Cập nhật mới

Ngôn Tình Sáu Mươi Năm Cuộc Đời

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
457,363
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczNAOQJYPXsxelGJ4k-O5So5TDdxD4XUEc1J3d8FKxN4bMZhxUlQ6ohO3dTjDeTvJOJaNC9AnXUoiBzuLoxxdIF11rPGHNONK8s2JyulO3Z4VlCJbw9qBVQ_fR-ROteVbyKM1va1fqPblOxjxE2p7MCz=w215-h322-s-no-gm

Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau khi Cố Kiến Minh và Nhiễm Bình đính hôn, lại nhận được lệnh chấp hành nhiệm vụ ở biên giới.

Trước khi đi, anh ta nắm lấy tay Nhiễm Bình mà nói: “Chờ khi trở lại, anh sẽ cưới em.”

Vì những lời này, Nhiễm Bình đã chờ đợi cả một đời.

Cho đến giây phút hấp hối, cô mới nghe được tin anh ta đang sống cùng gia đình, con đàn cháu đống.​
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 1


Sau khi Cố Kiến Minh và Nhiễm Bình đính hôn, lại nhận được lệnh chấp hành nhiệm vụ ở biên giới.
Trước khi đi, anh ta nắm lấy tay Nhiễm Bình mà nói: “Chờ khi trở lại, anh sẽ cưới em.”
Vì những lời này, Nhiễm Bình đã chờ đợi cả một đời.
Cho đến giây phút hấp hối, cô mới nghe được tin anh ta đang sống cùng gia đình, con đàn cháu đống.
1.
Căn nhà ngói chật hẹp chật kín người.
Nhiễm Bình tóc bạc phơ nằm trên giường, đến khi hấp hối cũng không chịu nhắm mắt.
Bà cứ lặp đi lặp lại: “Kiến Minh….”
Có một người trẻ tuổi nhịn không được, ngồi xổm xuống bên giường bà mà giải thích:
“Bà nội, bà đừng gọi tên ông ta nữa, con nghe ông nội nói cái người tên Cố Kiến Minh đó đã cưới một người phụ nữ tên Cao Phán Nguyệt, hiện tại cháu của ông ta vừa sinh một đứa chắt rồi.”
Nghe xong những lời này, đôi mắt mờ đục của Nhiễm Bình cứng lại.
Ngay sau đó, xung quanh liền có tiếng vài người già thở dài.
“Bà thật là cố chấp! Sáu mươi mấy năm Cố Kiến Minh chưa từng gửi cho bà một lá thư nào, bà còn nhớ thương ông ta để làm gì?”
“Nhiễm Bình, bà vì ông ta cả đời không gả, kết cục lúc hấp hối lại không có con cháu đưa tiễn, nếu không phải có đám thân thích như chúng tôi, thì đến một người bên cạnh cũng không có.”
“Đúng vậy, đừng chờ ông ta nữa, bà hãy ra đi thanh thản….”
Nước mắt của Nhiễm Bình chảy theo khóe mắt, ánh mắt cũng từ từ tối lại, nhưng tai vẫn còn nghe rõ.
“Bà nội Nhiễm đã đi rồi…!”
Một ai đó nói lớn, tiếng than khóc khắp nơi.
Nhiễm Bình nghe kèn pháo suốt ba ngày, trước khi mọi giác quan của bà ấy hoàn toàn biến mất.
Tình yêu sáu mươi năm chờ đợi cùng với thân xác héo mòn chôn sâu dưới ba tấc đất.
………………
Năm 1963, thôn Linh Lung.
Tiếng pháo vang lên, khiến Nhiễm Bình run cả người.
Cô lấy lại tinh thần, nhìn thấy khẩu hiệu trên tường gạch ‘Vinh quang thuộc về những năm 1960, niềm tự hào thuộc về người lao động'
Nơi này là thôn chi bộ, cô đã sống lại.
“Bình Bình, mọi người đều đã ở đây, chúng ta mau tiếp đón họ!”
Âm thanh vừa xa lạ lại quen thuộc vang lên, làm tim Nhiễm Bình chậm lại một nhịp.
Cô xoay người, chỉ thấy người thiếu niên đang mặc quân phục trước mặt, khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao ráo, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

Đồng tử của Nhiễm Bình co lại: “Cố Kiến Minh?”
Là anh ta!
Đây là vị hôn phu khiến cô phải chờ đợi đến chết.
Không chờ Nhiễm Bình phản ứng, lời chúc của mọi người xung quanh đã vang lên rộn ràng.
“Cố Kiến Minh còn trẻ mà đã sắp trở thành doanh trưởng, Nhiễm Bình, cô thật có phúc.”
“Hai người các con từ nhỏ đã quấn quýt bên nhau, hiện tại cũng coi như là viên mãn.”
“Lần này là tiệc đính hôn, lần sau đám cưới thì không được quên tôi đâu nhé!”
Gương mặt Cố Kiến Minh tươi cười đồng ý, nhưng Nhiễm Bình lại toát mồ hôi lạnh.
Cô nhìn người thiếu niên bên cạnh, bên tai còn văng vẳng những lời mình nghe được trước lúc lâm chung.
Vì chờ Cố Kiến Minh trở về, cô đã bị ba mình đánh không biết bao nhiêu lần, vài lần xém bị bán cho người khác làm vợ, chịu đựng sự xem thường và tủi nhục.
Vì một câu nói của anh ta ‘chờ anh về’, cô đã chờ cả một đời, chỉ đổi lại một tin tức là anh ta đang sống hạnh phúc bên gia đình tứ đại đồng đường.
Không…. Cô sẽ không bao giờ giẫm lên vết xe đổ đó nữa.
Nghĩ tới đây, Nhiễm Bình rút tay ra khỏi tay của Cố Kiến Minh.
Cố Kiến Minh lấy làm khó hiểu, có thể nhìn thấy được sắc mặt của cô trắng bệch, lập tức quan tâm: “Làm sao vậy, thấy khó chịu chỗ nào à?”
Đối mặt với sự thân mật của anh ta, Nhiễm Bình lùi về phía sau: “Tôi không muốn đính hôn với anh.”
Giọng của cô không lớn, nhưng đủ để anh ta nghe rõ.
Cố Kiến Minh ngạc nhiên, sau đó kéo cô sang một bên, sắc mặt vừa nghiêm túc vừa bất đắc dĩ: “Bình Bình em đừng gây chuyện nữa! Chúng ta đã nói năm nay anh xin nghỉ phép để về đính hôn, chờ kỳ nghỉ phép sang năm anh về thì chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn, sau đó em sẽ theo anh đến đơn vị.”
Nghe những lời này, Nhiễm Bình chỉ thấy buồn hơn.
Đời trước anh ta cũng nói như vậy, nhưng cuối cùng anh ta lại không quay về nữa.
Nhớ lại bản thân ngày ngày đêm đêm đứng chờ ở công thôn, ánh mắt của Nhiễm Bình càng thêm quyết tâm.
Cô kéo hoa cài đầu đỏ rực xuống. giọng khàn đi: “Cố Kiến Minh, tôi sẽ không chờ anh thêm lần nào nữa!”
Nói xong, Nhiễm Bình ném bông hoa trong tay xuống đất, trước mặt mọi người quay đầu bỏ chạy mà không thèm nhìn lại.
Nhiễm Bình chạy thẳng về phía trước, nhưng rất nhanh đã bị một bàn tay to kéo lại.
“Bình Bình, em đứng lại!”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 2


Cố Kiến Minh giữ chặt tay cô, lông mày nhíu lại thành một đường: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Đến cả anh cũng không thể nói sao?”
Bốn mắt nhìn nhau, Nhiễm Bình nhất thời cũng không biết nói sao.
Lúc này ở đời trước, cô và Cố Kiến Minh đang có tình cảm rất tốt, nếu bây giờ cô đề nghị chia tay, chắc chắn anh ta sẽ không đồng ý.
Nhưng nếu nói cho anh ta biết cô đã sống lại, tương lai sẽ bị anh ta vứt bỏ, anh ta sẽ càng không tin.
Thấy cô im lặng, Cố Kiến Minh càng thêm nóng nảy: “Có chuyện gì khó khăn cứ nói cho anh biết, anh sẽ không để em phải chịu đựng một mình!”
Sau một lúc lâu, Nhiễm Bình mới mở miệng: “Tối hôm qua em đã nằm mơ.”
“Mơ?”
Trước ánh mắt nghi hoặc của người trước mặt, cô lại chìm trong ký ức xưa cũ.
“Tôi mơ thấy sau khi tôi và anh đính hôn, anh lại nhận được nhiệm vụ ra biên giới, trước khi đi anh nói chờ anh về, anh sẽ cưới tôi, nhưng anh không có trở về.”
2.

“Mọi người đều nói anh đã hy sinh, nhưng tôi không tin, tôi không chịu gả cho người khác, ba tôi đã đánh tôi, thậm chí còn muốn bán tôi cho một tên què ở thôn bên cạnh để làm vợ.”
“Mỗi ngày đợi anh, tôi đều ngồi ở cổng thôn nhìn ra con đường phía trước, chớp mắt đã hơn sáu mươi năm trôi qua, tôi vẫn không thấy anh trở về….”
Nói đến đây, ánh mắt Nhiễm Bình trở nên chua xót: “Sau đó, có người nói cho tôi biết, anh đã sớm lấy người khác, cho nên hiện tại, tôi cũng không muốn lãng phí thanh xuân của mình cho anh một lần nữa.”
Nghe xong những lời này, Cố Kiến Minh ngẩn ra một hồi lâu, sau đó tức giận mà cười: “Đó chỉ là một giấc mơ, sao em lại có thể chỉ vì một giấc mơ mà cắt đứt tình cảm của hai chúng ta?”
“Cố Kiến Minh vừa nói vừa cầm tay cô, giọng dịu dàng: “Bình Bình, anh là quân nhân, trừ khi là anh chết, nếu không tuyệt đối sẽ không phản bội em.”
“Huống chi hiện tại anh cũng chưa có rời đi, em chỉ vì một giấc mơ mà bỏ anh, thật sự là không công bằng với anh.”
Nhiễm Bình không nói gì, trong lòng khủng hoảng.
Đúng vậy, đời này Cố Kiến Minh chưa làm gì sai cả, nhưng cô cũng không có ý định ở bên anh ta nữa.
“Cố Kiến Minh, tôi….”
Cô vừa mở miệng, Cố Kiến Minh liền tiếp lời: “Nếu em vẫn chưa quyết định được, anh có thể chờ em, chờ em đồng ý gả cho anh.”
Dừng một chút, ánh mắt anh ta lại thêm tình ý dạt dào: “Anh xin thề, đời này ngoại trừ em, anh sẽ không lấy ai nữa.”
Nhưng mà Nhiễm Bình đã rút tay ra, cúi đầu trả lời: “Thật xin lỗi, tôi đi về trước.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Nhiễm Bình có thể cảm nhận được ánh mắt trừng trừng của người thiếu niên phía sau, cô siết chặt tay và cố gắng bước nhanh hơn.
Cô không thể quay đầu lại, cũng sẽ không quay đầu lại.
Hơn sáu mươi năm tra tấn, một giây cô cũng không muốn nhớ lại.
Nhiễm Bình vừa mới quyết tâm dứt khoát với Cố Kiến Minh xong, không nghĩ tới vừa về nhà đã bị ba cô là ông Nhiễm tát cho một bạt tai.
“Hỗn láo! Mày bỏ chạy trước mặt bao nhiêu người như vậy, mặt mũi của tao để ở đâu, mày không gả cho Cố Kiến Minh, sau này làm sao có tiền cho em trai lấy vợ?”
“Nếu làm chậm trễ việc tốt của em trai mày, ông sẽ lột da mày!”
Ông ta vừa chửi vừa đáng từng roi lên người Nhiễm Bình, cô ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch.
Đời trước, ông Nhiễm vì không lấy được tiền cưới của Cố Kiến Minh đã ra sức đánh cô, vì để em trai cô có tiền lấy vợ, lại đem cô gả cho con trai bị què của nhà họ Vương ở thôn bên cạnh để lấy một vạn.
Cô không chịu nên đã bị nhốt trong nhà bỏ đói năm ngày.
Tàn nhẫn hơn là cô đã bị bán vào trong núi sâu, cô chính là đi một bước tính một bước.
Cô giữ nguyên thái độ đó, chịu đựng vô số lần tra tấn, chỉ chờ Cố Kiến Minh trở về….
Nhiễm Bình cắn răng chịu đau, đôi mắt đỏ hoe nhìn mẹ và em trai đang đùa giỡn với nhau trong nhà.
Cũng đều là con cái ruột thịt, chỉ vì cô là con gái, nên đến một bữa cơm no cũng không thể có được.
Thấy Nhiễm Bình không hé răng, ông Nhiễm nghĩ cô đã khuất phục nên vứt cây roi sang một bên.
“Sáng mai, mày đi gặp Cố Kiến Minh dập đầu nhận sai cho tao, nhân lúc nó còn chưa đổi ý, mau gả cho nó rồi đem tiền cưới về đây!”
Nhiễm Bình cuộn tròn trên mặt đất, tay siết chặt run rẩy.
Hiện tại , cô chỉ có một suy nghĩ, đó là không chỉ phải rời xa Cố Kiến Minh, mà còn phải rời khỏi căn nhà này.
Màn đêm buông xuống.
Trong thôn yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng chó sủa.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 3


Nhiễm Bình xách túi, trộm nhìn ba mẹ và em trai đang ngủ say, lặng lẽ đi ra từ cửa sau, một đường đi thẳng đến cổng thôn.
Nếu cứ tiếp tục ở lại nơi này, cho dù không còn phải chịu đựng sự hành hạ vì chờ đợi nữa, cũng sẽ bị gia đình bán cho người khác làm vợ.
Nếu muốn sống cuộc đời tự do, nhất định phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.
Bởi vì trên đường sẽ đi ngang qua nhà Cố Kiến Minh, nên Nhiễm Bình cũng đặc biệt chú ý.
Nhưng vừa rẽ vào một khúc cua, liền thấy một cô gái lảo đảo chạy đến trước cửa nhà Cố Kiến Minh mà gõ cửa.
Nhờ ánh trăng, Nhiễm Bình thấy cô gái kia khoảng chừng mười bảy, mười tám tuổi, tóc dài nhưng có chút rối, mặc quần áo phong cách tây, chân đi giày da nhỏ.
Giống một cô gái ở thành phố.
‘Tạch’ cánh cửa mở ra.
Cố Kiến Mình từ trong nhà đi ra, nhìn thấy cô gái bên ngoài, nhất thời sửng sốt: “Phán Nguyệt?
Nghe thấy cái tên này, tim Nhiễm Bình cũng muốn dừng lại.
Phán Nguyệt? Cao Phán Nguyệt?
Cô ta chính là người mà trước khi chết Nhiễm Bình nghe được trong lời của người nhà, cô gái kết hôn cùng Cố Kiến Minh.
Nhiễm Bình đứng ở một góc tối, có thể rõ ràng nhìn thấy vẻ lo lắng và sợ hãi trên mặt Cố Kiến Minh: “Sao em lại tới được đây? Em là một cô gái, nếu xảy ra chuyện gì, làm sao anh có thể ăn nói với Thủ trưởng?”
Cao Phán Nguyệt nghẹn ngào: “Em nghe ba nói anh về quê đính hôn? Tại sao anh không nói cho em biết?”
Vừa nói nước mắt cô ta vừa rơi: “Anh Kiến Minh, anh đừng rời xa em được không?”
Cố Kiến Minh ngơ ngác: “Em đừng khóc!”
Ánh mắt Nhiễm Bình u ám nhìn cánh tay anh ta vươn ra rồi rút lại.
Thì ra mọi chuyện đều có lí do của nó.
Đời trước đêm bọn họ đính hôn, Cao Phán Nguyệt đã lén tới đây tìm Cố Kiến Minh.
Ở cái thời đại này, một cô gái vì anh ta có thể không màng đến an toàn của bản thân chạy đến nơi khỉ ho cò gáy này, có thể thấy được tình cảm của cô ta vô cùng sâu đậm.

3.
Cao Phán Nguyệt nhìn Cố Kiến Minh đầy mong đợi: “Em nghe nói cô gái mà anh muốn cưới là một hộ nghèo có tiếng trong thôn, chỉ cần gả vào nhà anh là có thể ăn lương nhà nước.”
Dừng một chút, sau đó nắm lấy tay anh ta: “Hơn nữa… cô gái đó có tốt với anh, có thật lòng với anh không?”
Cố Kiến Minh không có rút tay lại, im lặng một lúc lâu mới trả lời: “Khi còn nhỏ, lúc Bình Bình bị ba cô ấy đánh bầm tím cả người, anh đã hứa với cô ấy, lớn lên sẽ cưới cô ấy, dẫn cô ấy rời khỏi đây.”
“Cho dù tình cảm của anh đối với cô ấy không đến mức phải kết hôn, nhưng anh không thể lật lọng, huống chi đây lại là cách nhanh nhất để cô ấy có thể rời xa ba của mình.”
Vài câu ít ỏi, lại giống như một hòn đá nặng nề đập vào lòng Nhiễm Bình, khiến cô đau đến ch** n**c mắt.
Cô rốt cuộc cũng đã hiểu vì sao Cố Kiến Minh có thể dễ dàng buông tay cô, bởi vì từ đầu đến cuối anh đối với cô chỉ là đồng cảm.
Mà cô lại chỉ vì câu nói kia, chờ đợi một người đàn ông vốn dĩ không yêu mình.
Thật là mỉa mai….
Nước mắt không kìm được rơi xuống, Nhiễm Bình liên tục lau đi.
Đời trước, vì Cố Kiến Minh mà cô rơi không biết bao nhiêu nước mắt, nhưng lúc này đây chỉ là vì mình đã nhìn sai người mà thôi.
Thấy Cố Kiến Minh dẫn Cao Phán Nguyệt vào trong nhà đóng cửa lại, Nhiễm Bình bình tĩnh lại, cũng không quay đầu lại mà đi ngang qua nhà anh ta.
Nhưng vừa đến cổng thôn, phía sau đã vang lên tiếng báo động.
“Nhiễm Bình, con khốn kia chạy đi đâu rồi?”
“Không thấy Nhiễm Bình, mọi người mau tìm giúp tôi, nó chính là mạng sống của nhà chúng tôi!”
Cùng với tiếng la lối giận dữ của ông Nhiễm, đèn mọi nhà sáng lên.
Hơi thở Nhiễm Bình trở nên khó khăn, hai chân run run lùi về phía sau.
Trong bóng đêm, ánh đèn dầu hỏa từ bốn phương tám hướng hội tụ, từ từ kèo về phía này.
Ánh sáng le lói, nhưng cô lại cảm thấy ánh sáng đó như một con rồng chuẩn bị nuốt chửng lấy cô…
“Nhiễm Bình! Mày đang ở đâu?”
Nghe tiếng ông Nhiễm cùng người khác kêu gọi, Nhiễm Bình cảm thấy lạnh lẽo, cô liên tục lui về sau mấy bước, xoay người liền chạy.
Nhưng xung quanh tối đen, cô không chú ý, liền giẫm phải đá vụn té lăn ra.
Mắt cá chân đau đớn làm Nhiễm Bình phải th* d*c.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 4


Mắt thấy ánh đèn ngày càng gần, nhưng cô lại không có cách nào đứng dậy nổi, sự tuyệt vọng len lỏi toàn thân.
Đột nhiên, một dáng người cao lớn xuất hiện.
Cho đến khi người kia tới gần, cô mới phát hiện đó là Cố Kiến Minh.
Nhiễm Bình còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã bế cô lên, đem cô trốn vào trong đống cỏ khô.
Người thiếu niên che chở trước mặt cô, ánh trăng chiếu vào mặt hắn, vừa dịu dàng vừa sâu lắng.
“Cố Kiến Minh, anh…”
“Khoan hãy nói đã…”
Cố Kiến Minh ngắt lời cô, thận trọng nhìn đám dân làng từ xa.
Cho đến khi mọi người đã đi xa, anh ta mới nhìn người con gái trước mặt: “Bình Bình, đầu tiên là em không muốn đính hôn với anh, sau đó lại nhân lúc đêm khuya mà bỏ trốn, em rốt cuộc bị sao vậy?”
Nhiễm Bình chủ động đẩy Cố Kiến Minh ra: “Tôi không xứng với anh, một khi anh cưới tôi, ba mẹ và em trai tôi sẽ ăn vạ anh, anh còn có tương lai của mình, tôi không muốn liên lụy anh.”
Cố Kiến Minh sửng sốt.
Nhiễm Bình nhìn anh, giọng có chút khàn đi: “... Tôi cũng đã nghe thấy lời anh nói với cô gái kia.”
“Anh không cần thiết vì lời hứa lúc nhỏ mà hủy hoại tương lai mình, chỉ cần tôi có thể rời khỏi nơi này, chỗ nào cũng có thể sống tốt, tôi biết người anh thích chính là cô ấy, tôi tác thành cho hai người.”
Nói xong, cô cũng không thèm quan tâm thái độ của Cố Kiến Minh, nhấc chân muốn đi.
Nhưng vừa mới đi hai bước, tay đã bị nắm chặt.

“Bình Bình, anh không cảm thấy em liên lụy anh.”
Cố Kiến Minh nhìn vẻ mặt kiên quyết của Nhiễm Bình, trong lòng có chút khó chịu.
Trong trí nhớ của anh ta, tính tình cô khá nhút nhát, chuyện gì cũng phải nhờ người khác.
Nhưng hôm nay cô như một người khác, không còn sự yếu đuối trước kia, mà sự gắn bó với anh cũng không còn.
Nhiễm Bình im lặng.
Anh ta không có phủ nhận việc thích Cao Phán Nguyệt.
Nhưng mà đối với cô, anh ta nghĩ gì cũng không còn quan trọng, cái cô muốn là sự tự do.
Giằng co một hồi, cuối cùng Cố Kiến Minh cũng chịu thua: “Nếu em nhất quyết phải đi, hay là đi cùng anh.”
Dừng một lát, giọng nói anh ta ại dịu dàng: “Anh xin nghỉ phép ba ngày để về đính hôn, ngày mai phải về lại đơn vị, trước mắt em cùng anh đến thành phố sống một thời gian, chuyện bên phía ba mẹ em anh sẽ xử lý.”
“Nếu em vẫn cảm thấy muốn sống một mình, anh sẽ tìm giúp em một công việc, để em có thể sống tốt cuộc đời mình.”
Nhiễm Bình nhìn ánh mắt tha thiết của người trước mặt, trong lòng cũng đầy bối rối.
Bỏ qua chuyện anh ta phụ lòng cô, Cố Kiến Minh vẫn là một người tốt.
Nhưng tạo hóa trêu người, chỉ có thể nói bọn họ có duyên không phận.
Cân nhắc một lát, Nhiễm Bình gật đầu, dù sao rời khỏi đây trước rồi nói.
Để không bị những người khác phát hiện, Cố Kiến Minh dẫn Nhiễm Bình về nhà, chuẩn bị ngày hôm sau cùng cô và Cao Phán Nguyệt trở về thành phố.
4.
Vừa vào nhà, Nhiễm Bình đã thấy Cao Phán Nguyệt đang thu dọn quần áo cho Cố Kiến Minh như một người thân cận.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Cao Phán Nguyệt tỏ vẻ không vui: “Anh Kiến Minh, cô ấy chính là đối tượng “xóa đói giảm nghèo” của anh à?”
Cố Kiến Minh không có trách cô ta, chỉ có chút bất đắc dĩ: “Phán Nguyệt, đừng nói bậy!”
Rồi sau đó lại nhìn về phía Nhiễm Bình, nói nhỏ: “Em đừng giận cô ấy, cô ấy là con gái của Thủ trưởng, từ nhỏ đã bị chiều hư.”
Nhiễm Bình không nói gì.
Cô có thể cảm nhận được sự nuông chiều và bảo vệ của Cố Kiến Minh dành cho Cao Phán Nguyệt, điều mà cả hai kiếp cô cũng chưa từng có được.
Bởi vì ba mẹ của Cố Kiến Minh mất sớm, trong nhà chỉ còn mỗi anh ta.
Anh để lại căn phòng sạch sẽ cho hai cô, một mình ngủ trên một tấm ván gỗ kê tạm cạnh phòng bếp.
Đêm dần về khuya.
Nhiễm Bình nằm nghiêng quay mặt vào tường, không hề buồn ngủ.
Cao Phán Nguyệt nằm cạnh cô bất thình lình mở miệng: “Anh Kiến Minh không thích cô, nếu cô biết nghĩ cho anh ấy thì đừng làm vướng bận anh ấy.”
Mắt của Nhiễm Bình mờ đi.
Cô cũng không hề muốn cạnh tranh cùng Cao Phán Nguyệt, hiện tại cô đã biết bản thân mình muốn cái gì.
Chịu đựng một chút.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 5


Qua hai ngày nữa là có thể thoát rồi.
Sáng sớm hôm sau.
Cố Kiến Minh dẫn theo Nhiễm Bình và Cao Phán Nguyệt ngồi xe khách lên huyện.
Nhiễm Bình vừa mới chọn được một vị trí gần cửa sổ, Cao Phán Nguyệt lập tức đẩy cô ra và ngồi xuống.
“Anh Kiến Minh, em thấy khó chịu…”
Giọng của Cao Phán Nguyệt mềm như bông mà nói, còn thuận tay kéo Cố Kiến Minh ngồi cùng.
Cố Kiến Minh có chút bất đắc dĩ, cúi người giúp cô ta mở cửa sổ.
Rồi sau đó mới quay đầu nhìn về phía Nhiễm Bình, giọng xin lỗi: “Phán Nguyệt dễ bị say xe, chúng ta nên quan tâm cô ấy một chút.”
Từng câu từng chữ đều rất quan tâm Cao Phán Nguyệt.
Nhiễm Bình siết chặt túi xách trong tay, không nói lời nào mà ngồi phía sau bọn họ.
Chiếc xe khởi động, chậm rãi rời đi.
Nhiễm Bình nhìn những cánh đồng ruộng lúa mạch mênh mông ngoài cửa sổ, lòng ngập tràn cảm xúc.
Trải qua hai đời, ngoại trừ việc bị bán vào trong núi sâu, cô chưa từng rời khỏi thôn, cũng không thế giới ngoài kia như thế nào.
Giờ phút này đây, cô mới thật sự cảm thấy mình được tái sinh.
Cố Kiến Minh và Cao Phán Nguyệt ngồi phía trước vẫn luôn nói chuyện không ngừng, nội dung đều là những chuyện cô không hiểu.

Nhiễm Bình thấy vài đứa trẻ vui đùa ngoài cánh đồng, không khỏi nhớ tới cô khi còn nhỏ.
Khi đó cô mới tám tuổi, bị ba uống rượu say mà đánh đập cô thương tích đầy mình, mẹ ngồi ôm em trai mới sinh tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt.
Cho đến khi ba đánh mỏi tay mới dừng lại, cô chạy ra ngoài.
Cô núp ở một đống cỏ khô mà khóc, gặp Cố Kiến Minh đang chăn trâu gần đó.
Dù ký ức đã phai mòn qua hơn nửa thế kỷ, Nhiễm Bình vẫn nhớ rõ lời hứa của chàng trai năm ấy.
Anh nói: “Đừng sợ, về sau anh sẽ tham gia quân ngũ, bảo vệ đất nước cũng sẽ bảo vệ em.”
Anh còn sợ cô không tin: giơ ngón út ra: “Chúng ta cùng nhau móc ngoéo, lớn lên anh sẽ cưới em, sẽ không để cho ai bắt nạt em.”
Nghĩ đến đây, mắt Nhiễm Bình lại đỏ hoe.
Cô dùng cả đời để yêu một người đàn ông, cuối cùng chỉ là vô ích…
Lúc này, Cố Kiến Minh đột nhiên đứng dậy đến ngồi cạnh chỗ cô.
Thấy hai mắt cô đỏ hoe, anh nhíu mày: “Làm sao vậy?”
Nhiễm Bình nhắm mắt lại, vô tình nhìn thấy Cao Phán Nguyệt ngồi phía trước mơ màng sắp ngủ: “Không có gì.”
Im lặng một lát, Cố Kiến Minh do dự một lúc lâu mới mở miệng: “Bình Bình, em có chuyện gì giấu anh phải không?”
Nhiễm Bình ngơ ngác.
Anh ta lại tiếp tục nói: “Kể từ khi em không muốn đính hôn, con người em đã thay đổi hoàn toàn, cũng không còn thân thiết với anh nữa….”
Cố Kiến Minh nhìn cô, trong mắt hình như có chút lo lắng.
Nhiễm Bình cúi đầu: “Tôi…”
Cô vừa mới mở miệng, Cao Phán Nguyệt đang mơ màng lại r*n r*: “Anh Kiến Minh, em muốn ói quá….”
Cố Kiến Minh lập tức đứng dậy, đi đến đỡ cô ta tựa vào vai, sau đó mở rộng cửa sổ: “Cố gắng nhịn một chút, sắp đến rồi!”
Đối mặt với tình huống này, Nhiễm Bình lại một lần nữa nhìn ra cửa sổ, vừa khóc vừa cười.
Bởi vì trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, cho nên Cố Kiến Minh vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được cô vì cái gì mà thay đổi.
Hai giờ sau, ba người xuống xe ở Ga xe lửa.
Cố Kiến Minh đi mua vé, Cao Phán Nguyệt năn nỉ đòi đi theo.
Nhiễm Bình đứng ở cổng ga, nhìn mọi thứ xa lạ xung quanh.
Bỗng nhiên, có một bà lão đầu bù tóc rối kéo tay cô: “Cô gái, cô có thấy chồng của tôi ở đâu không?”
Nhiễm Bình còn chưa kịp phản ứng, bảo vệ nhà ga liền nhắc nhở: “Cô đừng để ý đến bà già này, ba mươi năm trước chồng bà ta đã bỏ trốn cùng người phụ nữ khác, sau đó bà ta hóa điên, mỗi ngày đều chạy đến trước nhà ga tìm chồng.”
Nghe những lời này trái tim cô bàng hoàng.
Bà lẽo này rất giống cô đời trước, nếu đời này cô vẫn không buông bỏ, có phải cũng sẽ giống như bà lão này….
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 6


Đối mặt với ánh mắt khẩn cầu của bà lão, Nhiễm Bình nhìn về phía Cố Kiến Minh và Cao Phán Nguyệt.
Cô phủi lá khô trên vai bà lão, nhẹ nhàng mở miệng.
“Đừng đợi nữa, ông ta sẽ không về nữa đâu!”
Trưa hôm đó, ba người ngồi xe lửa đi lên thành phố.
Cố Kiến Minh cùng Cao Phán Nguyệt ngồi ở một bên, Nhiễm Bình ngồi đối diện bọn họ.
Cố Kiến Minh lấy khăn ra lau bàn ghế trước, Cao Phán Nguyệt mới ngồi vào.
“Anh Kiến Minh, anh đối với em thật tốt, còn nhớ rõ em thích sạch sẽ.”
Cao Phán Nguyệt vẻ mặt ngọt ngào, còn âm thầm đắc ý liếc nhìn về phía Nhiễm Bình.
5.
Cố Kiến Minh lại lau chỗ ngồi cho Nhiễm Bình, thở dài: “Phán Nguyệt còn nhỏ tuổi, em đừng chấp nhất với cô ấy.”
Nhiễm Bình trả lời: “Hình như cô ấy cũng bằng tuổi tôi.”
Cố Kiến Minh chau mày không nói gì.
Sau một hồi còi, đoàn tàu từ từ rời sân ga.
Cao Phán Nguyệt vẫn quấn lấy Cố Kiến Minh nói chuyện quên trời đất, cố ý chọn những chủ đề mà Nhiễm Bình không hiểu.
Nhiễm Bình thấy có chút khó chịu, đứng dậy đi đến chỗ nối giữa hai toa tàu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phong cảnh lùi dần ngoài cửa sổ, rất giống cuộc sống dày vò đời trước của cô.
“Khó chịu ở đâu sao?” Cố Kiến Minh đi theo đến.
Nhiễm Bình không nhìn anh ta: “Trước giờ chưa từng xa nhà, cảm thấy khá mới mẻ.”
Sau một hồi im lặng nữa, Cố Kiến Minh nhẹ nhàng nắm lấy cô: “Bình Bình về sau em muốn đi đâu anh sẽ đi cùng em.”
Ngừng một chút, sau đó anh ta giải thích: “Anh biết em hiểu lầm anh và Phán Nguyệt, anh chăm sóc cô ấy chỉ vì Thủ trưởng, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, anh sẽ không biết ăn nói sao với Thủ trưởng.”
Nhiễm Bình nhíu mày.
Chỉ có một ngày ngắn ngủi, cô đã thấy rõ ràng sự thiên vị của Cố Kiến Minh dành cho Cao Phán Nguyệt.
Cô chuẩn bị rút tay ra, Cố Kiến Minh lại đem một xấp tiền và phiếu gạo nhét vào tay cô.
“Em vẫn không chịu tin anh có phải là vì giấc mơ lần trước không? Hiện tại anh đã đưa em tất cả những gì anh có, đây là tiền trợ cấp anh nhận được từ lúc tham gia quân ngũ đến nay.”
Nhiễm Bình chấn động, muốn trả về.

Cố Kiến Minh lấy tiền này nhét vào túi cô : “Anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh không phải là cái người trong mơ kia.”
Ánh mắt anh ta chân thành, tha thiết, nóng bỏng, đốt cháy trái tim cứng rắn của Nhiễm Bình.
Nếu cô không có sống lại, chắc chắn sẽ bị người này làm cho rung động.
Nhưng ký ức trong đầu, cùng với sự chăm sóc của Cố Kiến Minh dành cho Cao Phán Nguyệt trên đường đi nhắc nhở cô rằng, cô là người không được yêu…
Bởi vì sự kiên trì của Cố Kiến Minh, Nhiễm Bình cũng không có từ chối.
Trời bắt đầu tối.
Cao Phán Nguyệt than đói bụng, nhưng cô ta không muốn ăn bánh bao đem theo, Cố Kiến Minh liền nhân lúc xe lửa dừng lại xuống mua cho cô ta hộp cơm.
Vừa đứng lên, anh nhìn về phía Nhiễm Bình: “Bình Bình, em có muốn anh mua một phần không?”
Nhiễm Bình lắc đầu.
Thấy cô từ chối Cố Kiến Minh cũng không nói gì nữa.
Anh ta vội vàng đi mua cơm về cho Cao Phán Nguyệt, còn mở ra gắp hết ớt bên trong ra.
Một dì ngồi bên cạnh nhìn thấy, vội khen: “Thằng nhóc này rất yêu vợ nha!”
Lời vừa nói ra, Cao Phán Nguyệt ngượng ngùng mà cười, Cố Kiến Minh ngừng tay, hình như ý thức được cái gì liền bỏ đũa xuống nhìn về phía Nhiễm Bình.
Nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Nhiễm Bình, những lời muốn nói đều kẹt lại trong cổ họng.
Cô vẫn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như chưa từng để ý đến những chuyện xung quanh.
Cố Kiến Minh lại nhíu mày, cảm giác có cục đá đè nặng trong lòng, khiến anh ta không thở được.
Nhiễm Bình không nghe thấy Cố Kiến Minh phủ nhận, trong mắt hiện lên sự nhẹ nhõm.
Người ngoài còn nhìn thấy được, Cố Kiến Minh và Cao Phán Nguyệt rất xứng đôi, cô còn có thể làm gì đây.
Xe lửa vẫn cứ đi thẳng về phía trước.
Suốt chặng đường này, Nhiễm Bình cũng không nói thêm lời nào.
Cho đến rạng sáng ngày hôm sau, xe lửa dừng lại ở huyện Thái Bồng.
Trời tờ mờ sáng, trong toa xe yên tĩnh vang lên vài tiếng ngáy.
Cao Phán Nguyệt dựa vào bả vai Cố Kiến Minh mà ngủ, mà Cố Kiến Minh ngủ say, đầu cũng hơi hơi nghiêng về phía cô ta.
Nhiễm Bình nhìn thoáng qua, sau đó đem phiếu gạo nhét vào tay anh.
Sau đó cô xách hành lý của mình, bước xuống xe mà không quay đầu lại.
Không lâu sau, xe lửa lại lăn bánh.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 7


Nhiễm Bình đứng ở sân ga, nhìn đoàn tàu rời đi sau đó xoay người đi về hướng ngược lại.
Cố Kiến Minh, lần này từ biệt, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại.
Sau khi xuống xe lửa, thứ chào đón cô chính là màn đêm vô tận.
Đi ra khỏi Ga, Nhiễm Bình ôm túi xách nhìn xung quanh, trong lòng mờ mịt.
Khi rời đi, cô rất dứt khoát nhưng không nghĩ tới, xuống đây rồi thì sẽ làm gì?
May mắn thay, trước giờ cô vẫn chăm chỉ làm việc, trong tay có chút tiền tiết kiệm, nhưng không nhiều lắm.
Đời trước cô chưa từng ở trong thành phố, hiểu biết của cô về thành phố chỉ là được nghe kể lại.
Nghĩ nghĩ, cô nên tìm một nhà khách để ở tạm đã.
Nhà khách ở thập niên 60, chắc cũng không được tốt lắm.
Nhiễm Bình rửa mặt xong nằm xuống, tính toán xem con đường sau này phải đi như thế nào.
Hiện tại cô đã rời khỏi thôn Linh Lung, cũng đã rời xa Cố Kiến Minh, trước tiên phải tìm kế sinh nhai trước.
Huyện Thái Bồng cũng là một nơi tốt, ngày mai đi tìm việc làm, hiện tại ổn định cuộc sống trước đã, rồi hãy tính chuyện sau này.
Suy nghĩ ngày càng mơ hồ.
Sáng sớm hôm sau, Nhiễm Bình ra khỏi nhà khách.
Cô đi đến bệnh viện và một vài phòng khám, nhưng bọn họ đều lấy lý do ‘chưa có kinh nghiệm’ làm việc mà từ chối cô.
Cho đến khi cô đến một nhà thuốc có tên là ‘Hiệu Thuốc Chấn Hoa’ ông chủ Trương Chấn Hoa nhìn cô một lượt.
“Cô từ đâu tới?”
Nhiễm Bình nói: “Tôi là người ở thôn Linh Lung, huyện Tòng Giang.”
Vừa nghe cô ở nông thôn tới, ngoại hình cũng có chút đặc biệt nên đã cho cô thử việc hai ngày.
“Cô làm thử hai ngày, được thì làm, không thì đi! Nếu ở lại làm thì một tháng cho cô 10 đồng tiền, bao ăn ở.”
“Được” Nhiễm Bình đồng ý.
6.
Hiệu thuốc này chỉ bán thuốc, khi người ta đến mua cô chỉ cần đưa thuốc cho khách là được.
Mỗi ngày làm 8 tiếng, lại bao ăn ở rất thích hợp với cô.
Nhiễm Bình ở trên gác mái của hiệu thuốc, gác mái có hai phòng, một phòng là của vợ chồng ông chủ Trương, một phòng còn lại để đồ đạc linh tinh kê một chiếc giường chính là phòng của cô.
Nhưng may mắn là đã có chỗ dừng chân.
Huyện Thái Bồng cũng rất đông dân cư, dạo gần đây lại là rét tháng ba, nhiều người đau ốm, đến mua thuốc cũng không ít.

Vì vậy Nhiễm Bình luôn bận rộn từ sáng đến tối.
Chỉ đến giờ cơm, bà chủ bảo cô đi ăn cơm, gắp vội vài đũa, lại chạy ra xem hiệu thuốc, cô làm việc rất chăm chỉ.
Cứ như vậy mà qua thử việc.
Lại không nghĩ rằng, sáng ngày thứ ba, bà chủ sáng sớm đã ra khỏi nhà, nói là phải về nhà mẹ đẻ.
Chỉ có ông chủ và Nhiễm Bình ở trong tiệm.
Nhiễm Bình vẫn bận rộn như cũ, đời trước cô là một thầy lang, sau đó thôn cho cô vào biên chế, nhưng lại bị con gái của em trai là Nhiễm Linh thay thế.
Nhiễm Linh là cháu của cô, nếu không có việc gì làm thì số phận cũng không khác cô là bao, Nhiễm Bình liền đem cái biên chế kia nhường cho cháu gái.
Đời này, không biết số phận của nó sẽ ra sao.
Ăn vội cho xong bữa trưa Nhiễm Bình tranh thủ lên phòng nghỉ trưa một chút.
Lại nghe có tiếng động bên ngoài, cô rón rén bước ra ngoài thì thấy ông chủ Trương Chấn Hoa ôm eo một cô gái với dáng người nhỏ nhắn đi vào phòng ngủ.
“Sao lại đến tìm anh?”
“Không chờ được ~ con cọp cái nhà anh vừa đi là em chạy đến liền.”
Nhiễm Bình lấy tay che miệng mình lại, ông chủ thật to gan, ban ngày ban mặt mà dám dẫn nhân tình về nhà.
Cô không dám phát ra tiếng động, lặng lẽ trở về phòng.
Cảm thấy có chút đau lòng cho bà chủ.
Đàn ông đúng là đứng núi này trông núi nọ, Cố Kiến Minh đã như thế, Trương Chấn Hoa cũng không khác gì.
Nhiễm Bình lắc đầu, cảm thấy chán nản.
Lại tiếp tục nghỉ ngơi, đang mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe một tiếng hét lớn: “Người phụ nữ này là ai?”
Lại nghe tiếp một tiếng ‘ầm’
Nhiễm Bình mở cửa ra, cảnh tượng trước mặt khiến đồng tử cô co lại.
Bà chủ Trịnh Ngọc ngã xuống lầu, đang nằm trong vũng máu, ông chủ đúng một bên tay chân luống cuống.
“Bà chủ!!!”
Nhiễm Bình hoảng sợ, chạy xuống lầu kiểm tra tình trạng của bà chủ.
Bà bị đụng vào đầu, máu tuôn không ngừng.
Trịnh Ngọc mặt đầy nước mắt: “Tiểu Nhiễm, cứu mạng….!”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 8


“Đưa vợ ông đến bệnh viện đi, đứng ngây ra đó làm gì?”
Nhiễm Bình sốt ruột đến mức quên ai là ông chủ, hét vào mặt Trương Chấn Hoa.
“Tôi, tôi đi lấy tiền!” Trong lúc ông ta còn loay hoay, Nhiễm Bình đã lấy ở đâu ra miếng băng gạc sạch ấn vào vết thương của bà chủ mà cầm máu, cũng may, tầng gác mái không cao, vết thương cũng không có nghiêm trọng.
Khi đã cầm được máu, Nhiễm Bình lại dùng tăm bông thoa thuốc sát khuẩn vào vết thương để tránh nhiễm trùng.
“Xong rồi, xong rồi, không có việc gì!” Nhiễm Bình an ủi Trịnh Ngọc.
Trịnh Ngọc rất là đau đầu, nhưng bà lại phát hiện ra thao tác của Nhiễm Bình rất chuyên tâm: “Được.”
Sau một lát, Nhiễm Bình đã hoàn thành việc sơ cứu vết thương cho Trịnh Ngọc, lúc này Trương Chấn Hoa mới từ từ cầm tiền mà đi xuống: “Đi đi đi, đi bệnh viện!”
Trịnh Ngọc nhìn thoáng qua Nhiễm Bình, Nhiễm Bình mới vỗ vai bà chủ: “Đi kiểm tra một chút cũng tốt!”
Vì thế hai vợ chồng ông bà chủ đi bệnh viện, Nhiễm Bình ở nhà dọn dẹp lại hiện trường.
Cho đến trời tối, chỉ có một mình Trịnh Ngọc đi về nhà.
Bà thất thần vừa vào cửa đã ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt nhìn xa xăm.
Nhiễm Bình thở dài trong lòng, chắc là trưa hôm nay bà chủ về nhà sớm, gặp phải cảnh này.
“Bà chủ, ăn cơm không? Hôm nay tôi nấu cơm.”
Trịnh Ngọc lắc lắc đầu: “Cảm ơn cô vì chuyện hôm nay, tôi dân cô ra ngoài ăn.”
Trên phố có nhiều quán ăn, bà chủ dẫn Nhiễm Bình vào một quán, bà chủ nói cô gọi món, Nhiễm Bình lại vì bà chủ mà gọi các món thanh đạm như rau xào, mướp hương…
Nhưng Trịnh Ngọc là dân bản địa của huyện Thái Bồng, khẩu vị quen đậm đà.
Bà gọi món mao huyết vượng (huyết vịt cay) và gan heo xào tỏi.
“Hôm nay cám ơn cô, khiến cô chê cười rồi.” Gọi món xong, Trịnh Ngọc lại nói cảm ơn với Nhiễm Bình lần nữa.
Sau đó bà lại nói: “Cửa hàng này là của tôi, tôi muốn ly hôn với ông ta, cô là do ông ta tuyển dụng, tôi muốn hỏi không biết cô có tính toán gì không?”
Nhiễm Bình lo lắng: “Bà chủ, bà muốn đuổi tôi sao?”
Vừa mới đi làm, chẳng lẽ lại thất nghiệp.

Trịnh Ngọc nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, cũng nới lỏng tâm tình một chút: “Không phải, là muốn hỏi cô vẫn tiếp tục làm hay muốn rời đi!”
“Đương nhiên là muốn ở lại, tuy rằng tôi là do ông chủ tuyển vào, nhưng tôi cũng không có bất cứ mối quan hệ nào với ông ta, ông ta là tên đàn ông đứng núi này trông núi nọ, tôi cũng từng gặp một lần, thật sự rất đáng ghét.”
Nhiễm Bình nhớ đến Cố Kiến Minh cùng Cao Phán Nguyệt, đời trước cũng không phải vì gặp được Cao Phán Nguyệt mà đứng núi này trông núi nọ sao?
Vừa dứt lời, lại thấy khuôn mặt đầy tâm sự của bà chủ: “Bà chủ, bà tính khi nào mới ly hôn?”
Liền nghe Trịnh Ngọc nói: “Đã ly hôn! Bọn tôi không có làm giấy hôn thú, bây giờ ông ta cảm thấy có lỗi với tôi nên đã thỏa thuận ly hôn.”
7.
Nhiễm Bình chép miệng.
Thật ra ở thập niên 60, tư tưởng của phụ nữ cũng dần dần được giải phóng, rất nhiều phụ nữ dám yêu dám hận, nếu không có chuyện xảy ra vào ba năm sau thì tốt rồi. (Cách mạng văn hóa 1966 nha mọi người Google thêm)
Hơn nữa lúc này cũng có rất nhiều người không làm giấy hôn thú, cho nên ly hôn cũng rất đơn giản.
Không giống như năm 2024, kết hôn phải đăng ký, ly hôn còn phải chờ thời gian hòa giải, cứ muốn trói chặt người ta trong hôn nhân.
“Chúc mừng bà chủ!” Nhiễm Bình nâng ly.
Đang nói thì đồ ăn cũng được dọn lên.
Hai người ăn xong liền trở về hiệu thuốc, hiện tại chỉ còn hai người Trịnh Ngọc và Nhiễm Bình, hơn nữa Trịnh Ngọc còn đang dưỡng thương, nên Nhiễm Bình càng bận rộn.
Nhưng mà cô lại thích sự bận rộn này.
Vết thương của Trịnh Ngọc dần dần hồi phục, Nhiễm Bình mỗi ngày theo bà chủ đến xưởng dược liệu nhập hàng, học hỏi được không ít kinh nghiệm.
Nhiễm Bình chịu khó theo bà chủ như vậy, bà chủ cũng không có bạc đãi cô, còn tăng lương và phúc lợi cho Nhiễm Bình.
Cứ như vậy, hai năm qua đi, Nhiễm Bình đã 22 tuổi.
Nhiễm Bình đã có chút tiền tiết kiệm, cũng đã lấy được giấy hành nghề.
Trịnh Ngọc cũng lấy được giấy phép điều dưỡng, bà muốn cùng Nhiễm Bình biến hiệu thuốc này thành một phòng khám nhỏ.
Nhưng đúng lúc này, chiến tranh lại nổ ra.
Bên trên thông báo tuyển chọn tình nguyện viên Hậu cần, Trịnh Ngọc dò hỏi ý kiến của Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình lại bần thần cả người.
Trận chiến này chính là trận chiến đã chia cắt cô và Cố Kiến Minh.
Đây là một trận chiến không thể không đánh.
“Chị Ngọc, trận chiến này có thể sẽ kéo dài thật lâu, chờ khi xong mọi chuyện chúng ta quay lại phòng khám vẫn chưa muộn.”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 9


Trận chiến này kéo dài mười một năm, có lẽ hai người bọn họ có thể trở về, nhưng cũng có thể cảnh còn người mất.
“Nếu muốn đi, thì phải chuẩn bị đầy đủ rồi mới đi!”
Trịnh Ngọc gật gật đầu” “Nếu không tính toán được và mất, thì em nghĩ thế nào?”
Nếu không nghĩ tới được và mất sao?
“Tất nhiên là em cũng muốn cống hiến hết sức mình cho quốc gia.”
Nhiễm Bình muốn an cư lạc nghiệp, cô cũng biết rằng tương lai quốc gia sẽ mang đến cho cô một cuộc sống ổn định, nhưng hiện tại vẫn chỉ mới là lúc đặt nền móng.
Đời trước không có năng lực, đời này, cô không có lý do gì để lùi bước.
Trịnh Ngọc cũng ngạc nhiên về Nhiễm Bình, vỗ vỗ vai: “Vậy chúng ta cùng đi!”
Hai người đóng cửa hiệu thuốc, dứt khoát lên đường, đi theo đội tình nguyện đến vùng chiến.
“Nhiễm Bình, có vài bệnh nhân từ tiền tuyến chuyển về, cô nhanh chóng chuẩn bị phẫu thuật!”
Đội trưởng đội y tế ra lệnh cho Nhiễm Bình, bởi vì Nhiễm Bình có bằng trung cấp y tế, lại rất có bản lĩnh, dạo gần đây rất nổi bật.
Nhưng người bệnh cứ nói tiếp nhau mà đến, làm phẫu thuật hoài không xong.
Trịnh Ngọc ở đội điều dưỡng, không ở chung một đội với Nhiễm Bình.
Trải qua một năm rưỡi, đội của Nhiễm Bình rất xông xáo, nên được lệnh đến vùng chiến sự căng thẳng nhất, nguy hiểm nhất.
Mấy ngày nay Nhiễm Bình bận đến nỗi chân không chạm đất.

Không hề chú ý đến, ở trong nước, Cách mạng Văn hóa đã lặng lẽ bắt đầu.
Hôm nay là Trung thu, một thương binh bị thương ở mắt, mặt đầy máu.
Dù cho Nhiễm Bình đã gặp rất nhiều trường hợp, nhưng lần nào cũng không kiềm được mà cay mắt, cô nhẹ nhàng chỉ huy điều dưỡng vệ sinh vết thương, chuẩn bị đồ để phẫu thuật.
Đột nhiên người thương binh nói chuyện: “Bác sĩ nghe nói gây mê là phải đánh vào đầu, có thể không gây mê không?”
Không đánh gây mê?
Nhiễm Bình lắc đầu: “Cậu sẽ không chịu nổi cơn đau này đâu.”
Giọng nói của thương binh càng cứng rắn: “Tôi có thể, doanh trưởng của tôi còn ở tiền tuyến, nếu tôi bị đánh gây mê, sẽ bị ảnh hưởng đến suy nghĩ, tôi không thể để anh ấy chiến đấu một mình.”
Nhiễm Bình thở dài: “Đừng nói những lời ngốc nghếch này nữa, doanh trưởng cũng không muốn thấy cậu đau đớn.”
Phương pháp gây mê hiện tại đúng là không tốt lắm, rất nhiều tác dụng phụ, nhưng mà có dùng là tốt rồi, không còn sự lựa chọn nào khác.
(Google: là cho bệnh nhân đội cái xô vào đầu, dùng gậy đánh cho bất tỉnh, nếu đang mổ mà tỉnh lại sẽ bị đánh tiếp ^^)
Nhưng thương binh vẫn cứng đầu, nếu dùng gây mê hắn sẽ từ chối điều trị.
Nhiễm Bình lần đầu tiên gặp tình huống như vậy, nói điều dưỡng cầm máu cho hắn trước, sau đó đi tham khảo ý kiến của đội trưởng đội y tế - Trần Truất.
Trần Truất hình như nhận ra anh thương binh này: “Cô cứ tiếp tục khuyên nhủ cậu ấy, tôi cũng đi tìm người tới khuyên xem sao.”
Nhiễm Bình gật đầu, trở lại lều xem tình trạng của thương binh.
Tới lúc phẫu thuật, Nhiễm Bình đẩy hắn lên bàn mổ, hắn vẫn rất kiên cường:
“Bác sĩ Nhiễm, cầu xin cô, tôi không thể bị tổn thương đầu óc!”
“Bác sĩ, cứ trực tiếp gây mê cho cậu ấy!”
Nhiễm Bình đang nghĩ tới sẽ khuyên nhủ hắn như thế nào, thì lại nghe thấy một giọng nói to lớn và đầy uy lực vang lên từ phía sau.
Lòng cô chùng xuống, làm sao lại có thể gặp Cố Kiến Minh ở đây?
Nhiễm Bình quay đầu lại, đối mặt với người đàn ông mặt quân trang đang đi về phía cô, so với ba năm trước đây, anh ta càng trưởng thành và chững chạc hơn.
Trên mặt anh có vài vết thương, làn da thêm sậm màu.
Cố Kiến Minh nheo mắt lại, có chút khó tin.
Ở trong trí nhớ của anh ta, Nhiễm Bình làm sao biết y thuật?
Nhiễm Bình cũng không muốn suy nghĩ quá nhiều, cô cũng đoán được, Cố Kiến Minh đại khái chính là doanh trưởng của anh thương binh kia.
Cô quay đầu lại nói với hắn: “Cậu nghe chưa, doanh trưởng của cậu lên tiếng rồi đấy!”
8.
Nói xong, nhanh chóng đẩy người vào phòng mổ.
Cố Kiến Minh nhìn cánh cửa phòng mổ đóng lại, trong lòng đảo lộn, đây thật sự là Nhiễm Bình?
Từ ba năm trước cô bỏ trốn khỏi xe lửa, anh đã tìm cô ba năm.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 10


Anh ta nghĩ, Nhiễm Bình tuy có đọc chút sách nhưng chưa từng đi xa nhà, nói không chừng sẽ trở về nhà, anh cũng quay về thôn Linh Lung tìm nhưng không thấy.
Tại sao cô lại ở chỗ này?
Tại sao lại ở nơi nguy hiểm nhất, đã xảy ra chuyện gì với cô?
Những nghi hoặc đó quanh quẩn trong lồng Cố Kiến Minh, tìm người ba năm gần trong gang tấc nhưng anh chỉ có thể đè những cảm xúc này xuống.
Dù sao, anh em tốt của anh là Đỗ Vĩ vẫn còn đang phải cấp cứu.
Năm tiếng sau, Đỗ Vĩ được đẩy ra.
Nhiễm Bình cùng một bác sĩ khác mệt mỏi mà đi theo sau, Cố Kiến Minh đi theo Đỗ Vĩ, chỉ là vẫn ngoái đầu nhìn lại cô một lần.
Nhưng Nhiễm Bình chỉ cúi đầu tháo găng tay, tránh tầm mắt của anh ta.
Sau ca mổ này, ăn cơm xong còn phải làm ca khác.
Đây là cuộc sống của cô hiện tại.
Hơn nữa, đã ba năm trôi qua, Cố Kiến Minh cùng Cao Phán Nguyệt chắc là đã kết hôn rồi?
…………….
Buổi tối, sau ca mổ cuối cùng, đã một giờ sáng.
Nhiễm Bình ăn đại một ít cháo rồi chuẩn bị đi ngủ.
Lại muốn đi xem qua tình trạng các bệnh nhân, vừa đi đến đã phát hiện, doanh trưởng Cố Kiến Minh vẫn luôn ở bên cạnh Đỗ Vĩ.
Cố Kiến Minh nghe tiếng bước chân, quay đầu nhìn lại thấy Nhiễm Bình, vừa định mở miệng thì một thương binh khác ngắt lời: “Bác sĩ Nhiễm, chân của tôi còn giữ được không?

Tôi còn muốn giet thêm vài tên Nhật nữa.”
Nhiễm Bình mỉm cười: “Cậu không tin vào tay nghề của tôi à?”
Anh thương binh kia cười khổ: “Tay nghề của bác sĩ Nhiễm là giỏi nhất ở đại độ này rồi, tôi chỉ là lo lắng thôi.”
“Cậu sẽ tốt thôi, đừng lo, chúng ta cũng nhất định giành được thắng lợi!”
“Bác sĩ Nhiễm là mộ người tốt, tôi rất thích những cô gái tốt bụng như vậy, nếu chưa kết hôn có thể cân nhắc tôi, nhà tôi có rất nhiều tiền!” Anh thương binh kia lanh lợi nói.
Nhiễm Bình cũng không có tức giận, ở chỗ này mọi người cũng hay đùa như vậy, cô chỉ cười cho qua.
Đang tính nói gì đấy, thì Cố Kiến Minh đi đến gần, gõ gõ vào chỗ bị thương của anh thương binh kia, hắn rên một tiếng, nhưng người bên cạnh chưa ngủ đều cười haha.
“Không được trêu chọc bác sĩ!”
Mặt Cố Kiến Minh không giận mà uy, anh thương binh kia vội vàng nói: “Doanh trưởng, tôi chỉ đùa với bác sĩ một chút.”
“Lần sau không dám.”
Nhiễm Bình không nói gì, đi đến xem tình trạng của Đỗ Vĩ.
Đôi mắt của Đỗ Vĩ đã được cứu, nhưng tình trạng thị lực thì khó mà nói trước.
Lúc này hắn đã tỉnh, thấy Nhiễm Bình tới liền nói cảm ơn.
“Cảm ơn cô, bác sĩ Nhiễm, tôi có nghe nói, nếu tôi kéo dài thời gian thêm một chút, đôi mắt này sẽ không thể giữ được.”
Nhiễm Bình nhìn miệng vết thương của hắn: “Vậy cậu nên cảm ơn doanh trưởng đi, nếu anh ta không tới, đôi mắt cậu đúng là không thể giữ được.”
Nói xong liền đi qua giường tiếp theo.
Mà cô liếc thấy, người đàn ông đang ngồi trước giường của Đỗ Vĩ, anh ta cũng đang nhìn cô.
Cô bỗng nhiên có một suy đoán trong đầu, Cố Kiến Minh sẽ không đặc biệt chờ cô ở đây chứ?
Quả nhiên, Cố Kiến Minh từng bước, từng bước đi về phía Nhiễm Bình, cô cũng không muốn nói gì với anh ta.
Chuẩn bị tìm cớ rời đi, liền nghe có người tới báo cáo: “Doanh trưởng! Tình huống khẩn cấp!”
Ngay sau đó, Cố Kiến Minh liếc nhìn Nhiễm Bình một cái, không nói hai lời, lập tức rời đi.
Nhiễm Bình cũng không cảm thấy nhẹ nhõm.
Bọn họ có tình huống khẩn cấp, thì đội y tế cũng sẽ có tình huống khẩn cấp.
Vì thế cô xoay người trở về đợi lệnh.
Đêm nay chắc là không ngủ được.
Trở lại đội y tế liền nghe đội trưởng đội khám bệnh Phó Bân phân phó nhiệm vụ: “Nhiễm Bình, cô tới đúng lúc lắm, đây là tiểu Cao mới tới làm, hiện tại cô ấy sẽ là trợ lý của cô.”
Tiểu Cao?
Nhiễm Bình nhìn kỹ hơn mới nhận ra đây là khuôn mặt quen thuộc, thế mà lại là Cao Phán Nguyệt.
Cô ta là một cô con gái nhà giàu, đến nơi nguy hiểm này làm cái gì?
Cao Phán Nguyệt cũng không nghĩ là sẽ gặp lại Nhiễm Bình ở chỗ này.
“Cô…cô….cô….cô sao lại ở đây?”
Phó Bân nhìn hai người bọn họ: “Quen sao?”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 11


Nhiễm Bình hiểu được Phó Bân đang gấp, gật gật đầu, sau đó nói với Cao Phán Nguyệt: “Đi theo tôi!”
Cô suy đoán, Cao Phán Nguyệt là muốn đến chỗ của Cố Kiến Minh.
Cao Phán Nguyệt tùy rằng không hài lòng, nhưng cũng hiểu được đây là nơi nguy hiểm không phải muốn làm gì thì làm, nên đã theo Nhiễm Bình vào trong.
Vừa vào, Nhiễm Bình đã đưa quân phục cho Cao Phán Nguyệt, cô ta vẫn còn đang mặc váy…..
Tôi không biết cô dùng cách nào để có thể đến được nơi này, nhưng tôi nói cho cô biết đây không phải là nơi để cô mặc váy làm tiểu thư, cũng không phải là nơi để nói chuyện yêu đương.
“Ở chỗ này, mỗi phút giây bị lãng phí, có khả năng sẽ bỏ lỡ thời gian tốt nhất để cứu một thương binh.”
“Được rồi, đi thay quần áo đi!”
Mặc dù Cao Phán Nguyệt đã được người sắp xếp cô đến đây dặn dò là phải nghe lời cấp trên, nhưng tính tiểu thư đã ăn vào tận xương tủy, huống chi người đối diện lại là tình địch của mình.
9.
“Cô có biết nói chuyện hay không? Vênh mặt sai khiến ai vậy?”
“Tôi nói cho cô biết, tôi tới đây là vì anh Kiến Minh, chúng tôi sẽ sớm kết hôn thôi, tôi muốn cùng anh ấy sống chết có nhau.”
Từng câu từng chữ cô ta đều đang khẳng định chủ quyền của mình, khiêu khích với Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình có chút cạn lời, nhếch miệng: “Rồi….

có liên quan gì đến tôi?”
“Thay quần áo nhanh lên, trong vòng một phút mà chưa xong, tôi sẽ nói với Phó đội trưởng là cô không phục tùng mệnh lệnh, đuổi cô về!”
“Tôi thay!”
Cao Phán Nguyệt nghe thấy thế liền vội vàng nói.
Sau khi rời khỏi lều, Phó Bân vẫy vẫy tay với Nhiễm Bình, cô đi qua phía anh, anh đang đeo khẩu trang chỉ lộ ra một đôi mắt với thần thái xán lạn.
“Vất vả cho cô, làm cô phải kèm người mới, tôi cũng hết cách, đây là do cấp trên cất nhắc….”
Nhiễm Bình cười cười: “Không có gì, tôi biết cô ta, nếu cô ta làm ra chuyện gì, chúng ta cứ trả về, dù có được cất nhắc, nhưng phải xem cô ta có khả năng hay không?”
Phó Bân gật gật đầu: “Được.”
Cao Phán Nguyệt đứng nép sau cửa không ngờ tâm tư Nhiễm Bình lại ác độc như vậy, không được, cô ta tự nhủ phải mau tìm được Cố Kiến Minh mới được.
Cố Kiến Minh là doanh trưởng của chỗ này, năm đó Nhiễm Bình bỏ trốn như vậy, khiến anh tức điên, tìm Nhiễm Bình suốt ba năm, không biết bọn họ đã gặp mặt nhau hay chưa?
Cao Phán Nguyệt vỗ vỗ trán: “Haizz… mình thật là ngốc! Nếu như bọn họ chưa gặp nhau, chẳng phải là mình đã làm bại lộ chuyện anh Kiến Minh đang ở đây sao?”
Cô ta vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng gõ cửa: “Có ra đây không? Tôi đếm 3,2….”
Cao Phán Nguyệt làm gì còn có tâm trạng suy nghĩ vu vơ, lập tức chạy ra.
Nhiễm Bình nở nụ cười: “Thì ra cũng hiểu được tiếng người ha.”
Cô xoay người đi đến lều của thương binh, Cao Phán Nguyệt chỉ có thể đi theo.
Nhưng khi bước vào lều thương binh, mùi máu tươi nồng nặc xộc vào mũi, nụ cười trên mặt Nhiễm Bình lập tức biến mất, Phó Bân vỗ vỗ vai cô: “Tranh thủ thời gian!”
Mà Cao Phán Nguyệt vừa nhìn thấy, liền chạy ra ngoài nôn mửa.
Nhiễm Bình cũng không có thời gian mà lo cho cô ta, cùng các đồng nghiệp giúp các thương binh.
Chờ đến khi xong thì trời đã gần sáng.
Chờ đồng nghiệp đến thay ca, Nhiễm Bình trở về ký túc xá đơn sơ, Cao Phán Nguyệt đang nằm trên một chiếc giường trống, ngủ rất say.
Nhiễm Bình cũng rất buồn ngủ, ngã đầu đã thiếp đi.
Nhưng đến chiều đã tỉnh, là bị tiếng hét của Cao Phán Nguyệt làm cho tỉnh lại.
Trong ký túc xá còn có các nữ bác sĩ khác, đều bị cô ta làm cho tỉnh.
“Hét la cái gì?” Bác sĩ Trần Lệ tức giận.
Lúc này Nhiễm Bình mới nhìn đến, phía trên đầu giường của Cao Phán Nguyệt có một con nhện to bằng bàn tay.
“Có con nhện, để tôi bắt cho, cậu ngủ tiếp đi!” Cô trấn an Trần Lệ, Trần Lệ ‘ừ’ một tiếng rồi nằm xuống giường ngủ tiếp.
Cao Phán Nguyệt sợ tới mức nép ở góc giường, Nhiễm Bình dùng cây chổi quét một cái, con nhện lại rơi xuống của cô.
“Cô mau đem nó đi đi! Tối nay tôi còn phải ngủ.”
Trong lúc nhất thời, Nhiễm Bình lại bị lời nói của Cao Phán Nguyệt làm cho tức giận, cô thậm chí còn muốn ném con nhện vào người Cao Phán Nguyệt, nhưng cô lại nhịn.
Trần Lệ lại không nhịn được: “cô không ngủ cũng phải để cho người khác ngủ, sống sung sướng từ nhỏ thì chạy ra tiền tuyến làm gì?”
“Có một con nhện cũng sợ như vậy.”
Trần Lệ đã một ngày một đêm không ngủ, hiện tại cậu ấy đang rất bực bội, xốc chăn lên, giật lấy con nhện trên tay của Nhiễm Bình ném vào mặt Cao Phán Nguyệt: “Tôi nói cho cô biết, nơi này không chỉ có nhện, còn có rắn, giun, chuột, kiến, rất là nhiều!”
Nhiễm Bình sửng sốt, Trần Lệ vẫn luôn dịu dàng, không ngờ lại kích động như vậy.
Cô vội vàng kéo Trần Lệ lại: “Cậu đừng nóng, ngủ thêm một tí đi!”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 12


Nhưng cảm xúc của Trần Lệ đã bùng nổ, khó mà kiềm chế: “Rốt cuộc khi nào mới đánh xong, tôi thật sự chịu không nổi khi phải làm ngày làm đêm.”
Mặt cậu ấy đầy nước mắt, những người khác bị đánh thức thấy vậy cũng chỉ biết thở dài.
Tiền tuyến khó khăn, mọi người cũng khổ, xong lại nghe người ta nói, trong nước càng khổ hơn.
Nhiễm Bình đau lòng ôm Trần Lệ vào lòng: “Sẽ đánh xong, chúng ta sẽ thắng lợi, sau này chúng ta và đất nước chúng ta sẽ có một tương lai tươi sáng."
“Uất ức thì cứ khóc ra đi, để trong lòng không tốt.”
Thật ra ở đây Nhiễm Bình cũng là một người ít nói, một là vì quá mệt mỏi, mỗi ngày đều quá tải thương binh, hai là cô cũng không biết phải nói cái gì.
Không chỉ có cô, mà rất nhiều người ở đây đều như vậy.
Chỉ sau khi đến đây, cô mới nhận ra việc có được cuộc sống ổn định ở thôn Linh Lung là quý giá biết chừng nào.
Lại không ai để ý đến Cao Phán Nguyệt, bởi vì ngay khi vừa cứu được một thương binh, là sẽ có một thương binh khác chờ được cứu.
Trải qua việc đó, Cáo Phán Nguyệt đã ngoan ngoãn hơn, tự giác thay quần áo và đi theo sau Cao Phán Nguyệt.
Cô ta cũng đã được đào tạo trước khi đến đây, đa số đều thực hiện được những yêu cầu của Nhiễm Bình.
Nhưng mà cô ta lại rất sợ Trần Lệ, Trần Lệ cũng không thích cô ta.
Nhưng khi bận rộn thì cũng không để ý đến ai là ai.
Lại một đêm nữa qua đi, đám người Nhiễm Bình lại trở về ký túc xá, Cao Phán Nguyệt phát hiện gối của cô ta có chút thay đổi, thì ra là đã được giặt sạch.
10.
Nhiễm Bình từ ban công đi vào, Cao Phán Nguyệt lại trầm ngâm không nói gì.

“Bình, thương binh ở giường thứ ba đi rồi, vết thương bị nhiễm trùng, trước khi tắt thở anh ta nói không có phúc lấy được cậu, hắn gửi lời cảm ơn cậu.” Trần Lệ bước vào, mắt có chút đỏ.
Mắt Nhiễm Bình cũng rươm rớm nước mắt, người Trần Lệ nói chính là người thương binh đã trêu cô hôm trước.
Nhưng cô không để cho nước mắt rơi xuống, ở nơi này, sinh ly tử biệt quá nhiều, cô không nên khóc.
Đúng lúc này, ‘uỳnh’ một tiếng.
Gạch đá rơi xuống, bên ngoài có tiếng la hét: “Mau rút lui!, Máy b** n*m b*m!”
"Chạy trước!"
Ngoại trừ Cao Phán Nguyệt tất cả mọi người đều rút lui khẩn cấp.
Nhiễm Bình không nói lời nào, kéo Cao Phán Nguyệt mà chạy, trong hành lang rất đông người, bức tường xiêu vẹo, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Mọi người vẫn đang sơ tán một cách có trật tự.
Cuộc sơ tán diễn ra nhanh chóng và họ trú ẩn trong một pháo đài an toàn.
Cao Phán Nguyệt chưa từng xảy ra mưa bom lửa đạn như vậy, mặc cho Nhiễm Bình kéo cô ta mà chạy, trong lòng chợt lóe lên một suy nghĩ, đây là cuộc sống của Nhiễm Bình mấy năm nay sao?
Mỗi ngày đều bận rộn như vậy, lo sợ như vậy, còn có thời gian mà nhớ tới anh Kiến Minh sao?
Vừa vào hầm trú ẩn, đã nghe thấy tiếng phi cơ chiến đấu ầm ầm trên đầu.
Nhiễm Bình hít một hơi thật sâu, thả tay của Cao Phán Nguyệt ra mà nói: “Về sau, gặp được tình huống này phải chạy thật nhanh đến hầm trú ẩn, giữ được mạng, mới có cơ hội bện nhau với anh Kiến Minh của cô.”
Cao Phán Nguyệt nghe được những lời này, lập tức ngạc nhiên: “Cô…. cô không phải là vợ chưa cưới của anh ấy sao? Sao cô lại nói vậy?”
Nhiễm Bình nhìn qua hướng Phó Bân đằng xa kia cười một cái, xem như báo bình an.
“Cô không biết vào ngày đính hôn tôi đã bỏ anh ta lại một mình sao?”
“Cô còn chạy vào thôn muốn anh ta ở bên cô.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Cao Phán Nguyệt trắng bệnh: “Sao cô biết?”
Nhiễm Bình phát hiện mình thật sự không hiểu Cao Phán Nguyệt, có đôi lúc cô ta rất đáng ghét, có đôi lúc lại đáng yêu.
“Làm sao bây giờ, tối hôm đó tôi đã đi ngang qua nghe được.”
Mặt Cao Phán Nguyệt ửng đỏ: “Cô không được nói cho ai biết!”
“Tôi…. tôi không phải muốn cướp chồng của cô, chỉ là… chỉ là tôi không đành lòng nhìn thấy anh ấy phải chịu sự nhục nhã như vậy.”
“Tôi muốn cho anh ấy thấy anh ấy cũng rất tốt, cô không cần anh ấy, vẫn sẽ có tôi yêu anh ấy.”
Nhiễm Bình nghe xong lời này, lại trầm ngâm suy nghĩ.
Cao Phán Nguyệt không phải là người xấu, cô ta kiêu căng một chút, thế hệ sau hay dùng từ ‘não yêu đương’, nhưng tình yêu của cô ta lại rất cuồng nhiệt.
Trách không được Cố Kiến Minh lại bị cảm động.
Nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ không ghét Cao Phán Nguyệt.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 13


“Có cướp chồng hay không, không quan trọng, hiện tại chúng ta phải tìm cách sống sót trước, sống sót mới có thể nói đến chuyện khác, cho nên cô phải bỏ cái tính tiểu thư đi.”
“Mọi người đều đã rất căng thẳng, Trần Lệ cũng không phải là người duy nhất sụp đổ tinh thần.”
Cao Phán Nguyệt vô thức níu lấy tay áo của Nhiễm Bình: “Cô sẽ không còn cần tôi nữa đúng không?”
Cô bị lời nói của Cao Phán Nguyệt làm cho suýt bật cười: “Nói không chừng một ngày nào đó tôi cũng như vậy.”
Cô ta sợ tới mức rút tay lại: “Tôi biết rồi.”
“Hừ, anh Kiến Minh sẽ bảo vệ tôi.”
Mấy giờ sau, bên ngoài đã yên tĩnh.
Có vài người trinh sát trở về: “Đã kết thúc, nhưng khu vực y tế đã bị san bằng.”
Đám người Nhiễm Bình đi ra ngoài, khu vực y tế đã trở thành đống đổ nát, nhưng dưới lều thương binh là hầm trú ẩn rất an toàn nên bọn họ chỉ cần chạy nhanh là thoát.”
“Phó đội trưởng, Cố doanh trưởng triệu tập cuộc họp!”
Phó Bân nhìn về đám Quân y còn lại, phất tay: “Khẩn trương sơ cứu!”
Gọi là sơ cứu chẳng qua là một nhóm người đi kiểm tra xem có thương binh nào có vết thương mới hay không, một nhóm lại kiểm tra vật tư y tế còn lại nhiều hay không.
Nhiễm Bình đi vào lều thương binh, lại một đêm bận rộn.
Một lúc sau, Phó Bân cũng đã trở lại.
Đi cùng anh ta là Cố Kiến Minh.
“Cố doanh trưởng cùng chúng tôi đã họp xong, đi qua đây xem tình hình……”
“Anh Kiến Minh —-”
Giọng nói của Phó Bân còn chưa dứt, Cao Phán Nguyệt đã như một cơn gió lao vào lòng của Cố Kiến Minh.
Anh mắt của Cố Kiến Minh lại nhìn chằm chằm vào Nhiễm Bình.
Phó Bân, người cao 1m83 đang hoang mang.
“Chúng ta đi trước đi.”
Nhiễm Bình kéo tay Phó Bân, anh ta nhận ra tình hình lúc này, lấy lại tinh thần mà đi theo cô.
Ngay sau đó, tay của Nhiễm Bình bị Cố Kiến Minh nắm chặt.
“Em có sao không?”
Trong mắt Nhiễm Bình không có chút gợn sóng: “Tôi không có việc gì, cô ấy cũng không có việc gì, xin Cố doanh trưởng yên tâm.”
Cố Kiến Minh muốn giải thích: “Anh không biết cô ấy sẽ đến.”
Nhiễm Bình lại hơi mỉm cười: “Cô ấy rất dũng cảm, anh nên quý trọng.”
Phó Bân xem như đã hiểu, người Cố Kiến Minh để ý là Nhiễm Bình, nhưng từ khi Nhiễm Bình đến đây cô chưa từng nói là có quen biết với Cố doanh trưởng….

Bây giờ bị đồng nghiệp giỏi phẫu thuật nhất mà anh từng hợp tác, kéo tay áo, tim đập hơi nhanh.
Trong miệng anh ta lại toàn là công việc: “Nhiễm Bình lát nữa chúng ta cũng nên họp.”
Một lúc sau, tất cả mọi người đều đến họp, trừ Cao Phán Nguyệt đang nói chuyện với Cố Kiến Minh.
11.
Phó Bân chưa kịp thay đồ, quần áo dính đầy đất.
“Khu vực y tế của chúng ta đã bị oanh tạc, tiền tuyến đang căng thẳng, chúng ta phải rút lui sâu vào trong núi 10km!”
“Nhưng bên kia không có khu vực y tế riêng biệt, chúng ta phải dựng tạm, những ngày sắp tới chắc chắn sẽ rất khó khăn, xin mọi người hãy cố gắng kiên cường hơn nữa”
Bây giờ chúng tôi đều đang ở tiền tuyến, không có ai là hèn nhát, tất cả mọi người đều đồng ý.
Những những ngày khó khăn sau đó thật sự bắt đầu, mọi người mới biết được, hai từ “khó khăn” đã rất nhẹ nhàng rồi.
Chúng tôi rút lui đến một khe núi lớn.
Tự tay đốn củi, rồi vận chuyển khung khép đến vị trí đã chọn, dựng giàn giáo xây lại một khu y tế đơn giản, chưa đầy một tháng đã hoàn thành.
Một tháng này, Cao Phán Nguyệt vẫn đi theo mọi người làm vài công việc chân tay nhẹ nhàng.
Trên tay đám người Nhiễm Bình và Trần Lệ cũng đầy vết trầy xước, sau khi lành lại tạo thành những vết chai sạn sần sùi.
Sau khi khu y tế hoàn thành, một thời gian dài địch không có tấn công, cũng coi như là tạm ổn định.
Hiện tại bọn họ đã rút lui vào rừng, nếu đánh du kích, quân địch chắn chắn không thể đánh lại.
Mọi người cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơn ác mộng của Cao Phán Nguyệt lại bắt đầu.
Ở trong khe núi, cô ta đã gặp được rắn, giun, chuột, kiến mà Trần Lệ nói.
Cô ta mỗi ngày đều cực kỳ căng thẳng, tình cờ cấp trên có một lần thay đổi người, Nhiễm Bình kiến nghị Cao Phán Nguyệt nên về nhà.
Cao Phán Nguyệt lại không muốn: “Ở với nhau lâu vậy rồi mà cô vẫn coi thường tôi sao?”
“Không phải tôi coi thường cô, mà là cô cũng không thích hợp ở lại nơi này, nếu cô chỉ vì Cố Kiến Minh thì cô có thể chọn ở lại bộ phận Hậu cần thay vì chiếm chỉ tiêu của bộ phận Y tế.”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 14


“Cô không thấy tôi đã tiến bộ sao? tôi cũng cống hiến xây dựng nơi này, tôi cũng đã cứu được rất nhiều người.”
Cao Phán Nguyệt cảm thấy oan ức: “Tại sao cô không công nhận tôi?”
“Cô thật sự đã làm những việc này, nhưng cái chúng tôi cần là một người có tay nghề thành thục, thay vì cứ phân tâm mà quan sát cô.”
“Cô cũng có cống hiến, nhưng đội ngũ cô dẫn đường đi lạc đường chúng tôi phải đi tìm cô, cô cứu người nhưng vì không có kinh nghiệm nên xém chút nữa đã bỏ qua thời gian cấp cứu tốt nhất.”
Cao Phán Nguyệt được gia đình chăm lo từ nhỏ, chuyến đi đến thôn Linh Lung lần đó là lần đầu tiên xa nhà của cô ta, hơn nữa Phó Bân nói với Nhiễm Bình, ba mẹ của Cao Phán Nguyệt không hề biết cô ta đến chỗ này.
Hiện tại, ba mẹ cô ta đã gửi thư, muốn cô ta quay về! Nếu không cũng sẽ truy cứu trách nhiệm của các bên liên quan.
Cô ta đang là người của Nhiễm Bình, nên Nhiễm Bình cũng có trách nhiệm khuyên cô ta trở về.
Cao Phán Nguyệt nghe thấy những điều này, mắt rưng rưng: “Ở trong lòng cô, tôi vô dụng như thế sao?”
Nhiễm Bình ngẩn người: “Đúng vậy, nên là cô đi về đi!”
Nói xong câu này, Nhiễm Bình cũng đứng dậy rời đi.

Trên đường, trùng hợp gặp Phó Bân đang đưa một bệnh nhân đi cấp cứu, nhìn thấy Nhiễm Bình, anh vẫy tay: “Nhiễm Bình, tới xem tay cậu này, bị gãy rồi!”
Hai người bận bàn bạc phương pháp điều trị, vào lều thương binh, không có thời gian để ý đến Cao Phán Nguyệt.
Mà Cao Phán Nguyệt nhìn bóng dáng cô đi xa, trong lòng buồn bực muốn đi tìm anh Kiến Minh.
Nhưng mà nghĩ đến Cố Kiến Minh là doanh trưởng càng bận rộn hơn, lại đối xử lạnh nhạt với cô ta, thật không biết phải làm sao bây giờ?
Tâm trạng buồn bực, cô ta xoay người đi vào một con đường nhỏ để giải sầu.
…….
Sáng sớm ngày hôm sau, Nhiễm Bình nghe được tin Cố Kiến Minh bị thương nặng.
“Cố doanh trưởng bị bắn!” Đám người Phó Bân cùng Nhiễm Bình vội vàng đi đến lều của Cố Kiến Minh, liền thấy anh ta nằm trên giường mặt không còn một chút máu.
“Cố doanh trưởng mất rất nhiều máu! Yêu cầu truyền máu, Cố doanh trưởng thuộc nhóm máu B, nhưng hiện tại trong kho dự trữ không đủ loại máu này.”
Nhóm máu B?
“Tôi cũng nhóm máu B, mau lấy của tôi!” Cô vội vàng nói, cô vừa nói, những người lính khác cũng lên tiếng, bọn họ tình nguyện hiến máu cho Cố doanh trưởng.
Ca phẫu thuật của Cố Kiến Minh do Phó Bân và Trần Lệ thực hiện.
Bởi vì Nhiễm Bình sau khi hiến máu, đã ngất xỉu, cô thực sự mệt mỏi.
Chờ khi cô tỉnh lại cũng đã là buổi tối, ca phẫu thuật của Cố Kiến Minh có lẽ cũng đã hoàn thành, Trần Lệ vừa trở về đã chạy đến xem tình trạng của Nhiễm Bình.
“Cậu cảm thấy thế nào rồi?”
Nhiễm Bình gật gật đầu: “Không có gì, tôi vẫn có thể làm việc, Cố doanh trưởng sao rồi?”
Trần Lệ ấn Nhiễm Bình xuống: “Không sao rồi, viên đạn đã được lấy ra, cậu nghỉ thêm một chút đi!”
“Phó đội trưởng nhờ tôi nhắn với cậu, cơ thể cậu không khỏe… nếu được thì về nhà đi!”
“Trở về?”
Cô còn có thể trở về sao?
Trong nước đang là thời điểm cách mạng văn hóa diễn ra, cô thật sự không muốn trở về, nhưng cô cũng đã ở đây mấy năm, cơ thể cũng dần suy nhược.
Lúc trước, cô cũng hiến máu rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ ngất xỉu.
Nhiễm Bình thở dài: “Tôi sẽ suy nghĩ!”
Lại qua thêm một ngày, Phó Bân đếm tìm Nhiễm Bình muốn cùng cô đi thăm khám vết thương của Cố doanh trưởng, anh ta đã tỉnh, nửa người trên quấn vải trắng, khoác hờ một chiếc áo.
“Cảm thấy sao rồi?”
Nhiễm Bình rốt cuộc cũng chủ động nói chuyện với anh ta.
Nhất thời Cố Kiến Minh có chút hoang mang, trong giây phút sinh tử, anh có mơ một giấc mơ.
Anh mơ thấy mình và Nhiễm Bình đính hôn, sau đó vì chiến tranh mà trì hoãn việc kết hôn, anh để Nhiễm Bình phải đợi chờ anh.
Nhưng sau khi anh chiến thắng trở về, lại phát hiện Nhiễm Bình đã đi lấy chồng.
12.
Mà Cao Phán Nguyệt lại vì anh mà không màng sống chết, anh lấy Cao Phán Nguyệt cũng bởi vì trách nhiệm.
Cuối cùng anh lại phát hiện ra Nhiễm Bình cả đời không có lấy chồng, cả đời chờ đợi anh, đến lúc chết vẫn gọi tên anh.
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 15


Cố Kiến Minh phát hiện, giấc mơ này rất giống với giấc mơ lúc trước Nhiễm Bình đã nói.
Và cảm xúc rất là chân thật.
Chẳng lẽ đây chính là giấc mơ của Nhiễm Bình lúc đó? Cũng là nguyên nhân mà cô luôn né tránh mình?
Bất giác, hốc mắt anh đỏ lên, không biết là nỗi đau trong lòng hay là do vết thương.
Cố Kiến Minh giương mắt nhìn về phía Nhiễm Bình, trong mắt dạt dào tình cảm: “Anh không sao.”
Phó Bân nhìn Nhiễm Bình và Cố Kiến Minh rồi nói: “Hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi xem các bệnh nhân khác.”
Có lẽ thấy tình trạng của Cố Kiến Minh như vậy, Nhiễm Bình cũng không còn lạnh lùng nữa.
“Đội trưởng nói anh bị thương không nhẹ, yêu cầu anh cố gắng nghỉ ngơi, đừng lo nghĩ về chiến sự nữa.”
Nghe thấy lời này, Cố Kiến Minh liền gấp gáp: “Không được, tiền tuyến đang rất căng thẳng!”
Nhiễm Bình trấn an: “Chuyện gì cũng không quan trọng bằng mạng sống, nếu có tình huống nào khó xử lý, bọn họ sẽ tham khảo ý kiến của anh thôi!”
Đúng là Cố Kiến Minh cũng không thể động đậy, chỉ có thể nằm.

Cũng không biết phải nói gì nữa, Nhiễm Bình muốn đi, lại nghe thấy giọng nói của Cố Kiến Minh.
“Tối hôm qua, anh nằm mơ, mơ thấy em chờ anh cả đời.”
“Hả?” Nhiễm Bình nhíu mày.
Lúc này Cố Kiến Minh nói chuyện có chút khó khăn, nhưng anh vẫn muốn đem chuyện trong giấc mơ kể cho Nhiễm Bình nghe.
“Anh nói, anh mơ thấy, em đợi anh cả đời.”
“Anh nói em chờ anh, nhưng khi anh đánh giặc trở về, liền phát hiện ra em đã lấy chồng, người trong thôn nói em đã lấy chồng ở núi Nghê Gia.”
Nhiễm Bình ngây người: “Núi Nghê Gia?”
Núi Nghê Gia, đúng là cô đã bị ba mẹ bán đến đó để đổi lấy tiền cưới cho em trai.
“Sau đó thì sao?” Cô lại hỏi.
“Sau đó, anh đi tìm ba mẹ em, bon họ nói anh trở về quá muộn, em đã yêu người khác rồi, là do anh đã làm em lỡ dỡ mấy năm qua.”
“Anh rất áy náy, anh đã đi núi Nghê Gia, nhưng lại không đến tìm em, người nhà nói em đang sống rất tốt, nên anh không muốn làm phiền em nữa.”

Là như vậy thật sao?
Nhiễm Bình lại hỏi: “Cho nên sau đó anh yêu Cao Phán Nguyệt và cưới cô ta?”
“Không, anh chưa từng yêu cô ấy, là cô ấy sống chết cứ muốn đi theo anh, một lần trong chiến dịch, cô ấy bị thương.”
“Ba mẹ của cô ấy cầu xin anh, đừng giày vò cô ấy nữa, cầu xin anh cưới cô ấy, chăm sóc cô ấy.”
“Đúng là vì cô ấy chạy ra tiền tuyến tìm anh nên mới bị thương, anh không có cách nào từ chối nên đã cưới cô ấy.”
Nhiễm Bình nghe xong, mặt mày tái nhợt.
Nhưng cô hiểu rõ, Cố Kiến Minh là đang nằm mơ.
Còn cô là thật sự đã trải qua.
Thấy cô không nói lời nào, Cố Kiến Minh lại rất tò mò, cô hiện tại đang suy nghĩ cái gì?
“Bình Bình, anh tìm em ba năm, bây giờ anh và em lại ở chỗ này đã hơn nửa năm, anh không muốn lại bỏ lỡ em lần nữa.”
Nhiễm Bình không ngờ anh ta lại đột nhiên nói ra lời này, theo bản năng muốn từ chối.
Lại nghe ‘xoảng’ một cái, hộp sứ trong tay Cao Phán Nguyệt rơi xuống, cô ta không thể tin được mà nhìn bọn họ, sau đó xoay người bỏ chạy ra ngoài.
Nhiễm Bình thở dài: “Tôi đi xem cô ấy.”
Khi Nhiễm Bình tìm được Cao Phán Nguyệt, cô ta đã khóc đến hai mắt sưng đỏ, Nhiễm Bình đưa khăn cho cô ta: “Đừng khóc nứa”
Cao Phán Nguyệt không nhận, nghẹn ngào mà nói: “Cô đuổi tôi đi… rõ ràng là muốn ở bên cạnh anh Kiến Minh!”
“Cô nói một đằng làm một nẻo! Tôi ghét cô!”
Nhiễm Bình nhún vai: “Cô muốn nghĩ thế nào thì tùy, cô cứ ở lại đi, tôi sẽ đí”
“Cô muốn đi đâu?” Nghe thấy Nhiễm Bình phải đi, Cao Phán Nguyệt lập tức ngừng khóc.
Nhiễm Bình ngẫm nghĩ: “Tôi không biết nữa, đợi cấp trên sắp xếp đã!”
“Cô không được đi! Cô đi rồi tôi phải làm sao bây giờ?” Lần này Cao Phán Nguyệt thật sự sốt ruột.
Nhiễm Bình khó hiểu: “Cô không phải tới tìm Cố Kiến Minh sao? Tôi đi rồi không phải cô sẽ có nhiều thời gian bên cạnh anh ta sao?”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 16


13.
Cao Phán Nguyệt nghe vậy không nói gì, đúng là như vậy, nhưng mấy ngày nay cô ta đều đi theo Nhiễm Bình, Nhiễm Bình đi rồi, ai sẽ chỉ dạy cô ta?
“Chỉ là, chỉ là tôi không nghĩ cô sẽ đi.”
Cô ta ngượng ngùng, ngượng ngùng nói ra một câu.
Nhiễm Bình lại cảm thấy có chút bất lực, sống hơn 80 mấy năm, lại không thể hiểu nổi tâm tư của một cô gái trẻ.
“Cao Phán Nguyệt, cô có một lòng dũng cảm tuyệt vời, tại sao cô không dùng nó cho chính mình?”
“Không cần đem tất cả tâm tư của mình đặt hết vào một người đàn ông, đến cuối cùng người mà đàn ông coi trọng nhất cũng chỉ có bản thân anh ta, cô cũng nên vì mình mà tính toán một chút.”
“Dựa vào ngoại hình và năng lực của cô, rất thích hợp làm công tác văn nghệ. Một là cô quay về tham gia đoàn văn công, hai là về làm con gái nhà giàu của cô, nhưng mong cô đừng ở đây mạo hiểm tính mạng của mình chỉ vì một người đàn ông.”
Nhiễm Bình cảm thấy những gì cần nói cô đã nói hết rồi.
Cao Phán Nguyệt đứng ngây người tại chỗ, giờ khắc này rất nhiều sự việc trong đầu cô đã thay đổi.
Nhiễm Bình theo sự sắp xếp của cấp trên, cô trở về đơn vị trong nước.
Cô muốn nhắn một tin cho Trịnh Ngọc.

Nhưng hiện tại chiến sự căng thẳng, chỗ của cả hai cách xa đến ngàn dặm, muốn liên lạc cũng rất khó.
Phó Bân đến tiễn Nhiễm Bình và đưa cho Nhiễm Bình một lá thư: “Nhiễm Bình, chỗ cô đến là huyện Tô Hà, chỗ đó là quê của tôi, cô giúp tôi gửi một lá thư cho cậu mợ đi!”
Nhiễm Bình thắc mắc: “Sao anh không viết thư cho ba mẹ?”
Ánh mắt Phó Bân có chút thương cảm khó nói thành lời: “Ba mẹ tôi mất năm tôi 7 tuổi, là do cậu mợ nuôi tôi lớn.”
“Bọn họ mở một tiệm ăn sáng, gọi là tiệm ăn Tô Hà, rất dễ tìm.”
Nhiễm Bình gật đầu, nhìn vị đội trưởng trước mặt đã từng chăm sóc cô rất nhiều trong thời gian qua, có chút lưu luyến.
“Cố gắng sống tốt, tôi đợi anh về huyện Tô Hà dẫn tôi đi xem phong cảnh.”
Mắt Phó Bân sáng ngời, rồi lại nhanh chóng ảm đạm, như đang kiềm chế một cái gì đó: “Nếu có thể trở về, nhất định!”
Nhiễm Bình nhón chân vỗ vỗ vai anh: “Vậy tôi đi đây!”
“Cô không muốn nói lời tạm biệt với Cố doanh trưởng sao?” Phó Bân dò hỏi.
Nhiễm Bình ngẫm nghĩ: “Anh nói cũng đúng.”
Nhiễm Bình quay đầu đi vào lều thương binh.
Nhìn bóng lưng của cô, Phó Bân cảm thấy bản thân mình rất nhiều chuyện.
…..
Trong lều, Cố Kiến Minh đang xem địa đồ.
Nhìn thấy Nhiễm Bình tới, anh lập tức buông bản đồ xuống, sợ cô cằn nhằn.
Lại không nghĩ rằng, hôm nay Nhiễm Bình lại nói một câu: “Tôi sắp đi rồi, anh ráng dưỡng thương cho tốt!”
Cố Kiến Minh buồn bã: “Lui về đóng giữ hay đổi nơi khác?”
“Lui về đóng giữ.” Nhiễm Bình trả lời.
Cố Kiến Minh truy hỏi: “Ở đâu?”
Nhiễm Bình suy nghĩ: “Còn đang đợi sắp xếp, nghe nói là sẽ thông báo trên đường đi.”
Thật ra đã trải qua nhiều chuyện như vậy, cô cũng không còn muốn trốn tránh Cố Kiến Minh nữa, nhưng mà có một số chuyện vẫn phải cần thời gian để tiếp nhận.
Nếu tất cả những gì anh ta mơ là sự thật, thì ông trời đúng là trêu người.
Mọi thứ cũng thật buồn cười.
Cố Kiến Minh đen mặt: “Em vẫn muốn trốn tránh anh?”
“Trốn hay không, cũng không còn ý nghĩa gì nữa, Cố Kiến Minh anh nên trân trọng người trước mặt.”
“Hiện tại, tôi không thể nào tin vào tình yêu của anh giống như Cao Phán Nguyệt.”
Nhiễm Bình đã trải qua rất nhiều sinh tử, cái gì mà yêu hay không yêu, đối với cô đã không còn quan trọng.
“Anh sẽ đi tìm em.”
Cố Kiến Minh bỗng nhiên mở lời, đôi mắt anh lấp lánh: “Bình Bình, anh chỉ công nhận một mình em là vợ, nếu giấc mơ của em và giấc mơ của anh là một câu chuyện hoàn chỉnh, thì đó nhất định chính là lời cảnh cáo dành cho anh.”
14.
“Cảnh cáo anh không được bỏ lỡ em lần nữa.”
“Em không muốn lộ địa chỉ, anh không ép em, nhưng cho dù em ở chân trời góc biển nào, anh cũng sẽ tìm được em.”
“Nếu em đã kết hôn, anh sẽ ở bên cạnh bảo vệ em. Nếu em chưa kết hôn, anh sẽ dùng hết mọi cách để được ở bên em.”
“Bình Bình, trên đường đi không an toàn, em đi cẩn thận.”
“Không cần lo lắng cho anh, anh cũng sẽ tự biết chăm sóc tốt cho bản thân.”
Nhiễm Bình nghe anh ta nói rất nhiều lời như vậy, đáy lòng yên tĩnh như mặt hồ lại bất chợt gợn sóng như có ai đã ném đá vào.
“Cố Kiến Minh, anh vẫn chưa làm được, đừng cố hứa hẹn.”
“Tôi sẽ không tin nữa.”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 17


Cố Kiến Minh không thèm để ý đến lời của Nhiễm Bình nói: “Không liên quan, Bình Bình, em không tin anh cũng không sao.”
“Anh sẽ chứng minh cho em thấy!”
Không biết tại sao, Nhiễm Bình cảm thấy đáy lòng của mình có chút chua xót.
Cô có một nỗi sợ mơ hồ.
Cô sợ, giấc mơ của Cố Kiến Minh là sự thật.
……………..
Hiện tại đã là năm 1968.
Buổi sáng, nắng ở huyện Tô Hà ấm áp, dịu dàng.
Tô Hà là một huyện nhỏ, Nhiễm Bình ăn sáng ở tiệm ăn nhà cậu mợ của Phó Bân, rồi chuẩn bị đi làm.
“Bác sĩ Nhiễm, cháu mang theo mấy cái bánh bao này đi, hôm qua cháu khám bệnh giúp dì mà lại không nhận tiền, thật ngại quá.” Mợ của Phó Bân là Lý Thải Hà đưa cho Nhiễm Bình một túi giấy.
Nhiễm Bình cầm lấy: “Dì Lý, dì đừng khách sáo.”
Lại dặn dò vài chuyện cần chú ý, Nhiễm Bình lại đến trung tâm Y Tế huyện để làm việc.
Khi vào trung tâm Y Tế huyện, cô bị chú Trương bảo vệ gọi lại: “Bác sĩ Nhiễm, có có thư!”
Nhiễm Bình nhận thư, nói cảm ơn.
Cô đi vào văn phòng, mở thư ra, cực kì xúc động, là thư của Trịnh Ngọc gửi tới.
[Em của chị Bình Bình, thấy chữ như thấy người, chị được điều đến khu vực của em thì lại nhận được tin em đã trở về, biết em vẫn khỏe, chị yên tâm rồi, chờ chị trở về chúng ta sẽ tiếp tục lập kế hoạch cho tương lai.]
Vài câu ngắn ngủi cũng đủ khiến cho Nhiễm Bình cảm thấy an tâm hơn.
Chị Trịnh vẫn còn sống, thật sự tốt quá.

Trước khi cô nhận ra thì tờ giấy đã nhòe nước mắt, chuyện vui như vậy, cô mừng đến phát khóc.
‘Cộc cộc cộc’ bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.
“Mời vào!”
Người gõ cửa là chú Trương: “Bác sĩ Nhiễm, tôi đến báo cho cô, chiều nay hai giờ sẽ có đoàn văn công đến biểu diễn ở trung tâm Y Tế huyện.”
“Được.”
………….
Buổi chiều, Nhiễm Bình vội xong công việc để đi xem biểu diễn cùng đồng nghiệp.
Vừa tính ngồi xuống, lại nghe thấy có ai gọi: “Có đồng nghiệp trong đoàn văn công ngất xỉu, bác sĩ hãy đến xem một chút!”
Đồng nghiệp bác sĩ của cô đang mang thai, nên Nhiễm Bình chỉ có thể tự mình đi.
Dù sao ở đây cũng chỉ có hai bác sĩ.
Nhiễm Bình đi đến hậu trường, thấy trên cái ‘giường’ được ghép từ hai băng ghế dài, một cô gái đã hóa trang đang nằm.
Khi nhìn rõ mặt cô gái đó, Nhiễm Bình còn chấn động hơn.
“Cao Phán Nguyệt?”
Khâu đoàn trưởng của đoàn văn công bối rối: “Hai người quen nhau sao?”
Nhiễm Bình gật đầu, sau đó xem tình trạng của Cao Phán Nguyệt: “Hôm nay cô ấy đã ăn cơm chưa?”
Khâu đoàn trưởng lắc đầu: “Cô ấy vì để giữ dáng, mỗi ngày đền ăn rất ít cơm, hôm nay còn chưa có ăn.”
Nhiễm Bình thở dài: “Cô ấy bị hạ đường huyết thôi.”
Sau khi Cao Phán Nguyệt được bổ sung glucose, cô ta mới dần dần tỉnh lại.
Cao Phán Nguyệt cũng không nghĩ tới, vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy Nhiễm Bình.
So với mấy năm trước Nhiễm Bình càng trưởng thành hơn, mái tóc ngắn ở tiền tuyến cũng đã dài qua eo, nhìn rất có nét đẹp tri thức.
“Cô lại cứu tôi?”
“Đúng rồi!”
Thật ra gặp lại Cao Phán Nguyệt ở chỗ này, Nhiễm Bình cảm thấy rất vui, vì những lời cô nói Cao Phán Nguyệt đã nghe lọt tai.
Nhiễm Bình nói với Khâu đoàn trưởng: “Mọi người cứ tiếp tục biểu diễn, chỗ này để cho tôi.”
Khâu đoàn trưởng lúc này mới yên tâm, đi sắp xếp công tác biểu diễn.
Nhiễm Bình hỏi cô ta: “Cô về từ lúc nào?”
Cao Phán Nguyệt nghĩ nghĩ: “Cô đi rồi thì tôi cũng rời đi.”
“Tại sao đột nhiên lại nghĩ thông suốt?” Nhiễm Bình lại hỏi cô ta.
Cao Phán Nguyệt thở dài: “Anh Kiến Minh hết lần này đến lần khác từ chối tôi, anh ấy nói nếu tôi không chịu trở về, anh ấy sẽ chet ở chiến trường.”
“Đây rõ ràng là điều tôi nên nói, nhưng anh Kiến Minh lại nói ra trước.”
“Anh ấy lấy cái chet ra dọa tôi, chẳng lẽ tôi thật sự muốn anh ấy chet sao?”
Nhiễm Bình chép miệng, Cố Kiến Minh này lại dùng cách như vậy.
Dùng cách của Cao Phán Nguyệt để ép Cao Phán Nguyệt.
Lại thấy Cao Phán Nguyệt tỏ ra oan uổng: “Cô nhất định là rất đắc ý, anh Kiến Minh lại vì cô mà đòi sống đòi chet để mà ép tôi.”
Nhiễm Bình mỉm cười: “Tôi có cái gì mà đắc ý, tôi cũng đã trở về lâu như vậy rồi.”
Cao Phán Nguyệt cũng chỉ là giỏi mạnh miệng, bĩu môi không nói gì.
Nhiễm Bình thấy tình trạng của cô ta cũng tốt lên, liền căn dặn:
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 18


“Sao cô lại không ăn cơm? Cô có biết không ăn cơm sẽ dẫn đến suy dinh dưỡng và hạ đường huyết không?”
“Không ăn được.”
Nhiễm Bình lại không nghĩ tới cô ta trả lời như vậy.
“Ở tiền tuyến cô ăn rất ngon mà, mọi người ở đàn văn công ăn gì mà cô lại ăn không được?”
15.
Cao Phán Nguyệt cũng bất đắc dĩ: “Không biết, sau khi trở về tôi đều cảm thấy ăn không ngon, có nhiều món ăn không được.”
“Bữa cơm ngon nhất, chính là bữa tối sau khi dọn đến khu y tế ở khe núi, lúc tất cả mọi người chúng ta cùng nhau ăn cơm, tôi liền cảm thấy bữa cơm đó đặc biệt thơm ngon.”
“Cái đó là đương nhiên, bởi vì đó là bữa cơm khi cô cực kỳ đói và mệt, cơm thật ra đều giống nhau, khác nhau chỉ là tâm trạng và hoàn cảnh.” Nhiễm Bình giải thích.
Cao Phán Nguyệt cười khổ một tiếng: “Đúng vậy, cô có biết không, đôi lúc tôi cảm thấy công việc trong đoàn văn công thật sự nhàm chán, tôi vẫn nhớ đến thời điểm chúng ta ở tiền tuyến.”
Nhiễm Bình không nghĩ Cao Phán Nguyệt sẽ nói như vậy.
Cô cho rằng Cao Phán Nguyệt chắc hẳn là rất ghét mình.

Bởi vì dưới góc độ của Cao Phán Nguyệt, cô chẳng những là tình địch của cô ta, còn luôn đối xử với cô ta rất hung dữ, ngày nào cô ta cũng cảm thấy tủi thân ở trước mặt cô.
“Cô vậy mà lại nhớ tôi, thật là lạ.”
Cao Phán Nguyệt biết Nhiễm Bình sẽ không tin: “Cô không tin thì thôi! Được bổn tiểu thư tôi nhớ cô đã là may mắn, tôi lấy tâm tư của tôi dành cho anh Kiến Minh mà chia cho cô một chút đã là phước của cô rồi.”
Nhiễm Bình trợn mắt: “Vậy cô để dành hết cho anh Kiến Minh của cô đi!”
“Cô! Không biết tốt xấu!”
Cao Phán Nguyệt tức giận mà quay đi.
Nhưng ngay sau đó, tay cô đã bị Nhiễm Bình kéo lại: “Tính làm gì?”
Ngay sau đó, Nhiễm Bình dùng miếng bông vải lau povidone cho cô ta.
Cô ta là y tá ở tiền tuyến, còn không biết là đang làm gì sao?
“Tôi không cần truyền dịch!”
Nhiễm Bình cũng mặc kệ cô ta: “Cô đừng lộn xộn, nếu bị chảy máu cô tự lo mà cầm máu.”
Không còn cách nào khác, Cáo Phán Nguyệt đành phải truyền dịch.
Nhiễm Bình nhìn sắc mặt trắng bệch của cô ta: “Ngủ một chút đi, tôi canh cho!”
Cô ta đã đi một chặng đường dài để đến đây, chắc là cũng đã mệt mỏi rồi.
“Được rồi.”
Cao Phán Nguyệt thấy Nhiễm Bình đối xử với cô ta lúc nóng lúc lạnh, làm cho cô ta không thể giận, muốn giữ mặt mũi lúc này tốt nhất là đi ngủ cho nhanh.
………
Buổi tối, Cao Phán Nguyệt nhất quyết muốn ở cùng ký túc xá với Nhiễm Bình.
Huyện nhỏ này điều kiện vẫn không tốt lắm, đến giờ vẫn còn dùng đèn dầu, Nhiễm Bình mệt mỏi cả ngày, nằm xuống liền muốn ngủ.
Nhưng Cao Phán Nguyệt lại muốn tâm sự.
“Nhiễm Bình, cô biết không? Trước đây tôi không biết cô tốt ở chỗ nào để khiến anh Kiến Minh nhớ mãi không quên.”
“Hiện tại lại cảm thấy, cô rất xứng đáng.”
Nhiễm Bình mơ màng muốn ngủ: “Cô thật là sáng mắt!”
Cao Phán Nguyệt bật cười: “Cô thật là không biết xấu hổ.”
“Tôi cũng rất tò mò, cô chỉ là một cô gái nông thôn, lại không có kiến thức, sao có thể hiểu chuyện và bình tĩnh đến vậy?”
Giọng cô ta đầy nghi hoặc.
Nhiễm Bình vốn dĩ đã ngủ rồi, lại bị mấy câu này của cô ta đánh thức.
“Con nhà nghèo đã phải gánh vác gia đình từ nhỏ, nếu ngây thơ như cô, sớm đã bị ba mẹ bán cho người khác để kiếm tiền cưới vợ cho em trai.”
“Cái gì? Trên đời này làm gì có ba mẹ nào như vậy?”
Cao Phán Nguyệt có chút tức giận.
Nhiễm Bình cười cười: “Thật trùng hợp, tôi lại có ba mẹ như vậy đó, cô cho rằng tại sao tôi lại muốn theo hai người rời khỏi thôn?”
“Nếu không gả cho Cố Kiến Minh, nếu không rời khỏi nơi đó, tôi sẽ bị bán đi như vậy đó.”
Nói đến đây, Cao Phán Nguyệt lại không hiểu: “Tôi muốn gả cho anh Kiến Minh lại không có cơ hội, cô vì cái gì mà bỏ trốn khỏi xe lửa?”
Nhiễm Bình suy nghĩ: “Vấn để này, bữa khác tôi sẽ trả lời cô?”
 
Sáu Mươi Năm Cuộc Đời
Chương 19


Cô đúng là chưa nghĩ ra sẽ phải trả lời như thế nào.
“Cô có tin vào giấc mơ không?” Nhiễm Bình dứt khoát hỏi cô ta.
Cao Phán Nguyệt xoay người sang đối mặt với Nhiễm Bình: “Tôi đã mơ một giấc mơ, mơ thấy tôi và anh Kiến Minh cuối cùng cũng kết hôn.”
“Đáng tiếc là cho dù tôi có nói với anh ấy thế nào, anh ấy cũng không tin.”
Lòng Nhiễm Bình run lên: “Cô mơ thấy cái gì?”
Giọng Cao Phán Nguyệt vang lên trong màn đêm: “Tôi mơ thấy tôi gả cho anh ấy, nhưng vẫn không có hạnh phúc.”
“Cô biết không, có một khoảng thời gian rất dài tôi đã muốn trở thành một người như cô.”
“Tôi nghĩ, càng ở gần bên cô, anh ấy sẽ yêu tôi.”
“Sau đó, tôi lại phát hiện, giống như là cho dù cô có yêu anh ấy hay không, anh ấy vẫn sẽ yêu cô, Nhiễm Bình cô thật hạnh phúc.”
“Có được một người đàn ông yêu mình là hạnh phúc sao?” Nhiễm Bình hỏi Cao Phán Nguyệt.
Dù sao chính cô cũng không cho là như vậy.
Cô cảm thấy giống như bây giờ, từng bước từng bước dựa vào chính bản thân mình, mới thật sự là hạnh phúc.
Dù là công việc bác sĩ hay cuộc sống ổn định của hiện tại.
Cao Phán Nguyệt ‘hừ’ một tiếng: “Nói chuyện với cô thật là chán.”
“Ba tôi thương tôi, nên cái gì tôi cũng có thể có, ông cũng là đàn ông, sao lại không thể gọi là hạnh phúc?”
Nhiễm Bình kéo kéo chăn: “Ba cô thương cô, là bởi vì cô là con gái của ông ấy, đổi lại con gái ông là người khác, ông ấy cũng sẽ thương cô ta như vậy.”
“Thật ra, tôi mới là người ghen tị với cô, ít nhất cô có điều kiện để muốn gì được đó.”
16.
Nghe Nhiễm Bình nói vậy, Cao Phán Nguyệt liền vui vẻ: “Xí! tôi biết cô cũng ghen tị với tôi mà.”
Mặc dù Cao Phán Nguyệt nói chuyện rất khô khan, nhưng cô lại thấy Cao Phán Nguyệt rất dễ thương.
Trong lúc mơ màng, Nhiễm Bình còn nghe thấy Cao Phán Nguyệt nói thêm gì đó.
Sáng sớm hôm sau, Nhiễm Bình muốn gọi Cao Phán Nguyệt.
Lại thấy chăn đệm trên giường đã xếp gọn gàng, còn có một tờ giấy.
[Chị Nhiễm Bình, hy vọng chị và anh Kiến Minh có thể sớm ngày thành đôi, khi tới Dung Thành nhớ tìm em, ba mẹ em thật sự muốn cảm ơn chị đã giúp đỡ em ở tiền tuyến, bọn họ đều muốn gặp chị.]
Bỗng dưng, đáy lòng của Nhiễm Bình có chút ấm áp.
Cái con bé này thật là.
…………..
Mấy ngày kế tiếp cũng không có bận rộn.

Viện trưởng nói với Nhiễm Bình: “Bác sĩ Nhiễm, hiếm khi không thấy cô bận, tối nay chúng ta cùng nhau ăn sủi cảo ở nhé, cũng sắp đến Đông chí rồi!”
Nhiễm Bình ‘hừ’ một tiếng với Viện trưởng: “Viện trưởng, ông không được nói vậy!”
Cô cùng với đồng nghiệp phát hiện ra một quy luật bất thành văn, một khi cảm thấy rảnh rỗi muốn nghỉ ngơi một chút lập tức sẽ có bệnh nhân được đưa đến.
Viện trưởng càng biết rõ hơn, gật đầu liên tục: “Tôi quên, tôi quên, tôi không nói nữa!”
Hai người định đi ăn thì nghe tiếng bảo vệ la to: “Viện trưởng! Bác sĩ Nhiễm, có ca cấp cứu!”
Nhiễm Bình trừng mắt với Viện trưởng một cái, Viện trưởng là một ông già hiền lành, cười cười và nói: “Cứ đi xem trước đã!”
Nhưng vừa đến phòng cấp cứu, mắt Nhiễm Bình càng trợn to hơn.
“Hai người các anh sao lại ở chỗ này?”
Cô lại không nhịn được mà hỏi thêm vài câu: “Sao các anh lại ra nông nỗi này?”
Hai người trước mặt, người đầy vết thương chính là Phó Bân và Cố Kiến Minh.
“Bình Bình!”
Cố Kiến Minh vừa nhìn thấy Nhiễm Bình liền không để tâm tới chuyện khác.
Anh ta muốn đứng lên, muốn ôm Nhiễm Bình một cái, nhưng nhận thấy trên người toàn là máu và bùn đất, nên lại bỏ tay xuống.
Mà trên tay anh vẫn còn chảy máu
Phó Bân nhìn thấy Nhiễm Bình cũng rất vui vẻ, nhưng lại không nói cái gì, mà lại nhìn về phía Viện trưởng.
“Viện trưởng.”
Viện trưởng vẫn còn nhanh nhẹn, đỡ lấy Phó Bân: "Thằng nhóc, cuối cùng thì cậu cũng đã trở lại!"
Phó Bân nguyên là bác sĩ của huyện Tô Hà, là cấp dưới của Viện trưởng.
Nhìn thấy anh ta còn sống, Viện trưởng cũng rất là vui mừng.
Một tấm màn ngăn cách hai người.
Nhiễm Bình vội vàng rửa vết thương cho Cố Kiến Minh: “Các anh vẫn chưa trả lời tôi, tại sao lại thành ra như thế này?”
Cố Kiến Minh khẽ nhíu mày vì đau: “Chiến tranh đã kết thúc, cấp trên lệnh cho chúng tôi trở về nghỉ ngơi một tháng. Sau đó sẽ được phân phó đến các đơn vị liên quan.”
“Trên đường trở về, xe bị trục trặc, anh và Phó Bân sống sót nhưng lại lạc đường.”
“Bọn anh lang thang trong rừng vài ngày, sau đó được thợ săn phát hiện.”
Giọng nói của anh ta rất mệt mỏi, nhưng cũng rất dịu dàng.
Nhiễm Bình phát hiện có vài vết thương đã nhiễm trùng: “Chỗ thịt này phải khoét bỏ, sẽ rất đau…”
 
Back
Top Bottom