Ngôn Tình Sếp Tôi Là Trai Thẳng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,062
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
sep-toi-la-trai-thang.jpg

Sếp Tôi Là Trai Thẳng
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Hán Việt: Ngã lão bản thị trực nam

Tác giả: Lạc Khê Nhi

Converter: Leosing

Edit: Li

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đoản văn, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất

Văn án:

Cách đây nửa tiếng, để đỡ mất thể diện, tôi đã gửi ảnh sếp cho bạn trai cũ kèm theo lời nhắn: "Chồng của tôi."

Kết quả là công ty đang họp và dùng máy tính của tôi để chiếu màn hình. Còn không cẩn thận bấm nhầm vào lịch sử trò chuyện giữa tôi và bạn trai cũ.+

Trong lúc nhất thời, toàn bộ phòng họp im như thóc.

Toang rồi.

Tôi muốn từ chức quá.

Sếp nhìn tôi cười nửa miệng: "Vợ à, em đây là định làm phu nhân full time?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sếp Tôi Là Trai Thẳng
Chương 1


1

Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi sẽ không bao giờ gửi ảnh của sếp cho người yêu cũ để đỡ mất mặt.

Sếp của tôi là ai?

Lục đại tổng tài, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, và là chủ tịch của một công ty công nghệ Internet.

Một người tài giỏi như vậy, người thường như tôi nào dám mơ tưởng.

Và hôm nay tôi thật sự đã xúc phạm anh ấy trước mặt ban lãnh đạo công ty.

Ngay khi cuộc họp kết thúc, tôi là người đầu tiên lao ra khỏi phòng họp.

Tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, nhìn vào bồn cầu.

Đột nhiên tôi rất muốn chui đầu vào đó, làm một chú đà điểu.

2

Mười phút sau, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Các đồng nghiệp của tôi nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ và cảm thông.

Rõ ràng, câu chuyện đầy vinh quang của tôi đã lan rộng khắp công ty.

Tôi mặt dày pha cà phê, bước vào phòng làm việc của sếp.

"Lục tổng, cà phê của anh."

Như không có chuyện gì xảy ra, tôi lén lút liếc nhìn Lục Càn.

Người đàn ông này thực sự rất đẹp trai.

Đột nhiên, anh ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy nhìn tôi.

"Tôi đẹp đến vậy sao?"

Giọng anh trầm và từ tính, bên trong còn có chút gì đó cưng chiều.

Tôi lắc đầu, chắc mình bị ảo giác rồi.

Sếp tôi là một người tham công tiếc việc, hơn nữa còn là trai thẳng.

Ngày trước, có một sao nữ tự ý ngồi lên đùi anh.

Sau đó anh liền gọi cho cảnh sát, tố cáo cô ta tội quấy rối t*nh d*c.

Vì vậy tôi đoán, câu kia của sếp chính là lời cảnh cáo dành cho tôi.

Sợ tôi yêu thầm anh ấy mà lơ là công việc.

Tôi nhanh chóng hứa hẹn:

"Lục tổng, tin nhắn vừa rồi chỉ đùa vui thôi. Tôi thề, tôi đối với ngài tuyệt đối không hề có suy nghĩ không đứng đắn nào cả."

Tôi vừa nói xong, sắc mặt sếp tôi hình như còn lạnh hơn lúc trước.

3

Buổi họp diễn ra vào buổi chiều.

Có lẽ là vì tâm trạng không tốt, sếp lôi mấy vị giám đốc ra, mắng họ đến tái mặt.

Có vài người quay sang nhìn tôi, ánh mắt mong tôi lên tiếng giúp đỡ.

Tôi đặt một phần bánh và ly trà trước mặt sếp.

"Lục tổng, anh cũng bận cả buổi chiều rồi. Anh có đói không? Ăn chút đồ lót dạ nhé."

Lúc mới nhậm chức không lâu, sếp hỏi tôi có biết làm bánh và pha trà không.

Trùng hợp làm sao, tôi sinh ra ở Lĩnh Nam, từ nhỏ đã học bà ngoại cách làm đồ ngọt.

Cũng nhờ kỹ năng này mà tôi mới ngồi vững vị trí trợ lý như bây giờ.

Tôi sợ sếp xấu hổ khi ăn một mình, vì vậy mang thêm mấy phần nữa lên.

"Các vị ăn cùng nhé?"

Lục tổng nhìn họ.

Mặt họ đồng thời co rúm lại một chút.

"Không đói, không đói, bọn tôi không thấy đói chút nào hết."

Mấy vị giám đốc đồng loạt xua tay.

Dạ dày được an ủi xong, tâm tình anh cũng tốt lên rất nhiều.

Liền đại phát từ bi cho mấy vị giám đốc nọ.

"Cũng may có thư ký Đường cứu mạng..."

Không biết ai là người thấp giọng lẩm bẩm một câu.

Thật ra tôi cũng đâu làm gì nhiều, chỉ vỗ no cái dạ dày của sếp thôi mà.

4

Mấy hôm sau.

Lúc tôi bước vào phòng, lại nghe được tiếng sếp đang nói chuyện điện thoại.

"Tôi chưa muốn kết hôn... Việc của tôi, tôi tự mình làm chủ, không phiền mấy người nhọc lòng..."

Tôi vừa nghe đã hiểu, vị thần này lại khó ở rồi.

Hóa ra sếp tôi cũng như bao người, cũng sẽ bị giục kết hôn.

Lỡ nghe lén tin hot của sếp, mang theo tâm trạng lo sợ bị phát hiện, tôi rón rén đi về phía cửa.

Giọng Lục tổng vang lên: "Thư ký Đường, lại đây."

Tôi nghe lệnh qua đó

Sếp quay màn hình máy tính về phía tôi.

Trên đó có hình một mỹ nữ xinh đẹp.

"Cô thấy người này thế nào?"

Qua cuộc điện thoại vừa nãy, tôi đoán người trong ảnh chính là người được người trong nhà anh giới thiệu xem mắt.

Cô gái này ngũ quan tinh xảo, khí chất xuất chúng nổi bật

Tôi biết sếp không muốn hẹn hò, nhưng cũng không thể vô lương tâm đến mức này chứ

Vì vậy thành thật nói: "Cô ấy rất đẹp, rất hợp với anh".

"Được, vậy tôi đi gặp cô ta."

Giọng điệu nghe có vẻ rất tệ, hình như lại tức hơn thì phải.

Bây giờ tôi hoang mang rồi á.

Đang chuẩn bị tan làm, đột nhiên tôi nhận được điện thoại từ bạn trai cũ.

Khi nghe được giọng nói quen thuộc đó, tôi rất muốn cúp máy...

"Đường Khinh Khinh, nếu em dám cúp máy, tôi đến tìm mẹ em"

Tôi bất lực.

Đã lớn đến chừng này rồi, hở ra là tìm mẹ gọi cha, đúng là trẻ con.

Nhưng biết làm sao được, mẹ tôi rất quý Triệu Nhiên.

Nếu gọi điện cho mẹ, khẳng định sẽ bị bà ca hát một tràng kh*ng b*.

"Có rắm mau thả"

"Tôi mời em đi ăn tối, nhà hàng đã đặt rồi..."

5

Sau khi tan làm.

Tôi đến nhà hàng mà Triệu Nhiên gửi

Khi tôi đến, hắn ta đến cái bóng cũng chưa thấy.

Tên này đi muộn nửa tiếng đến cả tiếng, tôi không lấy làm lạ.

Trùng hợp làm sao, đối tượng xem mắt của sếp tôi và anh ấy ngồi sau lưng tôi.

Sếp ngồi quay lưng về phía tôi, dáng ngồi thẳng tắp, nhìn qua là biết đẹp trai cỡ nào.

Người phụ nữ ngồi đối diện với anh mặc chiếc váy màu đen, khuôn mặt nhỏ nhắn, đường nét thanh tú, khí chất tao nhã, so với ảnh chụp còn xinh hơn.

Hai người này ngồi đối diện nhau chẳng khác gì kim đồng ngọc nữ, trai tài gái sắc.

Nhưng cuộc trò chuyện không như dự kiến.

"Nếu chúng ta kết hôn, tôi mong cô sẽ nghỉ việc, an phận ở nhà làm nội trợ."

"Tôi bị bệnh sạch sẽ, đồ đạc trong nhà phải tự mình lau chùi, không được tìm người giúp việc."

"Tôi rất kén ăn. Tôi không thích ăn ở ngoài. Cô phải nấu cho tôi ăn. Nếu không vừa ý thì phải làm lại".

Tôi chết lặng.

Đây là tiếng người à?

Đây đâu phải tìm vợ, nói tìm bảo mẫu nghe còn hợp lý hơn.

Cô gái bên kia nghe xong sững sờ.

Có lẽ không nghĩ tới việc Lục đại tổng tài, người thành công trong sự nghiệp lại có bộ mặt khốn nạn như vậy.

Cô gái kia chịu không nổi liền kiếm cớ rời đi.

Sau đó Lục tổng cũng không ở lại nữa.

Tôi quay lại nhìn bóng lưng anh

Cái gì cũng có lý do, trách không được người đẹp trai như vậy lại không tìm được đối tượng.

Lúc này, một cái hạt dẻ gõ vào đầu tôi.

Vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Triệu Nhiên.

Triệu Nhiên mặc đồ thể thao, nhìn như cậu học sinh, trên mặt mang theo ý cười

Lúc trước tôi cũng bị nụ cười đó hấp dẫn.

Triệu Nhiên và tôi quen nhau ở bệnh viện.

Hắn là một blogger phiêu lưu, yêu thích các môn thể thao mạo hiểm. Trong lúc leo núi bị gãy chân và phải nhập viện.

Chúng tôi là hai bệnh nhân ở chung phòng bệnh.

Lúc tâm trạng tôi không tốt, hắn sẽ kể cho tôi nghe tất cả những trải nghiệm thú vị, dỗ tôi cười mới thôi

Sau khi xuất viện, chúng tôi cứ vậy mà ở bên nhau.

Tôi nghĩ rằng các môn thể thao mạo hiểm rất tuyệt.

Nhưng cũng vì bạn trai thích những môn thể thao mạo hiểm này đã khiến tôi khóc rất nhiều.

Tôi mỗi ngày đều lo lắng cho sự an toàn của hắn..

Suốt một thời gian dài, hắn không nhắn tin cho tôi, tin tôi nhắn thì không trả lời, tôi ở nhà lo hắn xảy ra chuyện không may.

Người khác ốm đều có người yêu ở bên.

Lúc trời mưa sẽ được bạn trai đến đón.

Nhưng tôi đến bạn trai cũng chẳng thể liên lạc được.

Cuối cùng tôi không thể chịu đựng được nữa nên yêu cầu Triệu Nhiên chọn, giữa tôi và thể thao mạo hiểm, hắn chọn bên nào.

Triệu Nhiên không hề đắn đo vứt bỏ tôi.

Sau đó hắn trở thành bạn trai cũ của tôi.

Mấy hôm trước, vốn đang nằm an tĩnh thì bạn trai cũ này đột nhiên gửi tin nhắn cho tôi:

"Khinh Khinh, nghe nói em vẫn đang độc thân, không phải vẫn đang lưu luyến chờ tôi chứ?"

Để đỡ mất mặt, tôi liền gửi ảnh Lục tổng cho hắn, kèm một câu nói:

"Chồng của tôi."

Vì vậy có thể nói, chính tên khốn này là nguyên nhân khiến tôi xấu hổ ngày đó.

6

"Khinh Khinh à, em có biết lúc tôi nhắn tin cho em, tôi đang ở đâu không? Tôi thám hiểm ở dọc sông Tán Tây, cực kỳ k*ch th*ch."

Triệu Nhiên bắt đầu nói không ngừng nghỉ.

Lúc còn tình cảm với hắn, mọi lời mà hắn nói tôi đều cảm thấy thật hay.

Bây giờ nhìn lại chỉ thấy người này phiền quá.

"Anh tìm tôi có việc gì?" Tôi nói một cách thiếu kiên nhẫn.

"Tôi vẫn chưa thể quên được em, chúng ta quay lại được không?"

"Xin lỗi nha, bà đây có chồng rồi, ảnh cũng gửi anh xem rồi đấy."

"Đó là sếp của em, hắn làm sao coi trọng em được. Em lừa tôi đúng không?"

Tôi uống một ngụm nước, không tài nào nói được.

Sếp của tôi không coi trọng tôi?

Đây là lời mà con người nên nói à?

Mặc dù đó là sự thật.

"Ai nói tôi không thích cô ấy?"

Lúc này, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai tôi.

Ngay khi tôi quay đầu lại, đúng thật là sếp của tôi nha.

Cánh tay của Lục tổng đặt trên vai tôi, nhìn qua rất thân mật.

"Vợ ơi, sao em lại giấu anh đi gặp bạn trai cũ vậy?"

Trong giọng nói anh tràn đầy sự ấm ức và cưng chiều.

Tiếng "vợ" kia khiến cơ thể tôi thả lỏng không ít.

Kỹ thuật diễn này, không làm ảnh đế đúng là quá uông!!!

Nếu không phải trí nhớ tôi tốt, tôi còn thật sự nghĩ rằng Lục đại tổng tài là chồng mình.

"Chồng ơi, em sai rồi. Lần sau em nhất định sẽ nói với anh."

Sếp đã có lòng thì tôi cũng có dạ, cùng nhau diễn trêu tức kẻ kia.

Triệu Nhiên nhìn một màn này, trên gương mặt vốn luôn vô tâm vô phế cười đùa, giờ đến cái nhếch mép cũng không thấy nữa

Hắn nhìn sếp của tôi, rồi lại quay sang nhìn tôi, trong mắt lộ rõ sự khó tin.

7

Tôi vì vậy mà nợ sếp một ân tình.

Ngay hôm sau, anh đã đòi tôi luôn rồi.

"Cùng tôi đi dự một buổi tiệc tối đi."

Rất nhanh đã đến buổi tối.

Tiệc tối xa hoa, ánh đèn rực rỡ, người tham gia đều mặc quần áo cực kỳ ngăn nắp.

Tôi cũng mặc một thân váy dài, trang điểm cho bản thân.

Là một bạn đồng hành ưu tú, tôi tất nhiên không thể khiến anh mất mặt.

Lục tổng vẫn một thân tây trang quý báu, vừa đẹp trai vừa kiêu ngạo.

Khi tôi khoác tay sếp tham gia bữa tiệc, vô số ánh mắt hướng về phía tôi.

Tất nhiên không phải vì nhan sắc của tôi mà ngó nhìn.

Mà là họ đang nghĩ xem, tôi rốt cuộc là thánh thần phương nào, dám tay trong tay với Lục tổng tài tương lai đầy hứa hẹn kia.

Rất nhanh tôi đã hiểu lý do vì sao anh đưa tôi đến đây.

Coi tôi là vật chắn đào hoa.

Trong đó có một cô gái cực kỳ hung dữ.

Trực tiếp xông đến chỗ sếp tôi, sau đó giơ tay chỉ trỏ:

"Anh Càn, cô ta là ai?"

Tôi biết cô gái này.

Là thiên kim tiểu thư Hứa gia, có một thời gian từng điên cuồng theo đuổi Lục Càn.

Sau đó tôi không biết sếp tôi nói gì mà Hứa tiểu thư không đến công ty làm phiền nữa.

Hiển nhiên, đối phương còn chưa chết tâm.

Lục tổng giữ lấy vai tôi:

"Bạn gái của tôi."

Đôi mắt của Hứa tiểu thư trợn tròn: "Em không tin, trừ khi anh hôn cô ta!"

Tôi sốc ngang.

Yêu cầu quái quỷ gì đây?

Lục tổng có bệnh sạch sẽ nặng, nhất định sẽ không đồng ý việc này.

Ai ngờ anh đột nhiên giữ cằm tôi, khiến tôi ngẩng đầu.

Chỉ thấy khuôn mặt đẹp trai kia chậm rãi tiến gần, hơi nóng từ từ ập đến.

"Có thể không?"

Anh dùng giọng điệu cực thấp hỏi tôi.

Trai đẹp hiến dâng, ai nhịn là cún!

Tôi gật đầu ngay lập tức.

Một nụ hôn rơi xuống, cướp lấy hết thảy hô hấp của tôi.

Trái tim tôi như nai con chạy loạn, đầu óc mù mịt trống rỗng.

Tôi cũng quên mất mình rời khỏi bữa tiệc thế nào.

Trong lúc mờ mịt, tôi đã nghĩ, lần này ân tình bị thiếu hẳn là trả hết rồi đi.

8.

Ngày hôm sau, tôi đến công ty.

Nhìn thấy trên bàn làm việc của mình có một phần bữa sáng cùng một bó hoa hồng.

"Cô có bạn trai hả?"

"Lúc bọn tôi tới đã thấy trên bàn cô có đồ rồi, bạn trai cô đến sớm đưa đồ thế này, đối xử với cô thật tốt nha."

Đây là đồ của Triệu Nhiên?

Tên điên này lại làm trò gì nữa vậy?

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho hắn:

"Đừng gửi bữa sáng và hoa cho tôi, tôi không thích."

Triệu Nhiên nhanh chóng trả lời: "?"

Tên điên này nếu làm gì, chắc chắn sẽ khoa trương hơn gấp 10 lần.

Cho nên đồ này không phải của hắn.

Vậy thì của ai?

Không lẽ...

Tôi đến văn phòng của sếp.

"Lục tổng, bữa sáng kia..."

Lục tổng đang nhìn máy tính ngẩng đầu lên, không mặn không nhạt nhìn tôi một cái.

"Thích không?"

Tôi ngu người rồi, mấy thứ này thật sự là anh đưa?!

"Sao anh lại gửi tôi chứ?"

Lục Càn nhàn nhạt nói một câu:

"Diễn kịch cũng phải diễn tròn vai."

Hóa ra là diễn kịch nha.

Tôi thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Lúc tôi quay trở lại văn phòng, bốn bề đang sôi động như mở tiệc.

"Mọi người biết tin gì chưa? Ông chủ đang yêu đó!"

"Và Lục Tổng còn hôn người ta ở bữa tiệc tối qua nữa."

"Sao tôi cứ thấy bóng lưng cô gái này quen quen vậy ta."

"Nhìn hơi giống Đường Khinh Khinh..."

Đột nhiên tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.

"Khinh Khinh, tối qua hẹn cô đi ăn, cô nói mình bận không đi được. Cô gái này không phải là cô đúng không?"

Lời chưa kịp nói, người luôn đối nghịch căm ghét tôi Triệu Hiểu Nguyệt đã mở miệng.

"Lục tổng sao có thể coi trọng cô ta được? Đây chắc là tiểu thư nhà nào thôi. Khí chất thế này, Đường Khinh Khinh có sao?"

Những người khác nghe lời này đều cảm thấy xấu hổ.

Vì vậy chủ đề này liền dừng lại ở đây.

Đến tối, sau khi tan làm.

Trời bỗng nhiên mưa to, hơn nữa còn rất lớn.

Tôi không mang theo ô, chỉ có thể đứng chờ trước cổng công ty.

Triệu Hiểu Nguyệt đứng gần đó, giọng đầy khoe khoang:

"Tôi đây đợi bạn trai tới đón mình, cô cũng thật thảm, chỉ biết chờ mưa tạnh."

Lúc này, một chiếc xe sang trọng dừng lại trước mặt tôi.

Cửa sổ vừa hạ xuống, gương mặt đẹp trai nọ liền xuất hiện trước mặt chúng tôi.

"Lên xe." Lục Càn nói.

Tôi nghe lời anh lên xe.

Còn Triệu Hiểu Nguyệt? Đang há hốc mồm nhìn tôi rồi.
 
Sếp Tôi Là Trai Thẳng
Chương 2


Tôi nhìn người đàn ông đang lái xe.

Sống mũi cao, đẹp trai lạnh lùng.

Các khớp tay trên vô lăng, nhìn thư thái không chút cẩu thả..

Lần nào nhìn sếp tôi cũng phải cảm thán, người này đẹp trai thật.

Phải nói là người này ngoại hình đúng gu tôi luôn á.

Đột nhiên anh lại gần tôi, một tay đặt trên ghế, gần như ôm tôi vào lòng.

Tim tôi đập như pháo nổ, nhìn khuôn mặt tuấn tú đang đến gần, tôi vô thức nhắm mắt lại, thậm chí còn quên cả thở.

Một tiếng cười nhẹ từ đỉnh đầu truyền đến.

Lúc tôi mở mắt, hóa ra là sếp đang thắt dây an toàn cho tôi.

Tôi bị sắc đẹp quyến rũ đến quên cài dây.

Quê quá trời ơi.

"Đang nghĩ tôi hôn em?" Lục Càn nói, bên trong đậm ý cười trêu chọc.

Đang định từ chối thì một cái hôn chạm nhẹ lên môi tôi.

Sau đó nhanh chóng rời đi.

"Em vui rồi chứ." Giọng anh đầy cưng chiều.

Mặt tôi đỏ bừng.

Thế này... không như chúng tôi thật sự là người yêu vậy.

Khoảnh khắc đẹp thế này, phải cố gắng, không thể rơi vào lưới tình này được.

Tôi cố gắng làm giảm nhịp tim của mình, "Anh Lục, anh không cần phải diễn thế này đâu. Lỡ mọi người thấy được..."

"Em thấy phiền?" Giọng anh trầm xuống.

"Tôi không có, chỉ là tôi lo danh tiếng của anh bị tôi hủy hoại thôi..."

"Tôi không phiền." Giọng anh trở nên nhẹ hơn.

Không biết nói sao, nghe được lời này nhịp tim vốn đã bình ổn của tôi nay lại tăng nhanh, còn có chút ngọt.

Dù chỉ là diễn trò, tôi cũng tình nguyện để bản thân u mê trong đó.

10

Sau đó một thời gian.

Chúng tôi cùng nhau đi ăn và xem phim.

Tựa như một đôi đang yêu nhau thật vậy.

Lục Càn thậm chí còn đưa tôi đến nhà anh ấy.

Sau khi tới nơi, tôi muốn vào nhà bếp.

Nhưng anh nắm tay tôi, kêu tôi ngồi ngoan ở ghế sofa.

"Để tôi."

Không biết sếp có biết nấu ăn không nhỉ?

Ngày trước anh chỉ biết ra ngoài ăn, không thì cũng chỉ ăn đồ tôi nấu.

Ở buổi hẹn hò lần trước, tôi vẫn nhớ một đống yêu cầu vô lý mà anh đưa ra cho đối tượng xem mắt.

Hoàn toàn là một tên tra nam lười biếng như heo, đến ngũ cốc cũng không biết phân biệt.

Tôi hơi lo lắng chạy ra cửa bếp xem.

Kết quả phát hiện, anh đang mặc tạp dề, tay đang cầm dao thái rau, vừa gọn gàng vừa dễ nhìn.

Ba món mặn một món canh, đều là những món tôi thích.

Nhìn ánh mắt anh quan tâm tôi thế này, tôi chợt nghĩ có khi nào anh đã thầm thương trộm nhớ tôi từ lâu rồi không.

Vài ngày sau, sếp nói đưa tôi đi gặp bạn bè của anh ấy.

Tôi vui trong chốc lát, sau đó lại buồn.

Chúng tôi đang diễn kịch.

Hoa trong gương, trăng trong nước.

Tôi có chút không muốn thoát khỏi cảnh này.

Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ ngày càng lún sâu.

Tôi sợ rằng một ngày nào đó, khi anh muốn rời đi, tôi là người không buông được.

"Lục tổng, anh không cần đưa tôi đi đâu, diễn kịch cũng không cần diễn trước mặt bạn bè chứ..."

Anh im lặng.

Chắc là cảm thấy lời tôi nói đúng rồi đi.

Tim tôi chùng xuống, vừa ngột ngạt vừa khó chịu, toàn thân như không còn sức lực.

Lục tổng đột nhiên nói:

"Vậy thì diễn giả thành thật đi."

11

Tôi thật sự thành đôi với anh.

Cả đêm tôi kích động, mắt không tài nào nhắm nổi.

Chỉ là, trong lòng tôi có chút bất an không thể giải thích được.

Giấc mơ này đẹp quá, có chút không thật.

Hôm sau, anh đi công tác.

Tôi không thể cưỡng lại việc nhắn tin cho Lục tổng.

Anh là người tham công tiếc việc, nhưng nếu tôi gửi thì sẽ trả lời từng cái một.

"Thời tiết thế nào?"

"Trời nắng lắm."

"Thế nào rồi?"

"Đối tác là một người lớn tuổi và nói nhiều."

Vậy đối tác có biết vị tổng giám đốc trẻ tuổi đẹp trai nghiêm túc trước mặt đã có người trong lòng không?

Tôi không thể ngừng cười.

Đến tối, tôi nhịn không được lại gửi thêm một tin nữa.

Cơ mà anh không nhắn lại cho tôi.

Chắc lại đi xã giao rồi.

Đến tám giờ tối, anh đột nhiên gửi cho tôi một câu.

"Nhớ em."

Tin nhắn đó khiến trái tim tôi loạn nhịp.

Tôi có chút xúc động, muốn chạy đi gặp anh.

"Anh ở đâu?"

Lục Càn gửi địa chỉ cho tôi.

Tôi nhanh chóng tìm kiếm địa chỉ.

Không gần, cũng không xa.

Chỉ một hai giờ lái xe thôi.

"Em đi tìm anh được không?"

Bên kia nhanh chóng trả lời.

"Được."

Kèm thêm một tin nhắn.

"Ngủ sớm đi, ngày mốt anh sẽ về."

Anh nghĩ tôi đùa khi nói mình sẽ đi tìm anh.

Thật ra không phải lời nói bông đùa gì cả, cũng không phải xúc động nhất thời.

Tôi nhớ anh, muốn gặp anh ngay bây giờ.

Vì vậy tôi đã làm một việc điên rồ nhất trong đời.

Tôi đến hầm để xe, lái chiếc xe mà tôi đã không lái trong một thời gian dài, lái đến thành phố anh đang ở.

Hai giờ sau, tôi đến khách sạn của Lục Càn, đi thang máy lên tầng mười tám.

Lục Càn nói anh ở phòng 1802.

Tôi đi về phía 1802.

Nhưng đã nhìn thấy một cảnh tượng bất ngờ.

Ở cửa có một người phụ nữ xinh đẹp, dáng người mảnh mai trong chiếc váy dài màu đen đang ôm Lục Càn.

Tôi đơ rồi.

12

"Anh trai à, anh không có bạn gái, em không có bạn trai, chúng ta ở bên nhau được không?"

Người phụ nữ nói như đang say xỉn.

"Hứa Lan, nếu cô tái phạm chuyện này, tôi sẽ gọi bảo vệ."

Lục Cán đẩy người phụ nữ mặc váy đen ra, không kiên nhẫn nói: "Hơn nữa tôi có bạn gái rồi."

"Không thể nào, sao anh thích người khác được..."

Người phụ nữ dường như nhìn thấy tôi, hai người bọn họ và tôi nhìn nhau như gặp quỷ, vội vàng rời đi.

Khi Lục Càn nhìn thấy tôi, anh rất ngạc nhiên.

"Chờ đã, anh không nằm mơ đúng không?"

Tôi nhướn mày: "Anh tự véo chính mình thử xem."

Lục Càn thật sự làm vậy, đau đến chân mày nhíu lại.

"Đồ ngốc." Tôi không nhịn được cười anh.

Ngày xưa chỉ thấy một mặt sếp tài hoa ưu tú.

Mãi đến gần đây mới có cơ hội chiêm ngưỡng dáng vẻ ngốc nghếch của anh.

Cực kỳ đáng yêu.

"Em không tức giận sao?"

"Sao em phải giận?!"

"Người vừa rồi là Hứa Lan, em gái của Hứa Dung. Hứa Dung là bạn tốt của anh."

"Nếu người đó không phải em gái của bạn anh, anh định gọi cảnh sát bắt người hả?"

Chúng tôi trò chuyện thêm vài câu, mấy khúc mắc kia sớm cũng bay theo gió.

Lúc đến đây, tôi chỉ có một suy nghĩ muốn gặp Lục Càn càng sớm càng tốt..

Cho đến khi vấn đề hai người chung phòng xuất hiện.

Tôi đi tắm trước, mặc bộ đồ ngủ hoạt hình quen thuộc rồi ngồi trên ghế sofa xem TV.

Tiếng nước từ phòng tắm truyền đến tai tôi.

Tôi khó tránh khỏi việc có chút suy nghĩ bậy bạ.

Người ta ngày thường đều mặc tây trang giày da, toàn thân tràn đầy hơi thở cấm dục.

Không biết tắm rửa xong ra sao ta...

Đôi mắt tôi mở to trừng lớn.

Cửa phòng tắm mở ra, người đàn ông đi ra, mang theo hơi nóng từ bên trong.

Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, dáng người tam giác ngược, vai rộng eo thon, cơ bụng tám múi, dáng người rất chuẩn.

Tôi choáng váng, nhịn không được nuốt nước bọt.

"Đói bụng?"

Tôi nhìn cơ bụng trước mặt, vô thức gật đầu.

"Anh gọi cơm cho em nhé?"

Lục Càn thế mà thật nhanh đã lấy cơm cho tôi.

Anh cứ lắc lư trước mặt tôi, mãi không để tôi ăn.

Tôi hoài nghi chúng tôi không phải người yêu.

Phải là kẻ thù mới đúng.

Đêm khuya, chúng tôi nằm trên giường lớn, đắp chăn bông trò chuyện.

"Chờ đã, chờ một chút..."

Giọng người đàn ông khàn khàn, như thể đang kìm nén điều gì đó.

Chờ một chút.

Chờ gì cơ?

13

Mấy hôm sau, anh đưa tôi đi gặp bạn bè của anh.

Mới đầu tôi rất khẩn trương, cảm thấy bạn bè của anh đều nhất định là những người tinh anh tài giỏi.

Cho đến khi gặp mặt mới phát hiện ra, những người này rất dễ ở chung.

Tất cả họ đều là những ông chủ kinh doanh nhỏ lẻ.

"Giấu kỹ đến vậy, rốt cuộc cũng chịu mang đến cho anh em nhìn hả."

"Chị dâu, anh Lục nhiều khi hơi soi mói, chị đừng chê nhé."

Sau vài ly rượu, mọi người cũng trò chuyện với nhau nhiều hơn.

"Không ngờ sau khi đi loanh quanh hai người lại đến với nhau. Anh Lục, chị dâu, tôi kính hai người một ly"

Lục Càn uống rượu thay tôi.

Tuy nhiên, tôi luôn thấy hơi lạ khi nghe "Đi một vòng dài đến vậy, cuối cùng hai người vẫn đến với nhau".

Bọn tôi không phải mới gặp nhau thôi à?

Lấy đâu ra một vòng vậy?

Hứa Lan đến.

Vừa đến đã ngồi xuống bên cạnh Hứa Dung, nhìn rất ngoan ngoãn.

Hoàn toàn khác xa bộ dạng say xỉn tối hôm đó.

Cô nàng nhìn tôi, trong mắt mang đầy sự thù địch ghét bỏ.

Tôi không để bụng.

Trong bữa ăn, tôi làm quen được rất nhiều bạn bè của Lục Càn.

Buổi tối về đến nhà, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của Hứa Lan.

"Anh Càn vốn chẳng thích cô."

"Cô chỉ là thế thân thôi."

Tôi có chút bối rối.

Cô ta có ý gì?

14

Khi ở bên anh, tôi chưa từng có cảm giác an toàn.

Tôi chỉ là một cô gái bình thường, mà anh chẳng khác gì con cưng của thượng đế.

Bộ dạng xuất chúng, vừa trẻ vừa có tài, còn có khối tài sản đáng kinh ngạc.

Tôi không xứng với anh ấy.

Không phải chỉ có những người khác cảm thấy kỳ lạ, đến tôi cũng không hiểu được.

Vì sao Lục tổng lại thích tôi?

Vì vậy, khi Hứa Lan nói tôi chỉ là thế thân, tôi cũng nghĩ, khéo là thế thật.

Tôi muốn biết rõ chuyện này.

"Thế thân gì cơ? Cô nói tôi là thế thân, vậy gửi ảnh người ta cho tôi đi."

Hứa Lan thực sự gửi hai bức ảnh.

Một ảnh bóng lưng, trong ảnh là một cô gái và Lục Càn.

Cô gái kia dựa vào người anh, nhìn là biết quan hệ không tồi.

Ngoài ra còn có hình ảnh cô ấy mặc áo dài trắng ngồi ôm gối trên bệ cửa sổ của khách sạn, ánh mặt trời rơi trên người cô, nhìn như tiên nữ.

Có thể thấy người chụp ảnh rất ưu ái cô.

Mà gương ấy trông giống hệt tôi.

Nhưng tôi chưa từng chụp bức nào thế này cả.

Khi nhìn thấy hai bức ảnh, tôi như rơi vào một hầm băng, cả người lạnh toát

"Người này là bạn gái cũ của anh Càn. Anh ấy rất yêu chị gái đó."

"Nếu tôi là cô, tôi sẽ cách xa anh Càn càng xa càng tốt, chính chủ nếu về đỡ rước lấy nhục."

Ngày hôm sau.

Tôi đi làm với đôi mắt thâm quầng.

Tôi không cam lòng kết thúc thế này.

Tôi muốn hỏi rõ Lục Càn.

Ngay khi bước vào văn phòng, tôi đã thấy có gì đó không ổn với ánh nhìn của các đồng nghiệp.

Tràn đầy sự cảm thông.

"Chim sẻ sao có thể bay lên làm phượng hoàng? Sớm muộn cũng biến trở về nguyên hình thôi."

Triệu Hiểu Nguyệt âm dương quái khí nói.

Sau đó còn bơm thêm dầu vào lửa.

"Chủ tịch của Công nghệ Thượng Phong bí mật gặp gỡ người phụ nữ bí ẩn ở khách sạn."

"Người phụ nữ bí ẩn được cho là tiểu thư nhà họ Triệu, một nhà thiết kế có tiếng. Trước đó cô đã phát triển ở nước ngoài và ngày hôm qua trở về Trung Quốc".

Tôi nhìn lướt qua một vài thông tin quan trọng.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh để không mất mặt trước mặt Triệu Hiểu Nguyệt.

Vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại, rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.

Nước mắt tôi từng giọt rơi xuống.

Trong đầu tôi đã hình dung hẳn một câu chuyện xưa cũ:

Nhà họ Lục và nhà họ Triệu đều là hai nhà giàu có, Lục Càn và tiểu thư nhà họ Triệu là thanh mai trúc mã.

Vì một vài lý do không rõ, có lẽ là vì sự nghiệp, hai người cuối cùng đường ai nấy đi.

Lục Càn yêu nhưng không giữ được, lại nhìn tôi giống người trong lòng, liền nổi lên tâm tư.

Chính chủ không ở đây nên bố thí cho tôi chút tình cảm.

Giờ người ta trở về, chẳng phải anh ấy muốn lấy lại tất cả sao?

15

Tôi chật vật trốn về nhà.

Tôi gửi hai tin nhắn cho Lục Càn.

Một tin là từ chức, tin còn lại là tin nhắn chia tay.

Sau đó tắt máy.

Ngày hôm sau, tiếng gõ cửa đánh thức tôi.

Thực ra, khi nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi vẫn rất mong chờ.

Khi tôi mở cửa, nhìn người trước mặt là Triệu Nhiên, toàn bộ mong chờ trong tôi đều biến mất không còn gì.

"Đường Khinh Khinh, em nhìn tôi như vậy làm gì, thất vọng lắm à."

"Em còn ghét bỏ tôi, nhìn em xem, khác gì mấy mụ đàn bà điên khùng không. Từ trước đến nay tôi chưa từng ghét em"

Triệu Nhiên cực kỳ khó chịu.

Tôi xoay người, lười để ý đến hắn.

Triệu Nhiên đột nhiên vươn tay ra, chọc chọc tôi.

"Cóc ba chân khó tìm, đàn ông hai chân không dễ hơn à?"

Tôi càng khổ sở hơn.

Đến bạn trai cũ cũng biết tôi chia tay.

Mất mặt quá.

"Lúc chia tay tôi nhìn em cũng đâu suy sụp thế này".

"Đừng buồn nữa, ông đây đưa em đi thư giãn."

Triệu Nhiên đưa tôi đi nhảy bungee.

Tôi vốn dĩ nhát gan, không thích các môn thể thao mạo hiểm.

Lúc này đây, khi tôi tiếp đất từ trên cao, đầu tôi trống rỗng, trong đầu không còn gì hết.

Đúng là rất tuyệt.

Triệu Nhiên đưa tôi đi chơi gần như nguyên ngày hôm đó.

Tâm trạng tôi cũng tốt hơn đôi chút, không quá đau buồn nữa.

"Chơi vui chứ?"

"Cứ chơi nhiều đi, đảm bảo em sẽ thích."

Tôi lười để ý đến hắn.

"Khinh Khinh, tuy tôi không quá đáng hoàng, nhưng tôi chưa từng lừa dối em, cũng chưa từng ngoại tình. Em vẫn nên quay lại với tôi đi."

Triệu Nhiên đột nhiên trở nên nghiêm túc, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi.

Triệu Nhiên là người ưu tú, lúc nghiêm túc coi như cũng có chút thâm tình.

Lúc trước tôi là bị bộ dạng này của hắn ta lừa.

Tôi bị lừa bởi cái nhìn trìu mến đó.

Tôi của hiện tại sẽ không bị những lời này lừa nữa, chúng tôi vốn không cùng đường, chỉ là hai đường thẳng song song thôi.

Tôi đang định từ chối, sau lưng truyền đến một giọng nói lạnh lùng

"Em vì hắn mà chia tay với anh?"

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Lục Càn đang đứng sau lưng mình

Đôi mắt anh nặng trĩu, mang theo sự tức giận và căm phẫn.

Ánh mắt đó như nói tôi mới là người ngoại tình.

Tôi vốn muốn giải thích.

Nhưng ngẫm lại chỉ thấy thật vô vị.

Chính anh lừa dối tôi, người ngoại tình là anh, tại sao tôi lại phải giải thích.

Tôi không nói gì.

Lục Càn thấy tôi im lặng như đồng ý, liền lẳng lặng rời đi.

16

Về đến nhà, tôi mở điện thoại lên mới biết rằng Lục Càn đã gọi cho cả chục cuộc.

Tôi hít một hơi thật sâu, kéo anh vào danh sách chặn.

Ngày mai Lục Càn không ở công ty, tôi định sẽ đến bàn giao công việc cho đồng nghiệp mới.

Ngày hôm sau, tôi đến công ty.

Sau khi bàn giao xong tôi liền đi.

Lúc xuống hầm để xe, tôi không nhìn thấy bậc thang nên suýt ngã.

Đồ đạc trong tay rơi vãi khắp sàn

Tôi cúi người vội vàng nhặt đồ lên.

Một đôi chân xuất hiện trước mặt tôi.

Có một món đồ rơi bên chân người kia.

Tôi vừa đưa tay ra nhặt, bàn tay kia đã nhặt lên trước.

"Cảm ơn......"

Tôi đột nhiên im bặt.

Bàn tay đó là của Lục Càn.

Lục Càn vẫn mặc một thân tây trang, có điều đầu tóc hơi bết, sắc mặt tái nhợt, trông hơi phờ phạc.

Tôi nhận lấy món đồ anh đưa, sau đó đi lướt qua anh.

Anh đột nhiên vươn tay ra, túm lấy tôi.

"Em thích hắn nhiều đến vậy?"

Tôi gật đầu lung tung, xoay lưng rời đi.

Khi rời đó không xa, tôi không nhịn được quay đầu nhìn lại.

Lục Càn vẫn đứng đó, dáng người cao lớn nhưng toát lên vẻ cô đơn khó giải thích.

Chính tôi mới là người bị vứt bỏ, sao anh phải làm ra vẻ bi thương đến vậy?

Đúng là khó hiểu.
 
Sếp Tôi Là Trai Thẳng
Chương 3


17

Lần tiếp theo gặp lại Lục Càn

Là ở một bữa tiệc xã giao.

Tôi nhậm chức ở công ty mới và trở thành trợ lý giám đốc.

Khách hàng muốn động tay động chân với tôi.

"Thư ký Đường, đây là vị khách quan trọng của công ty chúng ta. Đối xử tốt với ngài ấy. Hợp đồng này ký được tôi sẽ tăng lương cho cô."

Vị giám đốc đó cảm thấy chuyện này chẳng to tát gì.

Khi cái móng heo kia chuẩn bị chạm vào người, tôi đem ly rượu trong tay hất thẳng vào mặt lão.

Giám đốc rất tức giận.

"Đường Khinh Khinh, tôi đã nói rồi, ngài ấy là khách hàng quan trọng của công ty chúng ta, cô chịu đựng một chút không được à?"

"Giám đốc, từ giờ trở đi, ông ta không phải khách hàng của tôi. Tôi muốn từ chức."

Sau khi nói xong, tôi xoay người rời đi.

Lúc xuống cầu thang, tôi liền choáng váng.

Mọi việc diễn ra không hề suôn sẻ chút nào.

Tôi gọi taxi, nhưng vì trời mưa nên mãi không có.

Một chiếc ô tô dừng lại trước mặt tôi, tôi nhìn biển số xe, đây không phải xe tôi gọi, liền lùi lại phía sau vài bước.

Người trên xe đi xuống, kéo tôi lên xe.

Là người tôi vừa nãy hất rượu.

Tôi tuyệt vọng vùng vẫy, nhưng sức phụ nữ sao đọ được với đàn ông.

Ngay khi tôi sắp bị kéo lên xe, một bóng người lao vụt qua.

Người đàn ông kéo tôi bị ăn đấm.

Là Lục Càn.

Lục Càn đấm ông ta, đấm đến khi mặt ông ta nở hoa, sau đó báo cảnh sát.

Không thể không nói, dáng vẻ anh đánh nhau thật đẹp trai.

Nhưng nhìn nữa tôi sẽ yếu lòng.

Đáng tiếc anh không thuộc về tôi.

Chờ cảnh sát đến.

"Hắn không đến đón em tan làm?"

"Hả?"

Tôi mất hai giây nhận ra anh đang nhắc đến Triệu Nhiên.

Lục Càn có vẻ rất tức giận:

"Sao hắn dám mặc kệ em?! Đã muộn thế này rồi còn để em về một mình?!"

Tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi giải thích:

"Đừng nhắc đến Triệu Nhiên, chuyện này không liên quan gì đến anh ta, bọn tôi cũng không quay lại bên nhau."

Lục Càn sửng sốt, trong mắt lóe lên một tia sáng, đang định nói chuyện.

Lúc này, cảnh sát cũng tới.

18

Kể từ khi biết chuyện tôi và Triệu Nhiên không nối lại tình xưa

Tần suất tôi và Lục Càn tình cờ gặp nhau tăng lên rất nhiều.

Đôi khi trên đường đi phỏng vấn.

Có khi là lúc ăn trưa.

Sau đó, tôi được nhận vào công ty mới.

Mỗi khi tan làm, tôi thường xuyên thấyLục Càn.

Nói một hai lần còn có thể tin là tình cờ ngẫu nhiên.

Đây thì một tháng cũng năm sáu lần, đến đứa ngu cũng biết việc này không bình thường.

Sau khi tan làm trời đột nhiên đổ mưa tầm tã.

Đi làm ở chỗ này dùng tàu điện ngầm rất thuận tiện.

Tôi cũng không lái xe.

Khi đang đứng chờ trước cửa công ty, một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi.

Cửa xe hạ xuống, lộ ra gương mặt đẹp trai quen thuộc.

"Để anh đưa em về nhé?"

Đây đã là lần thứ ba rồi.

Hai lần trước tôi đều giả vờ không biết.

Lần này lên xe, tôi cố tình ngồi ở ghế sau.

"Lục Càn, anh đây là đang trò gì vậy?" Tôi tức giận nói.

"Theo đuổi em."

Tôi cứng họng, chuyện ngoại tình cứ hiển nhiên vậy sao?

"Anh không phải muốn kết hôn sao? Anh còn theo đuổi tôi làm gì, muốn tôi làm bồ nhí à?"

"Kết hôn gì cơ?"

"Giám đốc công ty Công nghệ Thương Phong bí mật gặp gỡ con gái Triệu gia..."

Tôi cố gắng nhớ lại mẩu tin hôm đó, muốn khiến tên tra nam này mất mặt.

Nào ngờ anh không những không tức giận vì bị vạch trần, ngược lại còn cười rất vui vẻ.

Nửa tiếng sau, xe đỗ dưới tầng nhà tôi.

Lục Càn không để tôi rời đi, lập tức chui xuống chỗ tôi ngồi.

Tôi cảnh giác nhìn anh.

"Anh muốn làm gì?"

Người đàn ông tiến lại gần hơn, gương mặt anh cách tôi chỉ vài cm.

Tôi thậm chí có thể nhìn thấy chính mình trong mắt anh.

"Khinh Khinh, nghe anh nói, anh không hề kết hôn. Anh cũng không bí mật gặp gỡ cô ta. Hôm ấy nhà anh họp gia đình, không biết ai đã chụp được sau đó lên mạng viết linh tinh thế này."

"Hơn nữa, anh và cô ta không có khả năng, chuyện này không phải em là người rõ nhất sao?"

Tôi có chút ngốc.

Tôi là người biết rõ nhất?

Biết cái gì cơ?

19

"Người ta thích con gái, hơn nữa còn từng theo đuổi em đấy"

Lục Càn nói ra một câu sét đánh.

Nhìn vẻ mặt bối rối của tôi, anh cảm thấy hơi cạn lời

"Em quên hết rồi."

"Trước tiên khoan nói về cô ấy. Vậy bạch nguyệt quang của anh thì sao?"

Ngày đó Hứa Lan gửi tin cho tôi, sau đó nhanh chóng thu hồi.

Cũng may tôi thông minh, chụp màn hình lại toàn bộ nội dung.

Tôi phóng to hai bức ảnh kia, đưa anh nhìn.

"Người này là ai, tại sao lại giống em đến vậy..."

Lục Càn nhìn tôi đầy cưng chiều:

"Người này chính là em."

Ngạc nhiên ghê.

Hóa ra người trong ảnh chính là tôi.

Chẳng lẽ bức ảnh này chụp lúc tôi mất trí nhớ?!

Lại nói tiếp, tôi đúng thật từng mất trí nhớ.

Hai năm trước, một vụ tai nạn xe hơi xảy ra khiến tôi mất đi ký ức hai năm.

Trong hai năm đó, tôi đã ở nước ngoài.

Những người bạn mà tôi giữ liên lạc đều ở Trung Quốc.

Điện thoại di động lúc dùng ở nước ngoài cũng không cánh mà bay.

Cũng chính vì vậy, tôi không biết chuyện gì xảy ra hai năm ấy.

Lục Càn từ từ kể cho tôi nghe về quãng thời gian đó.

Khi tôi đi du học ở nước ngoài, tôi gặp anh đang làm việc trong một quán bar.

Tôi lúc ấy thấy sắc nổi lòng tham, nhìn anh nghèo nên muốn bao nuôi.

Trong hai năm đó, tôi vừa học vừa làm, còn bao nuôi Lục Càn.

Những ngày tháng ấy tuy rằng vất vả, nhưng chúng tôi đều rất vui.

Lục Càn là người nấu ăn, sau đó đợi tôi về nhà.

Vì tiết kiệm tiền, chúng tôi cũng chỉ dám ở nhà xem phim.

Tôi hoàn toàn choáng váng.

"Anh giàu thế này còn để em ra ngoài kiếm tiền nuôi anh?"

Lu Qian có chút bất đắc dĩ.

"Lúc đó anh và ba anh cãi nhau, ông ấy đem thẻ của anh khoá hết lại. Anh đi làm thêm tiết kiệm tiền, vốn là muốn mua một chiếc nhẫn..."

"Sau đó tiền đã đủ rồi, nhẫn cũng đã mua được, muốn cầu hôn em. Nhưng ngày đó, anh đợi em đến khuya cũng không thấy em quay lại..."

"Em bị tai nạn xe hơi..." Tôi thì thầm, những ký ức nho nhỏ chợt hiện lên trong đầu.

Tôi nhận lấy hộp quà mà nhân viên bán hàng đưa cho, bên trong là món quà sinh nhật của tôi mua tặng Lục Càn, là một chiếc khuy măng sét.

Khi ra khỏi cửa hàng, tôi thấy một chiếc ô tô đang lao với tốc độ cao...

"Tại sao trước đây anh không kể cho em?"

Tôi không biết nói gì, nếu anh sớm kể những điều này cho tôi, như vậy đã không xảy ra hiểu lầm.

"Anh muốn chờ em từ từ nhớ lại"

Lúc này tôi mới hiểu ra, đêm hôm chúng tôi ở khách sạn, anh nói chờ một chút.

Hóa ra là chờ tôi khôi phục ký ức.

Tuy rằng Lục Càn học khối tự nhiên, nhưng trong anh có một sự kiên trì và lãng mạn không tài nào lý giải nổi.

20

Để khôi phục ký ức, chúng tôi đã làm mọi thứ từng làm khi còn hẹn hò bên nhau.

Chỉ duy nhất một việc, anh không để tôi ngủ với anh.

Mỗi lần tôi * l**n t*nh m*, súng đã lên nòng thì Lục Càn lại nghiêm túc đẩy tôi ra.

"Chờ em nhớ lại mọi chuyện đã"

Tôi v**t v* cơ bụng của anh, cố gắng nhớ lại.

Có lẽ do sự quyến rũ của Lục Càn quá lớn, một ngày nọ, tôi thật sự nhớ lại tất cả mọi chuyện.

Trong quán bar rực rỡ ánh đèn, người phục vụ trông rất đẹp trai, đôi mắt như chứa cả dải ngân hà.

Tôi nhấp hai ngụm rượu lấy thêm dũng khí, sau đó bước đến trước mặt anh:

"Nhìn anh đẹp trai thế này, nên làm điều gì đó có ích cho xã hội. Không bằng để em bao nuôi anh nha?"

Chúng tôi thuê một căn phòng nhỏ, chen chúc ngủ trên một chiếc giường.

Chúng tôi cùng nhau đến quảng trường, sau đó đón giao thừa.

Tất cả những mảnh ký ức hiện lên trong đầu tôi.

Lục Càn sau khi tắm rửa xong.

Tôi nhìn anh với ánh mắt rực lửa.

Ngay khi anh đến gần tôi, tôi liền ôm lấy anh.

"Lục Càn, em nhớ lại hết rồi."
 
Sếp Tôi Là Trai Thẳng
Chương 4


Phiên ngoại của Lục Càn

Người con gái tôi thích biến mất rồi.

Tôi tìm khắp nơi gần nhà nhưng vẫn không thấy.

Cô gái của tôi, giống như đã biến mất khỏi thế giới này, không lưu lại chút dấu vết gì.

Sau đó, tôi về nước.

Tôi tình cờ gặp được em tại một nhà hàng.

Tôi mừng rỡ như điên.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, trái tim tôi nguội lạnh.

Có một người đàn ông đang ôm em.

Hai người họ tựa vào nhau, thì thầm nói chuyện gì đó.

Tôi cho người điều tra.

Hoá ra em bị tai nạn ô tô, được bố mẹ đưa về Trung Quốc để tĩnh dưỡng, đồng thời cũng mất trí nhớ.

Người đàn ông mà em đang quen là khi đang điều trị trong bệnh viện.

Nhìn họ ở bên nhau có vẻ rất vui vẻ.

Tôi hạ quyết tâm, sau này không làm phiền em nữa.

Một ngày nọ, khi đi ngang qua văn phòng, tôi chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

"Tên tôi là Đường Khinh Khinh, vị trí tôi muốn ứng tuyển là trợ lý giám đốc..."

Sau đó em trở thành trợ lý của tôi.

Tôi cố nén trái tim bồn chồn của mình, chỉ dám lén lút nhìn em.

Tâm tư tôi có chút đê hèn, mỗi ngày đều mong em sớm chia tay với Triệu Nhiên.

Có lẽ trời cao đã nghe được tiếng lòng của tôi.

Em và hắn cuối cùng cũng chia tay.

Tôi kiềm chế vui sướng, mặt vô cảm nói:

"Thư ký Đường, sau khi tan làm cô có thời gian không? Giúp tôi dọn dẹp văn phòng chút."

Trước khi đi ra ngoài, tôi cố tình làm bọc ghế sofa trở nên lộn xộn.

TOÀN VĂN HOÀN.
 
Back
Top Bottom