Cập nhật mới

Khác Short Fic Hetalia

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
14228240-256-k629411.jpg

Short Fic Hetalia
Tác giả: WillieQ
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi là một Hetalian.

Không phải chỉ viết về những quốc gia mạnh mẽ và cường bạo, tôi không viết về những fandom nổi hay suýt trở thành canon, tôi viết những gì tôi thích, cảm nhận và yêu thương.

Đôi khi nó cũng chỉ là vài dòng cảm xúc, đôi khi được xây dựng hẳn trở thành một cái plot rất dài.

Nhưng điều là cảm xúc tôi thật tâm viết lên những dòng chữ ấy.

Nó không phải đam mê, chỉ là niềm yêu thích.

Cũng không hẳn lúc nào cũng là HE đâu...



hetalian​
 
Short Fic Hetalia
Em là ánh sáng trong trái tim tôi


+Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

+Pairing: Fincest (2p!Finland x Nyo!Finland)

---------------------------------------------------------------------------------------

" Thur , đây là Tina , người thứ ba trong ba người mà ngươi sẽ chia sẻ chung một nhịp đập , một hơi thở và một tính mạng .

"

Tôi gặp em vào một ngày lạnh , sau khi từ biên giới trở về thủ đô Helsinki .

Đôi mắt màu xanh nước biển và mái tóc vàng nhạt , tính tình em ngây thơ và hồn nhiên chẳng khác nào tên Tino ngốc nghếch kia .

Cô bé như em khác hoàn toàn với cô gái có mái tóc vàng dài và đôi mắt đỏ rực hay đi cạnh tôi .

Tôi nhìn vào em , cô bé nhỏ nhắn đó .

Và tôi biết rằng , tôi phải bảo vệ em .

Em luôn mỉm cười với tất cả mọi người , dù người đó là ai , ăn mày hay quý tộc .

Nụ cười của em chính là niềm hạnh phúc miễn phí cho tất cả mọi người .

Tôi nhìn vào em và muốn mắng em là đồ ngốc , nếu cứ như vậy thì em sẽ bị tổn thương mất .

Đồ ngốc !

Và điều tôi lo lắng đã đến , khi em dắt tay người đó và giới thiệu cho tôi .

Em bảo rằng người đó đến từ quốc gia bên cạnh , người đó rất tốt với em và yêu em .

Em cũng yêu người đó .

Trông em rất hạnh phúc .

Nhưng kẻ đó , tôi không tin tưởng vào người mà em chọn .

Tôi ghét người đó .

Người đó luôn làm em khóc để rồi lại có được em một cách dễ dàng , trong khi tôi , kẻ ngậm thứ tình cảm này vào miệng rồi nuốt vào , sau để cho nó cào xé , đốt cháy tâm can tôi .

Người đó không xứng với em , người đó không đứng bên ngoài biên ải , canh cho em những giấc ngủ yên nồng và cuộc sống thanh bình .

Người đó không cầm súng lên và dũng cảm bước ra chiến trường để bảo vệ em như tôi .

Rồi đến một ngày kia , khi quân giặc tiến sát vào biên giới , người đó ở đâu ?

Người đó bỏ em chơi vơi giữa chiến trường .

Không một sự giúp sức , không một sự động viên .

Bỏ ngoài tai tiếng khóc của em , người đó biến mất như chưa từng tồn tại .

Vậy đó , nên tôi sẽ là người bảo vệ em .

Tôi cầm súng và chỉ huy quân đội của mình .

Vì em mà tôi chiến đấu , vì em mà tôi mang trên mình những vết thương không thể phai được .

Tôi đánh bại quân thù là vì trong tim tôi , nụ cười của em luôn là ngọn đuốc sáng .

Dường như , cuối cùng em cũng cảm nhận được những gì tôi đang hy sinh vì em .

Em đáp lại tình cảm của tôi bằng việc nhân nhượng kết thúc chiến tranh và nhường cho quân thù một phần lãnh thổ .

Tôi không hiểu , tại sao em lại làm vậy ?

Binh lính của tôi đã đổ máu để bảo vệ em nhưng cuối cùng , em lại chịu thua .

Em sợ tôi không bảo vệ được cho em sao ?

Tôi đã thề trước Chúa Trời rồi , nhóc con ạ .

Tôi là kẻ mạnh nhất vũ trụ này vì em .

Tôi dư sức đánh thắng lũ quân thù yếu ốt đó .

Tại sao em không tin tôi ?

Chiến tranh kết thúc , cách biệt mấy chục năm , em và người đó lại gặp nhau .

Tôi lại chứng kiến em khóc nhưng không thể được nói an ủi em .

Mặc kệ cho cảm xúc này giết chết tôi , em và người đó lại nắm tay nhau .

Tôi cả nghìn đời cũng không hiểu được , vì cớ gì mà em có thể tin tưởng vào kẻ đã bỏ em lạc lõng ngay giữa lúc khó khăn nhất ?

Vì cớ gì lúc nào em cũng có thể khóc rồi sau đó gạt lệ đi rồi nói dối tôi ?

Vì cớ gì em lại không cho tôi thực hiện được việc duy nhất mà tôi có thể làm , bảo vệ em ?

Được thôi , nếu em muốn như vậy , tôi sẽ như vậy .

Đôi mắt màu đỏ này đã quen ngắm nhìn những người thân yêu của nó bỏ rơi nó và ra đi .

Mọi chuyện theo như em muốn , nếu như điều đó có thể khiến em vui thì tôi sẵn lòng làm tất cả .

Miksi?

Koska hänen ainoa lapsi, hänen sydämensä.
 
Short Fic Hetalia
Nếu đó là anh, Thurson


- Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

- Pairing: 1p!Nyo!Finland x 2p!Finland x 2p!Nyo!Finland

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nhìn anh cùng em ấy đi bên nhau, lòng tôi bị cứa thành ngàn mảnh vụn.

Tôi luôn thầm lặng đi cạnh anh, cùng anh trải qua bao nhiêu chuyện, những cuộc tranh cãi, có khi nào tôi để bản thân mình trôi khỏi vị trí bên cạnh anh.

Tôi biết anh gặp em ấy vào một ngày lạnh, thủ độ Helsinki không ngừng đón gió.

Tôi biết máu tóc ngắn màu nắng và đôi mắt tựa bầu trời kia khác hẳn mái tóc dài và đôi mắt đỏ rực khát máu của tôi, tôi biết anh đã bị thu hút.

Tôi nhìn em, cô gái nhỏ nhắn đó.

Đôi mắt màu đỏ đong đầy sự miệt thị.

Anh ấy bảo em ấy ngốc nghếch và ngây thơ như Tino, tôi cũng nhếch môi cười.

Anh cũng là đồ ngốc!

Một kẻ vốn sáng suốt và hùng mạnh đã dẫn dắt đắt nước này đến an bình cũng có lúc ngơ ngẩn si mê như một kẻ tầm thường, luôn đem trái tim còn nguyên vẹn đến dâng hiến cho thứ gọi là tình yêu để rồi nhận lấy sự tổn thương cho chính bản thân mình.

Tôi không thích em ấy.

Cái cách mà em ấy cười với tất cả mọi người khiến tôi không ngừng ghen tị.

Tôi muốn thử xem nếu tôi bóp nát nụ cười của em ấy bằng chính bàn tay đã cùng anh ấy nhuốm tanh máu quân địch, không biết trên khuôn mặt đó sẽ là nét mặt như thế nào.

Cho dù thế, em vẫn dịu dàng với tôi, cho dù kẻ khó chịu như tôi có gắt gỏng thế nào.

Nhưng có lẽ một phần nhịp đập trái tim tổ quốc, một phần hơi thở bao trùm núi sông, một phần mạch máu xuyên khắp lãnh thổ, một phần tính mạng bảo vệ chủ quyền, tất cả đã khiến cho tôi không tài nào ghét bỏ được, không căm hận được, trái lại còn lưu chút mềm yếu dành cho em ấy.

Tôi thấy người em yêu thì quốc gia bên cạnh.

Đó là một tình yêu tốt đẹp, có thể nhìn thấy em rất hạnh phúc, và một viễn cảnh tốt đẹp có thể diễn ra trong nháy mắt.

Một chút tà niệm trong lòng tôi thì thầm, nếu tống khứ được em, tôi có thể lại đi bên cạnh anh, là một phó tướng luôn dõi theo bóng lưng như cây tùng của anh khi anh bước ra chiến trận.

Trái tim của anh liệu còn trống chỗ cho tôi?

Tôi không bận tâm.

Giữa chiến trường bom bay đạn lạc, người kề lưng với anh, chỉ có tôi mới xứng đáng với vị trí đó.

Quân đội Xô Viết tràn tới, người đó đã ở đâu?

Còn em lại bị bỏ bơ vơ trên chiến trường.

Anh thà tay không vũ khí xông lên để bảo vệ em, còn hơn bỏ mặc em giữa nơi máu tanh nồng đó.

Em có lẽ không biết, anh ấy đã suýt chết vì em.

Những vết thương đó anh ấy gánh cho em, không phai nhạt, luôn giễu trước mặt tôi, nhắc tôi nhớ rằng, người đàn ông của tôi, vì một người con gái khác, mà sinh mạng cũng không cần.

Em nhân nhượng hòa bình, kí hiệp ước, nhường lãnh thổ.

Em cũng rõ lãnh thổ nơi đây là da thịt, máu xương, sao em có thể cho quân thù một phần sinh mạng.

Em có biết khi Thurson ngủ mớ, gọi tên em trong vô vọng, còn tôi chỉ có thể im lặng mà rỏ nước mắt không??

Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại.

Tôi rút lui, những tưởng mấy chục năm người đó không ở đây, Thurson và em cũng có thể bước bên nhau, anh ấy cũng sẽ hôn lên mái tóc em dịu dàng, chỉ cho em thấy phần đất trải dài đến biển, nhìn thấy nơi mặt trời hôn mặt biển.

Tôi sẽ gượng, giống như vết thương do chiến tranh gây ra...

Nhưng người ấy quay lại tìm em.

Còn em, sau đau đớn và phản bội, vẫn tràn đầy tin tưởng và yêu thương.

Khiến anh ấy, rất đau khổ

Thurson đã nói, đôi mắt màu đỏ kia đã quen ngắm nhìn những người thân yêu của nó bỏ roi nó và ra đi.

Tôi rất muốn nói, rằng, tôi vẫn sát cánh ở bên cạnh anh, từ nay và vĩnh viễn về sau.

Những lời nói đến cuống họng lại trở thành, Thurson, thằng ngốc, cái thứ sến rện chết tiệt như vậy cũng nói ra được.

Chỉ nhìn thấy nụ cười nhạt đầy tổn thương của anh, tôi hừ lạnh rồi quay đi, che đi ánh mắt và nụ cười chua chát của mình.

Chỉ cần anh vui.

Chỉ cần đó là điều anh muốn.

Rakastan häntä.

Mutta ...hänen ei kuuluvat minulle...
 
Short Fic Hetalia
Đồng nội tuyết


+Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

+Pairing: RuPru (Russia x Prussia)

----------------------------------------------------------------------------------------------------

Tuyết vẫn rơi dày, đẹp như nước mắt trắng trong của thiên sứ.

Trời đêm đen đặc, một màu đen báo hiệu sự lụi tàn.

Ánh đèn điện hiu hắt rọi xuống mặt đường tạo thành từng vết vàng ma quái.

Gió khóc than trên những ngọn bạch dương vốn trầm lặng.

Âm thanh ấy hòa vào cảnh sắc, tựa hồ như màu tang tóc đang phủ lên khắp chốn ở nước Nga.

Trắng.

Một nét ảm đạm.

Trắng.

Hai thoáng tóc tang.

Trắng.

Ba giọt hoang tàn.

Chậm rãi, nặng nề, mùa đông cứ thế siết chặt lấy Moscow.

Không gian đông cứng, cảm giác khí lạnh lan vào cả từng huyết mạch.

Vùng đất tôi sinh ra là thế, cô độc nhưng cũng tàn nhẫn lạ thường.

Nói sao đây, mỗi quốc gia có một hiện thân dưới hình dáng con người, bất tử cùng thời gian, và tôi đã trở thành con người ấy, mang cái tên Ivan Braginski.

Dù có nói là bất tử đi chăng nữa, quốc gia cũng có thể bị chết khi nó bị thay thế bởi những quốc gia khác, hoặc cay đắng hơn, bị con người lãng quên và mất tên trên bản đồ.

Thả mình trôi theo dòng suy nghĩ, tôi cứ thế bước đi mà không quan tâm đến điểm dừng.

Bước chân vô định đưa tôi đến cánh đồng hoa hướng dương, nơi bao năm qua tôi không một lần quay lại, vì chỉ cần nghĩ đến thôi, con tim sẽ rơi lệ.

Vậy mà lúc này, khi cô đơn xâm chiếm, tôi lại lê bước đến đây.

Có ai hay tôi đã từng biết yêu?

"Gilbert..."

Chiều đông 1949, ngày 7 tháng 10....Đã qua mùa thu mộng sầu úa lá, gieo lệ trên ngấn nắng chiều quạnh quẽ.

Giờ đã vào đông.

Chiều đông tàn, lạnh nghiêng mình lướt xuống tự trời cao.

Sắc trắng miên man ôm trọn bóng dáng Gilbert tìm đến ngôi biệt thự của chúng tôi.

Cậu khoắc chiếc áo choàng dày, che khăn kín nửa mặt và mắt gần như chỉ chăm chăm nhìn xuống những vết chân mình vừa in hằn trên tuyết.

Ngày ấy, mặc dù cố gắng tỏ ra thân thiện, nụ cười của tôi vẫn lạnh lẽo, vô tình đến đáng sợ.

Và tôi cũng chán ghét nụ cười của mình.

"Chắc mọi người đã nghỉ hết rồi, Lithuania, Latvia và cả Estonia nữa.

Vậy nên chỉ có tôi đón tiếp cậu thôi, Prussia.

Chào mừng đến nhà mới."

"Mới là xế chiều thôi Russia.

Anh cũng không cần tỏ ra vui vẻ làm gì đâu.

Có lẽ mọi người sợ cái nét mặt ngây thơ của anh hơn là mệt mỏi đó.Tôi cũng chẳng sung sướng gì khi đến đây cả, đưa tôi lên phòng của mình và ít ra từ giờ tới sáng mai tôi có thể tránh mặt anh."

Nhưng dù nghe thấy những điều ấy, tôi vẫn cười, như một thói quen.

Cũng không trách Gilbert được.

Tôi tự hỏi mong muốn thấy cậu ta và những người dân Đức phải đau khổ vì chia ly có khiến tôi trở thành kẻ độc ác nhất thế gian này hay không.

Cũng có thể lắm chứ...

Gilbert Beilschmidt, đó là tên thật của cậu.

Trước kia, khi còn là đế quốc Phổ hùng mạnh, Gilbert tung hoàng khắp cõi trời châu Âu và chẳng sợ một ai.

Như một quy luật tất yếu, có trỗi dậy thì át có lụi tàn, một quốc gia phải chấp nhận sự thật ấy.

Prussia - con hắc ưng từng dang cánh che rợp cả bầu trời phương Bắc cũng đến ngày mệt mỏi.

Sau thế chiến thứ hai, phe Phát Xít thua trận.

Đức bị chia làm hai theo hiệp ước và Đông Đức thuộc về Liên Xô.

Em trai Gilbert và nửa Tây Đức vĩnh viễn không bao giờ nhìn thấy được cậu ta nữa.

Bức tường Berlin được dựng lên, như một lời cảnh tỉnh của tôi với Gil.

Sự ương ngạnh, cứng đầu của cậu ta sớm muộ gì cũng sớm bị khuất phục.

Có những thứ mất đi rồi mãi mãi không thể lấy lại được.

Ngày đầu tiên, Gil không ngủ và ngồi bên cạnh cửa sổ, nhìn xa xăm.

Ánh nến khiến gương mặt Gil đẹp hơn bao giờ hết.

Màu mắt đỏ trầm trở nên mênh mông sâu thẳm.

Tôi đã dành cho mình chút thời gian hiếm hoi đi lạc vào đôi mắt ấy.

Ánh mắt cậu như ánh sao rơi vào con tim tôi băng giá.

Chỉ mong ánh sao ngừng mãi...để tôi đừng quên mau...

Giữa chúng tôi, luôn tồn tại một bức tường vô hình, có lẽ còn vững chãi hơn cả bức tường Berlin.

Ngày lại ngày, Gil vẫn đi đọc theo bờ tường với nét mặt đầy ưu tư.

Bên kia là tự do, là quê hương, là gia đình.

Tôi hiểu, rằng em trai cậu cũng muốn đập tan bức tường để cứu anh trai mình khỏi "tên nghiện vodka" là tôi.

Tôi chỉ biết thở dài.

Tôi chưa bao giờ thôi chán ghét việc Gil ra khỏi nhà mà không nói một lời.

Trong lòng tôi lo lắng bâng khuâng âm ỉ như ngọn lửa cháy trong đám tro tàn.

Còn Gil bình thường vẫn cười.

Nụ cười tươi không chút giả tạo.

Cậu luôn vui như thế sao?

Những khoảng lặng trong Gil tôi có nhìn thấy được không?

...

Tôi tìm thấy Gil trên cánh đồng hoa hướng dương.

Xa, rất xa ngôi biệt thự.

Trời uể oải buông chút nắng hanh hao.

Một tiếng hát nhẹ nhàng vang lên:

"Quê hương thân yêu!

Trái tim mơ mộng

Vầng mặt trời ngập nước gương trong

Giá ta được tan trong xanh biếc

Dàn âm thanh xao xuyến tận đáy lòng..."

Không biết từ lúc nào tôi đã đến bên cạnh Gil, mà nhìn Gil như cũng biết tôi đứng nhìn nhưng không nói gì.

Tôi ngồi xuống bên Gil, nhìn cậu ta, chẳng thể giấu nổi ngạc nhiên:

"Cậu nói cậu ghét nước Nga, đúng không?"

Gil vẫn nhìn ngắm những bông hoa đung đưa trước gió, không quay sang tôi, đáp:

"Tôi vẫn luôn ghét nước Nga.

Người tuyệt vời như tôi sao phải yêu cái nơi chết tiệt này chứ?"

"Nhưng cậu..."

"Ý anh là tôi hát bài hát Nga đó hả?

Nó là những câu thơ tôi thích, của Aleksandrovich Yenesin.

Nhạc này do tôi nghĩ ra đó."

>

Là cậu yêu thơ thật sao, hay cậu vẫn ấp ủ mong muốn trở về quê hương?

Tôi đem những cành hoa cuối cùng về nhà.

Chỉ đơn giản là tôi muốn cậu ta bớt ghét căn biệt thự gần như sắp đóng băng.

"Nó lạnh bởi tâm trạng của anh đó", Gil than vãn suốt cả một mùa đông.

Cũng đúng thôi, còn ai cho tôi yêu thương thay vì lạnh lùng, dửng dưng?

"Anh vẫn thường xây lên những ước mong nhỏ bé vậy thôi sao, Russia?"

Gil ngắm nhìn rất lâu khoảng tường trước mắt

"Là tôi mong ước được sống bên cánh đồng hoa hướng dương.

Nếu không vẽ lên, tôi sẽ chẳng bao giờ hình dung lại được.

Sẽ lại tan đi như mây khói..."

"Mùa thu đến rồi đấy.

Ivan, đi cùng tôi!!!"

Không rõ điều kì diệu nào đưa tôi đến khu rừng bạch dương đã chuyển màu.

Tôi chưa biết nói gì, và Gil cũng không lên tiếng.

Quá khứ lùi xa và tương lai chưa đến, tôi muốn khoảnh khắc này đừng trôi qua mau.

Chỉ còn một chiếc lá thu mỏng manh, chỉ còn đêm nay lá kia rơi, tôi vẫn muốn giữ lại mãi giây phút được ở bên cậu ấy.

Nhẹ nhàng như hơi thở.

Bình yên như thế, cho đến khi thu khuất cuối trời.

Rồi thu qua trống tênh buồn vui, tôi sẽ lại vùi lòng mình băng giá, nhìn tháng năm lặng trôi.

Một vòng tay ấm áp khẽ siết chặt lấy tôi.

"Cứ khóc đi nếu anh muốn khóc.

Chỉ có tôi và những hàng bạch dương nghe được nỗi lòng của anh thôi."

Gục đầu trên vai Gil, để bàn tay cậu khẽ vuốt mái tóc mình, tôi nghe đời mình tìm được phút an yêu.

Trong ráng chiều đỏ, mái tóc bạch kim của cậu ánh lên dưới ánh nắng.

"Nghe này, Prussia.

Giây phút mà một người muốn khóc mà phải cười là đáng thương nhất trên thế giới này, cậu hiểu không?

Cậu không thương hai tôi đấy chứ?"

Hai ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, không hận thù cũng chẳng yêu thương, có chăng chỉ hoang hoải nỗi đau dài đến vô cùng.

"Ivan, nếu cho tôi một điều ước, tôi ước mình thương hại được ai đó."

Con sông vắng lặng êm đềm khẽ đưa những chiếc lá vàng rơi về chốn xa.

...

Đông lạnh.

Những cây sồi già cỗi ôm ấp tia nắng hiếm hoi ngày giá rét.

Mùa xuân đến, hướng dương nở sớm đã chóng tàn.

Tuy vậy, một mùa xuân khác đã đến bên tôi.

Lần đầu tiên, Gil nói rằng cậu ta sẽ làm căn nhà này bớt trống trải.

Lần đầu tiên, Gil gởi lại cho tôi một mẩu giấy nhỏ: "Tôi sẽ đi mua hạt giống về trồng, đừng lo cho tôi.

Tôi không muốn về nhà khi anh lại đi đâu đó kiếm tôi đâu."

Lần đầu tiên, tôi không cần giam giữ nỗi buồn của mình trong căn phòng đầy những đóa hoa tươi giả tạo trên vách.

Dù băng giá trong tim chưa tan chảy, chỉ cần Gil ở gần, tôi biết mình không cô độc.

Như khoảng trời nhạt nhòa trong tim được phủ lên chút gam màu ấm.

Cảm giác khi yêu ai đó lần đầu tiên sẽ không chìm vào quên lãng, những cảm xúc ấy sẽ không bao giờ thay đổi.

Nhưng...

.

.

.

Nếu hạnh phúc là do mình nắm giữ, nếu tình yêu thuộc về hai chúng tôi, nếu tôi có thể đưa Gil đi thật xa...

Nếu duyên phận đừng khiến hai người gặp nhau...

Nếu chúng tôi không phải hai quốc gia...

Tôi lạc mất cậu trong một chiều đông không rước nổi một sợi nắng mong manh.

Trong suốt chiều dài cuộc sống, con người luôn tìm được người yêu quý nhất, người mà họ thực sự yêu thương, nhưng họ lại không thể nắm giữ hạnh phúc đó vĩnh hằng, bởi quá khứ đau thương mà họ đã quên mất hoặc muốn quên, bởi cuộc sống con người là hữu hạn.

Nếu có thể làm được điều gì đó thì đã không bị tổn thương.

Nhưng tôi, và cả cậu nữa, đều không phải con người.

Những quốc gia mang hình hài con người sống mà chỉ như tồn tại mà thôi.

Bấy lâu nay họ đã sống cho điều gì đây?

Sống cho quốc gia, cho lợi ích của nhân dân, không có được xúc cảm, với định nghĩa bình yên khác nào uớc vọng không thành.

Thật không công bằng khi mỗi quốc gia cứ hiểu cái định nghĩa "bình yên" theo cách của họ.

Chiến tranh, khủng hoảng, xung đột triền miên, và cuối cùng là chia cắt, ngần ấy thứ khắc lên những vết thương, vì chúng tôi không chết nên mãi mãi chỉ biết chờ cho vết thương lành miệng, sau đó những vết thương lại nhức nhối, lồng ngực vẫn nhói đau khi chắp vá những hoài niệm xa xăm.

Tôi đã chẳng bao giờ tự nhận ra thứ gì quan trọng với mình cho đến khi tôi đánh mất chúng hay chúng trở nên vô nghĩa.

Người ta thường mất đi nhiều thứ khi họ lớn lên, bù lại họ sẽ có được nhiều thứ khác.

Vậy mất Gil, tôi sẽ nhận lại thứ gì đây...?

...

..

.

Chiều đông, ngày 9 tháng 11 năm 1898...

Bước vào căn phòng nhỏ bé của Gil, tôi tựa đầu vào cánh cửa.

Chỉ một chút nữa thôi, căn phòng này sẽ không còn hơi ấm của con hắc ưng ấy nữa rồi.

Gil đưa mắt nhìn tôi, đượm buồn.

"Prussia, cậu còn ghét nước Nga ha?"

Im lặng.

Tôi tự hỏi sau nét mặt trầm tư kia là những suy nghĩ gì.

Tay Gil siết chặt cây thập tự đang đeo trên cổ:

"Anh nói gì cơ?"

"Cậu sắp được trở về rồi.

Bức tường đã đổ.

Đừng buồn như thế, nhìn cậu như con thỏ non lạc mẹ vậy."

"Anh vui vì tôi rời khỏi ngôi biệt thự này sao, Russia?"

Giật mình.

Tôi lại cười.

Phải, tôi không vui, nhưng sao cái nụ cười đáng nguyền rủa ấy vẫn xuất hiện.

Không phải tôi quá cố chấp sao, luôn cười, giả tạo, lạnh nhạt, dù thực tâm muốn đập tan cái hiện thực trước mắt.

"Hết thật rồi..."

Gil kéo tay áo tôi, nước mắt chảy xuống hai gò má.

Khẽ đưa tay vuốt mái tóc bạch kim của cậu ấy, tôi quỳ xuống, thì thầm:

"Hứa với tôi, hãy sống vui vẻ khi trở về.

Người dân đang đợi cậu."

"Vậy....anh cũng sẽ đợi tôi chứ?"

"Cậu biết không, vẫn có những đóa hướng dương nhìn về phía Đông Đức."

Ngày người dân hai miền mừng rỡ cùng người thân lại là ngày chúng tôi phải cúi đầu buông tay.

Tôi tiễn Gil qua cánh đồng hoa hướng dương còn chưa rộ đóa.

Trước khi quay đi, Gil tháo cây thập tự trao cho tôi.

Tôi đưa tay ra, cảnh tượng trớc mắt hư ảo, nhạt nhòa đi trong lời nói cuối cùng Gil nói: "Đợi tôi nhé, Ivan!"

Không gian xinh đẹp bớt mênh mông.

Tiếng gió buồn tha thiết chiều vĩnh biệt, xin lặng giùm cho nhẹ bớt chút cô đơn.

Tôi lại nhìn Gil bước nặng nề qua lớp tuyết phủ, nhưng lần này là ra đi không có ngày trở lại.

Ai nói thời gian mang màu xanh hi vọng??

Hương thời gian là hương thứ hoa kia mà cũng là hương yêu, một thứ tình yêu đã qua...thanh sạch...nhẹ nhàng...

Sau khi Gil đi, từng người trong nhà cũng rời bỏ Liên bang.

Họ tuyên bố ly khai.

Căn biệt thự lại trống trải như trước.

Tôi không muốn rời đi nơi khác.

Vì một lời cuối tôi nói với Gil, một lời hứa chăng?

Tôi sẽ đưa mình chìm vào sâu trong giấc mơ.

Có lẽ trong giấc mơ, tôi sẽ lại gặp Gil, bước bên Gil như lời hứa mong manh ngày ấy.

...

- Vậy...anh sẽ đợi tôi chứ?

- Cậu biết không, sẽ có những đóa hướng dương nhìn về phía Đông Đức.

- Khi tôi hòa làm một với em trai, tôi sẽ biến mất thôi.

Quên tôi đi...

- Nếu đông này hướng dương nở rộ, tôi vẫn sẽ đợi em, Gilbert...

...

Cầm trên tay chiếc thập tự sắt của Gil, tôi mỉm cười.

Những dòng chữ cậu khắc ngày nào vẫn còn đó...

Ich liebe dich...

Nắm chặt cây thập tự, nghe như trái tim mình thắt lại.

Hình như tôi đang giữ cho mình hi vọng quá dễ dàng tan biến.

Khi ta đồng hành cùng thời gian, ta sẽ thấy thời gian vô tình đến mức nào.

Ngoài kia, chắc cánh đồng hướng dương vẫn tràn ngập tuyết phủ.

Một đồng nội đầy tuyết.

T.H

12/2/2014
 
Short Fic Hetalia
Nguyện ước của vùng đất lạnh


+Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

+Pairing: Ruscest :3 (Russia x Nyo!Russia)

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Nếu chúng tôi cùng sống chung trong một thế giới, nó sẽ tuyệt lắm đúng không nhỉ??

Một ngày nào đó, mong ước của em thành sự thật...

Chúng ta sẽ cùng chung sống trong một thế giới, cùng vẽ một vòng tròn và gọi tên đó là Trái Đất.

Em sẽ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của anh dưới cánh đồng hướng dương tràn ngập tuyết và nắng.

Em vẫn muốn tận tay chăm sóc những nụ hoa chớm nở.

Như hoài niệm lại giọt nước mắt của anh.

Giọt nước mắt tiếc thương cho nụ hoa bé nhỏ, yếu ớt.

Em biết anh vẫn không thể rời mắt khỏi bầu trời nơi Đông Đức, vì người con trai đó...Đôi mắt hồng ngọc và mái tóc bạch kim...

Em biết anh vẫn không thể bỏ rơi chiếc khăn choàng đó, vì chị hai...vì những ngày tháng anh chị bên nhau trong quá khứ mà giờ đây chỉ giống như một đốm lửa chỉ còn nắm tro tàn.

Chúng ta sẽ hát "Katyusha" khắp căn biệt thự trống trải trong những đêm lạnh buốt

Chúng ta sẽ cùng đi đắp người tuyết và uống vodka cho đến khi gục ngã

Chúng ta sẽ đi đến phương Nam, ngắm mặt trời và trồng những cánh đồng hoa mặt trời bất tận, em sẽ ngân nga những lời ca khi anh chia sẻ về mọi thức anh yêu thích.

Chúng ta sẽ chẳng rời xa.

Vì anh với em, chúng ta sẻ chia cùng một vùng đất, một phần hơi thở, một phần máu thịt và tính mạng của chính chúng ta.

Ivan-nii-sama…quan hệ xây dựng tự nguyện sẽ bị phản bội, vì lòng tin mà chúng ta đặt ra không sớm chả muộn cũng sẽ trả giá bằng những thất vọng, đau đớn...Vì thế, hãy trói buộc bằng vũ lực.

Trói buộc những thứ quan trọng với mình.

Nụ cười của anh, chân thật nhất là những khoảnh khắc đó.

Nỗi đớn đau tuyệt vọng sâu thẳm nhất của anh, là 40 năm sau đó...

Nước mắt của anh, lạnh lẽo nhất, là sự sụp đổ của đế chế hùng mạnh.

Phải như thế nào thì anh mới không bị tổn thương nữa?!!?
 
Short Fic Hetalia
Không bao giờ rời xa


- Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

- Pairing: RusBela

- Sự kiện liên quan: Sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết (1991)

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Đó là một ngày nắng ấm ở thủ đô Moscow.

Nhưng so với mặt đất chất đầy một lớp tuyết trắng, ánh dương chói lọi kia không tài nào chạm đến được, thậm chí còn bị lu mờ trong cái lạnh của Nữ chúa tuyết đã thống trị vùng đất rộng lớn này hơn cả trăm năm.

Ivan tỉnh dậy sau cơn đau đầu vô cùng kinh khủng.

Đôi mắt ánh tím đảo một vòng, anh gượng dậy, chau mày một cách khó chịu, gằn giọng từng tiếng một:

"Mọi người..."

Đáp lại anh là sự yên tĩnh bất thường.

Cánh cửa gỗ im lìm trước ánh sáng.

Ivan tự hỏi vì sao Toris lại không trả lời anh...Nhưng rồi anh chợt nhận ra mọi người đã rời khỏi căn nhà rồi.

Trong lòng anh chợt dấy lên một cảm xúc vô định, một cảm giác trống vắng phía sâu trong lồng ngực, giữa căn biệt thự rộng lớn mà anh đã lớn lên đột nhiên trống trải lạ thường.

Giống như ở đâu đó người ta chợt mang hết ánh nắng ấm áp của phương Nam, chỉ còn lại cái giá lạnh và lạc lõng của phương Bắc thổi tràn vào lồng ngực.

Anh thừ người, để cái lạnh nhấm nháp tim mình.

Anh đoán là mình sẽ lại sống đơn độc như khoảng thời gian còn dưới trướng của đế chế Ottoman.

Sự cô độc của anh đã bị xóa bỏ bởi những cố gắng không ngừng của đại đế Pyotr tôn kính, nhưng giờ lại bị sự ích kỉ của anh đạp đổ.

Chống chọi với cả những con lạnh mà hoang tàn Đại tướng gieo rắc trên khắp lãnh thổ Nga, cũng như chống lại sự lớn mạnh không ngừng nghỉ của Mỹ và Alfred.

Bắt đầu với việc đứng thẳng, trông anh chật vật như một đứa trẻ tập đi, bước từng bước đầy khó khăn.

Một giọt mồ hôi trượt dài, nhưng anh vẫn giữ nguyên nụ cười giả tạo chói mắt khiến người khác khó chịu.

"Nii-san, anh đang làm gì thế kia?" tiếng cánh cửa gỗ chuyển động, Ivan khẽ ngẩng đầu.

Đập vào mắt anh là chiếc váy màu xanh na-vy, chiếc tạp dề sạch sẽ trắng tinh cùng ánh nắng dìu dịu trên mái tóc vàng tơ.

Natalia đẩy nhẹ cánh cửa, một thoáng trông thấy anh trai khó khăn trong việc di chuyển, liền đặt bát canh xuống bàn, tiến đến đỡ lấy anh.

"Nata...sao em...ở đây...?"

Ivan kinh ngạc để mặc cho cơ thể mình tựa vào sự nâng đỡ của cô, hồi sau mới nói được một câu hoàn chỉnh.

"Thừa lời.

Em không ở với nii thì với ai?" vén cao tấm rèm của để chút ánh nắng yếu ớt có thể tràn vào và sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo của người anh đáng kính.

Ánh mắt màu xanh sâu thẳm dừng lại bên chiếc cổ có vết sẹo dài "Sao nii lại cởi nó ra?"

"Em không đi cùng với Yaketerina-nee sao?"

"Phải." cô cẩn thận với lấy chiếc khăn vắt bên đầu giường, dịu dàng quấn quanh cổ anh như thể anh là người quan trọng nhất với cô trong cuộc sống gần như bất tử này.

"Yekaterina-nee...Toris...mọi người..."

Ivan với lấy bát canh nóng, còn Natalia thì từ từ lui ra phía ra, hàng mi dài cụp xuống.

Cô đứng trước cánh cửa gỗ chừng một bước chân, nhìn người anh trai đang từ tốn ăn từng muỗng một, liền cảm thấy hài lòng, bàn tay cô đặt trên nắm đấm cửa toan rời đi.

"Mọi người đâu cả rồi...?" giọng của anh nhẹ bẫng, một câu hỏi không đầu không cuối nhưng cũng khiến cô chững lại.

Natalia xoay lại nhìn Ivan, mái tóc đó như màu nắng ấm áp cuốn lấy trái tim cô.

Đôi mắt cô nhìn anh ấm áp như ánh mặt trời trên cánh đồng hướng dương.

Rồi Natalia bước từng bước thật chậm đến trước mặt anh, vươn hai cánh tay khẽ kéo anh vào lòng, bàn tay trắng noãn như màu hoa tuyết vuốt lấy mái tóc anh, khẽ thở dài

Ivan vốn dĩ đã biết trước câu trả lời.

Đêm qua, mọi người đã có một trận cãi vã, họ không làm theo những gì anh muốn nữa, họ bắt đầu chống đối và vùng dậy.

Mới ngày hôm trước thôi, Toris đã không còn khuất phục anh nữa, cùng với hai người còn lại, hiện tại có lẽ đã rời khỏi căn nhà bí bách này, việc tuyên bố độc lập trước sau cũng chỉ là thời gian mà thôi.

"Em cũng sẽ rời đi...đúng không?"

Ivan ôm ngang hông cô, cất lên thứ giọng lạc lõng nhẹ bẫng khiến trái tim cô đột nhiên hoang mang.

Một thoáng phức tạp sượt qua trái tim cô.

Không phải chính việc anh càng yếu đi là nguyên nhân mà mọi người muốn rời khỏi, mà có lẽ, họ đã sợ hãi và căng thẳng tột độ với nụ cười giả tạo đó.

Cô muốn chối bỏ cái quá khứ đã biến họ thành thế này.

Cho dù biết trước việc chiếm lấy bằng vũ lực sớm muộn cũng để lại trong tim một vết thương sâu hoắm không phai mờ, anh vẫn muốn làm thế.

Có thể sau ngày hôm nay, Natalia có thể rời khỏi anh, để lại Ivan tự bước đi cô độc trên con đường này...Cô không muốn chuyện đó xảy ra.

Nhưng...

Thật bất hạnh thay cho những đất nước được sinh ra dưới hình hài của một con người.

Không chịu sự chi phối của thời gian, không dễ bị thay đổi trước cảm xúc của con người, hơn nữa, là thoát khỏi sự điều khiển của sự sống và cái chết.

Sống là khi nhân dân được hạnh phúc, chết là khi răm nhà đổ nát lầm than.

Cho dù cô không muốn, nhưng đó là nguyện ước của nhân dân, đứng trên cương vị của một đất nước, cô có thể không làm sao??!!?

"Em xin lỗi...nhưng em phải rời đi..."

Natalia ôm chặt lấy anh, đôi mắt màu trời đảo rất chậm, mái tóc hương tuyết lạnh giá khẽ rơi trước sống mũi anh, giọng nói có chút khó khăn và không nỡ "Nhưng em hứa với danh dự của mình, em sẽ không bỏ rơi nii."

Ivan vẫn giữ nguyên tư thế cũ, im lặng, dường như ngoài ô cửa chợt lùa vào một con gió lạnh thổi tung mái tóc anh và cô, thổi vào lòng hai người ngổn ngang, trống rỗng.

Em sẽ không bao giờ bỏ rơi anh, em sẽ sống như một đất nước, ống cho người dân của em.

Em sẽ đáp ứng ước vọng độc lập của nhân dân, em sẽ rời bỏ biệt thự rộng lớn hào nhoáng này để đến ngôi nhà độc lập màu trắng của Alfred.

Anh trai đáng kính của em, dẫu cho em có vì nhân dân và đất nước, nhưng em vẫn luôn đấu tranh cho nguyện vọng của mình, em sẽ không rời bỏ nii.

Chúng ta...sẽ lại đoàn tụ...
 
Short Fic Hetalia
Kí ức xưa cũ


+ Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

+ Pairing: RuPru (my OTP of course)

+ Một số sự kiện liên quan: Công chúa Anastasia, mệnh danh là vị công chúa cuối cùng của nước Nga(1916) ((do không xác thực được thực hư về câu chuyện này, Soy xin được phép dựa trên phiên bản phim cùng tên)), Cách mạng tháng Mười (1917), Bức tường Berlin (1989) và Sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết (1991)

--------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đã bao lâu rồi anh đã quen chịu cái cảnh tượng địa ngục thế này?

Quay trở về căn biệt thự rộng rãi trống trải, không làm gì cả.

Ngồi đấy, trong im lặng bủa vây.

Những ô kính cửa sổ ngày đó luôn rộng mở, những chiếc kệ luôn được sắp xếp gọn gàng theo đầu sách, mùi thơm từ thức ăn đặc trưng tỏa từ trong nhà bếp, tiếng quét lá xào xạc ngoài vườn, những lọ hoa luôn được thay mới, tiếng cười nói vang vọng khắp cùng, sưởi ấm từng góc khuất lạnh lẽo, bao trùm lên trái tim Ivan và lãnh thổ Nga vốn đầy băng tuyết một chút ấm áp.

Nhưng tất cả chợt biến mất như chưa từng tồn tại bao giờ.

Ô kính kia chốt chặt khóa, mặc kệ cơn gió gào thét ngoài.

Những cuốn sách cũ mèm nằm bừa bộn trên kệ, đóng một lớp bụi dày nhưng không ai bận tâm quét dọn.

Chạn bếp im lìm như đang ngủ, một giấc ngủ tựa như trải dài vạn năm, vĩnh viễn không thức dậy, sàn lát gạch lấp lánh trong ánh lửa hồng nay lạnh lẽo đến chói mắt.

Trên bàn trống vắng, những đóa hoa hướng dương héo úa, cánh hoa rơi trên đất não lòng.

Anh gương mắt nhìn hàng bạch dương tiêu điều ngoài cửa kính.

Lá rụng khắp sân, cành khô gãy trên tuyết không ai nhặt.

Cúi đầu nhìn bát borscht mà boss sai người đem đến, anh quyết định gạt nó xuống bàn, hai tay chống vào hai bên thái dương, vẻ mặt ảo não.

Tiếng thủy tinh đánh "choang" vỡ vụn trên nền đất như thanh âm hụt hẫng đánh vào không gian, vang vọng khắp cùng căn biệt thự.

Ai nói cuộc sống bất tử là một cuộc sống đáng mơ ước chứ.

Con người vốn không phải những tạo vật hoàn hảo, nhưng chính sự không hoàn hảo đó tạo nên con người.

Trên thế giới này, tất cả mọi sinh mạng đều đáng trân trọng và được hưởng hạnh phúc như nhau.

Đó là khi còn nhỏ, anh từng nhủ với mình như vậy.

Cho nên, như thế, chỉ cần anh mỉm cười, anh có thể vượt qua tất cả mọi chuyện.

Cho đến khi trưởng thành.

Con người được sinh ra dưới hình hài của một quốc gia quả là một món quà, nhỉ?

Họ bất lão, không bị thời gian và không gian chi phối, mang một vẻ đẹp đến nỗi nhưng thiên sứ hoàn mĩ nhất cũng phải nhỏ giọt nước mắt ghen tỵ.

Khi Ivan Braginski, một quốc gia dưới hình hài một con người ra đời, anh cũng đã tự hỏi, vì sao Thượng đế lại ban cho anh một vùng đất lạnh giá đến ngần này, nhưng lại ban cho anh trái tim nồng ấm và nhân hậu đến như vậy.

Nhưng rồi nồng ấm cũng lụi tàn, chỉ còn một thứ lạnh lẽo, anh đã phải luôn mỉm cười và tự đóng băng trái tim mình, chôn vùi nó xuống hàng tấc tuyết dày trên mảnh đất này.

Thật đáng tiếc, nếu anh sẽ lại yêu hay tin tưởng thêm nữa.

Đó là một ngày đông dài tưởng như đằng đẵng năm 1949...Cậu lê từng bước trên vùng lãnh thổ đã có tuyết rơi trắng xóa, đôi vai hơi so lại, lòng bàn tay không ngừng chà xát với nhau, đôi mắt sắc hồng ngọc hơi mờ đục vì sương chỉ chăm chăm nhìn xuống mặt đất nơi hằn những vết chân, trong lòng chỉ thầm chửi thề vì sao đất nước khốn khiếp này có thể lạnh đến thế này.

Gió gào thét từng cơn trên rặng cây bạch dương trước căn biệt thự đồ sộ đó.

Gilbert hơi ngẩng người, mái tóc bạch kim vương chút tuyết lành lạnh, hơi thở trở nên nặng nề vì cái lạnh.

Ivan đứng trước mặt cậu, nở nụ cười đáng ghét và giả tạo.

Bốn mươi năm dài hầu như đều khắc sâu trong từng thước đất.

Vui buồn, đau đớn, cô độc, đều có đủ cả.

Bốn mươi năm anh đều nhìn thấy cậu ngồi trên ô cửa sổ phòng mình, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bức tường vững chãi mà anh dựng lên ngoài kia.

Bốn mươi năm anh âm thầm theo dõi khi cậu ra khỏi nhà, chứng kiến bàn tay cậu miết lên lớp xi măng của bức tường, ánh mắt đau đáu như chú đại bàng lạc lối.

Bốn mươi năm anh cảm nhận nước mắt của cậu rơi, rơi nhiều, rơi vì nhân dân, nhiều đến nỗi những tưởng còn cắt da cắt thịt hơn mùa đông của Moscow.

Đã từng có những mùa đông cậu cùng anh đi nặn người tuyết, dường như giây phút đó tất cả mọi người đều đã bỏ qua những lỗi lầm của nhau, vui vẻ như một gia đình thực sự.

Đã có những ngày tháng cậu ca hát bên triền núi, bài ca và lời thơ ca ngợi vùng đất Nga đã vang lên khắp không gian.

Đã có những khoảng thời gian cậu nắm tay anh băng qua cánh đồng hướng dương tràn ngập ánh nắng, dịu dàng nói với anh rằng cậu sẽ mang ánh nắng ấm áp mà anh ước của phương Nam đến đây, để sưởi ấm căn biệt thự và trái tim lạnh lẽo của anh.

Nhưng cậu không hề biết, anh luôn cười vụng trộm, mỗi ánh mắt anh nhìn cậu đều là sự khẳng định tuyệt đối.

Nụ cười của cậu - mới là ánh nắng mà anh đã luôn mong muốn...

Bốn mươi năm gần như là cả đời người, nhưng đối với một quốc gia, điều đó giống như thời gian ăn một bữa tối.

Bốn mươi năm hạnh phúc với anh, quá ngắn ngủi chợt tựa như giấc chiêm bao mà chỉ cần sơ suất thì có thể tỉnh giấc.

Anh ước mình không bao giờ tỉnh dậy khỏi giấc mộng này, mộng ước rằng anh có thể vĩnh viễn sống trong viễn cảnh đó.

Ước mơ hoang đường kia với anh có lẽ còn chân thực hơn thực tại trước mắt.

Ngày mà nhân dân Đức tề tụ, là ngày mà anh mất cậu.

Mất cậu, vĩnh viễn.

Ivan đưa tay lên không trung, dường như tưởng tượng bức tường kia vẫn còn, còn cậu thì đang đứng ở vị trí của anh, bàn tay cũng đã đặt lên bức tường thế này.

Đột nhiên anh thấy mắt mình cay xè, con gió lạnh chợt thổi qua cuốn bụi tung mịt mù.

Mọi người bảo anh là con quái vật không tim tàn ác?

Làm sao họ có thể hiểu khi họ không trải qua một tuổi thơ mà phải luôn tìm cách sinh tồn trong chính ngôi nhà của mình?

Nếu anh không chôn chặt trái tim mình, không kiềm chế tất cả bằng một nụ cười, thì ai sẽ làm điều đó cho anh?

Có ai cho anh yêu thương và ấm áp ngoài đánh đuổi và lạnh giá?

Nhưng sao một kẻ tự tin thái quái như cậu lại có thể sưởi ấm được thứ vốn đã chết, sau đó khiến nó trở nên mềm yếu và xoay lưng bỏ chạy?

Ngày đó, khi cậu xoay lưng chạy về phía Ludwig, anh tự hỏi cậu đã bao giờ quay lại nhìn anh.

Vì đôi mắt của anh luôn dõi theo bóng hình cậu, tầm nhìn càng lúc càng nhòe đi vì tuyết rơi, khóe mắt càng cay xè vì gió bụi hỗn độn, còn trái tim thì càng lúc càng đớn đau đến mức không chịu nổi.

Giây phút mà anh quyết định buông tay, anh lập tức quay đi, đôi vai hơi run lên, anh mỉm cười kéo cao chiếc áo măng-tô, lạnh lùng cất bước thì đôi mắt người thương đã lập tức kiếm tìm bóng hình anh, đôi mắt loang loáng những giọt nước mắt tựa hồng ngọc, chứng kiến tấm lưng thẳng như cây tùng trong gió tuyết xoay về phía cậu, khiến trái tim cậu vỡ tung...

>

Không hiểu vì sao, Ivan quyết định đứng dậy, bật hết tất cả đèn trong biệt thự, sau đó anh bật lớn lò sưởi, lấy một chai vodka khỏi tủ lạnh, bật cho máy hát bài "Once upon a December".

Cũng là bài hát cậu mang đến anh.

Mang lại tiếng cười với cả những nỗi thương đau không thành lời.

Tháng mười hai đó cậu ngồi bên bậc cửa sổ, hát mấy câu ca rồi thò tay ra ngoài cửa sổ đón tuyết rơi.

Đôi mắt cậu nhìn cây cầu Aleksandre, sau đó lại nhắc anh nhớ về Công nương, rồi sau đó nhẹ nhàng an ủi vỗ về anh, ôm anh và nói, Ivan, ngày mai chúng ta sẽ đi đắp thỏ tuyết.

Ivan đặt chân lên căn phòng cũ nơi cậu từng ở.

Cánh cửa gỗ im lìm ngủ yên, mọi vật bên trong cũng lặng yên lười biếng.

Ô cửa đóng một lớp bụi mỏng, bức tranh cậu vẽ về nước Đức được lồng khung kính, trịnh trọng treo trên đầu giường, chậu hướng dương vàng rộ nay héo úa mục nát.

Dường như bọn chúng đang trách anh, trách anh sao quá tàn nhẫn, trách anh giam giữ những linh hồn lạc lối như bọn chúng ở lại nơi xa xăm lạnh lẽo này chỉ để tưởng nhớ về một người đã không còn có thể quay trở lại?

Màu sắc úa tàn, hương hoa héo úa, kỉ niệm giống như một thước phim trắng đen không ngừng tua đi tua lại trong đầu anh, cảnh tượng trước mắt lại giống một xấp ảnh cũ không rõ hình dạng, là một sự thật mà anh đã luôn trốn tránh.

Ivan nằm vật trên chiếc giường trải ga luôn được thay mới, đôi mắt màu violet thoáng mơ màng...

..........

"Ivan?

Ivan??" giọng một người con gái, bàn tay mềm mại của cô khẽ vỗ lên khuôn mặt anh

"Hưm?"

Ivan mở mắt, đôi mắt violet chuyển động, khuôn mặt trắng tréo với nét trẻ con ngây thơ ấy đã khắc sâu vào trong trí nhớ của anh đột nhiên lùa về, khiến cho nụ cười vốn ngự trị trên khuôn mặt anh đông cứng lại.

Anh lập tức ngồi dây, trèo xuống giường "Xin hãy thứ lỗi cho hành động của tôi, thưa Công nương."

"Ja?" cô bé đó với mái tóc màu vàng hung, đôi mắt xanh lam màu biển cả, hơi lúng túng ngọng ngịu "Vanya, sao người lại khách khí như vậy?" cô cười, hàng lông mày khẽ giãn ra, đôi mắt lấp lánh như ánh nắng phản chiếu trên mặt biển, trong vắt tựa nước ở hồ Thiên Nga.

"Công ngương, người vẫn khỏe chứ?"

Ivan nửa quỳ trên đất, nhưng đôi mắt lại không kiềm được khao khát nhìn thẳng vào mắt cô, đôi môi mím chặt "Tôi đã không...giữ lời hứa..."

"Vanya, người vẫn nhớ khoảng thời gian đó chứ?"

Anastasia Nikolayevna Romanov, cô bé luôn nở nụ cười sáng lạn trong lòng anh vẫn luôn ghi ngớ, chợt khẽ mỉm cười, căn phòng u tối tức thì bỗng rực sáng như ban ngày.

Ivan tất nhiên nhận ra nơi anh đang đứng.

Cung điện Mùa Đông tại Saint-Perterburg vào một năm 1916.

Anastasia xoay vòng, tà váy vàng nhạt như ánh trắng treo ngoài ô cửa, đôi mắt lấp lánh ánh sao băng rơi vào trong xoáy mắt cô nhìn anh.

Đó là bé con trong lòng anh, chẳng mấy chốc đã thay đổi.

Cô nhìn anh chờ đợi, bàn tay trắng trẻo đưa về phía anh.

Ivan Braginski mỉm cười, nụ cười rất đỗi dịu dàng và chân thành.

Anh tiến đến, nắm lấy bàn tay cô, xoay vòng vũ điệu truyền thống, bên tai là giọng cô non nớt hát "Một thuở tháng Mười hai" như năm nao.

Cho dù chiều cao của hai người lệch nhau hoàn toàn, nhưng anh vẫn kéo cô theo từng bước nhảy, từng bước chân, từng cái xoay người đều không thừa thãi.

Trăng treo trên bầu trời bị mây đen ùn ùn kéo đến che khuất.

Ngoài khung cửa sáng rực.

Đuốc và lửa, người và ngựa, giẫm đạp lên nhau tạo thành những âm thanh hỗn loạn.

Đám đông giận dữ xông vào trong cung điện, đập nát từng thứ một.

Tiếng lao xao, tiếng hét, tiếng đổ vỡ, mùi lửa, mùi máu, tất cả như một đoạn băng kí ức trải rộng, chầm chậm choáng hết tâm trí của anh, bóp chặt lấy trái tim đang run rẩy.

Đôi mắt anh thoáng tia kinh ngạc.

Nhưng cô nhóc trong lòng anh vẫn đan chặt lấy tay anh, tà váy không ngừng xoay vòng, lời ca trong trẻo cao vút.

Ivan khẽ chớp mắt, đã thấy Anastasia đứng cách mình ba bước chân, nở một nụ cười chan lẫn với nước mắt, chậm rãi ướt đẫm phần váy phía trước.

Giọng cô non nớt, ánh mắt ngây thơ nhìn anh, đôi môi mỉm cười, khóe mắt rỏ nước, từng lời một sắc bén như dao, chầm chậm cứa lên vết thương anh mang trên mình:

"Vanya, chẳng phải thần hộ mệnh sẽ bảo vệ ta, bảo vệ cha sao?

Vì sao người lại theo những kẻ đó?" cô nhìn anh, đôi mắt màu biển mở to, dồn dập những con sóng dữ, cả khuôn mặt tràn ngập nước mắt, nhưng nụ cười lại xán lạn như thế, rực rỡ tựa ánh dương, nhưng là ánh chiều tà thoang thoáng trên mặt biển.

"Vanya, ta tin người....Tin người là thần hộ mệnh bảo vệ gia đình ta.

Vì ta còn quá nhỏ nên chỉ biết tin người..."

"Anya!!!"

Ivan Braginski như bị chông chân trong ba tấc tuyết dầy cộp, cả người cứng đờ, chỉ biết bất lực gương mắt nhìn màn đêm đang chầm chậm nuốt chửng cô bé đó.

Năm đó cũng thế, anh cũng chỉ biết nhìn đám đông đó giết chết Đức Ngài, Sa hoàng đáng kính của anh mà không thể làm được gì.

Đức Ngài của anh, Anya của anh, nhân dân của anh, Ivan đứng giữa một bàn cân cân đo giữa những người yêu quý và nhân dân, xoay trái xoay phải đều khiến anh đau đớn.

Là một quốc gia dưới hình hài con người, nhiệm vụ của anh là đáp ứng người dân, chứ không phải đặt chuyện cá nhân của mình để xóa bỏ mong ước của nhân dân.

Tầm mắt bỗng nhòe đi, Ivan cảm thấy gò má mình lạnh lạnh.

Khi những đuốc lửa tắt ngóm, sự ồn ã bị xua đuổi bởi cái màn đêm tĩnh mịch thì một khung cảnh lại hiện ra trước mắt anh.

Anh nhìn thấy một người đàn ông Nga giống hệt mình, như một bản sao từ thế giới khác.

Một nụ cười thường trực nhuốm màu đau thương.

Người đàn ông đó giống anh như hai giọt nước, mái tóc màu nắng đến chói mắt, nằm trong một chiếc á quan hoa lệ.

Rồi Ivan cũng nhận ra đây là những điều mà anh đã trốn chạy.

Anh không đối diện được với sự thật rằng đôi mắt màu violet tuyệt đẹp như cánh hoa hồ điệp kia sẽ không còn ngắm nhìn được nắng buông trên lãnh thổ trắng xóa này nữa; nụ cười kia sẽ không còn ở bên cạnh anh mỗi khi anh cô độc nữa.

Anh nhìn thấy Natalia cầm một chiếc khăn đen lớn, chầm chậm đậy lên người đang nằm trong đó, rơi nước mắt.

Anh nhìn thấy trong đôi mắt đó đong đầy sự yêu thương và dằn vặt vô hạn.

Bên cạnh là Toris, Eduard, Raivis và cuối cùng là chị Yekaterina.

Ivan chậm rãi nhìn mọi người, trong lòng là những cảm xúc phức tạp.

Người đó là anh, mà anh cũng chính là người đó, thật nực cười làm sao khi Thượng đế tạo ra một quốc gia dưới hình hài của hai cá thể con người.

Một đế chế kiêu ngạo, độc đoán và tàn nhẫn; một cường quốc ích kỉ, máu lạnh và không phân biệt phải trái, nhưng trong anh, người đó là người thân cận duy nhất.

Kết quả này ai cũng đoán được, cả anh, cả người đó, nhưng anh không ngờ những chuỗi ngày sụp đổi lại thê lương và cứa lòng đến vậy!!

Ivan Braginski lặng người hồi lâu, nhắm mắt, lặng lẽ cầu mong một thứ gì đó không có

Khi mở mắt ra, anh lại thấy mình ngồi bên bàn làm việc, hơn nữa, nhìn thấy cậu đứng trước mặt anh, vẻ mặt vô cùng kì quái, lại còn giấu giấu giếm giếm thứ gì đó sau lưng.

Cậu đưa cho anh một cái chậu, bên trong là một nụ hoa hướng dương đã nở mầm.

Còn nhớ khi ấy, là tháng mười hai, thời khắc lạnh nhất trong năm.

"Sao nào?

Thấy tôi tuyệt không?" cậu đưa chậu hướng dương cho anh xem, vẻ mặt đắc ý "Không có việc gì mà ngài đây làm không được."

Ivan đờ đẫn nhìn cậu, sau đó nhìn chậu hoa trong tay cậu, bờ vai anh run rẩy dữ dội, nước mắt đột nhiên trào ra.

Xin lỗi, tôi chỉ là tôi bất tài vô dụng, đây là công sức và tình yêu của cậu, mà tôi cứ mặc đó héo úa, chỉ vì tôi hèn nhất, chỉ vì tôi sợ chỉ cần nhìn thấy nó tôi lại nhớ cậu...

Gilbert huơ tay trước mặt anh, đôi đồng tử co lại, cậu bối rối "Này, anh làm sao..."

Ivan lập tức ôm chặt lấy cậu, vùi đầu vào hõm cổ cậu, thầm thì.

Nếu đây là một giấc mơ, thì tôi nguyện chìm đắm, không bao giờ tỉnh giấc...

..........

"Này!!

Này!!

Tỉnh dậy đi tên này!!!"

Ivan mơ màng tỉnh giấc, trong cơn mơ vẫn cảm thấy có một giọng nói vô cùng quen thuộc gọi anh, hơn nữa lại không khách khí tát vào mặt anh mấy cái."

"Gil...Gil??" khi sợ tơ óng ánh đó sượt qua tầm mắt anh, anh đã lập tức bừng tĩnh.

Ivan nhanh chóng bật dậy, đôi mắt đảo quanh phòng, rồi lại nhận sự hụt hẫng và thất vọng ê chề đủ để dập tắt ngọn lửa hi vọng mỏng manh vô thực.

"Thật tình, tôi bảo anh dậy cơ mà!!" từ bên ngoài vọng vào một giọng nói mà anh không tin được, người đó mang mái tóc màu bạch kim cùng đôi mắt hồng ngọc bước vào, cũng không quên cằn nhằn thêm vài tiếng

"Xoảng", tiếng đổ vỡ vang lên, Gil đờ người nhìn chiếc bát bằng sứ trắn tin trên nền đất, màu đỏ của cà chua và củ cải đường quyện với nhau.

"Tôi nhớ cậu..."

Ivan ôm chặt lấy Gil, tham rúc đầu vào hõm cổ của cậu, hít hà thứ mùi hương sạch sẽ quen thuộc "Tôi vừa có một giấc mơ rất kì lạ."

"Anh..."

Gil thở dài bất lực, tên này hẵng còn trẻ con quá đi mất.

Cậu đưa tay định đẩy anh ra xa thì phát hiện vai áo lành lạnh.

Cậu hơi so vai, thẳng lưng, nhẹ nhàng đưa tay vỗ vào lưng anh, nhẹ giọng "Ừ, tôi nhớ anh chết đi được."

Thời gian như lắng động, mọi lời nói đều vô tác dụng, lúc này chỉ có những trái tim và sự đồng cảm mới vỗ về cho nhau.

Giống như tình yêu của bọn họ vậy.

Lãng mạn, ngọt ngào, vui vẻ và...

"IVAN BRAGINSKI, mau bỏ tay ra khỏi cái quần tôi!!!"

"Gilbert, tôi muốn bíp...

"Bíp bíp cái đầu nhà anh, mau bỏ tay ra tên nghiện vodka này...BỎ RA!!"

"Grừ!!!"

"Cô...cô Natalia, xin cô đừng bẻ cái thìa nữa.

Đó là cái thứ ba rôi đấy ạ."

Toris dở khóc dở cười nhìn Natalia xong lại nhìn lên cầu thang trải thảm màu đỏ, nơi tầng trên đang phát ra mấy tiếng động vô cùng kì quái.

Chỉ mới lên cơn sốt hôm qua thôi mà, ngài Ivan lại dở chứng gì đây?!!

"Ara...Ivan-chan tỉnh rồi ư?"

Yekaterina ngồi xuống, cặp ngực khổng lồ lập tức đập vào bàn rồi đàn hồi trở lại, "boing boing" mấy tiếng liền "Chúng ta có cần lên kiểm tra không?"

Ánh mắt Natalie tràn đầy sát khí nhìn lên lầu, chiếc thìa trong tay sớm đã bị bẻ xong vứt sang một bên, cô vừa toan đi lên lầu thì một ý nghĩ chợt lóe lên, trong lòng đột ngột xuất hiện một cảm giác khang khác.

Cô ngồi yên trên ghế, đôi mày thanh nhướn lên, trong mắt là tia ác ý "Cứ để tên bạch tạng như thế đi.

Toris!!"

Đột nhiên nghe tên mình, Toris giật mình, ấp úng đáp trả "Vâng"

"Chốc nữa đi nặn thỏ tuyết với tôi."

Natalia đáp, ánh màu lan nhìn vào bát cơm, không thèm cho Toris nửa ánh nhìn nhưng ngược lại giọng điệu lại vô cùng nhẹ nhàng.

"Vâng."

Toris vui vẻ nhận lời

Ngày đó là một chiều lập xuân trước năm 1989.

Quả thật quãng thời gian vui vẻ đó bây giờ tuy không còn, nhưng sự tồn tại của nó là minh chứng cho một đế chế hùng mạnh, một gia đình gắn kết vui vẻ, một tình yêu mãnh liệt không ngừng nảy nở.

Biết trước số phận cũng không có ích được gì, hãy học từ quá khứ và trân trọng hiện tại, để tương lai không phải hối tiếc.

Quá khứ dạy tôi cách để yêu và bị tước bỏ người yêu thương.

Hiện tại thì tôi sẽ bảo vệ em và trân trọng những gì chúng ta đang có.

Để tương lai, dù có rời xa em, rời xa gia đình này, rời bỏ những kỉ niệm này, tôi sẽ không hối tiếc.

Phải, nhất định không hối tiếc...
 
Short Fic Hetalia
Một kết cục khác


- Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

- Pairing: RuPru (phần lớn fic của Soy đều là OTP này, sau này sẽ cố gắng triển những cp khác)

--------------------------------

Đặt bó hoa hướng dương còn ướt đẫm sương lên tấm mộ trắng, Russia hơi nghiêng người nhìn khung ảnh của người con trai trước mặt, trong bức ảnh là mái tóc bạch kim lấp lánh ánh bạc, đôi mắt đó vẫn tuyệt vời như ngày nào, đáng tiếc đã không còn có thể nhìn thấy ánh nắng trên đồng nội vương tuyết và tràn ngập hoa hướng dương nữa.

Russia đón nắng và gió, khuôn mặt trầm ngâm bi ai, khóe môi mím chặt lại dường như muốn nói một thứ gì đó nhưng lại tắc nghẽn ở cuống họng, không thể nào thốt nên lời được.

Chưa bao giờ anh thể hiện vẻ mặt đó trước bất kì ai, thậm chí ở hai người chị và em của mình.

Vì sao đôi mắt đó lại tổn thương đến vô hạn??

Kia là người anh yêu đúng không?

Hay là người hận anh?!

Người này có yêu anh không??!!

Hay là có hận anh không?

Mười năm qua anh sống vô cùng bình thường, nhưng mỗi đêm anh đến ngồi trước khung cửa sổ, đưa mắt ngắm nhìn hàng bạch dương ngoài ô cửa, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bức tường Berlin năm xưa nay chẳng khác gì đống gạch nát vỡ trên nền đất, tưởng tượng ra năm nào người con trai đó cũng đi dọc bức tường vững chãi do anh dựng lên kia, ánh mắt đau đáu nhìn về phía quê hương không chạm đếnđược rồi hằn học ném cho anh một ánh nhìn căm phẫn.

So với yêu, thì căm hận dễ buông tay hơn nhiều.

Anh luôn tự nhủ mình nên hận, nhưng là không biết nên hận cái gì.

Những năm qua trong lòng Russia ngoài hận, đều là hối tiếc và bi ai.

Thế nên mười năm qua vẫn giữ nguyên những kỉ niệm và thói quen như cũ, tự biến những ảo mộng trở thành xiềng xích cầm chân chính bản thân mình trong quá khứ.

"Gil, đây là năm thứ mười tôi đã sống mà không thể nhìn thấy cậu ngoại trừ qua bức hình cũ rích này và những bức ảnh ố vàng mục nát của cậu."

Russia hơi so vai, siết chặt chiếc khăn cổ, cả thân người tựa vào phần mộ của cậu, thở dài, ánh mắt xa xăm đầy bi thương "Cậu thấy không, mỗi năm hướng dương đều nở hai mùa, mùa đông là đẹp nhất.

Mùa xuân đó cậu ở cạnh tôi, hoa hướng dương nở rộ rất đẹp.

Mùa đông đó cậu rời xa tôi, hướng dương cũng nở rất đẹp, đẹp đến chói mắt." anh lấy chai vodka trong túi áo, độc thoại một mình "Tôi rất hay đứng ở cánh đồng bên kia trông đến đây, hằng ngày đều có thể nhìn thấy cậu, nhưng lại sợ hãi không dám đến gần cậu.

Có lẽ sợ cậu không muốn nhìn thấy tôi."

"Gil, tôi yêu em, nhưng hận em bỏ lại tôi trong thế giới này.

Nhưng đây là cái giá tôi phải trả, thế nên hằng năm vào ngày này tôi vẫn cứ giả vờ như có em ở bên cạnh, xem như là tôi tự trừng phạt mình."

Russia đặt chai rượu bên cạnh Prussia, xoa tay, đứng dậy "Tôi phải về rồi, trưa nay, và cả chiều nay nữa, tôi sẽ lại đến thăm em."

Russia quay lại, đối diện phần mộ của Prussia, ánh mắt tổn thương rỉ hai hàng nước mắt, gió thổi mái tóc màu nắng của anh tung bay, thổi nhưng cánh hoa hướng dương màu vàng phấp phới, khuôn mặt anh sáng bừng, anh lặng đi rất lâu rồi mới gạt nước mắt xoay lại.

Anh giống như những đóa hướng dương kia, mãi luôn hướng về phía mặt trời ấm áp.

Mặt trời của hoa nằm trên cao vời vợi, mặt trời của anh vùi ngủ say dưới tầng đất dày của đất Mẹ, vì thế, khiến anh trở thành đóa hoa héo úa lạc lõng nhất thế gian này.

"Tôi đã về đây." anh phủi tuyết trên vai, tay hơi nới lỏng khăn choàng

"Russia, cậu vừa đi đâu đấy?"

Boris Nikolayevich Yeltsin, tổng thống đương nhiệm của đất nước Nga, cũng như boss của anh cất tiếng "Hôm nay là ngày đó?"

Russia nhìn vị sếp lớn của mình, sau đó lại nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những hàng bạch dương đã chuyển màu, anh thầm nghĩ có lẽ tháng sau chính là giới hạn cuối cùng của Boris rồi cũng nên.

"Boss còn có nhiều thứ để lo, có lẽ hôm nay tôi sẽ không ở đây đâu."

"Sao lại thế?"

"Tám năm rồi kể từ lần cuối cùng tôi đến thế giới của con người, hôm nay, tôi muốn đi đến thế giới con người, tiện thể có thể mua một chút gì đó của con người đến thế giới này."

"Nhưng Russia, cậu không thể đi được, nếu đi phải mất hơn hai tuần mới được về." nói đến đây, Boris đột nhiên nhỏ giọng "Hơn nữa kinh phí..."

"Hửm?"

Russia trả lời bằng âm mũi, anh dứt khoát quay đi, xỏ ủng và với lấy chiếc mũ "Boss à, có lẽ boss cũng biết, nếu không chăm lo cho người dân, ta khó lòng mà tại vị được." rồi mở cửa bước thẳng ra ngoài.

Ở thế giới này, là thế giới của những quốc gia, tồn tại song song là thế giới của loài người, thế giới loài ngoài bị chi phối bởi thế giới của những quốc gia.

Thế nhưng là những chiều không gian khác nhau, các quốc gia khó lòng mà kiểm soát được những việc của người dân.

Cũng nhờ America vô tình khai quật được một khu rừng bí ẩn, bên trong rừng có một hang động, hang động này chính là khe nứt giữa hai thế giới, cho phép lưu thông giữ hai thế giới.

Khi dẫn đến thế giới của loài người thì vùng đất này nằm ở phía cực cho nên không thuộc bất kì quyền sở hữu của bất kì quốc gia nào.

Nhưng nơi này là bí mật, ngoại trừ các quốc gia và các sếp, không ai biết được nơi đây cả.

Các sếp trước khi hết nhiệm kì đều bị xóa đi phần trí nhớ về cánh cổng lưu thông.

Tuy nhiên, nơi đây đã được hạn chế.

Cửa chỉ mở một tháng hai lần, không cố định ngày nào, một lần là ngày hoàng đạo đầu tiên của tháng và lần hai là ngày hoàng đạo cuối cùng của tháng để các quốc gia có thể đi và về, tránh trường hợp các quốc gia bị lưu lạc ở thế giới loài người, khi đó ở thế giới quốc gia sẽ bị đảo lộn.

Anh đã sớm đến thế giới của loài người, hiện vẫn đang ngồi bên một tảng băng, ôm lấy con chim cánh cụt, đợi chờ thuyền từ đất Nga vĩ đại đến đây.

Trong lúc chờ đợi, anh đã gặp một người không ngờ đến.

"Heh?

Ludwig, hôm nay anh cũng đến thế giới loài người à?" anh nhìn người đàn ông tóc vàng vuốt gel ngược ra phía sau trông vô cùng lịch lãm đang đốt một đám lửa và cuộn mình trong nhiều chiếc áo dày cộp đầy lông

"Phải."

Germany gật đầu, bàn tay đưa đến trước đốm lửa, sau lại nhìn Russia "Ivan, anh không lạnh sao?"

"À không, được rồi."

Russia nới lỏng chiếc khăn cổ "Đại Tướng đã dạy cho tôi chịu đựng mùa đông.

Nếu không thì năm đó tôi đã bại trận dưới tay anh rồi Ludwig."

Russia nở nụ cười thường trực trên môi, nhưng ánh mắt màu tím lại tràn đầy giá lạnh

"Phải rồi."

Ludwig cười mỉm, hơi khó chịu khi nhắc về sự bại trận của mình "Quả thật năm đó tính toán sơ sót, lại để bại trận chỉ vì thời tiết.

Nhưng tôi vẫn ngợi ca Đức Ngài và không thắc mắc vì những gì đã làm.

Kể cả năm 1989."

"Rắc."

"Kolkol, ôi dà, xem tôi thật đản trí làm sao, làm vỡ mất chai vodka yêu thích rồi." trên khuôn mặt vẫn là nụ cười thường trực như dường như khóe mắt lẫn đáy mắt đều lạnh toát, cả người Russia toát ra khí lạnh dọa mấy con chim cánh cụt gần đó chạy đi mất "Xem ra thuyền của tôi đã đến rồi.

Tôi đi trước nhé da~~."

Russia bỏ lại Germany ngồi bên đốm lửa nhỏ chực tàn, bàn tay trong áo măng-tô của anh siết chặt lấy mảnh vỡ của chai vodka, máu đỏ tươi nhễu xuống đất, tạo thành những bông hoa màu sắc tuyệt đẹp khắc trên nền tuyết trắng.

' Hẳn là phải đến căn nhà của boss trong 1 tuần này thôi.

' Vừa đi Russia vừa nghĩ.

Anh đã đặt chân lên đất Nga, từ cảng biển đi tàu đến Saint-Peterburg, nhưng ý định lại thay đổi khi anh xuống ga và thả bộ đến Quảng trường Cung điện và đứng trước Cung điện Mùa Đông.

Nữ hoàng Elizaveta khi đó đã hạ lệnh xây dựng cho dù phải vượt qua bao mùa đông khắc nghiệt.

Cũng ở nơi này đã đánh dấu những sự kiện bậc nhất trong cuộc đời của anh.

Ánh đèn sáng rực, áo váy lung linh, rồi đèn đuốc, những cuộc rượt đuổi, chém giết đẫm máu, dòng sông Neva trong lịch sử.

Kéo lại vạt áo măng-tô cùng chiếc khăn choàng, anh cười mỉm mua cho mình một ổ bánh mì nóng, một bát borchst đem đi và một chai vodka mới.

Russia thả bộ trên con đường tuyết rơi dày, trong vô thức đã đứng trước cầu Aleksandr Nevskii.

Anh lười nhác mỉm cười, bước đến phía lan can, sau đó trẻo ra ngoài và ngồi xuống.

Đôi mắt tím của anh mơ hồ nhìn xuống dòng sông Neva, tưởng tượng ra một ngày cuối thế kỉ mười chín, trong một đêm tuyết giá lạnh, mặt sông Neva kết một lớp băng mỏng như thế này, công nương của anh, chạy như bay trong đêm.

Russia hơi nghiêng người, bàn tay với ra xa, ánh mắt mông lung...

"Này anh, đừng có nhảy."

đột nhiên một bàn tay nắm lấy hai vai anh kéo ngược trở lại, một giọng nói vô cùng dễ nghe chảy vào tai Ivan, khiến cho tâm hồn đang treo ngược của anh lấy lại trạng thái bình thường.

"Không...tôi không..."

Russia khẽ xoay đầu lại, nụ cười trên khuôn mặt đã chờ sẵn bỗng cứng đờ, anh hoảng hốt mở to hai mắt không tin vào sự thật phía trước, đôi mắt tím ánh lên thứ cảm giác vô cùng kì lạ và đau đớn, anh lẩm bẩm, khẽ gọi một cái tên đã nằm lòng "Gil...Gilbert??"

"Chúng ta biết nhau không?" người con trai tóc bạch kim, đôi mắt màu đỏ ruby nhìn anh có vẻ ngạc nhiên, giọng nói ấm áp vẫn như những kí ức năm nào.

"Không, cậu không biết tôi nhưng tôi biết cậu."

Russia mỉm cười, ánh mắt dán vào người cậu thanh niên, ngó thấy trên tay cậu một đóa hoa hướng dương, một chai rượu và một phần borchst mang về, anh không khỏi cảm thấy kì lạ "Cậu là người Đức mà, đúng không?"

"Hửm?

Sao anh lại biết?"

Gilbert hơi nhướn mày, sau đó kéo tay anh vào bên trong thành cầu, ánh mắt vô cùng khó hiểu"Phải tôi là người Đức, nhưng tôi sống ở Nga được mười năm rồi."

"Tôi theo cậu về nhà được không?" một nụ cười chợt nở trên môi của Russia, anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt mở to, sau đó hai mắt híp lại rất vui vẻ"Tôi vừa đến đây hôm nay, vẫn chưa có chỗ để đi." hơi dừng một chút để đoán ý tứ trên khuôn mặt Gilbert, anh vui vẻ nói tiếp "Tôi là Ivan, Ivan Braginski."

Gilbert đi trước, khẽ cúi đầu, mái tóc như sợi tơ bị gió thổi tung bay đến trước mắt Ivan khiến lòng anh thơ thẩn, trong một khắc trong anh trỗi lên ước muốn mãnh mẽ được chạm tay vào mái tóc đó, nhưng Ivan khẽ nhún vai, sau đó thở dài lắc đầu bất đắc dĩ.

Hai người thả bộ theo sông Neva, một trước một sau, không nói với nhau một lời nào, cậu chỉ cúi đầu nhìn đôi giày dưới chân, anh mang trong lòng xúc cảm hỗn tạp, đôi mắt cũng hoảng sợ chỉ dám nhìn quanh quẩn khung cảnh để anh quên đi cảm giác đang dâng trào ngày một mạnh mẽ trong lồng ngực.

Russia, ánh mắt của anh vẫn dừng trên hàng cỏ bỗng nhìn thấy một khuôn mặt nhấp nhô giữa lòng sông, nụ cười anh hơi nhướn lên, tự hỏi dòng Neva không phải đã đóng băng rồi hay sao, đột nhiên một tiếng "ùm", mái tóc bạch kim lướt đếntrước mặt anh, sau đó đã hòa vào trong làn nước lấp lánh ánh sáng, rồi anh nghe tiếng tri hô bên tai mình.

"Gilbert??!!!!"

Ivan toan nhảy xuống lòng sông thì bị người dân địa phương ngăn lại, thậm chí còn có mấyngười mặc vest đen kéo tay anh, hơn nữa còn thì thầmvào tai anh:

"Thưa ngài Ivan, ngài Yeltsin có lệnh, không thể để ngài mạo hiểm sức khỏe của mình."

"Khục" một tiếng, thoắt cái anh đã nhìn thấy Gilbert trồi lên, vác theo một đứa trẻ tầm sáu, bảy tuổi đang mê man.

Cơ thể nó lạnh ngắt, khuôn mặt và đôi môi tím táivì lạnh, hơi thở khá yếu.

Gilbert vừa nhảy lên bờ, mẹ của đứa trẻ đã xông đến, rối rít cảm ơn Gilbert, sau đó khóc đến nỗi dại đi, phải nhờ cha của đứa bé nhanh chóng bế nó chạy đến trạm xá gần đó.

Lúc này giữa vùng đất Nga vốn giá lạnh, qua mùa đông khắc một khe gió khẽ lùa qua cũng khiến bao nhiêu vạt áo măng-tô lông thú được kéo cao, Ivan thì lại không nghĩ ngợi liền cởi chiếc áo măng-tô trên người mình, trùm lên người cậu, sau đó lại lặng lẽ bế cậu, bước chân gấp gáp hướng về phía Quảng trường Cung điện.

Khi Gilbert tỉnh dậy, đã là bảy giờ hơn, trong căn phòng cũ của Sa hoàng, mọi thứ trông thật lạ lẫm.

Cậu hơi choáng váng, liền đưa tay đỡ lấy đầu, hồi sau mới thấy kì lạ trên người.

Gilbert đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài đến đầu gối, trên người là hai lớp chăn cực dày.

Cậu bước xuống giường, trong thời tiết lạnh lẽo như thế này lại bất cẩn không xỏ dép.

Quanh quẩn trong căn phòng toàn những thứ xa xỉ lấp lánh, cậu tự hỏi cậu rốt cục đang ở đâu.

"Cậu tỉnh rồi cũng không nên đi xung quanh như thế chứ?" một giọng nói trầm phát ra từ một chiếc ghế, Gilbert giật mình quay lại thì thấy Russia đã ngồi trên chiếc ghế xoay bọc nhung đỏ, ánh mắt màu tím nhìn anh chăm chăm, dường như anh đã ngồi bất động ở đó hàng giờ chỉ để chờ đợi cậu tỉnh dậy.

"AH...!!

Anh làm tôi giật mình đấy.

Anh là ai??"

Gilbert trong vô thức siết chặt lấy vạt áo, một phản ứng tiếp theo chính là...

"Anh là người tôi gặp ở cầu Aleksandr.

Tôi đang ở đâu vậy?"

"Cậu bị ngất và tôi mang cậu về cung điện mùa đông."

Russia trả lời, ném cho cậu chiếc áo măng-tô "Cậu có thể mặc vào nếu muốn ăn tối." anh kết thúc câu nói bằng một nụ cười rồi cũng không để cậu kịp nói lời từ chối, anh lập tức kéo tay cậu về phía phòng ăn.

"Khoan đã..."

Gilbert lên tiếng, định bụng sẽ từ chối, vì cậu nhìn thấy ánh dương ngoài ô cửa đã tắt, chỉ còn ánh đèn tỏa sáng nhưng rồi cậu nhìn thấy ánh mắt của anh, anh mắt mong mỏi, dịu dàng chờ cậu đồng ý khiến cậu hơi chột dạ, thế nên Gilbert ho một tiếng "Ít ra cũng để tôi xỏ dép vào chứ."

Cậu ngồi cách anh một chiếc bàn rất rộng, ở giữa là những món ăn rất đỗi quen thuộc, sườn b áp chảo, thịt viên, salad khoai tay, salad Nga, borscht, sauerkraut và một giỏ mây đầy ắp bánh mì.

Dù cảm thấy thân quen một cách kì lạ, cậu vẫn cố gắng ăn nốt bữa tối một cách vội vàng, bất chấp cái nhìn không hài lòng của người đối diện.

Sau bữa ăn, Gilbert cũng vội vội vàng rời đi, lấy một lí do trẻ con rồi sau đó biến mất.

Thật kì là là Russia đã không giữ cậu lại.

Đôi khi, con người này cũng thật khó hiểu.

Cứ tưởng sau khi tìm thấy được tình yêu này, anh sẽ lại bất chấp hậu quả nắm giữ chặt lấy cậu, như thể cậu là sinh mạng cuối cùng mà anh có được, nào ngờ có thể buông tay một cách dễ dàng thế này.

"Tôi muốn cậu dò ra nơi ở của Gil." anh trầm ngâm, ra lệnh với tên cận vệ áo đen ở phía sau, một khắc sau ánh nhìn đã hướng ra nơi bình minh xuất hiện ở cuối chân trời qua ô cửa kính mờ căm bởi sương tuyết, ánh tím trong mắt khẽ lóe lên.

- Nơi ở -

"Gil này, mở cửa cho tôi đi." tiếng ai đó gõ cánh cửa màu nâu và gọi tên cậu, Gil nhăn mày xỏ dép, làu bàu bước ra

"Ai đó?"

Ngay khoảnh khắc mà cậu mở cửa, cậu nhìn thấy một người đàn ông to lớn đứng trước cửa nhà cậu, chắn hết ánh dương yếu ớt bên ngoài lọt vào, trên môi là nụ cười rạng rỡ, ngay lập tức Gil đóng sập cửa lại, thở nặng một hơi, đưa tay lên đỡ trán, tự nói:

"Có lẽ mình vẫn chưa hết sốt."

"Cốc cốc" - "Gil này, mở cửa cho tôi đi."

Ivan rất kiên nhẫn gõ cửa nhà cậu hết lần này đến lần khác.

"Tại sao anh lại làm phiền tôi như thế này?!!?"

Gilbert đầu hàng chịu thua, ánh mắt màu hồng ngọc nhìn anh, nhăn mày khó chịu

"Vì tôi không có chỗ để đi."

Ivan kéo va-li bước vào nhà, bỏ đôi giày đóng tuyết ngoài thềm, bước vào trong "Xin phép, ja."

- Đi mua thức ăn -

Mấy ngày sau đó, Gilbert cảm thấy rất phiền phức.

Mỗi ngày...mỗi ngày...mỗi ngày...tại sao cậu lại phải chịu đựng sự phiền phức như thế này??

Tại sao người như hắn ta lại đến làm phiền cậu mỗi ngày như thế này?

"Tại sao tôi lại phải đi mua đồ ăn với anh như thế này?"

Gil so nắm đấm, mấy lần đưa lên rồi lại hạ xuống, hắc tuyến nổi đầy đầu, ánh mắt vô cùng căm hận nhìn người đàn ông tóc tơ màu nắng đang phân vân giữa các loại rượu "Hôm nay là cuối tuần và ngài đây muốn nghỉ ở nhà.

Này, anh có nghe tôi nói không?!?!"

"Gil này, vodka hay beer?" anh quay lại, nụ cười trên môi thường trực, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc nhìn cậu.

"Này, anh có nghe tôi nói không đấy!!!" cậu nắm lấy khăn choàng của anh, kéo xuống áp sát khuôn mặt cậu, ánh mắt đe dọa, sau đó đôi mắt hồng ngọc của cậu liếc nhìn, sau đó thấp giọng "Beer!!"

"Thế chúng ta sẽ lấy vodka, da~" anh cười vui vẻ, lấy chai vodka.

- Nấu thức ăn-

"Á...IVAN BRAGINSKI...tôi cấm anh bước vào nhà bếp!!!"

Gil gầm lên, suýt chút nữa đã thiếu kiềm chế cầm cái chảo phang thẳng vào đầu Ivan.

"Nhưng mà..."

Ivan kháng cự, làm vẻ mặt vô cùng kì quái

"Không!!!!"

Gil lắc đầu, con dao trong tay liên tục phập phập xuống củ cải đường trên thớt "Thêm nữa, mau bỏ tay khỏi hông tôi ngay!!"

- Phòng ngủ -

"Tôi ngủ chung với cậu được không?" anh nhìn cậu mỉm cười như đứa trẻ lên năm, sau đó anh chột dạ nhìn xuống đất, đưa tay sờ mũi "Vì lần đầu tôi ngủ không quen."

Gilbert khoanh tay tựa vào khung cửa, đôi mắt ngắm nhìn anh, không hiểu vì sao cậu thấy khung cảnh trước mặt quen thuộc đến lạ.

Khi cậu nhìn vào ánh mắt anh, không hiểu vì sao có thứ gì đó trong người cậu luôn sôi lên, thúc giục cậu muốn tìm hiểu người đàn ông này.

"Được." cậu nhăn nhó

Gil trải hai chiếc đệm ngủ hai bên, ở giữa ngăn một bình phong lan tím, Ivan thở dài, quả nhiên cậu không hề giống với Gil của anh.

Ivan năm xuống, ánh mắt hướng về phía sau bức bình phong, mỉm cười rồi xoay lưng theo hướng ngược lại.

Nửa đêm, Gil bật dậy, bò dậy khỏi chăn và đi ra khỏi phòng.

Ivan bỗng dưng bị đánh thức bởi một bàn tay lạnh lẽo ôm ngang hông mình, anh cảm nhận được khuôn mặt của cậu, sống mũi cậu cao áp vào lưng anh.

Ivan bật dậy, nửa người nhỏm khỏi chăn, xoay người, chống tay quan sát cậu.

Anh đưa tay còn lại che đi đôi mắt cậu, ánh mắt bi ai nhuốm màu buồn lặng lẽ ôm lấy khuôn mặt cậu.

Gil của anh cũng có khuôn mặt như thế này, cậu đẹp đẽ và đáng được trân trọng biết bao, nhưng anh đã không làm điều đó.

Anh nắm lấy bàn tay cậu áp vào má mình, cảm nhận sự ấm áp mà cậu mang lại, Ivan mỉm cười, nụ cười chân thật hiếm hoi, thì thầm:

"Hình như, tôi đã suýt quên mất sự ấm áp khi có em ở cạnh bên rồi."

Trong vô thức, bàn tay cậu đan lấy tay anh, Gil xoay mặt về phía anh, khuôn mặt sáng bừng rạng rỡ, Ivan mỉm cười thỏa mãn, khẽ nghiêng người, đặt lên môi cậu một nụ hôn rất nhẹ, rất khẽ, nhưng chứa đựng mấy mươi năm tình cảm chôn vùi nén chặt.

Thời gian xin hãy ngừng trôi, để cho kẻ ích kỉ tham lam này được sống trong phút giây vĩnh hằng.

Ivan và Gil đã ở cạnh bên nhau như thế hơn hai tuần.

Gil bắt đầu quen dần với sự phá đám của người đàn ông Nga phiền phức này, bắt đầu quen với việc anh ta làm phiền cậu khi nấu ăn, khi shopping, việc anh ta luôn càm ràm mỗi khi tắm vì nước quá nóng, cả việc anh ta dịu dàng ôm cậu mỗi khi đi ngủ, quen với sự hiện diện của anh ta trong căn nhà của cậu.

Ivan biết anh không còn nhiều thời gian ở bên cạnh cậu, anh không muốn rời xa cậu, nửa muốn biết trong trái tim cậu, thời gian ngắn ngủi qua có là gì không, nửa lại chối bỏ, mong mỏi cậu không nên yêu anh.

Thời gian không đứng về phía anh, ngay cả Thượng đế cũng không tác thành cho anh.

"Bruder, xin hãy nói với em rằng anh không yêu người đàn ông đó."

"Ý em là sao??"

Ivan nghe thấy giọng nói khó chịu của cậu sau cánh cửa phòng khách "Ivan?"

"Phải.

Bruder, em không muốn anh bị tổn thương lần nữa, khó khăn lắm chúng ta mới được đoàn tụ."

Ivan sửng sốt, nép sát vào bức tường, lo lắng rằng phán đoán của anh là đúng.

"Trái tim của anh không thể yêu người đàn ông đó thêm lần nữa."

"Em..."

"Xin anh hãy hứa với em."

"Lugwig, anh không yêu Ivan, anh chỉ xem anh ấy như một người bạn..."

Từng chữ của cậu sắc như lưỡi dao, chầm chậm xé nát trái tim của anh.

Nụ cười trên môi Ivan trở nên cứng ngắc và méo mó dị dạng, ánh nhìn trên khuôn mặt anh trở nên chua chát, trước mắt tối sầm.

À, thì ra chỉ là vậy!!

Vậy có nghĩa là Ivan nên cảm thấy vui mừng mới phải.

Nếu là anh của khi xưa, có lẽ anh đã nổi giận xông vào, sau đó giáo huấn Gil một trận tử tế.

Nhưng đây không phải là cùng một người đã bên cạnh anh mấy mươi năm đó, hơn nữa, trái tim anh sẽ không chịu được đau đớn khi nhìn thấy cậu bị tổn thương.

Ivan bỏ ra ngoài, anh lang thang suốt dọc các bờ sông hết trọn buổi chiều, đôi mắt tím vô hồn trống rỗng, lần đầu tiên trong cuộc đời anh lạc giữa tuyết trắng của đất Nga hùng vĩ không phải lạc vì không biết đường, anh biết rõ từng nẻo đường trên lãnh thổ này như thể đó là bộ phận trên cơ thể mình, nhưng Ivan vẫn lạc, vì trái tim anh không tìm thấy đích đến của mình.

Ivan bước vào một quán rượu khi đồng hồ điểm chín giờ tối, anh ngồi lên quầy rượu, ra hiệu cho nhân viên mang tất cả rượu vodka ra.

Một chai...hai chai...ba chai, hết chai này rồi đến chai kia, vỏ bia rỗng chất dưới gầm bàn ngày một nhiều.

Mấy người hộ vệ toan ngăn anh lại thì bị ánh mắt của anh chiếu cho đông cứng.

Ivan gục đầu xuống bàn trong tình trạng say khướt, ahhh, anh muốn khóc quá!

Nhưng phải khóc thế nào bây giờ, phải khóc với ai bây giờ.

Ivan hiện tại chỉ có một mình, anh phải khóc như thế nào thì trái tim anh mới thôi không đau đớn nữa?!

Anh cứ uống sau đó gục xuống bàn, khi tỉnh dậy lại tiếp tục uống.

Không thấy chát, cũng không thấy đau, cũng không thấy choáng váng, nhưng lồng ngực anh vẫn âm ỉ một ngọn lửa không ngừng.

Ivan không cảm nhận được cơ thể mình nữa, dường như anh đã chai lì chìm sâu trong hơi men cồn cào để đổi lấy những giây phút làm tê liệt bản thân mình.

Một tối Chủ Nhật cuồng say trong quán rượu.

Không biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua, không biết Ivan đã uống bao nhiêu rượu, đột nhiên anh đứng bật dậy, lảo đảo đi ra khỏi quán rượu, dường như có sức mạnh nào đó khiến anh nhấc đôi chân dài nặng trịch của mình, trong vô thức anh đã đứng trước cửa nhà cậu, bàn tay Ivan đưa lên rồi hạ xuống, mấy lần định gõ cửa rồi lại thôi.

Anh tựa lưng trước cửa nhà cậu, đưa đôi mắt tím ngó lên bầu trời toan chuyển mưa xối xả, ánh mắt vô hồn thẫn thờ nhìn từng giọt nước nặng trịch rơi xuống mặt mình.

Một chiếc ô xanh xoay tròn trước mặt anh.

Ivan sửng sốt nhìn khuôn mặt cậu hốt hoảng, đôi mắt hồng ngọc xuyên thấu trái tim anh, ánh mắt anh như chạy trốn, không thể nhìn thẳng vào mắt cậu.

Gil không nói, cậu khẽ gạt anh sang một bên, tra chìa khóa và bước vào trong nhà, sau đó cậu mạnh bạo kéo chiếc khăn choàng trên cổ anh, lôi anh xềnh xệch vào trong nhà như một cây chổi, vứt cho anh chiếc khăn tắm.

Ivan nghềnh nghệch nhìn chiếc khăn trong tay mình, đôi mắt đờ đẫn nhìn cậu.

Gil thở dài một tiếng, xắn tay áo, bắt đầu dịu dàng lau khô tóc cho anh.

Không gian vắng lặng chỉ nghe được hơi thở hai người quyện vào nhau.

Gil cảm nhận được đôi vai anh run rẩy, cả bàn tay lạnh lẽo của anh đang chạm vào da thịt cậu...

Bỗng có tiếng điện thoại reng.

"Hail?

Ah Bruder... phải, anh đã..." câu nói của câu chưa kịp hình thành thì Gil đã bị một lực rất mạnh tóm lấy cậu, mạnh bạo ném cậu xuống ghế sô-fa.

Ivan hôn cậu, mạnh bạo và chiếm đoạt.

Anh như con thú bị thương đang tìm kiếm trong khoang miệng thơm ngát mùi bạc hà của cậu một thứ gì đó để an ủi và chữa lành vết thương của mình.

Gil nhíu mày, vị đăng đắng và nồng xộc thẳng vào mũi cậu, anh đã uống bao nhiêu rượu rồi mới khiến cho đôi môi và đầu lưỡi này đắng đến sợ?

Mạnh bạo như thể muốn chiếm lấy hơi thở và sinh mạng của cậu.

Khi đôi môi anh rời khỏi Gil, cậu cong mình thở dốc, giữa hai bờ môi là một sợi tơ bạc dài óng ánh như sợi chỉ định mệnh.

Ánh mắt cậu mê man, còn đôi mắt anh bừng cháy ngọn lửa hung tàn.

Bàn tay anh chu du trên người cậu, ngón tay lạnh ngắt chạm vào da thịt mỏng manh của cậu, cảm nhận cơn run rẩy của cậu dưới cái chạm của anh.

Trong mắt Ivan lóe lên một tia manh ác, anh nghiến răng, cắn mạnh vào cổ cậu.

Mút rất mạnh, chà xát cũng rất mạnh, cho đến khi nhìn thấy trên cổ cậu là một dấu vết đỏ hỏn, anh mỉm cười, đôi mắt màu tím mê hoặc.

Bàn tay anh trượt dài, còn bản thân anh đang ngày một chìm sâu vào con đường đầy cám dỗ...một ngón...hai ngón...ba ngón....

Ivan nhìn thấy hai hàng nước mắt chảy dài trên gò má cậu, hai tay Gil che lấy đôi mắt mình, cả người run rẩy dưới cơ thể anh.

Ivan hoảng hốt đưa tay chạm vào dòng nước lạnh ngắt trên mặt cậu, đôi mắt anh dại đi khi ánh mắt đưa đến những vết hôn đỏ và tím tái trên người cậu.

Vội dừng mọi động tác, anh ôm lấy Gil, hôn lên mắt cậu và hút cạn những giọt nước mắt, sau đó Ivan cảm thấy ghê tởm với bản thân mình, vơ lấy cái chăn trùm lên người cậu, vội vàng bước vào phòng tắm, dùng nước lạnh dội vào người.

Anh đứng dưới dòng nước như đóng băng của vòi sen, gương đôi mắt tím nhìn bản thân anh phản chiếu trong tấm gương.

Trông Ivan lộ rõ sự tiều tụy và sự mệt mỏi, đôi môi vẫn còn giữ nụ cười méo mó dị dạng, anh lại nhớ những hành động của mình với cậu, anh không thể dùng lí do men say để chống chế cho những hành động chẳng khác gì loài cầm thú.

"Cậu ấy cũng giống như cậu, hiền lành và mạnh mẽ." anh đưa tay lau khô tóc, ngồi đối diện với cậu, đuôi mắt anh cụp xuống, ánh nhìn buồn bã khi gợi lại chuyện quá khứ "Lúc đầu cậu ấy rất ghét, không, căm hận tôi, tôi cũng căm hận cậu ấy, thế nên, tôi đã làm những chuyện tổn thương không thể tha thứ được với cậu ấy.

Dần dần, tôi trở nên mềm yếu bởi sự ấm áp và mạnh mẽ đó, không hiểu tự lúc nào đã không thể dứt ra."

Ivan chậm rãi kể lại, dường như không phải thân xác mà cả tâm hồn anh cũng trở nên vô cùng lạnh lẽo.

"..."

"Tôi ở bên cậu, vì tôi nhớ cậu ấy, vì nghĩ sẽ dùng cậu làm người thay thế.

Nhưng tôi đã lầm.

Cậu không giống Gil, cậu khác biệt, dịu dàng như cũng đầy khó chịu, cậu không giống một Gil cứng đầu luôn chống đối tôi.

Cậu không cười nhiều, nhưng cậu yêu thương rất nhiều và cậu không căm hận tôi."

Ivan ngửa đầu để cậu không nhìn thấy giọt nước mắt của anh "Và thật tốt khi cậu không yêu tôi."

Ivan đứng dậy, quyết định sẽ không nhìn lại Gil.

Vì trái tim anh vốn yếu mềm, chỉ một chút nữa thôi cũng sẽ khiến nó tan nát.

Ivan đã không thể chịu nổi nhiều đả kích tổn thương như vậy nữa.

Vào giây phút anh toan bước đi, một bàn tay đã nắm lấy tay anh, dùng một lực kéo anh trở lại.

Tấm lưng thẳng đứng của anh run lên, chỉ nghe Gil nói ba chữ

"Anh sai rồi!!"

Đôi vai anh run lên dữ dội, nhưng Ivan quyết không quay đầu, anh mỉm cười nhưng không cho cậu thấy nụ cười của mình:

"Có quan trọng không khi tôi sai hay đúng?"

"Có!!"

đôi mắt màu hồng ngọc của cậu nhìn anh "Tuy anh rất phiền phức, cứ hay làm phiền tôi, quấy rầy tôi, càm ràm về nhà ở và cách sống của tôi, cứ hay sàm sỡ tôi, và tôi không biết là tôi có yêu anh hay không, nhưng tôi không thể nào gạt được bộ mặt của anh khỏi tâm trí tôi."

Gil kéo anh quay về phía cậu, bắt đôi mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt cậu "Thế nên anh không được đi!!!

Đến cái ngày mà tôi biết tôi có yêu anh hay không thì anh không được đi!!!

Không được rời xa tôi!!"

Ivan nhìn cậu thiếu niên trước mặt mình, trong đôi mắt Gil bừng cháy sự kiên định, nào có ai tin đây là cậu thiếu niên ban nãy sắp khóc vì bị anh làm nhục đâu cơ chứ.

Ivan cười, đôi mắt tím lấp lánh ánh sao như bầu trời đêm, cả người anh ngược sáng như được bao phủ trong ánh đèn của thành phố.

"Được."

Đêm nay, chắc chắn sẽ có người không được ngủ...
 
Short Fic Hetalia
Ngày không gọi tên


- Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei

- No pairing

- Chỉ là một phút nông nổi

----------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi quay trở lại căn nhà nhỏ hôm đó.

Trên thủ đô Helsinki, đất nước an lạc, trù phú, tràn ngập ánh nắng và sự tinh khiết trong trẻo của những đóa lan chuông từ một cửa hiệu bên cạnh.

Cánh cửa gỗ cọt kẹt chuyển động.

Tôi hơi dùng sức đẩy nó vào trong.

Cánh cửa mở một cách chậm rãi, bụi bay mù mịt, loạn như tuyết rơi.

Tôi miết tay lên chiếc bàn gỗ, hơi thờ người vẽ lên một chữ cái, sau đó thơ thẩn nhìn ngón tay đầy bụi của mình, ánh mắt hoang mang rơi trên khung cửa sổ.

Phải rồi...đã bao lâu rồi nhỉ?

Những chuyện đã xảy ra trong cuộc sống của chúng tôi luôn mang lại một thứ gì đó.

Có những chuyện khi đi qua sẽ mang một loại cảm xúc, một thứ bài học, hay thứ chúng ta bị mất đi hoặc có được.

Có những chuyện, khi đi qua rồi, bao nhiêu thứ cũng không còn chỉ ngoài tiếc nuối sót lại.

Giống như một loài kí sinh trùng, không ngừng đeo bám dai dẳng suốt cả thời gian rãnh rỗi.

Có những khi ta tưởng nó đã qua đi, hoặc nhiều khi quên mất nó, cố tình đối mặt và cất giấu ở một nơi mà ta không chạm đến được...

Nhưng...không phải như vậy...

Phải chi... tôi đừng bước chân trở về mảnh đất yên bình này.

Nếu như bất tuân mệnh, tôi vẫn khư khư chiến tuyến ngoài sa trường với Hồng quân cường bạo, thì có lẽ mọi chuyện đã xảy ra theo một hướng tích cực hơn.

Tôi tưởng mình quên được.

Hóa ra, tất cả cũng chỉ là vọng tưởng.

Hoài niệm vẫn ở đó, đeo bám một cách dai dẳng khó chịu.

Giống như một đám lửa tắt nhưng không tàn, vẫn còn lập lòe ánh sáng bên nắm tro, từng ngày không ngừng nhắc nhở tôi.

Đã có lúc, chúng tôi ngồi ở đây, bàn luận quân sự, chính trị, cuộc sống quân đội, về nhu cầu sinh lí của binh lính mà chủ tướng phải giả gái, về việc phó tướng khó tính vốn chẳng khác nào bọn đàn ông, về một cô em gái nhỏ luôn luôn mỉm cười...

Đã có lúc, tôi ngồi ở đây, anh nở nụ cười gian ác, treo con chó nhỏ mà cô em gái nhất mực yêu thương lên trần nhà.

Tôi đã nở nụ cười hiếm hoi, nhếch môi ăn món bánh truyền thống.

Em gái nhỏ bé của chúng tôi, đã khóc sướt mướt đến nỗi có thể tưởng tượng được anh sẽ bị dìm chết trong nước mắt.

Đã có lúc, tôi đứng bên ngoài, còn hai người họ vui vẻ cười đùa, chút tình cảm chân thành hiện lên trong đôi mắt em ấy cười.

Tình yêu, vốn chưa bao giờ được gọi tên.

Điều khiến tôi khó chịu, hình như họ đã quên mất rằng tôi cũng tồn tại.

Hoặc giả, cố tình muốn tách biệt tôi, ngấm ngầm cho rằng đó là thế giới không có bóng dáng của tôi.

Đã có lúc...anh ấy nắm lấy tay em gái nhỏ, thề thốt trọn cả cuộc đời vĩnh hằng.

Tôi điên cuồng chuốc rượu, sau cùng mất trí bắn pháo hoa, không cần biết ngân khố phải chi bao nhiêu, thiêu trụi nhà thờ.

Đã có lúc...tôi tưởng anh bỏ mạng ở sa trường.

Tuyết rơi dày và anh đuổi theo quân địch đến thung lũng, không ngờ phục kích bên sườn núi đã làm một trận tuyết lở.

Tôi cưỡi ngựa chậm hơn anh bốn vó ngựa, khi đến nơi, thây anh đã vùi dưới tấc đất trắng.

Người em gái luôn cười đó như mất trí.

Điên cuồng.

Nổi loạn.

Giam cầm.

Hành hạ bản thân mình, đôi mắt em ấy đã mất đi ánh sáng lấp lánh hôm nao tôi nhìn thấy.

Rồi anh trở về.

Tôi cũng nhớ, mình đã hỏi, vì sao anh lại sống dai nhách như thế?

Cũng có những lúc...hai người cãi nhau...tôi có thể là nguyên do...chăng?

Cãi nhau...hờn giận....cả những giọt nước mắt

Tôi chớp mắt.

Ươn ướt.

Nhưng khóe mắt không rơi bất kì một giọt nước mắt nào.

Tôi đã chấp nhận bước ra, thế nên không thể quay đầu trở lại.

Vốn tưởng dĩ sự ra đi của tôi sẽ đổi lại hạnh phúc như xưa, nhưng không hề...

Mà kết cục lại vô cùng hỗn độn thế này...

Rõ ràng là đã từng vui vẻ như vậy

...

Rời khỏi căn nhà cũ, tôi ngoái đầu trông lại một nơi tôi đã từng cất giữ kỉ niệm.

Dù có tổn thương và tuyệt vọng, nhưng chúng ta sao dám cự tuyệt những hạnh phúc đã từng tồn tại kia, không thể chối bỏ sự tồn tại đó

Dù đau lòng...nhưng cũng hạnh phúc...đồng thời cũng tiếc nuối...

Những chậu hoa lan chuông đã héo tàn trên ban công cũ kĩ, nhưng chậu hoa trong tay tôi lại đung đưa trong gió.
 
Back
Top Bottom