Ngôn Tình Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
863,407
0
0
sau-khi-sung-van-ket-thuc.jpg

Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
Tác giả: Nhất Xuyên Hàn Nha
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Sau khi sủng văn kết thúc

Tác giả: Nhất Xuyên Hàn Nha

Translator: Hạ Lam

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, tình yêu hôn nhân, ngọt văn

Văn án:

Sau khi sủng văn kết thúc… đương nhiên là chấp nhận đòn đánh hiểm ác của hiện thực rồi

Tag: ngôn tình, hiện đại, tình yêu hôn nhân, ngọt văn

Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Bạch Tiểu Tiểu; vai phụ: Mặc Dạ

Một câu giới thiệu: chấp nhận đòn đánh hiểm ác của hiện thực

Lập ý: Ít đọc mấy bộ ngọt văn vô bổ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Xem Mắt Cùng Nam Thần E-sport
  • Xuyên Thành Tàn Tật Hắc Nguyệt Quang Tra Thê Sau
  • Thứ Tự Đến Trước Và Sau
  • Sau Khi Giả Vờ Mất Trí Nhớ Tình Địch Nói Tôi Là Bạn...
  • Sau Khi Xuyên Sách Tôi Cùng Bá Tổng Tương Lai HE Rồi
  • Sau Khi Tôi Rời Đi Thái Tử Bắc Kinh Phát Điên Rồi
  • Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
    Chương 1-1


    <i>Trans: Hạ Lam </i>

    Mọi người đều cảm thấy Bạch Tiểu Tiểu cực kỳ hạnh phúc.

    Ngay cả Bạch Tiểu Tiểu cũng cảm thấy như vậy.

    Trong ba năm, từ một nhân viên nhỏ trong công ty một bước nhảy lên làm phu nhân tổng tài, có người chồng đẹp trai giàu có, làm gì có người con gái nào không ghen ghét nói số cô tốt.

    Bạch Tiểu Tiểu xoa bụng mình, tưởng tượng cảnh chồng cô vui sướng khi biết cô mang thai, trong lòng không khỏi ngọt ngào.

    Biệt thự cao cấp Mặc gia nằm ở lưng núi, đang là mùa hè, xung quanh cây cối xanh tốt, tiếng ve kêu râm ran, một chiếc Maybach lái dọc theo con đường ngoằn ngoèo lên sườn núi. Bên trong xe, người đàn ông mặc một thân tây trang, bộ dạng soái khí, khí thế kinh người, anh đang mở máy tính bảng xử lý vài văn kiện của công ty thì nhận được tin nhắn từ vợ.

    Hình đại diện wechat của Bạch Tiểu Tiểu là phiên bản Q của một con thỏ trắng, giống như bản thân cô vậy đó, yếu đuối, đơn thuần. Ban đầu Mặc Dạ chú ý đến cô cũng là vì tính cách này, sau đó mới bắt đầu theo đuổi cô.

    “A Dạ, anh về rồi sao? Hôm nay Thừa Thừa có gây phiền toái cho anh không?” Thừa Thừa là lão tứ, mới sinh được một năm, trông trắng trẻo đáng yêu, đặc biệt rất giống Mặc Dạ khi còn nhỏ. Hôm nay Mặc Dạ mang cậu nhóc đến công ty, nói muốn chia sẻ một chút vất vả với Bạch Tiểu Tiểu, nhân tiện để cho những người phụ nữ khác biết anh là hoa đã có chủ.

    “Sắp về đến nhà rồi, hôm nay Thừa Thừa rất ngoan, người khác đều khen nó đáng yêu. Cũng nhờ Tiểu Tiểu nên anh mới có được một bảo bảo ngoan như vậy. Yêu em nhất đó.” Tuy bình thường Mặc Dạ là người lạnh lùng, trầm tính ít nói, luôn mang một bộ dạng người sống chớ tới gần nhưng khi đối mắt với Bạch Tiểu Tiểu mấy lời ngọt ngào này như thượng nguồn tuôn trào.

    Dòng chữ “Đang nhập.” nhấp nháy một hồi lâu, anh liền cô đây là đang thẹn thùng, quay đầu nhìn đứa nhỏ đã ngủ say, vẻ mặt dịu dàng.

    Lúc Mặc Dạ về đến nhà, Bạch Tiểu Tiểu đang chơi xếp khối gỗ cùng lão nhị Mặc Dật, lão tam Mặc An. Mặc Dật cau mày y như ông cụ non, khoa tay múa chân muốn đem khối gỗ xếp lên thật cao, Mặc An lại đem khối gỗ nắm chặt trong tay, một mực không buông một chút cũng không muốn đưa cho người anh trai song sinh của mình.

    Bảo mẫu đem Mặc Thừa đang ngủ say trong lòng Mặc Dạ bế lên lầu, Bạch Tiểu Tiểu vừa thấy Mặc Dạ, trên mặt lập tức tươi cười, giống như con chim nhỏ bổ nhào vào lồ||g ngực Mặc Dạ, “A Dạ!”

    Mặc Dạ hôn nhẹ lên gương mặt cô một cái, nhỏ giọng nói “Con còn đang nhìn kìa.”

    Sau đó anh nắm tay cô, gọi người hầu đưa Mặc Dật và Mặc An đi nhà ăn ăn tối.

    Đồ ăn đương nhiên là rất ngon, nhưng Bạch Tiểu Tiểu có chút lơ đễnh, cô thật muốn cùng Mặc Dạ chia sẻ niềm vui này nhưng vì có quy tắc lúc ăn và ngủ không được nói chuyện nên đành im lặng ăn xong bữa tối.

    Chờ sau khi Mặc Dạ dỗ Mặc Dật ngủ xong, quay lại phòng ngủ lại thấy Bạch Tiểu Tiểu ngồi ở mép giường, hai má phiếm hồng.

    Bạch Tiểu Tiểu năm nay cũng chỉ mới 26, ngoại hình xinh xắn, đôi mắt hạnh xuất sắc, gương mặt dù trưởng thành nhưng vẫn mang nét ngây thơ hiếm có, hơn nữa còn có vẻ ôn nhu dịu dàng của người mẹ hiền, thật sự khơi dậy d*c vọng trong người Mặc Dạ.

    Nam nhân ngoại hình xuất chúng, ngủ quan tinh xảo, vì thường xuyên tập thể dục nên thân thể cực kỳ săn chắc, quyến rũ. Trong vô số đêm ân ái, Bạch Tiểu Tiểu sẽ luôn mê đắm bởi sức mạnh của anh.

    Anh dựa sát vào Bạch Tiểu Tiểu, đôi tay nóng bỏng đốt lửa ở trên eo cô không ngừng chuyển động: “Tiểu Tiểu, đêm nay chúng ta……”

    Bạch Tiểu Tiểu bị anh sờ đến tóc tai tán loạn, ý loạn tình m3, hơn nửa ngày mới nhớ tới mình muốn cùng anh nói chuyện, vội ngăn lại Mặc Dạ đang khát dục, thanh âm khẩn trương lại ngượng ngùng: “A Dạ, em có chuyện muốn nói với anh.”

    Mặc Dạ đem cô ôm vào trong lòng ngực, khẽ cắn vành t@i cô, ngữ khí u oán: “Chuyện gì vậy? Tiểu Tiểu, nhất định phải nói bây giờ sao?”

    Bạch Tiểu Tiểu dựa sát vào lỗ tai anh: “A Dạ, anh lại được làm ba.”

    Mặc Dạ thân mình cứng đờ, phản bác nói: “Không có khả năng, anh vẫn luôn đeo bao.”

    Bạch Tiểu Tiểu trêu chọc: “Anh quên rồi sao, lần đó anh uống say, cái gì cũng chưa chuẩn bị liền……”

    Ba tháng trước Mặc Dạ từ nước ngoài đi công tác trở về, đêm đó anh uống rất nhiều rượu, không hề có chuẩn bị liền cùng Bạch Tiểu Tiểu lăn giường.

    Bạch Tiểu Tiểu nghiêng người đi đến tủ đầu giường lấy ra một tờ giấy kiểm tra, kéo tay Mặc Dạ vuốt v3 bụng mình: “Sáng nay em mới đi bệnh viện điều tra ra, bác sĩ nói có thể là con gái đó, a Dạ, anh vui không?”

    Bạch Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên nhìn Mặc Dạ, lại phát hiện anh vẫn không nhúc nhích, sắc mặt nhìn không ra biểu tình gì.

    Mặc Dạ tự hỏi vài phút sau đó mới chậm rãi mở miệng nói: “Tiểu Tiểu, đứa bé này chúng ta không thể giữ.”

    Nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt cô, anh vội vàng an ủi: “Đứa bé được sinh ra do say rượu mà thành, phần trắm rất lớn sẽ không được bình thường, em nhẫn tâm nhìn con của chúng ta sinh ra tới lại là một đứa trẻ dị dạng sao? Hơn nữa thân thể của em cũng không phải quá tốt, anh không thể để em lại mạo hiểm. Tiểu Tiểu, anh không thể chỉ vì còn mà để em có gặp bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào được.”

    Thời điểm kết hôn, Mặc Dạ cũng đã thẳng thắn thừa nhận t1nh trùng của mình suy yếu, nhưng anh vẫn rất kiên trì mang bao tránh cho xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mãi cho đến khi xác định thực muốn có con, mới cùng Bạch Tiểu Tiểu ra nước ngoài thực hiện công thụ nâng cao t1nh trùng. Hơn nữa lúc sinh Mặc Thừa, tuy rằng bệnh của Mặc Dạ đã có chuyển biến tốt đẹp, nhưng bác sĩ cũng nói, Bạch Tiểu Tiểu bởi vì liên tục sinh sản mà thân thể suy nhược, không thích hợp lại mang thai, cho nên Mặc Dạ vẫn như cũ luôn chú ý đeo bao khi quan hệ, chỉ có một lần kia bị mất khống chế.

    Bạch Tiểu Tiểu biết Mặc Dạ là vì chính mình, thần sắc lại khó tránh khỏi cô đơn: “Chính là……”

    Mặc Dạ nâng lên mặt cô, trong mắt tràn đầy tình thâm: “Tiểu Tiểu, em có yêu anh không?”

    “ Có ạ.” Bạch Tiểu Tiểu nhẹ nhàng gật đầu.

    “Anh có em rồi, còn có bốn đứa con, như vậy là đủ rồi, Tiểu Tiểu, coi như là vì anh, đáp ứng anh có được không?”

    Bạch Tiểu Tiểu chần chờ một lát, cuối cùng thì cũng gật gật đầu.
     
    Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
    Chương 1-2


    Bệnh viện này là một trong những sản nghiệp của Mặc gia, bác sĩ phụ trách chăm sóc Bạch Tiểu Tiểu lần này đã làm việc ở Mặc gia cống hiến nhiều năm, Mặc Dạ thấy Bạch Tiểu Tiểu vẫn còn đau lòng với đứa nhỏ, cố ý tìm bác sĩ tư vấn cho cô về nguy hiểm khi mang thai, tỉ mỉ cùng cô giải thích, dưới sự kiến nghị của bác sĩ cuối cùng Bạch Tiểu Tiểu mới đồng ý làm giải phẫu.

    Cho dù là phá thai, Mặc Dạ cũng là sắp xếp bệnh viện và bác sĩ tốt nhất, nếu không phải bởi vì công ty gần đây quá mức bận rộn không thể dời đi, anh thậm chí còn muốn đi cùng cô.

    Bạch Tiểu Tiểu không muốn để anh lo lắng, không đồng ý cho anh đi cùng, Mặc Dạ chỉ có thể để thư ký thay anh đi chú ý những việc cần lưu ý.

    Những ngày Bạch Tiểu Tiểu nằm viện, chỉ cần có thời gian Mặc Dạ đều sẽ tranh thủ mang cháo vào cho cô, nhìn sắc mặt tái nhợt Bạch Tiểu Tiểu, anh không nhịn được nắm tay cô nói, “ Để em phải chịu khổ rồi.”

    Bạch Tiểu Tiểu dựa vào ngực anh, cũng không nói chuyện.

    Tổng tài phu nhân nằm viện, tổng tài hỏi han ân cần, tin tức này thật là làm cho không ít người ghen tức: Còn không phải là phá thai thôi sao, làm ra vẻ cái gì a?

    Công ty thì lớn, mà mấy tháng này Mặc Dạ lại thường xuyên đi nước ngoài công tác, người gầy đi không ít, thỉnh thoảng ở nhà còn phải dỗ con, Bạch Tiểu Tiểu nhìn mà đau lòng, đề nghị gửi ba đứa nhỏ cho mẹ Mặc Dạ ở bên kia: “Tiểu Kỳ cũng ở bên kia, mẹ lại thích trẻ con, vừa hay chúng ta đưa mẹ giữ một thời gian, để anh em chúng nó cũng có thể vun đắp tình cảm.”

    Mặc Dạ nhíu nhíu mày, bản năng của người mẹ mà Bạch Tiểu Tiểu luôn luôn không thích để con rời xa mình, hiện giờ lại đồng ý đưa ra quyết định nhượng bộ lớn như vậy, anh cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

    Mẹ Mặc năm nay gần 50 tuổi nhưng được bảo dưỡng nên vẫn giữ được vẻ trẻ đẹp. Lúc trước khi biết được con trai đang theo đuổi Bạch Tiểu Tiểu có thể nói là cực kỳ phản đối, sau đó vẫn là đợi đến khi Mặc Kỳ sinh ra, Mặc Dạ thực hiện công tác tư tưởng với bà mãi thì bà mới miễn cưỡng tiếp nhận người con dâu này. Bà cũng không muốn tham gia vào sinh hoạt cá nhân của con trai, một mình sống ở trung tâm thành phố, cha Mặc thì đã qua đời từ sớm, Mặc Dạ dứt khoát khi Mặc Kỳ được hai tuổi liền đưa cho bà chăm, để bà không có quá cô đơn.

    Đây là kết quả sau khi hai bên đã bàn luận, Bạch Tiểu Tiểu tuy rằng không nỡ xa con, nhưng khi đó cô lại mang thai đôi, thật sự không thể chăm lo hết được, chỉ có thể đồng ý.

    Biệt thự nhỏ nằm ở trung tâm thành phố Bạch Tiểu Tiểu cũng mới chỉ ghé qua vài lần, tấc đất tấc vàng đương nhiên là có lý do của nó, kể ca là thiên nhiên hay là an ninh đều là số một thành phố A. Trước sân tòa nhà nhỏ màu trắng phía tây, mẹ Mặc đội mũ che nắng, cầm theo bình nước tưới bụi hoa bên cạnh, có người tiến vào đầu cũng không ngẩng lên nhìn.
     
    Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
    Chương 1-3


    Mẹ Mặc nhắc tới Tiết Tiếu Ngưng, là bởi vì cô ta sắp về nước.

    Tiết gia cùng Mặc gia đã là hàng xóm từ lâu, sau đó dù Tiết Tiếu Ngưng tốt nghiệp cấp 3 liền đi du học nhưng vẫn luôn cùng mẹ Mặc liên hệ.

    Bạch Tiểu Tiểu còn nhớ rõ cảnh tượng năm cô 22 tuổi kia, sau khi làm việc ở công ty Mặc gia được một năm, mà Mặc Dạ cũng âm thầm theo đuổi cô được một năm. Tim không kiềm được mà động tâm, hơn nữa vào lúc cô bị cha mẹ ức h**p, anh giống như thiên thần xuất hiện giúp cô giải nguy, lúc đó liền bị xúc động chi phối trực tiếp cùng Mặc Dạ đi lãnh giấy hôn thú.

    Lúc ấy tinh cảm mãnh liệt, Bạch Tiểu Tiểu không để ý đến chuyện bọn họ có thể có con hay không, nhưng Mặc Dạ lại tỏ vẻ anh có thể làm phẫu thuật, không muốn để Bạch Tiểu Tiểu có bất kì điều tiếc nuối nào.

    Hai người đi nước ngoài làm thụ tinh ống nghiệm, sau khi trở về mẹ Mặc mới biết chuyện bọn họ đã kết hôn. Lúc ấy Mặc Dạ phải giải quyết việc công ty, mẹ Mặc hẹn gặp một mình Bạch Tiểu Tiểu.

    Mẹ Mặc lời nói cay nghiệt, nói rất nhiều câu khinh thường cô còn ném cho cô một tờ chi phiếu 500 vạn, yêu cầu cô cùng Mặc Dạ ly hôn, nói cho cô biết bà chỉ thừa nhận duy nhất một người làm con dâu, đó chính là Tiết Tiếu Ngưng.

    Tiết Tiếu Ngưng không thể nghi ngờ chính là một bạch phú mỹ chính hiệu, dung mạo hoặc là tài năng, cái nào cũng đều tốt hơn Bạch Tiểu Tiểu rất nhiều. Mặc dù đã trở thành Mặc phu nhân, nhưng sự tự ti thấp kém lại chưa từng biến mất trong lòng Bạch Tiểu Tiểu: Cô chỉ là một người bình thường chân tay vụng về, có tài sắc gì mà Mặc Dạ lại yêu thích như vậy? Nếu không phải bởi vì lúc trước xảy ra chuyện tình một đêm không thể giải thích được, hai người bọn họ thậm chí sẽ chẳng có một chút gì dính dáng đến nhau, thậm chí, ngay cả nhân viên phục vụ trong nhà ăn công ty cũng cảm thấy bọn họ một chút cũng không xứng đôi.

    Chi phiếu Bạch Tiểu Tiểu không có nhận, cô tuy rằng cảm thấy khó khăn, nhưng cũng không phải loại người bám váy ham giàu.

    Chỉ là cô luôn mất tự tin với chính bản thân mình, thậm chí nảy sinh phản ứng chống cự lại sự chăm sóc ôn nhu của Mặc Dạ.

    Mặc Dạ thường xuyên đi sớm về khuya không có thể phát hiện ra tâm bệnh của Bạch Tiểu Tiểu, vì thế có một ngày sau khi về nhà, anh bỗng phát hiện không thấy Bạch Tiểu Tiểu nữa.

    Quyết định rời đi này là do cô nhìn thấy tấm ảnh nằm trong túi áo của Mặc Dạ, Tiết Tiếu Ngưng mặc đồng phục học sinh hướng ống kính nở nụ cười xán lạn, tràn ngập tự tin, thật làm cho người vốn đã không có tự tin càng thêm nhụt chí.

    Bạch Tiểu Tiểu đem giấy thỏa thuận ly hôn đã ký xong đặt ở trong phòng ngủ, mang theo va li không có mấy đồ rời khỏi Mặc gia.

    Mặc Dạ tìm khắp biến người, kết quả không một ai biết cô đã đi nơi nào.

    Người hầu lo sợ hướng Mặc Dạ mặt lạnh như băng cố tìm ra một cái lý do cho Bạch Tiểu Tiểu: “Phu nhân nói cô ấy muốn đi tới thành phố bên du lịch một chuyến……”

    Căn bản là vé xe cô cũng không mua, cô không hề đi du lịch, cũng không có về quê, người thân, bạn bè hay đồng nghiệp cũng không có liên lạc, giống như đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian này, ở trong thế giới của Mặc Dạ biến mất vô tung vô ảnh.

    Mà sau đó khi Mặc Dạ biết được những việc mẹ Mặc từng làm với cô, mặt đầy thất vọng: “Mẹ, Tiểu Tiểu còn đang mang thai, mẹ sao lại có thể làm như vậy?”

    Mà đoạn thời gian đó Bạch Tiểu Tiểu đã ở đâu?

    Cô ở biệt thự của Chu Tử Đình.

    Trên thực tế cô biết Chu Tử Đình có tình cảm với mình, nhưng là cô không muốn gặp mặt Mặc Dạ, mà Chu Tử Đình lại là quý tử, gia đình giàu có. Thế lực Chu gia cùng Mặc gia ngang nhau, Chu Tử Đình cũng có thủ đoạn, dù Mặc Dạ có từng nghi ngờ qua nhưng anh cũng không thể nào động đến Chu gia.

    Mấy tháng mang thai kia Chu Tử Đình chăm sóc cô đặc biệt cẩn thận, biết cô thương yêu đứa nhỏ, nửa đùa nửa thật trêu nếu cô thật sự không muốn cùng Mặc Dạ ở bên nhau, anh ta có thể làm cha đứa nhỏ.

    Bạch Tiểu Tiểu một mình nuôi nấng con cũng có chút động lòng. Nhưng cô vẫn là từ chối Chu Tử Đình: “Như vậy thật không công bằng với anh.” Người cô yêu từ trước đến nay đều chỉ có mình Mặc Dạ.

    Lúc sinh con ra, Mặc Dạ cuối cùng cũng tìm được Bạch Tiểu Tiểu, anh đã gầy đi rất nhiều, cái gì mà khí chất, cái gì mà phong độ tất cả đều biến mất không còn, anh giống như một người đi lạc trên sa mạc bất ngờ gặp được ốc đảo, hèn mọn xin cô ở bên cạnh mình: “Tiểu Tiểu, con không thể không có cha, anh cũng không thể không có em.”

    Lần đầu tiên Bạch Tiểu Tiểu thấy người cô yêu lại yếu ớt như vậy, cuối cùng cũng không chịu nổi tước vũ khí đầu hàng. Mặc Dạ giải thích bức ảnh đó là do mẹ Mặc đưa cho anh, anh cũng không để ý nên mới cất trong túi, hơn nữa Tiết Tiếu Ngưng chỉ là hàng xóm cũ, tuy rằng từng quen biết, nhưng bọn họ sau khi tốt nghiệp cấp ba đã không còn liên hệ, hơn nữa cô ấy cũng đã có bạn trai rồi, mà trong lòng anh chỉ có một mình Bạch Tiểu Tiểu mà thôi.

    Bây giờ nhớ lại, ngay cả Bạch Tiểu Tiểu cũng không biết tại sao lúc ấy cô lại mẫn cảm đa nghi đến như vậy, cô luôn để ý vào ánh nhìn của người khác, vì thế mà thiếu chút nữa đã mất đi Mặc Dạ. Cũng may Mặc Dạ chưa từng từ bỏ, hai người bọn họ cuối cùng lấy lại sự tín nhiệm tin tưởng ban đầu.

    Khi nghe mẹ Mặc nhắc tới Tiết Tiếu Ngưng về nước, Bạch Tiểu Tiểu cũng chỉ là đơn giản cảm thấy không thoải mái một lúc, cô không muốn lại làm tổn thương sự tín nhiệm giữa cô và Mặc Dạ, buổi tối khi ngủ, cô rúc vào trong lòng ngực Mặc Dạ, nghe anh nói về bữa tiệc sẽ được tổ chức vào tháng sau.

    Tiệc tối đó là tiệc mừng thọ Tiết gia lão gia tử, đồng thời cũng là làm chỗ dựa cho Tiết Tiếu Ngưng, Mặc Dạ cùng Tiết gia có quan hệ trên lĩnh vực kinh doanh, thế nên cũng nhận được thiệp mời. “Đầu tháng 5 chúng ta cùng đi, bình dấm chua, đến lúc đó đừng có lại ăn dấm đó.”

    Bạch Tiểu Tiểu giả vờ tức giận, nhẹ nhàng đấm vào ngực Mặc Dạ một cái: “Ở trong mắt anh em là loại người như vậy sao?”

    Mặc Dạ cầm lấy tay cô khẽ hôn hai cái: “Được được rồi, ở trong mắt anh Tiểu Tiểu là người đẹp nhất.” Sau đó lại là một phen trêu đùa, hai người thuận thế cởi áo tháo thắt lưng.
     
    Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
    Chương 2-1


    Ngày thường Bạch Tiểu Tiểu không thích tham gia yến hội, Mặc Dạ cũng vẫn luôn để tùy ý nàng, nhưng mà lần này dù sao cũng là trưởng bối quen biết, không đi không được.

    Mặc Dạ chuẩn bị rất nhanh, lúc chọn quần áo cho Tiểu Tiểu, anh tự mình chọn một bộ sườn xám có chút gợi cảm cho cô. Ngày thường Tiểu Tiểu đã hay ngượng ngùng, bây giờ còn mặc kiểu quần áo này càng thêm xấu hổ, đôi mắt đầy tình ý của Mặc Dạ nhìn cô, môi cong lên tươi cười tới: “Tiểu Tiểu, tự tin lên, em như vậy rất xinh đẹp.”

    Bạch Tiểu Tiểu nhìn chính mình trong gương, gương mặt trang điểm tỉ mỉ càng nhỏ xinh tinh xảo, một bộ lễ phục màu đỏ rượu càng làm cho cô tăng thêm vài phần quyến rũ. Tuy là không phải phong cách thường ngày của cô nhưng lại xinh đẹp đến động lòng người.

    Đợi sau khi Mặc Dạ tự mình đeo lên cho cô chiếc vòng cổ kim cương xa xỉ, Bạch Tiểu Tiểu càng không muốn xa rời người chồng tuyệt vời này: “A Dạ, anh đối xử với em thật tốt.”

    Mặc Dạ cưng chiều bóp nhẹ mũi cô một cái: “Đồ ngốc, đây là chuyện đương nhiên.”

    Người tham gia yến hội Tiết gia toàn là những người nổi tiếng, Bạch Tiểu Tiểu từ một cô bé lọ lem biến thành tổng tài phu nhân, rất nhiều lễ nghi đều không hiểu, chỉ có thể duy trì mỉm cười, cố gắng ít nói nhất có thể. Mặc Dạ còn phải đi giao lưu với vài người trong giới kinh doanh, Bạch Tiểu Tiểu chỉ có thể chọn một nơi yên tĩnh trong góc ngồi xuống, từ từ thưởng thức chút rượu vang đỏ mà bình thường cô không có hay uống.

    Thời điểm Tiết Tiếu Ngưng đẩy Tiết lão gia tử ra tới, toàn trường ánh mắt đều tập trung ở trên người cô.

    Tiết Tiếu Ngưng như là một bó hồng ấm áp, một cái nhíu mày, một cái nụ cười cũng đều quyến rũ mê người, phong tình vạn chủng. Một đại mỹ nhân xinh đẹp như vậy lại còn là tổng giám đốc công ty Tiết gia, thành thạo chu toàn cùng người khác giao thiệp, càng làm cho người khác thêm bội phục.

    Sau khi cùng vài đối tác làm ăn quan trong nói chuyện, Mặc Dạ tìm kiếm bóng dáng Bạch Tiểu Tiểu trong đám người, vừa vặn ánh mắt lại lướt qua Tiết Tiếu Ngưng đang mỉm cười, Mặc Dạ mỉm cười gật gật đầu, bên kia cũng đáp lại anh bằng một nụ cười rạng rỡ. Bạch Tiểu Tiểu lại luôn cảm thấy giữa hai người họ có một loại ăn ý nói không thành lời, tuy rằng biết là do mình nghĩ nhiều, nhưng mà cũng không tránh khỏi sự chua xót nơi đáy lòng.

    “Tiểu Tiểu, ở đây một mình sao?” Chu Tử Đình đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Tiểu, trong đôi mắt thâm tình của anh là bộ dạng Bạch Tiểu Tiểu thẫn thờ lại nhu nhược đáng thương, thực sự làm người khác muốn bảo vệ che chở.

    Dù sao cũng đều là người trong vòng, ở nơi này gặp được Chu Tử Đình cũng không có gì là lạ, Bạch Tiểu Tiểu điều chỉnh lại cảm xúc, ngượng ngùng chào hỏi: “Không phải, A Dạ cũng ở đây. Tử Đình, anh gần đây vẫn khỏe chứ?”

    Chu Tử Đình bề ngoài phong lưu, bày ra vẻ mặt u buồn tịch mịch quả thật rất dễ làm người động lòng, anh nhìn Bạch Tiểu Tiểu bằng ánh mắt nhẫn nhịn: “Không có em bên cạnh, làm sao có thể tốt được chứ?”

    Bạch Tiểu Tiểu dâng lên một tia áy náy cùng xấu hổ: “Thực xin lỗi……”

    Chu Tử Đình còn muốn nói thêm gì, thấy Mặc Dạ đang hướng bọn họ đi tới với vẻ mặt khó chịu, anh liền không nói nữa: “Hôm nay em thật xinh đẹp, anh rất thích.”

    Mặc Dạ rất nhanh đã tới bên cạnh, anh một tay đem Bạch Tiểu Tiểu kéo vào trong lòng ngực, không khách khí nói với Chu Tử Đình: “Anh Chu, Tiểu Tiểu không phải là người anh có thể v3 vãn tán tỉnh – Mong anh rời đi.”

    Bạch Tiểu Tiểu nhìn ra Mặc Dạ đang ghen, dù sao trước đây anh cũng đã từng nói với cô: Chu Tử Đình, người này không phải người tốt đẹp gì, tốt nhất cô vẫn nên cách xa anh ta một chút.

    Mặc dù những lời này mang nhiều cảm xúc cả nhân, nhưng quả thật anh không muốn Tiểu Tiểu có quan hệ tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác.

    Bạch Tiểu Tiểu cũng không biết nên làm gì với cái tính ghen tuông này của Mặc Dạ, giải thích cả nửa ngày sắc mặt anh mới tốt lên một chút: “Tiểu Tiểu, em là của một mình anh.” Bạch Tiểu Tiểu chỉ có thể gật đầu đáp ‘vâng.’.

    Tiết Tiếu Ngưng tư thái tự nhiên hào phóng, cô ta cầm ly rượu tới đây bắt chuyện, Mặc Dạ rất nhanh liền khôi phục như bình thường, thậm chí còn mang theo chút dịu dàng hiếm có, giới thiệu Bạch Tiểu Tiểu tới Tiết Tiếu Ngưng.

    Bạch Tiểu Tiểu giương mắt, chỉ cảm thấy ánh mắt của Tiết Tiếu Ngưng không ngừng ở trên mặt và cơ thể cô nhìn qua nhìn lại, trong mắt Bạch Tiểu Tiểu có chút không vui vẻ. Cô ta hơi hơi cúi người, ở bên tai Bạch Tiểu Tiểu thì thầm: “Bạch tiểu thư mặc bộ này thật xinh đẹp.” Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Bạch Tiểu Tiểu, cô ta nhanh chóng cười chuyển hướng sang Mặc Dạ, hờn dỗi mà trừng mắt nhìn anh liếc mắt một cái: “A Dạ, cưới được Bạch tiểu thư là diễm phúc của anh đó.” Mặc Dạ biết cô ta đang giễu cợt anh, bất đắc dĩ khụ một tiếng: “Tiết tiểu thư, Tiểu Tiểu nhát gan, em đừng có trêu cô ấy.”

    Hai người lại nói vài câu về những chuyện gần đây, rồi nói đến chuyện công việc. Bạch Tiểu Tiểu biết được lúc trước Tiết Tiếu Ngưng ở nước D cũng có phụ trách một bộ phận công việc, có hợp tác một hạng mục với công ty Mặc gia bên đó, bây giờ đã trở lại, lại tiếp tục đảm nhận công việc hợp tác với Mặc gia.

    “Lâu rồi mới trở lại, hai ngày nữa em sẽ qua thăm dì,” Tiết Tiếu Ngưng không khỏi thở dài, “Hy vọng là sẽ không làm phiền dì.”

    Mặc Dạ chỉ cười lắc đầu: “Làm sao có thể chứ, mẹ nhìn thấy em nhất định sẽ rất vui.”

    Hai người nói chuyện với nhau cũng không lâu, Bạch Tiểu Tiểu ở một bên cụp mắt, an an tĩnh tĩnh, không biết suy nghĩ cái gì.

    Bữa tiệc này cũng những bữa tiệc khác cũng không có quá nhiều khác biệt, lúc kết thúc cũng đã gần 9 giờ. Có lẽ là phải tiếp chuyện với quá nhiều người, sau khi lên trên xe, vẻ mặt Mặc Dạ tràn đầy mệt mỏi.

    Bạch Tiểu Tiểu đưa tay xoa giúp anh xoa hai bên thái dương, nhẹ giọng hỏi: “Không thoải mái sao? Đầu lại đau?”

    Mặc Dạ nhắm mắt: “Đỡ hơn nhiều rồi, không có việc gì.”

    Bệnh đau đầu của Mặc Dạ là do mấy năm đầu khi mới tiếp quản Mặc thị, lúc ấy, Mặc thị đang có chiều hướng đi xuống, chuyện phải xử lý quá nhiều, Mặc Dạ thường xuyên thức đêm, sau đó còn theo đuổi Bạch Tiểu Tiểu, cái danh hiệu ‘tổng tài thâm tình’ này cũng bắt đầu được lưu truyền trong công ty. Sau khi đã củng cố nền tảng vững vàng rồi, anh mới dần không còn bận rộn như trước nữa, bệnh đau đầu cũng giảm bớt không ít.

    Bạch Tiểu Tiểu đau lòng ông xã của mình, thường xuyên giúp anh mát xa, động tác của cô rất thoải mái, Mặc Dạ rất nhanh liền có chút mơ màng buồn ngủ. Lúc sắp tiến vào giấc ngủ liền nghe được Bạch Tiểu Tiểu hỏi một câu: “A Dạ,, Tiết tiểu thư sao lại đột nhiên về nước vậy?”

    Mặc Dạ sửng sốt một chút.

    Ngoài cửa sổ xe là ánh đèn đường lung linh sáng chói, gương mặt Bạch Tiểu Tiểu bị phản sáng, mơ hồ khó phân biệt.

    Cô lại tiếp tục hỏi anh: “Là vì anh sao?”

    Bên trong xe thoang thoảng mùi nước hoa, Mặc Dạ không nói gì duỗi tay, đem Bạch Tiểu Tiểu ôm vào trong ngực.

    Bữa tiệc hôm nay làm cô không khỏi lo lắng, Bạch Tiểu Tiểu nhìn ra được sự tán thưởng trong mắt Mặc Dạ đối với Tiết Tiếu Ngưng, thấy được sự ăn ý và phối hợp giữa hai người bọn họ. Những lo lắng bất an lúc trước bị chôn vùi nay cứ như vậy mà không ngừng mọc rễ trồi lên, khiến cô như lâm vào khủng hoảng.

    Cô đã từng nghĩ chỉ cần có sự khẳng định và ủng hộ của Mặc Dạ, cô có thể bỏ ngoài tai mọi lời đồn đoán bên ngoài, an tâm ở nhà rửa rau nấu cơm, làm một người vợ hiền, đảm đang giống như hoa trong lồ||g kính, không sợ mưa gió. Nhưng mà, nếu như Mặc Dạ không còn yêu cô nữa, thì cô sẽ còn cái gì đây?

    Cái gì cũng đều không còn.

    Cô căn bản không thể mất đi Mặc Dạ.
     
    Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
    Chương 2-2


    Công việc của Mặc Dạ rất bận, Bạch Tiểu Tiểu là biết điều đó, bình thường, cô đều ở nhà chăm sóc con cái, xem tạp chí, tưới hoa cỏ, một ngày cứ như vậy đơn giản mà trôi qua. Mấy ngày nay có lẽ là không có con ở bên cạnh, chỉ có người hầu, cũng quá cô đơn nên Bạch Tiểu Tiểu bắt đầu chủ động đi dạo phố mua sắm.

    Khi Mặc Dạ về nhà, anh thường thấy Bạch Tiểu Tiểu đang chờ anh trong một bộ quần áo mới.

    “Gần đây em thích ra ngoài như vậy sao?” Mặc Dạ ôm cô vào lòng.

    Bạch Tiểu Tiểu giận dỗi liếc mắt một cái, sóng mắt lưu chuyển: “Còn không phải muốn để anh yêu em nhiều hơn sao, không phải nói đàn ông đều thích những thứ mới mẻ sao?.”

    Mặc Dạ vừa nắm tay cô vừa khẽ cười: “Anh sao có thể không yêu em được chứ.”

    Sau đó là một màn kiều diễm ướt át.

    Xong việc, Mặc Dạ vuốt v3 sống lưng bóng mịn của Bạch Tiểu Tiểu: “Mấy ngày tới lại phải tăng ca, Tiểu Tiểu, em không cần mỗi ngày đều muộn như vậy chờ anh về.”

    Bạch Tiểu Tiểu thanh âm rầu rĩ: “Chứ không phải là bị tiểu yêu tinh nào đó câu hồn đi mất à,”Cô quay đầu cắn một cái lên vai Mặc Dạ: “Tên tiểu yêu tinh công việc này, tại sao lúc nào cũng muốn cướp chồng của em!”

    Mặc Dạ không nói chuyện, chỉ là liên tục dùng ta vuốt v3 tóc cô, biểu cảm cô lúc này vừa đơn thuần lại kiều mị: “Hay là lại làm một lần……”

    “Tiểu Tiểu, anh có chút mệt mỏi.” Mặc Dạ thế nhưng lại từ chối cô.

    Bạch Tiểu Tiểu chu chu cái miệng, không để ý tới anh: “Ai bảo anh cứ luôn tăng ca……”

    Mặc Dạ chỉ có thể thấp giọng an ủi cô nhưng Bạch Tiểu Tiểu không lúc trước dễ nói chuyện, không chịu quay đầu lại.

    “Em đây là cậy sủng mà kiêu.” Mặc Dạ bất đắc dĩ thở dài.

    Bạch Tiểu Tiểu phản bác: “Ai cần anh quản.”

    Hai người đang náo loạn, điện thoại di động Bạch Tiểu Tiểu vang lên, Mặc Dạ tay dài, đang muốn đi lấy, không ngờ Bạch Tiểu Tiểu so với anh còn nhanh tay hơn, trước một bước cầm lấy di động của mình.

    Bạch Tiểu Tiểu xoay người xuống giường, cười đến giảo hoạt: “Chuyện của phụ nữ. Anh không được nghe lén đâu đấy..” Xoay người đi ra khỏi phòng ngủ, không đến mười phút lại tươi cười quay trở lại.

    “Đã trễ thế này, ai còn gọi vậy?” Mặc Dạ thản nhiên hỏi một câu.

    Bạch Tiểu Tiểu cũng không định giấu giếm: “Tưởng Ngọc, bạn thân hồi học đại học của em, sắp tới cậu ấy sẽ đến thành phố A công tác, muốn mời em ăn cơm, nhân tiện nhờ em giới thiệu bạn trai cho cô ấy.”

    Giọng nói Mặc Dạ có chút không vui: “Hai người các em đều đã lâu không liên lạc rồi, bây giờ lại chủ động như vậy, em đó, chú ý một chút, đừng có để bị lừa.”

    Bạch Tiểu Tiểu biết Mặc Dạ đang nghĩ cái gì, ôm cổ anh làm nũng: “Em không có ngốc như anh nghĩ đâu, dù sao lúc trước cũng từng là bạn. Anh yên tâm đi, sau khi chuyện này kết thúc em sẽ không liên hệ gì với cô ấy nữa.”

    Nghe những lời này sắc mặt Mặc Dạ rõ ràng tốt lên không ít, dưới ánh đèn ấm áp anh đem Bạch Tiểu Tiểu ôm vào trong ngực, suy nghĩ vẩn vơ: bạn thân hồi đại học sao…… Hình như là nhà báo nổi tiếng?

    Thẻ P luôn là lựa chọn hàng đầu của những người có tiền ở thành phố A, lúc Bạch Tiểu Tiểu ở trong tiệm lựa chọn cà vạt vừa hay bắt gặp Tiết Tiếu Ngưng.

    Da trắng dáng đẹp, tươi cười như hoa.

    Cô ta tháo kính râm xuống, lộ ra khuôn mặt tinh xảo, áo sơ mi màu trắng mặc bên ngoài là áo khoác tây trang đen nhã nhặn, quần ống rộng càng làm tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, chân mang giày cao gót, gương mặt biểu cảm như giành được thắng lợi.

    “Cô Bạch, thật trùng hợp.” Cô ta không hề tỏ ra một chút ngại ngùng nào.

    Thấy Bạch Tiểu Tiểu kinh ngạc, cô chớp chớp mắt: “Tôi là Tiết Tiếu Ngưng, lúc trước có từng gặp qua rồi.”

    Bạch Tiểu Tiểu khóe mắt hơi cong, đáp lại nói: “Hóa ra là cô Tiết.”

    Nhân viên bán hàng đi cùng Bạch Tiểu Tiểu thấy hai người quen biết, cười nói: “Cô Bạch, nếu như cô còn phân vân, cô có thể hỏi ý kiến cô Tiết xem sao.”

    Tiết Tiếu Ngưng cũng không từ chối, cô cầm lấy một cái cà vạt màu trắng chấm đen, nói: “Tôi cảm thấy này không tồi.”

    “Đây là sản phẩm bán chạy nhất của cửa hàng chúng tôi, rất dễ dàng phối đồ, hơn nữa……”

    Nhân viên bán hàng còn đang nhiệt tình giới thiệu nhưng Bạch Tiểu Tiểu ở bên cạnh lại không có trả lời, chỉ là thuận miệng nói: “Cô Tiết cũng tới đây mua đồ cho bạn trai sao?” Cô nhìn vào hai cái túi hàng hiệu cô ta đang xách trên tay, đều là đồ dành cho nam.

    Tiết Tiếu Ngưng đáp lời: “Quay lại với bạn trai, muốn mua tặng anh ấy chút đồ.”

    “Thì ra là thế.” Bạch Tiểu Tiểu gật gật đầu, cô cuối cùng cũng chọn mua, chính là cái mà Tiết Tiếu Ngưng vừa chọn kia.

    Tiết Tiếu Ngưng cũng đi theo mua một cái: “Có lẽ bạn trai tôi cũng sẽ thích.”

    Bạch Tiểu Tiểu cũng không nói gì, nhân viên bán hàng bên cạnh có chút cảm giác xấu hổ, cô ta làm đúng phận sự đưa Bạch Tiểu Tiểu đi tính tiền, mong muốn nhanh chóng giải thoát khỏi cái không khí ngượng ngùng này.

    Mua hàng xong lại nghe một cuộc điện thoại, Bạch Tiểu Tiểu đang đứng trước cửa, Tiết Tiếu Ngưng đi tới tươi cười mở miệng nói: “Tôi muốn đi gặp dì Mặc, cô Bạch đi cùng luôn chứ?”

    Bạch Tiểu Tiểu tự nhiên cũng không có từ chối cô ta.
     
    Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
    Chương 2-3


    Tiết Tiếu Ngưng cùng bạn trai cô ta quay lại, chuyện này cùng Bạch Tiểu Tiểu một chút quan hệ cũng không có, quan hệ của Tiết Tiếu Ngưng và mẹ của Mặc Dạ rất tốt, Bạch Tiểu Tiểu cũng không hề để ý chút nào, thế nên hai người một câu cũng không có nói chuyện cùng nhau.

    Bởi vì còn có con ở bên kia, Bạch Tiểu Tiểu cùng Tiết Tiếu Ngưng cùng nhau đi mua bánh ngọt, hai người dừng lại bên đường, xuống xe taxi, đi bộ đi vào vào tiệm bánh.

    “Cô Bạch đúng là người mẹ tốt” nhìn Bạch Tiểu Tiểu nghiêm túc chọn lựa, Tiết Tiếu Ngưng kìm không được nhìn nhìn bụng của mình, thanh âm cũng nhỏ đi rất nhiều, “Đáng tiếc tôi……”

    Bạch Tiểu Tiểu khách khí mà cười một cái, chuyên tâm chọn bánh kem, không có đáp lời.

    Cửa hàng bánh kem này đã mở được hơn hai mươi năm, mùi vị và giá cả đều rất ổn, lúc trước Bạch Tiểu Tiểu từng mua một lần, mấy đứa nhỏ liền nhớ yêu thích, chỉ là xung quanh cửa hàng có chút hẻo lánh, nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, ô tô cơ bản không đi vào được.

    Mua bánh kem cũng không mất bao lâu, không đến mười phút hai người đều đã chọn xong, ra khỏi ngõ nhỏ, đang định gọi xe, đã bị mấy người đàn ông cường tráng bịt miệng lôi lên một chiếc Minibus.

    Trong khăn có thuốc mê, hai người còn chưa kịp phản ứng đã bị thuốc mê làm ngất đi.

    Lúc Bạch Tiểu Tiểu tỉnh lại, nghe được có người ở bên cạnh gọi điện thoại.

    “…… Chúng tôi chỉ là người làm thuê, mày là ông chủ lớn, một ngàn vạn đổi một cái mệnh cũng không có nhiều mà đúng không?”

    “……Như vậy còn không phải sao, chúng ta đều là người làm ăn —— làm ăn thì kiếm tiền là chính, nhưng đừng có gọi cảnh sát tới, bằng không một khi tôi sợ hãi, tay run lên, xảy ra chuyện gì còn không biết đâu.”

    Bắt cóc.

    Trong đầu Bạch Tiểu Tiểu lập tức hiện ra hai từ này. Bên kia rất nhanh đã nói chuyện xong, mắt Bạch Tiểu Tiểu bị che lại nhưng qua giọng nói có thể đoán được đối phương có ba người đàn ông.

    Ba người đàn ông thì thầm một phen, thấy Bạch Tiểu Tiểu dã tỉnh, đi tới dùng thứ gì đó lành lạnh vỗ vỗ vào mặt cô: “Mặc phu nhân, thành thật chút đi, chúng tôi không có hứng thú hay kiên nhẫn để an ủi cô đâu.”

    Bạch Tiểu Tiểu trầm mặc gật đầu.

    Bọn họ có vũ khí, trong lòng Bạch Tiểu Tiểu lúc này dấy lên một trận sợ hãi, nhưng sau đó lại nhanh chóng suy nghĩ lại, bọn họ không để cô nhìn thấy diện mạo, vậy thì chắc chắn không có ý định giết người diệt khẩu thế nên cũng yên tâm không ít.

    Lúc bị bắt cóc là buổi chiều, bây giờ đã là buổi tối, Tiết Tiếu Ngưng cuối cùng cũng tỉnh lại, sau đó là một tiếng hét chói tai cùng tiếng tức giận và âm thanh bị đánh, Tiết Tiếu Ngưng sau khi nhận rõ tình cảnh, nhỏ giọng khụt khịt không hề mở miệng.

    Không lâu sau miệng Bạch Tiểu Tiểu bị nhét vào một cái màn thầu, một chai nước khoáng vào tay. Đối phương canh giữ ở bên cạnh, chờ hai người cô ăn xong lại lấy dây thừng trói lại.

    Đêm nay cứ như vậy yên bình trôi qua, ngày hôm sau hai người vẫn như cũ bị nhốt ở nơi này, mãi cho đến buổi chiều ngày thứ ba, ba người bắt cóc sau khi nghe một cuộc điện thoại, liền đưa cô và Tiết Tiếu Ngưng lên một chiếc Minibus.

    Lái xe tầm nửa tiếng, xe dừng lại bên ngoài một lò gạch cũ, hai người cô bị đẩy từ trong xe ra, bịt mắt cũng được tháo xuống.

    Mặc Dạ mặc một chiếc áo đen gió, trong tay còn cầm theo một cái rương, sắc mặt tiều tụy không ít.

    “Đây là một ngàn vạn, thả hai người họ ra.”

    Anh mở chiếc rương ra, từng chồng từng chồng tiền được xếp ngăn nắp, từ từ lùi lại phía sau, cho đến khi cái rương được để ở giữa anh và bọn bắt cóc.

    Bọn bắt cóc đội khăn trùm đầu màu đen, trước tiên là đánh giá tình hình xung quanh, sau khi thực sự xác định an toàn thì dùng súng đẩy đẩy eo Bạch Tiểu Tiểu, ý bảo cô đi về phía Mặc Dạ.

    “Chắc chắn rồi, ngài Mặc đã giữ lời hứa, chúng tôi cũng không thể thất hứa.”

    Tiết Tiếu Ngưng đứng bên cạnh cô, nhìn thoáng qua có vẻ không quá tốt, dù sao thì bị súng đánh vào cũng không phải cảm giác tốt đẹp gì.

    Ánh mắt Mặc Dạ một giây cũng không rời khỏi người cô, bàn tay đặt hai bên cũng nắm chặt lại.

    “Ngu ngốc.” Hoàn cảnh Bạch Tiểu Tiểu nguy hiểm như vậy, lại còn trong trường hợp bên kia có súng, Mặc Dạ dù không muốn hại người thì anh cũng không có khả năng thật sự một mình đi tới gặp bọn họ.

    Cho nên nếu như bọn họ tin tưởng lời anh ta nói, thật sự là quá ngu ngốc rồi.

    Khoảng cách lúc này của Bạch Tiểu Tiểu và Tiết Tiếu Ngưng tới Mặc Dạ cũng chỉ khoảng mười mấy bước, ánh mắt Mặc Dạ lộ ra kích động, vươn tay muốn kéo người lại. Bọn bắt cóc đã lấy tiền leo lên trên xe, chuẩn bị lái Minibus đi, chỉ có một người cầm súng ở bên ngoài canh chừng bọn họ.

    Có lẽ Bạch Tiểu Tiểu biết mình đã thoát khỏi nguy hiểm, nước mắt đột ngột rơi, nhìn Mặc Dạ cười khiến Mặc Dạ trong chốc lát ngẩn người.

    “Có cảnh sát! Mau chạy!” Bọn bắt cóc đang kiểm tra xung quanh đột nhiên hét lên một tiếng, nhìn về phía Mặc Dạ, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ,hung ác, “Chó chết, dám lừa lão tử!” Hắn ta vừa xoay người chạy lên xe, vừa giơ tay cầm súng lên hướng bọn họ bắn.

    Bạch Tiểu Tiểu sau khi nghe được tiếng hét tức giận kia dường như bị hoảng sợ hét lên một tiếng chói tai, ngồi xụp xuống đất che lại hai tai, Tiết Tiếu Ngưng vẫn luôn sợ hãi liền ngất đi luôn, chỉ có Mặc Dạ trơ mắt nhìn mấy viên đạn bắn về phía mình.

    Lúc Bạch Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn anh, vài giọt máu bắn lên mặt, cho đến khi Mặc Dạ ngã xuống, cô lúc này dường như mới tỉnh lại, nhanh chóng bò tới chỗ Mặc Dạ.

    Cô ôm chặt vai Mặc Dạ, đau lòng khóc thành tiếng: “A Dạ! A Dạ! Anh mau nhìn em đi! Anh đừng nhắm mắt!! Em ở đây mà!! Anh mở mắt ra đi……”

    Máu tươi tràn ra từ khóe miệng Mặc Dạ, cả người đau đớn, gương mặt chật vật của Bạch Tiểu Tiểu cùng với tiếng khóc của cô dần dần bé lại, nhưng mà hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu anh lại là một tiếng thở dài, âm thanh nhỏ đến mức không nghe rõ: “Cuối cùng, cũng kết thúc rồi.”
     
    Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
    Chương 2-4


    Khiếp sợ, Tổng giám đốc tập đoàn Mặc thị bị sát hại, hung thủ chỉ bắt được một người!

    Sau đó mấy ngày trên báo chí lại xuất hiện một đầu đề.

    Văn vẻ hoa mỹ tỉ mỉ giới thiệu địa vị Mặc Dạ và tình cảm vợ chồng hai người, còn có toàn bộ sự việc bất ngờ lần này: Vì để cứu vợ mà không ngại một mình đến chỗ bọn bắt cóc, bọn bắt cóc sau khi phát hiện có cảnh sát liền phát điên, không ngừng xả súng. Cuối cùng Mặc Dạ bị trúng đạn mà chết, mà bọn bắt cóc chỉ bắt được một người, hai người còn lại đã lái xe chạy trốn. Sau đó lại một bài giải thích bọn bắt cóc là nhà kinh doanh có nguy cơ phá sản nên mới nhắm đến Mặc thị, vì tiền mà làm liều.

    Nhân vật chính của sự kiện khiến truyền thông ồn ào mấy ngày nay đang nằm trong phòng bệnh, hô hấp mỏng manh. Bạch Tiểu Tiểu sau khi nghe tin bệnh tình nguy kịch, an an tĩnh tĩnh ngồi một mình giữa đám người thân thích đang gào khóc.

    Mặc Dạ trúng đạn quá nhiều, mặc dù cố gắng cấp cứu nhưng không bao lâu bệnh tình liền chuyển biến xấu, bác sĩ nói chỉ sợ không được mấy ngày nữa, yêu cầu người nhà nhanh chóng chuẩn bị.

    Chuẩn bị cái gì?

    Đương nhiên là chuẩn bị hậu sự.

    Phòng bệnh cuối cùng cũng an tĩnh lại, chỉ còn lại mấy người thân nhất của Mặc Dạ. Mặc Dạ đột nhiên tỉnh lại, suy yếu nhìn bọn họ.

    Vài vị trưởng bố đi vào phòng bệnh cùng anh nói mấy câu rồi rời đi, người cuối cùng đi vào là Bạch Tiểu Tiểu.

    Cô giống như một đóa hoa cô đơn đứng giữa mưa gió bão bùng, nằm ở mép giường khóc thút thít.

    Tinh thần Mặc Dạ đã bắt đầu không tỉnh táo, gương mặt lẽ ra nên khỏe mạnh giờ đây một màu xám trắng, giống như bất cứ kẻ kề cận cái chết nào.

    Bạch Tiểu Tiểu dường như rất hay khóc, dường như việc yêu thích gần đây của cô là khóc, một thời gian trước khi cô bị bắt cóc, cô cũng luôn trộm khóc một mình, lúc ấy anh cũng không rảnh quan tâm xem vì sao cô lại khóc, bởi vì ở trước mặt anh, cô trước nay luôn là một bộ dạng tươi cười.

    Hiện tại cô cũng cười với anh.

    Tiếng khóc dần dần biến thành tiếng cười, tròng mắt Mặc Dạ xoay chuyển, nhìn Bạch Tiểu Tiểu đang cúi đầu cười.

    “A Dạ,” cô dịu dàng mà kêu gọi tên anh, vuốt v3 bàn tay anh, “Anh sắp chết, em rất vui.”

    “Tiết Tiếu Ngưng sẽ không tới đâu, bởi vì cô ta bị điên rồi.”

    “Nhìn thấy cả người anh đều là máu, cô ta sợ hãi đến phát điên luôn rồi.”

    Mặc Dạ không rõ nàng cô nói mấy lời này là có gì.

    Bạch Tiểu Tiểu cầm tay anh dán lên mặt mình, híp mắt thấp giọng nhỏ nhẹ nói: “Anh biết không, trước khi Tiết Tiếu Ngưng về nước, em đều chưa từng nghi ngờ anh, em quá yêu anh, cũng rất tin tưởng anh.”

    “Nhưng mà cũng vì em quá sợ hãi.”

    “Anh không biết, lúc Tưởng Ngọc đưa đồ cho em xem, em đã đau khổ như thế nào. Chồng của em, theo đuổi em chỉ vì đùa vui, cưới em vì hình tượng Mặc thị, nhưng lại vẫn luôn nhung nhớ mối tình đầu, để em sinh con cũng vì không đành lòng để cô ta chịu khổ—-em có phải quá ngu ngốc hay không?”

    Mặc Dạ ngạc nhiên mở to mắt.

    Bạch Tiểu Tiểu nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “A Dạ, vì cái gì chứ?”

    “Anh vì cái gì, ngay cả mạng sống của em cũng không chịu buông tha? Muốn em chết đi bởi vì chỉ khi em không còn tồn tại mới không có ai nghi ngờ anh sao.”

    Người con gái cả mặt đầy nước mắt, nhìn mà xót thương.

    “Cô ta không sinh được con, cho nên để em sinh; cô ta không ở trong nước, cho nên anh cũng đi nước ngoài công tác; cô ta quay về, cho nên em phải thoái vị —— dựa vào cái gì đây? Dựa vào cái gì mà muốn em tác thành cho hai người, trở thành một lời chú giải cho tình yêu ghê tởm của hai người? Em cũng…… Là người mà.”

    Thanh âm cô như quỷ mị, chậm rãi mà Mặc Dạ hô hấp càng ngày càng dồn dập.

    “Em cũng muốn cùng anh sống đến đầu bạc răng long, A Dạ, là anh không cho em có cơ hội này. Nhưng mà anh yên tâm, mấy đứa nhỏ vĩnh viễn sẽ không biết chuyện này, cảm ơn anh và Tiết Tiếu Ngưng đã đem vở kịch này giấu đi.”

    “Diễn kịch có phải hay không rất mệt? A Dạ, về sau anh sẽ không còn cần phải ở trước mặt em diễn kịch nữa rồi.”

    Bạch Tiểu Tiểu cúi người xuống, ở bên tai anh chậm rãi cười nói: “Anh có thể đi chết rồi.”

    Mẹ Mặc ở ngoài cửa nghe thấy một tiếng khóc tê tâm phế liệt.

    Lê tang Mặc Dạ được tổ chức không quá long trọng, Mặc gia hiện giờ gặp khó khăn, tất cả đều phải dựa vào ông nội Mặc mới có thể ngăn chặn đối thủ cạnh tranh nuốt trọn sản nghiệp, tuy gia nghiệp vẫn lớn, nhưng cũng không thể so sánh được với trước kia.

    Lúc Chu Tử Đình tới, Bạch Tiểu Tiểu đang cúi đầu an ủi Mặc Thừa trong ngực, cô mặc một bộ váy dài màu đen, cả người gầy gò yếu ớt, ở giữa làn mưa bụi lại mang một vẻ đẹp lạ thường.

    Hiện tại trong tay Chu Tử Đình đang nắm giữ cổ phần Mặc thì mới mua cách đây không lâu, anh tới nơi này đặt một cành hóa, lúc xoay người rời đi, Bạch Tiểu Tiểu đang từ đối diện đi đến.

    Xung quanh không ai, Chu Tử Đình tươi cười xấu xa: “Tiểu Tiểu.”

    Bạch Tiểu Tiểu nhíu nhíu mày, không để ý đến anh ta.

    “Tốt xấu gì cũng là bạn bè, hợp tác xong rồi liền coi như vứt đi thế sao?” Anh hỏi.

    Bạch Tiểu Tiểu chỉ liếc cảnh cáo anh ta một cái: “Lúc trước anh vì cái gì mà theo đuổi tôi, trong lòng chúng ta đều biết rõ ràng.”

    “Chỉ là có chút nhận không ra thôi….Nếu đã không muốn diễn nữa, vậy bỏ đi.” Anh ta vẫn tươi cười trước sau như một, “Tạm biệt.”

    Bạch Tiểu Tiểu nhìn bóng dáng rời đi của anh ta, chậm rãi đi tới linh đường.

    Mẹ Mặc, bây giờ đang mặc áo tang chịu cảnh kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh ôm di ảnh con trai khóc, lúc nhìn Bạch Tiểu Tiểu, trong lòng bà lần đầu tiên xuất hiện cảm giác đồng bệnh tương liên.

    “Mẹ, người yên tâm, con sẽ chăm sóc thật tốt con của con và A Dạ.” Cô nhẹ giọng nói.

    Bọn họ mãi mãi sẽ chỉ là con của cô.

    HOÀN
     
    Back
    Top Dưới