Khác Scarlett In The Mansion

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406432907-256-k64190.jpg

Scarlett In The Mansion
Tác giả: AnTran906
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một gia tộc quý tộc cổ xưa, Scarlett bị ép gả vào cuộc hôn nhân chính trị lạnh lẽo để bảo vệ gia đình và em gái mình.

Cô chấp nhận sự hi sinh trong im lặng, tin rằng tình thân có thể cứu rỗi tất cả.

Nhưng sau lớp mặt nạ thuần khiết của Catherine là sự ghen ghét và phản bội được che giấu hoàn hảo.

Hai năm chịu đựng đã đẩy Scarlett đến giới hạn cuối cùng, nơi tình yêu biến thành máu, và niềm tin sụp đổ không thể hàn gắn.

Scarlett In The Mansion là câu chuyện về sự tha hóa của con người, khi hi sinh không còn được đáp lại - và cái giá của việc yêu thương nhầm người.



psychological​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tái Sinh
  • THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Tình Duyên Vạn Kiếp
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • Scarlett In The Mansion
    Đêm Trước Lễ Cưới-Chương 1


    Đêm buông xuống dinh thự như một tấm khăn đen phủ lên mọi âm thanh.

    Những ngọn nến được thắp dọc hành lang dài, ánh sáng vàng nhạt phản chiếu lên tường đá lạnh lẽo, khiến bóng người kéo dài và méo mó.

    Dinh thự này đã đứng đây hàng trăm năm — đủ lâu để chứng kiến những lời thề được thốt ra không vì tình yêu.

    Scarlett đứng bên cửa sổ phòng mình, hai bàn tay đan vào nhau, lưng thẳng, dáng vẻ điềm tĩnh như mọi khi.

    Chiếc váy trắng treo bên cạnh — đơn giản, thanh nhã, đúng chuẩn của một cuộc hôn nhân danh giá.

    Nó không mang mùi hương của hoa, mà mang mùi của nghĩa vụ.

    Cánh cửa mở ra rất khẽ.

    "Chị..."

    Giọng Catherine vang lên phía sau, mỏng và run rẩy như thể chỉ cần nói lớn hơn một chút cũng sẽ vỡ.

    Scarlett quay lại.

    Dưới ánh nến, Catherine trông mong manh đến mức gần như tan vào bóng tối.

    Mái tóc nâu hạnh nhân buông rũ, đôi mắt xanh lục nhạt ánh lên vẻ hoang mang.

    Đôi tay cô siết chặt lấy tà áo, cử chỉ của một người đang sợ hãi tương lai.

    Scarlett bước tới.

    "Em không ngủ được sao?" — giọng cô dịu dàng, không trách móc.

    Catherine lắc đầu.

    Nước mắt lăn dài trên má cô, không ồn ào, không kịch liệt — vừa đủ để khiến người khác đau lòng.

    "Em sợ," Catherine thì thầm.

    "Em không thể... em không đủ mạnh như chị."

    Scarlett im lặng.

    Cô đã nghe những lời này nhiều lần.

    Và mỗi lần, trái tim cô lại mềm đi, như thể chưa từng học được bài học nào.

    Ngoài hành lang, tiếng bước chân vang lên.

    Cha mẹ họ đứng đó, không bước vào, nhưng cũng không rời đi.

    "Scarlett," giọng người cha trầm và chắc, "con là chị.

    Con hiểu chuyện hơn."

    Không ai nói thẳng rằng Catherine không cần phải cưới.

    Không ai nói thẳng rằng Scarlett phải thay thế.

    Scarlett nhìn Catherine — cô em gái đang khóc trong vòng tay mình, run rẩy như một đứa trẻ.

    Rồi Scarlett quay sang nhìn gia đình.

    Cô hiểu.

    Luôn là cô hiểu.

    "Con sẽ cưới," Scarlett nói, giọng bình thản đến mức chính cô cũng thấy xa lạ.

    Catherine bật khóc nức nở, ôm chặt lấy chị gái, thì thầm những lời cảm ơn, xin lỗi, và yêu thương đan xen lẫn lộn.

    Scarlett đặt tay lên mái tóc em gái, vuốt nhẹ.

    Chỉ cần em được bình an.

    Đó là điều duy nhất cô nghĩ.

    Không ai nhận ra rằng, ngay khoảnh khắc ấy,

    một cánh cửa trong lòng Scarlett đã khép lại.

    Và phía sau cánh cửa đó —

    là một con đường không còn lối quay về.

    P2...

    Sau khi Catherine rời đi, căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.

    Scarlett đứng yên rất lâu, cho đến khi tiếng bước chân ngoài hành lang hoàn toàn biến mất.

    Cô không khóc.

    Nước mắt chưa từng là thói quen của cô, nhất là vào những khoảnh khắc cần phải đứng vững.

    Cô quay lại nhìn chiếc váy cưới.

    Vải trắng, đường may tinh tế, không một nếp nhăn — hoàn hảo như một quyết định đã được đưa ra từ rất lâu, chỉ chờ cô gật đầu.

    Scarlett chạm tay vào lớp vải lạnh.

    Cô chợt nhận ra, từ đầu đến cuối, không ai hỏi cô có muốn hay không.

    Chỉ là:

    • "Con hiểu chuyện."

    • "Con mạnh mẽ hơn."

    • "Chỉ là hi sinh một chút."

    "Một chút," Scarlett thì thầm, như đang thử nếm từ đó trên đầu lưỡi.

    Ngoài cửa sổ, gió thổi mạnh hơn, khiến những cành cây già cọ vào tường đá, phát ra âm thanh khô khốc như tiếng thì thầm của những người đã từng đứng ở đây trước cô.

    Cô nhớ lại ánh mắt của Catherine khi ôm lấy mình — ánh mắt vừa sợ hãi, vừa nhẹ nhõm.

    Scarlett không trách em gái.

    Ít nhất... cô tự nhủ như vậy.

    Bởi vì nếu Catherine không yếu đuối,

    thì Scarlett sẽ chẳng còn lý do để tồn tại trong vai trò này.

    Một tiếng gõ cửa vang lên.

    Lần này không phải Catherine.

    Người hầu bước vào, cúi đầu thấp đến mức gần chạm ngực, giọng nói dè dặt:

    "Thưa tiểu thư Scarlett... ngài phu nhân muốn gặp cô."

    Scarlett gật đầu.

    Hành lang dài hơn thường lệ.

    Những bức chân dung tổ tiên treo dọc hai bên tường nhìn xuống cô bằng những ánh mắt lạnh lùng và vô cảm — như thể họ đã quen với việc con cháu mình bị sắp đặt số phận.

    Trong phòng khách, mẹ cô ngồi thẳng lưng, tay đặt lên bàn, vẻ mặt điềm tĩnh.

    "Con không phản đối," bà nói, không phải câu hỏi.

    "Không," Scarlett đáp.

    Một thoáng nhẹ nhõm lướt qua gương mặt người mẹ.

    Rất nhanh.

    Nhưng Scarlett nhìn thấy.

    "Con luôn là đứa khiến ta yên tâm," bà nói.

    "Catherine thì khác... nó quá mong manh."

    Scarlett cúi đầu.

    Một động tác đã quá quen.

    "Con hiểu."

    Người mẹ gật đầu, như thể mọi thứ đã được xác nhận.

    Không ai ôm cô.

    Không ai nói lời cảm ơn.

    Cuộc trò chuyện kết thúc nhanh chóng, gọn gàng, đúng như cách người ta kết thúc một việc cần làm.



    Khi Scarlett trở về phòng, trời đã khuya.

    Cô ngồi xuống mép giường, tháo đôi găng tay trắng, đặt chúng ngay ngắn bên cạnh.

    Đôi bàn tay cô trắng đến mức gần như trong suốt, nhưng run nhẹ — lần đầu tiên trong đêm.

    Scarlett khép mắt.

    Trong bóng tối, cô chợt nghĩ đến tương lai.

    Không phải hình ảnh lễ cưới.

    Không phải người chồng sắp cưới.

    Mà là một câu hỏi rất đơn giản, lần đầu tiên xuất hiện trong lòng cô:

    Nếu một ngày mình không còn chịu đựng được nữa...

    liệu có ai đứng về phía mình không?

    Không có câu trả lời.

    Ngọn nến trên bàn khẽ lay động, rồi tắt phụt.

    Và trong bóng tối ấy,

    một thứ gì đó trong Scarlett bắt đầu nứt ra — rất khẽ, rất chậm, nhưng không thể đảo ngược.
     
    Scarlett In The Mansion
    Lễ Cưới- Chương 2


    Chuông nhà thờ vang lên giữa buổi sáng xám nhạt.

    Âm thanh ấy không hân hoan, mà nặng nề, như thể từng hồi chuông đều rơi xuống chậm rãi, đè lên những bậc đá cũ kỹ và những con người đứng bên dưới.

    Dinh thự khoác lên mình vẻ rực rỡ hiếm hoi — cờ xí, hoa trắng, và những gương mặt mỉm cười được chuẩn bị kỹ lưỡng.

    Scarlett bước xuống bậc thềm trong chiếc váy cưới.

    Mái tóc bạch kim được vấn gọn, những lọn uốn lượn mềm mại ôm lấy gương mặt trắng hồng, đôi mắt xanh lục nhạt bình thản đến mức gần như xa vắng.

    Cô đẹp — không ai có thể phủ nhận điều đó.

    Một vẻ đẹp quý phái, đúng mực, không dư thừa cảm xúc.

    Người ta thì thầm:

    • "Cô ấy thật hoàn hảo."

    • "Đúng là một cuộc hôn nhân xứng tầm."

    Không ai hỏi cô có hạnh phúc hay không.

    Người chồng đứng chờ ở cuối lối đi.

    Hắn cao ráo, ăn mặc chỉnh tề, gương mặt điển trai với nụ cười tự tin — nụ cười của một kẻ quen được ngưỡng mộ.

    Ánh mắt hắn lướt qua Scarlett, không dừng lại đủ lâu để gọi là trân trọng, mà giống như đang đánh giá một món đồ quý vừa được trao tay.

    Scarlett nhận ra điều đó ngay lập tức.

    Nhưng cô không để lộ.

    Cô đặt tay mình vào tay hắn.

    Lạnh.

    Khô.

    Không có lấy một chút run rẩy — không phải vì bình tĩnh, mà vì đã sớm cạn cảm xúc.

    Nghi thức bắt đầu.

    Những lời thề vang lên, trang trọng và rỗng tuếch.

    Scarlett lặp lại từng câu, giọng nói dịu dàng, rõ ràng, không sai một chữ.

    Cô biết mình đang nói gì — nhưng không tin vào điều gì trong số đó.

    Ở hàng ghế phía trước, Catherine ngồi cạnh gia đình.

    Cô mặc váy màu nhạt, thanh lịch và vừa vặn, đôi tay đan vào nhau, gương mặt đẫm vẻ xúc động.

    Khi ánh mắt hai chị em chạm nhau, Catherine mỉm cười — một nụ cười run rẩy, pha lẫn biết ơn và nhẹ nhõm.

    Scarlett mỉm cười đáp lại.

    Không ai nhận ra rằng, trong khoảnh khắc ấy, Catherine thở phào.

    ———-

    Sau nghi thức, tiếng vỗ tay vang lên.

    Rượu được rót.

    Nhạc vang lên.

    Những lời chúc tụng nối tiếp nhau, ngập tràn những từ ngữ như vinh dự, liên minh, tương lai rực rỡ.

    Scarlett đứng cạnh chồng mình, mỉm cười với từng người tiến đến.

    Cô làm tròn vai trò của một phu nhân mới cưới — lịch thiệp, nhã nhặn, không để lộ bất kỳ khe hở nào.

    Hắn cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói trầm và thấp:

    "Cô không giống những gì tôi tưởng."

    Scarlett nghiêng đầu, vẫn mỉm cười.

    "Ngài mong đợi điều gì?"

    "Một chút sợ hãi," hắn đáp, nửa đùa nửa thật.

    "Nhưng cô... quá điềm tĩnh."

    Scarlett không trả lời.

    Cô hiểu — với hắn, cuộc hôn nhân này là một chiến thắng.

    Một danh hiệu mới.

    Một người vợ đẹp để đứng cạnh.

    Còn với cô, đó là một cánh cửa vừa khép lại.

    Khi buổi lễ dần tàn, Scarlett quay đầu nhìn lại gia đình mình.

    Cha mẹ cô đang trò chuyện cùng các vị khách, vẻ mặt hài lòng.

    Catherine đứng giữa vòng người, được hỏi han, được an ủi, được khen ngợi vì "đã mạnh mẽ vượt qua".

    Không ai tìm Scarlett.

    Cô đứng đó, trong chiếc váy trắng, giữa tiếng cười nói, và lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra:

    Mình đã hoàn thành nghĩa vụ.

    Và từ giờ trở đi... không còn ai cần đến mình nữa.

    Scarlett quay đi.

    Bóng dáng cô dần khuất sau cánh cửa lớn của dinh thự — nơi từ hôm nay, không còn là nhà.

    ———

    Buổi tiệc kéo dài đến khi ánh sáng ngoài cửa sổ chuyển dần sang màu xám tro.

    Những ly rượu được nâng lên, hạ xuống.

    Tiếng cười nói vang vọng dưới trần cao của đại sảnh, dội lại như những âm thanh rỗng ruột.

    Scarlett đứng bên cạnh người chồng mới cưới, đôi tay đặt ngay ngắn trước bụng, nụ cười treo cố định trên môi.

    Cô không mệt.

    Cô chỉ... trống rỗng.

    Hắn trò chuyện với các quý ông khác, giọng nói tự tin, phóng khoáng, thỉnh thoảng liếc nhìn Scarlett như để chắc chắn rằng cô vẫn đang ở đúng vị trí — ngay bên cạnh hắn, đúng như một món trang sức cần được trưng bày.

    Khi một phu nhân lớn tuổi tiến đến, nắm lấy tay Scarlett, ánh mắt đầy ái ngại:

    "Cô thật can đảm, thưa phu nhân.

    Rời gia đình để bắt đầu một cuộc sống mới... không phải ai cũng làm được."

    Scarlett mỉm cười.

    "Đó là bổn phận của tôi."

    Người phụ nữ gật đầu, hài lòng với câu trả lời ấy, rồi quay đi.

    Không ai hỏi thêm.

    Ở một góc khác của đại sảnh, Catherine đứng cạnh mẹ mình.

    Cô cười, gật đầu, đáp lại từng lời hỏi han.

    Khi có ai đó nhắc đến Scarlett, Catherine luôn là người lên tiếng trước.

    "Chị ấy mạnh mẽ lắm," Catherine nói, giọng đầy tự hào.

    "Chị ấy luôn biết mình phải làm gì."

    Những lời ấy khiến người khác gật gù ngưỡng mộ.

    Và vô tình — hoặc không — chúng khóa chặt vai trò của Scarlett mãi mãi.



    Scarlett nhìn thấy tất cả.

    Cô không trách Catherine.

    Chưa phải lúc này.

    Cô chỉ nhận ra rằng, ngay cả trong ngày cưới của mình, cô cũng không phải trung tâm của câu chuyện.

    Khi nhạc đổi sang nhịp chậm hơn, hắn quay lại phía Scarlett.

    "Chúng ta nên rời đi," hắn nói, giọng thấp, không hỏi ý kiến.

    Scarlett gật đầu.

    Không có lời tạm biệt dài dòng.

    Gia đình cô tiễn họ bằng những cái ôm nhanh, những lời chúc ngắn gọn.

    Catherine tiến đến sau cùng, nắm lấy tay Scarlett, bàn tay lạnh và hơi ẩm.

    "Em xin lỗi," Catherine thì thầm.

    "Em sẽ nhớ chị."

    Scarlett nhìn em gái rất lâu.

    Cô muốn nói điều gì đó — một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo, hay chỉ đơn giản là một câu hãy sống cho tử tế.

    Nhưng cuối cùng, cô chỉ nói:

    "Chăm sóc bản thân."

    Catherine gật đầu, nước mắt rơi xuống — đẹp đẽ, đúng lúc.

    Scarlett rút tay về.



    Cánh cửa lớn của dinh thự khép lại sau lưng họ với một tiếng trầm nặng.

    Bên trong cỗ xe, không gian im lặng đến ngột ngạt.

    Ánh đèn lướt qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt người chồng — bình thản, thỏa mãn.

    Hắn tháo găng tay, dựa lưng ra sau.

    "Cô làm rất tốt," hắn nói.

    "Gia đình cô hẳn rất tự hào."

    Scarlett nhìn thẳng phía trước.

    "Hy vọng là vậy."

    Hắn bật cười khẽ — một tiếng cười không mang ý vui.

    "Cô sẽ quen thôi," hắn nói thêm.

    "Mọi thứ rồi cũng sẽ đi vào trật tự."

    Scarlett không đáp.

    Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng:

    Từ hôm nay, trật tự của người khác... chính là cuộc đời của cô.

    Cỗ xe lăn bánh, đưa Scarlett rời xa gia đình, rời xa tên gọi cũ của mình, tiến về một dinh thự khác — nơi không còn ai biết cô đã từng là gì, chỉ biết cô thuộc về ai.

    Và ở phía sau, giữa ánh đèn mờ dần,

    một sợi dây cuối cùng nối Scarlett với quá khứ...

    đã bị cắt đứt.
     
    Scarlett In The Mansion
    Dinh Thự-Chương 3


    Dinh thự hiện ra dưới màn sương mỏng của buổi sớm, những bức tường đá xám sừng sững như chưa từng được xây cho con người sinh sống.

    Scarlett đứng trước cánh cổng sắt lớn, tay khẽ siết lại trong găng, lòng bàn tay lạnh buốt.

    Đây sẽ là nhà của cô.

    Không ai hỏi cô có thích nơi này hay không.

    Bên trong, hành lang dài và hẹp, trần cao đến mức tiếng bước chân vang vọng như của một kẻ xa lạ.

    Những bức chân dung tổ tiên treo dọc tường nhìn xuống cô bằng ánh mắt vô hồn, tựa như đang đánh giá một món đồ mới được mang vào.

    Người chồng của cô đi trước vài bước.

    Hắn không quay đầu lại, cũng không chờ.

    Chiếc áo choàng tối màu quét nhẹ trên nền đá, để lại phía sau mùi rượu nhàn nhạt chưa kịp tan.

    Scarlett lặng lẽ theo sau.

    Căn phòng dành cho nàng dâu nằm ở phía tây dinh thự.

    Rộng rãi, đầy đủ, hoàn hảo — nhưng lạnh lẽo đến mức không khí dường như không thuộc về cô.

    Ánh sáng xuyên qua cửa sổ cao hẹp, chia căn phòng thành những mảng sáng tối rõ rệt, như một vết cắt.

    Scarlett đặt chiếc vali nhỏ xuống, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt bàn gỗ sẫm màu.

    Mọi thứ đều quá xa lạ, quá trật tự.

    Không có lấy một dấu hiệu cho thấy ai đó từng sống ở đây bằng cảm xúc.

    Buổi tối hôm đó, bữa ăn diễn ra trong im lặng.

    Những quy tắc được đọc lên như một bản danh sách: – Giờ giấc.

    – Ứng xử.

    – Điều được phép và điều không.

    Scarlett gật đầu, từng điều một, giọng nói dịu dàng và lễ độ.

    Không ai nhận ra rằng mỗi cái gật đầu ấy giống như một sợi dây được thắt chặt thêm quanh cổ cô.

    Sau bữa ăn, Catherine đến thăm.

    Em gái cô mặc chiếc váy màu sáng, gương mặt thuần khiết như chưa từng bị vấy bẩn bởi bất kỳ suy nghĩ xấu xa nào.

    Catherine ôm lấy Scarlett thật chặt, thì thầm rằng em lo cho chị biết bao, rằng nơi này quá lạnh lẽo.

    Scarlett mỉm cười, đặt tay lên mái tóc nâu mềm của em gái.

    "Chị ổn.

    Catherine ngẩng lên, đôi mắt xanh nhạt giống hệt chị mình ánh lên vẻ yên tâm.

    Không ai có thể nhận ra, trong khoảnh khắc ấy, nụ cười của cô ta khẽ chậm lại — chỉ trong một nhịp thở.

    Đêm xuống.

    Scarlett nằm một mình trong căn phòng rộng lớn, lắng nghe tiếng gió luồn qua những khe đá cổ xưa.

    Cô nhắm mắt, cố nhớ lại mùi hương quen thuộc của ngôi nhà cũ, của tuổi thơ chưa bị đặt lên bàn cân chính trị.

    Nhưng dinh thự không cho phép những ký ức đó ở lại.

    Nó nuốt chửng mọi âm thanh, mọi cảm xúc, và để lại một sự im lặng đặc quánh — như thể đang kiên nhẫn chờ đợi.

    Scarlett không biết rằng, kể từ khoảnh khắc bước qua cánh cổng sắt ấy,

    cuộc đời cô đã không còn đường quay lại.

    ———

    Đêm đầu tiên trong dinh thự trôi qua nặng nề hơn Scarlett tưởng.

    Tiếng đồng hồ cổ vang lên từng nhịp chậm chạp, như đang đếm ngược một điều gì đó mà cô chưa thể gọi tên.

    Scarlett ngồi bên mép giường, đôi tay đan vào nhau, lưng thẳng, tư thế hoàn hảo của một tiểu thư được dạy dỗ từ nhỏ.

    Chỉ có ánh mắt là lạc lõng.

    Căn phòng quá rộng.

    Rộng đến mức hơi thở của cô nghe như lạc đi giữa những bức tường đá lạnh lẽo.

    Những tấm rèm dày màu sẫm khẽ lay động trong gió, trông như bóng người cúi xuống rồi lại rút lui trong im lặng.

    Scarlett đứng dậy, bước đến cửa sổ.

    Từ đây có thể nhìn thấy khu vườn phía sau dinh thự — cắt tỉa hoàn hảo, trật tự đến vô cảm.

    Không một bông hoa mọc lệch.

    Không một lối đi thừa thãi.

    Một vẻ đẹp được kiểm soát tuyệt đối.

    Cô chợt nhận ra: nơi này không được xây để nuôi dưỡng con người, mà để giữ họ lại.

    Một tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

    Catherine bước vào, mang theo nụ cười dịu dàng quen thuộc.

    Em gái cô nói vài lời an ủi, nhắc Scarlett hãy cố gắng quen dần, rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.

    Scarlett lắng nghe, mỉm cười, gật đầu.

    Khi Catherine rời đi, căn phòng lại trở về với sự im lặng ban đầu — sâu hơn, dày hơn.

    Scarlett khép cửa, tựa lưng vào đó trong giây lát, rồi chậm rãi bước về giường.

    Cô nằm xuống, nhìn trần nhà xa lạ, và lần đầu tiên hiểu ra:

    dinh thự này không cần khóa cửa.

    Bởi vì, từ khoảnh khắc ấy, cô đã bị giữ lại rồi.
     
    Scarlett In The Mansion
    Những Ngày Đầu-Chương 4


    Đêm xuống, Scarlett nằm cạnh người đàn ông xa lạ, lưng quay về phía hắn.

    Giữa họ là một khoảng trống vô hình nhưng không thể vượt qua.

    Cô nhìn vào bóng tối, tự nhủ rằng đây chỉ là giai đoạn đầu, rằng mình rồi sẽ quen.

    Nhưng trong sâu thẳm, một suy nghĩ lạnh lẽo len vào tâm trí cô:

    Cuộc hôn nhân này không cần tình yêu.

    Nó chỉ cần sự chịu đựng.

    Và Scarlett hiểu ra —

    sự chịu đựng ấy có thể kéo dài rất lâu.

    Scarlett không phàn nàn.

    Cô đi dạo trong dinh thự mỗi ngày, học cách ghi nhớ từng hành lang, từng cánh cửa, từng khoảng tối nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới.

    Những người hầu kính cẩn cúi đầu, nhưng không ai nhìn thẳng vào mắt cô.

    Sự tôn trọng ấy trống rỗng, giống như cách người ta đối xử với một bức chân dung treo trên tường.

    Buổi tối, Scarlett thường ngồi một mình trong phòng, tay đặt trên lòng, lắng nghe tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang.

    Đôi khi, cô tự hỏi liệu có ai nhận ra sự vắng mặt của mình nếu cô biến mất khỏi bàn ăn ngày mai.

    Catherine vẫn thường ghé thăm, mang theo những lời dịu dàng và cái ôm quen thuộc.

    Scarlett bám víu vào những khoảnh khắc đó như một sợi chỉ mỏng manh, tự nhủ rằng ít nhất, tình thân vẫn còn nguyên vẹn.

    Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác mơ hồ bắt đầu hình thành —

    rằng cuộc sống này không phải đang bắt đầu,

    mà đang chậm rãi khép lại.

    ———

    Scarlett dần quen với sự im lặng.

    Không phải vì nó bớt nặng nề, mà vì cô học được cách không phản ứng.

    Mỗi lời nói của người chồng đều mang tính thông báo, không phải đối thoại.

    Cô lắng nghe, đáp lại vừa đủ, và không để lộ bất kỳ suy nghĩ nào sau đôi mắt xanh nhạt đã được rèn luyện để luôn dịu dàng.

    Có những buổi tối hắn trở về muộn.

    Mùi rượu theo gió len vào hành lang trước cả khi tiếng bước chân vang lên.

    Scarlett vẫn ngồi đó, lưng thẳng, tay đặt gọn trên đùi, như thể đang chờ một điều tất yếu.

    Nhưng hắn hiếm khi nhìn cô.

    Catherine đến thường xuyên hơn, mang theo những câu chuyện nhỏ nhặt và sự quan tâm vừa đủ để khiến người ta tin rằng mình không hề đơn độc.

    Scarlett mỉm cười, giữ em gái bên cạnh lâu hơn một chút, như níu lấy hơi ấm cuối cùng trong dinh thự lạnh lẽo này.

    Đêm xuống, khi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, Scarlett nhận ra mình đã thôi mong chờ điều gì đó thay đổi.

    Cô chỉ còn cố gắng tồn tại —

    một cách hoàn hảo.

    ———

    Scarlett bắt đầu hiểu rằng sự hiện diện của mình không làm thay đổi điều gì trong dinh thự này.

    Những quyết định được đưa ra trước khi cô kịp mở lời.

    Những bữa tiệc được sắp xếp mà không cần hỏi ý kiến.

    Tên cô xuất hiện trong các cuộc trò chuyện, nhưng con người cô thì không.

    Scarlett chỉ mỉm cười, cúi đầu, và làm tròn vai trò của một người vợ đúng mực.

    Có lúc, cô đứng trước gương thật lâu.

    Chiếc váy vừa vặn, mái tóc được chải gọn gàng, gương mặt không một vết nứt.

    Mọi thứ đều hoàn hảo — đến mức xa lạ.

    Cô tự hỏi từ bao giờ mình trở thành một hình ảnh được trưng bày thay vì một con người sống

    Catherine lại đến, ngồi cạnh cô bên cửa sổ, kể những chuyện vụn vặt như thuở còn ở nhà.

    Scarlett lắng nghe, lòng dịu lại trong chốc lát.

    Cô tin rằng chỉ cần còn em gái ở đây, mình vẫn chưa hoàn toàn bị nuốt chửng.

    Nhưng khi Catherine rời đi, căn phòng trở nên lạnh hơn.

    Và Scarlett hiểu rằng sự ấm áp ấy

    không bao giờ ở lại quá lâu.
     
    Back
    Top Dưới