Cập nhật mới

Khác [Series] Đạo Sĩ Thất Sơn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
385826017-256-k997010.jpg

[Series] Đạo Sĩ Thất Sơn
Tác giả: conuongtinhnghich
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vùng Thất Sơn - Bảy Núi lưu truyền những câu chuyện tâm linh kỳ bí.

Người ta đồn đại rằng đạo sĩ Thất Sơn đã thất truyền.

Nhưng tôi chính là đệ tử chân truyền của hệ phái Thất Sơn.

Một đạo sĩ thời hiện đại sẽ làm những gì?

Tất nhiên là đi học!

Học hết cấp ba, tôi rời vùng quê thân yêu đến thành phố học đại học.

Trước khi đi, sư phụ căn dặn tôi phải hành đạo cứu người, tích thêm công đức.

Một đạo sĩ là sinh viên đại học, xem ra chặn đường sắp tới sẽ không dễ dàng.

Được rồi, thành phố, giảng đường, tôi tới đây!



đạosĩ​
 
[Series] Đạo Sĩ Thất Sơn
[Đạo sĩ Thất Sơn 1] Ký túc xá có ma


Tôi đến thành phố học đại học.

Ký túc xá nữ rộ lên tin đồn ma ám.

Một nữ sinh viên khóa trước có thai ngoài ý muốn, bạn trai ruồng bỏ, gia đình xua đuổi, nghĩ quẫn nên đã cắt cổ tay tự sát tại ký túc xá, lúc được đưa đi cấp cứu thì đã muộn.

Cô ấy thành hồn ma đeo bám nơi này mãi không rời đi.

Bạn cùng phòng tôi ngoài miệng nói không tin chuyện tâm linh nhưng lại âm thầm gài bẫy tôi thế mạng cho ma nữ.

Họ không biết rằng tôi chính là truyền nhân chân chính của đạo sĩ miền Thất Sơn - Bảy Núi.

Bộ truyện này hoàn toàn hư cấu.

Các tình yêu hãy đọc nó với tâm lý đọc một bộ linh dị bình thường thôi nhé.

Tin tưởng khoa học, không mê tín nha cả nhà ơi.
 
[Series] Đạo Sĩ Thất Sơn
KTX - 1


Tôi dọn hành lý vào phòng ký túc xá mới nhận.

Nhìn sơ qua, điều kiện nơi này không tệ, tuy là không được thanh tịnh như miếu viện của sư phụ ở quê.

Ở cùng phòng của tôi có thêm ba bạn khác.

Tôi chọn được cái giường ở tầng trên trong góc, lẳng lặng đem đồ đạc bày biện ra.

Tôi nhận thấy ánh mắt bạn cùng phòng không thân thiện với mình lắm.

"Nhìn nó kìa!

Ăn mặc kiểu gì vậy?

Nhìn là thấy lúa một cây!

Nhà quê mới lên phải hông?", cô bạn mặc chiếc quần jean ống loe, áo quây ống tay rời thời thượng rỉ tai hai người bạn khác bình phẩm.

"Nó xách cái bao tải đi học hả?", cô bạn tựa vào chiếc vali hồng phụ họa.

Tuy họ thì thầm nhưng người học đạo thuật từ nhỏ như tôi, giác quan nhạy hơn người thường.

Tôi nghe rõ từng lời nhưng chỉ nhìn lại mình rồi cười khẽ.

Tôi đang mặc một bộ bà ba màu nâu sồng.

Từ nhỏ sống trong miếu, tôi luôn mặc như vậy, trừ những lúc đi học phải mặc đồng phục.

Tôi xách theo cái túi vải bố to tướng đựng đủ mọi đồ đạc.

Trước ngày nhập học, sư phụ có sai sư huynh dẫn tôi xuống thị trấn mua đầy đủ các loại quần áo, mỹ phẩm, ba lô, đồ dùng học tập.

Nhưng tôi cảm thấy chưa cần thiết dùng đến nên chỉ mặc bộ đồ quen thuộc, xách túi vải đến ký túc xá.

Trước thái độ của bạn cùng phòng, tôi không mấy để ý.

Nói đúng hơn thì tôi không bị ảnh hưởng bởi lời người khác nhận định về mình.

Vì tôi vốn cũng khác biệt so với bạn bè đồng trang lứa.

Tôi là Lê Tư Linh.

"Lê" là họ của tổ sư khai môn chúng tôi.

Đệ tử bao đời đều theo họ Lê.

"Tư" là chữ lót của đệ tử đời chúng tôi.

"Linh" là tên sư phụ đặt cho tôi mà theo ông giải thích là "Linh" trong "linh thiêng", "linh dị".

Tôi không biết cha mẹ mình là ai vì tôi được sư phụ, người mà mọi người vẫn gọi là "Ông Đạo Hai" nuôi lớn.

Sư phụ nói trong một đêm mưa gió, ông nghe tiếng khóc sau miếu nên ra tìm thì nhìn thấy tôi lạnh tím người trong tấm tả lót.

Ông liên hệ tìm cha mẹ tôi không được nên nhận nuôi tôi, đặt tên là Lê Tư Linh.

Vì vậy, tôi còn là một đệ tử của đạo sĩ Thất Sơn.

Tôi lôi từ trong túi ra con chuột lang nước to lớn để ở đầu giường.

Khi tôi có kết quả trúng tuyển, sư huynh cứ quyết đặt mua trên mạng con thú bông này cho tôi.

Anh ấy nói là bây giờ đang thịnh hành con này, muốn tôi ra ngoài không thua kém người khác.

Hơn nữa, có nó bên cạnh tôi như là anh ấy đang ở bên.

Sư huynh tôi là như vậy.

Nhiều lúc tôi còn tưởng anh bị ngốc.

Nhưng anh tốt nghiệp loại xuất sắc ngành IT của trường đại học hàng đầu, vừa tốt nghiệp đã có công ty lớn mời về làm việc với mức lương cao.

Người như vậy thì không thể bị ngốc được.

Vốn dĩ sư huynh có công việc rất tốt ở thành phố nhưng một năm trước, sức khỏe sư phụ yếu đi, tôi bận rộn học hành, anh ấy quyết định bỏ phố về quê.

Sắp xếp xong, tôi thoải mái ngả lưng trên chiếc giường mới, ôm con chuột lang nước và gọi video với sư huynh.

Gương mặt đẹp trai hiện ra.

Vừa thấy tôi, anh ấy đã nói một tràng:

- Tư Linh, muội nhận ký túc xá chưa?

Mọi việc thế nào?

- Muội nhận rồi.

Cũng ổn lắm.

Tôi nghe tiếng vọng từ đầu bên kia:

- Tư Huyền, con đang nói chuyện với ai đó?

Là sư phụ.

Sư phụ đang hỏi chuyện sư huynh.

Sư huynh tôi tên Huyền, Lê Tư Huyền.

"Huyền" trong "huyền học", "huyền môn", "huyền diệu".

Sư huynh thưa:

- Dạ là sư muội.

Tôi nhìn thấy gương mặt hiền từ thân thương qua màn hình vội gật nhẹ đầu:

- Sư phụ.

Sư phụ hỏi thăm tôi, ân cần dặn dò phải chú ý ăn uống, giữ sức khỏe, có việc gì phải nói cho ông biết.

Sư huynh cũng nói liên tục không ngừng.

Khóe mắt tôi nhòe đi.

Sư phụ và sư huynh tuy không phải ruột thịt nhưng bao nhiêu năm qua họ đều rất yêu thương tôi.

Gọi được một lúc, tôi tắt máy.

Chợt, tôi nghe tiếng nói từ phía giường đối diện:

- Bạn ơi, làm quen chút nha.

Bạn tên gì vậy?

Tôi ló đầu nhìn qua.

Một cô bạn tóc cắt wolf cut nhuộm màu nâu sáng, mặt mũi thanh tú đang mỉm cười làm quen.

- Tui tên Lê Tư Linh.

- Tôi nhẹ giọng đáp.

- Tui tên Phạm Khả Hân.

Sau một vòng làm quen, tôi cũng biết tên các bạn cùng phòng.

Cô bạn ăn mặc sành điệu tên Nguyễn Ngọc Hồng Thảo.

Cô bạn có cái vali màu hồng tên Phan Phương Ánh.

Hồng Thảo học cùng khoa Báo Chí với tôi.

Phương Ánh học Tâm Lý Học.

Còn Khả Hân học ngành Ngôn Ngữ Anh.

Tôi lấy hũ chùm ruột ngào đường ra mời mọi người.

Chùm ruột ngào đường là món đồ ăn vặt tôi thích nhất.

Sư huynh thường đi vào xóm xin chùm ruột của người dân về làm mứt.

Mứt làm xong, một phần để dành đãi khách, phần nhiều đều vào bụng tôi.

Trước ngày tôi đi học, sư huynh đã tự tay làm một hũ chùm ruột lớn.

Tôi xách nặng cả tay.

- Anh tui làm.

Mời mọi người.

- Tôi mở hũ mứt thơm phức, tự hào khoe.

Khả Hân bốc một ít.

Vừa ăn vào miệng, mắt cô liền sáng lên, bật ngón cái với tôi:

- Ngon quá!

Anh bạn khéo ghê.

Tôi cười, gật gật đầu.

Hồng Thảo lắc đầu, trịch thượng:

- Ăn mấy này coi chừng đau bụng.

Tui toàn ăn bánh kẹo nhập khẩu không à.

Nhà quê chắc không được ăn bao giờ đâu ha.

Khả Hân trừng mắt với cô nàng.

Phương Ánh định lấy ăn thử nhưng bị Khả Hân gạt tay ra.

Tôi không nói gì, chỉ lấy thêm một ít cho Khả Hân rồi đóng hũ mứt lại.

Sau khi ổn định xong, Khả Hân ngỏ ý rủ mọi người cùng đi ăn lẩu.

Cô bạn nhiệt tình, tôi cũng không từ chối.

Dù sao thì cũng sẽ chung sống bốn năm, tôi phải hòa đồng với bạn cùng phòng.

Vậy là mọi người hẹn nhau 18h sẽ có mặt trước cổng ký túc xá.

Thành phố về đêm thật hoa lệ.

Không giống ở quê, mặt trời vừa lặn thì khắp nơi liền chìm vào bóng tối.

Miếu của sư phụ lại càng tối hơn.

Tôi nhìn ánh đèn đường rực rỡ cùng dòng xe cộ tấp nập, trong lòng nhen lên một niềm vui nho nhỏ.

Khả Hân nhìn tôi, thích thú:

- Tư Linh, bạn đẹp quá.

Tôi cười cười, cảm ơn cô bạn.

Tôi đã thay đồ khác cho phù hợp với môi trường.

Tôi mặc chiếc áo thun trắng thoải mái, quần jean xanh đậm, mang đôi giày thể thao sư huynh đã chọn rất kỹ và đeo một chiếc túi chéo nho nhỏ.

Tôi cũng tô một lớp son môi mỏng.

Bản thân tôi cũng không biết mình có đẹp hay không.

Vì quán lẩu rất gần nên chúng tôi quyết định đi bộ.

Phương Ánh kéo tay Hồng Thảo, chợt lo sợ hỏi:

- Thảo ơi... nghe đồn trong ký túc xá của tụi mình có...

Tui sợ quá.

Hồng Thảo gắt:

- Im đi!

Nói khùng nói điên gì đó.

Thời buổi nào rồi còn tin ma cỏ!

Tao không có tin mấy cái xà lơ đó.

- Vậy thì tại sao phòng 413 mấy năm qua đều không có ai ở, lúc nào cũng khóa kín?

- Mày khùng hả?

- Hồng Thảo quát.

Phương Ánh im lặng không nói tiếp.

Tôi lộ vẻ tò mò hỏi Khả Hân:

- Hai bạn đó nói chuyện gì vậy?

Khả Hân giải thích:

- À... tin đồn ký túc xá của mình có ma đó mà.

- Có ma hả?

- Tôi trố mắt ra vẻ ngạc nhiên.

Khả Hân gật đầu:

- Ừ.

Nghe mấy chị khóa trên kể là mấy năm trước có người tự tử trong phòng 413 nên từ đó căn phòng đó bị ma ám.

Không ai dám ở trong phòng đó và ký túc xá cũng hay gặp chuyện lạ vào ban đêm.

Tôi trầm mặc chưa lên tiếng thì đã nghe tiếng Hồng Thảo mỉa mai:

- Sợ hả con nhà quê?

Thứ quê mùa như mày mới tin mấy vụ này.

Ngu dốt!

Khả Hân quát lên:

- Mày không xúc phạm người ta mày chết hả?

Thấy có nguy cơ tranh cãi, tôi và Phương Ánh phải can hai người họ ra.

Chuyện các bạn nói không nằm ngoài dự đoán.

Từ lúc mới đặt chân đến ký túc xá, tôi đã nhận thấy một tầng âm khí dày đặc, chắn chắn chỗ này phải có vật âm tà quái dị.

Tôi là truyền nhân Thất Sơn, trừ khử ma quỷ, bảo vệ người tốt cũng là sứ mạng của tôi.

Thật là hữu duyên!

Đạo sĩ ở ký túc xá ma ám.

Tôi có chút mong chờ "gặp gỡ" ma nữ trong lời đồn kia.

Chúng tôi đi một chút đã đến quán lẩu.

Mùi thơm ngào ngạt.

Mọi ý nghĩ nhanh chóng bị xâm lấn bởi đồ ăn.

Có thực mới vực được đạo, ăn trước đã rồi tính.
 
[Series] Đạo Sĩ Thất Sơn
KTX - 2


Ăn lẩu xong, chúng tôi đi dạo một vòng rồi ghé mua trà sữa mang về ký túc xá cho kịp giờ giới nghiêm.

Tôi thích uống trà sữa.

Hầu như cô gái nào cũng thích.

Tôi phải công nhận rằng ở thành phố có rất nhiều hãng trà sữa ngon.

Chúng tôi về đến ký túc xá còn chưa đến 10h mà ký túc xá đã trở nên vắng vẻ.

Điều này không giống như môi trường bình thường mà một ký túc xá sinh viên nên có.

Chúng tôi gặp cô quản lý ký túc xá, cô nhắc nhở chúng tôi mau về phòng sớm và đừng xả rác bừa bãi.

Tôi nói là có việc riêng nên không cùng các bạn về phòng.

Tôi đi thang máy, ấn nút đến tầng thứ 4.

Tòa ký túc xá của chúng tôi là khu B thuộc hệ thống ký túc xá của khu đại học.

Vì ảnh hưởng của tin đồn nên hầu như không sinh viên nào dám ở tầng 4.

Chỉ có một vài sinh viên không tin chuyện ma quỷ hay không thể ý kiến xin đổi chỗ mới ở rải rác các phòng.

Tầng 4 vì vậy rất vắng vẻ.

Cửa thang máy mở ra.

Ánh đèn hành lang rất sáng.

Tầng 4 này đặc biệt mở đèn sáng hơn hẳn những tầng khác.

Nhưng trong mắt tôi, không khí rất âm u, quỷ dị.

Một cảm giác lạnh lẽo khác thường phả vào người tôi.

Xuyên qua không gian, tôi nhìn thấy những điều mắt thường không thấy được.

Tôi không có đôi mắt âm dương bẩm sinh như sư huynh.

Lúc tôi bắt đầu học đạo pháp, sư phụ đã làm nghi thức mở pháp nhãn cho tôi, quá trình đau đớn vô cùng, tôi phải quấn băng mắt mấy ngày liền.

Sau khi mở pháp nhãn, tôi có thể nhìn thấy những thứ không phải là vật thể hữu hình.

Xung quanh tôi, âm khí trùng trùng, tử khí xung thiên.

Tôi chậm rãi từng bước từng bước đi đến căn phòng 413.

Càng đến gần, tử khí càng nồng nặc.

Căn phòng khóa kín.

Trước cửa, chân nhang đang đốt dở.

Ký túc xá không cho phép mê tín dị đoan nhưng các sinh viên lo sợ, thỉnh thoảng vẫn lén thắp nhang trước cửa phòng.

Căn phòng này tuy đóng cửa đã lâu nhưng từ cửa đến ổ khóa đều rất sạch sẽ, không có dấu hiệu rỉ sét.

Chứng tỏ vẫn được thường xuyên lau chùi, dọn dẹp.

Tôi ghé vào khe cửa, muốn nhìn xem bên trong.

Đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai tôi từ phía sau.

Tôi giật mình quay lại.

Một gương mặt u ám giương đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, chất giọng khàn khàn cau có:

- Em là ai?

Làm gì ở đây?

Tôi liếc nhìn thấy thẻ quản lý trên cổ người đó thì trấn tĩnh lại, mỉm cười, cúi đầu đáp:

- Em chào cô ạ.

Em đi nhầm phòng thôi ạ.

Nhìn qua vai cô quản lý, tôi thoáng sững sờ.

Rõ ràng có một vong nam đang ngồi trên vai cô, còn đang nhe răng với tôi.

Thật là một ký túc xá thú vị.

Cô quản lý thấy tôi đứng ngơ ra thì giục:

- Mau về phòng của mình đi.

Giờ giới nghiêm đừng đi lung tung.

Tôi "dạ dạ", chào cô rồi bước qua hướng thang máy.

Tôi cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo dõi theo mình.

Cắm ly trà sữa và ống hút, tôi vừa hút trà sữa vừa bước vào phòng mình.

Phương Ánh nằm trên giường vừa hút trà sữa vừa xem phim cung đấu.

Tôi leo lên giường của mình, nhìn sang bên kia thấy Khả Hân đang chăm chú đọc sách tiếng Anh.

Tôi đặt ly trà sữa lên cái bàn nhỏ đầu giường, lấy thước dây đo đạc kích thước cái giường.

Ngày mai tôi sẽ đi mua một cái rèm che.

Tôi đang l cúi đo đạc thì cửa nhà vệ sinh mở ra, một mùi sữa tắm hương nước hoa lan tỏa khắp phòng.

Hồng Thảo vừa tắm xong.

Bất ngờ, một đống quần áo bẩn bị ném lên giường tôi.

Tôi dừng việc, nhìn xuống.

Hồng Thảo nghiêng đầu lau tóc, nhìn tôi đầy khiêu khích:

- Con nhà quê, ngày mai giặt đồ cho tao!

Khả Hân nghe thấy liền buông sách nhìn xuống.

Tôi bình thản ném quần áo của cô bạn xuống chỗ cô ta, lạnh nhạt nói:

- Thứ nhất, tui có tên, tên tui là Lê Tư Linh.

Thứ hai, tui không có nghĩa vụ phải giặt quần áo cho bạn.

Hồng Thảo thấy vậy thì tức thì nổi giận, gằn giọng với tôi:

- Cái con nhà quê kia còn dám cãi tao nữa hả?

Cho mày hầu hạ tao là may cho mày rồi.

Thứ quê mùa danh giá gì mà ra vẻ!

Một cuốn sách bay từ trênh xuống, chính xác đập trúng đầu Hồng Thảo.

Cô nàng hét lên, quay nhìn về hướng giường của Khả Hân, quát lên:

- Con kia!

Tao làm gì mày?

Khả Hân cười lạnh lùng:

- Mày khinh người, ăn hiếp bạn bè, tao thấy chướng con mắt quá.

Mày còn không bỏ cái thói ăn hiếp Linh coi chừng tao đập mày.

Hồng Thảo cay cú:

- Mày ngon mày đụng tới tao coi!

Phương Ánh thấy tình hình không ổn bèn chạy ra kéo Hồng Thảo lại, xoa dịu:

- Thôi mà Thảo, bỏ đi Thảo...

Hồng Thảo lườm nguýt tôi và Khả Hân, Khả Hân làm mặt xấu khiêu khích cô nàng.

Đêm khuya yên tĩnh, tôi giật mình tỉnh giấc mởn tiếng động ngoài hành lang.

Một tiếng hét thảm thiết bật vào màn đêm: "AAAAA!

Có maaaaaa!

Cứu tui với!".

Tiếng hét xen lẫn tiếng chạy rất gấp.

Cả phòng tôi đều choàng tỉnh.

Khả Hân bật đèn.

Cả tầng ký túc xá các phòng đột ngột sáng đèn, có lẽ các phòng khác đều đã giật mình tỉnh giấc.

Phương Ánh ngơ ngác:

- Có chuyện gì vậy?

Hồng Thảo bực mình, xỏ dép, đi ra cửa:

- Đêm hôm không cho ai ngủ.

Để tao ra coi là ma cỏ gì!

Phương Ánh sợ hãi níu Hồng Thảo lại nhưng bị gạt ra.

Hồng Thảo khí thế đi ra cửa.

Khả Hân cũng theo sau.

Tôi thò tay vào túi vải lấy ra mấy lá bùa, kín đáo nhét vào người rồi cũng theo ra.

Phương Ánh tuy sợ nhưng ở trong phòng một mình càng sợ hơn nên lập tức chạy theo níu lấy Hồng Thảo.

Ngoài hành lang đã có một nhóm sinh viên hóng chuyện.

Một bạn nữ vừa bò vừa hét "có ma có ma", sắc mặt hoảng loạn vô cùng.

Mọi người nhìn dáo dác nhưng chẳng thấy gì ngoài dãy hành lang hun hút.

Tôi đảo mắt một vòng, không thấy gì khác lạ nhưng ngửi được một luồng âm khí nồng nặc bay nganh qua.

Sự việc kinh động ban quản lý, hai cô quản lý lập tức đến kiểm tra.

Hai cô quản lý này, có một cô tôi đã gặp ở tầng 4, một cô trẻ hơn.

Nghe bạn nữ kia kể là nhìn thấy bóng trắng vọt qua hành lang.

Hai cô bèn gọi vài banh nữ can đảm cùng mình đi kiểm tra.

Hồng Thảo cũng đi theo các cô.

Tôi chăm chú nhìn bóng lưng cô quản lý lớn tuổi, không thấy cái vong trên vai cô đâu nữa.

Tôi đang thắc mắc là nó đã đi đâu.

Bất ngờ, có tiếng cô quản lý nói lớn:

- Thì ra chỉ là một con mèo trắng!

Hai cô quản lý và các nữ sinh rất nhạn chóng đã trở lại.

Hồng Thảo ôm con mèo trắng, thả xuống trước mặt mọi người, vô cùng đắc ý:

- Chỉ là con mèo thôi, ma quỷ gì.

Bây giờ là thời đại nào rồi còn tin mấy cái ma quỷ.

Mọi người "ồ" lên, chê cười bạn nữ làm náo loạn một hồi rồi bị hai cô quản lý xua về phòng.

Hành lang trở lại yên tĩnh.

Tôi cúi xuống xoa đầu con mèo trắng.

Bất chợt, một cơn gió lạnh thổi qua mặt tôi.

Tôi nhìn lên.

Dưới sân ký túc xá, ánh đèn rất sáng.

Tôi thấy rõ ràng một cái dáng người rơi từ trên cao xuống.

Tôi lao ra lan can.

Tiếng hét kinh hoàng cách tôi mấy tầng vọng xuống: "Có người nhảy lầu!".

Một cái bóng màu đỏ lao theo hướng bạn nữ nhảy lầu.

Tôi đuổi theo.

Không kịp chờ thang máy, tôi lao băng băng qua cầu thang bộ.

Tầng của chúng tôi là tầng sáu.

Là một đạo sĩ, tôi cũng phải rèn luyện thân thể, học một ít võ thuật nên việc chạy bộ đối với tôi không quá khó khăn.

Dưới sân, mọi người đang bu quang cái xác.

Nữ sinh viên nằm giuwqx vũng máu, hai mắt trợn trừng, nhìn rất đáng sợ.

Tôi thấy linh hồn cô gái rời khỏi thân xác.

Trong nháy mắt, bóng đỏ bay đến, nuốt chửng lấy linh hồn đó.

Tôi lấy ra một lá bùa ném về phía nó.

Bóng đỏ co quắt lại hét một tiếng thất thanh nhưng vẫn cố gắng nuốt chửng linh hồn vừa chết kia.

Tôi ném ra thêm một lá bùa, nó quằn quại rồi liền hóa thành luồng âm khí chạy mất.

Mọi người đang bu quanh cái xác nhảy lầu kia.

Tôi đuổi theo luồng khí, nó bay về hướng phòng 413.

"Không xong rồi!", tôi thầm kêu trong lòng.

Nếu chỉ là oan hồn bình thường sẽ không gây hại nhiều lắm.

Nhưng giờ đây cô ta đã trở thành quỷ ăn hồn.

Quỷ ăn hồn rất tàn ác, không tiếc hại người.

Thật không ngờ tôi mới lên thành phố đã gặp phải tình huống này.

Tôi cắm đầu chạy lên tầng 4.

Bất ngờ, tôi đập mặt vào một thứ mềm mềm, bật ngửa ra sau.

Tôi nhanh chóng trụ lại để không ngã.

Tôi định hình sự việc, cô quản lý ký túc xá đang cản trước mặt tôi, mặt mày dự tợn.

Vong linh trên vai cô hung hăng nhe nanh giơ vuốt lao thẳng vào tôi.
 
Back
Top Bottom