Cập nhật mới

Khác seaching of memories

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398878378-256-k623478.jpg

Seaching Of Memories
Tác giả: VTrn748
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tỉnh dậy rồi?

Nhưng cậu chẳng còn nhớ mình là ai...



tamlihoc​
 
Seaching Of Memories
chương 1


Cậu giật mình tỉnh dậy sau một cơn ác mộng đáng sợ, chợt nhận ra bản thân đang ở trong một không gian kín.

Xung quanh cậu chật hẹp, tối tăm bí bức tới khó thở, cứ như thể cậu đang nằm trong một cái hộp vậy.

Cậu muốn gọi ai đó tới cứu nhưng cứ gọi mãi, gọi mãi tới khàn cả cổ cũng không có một ai đáp lại.

Không khí bên trong ngày càng ít đi, khiến cậu càng khó thở hơn, cảm giác bị bóp nghẹt, bị nhốt trong không gian tối, mùi ẩm mốc khiến cậu càng thêm hoảng loạn trong cơn tuyệt vọng cậu muốn gọi ai đó, nhưng cậu không thể nhớ người muốn gọi là ai.

Phải rồi, cậu không nhớ gì cả, cậu không hề có bất kì một mảnh kí ức nào về bản thân, cứ như trước đó cậu không hề tồn tại vậy.

Cậu hoảng hốt, hơi thở gấp gáp dần.

Đôi tay nhỏ bé đập loạn vào bề mặt phẳng trước mặt, là một tấm ván gỗ, những mảnh gỗ vụn đâm vào tay cậu tới bật máu,đôi bàn tay nhỏ gầy trơ cứ vậy mà hòa làm một với máu thịt.

cậu cố đập mạnh về phía trước khi không khí bên trong đang ít dần rồi...

//bụp! //

phần ván gỗ đã bật ra, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào khiến mắt cậu hoa lên, da thịt bỏng rát như có hòn than trên người.

Cậu ngồi bật dậy, cố gắng để nhìn mọi thứ xung quanh.

Thật xa lạ...

Cậu đang ở trong một tàn tích cổ, xung quanh gạch đá đổ vỡ, dây leo quấn chằng chịt.

Xác côn trùng, rắn rết nằm la liệt như những câu chuyện kinh dị.

Cậu không biết nơi này, không biết mình là ai, cảm thấy cô đơn, lạc lõng sợ hãi mọi thứ xung quanh.Đôi chân cậu mềm nhũn không có chút sức lực nào, khi cậu cố đứng dậy để bước ra khỏi chiếc hộp gỗ thì cậu đã ngã gục.

Một cơn đói cồn cào ập tới, dạ dày cậu như muốn tự tiêu hóa chính bản thân nó vậy, cậu đói...

đôi con ngươi xanh sâu thẳm như biển chết chợt lóe sáng khi nhìn thấy xác của một con rắn gần đó, cậu dùng chút sức lực cuối cùng, kéo bản thân mình tới đó rồi vồ lấy cái xác mà nhai ngấu nghiến.

Mùi vị tanh nồng và hôi thối sộc lên khiến cậu muốn nôn ra, nhưng trong dạ dày cậu vốn đã chẳng có gì, cậu bắt buộc phải ăn, ăn để sống sót, vì bản năng sinh tồn.

một cơn đau ập tới, thần kinh cậu tê liệt rồi cở thể đổ vật xuống, đầu cậu tê dại như có nghìn con kiến cắn lấy.

Có lẽ cậu đã vô tình ăn phải túi nọc của nó, nhưng chẳng lẽ mới thoát khỏi tử thần cậu lại chết lần nữa sao?

Cậu không chấp nhận được nhưng đôi mắt cứ mờ dần rồi lịm đi.

- Ha!

-

Lần nữa cậu tỉnh dậy, nhưng bây giờ cậu đã ở một nơi khác.

Một căn phòng nhỏ có chăn nệm, bàn ghế và lò sưởi ấm cúng.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Chẳng phải cậu đã chết vì trúng độc sao?

Khi cậu đang loay hoay chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra thì một âm thanh kéo dài đã lôi kéo sự chú ý của cạu.

Là tiếng bản lề của cánh cửa gỗ, một người đàn ông tuổi tứ tuần bước vào, ông ta trên vai gánh một bó củi, tay cầm mấy con thỏ rừng còn trên hông thì đeo một khẩu súng.

Rõ ràng, đây là một thợ săn.

Ông ta thấy cậu đã tỉnh dậy liền nở một nụ cười hiền từ, vội cất những món đồ lỉnh kỉnh đi rồi bước ra ra ngoài.

Lúc ông ta quay lại trên tay còn mang theo một bát canh thịt thỏ và mấy món ăn kèm.

Ông ta bê chúng tới trước mặt cậu rồi đặt xuống, chất giọng trầm ấm hiền từ:

- Cháu vừa tỉnh dậy chắc đói lắm phải không? mau ăn đi cho lại sức-

Cậu nhìn ông ta một hồi lâu.

Trong lòng chợt dâng lên một nỗi bất an, cậu muốn... bỏ chạy.

----------------
 
Seaching Of Memories
chương 2


Người đàn ông tên Darry mỉm cười hiền từ, ông thúc dục cậu mau ăn hết bát canh thịt trên tay.

Dù lòng đầy nghi ngờ nhưng cậu không tài nào cưỡng lại thứ mùi thơm ngậy đang toát ra từ chiếc khay kia.

Cậu bắt đầu húp từng ngụm canh nóng hổi.

Cái vị mặn của muối cùng tiêu đen đánh thức cơn thèm ăn trong cậu, mặc kệ canh nóng bỏng rát cả lưỡi cậu vẫn coi như không có chuyện canh thịt béo ngậy, sau đó thì ăn nốt phần thức ăn ăn kèm trên khay.

Người đàn ông nhìn cậu ăn một cách chăm chú, miệng mỉm cười hiền từ nhưng chỉ một cái nhìn thoáng qua, cậu tháy được trong ánh mắt đó đầy vẻ phức tạp và lo âu.

Có lẽ người đàn ông tưởng chừng như tốt bụng ấy đang chứa đựng một bí mật không muốn ai biết tới.

Sau khi ăn xong người đàn ông tiếp tục với công việc " tra khảo" của mình.

- Vậy tại sao cháu lại nằm ở khu tàn tích đó-Darry

Cậu trầm ngâm không trả lời, không phải cậu khinh người mà là vì không có gì để nói với ông ấy cả, giờ bảo cậu chui ra từ một chiếc hộp kín rồi ăn phải rắn độc mới ngất ra đó, có khi ông ấy sẽ nghĩ cậu bị điên mất.

Cậu chỉ đành lắc đầu rồi thở dài một cái

- Vậy cháu nhớ nhà của mình không, cha mẹ của cháu nữa?

- Darry

Cậu tiếp tục lắc đầu,từng câu hỏi của ông khiến đầu cậu đau như búa bổ.

Cậu cũng không biết tại sao mình lại không nhớ điều đó cũng rất tò mò về chính bản thân mình.

Đồng thời cậu cũng vô cùng cảnh giác với người đàn ông trước mặt.

Ông ta trông rất khả nghi, đặc biệt với giọng điệu.

Ông ấy giống như muốn tra khảo cậu hơn là hỏi thăm tình hình.

- Vậy cháu không nhớ gì hết sao?

Ngay cả bản thân cháu?

- Darry

Cậu nghe rồi lắc đầu xong lại gật đầu khiến người đàn ông đầy vẻ bối rối, từ đầu tới giờ cậu không hề trả lời ông một tiếng, ông nghĩ cậu bị câm nên chỉ có thể lắc gật, lông mày hơi nheo của ông cũng giãn ra phần nào.

- Cháu có thể nói chuyện không?

- Darry

Cậu im lặng một lúc lâu rồi quyết định giả câm cho yêm phận, khẽ lắc đầu một cái khiến ông ta đầy vẻ mừng rỡ.

- Nếu như cháu không còn nơi nào để đi, vậy thì ở với ta nhé?

-Darry

Một sự do dự hiện liên qua đôi mắt u tối kia, mái tóc màu nâu đỏ dài đã phần nào khất đi hai đôi mắt ấy, nó hiện lêm một vẻ phức tạp, lạnh lẽo chứ không còn hồn nhiên như một đứa trẻ thực sự.

Cậu nuốt khan một cái rồi gật đầu, xậu không biết mình phải làn gì bây giờ cũng không muốn trao thân gửi phận cho người khả nghi trước mặt, nhưng cạu cũng chẳng còn nơi nào để đi.

Ít nhất ở bên cạch ông ta cậu sẽ không chết đói chết khát.

Người đàn ông nhận được kết quả như mong muốn liền vui mừng nắm lấy tay cậu, đôi mắt dịu lại đôi phần.

Nhìn cháu thực sự rất giống con trai của ta, nó đã qua đời trong một lần đi săn.

Con gấu lớn đã tấn công rồi xé nó ra lằm nhiều mảnh.

Lúc đo ta thật sự rất sock.

Câun nhìn người đàn ông đang kể lại câu chuyện đau thuơng ấy với vẻ u buồn, nhưng trong đầu cậu cứ xuất hiện một ý nghĩ đó là " chạy đi" như một loại bản năng của môth con mồi khi trông tháy thú ăn thịt.

Bằm tay nhỏ bé gầy gò nắm chặt lấy mảnh chăn, từng đầu ngón tay được băng bó cẩn thận.

Đôi con ngươi xanh sâu thẳm như đáy biển sâu nhìn thẳng vào mắt của người đàn ông khiến ông đang kể liền cứng họng, đôi tay đang đặt trên mém giường buông thõng, mắt vô hồn.

Ông ta đưa đôi bàn tay chai sạn lên ôm lấy hai gò má hốc hác của cậu, miệng lầm bầm.

- Giống quá, sao lại giống quá?!

- Darry

Nước mắt ông chảy ra rồi ôm chầm lấy cậu.
 
Seaching Of Memories
chương 3


Cậu sợ hãi vùng ra khỏi tay ông, cả người lùi sát vào mép giường.

Darry thấy cậu sợ hãi thì nhận ra phản ứng thái quá của bản thân, ông vội xin lỗi cậu.

- Ta xin lỗi cháu, nhìn cháu thật sự giống người con trai quá cố của ta-Darry

- Thằng bé bị gấu tấn công trong một chuyến đi săn-Darry

Dù nghe Darry tâm sự nhưng cậu không thể nào buông lỏng cảnh giác, người đàn ông khi nãy vồ vập lấy cậu khiến nó in hằn trong tâm trí.

Darry trở nên đáng sợ trong cậu.

Một lúc sau ông rời đi, cậu mới từ từ bước xuống giường.

Nhìn đồ đạc nằm ngổn ngang trong căn nhà nhỏ như thể người đàn ông đã sống một mình rất lâu.

Nhưng một chi tiết nhỏ đã khiến cậu gạt bỏ suy nghĩ ấy.

Ở trong nhà bếp cậu tìm thấy 3 chiếc bát còn đang ấm, một cái của cậu, một cái của Darry và cái còn lại...

Sau khi chắc chắn người đàn ông Darry đã rời đi cậu mới đủ can đảm đi xung quanh nhà.

Căn nhà nhỏ 2 tầng và có hai phòng ngủ, theo lời Darry thì cái cậu đang ở là của người con trai quá cố của ông.

Cậu nhìn lên trên mái, bất ngờ bên trên còn có một chiếc cửa thông gió chỉ bé bằng 2 găng tay.

Cậu vội chạy vào trong nhà nhưng lại không thể tìm thấy bất kì lối nào dẫn lên trêm mái.

- " mình chắc chắn nó không phải đồ trang trí"-

Cậu dựa vào tường suy nghĩ rồi bất ngờ phát hiện điều gì đó.

Cậu đặt tay lên các bức tường bắt đầu vừa đi vừa gõ.

Sau khi đi khắp nhà và lặp lại hành động gõ vào tường bất ngờ từ phía trên cũng có tiếng gõ lại.

- " Trên đó...

đáp lại rồi" -

- X... xin chào?-

Một tiếng gõ nhẹ từ trên vọng xuống, nó dần di chuyển đi một nơi khác, cậu lập tức đi theo tiếng gõ đó tới một cửa sổ.

Cậu mở nó ra rồi đưa đầu nhìn qua lại, không có gì... rồi cậu nhìn lên.

Cảnh tượng suýt chút nữa khiến cậu đứng tim tại chỗ, bên trên có một chiếc cửa sổ nhỏ, một cái dầu thò ra nhìn xuống cậu.

Người đó... không!

Cái thứ đó nhìn cậu.

Đôi mắt nó đỏ rực, cái đầu xơ xác chỉ còn lởm chởm vài ba nhúm tóc.

Làn da nó xám ngoét hốc mắt trũng vào sâu hoắm, hai má nó hóp lại như quỷ đói.

Nó thấy cậu nhìm lên thì cười khanh khách, đầu nó rụt lại rồi bất ngờ một cái ngói rơi xuống.

Cậu may mắn rụt đầu lại nhanh chóng đóng cửa sổ.

Viên ngói rơi xuống liền vỡ choang, cậu không dám nghĩ, nếu cậu chậm thêm một chút thôi thì đầu cậu sẽ nát bét bởi viên ngói ấy.

Nhớ lại thứ sinh vật quái quỷ kia vẫn còn ở trên đầu mình mồ hôi lạnh lại bất giác tuôn ra như suối.

Cậu chắc chắn Darry biết sự hiện diện kia, thậm chí ông ta có khi còn đang nuôi dưỡng nó.

Cậu lập tức trở chạy xuống bếp lấy một con dao nhỏ giấu vào túi mình định bụng sẽ chạy khỏi đây thì cánh cửa chính bất ngờ mở ra, Darry đã về, trên tay ông còn cầm một cái túi lớn còn nhỏ máu.

- Cháu hết mệt rồi à? ta vừa đi săn về-Darry

Ông vác chiếc túi vào bếp, đặt nó xuống sàn mặc kệ cho máu vẫn đang chảy lênh láng, thứ trong bao kia vẫn còn cựa quậy thì bị Darry đạp cho một cú liền im bặt.

- Bên trong... là gì vậy?

-

- Một con hươu năng động thôi, bữa tối hôm nay sẽ là nó-Darry

- Mà ta vẫn chưa biết gọi cháu là gì nhỉ-Darry

Cậu khẽ gật đầu

- Vậy, ta gọi cháu là Luke nhé-Darry

- Có... tiếng động trên mái nhà- Luke

Darry sững người, nụ cười trên môi ông dần trở nên gượng gạo.

Vậy là ông ta thực sự biết về sự tồn tại kia.

----------------
 
Seaching Of Memories
chương 4


Người đàn ông trên mái đầu đã có vài sợi tóc trắng bác, hai mắt ông trùng xuống nhìn cậu như đang lo sợ điều gì đó.

Cậu cũng nhìn lại ông ta, đôi mắt xanh thẳm sâu không tới đáy làm cậu trở nên giống một con búp bê voi hồn .

Darry giật mình luống cuống tay chân rồi ngã phịch xuống sàn lạnh, máu của thứ trong bao dính vào vạt áo lại khiến ông càng thêm hoảng loạn.

Hành động này của ông ta cũng khiến cậu có phần hơi sợ hại.

- Có chuyện gì với cháu sao?

- Luke

- Kh...

Không, ta chỉ là có chút giật mình- Darry

Người đàn ông chống tay, định bụng sẽ đứng dậy nhưng vừa đặt tay xuống thì một thứ cảm giác nhớp nháp tanh tưởi xộc lên.

Mặt ông xám ngoét vội bỏ lại thứ trên sàn rồi chạy vào nhà tắm.

Thấy hành động khì là của người đàn ông cậu chớt nhớ ra trên đầu mình còn có một thứ chưa được giải quyết.

Darry sau khi tắm xong liền tức tốc vào bếp làm bữa tối, một bữa thịnh soạn với thịt nai và súp bí đỏ để tiếp đãi cậu.

Ngoài ra còn một phần nữa nhưng nó chủ yếu là nội tạng của con nai được luộc lên trộn với tiết và gia vị, cậu không nghĩ rằng ai đó có thể nuốt nổi thứ này, à còn một người nữa...

- Ngài Darry phần này sao lại để ra đĩa?

- Luke

- Nó là phần của chó săn, ta sẽ mang cho chúng sau bữa ăn- Darry

- " làm quái gì có con chó săn nào chứ, ngoài cái thứ trên gác ra" - Luke

- Ngài Darry, không có con chó nào ở đây đúng không- Luke

- À ừm, chúng hung dữ...ta đã chuyển nó ra xa nhà- Darry

- Cháu đã nhìn thấy nó trên gác mái, và nó suýt nữa đã giết cháu- Luke

- Nó không phải chó săn và hãy chắc chắn với cháu rằng nó không phải là một von người- Luke

Nghe đến đây chiếc muỗng trên tay Darry liền rới xuống, mặt ông tái nhợt như xác chết ngâm nước lâu ngày.

Nhìn thấy biểu cảm trên mặt ông, cậu nghĩ ông ta không muốn cho cậu biết về sự hiện diện của nó, ông ấy đang có mật bí mật đã chôn dấu từ lâu nhưng lại bị cậu phát hiện trong ngày đầu tiên ở lại nhà.

- Nố đã nhìn thấy cháu chưa?- Darry

Giọng của ông đầy gấp gáp và lo lắng, cậu thấy tay ông hơi run và không nghĩ đây là người có thể bắn chết một con nai rừng cỡ vừa.

- Cháu nghe thấy liếng động trên gác và đi theo nó, lúc đó nó đã nhìn thẳng vào cháu- Luke

Người đàn ông chỉ thở dài, rồi đành phải nói ra hết bí mật của mình.

- Thứ cháu thấy ở trên gác mái chính là Luke, con trai của ta nó bị dính phải 1 loại bệnh lạ, tọc cứ rụng dần, da thịt xám xịt nút nẻ, nó hành động của nó cũng rất lạ và nó chỉ ăn thịt sống mà thôi.

Trước đây nhà ta có 3 người- Darry

- Từ khi mắc bệnh lạ nó càng ngày càng bạo lực và nhanh đói hơn, ta và vợ phải nhốt nó lại và chỉ dám đưa thức ăn cho nó qua khe cửa- Darry

- Nhưng chỉ một lần ta đi xuống thị trấn để đổi chút da thú lấy tiền, lúc quay lại...vợ ta đã mất, bà ấy ...- Darry

- Bị chính con ruột ăn sống- Luke

Darry Giật thót khi nghe cậu nói tới đó, ông nở một nụ cười gượng gạo

- Không phải, bà ấy mất vì ngã cầu thang, Luke đã bị ta khoá ở trên gác rồi- Darry

Dù vậy nhưng vẻ mặt gượng gạo kia như đang tố giác sự dối trá của người đàn ông.

Dù không nói ra nhưng cậu biết ông đã phải lo sợ như thế nào khi phải ở chung nhà với một con quái vật ăn thịt chính người vợ đầu ấp tay gối của mình, ông lo sợ vì một ngày nào đó ông sẽ trở thành thức ăn cho nó nhưng lại không nỡ xuống tay vì thứ kia mang chính là con trai mình.

Thứ tình thân máu mủ luôn có một sự trói buộc to lớn tới đáng sợ.

Chỉ tiếc là cậu không cảm nhận được điều đó vì cậu đã không còn chút kí ức nào về người thân máu mủ của mình, cũng như lí do tại sao cậu lại ở trong chiếc hòm gỗ kia.

- Nhưng cháu muốn hỏi, nếu bị Luke nhìn thấy, cháu sẽ chết đúng không?- Luke

Darry gật đầu, ông không muốn nói ra diều này nhưng dường như sự an nguy của một đứa trẻ khiến ông không thể nói dối, trước tình cảnh này ông chỉ còn cách đưa cậu ra khỏi nhà mà thôi.

- Tạm thời tối nay ta sẽ đưa cháu xuống bản làng để tránh tai vạ, ta không chắc nó có đuổi theo cháu không vậy nên ta sẽ đi theo để trông trừng.- Darry

----------------

*giải thích: Nhân vật chính có ngoại hình rất giống với Luke( con trai của Darry) vậy nên Darry đã dùng tên của con trai để gọi cậu!
 
Seaching Of Memories
chương 5


Người đàn ông vội vã thu xếp đồ đạc, hông cắp tay nải, súng vắt qua vai, còn không quên đưa cho cậu một chiếc áo len sọc kẻ để giữ ấm.

- Chúng ta đi thôi, từ giờ trên đường nếu nghe thấy tiếng động lạ cũng không được lên tiếng, cứ chạy thật nhanh, ta sẽ không nói gì trong khi chúng ta di chuyển- Darry

Cậu gật đầu.

Darry và cầu bắt đầu đi ra khỏi nhà, lúc tiến ra cổng cậu bỗng nghe thấy những âm thanh lộp độp, cậu giật mình muốn quay về sau nhưng liền bị Darry kéo đi thật nhanh.

Trên con đường đất nhão nhoét, bốn hướng đều chỉ có cây cỏ um tùm.

Những đợt gió đi qua lạnh buốt kéo cong những ngọn thông, chúng va vào nhau, âm thanh thì nặng trĩu cứ như đang thì thầm.

Tiếng vọng của thiên nhiên đôi khi hùng vĩ nhưng có lúc lại rất đáng sợ.

Điển hình như lúc này, từng âm thanh đều khiến người ta phải cảnh giác cao độ, kể cả chỉ là một cái lá rơi cũng có thể khiến cả khu rúng động.

Được một lúc khi gió ngừng rít, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh tới đáng sợ, không tiếng lá, không tiếng côn trùng, chỉ có âm thanh từ những bước chân của cậu và Darry.

Người đàn ông đi cùng với cậu nãy giờ không hề phát ra âm thanh nào, được vài phút lại ngoái đầu nhìn xung quanh một cách cảnh giác.

Tưởng chừng cứ im lặng như vậy mà qua đi thì bất ngờ.../ Cạch! /

Một cành cây bỗng rơi xuống kéo theo một tiếng/ Bộp!/ Darry như bị đụng phải công tắc liền bế cậu lên rồi cắm đầu cắm cổ mà lao đi thật nhanh.

Nhìn về phía sau, cậu giật mình khi trong màn đêm đen đi kịt, 2 đốm đỏ rực, lập loè như đom đóm đang nhìn đuổi theo, nó cứ nhảy từ cành này sang cành kia, cho đến khi nó cách cả hai chỉ tầm chục mét, một thân ảnh dần lộ ra.

Chính là nó hay đúng hơn là Luke thật sự, anh ta cơ thẻ gầy gò, da xám xịt, hai mắt đỏ quạnh như máu, hàm răng nhọn như được mài, trên đầu chỉ còn lởm chởm mấy cọng tóc vàng.

Qua

Lúc băng ra khỏi khu rừng, chỉ còn một con dốc nữa là tới làng, Luke bất ngờ lao tới chồm lên người Darry, ông mất đà khiến cả ba lăn từ dốc xuống, ông vùi cậu vào lòng, dùng tay che đầu cậu rồi ôm cùng người con trai lăn xuống.

Luke văng ra xa , người đập mạng vào cây.

Cậu và Darry may mắn chỉ bị thương nhẹ, ông và cậu liền chạy thật nhanh vào trong làng trong khi Luke với một chiếc chân gãy đang cố lết theo cả hai.

Tới cổng làng, ông đẩy cậu vào trong rồi khoá cổng lại còn bản thân thì quay lại đối diện với người con trai đã hoá quỷ từ lâu.

- Luke về thôi con- Darry

Ông đưa tay muốn nắm lấy tay Luke dắt về nhưng bất ngờ, anh ta nhảy bổ tới đè ông xuống, cái miệng với hàn răng sắc nhọn chảy đầy dãi liên tục cắn vào cổ ông.

Người đàn ông hét lên đau đớn nhưng chỉ được một lúc, Luke đã cắn đứt dây thanh quản của ông, máu trào từ cuống họng khiến ông nghẹn lại, miệng khò khè nhìn về phía cậu, mắt long lên tia máu với ý "Chạy đi"

Cậu sợ hãi, đôi chân run lên nhưng vẫn cố nhấc lên để chạy.

Cậu cảm thấy thật tội lỗi khi bỏ mặc ông, nhưng lại không biết làm gì, cậu biết nếu ở lại cậu sẽ chết nhưng...

Một cảm giác tức giận trào lên, cậu không biết tại sao, vừa sợ lại vừa tức nhưng lại chẳng thể làm gì, cậu bất lực chạy vào trong làng cố gõ cửa một ngôi nhà gần nhất.

- Làm ơn, làm ơn có ai ở nhà không!

Giúp tôi!

- Luke

Sau tràng gõ dài, một người đàn ông mặt mày bặm trợn, dáng người to lớn bước ra, tay cầm con dao mổ còn rướm máu.

- Mày là con cái nhà ai, sao giờ này còn gõ cửa nhà t, thích ông chém cho phát không?!

- gã đồ tể tra hỏi

- Giúp...

Giúp châu có ...

" Không được, liệu ông ấy có tin?"

- Luke

- Giúp cái gì?

Mày nói rõ xem nào- Gã đồ tể

- Có sói, có người bị sói tấn công!

- Luke

- Cái gì?!

đi, ở đâu?!

- Gã đồ tể chau mày, giọng gấp gáp

- Cổng làng!!

- Luke

Gã chộp lấy cây súng ở góc nhà nhanh chân chạy ra cổng, trên đường còn hò mấy người chạy theo, cậu cũng chạy theo gã.

Ra đến cổng làng, người cầm đuốc, kẻ cầm giáo mác gậy gộc nhưng trước cổng chỉ còn một vệt đỏ kéo dài .

Trong lúc đó có người đã tìm thấy một ngón tay còn sót lại của Darry,

mọi người cùng nhau lục lọi nhưng càng tìm mặt họ càng tái đi, các phần thi thể của Darry hay được rải rác khắp nơi trong rừng, nội tạng , máu và các bộ phận có nhiều vết cắn xé.

Đây rõ ràng không phải là một sói.

Bọn họ vội đưa ra kết luận

- Rất có thể là một bầy nhưng cái người bị tấn công là ai?

- Người dân

- Là ai, thằng nhóc con mày có thấy rõ người đó không- Gã đồ tể

- Là...

Darry, thợ săn trên núi- Luke

Nghe thấy tên Darry cả nhóm người như trùng xuống, có người còn nói.

- Tội nghiệp lão, cả đời lang bạc mới kiếm được trốn dung thân, thế mà cũng vì cái nghề săn bắn mà mất vợ con, nay còn mất cả mạng- người dân

- Tìm nốt xem còn mảnh nào, mang về bãi tha ma mà trôn cho lão- Gã đồ tể.

Thái độ của gã cũng thay đổi khi nghe tin nạn nhân là người thợ săn, chẳng thay gã và ông cũng thân thiết, ông săn bắn rồi bán cho gã, tính tình lại điềm tĩnh ôn hoà xưa nay chưa từng làm khó ai.

Ấy vậy mà đời ông lại bạc.

----------------

Ác mộng sắp bắt đầu, mốt rảnh nhét mấy cái ảnh vô cho sinh động 🙂)
 
Seaching Of Memories
chương 6


Sau khi thu dọn thi thể của Darry và an táng một cách qua loa, người dân đã rời đi hết chỉ còn gã đồ tể là ở lại.

Gã đắp từng lớp đất lên phần mộ của lão thợ săn già, mắt gã đăm đăm nhìn bia mộ tạm bợ của lão.

- Này thằng nhóc, mày biết Darry đúng không, tao chưa từng thấy mầy xuất hiện trong làng.- Gã đồ tể lên tiếng

Cậu ấp úng rồi nặn ra từng câu

- Ch...

Cháu đến từ nơi khác,...

Trong rừng...

ừm là Darry nhặt được - Luke

- Vậy à, ta chưa từng nghĩ lão sẽ nhặt thêm bất kì đứa trẻ nào nữa sau cái chết của con lão- Gã đồ tể

- Ông ấy nói cháu rất giống...

Và gọi cháu là Luke- Luke

- Ra vậy- gã đồ tể

Mắt gã tối lại, không nói thêm gì nhưng cậu vẫn thấy được vẻ phức tạp hiện trên gương mặt dữ dằn của gã.

Trong đêm tối chỉ có ánh đuốc mập mờ những vết sẹo lồi nổi trên gương mặt gã lại trở nên sâu hơn trông gã như một con quái thú đang đau khổ vậy cậu lặng thinh, xung quanh cũng lặng thinh.

Những âm thanh còn sót lại chỉ còn là tiếng gió và tiếng thở phì phò phát ra từ gã , không đúng hơn là sau nấm mộ mới đắp của Darry.

Một ánh đỏ sắc lẹm chợt loé lên sau lưng gã cậu chỉ kịp trợt mắt một cái...

Gã liền nằm gục xuống đất, sau lưng gã là con quái vật Luke, nó bám chặt trên tấm lưng chắc thịt rồi dùng bộ móng tay nham nhở để bám, để cấu víu lấy từng mảng thịt dày.

Cơ thể to lớn của gã chỉ còn giật lên mấy cái rồi lập cứng đờ .

Thứ sinh vật kia từ từ dùng hàm răng nham nhở mà gặm lấy từng mảng thịt như một con thú đói lâu ngày.

Cậu quả thật rất muốn chạy nhưng nỗi sợ khiến cơ thể cậu cứng đờ, từng động tác di chuyển cứ thế mà chậm dần cho đến khi không thể cử động được.

- " mày có 10 giây" - ??

Một giọng nữ chợt vang lên ngay bên tai, nó quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ. cậu không nhớ là đã nghe ở đâu trong khi nó cứ đấm ngược từng giây

-9

-8

-7

Con quái vật cắn xé lão đồ tể ngày càng nhanh, giọng nói trong đầu vẫn cứ đếm ngược, đến giây thứ 5

-5

-4

Cậu bắt đầu chạy, cắm đầu chạy về một hướng vô định

-2

-1

- GRAGH!!!

-

Con quái vật hét lên đầy giận dữ, nó vùng lên đuổi ngay phía sau cậu, trong bãi tha ma vắng vẻ, hai bóng người một chạy bằng 2 chân còn một chạy bằng tứ chi cứ rượt đổi nhau, hai chân cậu sau cả tiếng chạy đã rã rời còn nó thì không có dấu hiệu chậm lại.

Cậu không cho phép mình dừng lại vì biết chỉ cần dừng thì kẻ tiếp theo làm mồi cho nó chính là cậu.

hai tai cậu ù đi, trước mắt cứ như có bàn tay che lấy rồi cậu chẳng còn biết gì cả.

................

Cậu tỉnh dậy thì phát hiện mình đang nằm trong một cái hố chật hẹp, miệng hố cách mặt đất chừng 5-6m còn có một cái thành đá bọc xung quanh, vậy là cậu bằng cách nào đó đã rơi xuống 1 cái giếng mà thoát nạn.

một cái mùi tanh tanh ngai ngái sộc lên mũi cậu, nhìn sang bên cạnh, cậu không khỏi giật mình vì bên cạnh chính là Luke nhưng đã không còn dấu hiệu của sự sống, anh ta nằm chết trên vũng máu, đầu đập phải một viên đá nhọn.

Lại nhìn xuống chỗ cậu vừa tỉnh dậy, chỏ cách chỗ Luke và ing, cũng là 1 cục đá nhọn bên trên còn dính máu đỏ chót, thế mà cậu vẫn còn sống.

đưa tay sờ ra sau đầu thì lại không phát hiện vết trầy xước nào chỉ có phần tóc sau gáy là dính bết lại vì máu.

Cậu thoáng rùng mình.

-" có khi nào mình đã chết không?"

-

Rồi cậu lại nhìn lên miệng giếng, ánh sáng ở trên lại chẳng thể chiếu xuống lại càng khiến bầu không khí ngột ngạt hơn , bụng cậu bắt đầu reo lên vì đói

-" vậy mình còn sống rồi" -

----------------

gth: nvc bị Luke rượt trong nghĩa địa, may rủi ra sao lại ngã xuống giếng cả hai đều chết.

Nhưng nvc lại bất ngờ sống lại và mắc kẹt dưới giếng !
 
Seaching Of Memories
Chương 7


Đã nhiều ngày trôi qua và cậu đang dần kiệt sức, cơn mệt mỏi và đói khát đã hành hạ cậu nhiều ngày liên tiếp.

Cái xác của Luke đang dần bốc lên thứ mùi thôi rữa khó chịu, đây có lẽ là một cảnh tượng đầy ám ảnh với nhiều người, trong đó có cậu.

Cái giếng khô và miệng giếng sau hút như đang nuốt chửng hai thân hình bên dưới.

Suốt khoảng thời gian đó chẳng có ai đi qua, cậu cũng quá mệt để tìm cách leo lên hay kêu cứu như lúc trước.

Lưng cậu tựa vào thành giếng, cả cơ thể gầy nhẳng của cậu gần như đang rữa ra, bụng cậu thì liên tục réo gọi như một khác hàng đang phàn nàn về việc không đủ thức ăn vậy.

Cậu đã đói đến mức hai mắt hoa lên, có cảm giác như cái xác kia đang mời gọi cậu nếm thử chút vị tanh tưởi cùng với mấy con giòi béo ngậy vậy.

Và cậu đã vô thức bò lại gần cái xác ấy, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc nhưng dường như đã trở thành hương vị tuyệt hảo đối với kẻ đã đói khát lâu ngày.

Cậu từng nghĩ sẽ có thể đợi thêm khi có ai đó tới cứu nhưng nếu đợi đến lúc đó thì chắc cậu cũng chẳng còn đủ khả năng để cất lên bất kì âm thanh nào.

Cái xác đã phân hủy phân nửa, điều đó khiến các mô và cơ bị thối rữa mềm ra như miếng thịt kho , chỉ cầu dùng tay xé nhẹ là đã có một mảng thịt lớn kèm theo chút axit dạ dày và vài con giòi đang cắm đầu như đang tranh giành bữa ăn với cậu vậy, điều đó thật khó chịu

Cậu nhắm mắt, nín thở rồi bỏ cái hỗn hợp nhão nhoét và ngoe nguẩy đó và miệng, một cảm giác trào lên từ cuống họng khiến cậu muốn nôn ra ngay lập tức nhưng lại phải nuốt ngược vào trong.

Mùi vị của nó thật kinh khủng nhưng chỉ có nó mới có thể kéo dài thời gian cho cậu thêm vài ngày.

Từng miếng thịt nhỏ được xé ra rồi bỏ vào miệng, một số mảng vẫn chưa bị phân hủy nặng thì cậu liền xé ra rồi đặt lên khăn tay với suy nghĩ rằng sẽ không phải chia sẻ phần ngon cho cái bọn lúc nhúc kia.

Trải qua 3 ngày liên tục, cái xác hiện tại đã bị khoét rỗng những phần có thể giữ lại thì cậu giữ còn lại đã bị lũ giòi xơi tái.

Cậu đang không biết có nên xử luôn mấy cái con trắng mập đang ngoe nguẩy đó không thì từ bên trên có 1 tiếng động, một tiếng động rất nhỏ như tiếng bước chân đang rón rén vậy.

Cậu như bắt được tia hy vọng cuối cùng liền dùng hết sức bình sinh mà hét lên

- NÀY!

CÓ AI Ở ĐÓ KHÔNG!

-

Tiếng động bỗng chốc im bặt, hình như người đó đang tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

- TÔI Ở ĐÂY!

DƯỚI GIẾNG!

-

lúc này cậu mới nghe thấy tiếng bước chân ngày một to, người đó đang tiến lại gần, chỉ vài giây sau, một khuôn mặt của một người đàn ông nhìn xuống giếng, người đó khựng lại một lúc vì hình ảnh ghê rợn bên dưới nhưng vẫn quyết định kéo cậu lên.

Một sợi dây thừng được thả xuống, cậu nhanh chóng bắt lây rồi cuốn chặt nó quanh eo mình.

Người đó kéo cậu lên một nhẹ bẫng.

- Ừm...

Xin cảm ơn-

Người đó gật đầu đôi mắt vẫn không rời khỏi cậu dù chỉ một chút, ánh mắt có phần phức tạp.

- Ta nên nghe ngươi giải thích về sự việc bên dưới giếng không?

-

- Tôi...sẽ giải thích chuyện đó, nhưng không phải hiện giờ-

Cậu nhìn bản thân nhếc nhác và bốc mùi hôi thối có chút khó chịu, có lẽ cậu cần thay đổi bộ dạng này rồi trò chuyện với người đàn ông đó sau.

Người đó gật đầu rồi dẫn cậu cậu đi vào sâu trong rừng.

Thật lòng thì cậu cảm thấy hơi lo lắng khi bị dắt vào mấy chỗ hoang vắng như vậy, mà nhìn từng bước của người đàn ông đó thật chắc chắn nhưng vẫn tỏ ra vô cùng cảnh giác với cậu.

Có lẽ cậu mới là người đầy khả nghi nhất trong cả hai hiện giờ.
 
Back
Top Bottom