Cập nhật mới

Khác [Series truyện ngắn] QUÁI DỊ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396155497-256-k986432.jpg

[Series Truyện Ngắn] Quái Dị
Tác giả: Kristine_um
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Series truyện ngắn - Quái Dị

Tác giả: U Mộng

Thể loại: Kỳ bí, hiện đại, siêu nhiên,...

Giới thiệu:
Có những câu chuyện chỉ nên được kể vào ban đêm, có những sự thật không phải được giấu đi mà người ta không quen nhìn thẳng vào.

Đây không phải chuyện ma nửa đêm mà đây chỉ là những lát cắt hơi lạ, hơi quái dị với những câu chuyện rất thường.

Bởi không phải nỗi sợ nào cũng có hình hài rõ ràng.

Tôi không biết gọi tên chúng là gì.

Gọi là linh cảm cũng được.

Gọi là tưởng tượng cũng không sai.

Nhưng tôi nghĩ... nếu có người thấy được chúng, thì chắc cũng có người hiểu được chúng.

Và nếu có người hiểu, thì có khi chúng không đáng sợ như mình tưởng.

Vậy nên tôi kể lại, không phải để tìm câu trả lời.

Chỉ là để có ai đó biết, nếu một ngày bạn cũng thấy gì đó không giống ai... thì có thể, bạn không phải người duy nhất.

P/s: Lâu lắm mới viết truyện lại, mong được góp ý nhẹ nhàng



truyenngan​
 
[Series Truyện Ngắn] Quái Dị
Phần 1: Đỉnh gia tộc


1.

Tại một thành phố mây mờ, hôm nay cũng như mọi ngày, bầu trời bao phủ lấy một màu xanh đen hòa quyện cùng tím bạc phản chiếu cái lạnh lẽo âm u của thành phố X những đêm đông.

Thành phố trên ngọn đồi cao, có lẽ chính vì thế mà không khí càng lạnh khi càng về cuối năm, và tại nơi cao nhất trên ngọn đồi, chính là gia tộc A – gia đình được coi là quyền lực gương mẫu bậc nhất thành phố, nơi ai nấy cũng đều tấm tắc không ngớt về bất cứ điều gì khi có một thành viên gia tộc A lướt qua.

Và cũng trong gia đình đó, có một bí mật mà không ai hay, cũng chẳng ai ngờ cho đến bây giờ

Tôi từng sống tại nơi cao nhất ấy, bắt đầu vào một đem đông lạnh không khác gì mấy với bây giờ – theo lời kể của bà, ngay từ lần đầu tiên cất tiếng khóc chào đời tôi đã chính thức bước chân dưới mái nhà này với tư cách là con gái út của gia tọc A.

Trải nghiệm nơi mà cái ăn cái mặc đều được đủ đầy, những quần áo mới và bó chặt, những bữa ăn và lịch trình xếp kín bưng sẵn sàng chờ tôi ở đó, "một gia đình mẫu mực" – một hình mẫu trên tít báo mà người người trong thành thị vẫn hay đọc với bức hình đại gia đình tươi cười trước ống kính.

Nhưng không ai thấy rằng trong khi nhìn thẳng vào mấy ảnh thì tay của ba và bà đặ lên vai tôi rất chặt, còn tôi thì nhìn xuống đôi giày da mình đang mang – mới, cứng và rất nhỏ.

Chẳng biết bí ẩn ấy bắt đầu từ lúc nào, chỉ là từ ngày hôm ấy thì thứ đó xuất hiện rất nhiều, đó là một bóng đen to lớn màu đen nhạt màu, phải để ý kĩ mới nhận ra, hiện hữu như một thứ chất lỏng di động đôi lúc sẽ xuất hiện bất thình lình trước mặt ai đó rồi lặng lẽ rời đi.

Nhưng kì lạ rằng chẳng ai nói đến việc ấy cả, những bữa ăn yên ắng, đôi lúc là một hai câu chuyện làm ăn, chuyện chính trị, những thứ được coi là "thiếu tính xây dựng" đều không được nhắc đến.

Và tôi thấy "thứ đó" càng nhiều, tự hỏi rằng không biết liệu có phải nó đã to hơn chăng, nhưng nó xuất hiện ngày càng nhiều và vẫn như thế, khựng lại trước một ai đó trong gia đình tôi, nó trông như hút lấy thứ gì đó và sau đó lẳng lặng lướt qua.

Những người ấy khi chạm trán cũng chẳng ai hoảng hốt, chẳng ai bỏ chạy, họ vẫn thở và mắt vẫn mở.

Nhưng những người ấy, ngay sáng hôm sau đều có chút khác đi, chỉ một chút, tôi nghĩ vậy, lắm lúc là một cái gật đầu, một câu nói ít đi, hay là ánh nhìn có chút gì đó khác, chỉ một chút, không nhiều, thậm chí rất khó nhận ra.

Và đúng thật là ngay chính bản thân họ cũng không nhận ra điều đó.

Ấn tượng nhất là một lần tôi đã từng hỏi cô tôi về cách làm một món ăn, nhưng tôi chỉ nhận được một câu nói ngắn gọn rằng "Sao con không để người giúp việc làm cái này?" rồi lạnh lùng rời đi

Một phản ứng khác lạ bất thường so với mọi khi.

Mọi khi cô sẽ là kiểu rất nhiệt tình hướng dẫn từng chút cho tôi, cho dù là bận bịu hay có nói tôi nhờ cậy người giúp việc cũng sẽ vui vẻ giải thích kĩ cho tôi trước, cũng bởi một phần cô ấy là con dâu trong gia đình nên cách cô ấy cư xử sẽ thường không lạnh lùng như nhưng người khác trong gia đình.

Tôi thầm nhớ lại khoảnh khắc ngày hôm qua khi cô đứng khựng trước thứ kì dị màu đen đó rồi gục xuống, sau đó vài giấy lại thản nhiên đứng dậy và đi lại bình thường như không, không lẽ...

Đến cuối cùng tôi vẫn không biết đó là thứ gì hay rốt cuộc nó đã làm gì với gia đình chúng tôi.

Tôi thầm nghĩ lại lần đầu tiên chạm mặt nó.

Có lẽ năm tôi lên 6, hoặc có thể sớm hơn, khi đang đứng ngắm nhìn xuống thành phố qua khung cửa kính tại hành lang tòa nhà, tôi chợt thấy bóng hình của nó qua hình ảnh phản chiếu trên khung cửa sổ, to lớn và mờ mịt như làn khói đen tụ lại.

Nó không di chuyển, tôi cũng đứng sựng tợi đó, nhưng tôi có cảm giác như có thứ gì đó đang kéo tôi lại, như làn gió ngược và không khí đặc lại.

Tôi không la lên cũng không bỏ chạy.

Tôi đứng yên.

Mắt mở.

Tim đập chậm.

Và rồi... tôi bước về phía nó.

Không ai biết chuyện đó, cũng không ai hỏi.

Hôm sau, tôi ngồi vào bàn ăn cùng cả nhà như bình thường.

Người lớn bàn về những hợp đồng, về nhà trường, về các vị khách danh giá sẽ đến thăm.

Một người chú cười lớn, kể chuyện hôm qua ông ta đã gặp một khách hàng to lớn như thế nào khiến việc làm ăn của ông ta trở nên suôn sẻ.

Mọi người bật cười, rất to.

Nhưng âm thanh vang trong tai tôi như thể tôi đang ở dưới nước.

Tôi bắt đầu thấy nó thường xuyên hơn.

Không phải chỉ trong nhà.

Mà trong những giấc ngủ chập chờn.

Có lần, tôi thấy nó đứng giữa phòng khách khi cả nhà đang chụp hình kỷ niệm.

Không ai phản ứng.

Tôi tự hỏi liệu họ không thấy thật, hay họ thấy nhưng đã học được cách không phản ứng?

Lần đó, nó nhìn tôi.

Nó không có mặt, tôi chỉ cảm giác như vậy, cảm giác như toàn bộ thân thể nó chính là cái nhìn ấy.

Nhìn xuyên qua tôi.

Và tôi như lần đầu, thấy trong người mình có gì đó rời đi.

Nhẹ tênh.

Không có ai để kể.

Mọi người đều bận để sắm vai cuộc đời mình – chuẩn chỉnh, đúng đắn, đáng ghen tị.

Tôi nghĩ mình đã quên chuyện đó, cho đến khi tôi nhận ra tôi không phải là người duy nhất nhìn thấy nó, và có lẽ cũng chẳng ai là người cuối cùng.

2.

Có một quy tắc bất thành văn trong gia tộc tôi:

Những chuyện khó nói sẽ được đặt tên khác.

"Vấn đề" thì được gọi là "chuyện nhỏ".

"Mâu thuẫn" thì là "sự không đồng nhất tạm thời".

Còn nỗi sợ – nỗi sợ mà ai cũng cảm thấy – thì được gói gọn lại bằng một cụm từ duy nhất: "Không nên nhắc đến".

Cho đến một hôm, mọi người không thể không nhắc đến nó nữa

_

Buổi họp được tổ chức như mọi cuộc họp gia đình trước đó, nhanh chóng, đúng giờ và có phần bánh mặn kèm trà thảo mộc.

Ai ngồi vào vị trí của người nấy, như thể đã tập dượt từ nhỏ.

Người cô thứ ba là người lên tiếng đầu tiên.

"Tôi chỉ... tôi chỉ muốn hỏi.

Có ai gần đây cảm thấy... có gì đó không ổn không?"

Sự im lặng lập tức dày đặc, như có gì đó rơi vào giữa bàn, nặng và lạnh.

Người bác trưởng lắc đầu nhẹ, như phủi bụi.

"Ý cô là sao?" – Bác hỏi, giọng như người đã quen đối mặt với đơn kiện từ ngoài xã hội, nhưng chưa từng đối diện với cảm xúc thực.

Người cô chớp mắt.

Rồi nói, lần này nhỏ hơn:

"Tôi thấy một thứ...

ở trong nhà."

Vẫn không ai phản ứng.

Nhưng tôi nhìn quanh và thật kỳ lạ:

Không ai tỏ vẻ ngạc nhiên.

Không ai nói: "Thứ gì?"

Không ai hỏi: "Khi nào?"

Chỉ là những cái chớp mắt hơi chậm.

Một người dọn tay khỏi tách trà.

Một người khác đổi chân bắt chéo.

Rồi, như vỡ một cái bọc kín hơi, những tiếng thừa nhận bắt đầu vang lên.

Lác đác, thầm thì.

"Tôi cũng thấy."

"Nó... có đi qua phòng khách tuần trước.

Phải không?"

"Tôi cứ nghĩ mình đã nằm mơ ban ngày"

"Nó đứng ở đầu giường tôi.

Một lúc lâu đấy."

Căn phòng chao đảo.

Không theo nghĩa đen, mà theo cách mọi ánh mắt bắt đầu dao động.

Như thể tất cả đều đang đứng trên một sợi dây.

Một cảm giác khác lạ trong không khí khẽ trỗi dậy, không phải mùi, không phải tiếng mà là trọng lượng, không còn là sự tĩnh lặng, lạnh lẽo, mà là sự dao động.

Bà nội gõ nhẹ vào tách trà của mình.

Một âm thanh mỏng tang vang lên.

"Không cần thiết phải làm ầm lên như thế."

Câu nói đơn giản nhẹ nhàng.

Nhưng như một mệnh lệnh, lập tức có người gật đầu, người im lặng, người thu lại ánh mắt hoang mang như thể chưa từng nói gì cả.

"Có thể," bà nói tiếp, "đó là do chúng ta căng thẳng.

Ai cũng đang bận rộn cả, nên cũng có thể là một dạng... biểu hiện tâm lý tập thể."

Một người chú thêm vào:

"Chúng ta vẫn đang vận hành tốt.

Kinh tế, học hành, sức khoẻ,... mọi thứ đều ổn.

Chúng ta không có vấn đề gì cả đâu."

Câu "chúng ta không có vấn đề gì cả" ấy chính là tấm băng gạc họ dùng cho mọi vết thương.

Nhưng buổi tối hôm đó, vết thương bật máu.

Khi mọi người vẫn còn ngồi quanh bàn, khi những lời bàn bạc cuối cùng đang dần lắng xuống, thì thứ đó hiện ra, xuyên qua bức tranh nơi cuối căn phòng, Không ai báo trước, hông âm thanh báo hiệu, không có ai hét "kìa!".

Một bóng hình cực kì rõ ràng, cực kì to lớn, như thể nó đã hút lấy thứ gì đó từ những người ở đây để nuôi lớn sống qua ngày đến giờ.

Nó đứng đó, không động đậy.

Dù không có mặt, nhưng tất cả đều cảm thấy nó đang nhìn từng người một, một cách chậm rãi, như thế nhắc rằng nó đang hiện diện.

Bác cả – người từng bị nó "ghé thăm" một lần – đột ngột gục xuống bàn không một tiếng kêu.

Chỉ là cơ thể ông trượt về phía trước, như thể ai đó vừa rút mất linh hồn ra khỏi ông mà không để lại dấu vết.

Lúc đó, sự im lặng vỡ nát.

Tiếng la hét, ghế đổ, tách trà vỡ.

Một người cố kéo bác đứng lên, run rẩy.

Một người khác chạy ra cửa, nhưng dừng lại, như thể quên cách mở nó.

Mọi người chạy tán loạn phá vỡ trật tự vốn có của căn nhà này.

Còn tôi, tôi đứng yên, nhìn con quái vật.

Nó vẫn không cử động.

Nhưng trong căn phòng đầy người, tôi cảm thấy như chỉ có tôi và nó.

Tối hôm đó là lần đầu tiên có người rời khỏi ngôi nhà.

Ngày hôm sau, thêm vài người nữa.

Một số xin chuyển công tác.

Một số chuyển trường cho con cái.

Một người bỏ đi giữa đêm không để lại lời nhắn.

Gia đình vẫn "ổn", vẫn có bữa ăn và vẫn có cuộc họp.

Nhưng căn nhà trước vốn đã lớn bắt đầu trống từng góc.

Những hành lang dài hơn, ghế trống nhiều hơn.

3.

Một người rời đi, thì gọi là chuyển nhà.

Hai người thì là trùng hợp.

Đến người thứ sáu, thì mọi người bắt đầu gọi tên khác cho nó.

"Cải tổ nhân sự."

"Điều chỉnh cơ cấu."

"Tạm thời giãn mật độ sinh hoạt."

Ngôi nhà bắt đầu có tiếng vọng.

Trần vẫn cao.

Tường vẫn sáng.

Nhưng mỗi bước chân bây giờ đều kéo theo một khoảng trống.

Những khung ảnh gia đình vẫn còn nguyên, nhưng bên trong đó có những người đã không còn sống ở đây nữa.

Có một người, tôi không nhớ rõ ấy là cô hay bác, lặng lẽ dọn đồ trong đêm, chỉ mang theo một vali và một chiếc khung ảnh bị gỡ mất kính.

Không nói lời tạm biệt cũng không để lại lời nhắn.

Bởi ô trống càng nhiều nên một sự biến mất càng khiến người ta để ý hơn.

Sáng hôm sau, khi tôi đi ngang qua phòng bà thì thấy chiếc giường được dọn gọn như trong khách sạn, không bụi, cũng không có dấu vết ngủ lại.

Không ai hỏi, cũng không ai nhắc, không ai được phép "gắn cảm xúc cá nhân" vào "quyết định cá nhân".

Đó là cách để những người còn lại tiếp tục sống, tiếp tục giữ cho ngôi nhà đứng thẳng.

Nhưng dần dà ai cũng biết rằng gia tộc A thật sự có chuyện gì đó rồi, có vẻ mọi người cũng đắt dấu hỏi cho cụm từ hình mẫu với gia tộc A bây giờ.

Tôi đã không rời đi ngay.

Tôi vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn dùng bữa sáng với những người còn lại, vẫn ngồi vào đúng chỗ của mình trong bữa ăn, chiếc ghế giữa bà và cô hai.

Những người vẫn ở đây nhưng không còn hứng gì đối với bữa cơm gia đình hay cuộc gia tộc nữa cả.

Dù giờ chỉ còn mình tôi, cái ghế ấy vẫn là "của tôi".

Chỉ là mỗi ngay trôi qua, không khí của cả căn nhà càng ngày càng nặng nề, càng trống trải, nhưng thể vẫn có con quái vật hiện diện quanh đây.

Có một điều tôi chưa nói.

Tôi là không phải người đầu tiên thấy thứ kì dị đó, nhưng tôi biết nó xuất hiện từ lúc nào.

Có lẽ là đêm đó, khi tôi còn quá nhỏ để có thể nhớ rõ ràng từng chi tiết một, nhưng tôi nhớ hôm ấy vào buổi họp gia đình, có một người chú mà tôi rất hay thích chơi cùng nên hay bám đuôi theo, lúc ấy chú ấy đi ra ngoài và tôi đã lẻn theo sau, định mẩm sẽ nhảy ra hù chú ấy nhưng chú lại ngồi bịch xuống bậc thang phía ngoài cửa một cách mệt mỏi, mặt mày tối sầm được che lại bởi đôi bàn tay to lớn, theo sau là tiếng thở dài và giọng điều u sầu: "Chết tiệt, rốt cuộc mình phải sống như thế này đến bao giờ?", ấy cũng là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi nghe đến cảm xúc của ai đó buồn đến thế để rồi đọng lại đến giờ là sự uất nghẹn khi không muốn sống cuộc sống như thế này một lần nào nữa.

Và cũng tại thời khắc đó tôi nhìn ra có một thứ sương mù u tối lạ thường xuất hiện bên cạnh chú ấy, không, nói một cách đúng hơn là làn sương đen kia tỏa ra từ phía chú ấy và tụ lại.

Lúc ấy tôi cứ ngỡ là ảo giác, nhưng hóa ra lại không, sững sờ mất một lúc, kí ức uất nghẹn của chú ấy đọng lại trong tôi khá lâu cho đến khi không còn bóng dáng ai ở phía cửa nữa, tôi mới lặng lẽ ló đầu ra ngoài, thứ sương đen kia vẫn lửng lơ tại đó, không biết vì điều gì mà tôi cảm thấy nó đang nhìn mình.

Tôi đoán, đó là lúc tôi bắt đầu lớn lên cùng với thứ đó.

Tôi đã không nhớ đến hối ức ấy cho đến khi vào bữa ăn hỗn loạn định mệnh kia, khi nhìn chằm chằm vào con quái vật kia, tôi mới nhận ra một hồi ức mình đã bỏ quên từ ngày xưa.

Tôi cũng không gặp chú ấy nữa sau lần đó, bởi, chú đã rời đi khỏi gia đình sau đó vài ngày, là rời đi một mình.

Đến tận giờ khi chợt nhớ và hoài niệm lại tôi mới nhận ra, có lẽ thứ này chính là nỗi lòng của nhiều người tích tụ lại, từ những nghẹn ngào khi phải sống một cuộc đời khuôn mẫu, hay những kẻ ra đi mà ôm mình những nguyện vọng không thành tắt ngúm từ khi ước nguyện mới lọt lòng, dần dà hình thành nên con quái vật trong lòng họ.

Chỉ là không ai ngờ rằng, sự tích tụ ấy lại lớn đến nhường vậy, cũng chẳng ai nghĩ rằng, chính nó là thứ khiến họ xé vai khỏi bức hình đại gia đình kia.

Có lẽ là bởi... không ai thật sự chịu cầm mình trong một vai diễn cả đời mà không cách nào thoát ra được.

Con quái vật không đến từ bóng tối.

Nó đến từ những điều không được nói ra.

Và nó sẽ còn ở đó, cho đến khi có người thật sự lắng nghe.

Dẫu nhiều người đã rời đi, những vẫn có những người còn ở lại, có lẽ bởi họ chấp nhận, bởi tài nguyên của gia tộc mới cho họ cuộc sống họ thật sự khao khát.

Con quái vật cũng vậy, nó vẫn ở đó, kể cả chiếc nhãn hình mẫu, chỉ là lớp vỏ đã nứt được một tí, cũng chẳng ăn thua gì.

Nhiều người đã chuyển chỗ, hơi tan tác, và cũng không chắc được liệu trong họ đã thoát hoàn toàn cái bóng tâm lí của sự hoàn hảo mà gia tộc áp lên họ hay chưa

"Vậy còn cô, cô đang sống ở đâu?"

Ai đó hỏi tôi, là một nhà báo đi mò tin tức về gia tộc.

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng lấy lệ, vì làm sao có thể nói rằng tôi vẫn còn ở đó?

Không phải bằng cơ thể, mà bằng một phần gì đó trong tôi – phần đã bước về phía nó từ rất lâu, và không bao giờ quay lại.

4.

Tôi đã rời khỏi ngôi nhà ấy.

Tôi sống trong một căn phòng trọ cũ, ở tầng 4 của một chung cư thấp, có cửa sổ nhìn ra đường xe buýt.

Không có phòng ăn lớn. hay tủ kính đầy huy chương, cũng không có bàn họp hay người người sắp xếp đồ.

Chỉ có một bếp nhỏ, một quạt trần kêu khẽ, và chiếc gương treo lệch trên tường.

Lần đầu tiên, tôi được chọn màu ga giường cho mình.

Lần đầu tiên, tôi không cần phải mỉm cười khi không muốn.

Không phải trả lời "dạ" hay "vâng" chỉ để tránh "làm không khí căng thẳng".

Tôi tưởng thế là xong.

Tôi tưởng rằng, chỉ cần bước ra khỏi cái khung đó, cái bóng kia sẽ tan đi như hơi nước.

Nhưng không, một vài điều... vẫn còn đi theo.

Tuần đầu tiên, tôi không thể ngủ tròn giấc, không phải vì ác mộng gì như trước đây, mà là bởi mỗi khi tôi nhắm mắt, tôi cảm thấy căn phòng không còn trống, cứ như thể còn thứ gì đó khác ở đây mà tôi chưa phát giác.

Không khí không chuyển động, nhưng có tiếng thở nhẹ.

Không có tiếng bước, nhưng nền gạch vẫn vang lên tiếng động mơ hồ, như ai đó đang bước khẽ quanh đây.

Tôi bật đèn suốt đêm.

Cửa sổ không đóng.

Tôi nghĩ có thể do mình quen sống ở nơi quá im lặng, quá đúng giờ, nghĩ thầm có thể là do đầu óc vẫn chưa thoát khỏi cái nhịp sinh hoạt đó.

Nhưng rồi, một buổi tối nọ, tôi nghe tiếng cười.

Tiếng rất nhỏ, khi không gian tĩnh mịch về đêm chú ý thì mới nghe ra.

Ấy không phải tiếng cười ghê rợn như phim, mà là tiếng bật cười như một người đang tự giễu mình.

Nhỏ, trầm, như vang lên từ cổ họng của chính tôi.

Tôi đứng dậy, soi gương.

Gương không vỡ, không đổi hình hay nói chuyện, không có dấu hiệu khác lạ gì như tôi tưởng tượng, hoặc là tôi đã nghĩ vậy.

Chỉ là... tôi nhìn thấy mình, nhưng khi nhìn kĩ hơn, sau trong mắt mình, trong con ngươi đen láy kia, cảm giác như có ai đó khác.

Không phải là hình ảnh khác thường, cũng không phải ma, mà là cảm giác mình đang bị quan sát từ bên trong.

Ngày thứ mười ba kể từ khi rời khỏi nhà, tôi ra quán cà phê gần trọ, định viết vài dòng như một thói quen mới.

Tôi chọn bàn sát tường, mở sổ, và viết:

'Tôi từng thấy một con quái vật sống trong nhà tôi.

Nó không còn ở đó nữa.

Nhưng có thể, nó không chỉ ở trong nhà ấy.'

Tôi ngẩng lên, và thấy một cô gái đang ngồi bên kia phòng.

Cô mặc áo len xanh lông vịt, tóc buộc hờ, mặt bình thản.

Không ai để ý cô, kể cả tôi, cho đến lúc đó.

Chỉ trong một khoảnh khắc, tôi để ý trên vai cô, có một con bướm đen nhỏ đậu xuống, rất nhẹ, như thể không có thật.

Cô gái không phản ứng, cũng không chạm vào nó, như trong khoảnh khắc ấy không biết đến hiện diện của côn trùng kia.

Nhưng ánh mắt cô, chỉ trong một giây, trở nên đục lại, rồi sau đó sáng lên như cũ, như thể chưa từng có gì xảy ra.

Tôi chớp mắt.

Con bướm biến mất.

Lúc ấy tôi đã nghĩ có thể mình đang tưởng tượng, có thể bởi vẫn còn dư âm từ căn nhà cũ.

Nhưng ngày hôm sau, tôi lại thấy một con bướm khác, lần này đậu trên vai một cậu bé đang ngồi đợi mẹ ở trạm xe buýt.

Rồi một lần khác, trong thư viện, trên gáy một người đàn ông đang lật sách.

Chúng xuất hiện như dấu chấm câu cuối một câu chuyện chưa viết xong.

Không ai khác để ý, chỉ có tôi.

Tôi không biết điều gì đang bắt đầu.

Chỉ biết rằng, khi một người đã từng sống cùng với quái vật, thì họ biết cách nhận ra bóng của nó ở bất cứ đâu.
 
[Series Truyện Ngắn] Quái Dị
Phần 2: Sự thì thầm của những chiếc gương


1.

Tôi tên K.

Tôi vừa được chuyển trường cuối tháng 10.

Đây là một ngôi trường trọng điểm, ở đây mọi thứ rất sáng.

Hàng lang được lát gạch xám bạc sáng loáng.

Tường cũng trắng tinh, không một vết bẩn.

Ngay nhưng những ô cửa kính cũng được lau sạch đến mức trong suốt như thể không có một lớp màng ngăn trước mặt.

Và những chiếc gương cũng đầy bóng loáng.

Nhưng, điều kì lạ là ở đây lại có rất nhiều gương.

Gương nhà vệ sinh, gương tại phòng thay đồ, không lạ lẫm lắm.

Nhưng nhiều đến bất thường.

Gương dọc hành lang, gương trên cầu thang, gương cạnh bảng tin, có cả nhưng học sinh vừa soi gương lại trước khi xem điểm.

Chậm rãi lướt đi dọc cầu thang, tôi bắt đầu lẩm bẩm đếm, tổng cộng tận 37 chiếc gương, hoặc có thể hơn, tôi không chắc.

Nhưng tôi chỉ hoài nghi đôi chút rồi thôi, một ngôi trường có nhiều gương thì đã sao, có chăng cũng là một cách để học sinh chú ý hình tượng hơn nhỉ?

Dẫu nghĩ vậy, tôi cũng không dập được cơn bất an nhen nhóm trong lòng mình.

Tôi bước vào trường với một tâm trạng hồi hộp nhưng cũng đầy tò mò, tự hỏi tại môi trường mới tinh này mình bắt đầu cuộc sống mới của mình như thế nào.

Bước vào trường, mọi người rất niềm nở, nhưng không một ai hỏi tôi đến từ đâu hay vì sao tôi lại chuyển trường.

Họ chỉ cười, mở đầu là đôi ba câu chào hỏi xã giao, sau đó có người chỉ đường, có người phát thời khóa biểu.

Tôi cũng không có ý định kể thật, chẳng qua là chút hiếu kỳ chợt dâng lên vì cảm giác lạ lẫm tại đây, hoàn toàn khác xa với ngôi trường cũ kia của tôi.

Tiết học vẫn diễn ra như thường lệ, cô vẫn giảng, mọi người vẫn chú tâm ghi chú xoẹt xoẹt.

Nhưng đâu đó, có những tiếng động nhỏ, xì xào phát ra len lỏi vào tai tôi ngọ nguậy trong lòng khiến lòng tôi cộn cào khó tả.

Lúc đầu chỉ là tiếng vỡ vụn, như tiếng nước đá nứt ra trong ly, rồi dần rõ hơn, như ai đó đang thở sau gáy.

Tôi cố bỏ ngoài tai, tập trung vào những thứ dở dang hiện làm.

Nhưng càng ngày càng ngày, dù là trong tiết học, hay là nghỉ trưa, có lúc là đi vệ sinh, thanh âm đó vẫn cứ văng vẳng liên tục khuấy động cơn bất an trong lòng, lâu dần khiến tôi không thể ngồi yên.

Bước ra khỏi lớp học, tôi cố lắc đầu để gạt bỏ cảm giác bồn chồn dai dẳng trong lòng.

Hành lang vẫn sáng loáng như trước, từng ô gương phản chiếu hình ảnh của tôi khi lướt qua.

Nhưng có gì đó... là lạ.

Tôi dừng lại trước một chiếc gương cạnh bảng tin.

Hình ảnh phản chiếu vẫn là tôi, nhưng nhìn một lúc lâu, và càng lâu, tôi càng cảm giác có ai đó..bên kia chiếc gương đang quan sát.

Thanh âm vẫn vang lên, lần này rõ hơn.

Nó không chỉ là tiếng thì thầm nữa, mà như một lời nói rành mạch, trơn tuột qua mặt kính.

"Người tiếp theo" nó nói.

Tôi lùi lại một bước, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Không ai xung quanh tỏ ra chú ý đến tôi hay đến tiếng nói đó.

Những học sinh khác vẫn lặng lẽ đọc bảng tin, soi gương chỉnh trang lại đồng phục, như thể mọi thứ đều bình thường.

Nhưng tôi biết rõ, thứ âm thanh này không đến từ những người xung quanh.

Nó đến từ chiếc gương.

Không lẽ là ma?

Tôi đã từng vu vơ hỏi bạn học nào đó, "không biết trường mình có ma không nhỉ?".

Nhưng chẳng hiểu sao tụi nó cười phá lên, sau đó lại bảo

"mày nghĩ sao vậy?"

Tôi cũng chẳng biết tôi nghĩ sao nữa.

Chẳng lẽ lại nói tôi thấy chiếc gương trường mình biết nói trường, khéo chúng nó lại tưởng tôi dở người mất.

Và tôi rời đi trước khi cả đám bắt đầu hiếu kì hơn mà bâu lại một bầy hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi đã an ủi bản thân hẳn là ảo giác, hẳn là mình đã học nhiều đến mức lú đầu mất rồi.

Cho đến một lần, vào giờ nghỉ trưa, tôi lên nhà vệ sinh tầng ba, cái tầng thường vắng vì thường dành cho học sinh đội tuyển và một phần nó cũng vì ở giữa, học sinh hay lên tầng một cho gần căn-tin, hoặc tầng bốn nơi có phòng thư viện.

Tôi cũng chỉ chọn ngẫu nhiên, không nghĩ ngợi gì.

Xong việc cá nhân tôi rửa tay.

Tiếng nước chảy đều.

Mọi thứ yên ổn, cho đến khi tôi ngẩng đầu lên nhìn lướt qua chiếc gương trước mặt.

Lúc đó, đột nhiên trong một khoảnh khắc tôi lại nghe thấy nó.

Không phải nghe bằng tai, mà là cái kiểu... bạn bỗng nhận ra có ai đó đứng sau lưng dù không có tiếng chân.

Kiểu đó ấy, kiểu "thấy mà không có gì để thấy".

Tôi quay phắt lại phía 'nó', đứng yên một lúc, tự hỏi không biết liệu mình có cảm giác nhầm lẫn hay không.

Tận một lúc lâu.

Tôi tặc lưỡi, có lẽ lại là ảo giác nữa nhỉ, tôi nghĩ.

Nhưng rồi... không phải.

Ngay khi tôi vừa định quay đi, tiếng thì thầm lại phát ra.

Khu vệ sinh không một bóng người, nắng vàng oi ả khẽ chiếu vào, dễ dàng nhận ra tại đây chỉ có mỗi tôi và bóng dáng bản thân phát qua chiếc gương.

Và tiếng thầm thì ấy không đâu khác là phát ra từ chính chiếc gương.

Ban đầu chỉ là tiếng rì rầm nhỏ như gió lùa.

Rồi rõ dần.

Không to hơn, nhưng chữ bắt đầu tách ra từng chút, như ai đó đang đọc một câu chuyện cổ tích bằng hơi thở:

"Cô ấy... lớp trưởng khối Mười một.

Mười điểm Văn.

Đội trưởng đội tuyên truyền.

Sắp có thư mời từ trường quốc tế.

Nhưng..."

Một chữ "nhưng" nhẹ như thở.

"Cô ấy từng viết thư tuyệt mệnh.

Giấu trong ngăn kéo phía dưới cùng."

Đó là một giọng nói, khô khốc và không rõ ràng, như tiếng giấy bị vò nát hay cát rơi, nhưng tôi có thể nhận ra từng từ.

Tôi thở ra, bất giác lùi lại, không hiểu vì sao nhưng cả người chợt lạnh đi.

Tôi nhìn quanh, không ai khác trong nhà vệ sinh.

Tôi rửa tay lại, dù tay không còn ướt.

Rồi nhìn vào gương lần nữa, lâu hơn.

Nhưng chiếc gương đã trở nên im lặng

2.

Sau hôm đó tôi bắt đầu để ý.

Tôi nhận ra không phải tất cả các gương đều thì thầm, cũng không phải lúc nào chúng cũng nói.

Nhưng những cái gương đó – những cái biết nói – có gì đó hơi khác.

Tôi không biết phải mô tả thế nào.

Có cái có bóng đậm hơn, có cái có lại phản chiếu hơi méo một chút, dù không rõ ràng.

Và mỗi lần tiếng thì thầm ấy vang lên, nó luôn kể về ai đó trong trường.

Lúc đầu tôi nghĩ biết đâu nó nói bậy.

Nhưng rồi Không lâu sau...

"Nè mày nghe thấy gì chưa?"

"Nghe thấy gì?

Chuyện của con bé lớp 11A hả?"

"Ừa đấy, nhỏ đó làm gì tới mức đó nhỉ?"

"Thật đấy, chẳng biết có phải không nhưng tao thấy nó la rất to trong văn phòng thầy mà"

Có người nghe nói thấy bức thư của lớp trưởng trong ngăn kéo và giấu mình trong nhà vệ sinh nữ tầng tư để khóc khi biết nhà trường sẽ gọi phụ huynh.

Giống hệt những gì chiếc gương đã thì thầm trước đó.

Những ngày sau đó, tôi bị ám ảnh bởi tiếng thì thầm ấy.

Mỗi khi đi ngang qua một chiếc gương, dù là gương dọc hành lang hay gương trên cầu thang, tôi đều cố gắng lắng nghe.

Có lúc nó im lìm, có lúc thì thầm những câu chuyện, những bí mật mà không ai hay về các cô cậu học sinh gương mẫu.

Có đứa giấu những điểm kém dưới đáy cặp, đứa lén ăn uống vô tội vạ vì trầm cảm, đứa lại chuyên bắt nạt những kẻ yếu thế sau lưng giáo viên.

Mỗi lời chiếc gương nói ra, sớm hay muộn, y như rằng ngay sau đó đều dần trở thành những lời thì thầm trong trường.

Một tin đồn nhỏ nhen nhóm, rồi lan ra như một đám cháy, đến tai mọi người, xé toạc lớp vỏ bọc hoàn hảo của "nạn nhân".

Tôi đã thử hỏi những người bạn mới của mình, về những tin đồn đó, và cả về những chiếc gương.

"Sao cậu biết chuyện đó?", "Ai kể cho cậu vậy?".

Họ nhìn tôi lạ lẫm, hỏi lại "Chuyện gì cơ?".

Hoặc nếu biết thì họ chỉ đáp: "Nghe đồn vậy", "Ai đó nói mà tớ không nhớ rõ".

Không một ai biết đến những chiếc gương, hay những lời thì thầm từ chúng.

Họ chỉ tiếp nhận thông tin như những lời đồn thổi thông thường, như thể chúng bỗng nhiên xuất hiện từ hư không, không có nguồn gốc rõ ràng.

Tôi bắt đầu lắng nghe nhiều hơn.

Tôi ghi lại, tôi nghĩ rằng đây có thể là minh chứng cho những gì tôi nghe được không phải đến từ sự hoang tưởng, mà là sự thật.

Nhưng khi ghi lại ngày càng nhiều... càng cho mình một cảm giác rất kỳ lạ.

Giống như... tôi có một chiếc tai thứ ba.

Một cái mũi thứ sáu.

Một khả năng gì đó không nên có.

Tôi trở thành người duy nhất trong ngôi trường sáng loáng này được nghe những tiếng lòng mục rữa, được chứng kiến những vết nứt ẩn sau lớp kính trong suốt.

Dần dần, cảm giác ấy trở thành nghiện, khi biết được những thứ mà người khác không biết, nghiện việc theo dõi những bí mật bị bóc trần, nghiện việc chứng kiến những khuôn mặt hoàn hảo vỡ vụn.

Cho đến một ngày, tôi vẫn đang trong lớp.

Đến tiết cuối trước giờ giải lao, tôi đi vệ sinh.

Định tranh thủ một chút vì tôi đang hơi đau đầu, hôm đó thời tiết ẩm, đèn huỳnh quang cũng hơi nhá.

Như thường lệ tôi đang đứng rửa tay.

Chiếc gương vẫn lặng lẽ.

Tôi liếc lên, như mọi lần, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của mình, chờ đợi tiếng thì thầm lại vang lên

Và rồi, giọng nói vang lên, lần đầu tiên rất gần, gần như ai đang đứng trong tai tôi.

Nhưng lần này, nó không nói về bất kỳ ai khác.

Nó nói về tôi.

"Vì sao cô lại chuyển trường?"

Tim tôi thắt lại, mắt tôi mở to như không thể tin được.

Tôi quay phắt nhìn quanh, nhưng không một ai ở đó.

Giọng nói lại tiếp tục, rõ ràng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết, xuyên thẳng vào tâm trí tôi.

"Không phải vì bị hại.

Mà vì cô chọn không nói ra lúc cần phải nói."

Chiếc gương trơ trọi phản chiếu lại khuôn mặt trắng bệch của tôi, cùng với bí mật mà tôi đã chôn chặt từ lâu.
 
[Series Truyện Ngắn] Quái Dị
Phần 2: Sự thì thầm của những chiếc gương (P2)


3.

Sau lần ấy, tôi bắt đầu tránh chiếc gương.

Tôi rửa mặt cúi thấp và lau tay nhìn vào tường, hạn chế tương tác với 'nó' ít nhất có thể.

Tắt đèn trước khi vào nhà vệ sinh, hoặc bước lùi khi đi ngang qua hành lang có phản chiếu.

Nhưng không hoàn toàn được, tất nhiên.

Vì ở ngôi trường này, gương có ở khắp nơi.

Những ngày sau đó trôi qua như một cơn ác mộng.

Chiếc gương không ngừng thì thầm.

Dẫu cho tôi không nhìn vào, dẫu cho tôi bịt tai chạy nhanh qua, cũng đều không tránh được những câu hỏi xoáy sâu vào góc khuất mà tôi đã cố gắng chôn vùi

"Cô đã nghe thấy"

"Cô đã nhìn thấy"

"Tại sao cô không làm gì cả?"

"Ai bảo im lặng là vô tội?"

Tôi không hiểu sao mình thấy tức những lời nó nói.

Tức như thể có ai cứ nhắc đi nhắc lại cái điều tôi đã chôn xuống đất bao lâu.

Tôi đi thẳng đến nhà vệ sinh tầng ba nhìn chằm chằm chiếc gương vẫn đang lặng im như thường, phản chiếu vầng trán nhăn lại hơi ướt và đôi mắt đầy tơ đỏ, tôi gào lên hằn học:

"Không phải tao làm, cái gương chết tiệt, tao không làm gì sai cả"

Dẫu cho tiếng la hét có lớn bao nhiêu, chiếc gương vẫn lặng im.

Tôi không thể chịu nổi nữa, ngay lập tức kéo cặp xuống lấy ra chiếc compa từ trong hộp bút và rồi đâm thẳng vào mặt gương.

Mảnh đầu tiên vỡ ra.

Rồi thêm một cú nữa thành một đường chéo.

Một tiếng "cạch" nhỏ và rồi... gương nứt.

Không vỡ toang hay rơi rụng, chỉ là... một vết rạn chạy dài như một vết nhăn từ khóe miệng của sự thật.

Tôi đứng đó một lúc lâu, không có tiếng chuông báo hiệu, cũng không có ai đi ngang qua vào hỏi hay gì cả.

Ngay sau đó tôi rời đi, gần như là tháo chạy.

Tôi nghĩ, có lẽ mình sẽ bị kỷ luật.

Nhưng không, không một ai hỏi đến, cũng không ai phát giác ra tội phá hoại của công của tôi ngày hôm đó.

Chiếc gương vẫn vậy, vẫn được treo ở đó cùng với vết rạn kia như thể không một ai để ý nó bị rạn cả, cũng không có lấy một tiếng thì thầm nào.

Nhưng khi tôi nhìn kỹ, giữa những vết rạn, tôi thấy phản chiếu của mình – 'nó' méo đi, lượn sóng, nhòa nhẹ.

Và kể từ lúc ấy, những cơn ác mộng luôn vồ lấy tôi mỗi đêm, khi tôi những tưởng mình đã đi ra khỏi những kí ức không mấy tươi đẹp ấy tại trường cũ.

Tôi có một cô bạn thân, thành tích kém hơn tôi một chút nhưng điều đó không quan trọng, tôi và cậu ấy vẫn rất thân thiết như hình với bóng hồi ở trường cũ.

Nhưng trường tôi, có những góc tối hiện hữu rất rõ ràng như góc khuất đầy cỏ dại tại khoảng sân sau của trường hay chỗ tối nơi thường để bừa đồ tại khu sân thể thao, mỗi ngày đều lướt qua, mỗi ngày đều có thể thấy nhưng hầu hết mọi người đều ngó lơ, bởi họ nghĩ nó nhỏ, vô hại và...có thể chẳng ai để ý lấy đâu.

Nhưng có một điều những ai đã vướng vào góc tối ấy đều khó thể thoát ra, như bạn tôi.

Tôi chỉ biết đến việc ấy khi một ngày tình cờ về trễ khi phải quay lại trường lấy đồ.

Trường gần tối, hành lang không còn ai.

Khi tôi rẽ qua hành lang sau dãy phòng thể chất, tôi nghe thấy tiếng nói.

Lúc đầu còn tưởng là giáo viên hoặc bảo vệ.

Nhưng rồi tôi nhận ra không phải.

Và thấy cảnh cô ấy bị một đám người vây quanh, những iếng cười, tiếng lôi kéo, tiếng mắng bằng những từ ngữ không có trong sách vở vang lên rõ rệt.

Và rồi... một cái giọng run run, yếu ớt cất lên để tôi xác nhận đó thực sự là cô ấy, tôi bước lại gần hơn.

Là ba đứa nam to con đang đứng chặn quanh cô.

Một đứa giật balô của cậu ấy, một đứa lôi áo khoác ra khỏi người cô, đứa còn lại thì quay điện thoại lại để quay phim và cười lớn.

Còn cô ấy thì co người lại như một con mèo ướt, không la lên, không phản kháng, chỉ cố né.

Có lúc định chạy, nhưng chân bị chặn và cánh tay bị bầm tím.

Dù biết tôi nên bước tới và giúp cô ấy, trong lòng tôi thực sự muốn vậy nhưng chân tay không cách nào di chuyển được.

Hắn có đánh mình như vậy không?

Mình cứu cô ấy rồi có thoát ra được không?

Liệu việc này có khiến...tôi phải dính đến bọn chúng như vậy không?

Trong đầu tôi chưa hàng trăm câu hỏi, tim đập từng nhịp như búa, và rồi tôi vẫn đứng sững như vậy.

Đến khi bọn chúng xô bạn tôi đi, biến mất sau dãy lớp học, như nuốt chửng cậu ấy vào bóng tối, tôi vẫn không nhúc nhích tại chỗ.

Có lẽ là bởi sự sợ hãi xâm chiếm lấy cơ thể mình, không, không chỉ sợ hãi mà còn có cảm giác tội lỗi dâng trào.

Ngày hôm sau cô ấy vẫn vậy, vẫn mặc đồng phục đầy đủ, tóc tết hai bên, mang áo dài tay vì lạnh, vẫn gật đầu chào tôi như thường, vẫn cậu ấy vẫn ngồi bên tôi trong giờ, chép bài cẩn thận, vẫn "ổn" và không để lộ việc cô ấy đã trải qua.

Và tôi tự hỏi, liệu việc ấy đã kéo dài bao lâu rồi?

Tôi bắt đầu để ý cô nhiều hơn.

Và tôi bắt đầu thấy những vết khác: Cổ tay có vết đỏ mờ, áo giặt hơi quá tay, tập vở có vài tờ bị rách, dán lại bằng băng keo trong.

Tôi nhìn nhưng không dám nói.

Không dám nói, không dám... thừa nhận rằng mình đã biết tất cả từ hôm đó.

Tôi muốn giúp cô ấy, bằng cách này hoặc cách khác, tôi đã nói với thầy cô về những điều mình thấy, cũng đã từng viết một bài về bạo lực học đường – một bài văn mẫu thậm chí được cô giáo khen.

Tôi nghĩ mình đang làm đúng, hẳn sớm muộn cô ấy sẽ tốt hơn.

Nhưng cũng chỉ tới đó, một lời khen, một cái gật đầu, không thấy điều gì thay đổi sau nhường ấy thứ tôi đã làm.

À không, có một thứ đấy, đó là bọn chúng bắt đầu ngang tàng hơn và bắt nạt cô một lúc một nhiều, ngay trong trường: Ném giấy vào đầu cô giữa lớp, viết mấy từ dơ bẩn lên tủ đồ, thậm chí xô vai cô giữa hành lang.

Và tôi luôn chứng kiến thấy cảnh ấy.

Tôi nhìn thấy đôi mắt cô ấy thoáng lướt qua tôi, một ánh nhìn cầu cứu đầy hy vọng, rồi nhanh chóng vụt tắt khi tôi quay đi, vẫn ngồi trong lớp, và vẫn tiếp tục ghi bài.

Tôi đã sợ, tôi nghĩ vậy.

Cho đến một ngày, sau một buổi tra tấn tinh thần nặng nề của bọn chúng, cô ấy đứng dậy, xuất hiện trước mặt tôi với quần áo xộc xệch, mái tóc bết dính.

Đám đó đã bỏ đi.

Cô ấy không khóc.

Cô ấy chỉ đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thẳng vào tôi.

Cái nhìn ấy không còn hiền lành, dễ gần như mọi khi nữa.

Nó rực cháy sự căm phẫn, sự oán trách mà tôi chưa từng thấy.

Khuôn mặt cô ấy vặn vẹo, những lời nói trào ra như một dòng dung nham nóng bỏng:

"Mày đấy!

Mày luôn ở đó, phải không?

Nhìn tao bị bọn chúng giày vò, mà mày lại cứ đứng trơ ra như một pho tượng!

Mày muốn cái gì hả?

Mày muốn đợi tao chết mòn để rồi lấy chuyện của tao mà viết văn đạo đức cho cô giáo khen à?

Đồ đạo đức giả!

Mày khác gì bọn chúng đâu!"

Giọng cô ấy không hề to, chỉ đủ để tôi nghe rõ từng chữ, từng âm tiết, nhưng nó lại như một tiếng sét đánh thẳng vào tai tôi, vang vọng trong đầu tôi.

Kể từ đêm đó, và cả những đêm sau nữa, mỗi khi tôi nhắm mắt lại, lời oán trách của cô ấy lại vọng về, rõ mồn một:

"Mày khác gì bọn chúng đâu!

Đồ đạo đức giả!"

Những giấc mơ cứ rời rạc, không đầu không cuối.

Cảnh vật nhòe mờ như được nhìn qua mặt kính ướt, nhưng cảm giác lại rõ đến rợn người.

Tôi thấy hành lang trường cũ.

Trời xám ngoét và trần nhà ẩm mốc.

Áo đồng phục treo lủng lẳng trên móc, ướt, nặng, như thể ai vừa dìm xuống nước.

Tiếng bước chân vọng từ xa, từng nhịp một, nhưng không ai xuất hiện.

Sau đó tôi đi dọc hành lang.

Chợt thấy ở cuối, có một người đứng quay lưng lại.

Tôi nhận ra dáng người đó ngay, là cô ấy.

'Cô ấy' vẫn đứng bất động

Tóc xõa xuống, áo sơ mi nhàu nát.

Khi tôi tiến lại gần, cô ấy vẫn không quay đầu.

Tôi gọi, không ra tiếng nên tự nhủ bước đến gần cô ấy gọi.

Nhưng khi tay tôi gần chạm tới... cô ấy xoay lại.

Không có khuôn mặt.

Chỉ là một khoảng trống trắng bệch, trơn như mặt gương.

Tôi nhìn vào khoảng trống đó, và thấy mình trong đó.

Tôi, với ánh mắt im lặng, tay thả xuôi và miệng mím chặt, không có biểu cảm gì

Chỉ là...

đang đứng đó.

Không làm gì cả.

Rồi tiếng của 'cô ấy' vang lên, từ trong khoảng trống đó, như vọng ra từ đáy bồn rửa tay:

"Mày luôn ở đó.

Vậy mà sao mày lại quay đi"

"Mày luôn miệng gọi tao là bạn thân.

Nhưng lúc tao cần, mày còn không đứng bên cạnh."

Tiếng thét gào lên.

Rồi lại không một âm thanh.

Cô ấy chợt đưa tay lên đầu, đúng hơn là ở vị trí mặt, chậm rãi gỡ đi lớp da trên mặt mình ra...

Là gương.

Một tấm gương vỡ nát, từng mảnh rơi lả tả xuống sàn.

Thế rồi tôi tỉnh dậy, tay vẫn nắm chặt, trên trán ướt đầy mô hôi lạnh và ngực như bị ép dưới đá.

Đến bao giờ mình mới thoát được những suy nghĩ này chứ?

Thoát ra...có đồng nghĩa với phải thay đổi không?

4.

Tôi đã suy nghĩ, gần đây tôi không nghe thấy chiếc gương nữa, có lẽ là bởi những suy nghĩ thì thầm trong đầu tôi đã lấn át những thanh âm đó rồi chăng.

Tôi đã đập vỡ những chiếc gương, nhưng chính điều đó khiến tôi càng lún sâu vào vòng xoáy này, có chăng việc tôi lại một lần nữa trốn tránh chỉ khiến mọi thứ tệ hơn?

Tiếng thì thầm của 'cô ấy', cái khuôn mặt trắng bệch không có mắt mũi, và cái bóng hèn nhát của tôi trong gương cứ ám ảnh tôi, nhắc nhở tôi về sự im lặng đã tạo ra tất cả.

Phá hủy vật chất có lẽ không phải là cách để dập tắt ngọn lửa đang cháy trong lòng.

Tôi cần phải làm gì đó khác.

Một điều gì đó thực sự.

Một tuần sau đó, tôi sống như người có điều gì đó vừa nổ trong đầu.

Mọi thứ bên ngoài vẫn vậy.

Lớp học vẫn im.

Giờ ra chơi vẫn ồn.

Tôi vẫn ngồi đó, làm bài, ghi chú, đi qua từng chiếc gương, lúc này đã không còn tiếng gì nữa.

Tôi đã không còn thấy ai nói gì từ trong mặt kính nữa, nhưng tôi bắt đầu nghe... những thanh âm khác.

Tiếng xì xào của một bạn nữ ngồi một mình ở góc lớp, tiếng cười nhỏ không vui của bạn nam bị gọi tên sai suốt ba tuần, tiếng lặng đi của một người vừa bị chê béo trong sân thể dục.

Có vẻ đó là tôi đang bắt đầu nghe thấy những vết nứt ngoài đời.

Vào một buổi học chiều, khi ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, tôi ngồi trong lớp.

Tiết học trôi qua một cách nặng nề, từng phút như kéo dài hàng giờ.

Mắt tôi dán chặt vào cuốn sách, cố gắng phớt lờ cái cảm giác khó chịu đang bò dọc sống lưng.

Rồi tôi thấy cảnh đó.

Ở cuối lớp, một học sinh mới, thân mình nhỏ thó, đang bị một vài đứa lớn hơn vây quanh.

Chúng xì xào, chỉ trỏ, những lời lẽ hiểm độc như những mũi kim châm vào không khí.

Rồi một trong số chúng giật quyển vở trên tay cậu bé, vò nát không thương tiếc.

Tôi thấy ánh mắt cậu bé hoảng loạn, cố gắng thu mình lại, y hệt cái cách 'cô ấy' đã từng.

Cả lớp im lặng.

Không một ai phản ứng.

Họ cúi gằm mặt xuống sách vở, vẽ vời lung tung lên mặt bàn, hoặc giả vờ chăm chú nhìn bảng, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách họ với những gì đang diễn ra.

Không một ai phản ứng, trừ tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua những chiếc gương dọc hành lang qua ô cửa kính.

Tôi không biết vì sao sau đó mình lại đứng dậy.

Tôi chỉ thấy tim mình đập nhanh, như mọi lần trước đây.

Nỗi sợ hãi, sự hèn nhát quen thuộc lại trỗi dậy, ghì chặt lấy chân tay tôi.

Một phần trong tôi vẫn muốn cúi đầu, muốn giả vờ không thấy gì, để cái cảm giác tội lỗi ấy lại tiếp tục gặm nhấm một mình.

Nhưng rồi, giọng nói của "cô ấy", cái khuôn mặt trống rỗng đầy oán trách trong giấc mơ, và cả cái bóng của chính tôi trong tấm gương vỡ vụn kia lại hiện lên, rõ mồn một.

"Mày đứng đó.

Mày thấy hết.

Vậy mà mày quay đi."

Nhưng lần này, tôi không để nó trôi qua.

Khi tôi từ từ đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng kiên quyết từng bước tiến về phía đám đông đang vây hãm.

Ánh mắt tôi không nhìn thẳng vào chúng, mà tập trung vào cậu bé đang co ro.

Tôi biết, chính sự im lặng mới là thứ đáng sợ nhất.

Tôi đứng chắn giữa cậu bé và những kẻ kia.

Không một lời to tiếng, không một hành động bạo lực.

Tôi chỉ đơn giản là quay sang nhìn thẳng vào tên cầm đầu, ánh mắt lạnh băng nhưng chất chứa tất cả những dằn vặt bấy lâu nay.

"Dừng lại.

Ngay bây giờ."

Chỉ vỏn vẹn ba chữ.

Giọng tôi khản đặc, nhẹ nhàng, gọn ghẽ, nhưng lại vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến rợn người của lớp học.

Chỉ thế thôi.

Không một ai trả lời.

Không một đứa nào nói thêm lời nào.

Nhưng, cũng không ai đùa tiếp.

Tên cầm đầu nhìn tôi, ánh mắt từ bất ngờ chuyển sang khó chịu, rồi có chút gì đó dè chừng.

Hắn không dám đối diện với tôi, cũng không dám tiếp tục hành động.

Cả đám lùi lại, nhìn nhau một cách lúng túng, rồi giải tán nhanh chóng như những bóng ma.

Cậu bé nọ vẫn còn run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng đôi mắt kinh ngạc.

Tôi từ từ ngồi xuống ghế, cạnh cậu bé.

Mồ hôi sau lưng tôi lấm tấm ướt áo, lạnh toát.

Trái tim tôi vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng lần này, nó không phải tiếng đập vì sợ hãi, mà là tiếng vọng của một điều gì đó vừa được giải tỏa.

Không ai vỗ tay.

Không ai khen ngợi.

Không ai để ý lâu.

Cả lớp chỉ trở lại trạng thái im lặng thường ngày, như thể không có chuyện gì vừa xảy ra.

Chiều hôm đó, tôi đi ngang nhà vệ sinh tầng ba.

Đèn vẫn sáng.

Chiếc gương vẫn treo đó, với những vết rạn cũ, phản chiếu ánh sáng trắng bạc của hành lang.

Tôi nhìn vào, vẫn chờ một tiếng thì thầm.

Không có gì.

Chỉ là hình ảnh tôi.

Bình thường, không lạ lùng cũng không lệch đi.

Và tôi nghĩ...

Có thể chiếc gương không nói nữa

Hoặc có thể... vì tôi vừa nói thay nó rồi.
 
Back
Top Bottom