Ăn lẩu xong, chúng tôi đi dạo một vòng rồi ghé mua trà sữa mang về ký túc xá cho kịp giờ giới nghiêm.
Tôi thích uống trà sữa.
Hầu như cô gái nào cũng thích.
Tôi phải công nhận rằng ở thành phố có rất nhiều hãng trà sữa ngon.
Chúng tôi về đến ký túc xá còn chưa đến 10h mà ký túc xá đã trở nên vắng vẻ.
Điều này không giống như môi trường bình thường mà một ký túc xá sinh viên nên có.
Chúng tôi gặp cô quản lý ký túc xá, cô nhắc nhở chúng tôi mau về phòng sớm và đừng xả rác bừa bãi.
Tôi nói là có việc riêng nên không cùng các bạn về phòng.
Tôi đi thang máy, ấn nút đến tầng thứ 4.
Tòa ký túc xá của chúng tôi là khu B thuộc hệ thống ký túc xá của khu đại học.
Vì ảnh hưởng của tin đồn nên hầu như không sinh viên nào dám ở tầng 4.
Chỉ có một vài sinh viên không tin chuyện ma quỷ hay không thể ý kiến xin đổi chỗ mới ở rải rác các phòng.
Tầng 4 vì vậy rất vắng vẻ.
Cửa thang máy mở ra.
Ánh đèn hành lang rất sáng.
Tầng 4 này đặc biệt mở đèn sáng hơn hẳn những tầng khác.
Nhưng trong mắt tôi, không khí rất âm u, quỷ dị.
Một cảm giác lạnh lẽo khác thường phả vào người tôi.
Xuyên qua không gian, tôi nhìn thấy những điều mắt thường không thấy được.
Tôi không có đôi mắt âm dương bẩm sinh như sư huynh.
Lúc tôi bắt đầu học đạo pháp, sư phụ đã làm nghi thức mở pháp nhãn cho tôi, quá trình đau đớn vô cùng, tôi phải quấn băng mắt mấy ngày liền.
Sau khi mở pháp nhãn, tôi có thể nhìn thấy những thứ không phải là vật thể hữu hình.
Xung quanh tôi, âm khí trùng trùng, tử khí xung thiên.
Tôi chậm rãi từng bước từng bước đi đến căn phòng 413.
Càng đến gần, tử khí càng nồng nặc.
Căn phòng khóa kín.
Trước cửa, chân nhang đang đốt dở.
Ký túc xá không cho phép mê tín dị đoan nhưng các sinh viên lo sợ, thỉnh thoảng vẫn lén thắp nhang trước cửa phòng.
Căn phòng này tuy đóng cửa đã lâu nhưng từ cửa đến ổ khóa đều rất sạch sẽ, không có dấu hiệu rỉ sét.
Chứng tỏ vẫn được thường xuyên lau chùi, dọn dẹp.
Tôi ghé vào khe cửa, muốn nhìn xem bên trong.
Đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai tôi từ phía sau.
Tôi giật mình quay lại.
Một gương mặt u ám giương đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, chất giọng khàn khàn cau có:
- Em là ai?
Làm gì ở đây?
Tôi liếc nhìn thấy thẻ quản lý trên cổ người đó thì trấn tĩnh lại, mỉm cười, cúi đầu đáp:
- Em chào cô ạ.
Em đi nhầm phòng thôi ạ.
Nhìn qua vai cô quản lý, tôi thoáng sững sờ.
Rõ ràng có một vong nam đang ngồi trên vai cô, còn đang nhe răng với tôi.
Thật là một ký túc xá thú vị.
Cô quản lý thấy tôi đứng ngơ ra thì giục:
- Mau về phòng của mình đi.
Giờ giới nghiêm đừng đi lung tung.
Tôi "dạ dạ", chào cô rồi bước qua hướng thang máy.
Tôi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo dõi theo mình.
Cắm ly trà sữa và ống hút, tôi vừa hút trà sữa vừa bước vào phòng mình.
Phương Ánh nằm trên giường vừa hút trà sữa vừa xem phim cung đấu.
Tôi leo lên giường của mình, nhìn sang bên kia thấy Khả Hân đang chăm chú đọc sách tiếng Anh.
Tôi đặt ly trà sữa lên cái bàn nhỏ đầu giường, lấy thước dây đo đạc kích thước cái giường.
Ngày mai tôi sẽ đi mua một cái rèm che.
Tôi đang l cúi đo đạc thì cửa nhà vệ sinh mở ra, một mùi sữa tắm hương nước hoa lan tỏa khắp phòng.
Hồng Thảo vừa tắm xong.
Bất ngờ, một đống quần áo bẩn bị ném lên giường tôi.
Tôi dừng việc, nhìn xuống.
Hồng Thảo nghiêng đầu lau tóc, nhìn tôi đầy khiêu khích:
- Con nhà quê, ngày mai giặt đồ cho tao!
Khả Hân nghe thấy liền buông sách nhìn xuống.
Tôi bình thản ném quần áo của cô bạn xuống chỗ cô ta, lạnh nhạt nói:
- Thứ nhất, tui có tên, tên tui là Lê Tư Linh.
Thứ hai, tui không có nghĩa vụ phải giặt quần áo cho bạn.
Hồng Thảo thấy vậy thì tức thì nổi giận, gằn giọng với tôi:
- Cái con nhà quê kia còn dám cãi tao nữa hả?
Cho mày hầu hạ tao là may cho mày rồi.
Thứ quê mùa danh giá gì mà ra vẻ!
Một cuốn sách bay từ trênh xuống, chính xác đập trúng đầu Hồng Thảo.
Cô nàng hét lên, quay nhìn về hướng giường của Khả Hân, quát lên:
- Con kia!
Tao làm gì mày?
Khả Hân cười lạnh lùng:
- Mày khinh người, ăn hiếp bạn bè, tao thấy chướng con mắt quá.
Mày còn không bỏ cái thói ăn hiếp Linh coi chừng tao đập mày.
Hồng Thảo cay cú:
- Mày ngon mày đụng tới tao coi!
Phương Ánh thấy tình hình không ổn bèn chạy ra kéo Hồng Thảo lại, xoa dịu:
- Thôi mà Thảo, bỏ đi Thảo...
Hồng Thảo lườm nguýt tôi và Khả Hân, Khả Hân làm mặt xấu khiêu khích cô nàng.
Đêm khuya yên tĩnh, tôi giật mình tỉnh giấc mởn tiếng động ngoài hành lang.
Một tiếng hét thảm thiết bật vào màn đêm: "AAAAA!
Có maaaaaa!
Cứu tui với!".
Tiếng hét xen lẫn tiếng chạy rất gấp.
Cả phòng tôi đều choàng tỉnh.
Khả Hân bật đèn.
Cả tầng ký túc xá các phòng đột ngột sáng đèn, có lẽ các phòng khác đều đã giật mình tỉnh giấc.
Phương Ánh ngơ ngác:
- Có chuyện gì vậy?
Hồng Thảo bực mình, xỏ dép, đi ra cửa:
- Đêm hôm không cho ai ngủ.
Để tao ra coi là ma cỏ gì!
Phương Ánh sợ hãi níu Hồng Thảo lại nhưng bị gạt ra.
Hồng Thảo khí thế đi ra cửa.
Khả Hân cũng theo sau.
Tôi thò tay vào túi vải lấy ra mấy lá bùa, kín đáo nhét vào người rồi cũng theo ra.
Phương Ánh tuy sợ nhưng ở trong phòng một mình càng sợ hơn nên lập tức chạy theo níu lấy Hồng Thảo.
Ngoài hành lang đã có một nhóm sinh viên hóng chuyện.
Một bạn nữ vừa bò vừa hét "có ma có ma", sắc mặt hoảng loạn vô cùng.
Mọi người nhìn dáo dác nhưng chẳng thấy gì ngoài dãy hành lang hun hút.
Tôi đảo mắt một vòng, không thấy gì khác lạ nhưng ngửi được một luồng âm khí nồng nặc bay nganh qua.
Sự việc kinh động ban quản lý, hai cô quản lý lập tức đến kiểm tra.
Hai cô quản lý này, có một cô tôi đã gặp ở tầng 4, một cô trẻ hơn.
Nghe bạn nữ kia kể là nhìn thấy bóng trắng vọt qua hành lang.
Hai cô bèn gọi vài banh nữ can đảm cùng mình đi kiểm tra.
Hồng Thảo cũng đi theo các cô.
Tôi chăm chú nhìn bóng lưng cô quản lý lớn tuổi, không thấy cái vong trên vai cô đâu nữa.
Tôi đang thắc mắc là nó đã đi đâu.
Bất ngờ, có tiếng cô quản lý nói lớn:
- Thì ra chỉ là một con mèo trắng!
Hai cô quản lý và các nữ sinh rất nhạn chóng đã trở lại.
Hồng Thảo ôm con mèo trắng, thả xuống trước mặt mọi người, vô cùng đắc ý:
- Chỉ là con mèo thôi, ma quỷ gì.
Bây giờ là thời đại nào rồi còn tin mấy cái ma quỷ.
Mọi người "ồ" lên, chê cười bạn nữ làm náo loạn một hồi rồi bị hai cô quản lý xua về phòng.
Hành lang trở lại yên tĩnh.
Tôi cúi xuống xoa đầu con mèo trắng.
Bất chợt, một cơn gió lạnh thổi qua mặt tôi.
Tôi nhìn lên.
Dưới sân ký túc xá, ánh đèn rất sáng.
Tôi thấy rõ ràng một cái dáng người rơi từ trên cao xuống.
Tôi lao ra lan can.
Tiếng hét kinh hoàng cách tôi mấy tầng vọng xuống: "Có người nhảy lầu!".
Một cái bóng màu đỏ lao theo hướng bạn nữ nhảy lầu.
Tôi đuổi theo.
Không kịp chờ thang máy, tôi lao băng băng qua cầu thang bộ.
Tầng của chúng tôi là tầng sáu.
Là một đạo sĩ, tôi cũng phải rèn luyện thân thể, học một ít võ thuật nên việc chạy bộ đối với tôi không quá khó khăn.
Dưới sân, mọi người đang bu quang cái xác.
Nữ sinh viên nằm giuwqx vũng máu, hai mắt trợn trừng, nhìn rất đáng sợ.
Tôi thấy linh hồn cô gái rời khỏi thân xác.
Trong nháy mắt, bóng đỏ bay đến, nuốt chửng lấy linh hồn đó.
Tôi lấy ra một lá bùa ném về phía nó.
Bóng đỏ co quắt lại hét một tiếng thất thanh nhưng vẫn cố gắng nuốt chửng linh hồn vừa chết kia.
Tôi ném ra thêm một lá bùa, nó quằn quại rồi liền hóa thành luồng âm khí chạy mất.
Mọi người đang bu quanh cái xác nhảy lầu kia.
Tôi đuổi theo luồng khí, nó bay về hướng phòng 413.
"Không xong rồi!", tôi thầm kêu trong lòng.
Nếu chỉ là oan hồn bình thường sẽ không gây hại nhiều lắm.
Nhưng giờ đây cô ta đã trở thành quỷ ăn hồn.
Quỷ ăn hồn rất tàn ác, không tiếc hại người.
Thật không ngờ tôi mới lên thành phố đã gặp phải tình huống này.
Tôi cắm đầu chạy lên tầng 4.
Bất ngờ, tôi đập mặt vào một thứ mềm mềm, bật ngửa ra sau.
Tôi nhanh chóng trụ lại để không ngã.
Tôi định hình sự việc, cô quản lý ký túc xá đang cản trước mặt tôi, mặt mày dự tợn.
Vong linh trên vai cô hung hăng nhe nanh giơ vuốt lao thẳng vào tôi.