Đô Thị Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
590,580
0
0
AP1GczNV2m69p_HfLTKehaN-vdsnqah-jwHEdA5wG9IT-TJRBFJ4pcvE0fsoK6FN4OUeh_SPCflxKlfaifDwSpZdB0cPREFU2ZhNF3xc8dxXE_vG0QzLjzSS8nvguq9GICoQiF9uTamqTgTrmjRAYaErdl2k=w215-h322-s-no-gm

Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
Tác giả: Sơn Dữu Tử
Thể loại: Đô Thị, Võng Du, Đam Mỹ, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: Cùng hào môn đại lão võng luyến sau ta đỏ

Tác giả: Sơn Dữu Tử

Thể loại: Đam mỹ, võng du, hiện đại, ngọt sủng, hào môn, chủ thụ, sảng văn, nhẹ nhàng, HE

Văn án

Mới có một nam sinh vừa chuyển tới trường Tam Trung, nghe đâulà một steamer khá có tiếng, một đầu tóc đỏ siêu nổi bật, có điều nghe nói tính tình không được tốt, không dễ thân cận lắm.

Các bạn trong lớp nhìn bạn học mới, một bạn tới nói chuyện, bàn về đề tài đang hot gần đây

"Cậu đã xem tin mới đây chưa? Nhà họ Thẩm thế mà lại nhận nhầm con mình, nghe nói cậu trai kia đã bị Thẩm gia đuổi ra khỏi nhà ngay lập tức, không biết bình thường khiến người ta chán ghét cỡ nào mà bên đó tuyệt tình như vậy!"

Thẩm Trì ngẩng đầu: "Ồ, là tôi đó."

Các bạn học:???!!!

*

Ngày đầu tiên Thẩm Trì đến Biên thành, vị hôn thê trong cuộc liên hôn thương nghiệp một mình tuyên bố chia tay, vì né tránh ánh mắt đồng tình của mọi người hắn chọn một bạn gái ảo.

Thẩm Trì chọn một người bạn gái thanh âm ngọt ngào, nhưng không hề phát hiện--

Chính mình, chọn sai người.

Trong một lần cùng nhau phát sóng trực tiếp, cậu chột dạ nhìn về phía người xem giới thiệu: "Bạn gái của tôi."

Nhưng mà giây tiếp theo, trong trò chơi truyền ra giọng nam trầm thấp dễ nghe: "Sửa đúng một chút --"

"Là bạn trai."

Người xem trong phòng phát sóng trực tiếp tức khắc sôi trào!

Chỉ là có không ít người nói thầm, thanh âm này vì sao lại rất giống vị đại nhân vật của Nghiêm thị kia nhỉ?

Thiếu niên Thẩm Trì cho rằng chính mình sẽ hư thối và mọc rễ ở khoảng nước lặng cho đến khi cậu nhìn thấy ánh trăng trên bầu trời vì cậu mà đến---

Trước kia nghèo túng tiểu thiếu gia thụ x thận trọng từng bước công​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
  • Sau Khi Bị Lừa Bán, Tôi Mang Thai Đứa Trẻ Siêu Nam...
  • Tình Sâu Đậm Bao Nhiêu - Liệu Xuân
  • Xuyên Đến Năm Năm Sau Cùng Anh Cả Của Bạn Trai
  • Vị Ngọt Sau Hôn Nhân
  • Sau Khi Cùng Xuyên Bị Đối Thủ Sống Còn Bám Dính
  • Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 1


    /images/2024-0308.gif

    "Thẩm Trì......!Cậu biết Biên Thành sao?"
    "Biết."
    Một thiếu niên tóc đỏ tháo tai nghe đắt tiền, đồng phục học sinh trượt xuống người, không để bụng mà nói: "Tỷ lệ phạm tội cao nhất cả nước, nền kinh tế số một từ dưới đếm lên, địa phương mà cả đời tôi không bao giờ đến."
    Lúc ấy, cậu cho là như vậy.

    *
    Tháng chín, mặt trời như thiêu như đốt làm mặt đất nóng lên, thiếu niên tóc đỏ kéo rương hành lý đến trước một căn nhà nhỏ hẹp.

    Bức tường của căn nhà giống vỏ cây bị bóc ra, rêu xanh bao phủ những viên gạch bên ngoài, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy lớp tường trắng và những viên gạch màu xám.

    Tầm mắt của cậu dừng ở vết nứt nhỏ nơi chân tường, ngay sau đó chuyển sang cánh cửa sắt phòng trộm đã gỉ, nghĩ đến việc cánh tay của mình phải đặt trên cánh cửa này để gõ——
    Khuôn mặt của thiếu niên không chút thay đổi.

    Cậu chưa từng nghĩ tới việc bản thân sẽ từ thủ đô phồn hoa, ngồi trên xe lửa ba ngày ba đêm đến Biên Thành.

    Thẩm Trì nhìn về phía đối diện, đường cái gồ ghề lồi lõm, sửa chữa được một nửa phần cuối còn nát vụn, những người bán hàng rong chiếm cứ gần hết, thậm chí cả đoạn đường chỉ có một tiệm net.

    Cậu không chút do dự đi vào tiệm net đó.

    Giữa trưa, nhân viên công tác trong tiệm ngồi trước quầy lễ tân vừa ăn vừa thở dài bàn luận.

    "Các người xem tin tức chưa, đứa con nhà họ Thẩm giàu nhất thành phố chúng ta hóa ra là bị ôm sai, cha mẹ ruột của hắn chính là người bán đồ ăn sáng bên cạnh trường Tam trung, vậy mà tình cờ sinh cùng bệnh viện trời xui đất khiến được hộ sĩ ôm nhầm."
    "Cô nói Quý gia đúng không, tôi đã từng thấy hài tử của Quý gia, từ nhỏ không chỉ có thành tích tốt, còn rất hiếu thuận, giúp đỡ cha mẹ bán đồ ăn sáng, nhìn liền biết không giống người nào đó, khổ đứa nhỏ này."
    "Đứa con Thẩm gia nuôi hình như tên là Thẩm Trì? Nghe nói suốt ngày trầm mê trong trò chơi, tính tình còn không tốt làm cha mẹ tức giận lúc này mới kiểm tra DNA nói như thế nào nhỉ, thật sự đồ giả không thể giống đồ thật được."
    Các cô thảo luận đến hăng say, cho đến khi một âm thanh lạnh lùng vang lên đánh vỡ cuộc trò chuyện: "Không nói lời nào cũng không ai bảo các người câm đâu."
    Quầy lễ tân ban nãy còn nhiệt tình ngay tức khắc an tĩnh lại, họ không khỏi nhìn nhau chẳng biết bản thân đã nói sai điều gì.

    Thiếu niên cũng không thèm liếc mắt một cái, giọng nói lạnh như băng: "Một máy."
    Khuôn mặt của thiếu niên rất đẹp, lông mày rậm tuấn tú, cả đầu tóc đỏ càng làm cho làn da trắng nõn của cậu phá lệ nổi bật, đứng im một chỗ cũng có thể hấp dẫn ánh mắt của người khác, bộ dáng sạch sẽ không hề ăn nhập với hoàn cảnh đầy khói bụi xung quanh.

    Nhân viên thu ngân nhìn đến ngẩn ra một lát mới hồi phục tinh thần, cẩn thận dò hỏi, "Cậu chơi trò nào? Cửa tiệm của chúng tôi trò gì cũng có, kể cả những game nổi tiếng ví dụ như Liên Minh Huyền Thoại ——"
    Cô chưa giới thiệu xong đã bị thiếu niên đánh gãy: "Tuyệt Địa Cầu Sinh."
    Nghe xong cô giật mình, Tuyệt Địa Cầu Sinh là một trò chơi cũ, không thể nói là không phổ biển nhưng trò chơi này đã qua thời hoàng kim của nó, hiện tại rất hiếm người tiếp tục chơi, máy cài cũng ít hơn.

    "Không thể?" Thiếu niên cau mày.

    "Có thể, phiền cậu đưa ra chứng minh thư." Nhân viên thu ngân lập tức gõ trên máy tính.

    Ngay sau đó, một tấm chứng minh thư được đưa tới cô tiếp nhận sau ngây ngẩn cả người, bởi vì trên đó có in một cái tên.

    —— Thẩm Trì.

    *
    Thẩm Trì bước đến khu C ở tiệm net, cậu không lập tức ngồi xuống mà nhìn chỗ ngồi bẩn thỉu, trên ghế nhựa hiện rõ vết dơ.

    Cậu ngẩng đầu nhìn lên thấy những chiếc ghế khác cũng không khá hơn là bao, máy tính vẫn là đồ thế hệ cũ, không ít người vừa hút thuốc vừa chơi.

    Lối đi nhỏ hai bên đã tích một tầng khói bụi.

    Nó hoàn toàn khác so với những quán net sạch sẽ và sáng sủa trong ấn tượng của cậu.
    Một lần nữa, Thẩm Trì thực sự nhận ra rằng nơi này không phải là Yến thành, mà là Biên thành xa xôi ở biên giới Tây Bắc.

    Thẩm Trì mím môi - không nhìn ra đang suy nghĩ cái gì, cuối cùng vẫn dùng một tờ báo lót mông rồi ngồi xuống.

    Kỳ thật, người khác cũng không nói sai.

    Cậu chỉ biết chơi game.

    Cũng chỉ muốn chơi trò chơi.

    Thẩm Trì lấy chiếc bánh quy soda còn ăn dở trên xe lửa từ trong ba lô cẩn thận gói lại, tiếp theo mới mở máy tính vào Tuyệt Địa Cầu Sinh.
    Tuyệt Địa Cầu Sinh tên gọi tắt là PUBG, mỗi ván có hàng trăm người chơi trong cùng một map trên bản đồ phân bố súng ống, mũ giáp và vật tư, sau khi người chơi nhảy dù sẽ tiến hành chém giết lẫn nhau tiêu diệt tất cả những người còn lại mới có thể giành được thắng lợi.

    Thiếu niên đeo tai nghe bàn tay nắm chặt con chuột, ống tay áo tuột xuống lộ ra một đoạn cổ tay gầy yếu đến dọa người.

    Thẩm Trì lại bất vi sở động mà ấn chuột, màn hình bắt đầu tải.

    Bởi vì Tuyệt Địa Cầu Sinh có yêu cầu cao về bộ nhớ và đồ họa, máy tính ở tiệm net hiển nhiên không thể bắt đầu được cậu chỉnh chất lượng hình ảnh muống mức thấp nhất, màn hình chờ lập tức biến thành khung cảnh trong cabin.

    Một trăm người chơi cùng nhau ở trên trực thăng, phi cơ bay theo đường hàng không đã định sẵn có thể lựa chọn vị trí nhảy dù.

    Đường bay đứt đoạn ở phía Tây Bắc của bản đồ, Thẩm Trì rơi xuống đất nhặt được một khẩu S686, băng đạn chỉ còn hai viên, thậm chí kính lúp còn chưa mở đã nhẹ nhàng bâng quơ mà thu hoạch được một đầu người đầu tiên trong trò chơi.

    Tiếp theo là người thứ hai,
    Người thứ ba,
    ......!
    Giết chín!
    Đại khái là Thẩm Trì chơi quá chuyên chú, một người bên cạnh nghiêng đầu nhìn cậu chằm chằm: "Anh em, giết chín người trong vòng năm phút cậu là cao thủ ở đâu?"
    PUBG kiểm tra người chơi gian lận càng ngày càng nghiêm khắc, chỉ cần phát hiện gian lận sẽ bị cấm thậm chí có tồn tại tình huống ngộ thương.

    Trang Châu là một kẻ xảo miệng, nhìn thấy cảnh này nhịn không được mà hỏi thăm.

    Thẩm Trì không trả lời, cậu hoàn toàn đầu nhập trong trò chơi.

    Sau hai mươi phút cuối cùng cũng g**t ch*t người cuối cùng thành công lấy được thắng lợi.

    Khi Thẩm Trì thả chuột ra, cổ tay vì căng thẳng quá mức mà hơi run rẩy đến mở ly nước cũng phải tốn chút sức lực.

    Cậu có thói quen ở mỗi ván chơi đều dùng hết toàn lực.

    Thẩm Trì hạ tay áo xuống che lấp phần cơ thể gầy gò lộ ra ngoài: "Không gian lận."
    Trang Châu nhìn vào số người giết được trên màn hình muốn nói lại thôi, trình độ này không tốn hai đến ba năm luyện tập thì không thể có được lợi hại hơn đa số cao thủ nói không gian lận hắn cũng không tin.

    "Muốn học sao?" Thiếu niên bỗng nhiên quay đầu hỏi.

    Trang Châu mãnh liệt gật đầu.

    "Còn nhanh hơn đổi chủ." Thẩm Trì thu hồi tầm mắt.

    Trang Châu:???! Thoạt nhìn rất giống loại người có ít bằng hữu
    "Nếu như cậu thật sự có trình độ này, vì sao không phát sóng trực tiếp?" Hắn không khỏi phản bác.

    Tựa hồ là bị câu hỏi của hắn ngăn lại, thiếu niên suy tư một lúc, nghiêm túc hỏi: "Có thể kiếm tiền sao?"
    "Đương nhiên có thể." Trang Châu không cần nghĩ ngợi mà trả lời, "Những streamer nổi tiếng nhất một năm thu vào trăm vạn, một số người ít nổi tiếng hơn chỉ cần ký hợp đồng, một tháng cũng có thể giữ gốc ba bốn ngàn tệ."
    Thiếu niên tháo tai nghe xuống, trên mặt xuất hiện biểu tình tự hỏi hiển nhiên là đã nghe lọt lời hắn nói.

    "Nhưng mà streamer chỉ có thể ăn tiền vào lúc còn trẻ, cũng không đảm đương nổi cả một đời." Trang Châu nhớ rõ thời điểm trò chơi này vừa mới hot có rất nhiều streamer nổi tiếng bật ra, nhưng sau này nhiệt độ thấp hơn rất nhiều, không ít người muốn tự tìm đường ra.

    "Vậy là đủ rồi."
    Thẩm Trì chậm rãi nói.

    "Cậu rất thiếu tiền sao?" Trang Châu nghi hoặc hỏi, nhìn trang phục trên người thiếu niên cũng không giống một kẻ thiếu tiền.

    "Rất thiếu."
    Thẩm Trì rũ mắt.

    Hôm nay là ngày khai giảng đầu tiên của trường cao trung, màn hình lớn trong tiệm net phát tin tức của đám học sinh ưu tú đang nói chuyện, đứa con nhỏ của ông chủ quy quy củ củ mà ngồi trước màn hình viết ra những suy nghĩ của mình sau khi xem xong.

    Thẩm Trì ngẩng đầu nhìn hướng màn hình lớn.

    "Trong ba năm ở cao trung, tôi đã rất nỗ lực và thật vinh hạnh khi nhận được thư mời nhập học hệ tài chính của đại học Columbia."
    Rất nỗ lực......!
    Thẩm Trì kéo kéo khóe môi.

    Trang Châu chỉ cần liếc màn hình cũng biết bọn họ không cùng một thế giới, hắn không khỏi nghi hoặc mà hỏi Thẩm Trì: "Cậu cười cái gì?"
    Thẩm Trì nhìn màn hình, ngữ khí bình đạm trả lời: "Trước kia tôi từng quyên góp một nửa tòa nhà dạy học để đi vào."
    Trang Châu thầm nghĩ tuổi còn trẻ khẩu khí còn rất lớn.

    Lúc này di động của Thẩm Trì rung lên, cậu mở điện thoại ra thấy vị hôn thê của mình đăng một bài viết lên vòng bằng hữu.

    【 Trần Sương Sương 】 chia tay
    Phía dưới rất nhiều người hồi âm.

    "Trước kia ta đã nói Thẩm Trì căn bản không xứng với ngươi, nếu không phải gia thế của hắn tốt ai lại nguyện ý sủng hắn, hiện tại gia thế cũng không có"
    "Cậu ta sẽ không nghĩ luẩn quẩn trong lòng nhỉ?"
    "Mất vài ngày mà thôi"
    Thẩm Trì không có cảm giác gì với tin tức này, Trần Sương Sương là vị hôn thê trên danh nghĩa của cậu nhưng cả hai người đều biết đây chỉ là cuộc liên hôn thương nghiệp, ngày thường căn bản không giao tiếp với nhau quá nhiều.

    Nhưng mà rất nhiều người đều quan tâm đến cậu, Thẩm Trì biết rõ chính mình không được hoan nghênh mặt ngoài nói là quan tâm không bằng nói là tới để xem chê cười.

    Thẩm Trì lười xem, trực tiếp đăng một bài lên vòng bằng hữu.

    【 Châu Á Đệ Nhất Thương Thần 】 có bạn gái
    Cậu đăng xong liền móc một cái ly từ trong ba lô chuẩn bị đứng dậy lấy nước, khi Thẩm Trì mở ra di động một lần nữa trên màn hình hiện lên mấy chục hồi âm từ khắp nơi.

    "Thiệt hay giả?"
    "Vì sao một chút tiếng gió tôi đều không nghe được"
    "Ở Biên Thành không tiện gặp mặt nói chuyện, khi nào chúng ta gặp trực tiếp, hoặc tìm thời gian cùng nhau chơi game được không?"
    Thẩm Trì nhìn dòng hồi âm cuối cùng mà nhướng mày, cậu chỉ thuận miệng nói đi đâu tìm bạn gái đây.

    Đúng lúc này, Thẩm Trì giương mắt nhìn thấy tờ quảng cáo nhỏ bên cạnh máy lọc nước-----
    —— Bạn cô độc sao, bạn tịch mịch sao, bạn có khao khát tình yêu trong những giấc mơ đêm khuya? Heartbeat Shop hết sức trung thành vì bạn phục vụ, người yêu ảo bất đồng loại hình bất đồng thanh âm cho bạn lựa chọn, một giờ chỉ cần mười đồng tiền, thể nghiệm niềm vui khi hẹn hò trực tuyến, cung cấp cho bạn một bến đỗ tinh thần.

    Tầm mắt của Thầm Trì dừng lại ở trên dòng chữ mười đồng – đó là mức giá mà cậu có thể chi trả, nhưng cậu nhanh chóng nhìn qua chỗ khác hờ hững nghĩ thật là bại tục.

    Mặc dù bị vạch trần không bạn gái cũng không có gì ghê gớm, cả đời này của Thẩm Trì cũng không có khả năng trở về thủ đô, nhiều nhất bị người khác chê cười mà thôi, không cần thiết tiêu tiền uổng phí.

    Sau khi Thẩm Trì nghĩ thông suốt cậu đi thẳng đến máy lọc nước, khi định lướt qua tấm quảng cảo ma xui quỷ khiến mà ——
    Xé xuống mẩu quảng cáo hẹn hò trực tuyến....
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 2: 2-1


    Khi Thẩm Trì trở lại chỗ ngồi, trong túi có thêm một tờ quảng cáo nhỏ.
    Trang Châu thoáng nhìn thấy góc hồng chìa ra trên mép túi Thẩm Trì vừa muốn nhìn kĩ lại thiếu niên tóc đỏ đã cảnh giác nhìn xung quanh, ánh mắt của cậu sắc bén như một con sói dữ nên hắn chỉ có thể nén lòng hiếu kỳ.
    Sau khi xác định không còn ai dám nhìn về hướng mình, Thẩm Trì mới mở ra trang giấy in đầy những bong bóng màu hồng ấn vào dãy số chăm sóc khách hàng trên đó.
    【Heartbeat Shop】 Ngài tốt! Xin hỏi ngài có yêu cầu gì ở một người tình ảo?
    Hắn tự hỏi trong chốc lát, sau đó mới gửi một câu trả lời.
    【 Châu Á Đệ Nhất Thương Thần 】 nữ
    【Heartbeat Shop】......!Được rồi, cửa hàng của chúng tôi có loại loli ngọt ngào, bông hoa học đường thuần khiết, còn có kiểu chị gái lạnh lùng, xin hỏi bạn cần loại bạn gái ảo nào?
    Ngày thường Thẩm Trì có rảnh cũng chỉ chơi game, cậu rất ít có cơ hội được ở chung cùng các bạn nữ vì vậy cậu cẩn thận lựa chọn loại hình nghe có vẻ dễ ở chung nhất – bông hoa học đường thuần khiết
    【Heartbeat Shop】 Mắt nhìn của ngài thật sự rất tốt, được lựa chọn chính là một cô gái kim bài của cửa hàng chúng tôi: nhắn tin trò chuyện một giờ mười lăm tệ, nói chuyện phiếm bằng thoại một giờ năm mươi tệ, chúng tôi kiến nghị ngài tính tiền theo tháng
    【 Châu Á Đệ Nhất Thương Thần 】 tính theo tháng bao nhiêu tiền?
    【Heartbeat Shop】một giờ mỗi ngày chỉ cần 500, tương đương với việc tiết kiệm một ngàn tệ
    Nghe có vẻ rẻ hơn rất nhiều......
    Sau khi Thẩm Trì tiêu hết 500 tệ cuối cùng trên người thuê vị bạn gái kim bài kia mới ý thức được hình như có chỗ nào không đúng, ngay từ đầu cậu chỉ nghĩ tiêu mười tệ nhưng tiền đã chuyển qua rồi cũng không tiện lấy lại.
    【Heartbeat Shop】 tốt, chúng tôi đã an bài một người bạn gái ảo riêng cho ngài, phiền ngài thêm số WeChat này.
    Thẩm Trì nhịn xuống sự hối hận trong lòng, sau khi cậu tìm tòi dãy số thấy nhảy ra một cái tên.
    —— Nghiêm Tuyết Tiêu.
    Tên rất êm tai.
    Nhưng nguyên nhân khiến Thẩm Trì tạm dừng cũng không phải vì cái tên này dễ nghe, mà bởi vì ở Yến Thành nhắc tới họ Nghiêm người ta chỉ nghĩ đến Nghiêm gia - không giống Thẩm gia, Nghiêm gia chính là một đại gia tộc chân chân chính chính cao xa không thể phạm.
    *
    Nước Mỹ, Đại học Princeton.
    "McKinsey đã gửi cho tôi offer." Một nữ sinh có mái tóc xoăn đen ôm sách giáo khoa nói với thanh niên Trung Hoa ngồi bàn trên.
    Dáng người thanh niên cao thẳng trên người mặc sơ mi trắng, ngũ quan anh tuấn hiếm có, lông mày và đồng tử đen như mực, hắn ôn hòa mà mở miệng: "Vậy thì tốt rồi."
    "Cậu còn muốn tiếp tục học sao?" Nàng lấy hết can đảm hỏi.
    Nàng cũng muốn học tiếp nhưng điều kiện kinh tế không cho phép, ở thời đại này có quá ít người có thể theo đuổi học thuật thuần túy, đặc biệt là triết học chuyên nghiệp.
    Mặc dù Đại học Princeton lấy nghiên cứu cơ sở làm chủ không có thiết lập học viện kinh doanh đứng đầu, giống một tòa tu viện phục cổ, nhưng sinh viên tốt nghiệp từ ngành triết học vẫn luôn được ưu ái.
    Một nửa lớp học đến ngân hàng đầu tư, dư lại hơn một nửa học tư vấn quản lí như cô, chỉ có Yan vẫn như cũ lẳng lặng đọc sách, tựa hồ hắn không có tính toán gì về tương lai.
    Thanh niên hơi hơi gật đầu.
    Nữ sinh ngẩn người, nàng biết Yan vừa học vừa làm, gia cảnh cũng không tốt mặc dù như vậy cũng muốn tiếp tục học ngành này sao?
    Thanh niên nhìn chăm chú vào nàng, không biết vì cái gì rõ ràng người này rất ôn hòa nhưng ở trước mặt hắn nàng luôn căng thẳng một cách khó hiểu.

    Nữ sinh không dám ở lại quấy rầy sau khi từ biệt vội vàng rời đi.
    Thanh niên cất cuốn 《 Lý luận logic triết học 》bước ra bên ngoài khuôn viên trường.

    Một chiếc Koenigsegg màu đen dừng ở trước mặt hắn.
    Thanh niên cau mày.
    Tài xế xuống xe, cung kính mở cửa cho hắn.
    Một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi ngậm điếu xì gà ngồi ở trên ghế phụ chột dạ giải thích: "Ta biết con không thích nhưng trường học của các con quá trật, như thế này rất khó tìm xe đúng không?"
    "Trường học là địa phương dùng để nghiên cứu học tập."
    Thanh niên nheo mắt.
    Nghiêm Tế nghe hắn nói cũng không tức giận ngược lại tắt điếu xì gà vội vàng gật đầu.
    Địa vị của Nghiêm gia là từ đao không thấy máu chém giết lẫn nhau ẩu đả mà ra, trời sinh chảy xuôi trong người dòng máu trục lợi tàn nhẫn.

    Có lẽ đó chính là nguyên nhân chính mà huyết mạch của nhà bọn hắn không hề đứt đoạn.
    Cố tình cháu trai của Nghiêm Tế khác với những người còn lại trong gia tộc, nó không thích công việc kinh doanh trong nhà lại thích triết học.
    Chiếc xe chậm rãi chuyển động.
    "Đúng rồi, ta mang số Wechat của con cho người khác."
    Lông mày của thanh niên càng nhíu chặt hơn: "Hẹn hò?"
    "Đứa trẻ kia là sinh viên hàng đầu của ngành vật lý thiên văn tại Yến Đại, con yên tâm khẳng định sẽ có chủ đề để nói chuyện với con." Nghiêm Tế vội vàng bổ sung, "Một mình con ở nước ngoài cô đơn, mẹ con rất lo lắng."
    Nghe được câu cuối cùng, biểu tình trên mặt thanh niên thoáng mềm mại.
    Nghiêm Tế cũng lau mồ hôi trên trán, cháu trai của hắn thoạt nhìn thì bớt lo nhưng khi bướng bỉnh ai cũng không có biện pháp.

    Trong nhà không cho phép học triết học hắn hai năm không trở lại, dù có vừa học vừa làm cũng muốn học.
    Nghiêm Tế rất sợ cháu trai của hắn không chỉ không thích nữ sinh đối với nam sinh cũng không có cảm giác, chưa từng nhìn thấy hắn coi trọng người nào.
    "Con nhớ liên lạc một chút." Nghiêm Tế nhắc nhở.
    Thanh niên mở di động ra, đã lâu không dùng WeChat.

    Đột nhiên, một lời mời kết bạn xuất hiện.
    —— Châu Á Đệ Nhất Thương Thần thỉnh cầu thêm bạn làm bạn tốt.
    Ngón tay thon dài của hắn chạm vào màn hình và dừng lại.
    *
    Thẩm Trì đợi mười phút cũng không nhận được thông báo đồng ý, cậu nhìn giao diện Wechat không có động tĩnh trong đầu bỗng dưng hiện lên một suy đoán.
    Cậu sẽ không bị lừa đúng không? Thẩm Trì nhấp vào ảnh đại diện của dịch vụ chăm sóc khách hàng và đặt câu hỏi:
    【 Châu Á Đệ Nhất Thương Thần 】 Vì sao còn chưa được kết bạn?
    【Heartbeat Shop】 Ngài có thể gửi lại một lần nữa?
    - ---------
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 3: Chương 2-2


    /images/2024-0308.gif

    Edit: Hải Thượng Minh Nguyệt
    Thẩm Trì lại xin một lần trong lúc chờ đợi cậu tiện tay mở trang web phát sóng trực tiếp.
    Căn cứ vào phần giới thiệu trên giao diện muốn, trở thành streamer cần phải điền thông tin cá nhân cũng như tải lên một đoạn video để chờ đợi xét duyệt.
    Chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ tổng kết và nghỉ làm, Thẩm Trì nhanh chóng điền những thông tin cơ bản sau đó bấm nút ghi hình, giành giật từng giây để bắt đầu ván tiếp theo.
    Bản đồ vẫn là một hòn đảo như cũ.
    Bản đồ dạng hải đảo có diện tích rộng nhưng lượng vật tư lại ít, vì tiết kiệm thời gian tìm kiếm vật tư Thẩm Trì lựa chọn nhảy xuống ở sân bay có lượng vật tư phong phú.
    Cậu không phải là người duy nhất nghĩ như vậy, hơn hai mươi người chơi đồng thời khai dù nhảy ở sân bay.
    Vừa hạ cánh trong game Thẩm Trì liền nghe thấy tiếng súng kịch liệt phát ra từ tầng dưới làm lỗ tai của cậu tê dại, cậu không chút do dự nhặt khẩu AKM trên mặt đất.
    Thẩm Trì đã chơi Tuyệt Địa Cầu Sinh trong một khoảng thời gian dài, loại súng nào cậu cũng thành thạo.

    AKM là một khẩu súng có độ giật mạnh đặc biệt là khi lắp ống ngắm thì độ lệch căn chỉnh lớn nhưng ưu thế cũng rất rõ ràng - thương tổn cao uy lực không tầm thường chút nào.
    Cậu nhắm vào một người trên nóc nhà đối diện.
    Vừa định ấn xuống xạ kích, phía sau Thẩm Trì đột nhiên tiếng bước chân vang lên.

    Không phải âm thanh trong trò chơi truyền đến mà là bên ngoài.
    Cậu nghe thấy một giọng nói thận trọng phát ra từ một người đàn ông trung niên: "Cậu là...!Tiểu Trì đúng không?"
    Ngay khi nghe thấy giọng nói đó, tấm lưng của thiếu niên đột nhiên đông cứng lại.
    Thấy không nhận nhầm người, ba Quý nhẹ nhàng thở ra: "Con không về nhà, ba và mẹ con cũng không dám gọi điện làm phiền lại nghe hàng xóm bảo con đang ở chỗ này nên tới đây."
    "Về nhà đi, mẹ con sẽ làm một bàn đồ ăn cho con." Ngữ khí của ba Quý lộ ra một chút lấy lòng.
    Một lúc lâu sau, Thẩm Trì rũ mắt: "Đánh xong ván này đã."
    Cậu không có thói quen bỏ cuộc giữa chừng.
    Ba Quý nhìn màn hình trò chơi dường như muốn nói gì đó nhưng đối mặt với khuôn mặt của thiếu niên cuối cùng vẫn im lặng đi ra bên ngoài chờ đợi.
    Thẩm Trì mím môi.
    Khi cậu lấy lại tinh thần thì đã bị người đối diện trong game làm mất nửa thanh máu, Thẩm Trì ép buộc chính mình phải sử dụng toàn bộ tinh lực vào trận đấu sạch sẽ lưu loát mà giải quyết đối thủ trước mặt.
    ......
    Một ván chơi thông thường cần hai mươi ba mươi phút, Thẩm Trì chỉ dùng mười lăm phút liền kết thúc trò chơi đồng thời tải video lên trước khi hết thời gian xét duyệt.
    Cậu tháo tai nghe xuống, đứng dậy khỏi ghế ngồi.
    *
    Ba Quý vẫn luôn chờ ở cửa tiệm net, sau khi rời khỏi quán Thẩm Trì đi theo ba Quý đến căn nhà trệt kia.
    Vừa vào cửa, bên trong căn nhà trông còn tồi tàn hơn bên ngoài.

    Chỉ có hai phòng một sảnh, bộ sô pha ở phòng khách bị tẩy đến trắng bệch phảng phất chỉ cần kéo nhẹ một cái thì sẽ rách bươm.
    Nghe thấy tiếng mở cửa, một người phụ nữ mặc tạp dề từ trong bếp đi ra khuôn mặt không giấu được nét vui mừng, tiếng nói nghẹn ngào: "Con đã về."
    "Tiểu Trì, đây là mẹ con." Ba Quý lúng túng nhìn về phía Thẩm Trì giới thiệu.
    Người phụ nữ kia mong đợi nhìn qua.
    Thiếu niên khuông mặt có vài phần tương tự với chính mình kia, hỏi một câu không nghe ra cảm xúc: "Phòng ở đâu?"
    Không khí trong nháy mắt trầm mặc.
    "Ở bên phải." Ba Quý ngượng ngùng trả lời, vỗ vai vợ mình thấp giọng giải thích: "Tiểu Trì sợ người lạ."
    "Ăn cơm trước đi." Thanh âm của mẹ Quý vẫn cứ ôn nhu, "Mẹ đã làm rất nhiều đồ ăn, nếu không ăn sẽ nguội mất."
    Thẩm Trì vốn dĩ định kéo rương hành lý đi vào phòng nhưng khi thấy mẹ Quý cúi đầu lau khóe mắt, cậu dừng chân lại rồi cứng đờ ngồi xuống bên cạnh bàn.
    Nói là nhiều đồ ăn cũng chỉ bốn mặn một canh.
    Các món ở Biên Thành đều rất cay, Thẩm Trì lớn lên ở Yến Thành căn bản ăn không quen.

    Cậu cố gắng ăn nửa chén cơm liền ăn không vô nữa đứng dậy kéo theo rương hành lý đi tới phòng ngủ.
    Phòng ngủ vô cùng chật chội, bày một chiếc giường cùng bàn học đã không thể để thêm bất cứ vật gì.

    Thậm chí tủ quần áo cũng không có, Thẩm Trì chỉ có thể đem rương hành lý đặt ở lối đi nhỏ.
    Cánh cửa chưa khép lại hoàn toàn, cậu nghe thấy vài giọng nói chuyện ở phía sau.
    "Dù sao nó cũng lớn lên ở Thẩm gia được nuông chiều từ bé đến lớn."
    "Aiya, tính tình của đứa nhỏ này có vẻ rất lạnh lùng chẳng ấm áp chút nào.

    Nếu Tiểu Thư còn ở đây thì tốt rồi, thành tích xuất sắc lại còn hiểu chuyện, nhìn thấy ai cũng cười."
    "Tôi nhớ Tiểu Thư, không biết nó ở bên kia có tốt không."
    Khuôn mặt Thẩm Trì chẳng có biểu tình gì im lặng đóng cửa lại, tiếng đóng cửa vang lên ngoài cửa tức khắc yên tĩnh như ve sầu mùa đông, cậu tỏ vẻ không sao cả dửng dưng đi đến trước giường.
    Thẩm Trì biết từ trước đến nay bản thân mình chẳng được ai yêu thích.
    Dù sao, cậu cũng không để bụng.
    Phòng ngủ không có cửa sổ, nếu không bật đèn sẽ tối thui một mảnh giống như đặt mình trong một hồ sâu đen nhánh, áp lực đến không thể thở được.
    Thiếu niên 1m75 cuộn tròn trên chiếc giường 1m7, co chân đắp chăn lên người rồi nhắm mắt lại.
    Nhưng chiếc giường này quá cứng, Thẩm Trì làm thế nào cũng không thể ngủ được.
    Trong bóng đêm, màn hình di động đột nhiên sáng lên.
    Ánh sáng bao trùm trước mi mắt thiếu niên, Thẩm Trì mở mắt ra nhìn vào thông báo trên điện thoại.
    —— Nghiêm Tuyết Tiêu chấp nhận lời mời kết bạn..
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 4: Chương 3


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 5: Chương 4


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 6: Chương 5


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 7: Chương 6


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 8: Chương 7


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 9: Chương 8


    /images/2024-0308.gif

    Bạch Trà cũng đang xem phát sóng trực tiếp.
    Khác với những khán giả bình thường, một video ngắn ngủn nửa giờ hắn cùng bằng hữu kéo thanh tiến trình xem đi xem lại hai tiếng đồng hồ, không bỏ qua một bức ảnh nào nhưng vẫn không thể phát hiện bất kỳ dấu vết gì của việc gian lận.
    Hắn yên lặng một lúc lâu.
    Người bạn bên cạnh lên tiếng an ủi: "Kỳ thật, quay mỗi bàn tay cũng chẳng thể hoàn toàn chứng minh hắn không gian lận."
    Bạch Trà nhìn về phía màn hình.
    Khi PUBG vừa mới ra lò đã trở thành một trò chơi mang tính biểu tượng nhất thời nổi bật có một không hai.

    Nhưng lúc đó nhà phát hành không quá để ý khiến việc gian lận tràn lan khắp mọi nơi, hơn nữa máy chủ quốc gia không được cho ra mắt làm nhiệt độ của trò chơi càng ngày càng thấp, không ít bằng hữu của hắn sớm đã chạy sang game khác.
    Cho nên Bạch Trà vô cùng chán ghét hành vi gian lận.
    Quay mỗi bàn tay đương nhiên không thể bảo đảm nhất định không có sự gian lận nhưng khi Bạch Trà phân tích từng bức ảnh, hắn chú ý tới trên tay của Late có một vết đỏ.
    Tuy rằng chỉ lóe qua mà thôi – là một sinh viên theo học ngành y, Bạch Trà vẫn có thể nhận ra dấu vết bị bỏng chưa hoàn toàn khép lại, nghĩ đến trình độ kém cỏi của Late ngày hôm qua, hắn liền đoán được bảy tám phần.
    Hôm nay mới là trạng thái bình thường của Late.
    Bạch Trà mở phòng phát sóng, lần đầu tiên trong cuộc đời cúi đầu trực tiếp xin lỗi: "Là kỹ thuật của tôi không bằng người."
    Phòng phát sóng trực tiếp im lặng một lúc.
    "Nếu không phải gian lận, một ván giết hai mươi người.

    Late thật sự có trình độ, khẳng định giá trị KD của hắn cao đến đáng sợ"
    "Làm sao bây giờ, vừa nãy tôi còn chạy đến phòng phát sóng trực tiếp của cậu ấy để mắng? Tôi đi tặng cá khô nhỏ đây"
    "Cho tôi một cái"
    "Tôi cũng đi"
    *
    [ một ly Latte tặng cho bạn cá khô nhỏ x10]
    [ hộp sữa đậu nành tặng cho bạn cá khô nhỏ x30]
    [ bánh crepe ngàn tầng tặng cho bạn cá khô nhỏ x4]
    Thẩm Trì nhìn chằm chằm màn hình tràn ngập phần thưởng không biết đã xảy ra chuyện gì, nửa tiếng ngắn ngủi đã thu được hơn 500 tệ.

    Nhân số trong phòng phát sóng trực tiếp cũng từ một trăm nhảy tới một ngàn.
    Có thể......!mua một ít thịt lợn xé nhỏ?
    Thiếu niên nhìn số dư trong tài khoản của mình do dự một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được dụ hoặc, ra khỏi tiệm net mua một phần thịt lợn xé phay còn ấm.
    Khi Thẩm Trì trở lại chỗ ngồi, cậu nhận được một thông báo ngoài ý muốn, tốc độ kéo lưng ghế chậm nửa nhịp.
    【 Bạch Trà 】 hôm nay tôi thực sự xin lỗi vì đã gây ra phiền phức cho cậu, hy vọng cậu không quá tức giận.
    Thẩm Trì ngồi vào vị trí cúi đầu trả lời.
    【 Châu Á Đệ Nhất Thương Thần 】 Người bị một phát súng g**t ch*t không phải là tôi, vì sao tôi lại tức giận?
    Bạch Trà tựa hồ không dự đoán được cậu sẽ trả lời như vậy, bị nghẹn không nói ra lời, một lúc sau mới hồi âm.
    【 Bạch Trà 】 Tôi nghe Nguyễn Ngôn nói cậu mới trở thành người dẫn chương trình không lâu, tôi cũng từ một streamer nhỏ bé đi đến hiện tại.

    Phần tư liệu này hẳn là có ích với cậu.
    Thẩm Trì mở tư liệu ra, bên trong là kinh nghiệm tâm đắc của Bạch Trà khi làm streamer.

    Cậu ngồi trước máy tính xem từng trang một.
    Nhìn đến trang cuối cùng, trên mặt cậu hiện ra rối rắm.
    Làm người dẫn chương trình còn phải tương tác với khán giả sao?
    Thẩm Trì nhìn chằm chằm biểu tượng đóng micro trên giao diện trò chơi tự hỏi một lúc sau đó mở WeChat.
    *
    Ở bang New Jersey lúc này đã là đêm khuya, Nghiêm Tuyết Tiêu rời khỏi thư viện trở về ký túc xá.

    Sơ thảo còn chưa hoàn thành, hắn ngồi xuống bàn học mở máy tính ra.
    Đúng lúc này, hắn nghe được một tiếng đập cửa, Nghiêm Tuyết Tiêu khẽ nhíu mày bĩnh tĩnh đi ra mở.
    Nghiêm Tế chưa đi đến cửa: "Hôm trước Sothebys tổ chức hội đấu giá, biết được là bản thảo của triết học gia Heidegger nên ta mua cho con."
    Thanh niên thu mắt.
    Heidegger dùng một quyển 《 Tồn Tại Cùng Thế Giới 》 xác lập vị trí của mình trong giới triết học, hồi sinh nền triết học siêu hình đang tàn lụi giống như Wittgenstein đã làm với triết học phân tích, nhưng ý nghĩa của nó nằm ở ý tưởng chứ không phải mớ bản thảo sang quý này.
    Nhưng mà hắn vẫn nói: "Cảm ơn tiểu thúc."
    "Chú phải về đây." Thần sắc của Nghiêm Tế mang theo vài phần vội vàng hiếm có.
    "Vẫn trong thời gian nghỉ phép mà ba con đã gọi chú trở về, việc thu mua PA xảy ra vấn đề, cổ đông bên nước Đức yêu cầu tăng giá muốn lấy 350 đồng Euro / cổ phiếu, còn cao hơn một nửa so với thị trường."
    Nghiêm Tế nói được một nửa liền dừng lại: "Chú nói với con làm gì nhỉ? Dù sao con cũng không hiểu."
    Nhưng hắn không nghĩ tới thanh niên vậy mà trầm ngâm rồi trả lời một câu: "Trước hết cố gắng bàn bạc."
    "Sau đó thì sao?"
    "Dùng báo chí đẩy lên tin tức quyền sở hữu của PA bị phân tán."
    Nghiêm Tế lập tức minh bạch, tốt nhất là có thể thương lượng, nếu không thì thừa cơ PA không phản ứng kịp trực tiếp ở thị trường tư bản triển khai thu mua, thủ đoạn này không thể là nói không tàn nhẫn.
    Cháu trai hắn chỉ cảm thấy hứng thú với triết học, chắc nó cũng chỉ nói bừa mà thôi.

    Nghiêm Tế cũng không để trong lòng, khi hắn đang chuẩn bị xoay người rời đi chợt thấy màn hình máy tính trên bàn sách.
    "Cháu bắt đầu xem phát sóng trực tiếp từ khi nào?"
    Nghiêm Tế nhanh chóng cảnh giác.
    Cháu trai của hắn chưa bao giờ xem phát sóng trực tiếp, Nghiêm Tế đã đọc qua các tin tức trên mạng xã hội.

    Streamer đều là kẻ lừa gạt tiền của người khác, Nghiêm Tuyết Tiêu cực khổ ở tiệm cà phê làm công mới kiếm được vài đồng tiền cũng không thể bị người ta lừa hết.
    Tầm mắt của Nghiêm Tuyết Tiêu dừng ở màn hình trò chơi một lúc rồi nhàn nhạt mở miệng: "Trong lúc vô tình click mở."
    Nghiêm Tế nhẹ nhàng thở ra xoay người rời đi.
    Trong lòng hắn có chút đáng tiếc, nếu cháu trai cùng hài tử ở Yến Đại kia thành đôi thì tốt rồi, đỡ phải lo lắng đề phòng.

    Hai năm trước Nghiêm Tế đã có dịp gặp qua Lâm Tư Niên, đó quả thực là một đứa trẻ ngoan ngoãn.
    Hắn không biết ở Yến thành xa xôi, Lâm Tư Niên lại một lần nữa tỉnh dậy từ cơn ác mộng.

    Khuôn mặt của cậu ta tái nhợt chậm chạp xuống lầu ăn cơm cùng người nhà.

    "Con đã kết bạn với Nghiêm Tuyết Tiêu chưa?" Mẫu thân hỏi hắn.
    Cậu ta ngập ngừng đáp: "Chưa."
    Mẹ Lâm Tư Niên nhận ra sự bất an của cậu nhẹ nhàng trấn an: "Hắn chuyên tâm nghiên cứu triết học tại đại học Princeton, mẹ nghe nói hắn rất ôn hòa không giống những người khác, con đừng lo lắng."
    Nghe thấy lời mẹ nói, Lâm Tư Niên cúi đầu sắc mặt càng trắng bệch.
    Cậu có một giấc mơ, trong mơ Nghiêm Tuyết Tiêu căn bản không giống những lời mẹ cậu nói, hắn ta mới là người đáng sợ nhất Nghiêm gia.
    Nếu hiện tại Nghiêm gia bộc lộ mũi nhọn, Nghiêm Tuyết Tiêu cầm quyền Nghiêm gia là sự thật sáng tỏ như mặt trời ban trưa.
    Mà khi đó hắn ta đã trở thành một kẻ cô độc, không có ai dám tới gần, càng không nói đến triết học, cậu không thể nào quên được cặp mắt lạnh băng kia.
    Trong mắt Lâm Tư Niên tràn ngập sự sợ hãi.
    *
    Nghiêm Tuyết Tiêu đóng cửa quay về ghế ngồi.
    Hắn vừa mới mở sách ra đã nhận được tin nhắn.
    【 Thẩm Trì 】 Tôi có thể hỏi cậu một vấn đề được không?
    【 Thẩm Trì 】 Tôi xem bí kíp của người khác đều nói người dẫn chương trình phải tương tác cùng với khán giả, nhưng tôi không biết bản thân có muốn mở micro hay không, nghĩ tới những người làm công việc như cậu hẳn là có kinh nghiệm nên muốn hỏi ý kiến một chút.
    Nghiêm Tuyết Tiêu không biết chính mình thuộc ngành nào nhưng mà hắn vẫn hỏi một câu
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 vì sao không mở micro?
    Qua một lúc lâu, đối diện mới trả lời.
    【 Thẩm Trì 】 có người bảo tôi mở miệng nói chuyện rất dễ dàng đắc tội người khác, khi phát sóng trực tiếp đóng micro sẽ tốt hơn, với cả tôi cũng không biết giọng của mình như thế nào
    【 Thẩm Trì 】 Cậu có muốn nghe thử không?
    Nghiêm Tuyết Tiêu nhìn câu cuối cùng, bàn tay đặt trên màn hình dừng lại một chút rồi nhấn mở tin nhắn thoại mới được gửi tới.
    Là thanh âm của một thiếu niên không lạnh lẽo như trong tưởng tượng của hắn, âm sắc phi thường trong trẻo có lẽ vì ngượng ngùng mà âm cuối phát run.
    Hầu kết của Nghiêm Tuyết Tiêu nhẹ nhàng giật giật như có như không, hắn từ từ hạ mắt trả lời một câu
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 được rồi..
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 10: Chương 9


    /images/2024-0308.gif

    Thẩm Trì nhìn tin nhắn hồi âm trên di động mà trầm tư, không xác định rốt cuộc có được hay không.

    Khi cậu muốn hỏi lại liền nhận được một tin nhắn từ đối phương.
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 đọc sách đi
    Thiếu niên ngượng ngùng không muốn tiếp tục quấy rầy nhưng mà khi nằm trên giường cậu suy nghĩ cả đêm vẫn chưa thể tìm ra đáp án.
    *
    Bảy giờ sáng, tiếng loa trên đường phố vang lên trước khi Thẩm Trì tỉnh dậy, cậu ngậm bánh quẩy bước ra khỏi nhà.
    Một chút ưu điểm của Bến thành so với thủ đô là ở đây không có chuyện kẹt xe, trên đường cái căn bản không có chiếc xe nào, cùng lắm là những chiếc máy kéo ở nông thôn chậm rì rì băng qua đường lớn.
    Thẩm Trì ăn xong bánh quẩy rồi đi vào tiệm net, mở phát sóng trực tiếp thấy Nguyễn Ngôn gửi tới một tin nhắn.
    【 Nguyễn Ngôn 】 ngày hôm qua tôi thấy màn hình của cậu là loại 21 inch đã cũ, xoay góc thị giác trong trò chơi không tiện, tôi đề cử loại 24 inch.

    Cậu nên mua dòng có nhãn hiệu đoàng hoàng, đối với cậu khẳng định không đắt.
    【 Châu Á Đệ Nhất Thương Thần 】máy tính ở tiệm net
    【 Nguyễn Ngôn 】 vì sao lại phát sóng trực tiếp ở tiệm net?
    Thẩm Trì gõ chữ trên bàn phím
    【 Châu Á Đệ Nhất Thương Thần 】 không mua nổi máy tính
    Có lẽ ở thời đại này một nhà không mua nổi máy tính là một chuyện rất kỳ quái, Nguyễn Ngôn cũng không nhắn lại.
    Thiếu niên rũ mắt.
    Người dẫn chương trình ký hợp đồng với Kitten Live một tháng giữ gốc 3000 tệ, nhưng mà điều kiện xin ký hợp đồng quá hà khắc, độ nổi tiếng đạt đến 5000 mới có tư cách đề bạt.
    Hiện tại phòng phát sóng trực tiếp của Thẩm Trì chỉ có một ngàn người chú ý, nhưng nếu ký hợp đồng thành công hẳn có thể tích cóp tiền mua một chiếc máy tính.
    Thiếu niên nắm chặt con chuột trong tay mở phòng phát sóng trực tiếp.
    "Late buổi sáng tốt lành!"
    "Hôm nay vẫn không mở micro sao? Tò mò thanh âm của cậu"
    "Tôi cũng muốn nghe! Nhất định là rất khốc" định để là rất hay nhưng mà đọc đi đọc lại thì giữ nguyên vẫn tốt hơn ( T^T)
    "Mở micro thì số người xem sẽ cao hơn"
    Thẩm Trì chưa bao giờ căng thẳng khi chơi game, nhưng giờ khắc này khi ngồi một mình trước máy tính đối mặt với làn đạn càng ngày càng lớn, lần đầu tiên có chút khẩn trương.
    Cậu nhấn mở WeChat, không có lý do mà nhắn một câu.
    【 Thẩm Trì 】 tôi phát sóng
    *
    Văn phòng đại học Princeton.
    "Không ngờ nhanh như vậy mà em đã hoàn thành sơ thảo, những người khác còn đang chọn chủ đề." Giáo sư đưa ra ý kiến, "Nhưng mà xu hướng chủ đạo trong học thuật Anh Mỹ là triết học phân tích."
    "Em lựa chọn dung hợp triết học phân tích và triết học châu Âu, điều này không quá thuận lợi cho việc xuất bản.

    Hơn nữa hai vấn đề này có khác biệt rõ ràng, em xác định muốn viết sao?"
    Đối mặt với nghi ngờ của giáo sư, thanh niên bình tĩnh mở miệng: "Giới hạn là lịch sử mà không phải hiện thực."
    Giáo sư giật mình không biết nên phản bác như thế nào, triết học hiện tại quả thực gặp phải vấn đề về đường ra, nhiều trường phái liên tục tranh cãi vậy nên chưa chắc dung hợp không phải là một giải pháp.
    Mà lúc này thanh niên chỉ hơi khom người: "Cảm ơn ý kiến của ngài."
    Heine không khỏi nhìn vào cậu sinh viên trước mắt, nhậm chức ở Princeton đã được 10 năm trong những học sinh mà ông đã từng dạy thì cậu học trò Yan để lại ấn tượng sâu sắc nhất.
    Thanh niên đến từ phương Đông xa xôi mang tâm trí của mình hoàn toàn đặt tại triết học nhưng đối nhân xử thế cũng vô cùng xuất sắc.

    Phỏng chừng hắn được giáo dục rất nghiêm khắc, gia cảnh hẳn là không bình thường.
    "Vậy cứ viết đi." Heine không tiếp tục duy trì quan điểm, ông đứng lên "Hôm nay là thứ sáu, thầy muốn cùng vợ đi xem thi đấu khúc côn cầu, em cũng nên nghỉ ngơi một chút."
    Khi hai người ra khỏi văn phòng, Heine thuận miệng hỏi: " Trò có nghĩ tới bạn gái tương lai sẽ như thế nào không?"
    Nghiêm Tuyết Tiêu trả lời: "Không nghĩ tới."
    "Celibatarian?"(1)
    (1): Độc thân?
    Nghiêm Tuyết Tiêu không phản bác.
    Hắn trở lại ký túc xá, ngồi ở bàn học.

    Khi hắn muốn tiếp tục viết luận văn, trên màn hình di động hiện ra một tin nhắn chưa đọc.
    【 Thẩm Trì 】 tôi phát sóng.
    Tầm mắt của Nghiêm Tuyết Tiêu dừng lại một chút, click mở phòng phát sóng trực tiếp.
    *
    Ván chơi đã qua một nửa, nhân số trên góc bên trái chỉ còn lại 40 người.

    Vì buộc người chơi phải di chuyển và giao chiến với những đối thủ khác, diện tích vòng độc không ngừng thu hẹp.
    Thẩm Trì cầm súng đứng bên rìa âm thầm ngắm bắn những người đang chạy vào vòng an toàn.
    "Đã giết mười bốn người"
    "Lần đầu tiên theo dõi một phòng phát sóng trực tiếp an tĩnh như thế này"
    "Tôi cũng vậy"
    "Hình như Late không thích nói chuyện, thở dài"
    Thẩm Trì phảng phất không nhìn thấy những dòng kêu ca của khán giả, cậu vẫn như cũ không nói một lời nào mà tiến hành trò chơi.

    Thẳng đến khi Thẩm Trì liếc thấy dòng nhắc nhở trên phòng phát sóng, động tác bấm chuột của cậu dừng lại.
    "Nghiêm Tuyết Tiêu tiến vào phòng phát sóng trực tiếp của bạn"
    Thiếu niên tóc đỏ giống như đã hạ quyết tâm, hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra.

    Bật micro.
    Lần đầu tiên bật micro, Thẩm Trì còn chưa quen thuộc ngập ngừng lên tiếng chào hỏi: "Chào mọi người, tôi là Late."
    Mặc dù microphone có tạp âm vẫn không thể che giấu được âm sắc trong trẻo của thiếu niên.

    Phòng phát sóng an tĩnh một lát rồi trực tiếp nổ tung.
    "Còn nhỏ như vậy à! Tôi có cảm giác cậu ấy còn chưa trưởng thành"
    "A, âm cuối run rẩy làm trái tim tôi tan chảy"
    "Được rồi, đừng cản tôi trở thành fan mẹ"
    "Là một thằng nhóc đáng yêu!"
    Trong mắt thiếu niên hiện lên một tia mờ mịt, cậu thật cẩn thận mà bổ sung một câu: "Khi tôi nói chuyện rất dễ dàng đắc tội với người khác, mọi người thứ lỗi."
    "Sao có thể?"
    "Nhãi con nói gì tôi cũng thích nghe"
    "Đừng lo lắng!"
    Trái tim đang treo lên cao của Thẩm Trì yên lặng thả xuống, một lần nữa cậu lại đầu nhập vào trò chơi.

    Thẩm Trì phát hiện vòng an toàn chuyển đến vị trí ở trạm năng lượng nguyên tử cách đó 1000m, cậu phải lập tức chạy tới.
    "Phải chạy ư??!"
    "Suốt dọc đường cũng không thấy bất kỳ chiếc xe nào, chỉ có thể chạy mà thôi"
    "Cách vòng an toàn càng xa sát thương càng cao, Late chỉ nhặt được ba hộp cấp cứu có thể sẽ không tới kịp"
    Thẩm Trì chạy về phía khu an toàn, sau khi dùng hộp cấp cứu cuối cùng rốt cuộc cậu cũng chạy tới bên cạnh vòng độc.

    Lượng máu không giảm nữa nhưng chỉ còn lại một tầng mỏng manh.
    Đúng lúc này, một viên đạn xẹt qua.
    "Không ngờ căn phòng phía trước còn có người"
    "Thôi xong, nhãi con bị phát hiện"
    "Đối phương hình như là một streamer nổi tiếng"
    Thẩm Trì bình tĩnh mở ba lô ra, ván này cậu không thu được nhiều hộp y tế nhưng mà đồ vật dùng để ném có rất nhiều.

    Trong ba lô có ba khỏa lựu đạn và hai quả bom mù.
    Thẩm Trì ném hai quả bom mù về phía trước, lớp sương màu trắng lập tức tỏa ra thuận tiết che đi vị trí của cậu.
    "May mắn còn có bom mù"
    "Đi mau đi mau"
    "Tôi thật sự rất căng thẳng"
    Nhưng Thẩm Trì không muốn đi mà dựa vào khói trắng che lấp hành tung nhanh chóng trốn sau một gốc cây để quan sát người trong phòng.
    "Chẳng lẽ Late muốn tấn công?"
    "Trạng thái chỉ còn một giọt máu, kỹ thuật dùng súng có xuất sắc đến đâu cũng không thể chiến đấu"
    "Tôi đã qua phòng phát sóng trực tiếp của đối phương, người kia là Nhậm Đoạt, thương pháp của hắn cũng xếp số một số hai trong vòng streamer.

    Đề nghị nhãi con mau tránh đi"
    Sau khi xác định vị trí của kẻ địch, Thẩm Trì cầm lựu đạn trực tiếp phá vỡ cửa sổ rồi ném vào trong phòng.
    Động tác cực nhanh, hết cái này đến cái khác.
    Có lẽ đối phương cũng không nghĩ tới Thẩm Trì không hề chạy mà lựa chọn công kích, động tác chậm nửa nhịp trực tiếp quyết định thắng thua.

    Căn phòng lúc đầu còn an toàn tức khắc biến thành biển lửa.
    Trên màn hình hiện lên một dòng thông báo.
    "Bạn sử dụng lựu đạn g**t ch*t Renduo"
    Phòng phát sóng rung chuyển trong chốc lát
    "Cư nhiên......!thắng? Đối diện chính là Nhậm Đoạt đó"
    "Đảng ném lựu đạn giành được thắng lợi!"
    "Mới chú ý tới Late lại không lên tiếng"
    "Cậu không muốn nói gì sao"
    Thẩm Trì nhìn làn đạn ngẫm nghĩ, mặt vô biểu tình mà trả lời: "Đối thủ quá cùi bắp."
    Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức im lặng, trước đó họ cho rằng Late nhắc như vậy chỉ để khiêm tốn, hiện tại mới phát hiện đó không phải là khiêm tốn: Late thật sự có thể nói những lời mà người bình thường không thể nói được.
    Chỉ có Nghiêm Tuyết Tiêu ngồi trước máy tính nhìn thấy biểu tượng microphone bên cạnh bản đồ nhỏ lặng yên không một tiếng động mà đóng lại, hắn nhướng đôi mày xinh đẹp, lần đầu tiên trong cuộc đời bình luận.
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 đúng vậy.
    Chiếc micro nhỏ âm thầm mở ra..
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 11: Chương 10


    /images/2024-0308.gif

    "Bạn fans phía trước lý trí một chút"
    "Nhậm Đoạt không cần mặt mũi à!"
    "Nói không chừng muốn tìm tới cửa"
    Mười phút sau Thẩm Trì kết thúc ván chơi lại nhận được một lời mơi tổ đội, người gửi là Nhậm Đoạt.
    "Thật tới cửa"
    "Hiện tại offline có sao không?"
    "Yểm hộ cho nhãi con đi trước"
    Thẩm Trì không muốn để ý tới nhưng nhìn làn đạn trong phòng phát sóng, chấp nhận.
    "Xin chào, tôi là Nhậm Đoạt." Một giọng nói thành thục ổn trọng vang lên trong tổ đội, "Thi đoạt đầu người không?"
    Thiếu niên không nói một lời mà nhấn nút chuẩn bị.
    Nhìn ra Thẩm Trì không có hứng thú nói chuyện, Nhậm Đoạt cũng không khách sáo trực tiếp bắt đầu trò chơi.

    Máy bay trực thăng chậm rãi di động trên đường hàng không.
    Lộ trình bị cắt ở phía Đông Bắc bản đồ, vừa lúc bay qua hai khu vực có vật tư phong phú lần lượt là trường học và thành phố P, Nhậm Đoạt căn bản không cần tự hỏi liền lựa chọn mở dù nhảy xuống.
    Hắn nhìn bản đồ nhỏ, Late cũng lựa chọn thành phố P.
    Quả nhiên có hơn ba mươi người đều nhảy ở nơi này, bởi vì chơi theo đội nên mật độ người chơi càng tập trung, không đến năm phút đồng hồ Nhậm Đoạt đã thu được bảy cái đầu người.
    "Năm phút bảy người!"
    "Hôm nay trạng thái không tồi"
    "Cho streamer kia một chút sắc mặt đi"
    Hôm nay trạng thái của Nhậm Đoạt xác thật không tồi, kỹ thuật khá ổn định.

    Thành tích cao nhất của hắn là mười bảy, mà hiện tại mới qua nửa ván hắn đã giết được mười người.
    "Hôm nay muốn phá kỷ lục à!"
    "Tên kia cũng nên biết ai mới là đồ ăn trong miệng người khác"
    "Nhưng hình như cậu ta đã giết mười hai người..."
    Nhậm Đoạt cau mày, hắn không để tâm tới thông báo trên màn hình chỉ chú ý tên của Late liên tục nhấp nháy trên góc bản đồ.
    Đúng lúc này, màn hình hiện ra thông báo mới.
    "Late sử dụng AKM g**t ch*t Reven"
    "Late sử dụng AKM g**t ch*t Alexlender"
    "Late sử dụng AKM g**t ch*t Mariex"
    Tam sát!
    Không chỉ phòng phát sóng trực tiếp của Nhậm Đoạt bị chấn trụ, ngay cả Nhậm Đoạt cũng không nhịn được ngây ngẩn cả người, vốn tưởng rằng vị streamer này giành được chiến thắng là do may mắn không ngờ cậu ta thật sự rất mạnh.
    Khi ván chơi sắp kết thúc, hắn một mình g**t ch*t 18 người mà đầu người trong tay Late lên tới 22.
    Nhậm Đoạt không thể không thừa nhận: "Cậu rất lợi hại."
    Người bình thường khi được khen ngợi nhiều ít cũng khách khí một chút nhưng thiếu niên chẳng khách khí chút nào ngược lại coi làm lẽ đương nhiên: "Vẫn luôn lợi hại."
    Nhậm Đoạt:............
    "Vốn đang chịu phục, đột nhiên lại khó chịu"
    "Lão Nhậm đều như vậy, mọi người cũng im lặng"
    "Này có lẽ chính là......!đắc tội với người khác bằng bản lĩnh đi?"
    Mắt thấy không khí dần dần xơ cứng, lông mi của Nghiêm Tuyết Tiêu nhẹ nhàng rũ xuống, nhấn mở phòng phát sóng trực tiếp của Nhậm Đoạt.
    "Không cần so đo cùng tiểu hài tử"
    Lúc này mọi người mới phản ứng lại.
    "Nghe thanh âm của Late giống như mới mười bảy, tám tuổi, nói không chừng vẫn chưa trưởng thành đâu"
    "Nhưng cách nói chuyện này quả thực chọc người tức giận"
    "Tôi hy vọng Late ra tiệm net chơi trò chơi bị lão sư bắt được"
    "Tôi cũng vậy"
    Thấy có bậc thang để bước xuống, Nhậm Đoạt cũng nhẹ nhàng thở ra, hòa giọng nói: "Lần sau nếu có cơ hội lại chơi cùng nhau."
    Thẩm Trì nhìn chằm chằm màn hình, xem ra người này đã bị cậu dùng thực lực chinh phục, thiếu niên khẽ "Ừ" một tiếng rồi thoát khỏi trò chơi.
    Ban ngày trôi qua thật nhanh, khi Thẩm Trì về đến nhà căn phòng nhỏ hẹp vẫn như cũ chỉ có một mình cậu.
    Thiếu niên nằm nghiêng trên giường, cuộn lại ngủ, không ai nói ngủ ngon với cậu, c** nh* giọng mà nói với chính mình "Ngủ ngon".
    *
    Ngày hôm sau, Thẩm Trì ngồi trên bàn cơm ăn chả giò chiên.
    Chả giò chiên Biên Thành không giống đồ ở Yến Thành, trong nhân có bọc dầu nên cậu chỉ ăn lớp mỏng bên ngoài.
    Ba Quý khom lưng khiêng nồi, khi hắn đứng lên cái lưng bỗng nhiên cứng lại, quay đầu cầu cứu mẹ Quý: "Bà đỡ tôi một chút."
    Mẹ Quý nâng chồng đứng dậy lo lắng nhìn hắn: "Bệnh của ông càng ngày càng nghiêm trọng, nếu không hôm nay đi bệnh viện khám đi?"
    Ba Quý lắc đầu: "Một mình bà sao có thể làm việc được."
    Mẹ Quý nhìn về phía Thẩm Trì trong lòng không ôm hy vọng nhưng vẫn mở miệng: "Tiểu Trì, con có thể cùng mẹ ra quán được không? Vừa lúc con không bận gì cả."
    Nghe thấy câu cuối cùng, Thẩm Trì vốn định cãi lại, nhưng tầm mắt của cậu dừng lại trên lưng ba Quý, cuối cùng cũng không mở miệng mím môi nói "Vâng".
    Vị trí của quầy ăn sáng nằm bên cạnh trường Tam Trung, không ít học sinh trước khi đến cổng trường đều tiện đường mua một phần đồ ăn.

    Mẹ Quý phụ trách phần lớn công việc chỉ bảo Thẩm Trì thu hộ tiền.
    Bảy giờ sáng là thời điểm đông người nhất.

    Mặc dù vậy, tiền kiếm được cũng không nhiều lắm.
    Thẩm Trì yên lặng thu tiền.
    "Hai phần xíu mại."
    Một thanh niên dáng vẻ lêu lổng vừa ngậm thuốc lá vừa nói.
    Mẹ Quý cẩn thận gói đồ ăn vào túi rồi đưa qua, người nọ nhận xíu liền xoay người rời đi.

    Thẩm Trì túm chặt cánh tay của gã: "Chưa trả tiền."
    Trên mặt người nọ không có nửa điểm kinh hoảng khi bị vạch trần, ngược lại gã nhìn về phía mẹ Quý: "Trả rồi, không tin cậu hỏi bà ta."
    Mẹ Quý không muốn gây chuyện, hơn nữa đã thành thói quen, bà thấp giọng nói với Thẩm Trì: "Được rồi."
    Nhưng thiếu niên vẫn không buông tay ra.
    Trước mắt bao nhiêu người, gã ta không có biện pháp tiếp tục dây dưa, ném năm đồng tiền dơ hề hề xuống mặt đất: "Năm đồng tiền mà mày cũng đòi."
    Thẩm Trì gục đầu xuống nhặt từng cái một.

    Quầy ăn sáng bán đến 10 giờ, gần 11 giờ Thẩm Trì mới tới tiệm net, khi cậu đang muốn ngồi xuống ghế lại nghe được một loạt tiếng bước chân vang lên từ phía sau.
    Cậu quay đầu, người tới là thanh niên có dáng vẻ lêu lổng sáng nay, gã còn mang theo hai người nữa hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến.
    "Ra ngoài đánh."
    Thiếu niên tháo tai nghe vừa mới đeo xuống.
    Mà khi Nghiêm Tuyết Tiêu mở phòng phát sóng trực tiếp, lần đầu tiên thấy cậu không phát sóng, hắn nhìn màn hình trống không rồi cụp mắt.
    *
    Trang Châu cầm đồng phục nhét vào cặp sách, đường đường chính chính đi đến tiệm net.

    Từ xa đã thấy có mấy người trẻ tuổi đang đánh nhau.
    Ở Biên thành bưu hãn, đánh nhau chẳng phải việc gì mới mẻ.

    Không đánh nhau mới là chuyện lạ, chỉ cần không chết người thì chẳng có ai quản, càng không có ai báo nguy, cảnh sát bận rộn xử lí việc buôn lậu m* t** còn không kịp hơi đâu để ý những chuyện cỏn con này.
    Cho nên các hàng quán xung quanh chẳng có cách nào để giải quyết mấy người thích nháo sự này chỉ có thể để họ ăn uống miễn phí.
    Trang Châu vốn dĩ không định xen vào, nhưng khi hắn nhìn thấy một cậu thiếu niên tóc đỏ trong đám người đó lập tức dừng chân.

    Chẳng lẽ thằng nhóc trong tiệm net kia đắc tội người ta?
    Tuy rằng không hề ngạc nhiên nhưng trong lòng Trang Châu vẫn vô cùng căng thẳng, không khỏi tiến lên phía trước.
    Không có khung cảnh đáng thương hề hề như trong tưởng tượng của hắn, thiếu niên tóc đỏ đánh nhau rất quyết liệt chẳng phòng bị chút nào, giống như không cảm thấy đau, cậu quật ngã ba người xuống đất.
    Thiếu niên xách cổ áo một tên trong đó, bóp chặt yết hầu người nọ lạnh giọng hỏi: "Lần sau biết trả tiền chưa?"
    "Biết, biết."
    Người nọ vội vàng gật đầu.
    Nhìn ba người còn đang sợ hãi rụt rè dưới đất, Trang Châu rốt cuộc hiểu được thiếu niên này dùng cách nào sống đến hiện tại.
    Thẩm Trì xoay người rời đi.
    Cậu không trở lại tiệm net mà quay về nhà.
    Cửa mở ra, Thẩm Trì nghe thấy giọng nói đầy nghi hoặc của mẹ Quý:"Kỳ quái, thời điểm tôi về nhà có người đưa tiền cho tôi nói là trước đây cậu ta quên thanh toán."
    "Có thể là bộc phát thiện tâm đi."
    Thẩm Trì rũ nửa mắt đi vào cửa.
    Cậu còn chưa đi vào phòng ngủ, ba Quý đã gọi lại nhìn quần áo dơ hề hề trên người con trai mà: "Tiểu Trì, con vừa đánh nhau đúng không?"
    Thấy Thẩm Trì không phản bác, lần đầu tiên ba Quý nặng lời.
    "Tiệm net là một địa phương không đứng đắn.

    Con xem có người nào đoàng hoàng lại tới tiệm net? Hôm nay con có thể đánh nhau với người khác, ngày mai có thể đi theo người ta phạm tội, nếu Tiểu Thư còn ở đây nó nhất định sẽ không tới đó."
    Thiếu niên nâng mắt lên vốn định giải thích nhưng khi nghe thấy câu cuối cuối cùng phát ra từ miệng ba Quý, lưng cậu nhẹ nhàng run rẩy gục đầu không nói gì cả.
    Thẩm Trì yên lặng vào phòng đóng cửa lại, áp lưng vào cửa..
    Lúc này, cậu mới thật cẩn thận mà cuốn quần áo lên lộ ra vòng eo và cái bụng đầy vết bầm tím, thiếu niên chậm rãi hô hấp chỉ sợ chạm đến vết thương.
    Trong phòng rất an tĩnh, yên lặng đến mức giống như trên thế giới này chỉ còn lại một mình Thẩm Trì, khi cậu vừa định buông quần áo xuống, điện thoại rung lên một chút, thiếu niên mở màn hình ra xem.
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 Có chuyện gì à?
    Thẩm Trì nhìn chằm chằm di động một lát rũ mi mắt chậm rãi gõ chữ.

    Truyện Teen Hay
    【 Thẩm Trì 】 Đánh nhau với người khác, chưa kịp phát sóng trực tiếp.
    【 Thẩm Trì 】 Nhưng mà, tôi đã thắng
    Bên kia đại dương Nghiêm Tuyết Tiêu nhìn thấy hồi âm từ từ híp mắt phượng, hắn đã từng quan sát con sói nhỏ mà tiểu thúc nuôi.

    Thân thể toàn là vết thương cũng muốn nín thở cắn người.
    Hắn nhẹ nhàng gõ xuống.
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 Bị thương ở đâu?
    Sau khi Thẩm Trì nhận được tin nhắn liền ngây ngẩn cả người, tại sao cô ấy biết mình bị thương? Thẩm Trì không muốn Nghiêm Tuyết Tiêu vì cậu mà lo lắng, chột dạ phủ nhận.
    【 Thẩm Trì 】 không bị thương
    Cậu biết Nghiêm Tuyết Tiêu rất bận, mỗi lần người kia nói chẳng đến hai câu.

    Hẳn sẽ không tiếp tục hỏi, nhưng giây tiếp theo đối diện lại gửi tới một tin nhắn.
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 rịt thuốc
    Ngữ khí vô cùng kiên định..
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 12: Chương 11-1


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 13: Chương 11-2


    /images/2024-0308.gif

    Ngày thường Cyril cũng xem phát sóng trực tiếp, bất quá phần lớn là streamer CS, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy người dẫn chương trình Hoa Quốc: "Cậu cảm thấy phòng phát sóng trực tiếp của cậu ta như thế nào?"
    "Kỹ thuật khá tốt." Nghiêm Tuyết Tiêu tạm dừng một lát lại đáp, "Nhưng mà không quá am hiểu việc giao lưu cùng người khác."
    "Phải không? Vì sao tôi lại có cảm giác cậu ta cùng người khác chơi khá tốt." Thanh niên phương Tây nghi hoặc hỏi, "Có lẽ vì tôi không hiểu tiếng Trung."
    Nghiêm Tuyết Tiêu giương mắt nhìn về phía màn hình.
    *
    Khu vực giếng mỏ không có phòng ở, sau khi vào sơn động có rất nhiều thông đạo toàn bộ giếng mỏ chỉ có một đầu ra.
    Bởi vì tọa độ tương đối ẩn nấp, người tới cũng không nhiều, đương nhiên tài nguyên cũng không phong phú.
    Thẩm Trì chỉ tìm được một khẩu win94.
    "Loại súng này không thể trang bị kính phóng đại, chỉ có thể dùng ống ngắm.

    Ở cự ly xa coi như phế bỏ"
    "Nhảy xuống nơi này quả thực không ổn, vẫn luôn nghe nói giếng mỏ nghèo không nghĩ tới có thể nghèo như vậy"
    "Nhãi con hãy nhìn tôi, phải tâm bình khí hòa"
    "Nếu không cậu dùng súng của tôi đi." Số 1 thoạt nhìn vô cùng áy náy, cầm khẩu M4 mình nhặt được ném xuống mặt đất.
    "Không cần."
    Thẩm Trì không muốn, nạp đạn cho khẩu win94: "Dùng cái gì cũng giống nhau."
    "Là ảo giác sao, có cảm giác Late đối xử với nữ hài tử dịu dàng hơn rất nhiều"
    "Nhậm Đoạt có chuyện muốn nói"
    "Cũng có khả năng Late thật sự cảm thấy dùng cái gì đều không sao cả"
    "Này có chút kéo thù hận"
    Sau khi hai người rời khỏi giếng mỏ, hộ giáp trên thân vẫn là đồ bậc một.

    Nhưng mà gần đây có vài căn phòng hoang dã, cả hai định di chuyển tới đó tìm kiếm một phen.
    Bọn họ mới đi không được vài bước, viên đạn liền bắn đến chỗ này.
    Phía đông nam.
    Thẩm Trì rất nhanh liền phân rõ vị trí, sau khi tìm được chỗ che chắn cậu nâng họng súng lên nhắm ngay kẻ phục kích, win94 chỉ có tám viên đạn nhưng thiếu niên chỉ dùng hai phát liền giải quyết đối thủ.
    Số 1 bởi vì bị phục kích nên vô cùng hoảng loạn, thầm chí quên cả nổ súng liên tục nói: "Xin lỗi."
    Thẩm Trì thu thương: "Đi theo ta."
    "Cô bé này thật sự là ma mới"
    "Đột nhiên lo lắng ván này có thể thắng hay không?"
    "Ta xác định nhãi con đối xử với nữ hài tử dịu dàng hơn rất nhiều"
    Nghiêm Tuyết Tiêu ngồi trước máy tính, biểu tình bình tĩnh mà đóng máy mở miệng nói với Cyril: "Là tôi nhầm rồi."
    Há há, công ghen~~~
    *
    Vòng an toàn bắt đầu thu hẹp, Thẩm Trì tìm được một chiếc xe, vì muốn tìm thêm súng nên cậu hỏi đồng đội: "Biết lái xe không?"
    Số 1 do dự một chút: "Biết."
    Thẩm Trì lên xe, hai người xuất phát tới khu an toàn.

    Bên ngoài khu an toàn không phải là nơi nguy hiểm nhất, bên cạnh vòng độc mới là nguy hiểm nhất.
    Xe vừa lăn qua một cồn cát, đã có người cách đó không xa tấn công vào lốp xăm.

    Có lẽ số một cũng không quen thuộc lắm, xoay tay lái quá nhanh, xe lăn vài vòng trên sa mạc, trực tiếp làm hai người bại lộ dưới họng súng của kẻ địch.
    "Này......"
    "Ta muốn Late chơi đơn"
    "Chủ yếu là do kỹ thuật của số 1 quá kém, không biết lên hạng như thế nào, trình độ này nhiều nhất đồng thau"
    "Xin lỗi." Số 1 hoảng loạn mở miệng.
    "Không có gì."
    Thẩm Trì không có khách sáo, cậu thật sự cảm thấy không có gì.

    Thẩm Trì ném một quả bom mù về phía trước rồi vòng tới mặt trái căn phòng, thừa dịp đối thủ chưa phản ứng kịp lại dùng win94 nhanh chóng giải quyết cả một đội.
    "Ta nhìn nhìn win94 trong tay, tựa hồ chúng không phải cùng một loại"
    "Ước nguyện của ngươi không phải win94, là đôi tay của Late"
    "Rất thực tế"
    "Nhãi con dùng khẩu nào cũng lợi hại như vậy"
    Kết thúc chiến đấu, Thẩm Trì kiểm kê vật tư mà đối thủ lưu lại, cậu nói với số 1: "Nơi này có báng súng."
    "Cảm ơn."
    Số một nhỏ giọng nói cảm ơn, nhặt báng súng trên mặt đất lên.

    Thời điểm hai người xuống lầu, nàng bỗng nhiên giải thích: "Tài khoản này bạn trai cũ giúp tôi chơi, hắn nói tôi chơi không tốt, đúng thế thật..."
    Thẩm Trì có thể cảm nhận được tâm trạng suy sụp của đối phương, cậu không biết nên nói gì nên chỉ nhắc nhở một câu: "Đang phát sóng trực tiếp."
    "!!Vốn đang muốn nghe chuyện xưa"
    "Không muốn bại lộ chuyện riêng tư của người khác"
    "Số 1 có vẻ rất thích nam sinh kia"
    "Cậu là streamer à?" Số 1 dừng cảm xúc hỏi.
    Thẩm Trì hồi đáp.
    Đối phương nhỏ giọng mà "À" một tiếng cũng không nói nữa, có lẽ bởi vì ngốc bên cạnh thiếu niên không có gì nguy hiểm, dần dần lá gan cũng lớn lên, lấy hết can đảm đánh chết một người.
    "Chơi không tồi."
    Trước khi rời khỏi trò chơi, Thẩm Trì nói với số 1.
    "Ô ô ô nhãi con thật dịu dàng"
    "Nhậm Đoạt: Cậu nói lại lần nữa"
    "Xem nhẹ Nhậm Đoạt, nhãi con của vẫn là một cậu bé dịu dàng"
    Số 1 nhìn giao diện trò chơi mà ngơ ngẩn.
    Nàng là một thành viên trong đội địa chất mỗi ngày đều phải tiến hành thăm dò ngoài dã ngoại.

    Nàng rất thích công việc này nhưng mà người nhà không thể hiểu nàng, hôm nay đến bạn trai cũng chia tay.
    Nàng cũng không biết vì sao muốn chơi trò chơi, có lẽ chỉ là muốn nhìn một chút.

    Những người mà nàng từng gặp gỡ đều chê thao tác của nàng kém, đây là lần đầu tiên có một người nói với nàng: nàng chơi không tồi.
    Là streamer sao......
    Nàng mở trang web bắt đầu tìm tòi.
    *
    Bảy giờ tối, Thẩm Trì dừng phát sóng trực tiếp.

    Khi cậu chuẩn bị tắt máy tính, một thông báo nhắc nhở hiện lên trước màn hình, Thẩm Trì ngừng động tác.
    "Người dùng nặc danh tặng cho bạn cá khô nhỏ x500"
    Biểu tình của Thẩm Trì vẫn như cũ vô cùng trấn định, nhất định là cậu nhìn lầm rồi, phần thưởng này còn nhiều hơn so với khoản thu nhập mấy ngày nay.
    Nhưng Thẩm Trì xoa xoa mắt mới phát hiện chính mình không có nhìn lầm, cậu thật sự thu được 500 con cá khô nhỏ, tài khoản sắp tích được một ngàn.
    Không chỉ có như thế, số lượng tặng thưởng vượt qua một trăm sẽ xuất hiện trên trang đầu, tuy rằng thời gian xuất hiện rất ngắn ngủi, nhưng số lượng người chú ý phòng phát sóng trực tiếp vẫn cứ tăng lên từ hai ngàn đến hai ngàn năm.
    Chuyện này mang ý nghĩa, khoảng cách Thẩm Trì có thể xin ký hợp đồng lại gần thêm một bước.
    Thẩm Trì mặt vô biểu tình nhìn màn hình lại nhịn không được mà mở WeChat, nhấn vào avatar của một người.
    【 Thẩm Trì 】 Tôi kiếm được 500 con cá khô nhỏ, tháng sau có thể tiếp tục nói chuyện cùng cậu.
    Một lúc lâu sau, Thẩm Trì nhận được tin nhắn từ đối phương.
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 Cậu đối xử với tất cả mọi người đều tốt như vậy sao?
    Thiếu niên nhìn chằm chằm di động phát ngốc, Thẩm Trì biết tính cách của bản thân không được người khác yêu thích, tất cả mọi người đều cảm thấy tính tình của cậu không tốt, đại khái chỉ có Nghiêm Tuyết Tiêu sẽ hỏi như vậy.
    Thiếu niên tóc đỏ cân nhắc nên trả lời như thế nào.
    【 Thẩm Trì 】 Cậu khen tôi à?
    Ẩn chứa một chút phấn khích thận trọng dò hỏi..
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 14: Chương 12


    /images/2024-0308.gif

    Nghiêm Tuyết Tiêu nhìn màn hình thầm nghĩ quả thật là một con sói con vừa thăm dò vừa cẩn thận ló ra khỏi động, thò đầu ra để tìm kiếm lời khen ngợi.
    Không biết vì sao, hắn rũ mắt sờ sờ cái đầu đầy lông xù của con sói nhỏ.
    【 Nghiêm Tuyết Tiêu 】 Ừ
    Khi Thẩm Trì nhận được tin nhắn, cậu cố ra vẻ bình tĩnh mà tháo tai nghe xuống, yên lặng tắt máy tính ra khỏi tiệm net.

    Thiếu niên siết chặt di động, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
    Được khen.
    *
    Buổi tối có rất nhiều người xem phát sóng trực tiếp, Lam Hằng livestream suốt một đêm, thật sự không còn sức để chơi lại luyến tiếc nhiệt độ hiện tại của phòng phát sóng trực tiếp, cố gửi cho Nhậm Đoạt một tin nhắn.
    【 Lam Hằng 】 lần trước có một tên người mới nói ngươi là đồ ăn đúng không?
    Đại khái là bị chọc đến chuyện thương tâm, Nhậm Đoạt rõ ràng đang online một lúc lâu sau mới thấy trả lời.
    【 Nhậm Đoạt 】 Cậu muốn làm gì?
    【 Lam Hằng 】 đi tra xét phòng
    Kiểm tra phòng là chỉ mang theo fans đi sang phòng phát sóng trực tiếp của người khác để quan khán, là một thủ đoạn điều hòa có thể sử dụng khi gặp khó khăn trong việc phát sóng trực tiếp, hơn nữa hắn cũng khá tò mò về vị người mới kia.
    Sau khi Nhậm Đoạt gửi liên kết lại nhắc nhở thêm một câu.
    【 Nhậm Đoạt 】 tôi khuyên anh không nên đụng tới cậu ta
    Lam Hằng trả lời qua loa "Biết rồi", mở liên kết Nhậm Đoạt gửi tới truy cập vào phòng phát sóng trực tiếp của Late.
    "Châu Á Đệ Nhất Thương Thần? Tên này có chút mãnh"
    "Thật khéo, mới bắt đầu phát sóng"
    "Không phải chứ, chất lượng đồ họa quá thấp.

    Thiếu chút nữa ta đã cho rằng mắt của mình mờ rồi"
    "Hình như tôi có chút ấn tượng với cậu ta, trong lúc phát sóng trực tiếp nói lão Nhậm là đồ ăn"
    Tân nhân ở PUBG càng ngày càng ít, người giống Nhậm Đoạt chuyển từ l*l tới có thể nói là thiếu lại càng thiếu, Lam Hằng tương đối yêu mến tân nhân, hắn hỏi một câu: "Cậu có thể nói làm thế nào để một ván giết được hai mươi hai người không?"
    Thiếu niên không trả lời.
    Lam Hằng nghĩ có lẽ là do bình luận quá nhiều nên cậu không để ý tới hắn hỏi lại một lần, các fans trước đây cũng giúp.
    Rốt cuộc thiếu niên cũng mở miệng, tựa hồ trần thuật một cách khách quan: "Nói ra anh cũng không làm được."
    Lam Hằng:............
    "Chết tiệt, tên nhóc này thật kiêu ngạo"
    "Quả nhiên là bằng hữu của lão Nhậm, đều té nhào trước một người"
    "Hiện tại học sinh cao trung đều khiến người khác chán ghét như vậy à"
    "Bạn phía trước đừng có công kích! Học sinh cao trung chúng ta cũng không như thế"
    Lam Hằng đến kiểm tra phòng lần đầu tiên gặp được người không cho mặt mũi đến vậy, đối phương chỉ chuyên chú chơi trò chơi, thậm chí cũng rất ít khi nói chuyện.
    Hắn nhận thấy Late không giống những streamer khác, cậu ta chẳng quen thuộc với bất kỳ loại súng nào.

    Sau khi rơi xuống đất nhặt được cái gì liền mang theo cái đó, Lam Hằng đột nhiên tò mò có phải khẩu súng nào Late cũng dùng tốt hay không.
    Hắn không khỏi chọn một vũ khí ít được người khác lưu ý: "Dùng nỏ chữ thập có thể thắng không?"
    Thiếu niên không để ý tới hắn.
    "Quên đi, đừng hỏi"
    "Dù sao hỏi cũng nhận được đáp án"
    "Nhưng mà nếu lão Lam là nữ sinh, có lẽ sẽ nhận được câu trả lời"
    "Thật à"
    Lam Hằng chưa từ bỏ ý định mà nói: "Nếu cậu thắng tôi tặng cậu một trăm con cá khô nhỏ, nếu cậu thua thì tặng tôi một trăm con như thế."
    Xem bộ dáng lạnh lùng của Late, hắn cũng không ôm hy vọng.

    Một trăm con cá khô nhỏ đổi thành nhân dân tệ chỉ là một trăm khối, hiện tại ăn một bữa lẩu đều tốn một trăm, vậy một trăm con cá khô nhỏ thật sự không có lực dụ hoặc.
    Huống chi nỏ chữ thập tuy có sát thương cao - ở trong trò chơi chỉ sau khẩu AWM, gặt đầu người vô thanh vô tức nhưng tốc độ đổi đạn chậm tầm bắn lại ngắn, đối với mục tiêu ngoài 200m hoàn toàn không có tính công kích.
    Nhưng ngoài dự kiến của Lam Hằng, thiếu niên lại đồng ý lạnh giọng mở miệng: "Có thể."
    "Vì một trăm khối mà khom lưng? Xem ra ba mẹ không cho đủ tiền tiêu vặt"
    "OOC rồi"
    "Nhưng mà dùng nỏ chữ thập thật sự có thể thắng ư?"
    "Trong trò chơi xạ kích trải nghiệm vũ khí lạnh kiểu gì vậy?"
    *
    "Nghe giáo sư nói luận văn của cậu viết về sự dung hợp giữa triết học phân tích và triết học châu Âu." Cyril gõ cửa rồi đi vào ký túc xá, cầm cuốn sách đã mượn lần trước đưa cho Nghiêm Tuyết Tiêu, "Cái kia rất khó viết."
    "Byron lại lấy cớ có việc đẩy công tác sửa sang luận văn cho cậu.

    Hôm qua tôi còn thấy hắn đi quán bar chơi đùa." Cyril không khỏi nhắc nhở, "Rõ ràng không bận gì."
    Nhưng sau khi thanh niên nghe hắn nói, biểu tình chẳng có chút ngoài ý muốn nào, Cyril ngẩn người hóa ra cái gì Yan cũng biết chỉ là không thèm để ý mà thôi.

    Hắn không khỏi tò mò người ôn hòa giống như Yan sẽ để ý cái gì.
    "Muốn uống trà không?" Thanh niên lấy lá trà ra chiêu đãi hắn.
    "Đây là loại trà gì?"
    Lực chú ý của Cyril không khỏi bị câu đi.
    "Bạch Trà trong nhà gửi tới."
    Thanh niên mặc sơ mi trắng ngồi bên cạnh bàn, trước mặt bày một bộ trà cụ bằng gốm sứ đã cũ, sau khi làm ấm liền rót nước vào chén dọc theo vách ly, làn sương mù làm khuôn mặt thanh niên như ẩn như hiện.
    "Trà Hoa quốc à." Cyril ngồi trên ghế tiếp nhận chén trà nếm thử một ngụm.
    Khác với loại hồng trà hắn đã từng uống, hương vị của bạch trà thực thanh đạm nhưng dư vị sâu lắng.

    Cyril bất tri bất giác đã uống xong một ly ngượng ngùng nói: "Uống rất ngon."
    "Không quấy rầy cậu nữa."
    Hắn nhìn chén trà miễn cưỡng không tha mà rời đi, Yan tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của hắn, khi ra cửa tặng hắn một túi lá trà.
    Cyril định đáp lễ bằng một món quà khác tuy rằng theo tính cách của Yan có lẽ sẽ không nhận đồ của hắn.

    Trở lại ký túc xá hắn vẫn lên mạng tìm kiếm loại trà kia, tra xong thì giật mình hoảng sợ.

    Trà này có tên gọi là bạch hào ngân châm, là chủng loại đắt tiền nhất trong bạch trà Hoa quốc, sản lượng thưa thớt người bình thường rất khó mua được.
    Cyril đột nhiên ý thức được bối cảnh của Yan có lẽ cũng không bình thường, khó trách sẽ có cảm giác mơ hồ xa lạ.
    Sau khi Cyril rời đi, thanh niên đang uống trà mở phát sóng trực tiếp.
    *
    Thẩm Trì tiến vào trò chơi.
    Bản đồ ngẫu nhiên theo lý luận mà nói diện tích càng nhỏ ưu thế của nỏ chữ thập càng lớn, nhưng sau khi ghép ngẫu nhiên lại rơi vào bản đồ hải đảo có diện tích lớn nhất.
    "Khởi đầu mang tính tử vong"
    "Nếu có sương mù còn tốt một chút, nỏ chữ thập quá lớn, ẩn trốn sau cây rất dễ dàng bị địch nhân phát hiện"
    "Có thể mang khẩu súng phụ đúng không? Chưa nói chỉ có thể dùng nỏ chữ thập"
    Địa điểm làm mới của nỏ chữ thập xuất hiện nhiều ở thành P, căn cứ quân sự và sân bay, theo đường hàng không Thẩm Trì lựa chọn nhảy xuống sân bay.
    Số người khai dù ở sân bay có không ít, Thẩm Trì nhanh chóng vào trong một khu kiến trúc tìm kiếm nỏ chữ thập.

    Nhưng mà cậu còn chưa tìm được đã nghe thấy tiếng bước chân của kẻ thù ở ngoài cửa.
    "Phải làm sao bây giờ, còn chưa tìm được nỏ chữ thập"
    "Giáp bậc một cũng chưa tìm được"
    "Thật lo lắng"
    Thẩm Trì dừng lại lẳng lặng mà tránh sau cửa, may mắn người nọ bị tiếng súng hấp dẫn nên không tiến vào.
    Cậu tiếp tục lục soát trong phòng, rốt cuộc tìm được một nỏ chữ thập.
    Quá nhiều người nhảy xuống sân bay, nỏ chữ thập cũng không thích hợp dùng để đối chiến trực diện, sau khi Thẩm Trì tìm được vũ khí liền bám vào rào chắn rời khỏi sân bay.
    "Lần đầu tiên nhìn thấy Late né tránh"
    "Không có biện pháp, tốc độ đổi đạn của nỏ chữ thập là 4.4 giây, người khác bắn hai phát cậu ấy mới ra được một viên"
    "Muốn cẩu đến cuối trận à!" Cẩu ý là trốn tránh đến cuối game á
    "Nhãi con cố lên"
    Bản đồ hải đảo có rất nhiều cây cối và núi non, giai đoạn đầu tiên rất dễ dàng trốn tránh.

    Thẩm Trì đi một đường cũng không đụng phải mấy người.
    Nhưng khi vòng độc đổi mới, phạm vi của khu an toàn càng ngày càng nhỏ.

    Lúc hiện trường còn lại mười người, khu an toàn chỉ bao bọc một phần sườn núi, ai cũng không muốn trở thành người thứ nhất nổ súng và bị hợp lực g**t ch*t, không khí trở nên căng thẳng.
    "Tôi thấy một người bên cạnh WC!"
    "Muốn đánh không"
    "Nhưng cách không đến 30 mét, nếu nổ súng rất có thể bại lộ vị trí"
    Thẩm Trì ghé vào bụi cỏ, cậu ngắm thấy đầu người bên cạnh WC cũng không muốn xạ kích mà ném một quả bom mù về phía đó.
    "????!!!"
    "Đây không phải bom mù, đây là đạn tín hiệu"
    "Quá cẩu quá cẩu"
    "Không phải vấn đề trốn tránh"
    Bom mù phá vỡ cục diện bế tắc, người bên cạnh WC lập tức trở thành đối tượng bị tập kích, sau trận chiến chỉ còn lại hai người.
    Lúc này Thẩm Trì mới phủ phục sau tảng đá lớn, cầm nỏ chữ thập nhắm vào người cuối cùng.
    Tốc độ đổi đạn của nỏ chữ thập rất chậm nhưng sát thương rất lớn, cho nên phải dùng một mũi tên giải quyết địch nhân, Thẩm Trì ngừng thở đầu nhập hoàn toàn vào trò chơi, bàn tay đặt trên con chuột chậm rãi siết chặt.
    Nhấp chuột.
    Xạ kích.
    "Bạn sử dụng nỏ chữ thập g**t ch*t karatm"
    Khu bình luận an tĩnh.
    "Late dùng nỏ chữ thập cũng có thể thắng, ta nhìn lại chính mình"
    "Nhãi con thật lợi hại"
    "Late thật sự rất giỏi, một phát giải quyết địch nhân"
    "Chỉ có ta quan tâm tới một trăm con cá khô nhỏ sao!"
    Lam Hằng kinh ngạc, số đầu người trong ván này không thể so cùng Nhậm Đoạt nhưng việc Late sử dụng nỏ chữ thập có thể sống đến cuối cùng vẫn làm hắn không nhịn được mà liếc một cái.
    Rất nhiều người cho rằng chủ đạo trong một trò chơi xạ kích như PUBG là kỹ thuật dùng súng nhưng ý thức cùng chiến lược cũng rất quan trọng, đặc biệt là tại chức nghiệp trong lúc thi đấu, thậm chí ý thức sẽ quyết định sinh tử.
    Lam Hằng không phải là loại người không tuân thủ hứa hẹn, hắn lập tức tỏ vẻ: "Tôi tặng cho cậu một trăm cá khô nhỏ."
    Thấy bình luận của Lam Hằng, thiếu niên nhẹ nhàng thở ra, bàn tay nắm chặt con chuột cũng thả lỏng.

    Thẩm Trì thoát khỏi trạng thái toàn thân căng chặt, dựa vào ghế nghỉ ngơi.
    "Thời điểm xạ kích cuối cùng, tôi đã choáng váng đến mức khó thở vì sợ cậu ấy bắn trật, phỏng chừng Late càng mệt hơn"
    "Tôi cũng thế"
    "Khá tốt, không mất một trăm con cá khô nhỏ.

    Bằng không phải mất hai ba ngày mới có thể kiếm về"
    Chỉ có Nghiêm Tuyết Tiêu luôn luôn đạm mạc khi nghe được tiếng hít thở phập phồng của thiếu niên trong tai nghe thì nhẹ nhàng nhăn mi, gõ một dòng chữ trong khu bình luận.
    "Một trăm đồng tiền để dỗ một hài tử?".
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 15: Chương 13


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 16: Chương 14


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 17: Chương 15


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 18: Chương 16


    /images/2024-0308.gif
     
    Sau Khi Yêu Đương Trực Tuyến Cùng Đại Lão Hào Môn Tôi Nổi Tiếng
    Chương 19: Chương 17


    /images/2024-0308.gif
     
    Back
    Top Dưới