

Không bao giờ được phép nghĩ về người khác!

Chết tiệt anh làm sao thế này?

Làm sao mà cứ nghĩ về cậu ta mãi thế?

Nhưng nụ cười đó lâu rồi không được thấy, giờ đột nhiên có cảm giác không quen, tự nhiên thấy tim đập mạnh, tự nhiên thấy chói mắt...

Khốn nạn!

Kim Taehyung thôi ngay không nghĩ về cậu ta nữa!

Không nghĩ nữa!

Không nghĩ nữa!

Không ~

- Á!

Tiếng kêu thất thanh làm Taehyung bừng tỉnh.

Mà sao tiếng này nghe giống tiếng của...

- JUNGKOOK !

CẬU ĐÂU RỒI HẢ?

TRẢ LỜI TÔI NGAY!

JUNGKOOK !

- Taehyung hoảng hốt khi phát hiện người biến mất sau tiếng la đó.

- Em ở đây!

Anh đợi em một lát em lên ngay!- giọng Jungkook từ dưới một cái dốc vọng lên, nghe có vẻ như đang kiềm chế cơn đau.

- Ở yên đấy tôi xuống ngay!

- Anh đừng bận tâm, em sẽ lên nhanh thôi.

Dưới này nguy hiểm lắm!

- Tôi bảo cậu cứ ở yên đấy!

Nghe chưa hả?

- D...Dạ.

Thật ra việc leo trèo đối với Taehyung có lẽ hơi quá sức, cậu chủ mà, nhất là ở cái địa hình rừng núi này thì lại càng khó hơn.

Vậy nên, sau một lúc loay hoay tìm đường xuống thì...

- AAAAA - La cái gì cơ chứ?

Tôi bị trượt chứ có phải cậu đâu!

- Tại ... tại... em...em xin lỗi...

Jungkook bật khóc.

Lần đầu tiên cậu khóc trước mặt Taehyung .

Cậu lại làm hại đến anh rồi.

Jung ngu ngốc!

Sao lại để trượt chân lăn xuống đây cơ chứ!

Đã bị sao không để bị một mình mà còn kéo theo anh gặp nguy hiểm như thế!?!

Jungkook ngu ngốc!

- Này này tôi đâu có trách cậu đâu.

Này đừng có khóc chứ!

- Taehyung trở nên luống cuống.

Lần đầu tiên anh thấy cậu khóc.

Như thế này... như thế này thì phải làm sao đây?

Anh đưa tay lên để lau nước mắt thì đột nhiên cậu nắm cổ tay anh lại.

- Taehyung, anh chảy máu rồi!

Làm sao đây?

Làm sao đây?

Vừa nói Jungkook vừa xé vạt áo của mình để quấn vào vết thương trên tay của anh.

Tay dính đầy cát đưa lên quệt vội dòng nước mắt trên má làm nó trở nên nhem nhuốc, trông mà thấy thương.

Taehyung phì cười.

A đây rồi, chú thỏ con đây rồi!

Như thế này cậu ấy trong mới dễ thương làm sao.

Muốn ôm vào lòng vuốt ve cưng nựng quá.

Suy nghĩ có vẻ như chậm hơn hành động một chút, khi trong vô thức Taehyung vươn cánh tay còn lành lặn ôm trọn con thỏ lem luốc mà đáng yêu kia vào lòng.

Mềm mềm...

ấm ấm... thích thật!

- Tae...Taehyung ?

- bị ôm bất ngờ làm Jungkook ngỡ ngàng.

- Yên lặng đi nào!

Thật là một cảnh hữu tình nha.

Trăng thanh, gió mát, không gian yên tĩnh chỉ có tiếng dế recc recc ricc ricc văng vẳng đâu đây.

Thật yên bình
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 6


Có một điều mà cậu chưa bao giờ dám ước mơ đến, vì để Taehyung không ghét mình là điều hạnh phúc lắm rồi sao dám mơ được anh ôm như bây giờ cơ chứ.

Thật ấm!Jungkook chớp chớp mắt, cậu buồn ngủ, cậu muốn ngủ.

Ấm áp thế này thì cho cậu ngủ chút nhé.

Vì thật sự là Taehyung , anh ấy đang ôm cậu nên cho cậu một lần này thôi không nghĩ anh ghét cậu nhé!

- Taehyung ah~ em yêu anh...

- Jungkook k thì thào rồi chìm dần vào cơn mê man.

- Tôi biết - Taehyung khẽ vuốt tóc người trong lòng

- Cậu không nói tôi cũng biết!

- ...

- Jungkook ?

- ...

- Này sao không nói gì?

Không phải ngại đâu!

Tôi biết, tôi sinh ra là để được yêu mà... hahaha...-

...- Yah!

Jungkook !

Cậu sao thế hả?

Này...

Máu?Không bỏ phí một giây nào, Taehyung nhanh chóng lấy điện thoại ra bấm điên cuồng, miệng không ngừng mắng cái tên ngu ngốc đang nằm trong lòng.Đầu dây bên kia sau một hồi đổ chuông liền có người bắt máy.

- Alo?

- giọng nam vang lên.

- Tôi, Taehyung đây!

- Yah!

Cậu đem Jungkook của tôi đi đâu mất vậy hả?

Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?

Tối lắm rồi đấy biết chưa?

Jungkook mà...

- STOP!

- Taehyung vội cắt ngang lời cằn nhằn của Jimin

- Giờ thì nghe tôi nói đây!

Gọi nhân viên đến khu vực đầu con suối, ở đấy có cái dốc, tôi và Jungkook bị trượt chân xuống dưới.

Phải nhanh lên!

Jungkook đang bị thương, mất máu nhiều lắm!

- Chết tiệt!

Đã biết!

- Jimin buông một câu chửi rủa rồi vội tắt máy.Sau khi đầu dây bên kia chỉ còn những tiếng tút dài nặng nề, Taehyung cảm thấy trái tim mình cũng đang giống như vậy.

Anh khẽ siết chặt lấy cậu hơn nữa.

"Sao bị thương mà lại không nói ra?

Như thế này có thấy vui hơn không?

Sao lại ngu ngốc như thế cơ chứ?

Sao tim tôi lại đau như vậy cơ chứ?????"

Ngay lúc này đây từng dòng ký ức từ lúc sinh nhật lần thứ sáu của anh hiện về.

Lúc gần lúc xa... lúc thực lúc ảo... và ánh mắt, nụ cười của một thiên thần.Là một Kookie với đôi mắt ướt lạnh lùng níu lấy áo umma nhưng lập lức nở nụ cười rạng rỡ khi thấy Taehyung .Là một Jungkook chân ngắn cũn cỡn cứ cố chạy theo một thằng nhóc lớn hơn một tuổi, miệng không ngừng gọi "Anh Taehyung !

Anh Taehyung !" nhưng chưa bao giờ được người có tên "Taehyung " ấy quay lại chào đón bằng một nụ cười.Là cậu bé với đôi bàn tay nhỏ nhắn giặt một chậu quần áo thật to, thật nhiều của ai đó mà không một lời phàn nàn hay cau có.

Cậu vẫn vui vẻ, lâu lâu còn khẽ ngân một bài hát nào đó mà chính cậu cũng không nhớ tựa đề nữa.Một cậu bé luôn chịu đựng những lời mắng nhiếc của anh vậy mà vẫn luôn cố gắng làm anh vui, miễn sao anh đừng ghét cậu thêm chút nào nữa.

- Jungkook à, sao em ngốc đến thế cơ chứ!

- anh khẽ vuốt ve mái tóc tơ mượt nhưng nay bị dính máu đã khô.

- Tại sao lại cố gắng chịu đựng?

Tại sao vẫn cứ luôn bảo vệ cho một tên luôn làm em đau như anh?

Có đáng không em?Ngưng một lúc, anh khẽ mỉm cười.

- Jungkook , em biết không, em sinh ra là để được yêu thương đấy.Ngón tay anh lướt nhẹ trên cánh môi đang tái nhợt của cậu.

- Anh hôn nhé!Người trong lòng không có phản ứng và anh coi đó như là một sự đồng ý.Khẽ cúi xuống đặt môi mình lên môi cậu, một nụ hôn yêu thương mà cậu dù có trong mơ cũng chưa bao giờ dám mơ đến....

- KIM TAEHYUNG !

CẬU Ở ĐÂU?

- TÔI Ở DƯỚI NÀY!

...Có những thứ mà chỉ khi mất đi rồi con người ta mới cảm thấy nó thực sự quan trọng

...Cũng có những thứ mà càng đặt nó vào vị trí quan trọng trong lòng thì nó càng ngày càng xa tầm với hơn

...Con người luôn mắc vào cái vòng tròn đó, luẩn quẩn mãi nhưng đến khi nào mới dừng lại được?Tuy thế mọi người luôn quên mất rằng, chỉ cần có một người dừng lại thì mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi mà, phải không?

...Jungkook yêu anh, anh biết chứ.

Thế nhưng tình yêu đối với anh là một thứ gì đó không vững chắc.

Con người dễ bị ánh hào quang của tình yêu che khuất đi lý trí để rồi mù quáng lao vào và rồi hối hận muộn màng khi biết mình đã bị mắc kẹt quá sâu

...Yêu rồi chia tay thật ra không có gì quá xa lạ.

Thích thì quen, không thích thì mình chia tay đường ai nấy đi, mấy ai có thể bền bỉ kiên trì trong tình yêu?Với ý nghĩ ấy trong đầu, anh không ngừng làm khổ cậu để thử cậu và cũng để cậu từ bỏ.

Nhưng đến lúc Jimin xuất hiện, anh hốt hoảng nhận một điều mà lâu nay anh luôn chối bỏ...Anh yêu cậu mất rồi!Jimin chính là chất xúc tác mạnh mẽ nhất để anh xác định tình cảm của mình.

Anh luôn cho rằng việc Jungkook luôn ở bên cạnh mình là điều hiển nhiên, mãi cho đến khi Jimin tuyên bố muôn cướp cậu khỏi tay anh, lúc đấy trái tim anh đập loạn vì lo sợ... sợ rằng một sáng nào đó tỉnh giấc không còn thấy gương mặt thân quen ấy nữa.Tuy đã xác định là mình yêu cậu nhưng với bản tính gia trưởng mà anh lại dằn lòng xuống để cậu ngỏ lời trước nên mới xảy ra việc ngoài mong đợi như hôm nay.

Anh giận chính mình vì quá ngu ngốc mà hết lần này đến lần khác làm đau cậu, người anh yêu...

- Như vậy có đáng không em?

...

___________________________

Tôi đã quay trở lại rồi đây 🤗

Xin lỗi nha mấy ngày nay vì lười nên ko đăng chap được

Chap tiếp theo chắc khoảng tuần này hoặc tuần sáu có
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 7


Hello mọi người 👋👋

___________________________

3 ngày sau tại bệnh viện.

- Em muốn xuất viện!

- Jungkook cố chấp muốn dọn đồ.

- Không được!

Em vẫn chưa khỏi hẳn, đầu vẫn còn quấn băng kia kìa!

- Taehyung ấn cậu nắm xuống giường.

- Em muốn gặp Jimin !

- Cậu ấy vừa mới rời khỏi chưa lâu!

- Em muốn ra ngoài hóng gió!

- Đang bị sốt không được ra ngoài!

- Em...

- Không được cãi!

Nằm xuống nghỉ ngơi đi nếu không muốn anh giận!

- Vâng.

Jungkook ngoan ngoãn nằm lại giường.

Taehyung kéo chăn lên đắp cho cậu tiện thể cúi xuống hôn một cái rồi mới hài lòng ngồi kế bên canh cậu ngủ.Thật sự thì... cái này xấu hổ chết đi được.

Jungkook nhắn chặt mắt lại để che dấu đi vẻ ngại ngùng khi được anh hôn.

Taehyung bật cười trước hành động quá đỗi đáng yêu của cậu.

Sao trước giờ anh lại không biết cậu có mặt này cơ chứ?

Sau này phải làm nhiều hơn mới được..Lần bị thương này có lẽ là may mắn của cậu chăng?

Nó xảy ra quá nhanh khiến cậu đôi khi lo sợ nếu như đây chỉ là giấc mơ, đến khi tỉnh giấc sẽ biến mất....Ngày hôm qua, sau một giấc ngủ dài, cậu khẽ cựa mình tỉnh dậy.

Cậu nhăn mặt vì cơn đau đột ngột ở đầu đến, đã thế mắt còn cay xè vì ngủ nhiều.

Cái mùi ete xộc vào mũi, cậu đoán chắc mình đang ở bệnh viện.

Jungkook chống tay cố gắng ngồi dậy và ngay lập tức có đôi tay đến đỡ lấy cậu.

- Anh Taehyung ?

- cậu khó nhọc nói.

- Ừ, vừa mới tỉnh dậy, đừng có cố sức quá, không tốt đâu!

- anh nhẹ nhàng đỡ lấy cậu để cậu ngồi ngay ngắn lại.

- Vâng.Đột nhiên cậu thấy có cái gì không đúng ở đây.

Taehyung , anh ấy nói giọng điệu lạ lắm, nó dịu dàng hơn rất nhiều so với bình thường.

- Anh Taehyung , anh bị ốm sao?

- cậu lo lắng hỏi.

- Cậu ta bị ốm tương tư đấy!

Jimin đột ngột đẩy cửa bước vào, vừa lúc để cậu nghe thấy câu hỏi của Jungkook nên cô trả lời dùm Taehyung luôn, cái tên ngốc ấy đảm bảo không biết trả lời sao đâu.

- Cậu nói bậy gì thế?

Ai mượn cậu trả lời dùm chứ!

- Taehyung có vẻ sượng, tay cầm chai nước mà vặn mãi không mở được.

- Jungkook , thấy thế nào rồi?

- Jimin phớt lờ Taehyung , cậu đi đến cạnh giường Jungkook , phía đối diện anh.Từ lúc Jimin bước vào phòng đến giờ cậu cứ nhìn Jimin mãi, ánh mắt cậu vừa lo lắng, vừa chờ mong, có lúc bối rối khi chạm phải ánh mắt của Jimin nhưng nó luôn gắn chặt trên người Jimin một phút cũng không rời.

- Sao thế?

- Jimin hỏi khi thấy cậu không trả lời.

- Cái...cái gương...nó...

- cậu ngập ngừng nói.

- Nó đây.

- Jimin lấy từ trong túi ra một cái gương màu Kitty và một cái nữa... giống y hệt, cậu đưa cả hai cho Jungkook.Trong căn phòng bỗng nhiên im lặng, Taehyung và Jimin quan sát từng cử động của cậu.Jungkook đưa tay đón lấy hai chiếc gương, những ngón tay gầy không ngừng vuốt ve nâng niu chúng, trong đôi mắt sáng đã phủ một tầng sương mỏng.

Hai ngày qua cậu luôn mơ thấy một gia đình nhỏ, có ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy yêu thương của người cha, có sự chăm sóc dịu dàng của mẹ, có tiếng cười đùa của trẻ thơ.

- Em mơ thấy rất nhiều về ngày xưa - giọng Jungkook run run

- Em đã nhớ lại rồi...

- nước mắt cậu lăn dài trên má.

- Jungkook , cuối cùng thì anh đã tìm thấy em, em trai của anh.

- Jimin ôm lấy Jungkook vào lòng vỗ về.

- Anh !Jungkook cứ khóc mãi, cậu bây giờ hạnh phúc quá, cậu có người thân, cậu có anh trai , cậu không phải mồ côi.

Jimin , anh ấy là anh trai ruột của cậu.

Anh của cậu!

Của cậu đấy!

- Giờ thì nín chưa nào?

- Jimin yêu thương lau nước mắt cho em mình

- Không ngờ Jungkook của chúng ta lại mít ướt đến như thế đấy.

- Jimin đùa.

- Em không có!

- cậu yếu ớt phản kháng.

- Còn cãi!

Vậy cái hôm ngã xuống xuống dốc là ai khóc nháo lên thế hả?

- Taehyung phản bác, nãy giờ anh vẫn đứng quan sát cậu.

- Em...

- Jungkook vội im bặt khi nghe thấy tiếng Taehyung .

- Cậu lại bắt nạt em tôi?

- Jimin trợn mắt lên đe dọa.

- Anh.

- cậu khẽ kéo tay áo Jimin.

Cứ thế này không khéo anh lại ghét cậu thêm mất.

- Được rồi, được rồi!

Em nghỉ đi, anh về nấu chút cháo cho em.

Mau khỏe rồi về với anh !

- Jimin xoa đầu cậu rồi đứng lên

- Taehyung nhờ cậu chăm sóc dùm và đừng có ý định bắt nạt em tôi đấy!Taehyung không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu.Sau khi Jimin đi rồi căn phòng lại một lần nữa rơi vào im lặng.

- Mẹ lo lắng lắm đấy, bà cứ khóc suốt thôi!

- Taehyung gợi chuyện trước.

- Mẹ sao rồi anh?

- cậu lo lắng hỏi.

- Tối qua tôi cho người đưa mẹ về rồi, vừa nãy cũng có gọi điện về cho mẹ, chắc lát mẹ lại vào đấy.

- Vâng.Lại im lặng.

Có cái gì đó chặn giữa hai người khiến cho mọi lời nói tự nhiên biến mất.

Có lẽ cả hai đang chờ đối phương mở lời trước.

- Jungkook này!

- Dạ?

- Lúc nãy, về lời đề nghị của Jimin ấy...

- ...

- Cậu nghĩ thế nào?

- Dạ?

- cậu vẫn chưa hiểu anh nhắc đến là lời đề nghị nào.

- Ashii!

Là về với cậu ấy đấy!

Đồ ngốc!

- anh gắt nhẹ.

- Dạ...

- cậu hơi giật mình

- Em...Jimin là anh trai của em, là người thân duy nhất của em...

- Jungkook bỏ lửng câu nói.

Thật ra cậu cũng không biết phải làm thế nào nữa.

- Còn tôi...

ý tôi là gia đình tôi thì như thế nào?

- anh nhìn cậu chờ mong.

- Là gia đình...

- Anh thích em!

- Sao cơ ạ?

Em...

Cậu không thể nói hết được câu vì Taehyung đang hôn cậu.

Là anh đang HÔN cậu đó!

- Anh yêu em, Jungkook !

- anh nói giữa nụ hôn.Kéo cậu sát hơn, anh tận hưởng nụ hôn ngọt ngào này, chưa gì anh đã nghiện nó mất rồi.

Khẽ thả môi cậu ra để cậu thở rồi lại dìu dắt cậu vào nụ hôn khác, cuồng nhiệt hơn....

___________________________

Xin lỗi mấy ngày nay lười nên ko up chuyện 😁

Mọi người tặng mình ngôi sao ở dưới đi 😛
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 8


Tôi đã quay lại rồi đây 😃😃

Mặc dù đang bận nhưng vẫn cố viết cho các cậu đấy

Thôi ko nhảm nữa

Vào chuyện thôi

________________________

Taehyung càng hôn càng mê luyến.

Phải chăng Jungkook là thuốc phiện loại nặng mà chỉ cần thử qua một lần là đã không thể dứt ra được?

Càng hôn lại càng mê, càng say đắm, như chú ong tìm thấy mật ngọt mà tham lam không ngừng hút lấy... hút lấy......

- A, ta làm phiền hai đứa rồi!

Giật mình cậu đẩy mạnh anh ra làm anh suýt ngã ngửa ra đằng sau.

- Mẹ!

Sao mẹ vào mà không gõ cửa?

- bị gián đoạn nửa chừng anh đâm cáu gắt với mẹ.

- Có mà!

Mẹ có gõ cửa mà có ai nghe thấy đâu!

- mẹ Kim làm vẻ mặt tội nghiệp.

- Con ... con xin lỗi.

- Jungkook xấu hổ cúi đầu.

- Aigoo, mẹ có la mắng gì con đâu.

Để mẹ xem cục cưng của mẹ nào - mẹ Kim đến ngồi cạnh giường nhìn cậu mà xót xa

- Đầu còn đau không con?

- Dạ không đau lắm ạ.

- Lát mẹ đi hỏi bác sĩ xem con được ăn gì để mẹ nấu cho nhé!

- Vâng, con cám ơn mẹ.

- Ôi cục cưng của mẹ ngoan quá - mẹ Kim nựng nựng má cậu.Mặt cậu đỏ bừng.

Mẹ kì ghê người ta lớn như vậy rồi mà còn nựng má.

Tuy xấu hổ nhưng cậu không tránh né bởi bàn tay người mẹ ấm lắm, dịu dàng lắm.

Cái ấm áp của gia đình luôn khiến cho con người khao khát đến điên cuồng như nhận thức vốn có của bất cứ ai...

- Thôi mẹ không làm phiền hai đứa nữa, cứ tiếp tục việc dang dở lúc nãy đi nha!

- mẹ Kim nháy mắt với thằng con của mình.Anh không trả lời mà khẽ cười thầm với mẹ.

Cả hai mẹ con cùng đưa mắt nhìn cậu làm hai má cậu được dịp đỏ tưng bừng như mặt trời.

Sao mẹ lại nhắc đến chuyện đó vậy, người ta ngại mà ~

- Mẹ... mẹ không giận sao?

Ý con là tụi con là anh em...- Jungkook vặn vẹo ngón tay, gương mặt lo lắng đến tội nghiệp.

- Ủa hai đứa là anh em?

Nào giờ mẹ có nói thể đâu nhỉ?

- Là sao mẹ?

- anh và cậu cùng đồng thanh, âm điệu cao vút thể hiện sự ngạc nhiên vô cùng.

- Thì hồi xưa mẹ đưa Kookie về làm con dâu mẹ mà.

- mẹ Kim chớp chớp mắt nhìn hai đứa con yêu của mình.- ...

- Jungkook shock.- ...

- Taehyung shock.

- Hai đứa sao thế?

Mẹ chưa nói với hai đứa à?

Ui cha, mẹ đãng trí quá đi!

Mà thôi giờ biết cũng chưa muộn nhỉ?

- Mẹ... mẹ không đùa chứ?

-Taehyung rất nhanh vượt qua cú shock ấy mà quay ra hỏi ngược lại mẹ.

Dù mẹ có ngăn cản thì anh đã quyết định sẽ ở bên cạnh cậu mãi rồi, sẽ không làm cậu tổn thương nữa.

- Con nghĩ sao Taehyung ?

Con không muốn?

- Giờ mẹ đổi ý cũng không cản được con đâu.

- Taehyung toét miệng cười.

- Vậy còn con thì sao, cục cưng của mẹ?

- Dạ...con...

- cái đầu nhỏ của cậu khẽ gật một cái.

- OK!

Sau khi hai đứa học xong mẹ sẽ tổ chức đám cưới cho hai đứa!

Học nhảy cóc cho nhanh, mẹ đợi lâu lắm rồi đấy!

- Chuyện đấy đơn giản thôi mà mẹ!

- Taehyung nở một nụ cười gian tà, ánh mắt nhìn cậu chăm chú.- ... >////
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 9


Xin lỗi vì đã ra chậm

Vì dạo này tôi đang crush 😜😜😜 nên mải nhớ crush quá nên quên ra chuyện luôn 😅😅

Dọa này tôi cũng đang thi học kì 😚

Cuối cấp rồi nên phải cố gắng hơn 😭

___________________________

4 năm sau...

4 năm không phải là thời gian dài nhưng cũng không gọi là ngắn, nó vừa đủ để thay đổi một cuộc đời hay đó là khoảng thời gian để làm những việc to lớn... nhưng chỉ cần trong lòng mỗi người luôn nghĩ về những người yêu thương của mình thì dù có khó khăn thế nào cũng sẽ vượt qua...

Cứ như thế anh và cậu đã cùng nhau trải qua 4 năm bên nhau, cùng nhau trải qua bao thăng trầm của cuộc sống.

Jimin sau khi tốt nghiệp cao trung, cậu đã xin ba mình đi du học.

Tại Paris lãng mạn, cô gặp và yêu một anh chàng du học sinh người Hàn tên Jung HoSeok .

HoSeok đơn thuần, đôi khi ngốc nghếch, nhất là trước mặt Jimin nhưng chính vì thế mà không biết từ khi nào mà HoSeok đã chiếm một chỗ không nhỏ trong trái tim Jimin .

Ở cạnh HoSeok , Jimin luôn cảm thấy được sự ấm áp của gia đình, luôn an tâm trong vòng tay của anh.

Jimin biết anh đã chọn đúng người, Jimin yêu anh, HoSeok ngờ nghệch nhưng ấm áp của Jimin .

...

Taehyung dạo này rất bận.

Công ty mới được thành lập chưa được bao lâu nên có rất nhiều việc cần phải quan tâm.

Mà cũng bởi vì là công ty mới nên các đối tác liên tục làm khó anh.

Chẳng như cái hợp đồng lần này, bên đối tác đưa ra điều kiện quá cao cho lô hàng chuẩn bị nhập về sắp tới khiến đầu anh như muốn nổ tung ra đến nơi vậy.

Có vẻ như họ quá coi thường người mới như anh đây mà.

Thật buồn cười, Kim Taehyung này không dễ bị bắt nạt như vậy đâu, như vậy chả khác nào thanh danh nhà họ Kim lâu nay là đồ giả sao?

Còn lâu!

Các người hãy chống mắt lên mà đợi đi!

Knok knok knok

- Em vào nhé.

- Ừ.

Đẩy cửa vào cậu liền giật mình khi thấy giấy tờ ngổn ngang đầy phòng.

Cẩn thận bước qua các chướng ngại vật, Jungkook bưng đĩa trái cây đặt lên bàn rồi quay lại dọn dẹp tạm chỗ giấy tờ kia.

- Nghỉ chút đi anh.

- Đặt chồng giấy lên kệ, cậu vòng ra sau mát xa cho anh.

Taehyung buông bút xuống sau đó liền thả lỏng người cho Jungkook mát xa.

Mùi hương của cậu làm anh thấy dễ chịu vô cùng.

Ở bên cậu mọi thứ trở nên thật yên bình và anh yêu cái yên bình đó cho nên anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cậu, người anh yêu.

Jungkook kiên nhẫn mát xa cho anh.

Cậu biết lần này rất khó khăn nhưng cậu lại không giúp gì được, cậu thấy mình vô dụng quá.

Không biết từ bao giờ mà bản thân lại dựa dẫm vào anh quá như vậy?

- Kookie , ngồi xuống đây!

- anh kéo cậu ngồi vào lòng mình.

Cái tư thế này làm cậu xấu hổ chết đi được nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên cho anh ôm, hơi thở của anh phả vào cổ cậu, nóng hổi.

- Anh ăn táo nhé?

- Ừm, đút cho anh.

Với tay lấy cái nĩa ghim một miếng táo đưa đến trước miệng anh, nhưng mà mắc cái chứng gì mà anh không chịu mở miệng chứ?

Không gian yên tĩnh.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tất cả đều biết chỉ có một người chưa biết.

- A!

- Jungkook đột nhiên "A" một tiếng như phát hiện ra điều gì đó.

- A?

- anh nheo mắt cười cười xem phản ứng của cậu.

- Em không có làm đâu!

Đừng bắt em phải làm thế!

- cậu lắc đầu nguầy nguậy.

- Thế thì anh không ăn nữa!

- anh nói giọng giận dỗi.

- Không ăn không có sức làm việc đâu, ăn đi anh.

- cậu xuống nước năn nỉ.

- Em làm như thế nhé~

- Nhưng...

- mặt cậu đỏ tưng bừng lên trông thấy.

- Vậy thôi anh không ăn...

-Em làm mà được chưa!

- cậu chịu thua.

Này là do cậu lo lắng cho sức khỏe của anh thôi, không được nghĩ đi đâu đấy nhá!

Cho miếng táo vào miệng mình, Jungkook ghé gần lại đút cho anh.

Cái kiểu ăn uống khác người như thế này không biết anh học từ đâu ra nữa.

Cũng may anh biết cậu ngại nên không ép cậu làm cái này trước mặt mọi người chứ không cậu không biết chui vào đâu để trốn nữa, mặt mũi đâu mà nhìn mọi người đây ~

- Nhưng có nhất thiết phải đút thế này không?

- Dù sao cũng sắp hết rồi mà, hai miếng nữa thôi.

- Em không nói cái đó!

- cậu khẽ nhăn mặt.

- Chớ sao?

- giả ngu - Cái tay anh... bỏ tay ra khỏi áo em!

Đã "lợi dụng" người ta để hôn rồi giờ còn định...

Kim Taehyung ngày càng trở nên đen tối hơn bao giờ hết.

Không biết đến khi nào thì Jungkook bị ăn sạch sẽ đây...

- Ôi anh đau đầu quá!

Đang tìm cách đẩy tay anh ra nhưng nghe anh nói đau đầu liền nhanh chóng quên mất việc mình đang làm mà quay sang mát xa hai bên thái dương cho anh.

Chỉ có điều là cái tay kia vẫn đang ở trong áo cậu mà vuốt ve làn da ấy.

Cái này có được gọi là lừa lọc trai nhà lành không ta??? ...

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

Nhưng nếu chúng ta nhìn kĩ thì tim hồng đang bay phấp phới đầy phòng đấy.

Những năm qua đã dạy cho anh và cậu rất nhiều về cuộc sống và cả yêu thương nữa.

Không phải chỉ yêu là đủ mà còn cần phải có niềm tin vào nhau nữa, trái tim mỗi người luôn hướng về đối phương như một bản năng vốn có, mỗi ngày càng yêu nhau, trân trọng nhau nhiều hơn nữa.

- Mai em sẽ đi cùng anh!

- Mai?

Anh không muốn em đến những nơi như thế đâu!

- Đâu phải lần đầu em đến Bar đâu.

Anh biết là những thứ đấy không làm gì được em mà.

- Nhưng đây là Gay Bar!

Và anh không muốn những kẻ ở đó nhìn thấy em!

Em là của anh mà thôi!

- Taehyung à ~~~ - mắt cậu rưng rưng.

- Em sao thế?

Anh nói gì nặng lời với em sao?

Anh xin lỗi mà...

Kookie - anh bối rối khi đột nhiên cậu lại khóc.

- Em... anh...

đồ ngốc!

- cậu vừa khóc vừa buồn cười, Kim Taehyung lừng lẫy giờ đây đã bị cậu bắt bài rồi đó nha~~~

- Chứ sao em khóc?

- Taehyung ngốc, anh chỉ biết nói mà không biết mình vừa nói gì sao?

Đồ ngốc Taehyung , anh làm em cảm động lắm đấy - miệng thì mắng nhưng mà trên môi không dấu được nụ cười hạnh phúc.

- Vậy ngày nào anh cũng sẽ nói mấy câu tương tự cho em nghe, nói bù cho trước kia không nói như thế.

- Taehyung vui vẻ hôn một cái lên đôi môi cậu.

- Anh nhớ đấy!

Nói là phải làm đấy, nếu không em sẽ không để yên đâu - cậu cười khanh khách ôm lấy cổ anh mà hít hà mùi hương của anh

- Ngày mai em đi cùng nhé.

- Được rồi, được rồi, anh chỉ nhượng bộ lần này thôi đấy nhé!

- Đã biết!

...

Bar YB Không giống như các Bar khác, Bar YB là nơi tập trung của cánh đàn ông tìm đến nhau, thác loạn và buông thả cùng người đồng giới mà không bị bất cứ ai soi mói, đơn giản bởi vì đây là Bar Gay, thiên đường của thế giới thứ ba.

Taehyung và Jungkook lách người qua những thân thể đang quấn lấy nhau kia để đi đến nơi có vị đối tác đang đợi.

Hai người quá nổi bật làm cho bao con sói đói ngăm nghe thèm thuồng, bất cứ lúc nào cũng có thể nhào vào mà hung hăng hưởng thụ thân thể đó.

Thế nhưng những con sói đói khát ấy chỉ có thể giương mắt lên nhìn con mồi của mình mà không thể làm gì được cũng bởi sát khí tỏa ra khiến cơ thể không lạnh mà run.

Còn mồi này không phải là con mồi dễ xơi đâu.

- Chào ông Han, chúng tôi tới đúng giờ chứ!

- Taehyung lịch sự bắt tay vị đối tác của mình.

- Ồ vâng, tôi chỉ muốn đến sớm hơn một chút để chuẩn bị mà thôi.

- người đàn ông đó cũng hoan hỉ mà bắt tay lại với anh.

Jungkook thầm đánh giá, người đàn ông này nếu nói là đẹp trai thì không hẳn nhưng gương mặt và phong cách thì làm người khác không khỏi bị cuốn hút.

Kỳ lạ mà nói, người đàn ông này khiến người khác có cảm tình ngay từ lần gặp đầu tiên, tuy vậy cậu vẫn thấy có điều gì đó khiến cậu không thích được con người này, ánh mắt đó toát ra sự giả dối nhiều đến nỗi mà khi nhìn vào nó cậu bất giác mà rùng mình một cái.

Con người này cần phải đề phòng, hắn ta không phải hạng xoàng đâu.

- Ngài Kim, ngài không định giới thiệu về cậu đây sao?

- ánh mắt Han Jihan dừng trên người cậu đầy ẩn ý.

- Xin giới thiệu với ông, đây là VỢ tôi cũng là trợ lý của tôi, Jungkook !

- Taehyung cố ý nhấn mạnh từ "vợ" khi thấy ánh mắt không mấy tốt đẹp đang hướng về Jungkook .

Khốn kiếp, biết ngay là sẽ có chuyện như vậy nên không muốn dẫn em ấy đi theo mà.

- Chào ông Han, tôi là Jungkook .

Hân hạnh được gặp.

- Thì ra đây là vợ ngài Kim.

Cậu đẹp thật đấy cậu Jungkook !

- Vâng, cám ơn ông đã quá khen.

Bây giờ chúng ta có thể vào việc chính được chưa, thưa ông?

- cậu thật sự không chịu nổi mấy lời nói đầy ẩn ý khiếm nhã đó một chút nào.

- Ồ được chứ!

Phục vụ nhanh chóng mang rượu ra, tuy nhiên Han Jihan lại đổi thành Cocktail toàn bộ.

Lý do hắn đưa ra là không muốn hai bên đều say khi bàn về hợp đồng đắt giá lần này.

Ok, được thôi.

Phải chăng hắn đã quá tốt đi!

- Ngài Kim, tôi rất tiếc phải nói về điều này.

- Ông cứ nói.

- Công ty chúng tôi đã ra quyết định không nhập lô hàng lần này nữa.

- Han Jihan thản nhiên nói thể như bản hợp đồng này là đồ bỏ đi vậy.

Chuyện đến nước này càng ngày càng thú vị đây.

Cùng đợi xem Han Jihan sẽ dở trò gì tiếp theo (đây).

Con người này và công ty của hắn muốn đối chọi với nhà họ Kim đây mà.

Căn bản là từ trước tới giờ cái mà hắn muốn không phải là sự hợp tác với công ty nhỏ của anh mà là đang nhắm tới tổng công ty đồ sộ nhà anh.

Hắn muốn chơi mèo bắt chuột thì anh sẵn sàng tham gia thôi, nhưng chưa biết ai là mèo, ai là chuột đâu, Han Jihan à. ...

___________________________

Chap sau hình như có H đấy mn 🍎

Mọi người cùng đón đọc nah 😌

Tặng mình ngôi sao cho nó có động lực 💪🏻
 
[Shortfic][Vkook] Ghét ( Full )
Chap 10


- Chúng tôi cần biết lý do.

Không thể đơn phương mà có thể nói hủy là hủy được!

- Taehyung nhíu mày, chẳng phải đang cố tình làm khó anh sao?

- Chúng tôi không đảm bảo được một công ty mới có thể đảm nhận cung cấp hàng chuyên dụng.

Ngài biết đấy, làm ăn thì uy tín và thương hiệu luôn đi đầu mà phải không?

- ngừng một chút để quan sát biến đổi trên gương mặt người đối diện, hắn tiếp tục

- Lúc trước là do lỗ mãng chưa suy xét cẩn thận nên mới chấp bút ký hợp đồng, bên phía chúng tôi đã xử lý Giám đốc Lee, vậy mong ngài Kim đây có thể bỏ qua hợp đồng lần này.Còn về bồi thường chúng tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm.

- Xin lỗi vì đã xen vào, nhưng ông đây thật sự vui tính đấy!

- Jungkook đột ngột xen vào, cậu thực sự ghét con người này rồi nha.

- Ồ, lần đầu có người khen tôi vui tính đấy, dù sao cũng cám ơn cậu Jungkook đây!

- hắn nhếch miệng cười cười ra vẻ thân thiện.

- Tại sao ông nghĩ công ty chúng tôi không đủ khả năng đảm nhận lô hàng lần này?

- Jungkook tiếp lời

- Với kinh nghiệm thương trường lâu năm như ông Han đây thừa khả năng để biết rằng đâu mới là nơi tốt nhất chứ nhỉ!

Tôi không nghĩ ông là người chỉ suy xét về một khía cạnh nào đó đâu, phải không Chủ tịch Han?

Taehyung ngồi (rung đùi) xem màn đấu khẩu đầy thú vị, ai mà ngờ được là Jungkook hiền lành lại có những lời nói sắc xảo đến như thế cơ chứ.

Han Jihan, lần này ông đụng nhầm người rồi.

Ồ vị của Cocktail này không tệ cay nồng nhưng lại ngọt thanh ngay lập tức, đúng loại Jungkook thích đây.

- Tôi biết chứ, chính vì thế hợp đồng lần này chúng tôi buộc phải hủy bỏ và chịu tổn thất không ít đấy!

- hắn có vẻ đã nhìn lầm con người xinh đẹp trước mặt kia rồi, nhưng như thế thì càng làm hắn thích cậu hơn mà thôi.

Nếu có thể chiếm được cậu hắn sẽ có rất nhiều thứ mà hắn mong muốn, Jungkook là một con người đủ thông minh để có thể giúp hắn thực hiện tham vọng mà hắn ao ước bấy lâu nay.

- Ông chắc chứ?

- Cậu đã thấy đấy!

Jungkook không đáp trả, cậu khẽ quay sang Taehyung và khi thấy nụ cười của anh, cậu gật đầu.

Như vậy là mọi chuyện không cần phải tiếp tục nữa, nói chuyện với loại người này chả có gì thú vị hết, chán chết đi được ấy.

Lia mắt tới ly Cocktail vẫn chưa uống chút nào, Jungkook đưa tay lấy nó, cậu bỏ lát chanh trang trí trên miệng ly, không nghĩ ngợi gì nhiều cậu dốc ly uống một hơi cạn tận đáy.

- Là công ty nhỏ nên phải tiết kiệm chút mới có thể sống qua ngày được ông Han nhỉ!

- cậu cười cười rồi úp ngược cái ly rỗng lên bàn

- Với lại chút thuốc này ăn nhằm gì, cám ơn ông đã chăm lo đến cả việc chăn gối cho chúng tôi luôn ấy nhỉ!

- cậu cười cười.

- Thuốc có tác dụng rồi sao?

Nhanh nhỉ!

- Han Jihan thản nhiên nói cứ như điều đó không có liên quan gì đến hắn ta vậy.

- Tôi nghĩ ông nên xem lại bản thân mình đi.

Không ngờ một con cáo già như ông Han đây mà lại có lúc mắc sai lầm thế này đấy!

- Taehyung sau một lúc im lặng liền lên tiếng nói.

- Ý ngài Kim đây là sao?

- hắn ta nghi hoặc hỏi lại.

- Ông không thấy có điều gì bất thường trong người sao?

- Bất thường?

A~~~~ Đến đây thì hắn bắt đầu cảm thấy khác lạ.

Có cái gì đó đang cuồng cuộng trong cơ thể hắn và hắn biết mình bị cái gì.

Đây là loại thuốc cực nặng, nếu dùng quá liều có thể shock thuốc mà chết nhưng nếu dùng đúng cách thì nó chính là thiên đường cho các cặp đôi đang trong thời kỳ sung sức.

Điều đặc biệt ở đây là, một khi đã dùng thuốc này cơ thể sẽ không còn theo ý mình được nữa, như thế có thể tùy ý người khác muốn làm gì mình thì làm thôi.

- Khốn kiếp!

- hắn buông lời chửi thề.

"Gậy ông đập lưng ông" hắn không ngờ có ngày mình lại bị như vậy đấy.

- Chúng ta về thôi, Jungkookie .

Anh và cậu đứng dậy bỏ đi mà không nhìn lại người đàn ông đang vật vã để không đổ ập xuống đất vì sức nóng trong cơ thể. ...

- Taehyung , từ từ thôi.

- Jungkook cố gắng bước những bước thật dài để theo kịp tốc độ của Taehyung , anh đang kéo cậu ra xe rất nhanh, không hiểu vì sao nữa.

- Nhanh lên Jungkook , anh sắp không xong rồi!

- vội vã mở cửa xe ra cho cậu rồi chính mình cũng nhanh chóng leo lên xe và gấp rút khởi động cho xe chạy.

- TAEHYUNG , ANH ĐANG LÁI XE QUÁ NHANH ĐẤY!

- cậu hét lên đầy hoảng sợ khi thấy chiếc xe đang lao đi điên cuồng.

Taehyung như không nghe thấy cứ thế lao đi vun vút.

Sự khó chịu bên trong cơ thể làm anh không còn bình tĩnh được nữa.

Mẹ kiếp!

Anh cũng có ngày bị thế này sao?

Vội vã cho xe vào gara, Taehyung không còn đủ bình tĩnh để biết trước sau nữa.

Trước khi Jungkook kịp xuống xe, Taehyung kéo mạnh cậu lại và điên cuồng hôn, nụ hôn không hề nhẹ nhàng chút nào.

- Ưm...ưm... khoan...- cậu đẩy mạnh ra khỏi nụ hôn, hai tay giữ chặt lấy gương mặt anh

- Anh sao vậy Taehyung?

- Kookie!

- anh kêu lên bất mãn, sau đó kéo tay cậu đặt lên nơi đã gồ lớn lên của anh.

- A!

- cậu giật mình.

Sao lại như vậy chứ?

- Ly của anh có thuốc!

- nói rồi anh kéo cậu vào một nụ hôn khác và điên cuồng thưởng thức vị ngọt đê mê từ đôi môi của cậu.

- Tae...Taehyung... vào nhà...

Nhanh chóng bế cậu vào nhà, Taehyung sắp bị nghẹn mà phát điên mất rồi.

Cái chỗ bên dưới càng ngày càng trướng đến phát đau, nếu mà không nhanh mà giải phóng nó có ngày vỡ tung mà chết mất.

Tung chân đóng rầm cửa lại, Taehyung không hề nhẹ nhàng mà quăng thẳng Jungkook lên giường và lập tức nhào lên người cậu mà hôn tới tấp như muốn ăn tươi nuốt sống, hận không thể một phát nuốt trôi vào bụng luôn.

- Taehyung... chậm... chậm thôi.

- cậu cố gắng nói giữa nụ hôn vội vã của anh.

Taehyung biết mình đã quá mạnh bạo khiến cậu đau vì thế mà nhịp hôn trở nên chậm rãi lại.

Yêu thương thì đừng nên quá nóng vội, đặc biệt là với một người luôn nhút nhất trong tình yêu như Jungkook bảo bối của anh thì lại cần phải trân trọng hơn nữa.

- Sao anh dừng lại?

- Cậu mở to mắt ngạc nhiên khi không thấy anh tiếp tục.

- Jungkook à.

- anh gọi tên cậu.

- Vâng?

- Jungkook à.

- Vâng.

- Jungkook à.

- Em đây.

- Chúng mình kết hôn nhé!

- ...

Một khoảng không im lặng giữa hai người khiến Taehyung cảm thấy lo lắng.

Thực sự là lo lắng đến cực điểm luôn ấy!

Jungkook khóc rồi!

Anh làm Jungkook bảo bối của anh khóc mất rồi!

- Anh xin lỗi... nếu em không...

- Sao đến bây giờ anh mới nói!

- Sao cơ?

- Taehyung, em yêu anh nhiều nhiều lắm!

- cậu ôm lấy anh lại gần và hôn nhẹ lên môi anh

- Vậy nên em đồng ý!

- Anh cũng yêu em, Jungkook của anh.

Đêm nay không trăng mà chỉ có những ánh sao lấp lánh như đang mỉm cười chúc phúc cho đôi trẻ.

Chỉ cần bên cạnh nhau thì mọi giông tố sẽ chỉ là gia vị cho hạnh phúc lứa đôi thêm nồng ấm. ...

"Tổng giám đốc tập đoàn SEYAN, Han Jihan bị bắt gặp khi đang thác loạn ở một quán GayBar XXX.

Tuy hình ảnh đã bị làm mờ nhưng rất dễ nhận ra qua vóc dáng.

Nếu chỉ đến để uống rượu thì không có gì đáng nói, điều quan trọng ở đây là Tổng giám đốc Han dùng chất kích thích sau đó khỏa thân mua vui cho thiên hạ..." ...

- Cái bài báo này là sao vậy Kookie?

- Thì nó là vậy đó!

Anh quên là em cũng có mối quan hệ rộng rãi sao?

- Em biết ông chủ quán Bar này?

- Là Park Chanyeol, bạn của Jimin đấy.

- Lần sau có làm điều gì cũng phái nói trước với anh đấy!

Em luôn luôn liều lĩnh làm rồi mới cho anh biết!

Như vậy lần nữa là anh không tha cho đâu nghe chưa!

- có vẻ như Taehyung quên mất điều quan trọng nào đó rồi thì phải.

Tỷ như tại sao cốc của anh lại có thuốc trong khi của cậu lại không có?

- Đã biết thưa ông xã!

- cậu toe toét cười.

- Lại đây xem bộ đồ này đi, nó hợp với em lắm đấy!

-Taehyung thỏa mãn khi nghe cậu gọi một tiếng "ông xã" đầy ngọt ngào như vậy.

- Taehyung!

Taehyung!

Taehyung!

- Ừ, sao thế?

- Taehyung!

Em chỉ muốn gọi anh như vậy thôi~ - Anh yêu em!

- Taehyung, nếu có kiếp sau anh có nguyện bên em lần nữa không?

- Nếu có kiếp sau?

Nhưng kiếp này anh vẫn sống chưa đủ bên cạnh em mà!

- Chỉ là nếu thôi!

"Nếu" thôi ấy!

Anh... anh vẫn nguyện ý chứ?

- Không...

-

...

- Jungkook cụp mắt xuống khi nghe câu trả lời từ anh

- Vậy em sẽ cố gắng kiếp này yêu anh trọn vẹn, đửng bỏ rơi em nhé!

- Anh chưa có nói xong mà!

- Vậy?

- Không chỉ kiếp này mà kiếp sau, kiếp sau, kiếp sau nữa... chỉ cần anh và em cùng nhau được đầu thai thì cho dù em ở nơi nào anh cũng sẽ tìm được em!

Jungkook , em là của anh, chỉ thuộc về Kim Taehyung này thôi!

- Taehyung ah~

- Hèm!

Hai người có thôi tình chàng ý thiếp hay không hả?

Kookie, em lại bị cái tên mồm mép dẻo quẹo này cho lọt tròng rồi!

Gì mà kiếp sau chứ!

Cứ sống trọn kiếp này đi đã!

- Jimin bên cạnh không thể chịu thêm bất cứ lời lẽ sến súa nào từ hai người này nữa đành phải cất tiếng, nhưng trong lời nói lại muôn phần yêu thương.

- Anh Jimin~ - Kệ người ta, tụi này nhờ chị tới để lựa áo cưới thôi đấy, không phiền chị xen vào giữa đâu nhá!

- Hừ cậu có tin tôi không cho em tôi lấy cậu không hả?

- Chị dám!

- Sao không!

Mà dù gì thì tôi cũng là chị vợ cậu đấy, ăn nói cho lễ phép vào!

- A vâng thưa chị!

- Hừ, Kookie này, mai mốt cậu ta có bắt nạt em cứ nói với anh, anh nhất định sẽ thay em dạy dỗ tên này cẩn thận!

- Vâng~

- Tôi thương em ấy còn không hết chứ làm sao nỡ làm em ấy đau lòng!

- Cậu nói đấy!

Sau này mà dám làm em tôi đau lòng thì đừng trách bà chị này ác độc!

- Sẽ không!

- Hai người hợp nhau quá.

Ngày xưa em còn nghĩ hai người yêu nhau đấy.

- cậu vừa cười vừa nói, đáy mắt cong lên niềm vui nhỏ.

- JUNGKOOK !

ANH KHÔNG CÓ THÍCH NGƯỜI NHƯ THẾ NÀY!

- NGƯỜI NÀY KHÔNG PHẢI SỞ THÍCH CỦA ANH !

- Em xin lỗi mà

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

...

Cuộc sống cho dù có nhiều chông gai, bão tố, cho dù phía trước là vực sâu thăm thẳm chỉ cần cùng với người yêu thương thì mọi trở ngại đó không đáng là gì.

Thử thách là gia vị cho tình yêu, thử thách càng khó khăn thì gia vị càng nồng đậm, yêu thương càng bền chặt.

Yêu chỉ đơn giản là ánh mắt, nụ cười hay cử chỉ nhỏ của người ấy cũng làm trái tim ta xao xuyến.

Đêm đêm được ôm người thương chìm vào giấc ngủ, sáng sáng cùng nhau đón ánh bình minh, tận hưởng từng giây phút bên nhau điều ấy không phải rất ngọt ngào hay sao ^_^ Còn lại gì cho em trong tên gọi Sẽ chết đi như tiếng dội buồn thương Của ngọn sóng vỗ bờ xa mòn mỏi Như rừng sâu tiếng vọng giữa đêm trường.

Cái tên gọi trong những dòng lưu bút Để lại cho em dấu chết, tựa như Lời ai điếu giữa những viền hoạ tiết Mà lời văn nghe u ẩn, mịt mù.

Cái tên gọi đã từ lâu quên lãng Trong những cơn xúc động mới cuồng điên Chẳng hề gợi trong hồn em một thoáng Hoài niệm xưa bao tha thiết êm đềm.

Nhưng nếu gặp ngày âm thầm đau đớn Phút u buồn xin em hãy gọi tên Và hãy nói: vẫn còn đây kỷ niệm Em vẫn còn sống giữa một trái tim

13/7/2018
 
Back
Top Bottom