🌙 Phần về nhà — khi người đàn ông đánh mất phong độ vì nhớ em
Cửa nhà bật mở cạch một tiếng.
Không khí ấm áp của căn phòng hòa cùng hương sữa nóng.
🌙🌙Nguyệt Nguyệt đang ngồi thu mình trên sofa, ôm chiếc cốc sữa thơm, mắt lim dim nghe I Only Care About You.
Chưa kịp quay sang—
⚡️Điền Hủ Ninh đã lao tới như cơn gió mạnh, vòng tay siết lấy em từ sau, ôm chặt đến mức như muốn khảm em vào ngực mình.
🌙🌙Nguyệt giật mình:
“Anh… sao vậy?
Mới về à?”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ dụi mặt vào hõm cổ em, hơi thở nóng bỏng đến mức làm cả vành tai em tê rần.
Giọng anh khàn đặc, nghẹn mà gấp:
“Nhớ đến muốn phát điên… cả đường về anh chỉ nghĩ đến em.”
⚡️Điền Hủ Ninh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu đến mức như muốn nuốt cả linh hồn em
Em còn chưa kịp hiểu thì môi anh đã hạ xuống—
lần đầu là chạm nhẹ, nhưng khi nếm được vị ngọt béo còn sót lại của sữa, anh như mất hoàn toàn lý trí.
Phong thái tao nhã của người đàn ông mặc vest đen—
biến mất trong một nhịp thở.
Thay vào đó là ⚡️Điền Lôi, một người đàn ông yêu em đến mức chỉ cần nhìn em là bùng cháy.
Nụ hôn sâu thêm, nóng thêm, dồn dập như muốn bù lại cả ngày xa cách.
Bàn tay anh lướt trên eo, sau đó trượt lên lưng, kéo em sát lại, không cho trốn.
🌙🌙Nguyệt vội chặn lại ngực anh:
“Anh… anh tính làm gì?
Mặc vest thế này mà đòi… làm mấy chuyện không đứng đắn hả?”
⚡️Lôi cúi xuống cười, giọng trầm tới mức khiến cả người em nóng ran:
“Anh mặc vest hay không… thì khi nhớ em, anh đều giống nhau.”
Anh không chờ thêm.
Vest đen trượt khỏi vai trong một động tác gấp gáp, cúc áo sơ mi bung ra dưới ngón tay nóng hổi.
Bàn tay anh trở nên táo bạo hơn, ôm lấy vòng eo nhỏ rồi kéo em nằm xuống sofa.
Nụ hôn rời khỏi môi—trượt xuống cổ, xuống xương quai xanh trắng ngần.
Mỗi chỗ anh chạm vào đều khiến em run nhẹ, hít vào không nổi.
Tiếng em nghẹn lại, nhỏ như tiếng mèo kêu:
“Điền Lôi… từ từ…”
Anh ghé vào tai em, giọng nén tới mức gần như vỡ ra:
“Không từ từ được.”
“Cả tối nay… anh chỉ muốn em.”
Mùi hương của anh vây lấy cậu, cùng hơi thở dồn nén qua từng nhịp phập phồng ở ngực.
Không gian như thắt lại, chỉ còn tiếng nhạc Đặng Lệ Quân và hai hơi thở rối loạn.
.
.
.
⚡️Điền Lôi chẳng để cho không khí kịp lắng xuống.
Áo vest đã rơi xuống sàn, cúc áo sơ mi của anh bung gần hết, để lộ từng mảng da nóng hầm hập dưới ánh đèn vàng dịu.
Anh cúi xuống, một tay ôm lấy eo 🌙🌙Nguyệt, tay còn lại đỡ hông cậu kéo sát vào mình—
động tác mạnh nhưng không hề làm đau, chỉ khiến người em mất thăng bằng và ngã vào lồng ngực rắn chắc kia.
🌙🌙Nguyệt thở gấp, giọng run:
“Anh…
ôm kiểu gì vậy…?”
⚡️Lôi tử liếm nhẹ môi, khuôn mặt kề sát đến mức hơi thở của hai người hòa lẫn:
“Ôm để em không trốn.”
Anh nâng cậu lên, đặt trở lại sofa như giữ một báu vật quý, rồi đổ người xuống theo, vây chặt không cho đường thoát.
Sức nặng của anh phủ lên nửa thân dưới khiến em bật một tiếng hít mạnh, mặt đỏ bừng.
⚡️Lôi tử khẽ cười:
“Thế này còn hỏi anh muốn làm gì sao?”
Vết hôn từ cổ kéo dần xuống ngực, mỗi nơi anh đi qua đều để lại dấu nhiệt như muốn đốt cháy da thịt.
Thân thể anh di chuyển theo cách khiến sofa dưới lưng 🌙🌙Nguyệt khẽ rung nhè nhẹ, như báo trước điều gì đó mãnh liệt hơn đang đến.
Nguyệt siết chặt vai anh, thở gấp:
“Điền Lôi… anh… không được… mạnh quá…”
⚡️Lôi tử hôn sâu lên môi em, gần như muốn nuốt hết những lời kháng cự nhỏ bé đó.
“Em càng nói vậy… anh càng không dừng được.”
Cậu bị kéo sát hơn nữa, hông anh áp chặt vào cậu trong một nhịp thúc mơ hồ—
không rõ ràng nhưng đủ để khiến toàn thân cậu run nhẹ và co lại theo phản xạ.
Ánh mắt Lôi tử tối đi, hơi thở nặng nề như dồn dưới đáy bụng:
“Ôm anh.”
“Chặt vào…
để anh biết em cũng nhớ anh.”
🌙🌙Nguyệt run tay vòng lên cổ anh, giọng nhỏ như sắp khóc:
“…Em nhớ.”
Chỉ một câu thôi, ⚡️Điền Lôi như bị châm lửa.
Anh đột ngột đổi trọng tâm, kéo hông em lên một chút, khiến cơ thể hai người ăn khớp hơn—
không thẳng thắn, nhưng sự giao nhau ấy khiến Nguyệt bật một tiếng rên nhỏ, nén không kịp.
Tiktok @laviers_scor
#leipeng99 #tianziyu