Chuông nhà thờ vang lên giữa buổi sáng xám nhạt.
Âm thanh ấy không hân hoan, mà nặng nề, như thể từng hồi chuông đều rơi xuống chậm rãi, đè lên những bậc đá cũ kỹ và những con người đứng bên dưới.
Dinh thự khoác lên mình vẻ rực rỡ hiếm hoi — cờ xí, hoa trắng, và những gương mặt mỉm cười được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Scarlett bước xuống bậc thềm trong chiếc váy cưới.
Mái tóc bạch kim được vấn gọn, những lọn uốn lượn mềm mại ôm lấy gương mặt trắng hồng, đôi mắt xanh lục nhạt bình thản đến mức gần như xa vắng.
Cô đẹp — không ai có thể phủ nhận điều đó.
Một vẻ đẹp quý phái, đúng mực, không dư thừa cảm xúc.
Người ta thì thầm:
• "Cô ấy thật hoàn hảo."
• "Đúng là một cuộc hôn nhân xứng tầm."
Không ai hỏi cô có hạnh phúc hay không.
Người chồng đứng chờ ở cuối lối đi.
Hắn cao ráo, ăn mặc chỉnh tề, gương mặt điển trai với nụ cười tự tin — nụ cười của một kẻ quen được ngưỡng mộ.
Ánh mắt hắn lướt qua Scarlett, không dừng lại đủ lâu để gọi là trân trọng, mà giống như đang đánh giá một món đồ quý vừa được trao tay.
Scarlett nhận ra điều đó ngay lập tức.
Nhưng cô không để lộ.
Cô đặt tay mình vào tay hắn.
Lạnh.
Khô.
Không có lấy một chút run rẩy — không phải vì bình tĩnh, mà vì đã sớm cạn cảm xúc.
Nghi thức bắt đầu.
Những lời thề vang lên, trang trọng và rỗng tuếch.
Scarlett lặp lại từng câu, giọng nói dịu dàng, rõ ràng, không sai một chữ.
Cô biết mình đang nói gì — nhưng không tin vào điều gì trong số đó.
Ở hàng ghế phía trước, Catherine ngồi cạnh gia đình.
Cô mặc váy màu nhạt, thanh lịch và vừa vặn, đôi tay đan vào nhau, gương mặt đẫm vẻ xúc động.
Khi ánh mắt hai chị em chạm nhau, Catherine mỉm cười — một nụ cười run rẩy, pha lẫn biết ơn và nhẹ nhõm.
Scarlett mỉm cười đáp lại.
Không ai nhận ra rằng, trong khoảnh khắc ấy, Catherine thở phào.
———-
Sau nghi thức, tiếng vỗ tay vang lên.
Rượu được rót.
Nhạc vang lên.
Những lời chúc tụng nối tiếp nhau, ngập tràn những từ ngữ như vinh dự, liên minh, tương lai rực rỡ.
Scarlett đứng cạnh chồng mình, mỉm cười với từng người tiến đến.
Cô làm tròn vai trò của một phu nhân mới cưới — lịch thiệp, nhã nhặn, không để lộ bất kỳ khe hở nào.
Hắn cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói trầm và thấp:
"Cô không giống những gì tôi tưởng."
Scarlett nghiêng đầu, vẫn mỉm cười.
"Ngài mong đợi điều gì?"
"Một chút sợ hãi," hắn đáp, nửa đùa nửa thật.
"Nhưng cô... quá điềm tĩnh."
Scarlett không trả lời.
Cô hiểu — với hắn, cuộc hôn nhân này là một chiến thắng.
Một danh hiệu mới.
Một người vợ đẹp để đứng cạnh.
Còn với cô, đó là một cánh cửa vừa khép lại.
Khi buổi lễ dần tàn, Scarlett quay đầu nhìn lại gia đình mình.
Cha mẹ cô đang trò chuyện cùng các vị khách, vẻ mặt hài lòng.
Catherine đứng giữa vòng người, được hỏi han, được an ủi, được khen ngợi vì "đã mạnh mẽ vượt qua".
Không ai tìm Scarlett.
Cô đứng đó, trong chiếc váy trắng, giữa tiếng cười nói, và lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra:
Mình đã hoàn thành nghĩa vụ.
Và từ giờ trở đi... không còn ai cần đến mình nữa.
Scarlett quay đi.
Bóng dáng cô dần khuất sau cánh cửa lớn của dinh thự — nơi từ hôm nay, không còn là nhà.
———
Buổi tiệc kéo dài đến khi ánh sáng ngoài cửa sổ chuyển dần sang màu xám tro.
Những ly rượu được nâng lên, hạ xuống.
Tiếng cười nói vang vọng dưới trần cao của đại sảnh, dội lại như những âm thanh rỗng ruột.
Scarlett đứng bên cạnh người chồng mới cưới, đôi tay đặt ngay ngắn trước bụng, nụ cười treo cố định trên môi.
Cô không mệt.
Cô chỉ... trống rỗng.
Hắn trò chuyện với các quý ông khác, giọng nói tự tin, phóng khoáng, thỉnh thoảng liếc nhìn Scarlett như để chắc chắn rằng cô vẫn đang ở đúng vị trí — ngay bên cạnh hắn, đúng như một món trang sức cần được trưng bày.
Khi một phu nhân lớn tuổi tiến đến, nắm lấy tay Scarlett, ánh mắt đầy ái ngại:
"Cô thật can đảm, thưa phu nhân.
Rời gia đình để bắt đầu một cuộc sống mới... không phải ai cũng làm được."
Scarlett mỉm cười.
"Đó là bổn phận của tôi."
Người phụ nữ gật đầu, hài lòng với câu trả lời ấy, rồi quay đi.
Không ai hỏi thêm.
Ở một góc khác của đại sảnh, Catherine đứng cạnh mẹ mình.
Cô cười, gật đầu, đáp lại từng lời hỏi han.
Khi có ai đó nhắc đến Scarlett, Catherine luôn là người lên tiếng trước.
"Chị ấy mạnh mẽ lắm," Catherine nói, giọng đầy tự hào.
"Chị ấy luôn biết mình phải làm gì."
Những lời ấy khiến người khác gật gù ngưỡng mộ.
Và vô tình — hoặc không — chúng khóa chặt vai trò của Scarlett mãi mãi.
⸻
Scarlett nhìn thấy tất cả.
Cô không trách Catherine.
Chưa phải lúc này.
Cô chỉ nhận ra rằng, ngay cả trong ngày cưới của mình, cô cũng không phải trung tâm của câu chuyện.
Khi nhạc đổi sang nhịp chậm hơn, hắn quay lại phía Scarlett.
"Chúng ta nên rời đi," hắn nói, giọng thấp, không hỏi ý kiến.
Scarlett gật đầu.
Không có lời tạm biệt dài dòng.
Gia đình cô tiễn họ bằng những cái ôm nhanh, những lời chúc ngắn gọn.
Catherine tiến đến sau cùng, nắm lấy tay Scarlett, bàn tay lạnh và hơi ẩm.
"Em xin lỗi," Catherine thì thầm.
"Em sẽ nhớ chị."
Scarlett nhìn em gái rất lâu.
Cô muốn nói điều gì đó — một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo, hay chỉ đơn giản là một câu hãy sống cho tử tế.
Nhưng cuối cùng, cô chỉ nói:
"Chăm sóc bản thân."
Catherine gật đầu, nước mắt rơi xuống — đẹp đẽ, đúng lúc.
Scarlett rút tay về.
⸻
Cánh cửa lớn của dinh thự khép lại sau lưng họ với một tiếng trầm nặng.
Bên trong cỗ xe, không gian im lặng đến ngột ngạt.
Ánh đèn lướt qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt người chồng — bình thản, thỏa mãn.
Hắn tháo găng tay, dựa lưng ra sau.
"Cô làm rất tốt," hắn nói.
"Gia đình cô hẳn rất tự hào."
Scarlett nhìn thẳng phía trước.
"Hy vọng là vậy."
Hắn bật cười khẽ — một tiếng cười không mang ý vui.
"Cô sẽ quen thôi," hắn nói thêm.
"Mọi thứ rồi cũng sẽ đi vào trật tự."
Scarlett không đáp.
Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng:
Từ hôm nay, trật tự của người khác... chính là cuộc đời của cô.
Cỗ xe lăn bánh, đưa Scarlett rời xa gia đình, rời xa tên gọi cũ của mình, tiến về một dinh thự khác — nơi không còn ai biết cô đã từng là gì, chỉ biết cô thuộc về ai.
Và ở phía sau, giữa ánh đèn mờ dần,
một sợi dây cuối cùng nối Scarlett với quá khứ...
đã bị cắt đứt.