Cập nhật mới

Khác seankeon - giữa những lần thở.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406013249-256-k267560.jpg

Seankeon - Giữa Những Lần Thở.
Tác giả: tomatosalad
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

warning: 100% tưởng tượng, mục đích chính là giải trí, xin đừng cancel



seankeon​
 
Seankeon - Giữa Những Lần Thở.
chương 1.


Warning: Tác phẩm này toàn bộ đều là tưởng tượng, không liên quan đến nhân vật ngoài đời thực.

Mọi chi tiết có tìm hiểu nhưng sẽ không chắc chắn chính xác 100% nên tóm lại đây chỉ là một tác phẩm để giải trí thôi nhé.

Cũng như bối cảnh và nhân vật phụ trong truyện cũng đều là tưởng tượng, không có thật.

Mình có tham khảo một vài chi tiết từ bộ phim The Truth Beneath.

_____

Seonghyeon nấp trong một con hẻm nhỏ, điên cuồng hít thở bầu không khí ngột ngạt để lấp đầy lồng ngực.

Tiếng hai tên đằng sau đang ngoài đường lớn không ngừng buông lời đe dọa cảnh cáo, Seonghyeon vẫn cứ im lặng không dám lên tiếng.

"Đừng để tao bắt được mày.

Mày không yên đâu!"

Mọi thứ đang dần đi lệch quỹ đạo mà nó tính.

Trên gương mặt đã lâu không xuất hiện bất kỳ một xúc cảm gì giờ đây đang lấm tấm mồ hôi và hai hàng mày sát chặt lại với nhau.

Rốt cuộc vì sao mà mọi thứ trở nên như vậy?

Nó lấy điện thoại từ trong túi áo ra, giảm sáng tới mức thấp nhất.

Trên trang báo mới nhất đã đưa tin rầm rộ về việc một ứng cử viên Quốc Hội - Ahn Pan đã bị ám sát tại nhà riêng.

"Chậc...

Khó ăn rồi đây."

Nó biết Ahn Keonho đang lùng sục nó khắp nơi, đứa con nuôi mà Ahn Pan đã nhận từ mười bảy năm trước.

Dù đây là cuộc đi săn mà nó bày ra, mục đích là để tiếp cận Keonho như kế hoạch mà tổ chức đã giao xuống, nhưng bây giờ thì một rắc rối to ngoài tầm kiểm soát đang đè lên nó mà nó còn không biết phải làm sao.

Nếu để tổ chức biết thì cái mạng của Seonghyeon cũng đi tong.

Chỉ thấy nó từng bước đi ra, trèo qua vách tường rồi men theo con đường mòn tối tăm mà từng nhịp không dám phát ra tiếng động.

Hai tên vệ sĩ có thể vẫn chưa đi xa, nếu không cẩn thận bị tóm được thì ván cờ mà Seonghyeon đã cược khi lấy Ahn Keonho làm quân sẽ bị lật đổ ngay tức khắc.

Seonghyeon nén nhịp thở gấp, ép bản thân mình phải bình tĩnh lại.

Mất không ít thời gian để nó lê lết thân mình mệt lả đến cái phòng thuê xập xệ tồi tàn đầy mùi ẩm mốc sau cơn mưa, khó thấy một nơi tệ đến vậy còn tồn tại ở Seoul, nhưng Seonghyeon chỉ cần một chỗ ngả lưng để tính bước tiếp theo thôi.

Sau khi chắc chắn cửa không bị ai cậy nhờ vào mẩu giấy và một ít cát phủ trên tay nắm cửa mà nó đã chuẩn bị lúc rời đi, giờ đây mọi thứ vẫn như cũ, nó mới yên tâm vặn tay nắm cửa rồi bước vào.

Ngoài mùi ẩm mốc của mưa với vài mùi hương cũ kỹ rẻ tiền thì Seonghyeon không ngửi được thêm mùi gì, kể cả mùi máu hay mùi của người khác.

Đến hiện tại thì có lẽ chỗ ở của nó vẫn còn đang an toàn.

Nó lục túi áo một cái sơ mi cũ để trong tủ ra một lá thư bị nhàu nát, chữ viết thẳng hàng vẫn còn ở đó như một minh chứng.

"Tôi biết cậu là Eom Seonghyeon đến từ viện mồ côi Gaza, cậu đoán được tôi không?

Người đã bỏ ra một số tiền không ít để tìm một ai đó dám làm chuyện dơ bẩn.

Ahn Pan là tên tôi.

Văn phòng A tòa 6 trên đường Gangha, đem cái phong thái tôi mong ở cậu đến gặp tôi và đừng để ai biết vào 4 giờ chiều."

Nó thở gấp, Ahn Pan đã liên hệ tổ chức bí mật của nó, à nói chính xác hơn là của bọn ác quỷ đội lốt người, để làm một việc mà không ai dám liên tưởng tới.

Viện Gaza thuộc tỉnh Gangwon, thành phố Donghae là một viện mồ côi tồn tại đã gần ba mươi năm, Seonghyeon biết rõ hơn ai hết.

Phải nói là địa ngục, cái chỗ chôn chân từng đứa trẻ dưới cái danh bao bọc những sinh mệnh.

Mối quan hệ của nó với Keonho?

Nếu kể phải kể về mười tám trước, khi Seonghyeon chỉ mới là đứa trẻ mười tuổi được đưa vào việc Gaza bằng lời ngon tiếng ngọt của mụ giám đốc, bà ta tự xưng là "mẹ", nhưng có quỷ mới biết được bà ta đã man rợ như nào, từng trận đòn từng tiếng hét xé trời vang lên ngày đêm trong căn phòng nhỏ có vài đứa trẻ mình mẩy toàn là vết thương và lở loét.

Hẳn là một ký ức đáng lẽ phải bị chôn vùi hoặc tự giác phai mờ đi, nhưng giờ đây chúng đang từng bước bị đào lên chỉ vì những gì đang xảy ra ở thực tại.

Mùa xuân mười bảy năm trước đã có một đứa nhóc mình đầy vết thương, quần áo rách rưới lấm lem bụi bẩn nép mình sau góc váy của "mẹ", bà ta chỉ nói với đứa bé,

"Keonho, đây là nhà của chúng ta."

- Có trời mới biết được chuỗi ngày sau đó đối với đứa trẻ đó sẽ tồi tệ đến mức nào chỉ vì tin vào lời giả dối của bà ta.

Keonho mười bảy năm trước là đứa trẻ lầm lì, nó chỉ có thể nói chuyện với Seonghyeon bằng cái giọng ngọng không rõ chữ, hai tiếng "anh Sean" của nó treo trên môi kể cả khi nó bị đánh đến toàn thân rớm máu.

Keonho là đứa trẻ ngu ngốc, nhưng quá đỗi trong sáng để có thể ở lại.

Nhưng nhanh thôi, mùa đông năm 2009, đứa trẻ 5 tuổi tên Keonho đã được một cặp vợ chồng để ý, đi theo sau họ là cả dàn phóng viên liên tục chụp ảnh.

Keonho đã rời đi như thế trong vòng tay của cặp vợ chồng mà không hề ngoái lại.

Nó cứ thể bước đi và nụ cười vẫn nở trên môi như một sự cứu rỗi.

Seonghyeon ghét cảm giác đó.

Dù đã mong nó không giống mình hàng vạn lần trong thâm tâm, nhưng khi nhìn nó đang bước vào một tương lai rực sáng, Seonghyeon chỉ muốn chạy đến và cướp lấy vị trí mà nó đang có.

Ganh tị, đắng cay.

Ăn mòn những xúc cảm của đứa trẻ mười tuổi.

Và cuộc tái ngộ sau mười bảy năm đã chính thức diễn ra vào một năm trước.

Lúc này, Seonghyeon lấy thêm một lá thư nằm sâu trong ngăn tủ.

Một lá thư mà chính nó quen thuộc hơn ai hết, một lá thư có mùi máu, mùi của khổ đau, và hơn hết là cảm giác dính nhớp của sự dơ bẩn ẩn sau lớp ý nghĩa,

"Seonghyeon, đây là nhiệm vụ tiếp theo của cậu, hãy suy nghĩ kĩ rồi báo lại tôi bằng cách cũ và đương nhiên hãy kín kẽ nhé.

Nhiệm vụ lần này không giống những nhiệm vụ dẹp loạn bằng nắm đấm mà trước nay tôi vẫn trông cậy vào cậu.

Tôi hỏi, cậu có dám giết người không?

Haha, hẳn đây là miếng mồi ngon mà cả đời này cậu ăn cũng không hết đâu.

Ông Ahn Pan, cậu nghe chưa?

Là người đàn ông hay xuất hiện trên truyền hình vì đang là đối tượng ứng cử viên quốc hội đấy.

Ông ta có một cậu con trai nuôi và có lẽ ông ta không được lòng công chúng lắm, tôi cũng chả rõ lắm.

Chỉ biết là ông ta muốn giết con trai ông ta thôi.

Đây là giao dịch bí mật, nếu để lộ ra thì chúng ta chết chắc, nên đây không phải là hỏi ý kiến mà là yêu cầu cậu nhận lời đấy, Seonghyeon à.

Kèo này thơm lắm, tôi không muốn mất, ông ta trả cho chúng ta con số lên tới tiền tỷ đấy, nếu cậu không ngu thì chúng ta vẫn sẽ an phận."

Từng con chữ xiên vẹo, hoàn toàn trái ngược với con chữ thẳng hàng đến từ Ahn Pan, đây là một mệnh lệnh ập lên đầu nó mà nó phải dùng cả mạng sống để thực hiện, nếu nó không làm, thứ chờ đợi nó là cái chết không yên thân.

/

Seonghyeon đã tiếp cận Keonho rồi, đã một năm trôi qua rồi.

Và hiện tại Keonho không những biết được thân phận của nó mà còn đang nghi ngờ Seonghyeon là kẻ đứng sau ra tay tàn nhẫn với người cha nuôi của nó.

Bộp.

Hai lá thư bị cho vào bồn nước, vòi nước xả xuống như muốn rửa trôi từng oán hận rồi chạy thẳng xuống lỗ thoát nước.

Nó hoàn toàn không chạm đến mạng sống của Ahn Pan - chủ của lời đề nghị.

Vậy rốt cuộc mọi chuyện tại sao lại như vậy?

Tại sao Keonho lại biết được thân phận của nó?

Một ngàn câu hỏi vì sao hiện ra trong đầu.

Chợt,

Cơn đau từ thái dương truyền đến cùng lúc với cái đau từ lồng ngực.

Thuốc, nó cần thuốc.

Nó ngã xuống, lục tìm từng ngăn tủ, một lọ thuốc bị cạo hết nhãn mác bị đổ ra sàn, Seonghyeon tham lam bốc một ngụm thuốc bỏ vào miệng mà cố gắng nuốt trộng.

...

Nó cần giữ mạng nó.
 
Seankeon - Giữa Những Lần Thở.
chương 2.


Eom Seonghyeon thở hắt ra một hơi, uể oải mở mắt.

Sẽ không có gì bất ngờ về tương lai một kẻ lang bạt bị bóng tối nuốt chửng trong tâm can, mọi thứ tốt đẹp dường như là một ước mơ xa vời với một linh hồn cằn cỗi quạnh hiu.

Eom Seonghyeon là người như vậy, một nửa hồn ở lại, một nửa hồn đã đi.

Sống vội trong thành phố tấp nập giữa lòng Seoul mà chưa rõ con đường nào sẽ dành cho mình.

Nếu như nó làm chuyện ác, nó chỉ có thể bào chữa cho bản thân rằng thâm tâm nó không muốn, nhưng cuộc sống đã thúc ép nó phải xuống tay với những thứ nó không nỡ, điển hình như thực tại.

Seonghyeon nắm chặt tấm ảnh của Keonho năm 5 tuổi trong tay, cẩn trọng lật ra sau, "Tên của cháu là Keonho.

Cháu ước được sống một cuộc đời hạnh phúc!", cái dòng chữ non nớt của một đứa bé tập viết, non nớt viết lên nguyện vọng xa vời.

Giờ đây, đứa trẻ đó đã sống trong hạnh phúc mười bảy năm, nhưng có lẽ sự xuất hiện của Seonghyeon đã thay đổi tất cả.

Nhưng trước tiên, nó phải rời khỏi đây trước.

Cái chết của Ahn Pan, những việc ông ta làm phía sau không thể biết được đã lộ ra chưa.

Nếu để tổ chức đánh hơi được chuyện này thì mọi chuyện sẽ càng nguy hiểm hơn.

Và nó phải trốn khỏi tầm mắt của Keonho.

Nó mở điện thoại, mọi thông tin về cái chết của Ahn Pan đang được treo trên bản tin thời sự với tiêu đề "Cái chết bí ẩn của ứng cử viên Ahn Pan, cả đời làm việc thiện." làm Seonghyeon nuốt một ngụm nước bọt, cũng phải cảm thán một cách run rẩy,

hổ dữ cũng sẽ ăn thịt con thôi.

/

Bên này, Keonho đang lục tìm tung tích của Seonghyeon và luôn phải nhận hàng trăm cuộc gọi của giới báo chí và cả những cuộc gọi của cảnh sát.

Nó vẫn không bắt được Seonghyeon.

"Chết tiệt!"

Nó hận Seonghyeon, tay dường như muốn xé rách hết những hồ sơ trên bàn mà nó đã cất công để tìm được.

Tên: Eom Seonghyeon.

Đến từ: Viện mồ côi Gaza.

Đã hết quyền kiểm soát của viện Gaza từ năm 18 tuổi (năm 2017).

Gaza, lại là cái tên nên bị chôn trong ký ức phai mờ mới phải, đáng nhẽ những thứ tồn tại cùng viện mồ côi năm đó nên bị vùi lấp trong nỗi đau năm 5 tuổi.

Eom Seonghyeon, lẽ ra sẽ phải là một cuộc hội ngộ của hai linh hồn cằn cỗi có tuổi thơ oái oăm mới đúng.

Độ một năm trước, nó đã thấy bóng dáng cao lớn thường xuyên vô tình được bắt gặp bởi nó.

Vết sẹo bên má phải là một vết sẹo dài chạy dọc từ mang tai đến gò má cao, nó có thể chắc chắn không có người thứ hai nào có vết sẹo đó ngoài Seonghyeon - người mà theo trí nhớ nó biết.

Bóng dáng Seonghyeon mười bảy năm trước vẫn chưa từng bị lưu mờ đi bởi lòng Seoul nhộn nhịp này, là hình bóng một người "anh" dù run cầm cập trước ác quỷ nhưng vẫn dùng thân hình nhỏ bé đỡ cho nó vài nhát roi.

Là những bữa ăn đơn sơ mà "anh" trộm được từ phòng bếp mà lén lút chia cho nó.

Nó không cảm nhận được tình mẹ và tình cha, chỉ là đứa nhóc lang bạt bị người đời cười chê cười, sau đó được đưa đến Gaza như một sự cứu rỗi trong thâm tâm.

Seonghyeon đã là một người "anh" nguyện bảo vệ cho nó suốt cả những ngày tháng tăm tối.

Có lẽ bây giờ Seonghyeon vẫn mạnh mẽ thôi, nhưng là theo một cách khác, hẳn là ngu dốt khi hắn đã chọn cách giết người.

Keonho có thể cảm nhận được thực tại, mỗi khi bắt gặp ánh mắt của Seonghyeon, đáy con ngươi chỉ còn nỗi hận thù khó lý giải, đồng tử cũng không một tia xao động như lẽ thường.

Nó ghét cảm giác đó, nó cũng hận Seonghyeon thấu tim gan.

"Đã có địa chỉ rồi thì bắt đầu đi."

- Keonho quăng lại một câu cho vệ sĩ rồi đóng cửa phòng lại.

Tiếng chuông điện thoại kêu lên bất chợt giữa những tiếng thở gấp bởi cơn mệt mỏi kéo đến tì chặt trên mi mắt.

Cứ liên tục và dai dẳng.

Mẹ nuôi - Kim Ani, chưa một lần hỏi về cái chết của bố nuôi, bà ta tránh ống kính của truyền thông, không để lộ bất kỳ một cảm xúc nào trước mặt Keonho; đó hẳn là một dáng vẻ lầm lì và nguy hiểm, nhưng bà ta đã gieo vào Keonho một nỗi sợ vô tình.

Nó không dám nghĩ đến bà ta, nó sợ nó sẽ phát hiện được gì đó, nó sợ mọi thứ không phải là do Seonghyeon sắp đặt.

Nó chỉ còn cách lột từng lớp mặt nạ của Seonghyeon, đào sâu từng ánh mắt để tìm kiếm sự thật phũ phàng mà nó mong.
 
Seankeon - Giữa Những Lần Thở.
chương 3.


Bước chân vội vã trong đêm, tầm nhìn mờ mịt và xoay vòng.

Ánh đèn leo lắt vắt bên một góc phản ánh rõ bóng người chầm chậm tiến đến, Seonghyeon dựa vào tường rồi ngồi thụp xuống, cảm giác mơ hồ và sợ hãi xen lẫn, nó nghĩ nó sắp chết, nó đánh hơi được việc Ahn Keonho đã bài binh bố trí sẵn người để có thể đưa nó về nơi chín suối ngay lập tức.

Seoul mùa hoa nở, nhưng giờ đây chỉ còn lại hai hàng mày dính chặt vào nhau trên vầng trán cao lấm tấm mồ hôi sợ hãi.

Seonghyeon đã dốc sức mình chạy trốn và kiếm tìm sự thật, dù rằng nó biết thứ nó đối mặt không chỉ là sự-thật, mà còn là thứ gì đó đáng kinh hãi hơn thế.

Nó biết bản thân nó dơ bẩn, tay nó lấm lem một mùi máu nhạt và hàng đêm dài đều lặp lại một giấc mộng u tối.

Bởi vì cuộc đời của một kẻ ác chính là tìm ra nghĩa sống mà thôi.

Seonghyeon lê toàn thân mỏi nhừ ngồi xuống nền đất lạnh lẽo phủ xi măng cứng ngắc trong một con hẻm không đèn.

Nó tỉnh, nhờ vào cái lạnh Seoul không ngừng phả vào bầu má, thổi cả nỗi kinh hoàng khiếp đảm.

Dường như nó mong muốn gặp Keonho, nhưng cũng có thể là ngược lại.

Đan xen hai sự rối trí trong tiềm thức, nó không muốn nghĩ đến Keonho.

Ahn Pan mới là người mà nó nên để tâm bây giờ, nó phải bắt đầu tìm hiểu từ Kim Ani - vị phu nhân tiền chưa bao giờ là vấn đề trong mọi bài báo - cũng là người có đời tư sạch sẽ đến đáng sợ.

Bà ta vừa lộ liễu, lại vừa cẩn thận, và có lẽ Ahn Keonho cũng đang vô thức che chở cho bà ta mà mình không hay biết.

/

Chát.

Keonho ngã gục xuống ghế, trên má phải hưởng trọn dấu vết cái tát.

Nó không ngẩng lên, chỉ im lìm như một pho tượng bị hủy hoại đi sự đẹp đẽ vốn có.

"Mày chưa bao giờ là đứa con ngoan.

Nói cho mày biết, tao khôn hơn mày nhiều."

- Kim Ani xoa tay, sau đó để lại một cái liếc mắt cho Keonho đang nín thở.

"Có những chuyện mày đừng nên đào sâu quá, tốt nhất mày nên bắt thằng nhóc đó rồi giết quách nó cho xong, xem như là trả thù tên cặn bã đã nằm dưới ngàn tấc đất đi."

- Tiếng giày cao gót lộp cộp trên sàn nhà cùng tiếng đóng cửa vang lên trong một tối tĩnh mịch.

"Mẹ nuôi" đã phát giác được việc làm của nó dường như là đang nhân nhượng cho Seonghyeon, một hành động vô nghĩa hơn bao giờ hết.

Kim Ani không để lại cho nó bất kỳ thông tin nào, bà ta chỉ bước vào phòng và nhìn những tài liệu được sắp xếp ngay ngắn cùng dáng vẻ đỏ mắt đen mặt của nó, nó chỉ nhớ được giọng Kim Ani vang vọng lại trong đầu nó, rằng "mày không thể chạm đến sự thật."

Có trời mới biết được Keonho nghĩ gì, nhưng tấm ảnh của Seonghyeon đã bị Keonho đặt lại vào cuốn sổ da cũ kỹ, "Nhật ký, Eom Seonghyeon" hiện lờ mờ trước mắt như một đốm lửa đang nhẹ nhàng rực cháy lòng nó.

"Seonghyeon...

Chơi lại ván cờ khác đi."

"Lần này đổi chỗ."

Trang giấy đầu tiên trong cuốn sổ da bị xé đi, Keonho dùng bật lửa thiêu cháy nó, rồi đến khi nó thả tay ra, tất cả chỉ còn lại tro tàn vụn vặt.

Tệp hồ sơ về vụ án của Ahn Pan bị rạch nát, bên trên là chi chít dấu dao kéo, bút vẽ vời lộn xộn như muốn che đi một tầng sự thật công khai.

Ahn Keonho chỉ thở hổn hển rồi khoác áo rời khỏi căn phòng ngột ngạt mà cả ngày nó đã vùi đầu vào để tìm kiếm kẻ điên Seonghyeon.

/

Tòa nhà A vào hai giờ sáng vắng lặng và tối tăm, ngọn đèn duy nhất trên hành lang tầng bốn đang phát sáng cũng đồng loạt tắt ngúm.

Seonghyeon ở đối diện tòa nhà, mũ trùm kín mặt đang liếc về hướng lối ra vào.

Keonho chầm chậm bước ra, không chút chần chừ tiến lại chiếc xe duy nhất đậu trong sảnh rồi một phát đạp ga lao vun vút vào giữa tầng sương của gió trời.

Seonghyeon biết rất rõ, Keonho đang muốn lật tung cả Seoul để đòi mạng nó.

"Muốn tao trở thành quân cờ để che đi những gì ở sau lớp mặt nạ đó à...

Ha, mơ đi."

- Seonghyeon lại đeo một chiếc khẩu trang đen, lặng lẽ rời khỏi con hẻm.

Nó thành thạo đi vào góc chết camera ngoài rồi một tay gác vào lõm nứt của khe tường, thành thục nhảy vào.

Nó có thể bị Keonho phát hiện bất cứ lúc nào, nhưng nó không sợ điều đó.

Hành lang tầng bốn không có camera, nhưng để trốn lên được đây nó phải lẻn vào lối thoát hiểm, chạy một mạch cầu thang lên tầng bốn.

Khi cánh cửa thoát hiểm được nó mở ra, xung quanh chỉ là một màn đen mờ mịt, nhưng nó đã từng đến đây một lần, có thể miễn cưỡng đi đến được cánh cửa gỗ trước mặt.

Nó biết đây là căn phòng mà Keonho vừa bước ra.

Và,

Cạch.

Cửa không khóa.
 
Seankeon - Giữa Những Lần Thở.
chương 4.


Ánh đèn được bật lên, nó hít vào một hơi lạnh.

Bên trong chỉ có những tài liệu sổ sách chất đống, và cả những hình ảnh của Seonghyeon không biết từ bao giờ.

Nó đến cạnh bàn, thăm dò từng ngóc ngách, lật giở từng trang vụ án; dù nó chỉ là một kẻ lang bạt sống trong bóng tối ngần ấy năm, đôi bàn tay sớm đã dính đầy máu và bùn, nhưng nó vẫn khao khát được tìm kiếm sự thật mơ hồ.

Và lần đầu tiên, Seonghyeon chống lại đồng tiền, chống lại tổ chức đã miễn cưỡng nuôi sống nó trong vài năm qua (dù chúng bóc lột từng hơi sức nó).

Nó nhìn thấy tấm ảnh đầu tiên, là ảnh hồ sơ năm nó mười tuổi.

Một gương mặt trẻ con nhưng ánh mắt sắc lẻm, trong con ngươi không chứa một tia sáng, bất ngờ hơn là dòng chữ tự tay Keonho viết lên ở góc dưới: "Nốt nhạc đầu tiên, trầm đục nhưng vang vọng.

Đối lập về nhận thức."

Seonghyeon rùng mình.

Cảm giác khác lạ không nên có của một kẻ điều khiển cuộc chơi.

Những bức ảnh như được bày ra một cách có trật tự, Seonghyeon mới để ý, chúng ngay ngắn một cách bất bình thường.

Những "nốt nhạc" trong mỗi tấm ảnh đều là ảnh chụp Seonghyeon đủ mọi loại tuổi, và gần nhất, ảnh chụp nó đứng trước căn nhà xập xệ thân quen với con chữ vặn vẹo kỳ lạ "nốt nhạc đặc biệt nhất."

đâm thẳng vào tâm trí Seonghyeon.

Nó thề, đây là lần đầu tiên kể từ lần cuối nó được đưa vào viện mồ côi Gaza, đây là lần đầu tiên nó thực sự run sợ một ai đó đến thế.

Cuốn sổ da cũ kỹ dường như đóng một lớp bụi mờ với tựa "nhật ký, Eom Seonghyeon" đã hoàn toàn đánh gục nó.

Seonghyeon vội vàng lôi từ trong túi ra lọ thuốc quen thuộc, tay nó run lên không ngừng, như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Giờ phút này nó nhận biết rõ nhất nguy hiểm đang đến gần nhưng nó không thể lý giải được, chỉ bởi vì nó không còn tỉnh táo.

Nó đổ hai viên vào miệng rồi lại nuốt trộng như thường, Seonghyeon ngồi tựa lưng vào bàn làm việc, hai tay vô thức ôm đầu, dáng vẻ nó vô cùng thảm hại.

Nhưng nó nhanh chóng khôi phục được gương mặt không xúc cảm, đôi bàn tay run rẩy cũng đã bình ổn tám phần mười.

Nó lật giở từng trang của cuốn sổ, phát hiện trang đầu đã bị xé mất, chỉ còn lại những trang sau, viết rời rạc, từng con chữ rỗng nghĩa một cách cố tình.

Nó chỉ có thể hiểu được một số trang.

"Eom Seonghyeon đối tượng bị nhắm đến.

Nếu đọc được dòng này, cậu có nghĩ chúng ta nên kết thúc vở kịch này không?"

- Con chữ ngắt quãng, như bị tẩy xóa, nguệch ngoạc vô cùng.

Nó nuốt một ngụm nước bọt, có lẽ Keonho đã nhắm vào nó ngay từ đầu.

Ván cờ này có lẽ Eom Seonghyeon đã tính sai đường đi.

Quân vua đang bị kè sát cạnh, khoảnh khắc chiếu tướng đang kề sát.

Chợt, cơn đau đầu ập đến, nó ôm đầu gục xuống bàn, eo va chạm với thành bàn sắt nhọn làm đỏ lên một vùng da trông thấy.

Nó thấy trước mắt tối đen, khi nó nhắm mắt lại, cơn đau dịu đi vài phần, nhưng thay vào đó lại là hình ảnh nó bị roi da vụt xuống lưng, tay chân bị trói chặt nằm cựa quậy trên nền đất lạnh lẽo, bên tai là tiếng khóc của Keonho và tiếng chửi rủa thậm tệ đến từ "mẹ" từ khi còn ở Gaza.

Quãng thời gian u tối lại một lần nữa lặp lại, lần này thuốc không có tác dụng.

Nó lại mở mắt, trước mắt dường như là một không gian méo mó xoay vòng, nó lại vô thức nhắm mắt, nhưng lần này thì khác.

Trước mắt nó hiện ra cánh tay trắng mơn mởn, rồi lại lập lòe bởi hình ảnh một bàn tay thô ráp, Keonho năm 5 tuổi và Keonho năm 22 tuổi đang tranh giành sự xuất hiện trong Seonghyeon.

Nụ cười của Keonho năm 22 tuổi nhắc nó về quay về hiện thực.

Nó lại mở mắt, nhưng lần này tất cả đã lặng im, không còn tiếng rít ngang óc cùng những cơn đau nửa phút trước.

Seonghyeon thở hổn hển ngồi tựa vào ghế, nó giơ tay hất đổ những tấm hình trên mặt bàn.

"Mày không còn là mười bảy năm trước nữa."

Chợt, cánh cửa lại mở ra.

"Mười bảy năm trước hay bây giờ thì vẫn vậy thôi."

Keonho đứng dựa vào cửa, quần áo xộc xệch, môi nhoẻn miệng cười, "vì người thay đổi là mày đấy, anh Sean à."
 
Seankeon - Giữa Những Lần Thở.
chương 5.


Keonho chầm chậm bước tới, đối diện với ánh mắt không dao động của Seonghyeon, nó bất giác lạnh sống lưng.

Nó không thích ánh mắt mà đáy con ngươi không một tia gợn sóng, cũng không thích cách nhìn của Seonghyeon đối với mọi chuyện.

Nó lấy từ trong túi ra một lọ thuốc đầy đủ nhãn mác, một lọ thuốc giống hệt cái Seonghyeon giấu trong túi áo khoác.

Chầm chậm tiến đến, nó đặt lọ thuốc lên bàn đối diện với Seonghyeon.

"Mày muốn đi tìm công lý, mà chính mày đã gây ra đống đổ nát đó à?"

- Nó gằn giọng, như mỗi câu là xuyên thẳng vào tâm trí Seonghyeon, nó muốn bóc trần từng sự thật, muốn phá hoại đi dáng vẻ ngạo mạn không chút sợ hãi của Seonghyeon treo lên gương mặt không biến sắc.

Seonghyeon chỉ ngồi đó, lặng im, hai đôi bàn tay buông thõng.

Không chút dao động nhìn Keonho như nhìn quân bài đang dần bị lật tẩy, nó muốn nhìn thẳng về Keonho, tìm kiếm thứ mà chính nó cũng không thể gọi tên.

"Không phải tao giết ông ta."

"Nói dối!"

- Keonho gần như hét lên, nó đập tay xuống bàn, lọ thuốc theo đó mà bị ngã xuống lăn dài đến khi rơi, nhưng có một bàn tay thô ráp to lớn đã kịp bắt lấy nó.

"Mày là người của tổ chức Cracza.

Mày được ai thuê tới?

Kim Ani đúng không?"

Trong phút giây nào đó, Seonghyeon đã mong Keonho phát hiện ra sự thật, nhưng có lẽ sau tất cả nó vẫn chẳng biết được gì.

Kim Ani - cái tên quen thuộc nhưng cũng quá đỗi xa lạ, nó chưa từng chạm mắt bà ta dẫu một lần.

"Bà ta thuê mày đúng không?

Chết tiệt!"

- Nó nắm lấy cổ áo Seonghyeon, trong mắt đã hiện vài tia máu, không phải là một ánh mắt bị tổn thương, mà là ánh mắt nhìn những gì bản thân gây dựng lên bị đổ sập.

Seonghyeon chỉ vươn tay, một phát hất cánh tay rắn rỏi của Keonho khỏi cổ mình, "mày không có nhiều tình thương đến vậy đâu, Keonho", tóc nó che đi gương mặt trắng toát, làm lu mờ tất cả, "mày chỉ đang lừa dối bản thân mày thôi."

Seonghyeon ép Keonho vào tường, bắt ánh mắt dữ tợn nọ nhìn thẳng vào gương mặt không một cảm xúc nào được hiện lên của mình, "cũng là vì đồng tiền thôi, đừng gán ghép tao và bọn Cracza, chúng nó không giống tao."

Ha,

Keonho phá lên cười, "làm chuyện ác cũng phải chia cấp bậc à?" nhưng rất nhanh nó bị bàn tay Seonghyeon đặt vào cổ, hắn hơi dùng sức làm nó khó thở, nhưng nó không phản kháng,

"Thứ mày muốn tìm không phải là ai đã giết ông ta", nói rồi trán Seonghyeon tì mạnh lên trán Keonho, thu gọn lại khoảng cách mà hai kẻ thù đối đầu nhau nên có, "thứ mày muốn tìm đó là ai đã làm việc đó thay mày."

Chợt, khoảng cách được nới lỏng, cổ Keonho cũng không còn bị siết chặt.

Nó thấy Seonghyeon đi lại bàn, bóc một ngụm thuốc cho vào miệng, rồi lại cầm một tệp hồ sơ không tên bị chôn vùi dưới đống hồ sơ nổi bật.

Keonho mở to mắt.

"Thử nói không phải đi?"

- Seonghyeon bốc một tấm ảnh nhăn nhó kẹp giữa hồ sơ nọ đưa đến trước mặt Keonho, trong tấm ảnh chỉ thấy Keonho đang đứng một góc không có ai, đưa tờ giấy cho một tên đồ đen che kín mặt.

Seonghyeon nhận ra hắn, một tên chuyên đi gây sự trong mấy khu ổ chuột, Cracza đã đe dọa đến đứa em gái duy nhất của hắn để đưa hắn vào tổ chức.

Keonho và Cracza.

"Rốt cuộc mày đang muốn làm gì đây, Keonho?"

/

Tiếng điện thoại reo.

Keonho thoáng giật mình, mắt đối mắt với Seonghyeon, đến khi bắt được một cái liếc mắt nó mới dám ấn nút nghe.

Kim Ani đã gọi đến.

"Mày làm gì đấy Keonho?

Bọn phóng viên trước cửa nhà là như nào đây hả?

Mày chán sống à?"

Tiếng chửi rủa của Kim Ani truyền vào lỗ tai Keonho, nó không sợ, vốn dĩ bà ta chỉ là con tốt trong kế hoạch này mà thôi.

Nó lại nhìn Seonghyeon, khóe môi nó hơi nhếch.

Keonho thẳng thừng tắt máy mà không để lại một câu trả lời cho Kim Ani, vai trò bà ta trong ván cờ này, tới đây là kết thúc.

Từng bước tiến lại phía Seonghyeon, hắn cũng ngẩng mặt nhìn nó, hai đôi mắt dường như bắt được tần số, nó cảm nhận được trong mắt Seonghyeon dường như đang thể hiện một tia thỏa mãn hiếm hoi.

"Giờ thì còn mỗi chúng ta thôi, Sean."
 
Back
Top Bottom