Cập nhật mới

Khác [SHORT FIC QUANG NHIỆT CP] THE HAUNTED CASTLE - LÂU ĐÀI MA ÁM

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
310317418-256-k254769.jpg

[Short Fic Quang Nhiệt Cp] The Haunted Castle - Lâu Đài Ma Ám
Tác giả: DFS8392
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Kỳ bí, trinh thám, lãng mạn, OE

Tác giả: YH #quangnhietdfs
______

Ánh đèn lóng lánh, mị ảnh quay cuồng, nương theo tiếng ca của bóng ma dẫn dắt, xuyên qua mặt gương, phản chiếu một bản ngã khác.

Ánh chiều tà rực rỡ phác họa sườn mặt bên của nàng, đẹp đến mức mơ hồ ranh giới của thời gian.

Lãng mạn cùng tình thâm hòa quyện trong tiếng đàn dương cầm, ngày cùng đêm tối nhìn nhau vào thời khắc tiếng chuông ngân, nỗi ám ảnh trăm năm hóa thành vô tận.

Chỉ duy nhất vẻ đẹp cổ điển và thuần khiết mới được thời gian cùng những khúc ca vĩnh hằng chiếu cố.



高伟光​
 
[Short Fic Quang Nhiệt Cp] The Haunted Castle - Lâu Đài Ma Ám
LỜI TỪ TÁC GIẢ


Đây là fic đầu tay của YH được viết vào 10/10/2020, hoàn thành ngày 13/10/2020.

Bắt đầu viết sau khi edit xong FMV "Phantom Of The Opera" cho ggmm, là dựa trên fmv mà diễn giải ra cho nên không có đáp án hoàn chỉnh, kết mở để bạn tự xây dựng lời giải.

Lấy cảm hứng từ :

- Nhiệt Ba x tạp chí Neufmode tháng 10/2020.

- Vỹ Quang x tạp chí Neufmode tháng 7/2020.

- MV Twilight's Chapter Seven của Châu Kiệt Luân.

- Tòa lâu đài ma ám Château de Brissac.

- 1 chút về loại thuốc phân huỷ xác người không dấu vết từng đọc trong truyện nào đó không nhớ 😂

👉 Xem 2 video này trước để hiểu cái sườn câu chuyện nha

• FMV Quang Nhiệt:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

• MV Jay Chou:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.
 
[Short Fic Quang Nhiệt Cp] The Haunted Castle - Lâu Đài Ma Ám
PHẦN I: MẤT TÍCH


『︎Lâu đài Château de Mulati được xây từ thế kỷ thứ 18, tọa lạc tại Brissac-Quincé, Maine-et-Loire, là món quà Bá tước Mulati dành tặng cho người vợ của mình.

Bá tước Mulati bị mưu sát trên chiến trường khi còn rất trẻ, độ tầm 35 tuổi.

Phu nhân Mulati 2 tháng sau đó được phát hiện tự vẫn trong phòng ngủ.

Tương truyền từ sau khi phu nhân mất, cứ đến tầm 8h đêm trong tòa lâu đài sẽ phát ra những tiếng than khóc rùng rợn, 12h đêm khi tiếng chuông ngân lên, đèn trong nhà hát và phòng khiêu vũ tự động bật sáng, vang vọng bản nhạc giao hưởng mà phu nhân Mulati thích nhất.

Một thời gian sau tất cả tôi tớ cùng kẻ hầu người hạ đều rời đi, không một ai dám ở lại.

Tin đồn về tòa lâu đài bị ma ám bắt đầu lan truyền.

Sau khi Bá tước và phu nhân chết, quyền sở hữu tài sản thuộc về con cháu của gia tộc Mulati, nhưng vì lời nguyền đồn thổi mà tòa lâu đài bị bỏ trống suốt hơn 200 năm, chưa một ai từng thấy người của dòng họ Mulati quay lại nơi này.

Hơn 2 thế kỷ qua, rất nhiều phi vụ của những tên trộm đột nhập vào lâu đài để cắp tài sản.

Có lẽ những tên trộm cũng sợ lời đồn vào ban đêm là thật nên chỉ dám đột nhập vào ban ngày.

Thế nhưng bọn chúng sau đó đều chạy đi đầu thú và xin cầu cứu, tất cả đều được ghi chép phát điên trong trại giam, liên tục lặp đi lặp lại câu: "Kẻ nào quấy rối giấc ngủ của phu nhân bá tước sẽ phải tế mạng cho ác quỷ".

Từ đó về sau không một người dân nào dám bén mảng đến lâu đài.

Trong phạm vi đường kính 18km không có người sinh sống.

Chỉ có những người làm công vụ bất quá mới phải đi vào phạm vi này, nhưng cùng lắm cũng giới hạn cách lâu đài 8km, đặc biệt phải rời khỏi vùng cấm trước khi ánh tà dương cuối cùng biến mất...』︎

___

"17:28, 12 tháng 8 năm 1983

Brissac-Quincé, Maine-et-Loire.

Mưa tầm tã, trên đường theo dấu tội phạm, trong vùng cấm, lạc mất đối tượng, cách tòa lâu đài Château de Mulati 5km về phía nam."

"18:28, 12 tháng 8 năm 1983

Nhất định không nhìn lầm, có ánh đèn phát ra từ lâu đài

Nghi ngờ đối tượng lẩn trốn trong lâu đài, quyết định tiến vào dò xét".

***

9 tháng 12 năm 1983, Sở cảnh sát điều tra tội phạm Nantes.

Trung tá Pierre Sennes lần thứ 3 làm công tác lấy lời khai từ cha Francis, người được cho là nhân chứng cuối cùng gặp mặt thanh tra Vengo vào 3 tháng trước.

Nhưng tất cả những lời ông cung cấp cho cảnh sát ngoài việc ông gặp Vengo ba lần vào 15/8; 20/8 và 8/9 thì cũng chỉ vỏn vẹn xoay quanh 2 chữ: Lời Nguyền.

- Theo điều tra của chúng tôi, cha là người cuối cùng mà cậu ấy tiếp xúc trước khi mất tích.

Tất cả manh mối mà cảnh sát tìm được chỉ có quyển sổ tay trong túi áo khoác mà Vengo đã thay ra khi cậu ấy về nhà vào ngày 8/9.

Theo những gì được ghi chép, thanh tra Vengo đã bí mật theo dõi suốt nửa năm đối tượng mà cậu ấy nghi ngờ có liên can đến vụ tai nạn 25 năm trước.

Ngày ghi chép cuối cùng là 12/8.

Cha Francis, tôi muốn biết lần cuối cùng tới gặp cha cậu ấy có tiết lộ điều gì hay không?

Về hành tung, về kế hoạch, có bất kỳ địa điểm nào mà cậu ấy nhắc đến với cha hay không?

Sau khi dò xét tòa lâu đài, cậu ấy có phát hiện gì?

Đối tượng cậu ấy truy đuổi là ai?

Cha Francis dường như không để tâm đến bất kỳ câu hỏi nào của anh, liên tục khóc nghẹn: "Ta đã khuyên nó đừng trở lại tòa lâu đài, lẽ ra ta phải cứng rắn hơn.

Là lỗi của ta, là lời nguyền, nhất định là lời nguyền..."

- Cha Francis, lời đồn chỉ là lời đồn mà thôi.

Chẳng phải trong ghi chép Vengo đã nói tiến vào lâu đài dò xét đấy sao?

Mặc dù tôi không giải thích được việc những tên tội phạm từng xâm nhập lâu đài khi trở ra đều hóa điên trong ghi chép lịch sử, nhưng nếu lời đồn là thật, lý nào cha còn có thể gặp lại Vengo tới ba lần trong tình trạng tỉnh táo không hề sứt mẻ sau đó sao?

Khả năng duy nhất hiện tại anh ấy đã bị đối tượng tình nghi thủ tiêu hoặc đang ở trong tình trạng nguy hiểm.

Xin cha hãy cung cấp tất cả thông tin về cuộc trò truyện của hai người trong ba lần gặp mặt cuối cùng, nó là manh mối duy nhất để truy tìm tung tích của cậu ấy.

Trung tá Pierre lớn giọng, đấm mạnh tay xuống mặt bàn.

Anh bắt đầu thiếu kiên nhẫn.

- Là lời nguyền, là lỗi của ta, nhất định là lời nguyền, là ta có lỗi với gia đình họ...

Hơn 2 tiếng đồng hồ lấy lời khai không có kết quả.

Lần nào cũng vậy, cha Francis ban đầu khóc lóc và lặp đi lặp lại một câu duy nhất, càng về sau tinh thần càng bất ổn, còn suýt chút nữa tự mình đâm đầu vào tường tìm chết, cuối cùng phải gọi bác sĩ và chuyên viên tâm lý đến hỗ trợ.

Trung tá Pierre Sennes mệt mỏi đóng lại tập hồ sơ trong tay.

Cha Francis là cha đỡ đầu của Vengo, cũng là em trai kết nghĩa với cha ruột anh ấy, thanh tra quá cố Jiaming Gao.

Kể từ khi cha mẹ Vengo qua đời trong vụ tai nạn xe mà anh may mắn là người duy nhất sống sót, cha Francis đã chăm sóc anh suốt 25 năm qua.

Điều kỳ lạ của vụ tai nạn lật xe không chỉ vì Vengo chỉ bị thương nhẹ phần đầu bên ngoài, phải may 8 mũi, mà còn vì không thể tìm thấy tung tích hay thi thể của cha mẹ anh.

Lúc đội cứu hộ tìm được Vengo, anh đang nằm lấp trong bụi cây cách chiếc xe bị bốc cháy hơn 5m.

Dựa vào mức độ nghiêm trọng của tai nạn, lại thêm việc tìm kiếm tung tích không kết quả, không một ai tin thanh tra Gao và phu nhân có thể còn sống sót.

Nhưng Vengo chưa từng từ bỏ hi vọng, suốt 15 năm vào ngành cảnh sát đến nay anh vẫn không ngừng tìm kiếm manh mối.

Vengo chưa bao giờ nói cho Pierre biết vụ tai nạn năm ấy không phải là rủi ro, chưa từng đề cập đến việc anh theo đuổi nghi phạm.

Tại sao lại liều lĩnh đơn thân độc mã như vậy?

Chẳng phải hai người là chiến hữu ăn ý nhất hay sao?

Nếu như Vengo nói với anh, có thể hiện tại đã không như thế này.

Bây giờ thì ngay cả Vengo cũng biến mất không một dấu vết, tất cả chuyện này thật kỳ lạ.

Mặc dù có những câu chuyện đồn thổi về tòa lâu đài, Pierre cũng như Vengo không hề tin vào lời nguyền ma ám.

Tuổi thơ lớn lên trong nhà thờ, được cha Francis nuôi dạy nhưng Vengo không theo đạo cũng không tín ngưỡng bất cứ một đức tin gì.

Tuy nhiên anh vẫn luôn đeo trên cổ sợi dây thập tự giá, anh bảo rằng chiếc dây này để tưởng nhớ cha mẹ, cũng để cha Francis được an tâm về mặt tinh thần mỗi khi anh đi làm nhiệm vụ.

Pierre đưa điếu xì-gà lên miệng, rít một hơi thuốc, ngả đầu ra sau nhìn làn khói bay mập mờ trong không trung, bên tai dường như vẳng lại lời Vengo từng nói trong một lần cả hai trực đêm cùng nhau: "Ma quỷ đều không đáng sợ bằng con người.

Con người một khi có tâm ma thì chính là ma quỷ".
 
[Short Fic Quang Nhiệt Cp] The Haunted Castle - Lâu Đài Ma Ám
PHẦN II: ÁN MẠNG HOA HỒNG XANH


12 tháng 8 năm 2003.

Thanh tra Jay Chou cùng đồng đội của mình hôm nay đến hiện trường lần nữa để tìm manh mối mới cho vụ án mạng tuần trước.

Nạn nhân là cha Francis của Nhà thờ Nantes, 76t.

Thi thể được phát hiện nằm cách tòa lâu đài 8km về phía nam.

Cha Francis chết trong tư thế ngậm một bông hồng xanh.

Khám nghiệm tử thi cho thấy sau lưng bị rạch chằng chịt dòng chữ "Maudit"*, trên cơ thể phát hiện dấu tích của ma túy, nguyên nhân tử vong được xác định là sốc ma túy, chết vào khoảng 8h tối.

Trong túi áo phát hiện một chiếc túi hương phong cách cổ.

(T/N: Maudit = Cursed: bị nguyền rủa)

- Tranh tra, có khi nào Cha Francis phạm phải lời nguyền rồi không, tôi nghĩ chúng ta vẫn nên tuân theo quy định thì tốt hơn.

Hạ sĩ Hồ vừa lái xe vừa nói, mắt đảo liên tục nhìn vào kính chiếu hậu, rồi lại nhìn về phía trước.

Bốp!

A!

Âm thanh bàn tay đập vào đầu cùng tiếng la của cậu thanh niên trẻ lần lượt vang lên.

- Anh Châu, quân tử động khẩu không động thủ, anh có thể đừng suốt ngày đập vào đầu tôi được không, đánh vào đầu sẽ bị ngu đó, lúc nhỏ...

Hạ sĩ Hồ uất ức càm ràm, thanh tra Châu ném cho cậu ta một ánh nhìn, cậu chàng ngay lập tức im bặt.

"Ma quỷ có thể giết người sao?

Con người là ma quỷ hữu hình đây này.

Cậu theo tôi kinh qua bao nhiêu trận địa, bao vụ án mạng còn chết nhát vậy sao?

Cho dù có ma thật, trời sáng trưng thế này cậu sợ cái gì?".

Jay gấp lại hồ sơ vụ án trong tay, nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, từ xa nhìn tòa lâu đài bao phủ trong ánh nắng, có một loại tư vị năm tháng không thể phai mờ khó nói rõ.

"Đã vào vùng cấm rồi chứ?", Jay mở cửa sổ xe, châm lên một điếu thuốc.

"Vâng, 5 phút nữa sẽ tới", hạ sĩ Hồ lặng lẽ bĩu môi.

Jay Chou, thanh tra Châu, 29 tuổi, là Capitaine trẻ tuổi nhất hiện có ở Sở cảnh sát điều tra tội phạm Nantes.

Anh mới được phân công chuyển công tác về đây hơn 3 tháng từ Troyes.

Thanh tra Châu là người gốc Hoa, cha mẹ anh là nhà khoa học nghiên cứu hương dược liệu.

Năm 10 tuổi anh theo cha mẹ tới Pháp sinh sống.

Vốn tư chất thông minh cùng niềm đam mê trinh thám, từ năm 15 tuổi anh đã góp công giúp cảnh sát địa phương truy ra manh mối trong rất nhiều vụ án.18 tuổi anh được nhận vào Sở cảnh sát điều tra tội phạm Troyes huấn luyện đặc biệt, 20 tuổi lên cấp trung sĩ, 25 tuổi lên cấp trung úy.

3 tháng trước anh được điều động đến Nantes, phối hợp với phòng cảnh sát nơi đây để truy tìm manh mối của tên trùm buôn lậu từ Troyes, đi cùng anh là hạ sĩ Hồ, 24t, người phụ tá theo chân anh từ khi cậu ta còn là cảnh sát tập sự.

Nantes vốn là một thành phố nghệ thuật và lịch sử, nằm bên sông Loire.

Nhiều thập kỷ không có vụ án mạng giết người nào, chỉ có những vụ trộm cắp, vận chuyển buôn lậu, cùng những vụ mất tích bí ẩn không tìm ra lời giải.

Người ta đồn rằng có lẽ những vụ mất tích và lời nguyền ma ám của tòa lâu đài nằm ở ngoại ô khiến lũ tội phạm sợ hãi, cho nên không một ai dám thực hiện hành vi giết người trong phạm vi thành phố này.

Thế nhưng lần này lại là án mạng.

Hung thủ thậm chí để lại ám hiệu một bông hồng xanh, như thể thách thức cảnh sát truy tìm ra hắn.

Thanh tra Sở cảnh sát Nantes không có nhiều kinh nghiệm điều tra án mạng, vừa hay có thanh tra Châu dày dạn kinh nghiệm ở đây, cảnh sát trưởng Pierre Sennes liền giao cho anh phụ trách.

Pierre cho anh biết nạn nhân là cha đỡ đầu của thanh tra Vengo, người đã mất tích 25 năm trước.

Có một điểm đáng lưu ý là lần cuối cùng biết được tung tích của thanh tra Vengo là ông đã vào tòa lâu đài này, 50 năm trước cha mẹ ông mất trong vụ tai nạn xe cũng trong phạm vi vùng cấm, giờ đến lượt Cha Francis.

Cảnh sát trưởng trước khi rời đi còn cảm thán: "Có lẽ tôi phải thay đổi cách nhìn khác về lời đồn rồi".

Ngay từ ngày đầu chuyển đến Nantes, điều đầu tiên mà Cảnh sát trưởng nói với anh chính là trong quá trình điều tra tuyệt đối không vượt qua vùng cấm, đặc biệt sau thời điểm chạng vạng phải quay lại.

Mặc dù bản thân cảnh sát trưởng Pierre cũng thừa nhận mình không tin vào ma quỷ, nhưng nhiều vụ mất tích kỳ lạ khiến ông phải đặt ra quy định chấp hành tuyệt đối cho các sĩ quan công vụ Nantes.

Câu chuyện này đối với Jay cũng chỉ là nghe tai trái rồi bỏ ra tai phải.

Mặc dù vậy anh vẫn tuân thủ chấp hành quy định.

Mãi cho tới ngày hôm kia, nó là lý do vì sao hôm nay anh kéo theo hạ sĩ Hồ xuyên qua vùng cấm.

3h chiều hai ngày trước, trong lúc anh đang dò xét hiện trường, một viên sĩ quan hớt ha hớt hải chạy đến báo cáo tìm thấy tang chứng quan trọng, là quyển sổ tay của nạn nhân, nằm khuất trong bụi cây cách hiện trường vụ án 200m.

Quyển sổ tay không ghi chép nhiều, đa phần là những mốc sự kiện có lẽ là đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông.

Lần ghi chép gần đây nhất và lần ghi chép cách đây 25 năm chỉ cách nhau 1 trang giấy.

Những dấu mốc quan trọng trong quyển nhật ký hầu hết đều nhắc đến gia đình nhà họ Gao và một người bạn.

Sau khi về Sở đọc hết một lượt, anh phát hiện vụ án mạng này có lẽ không đơn giản như vậy.

Nó có thể liên quan đến việc mất tích của thanh tra Vengo 25 năm trước, thậm chí là vụ tai nạn 50 năm trước, và cả nhiệm vụ hiện tại của anh, tựa như chỉ cần một mắt xích nhỏ thôi liền có thể xâu chuỗi lại tất cả sự việc.

8h tối, ba anh gọi điện thông báo kết quả phân tích chiếc túi thơm nằm trong áo khoác của nạn nhân.

- Chiếc túi thơm con gửi cho ba có thành phần chính kết hợp giữa Lavadula angustifolia, chính là oải hương, và bạch mộc hương, còn có tên là trầm hương đất, lấy phần nhựa cây sau khi tách vỏ.

Trong đó oải hương chiếm hơn 80%.

Trong oải hương thì linalool và linalyl acetate chiếm ưu thế, với mức độ vừa phải của lavandulyl acetate.

Sau khi tách rời benzylide neacetone trong mộc hương, furan nguyên chất trong bạch mộc hương ra, chỉ rút lấy axit bạch mộc hương, andehit bạch mộc hương và thành phần tỏa ra – axit hồi hương thì...

- Rồi rồi ba à, nói nhiều như vậy làm gì?

Có thể đi vào trọng điểm luôn không?

- Cái thằng bất hiếu, ta và mẹ con đã phải thức trắng 3 ngày 3 đêm để phân tách thành phần hương liệu đấy có biết không hả?

- Được được được, vất vả cho ngài, vậy kết luận cuối cùng túi thơm này có thể cung cấp manh mối gì cho việc điều tra không ba?

- Ba không chắc liệu thông tin này có giúp gì cho con.

Dựa theo thành phần thì đây chính là phương pháp chế tạo mùi hương của giới quý tộc Pháp vào thế kỷ 18, có công dụng an thần, tuy nhiên trong thành phần còn có vài hương liệu mà ta chưa thể xác định, loại hương liệu này khiến cho túi thơm có một mùi hương đặc trưng riêng biệt mà không một loại túi thơm nào cùng thời có thể có.

Ừm, tóm lại ta nghi ngờ có khả năng cha Francis đã lấy nó từ trong lâu đài cổ kia, đồng nghĩa với việc ông ta đã đột nhập vào tòa lâu đài.

Kết cục của ông ta thế này, ta và mẹ con tự hỏi phải chăng lời nguyền là thật.

Ở đầu dây bên kia, Jay cười khẽ một tiếng rồi đáp lại: "Cảm ơn ba, có lẽ con đã tìm được mắt xích rồi.

Cúp máy đây, à cho con gửi lời hỏi thăm mẹ".

"Tút..."

"Ơ..., cái thằng này".

Ba Châu đặt điện thoại xuống, rót một ly trà, vừa đưa lên miệng vừa quay qua càm ràm với mẹ Châu.

"Giống ai thế không biết, cứ lao vào công việc là quên cả người thân".

Mẹ Châu vừa rửa xong dụng cụ thí nghiệm, đang đi về phía ông, vừa đi vừa gỡ găng tay.

Ngay lúc ba Châu đưa chén trà chạm vào môi bà liền vươn ra giật lấy uống một ngụm, sau đó mới liếc ông mà nói: "Còn chẳng phải giống ông sao?"

[Lời tác giả: Đoạn văn mùi hương phân tách hóa chất khi ba Châu gọi điện cho Jay tui chém gió là chính nhưng thành phần hóa học và công dụng ko sai đâu, tui phải đi tra google nửa ngày =)) Phần chiết xuất bạch mộc hương tham khảo từ tiểu thuyết "Người tình trí mạng" của Ân Tầm.

Nghe có vẻ chiên nghiệp quá mượn vào cho có cảm giác chân thật cho việc ba Châu là nhà khoa học hương liệu😹]

___

"Anh Châu, đã soát tòa lâu đài này hơn 6 tiếng rồi, rốt cuộc chúng ta đang tìm cái gì mới được?"

Hạ sĩ Hồ mệt mỏi ngồi lên chiếc ghế chơi đàn piano, rồi nằm kê đầu trượt dài lên mặt đàn, được một chặp không hiểu suy nghĩ gì, cậu ta liền đứng phắt dậy như phải bỏng, sau đó lại vừa tằng hắng vừa tỏ ra bình tĩnh.

"Chẳng phải tôi đã nói dung dịch hóa học rồi sao.

Ngay cả tôi còn không biết cụ thể nó là dung dịch gì làm sao mô tả cho cậu?

Chỉ cần là lọ hóa chất của thế kỷ 20 mà không phải vật dụng thế kỷ 18 thì thông báo ngay cho tôi."

Jay vừa nói vừa mở ra ngăn kéo bàn trang điểm.

Hai người họ đang ở tầng cao nhất của tòa lâu đài, trong phòng ngủ của phu nhân Mulati.

Có vẻ phu nhân là người yêu nghệ thuật, nhưng không phô trương.

Các món trang sức trên mặt bàn không nhiều lắm, phòng ngủ cũng bày biện vô cùng đơn giản.

Trong ngăn kéo bàn chỉ có một hộp trang sức nhỏ, bên trong đựng vài chiếc túi thơm.

Hoa văn họa tiết lẫn mùi hương đều hoàn toàn tương đồng với chiếc nằm trong túi áo nạn nhân.

Jay cẩn thận mang vào bao tay, mở túi nilon, bỏ một chiếc túi thơm vào trong.

Hạ sĩ Hồ vội vàng chạy tới chụp tay anh lại.

"Anh làm gì thế, không được đâu.

Lời nguyền mà tất cả kẻ trộm đột nhập vào tòa lâu đài bị ám, chẳng lẽ anh đã quên rồi sao?

Tất cả đều hóa điên rồi liên tục lặp lại câu kẻ nào quấy rối giấc ngủ của phu nhân bá tước sẽ phải tế....A! tôi đã bảo anh đừng đánh vào phần đầu mà".

Jay giơ tay lên ra vẻ sắp sửa táng cho cậu ta một cái nữa, cậu chàng liền phản xạ rụt cổ, đưa hai tay ôm bảo vệ đầu.

"Bây giờ đã quá 19h, ánh mặt trời cuối cùng cũng đã tắt lâu rồi tại sao cậu còn chưa phát điên?

Chưa cần ma ám tôi đã bị cậu làm cho điên rồi, hoặc là tôi sẽ đập cậu cho điên luôn."

"Chỉ còn phòng đọc sách là chưa rà soát, qua đó tìm xem.

Nếu vẫn không tra được manh mối gì thì chúng ta quay về.

Ngày mai tôi sẽ xin phép điều động nhân lực lục soát toàn diện".

Sau khi dứt lời nói cuối cùng rồi bước thêm ba bước, Jay đột ngột ngoảnh đầu lại nhìn hạ sĩ Hồ, liền bắt gặp cậu ta làm mặt xấu, điệu bộ nhái lại lời nói của anh.

Thấy anh quay phắt lại, cậu ta liền đưa tay lên ôm má nhăn nhó bảo hình như gần đây cậu ta mọc răng khôn, đau quá phải cử động cơ hàm một chút.

Sau đó ba chân bốn cẳng vọt nhanh về phía trước.

Lại mất thêm nửa giờ tìm kiếm mà không phát hiện được gì.

Jay cũng đã thấm mệt.

Anh ngồi xuống bàn đọc sách, lấy ra quyển sổ tay của Cha Francis xem lại những trang mà anh đã đánh dấu một lần nữa.

Chỉ cần tìm ra dung dịch ấy, vụ án ắt sẽ sáng tỏ.

Cha Francis là trẻ mồ côi, bị bỏ rơi trước cửa nhà thờ Nantes, được cha Paul nhận nuôi dưỡng.

Francis lần đầu gặp Jiaming Gao vào năm 1944 khi ông 13 tuổi, Gao và vợ chuyển đến cạnh nhà ông từ Paris, đó cũng là khi bệnh tình của cha Paul chuyển biến nặng nề.

Trong một lần bị băng nhóm của một người mà Francis gọi là băng nhóm Hernadez chặn đường bắt nạt, thanh tra Gao đã xuất hiện, khi đó ông mới biết Gao là cảnh sát.

Một năm sau, vào đúng ngày Giáng Sinh thì cha Paul mất.

Ba ngày sau Jiaming đến gặp Francis.

"28.12.1945,

Gao tìm gặp tôi, nói rằng từ giờ anh sẽ làm người bảo hộ của tôi vì tôi chỉ mới 14t chưa đủ vị thành niên cần có người bảo hộ.

Tôi hỏi vì sao anh làm thế, anh bảo đã nhận lời cha Paul chăm sóc tôi.

Cha Paul có ơn với anh, anh coi ông như cha mình, cũng sẽ xem tôi như em trai, đó là lý do anh chuyển đến đây.

Anh muốn chăm sóc tôi đến khi đủ tuổi trưởng thành.

Tôi tự hỏi, phải chăng Chúa lấy đi một thứ từ tôi sẽ ban tặng lại tôi một thứ khác.

Chúa vẫn luôn nhân từ như vậy".

Hơn 2 năm sau, 16.1.1948, Vengo ra đời.

Vào ngày Vengo tròn 2 tuổi làm lễ rửa tội, Francis trở thành cha đỡ đầu của anh.

Năm đó ông 18 tuổi.

Nửa năm sau, Francis từ biệt gia đình họ Gao để đến Troyes học.

Trong 4 năm học ở đây hầu như ông chẳng ghi lại bất cứ điều gì, trừ việc mỗi năm ông về quê nhà thăm con trai đỡ đầu vào kỳ nghỉ đông và một lần ông viết đã gặp lại Hernadez thì không còn gì nữa.

Hernadez khi ấy đang học ở Học viện cảnh sát, không nghĩ rằng một đứa cầm đầu băng nhóm côn đồ giờ đây lại học làm cảnh sát.

Nhưng lại chẳng có gì khó hiểu khi cha của Hernadez là Phó cảnh sát trưởng.

Hernadez chính là Đại tá Hernadez nổi tiếng của Sở cảnh sát Troyes.

Khi Jay còn là cảnh sát tập sự anh đã từng được Cảnh sát trưởng cho xem tập hồ sơ "Những thanh tra có thành tích ưu tú trong việc triệt phá buôn lậu của Sở trong 30 năm qua", Hernadez là một trong số đó.

Ở tuổi 50 ông đã xin nghỉ hưu sớm để xuất ngoại cùng con cháu.

Từ đó không nghe tin tức gì về ông nữa.

Tối hôm qua anh đã gọi điện cho cảnh sát trưởng Pierre xác nhận, Hernadez từng tham gia vào công tác điều tra tổ chức buôn lậu chất cấm do 2 Sở cảnh sát phối hợp nhiều năm trước.

Lại suy nghĩ một hồi dường như nhớ ra điều gì, Jay gửi đi một tin nhắn về Sở cảnh sát Troyes, sau đó ngó lên thấy hạ sĩ Hồ đang chăm chú nghiên cứu họa tiết trên chiếc bình cổ, anh lại đảo mắt vào quyển sổ đọc tiếp.

"16.10.1954,

Cuối cùng 4 năm đầy ám ảnh cũng kết thúc, trở về Nanyes xinh đẹp của tôi.

Vengo lớn thật nhanh, mới ngày nào còn bi bô tập nói, giờ đã cao hơn bạn cùng trang lứa một cái đầu.

Cậu nhóc cứ ríu rít bám lấy tôi mãi không buông, vòi vĩnh cùng tôi và Jiaming chơi trò cảnh sát bắt tội phạm.

Cậu nhóc là đội trưởng, Jiaming là phụ tá, còn tôi là tội phạm.

Nhìn cậu nhóc cười hớn hở chạy đi tìm mẹ khoe chiến tích, tôi lại dâng lên thắc mắc hiếu kỳ, vì sao Vengo càng lớn càng có nét lai Châu Âu cổ điển như vậy?

Có lần tôi đã hỏi Jiaming, anh liền nhướn mày ra vẻ ai mà biết được, nửa đùa nửa thật: Cả gia đình đều thuần Hán lại sinh ra nó như thế, có lẽ nước sông Loire cùng khí hậu ở đây đã đắp nặn lên hình dạng của nó.

Hoặc nó là truyền nhân của một vị bá tước nào đó chuyển kiếp chăng.

Vận mệnh đã sắp đặt, cho nên tôi mới chọn Pháp du học, mới có thể gặp chị dâu cậu rồi quyết định định cư luôn ở đây.

Tôi buồn cười đáp lại anh, có khi thế thật".

"3.6.1955,

Jiaming đến nhà thờ nhưng lại đi cùng Hernadez, tôi hỏi Hernandez đến đây làm gì.

Anh ta nói đến thăm bạn cũ.Bạn ư?

Anh ta coi tôi là bạn sao?

Nếu năm đó không phải anh ta ép tôi, tôi cũng không có ngày hôm nay.

Mục đích gì anh ta và tôi đều hiểu rõ."

"22.12.1956,

Hernadez lại đến gặp tôi, bảo rằng cấp trên có lô hàng vận chuyển mới đặc biệt quan trọng.

Nhưng anh ta nghi ngờ nội bộ có gián, để đảm bảo an toàn anh ta muốn tôi mang chúng vào tòa lâu đài cất giấu.

Tôi không đồng ý, hơn nữa chẳng phải tòa nhà bị lời nguyền sao, cho dù có đồng ý tôi cũng không dám.

Anh ta đe dọa tôi nếu không vào tòa lâu đài sẽ công bố chuyện năm đó ra.

Tôi không còn cách nào khác".

"7.8.1957,

La malédiction est réelle...

La malédiction est réelle....

Père éternel, je vous offre le Sacré-Cœur de Jésus, avec tout son amour, toutes ses souffrances et tous ses mérites.

Pour expier tous les péchés que j'ai commis aujourd'hui et pendant toute ma vie.

Gloire au Père, au Fils et au Saint-Esprit.

Amen."

- "Lời nguyền là có thật".

Jay đưa tay vào túi áo, lấy ra cây bút rồi khoanh tròn lại.

Có lẽ khoảng thời gian này Cha Francis đã đem thứ ấy cất giấu vào lâu đài.

"10.1.1958,

Vengo kể tiết học hôm nay được thầy giáo giảng về lịch sử tòa lâu đài Château de Mulati, thầy còn nói qua về truyền thuyết lời nguyền và những tên trộm phạm phải lời nguyền.

Vengo hỏi tôi chuyện lời nguyền có thật hay không.

Tôi nói tôi cũng không biết, có lẽ lời nguyền chỉ có thật đối với những kẻ có tâm ma mà thôi."

"16.1.1958,

Vengo đón sinh nhật 10 tuổi cùng tôi.

3 ngày trước Jiaming nói anh và chị có việc đột xuất phải rời khỏi thành phố vài hôm, gửi gắm Vengo cho tôi trông nom.

Thằng bé có vẻ buồn vì không có cha mẹ.

Để thằng bé vui, tôi nói dối nó Jiaming đã nhờ tôi làm một món quà đặc biệt.

Tôi lấy ra sợi dây chuyền thập tự giá bằng bạc, đeo lên cổ nó.

Thằng bé có vẻ rất thích, tâm tình liền phấn chấn.

Nó lại nói tôi chưa tặng quà.

Tôi hỏi nó muốn gì, Vengo bảo muốn tôi dẫn lên ngọn đồi ở phía nam ngoại ô, nó từng nghe thấy cha nói chuyện với mẹ rằng đứng trên đồi có thể nhìn tòa lâu đài rõ nhất.

Tôi không nỡ từ chối nó, tôi bảo đợi Jiaming về rồi cả nhà cùng đi, vì chỉ có cảnh sát mới được vào khu vực này".

"28.1.1958,

Jiaming hỏi tôi sợi dây thánh giá Vengo đeo trên cổ từ đâu mà có.Anh đã nhờ một người bạn làm nghề giám định xem qua, biết được sợi dây chuyền do thợ kim hoàn bậc nhất thế kỷ 18 Paul de Lamerie tạo ra, thuộc về một vị bá tước.

Tôi chỉ có thể nói là cha Paul tặng tôi, cha Paul chỉ nói sợi dây được một vị bá tước ban tặng cho linh mục của mình, sau đó truyền qua nhiều thế hệ.

Jiaming vỗ vai tôi bảo không cần phải căng thẳng, anh chỉ thắc mắc mà thôi.

Rồi anh đùa Vengo mới 10t đã có thể sở hữu gia tài giá trị như vậy."

"18.2.1958,

Hernadez lại đến tìm tôi.

Anh ta nói 4 tháng gần đây Sở cảnh sát Troyes cùng Sở cảnh sát Nanyes đã bắt đầu phối hợp điều tra tổ chức Phantom, anh ta khăng khăng nhất định có gián trong Sở cảnh sát Nanyes.

Trước khi rời đi, Hernadez muốn tôi trong vòng 1 tuần phải vào trong tòa lâu đài lấy nó ra."

"22.2.1958,

Tôi hỏi mượn Vengo sợi dây chuyền, thằng bé liền tháo đưa tôi mà không hề hỏi lại một câu nào.

Nhưng khi vừa chạm vào sợi dây bàn tay tôi liền bị nó thiêu đốt, tôi rụt tay lại làm sợi dây rớt xuống đất.

Vengo nhặt lên ngây thơ hỏi tôi làm sao vậy, tôi lảng tránh".

"24.2.1958,

Hernadez lại đến, hỏi tôi tại sao chưa hành động.

Tôi nói với anh ta không có sợi dây chuyền không thể vào bên trong được.

Hơn ai hết cả hai chúng tôi đều hiểu rõ đã thấy gì ngày ấy, có thể trở ra đều nhờ vào sợi dây chuyền, mà kể từ khi tặng cho Vengo tôi đã không thể chạm vào nó nữa.

Hernadez buông một câu chửi thề rồi bỏ đi.

Tôi thật sự hi vọng anh ta từ bỏ luôn chuyện này đi."

"6.3.1958,

Jiaming là gián.

Đây là câu cuối Hernadez nói ra trước khi anh ta cho tôi một quả đấm.

Jiaming đã bắt được Zoe, rất có thể hắn sẽ khai ra, anh ta hỏi có phải tôi đã tiết lộ gì cho Jiamning không, tôi thề với Chúa trước mặt hắn rằng tôi không biết".

"7.3.1958,

Vengo đã bị Hernadez bắt cóc.

Để thằng bé an toàn tôi buộc phải cùng hắn diễn kịch

Chúa Jesus, xin Chúa rủ lòng thương xót, con không xin sự tha thứ con đáng bị đày xuống địa ngục, con chỉ xin Chúa hãy bảo vệ cho Vengo, thằng bé không có tội".

"9.3.1958,

Chắc chắn hắn đã dùng lọ dung dịch ấy...Là tôi, là tôi đã hại chết họ, là tôi đã giết người.

Chúa ơi, lẽ nào đây là lời nguyền mà con phải gánh chịu."

Hai hàng chữ cuối nhập nhòe vết mực.

Từ đây cha Francis không còn ghi chép lại bất kỳ điều gì nữa, mãi cho đến 25 năm sau.

"15.8.1983,

Vengo nói nó đã vào tòa lâu đài, vẫn bình thường khỏe mạnh và tỉnh táo, nó nói tòa lâu đài không hề có chuyện ma ám gì cả, nó thậm chí đã gặp người thừa kế của dòng họ Mulati.

Hơn nữa còn có một tốp người hầu cận.

Nó chắc chắn những người này không phải hồn ma.

Thật kỳ lạ.

Vengo vẫn đeo sợi dây chuyền thánh giá mà ta tặng nó năm 10 tuổi, ta cũng tạm thời an tâm.

Ta tin Chúa đã luôn theo bảo vệ con".

"20.8.1983,

Vengo nói nó đã tìm ra nguyên nhân và đối tượng tình nghi liên quan đến vụ mất tích của cha mẹ.

Có lẽ nào nó đã tìm ra dung dịch ấy trong lâu đài rồi?"

"8.9.1983,

Vengo đến gặp ta trong bộ complet rất bảnh bao.

Nó bảo cô Mulati mời nó đến lâu đài dự dạ vũ vào tối nay.

Ta không muốn nó đi, không hiểu sao ta có dự cảm chẳng lành, nhưng không có lý do gì để cản được nó.

Ta cảm thấy hình như nó có tình cảm đặc biệt với cô gái này, bởi vì ta nhận ra đôi mắt nó sáng lên mỗi khi nhắc đến tên cô gái.

Trước khi đi nó còn nói lời đó với ta, có lẽ nó đã biết được tất cả rồi.

Vengo, dù con có hận ta ta cũng không dám oán nửa lời, ta đáng phải chịu hình phạt đáng bị đày xuống địa ngục để trả giá cho mọi lỗi lầm của ta, được làm cha đỡ đầu của con là điều ban ơn lớn nhất mà Chúa dành cho ta".

Đây là ghi chép cuối cùng mà cha Francis để lại.

Điện thoại trong túi khẽ rung lên, là tin nhắn MMS kèm hình ảnh từ trung úy Tolisso của Sở cảnh sát Troyes.

Quả nhiên Jay nhớ không lầm, 8 tấm ảnh trong điện thoại đều là Hernadez khi còn trẻ, điểm đáng chú ý của tất cả hình ảnh này đều nằm trên ngực trái của ông ta, huy hiệu nhỏ hình hoa hồng xanh.

"Anh Châu, đây là ai thế?"

Hạ sĩ Hồ đột nhiên xuất hiện ở phía sau làm Jay thoáng giật mình, đánh rơi điện thoại xuống đất.

Bởi vì anh mãi chuyên tâm vào ghi chép không để ý xung quanh, tòa lâu đài lại quá yên ắng.

Jay nhặt điện thoại lên, đã hơn 8h tối rồi.

Anh quay lại tính giơ tay đập vào đầu hạ sĩ Hồ thì bỗng có âm thanh lạ từ đâu vọng lại, tiếng rít mạnh như có ai đang khóc thét hòa với hàng trăm giọng nói thì thầm, đèn phòng liên tục chớp tắt.

Qua nửa phút tất cả liền trở lại im ắng như cũ.

Thay vào đó là tiếng đàn dương cầm du dương vang lên, dường như phát ra từ phòng ngủ của phu nhân.

"Anh Châu... có ma...có ma...", hạ sĩ Hồ sợ hãi bám vào sau lưng anh run cầm cập.

Jay chậm rãi tiến về phía phòng ngủ, tay phải luồn vào trong áo măng-tô rút ra khẩu súng lục giắt trên cạp quần.

Không một ai.

Phòng ngủ vẫn y nguyên tình trạng như lúc hai người họ rời đi 1 tiếng trước.

Chiếc hộp nhạc đặt trên kệ đang ngân lên réo rắt cùng đôi hình nhân xoay tròn khiêu vũ.

Jay đưa tay lấy xuống, thì ra là loại hộp nhạc tự động lên dây cót.

Anh vươn tay đặt lại lên kệ, vô tình chạm vào thứ gì đó khiến nó trượt một cái.

Bức tường liền xê dịch lộ ra một lối đi nhỏ.

"Anh Châu à, anh vào một mình đi, tối như vậy tôi không vào đâu, tôi đứng canh cửa".

Hại sĩ Hồ đứng nép lấp ló bên mép lối đi.

"Cậu chắc chứ?".

Jay quay lại nhìn sâu vào mắt hạ sĩ Hồ.

Cậu ta gật đầu kiên định, dường như cậu ta đã lấy lại bình tĩnh hơn, mùi hương dịu nhẹ trong căn phòng này quả thật khiến chính anh cũng bớt đi cảm giác căng thẳng.

Jay lấy ra chiếc đèn pin mini rồi tiến vào trong.

Căn mật thất này rộng khoảng 300m2, 4 mặt tường đều gắn gương lớn, bên trong chứa rất nhiều rương, mỗi rương rộng 2m.

Anh lần lượt mở từng chiếc ra, đều chất đầy châu báu.

Đến chiếc rương thứ 27 thì không phải châu báu nữa mà là rất nhiều ống nghiệm thủy tinh, lóng lánh dung dịch màu tím xanh.

Cuối cùng đã tìm được rồi!

Vẫn còn một chiếc rương cuối.

Lần này không phải châu báu, cũng không phải hóa chất, mà là một bộ hài cốt.

Điều đáng ngạc nhiên hơn là, giữa hai hàm răng đang cắn của bộ hài cốt là một bông hồng xanh.

Bên dưới một chút, hai khớp ngón tay kẹp một quyển sách kiểu cổ.

Jay cầm sách lên, phủi đi lớp bụi trên bề mặt rồi lật một vài trang.

Đều là giấy trống, đến trang giữa thì xuất hiện 1 tấm hình.

Trong hình là một người phụ nữ và một người đàn ông ngồi cùng nhau, người phụ nữ khoảng độ 25 - 28 tuổi, mặc một bộ trang phục thập niên 80s, người đàn ông khoảng độ 35-40t, mặc âu phục.

"Người này... chẳng phải chính là thanh tra Vengo sao?".

Jay lấy ra tấm hình kẹp trong sổ ghi chép của cha Francis đặt bên cạnh so sánh, anh tiếp tục lật tiếp những trang còn lại, tất cả đều bỏ trống, cho tới trang cuối cùng ghi lại 2 dòng chữ: "Kẻ nào quấy rối giấc ngủ của phu nhân bá tước sẽ phải tế mạng cho ác quỷ.

Cho đến khi ngài trở lại mang theo tín vật năm xưa, lời nguyền sẽ hóa thành vĩnh hằng".

Một tiếng va đập mạnh vang lên, cảm giác đau đớn chóng vánh là điều cuối cùng Jay nhận biết được, anh ngã xuống, máu lan dài trên mặt sàn.

***

1 tuần sau.

- Alo, đã có kết quả kiểm nghiệm rồi!

- Là thanh tra Vengo sao?

- Kết quả chắc chắn anh không ngờ tới.

Hài cốt này xác thực là của một người đàn ông đã chết 25 năm trước, nhưng không phải thanh tra Vengo, mà là Đại tá Hernadez.

- Cậu nói cái gì?

- Còn nữa, tìm thấy một hầm chứa bí mật trong nhà thờ, toàn là thuốc phiện, số lượng rất lớn.

- Được rồi, 1 tiếng nữa tôi sẽ ghé qua.

Jay gỡ tai nghe điện thoại ra, đánh tay lái vào bãi đổ xe của bệnh viện Nantes University Hospital.

Đã 1 tuần từ sau khi anh và hạ sĩ Hồ gặp nạn, tất cả mọi người đều cho rằng cả hai đã phạm phải lời nguyền của tòa lâu đài, bị ma quỷ sát hại.

Nhưng không ai hiểu vì sao hai người đều có thể sống sót trở ra, hơn nữa cũng không có vấn đề về tâm thần.

Jay phải may 8 mũi trên đầu, thế vẫn còn nhẹ so với hạ sĩ Hồ.

Lúc Jay tỉnh lại là sáng hôm sau, ra ngoài liền thấy hạ sĩ Hồ nằm trên vũng máu, trên người rất nhiều vết rạch của kiếm.

Anh vội vàng kiểm tra mạch đập, may mắn vẫn còn sống, liền nghe cậu ta yếu ớt gọi tên anh, anh lục tìm điện thoại trong túi, đánh số cầu cứu khẩn cấp rồi dìu cậu ta ra khỏi lâu đài.

Đối với việc mọi người suy đoán, Jay chỉ giữ im lặng, nhưng anh biết đó kẻ tấn công anh là người chứ không phải ma quỷ.

Trong tiềm thức trước khi ngã xuống anh vẫn mơ hồ thấy được bàn tay đeo nhẫn thạch anh đen kiểu cổ của hắn.

Có thể tổ chức Phantom đã bí mật theo dõi anh, có thể hắn muốn dựa vào anh để tìm ra dung dịch giấu trong tòa lâu đài.

Trong phòng bệnh, hạ sĩ Hồ đang được y tá thay băng, thấy anh đến cậu ta hớn hở cười lộ ra 2 chiếc rang khểnh: "Anh Châu, anh lại đến rồi à".

Jay đem túi táo đặt trên bàn, cười nửa miệng: "Lại?

Cậu thấy phiền khi tôi đến thăm sao?".

Hạ sĩ Hồ lắc đầu nguầy nguậy: "Sao có thể chứ, ây da có phải hiện tại không thể đập vào đầu tôi, anh đành chuyển sang bắt bẻ câu từ không, phải bắt nạt tôi thì anh mới ăn ngon nhỉ".

Jay ngồi xuống băng ghế nhìn y tá thay băng cho cậu ta: "Không sai, cho nên mau mau khỏe lại, nhiều ngày không động tay chân, hèn gì tôi cứ thấy trong người khó chịu".

"Aaa, chị y tá chị có thể nhẹ tay chút được không?", hạ sĩ Hồ bị đau, dường như không nghe được lời anh nói ban nãy.

Jay đứng lên cầm 2 quả táo mang đi rửa, sau đó trở ra lại ngồi xuống bên giường, cầm dao gọt táo, vô cùng tỉ mĩ.

"Anh Châu, có phải dự báo thời tiết hôm nay có bão hay không?".

Y tá thay băng xong đã rời khỏi đây, trong phòng chỉ còn hai người bọn họ.

"Không có", Jay vẫn nghiêm túc chăm chú vào việc gọt táo.

"Anh gọt táo cho tôi, chắc chắn hôm nay phải có bão", cậu chàng vừa nói vừa thò tay vào chiếc áo bệnh nhân, lôi ra một thứ gì đó đeo vào tay.

"Vậy giờ cậu muốn ăn hay muốn tôi ném vào thùng rác?".

Jay chìa dĩa táo đã được cắt thành 8 miếng đều tăm tắp đến trước mặt hạ sĩ Hồ.

"Ăn, tất nhiên ăn, còn phải ăn cho hết".

Cậu ta giơ tay lên bốc lên 1 miếng, trên ngón trỏ tay phải đeo một chiếc nhẫn thạch anh đen phong cách cổ.
 
[Short Fic Quang Nhiệt Cp] The Haunted Castle - Lâu Đài Ma Ám
PHẦN III: KÝ ỨC PHỦ BỤI (1)


Vengo năm 10 tuổi, lần đầu tiên đón sinh nhật không có cha mẹ, cậu vô cùng tủi thân, ngay cả bánh kem dâu cậu thích nhất cũng không muốn ăn, nến cũng không buồn thổi.

Cha Francis dỗ kiểu gì cậu cũng không nói một lời, chỉ cuối gầm mặt.

Cho đến khi cha Francis bảo cha cậu bí mật gửi tặng một món quà sinh nhật đặc biệt, cậu mới ngẩng đầu lên nhìn.

Là một sợi dây chuyền thập tự giá màu bạc rất đẹp.

Khi cha Francis đeo nó vào cổ cậu, cậu liền có cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể nó là một phần của cậu từ rất lâu rồi vậy.

Vengo liền nở nụ cười đầu tiên trong ngày, trong đầu bỗng nhớ lại câu chuyện về tòa lâu đài bí ẩn kia cùng một niềm thôi thúc mãnh liệt, cậu liền giả vờ vòi vĩnh đòi quà từ Cha Francis.

Cha Francis đồng ý, nhưng phải đợi cha cậu về mới được.

1 tuần sau cha mẹ cậu trở về.

Cha hỏi cậu về sợi dây chuyền trên cổ là từ đâu, cậu hỏi ngược lại cha chẳng phải là quà sinh nhật bí mật mà cha tặng con sao.

Cha cậu liền cười xoa đầu cậu.

Vengo liền nhắc đến chuyện cha Francis hứa sẽ dẫn cậu lên ngọn đồi phía nam ngắm lâu đài.

Cha cậu không đồng ý, ông nói những ngày này công việc của ông rất bận, hơn nữa nơi đó hiện tại không thể đưa cậu đi được, chờ đến khi nào việc lần này xong rồi, ông sẽ sắp xếp đưa cậu đi.

Vengo khóc lóc chạy đi tìm mẹ để mẹ năn nỉ cha, xưa giờ cậu rất ít khi làm nũng với mẹ, những khi nào làm nũng mẹ cũng chiều theo cậu, mà mẹ nói gì thì cha cũng nghe.

Nhưng lần này không được như ý nguyện, mẹ nói cha đã hứa nhất định sẽ làm, thời gian còn nhiều, sau này nhìn thấy cũng đâu thiệt thòi gì.

Vengo biết là như thế, nhưng niềm thôi thúc muốn được nhìn thấy nó, cậu không sao dập tắt được.

Một ngày sau khi tan học, có một chú cao lớn đội mũ cao bồi, đeo kính đen đến đón cậu ở trường.

Chú giơ ra phù hiệu cảnh sát.

Lúc giơ phù hiệu ra cậu thấy trên tay chú ấy đeo một chiếc nhẫn thạch anh đen rất ngầu.

Chú bảo là đồng nghiệp của cha cậu, thay cha dẫn cậu lên ngọn đồi phía nam để xem tòa lâu đài.

Cậu liền vui mừng nhảy ngay lên xe của chú.

Trên xe chú còn chuẩn bị bánh kem dâu mà cậu thích nhất.

Sau khi ăn xong bánh kem thì Vengo không còn nhớ gì nữa cả.

Lúc cậu tỉnh lại đang nằm trong bệnh viện với băng quấn trên đầu, cha Francis cầm chặt tay cậu khóc không ngừng.

Cậu hỏi cha mẹ đâu, cha Francis không trả lời cậu, ông chỉ khóc.

Chú Pierre vào viện thăm cậu, cậu lại hỏi chú cha mẹ đâu.

Chú thở dài xoa lên gương mặt non nớt của cậu, chú nói cha mẹ và cậu đã gặp tai nạn xe 2 ngày trước, hiện tại không rõ tung tích họ ở đâu.

Chú hỏi cậu còn nhớ gì hay không, tại sao cha mẹ cậu lại đưa cậu vào khu vực cấm lúc trời tối như vậy.

Cậu nóikhông nhớ gì cả, chỉ nhớ buổi sáng 3 ngày trước cha đưa cậu đến trường mà thôi.

Chú Pierre cũng không làm khó cậu, ở lại thêm một lát liền rời đi.

_+++_

"17:28, 12.8.1983,

Brissac-Quincé, Maine-et-Loire.

Mưa tầm tã, trên đường theo dấu tội phạm, trong vùng cấm, lạc mất đối tượng, cách tòa lâu đài Château de Mulati 580m về phía nam."

2 cánh gạt mưa trên cửa xe gấp lên xuống, hiện ra tòa lâu đài lúc mờ lúc tỏ trước mắt.

Vengo đóng lại quyển sổ tay bỏ vào túi áo.

Đã 25 năm rồi, mặc dù không một ai dám khẳng định, nhưng trong lòng mọi người đều cho rằng cha mẹ anh mất tích từ vụ tai nạn xe năm đó có liên quan đến lời nguyền.

Chỉ riêng mình anh biết sự thật.

Anh ngã đầu về phía sau, nhắm mắt lại.

Cho dù là cả cuộc đời này anh cũng làm sao có thể quên được.

Đúng là anh không còn nhớ gì, nhưng chỉ là không còn nhớ sau khi ăn chiếc bánh kem đó.

Lúc anh thật sự tỉnh lại lần đầu là bên vệ đường, đầu đau như búa bổ, máu chảy từ trán xuống làm mờ tầm mắt, cơ thể không thể cử động, cũng không thể mở giọng nói.

Anh nhìn thấy một nhóm người đang lôi từ trong chiếc xe đang nằm lật ngửa ra một người đàn ông và một người phụ nữ bất tỉnh.

Là cha mẹ.

Một tên trong đám nói: "Đại ca, giờ xử lý thế nào".

Người đàn ông đội mũ cao bồi cao lớn đang quay lưng về phía anh, trên tay cầm một chiếc valy, hắn vừa mở valy vừa nói: "Bằng thứ này.

Cơ hội để thử nghiệm trên người đầu tiên.

Phi tang hoàn toàn không một dấu vết".

Trên tay hắn là một ống thủy tinh màu tím xanh, trong đêm tối càng thấy rõ màu sắc óng ánh.

"Đại ca, không phải anh bảo đã giấu tất cả vào trong tòa lâu đài rồi sao?"

"Biết dự phòng không bao giờ là dư thừa".

Hắn lắc nhẹ ống thủy tinh trong tay.

"Nhưng nếu thủ tiêu hắn rồi làm sao chúng ta tìm ra tên mật vụ còn lại?"

"Một con gián hôi nhỏ nhoi mà dám đương đầu với Phantom sao, sớm muốn rồi nó cũng sẽ lòi đuôi ra".

Hắn mở nắp, nghiêng xuống lọ ổng nghiệm: "Mày đã biết quá nhiều Gao à, mày phải biến mất hoàn toàn".

Vengo nằm trên đất giương mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, gương mặt cậu hòa lẫn máu và nước mắt, cơ thể run rẩy kịch liệt, cậu hét lên thật lớn những không có âm thanh nào thoát ra.

"Đại ca, còn thằng nhóc này thì sao?".

"Nó cũng không loại trừ".

Gót giày hắn xoay lại, bước từng bước về phía Vengo, bỗng nhiên hắn dừng lại.

"Đại...đại ca...là lời...lời nguyền..."

"Mẹ kiếp".

Ngay lập tức tất cả bọn chúng lên xe quay đầu rời đi.

Còn Vengo một lần nữa lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Ai sẽ tin có một loại hóa chất có thể làm cơ thể con người tan biến như chưa hề tồn tại?

Ai sẽ tin lời một đứa trẻ 10 tuổi được cho là may mắn sống sót thoát khỏi lời nguyền?

Bọn chúng không chỉ có một người.

Tên cầm đầu là cảnh sát.

Anh biết hắn vẫn âm thầm theo dõi mọi tin tức, mà anh thì không biết được hắn là ai.

Anh không thể, cũng không đủ khả năng đấu lại bọn chúng.

Nếu không giả vờ mất trí nhớ có thể chúng sẽ thủ tiêu cả cha Francis.

Dù gì anh cũng chỉ là một đứa nhỏ, chúng sẽ không quá mức đề phòng.

Vengo mở mắt ra, nhìn đồng hồ, đã quá 6h tối.

Bên ngoài xe, mưa cũng đã tắt, trời đã tối hẳn.

Thật ra anh nghĩ đối tượng đã ra khỏi vùng cấm rồi.

Chúng sợ lời nguyền đến thế, làm sao có thể còn ở lại đến giờ?

Chỉ là anh mãi lo đắm chìm vào suy nghĩ, lại thêm cảm giác thôi thúc mãnh liệt mà lâu lắm rồi anh mới có khiến anh không muốn rời đi.

Nhìn về phía tòa lâu đài một lần nữa, bỗng nhiên anh nhìn thấy ánh sáng chớp tắt trên tầng cao nhất.

"18:28, 12.8.1983,

Nhất định không nhìn lầm, có ánh đèn phát ra từ lâu đài

Nghi ngờ đối tượng lẩn trốn, quyết định tiến vào dò xét".

Trước cổng tòa lâu đài, anh nhìn xuống sợi dây chuyền trước ngực, ngón tay nâng mặt dây lên xoa nhẹ, rồi mở cửa xe bước xuống.

_+++_

Vengo đang ở trên tầng 7, vẫn không có một bóng người.

Mỗi khi anh đi tới đâu, đèn ở tầng đó liền bật sáng.

Thật kỳ lạ, nhưng anh không hề có chút sợ hãi, ngược lại từ lúc bước vào tòa lâu đài anh liền có cảm giác quen thuộc như trở về nhà của chính mình, sự thôi thúc trong lòng càng dâng lên mạnh mẽ.

Anh mở cánh cửa phòng gần cuối của tầng 7, vẫn không có người.

Cạch!

Sợi dây chuyền trên cổ bỗng nhiên rơi xuống.

Anh quay người lại nhặt nó lên, phủi lên bề mặt 2 lượt rồi đeo lại vào cổ.

Bỗng anh nghe thấy tiếng đàn piano vọng lại từ tầng trên, bỏ qua căn phòng cuối, anh bước thẳng lên lầu.

Tầng cuối cùng này không tự động bật sáng như những tầng khác.

Chỉ có ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lại từ căn phòng ở cuối hành lang.

Tiếng piano du dương cũng phát ra từ đó.

Mỗi bước chân anh tiến lại gần, trống ngực càng đập liên hồi.

Anh chậm rãi đưa tay đẩy cửa ra.

Bóng lưng của cô gái cùng mái tóc xoăn dài buông kín cả bờ vai.

Nghe tiếng mở cửa, mười ngón tay thanh mảnh đang lướt trên phím đàn đột ngột dừng lại.

Cô gái xoay đầu lại nhìn anh.

Hai người cứ thế im lặng nhìn nhau rất lâu.

Cũng không rõ qua bao lâu, anh là người cất giọng mở lời trước: "Xin lỗi đã làm phiền.

Tôi là cảnh sát, đang trên đường theo dấu tội phạm, nhìn thấy ánh đèn phát ra từ lâu đài, nghi ngờ tôi phạm lẩn trốn vào đây nên mới quyết định đi vào xem sao.

Cô... không phải là hồn ma đấy chứ?"

Cô mỉm cười, đáp lại: "Nếu anh nghĩ phải thì là phải, không nghĩ phải thì sẽ là không phải".

Giọng nói của cô vô cùng dễ nghe.

Anh nhướn mày: "Tôi cho là không phải".

"Vậy thì chính là không phải.

Chào anh, tôi là Dilraba, là người thừa kế duy nhất hiện tại của dòng họ Mulati, cũng là chủ nhân của tòa lâu đài này".

Cô vừa nói vừa đóng lại nắp đàn, sau đó đứng lên tiến lại trước mặt anh.

Anh cuối đầu nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, có một niềm xúc động dâng trào khó nói thành lời.

"Cho phép tôi?".

Anh đưa bàn tay trái hướng về phía cô.

Cô chần chừ một lúc rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Anh xoay cổ tay nâng lên những ngón tay thon thả, cuối người đặt nhẹ môi vào mu bàn tay mềm mại.

Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như đã ngừng lại.
 
[Short Fic Quang Nhiệt Cp] The Haunted Castle - Lâu Đài Ma Ám
PHẦN IV: KÝ ỨC PHỦ BỤI (2)


Hôm nay là ngày thứ hai Vengo trở lại tòa lâu đài.

Tối hôm qua sau khi nói rõ cho cô biết lý do anh "đột nhập gia cư trái phép", cô liền đề xuất để anh ở lại.

"Theo anh nói bọn chúng có những món hàng trái phép cất giấu gần đây, cho nên phải thường xuyên lui tới nơi này.

Vậy anh cứ ở lại trong lâu đài đi, dù gì thì mọi người đều sợ những lời đồn thổi kia, bọn tội phạm sẽ không nghĩ đến có một thanh tra cảnh sát theo dõi chúng gần như vậy đâu, nếu trong lúc điều tra anh bị bọn chúng phát hiện, chạy trốn vào đây cũng sẽ không ai ngờ tới.

Hơn nữa, tôi ở đây một mình cũng hơi buồn, có người bầu bạn cũng tốt".

Nhưng mà hôm nay quay lại rồi anh mới phát hiện, thì ra không chỉ có "một mình" như cô nói, còn có hơn chục người hầu khác.

Lúc ăn cơm hai người cùng nhau trò chuyện.

Cô bảo những người hầu không ở lại lâu đài mỗi đêm, họ chỉ ghé qua sau chạng vạng tối để dọn dẹp, rồi về lúc 22h.

Dilraba nói cô ấy thuê họ từ bên ngoài, họ đều sống trong thành phố, ban ngày họ có công việc riêng của mình.

Thực ra họ đều là con cháu của những người hầu cận cho dòng họ Mulati của cô qua nhiều đời.

Mỗi năm cô chỉ về đây 1 lần vào tháng 8 và rời đi vào tháng 9.

Kể từ khi phu nhân qua đời, con cháu của dòng họ Mulati đều sống ẩn dật không phô trương.

Lời đồn được tạo ra cũng chỉ để dọa những tên trộm, nhằm bảo vệ tài sản trong lâu đài mà thôi.

_+++_

- Mấy ngày nay ta không thấy con, có nhiệm vụ sao?

- Vâng.

Có chuyện này con muốn kể cho cha nghe, con chỉ tin tưởng một mình cha, con đã vào bên trong tòa lâu đài.

- Con đã vào tòa lâu đài?

Chẳng phải ta đã luôn dặn con đừng bao giờ vào vùng cấm rồi sao.

Nếu có chuyện gì xảy ra với con, ta sẽ không thể tha thứ cho chính mình.

Ta đã mất cha mẹ con, ta không thể lại mất con...

- Cha ơi không có lời nguyền nào cả, con đã ở trong tòa lâu đài 3 ngày nay, không hề có hiện tượng kỳ lạ như lời đồn, con thậm chí đã gặp người mà không phải gặp ma.

Là người thừa kế của dòng họ Mulati, một cô gái rất xinh đẹp.

- Con nói đã gặp người thừa kế của dòng họ Mulati?

Nhưng người ta nói rằng hơn 200 năm nay chưa từng thấy bất kỳ ai thuộc dòng họ Mulati trở về bao giờ.

Con có chắc cô ta không phải là hồn ma chứ?

- Sao có thể.

Cha, con đã 35 tuổi rồi, là một thanh tra cảnh sát, một người đàn ông minh mẫn, chẳng lẽ còn không phân biệt được đâu là người đâu là ma?

Hơn nữa không chỉ có một mình cô ấy, còn có rất nhiều người hầu cận.

Chẳng phải con vẫn xuất hiện trước mặt cha khỏe mạnh đây sao.

Cha à lời đồn không có thật.

Con phải vào tòa lâu đài vì một nhiệm vụ, vài ngày nữa nếu có thể có chứng cứ xác thực, con sẽ nói cho cha biết

._+++_

- Vengo, 5 ngày nay con vẫn ở trong lâu đài sao?

- Con nghĩ con đã biết được đối tượng tình nghi trong vụ mất tích của cha mẹ 25 năm trước là ai.

Con đã theo dõi hắn nửa năm nay, rất nhanh thôi có lẽ sẽ bắt được chứng cứ.

Lần đầu tiên gặp hắn ở Sở cảnh sát 5 năm trước, con đã có cảm giác hắn chính là người đó.

Con sẽ bắt hắn phải đền tội cho cái chết của cha mẹ.

- Vengo con đang nói gì?

Người nào?

Chẳng phải con nói không nhớ gì ngày hôm đó sao?- Khi ấy con còn nhỏ, nếu hắn biết con có thể nhớ rất có thể hắn sẽ thủ tiêu cả cha.

Bây giờ con đã có thể bảo vệ cho cha.

Con phải quay trở lại lâu đài đây, cha hãy giữ kín bí mật này, vài ngày nữa con ghé thăm cha.

- Nhưng...Vengo ta tin tưởng mọi việc con làm, nhưng ta không tin cô gái kia là...

- Được rồi cha, cô ấy rất tốt, còn cho phép con ở lại bên trong tòa lâu đài để thuận tiện theo dõi hắn.

Dù gì lũ tội phạm đều kị lời nguyền như vậy, sẽ không dám tiến vào tòa lâu đài.

Nhưng con chắc chắn hắn sẽ phải thường xuyên xuất hiện trong vùng cấm.

- Con vẫn luôn đeo sợi dây đấy chứ?

- Vẫn luôn, thưa cha.

_+++_

Ban ngày anh đi do thám bên ngoài, sau chạng vạng tối mới trở về, mỗi lần trở về đều đúng ngay giờ cơm.

Thật ra anh vẫn chưa nói với cô nguyên nhân quan trọng nhất vì sao anh đột nhập vào tòa lâu đài này, cho dù không phải buổi tối hôm đó, thì cũng là sớm muộn.

"Anh về rồi!"

Hôm nay Dilraba tự tay xuống bếp.

Cô đang mặc một chiếc tạp dề, một tay bưng chén soup một tay bưng dĩa thịt dê đặt lên bàn, ngẩng đầu lên thấy anh, cô cười rạng rỡ như tia nắng sớm mai, đôi mắt híp lại vô cùng đáng yêu.

Anh về rồi.

Câu nói này có cảm giác tựa cô vợ nhỏ ở nhà chuẩn bị cơm đợi chồng đi làm về vậy.

Anh mỉm cười với chính mình, ừ một tiếng rồi đi về phía bàn ăn.

Một bàn vô cùng thịnh xoạn, không nghĩ đến một tiểu thư như cô còn có thể nấu ăn ngon đến thế.

2 tuần ở đây có cảm giác trôi qua rất nhanh.

Mỗi tối cô đều dẫn anh đi tham quan khắp tòa lâu đài, tường tận giảng giải từng kiểu hình kiến trúc, từng phòng ốc chức năng, từng ý nghĩa lịch sử, từng giá trị vật dụng, từng nguồn gốc cơ sở.

Kiến thức của cô bao la vô cùng tận, mỗi lần lý giải cho anh một thứ gì đó ánh mắt cô cũng đều sáng lấp lánh, tựa như mỗi một ngóc ngách của tòa lâu đài này đã đâm rễ vào tận sâu trong lòng cô.

Cô không những có thể chơi dương cầm, còn có tài hội họa, lúc bình thường ăn nói cũng vô cùng văn vẻ, hơn nữa còn là cao thủ cờ vua.

Theo cách nói của người Trung Hoa của anh thì chính là "cầm, kỳ, thi, họa" đều tinh thông.

Có một đêm cô rủ anh chơi cờ, ban đầu anh còn tỏ ý nhường cô, 10 phút sau liền biết thế nào là "không biết tự lượng sức mình".

Thua 1 ván anh cho rằng cô chơi ăn gian, thua 2 ván anh cho rằng mình không may mắn, thua 3 ván anh đổ lỗi mình đi nhầm nước cờ.

Cuối cùng sau 3 tiếng đồng hồ dũng cảm không chịu khuất phục trước cường địch, anh buông cờ trắng đầu hàng.

"Trước kia chàng luôn bảo cả đời này của ta cũng đừng mong thắng được chàng, chắc không ngờ có ngày hôm nay chứ?", cô xếp lại bàn cờ, gương mặt giương giương đắc ý.

"Em đang nói ai vậy?"

"À.., ý em là nếu không thắng được anh thì đời này của em làm sao xứng mang họ của vị quân sư tài ba lỗi lạc Bá tước Mulati chứ", cô làm mặt xấu với anh.Thật muốn nhéo má cô một cái.

Vengo đang nằm dài trên đi-văng nhắm mắt lại, cô ngồi ở mép ghế cạnh chân anh, đọc một bài thơ được ghi chép trong cuốn sách cổ bằng giọng nói mềm mại, tựa như tiếng suối chảy róc rách trong khe núi, thẩm thấu vào trái tim anh.

"Đây là bài thơ mà Bá tước dành tặng cho phu nhân".

Cô mỉm cười nhẹ, đáy mắt long lanh, ngón tay xoa theo từng dòng chữ chạy dọc theo cuốn sách.

"Anh muốn nghe nữa không?

"Vengo gật đầu đáp: "Ừm, giọng của em rất hay, rất thư thái."

Anh mở mắt ra nhìn cô, lại nói: "Anh cảm thấy rất lạ, không hiểu sao lần nào trở lại lâu đài cũng cảm thấy dễ chịu như thể đây mới chính là nhà của anh"

.

Cô quay đầu sang nhìn anh, trong một thoáng tựa như có lời gì muốn nói lại thôi.

Cô cởi ra chiếc túi hương đeo bên hông đưa cho anh.

"Có lẽ là nhờ mùi hương trong túi thơm này chăng"

.

Anh đưa lên mũi ngửi, nhận ra đây chính là mùi hương trên người cô mỗi khi cô lại gần anh, nhưng mùi trên người cô dịu nhẹ thanh nhã hơn một chút.

"Hương liệu cũng có thể được dùng để trị liệu, anh biết không?

Mùi hương này không thể tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác đâu, nó là bí kiếp chỉ lưu truyền trong gia tộc của em.

Em đã tạo ra nó dưới dạng sáp, dùng làm nến thắp trong cả tòa lâu đài này.

Bởi vì sáp thì nồng độ tinh dầu đậm đặc hơn, em cũng tăng thêm nhiều loại thảo dược hơn, cho nên mùi sẽ hơi khác chiếc túi thơm này một chút.

Thành phần quan trọng về cơ bản đều giống nhau, nhưng công dụng trị liệu lại mạnh hơn túi thơm nhiều lần".Vengo chăm chú nhìn cô hăng say diễn giải, sườn mặt nghiêng dưới ánh đèn vàng ấm áp, đẹp như một bức tranh vô thực, có một loại tao nhã lắng đọng được sinh ra.

Anh chưa bao giờ gặp một cô gái nào giống cô, có lúc cô mang nét lạnh lùng kiêu sa của tiểu thư quyền quý, có lúc lại thơ ngây hồn nhiên như thiếu nữ dân dã.

Nhớ lại lần đầu hai người gặp nhau, khoảnh khắc cô quay đầu cùng anh giao thoa ánh mắt, có thể miêu tả cảm giác trong lòng anh khi ấy bằng câu: "Lần đầu gặp gỡ đã như quen biết cả trăm năm".Trải qua 2 tuần tiếp xúc, anh cảm thấy hai người họ có thể dùng cụm từ 'tâm đầu ý hợp' để hình dung.

Anh có thể ngồi hàng giờ nghe cô kể về những điều nằm ngoài chuyên môn của mình, tựa như lúc này.

Ngược lại cô cũng có thể lắng nghe anh kể những câu chuyện tội phạm mà cô không mấy hiểu, nhưng không phải chỉ nghe theo phép lịch sự mà thật tâm lắng nghe, hơn nữa bởi vì cô rất hiểu rõ khu vực này cho nên có thể chỉ điểm cho anh những vị trí mà anh khoanh vùng trong sổ tay không khả thi, còn mách cho anh một số vị trí khác trên bản đồ mà chính anh cũng không ngờ đến.

25 năm qua kể từ vụ tai nạn năm ấy, Vengo luôn trầm mặc không thích tiếp xúc cùng người lạ, bạn bè cũng không có mấy ai.

Ngoại trừ cha Francis, Pierre là người duy nhất mà anh tâm sự cùng.

Cô là người khác giới đầu tiên có thể khiến anh mở miệng nói nhiều đến thế.

Tất nhiên chưa kể tới việc Cha Francis và Pierre không thể khiến anh có cảm giác tim đập liên hồi như trống giã mỗi khi đối mặt nói chuyện

."

Còn có điều gì mà em không tường tận không vậy?".

Anh hỏi, nhìn theo bóng lưng cô đi về phía kệ sách.

"Tất nhiên là có rất nhiều, nhưng không nói cho anh biết".

Cô nhón chân cố đẩy quyển sách vào vị trí ban đầu, lấy xuống thì đơn giản, nhưng cất lên lại thì có chút khó khăn.

Một bóng hình cao lớn bỗng bao phủ lấy cả người cô.

Bàn tay với các ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng đặt lên bàn tay cô, dễ dàng đẩy quyển sách vào đúng vị trí của nó.

Cô xoay người lại đối mặt anh, phát hiện khoảng cách của hai người gần trong gang tấc, gần đến nỗi cảm nhận được hơi thở của anh và cô hòa quyện vào nhau.

Tay anh chống hai bên kệ sách, vây cô vào giữa.

Cô nhìn vào mắt anh, nhìn thấy hình bóng của chính mình phản chiếu trong đó, xoáy vào sâu thẳm.

Anh nhìn vào mắt cô, nhìn thấy phần tình cảm mãnh liệt không cách nào che giấu.

Vengo chậm rãi cuối người xuống.

Ngay khi bờ môi của hai người sắp chạm vào nhau, cô đẩy anh ra rồi chui vòng dưới cánh tay anh, bước vội về phía phòng ngủ, vừa đi vừa nói mà không ngoảnh đầu: "Ngủ ngon".

Sau đó cánh cửa phòng ngủ liền đóng sập lại.

"Có hơi lỗ mãng rồi sao?", anh đưa tay lên vò rối mái tóc, tự nói với chính mình.

Cha Francis thường có đôi lần hỏi anh về chuyện lập gia đình, anh chỉ trả lời qua loa đại khái: "Sắp rồi thưa cha, con đang đợi cô ấy trở lại".

Khi cha Francis còn chưa kịp hỏi cô ấy là ai thì anh đã chuồn mất.

Anh nghĩ, có lẽ anh đợi được rồi.

_+++_

Vengo đang núp trong đường hầm thông với căn cứ của bọn chúng mà Dilraba đã chỉ điểm cho anh.

Thông qua lỗ thông gió, anh thấy được hắn cùng băng nhóm của mình đang tiến hành di chuyển "hàng" ra khỏi căn cứ.

Quả nhiên có một lối đi khác để vào mật thất này mà chính bọn chúng cũng không biết được.

Khi nãy lúc anh đột nhập vào đây, còn chưa kịp thu lấy chứng cứ thì bọn chúng đến, anh đành phải vội vàng lẩn trốn.

"Đại ca, nhiệm vụ giao hàng lần này cứ giao cho tôi, nhất định không phụ kỳ vọng của đại ca", một người đàn ông Châu Á có vẻ ngoài chưa đến 50 tuổi lên tiếng.

"Được, đây là tiền tạm ứng cho anh, hoàn thành nhiệm vụ rồi, phần còn lại còn nhiều hơn gấp đôi, đừng để tôi thất vọng".

Hắn đẩy túi samsonite về phía tên Châu Á.

Tên Châu Á hai mắt sáng rỡ, liên tục cảm ơn rối rít.

Ngay khi tên Châu Á quay đầu, chuẩn bị bước lên xe thì hai tiếng súng nổ vang lên.

Tên Châu Á ngã xuống, máu lan tràn trên mặt đất.

"Con gián này chờ suốt 25 năm mới có thể bắt được, cũng thật vất vả", hắn đút hai tay trong túi quần, dùng chân lật ngửa người đàn ông kia lên.

"Cho tao gửi lời hỏi thăm Jiaming nhé".

Hắn rút dao ra, rạch nhiều nhát lên trên ngực ông ta, sau đó đặt một bông hồng xanh xuống đất rồi cắm con dao lên trên, vỗ lên má người đàn ông 2 phát, rồi xách chiếc samsonite cùng ba tên khác lên xe rời đi.

Vengo chui ra khỏi đường hầm, đi về phía ông ta.

Anh thấy trên ngực ông ta bị rạch thành chữ "Maudit".

Anh ngồi xuống bên cạnh, đưa tay kiểm ta mạch đập của ông.

Người đàn ông vẫn còn thoi thóp.

"Cậu...là...Vengo?"

_+++_

Bản Piano Concerto No.21 trầm bổng vọng ra từ căn phòng ngủ trên tầng lầu cao nhất, lúc bắt đầu đầy sức sống hứng khởi, sau đó là một loạt sóng cảm xúc vui tươi trào dâng, nhưng phần kết lại bất ngờ nhỏ dần và im lặng.

Khi nốt nhạc cuối cùng vang lên cũng là lúc chuông đồng hồ điểm 9h.

"Đêm nay có lẽ chàng không trở lại"

Dilraba ngưng thần trong giây lát, cô đưa mắt nhìn lên bức họa trên tường, bức tranh vẽ duy nhất một đóa hồng đỏ được quấn quanh bởi một dải ruy-băng đen, đính với chiếc nhẫn kim cương Le Bijou du Roi, ở góc dưới cùng của bức họa là dòng chữ nhỏ: "Tặng phu nhân yêu quý của ta - Bá tước Le Comte de Vengo Monte Mondego Mulati".

Đây cũng là bức họa duy nhất được trang trí trong phòng ngủ của cô.

Khi cô nâng ngón tay lên chuẩn bị chơi bản nhạc thứ hai thì nghe thấy tiếng bước chân nện lên bậc thang từ rất xa.

"Chàng về rồi".

Cô chờ đợi âm thanh ấy tiến đến gần hơn, nhưng một hồi lâu trôi qua cũng không thấy động tĩnh gì khác nữa.

Bình thường cho dù trễ nhất anh cũng quay lại trước 8h tối, lần nào cũng sẽ đi thẳng lên gõ cửa phòng cô để chào hỏi, sau đó hoặc là cùng cô trò chuyện, hoặc là cùng cô chơi cờ, hoặc là yêu cầu cô dẫn đi xem xét khắp tòa lâu đài.

Cảm giác có chút kỳ lạ, cô mở cửa phòng đi xuống tìm anh.

Phòng của anh dành cho khách ở dưới tầng 2, cửa hơi hé mở nhưng trong phòng không bật đèn.

"Vengo?

Anh có đấy không?"

Cô gõ nhẹ lên cánh cửa, không có tiếng đáp trả, gọi lần thứ hai, vẫn im lặng.

Cô liền đẩy hẳn cánh cửa ra, bật đèn lên, liền thấy Vengo đang nhắm mắt ngồi dưới đất, lưng dựa vào tường, chiếc áo sơ mi xám bị sậm màu một mảng lớn từ phần bụng đến ngực, hai bàn tay và trên mặt toàn là vết máu.

"Vengo!!!"

Cô hét lên hoảng hốt chạy về phía anh.

"Vengo chàng làm sao vậy?

Chàng mau tỉnh lại đi, chàng không được chết.

Chàng nói ta phải đợi chàng quay trở lại, ta đã giữ lời hứa, ta đã đợi chàng lâu như vậy rồi, chàng không thể lại rời bỏ ta một lần nữa, ta không cho phép, ta không cho phép...", giọng cô vỡ vụn giữa những làn nước mắt.

Vengo đưa tay lên nắm lấy bàn tay cô, anh mệt mỏi chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt cô tràn ngập sự đau đớn, anh mỉm cười nhẹ, anh biết cô cũng có tình cảm với anh, thì ra cô cũng giống anh, anh cũng là điều mà cô chờ đợi.

Anh cất giọng thì thầm: "Anh không có bị thương, sẽ không chết, sẽ không rời bỏ em".

Cô vẫn chưa ngừng khóc: "Anh không bị thương?

Vậy vết máu này..."

"Không phải máu của anh."

Anh mỉm cười với cô rồi kéo cô ôm vào lòng, gục đầu xuống vai cô.

Cô cảm thấy đầu vai mình có chút ẩm ướt, một hồi sau anh mới lên tiếng: "Chỉ là anh thấy hơi mệt, để anh dựa một lát".

Cô im lặng, vòng tay siết chặt lấy anh, bàn tay luồn vào mái tóc anh.

"Không sao là tốt rồi."

_+++_

Anh kể cho cô nghe sự thật về lý do ban đầu thật sự mà anh muốn làm khi đột nhập vào tòa lâu đài, về cha mẹ anh, về tất cả những gì đã diễn ra trong 25 năm trước, về việc anh đang phải theo dõi ai.

"Anh nói nó được giấu trong lâu đài này sao?"

"Ừ, 2 tuần trước được em dẫn đi tham quan khắp tòa lâu đài, sau đó ngày nào anh cũng kiểm tra rất kỹ từng ngóc ngách rồi mà vẫn không thể tìm thấy."

"Thì ra anh lén lút lục lọi nhà em, lại còn lợi dụng em", cô khoanh 2 tay trước mặt, híp mắt nhìn anh kiểu hình viên đạn.

Anh nhất thời bối rối không biết nói gì, một tay chống ngang hông, một tay vò tóc mái phủ trước trán, cô cảm thấy có chút buồn cười, bộ dáng này so với dáng vẻ trầm mặc lạnh lùng thường ngày thật quá mức đối lập.

Cô nắm lấy tay anh kéo đi: "Đùa anh thôi, thật ra vẫn còn một nơi mà anh chưa biết, em dẫn anh đi".

Vengo đang ngồi trước chiếc rương, còn cô đứng sau anh, trong rương là những ống thủy tinh sóng sánh màu sắc tím xanh.

"Chính là nó sao?", cô hỏi.

"Ừm, chính là nó".

Tay anh bấu chặt vào chiếc rương che giấu tâm tình ẩn nhẫn, chặt đến nỗi khiến đầu ngón tay rỉ máu.

Cô ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay anh.

"Nếu như em có một người thân, người ấy hết mực yêu thương em, nhưng người ấy lại gián tiếp hại chết người mà em yêu thương nhất, em sẽ làm thế nào?", anh đột nhiên hỏi cô.

Cô vuốt ve bàn tay anh, dịu dàng nói: "Em kể anh nghe một câu chuyện.

Trước khi gả cho Bá tước Mulati, phu nhân là công chúa của gia tộc Esterházy nước Áo.

Công tước Werner là mối tình đầu của bà, cũng là thanh mai trúc mã, hai bên gia tộc vốn dĩ đã có đính ước từ nhỏ.

Tuy nhiên nhiều năm sau, xung đột chính trị xảy ra, 2 bên gia tộc trở thành đối địch, gia tộc Esterházy là kẻ thắng, trở thành gia tộc có thế lực và quan trọng nhất Đế chế Áo lúc bấy giờ.

Công tước Werner chết dưới lưỡi kiếm của cha bà, còn bà bị buộc vào một cuộc hôn nhân chính trị khác, gả qua Pháp cho bá tước Mulati.

Phu nhân rất hận cha mình, bà luôn nung nấu ý định châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa gia tộc Esterházy và gia tộc Mulati.

Nhưng bá tước Mulati thật sự yêu bà, tình cảm sâu nặng của ông dần dần khiến bà bị cảm hóa, làm tan chảy tảng băng bao phủ trong trái tim bà.

Phu nhân dần dần nhận ra bản thân bà cũng yêu ông, hơn nữa là loại tình yêu cực kỳ sâu sắc.

Rồi một ngày bà nhận được tin cha qua đời, khi trở về cố hương đứng trước quan tài của cha, bà đã khóc rất lớn.

Khi ấy bà mới biết được, ông chết đi không phải là điều bà thật sự mong muốn".

Cô hít sâu vào một hơi, có chút nghẹn ngào: "Thật ra em cũng không biết phép so sánh này có được hay không, em nghĩ còn tùy thuộc vào người mà anh yêu thương ấy quan trọng với anh đến nhường nào, có thể hoàn cảnh mỗi người khác nhau, suy nghĩ khác nhau cũng sẽ có cảm xúc không giống nhau.

Nhưng suy cho cùng thì nếu không có những việc mà ông ấy làm, phu nhân sẽ không có cơ hội gặp được Bá tước rồi trở thành vợ ngài.

Em nghĩ có lẽ mọi việc đều đã được vận mệnh an bài".

Anh im lặng lắng nghe, vẫn cuối gầm mặt, sau một hồi lâu mới quay qua nhìn cô mỉm cười: "Cảm ơn em".

"Anh phải đem bằng chứng này về Sở báo cáo một chút".

Anh cầm lấy một ống thủy tinh rồi đứng dậy.

Hai người một trước một sau ra khỏi căn phòng.

Lúc anh chuẩn bị ra khỏi cửa chính của tòa lâu đài, cô gọi với lại: "Tối nay anh có thể sắp xếp một chút quay lại lâu đài không?

Sẽ có một buổi dạ vũ lúc 9h, em đã mới rất nhiều bạn bè là con cháu của các gia đình quý tộc lánh đời khác tới.

Bởi vì em sắp rời đi, có lẽ phải rất rất lâu sau mới trở lại".

Anh quay đầu nhìn cô, biểu hiện trên gương mặt có chút giận: "Em sắp đi?

Sao bây giờ em mới nói với anh?"

Cô cuối đầu nhìn xuống đôi bàn tay đang đan xen vào nhau, hai đầu ngón cái cựa móng qua lại: "Thật ra em định mai sẽ nói..."

Cô lại ngước lên nhìn anh, thấy anh đang nhìn lại mình bằng đôi mắt sâu thẳm, hai hàng lông mày hơi chau, biểu cảm hoàn toàn giống y hệt những lúc Bá tước phát hiện cô nói dối.

"À nhưng mà anh hãy về nhà trước lúc nửa đêm nhé, bởi vì tất cả bạn bè của em đêm nay sẽ ở lại đây, bình thường anh không thích tiếp xúc nhiều với người lạ, em nghĩ như vậy sẽ tiện hơn".

Lý do có thể thuyết phục hơn được không?

"Được, anh biết rồi".

Anh đáp lại một tiếng rồi xoay người rời đi.

Cô đứng bên khung cửa sổ nhìn theo chiếc xe dần xa khuất, ánh hoàng hôn phác họa một bên sườn mặt cô, phảng phất nỗi buồn sâu kín.

"Chàng khiến ta trao trọn trái tim mình ở kiếp trước.

Chàng ở kiếp này có chút khác biệt, lại vẫn có thể khiến ta yêu chính con người ấy.

Ta đã đợi được chàng nhưng ta không nỡ mang chàng rời đi theo ta.

Xin lỗi chàng..."

_+++_

"Gần 3 tuần rồi con mới trở lại, ta thật sự nghĩ rằng đã có chuyện bất trắc với con, ta thật sự đã định báo cảnh sát".

Cha Francis ôm chặt Vengo, khiến anh phải thốt lên vì đau.

"Cha à yên tâm đi, con đã sắp xếp chu toàn rồi.

Lần này hắn sẽ phải trả giá".

Vengo xoa xoa bả vai ông.

"Cha thấy bộ lễ phục này thế nào?"

"Đẹp lắm, con mặc trịnh trọng như vậy để làm gì, đi dự tiệc sao?".

Francis yêu thương nhìn Vengo bảnh bao trong bộ complet đuôi tôm, tóc mái không buông xõa tự do trước trán như thường lệ nữa mà được chải ngược về sau, trông anh một thân anh tuấn vương giả như một vị bá tước.

"Quý cô Mulati mời con đến dự dạ vũ, ngày mai cô ấy phải đi rồi, rất lâu sau mới có thể trở lại.

Cô ấy còn mời rất nhiều bạn bè là dòng dõi của những gia tộc lánh đời, tất nhiên con phải ăn mặc thật trịnh trọng".

Đôi mắt đen sâu thẳm xoáy vào đôi mắt xanh của ông.

"Con phải lòng cô ấy rồi phải không, Vengo?

Từ trong mắt con ta có thể nhìn thấy được điều đó".

Anh im lặng một lúc, rồi cười nhẹ cất giọng bình thản: "Cha, con không tin vào ma quỷ, nhưng con tin thiên thần là có thật".

Cha Francis hiểu ý anh.

Ông sửa lại nếp gấp trên cổ áo cho anh, anh đưa hai tay mình nắm chặt lấy bàn tay ông: "Con đi đây".

"Được rồi, đi đi".

Trước khi ra khỏi cửa, anh quay lại mỉm cười với ông: "Cha Francis, con thật sự đã luôn xem cha như cha ruột của mình".

Ông sững sờ trong chốc lát.

"Đã luôn..."

Cha Francis lẩm bẩm, nước mắt chảy dài trên đôi gò má.
 
[Short Fic Quang Nhiệt Cp] The Haunted Castle - Lâu Đài Ma Ám
PHẦN CUỐI: TÌNH YÊU VĨNH HẰNG


Vengo lái xe lên đồi, mở cửa xe, lấy ra túi đựng ống nghiệm, đi vào sâu bên trong những rặng cây, sau đó đến bên một gốc cây trút hết hóa chất trong ống nghiệm xuống, rồi anh dùng chân giẫm nát lọ thủy tinh.

Sau đó lại quay trở về xe, đạp ga đi về hướng tòa lâu đài.

***

Phòng khiêu vũ đầy ắp người.

Vengo chưa từng nghĩ bạn bè cô mời đến lại nhiều đến thế.

Ai ai cũng đeo trên mình một chiếc mặt nạ.

Các quý cô yểu điệu trong chiếc đầm Robe à la française bó sát từ phần eo đổ lên và phồng lớn ở phần dưới, mái tóc búi cao chót vót được uốn cong và trang trí bằng lông vũ.

Các quý ông trang nhã trịnh trọng trong áo trường bào phủ ngoài gilet được thêu hoa văn cầu kì, ren đăng-ten jabot quấn quanh tay áo và đường viền cổ áo, quần breeches ôm bó sát, tóc cuốn lên cuộn ngang tai theo kiểu cadogan.

Chính là phong cách của quý tộc Châu Âu thế kỷ 18.

Tiếng đàn violins chậm rãi đu đưa, họ di chuyển quanh căn phòng, sau đó đến gần nhau, luân phiên giữa người này qua người khác.

Là điệu Minuet.

Vengo cuối đầu nhìn bản thân mình, anh đang mặc bộ âu phục áo tuxedo đen phối cùng gilet đồng màu, bên trong là sơ mi trắng với cổ áo phẳng phiu, được thắt lại bằng một chiếc nơ nhỏ chặn ở ngang cổ, mái tóc được vuốt keo chải ngược về sau ngăn nắp, giày da oxford đen bóng, trên viền áo khoác còn tinh tế cài một bông hồng nhỏ.

Anh hít sâu một hơi, hai tay nắm hai bên vạt áo kéo chặt lại.

Mặc dù trông anh không kém phần trang trọng và vương giả, anh tự thấy bản thân có chút không thích hợp lắm, vận bộ trang phục này đi lại trong căn phòng đầy ắp người ăn mặc theo phong cách quý tộc xưa, cảm giác như lạc về quá khứ vậy.

Vengo len lỏi vào trong, tìm kiếm hình dáng của cô, đảo một lượt hết 15 phút mới xác định cô không có ở đây.

Anh trở ra ngoài định lên lầu tìm thì vừa lúc thấy cô đang từ trên cầu thang đi xuống.

Cô mặc một chiếc váy dạ hội ren hoa trễ vai tay lở màu xanh ngọc, kim sa đính dọc theo hoa văn chảy tràn từ thân xuống, lộ ra xương quai xanh duyên dáng.

Mái tóc xoăn dày màu nâu được buộc nhẹ một nửa, một nửa còn lại thả bồng bềnh trên vai, eo thon siết chặt tinh tế, hai bàn chân gầy mảnh khảnh được bao bọc trong đôi giày pha lê kim tuyến, trông cô xinh đẹp tựa như một nàng công chúa được miêu tả trong truyện cổ tích.

Biểu tình trên mặt anh lập tức trở nên ấm áp, một tay để sau lưng, một tay vươn ra trước ngoắc cô về phía mình thay cho lời chào.

Cô nhanh chóng bước lại gần, vừa cười hớn hở vừa ngẩng đầu nhìn anh: "Thanh tra, trông anh đẹp trai quá".

Anh mỉm cười, khóe môi khẽ nâng lên, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô: "Thật sao?

Nhưng không đẹp bằng em", rồi chỉ tay về phía mấy tiểu thư kia: "Anh tưởng em sẽ mặc giống như bọn họ".

"Nếu em mặc như vậy thì làm sao phù hợp với anh được chứ", cô nháy mắt tinh nghịch, nắm lấy tay anh.

"Đi, chúng ta cùng vào thôi".

Phòng khiêu vũ được xây theo phong cách Rococo với thiết kế đối xứng, những hàng cột kiểu Corinthian xen lẫn các ô cửa vòm được làm từ đá cẩm thạch nguyên khối, trên tường được nạm vàng cùng những họa tiết đường vòng xoắn ốc, chính giữa sàn có một bậc thang để đi lên phần sân khấu cao hơn, dọc theo hai bên bậc thang là những bức tượng bằng đồng theo chủ đề thần thoại Hy lạp có tỷ lệ 1,5 so với người thật, trên tay những vị thần đều cầm một chùm đèn gồm 20 ngọn nến.

Giữa sàn là đèn chùm pha lê Baccarat cỡ lớn nối liền với vòm trần, phủ lên khắp căn phòng một lớp ánh sáng màu vàng rực rỡ, tạo nên hiệu ứng trong suốt huy hoàng cực kỳ tráng lệ.

Cô nắm tay anh len lỏi vào giữa sàn nhảy rồi quay lại nói với anh: "Anh biết nhảy điệu Minuet không?"

Anh lắc đầu: "Trông anh giống có biết sao?

Thật ra anh không hề biết nhảy gì cả, miễn cưỡng một điệu Waltz chậm thì còn có thể."

Cô hơi cong cong khóe môi nói: "Không sao, không biết có thể học mà, điệu Minuet rất đơn giản, đây là điệu mở đầu buổi khiêu vũ theo truyền thống của giới quý tộc cho nên anh bắt buộc phải nhảy mới được."

Rồi cô quay sang nói lớn với mọi người xung quanh: "Các quý cô quý ông, chúng ta có thể bắt đầu lại được không, hướng dẫn cho anh bạn đây của tôi một chút."

Mọi người vui vẻ đồng ý.

Tiếng đàn dừng lại.

Họ chia thành hai hàng ngang đối mặt nhau, nam một bên, nữ một bên, cách nhau tầm 20 bước.

Anh và cô đều đứng ở giữa dãy hàng của mình, anh thấy cô đang dùng khẩu hình miệng nói với anh: "Cứ làm theo mọi người là được".

Tiếng violins lại réo rắt vang lên.

Sau ba nhịp, các quý cô bắt đầu khẽ nhún đầu gối, hai bàn tay ở thế úp nâng lên rồi hạ xuống.

Các quý ông đồng thời cũng bước một bước sang phải, tay trái để sau lưng, chân trái vòng lên trước liền đó tay phải đánh một vòng cung, nghiêng đầu cúi chào.

Vengo lúng túng làm theo, bởi vì không quen nên anh làm sai chiều, lúc ngẩng đầu lên liền thấy cô đang cười khúc khích.

Các quý cô nâng váy bước từng bước chậm, nhún qua trái rồi lại nhún qua phải, sau đó cả hai bên nam nữ cùng tiến về phía nhau.

Khi cách đối phương tầm một bước chân, người nam tay trái để ra sau lưng, tay phải đưa về phía trước bắt chéo cánh tay với người nữ rồi bắt đầu đi thành vòng tròn, cứ đi hết nửa vòng sẽ dừng lại nghỉ một nhịp rồi mới đi tiếp nửa vòng còn lại.

Tiếp đó họ bắt chéo đổi bạn nhảy với người bên cạnh, lặp lại động tác tương tự.

Cứ liên tục như thế, phải hơn 5 phút sau anh mới gặp lại cô, lúc này mọi người không đổi cặp nữa mà chia cặp luôn với người đứng đối diện mình lúc ban đầu.

Anh và cô đứng giữa, những cặp đôi khác lấy hai người làm trung tâm mà vây quanh thành hình tròn, sau đó tiếp tục điệu nhảy bắt chéo tay.

Vengo sáp lại gần, cuối xuống thì thầm vào tai cô: "Đây là rất đơn giản mà em nói đó à".

Mùi hương thanh nhã của cô quẩn quanh nơi chóp mũi, ánh mắt anh càng trở nên đặc biệt thâm tình dịu dàng.

Cô cười khúc khích đáp lại: "Đó là tại anh chưa quen thôi".

"Sao phải đi vòng tròn rồi trao đổi bạn nhảy như vậy?"

"Thực ra, vốn dĩ Minuet không phải là một điệu nhảy, nói chính xác thì nó chỉ là một hình thức đưa ra lời mời, tán tỉnh một cách thân thiện với đối phương, cũng coi như là một kiểu chào xã giao ban đầu."

Cô nắm tay anh vừa nói trong khi vừa đi vòng tròn, hướng dẫn anh một kĩ thuật di chuyển phức tạp và quy tắc giữ khoảng cách giữa các bước nhảy.

Họ cùng tập điệu Minuet trong suốt một giờ cho tới khi anh hoàn toàn thuần thục.

Cô lại hướng dẫn anh nhảy điệu Waltz, từ Wien Waltz, Boston Waltz, cho tới Slow Waltz, say mê đến quên cả mệt mỏi, tựa như đây là lần cuối cùng cô được nhảy vậy.

Đã rất lâu rồi Vengo chưa từng cảm thấy vui vẻ như thế, mỗi lần ở bên cô đều cho anh cảm giác bản thân như biến thành một người khác, quên đi cả thời gian.

Sau khi Dilraba nắm một tay anh giơ cao trên không trung, thực hiện động tác xoay tròn ba vòng kết thúc nốt nhạc cuối cùng, cô kéo anh ra ngoài nghỉ một lát.

Cô đưa cho anh một ly rượu vang, cũng lấy cho bản thân mình một ly, hai người dừng ở hành lang trò chuyện.

"Khi nào em đi?", anh hỏi, ngón tay đưa lên vén lọn tóc mai hơi ướt vì thấm mồ hôi của cô ra sau tai.

"Hai ngày nữa".

Cô nhấp một ngụm rượu, lảng tránh ánh mắt anh.

"Vậy bao giờ trở lại?"

Cô im lặng không trả lời, xoay người dựa vào tường, rồi lại quay đầu nhìn vô định về phía phòng khiêu vũ.

Anh cũng im lặng.

Một lúc sau cô mở lời: "Có lẽ là rất lâu."

"Em nói mỗi năm chỉ về một lần vào tháng 8 rồi rời đi vào tháng 9, vậy rất lâu sau là một năm sau sao?

Nếu như anh nói anh muốn em ở lại thì sao?"

Cô quay lại nhìn anh, đôi mắt hơi hoen đỏ.

"Anh biết em hiểu ý anh, phải không?".

Anh nắm lấy bàn tay cô.

"Em có thể về sắp xếp, sau đó quay lại, anh chờ em".

Cô suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng nói: "Được".

Anh vui vẻ siết chặt tay cô.

Một người hầu bưng khay rượu đi ngang qua.

Cô rút tay mình ra khỏi tay anh, mượn việc đặt lại ly rượu lên khay để anh không để ý.

Cô nói: "Sắp đến nửa đêm rồi, anh nên về đi thôi, em tiễn anh."

"Ừm, nhưng chúng ta nên nhảy một bài cuối để chia tay chứ?"

Anh nhìn cô đầy mong đợi, cô chần chừ một lát, rốt cuộc đồng ý.

"Em đứng đây đợi anh".

Anh nói rồi xoay người chạy đi, lúc quay lại trên tay cầm một cái máy hát đĩa than.

Lần này đến phiên anh kéo tay cô đi vào phòng khiêu vũ.

Tiệc khiêu vũ đã tan, những người khác đang đứng tụm thành từng nhóm nhỏ trò chuyện.

Anh đặt máy hát trên bậc sân khấu mà dàn nhạc công đang ngồi, sau đó nói vài câu với họ, rồi quay lại đi về phía cô.

Anh nói lớn: "Xin lỗi các quý cô và quý ông, tôi muốn mời cô Mulati đây nhảy một bản nhạc cuối cùng, mọi người không phiền làm khán giả chứ?"

Cả gian phòng đồng loạt vang lên tràng pháo tay.

"Cô Mulati, cho phép tôi?", anh đưa tay về phía cô, hình ảnh lần đầu tiên hai người gặp nhau lặp lại.

Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, được anh dẫn ra giữa sân khấu.

Đèn phòng chợt tắt, chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ hắt lại từ những ngọn nến.

Tiếng đàn dương cầm dạo đầu chầm chậm vang lên, hòa cùng violin ở nốt nhạc thứ tám.

Tay phải anh nắm lấy tay trái cô đưa lên không trung, tay trái anh cầm bàn tay còn lại của cô đặt lên đầu vai anh, rồi anh trượt xuống eo cô, kéo cô sát vào người mình, ánh mắt thâm tình nhìn cô không rời.

Cả hai bắt đầu bước theo điệu Slow Waltz khi giọng hát nam trầm ấm vang lên.

『 Em ở trong vòng tay anh, cả thế giới dường như tĩnh lặng

Điệu nhạc vang lên chỉ dành cho hai ta

Thật gần bên nhau, và khi em ở bên anh

Thật gần để cảm nhận anh đang được sống

Cuộc sống cứ thế trôi đi, giấc mơ lãng mạn kia rồi phải kết thúc

Em nói lời từ biệt mà chẳng bao giờ biết được

Thật gần để chờ đợi, chờ đợi ở nơi này cùng em

Và bây giờ, mãi mãi, anh biết rằng,

Tất cả những gì anh muốn là được ôm em vào lòng

Thật gần để có thể có được kết thúc hạnh phúc như trong giấc mơ

Gần như tin rằng đây không phải là ảo mộng

Thời khắc này khi em ở cạnh bên anh

Hãy nhìn xem quãng đường chúng ta đi được đã xa đến nhường nào

Càng xa, chúng ta lại càng gần』︎

Anh kéo cô ôm vào lòng, lặp lại cho cô nghe bốn câu cuối cùng theo giọng hát trong đĩa nhạc.

Anh cuối đầu tựa cằm lên vai cô rồi đặt một nụ hôn nhẹ vào bờ vai thon thả.

Cô khóc, nước mắt thấm ướt lên áo anh, giọng nói nghẹn ngào: "Vengo, đã đến giờ rồi, anh đi đi."

Cô đẩy anh ra, cuối đầu để anh không thấy được vẻ mặt cô.

Anh lặng lẽ luồn ngón tay vào trong cổ lôi ra sợi dây chuyền màu bạc nằm bên dưới lớp áo sơ mi, tháo nó ra đeo lên cổ cho cô, rồi anh đưa tay nâng cằm cô lên.

Cô nhận ra sợi dây này.

Đôi mắt anh nhìn cô sâu thăm thẳm, khiến cô rơi vào trầm luân.

Một chuỗi hình ảnh quá khứ bỗng chốc tràn về trong tâm trí hai người.

Cùng một lúc.

"Vì sao anh phải đi?".

Anh hỏi.

"Vengo, làm ơn nhanh lên, qua 12h anh sẽ không thể nào ra khỏi nơi đây được nữa.

Em xin lỗi, em đã lừa gạt anh, em không phải là con cháu của dòng họ Mulati, em không thuộc về thế giới này".

Nước mắt cô từng giọt từng giọt rơi vào ống tay áo anh.

"Anh biết".

Anh đưa cả hai bàn tay lên ôm trọn gương mặt cô, vô cùng nâng niu, ngón tay cái nhẹ nhàng gạt đi nước mắt trên đôi gò má xinh đẹp.

"Anh biết?", cô bối rối lặp lại.

"Từ lúc bắt đầu anh đã biết, thế nhưng anh lại không nhận ra...", anh cười dịu dàng bỏ dở câu nói.

"Cher Dilraba, je suis de retour"

Rồi anh cuối người xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn da diết.

Tiếng chuông điểm 12h ngân vang, dường như kéo dài đến vô tận.

=====///=====

Cô thức giấc.

Đôi mắt ngơ ngác nhìn vào vô định.

Có tiếng bước chân xa xăm của ai đó đang bước lên bậc thang.

Cô bật người dậy, đi đến chiếc gương trước bàn trang điểm, nhìn thấy trong gương là một người phụ nữ xinh đẹp, mái tóc xoăn dài mềm mượt đổ xuống bả vai, đôi mắt nâu to tròn với làn mi cong vút, mũi cao khép kín, bờ môi phớt hồng diễm lệ, làn da trắng tựa sứ, mỗi một đường nét trên người cô đều thấy rõ được sự ưu ái của tạo hóa.

Cô đang mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám tro, váy ngắn màu đen, giày cao gót kín mũi gắn liền với một chiếc dây mỏng cột quanh cổ chân tinh tế.

Bộ trang phục này khiến cô có chút cảm giác không quá thích nghi.

"Đã lâu như vậy rồi sao", cô nói với chính mình trong gương, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng êm ái.

Tiếng bước chân lên bậc thang lại vang vọng, lần này có vẻ gần hơn thêm một chút.

Cô đứng lên đi về phía kệ tủ, trượt một thanh chắn phía sau chiếc hộp nhạc, bức tường xê dịch lộ ra một căn mật thất.

Cô bước vào bên trong, thắp lên một ngọn nến, ánh sáng nhỏ phản chiếu qua 4 mặt gương, đủ sáng cả căn phòng.

Cô bước tới gần tấm gương trước mặt, môi lẩm nhẩm một câu gì đó không rõ, trên gương liền hiện lên bóng lưng một người đàn ông đang bước đi trên hành lang.

Anh đi đến đâu ánh đèn liền bật sáng đến đó.

Bỗng anh dừng lại, cuối đầu nhìn xuống sàn nhà, có vẻ như đang tìm gì đấy.

Anh khom người nhặt lên một sợi dây màu bạc, phủi phủi bề mặt 2 lượt rồi đeo lên cổ.

Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, gương mặt anh khiến cô thản thốt.

Cô quay lại phòng ngủ, mở ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra chiếc hộp trang sức.

Cô nhớ rõ, trước ngày chàng rời đi, chàng đã tặng cô một sợi dây chuyền thập tự giá màu bạc rất đẹp, chàng nói với cô hãy đeo nó mỗi ngày và cầu nguyện cho chàng, chàng hứa nhất định chàng sẽ bình an trở về.

Chàng còn đưa cho cô một phong thư niêm kín, dặn cô không được mở.

Chỉ khi nào chàng trở về rồi mới được mở nó ra, khi đó chàng sẽ đọc nó cho cô nghe.

Cô bật chiếc hộp trang sức lên, phong thư vẫn nằm vẹn nguyên như cũ cùng vài chiếc túi thơm, duy chỉ có sợi dây chuyền bạc mà cô bỏ vào trước khi chìm vào giấc ngủ đã không còn nữa.

Cô run rẩy mở phong thư ra, trên trang giấy chỉ viết duy nhất một dòng chữ.

"Cher Dilraba, je suis de retour"

Một giọt nước mắt rơi xuống, thấm đỏ cả dòng chữ.

END.

__________

Một chút lời tác giả:Truyện này là lần đầu tiên YH viết fic , cho nên sẽ không tránh khỏi có những chỗ lủng củng.

Phần trinh thám hơi nhức não nhưng nếu đọc kỹ 1 chút mọi người sẽ hiểu được rất nhiều ẩn ý của tui.

Còn nữa, tất cả mấy con số trong truyện như ngày tháng, thời gian, vị trí khoảng cách, số tầng lầu đều là có ý đồ, đều liên quan đến ggmm .

Ví dụ có 1 câu hỏi mà ngày trước có bạn hỏi assmin là vì sao Dilraba lại mỗi năm trở về vào tháng 8 rời đi vào tháng 9 đây?

Vì 8 = Ba; 9 = cửu = eternal/forever đoá .

Lần cuối cùng Vengo ghi chép vào lâu đài là 12/9 = một tình yêu vĩnh cửu.

Chàng và nàng đã tan biến chuyển kiếp, hay cùng nhau "về nhà" hay nhập vào một thế giới nào đó cùng bí ẩn của toà lâu đài này rồi thì ai mà biết được *e hèm đừng quên đoạn Jay mở quyển sổ tay nằm trong cái rương bị bộ hài cốt kẹp lại, quyển sổ trắng trơn cho tới trang cuối kẹp tấm hình 1 ng đàn ông và 1 người phụ nữ, chính là 2 anh chuỵ nhó .

Tất nhiên lời sấm truyền: "Chỉ khi ngài trở lại đem theo vật ước định thì lời nguyền sẽ hoá thành vĩnh hằng" đã hiệu nghiệm rồi.

Từ đó hết có ma rồi.

Tuy nhiên 25 năm sau có án mạng (đoạn đầu Jay Chou điều tra đó), người chết là cha Francis, trên người bị rạch chằng chịt chữ "Maudit" (bị nguyền rủa) và cắm bông hồng xanh, đây là cách thức gây án giống y xì đúc với cách Hernadez thủ tiêu tên "gián" mà hắn truy tìm 25 năm kể từ khi giết cha của Vengo.

"Gián" ở đây chính là mật vụ nằm vùng, là cách tụi mafia gọi.

Vậy ở trong hầm bộ xương ngậm bông hồng xanh đã chết 25 năm kia chính là Hernadez (cùng năm Vengo mất tích), vốn nghĩ rằng hắn ta đã ra nước ngoài cùng vợ con ai dè hoá bộ xương khô nằm trong mấy rương trong mật thất.

Ai đã giết Hernadez mà giấu được hắn vô đó?

Rồi 25 năm sau ai là người đã giết cha Francis?

Jay Chou bị ai đập bất tỉnh?

Chú ý là YH viết dựa theo MV của Jay Chou nên coi MV thì mọi người sẽ hiểu ai giết cha Francis rồi đấy 🙂)) Từ đó suy ngược lại nhá
 
Back
Top Bottom