Warning: Tác phẩm này toàn bộ đều là tưởng tượng, không liên quan đến nhân vật ngoài đời thực.
Mọi chi tiết có tìm hiểu nhưng sẽ không chắc chắn chính xác 100% nên tóm lại đây chỉ là một tác phẩm để giải trí thôi nhé.
Cũng như bối cảnh và nhân vật phụ trong truyện cũng đều là tưởng tượng, không có thật.
Mình có tham khảo một vài chi tiết từ bộ phim The Truth Beneath.
_____
Seonghyeon nấp trong một con hẻm nhỏ, điên cuồng hít thở bầu không khí ngột ngạt để lấp đầy lồng ngực.
Tiếng hai tên đằng sau đang ngoài đường lớn không ngừng buông lời đe dọa cảnh cáo, Seonghyeon vẫn cứ im lặng không dám lên tiếng.
"Đừng để tao bắt được mày.
Mày không yên đâu!"
Mọi thứ đang dần đi lệch quỹ đạo mà nó tính.
Trên gương mặt đã lâu không xuất hiện bất kỳ một xúc cảm gì giờ đây đang lấm tấm mồ hôi và hai hàng mày sát chặt lại với nhau.
Rốt cuộc vì sao mà mọi thứ trở nên như vậy?
Nó lấy điện thoại từ trong túi áo ra, giảm sáng tới mức thấp nhất.
Trên trang báo mới nhất đã đưa tin rầm rộ về việc một ứng cử viên Quốc Hội - Ahn Pan đã bị ám sát tại nhà riêng.
"Chậc...
Khó ăn rồi đây."
Nó biết Ahn Keonho đang lùng sục nó khắp nơi, đứa con nuôi mà Ahn Pan đã nhận từ mười bảy năm trước.
Dù đây là cuộc đi săn mà nó bày ra, mục đích là để tiếp cận Keonho như kế hoạch mà tổ chức đã giao xuống, nhưng bây giờ thì một rắc rối to ngoài tầm kiểm soát đang đè lên nó mà nó còn không biết phải làm sao.
Nếu để tổ chức biết thì cái mạng của Seonghyeon cũng đi tong.
Chỉ thấy nó từng bước đi ra, trèo qua vách tường rồi men theo con đường mòn tối tăm mà từng nhịp không dám phát ra tiếng động.
Hai tên vệ sĩ có thể vẫn chưa đi xa, nếu không cẩn thận bị tóm được thì ván cờ mà Seonghyeon đã cược khi lấy Ahn Keonho làm quân sẽ bị lật đổ ngay tức khắc.
Seonghyeon nén nhịp thở gấp, ép bản thân mình phải bình tĩnh lại.
Mất không ít thời gian để nó lê lết thân mình mệt lả đến cái phòng thuê xập xệ tồi tàn đầy mùi ẩm mốc sau cơn mưa, khó thấy một nơi tệ đến vậy còn tồn tại ở Seoul, nhưng Seonghyeon chỉ cần một chỗ ngả lưng để tính bước tiếp theo thôi.
Sau khi chắc chắn cửa không bị ai cậy nhờ vào mẩu giấy và một ít cát phủ trên tay nắm cửa mà nó đã chuẩn bị lúc rời đi, giờ đây mọi thứ vẫn như cũ, nó mới yên tâm vặn tay nắm cửa rồi bước vào.
Ngoài mùi ẩm mốc của mưa với vài mùi hương cũ kỹ rẻ tiền thì Seonghyeon không ngửi được thêm mùi gì, kể cả mùi máu hay mùi của người khác.
Đến hiện tại thì có lẽ chỗ ở của nó vẫn còn đang an toàn.
Nó lục túi áo một cái sơ mi cũ để trong tủ ra một lá thư bị nhàu nát, chữ viết thẳng hàng vẫn còn ở đó như một minh chứng.
"Tôi biết cậu là Eom Seonghyeon đến từ viện mồ côi Gaza, cậu đoán được tôi không?
Người đã bỏ ra một số tiền không ít để tìm một ai đó dám làm chuyện dơ bẩn.
Ahn Pan là tên tôi.
Văn phòng A tòa 6 trên đường Gangha, đem cái phong thái tôi mong ở cậu đến gặp tôi và đừng để ai biết vào 4 giờ chiều."
Nó thở gấp, Ahn Pan đã liên hệ tổ chức bí mật của nó, à nói chính xác hơn là của bọn ác quỷ đội lốt người, để làm một việc mà không ai dám liên tưởng tới.
Viện Gaza thuộc tỉnh Gangwon, thành phố Donghae là một viện mồ côi tồn tại đã gần ba mươi năm, Seonghyeon biết rõ hơn ai hết.
Phải nói là địa ngục, cái chỗ chôn chân từng đứa trẻ dưới cái danh bao bọc những sinh mệnh.
Mối quan hệ của nó với Keonho?
Nếu kể phải kể về mười tám trước, khi Seonghyeon chỉ mới là đứa trẻ mười tuổi được đưa vào việc Gaza bằng lời ngon tiếng ngọt của mụ giám đốc, bà ta tự xưng là "mẹ", nhưng có quỷ mới biết được bà ta đã man rợ như nào, từng trận đòn từng tiếng hét xé trời vang lên ngày đêm trong căn phòng nhỏ có vài đứa trẻ mình mẩy toàn là vết thương và lở loét.
Hẳn là một ký ức đáng lẽ phải bị chôn vùi hoặc tự giác phai mờ đi, nhưng giờ đây chúng đang từng bước bị đào lên chỉ vì những gì đang xảy ra ở thực tại.
Mùa xuân mười bảy năm trước đã có một đứa nhóc mình đầy vết thương, quần áo rách rưới lấm lem bụi bẩn nép mình sau góc váy của "mẹ", bà ta chỉ nói với đứa bé,
"Keonho, đây là nhà của chúng ta."
- Có trời mới biết được chuỗi ngày sau đó đối với đứa trẻ đó sẽ tồi tệ đến mức nào chỉ vì tin vào lời giả dối của bà ta.
Keonho mười bảy năm trước là đứa trẻ lầm lì, nó chỉ có thể nói chuyện với Seonghyeon bằng cái giọng ngọng không rõ chữ, hai tiếng "anh Sean" của nó treo trên môi kể cả khi nó bị đánh đến toàn thân rớm máu.
Keonho là đứa trẻ ngu ngốc, nhưng quá đỗi trong sáng để có thể ở lại.
Nhưng nhanh thôi, mùa đông năm 2009, đứa trẻ 5 tuổi tên Keonho đã được một cặp vợ chồng để ý, đi theo sau họ là cả dàn phóng viên liên tục chụp ảnh.
Keonho đã rời đi như thế trong vòng tay của cặp vợ chồng mà không hề ngoái lại.
Nó cứ thể bước đi và nụ cười vẫn nở trên môi như một sự cứu rỗi.
Seonghyeon ghét cảm giác đó.
Dù đã mong nó không giống mình hàng vạn lần trong thâm tâm, nhưng khi nhìn nó đang bước vào một tương lai rực sáng, Seonghyeon chỉ muốn chạy đến và cướp lấy vị trí mà nó đang có.
Ganh tị, đắng cay.
Ăn mòn những xúc cảm của đứa trẻ mười tuổi.
Và cuộc tái ngộ sau mười bảy năm đã chính thức diễn ra vào một năm trước.
Lúc này, Seonghyeon lấy thêm một lá thư nằm sâu trong ngăn tủ.
Một lá thư mà chính nó quen thuộc hơn ai hết, một lá thư có mùi máu, mùi của khổ đau, và hơn hết là cảm giác dính nhớp của sự dơ bẩn ẩn sau lớp ý nghĩa,
"Seonghyeon, đây là nhiệm vụ tiếp theo của cậu, hãy suy nghĩ kĩ rồi báo lại tôi bằng cách cũ và đương nhiên hãy kín kẽ nhé.
Nhiệm vụ lần này không giống những nhiệm vụ dẹp loạn bằng nắm đấm mà trước nay tôi vẫn trông cậy vào cậu.
Tôi hỏi, cậu có dám giết người không?
Haha, hẳn đây là miếng mồi ngon mà cả đời này cậu ăn cũng không hết đâu.
Ông Ahn Pan, cậu nghe chưa?
Là người đàn ông hay xuất hiện trên truyền hình vì đang là đối tượng ứng cử viên quốc hội đấy.
Ông ta có một cậu con trai nuôi và có lẽ ông ta không được lòng công chúng lắm, tôi cũng chả rõ lắm.
Chỉ biết là ông ta muốn giết con trai ông ta thôi.
Đây là giao dịch bí mật, nếu để lộ ra thì chúng ta chết chắc, nên đây không phải là hỏi ý kiến mà là yêu cầu cậu nhận lời đấy, Seonghyeon à.
Kèo này thơm lắm, tôi không muốn mất, ông ta trả cho chúng ta con số lên tới tiền tỷ đấy, nếu cậu không ngu thì chúng ta vẫn sẽ an phận."
Từng con chữ xiên vẹo, hoàn toàn trái ngược với con chữ thẳng hàng đến từ Ahn Pan, đây là một mệnh lệnh ập lên đầu nó mà nó phải dùng cả mạng sống để thực hiện, nếu nó không làm, thứ chờ đợi nó là cái chết không yên thân.
/
Seonghyeon đã tiếp cận Keonho rồi, đã một năm trôi qua rồi.
Và hiện tại Keonho không những biết được thân phận của nó mà còn đang nghi ngờ Seonghyeon là kẻ đứng sau ra tay tàn nhẫn với người cha nuôi của nó.
Bộp.
Hai lá thư bị cho vào bồn nước, vòi nước xả xuống như muốn rửa trôi từng oán hận rồi chạy thẳng xuống lỗ thoát nước.
Nó hoàn toàn không chạm đến mạng sống của Ahn Pan - chủ của lời đề nghị.
Vậy rốt cuộc mọi chuyện tại sao lại như vậy?
Tại sao Keonho lại biết được thân phận của nó?
Một ngàn câu hỏi vì sao hiện ra trong đầu.
Chợt,
Cơn đau từ thái dương truyền đến cùng lúc với cái đau từ lồng ngực.
Thuốc, nó cần thuốc.
Nó ngã xuống, lục tìm từng ngăn tủ, một lọ thuốc bị cạo hết nhãn mác bị đổ ra sàn, Seonghyeon tham lam bốc một ngụm thuốc bỏ vào miệng mà cố gắng nuốt trộng.
...
Nó cần giữ mạng nó.