Keonho vẫn chưa dám tin rằng mình đã được tự do khi đêm buông xuống, mặt trời lặn đi, nhường chỗ cho mặt trăng vươn mình tỏa sáng.
Cậu chẳng thể chợp mắt nổi, đắm chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn của chính mình.
Keonho không dám… nhắm mắt đơn giản vì cậu vẫn chưa biết nơi này có thật sự an toàn hay không.
“ …Bọn họ bắt mình làm gì nhỉ? ”
Cậu cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện, nhưng trước mắt, việc thoát khỏi những trận đánh đập tàn nhẫn từ đám thuộc hạ đã là điều may mắn mà cậu từng mong cầu, nay lại thật sự xảy ra.Keonho nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi khung cảnh yên bình trải rộng trước mắt.
Những kẻ từng được xem là kẻ thù ấy, vậy mà lại chẳng ngần ngại đưa tay cứu cậu.
Nghĩ đến đó, trong lòng Keonho khó mà an tâm cậu vẫn bị đưa đến một nơi khác một nơi của những kẻ xa lạ hơn nữa.
Mái tóc mượt mà sau khi được tắm rửa sạch sẽ khẽ bay trong làn gió lạnh của màn đêm.
Tiếng động vật vang lên đều đều, tựa như một khúc hát ru êm dịu bên tai thế nhưng, cảm giác bất an và cảnh giác trong cậu vẫn chưa hề tan biến.Cậu con trai ít nói hồi sáng, với mái tóc ôm lấy khuôn mặt, đã liên tục buông ra những câu từ khó hiểu khiến Keonho không sao đoán nổi.
Chính cậu cũng không hiểu vì sao người đứng đầu tổ chức lại muốn đưa một kẻ “vô dụng” như cậu về đây.
Ngoài việc trở thành một tù nhân, cậu còn có thể mang thân phận nào khác sao?
Vừa nghĩ, cậu vừa bật cười khẽ.
Đầu ngón tay chậm rãi lướt lên khuôn mặt từng khiến cậu tự hào, giờ đây chi chít những vết thương chưa lành, cùng với đôi chân tàn tạ.
Đau đớn là thật.
Nhưng mọi nỗi đau ấy cũng chính là một phần trong vở kịch mà cậu đã sắp đặt một vở kịch hoàn hảo để thoát khỏi nơi từng giam cầm cậu mãi mãi từ cách bị đánh, cách run sợ, cho đến từng biểu hiện lo lắng… tất cả đều là diễn xuất xuất sắc do Ahn Keonho tạo nên.
Dẫu vậy, đâu đó vẫn còn những vết ám ảnh len lỏi, bám chặt lấy lớp mặt nạ ấy.
Chính sự chân thật ấy khiến bọn họ tin rằng cậu chỉ là một bông hoa trắng vô vị, mờ nhạt và dễ vỡ.
Keonho không muốn mình quá nổi bật bởi để được sống, cậu cần phải lu mờ.Trong một nơi chỉ toàn máu tanh, cậu chọn cách khôn ngoan nhất.
Qua diễn xuất của chính mình, Keonho nhận ra những biểu cảm thú vị mà trước đây cậu chưa từng được thấy.
Đặc biệt là ánh mắt.
Ánh mắt cảm thông, đồng cảm khi nhìn cậu… mang đến một trải nghiệm hoàn toàn khác lạ.
Người đứng đầu tổ chức Seonghyeon.
Keonho nhớ rất rõ khuôn mặt hắn, ánh nhìn của hắn, cho đến cả hồ sơ thông tin chi tiết.
Có lẽ vì cùng tuổi, nên cậu luôn có cảm giác giữa hai người tồn tại một vấn đề chung nào đó.
Keonho khẽ đưa tay vuốt ngược vài sợi tóc, nở nụ cười nhạt trong màn đêm tĩnh lặng.
Ahn Keonho, suy cho cùng, là một đứa trẻ khó hiểu và ích kỷ.
Cậu sẵn sàng đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu.
Lý tưởng ấy được hình thành khi cậu lạc lối trong một môi trường tanh nồng mùi xác chết.
“ Đau thật đấy… biết thế không làm liều rồi…
A… ”
Keonho cúi nhìn đôi chân mình, nhăn mặt vì đau đớn.
Dẫu vở kịch có hoàn hảo đến đâu, thì những vết thương cậu hứng chịu cũng hoàn toàn là thật.
Cậu dựa lưng trần vào giường, ánh mắt mệt mỏi nhìn về phía xa.
Nghĩ đến nhiệm vụ bất đắc dĩ phải nhận, Keonho thở nhẹ ra một hơi… rồi dần gục xuống trước sự mệt mỏi của cơ thể.
“ Này, dậy đi. ”
Juhoon nắm lấy vạt rèm cửa, kéo toang ra để ánh nắng buổi sáng tràn vào phòng.
Luồng sáng chiếu qua khung cửa sổ khiến Keonho chói mắt, bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Cậu nhíu mày, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, dụi mắt vài lần rồi há miệng ngáp dài.
“ Gì thế này… mới sáng thôi mà… oáp. ”
“ Cậu đúng là trẻ con. ”
Juhoon nhìn bộ dạng lơ ngơ của Keonho, thầm đánh giá một câu, rồi quay sang tiếp tục dọn dẹp phòng ngủ.Phong thái kỷ luật gọn gàng của anh ta khiến Keonho không khỏi nhức đầu.
“ Tốc độ của anh chậm như con rùa vậy hả?
Phòng của tôi cơ mà. ”
Keonho khó hiểu nhìn hành động của người đàn ông trước mặt, thầm nghĩ chắc anh ta mắc chứng sạch sẽ nặng, nếu không thì chẳng ai rảnh rỗi đi dọn phòng giúp người khác.
“ Chân què thì im miệng đi. ”
Juhoon đáp trả ngay, giọng không chút vòng vo.
Anh liếc Keonho vài cái rồi tiếp tục công việc, để lại cậu chỉ biết im lặng nhìn theo.
Từ góc độ ánh sáng chiếu vào, Keonho bỗng bị hút hồn.
Một sự lôi cuốn kỳ lạ khiến cậu không thể rời mắt.
Anh ta… thật sự đang dọn phòng cho cậu.
“ Đừng nghĩ tôi tốt.
Nếu tôi tốt như cậu nghĩ, công việc tôi làm đã không phải là thứ tệ nạn xã hội này rồi.
Chân còn đau không? ”
Keonho lắc đầu, mắt mở to đầy ngưỡng mộ.
Thú thật, ở nhà cậu hiếm khi dọn phòng vì dọn xong thì nó cũng nhanh chóng bừa bộn trở lại.
“ Vẫn ổn… ”
“ Tôi nhận mệnh lệnh chăm sóc cho cậu.
Mong cậu ngoan ngoãn nghe lời một chút. ”
“ Tôi là xã hội đen, không phải kẻ trông trẻ.
Quậy phá thì đừng trách tôi mạnh tay. ”
Dù lời nói của Juhoon mang tính sát thương không nhỏ, nhưng Keonho vẫn cảm nhận được sự quan tâm kín đáo ẩn sau đó.
Cậu gãi đầu, trong lòng thoáng chút bối rối bọn … thật sự tốt đến vậy sao?
“ Trơ mắt ra nhìn gì?
Phòng dọn xong rồi.
Lát nữa sẽ có đồ ăn. ”
Juhoon vốn kiệm lời, nói xong liền quay người rời đi.
Keonho nhìn theo, trong lòng dâng lên một nỗi tò mò khó gọi tên.
Hóa ra, nơi này… không đơn giản như những gì cậu từng nghĩ.
Cánh cửa khép lại sau lưng Juhoon, để lại trong phòng một khoảng yên lặng kỳ lạ.Keonho ngồi im trên giường vài giây, mắt vẫn dán về phía cửa như thể người kia có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Khi chắc chắn rằng tiếng bước chân đã xa dần, cậu mới chậm rãi thở ra, bàn tay vô thức siết lấy ga giường.
Nơi này… thật sự khác.
Không có tiếng roi quất, không có mùi máu tanh nồng, cũng không có những ánh nhìn coi cậu như một món đồ thí nghiệm.
Chỉ là một căn phòng sạch sẽ, ánh nắng buổi sáng dịu nhẹ và một kẻ miệng độc nhưng lại dọn phòng giúp cậu.
Keonho cúi đầu nhìn đôi chân mình.
Băng gạc đã được thay mới, quấn gọn gàng, cẩn thận đến mức khiến cậu sững lại.
Không phải kiểu qua loa cho có mà là thật sự để vết thương mau lành.
“…Phiền phức thật.”
Cậu lẩm bẩm, không rõ là đang nói về bản thân hay về những kẻ xa lạ này.
Một lúc sau, bụng cậu khẽ réo lên.
Keonho nhíu mày, cảm giác đói cồn cào khiến cậu khó chịu.
Đã bao lâu rồi cậu chưa được ăn một bữa tử tế?
Cậu không nhớ nổi nữa.
Cánh cửa mở ra lần nữa lần này Juhoon bước vào, trên tay là một khay thức ăn đơn giản cháo thịt nóng, một bát canh nhạt và thuốc.
Anh đặt khay xuống bàn, động tác dứt khoát.
“ Ăn đi. ”
Keonho liếc nhìn khay thức ăn, rồi ngẩng lên nhìn anh.
“ Không sợ tôi nghĩ anh bỏ thuốc à? ”
“ Nếu muốn giết cậu, cậu đã không tỉnh dậy ở đây. ”
Một câu nói nhẹ tênh, nhưng đủ khiến Keonho im lặng.
Cậu nhún vai, chậm rãi đưa tay với lấy thìa, động tác có phần vụng về vì cơ thể vẫn còn đau nhức.Juhoon đứng dựa vào tường, khoanh tay, ánh mắt không rời khỏi cậu.
“ Nhìn gì? ”
Keonho vừa ăn vừa hỏi, giọng mơ hồ vì miệng còn đầy cháo.
“ Quan sát. ”
“ Quan sát tôi làm gì?
Tôi có mọc
thêm tay chân đâu. ”
“ Quan sát xem cậu có giả vờ yếu đuối tiếp hay không. ”
Chiếc thìa khựng lại giữa không trung trong tích tắc nhanh đến mức nếu không để ý kỹ sẽ chẳng ai nhận ra.
Keonho cười, đặt thìa xuống.
“ Anh nghi ngờ tôi à? ”
Juhoon bước lại gần hơn, cúi thấp người, ánh mắt ngang tầm với cậu.
“ Ở đây, không nghi ngờ ai mới là ngu ngốc. ”
Khoảng cách quá gần.
Keonho có thể ngửi thấy mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trên người Juhoon, trộn lẫn với mùi kim loại nhàn nhạt của súng đạn.Một mùi hương không dễ chịu nhưng lại khiến người khác khó quên.
“ Vậy anh quan sát được gì rồi? ”
Keonho hỏi, giọng bình thản muỗng cháo thịt to được cho vào miệng Juhoon nhìn thẳng vào mắt cậu vài giây, rồi đứng thẳng dậy.
“ Cậu sợ thật.
Nhưng không yếu như cậu thể hiện. ”
Không chờ phản ứng, anh quay lưng đi ra cửa.
“ Nghỉ ngơi đi.
Chiều có người muốn gặp cậu. ”
“ Ai? ”
Juhoon dừng lại, tay đặt lên tay nắm cửa.
“…Seonghyeon.”
Cánh cửa đóng lại.
Keonho ngồi lặng trên giường, ánh mắt tối đi.Seonghyeon cái tên ấy vang lên trong đầu cậu như một nhát dao lạnh lẽo.
Cậu khẽ nghiêng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười mờ nhạt.
“ Cuối cùng cũng đến lượt rồi sao… ”
Cậu đặt thìa xuống khay, bàn tay siết chặt.
Vở kịch vẫn chưa kết thúc.
Và Ahn Keonho tuyệt đối không được phép sơ suất.
Keonho được đưa ra khỏi căn phòng làm việc khi trời đã ngả chiều, ánh nắng đổ dài trên nền đá lạnh lẽo của hành lang khiến bóng cậu kéo lê theo từng bước đi nặng nề.
Juhoon đi phía sau, không nói gì, cũng không tỏ ra thúc giục, chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ để nếu Keonho ngã xuống thì anh sẽ kịp thời kéo lại.
Điều đó khiến cậu khó chịu nhưng cũng không thể phủ nhận rằng bản thân đang được bảo vệ theo một cách rất riêng.
“ Đi chậm thôi, tôi không có ý định cõng cậu đâu ”
Giọng Juhoon vang lên, không mang theo ác ý, chỉ đơn giản là nhắc nhở.
Keonho khẽ nhếch môi, cố nhịn cơn đau đang dội lên từ đôi chân.
“ Yên tâm, tôi chưa yếu đến mức đó ”
Juhoon liếc cậu một cái, không đáp, chỉ đưa tay mở cửa phòng bên cạnh rồi ra hiệu cho cậu vào trong đó là một căn phòng nhỏ hơn, sáng sủa hơn, mùi thuốc sát trùng vẫn còn vương nhẹ trong không khí.
Keonho vừa ngồi xuống giường thì Juhoon đã lấy hộp thuốc từ ngăn tủ, động tác thuần thục đến mức khiến cậu thoáng sững lại.
“ Anh làm việc này quen tay thật đấy ”
“ Không phải lần đầu ”
Juhoon đáp gọn, ngồi xổm xuống trước mặt cậu, tháo lớp băng cũ ra một cách cẩn thận.
Cảm giác mát lạnh chạm vào da khiến Keonho hơi rùng mình, bàn tay vô thức siết lại thành nắm.
“ Đau thì nói ”
“ Tôi chịu được ”
Juhoon ngẩng lên nhìn cậu, ánh mắt không hẳn là tin tưởng nhưng cũng không phản bác, chỉ tiếp tục xử lý vết thương, động tác dứt khoát nhưng không hề thô bạo.
Một lúc sau, anh cất giọng, thấp hơn bình thường.
“ Cậu không hỏi tại sao tôi nhận việc này sao ”
Keonho nghiêng đầu, nhìn trần nhà, giọng bình thản như đang nói chuyện vu vơ.
“ Anh nhận lệnh thì làm thôi, tôi hỏi làm gì ”
Juhoon bật cười khẽ, một tiếng cười ngắn ngủi nhưng mang theo chút gì đó khó gọi tên.
“ Cậu đúng là không giống người khác ”
“ Vậy à"
Keonho quay sang nhìn anh, ánh mắt thoáng cong lại, vừa vô hại vừa xa cách.
“ Anh cũng vậy ”
Juhoon dừng tay trong chốc lát, rồi tiếp tục quấn băng, siết vừa đủ chặt.
“ Nghe cho rõ đây, Keonho ”
“ Ở đây không ai làm việc vô nghĩa, kể cả tôi, kể cả cậu ”
Keonho im lặng vài giây rồi gật đầu, khóe môi cong lên rất nhẹ.
Trông thật vô hại.
“ Vậy thì tôi sẽ cố gắng trở nên có ích ”
Juhoon nhìn cậu lâu hơn mức cần thiết, như muốn tìm ra thứ gì đó ẩn sau lớp biểu cảm kia, cuối cùng chỉ thở ra một hơi.
“ Nghỉ đi, từ mai bắt đầu huấn luyện ”
Cánh cửa khép lại, để Keonho một mình trong căn phòng yên tĩnh.
Cậu ngả lưng xuống giường, đưa tay che mắt, nụ cười nhạt dần tan biến, thay vào đó là ánh nhìn lạnh lẽo không chút dao động.
Cậu đã bước vào rồi
Và lần này, Keonho không có ý định rút lui.
Sáng hôm sau, Keonho tỉnh dậy bởi tiếng gõ cửa khô khốc vang lên bên tai.
“ Dậy đi ”
Giọng Juhoon vọng vào, không cao không thấp, đủ cắt đứt giấc ngủ chập chờn của cậu.
Keonho trở mình, đưa tay che mắt, một lát sau mới chống người ngồi dậy, cảm giác đau nhức quen thuộc lập tức kéo đến khiến cậu khẽ hít sâu.
Cửa mở ra, Juhoon bước vào, trên tay là một bộ quần áo gọn gàng.
“ Mặc vào, mười phút nữa xuống sân tập ”
Keonho liếc nhìn bộ đồ, khóe miệng cong lên.
“ Huấn luyện cho một kẻ chân què sao ”
“ Nếu cậu không đi được thì tôi sẽ kéo ”
Juhoon đáp ngắn gọn, không để lại đường lui.
Keonho nhún vai, chậm rãi thay đồ, từng động tác đều bị ánh mắt kia theo dõi sát sao sân tập nằm phía sau khu nhà chính, rộng và trống trải, mặt đất phủ cát mịn còn đọng hơi sương sớm.
Vài người đã đứng sẵn ở đó, ánh mắt tò mò không che giấu khi nhìn thấy Keonho được
Juhoon dẫn tới.
“ Đây là buổi kiểm tra thể lực cơ bản ”
Juhoon đứng đối diện cậu, giọng đều đều.
“ Không cần cố, tôi chỉ cần biết giới hạn của cậu ở đâu ”
Keonho gật đầu, vẻ mặt ngoan ngoãn đến mức khiến người khác dễ lơ là cảnh giác bài tập bắt đầu đơn giản, chạy ngắn, giữ thăng bằng, phản xạ tay.
Keonho làm chậm hơn người khác, thỉnh thoảng khựng lại vì đau, hơi thở gấp gáp nhưng không hề bỏ cuộc.
Mồ hôi thấm ướt tóc, rơi xuống gò má gầy gò, trông chẳng khác gì một kẻ yếu ớt đang cố gắng sinh tồn.
Juhoon đứng ngoài quan sát, ánh mắt dần tối lại.
Quá chuẩn
Chuẩn đến mức không tự nhiên
Khi một người huấn luyện viên ném bất ngờ một cây gậy về phía Keonho, phản xạ của cậu diễn ra trong khoảnh khắc, nhanh đến mức gần như bản năng.
Cậu nghiêng người né tránh, bước chân dồn lực chính xác rồi lập tức khựng lại, giả vờ mất thăng bằng ngã xuống cát khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài chưa đến một giâynhưng Juhoon đã nhìn thấy tất cả
“ Dừng ”
Giọng anh cất lên, đầy dứt khoát.
Keonho ngẩng đầu, thở dốc, ánh mắt ngơ ngác.
“ Sao vậy ”
Juhoon bước tới, đứng trước mặt cậu, cúi thấp người, giọng hạ xuống chỉ đủ hai người nghe.
“ Phản xạ vừa rồi, cậu học ở đâu
Keonho chớp mắt, khóe môi run nhẹ.
“ Tôi… tôi chỉ làm theo bản năng ”
Juhoon nhìn thẳng vào cậu, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nhất.
“ Bản năng không hoàn hảo như vậy ”
Không khí xung quanh chùng xuống, những người khác dần tản ra, giả vờ không để ý nhưng thực chất đều đang lắng nghe.Keonho im lặng vài giây rồi khẽ cười, nụ cười mỏng và vô hại.
“ Anh đánh giá tôi cao quá rồi ”
Juhoon đứng thẳng dậy, không nói thêm, chỉ quay lưng ra hiệu kết thúc buổi tập.
“ Nghỉ ”
Khi mọi người rời đi, sân tập chỉ còn lại hai người.
Keonho ngồi trên cát, cúi đầu, mái tóc che khuất ánh mắt, còn Juhoon đứng phía sau, bàn tay siết lại.Cậu ta đang che giấu thứ gì đó và che giấu rất giỏi
“ Keonho ”
Juhoon gọi tên cậu, lần đầu tiên không kèm theo mệnh lệnh.
Keonho chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc, lớp ngụy trang thoáng rạn nứt rồi lập tức khép lại.
“ Vậy sao ”
Cậu cười nhẹ, cười khúc khích trước mặt Juhoon.
“ Thế thì… mong anh đừng để tôi chết sớm ”
Keonho được gọi đi vào buổi tối, khi hành lang đã lên đèn và không khí yên tĩnh đến mức từng bước chân đều vang rõ Juhoon dẫn cậu đi, lần này không đi phía sau mà song song bên cạnh.
Cả hai không nói gì, nhưng Keonho cảm nhận được ánh mắt kia vẫn luôn đặt trên mình, như một sợi dây vô hình giữ cậu trong tầm kiểm soát.
Cánh cửa quen thuộc mở ra.
Seonghyeon đang đứng bên cửa sổ, tay đút túi áo, ánh đèn hắt lên nửa gương mặt khiến biểu cảm của hắn trở nên khó đoán.
Nghe tiếng động, hắn quay lại, ánh mắt dừng trên Keonho lâu hơn một nhịp.
“ Nghe nói buổi huấn luyện đầu tiên khá thú vị ”
Keonho cúi đầu vừa đủ, giọng nhỏ và chừng mực.
“ Tôi làm không tốt ”
Seonghyeon bật cười nhẹ, từng bước tiến lại gần, khoảng cách rút ngắn dần nhưng áp lực thì tăng lên rõ rệt.
“ Cậu nghĩ tôi gọi cậu tới để nghe câu đó sao ”
Hắn dừng trước mặt Keonho, cúi thấp người, ánh mắt ngang tầm nghiên đầu khẽ quan sát ngũ quan của cậu.
“ Tôi không quan tâm cậu yếu hay mạnh, tôi chỉ quan tâm cậu giấu bao nhiêu ”
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Keonho cảm nhận được từng nhịp tim của mình, nhưng nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ hoang mang quen thuộc.
“ Tôi không hiểu anh nói gì ”
Seonghyeon không tức giận, cũng không ép buộc, hắn chỉ nghiêng đầu, quan sát như đang nhìn một món đồ hiếm.
“ Phản xạ của cậu hôm nay không thuộc về một kẻ lớn lên bình thường ”
Hắn liếc sang Juhoon, người vẫn đứng im lặng ở cạnh cửa.
“ Cậu thấy sao ”
Juhoon đáp sau một nhịp ngắn, nhìn Keonho.
“ Em ấy giỏi kiểm soát ”
Seonghyeon bật cười, lần này rõ ràng hơn, hắn che miệng nhướng mày phong thái của người đứng đầu luôn khác với những kẻ thua cuộc.
“ Nghe chưa, Keonho ”
“ Đó không phải lời khen ”
Keonho khẽ nuốt khan, rồi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hút của Seonghyeon.Seonghyeon không né tránh, hắn trực tiếp đối mặt với cậu dùng ánh mắt để dò xét vấn đề.
“ Nếu tôi không có thứ gì đáng giá, anh đã không giữ tôi lại ”
Seonghyeon sững lại một nhịp rất nhỏ, rồi khóe môi cong lên, hài lòng với câu trả lời của cậu.
“ Đúng ”
“ Cuối cùng cậu cũng nói thật ”
Hắn quay người, đi về phía bàn, lấy ra một tập hồ sơ khác, đặt xuống trước mặt Keonho.
“ Tôi không cần cậu trung thành ”
"Chúng tôi cần cậu sống đủ lâu để có ích ”
Keonho nhìn tập hồ sơ, không mở ra, chỉ khẽ hỏi, cậu không dám vội vàng vì cậu biết sẽ chẳng mang lại điều tốt đẹp gì cho cậu cả.
“ Và nếu tôi từ chối ”
Seonghyeon tựa lưng vào bàn, giọng bình thản đến lạnh lẽo, hắn nhìn cậu nhấc cây bút trên tay xoay đều trên hai đầu ngón tay rồi bỗng dừng lại ngay khi mũi bút chỉ thẳng vào Ahn Keonho.
“ Ta sẽ không giết cậu ”
“ Ta chỉ trả cậu về đúng nơi cậu thuộc về ”
Câu nói đó khiến không khí như đông cứng lại.
Keonho hiểu rất rõ “ nơi thuộc về ” kia là gì.
Một khoảng lặng kéo dài giữa họ.
Rồi Keonho khẽ cười, rất nhẹ, rất nhỏ như biết bản thân nên làm gì vào lúc này, ngay tại đây cậu chẳng còn sự lựa chọn để ưu tiên quyền lợi bản thân nữa rồi.
“ Tôi sẽ ở lại ”
Seonghyeon nhìn cậu, ánh mắt sâu hơn trước, như thể chỉ cần cậu để lộ ra thứ gì đó trong cử chỉ lời nói hay ánh mắt hắn sẽ ngay lập tức xé rách lớp mặt nạ cậu đang đeo.
“ Với một điều kiện ”
“ Anh không hỏi về quá khứ của tôi ”
Juhoon khẽ nhíu mày, nhưng Seonghyeon lại bật cười.
“ Thú vị thật ”
“ Được ”
Hắn bước tới, đặt tay lên vai Keonho, lực không nặng nhưng đủ để khẳng định quyền kiểm soát, hắn cười.
“ Từ hôm nay, cậu không còn là tù nhân ”
“ Nhưng cũng chưa phải đồng đội ”
Keonho gật đầu, ánh mắt cụp xuống, che đi tia lạnh lẽo thoáng qua trong khoảnh khắc.
Seonghyeon quay sang Juhoon.
“ Trông chừng kỹ vào ”
Juhoon đáp gọn.
“ Rõ ”
Khi cánh cửa khép lại sau lưng họ, Seonghyeon vẫn đứng đó, nhìn theo bóng Keonho rời đi, khóe môi cong lên đầy hứng thú.
" Chà...
Thú vị đó chứ "
Một con cờ biết che giấu luôn là con cờ nguy hiểm nhất
Juhoon không đưa Keonho quay về phòng ngay.
Anh dẫn cậu rẽ sang một hành lang hẹp hơn, ánh đèn vàng treo thưa thớt, bóng hai người đổ dài trên nền đá lạnh.
Không khí ở đây yên tĩnh đến mức Keonho nghe rõ tiếng bước chân của chính mình.
Juhoon dừng lại trước một cánh cửa kim loại, mở khóa rồi đẩy vào trong.
Bên trong là một phòng nhỏ, trống, chỉ có một chiếc ghế và bàn thấp.
Juhoon đóng cửa lại, tựa lưng vào đó, khoanh tay nhìn Keonho không chớp mắt.
“ Ngồi đi ”
Keonho làm theo, động tác chậm rãi, chân vẫn còn đau nhưng không hề than vãn.
Một lúc lâu, Juhoon mới lên tiếng.
“ Cậu biết mình vừa làm gì không ”
Keonho nghiêng đầu, giả vờ ngây ngô, cậu không rõ bản thân hồi nãy đã làm gì nhưng cậu chắc chắn việc bản thân làm là đúng nếu không cậu chẳng còn đầu để trở về phòng.
“ Trả lời câu hỏi thôi ”
Juhoon bật cười khẽ, nhưng không có chút vui vẻ nào.
“ Cậu vừa tự đưa cổ mình lên bàn cân ”
Anh bước tới gần hơn, đứng trước mặt Keonho giữ một khoảng cách nhất định giữa cả hai người.
“ Seonghyeon không thích những thứ cậu ta không hiểu, mà cậu thì cố tình để hắn hiểu sai ”
Keonho ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt trong veo quen thuộc.
“ Anh nghĩ tôi nguy hiểm sao ”
Juhoon không trả lời ngay, chỉ cúi xuống, hai tay chống lên bàn, khoảng cách giữa họ rút ngắn đến mức Keonho có thể cảm nhận được hơi thở của anh.
“ Tôi nghĩ cậu thông minh ”
“ Và thông minh ở đây là con dao hai lưỡi ”
Keonho im lặng vài giây, rồi khẽ cười, giọng cười trẻ con bật ra khỏi miệng nụ cười với khuôn miệng rõ ràng hai chiếc răng thỏ khẽ nhô ra, đủ biết cậu sinh ra để diễn nét vô hại.
“ Vậy anh đứng ở phía nào ”
Juhoon nheo mắt.
“ Ý cậu là gì ”
“ Phía muốn dùng tôi ”
“ Hay phía muốn đề phòng tôi ”
Juhoon nhìn cậu rất lâu, lâu đến mức lớp diễn trên gương mặt Keonho bắt đầu nặng nề.
“ Tôi đứng ở phía không muốn nhặt xác cậu ”
Câu trả lời thẳng thắn đến mức Keonho sững lại trong một khoảnh khắc rất ngắn Juhoon đứng thẳng dậy, giọng trầm xuống, anh nghiêm túc nhìn về hướng Keonho, anh thật sự nghiêm túc với những gì bản sẽ sắp nói ra.
“ Nghe cho rõ đây ”
“ Tôi không biết quá khứ cậu là gì, cũng không cần biết ”
“ Nhưng từ lúc cậu bước vào đây, mọi hành động của cậu đều dính đến tôi ”
Keonho chậm rãi siết tay lại trên đầu gối, giọng nói theo đó mà dịu đi đôi phần.
“ Vậy nếu tôi nói tôi không có lựa chọn thì sao ”
Juhoon nhìn thẳng vào mắt cậu.
“ Thì cậu phải sống đủ lâu để có quyền chọn ”
Không khí trong phòng trầm xuống.
Keonho cúi đầu, mái tóc che đi biểu cảm, giọng nói nhỏ hơn trước.
“ Anh tin tôi à ”
Juhoon không trả lời ngay, chỉ quay lưng mở cửa, ánh sáng từ hành lang tràn vào.
Trước khi bước ra, anh dừng lại, nhìn Keonho, anh không muốn cậu chết ở đây một cách oan uổng, anh nhìn thấy trong đôi mắt của cậu, một khát khao được sống sót rất lớn.
“ Tôi không tin ai ở đây cả ”
“ Nhưng nếu cậu đã chọn diễn, thì diễn cho đến cùng ”
“ Đừng để tôi là người phải kéo màn ”
Cánh cửa khép lại.
Keonho ngồi lại một mình, nụ cười quen thuộc dần biến mất, ánh mắt tối đi, sâu và tĩnh lặng.
" Juhoon là một kẻ khôn ngoan nhỉ...
"
Juhoon nguy hiểm hơn cậu nghĩ
Không phải vì anh ta mạnh
Mà vì anh ta nhìn thấy quá nhiều
Và điều đó khiến Keonho lần đầu tiên phải cẩn thận thật sự
Để bản thân sống sót an toàn ở nơi này.
End chương 5