Cập nhật mới

Fanfiction 《Short Fics》Lôi Bằng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404520421-256-k32761.jpg

《Short Fics》Lôi Bằng
Tác giả: Tinydaisy00
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mấy cái đoạn hội thoại thường ngày của Lôi Bằng



ziyu​
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Em là Ánh Sáng》


⚡️Điền Lôi:

"Em biết không... mỗi lần nhìn em, anh thấy giống như có ánh sáng đâu đó bật lên."

🐟 Trịnh Bằng:

"Ánh sáng gì cơ?

Nói nghe xem."

⚡️Điền Lôi:

"Không chói, không rực.

Chỉ là... làm anh yên tâm.

Như kiểu trong người có thêm năng lượng vậy."

🐟 Trịnh Bằng:

"Vậy thì tốt.

Vì anh cũng là ánh sáng của em.

Ở bên anh, mọi thứ đều dễ thở hơn."

⚡️Điền Lôi:

"Thế thì... hai đốm sáng này chắc phải đi cùng nhau lâu lâu một chút."

🐟 Trịnh Bằng:

"Không phải lâu một chút.

Là lâu đến hết đời."

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Kiss me》


🐟 Trịnh Bằng:

"Anh Lôi... lúc nãy anh lại lén hôn em trước cả đoàn.

Người ta đứng ngay đó mà anh vẫn làm được hả?"

⚡️Điền Lôi (cúi sát, giọng thấp):

"Ừ.

Làm được.

Còn muốn làm nữa."

🐟 Trịnh Bằng (giật mình, tai đỏ lên):

"Anh-!

Nói nghiêm túc chút đi.

Tại sao lúc nào anh cũng tranh thủ hôn em vậy?"

⚡️Điền Lôi (ngắm TB một lúc, cười khẽ):

"Vì nhìn em là anh mất kiềm chế.

Không hôn thì khó chịu."

🐟 Trịnh Bằng:

"...Anh nói vậy thì... em biết trả lời sao?"

⚡️Điền Lôi (nhích gần thêm nửa bước):

"Không cần trả lời.

Chỉ cần đứng yên cho anh hôn là được."

🐟 Trịnh Bằng (tai đỏ đến gáy, lùi nhẹ một bước):

"Anh... bá đạo quá rồi đó."

⚡️Điền Lôi:

"Ừ.

Nhưng chỉ bá đạo với một mình em."

🐟 Trịnh Bằng:

"...Đồ phiền phức." (nhưng mắt lại không giấu được)

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《阿洛》


⚡️Điền Lôi:

"Nguyệt Nguyệt...

đoạn này em thử gọi anh là 'chồng' được không?

Hợp với cảm xúc mà."

🐟 Trịnh Bằng:

(ngước lên, cau nhẹ mày)

"Kịch bản không có câu đó đâu.

Với lại... hai chúng ta đều là nam, sao phải gọi anh là 'chồng'?"

⚡️Điền Lôi:

(thở hắt ra, mắt nhìn sang chỗ khác)

"Ừ.

Anh biết.

Nhưng anh muốn nghe."

🐟 Trịnh Bằng:

"Anh Lôi... anh giận thật à?"

⚡️Điền Lôi:

"Không giận.

Chỉ hơi... hụt chút thôi."

🐟 Trịnh Bằng:

(bước lại, đứng sát lưng anh đến mức hơi thở chạm gáy)

"Thôi nào... quay sang đây."

⚡️Điền Lôi:

(không xoay)

"Không gọi thì thôi, anh đi diễn tiếp."

🐟 Trịnh Bằng:

(đặt tay lên eo anh, kéo nhẹ)

"Em không gọi 'chồng'... nhưng gọi cái này được không?"

⚡️Điền Lôi:

"...Gọi gì?"

🐟 Trịnh Bằng (kéo anh quay lại đối mặt, mặt đỏ nhưng giọng mềm như tan trong miệng):

"阿洛... của em."

⚡️Điền Lôi (đứng hình đúng 2 giây, rồi nắm chặt lấy tay TB):

"Nguyệt Nguyệt... em gọi lại lần nữa."

🐟 Trịnh Bằng:

(nhìn anh bằng đôi mắt vừa thẹn vừa muốn trêu)

"阿洛...

đến đây."

⚡️Điền Lôi:

(kéo Trịnh Bằng vào ôm sát)

"Vậy là đủ để anh hết giận.

Nhưng không đủ để anh buông em ra."

🐟 Trịnh Bằng:

"...Anh đúng là đồ nguy hiểm."

(nhưng tay lại siết áo anh chặt hơn)

"阿洛" (A Lôi)

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Gọi tên anh》


🐟Trịnh Bằng (bước vào nhà, đèn tối, phòng lạnh như không hơi người):

"...Lại không về."

Cậu đặt túi xuống, cả người mệt rũ.

Áp lực từ ssf dồn lên vai, mà khi về nhà lại chẳng có ai để tựa.

Trong vô thức, cậu mở danh bạ, bấm vào tên ⚡️Điền Lôi.

Chuông vừa kêu một nhịp-

Cậu lập tức hoảng hốt tắt máy.

🐟Trịnh Bằng:

"...Làm phiền anh ấy làm gì.

Đi quay cả ngày rồi..."

Cậu nằm dài xuống sofa, ôm lấy gối, mắt cay nóng.

Đột nhiên, có một bàn tay ấm chạm nhẹ lên má cậu.

Cậu giật mình mở mắt-

⚡️Điền Lôi đứng ngay cạnh, mặt còn đọng chút hoang mang, hơi thở vẫn gấp vì chạy vội.

⚡️Điền Lôi:

"Em... gọi anh rồi tắt máy làm gì?

Anh đang trên đường về nghe chuông liền biết có chuyện."

🐟Trịnh Bằng (mím môi, tránh mắt):

"Không sao... em chỉ hơi mệt.

Sợ làm phiền anh..."

⚡️Điền Lôi (ngồi xuống, hai tay nâng mặt cậu lên):

"Làm phiền gì chứ...

Em gọi anh chính là chuyện quan trọng nhất trong ngày của anh."

🐟Trịnh Bằng:

"...Anh bận mà."

⚡️Điền Lôi (giọng thấp, hơi run vì xót xa):

"Bận cũng phải chạy về.

Em về nhà mà không thấy anh... em sẽ buồn đến mức nào hả?"

🐟Trịnh Bằng (mắt đỏ hoe):

"Chỉ là... em thấy nhà trống, em cũng trống theo."

⚡️Điền Lôi (ôm cậu vào ngực, siết nhẹ):

"Đừng nói mấy câu làm anh đau lòng như vậy nữa."

"Anh ở đây rồi.

Dù muộn, anh cũng về với em."

"Nguyệt Nguyệt, chỉ cần em gọi... anh sẽ lập tức chạy về."

🐟Trịnh Bằng (giọng nhỏ xíu, mặt chôn vào ngực anh):

"Vậy... em gọi nữa được không?"

⚡️Điền Lôi (hôn lên tóc cậu, thở ra như trút được):

"Gọi cả trăm lần cũng được.

Anh thuộc về em, để em gọi mà."

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Chào đồng nghiệp Judy 》


Mấy hôm nay, 🐟Trịnh Bằng bận rộn luyện tập cho concert, tối nào cũng về muộn.

Hôm ấy, khi đi ngang một shop cosplay, cả hai ghé vào xem thì thấy bộ đồ Nick vs Judy.

Lôi thấy Nguyệt cứ ngắm nhìn mãi nên nói mua bộ này về cosplay đi xem phim Zootopia 2 nhé.

Nhưng mặt Nguyệt trong giây lát khựng lại...

Rồi nghĩ đến paparazzi, ssf, lịch trình dày đặc của Điền Lôi… cậu buông bộ đồ xuống, lủi thủi đi về.

Cuối tuần, cậu đang đi ăn cùng ê kíp thì điện thoại rung lên —

⚡️Điền Lôi video call.

🐟Trịnh Bằng:

“Khoan khoan!!”

Cậu hoảng loạn che camera, ôm điện thoại chạy thẳng vào nhà vệ sinh đóng cửa cái cạch.

🐟Trịnh Bằng:

“Anh gọi gì đột ngột vậy…?

Em chưa kịp—”

Vừa bỏ tay khỏi camera, màn hình hiện ra…

⚡️Điền Lôi đang cosplay Nick Wilde: mũ cáo, áo sơ mi xanh lá, cà vạt tím sọc vàng, biểu cảm tỉnh queo.

🐟Trịnh Bằng:

“…???”

“…Anh… anh đang làm gì vậy?”

⚡️Điền Lôi:

“Thì cosplay đi xem Zootopia 2 với em.”

(nghiêng đầu, cái tai cáo trên mũ cũng nghiêng theo)

“Em nghĩ anh không để ý à?”

🐟Trịnh Bằng (đỏ cả mặt, cắn môi nhịn cười):

“Em chỉ ngó thôi, đâu có nói gì với anh…”

⚡️Điền Lôi:

“Nhưng anh biết em muốn.”

“Đền bù em kiểu này…

được không?”

🐟Trịnh Bằng:

“…Nhưng mà… em không có đồ Judy.” (giọng nhỏ xíu hơi tiếc nuối)

⚡️Điền Lôi:

“Không có hả?” mỉm cười, bấm vào màn hình

Ngay lập tức, filter tai thỏ Judy bật lên trên mặt 🐟Trịnh Bằng.

Cậu giật mình, tai thỏ rung nhẹ theo từng nhịp thở.

🐟Trịnh Bằng:

“Anh… anh làm gì vậy??

Bỏ cái filter—”

⚡️Điền Lôi (giọng trầm xuống, cố tình diễn vai Nick):

“Chào đồng nghiệp Judy.”

🐟Trịnh Bằng:

“…”

⚡️Điền Lôi:

“Lát nữa tôi đến…”

“Bắt cô về nhà…”

“Làm việc.”

🐟Trịnh Bằng:

“—!!!”

(tai thỏ trên filter giật mạnh, mặt đỏ đến mang tai thật)

“Anh nói linh tinh cái gì vậy hả!!”

⚡️Điền Lôi:

“Việc là… xem phim chung, ăn tối chung, ngủ chung.”

“Còn em đỏ mặt vì cái gì… hử?”

🐟Trịnh Bằng (lúng túng đến mức đập trán vào tay):

“Điền Lôi… anh đúng là…

đồ cáo xấu xa.”

⚡️Điền Lôi:

“Ừ.

Cáo của em.”

“Chuẩn bị đi, 5 phút nữa anh qua đón Judy nhỏ.”

“Đồ Judy anh chuẩn bị sẵn rồi, rạp cũng bao rồi, chờ mỗi em thôi.”

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Ăn chay?》


Cả tuần bận bù đầu, tối nay rốt cuộc cũng rảnh, ⚡️Điền Lôi tính bụng sẽ về nhà cùng Nguyệt Nguyệt lăn giường một trận bù đắp.

Ai ngờ nhắn cho em thì nhận được câu trả lời lạnh lùng:

🐟 Nguyệt Nguyệt: “Em tối nay bận rồi…

đi họp muộn.”

Nhìn tin mà ⚡️Điền Lôi chỉ biết gãi đầu bất lực.

Rõ ràng cả hai đã bỏ qua “chuyện buổi tối” lâu đến mức anh nhớ tới phát nghiện.

Tối hôm đó, anh vẫn lái xe về nhà.

Căn phòng tối, chiếc giường quen thuộc lại khiến anh thở ra một hơi dài.

Anh nằm xuống, kéo chăn ôm sát người — như ôm lấy chút hơi ấm của Nguyệt còn sót lại.

⚡️Điền Lôi (vùi mặt vào chăn, giọng khàn khàn mà ấm):

“Nhớ chết mất… nhưng gọi em lại sợ phiền…”

Anh cuộn người lại, than thở như mèo lớn bị bỏ rơi.

Một lúc sau, khi gần thiếp đi, anh nghe tiếng cửa mở cực nhỏ.

Chưa kịp phản ứng, một làn hơi ấm áp cúi xuống sát tai anh:

🐟 Nguyệt Nguyệt (khẽ thầm thì, hơi thở lướt qua vành tai):

“Sao lại nằm ủ ê như vậy hả anh…”

⚡️Điền Lôi toàn thân giật nhẹ, tưởng mình mơ.

Đến khi mở mắt ra — Nguyệt đang đứng đó, mặc sơ mi trắng mỏng, hai cúc trên mở phanh, tóc rũ nhẹ xuống vai.

Anh ngồi bật dậy, sững người 2 giây rồi vội kéo chăn quấn quanh em:

⚡️Điền Lôi: “Em mặc vậy…

đi đường về nhà hả?”

“Muốn anh lo chết à?”

🐟Nguyệt bật cười, vòng tay ôm cổ anh: “Anh như này là muốn ăn chay luôn sao?”

⚡️Điền Lôi nghiêng đầu, cười bất lực nhưng đầy cưng chiều:

“Anh sợ em mệt.

Với bộ này… anh mà không kiềm lại thì sáng mai em khỏi đi làm.”

🐟Nguyệt: “Vậy tối nay anh định kiềm không?”

Anh không đáp.

Chỉ nhấc bổng em lên, đặt xuống giường, hôn đến mức em không hỏi được nữa.

Và đúng như anh cảnh báo —

hai người “làm” tới tận gần sáng, tới mức khi đồng hồ báo thức reo, Nguyệt chỉ còn sức chôn mặt vào gối:

🐟 Nguyệt Nguyệt: “Anh nói vậy mà vẫn làm đến sáng là sao…”

⚡️Điền Lôi (ôm eo em, giọng cười trầm ấm):

“Anh nói sợ em mệt — chứ đâu nói sẽ dừng.”

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Hồi xuân》


🐟Trịnh Bằng vừa thấy ⚡️Điền Lôi bước vào nhà, mặt hớn hở như mang nắng theo sau.

🐟Trịnh Bằng:

"Sao vậy?

Trông hôm nay vui dữ ha."

⚡️Điền Lôi thả chìa khóa xuống bàn, ngẩng mặt đầy tự hào:

"Trong đoàn nói anh dạo này... trẻ ngang uống thảo dược hồi xuân.

Còn khen anh đẹp trai lên nữa."

🐟Trịnh Bằng nhếch môi cười, gật gù như hiểu tất cả:

"Còn không phải vì em *bồi bổ* kỹ càng à?

Ngày nào cũng truyền sức trẻ cho lão già như anh..."

⚡️Điền Lôi khựng lại: "Lão... già??"

🐟Trịnh Bằng vỗ vai anh, giả bộ thở dài:

"Nhưng mà nói thiệt, anh trẻ quá rồi đó.

Hôm trước chụp mấy tấm hình còn... hơi nũng nịu nữa kìa."

Cậu liếc anh, giọng lười biếng mà nguy hiểm:

Sao?

Trẻ quá rồi nên muốn thử nằm dưới không?"

Câu chưa dứt đã thấy ⚡️Điền Lôi giật mình cộp một cái - vòng tay khóa cổ cậu lại kéo sát vào người.

⚡️Điền Lôi:

"Em mơ đẹp quá đấy Nguyệt Nguyệt."

"Anh trẻ lại thật, nhưng là kiểu mười tám tuổi khí lực đầy mình, chỉ cần em chọc một câu là anh có thể đè em đến sáng."

Anh cúi sát tai cậu, giọng trầm xuống nghe mà sống lưng tê cả đường:

⚡️Điền Lôi:

"Ba phút hồi sức... là đủ để anh đè em thêm lần nữa."

🐟Trịnh Bằng ho đỏ mặt, gồng mà vẫn cười được:

"Tự tin như vậy?

Anh tưởng mình là máy phát điện à?"

⚡️Điền Lôi bóp nhẹ eo người trong lòng, nửa cười nửa đe dọa:

"Em thử tối nay không chạy là biết anh phát được bao nhiêu điện."

🐟Trịnh Bằng nhỏ giọng, tai đỏ bừng:

"Rồi rồi... mạnh vừa thôi, để em còn sống mà đi làm..."

⚡️Điền Lôi:

"Không hứa trước."

Hai người nhìn nhau một giây rồi cùng bật cười -

vừa ái muội, vừa y như ngày đầu yêu nhau: một người chọc, một người bị chọc, nhưng cuối cùng vẫn bị ôm chặt không buông.

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Mèo cam nhỏ》


⚡️Điền Lôi đứng tựa khung cửa, nhìn 🌙🌙Nguyệt Nguyệt ngồi giữa sàn nhà, hai bé mèo quấn lấy chân em, còn em thì cười thành tiếng.

Nhìn cảnh đó… trong lòng anh lại thấy ngứa ngứa khó nói thành lời, kiểu ganh tỵ mà đàn ông không dám thừa nhận.

⚡️Điền Lôi hừ nhẹ:

“Em nuôi mèo hay quên luôn cả bạn trai vậy?”

🌙🌙Nguyệt Nguyệt chẳng thèm ngẩng lên, chỉ xoa đầu mèo:

“Chúng nó đáng yêu mà.”

⚡️Điền Lôi nhăn mặt, nhỏ giọng cố ý để em nghe:

“Biết vậy anh khỏi mua hai đứa này…”

Lời vừa dứt, 🌙🌙Nguyệt Nguyệt bật dậy một cái, phừng phừng như mèo cam xù lông, chạy lại đập túi bụi vào ngực vào vai anh.

“Anh nói lại thử xem!”

⚡️Điền Lôi bị đánh tới đâu là cười tới đó, không né một chút.

Anh còn cố phát ra mấy tiếng “ai da… nhẹ nữa đi…” làm Nguyệt càng đánh mạnh.

🌙🌙Nguyệt Nguyệt bực muốn phát điên:

“Anh bệnh rồi!

Ai bị đánh lại cười như vậy?!”

⚡️Điền Lôi liền nắm cổ tay em, kéo sát vào lòng mình, giọng trầm thấp:

“Thu hút được ánh nhìn của em, chịu đau một chút cũng đáng mà.”

Anh lại cúi xuống sát tai em, hơi ấm phả qua làm Nguyệt rùng mình:

“Mèo nhỏ à… em vốn là của anh rồi.

Mua mèo cho em chơi, nhưng em đừng quên… gấu lớn của em vẫn ở đây.”

🌙🌙Nguyệt Nguyệt đỏ mặt, mắng thêm vài câu rồi đưa tay kiểm tra vai, ngực anh xem có bầm không.

Thói quen cậu vốn mạnh tay, giờ sợ để lại dấu thì ảnh hưởng lịch trình của anh.

Tay em lướt đến đâu, cơ bắp dưới tay cứ nóng lên đến đó.

⚡️Điền Lôi siết nhẹ eo em lại, ánh mắt tối hẳn:

“Em sờ kiểu này… anh nhịn không nổi đâu.”

Nguyệt cau mày:

“Anh tính đánh lại em à?”

⚡️Điền Lôi áp trán vào trán em, đôi mắt sâu tối rất nguy hiểm:

“Không đánh.

Anh chỉ…”

Ngón tay anh nâng cằm em lên.

“…đòi phần lời.”

Rồi anh cúi xuống hôn em, không nhẹ nhàng như mọi khi mà cắn nhẹ môi dưới, kéo hơi thở của em đứt đoạn.

Nguyệt níu chặt áo anh, cả người mềm xuống trong vòng tay.

Tách môi ra, ⚡️Điền Lôi thở khẽ vào tai em, giọng khàn cực kỳ khiêu khích:

“Đánh anh mấy cái, anh trả em mấy cái.

Công bằng mà…

đúng không?”

Anh đặt một cái chạm mạnh ở hông em làm cậu giật mình bật tiếng nhỏ.

Bàn tay to ấm áp giữ eo cậu, cố ý siết thêm một chút:

“Lần sau ghen với mèo nữa… anh tính phần ‘trả lại’ gấp đôi.”

🌙🌙Nguyệt Nguyệt đỏ lựng như bị luộc, giơ tay định đánh thêm một cái thì ⚡️Điền Lôi lập tức chụp lại, cười:

“Đánh nữa là anh thu nợ liền đó...”

🐱🐱 Chap này đặc biệt Chào mừng 2 bé mèo Đại Ngư và Tiểu Thập Nhất về mái nhà của LeiPeng nhá 😘😘

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Thưởng nhạc》


🌙 Khoảnh khắc trong nhà hát lớn — và người đàn ông chỉ nghe được giọng của một người

Khán phòng tĩnh lặng, ánh đèn đổ xuống sân khấu mềm như sa tanh.

⚡️Điền Hủ Ninh ngồi ở hàng ghế VIP, một chân vắt lên nhẹ nhàng, nhịp mũi giày gõ theo điệu nhạc.

Bộ vest đen ôm dáng khiến anh trông như tượng điêu khắc sống, khí chất điềm tĩnh, ung dung mà cao quý.

Trên ngón áp út bàn tay trái, chiếc nhẫn đính hôn đang khẽ xoay dưới ngón tay anh — động tác đầy vô thức nhưng lại chứa bao tâm tư.

Nhạc đang vang lên, nhưng trong đầu anh…

không phải là bản giao hưởng trên sân khấu.

Trong thế giới riêng của anh lúc này, xuất hiện một hình ảnh rõ ràng đến mức khiến tim anh hơi thắt lại:

🌙🌙Nguyệt Nguyệt đứng giữa ánh đèn, tay cầm micro, đôi mắt có hơi nước, nhìn thẳng vào anh như chỉ hát cho riêng mình.

Giọng em mềm, trong như một dải lụa, chạm vào tim anh theo mỗi câu hát:

> “Mặc cho năm tháng qua đi

Em chỉ quan tâm mình anh.

Nguyện xin sống nương theo từng nhịp hơi thở của anh…”

Đến câu “Đời dài bao lâu, tìm được người ta sẽ đánh đổi cả cuộc đời…”

⚡️Điền Hủ Ninh bỗng thở khẽ một hơi, sống lưng căng nhẹ.

Trong nhịp tim gấp gáp ấy, anh biết —

em đang hát, và anh nhận hết.

Khung cảnh trước mắt dần hòa tan, chỉ còn lại gương mặt em đầy da diết, đôi mắt như muốn nói:

“Dù phải biến tan, em cũng chẳng tiếc, chỉ cần gần anh.”

Hàng mi dài của ⚡️Hủ Ninh khẽ run.

Tâm anh như bị kéo đến mép vực —

vừa ngọt ngào, vừa đau nhói, lại vừa… dậy lên một cảm giác nóng bỏng rất khó hình dung.

Anh khẽ cúi đầu cười, nụ cười sâu đến mức khiến đá lạnh cũng phải tan:

một nụ cười của người đàn ông đã bị người yêu mình làm mềm đến tận xương tủy.

Tay anh siết nhẹ chiếc nhẫn, ngón tay vô thức vuốt lên đường khắc tên hai người.

Trong lòng anh chỉ có một ý niệm cuộn trào:

“Buổi hòa nhạc mau kết thúc đi…

Anh muốn về ngay lập tức, ôm lấy em.

Ôm đến khi nào em không hát nổi nữa mới thôi.”

Trên sân khấu, âm nhạc vẫn tiếp tục.

Nhưng dưới khán đài —

⚡️Điền Hủ Ninh đã chẳng còn nghe gì cả.

Toàn bộ thế giới của anh,

chỉ còn lại giọng em… và nỗi khao khát mãnh liệt muốn “thưởng” luôn cả người yêu đang chờ ở nhà.

*Thưởng nhạc đã xong chap sau Thưởng Nguyệt nha 🙂)*

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Thưởng Nguyệt》


🌙 Phần về nhà — khi người đàn ông đánh mất phong độ vì nhớ em

Cửa nhà bật mở cạch một tiếng.

Không khí ấm áp của căn phòng hòa cùng hương sữa nóng.

🌙🌙Nguyệt Nguyệt đang ngồi thu mình trên sofa, ôm chiếc cốc sữa thơm, mắt lim dim nghe I Only Care About You.

Chưa kịp quay sang—

⚡️Điền Hủ Ninh đã lao tới như cơn gió mạnh, vòng tay siết lấy em từ sau, ôm chặt đến mức như muốn khảm em vào ngực mình.

🌙🌙Nguyệt giật mình:

“Anh… sao vậy?

Mới về à?”

Anh không trả lời ngay.

Chỉ dụi mặt vào hõm cổ em, hơi thở nóng bỏng đến mức làm cả vành tai em tê rần.

Giọng anh khàn đặc, nghẹn mà gấp:

“Nhớ đến muốn phát điên… cả đường về anh chỉ nghĩ đến em.”

⚡️Điền Hủ Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu đến mức như muốn nuốt cả linh hồn em

Em còn chưa kịp hiểu thì môi anh đã hạ xuống—

lần đầu là chạm nhẹ, nhưng khi nếm được vị ngọt béo còn sót lại của sữa, anh như mất hoàn toàn lý trí.

Phong thái tao nhã của người đàn ông mặc vest đen—

biến mất trong một nhịp thở.

Thay vào đó là ⚡️Điền Lôi, một người đàn ông yêu em đến mức chỉ cần nhìn em là bùng cháy.

Nụ hôn sâu thêm, nóng thêm, dồn dập như muốn bù lại cả ngày xa cách.

Bàn tay anh lướt trên eo, sau đó trượt lên lưng, kéo em sát lại, không cho trốn.

🌙🌙Nguyệt vội chặn lại ngực anh:

“Anh… anh tính làm gì?

Mặc vest thế này mà đòi… làm mấy chuyện không đứng đắn hả?”

⚡️Lôi cúi xuống cười, giọng trầm tới mức khiến cả người em nóng ran:

“Anh mặc vest hay không… thì khi nhớ em, anh đều giống nhau.”

Anh không chờ thêm.

Vest đen trượt khỏi vai trong một động tác gấp gáp, cúc áo sơ mi bung ra dưới ngón tay nóng hổi.

Bàn tay anh trở nên táo bạo hơn, ôm lấy vòng eo nhỏ rồi kéo em nằm xuống sofa.

Nụ hôn rời khỏi môi—trượt xuống cổ, xuống xương quai xanh trắng ngần.

Mỗi chỗ anh chạm vào đều khiến em run nhẹ, hít vào không nổi.

Tiếng em nghẹn lại, nhỏ như tiếng mèo kêu:

“Điền Lôi… từ từ…”

Anh ghé vào tai em, giọng nén tới mức gần như vỡ ra:

“Không từ từ được.”

“Cả tối nay… anh chỉ muốn em.”

Mùi hương của anh vây lấy cậu, cùng hơi thở dồn nén qua từng nhịp phập phồng ở ngực.

Không gian như thắt lại, chỉ còn tiếng nhạc Đặng Lệ Quân và hai hơi thở rối loạn.

.

.

.

⚡️Điền Lôi chẳng để cho không khí kịp lắng xuống.

Áo vest đã rơi xuống sàn, cúc áo sơ mi của anh bung gần hết, để lộ từng mảng da nóng hầm hập dưới ánh đèn vàng dịu.

Anh cúi xuống, một tay ôm lấy eo 🌙🌙Nguyệt, tay còn lại đỡ hông cậu kéo sát vào mình—

động tác mạnh nhưng không hề làm đau, chỉ khiến người em mất thăng bằng và ngã vào lồng ngực rắn chắc kia.

🌙🌙Nguyệt thở gấp, giọng run:

“Anh…

ôm kiểu gì vậy…?”

⚡️Lôi tử liếm nhẹ môi, khuôn mặt kề sát đến mức hơi thở của hai người hòa lẫn:

“Ôm để em không trốn.”

Anh nâng cậu lên, đặt trở lại sofa như giữ một báu vật quý, rồi đổ người xuống theo, vây chặt không cho đường thoát.

Sức nặng của anh phủ lên nửa thân dưới khiến em bật một tiếng hít mạnh, mặt đỏ bừng.

⚡️Lôi tử khẽ cười:

“Thế này còn hỏi anh muốn làm gì sao?”

Vết hôn từ cổ kéo dần xuống ngực, mỗi nơi anh đi qua đều để lại dấu nhiệt như muốn đốt cháy da thịt.

Thân thể anh di chuyển theo cách khiến sofa dưới lưng 🌙🌙Nguyệt khẽ rung nhè nhẹ, như báo trước điều gì đó mãnh liệt hơn đang đến.

Nguyệt siết chặt vai anh, thở gấp:

“Điền Lôi… anh… không được… mạnh quá…”

⚡️Lôi tử hôn sâu lên môi em, gần như muốn nuốt hết những lời kháng cự nhỏ bé đó.

“Em càng nói vậy… anh càng không dừng được.”

Cậu bị kéo sát hơn nữa, hông anh áp chặt vào cậu trong một nhịp thúc mơ hồ—

không rõ ràng nhưng đủ để khiến toàn thân cậu run nhẹ và co lại theo phản xạ.

Ánh mắt Lôi tử tối đi, hơi thở nặng nề như dồn dưới đáy bụng:

“Ôm anh.”

“Chặt vào…

để anh biết em cũng nhớ anh.”

🌙🌙Nguyệt run tay vòng lên cổ anh, giọng nhỏ như sắp khóc:

“…Em nhớ.”

Chỉ một câu thôi, ⚡️Điền Lôi như bị châm lửa.

Anh đột ngột đổi trọng tâm, kéo hông em lên một chút, khiến cơ thể hai người ăn khớp hơn—

không thẳng thắn, nhưng sự giao nhau ấy khiến Nguyệt bật một tiếng rên nhỏ, nén không kịp.

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
《Short Fics》Lôi Bằng
《Khó dỗ dành》


🍲 Một bữa tối tưởng yên bình nhưng lại suýt thành “án oan”

⚡️Điền Lôi đặt túi đồ ăn lên bàn, nhìn một lượt mà trong lòng khá hài lòng.

Sủi cảo rau củ, bánh bao hấp nhân bò hầm, thêm một tô mì trường thọ còn nóng —

toàn món nhẹ bụng, không dầu mỡ, rất hợp với chế độ giữ dáng của 🐟Trịnh Bằng dạo này.

Cửa mở.

🐟Trịnh Bằng vừa luyện thanh về, liếc qua bàn ăn một cái… lông mày lập tức cau lại.

Không nói không rằng, cậu quay người đi thẳng vào phòng tắm.

Cạch.

Khóa cửa.

⚡️Điền Lôi đứng đơ một giây:

“Ơ…?”

Anh bước tới cửa phòng tắm, gõ nhẹ mấy cái, giọng hạ thấp dỗ dành:

“Nguyệt Nguyệt?

Sao vậy?

Mệt hả?”

Bên trong im lặng.

⚡️Điền Lôi nhíu mày, hơi bất lực:

“Hôm nay… em còn khóa cửa phòng tắm à?”

“Bình thường đâu có khóa đâu…”

Anh đứng ngoài nói đủ thứ, từ “ăn một chút cho có sức” tới “không ngon anh mua món khác”, nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh.

Cuối cùng, ⚡️Lôi thở dài, quay lại bàn ăn, lẳng lặng gom đồ lại.

“Chắc là không thích thật rồi…”

Anh mở tủ lạnh, định cất đồ vào, bụng cũng chẳng còn tâm trạng ăn.

Trong phòng tắm, 🐟Trịnh Bằng nghe mãi không thấy tiếng anh nữa, trong lòng lại càng bực.

Gì chứ?

Dỗ có mấy câu đã bỏ đi rồi à?

Cửa bật mở cái rầm.

🐟Trịnh Bằng lao ra, chưa thấy người đã bắt đầu chửi:

“⚡️Điền Lôi anh có cái kiểu gì vậy hả—”

Cậu khựng lại.

Trên bàn trống hơn ban nãy, đồ ăn đang được bọc lại.

Tim 🐟Bằng hụt một nhịp, lập tức hiểu lầm.

🐟Trịnh Bằng bước nhanh tới, chặn tay anh:

“Anh làm gì đấy?!

Định vứt à?”

“Công tử nhà giàu nên không tiếc tiền hả?”

“Ai nói em không ăn?

Không ăn thì chết đói chắc?!”

⚡️Điền Lôi đứng yên nghe chửi, mắt còn ngơ ngác hơn cả lúc bị mắng oan.

Nghe hết một tràng, anh bật cười khẽ.

⚡️Điền Lôi:

“Anh đâu có vứt.”

“Anh tưởng em không vui… nên cất lại thôi.”

🐟Trịnh Bằng sững lại:

“…Hả?”

⚡️Điền Lôi nói chậm rãi, rất nghiêm túc:

“Anh không biết em giận chuyện gì.”

“Nhưng nếu mấy món này làm em buồn lòng…”

“Thì anh bỏ hết cũng được.”

Cơn giận trong lòng 🐟Trịnh Bằng xì hơi cái bụp.

Nhìn cái dáng ngốc ngốc đó, cậu bỗng thấy mình làm quá thật.

🐟Trịnh Bằng cúi đầu, dụi trán vào ngực anh:

“…Em xin lỗi.”

“Dạo này ăn toàn đồ thanh đạm, em khó chịu nên giận cá chém thớt.”

“Anh vất vả mua về còn nghĩ cho em… mà em lại làm càng với anh.”

⚡️Điền Lôi vòng tay ôm cậu, xoa nhẹ lưng:

“Không sao.”

“Giận thì cứ giận, anh dỗ được.”

Rồi anh cúi xuống, ghé sát tai cậu, giọng nửa đùa nửa chiều:

“Vậy tối nay… anh cho em lén ăn mì gói nhé?”

“Còn ít ba chỉ nữa, anh nấu thật đậm đà cho em ăn một bữa cho đã.”

🐟Trịnh Bằng bật cười, lắc đầu:

“Ăn đồ anh mua là được rồi.”

⚡️Điền Lôi nhẹ nhàng đáp:

“Ăn ngon thì mới dễ chịu.”

🐟Trịnh Bằng ngước mắt lên nhìn anh:

“Mai hâm đống đồ kia lại ăn tiếp, đừng phí.”

⚡️Điền Lôi cười, siết nhẹ eo cậu:

“Nghe lời em hết.”

Trên bàn, đồ ăn vẫn còn ấm.

Còn trong lòng hai người —

vừa mềm ra, vừa đầy lên rất chậm, rất ngọt.

Tiktok @laviers_scor

#leipeng99 #tianziyu
 
Back
Top Bottom