Chương 2: GAME STAR
Tuấn mở mắt, cậu thấy mình đang đứng trước cổng làng.
Cổng gỗ cũ kĩ, hai bên cổng còn có hai cây đa khổng lồ, trên cây còn treo mấy lồng đèn rách nát.
Mùi hương trầm nồng nặc.
[TING]
Một màn hình ảo nhỏ hiện ra ở góc mắt phải của cậu-trong suốt, không cản tầm nhìn:
[LÊ MINH TUẤN-B-0248]
[Viewers: 1,923,640]
[Comments: 2,347/phút]
Bên dưới là những dòng bình luận đang lướt nhanh:
[#8472: Anh zai này đẹp trai ghê á!
Mong anh sống lâu tí em còn ngắm!]
[#1199: IQ cao đấy nhưng liệu có sống qua màn này không đây~]
[#9912: @8472 má xem người ta chơi hay ngắm trai đẹp vậy???
Mà anh zai này sống lâu tí em còn ngắm nhé kkk]
[#4679: Tôi bỏ 500 coins là anh trai này không sống qua đêm nay]
[...]
Tuấn cau mày.
Mọi hành động, mọi lựa chọn đều bị phơi bày cho bàn dân thiên hạ xem.
Đột nhiên, màn hình ảo xuất hiện-Tuấn thấy Ngọc, cũng đang đứng trước cổng làng.
Em gái cậu cũng đang bị live.
[LÊ MINH NGỌC-B-0249]
[Viewers: 1,921,450]
[Comments: 2,336/phút]
Gần như bằng nhau.
Khán giả đang xem cả hai bên.
Ngọc nhìn màn hình ảo, thấy Tuấn.
Cả hai nhìn nhau, đồng thời gật đầu.
Họ không cần lời nói, họ chỉ cần hành động cũng có thể hiểu nhau.
Đột nhiên có sấp tiền và một túi bao lì xuất hiện trước mặt cậu.
Vật phẩm hỗ trợ (lưu ý chỉ sử dụng trong một số trường hợp nhất định).
Tuấn nhận lấy và bước vào cổng làng.
Ngay khi vừa vào cổng, thông báo suất hiện:
[CẢNH BÁO!!
ĐÃ BƯỚC VÀO LÀNG QUỶ
KHÔNG ĐƯỢC BƯỚC RA, BƯỚC RA BẰNG CHẾT!]
[#2847: Vào bẫy rồi, tử thần tới chơi~]
[#1423: Đặt 500 coins anh trai này chết sớm hơn cô em gái]
[#4567: 48h.
Tick tock.]
"Khách từ xa đến đấy à?"
Một giọng nói già nua cất lên.
Tuấn quay lại thấy một ông già gầy gò, xanh xao, mắt đục ngầu.
"Năm nay làng ta không đón khác đến thăm đâu cháu ạ"
Cậu không đáp ngay mà quan sát ông già trước mặt, từ cách đứng, cách ông ta thở, cách mà đôi mắt đục ngầu gần như không thấy lòng trắng đấy không nhìn thẳng mà vẫn "thấy" được cậu.
Bình luận tăng một cách chóng mặt:
[#5463: Âu!
Khứa này cẩn thận đấy~]
[#6675: thằng này khá]
[#9876: Liệu đủ nhanh nhẹn không đấy]
"Năm nay, là cháu về vội, chưa kịp mua gì biếu làng, chỉ có chút lòng thành này, mong ông nhận ạ" Tuấn cầm lấy tay ông lão- lạnh, lạnh buốt không có sức sống, không có mạch đập-rồi dúi vào một phong bao lì xì "Mặc dù chúc hơi sớm nhưng mà cháu vẫn muốn chúc, chúc ông năm mới, an khang, thịnh vượng, thuận buồm xuôi gió ạ"
Ông lão nhìn cậu, rồi cười khẽ-một nụ cười không chút hơi ấm.
"Là người của làng à?"
Ông lão lẩm bẩm "Hay...người được chọn?"
Rồi không đợi Tuấn phản ứng lại, ông quay người bước đi.
"Nhớ này, cậu bé...
Khi tiếng chuông điểm canh ba, hãy nhớ đóng chặt tất cả các cửa, không nhìn hay ra ngoài, dù có ai gọi hay nghe thấy tiếng trống làng, vì đó không phải thật.
Tuyệt đối! không ra ngoài và không nhận quà từ người lạ mặt!"
Ông dừng lại, quay đầu nhìn Tuấn bằng đôi mắt đục ngầu đó:
"Nhớ đó, cậu bé"
Rồi biến mất.
Tuấn đứng yên một lúc, não bộ xử lý thông tin*Người được chọn là sao chứ?*.
Bình luận phát cuồng sau loạt thao tác của Tuấn:
[#5467: Trời má!
Sao anh ta bình tĩnh quá vậy]
[#4568: Cái quái- Thế cũng được nữa hả?]
[#0987: Thường là diễn để sống thôi đúng không!
Chứ sao tôi thấy giống như anh ta đang hòa tan vào phó bản vậy]
[#7550: @0987: không phải một mình bạn đâu tôi cũng vậy]
Tuấn nhìn vào làng.
Những ngôi nhà tranh im lìm, không sức sống.
Và cái cảm giác ai đó đang theo dõi mình, không phải khán giả mà là một thứ gì đó ở đây.
Cậu nhìn lên góc mắt-số viewers văn tăng lên:
"Thôi được rồi~"Tuấn thì thầm, tay xoa tóc: "Nếu muốn xem..."
Cậu bước vào làng.
"...thì tôi sẽ cho mấy người xem một show đáng giá~"
Tuấn cười gằn khằng khặc.
Trò chơi bắt đầu.
Và cả thế giới đang xem.
Tuấn bước vào làng, đôi mắt sau hàng mi dài đẹp đó đang quan sát từng chi tiết một.
Con đường đất đỏ gập gềnh, hai bên đường là những ngôi nhà tranh cổ kính với mái ngói đỏ đất phủ đầy rêu, treo những lồng đèn đỏ.
Không có tiếng người, chỉ có tiếng gió rít qua khe lá chuối, tiếng gà gáy thưa thớt từ đâu đó trong làng, và mùi hương khói nồng nặc khắp nơi.
Quá yên tĩnh.
Quá...giả tạo.
Tuấn liếc về phía màn hình của em gái, thấy Ngọc cũng đang đi trong làng, em đang đi nhanh hơn, năng động hơn cậu và liên tục nhìn quanh.
[#2456: Trời!
Xem kìa là sinh đôi mà sao phong cách khác nhau dữ vậy]
[#2678: Nhìn cổ năng độn, hưng phấn, làm tôi suýt quên đang là game kinh dị á.
Xem cổ mà tưởng đâu đang đi tham quan khu di tích lịch sư không ấy=))]
[...]
Tuấn không để tâm đến bình luận nữa mà quay sang nhìn Ngọc, thấy Ngọc dừng lại trước một ngôi nhà, có vẻ em muốn vào trong tìm manh mối.
Cậu nói qua màn hình 'Chưa vào được, chưa đủ thông tin.
Đi quan sát thêm xem sao'.
Ngọc thấy vậy, không chút do dự, bỏ đi.
Ngọc đi dọc con đường làng, tim em đập thình thịch như trống trận-không phải sợ hãi mà đang hưng phấn-em cố giữ ổn định như anh trai nhưng có vẻ như...không hiệu quả cho lắm.
Ngọc nhìn thoáng qua bình luận thì dừng lại:
[#9456: Nhìn trong nhà, 3 nén nhang là an toàn, 2 nén nhang là tạm thời an toàn, 1 nén nhang là nguy hiểm]
Ngọc giật mình.
Một lời khuyên sao.
Em nheo mắt nhìn chằm chằm bình luận ấy.
[#9456: Tin tớ đi Ngọc.
Tớ là Huyền Anh đây.
Tớ qua ải này rồi,nên thông tin này hoàn toàn chính xác.
Cố sống nhé chúng ta sẽ gặp lại nhau thôi]
Ngọc thấy vậy chắp tay cúi người "Đa tạ cô nương nhà tôi rất nhiều.
Có dịp ra ngoài tôi bao bạn một chầu trà sữa".
Rồi em đi đến một căn nhà, nhìn vào trong, đúng 3 nén, an toàn.
Rồi Ngọc đẩy cửa bước vào.
Ở phía của Tuấn.
Cậu đã đi được nửa làng.
Thông tin Tuấn đang có về nơi đây là có: 23 ngôi nhà, một cái đình làng ở trung tâm, một cái giếng cổ, và một khu rừng tre ở phía sau làng.
Không thấy ai cả-nơi đây không phải nơi dành cho người sống.
Nhưng, cậu luôn cảm giác có người đang nhìn mình từ trong những ngôi nhà hay đúng hơn là một "vật thể" nào đó.
Đột nhiên, có tiếng khóc trẻ con vang ra từ một ngôi nhà gần đó.
Tuấn dừng lại.
[#3345: +100 coins!
Đừng vào trong đó]
[#2213: +200 coins!
Vào đi ta cần thông tin]
Hai bình luận trái chiều nhau cùng lúc xuất hiện, khiến Tuấn chú ý.
Cậu suy nghĩ chưa đầy 2 giây, đã quyết định tiến đến gần ngôi nhà đấy.
Nhưng cậu không vào, mà chỉ đứng ở cổng nhà, rồi nhìn vào trong sân.
Trong sân là một bé trai khoảng 5-6 tuổi, mặc áo dài đỏ, đang ngồi khóc dưới hiên nhà.
Tuấn định rời đi.
Đúng lúc đó, đứa bé ngừng khóc.
Quay đầu nhìn thẳng vào Tuấn và nở một nụ cười với hai hàng nước mắt máu.
Tuấn không chạy.
Chỉ đứng đó nhìn đứa trẻ, hai bên nhìn nhau trong 5 giây.
Rồi Tuấn từ từ ngồi xổm xuống, vẫy tay ra hiệu đứa trẻ lại gần.
Đứa bé nhìn cậu, rồi cũng từ từ tiến lại.
Bé nghiêng đầu nhìn "Anh không sợ em à" chất giọng khàn đặc đến đáng sợ.
"Sợ?
Sợ chứ, nhưng mà sợ có làm được gì đâu nào" Cậu đưa tay xoa đầu cậu bé trước mặt "Anh lì xì cho em, chúc em mau ăn chóng lớn nhá" Cậu lấy lì xì từ trong túi áo ra, đặt vào tay đứa bé và nói lời chúc với ánh mặt dịu dàng.
Rồi cậu đứng lên rời đi.
Đứa trẻ tay cầm bao lì xì vẫn còn đang ngơ ngác trước hành động, lời nói và ánh mắt của Tuấn, rồi từ từ ôm lấy bao lì xì vào lòng và nở nụ cười, nụ cười thực sự của một trẻ thơ "anh thật tốt, chúc anh một đời bình an", rồi biến mất.
Bên phía Ngọc, em đang ở trong ngôi nhà có 3 nén nhang-một cái tủ nhỏ, một chiếc giường tre và bàn thờ.
Trên một cái tủ nhỏ, là một tấm ảnh đen trắng- mộtgia đình năm người-bố mẹ và ba đứa con.
Nhưng kì lạ thay, khuôn mặt của họ đều bị...xóa mờ, không thấy rõ nét mặt.
Ngọc cầm tấm ảnh lên, lật mặt sau.
Có dòng chữ viết bằng bút chì "Tết Ất Dậu 2005"
2005.
20 năm trước.
"Họ đi đâu cả rồi? hay..."
Ngọc lẩm bẩm "...chết rồi?"
Đột nhiên có tiếng bước chân ngoài cửa.
Ngọc giật mình, nhanh chóng để tấm ảnh lại chỗ cũ, rồi ẩn mình sau cửa.
Cửa từ từ mởi ra.
Một bóng dáng bước vào-là bà già mà em đã gặp ban nãy, khi vừa bước vào cổng làng, lưng còng, tóc bạc dài, áo nâu cũ kĩ.
Bà không nhìn thấy Ngọc.
Bà đi thẳng đến chỗ bàn thờ, nhìn ba nén nhang.
Rồi bất chợt nhìn qua phía Ngọc đang ẩn nấp, và nở một nụ cười, để lộ hàm răng đen ngòm bất thường-không đen theo kiểu chuyền thống mà giống như là máu-và đột ngột biến mất.
Ngọc rùng mình trước cái nhìn đấy, chưa kịp hoàn hồn bà ta đã biến mất không còn dấu vết.
Em nhìn về phía bàn thờ rồi nhìn lên chỗ nén nhang, ban đầu có 3 nén giời chỉ còn một, em tức tốc chạy ra khỏi ngôi nhà ấy.
Không khí nơi đây đang dần thay đổi, lạnh hơn, gió mạnh hơn.
Và trong những ngôi nhà đã bắt đầu có tiếng động.
Tiếng bát đĩa va chạm.
Tiếng bước chân
Và cả...tiếng thở.