- Tất cả các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz-sensei
- Pairing: RuPru (phần lớn fic của Soy đều là OTP này, sau này sẽ cố gắng triển những cp khác)
--------------------------------
Đặt bó hoa hướng dương còn ướt đẫm sương lên tấm mộ trắng, Russia hơi nghiêng người nhìn khung ảnh của người con trai trước mặt, trong bức ảnh là mái tóc bạch kim lấp lánh ánh bạc, đôi mắt đó vẫn tuyệt vời như ngày nào, đáng tiếc đã không còn có thể nhìn thấy ánh nắng trên đồng nội vương tuyết và tràn ngập hoa hướng dương nữa.
Russia đón nắng và gió, khuôn mặt trầm ngâm bi ai, khóe môi mím chặt lại dường như muốn nói một thứ gì đó nhưng lại tắc nghẽn ở cuống họng, không thể nào thốt nên lời được.
Chưa bao giờ anh thể hiện vẻ mặt đó trước bất kì ai, thậm chí ở hai người chị và em của mình.
Vì sao đôi mắt đó lại tổn thương đến vô hạn??
Kia là người anh yêu đúng không?
Hay là người hận anh?!
Người này có yêu anh không??!!
Hay là có hận anh không?
Mười năm qua anh sống vô cùng bình thường, nhưng mỗi đêm anh đến ngồi trước khung cửa sổ, đưa mắt ngắm nhìn hàng bạch dương ngoài ô cửa, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bức tường Berlin năm xưa nay chẳng khác gì đống gạch nát vỡ trên nền đất, tưởng tượng ra năm nào người con trai đó cũng đi dọc bức tường vững chãi do anh dựng lên kia, ánh mắt đau đáu nhìn về phía quê hương không chạm đếnđược rồi hằn học ném cho anh một ánh nhìn căm phẫn.
So với yêu, thì căm hận dễ buông tay hơn nhiều.
Anh luôn tự nhủ mình nên hận, nhưng là không biết nên hận cái gì.
Những năm qua trong lòng Russia ngoài hận, đều là hối tiếc và bi ai.
Thế nên mười năm qua vẫn giữ nguyên những kỉ niệm và thói quen như cũ, tự biến những ảo mộng trở thành xiềng xích cầm chân chính bản thân mình trong quá khứ.
"Gil, đây là năm thứ mười tôi đã sống mà không thể nhìn thấy cậu ngoại trừ qua bức hình cũ rích này và những bức ảnh ố vàng mục nát của cậu."
Russia hơi so vai, siết chặt chiếc khăn cổ, cả thân người tựa vào phần mộ của cậu, thở dài, ánh mắt xa xăm đầy bi thương "Cậu thấy không, mỗi năm hướng dương đều nở hai mùa, mùa đông là đẹp nhất.
Mùa xuân đó cậu ở cạnh tôi, hoa hướng dương nở rộ rất đẹp.
Mùa đông đó cậu rời xa tôi, hướng dương cũng nở rất đẹp, đẹp đến chói mắt." anh lấy chai vodka trong túi áo, độc thoại một mình "Tôi rất hay đứng ở cánh đồng bên kia trông đến đây, hằng ngày đều có thể nhìn thấy cậu, nhưng lại sợ hãi không dám đến gần cậu.
Có lẽ sợ cậu không muốn nhìn thấy tôi."
"Gil, tôi yêu em, nhưng hận em bỏ lại tôi trong thế giới này.
Nhưng đây là cái giá tôi phải trả, thế nên hằng năm vào ngày này tôi vẫn cứ giả vờ như có em ở bên cạnh, xem như là tôi tự trừng phạt mình."
Russia đặt chai rượu bên cạnh Prussia, xoa tay, đứng dậy "Tôi phải về rồi, trưa nay, và cả chiều nay nữa, tôi sẽ lại đến thăm em."
Russia quay lại, đối diện phần mộ của Prussia, ánh mắt tổn thương rỉ hai hàng nước mắt, gió thổi mái tóc màu nắng của anh tung bay, thổi nhưng cánh hoa hướng dương màu vàng phấp phới, khuôn mặt anh sáng bừng, anh lặng đi rất lâu rồi mới gạt nước mắt xoay lại.
Anh giống như những đóa hướng dương kia, mãi luôn hướng về phía mặt trời ấm áp.
Mặt trời của hoa nằm trên cao vời vợi, mặt trời của anh vùi ngủ say dưới tầng đất dày của đất Mẹ, vì thế, khiến anh trở thành đóa hoa héo úa lạc lõng nhất thế gian này.
"Tôi đã về đây." anh phủi tuyết trên vai, tay hơi nới lỏng khăn choàng
"Russia, cậu vừa đi đâu đấy?"
Boris Nikolayevich Yeltsin, tổng thống đương nhiệm của đất nước Nga, cũng như boss của anh cất tiếng "Hôm nay là ngày đó?"
Russia nhìn vị sếp lớn của mình, sau đó lại nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi những hàng bạch dương đã chuyển màu, anh thầm nghĩ có lẽ tháng sau chính là giới hạn cuối cùng của Boris rồi cũng nên.
"Boss còn có nhiều thứ để lo, có lẽ hôm nay tôi sẽ không ở đây đâu."
"Sao lại thế?"
"Tám năm rồi kể từ lần cuối cùng tôi đến thế giới của con người, hôm nay, tôi muốn đi đến thế giới con người, tiện thể có thể mua một chút gì đó của con người đến thế giới này."
"Nhưng Russia, cậu không thể đi được, nếu đi phải mất hơn hai tuần mới được về." nói đến đây, Boris đột nhiên nhỏ giọng "Hơn nữa kinh phí..."
"Hửm?"
Russia trả lời bằng âm mũi, anh dứt khoát quay đi, xỏ ủng và với lấy chiếc mũ "Boss à, có lẽ boss cũng biết, nếu không chăm lo cho người dân, ta khó lòng mà tại vị được." rồi mở cửa bước thẳng ra ngoài.
Ở thế giới này, là thế giới của những quốc gia, tồn tại song song là thế giới của loài người, thế giới loài ngoài bị chi phối bởi thế giới của những quốc gia.
Thế nhưng là những chiều không gian khác nhau, các quốc gia khó lòng mà kiểm soát được những việc của người dân.
Cũng nhờ America vô tình khai quật được một khu rừng bí ẩn, bên trong rừng có một hang động, hang động này chính là khe nứt giữa hai thế giới, cho phép lưu thông giữ hai thế giới.
Khi dẫn đến thế giới của loài người thì vùng đất này nằm ở phía cực cho nên không thuộc bất kì quyền sở hữu của bất kì quốc gia nào.
Nhưng nơi này là bí mật, ngoại trừ các quốc gia và các sếp, không ai biết được nơi đây cả.
Các sếp trước khi hết nhiệm kì đều bị xóa đi phần trí nhớ về cánh cổng lưu thông.
Tuy nhiên, nơi đây đã được hạn chế.
Cửa chỉ mở một tháng hai lần, không cố định ngày nào, một lần là ngày hoàng đạo đầu tiên của tháng và lần hai là ngày hoàng đạo cuối cùng của tháng để các quốc gia có thể đi và về, tránh trường hợp các quốc gia bị lưu lạc ở thế giới loài người, khi đó ở thế giới quốc gia sẽ bị đảo lộn.
Anh đã sớm đến thế giới của loài người, hiện vẫn đang ngồi bên một tảng băng, ôm lấy con chim cánh cụt, đợi chờ thuyền từ đất Nga vĩ đại đến đây.
Trong lúc chờ đợi, anh đã gặp một người không ngờ đến.
"Heh?
Ludwig, hôm nay anh cũng đến thế giới loài người à?" anh nhìn người đàn ông tóc vàng vuốt gel ngược ra phía sau trông vô cùng lịch lãm đang đốt một đám lửa và cuộn mình trong nhiều chiếc áo dày cộp đầy lông
"Phải."
Germany gật đầu, bàn tay đưa đến trước đốm lửa, sau lại nhìn Russia "Ivan, anh không lạnh sao?"
"À không, được rồi."
Russia nới lỏng chiếc khăn cổ "Đại Tướng đã dạy cho tôi chịu đựng mùa đông.
Nếu không thì năm đó tôi đã bại trận dưới tay anh rồi Ludwig."
Russia nở nụ cười thường trực trên môi, nhưng ánh mắt màu tím lại tràn đầy giá lạnh
"Phải rồi."
Ludwig cười mỉm, hơi khó chịu khi nhắc về sự bại trận của mình "Quả thật năm đó tính toán sơ sót, lại để bại trận chỉ vì thời tiết.
Nhưng tôi vẫn ngợi ca Đức Ngài và không thắc mắc vì những gì đã làm.
Kể cả năm 1989."
"Rắc."
"Kolkol, ôi dà, xem tôi thật đản trí làm sao, làm vỡ mất chai vodka yêu thích rồi." trên khuôn mặt vẫn là nụ cười thường trực như dường như khóe mắt lẫn đáy mắt đều lạnh toát, cả người Russia toát ra khí lạnh dọa mấy con chim cánh cụt gần đó chạy đi mất "Xem ra thuyền của tôi đã đến rồi.
Tôi đi trước nhé da~~."
Russia bỏ lại Germany ngồi bên đốm lửa nhỏ chực tàn, bàn tay trong áo măng-tô của anh siết chặt lấy mảnh vỡ của chai vodka, máu đỏ tươi nhễu xuống đất, tạo thành những bông hoa màu sắc tuyệt đẹp khắc trên nền tuyết trắng.
' Hẳn là phải đến căn nhà của boss trong 1 tuần này thôi.
' Vừa đi Russia vừa nghĩ.
Anh đã đặt chân lên đất Nga, từ cảng biển đi tàu đến Saint-Peterburg, nhưng ý định lại thay đổi khi anh xuống ga và thả bộ đến Quảng trường Cung điện và đứng trước Cung điện Mùa Đông.
Nữ hoàng Elizaveta khi đó đã hạ lệnh xây dựng cho dù phải vượt qua bao mùa đông khắc nghiệt.
Cũng ở nơi này đã đánh dấu những sự kiện bậc nhất trong cuộc đời của anh.
Ánh đèn sáng rực, áo váy lung linh, rồi đèn đuốc, những cuộc rượt đuổi, chém giết đẫm máu, dòng sông Neva trong lịch sử.
Kéo lại vạt áo măng-tô cùng chiếc khăn choàng, anh cười mỉm mua cho mình một ổ bánh mì nóng, một bát borchst đem đi và một chai vodka mới.
Russia thả bộ trên con đường tuyết rơi dày, trong vô thức đã đứng trước cầu Aleksandr Nevskii.
Anh lười nhác mỉm cười, bước đến phía lan can, sau đó trẻo ra ngoài và ngồi xuống.
Đôi mắt tím của anh mơ hồ nhìn xuống dòng sông Neva, tưởng tượng ra một ngày cuối thế kỉ mười chín, trong một đêm tuyết giá lạnh, mặt sông Neva kết một lớp băng mỏng như thế này, công nương của anh, chạy như bay trong đêm.
Russia hơi nghiêng người, bàn tay với ra xa, ánh mắt mông lung...
"Này anh, đừng có nhảy."
đột nhiên một bàn tay nắm lấy hai vai anh kéo ngược trở lại, một giọng nói vô cùng dễ nghe chảy vào tai Ivan, khiến cho tâm hồn đang treo ngược của anh lấy lại trạng thái bình thường.
"Không...tôi không..."
Russia khẽ xoay đầu lại, nụ cười trên khuôn mặt đã chờ sẵn bỗng cứng đờ, anh hoảng hốt mở to hai mắt không tin vào sự thật phía trước, đôi mắt tím ánh lên thứ cảm giác vô cùng kì lạ và đau đớn, anh lẩm bẩm, khẽ gọi một cái tên đã nằm lòng "Gil...Gilbert??"
"Chúng ta biết nhau không?" người con trai tóc bạch kim, đôi mắt màu đỏ ruby nhìn anh có vẻ ngạc nhiên, giọng nói ấm áp vẫn như những kí ức năm nào.
"Không, cậu không biết tôi nhưng tôi biết cậu."
Russia mỉm cười, ánh mắt dán vào người cậu thanh niên, ngó thấy trên tay cậu một đóa hoa hướng dương, một chai rượu và một phần borchst mang về, anh không khỏi cảm thấy kì lạ "Cậu là người Đức mà, đúng không?"
"Hửm?
Sao anh lại biết?"
Gilbert hơi nhướn mày, sau đó kéo tay anh vào bên trong thành cầu, ánh mắt vô cùng khó hiểu"Phải tôi là người Đức, nhưng tôi sống ở Nga được mười năm rồi."
"Tôi theo cậu về nhà được không?" một nụ cười chợt nở trên môi của Russia, anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt mở to, sau đó hai mắt híp lại rất vui vẻ"Tôi vừa đến đây hôm nay, vẫn chưa có chỗ để đi." hơi dừng một chút để đoán ý tứ trên khuôn mặt Gilbert, anh vui vẻ nói tiếp "Tôi là Ivan, Ivan Braginski."
Gilbert đi trước, khẽ cúi đầu, mái tóc như sợi tơ bị gió thổi tung bay đến trước mắt Ivan khiến lòng anh thơ thẩn, trong một khắc trong anh trỗi lên ước muốn mãnh mẽ được chạm tay vào mái tóc đó, nhưng Ivan khẽ nhún vai, sau đó thở dài lắc đầu bất đắc dĩ.
Hai người thả bộ theo sông Neva, một trước một sau, không nói với nhau một lời nào, cậu chỉ cúi đầu nhìn đôi giày dưới chân, anh mang trong lòng xúc cảm hỗn tạp, đôi mắt cũng hoảng sợ chỉ dám nhìn quanh quẩn khung cảnh để anh quên đi cảm giác đang dâng trào ngày một mạnh mẽ trong lồng ngực.
Russia, ánh mắt của anh vẫn dừng trên hàng cỏ bỗng nhìn thấy một khuôn mặt nhấp nhô giữa lòng sông, nụ cười anh hơi nhướn lên, tự hỏi dòng Neva không phải đã đóng băng rồi hay sao, đột nhiên một tiếng "ùm", mái tóc bạch kim lướt đếntrước mặt anh, sau đó đã hòa vào trong làn nước lấp lánh ánh sáng, rồi anh nghe tiếng tri hô bên tai mình.
"Gilbert??!!!!"
Ivan toan nhảy xuống lòng sông thì bị người dân địa phương ngăn lại, thậm chí còn có mấyngười mặc vest đen kéo tay anh, hơn nữa còn thì thầmvào tai anh:
"Thưa ngài Ivan, ngài Yeltsin có lệnh, không thể để ngài mạo hiểm sức khỏe của mình."
"Khục" một tiếng, thoắt cái anh đã nhìn thấy Gilbert trồi lên, vác theo một đứa trẻ tầm sáu, bảy tuổi đang mê man.
Cơ thể nó lạnh ngắt, khuôn mặt và đôi môi tím táivì lạnh, hơi thở khá yếu.
Gilbert vừa nhảy lên bờ, mẹ của đứa trẻ đã xông đến, rối rít cảm ơn Gilbert, sau đó khóc đến nỗi dại đi, phải nhờ cha của đứa bé nhanh chóng bế nó chạy đến trạm xá gần đó.
Lúc này giữa vùng đất Nga vốn giá lạnh, qua mùa đông khắc một khe gió khẽ lùa qua cũng khiến bao nhiêu vạt áo măng-tô lông thú được kéo cao, Ivan thì lại không nghĩ ngợi liền cởi chiếc áo măng-tô trên người mình, trùm lên người cậu, sau đó lại lặng lẽ bế cậu, bước chân gấp gáp hướng về phía Quảng trường Cung điện.
Khi Gilbert tỉnh dậy, đã là bảy giờ hơn, trong căn phòng cũ của Sa hoàng, mọi thứ trông thật lạ lẫm.
Cậu hơi choáng váng, liền đưa tay đỡ lấy đầu, hồi sau mới thấy kì lạ trên người.
Gilbert đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài đến đầu gối, trên người là hai lớp chăn cực dày.
Cậu bước xuống giường, trong thời tiết lạnh lẽo như thế này lại bất cẩn không xỏ dép.
Quanh quẩn trong căn phòng toàn những thứ xa xỉ lấp lánh, cậu tự hỏi cậu rốt cục đang ở đâu.
"Cậu tỉnh rồi cũng không nên đi xung quanh như thế chứ?" một giọng nói trầm phát ra từ một chiếc ghế, Gilbert giật mình quay lại thì thấy Russia đã ngồi trên chiếc ghế xoay bọc nhung đỏ, ánh mắt màu tím nhìn anh chăm chăm, dường như anh đã ngồi bất động ở đó hàng giờ chỉ để chờ đợi cậu tỉnh dậy.
"AH...!!
Anh làm tôi giật mình đấy.
Anh là ai??"
Gilbert trong vô thức siết chặt lấy vạt áo, một phản ứng tiếp theo chính là...
"Anh là người tôi gặp ở cầu Aleksandr.
Tôi đang ở đâu vậy?"
"Cậu bị ngất và tôi mang cậu về cung điện mùa đông."
Russia trả lời, ném cho cậu chiếc áo măng-tô "Cậu có thể mặc vào nếu muốn ăn tối." anh kết thúc câu nói bằng một nụ cười rồi cũng không để cậu kịp nói lời từ chối, anh lập tức kéo tay cậu về phía phòng ăn.
"Khoan đã..."
Gilbert lên tiếng, định bụng sẽ từ chối, vì cậu nhìn thấy ánh dương ngoài ô cửa đã tắt, chỉ còn ánh đèn tỏa sáng nhưng rồi cậu nhìn thấy ánh mắt của anh, anh mắt mong mỏi, dịu dàng chờ cậu đồng ý khiến cậu hơi chột dạ, thế nên Gilbert ho một tiếng "Ít ra cũng để tôi xỏ dép vào chứ."
Cậu ngồi cách anh một chiếc bàn rất rộng, ở giữa là những món ăn rất đỗi quen thuộc, sườn b áp chảo, thịt viên, salad khoai tay, salad Nga, borscht, sauerkraut và một giỏ mây đầy ắp bánh mì.
Dù cảm thấy thân quen một cách kì lạ, cậu vẫn cố gắng ăn nốt bữa tối một cách vội vàng, bất chấp cái nhìn không hài lòng của người đối diện.
Sau bữa ăn, Gilbert cũng vội vội vàng rời đi, lấy một lí do trẻ con rồi sau đó biến mất.
Thật kì là là Russia đã không giữ cậu lại.
Đôi khi, con người này cũng thật khó hiểu.
Cứ tưởng sau khi tìm thấy được tình yêu này, anh sẽ lại bất chấp hậu quả nắm giữ chặt lấy cậu, như thể cậu là sinh mạng cuối cùng mà anh có được, nào ngờ có thể buông tay một cách dễ dàng thế này.
"Tôi muốn cậu dò ra nơi ở của Gil." anh trầm ngâm, ra lệnh với tên cận vệ áo đen ở phía sau, một khắc sau ánh nhìn đã hướng ra nơi bình minh xuất hiện ở cuối chân trời qua ô cửa kính mờ căm bởi sương tuyết, ánh tím trong mắt khẽ lóe lên.
- Nơi ở -
"Gil này, mở cửa cho tôi đi." tiếng ai đó gõ cánh cửa màu nâu và gọi tên cậu, Gil nhăn mày xỏ dép, làu bàu bước ra
"Ai đó?"
Ngay khoảnh khắc mà cậu mở cửa, cậu nhìn thấy một người đàn ông to lớn đứng trước cửa nhà cậu, chắn hết ánh dương yếu ớt bên ngoài lọt vào, trên môi là nụ cười rạng rỡ, ngay lập tức Gil đóng sập cửa lại, thở nặng một hơi, đưa tay lên đỡ trán, tự nói:
"Có lẽ mình vẫn chưa hết sốt."
"Cốc cốc" - "Gil này, mở cửa cho tôi đi."
Ivan rất kiên nhẫn gõ cửa nhà cậu hết lần này đến lần khác.
"Tại sao anh lại làm phiền tôi như thế này?!!?"
Gilbert đầu hàng chịu thua, ánh mắt màu hồng ngọc nhìn anh, nhăn mày khó chịu
"Vì tôi không có chỗ để đi."
Ivan kéo va-li bước vào nhà, bỏ đôi giày đóng tuyết ngoài thềm, bước vào trong "Xin phép, ja."
- Đi mua thức ăn -
Mấy ngày sau đó, Gilbert cảm thấy rất phiền phức.
Mỗi ngày...mỗi ngày...mỗi ngày...tại sao cậu lại phải chịu đựng sự phiền phức như thế này??
Tại sao người như hắn ta lại đến làm phiền cậu mỗi ngày như thế này?
"Tại sao tôi lại phải đi mua đồ ăn với anh như thế này?"
Gil so nắm đấm, mấy lần đưa lên rồi lại hạ xuống, hắc tuyến nổi đầy đầu, ánh mắt vô cùng căm hận nhìn người đàn ông tóc tơ màu nắng đang phân vân giữa các loại rượu "Hôm nay là cuối tuần và ngài đây muốn nghỉ ở nhà.
Này, anh có nghe tôi nói không?!?!"
"Gil này, vodka hay beer?" anh quay lại, nụ cười trên môi thường trực, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc nhìn cậu.
"Này, anh có nghe tôi nói không đấy!!!" cậu nắm lấy khăn choàng của anh, kéo xuống áp sát khuôn mặt cậu, ánh mắt đe dọa, sau đó đôi mắt hồng ngọc của cậu liếc nhìn, sau đó thấp giọng "Beer!!"
"Thế chúng ta sẽ lấy vodka, da~" anh cười vui vẻ, lấy chai vodka.
- Nấu thức ăn-
"Á...IVAN BRAGINSKI...tôi cấm anh bước vào nhà bếp!!!"
Gil gầm lên, suýt chút nữa đã thiếu kiềm chế cầm cái chảo phang thẳng vào đầu Ivan.
"Nhưng mà..."
Ivan kháng cự, làm vẻ mặt vô cùng kì quái
"Không!!!!"
Gil lắc đầu, con dao trong tay liên tục phập phập xuống củ cải đường trên thớt "Thêm nữa, mau bỏ tay khỏi hông tôi ngay!!"
- Phòng ngủ -
"Tôi ngủ chung với cậu được không?" anh nhìn cậu mỉm cười như đứa trẻ lên năm, sau đó anh chột dạ nhìn xuống đất, đưa tay sờ mũi "Vì lần đầu tôi ngủ không quen."
Gilbert khoanh tay tựa vào khung cửa, đôi mắt ngắm nhìn anh, không hiểu vì sao cậu thấy khung cảnh trước mặt quen thuộc đến lạ.
Khi cậu nhìn vào ánh mắt anh, không hiểu vì sao có thứ gì đó trong người cậu luôn sôi lên, thúc giục cậu muốn tìm hiểu người đàn ông này.
"Được." cậu nhăn nhó
Gil trải hai chiếc đệm ngủ hai bên, ở giữa ngăn một bình phong lan tím, Ivan thở dài, quả nhiên cậu không hề giống với Gil của anh.
Ivan năm xuống, ánh mắt hướng về phía sau bức bình phong, mỉm cười rồi xoay lưng theo hướng ngược lại.
Nửa đêm, Gil bật dậy, bò dậy khỏi chăn và đi ra khỏi phòng.
Ivan bỗng dưng bị đánh thức bởi một bàn tay lạnh lẽo ôm ngang hông mình, anh cảm nhận được khuôn mặt của cậu, sống mũi cậu cao áp vào lưng anh.
Ivan bật dậy, nửa người nhỏm khỏi chăn, xoay người, chống tay quan sát cậu.
Anh đưa tay còn lại che đi đôi mắt cậu, ánh mắt bi ai nhuốm màu buồn lặng lẽ ôm lấy khuôn mặt cậu.
Gil của anh cũng có khuôn mặt như thế này, cậu đẹp đẽ và đáng được trân trọng biết bao, nhưng anh đã không làm điều đó.
Anh nắm lấy bàn tay cậu áp vào má mình, cảm nhận sự ấm áp mà cậu mang lại, Ivan mỉm cười, nụ cười chân thật hiếm hoi, thì thầm:
"Hình như, tôi đã suýt quên mất sự ấm áp khi có em ở cạnh bên rồi."
Trong vô thức, bàn tay cậu đan lấy tay anh, Gil xoay mặt về phía anh, khuôn mặt sáng bừng rạng rỡ, Ivan mỉm cười thỏa mãn, khẽ nghiêng người, đặt lên môi cậu một nụ hôn rất nhẹ, rất khẽ, nhưng chứa đựng mấy mươi năm tình cảm chôn vùi nén chặt.
Thời gian xin hãy ngừng trôi, để cho kẻ ích kỉ tham lam này được sống trong phút giây vĩnh hằng.
Ivan và Gil đã ở cạnh bên nhau như thế hơn hai tuần.
Gil bắt đầu quen dần với sự phá đám của người đàn ông Nga phiền phức này, bắt đầu quen với việc anh ta làm phiền cậu khi nấu ăn, khi shopping, việc anh ta luôn càm ràm mỗi khi tắm vì nước quá nóng, cả việc anh ta dịu dàng ôm cậu mỗi khi đi ngủ, quen với sự hiện diện của anh ta trong căn nhà của cậu.
Ivan biết anh không còn nhiều thời gian ở bên cạnh cậu, anh không muốn rời xa cậu, nửa muốn biết trong trái tim cậu, thời gian ngắn ngủi qua có là gì không, nửa lại chối bỏ, mong mỏi cậu không nên yêu anh.
Thời gian không đứng về phía anh, ngay cả Thượng đế cũng không tác thành cho anh.
"Bruder, xin hãy nói với em rằng anh không yêu người đàn ông đó."
"Ý em là sao??"
Ivan nghe thấy giọng nói khó chịu của cậu sau cánh cửa phòng khách "Ivan?"
"Phải.
Bruder, em không muốn anh bị tổn thương lần nữa, khó khăn lắm chúng ta mới được đoàn tụ."
Ivan sửng sốt, nép sát vào bức tường, lo lắng rằng phán đoán của anh là đúng.
"Trái tim của anh không thể yêu người đàn ông đó thêm lần nữa."
"Em..."
"Xin anh hãy hứa với em."
"Lugwig, anh không yêu Ivan, anh chỉ xem anh ấy như một người bạn..."
Từng chữ của cậu sắc như lưỡi dao, chầm chậm xé nát trái tim của anh.
Nụ cười trên môi Ivan trở nên cứng ngắc và méo mó dị dạng, ánh nhìn trên khuôn mặt anh trở nên chua chát, trước mắt tối sầm.
À, thì ra chỉ là vậy!!
Vậy có nghĩa là Ivan nên cảm thấy vui mừng mới phải.
Nếu là anh của khi xưa, có lẽ anh đã nổi giận xông vào, sau đó giáo huấn Gil một trận tử tế.
Nhưng đây không phải là cùng một người đã bên cạnh anh mấy mươi năm đó, hơn nữa, trái tim anh sẽ không chịu được đau đớn khi nhìn thấy cậu bị tổn thương.
Ivan bỏ ra ngoài, anh lang thang suốt dọc các bờ sông hết trọn buổi chiều, đôi mắt tím vô hồn trống rỗng, lần đầu tiên trong cuộc đời anh lạc giữa tuyết trắng của đất Nga hùng vĩ không phải lạc vì không biết đường, anh biết rõ từng nẻo đường trên lãnh thổ này như thể đó là bộ phận trên cơ thể mình, nhưng Ivan vẫn lạc, vì trái tim anh không tìm thấy đích đến của mình.
Ivan bước vào một quán rượu khi đồng hồ điểm chín giờ tối, anh ngồi lên quầy rượu, ra hiệu cho nhân viên mang tất cả rượu vodka ra.
Một chai...hai chai...ba chai, hết chai này rồi đến chai kia, vỏ bia rỗng chất dưới gầm bàn ngày một nhiều.
Mấy người hộ vệ toan ngăn anh lại thì bị ánh mắt của anh chiếu cho đông cứng.
Ivan gục đầu xuống bàn trong tình trạng say khướt, ahhh, anh muốn khóc quá!
Nhưng phải khóc thế nào bây giờ, phải khóc với ai bây giờ.
Ivan hiện tại chỉ có một mình, anh phải khóc như thế nào thì trái tim anh mới thôi không đau đớn nữa?!
Anh cứ uống sau đó gục xuống bàn, khi tỉnh dậy lại tiếp tục uống.
Không thấy chát, cũng không thấy đau, cũng không thấy choáng váng, nhưng lồng ngực anh vẫn âm ỉ một ngọn lửa không ngừng.
Ivan không cảm nhận được cơ thể mình nữa, dường như anh đã chai lì chìm sâu trong hơi men cồn cào để đổi lấy những giây phút làm tê liệt bản thân mình.
Một tối Chủ Nhật cuồng say trong quán rượu.
Không biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua, không biết Ivan đã uống bao nhiêu rượu, đột nhiên anh đứng bật dậy, lảo đảo đi ra khỏi quán rượu, dường như có sức mạnh nào đó khiến anh nhấc đôi chân dài nặng trịch của mình, trong vô thức anh đã đứng trước cửa nhà cậu, bàn tay Ivan đưa lên rồi hạ xuống, mấy lần định gõ cửa rồi lại thôi.
Anh tựa lưng trước cửa nhà cậu, đưa đôi mắt tím ngó lên bầu trời toan chuyển mưa xối xả, ánh mắt vô hồn thẫn thờ nhìn từng giọt nước nặng trịch rơi xuống mặt mình.
Một chiếc ô xanh xoay tròn trước mặt anh.
Ivan sửng sốt nhìn khuôn mặt cậu hốt hoảng, đôi mắt hồng ngọc xuyên thấu trái tim anh, ánh mắt anh như chạy trốn, không thể nhìn thẳng vào mắt cậu.
Gil không nói, cậu khẽ gạt anh sang một bên, tra chìa khóa và bước vào trong nhà, sau đó cậu mạnh bạo kéo chiếc khăn choàng trên cổ anh, lôi anh xềnh xệch vào trong nhà như một cây chổi, vứt cho anh chiếc khăn tắm.
Ivan nghềnh nghệch nhìn chiếc khăn trong tay mình, đôi mắt đờ đẫn nhìn cậu.
Gil thở dài một tiếng, xắn tay áo, bắt đầu dịu dàng lau khô tóc cho anh.
Không gian vắng lặng chỉ nghe được hơi thở hai người quyện vào nhau.
Gil cảm nhận được đôi vai anh run rẩy, cả bàn tay lạnh lẽo của anh đang chạm vào da thịt cậu...
Bỗng có tiếng điện thoại reng.
"Hail?
Ah Bruder... phải, anh đã..." câu nói của câu chưa kịp hình thành thì Gil đã bị một lực rất mạnh tóm lấy cậu, mạnh bạo ném cậu xuống ghế sô-fa.
Ivan hôn cậu, mạnh bạo và chiếm đoạt.
Anh như con thú bị thương đang tìm kiếm trong khoang miệng thơm ngát mùi bạc hà của cậu một thứ gì đó để an ủi và chữa lành vết thương của mình.
Gil nhíu mày, vị đăng đắng và nồng xộc thẳng vào mũi cậu, anh đã uống bao nhiêu rượu rồi mới khiến cho đôi môi và đầu lưỡi này đắng đến sợ?
Mạnh bạo như thể muốn chiếm lấy hơi thở và sinh mạng của cậu.
Khi đôi môi anh rời khỏi Gil, cậu cong mình thở dốc, giữa hai bờ môi là một sợi tơ bạc dài óng ánh như sợi chỉ định mệnh.
Ánh mắt cậu mê man, còn đôi mắt anh bừng cháy ngọn lửa hung tàn.
Bàn tay anh chu du trên người cậu, ngón tay lạnh ngắt chạm vào da thịt mỏng manh của cậu, cảm nhận cơn run rẩy của cậu dưới cái chạm của anh.
Trong mắt Ivan lóe lên một tia manh ác, anh nghiến răng, cắn mạnh vào cổ cậu.
Mút rất mạnh, chà xát cũng rất mạnh, cho đến khi nhìn thấy trên cổ cậu là một dấu vết đỏ hỏn, anh mỉm cười, đôi mắt màu tím mê hoặc.
Bàn tay anh trượt dài, còn bản thân anh đang ngày một chìm sâu vào con đường đầy cám dỗ...một ngón...hai ngón...ba ngón....
Ivan nhìn thấy hai hàng nước mắt chảy dài trên gò má cậu, hai tay Gil che lấy đôi mắt mình, cả người run rẩy dưới cơ thể anh.
Ivan hoảng hốt đưa tay chạm vào dòng nước lạnh ngắt trên mặt cậu, đôi mắt anh dại đi khi ánh mắt đưa đến những vết hôn đỏ và tím tái trên người cậu.
Vội dừng mọi động tác, anh ôm lấy Gil, hôn lên mắt cậu và hút cạn những giọt nước mắt, sau đó Ivan cảm thấy ghê tởm với bản thân mình, vơ lấy cái chăn trùm lên người cậu, vội vàng bước vào phòng tắm, dùng nước lạnh dội vào người.
Anh đứng dưới dòng nước như đóng băng của vòi sen, gương đôi mắt tím nhìn bản thân anh phản chiếu trong tấm gương.
Trông Ivan lộ rõ sự tiều tụy và sự mệt mỏi, đôi môi vẫn còn giữ nụ cười méo mó dị dạng, anh lại nhớ những hành động của mình với cậu, anh không thể dùng lí do men say để chống chế cho những hành động chẳng khác gì loài cầm thú.
"Cậu ấy cũng giống như cậu, hiền lành và mạnh mẽ." anh đưa tay lau khô tóc, ngồi đối diện với cậu, đuôi mắt anh cụp xuống, ánh nhìn buồn bã khi gợi lại chuyện quá khứ "Lúc đầu cậu ấy rất ghét, không, căm hận tôi, tôi cũng căm hận cậu ấy, thế nên, tôi đã làm những chuyện tổn thương không thể tha thứ được với cậu ấy.
Dần dần, tôi trở nên mềm yếu bởi sự ấm áp và mạnh mẽ đó, không hiểu tự lúc nào đã không thể dứt ra."
Ivan chậm rãi kể lại, dường như không phải thân xác mà cả tâm hồn anh cũng trở nên vô cùng lạnh lẽo.
"..."
"Tôi ở bên cậu, vì tôi nhớ cậu ấy, vì nghĩ sẽ dùng cậu làm người thay thế.
Nhưng tôi đã lầm.
Cậu không giống Gil, cậu khác biệt, dịu dàng như cũng đầy khó chịu, cậu không giống một Gil cứng đầu luôn chống đối tôi.
Cậu không cười nhiều, nhưng cậu yêu thương rất nhiều và cậu không căm hận tôi."
Ivan ngửa đầu để cậu không nhìn thấy giọt nước mắt của anh "Và thật tốt khi cậu không yêu tôi."
Ivan đứng dậy, quyết định sẽ không nhìn lại Gil.
Vì trái tim anh vốn yếu mềm, chỉ một chút nữa thôi cũng sẽ khiến nó tan nát.
Ivan đã không thể chịu nổi nhiều đả kích tổn thương như vậy nữa.
Vào giây phút anh toan bước đi, một bàn tay đã nắm lấy tay anh, dùng một lực kéo anh trở lại.
Tấm lưng thẳng đứng của anh run lên, chỉ nghe Gil nói ba chữ
"Anh sai rồi!!"
Đôi vai anh run lên dữ dội, nhưng Ivan quyết không quay đầu, anh mỉm cười nhưng không cho cậu thấy nụ cười của mình:
"Có quan trọng không khi tôi sai hay đúng?"
"Có!!"
đôi mắt màu hồng ngọc của cậu nhìn anh "Tuy anh rất phiền phức, cứ hay làm phiền tôi, quấy rầy tôi, càm ràm về nhà ở và cách sống của tôi, cứ hay sàm sỡ tôi, và tôi không biết là tôi có yêu anh hay không, nhưng tôi không thể nào gạt được bộ mặt của anh khỏi tâm trí tôi."
Gil kéo anh quay về phía cậu, bắt đôi mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt cậu "Thế nên anh không được đi!!!
Đến cái ngày mà tôi biết tôi có yêu anh hay không thì anh không được đi!!!
Không được rời xa tôi!!"
Ivan nhìn cậu thiếu niên trước mặt mình, trong đôi mắt Gil bừng cháy sự kiên định, nào có ai tin đây là cậu thiếu niên ban nãy sắp khóc vì bị anh làm nhục đâu cơ chứ.
Ivan cười, đôi mắt tím lấp lánh ánh sao như bầu trời đêm, cả người anh ngược sáng như được bao phủ trong ánh đèn của thành phố.
"Được."
Đêm nay, chắc chắn sẽ có người không được ngủ...